CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Khó mà che giấu được

Mạch Đinh câm nín, tức anh ách về lại bàn làm việc. Các đồng nghiệp vẫn không chịu bỏ qua chuyện cậu đùa giỡn phụ nữ. Nó trở thành một chủ đề nóng được mọi người bàn luận. Mạch Đinh hướng sự tập trung về với công việc. Cậu lật tài liệu ra đọc một hồi thì thấy có chỗ không hiểu. Vốn định hỏi Quách Bình. Nhưng Quách Bình đang nói chuyện điện thoại. Cậu lại muốn các đồng nghiệp không phát hiện chuyện giữa cậu và An Tử Yến, vậy nếu cậu đi hỏi An Tử Yến thì chắc không tính là có vấn đề nhỉ.

“Cái… cái đó. Thật ngại quá, có thể giải thích chỗ ngày giúp tôi không?”. Nói chuyện với chồng mình mà lịch sự như vậy, thật quá là không tự nhiên!! Ánh mắt Mạch Đinh khẩn khiết nhìn An Tử Yến. An Tử Yến lạnh lùng nhưng vẫn không kiềm được mà đi về phía cậu. Đi đến sau lưng Mạch Đinh, hắn hơi cúi người, hơi thở dần sát lại. Mạch Đinh nghiêng đầu tránh né. An Tử Yến chắc không cố ý đâu.  Đừng quá quan tâm.

“Hỏi cái gì? Nhấn vào nút đó thì máy tính mới có thể khỏi động được”. An Tử Yến nhấn cái nút kia một cách rất rõ ràng. Mạch Đinh muốn ôm cả cái máy tính đập vào mặt hắn. Có ai hỏi anh làm sao để mở máy đâu. Đừng có làm cho bố thành cái loại trí tuệ chậm phát triển đến khởi động máy tính cũng không biết cách!!

“Không phải cái đó. Là tài liệu…”.

“Đây là giấy, không ăn được”.

Rốt cuộc là anh xong chưa! Mạch Đinh hít một hơi thật sâu kiềm chế cơn tức: “Tôi biết là giấy rồi. Cũng biết cái này không thể ăn được. Tôi là muốn hỏi cái này kia”. Cậu dùng ngón tay chỉ chính xác vào chỗ không hiểu trong tài liệu. An Tử Yến mặt mày vô cảm: “Đó là ngón trỏ, là một bộ phận trên người cậu. Hiểu chưa?”. Mạch Đinh nghiến răng hạ âm lượng đến mức thấp nhất: “An Tử Yến, anh đừng có quá đáng”.

“Còn muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa mới hiểu? Đúng là không có thuốc chữa”. An Tử Yến lạnh lùng để lại một câu khiến cho tất cả mọi người xung quanh đều nghe thấy được rồi nhanh chóng vào phòng làm việc. Ánh mắt chỉ trích của các đồng nghiệp lại bắt đầu xuất hiện.

“Yến đã có lòng tốt hướng dẫn cậu. Cậu cũng đừng có quá ngốc vậy chứ. Giờ còn chọc giận Yến nữa”.

“Thật buồn cho Yến, bận rộn như vậy còn phải chiếu cố đến cái người mới ngốc nghếch này”.

“Cậu đúng là gây phiền toái nhiều nhất. Đừng có làm việc chăm sóc khách hàng đi”.

“Những người thông minh như chúng tôi được Yến nói một lần đã hiểu rồi. Cậu sao đấy Mạch Đinh? Có cậu sếp đúng là vất vả rồi”.

Mấy người, mấy người, cái đám nhiều chuyện này, vừa rồi lúc An Tử Yến chỉnh bố, mấy người không nghe được chữ nào hết hả?! Mạch Đinh lấy điện thoại ra, đang tính chửi An Tử Yến thì có tin nhắn đến. Là lời giải cho thắc mắc của cậu trong tập tài liệu hỏi An Tử Yến lúc nãy. Mạch Đinh nhắn lại trong cơn giận dữ.

[Làm chuyện gì anh cũng phải chọc em trước anh mới thoải mái hả?]

[Hình như là vậy]

Giờ nghỉ trữa, Quách Bình dặn dò Mạch Đinh mang ít đồ ăn lên cho An Tử Yến. Mạch Đinh ngoài miệng rất miễn cưỡng: “Sao lại muốn tôi đi? Anh cũng không phải không biết anh ta rất ghét tôi. Nói không chừng sẽ hất mớ đồ ăn lên đầu tôi cũng nên”.

“Cậu đừng nói quá vậy chứ. Ai bảo cậu là người mới. Cậu không làm thì ai làm?”
“Người mới đúng là nhọ”. Mạch Đinh oán thán. Nếu bây giờ mang đồ ăn lên cho An Tử Yến thì phòng làm việc kia chẳng phải chỉ còn lại hai người thôi sao? Cái hạng lưu manh như hắn sẽ làm chuyện gì a. Có thể bất chợt mà hôn cậu không? Vậy cũng không được. Tuyệt đối không thể để cho hắn như ý được. Quách Bình đẩy đầu Mạch Đinh: “Cậu cười ngốc cái gì đó?”

“Tôi đâu có!”

“Mạch Đinh, tôi nói cậu có phải là…”. Quách Bình nghi ngờ, Mạch Đinh hoang mang. Không lẽ anh ta đoán được rồi. Đang nghĩ cách chống chế thì Quách Bình phun ngay câu ác ý: “Có phải cậu lại nhắm cô nào? Tính đùa giỡn với ai đó?”

“Vớ vẫn”.

“Còn phủ nhận. Triệu chứng của cậu y hệt thiếu nữ độ thanh xuân đang thầm yêu trộm mến người nào đó”.

“Làm gì có chuyện đó…”. Mạch Đinh cầm đồ ăn mang lên tầng bảy cho An Tử Yến. Cả tầng rất yên tĩnh. An Tử Yến đang ở trong phòng làm việc của hắn, đưa lưng về phía ánh mặt trời, nhưng nét anh tuấn trên gương mặt của hắn vẫn rất rõ ràng. Hắn không ngẩng đầu lên. Bây giờ An Tử Yến là sếp của cậu. Thật ra thì Mạch Đinh có chút xa lạ. Cậu đột nhiên tham lam muốn thấy tất cả. Không phải dùng trong cả đời mà chỉ dùng trong khoảnh khắc này thôi. Cũng rất khao khát hắn sẽ mãi bên cạnh cậu. Không phải chỉ trong khoảng khắc này, mà là cả một đời.

Không đầu không đuôi, đột nhiên trong đầu cậu có ý tưởng sáng lên. Ngay đến chính cậu cũng hết hồn.

“An Tử Yến, làm trung khuyển của em đi”. Câu nói dường như chưa được đại não phê duyệt liền thốt ra, sinh mạng cũng không còn quan trọng nữa. An Tử Yến ngẩng đầu lên: “Em nói cái gì?” Mạch Đinh biết hắn nghe thấy. Trung khuyển: Là một lòng vì mong muốn của chủ nhân, phản bội chủ nhân chính là sẽ lưu danh trong lịch sử. Nếu bảo An Tử Yến làm trung khuyển của cậu, nhắm chừng cậu đã bị trúng tà rồi mới có suy nghĩ quái dị đó.

“Em có nói gì đâu”. Mạch Đinh đã nhanh chóng quay lại trạng thái hèn nhát vốn có.
An Tử Yến ra dấu như gọi cún con: “Lại đây”.

“Ai qua? Đừng có làm cái điệu bộ sỉ nhục người ta như vậy!”. Mạch Đinh không phải là thằng ngốc nhưng động tác ngoắc ngoắc tay của An Tử Yến vẫn không thay đổi: “Lại đây”. Là do tác động của ánh nắng quá mạnh. Còn có bầu không khí và giọng nói của hắn nữa. Hết thảy như một cơn mơ mờ ảo. Đang đợi Mạch Đinh cách đó không xa chính là An Tử Yến, là những ngón tay thon dài tuyệt đẹp của hắn, là lồng ngực của hắn. Mạch Đinh bước đến như bị ma quỷ dẫn dụ. Cậu bị An Tử Yến kéo đến ngồi lên đùi. Ngón tay hắn đặt lên gáy cậu, hơi thở phả bên tai: “Không nhầm thì anh mới là chủ nhân của em”.

Rõ ràng là không muốn hắn cho hắn làm chủ nhân, rõ ràng là vô cùng ghét, vô cùng tức, vô cùng muốn mắng chửi. Rõ ràng là rất muốn về nhà không cho hắn ăn cơm, không gọi dậy vào mỗi buổi sáng để hắn đi làm trễ. Rõ ràng rất muốn làm những chuyện đó. Nhưng khi bị hắn chạm vào, bị hắn nhìn, cậu lại chỉ muốn nhào đến bên hắn, cái gì cũng nghe lời hắn.

Mạch Đinh tìm thứ gì đó để dẹp đi cái chủ đề nhàm chán này: “Đúng rồi, anh biết Tào Thành Nghị làm ở bên marketing hả?”. Phản ứng của An Tử Yến rất thản nhiên: “Vậy thì sao?”

“Anh ta làm bộ không quen biết em”.

“Thì sao? Có rất nhiều nhiều người cũng muốn làm bộ không quen biết em đấy”.

“Ý anh, em là người gây phiền phức cho người khác hả?”

“Ờ”.

“Trà lời gì dứt khoát vậy!”. Mạch Đinh bất mãn. Chốc lát lại nói sang chuyện khác: “Anh thật sự là chưa từng nghĩ đến tương lai hả? Một chút cũng không?”

“Không cần nghĩ cũng biết một chuyện”.

“Lại muốn vào vai thầy bói à? Thế anh biết cái gì?”

“Ở cạnh em”.

“Cạnh em bao lâu?”. Hắn sẽ nói mãi mãi sao? Lòng tham không đáy của Mạch Đinh chính là muốn như vậy. Còn biểu cảm của An Tử Yến thì như thể Mạch Đinh đã hỏi một câu rất ngốc: “Bao lâu thì đương nhiên phải xem em chết lúc nào đã”.

“An Tử Yến!”. Cậu thúc nhẹ cùi chỏ vào cánh tay của An Tử Yến tỏ thái độ bất mãn của mình.

Tại sao gần đây những biểu cảm của cậu lại bị người khác phát hiện nhanh như vậy. Đến cả đối diện tình cảm của An Tử Yến, cậu cũng không có trình độ che giấu đi là sao?

Chương 37: Công việc cũng không phải dễ dàng gì

Một hôm, Mạch Đinh đang xử lý việc do Quách Bình giao phó thì Liễu Vĩ chạy vào. Trực tiếp xông thẳng đến phòng làm việc của An Tử Yến. Vừa đẩy cửa ra đã nói ngay: “Không xong rồi. Sản phẩm lần này có vấn đề. Bây giờ đã nhận được rất nhiều khiếu nại từ phía khách hàng”. An Tử Yến sau khi nghe thì trầm mặc vài giây rồi xua tay về phía Liễu Vĩ: “Biết rồi”. Phùng Phỉ Mông cũng xuất hiện ở cửa phòng: “Yến, sếp mới gọi báo mở cuộc họp gấp”. An Tử Yến đứng dậy, gọi Cao Sảng, Quách Bình, Phạm Thiếu Quân. Mạch Đinh không cần nghĩ cũng biết có chuyện quan trọng. Cậu đứng lên. An Tử Yến đến quay đầu lại cũng không: “Cậu ở lại”.

“Nhưng tôi…”. Lời nói của cậu còn chưa bật ra khỏi miệng thì đã bị bỏ lại một mình. Mạch Đinh vào công ty cũng được một thời gian rồi. Cậu không hiểu tại sao cậu không thể đi đi theo.

Trong phòng họp lúc này giống như chiến trường vậy. Đâu đâu cũng đều có thể nghe thấy mùi khói nồng nặc, cũng như những lời chỉ trích lẫn nhau.

“Nói tóm lại, bên sản xuất lúc làm nên chú ý. Chúng tôi mẹ nó cực khổ lâu như vậy. Bây giờ muốn hồi sản phẩm về thì uy tín và tiền của công ty sẽ chịu tổn thất bao nhiêu đây?”. Bên marketing lớn tiếng quát mắng.

“Thế nhóm thiết kế thì sao? Chúng tôi đã làm gì? Sao có thể chỉ đổ cho chúng tôi?”

“Không phải do bên mấy người rồi còn muốn đổ sang bên chúng tôi à?”

Quản lý bộ phận tài chính vẫn duy trì thái độ trung lập. Lãng đãng đung đưa đôi chân dài mang giầy cao gót. Đối với cuộc tranh cãi này không hề có hứng thú. Tiếng cải vã cùng làn khói mờ mờ trong phòng luân phiên đổi chỗ cho nhau. Quách Bình và Phạm Thiếu Quân đợi xem có người chỉa hướng tấn công sang bộ phận Chăm sóc khách hàng thì sẽ nhập chiến ngay. An Tử Yến ngồi đối diện với mọi người, dựa lưng ra ghế, khoanh tay, nhìn chăm chăm vào những người đang tỏ mắt tía tai: “Cãi nhau đủ chưa? Bao giờ mới vào chủ đề chính đây?”

“Thằng nhãi, nếu không phải vì đám người bên Chăm sóc khách hàng thì đã ông Thôi đã có ở đây rồi. Làm gì có chuyện đến phiên cậu lên tiếng”.

“Hay bị dọa sợ đến tè ra quần? Vốn cho rằng đang làm cái việc ưỡn ẹo chút là được. Bên Chăm sóc khách hàng có thể phải đề ra phương án giải quyết đấy. Thật là xui xẻo. Chung thì đến chén cơm cũng không giữ được rồi”.

Tất cả chỉ trích đều hướng về An Tử Yến.

Mà dưới phòng Chăm sóc khách hàng cũng không mấy yên tĩnh. Các vị từng trải đang bàn tán những câu chuyện không liên quan đến họ.

“Cũng đáng đời cậu ta xui xẻo thôi. Vừa lên giữ chức ba tháng thì gặp chuyện không may rồi. Nhắm chừng sẽ luống cuống tay chân. Nhìn phản ứng vừa rồi, chắc bị dọa sợ đến mức không dám nói nhiều”.

“Quản lý Thôi cũng không thể sẽ chạy về giúp. Vốn là người trẻ mới vào công ty mà đã lên chức, ông ta tức lắm”.“Đúng vậy. Cậu ta dựa vào cái gì? Dựa vào quan hệ mà nhận mấy bảng hợp đồn chứ gì. Cũng chẳng biết thật hay giả. Có gì đó phía sau cũng không chừng. Xem hắn có bản lĩnh lớn đến thế nào”.

“Nếu hỏng chuyện, bị giáng chức, xem thần sắc cậu ta ra làm sao”.

Mạch Đinh ngồi cách đó không xa luôn tự nhắc nhở bản thân. Không được gây thêm phiền phức cho An Tử Yến. Bọn họ muốn nói thế nào là chuyện của bọn họ. Nếu nội bộ mà cũng nháo nhào lên thì sẽ khó coi lắm. Muốn ở cạnh hắn nhưng chính miệng hắn bảo cậu ở lại. Trong mắt An Tử Yến, cậu là người thế nào đây? Cậu cũng tự cho phép bản thân có chút thử thách, được quyền lên tiếng chứ. Quá dai dẳng, cứng nhắc, sợ cuộc sống thay đổi khi đang ổn định? Có nhiều khuyết điểm đến nổi hắn không đủ tin tưởng giao phó công việc sao? Vẫn muốn cố gắng hơn nữa, nghiêm túc hơn nữa. Cậu nên vì lòng tham không đáy của mình mà phải tự đánh một quyền sao? Cậu không chỉ muốn làm người yêu tốt của hắn, cậu còn muốn làm cả cấp dưới tốt của hắn nữa.

An Tử Yến đối mặt không hề lay động thanh sắc. Đứng lên, mở cửa phòng họp ra. Những người thuộc bộ phận khác nóng nảy: “Bây giờ muốn chạy à?”

“Tôi không tới đây để nghe cãi nhau. Tôi đi trước”.

“Đợi đã. Bộ phận chăm sóc khách hàng không có ở đây thì sao được. Cách xử lý phải lấy từ bên các cậu chứ. Nếu không thì công ty sinh ra cái bộ phận Chăm sóc khách hàng làm gì? Nuôi mấy cậu tốn cơm sao?”

An Tử Yến nhếch môi, cười lạnh: “Tôi thấy dù các anh có làm gì. Cùng lắm là lên mặt thúc giục tôi. Bây giờ gọi quản lý Thôi quay lại cũng tốn thời gian a”.“Thái độ của cậu là sao? Không muốn làm việc vì công ty thì nói thẳng”.

“Không muốn vì công ty chỉ sợ không phải là tôi. Vậy nên, các anh là muốn cãi nhau hay muốn thương lượng?”. An Tử Yến đưa ra hai sự lựa chọn, cả phòng trầm mặc. An Tử Yến quay lại chỗ ngồi: “Trước mắt thì sản phẩm mới đã tiêu thụ được bao nhiêu rồi?”. Quản lý bộ phận marketing lật tài liệu, chuyền sang.

Cửa thang máy tầng bảy vừa mới mở ra đã nghe thấy tiếng ồn ào bên trong. Lúc nào cũng dạy An Tử Yến phải lịch sự. Trong công ty phải cố nhẫn nhịn như Mạch Đinh. Nhưng đến khi gặp chuyện thì chính Mạch Đinh lại không làm được. Cậu vẫn xông vào cãi nhau cùng với các đồng nghiệp kia. Có người lúc cố chấp thì chẳng có cách nào hiểu được. Thứ bản thân mình thích thì cũng mong những người khác không ghét nó. Ai ngờ cấp dưới trẻ tuổi của An Tử Yến cũng tham gia cãi vã cùng cấp dưới toàn tinh anh của quản lý Thôi. Cuộc chiến dữ dội trái lại làm cho Mạch Đinh tỉnh táo không ít. Đây là bởi cảm xúc riêng hay rốt cuộc cậu đã làm gì?

“Bộ phận chăm sóc khách hàng không có chúng tôi, chỉ bằng mấy người thì có thể làm nên được chuyện gì? Bây giờ không còn quản lý Thôi nữa thì nhớ? Còn người mới nữa, nghĩ đây là đâu? Không có chút bản lĩnh liền muốn kéo bè phái chọn lựa cấp trên à?”

“Tôi…”.

An Tử Yến chẳng biết từ lúc nào đã đứng trước mặt Mạch Đinh, chặn lại những lời chỉ trích và những ánh nhìn. Nhìn thẳng vào các tiền bối: “Không cần phải làm việc nữa sao?”

“Là bọn họ…”.

“Tôi không muốn nghe lời thừa thải. Càng không muốn nghe ba cái cãi vã này. Chỉ trích với cái người không tồn tại như Mạch Đinh thì cũng chẳng có cảm giác thành tựu gì cho cam đâu”. An Tử Yến đi vào phòng làm việc. Lúc chuẩn bị đóng cửa thì dừng lại: “Quên nhắc mọi người. Ai không hài lòng thì cứ trực tiếp tìm tôi. Đừng để không hiểu rõ mà sau này hối hận. Bởi vì sau này cả bộ phận Chăm sóc khách hàng này cũng sẽ là của tôi”. Đừng nói những người khác nghe được câu nói kia thì có phản ứng gì. Ngay đến Mạch Đinh cũng muốn xông tới đánh vào thằng cha sếp cuồng vọng đó nữa là! Hắn không thể kiềm chế được sao? Có ai còn chưa lên chức đã đi uy hiếp người khác không? Nhất định sẽ truyền tới tai quản lý Thôi. Tệ hơn nữa chính là nhỡ đâu có người len lén báo cáo cho Vương tổng, nói rằng hắn muốn ngồi vào vị trí của ông ta, ông ta sẽ nghĩ thế nào đây?

Đang lúc lo lắng thì Mạch Đinh nhìn thấy có người đến. Sắc mặt cậu vô cùng khó coi. Cậu hy vọng đó không phải là người mà cậu đang nghĩ đến. Đáng tiếc những điều cậu mong muốn đều không thường linh nghiệm. Bây giờ, Mạch Đinh lại cầu Vương tổng không nghe thấy những điều mà An Tử Yến đã nói. Sau lưng truyền đến tiếng cười lạnh của các vị tiền bối. Mạch Đinh không khỏi suy nghĩ. Vừa rồi bọn họ im lặng nghe An Tử Yến nói chính là đã sớm nhận ra Vương tổng đến rồi? Mạch Đinh nhìn Vương tổng không chớp mắt. Muốn dựa vào biểu cảm trên khuôn mặt ông đoán ra điều gì đó. Nhưng khuôn mặt của Vương tổng chỉ một biểu cảm cứng nhắc. Quách Bình, Phạm Thiểu Quân cùng đám người cãi nhau với Mạch Đinh lúc nãy lập tức giả vờ bận rộn, chăm chỉ làm việc. Vương tổng không nói gì mà trực tiếp vào phòng làm việc của An Tử Yến. Đóng cửa lại. Rèm cửa cũng được che kín hoàn toàn.

_________________

BTS_A.R.M.Y_ Bangtansoyeondan <3

Chương 38: Mạch Đinh vẫn chưa hiểu rõ thế giới của người trưởng thành

“Chúc mừng, cuối cùng Yến cũng nhớ tên cậu”. Cao Sảng đột nhiên đứng sau lưng Mạch Đinh lên tiếng.

“Không ai quan tâm đến vấn đề quan trọng sao? Thái độ nghiêm túc của Vương tổng lúc đi vào, nhất định là đã nghe được rồi. Công ty lại đang gặp chuyện không tốt. Làm sao bây giờ?”. Mạch Đinh phiền não nhíu mày.

“Yến sẽ không sao đâu”. Liễu Vĩ soạn lại tập danh sách do Quách Bình lấy từ phòng họp xuống. Điện thoại di động thì reo lên không ngừng. Tất cả đều là tin rác. Những người khác tựa như cũng đồng ý với lời nói của Liễu Vĩ. Đối với Vương tổng cũng không mấy quan tâm.

Bên trong phòng làm việc truyền ra tiếng hét của Vương tổng. Mạch Đinh không rõ nội dung cũng có thể đoán được Vương tổng nhất định là đang mắng An Tử Yến thậm tệ. Trong lòng cậu bắt đầu cầu nguyện. Cậu cũng không nỡ mắng An Tử Yến quá mức. Hy vọng Vương tổng cũng nhẹ nhàng mà nói chuyện với hắn.

“Mấy người thấy chưa? Chẳng lẽ chỉ có mỗi tôi lo lắng hả? Anh ấy dù sao cũng là cấp trên của chúng ta mà!”

“Chúng tôi cảm thấy lời Yến nói chả có vấn đề gì cả”. Phùng Phỉ Mông cũng có ý như Liễn Vĩ. Mạch Đinh cắm môi dưới, tự nhủ: “Không lẽ… thật sự là mình không đủ tin tưởng hắn?”. Cậu sợ cái suy nghĩ này của mình. Cậu sợ đối với An Tử Yến mà cậu thích lại không bằng những người khác.

Phùng Phỉ Mông nhóm chân lên: “Có hai cách giải thích. Thứ nhất là cậu không cho An Tử Yến có thể làm tốt, không tin cậu ấy. Thứ hai là…”. Cô bỏ lửng câu nói, không tiếp tục nói nữa. Mạch Đinh không hiểu cô muốn nói điều gì, bực bội: “Là gì?”

“Người mẹ không phải sẽ thường lấy những điều trong sách để dạy dỗ con cái họ tốt hơn sao. Trước khi ăn cơm phải rửa tay, đi bộ phải ngó chừng xe, không được nói chuyện với người lạ. Không lẽ người mẹ không tin con của họ? Chung lại đó là bởi vì quá yêu…”.

“Tôi tuyệt đối là loại thứ nhất!! Anh ta chính là cái thứ cấp trên vừa nhìn đã không đáng tin tưởng. Ngoài mặt thì đẹp trai. Nói không chừng anh ta chính là một tên sếp cầm thú, hạ lưu, vô sĩ, ấu trĩ. Nhắm chừng thỉnh thoảng ở nhà sẽ ném đồ loạn xạ, rồi sai người khác dọn dẹp. Thỉnh thoảng còn bày ra mấy trò đùa ác ý. Đêm trước ngày cưới còn dẫn gái lên giường cũng nên!” Mạch Đinh nói một hơi không ngừng, càng nghe càng giống như đang tố cáo. Cậu để ý những người xung quanh đang bắt đầu làm bộ bận rộn với công việc. Trong lòng cảm thấy không ổn. Nơm nớp lo sợ quay đầu nhìn ra phía sau. Vương tổng quan sát Mạch Đinh từ trên xuống dưới vài giây. Không nói gì cả. An Tử Yến tựa người vào cạnh cửa phòng. Mạch Đinh muốn miễn cưỡng mỉm cười cũng không còn kịp nữa rồi.

“Mạch Đinh, cậu vào đây một chút”.

“Được, được”. Đi vào phòng làm việc, cậu cung kính đóng cửa lại, thái độ rất tiểu nhân: “Sếp gọi tôi có chuyện gì không?”

“Em nghĩ sao?”

“Thứ lỗi cho tôi không có cách gì đoán ra được”.

“Anh thấy em không phải là hiểu rõ anh lắm sao? Tên sếp cầm thú à? Hạ lưu, vô sỉ, ấu trĩ?”

“Vừa rồi chắc là tôi bị tẩu hỏa nhập ma, bản thân nói cái gì cũng không biết nữa”.

Đột nhiên An Tử Yến đập hai tay lên cửa, khóa chặt Mạch Đinh bên trong: “Cho em hai sự lựa chọn”.

“Anh, anh nói…”. Mạch Đinh không thể lùi về phía sau, không thể ngăn chặn hơi thở cùng khuôn mặt quen thuộc của hắn. Cậu không tự chủ mà bắt đầu cà lăm.

“Muốn chết hay muốn làm?”

Vất vả lắm mới đẩy được An Tử Yến ra, cố gắng hạ thấp âm lượng: “Anh cũng nên chú ý đến tình thế bây giờ đi! Công ty không phải đã xảy ra chuyện sao? Vừa nãy Vương tổng không phải là chửi anh sao?”. An Tử Yến nhún vai: “Cũng không phải là công ty của anh”.

“Trời ơi! Bi kịch lớn nhất của công ty chính là tuyển dụng anh đó! Khó trách Vương tổng chửi anh. Nếu chúng ta là một phẩn tử trong công ty thì phải cùng hợp lực vì công ty chứ. Sau đó rồi mới nghĩ đến chức vụ a”. Mạch Đinh ra vẻ quan chức.

“Ông ta lên cơn thôi”.“Em nói đã, vậy nên….”

“Máy tính của ông lại xảy ta vấn đề. Gọi anh. Anh nói bây giờ không rãnh. Ông ta liền lên cơn. Đúng là ông già nhiều chuyện”.

“Ngoài quan tâm đến cái máy tính, Vương tổng không quan tâm đến chuyện khác sao?”. Mạch Đinh nói nhanh. Bất quá cũng thở phào nhẹ nhõm: “Thật may là ông ấy chưa nghe thấy lời anh nói”.

“Nghe rồi”.

“Ông ấy cũng không nói gì?”

An Tử Yến lười trả lời. Đang muốn đuổi Mạch Đinh nhưng nhìn thấy ánh mắt nhấp nháy nhìn hắn chằm chằm trông chờ câu trả lời. Hắn đành phải lên tiếng: “Ông ta nói trừ phi sửa xong máy tính cho ông ta, nếu không có chết cũng không nhường vị trí cho anh”.

“Vương tổng được mời đến công ty để cho đủ chỗ thôi hả!”, Mạch Đinh kết luận. Di động của An Tử Yến reo lên không ngừng. Hắn trở lại ghế ngồi nhận điện thoại: “Đầu tiên đến trấn an những khách hàng lớn tuổi, những chuyện khác bên Chăm sóc khách hàng chúng tôi sẽ xử lý. Còn nữa…”. Hắn ngẩng đầu lên, phát hiện Mạch Đinh đang định đi ra, che loa ngoài lại: “Này, cậu còn chưa nói xong mà”.

Hắn đã nhìn ra. Mạch Đinh cảm giác biểu cảm trên khuôn mặt lại bắt đầu phản bội cậu rồi.

“Nhưng anh đang bận”. Cậu phát hiện An Tử Yến vẫn che loa ngoài đợi cậu nói. Không thể làm trễ nãi công việc của hắn nên Mạch Đinh bắn tốc độ nhanh gọn xúc tích: “Thật xin lỗi, vừa rồi đã gây chuyện. Không phải vì lời nói của em thì mọi người cũng không xảy ra tranh cãi”.

“Là chuyện này?”. Giọng điệu của hắn như thể Mạch Đinh đề cập đến chuyện nhỏ như con kiến đang đứng ngoài cửa. Mạch Đinh gật đầu: “Vậy em ra ngoài”.

“Đừng lại cho anh”.
“Làm sao?”

An Tử Yến nói khẩu hình miệng, như thể là bị ép chứ không phải tự nguyện: “Không ai ghét người khác bảo vệ mình đâu”.

“Anh cũng không ghét”.

“Ừ”.

“Vậy anh thích không?”

“Được voi đòi tiên, ra ngoài đi”.

Những ngày sau đó, bộ phận chăm sóc khách hàng luôn trong trạng thái bận rộn. Không ngừng làm thêm giờ, tăng cường ra ra vào vào. Tiếng điện thoại cùng tiếng bước chân luôn vang lên. Trong phòng vệ sinh, Mạch Đinh vội vàng dùng nước lạnh hất lên mặt, bê đôi mắt cú vọ về lại chỗ ngồi. Trong văn phòng không khí vô cùng ảm đạm. Mọi người đều buồn ngủ nên tâm tình không tốt lắm. Thỉnh thoảng sẽ có tiếng chửi rửa từ đâu đó truyền đến.

Quách Bình ném điện thoại một cách hung hăn. Uống ực một hơi cốc cà phê trên bàn. Cầm áo khoác lên, đưa tay về phía Mạch Đinh: “Đi thôi”. Mạch Đinh gật đầu, mơ mơ hồ hồ theo Quách Bình ra ngoài. Cậu không kiềm được mà hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy?”

“Dù sao cũng không phải nơi tốt đẹp gì”. Quách Bình xoa xoa thái dương.

“Sự phụ, xem chừng rất mệt mỏi. Hay để tôi lái xe cho”. Lời nói của Mạch Đinh cũng như gió thoảng bên tai, Quách Bình trực tiếp ngồi vào vị trí tài xế: “Trong những chuyện Yến giao, trong đó có một chuyện, chính là không để cho cậu lái xe”.

“Anh ta muốn xem vào chuyện của người khác mà!”. Lần này, Mạch Đinh không hỏi lý do nữa, đại khái cậu cũng biết nguyên nhân rồi: Cậu lái xe thì xác xuất gặp chuyện không may là năm mươi phần trăm.

“Sư phụ, bây giờ là đến chỗ khách hàng xin lỗi, tiếp theo thì phải làm sao ạ?”

“Tôi có thể xin lỗi vì sự cố. Sản phẩm cũng không phải có vấn đề gì lớn. Chẳng qua là có một chức năng nhỏ không giống như lúc quảng cáo ban đầu. Nếu như chỉ là lời xin lỗi đơn thuần thì bên phía marketing có thể làm rồi. Không thể để cho khách hàng mất lòng tin với sản phẩm hay với công ty được. Phải khống chế tổn thất đến mức thấp nhất, duy trì hình ảnh cũng như lợi ý của công ty ở mức cao nhất. Đương nhiên, kết quả tốt là khách hàng có thể không để ý đến cái chức năng nhỏ kia. Cũng không cần tới lui xin xỏ. Nhưng người ta cũng không phải là những kẻ ngốc”.

Mạch Đinh gật đầu. Như có điều gì suy nghĩ, không từ bỏ bất cứ một cơ hội học tập nào. Không ngừng nghĩ đến lúc đó phải nói năng ra làm sao. Ngàn vạn lần không thể mắc sai sót được. Quách Bình liếc nhìn dáng vẻ đầy tâm trạng của Mạch Đinh: “Tôi nói cậu gần đâu cũng quá sức rồi. Không cần suy nghĩ nhiều đâu”.

“Vâng”. Cậu là đáp như vậy, nhưng căn bản không có cách nào thả lỏng được. Gần đây trong phòng làm việc rất ít khi nhìn thấy An Tử Yến. Phần lớn thời gian hắn đều ở phòng marketing. Không biết liệu có xảy ra tranh cãi gì không.

“Coi như cậu không liều mạng như vậy thì Yến cũng sẽ vì cậu thả lỏng mà nhìn cậu không vừa mắt rồi sa thải đâu”. Quách Bình hoàn toàn hiểu sai tâm tư trong lòng Mạch Đinh. Anh tiếp tục: “Lần trước ở phòng họp bị mấy người quản lý chỉ trích, cậu ấy cũng không có ý hợp tác. Vừa xuống dưới nhìn thấy cậu bị chỉ trí thì đứng lên trước ra mặt ngay. Cậu ấy sẽ công tư phân minh chứ không phân biệt đối xử với cậu đâu. Nhìn thấy cậu không vừa mắt là một chuyện, nhưng cậu vẫn là cấp dưới của cậu ấy”. Xem ra Quách Bình cũng hoàn toàn hiểu sai về An Tử Yến rồi. Hắn bình thườnng cũng có công tư phân minh đâu.

“Anh ấy ở phòng marketing sẽ không có chuyện gì chứ?”

“Có chuyện gì được? Bình thường cãi nhau thì cãi nhau thôi. Lúc có chuyện thì nhất định phải cùng nhau xử lý. Làm sao giống như bình thường được. Mọi người đều là người trưởng thành, biết rõ nặng nhẹ. Bằng không công ty đã sớm tiêu rồi”.

“Cũng đúng”. Mạch Đinh vẫn còn chưa hiểu rõ về thế giới của những người trưởng thành đâu.

Chương 39: Không còn quen với áp lực nữa

Quách Bình đang cùng khách hàng không ngừng lời qua tiếng lại. Mạch Đinh thỉnh thoảng cũng chen vào vài câu. Cậu muốn chia sẻ bớt gánh nặng với An Tử Yến. Chỉ hận cậu quá chậm chạp, không theo kịp người khác. Làm thế nào cũng mãi ở phía sau. Cuối cùng, đàm phán thất bại. Quách Bình vừa ra khỏi tòa nhà đã mắng chửi thô tục. Mạch Đinh cúi thấp đầu. Dáng vẻ vô cùng bất lực.

“Không cần bận tâm. Lúc nào cũng vậy mà”.

“Vâng”.

Lúc ở trường, cậu không thường cảm nhận được nhiều loại áp lực này. Lúc đó, phần lớn đều buồn phiền không phải vì yêu đương thì cũng là thi cử, chơi bời, vân vân… Sau khi ra ngoài xã hội, Mạch Đinh mới phát hiện. Những mối bận tâm kia mới thật sự xa xỉ. Sống như thế nào, làm thế nào để có địa vị trong xã hội… những chuyện đó cứ như một ngọn lửa đang không ngừng bùm cháy gây áp lực lên lồng ngực Mạch Đinh. Cậu không phải là không thừa nhận. Cậu đúng là không giỏi giang gì. Công ty này cũng không giống công ty lúc cậu thực tập. Ở đây, tất cả mọi người đều có năng lực và bản lĩnh.

Cậu dường như đã quen với việc bản thân là người bình thường. Cũng quen bị chìm trong đám đông. Hôm nay người bình thường như cậu lại ở trong một nhóm người xuất sắc nên không thể theo kịp được. Giống như một người qua đường bình thường, đột nhiên lại bị đẩy ra giữa dàn người mẫu. Khán giả bên dưới sẽ cười nhạo một cách khó chịu.

Mạch Đinh bất tri bất giác mà thiếp đi trên xe. Trong mơ đều là cảnh tượng chưa hoàn thành xong công việc. Các đồng nghiệp cãi nhau. Cậu muốn đập vỡ tấm kính thủy tinh chắn ngang An Tử Yến. Nhưng chỉ là muốn thôi. Cũng không dám đến gần, sợ làm phiền hắn. Lúc bị An Tử Yến kéo lại, sức nặng của người cậu sẽ khiến hắn thụt lùi về phía sau mất.

Lúc tỉnh dậy thì cậu đang ngủ trên ghế salon ở nhà. An Tử Yến để cậu nằm trên chân, nhắm mắt lại. Không rõ là đang ngủ hay suy nghĩ điều gì. Bất chợt, Mạch Đinh phản phất có suy nghĩ những chuyện xảy ra trước đây chỉ là một giấc mơ. Cậu và An Tử Yến chỉ vừa mời tan học về nhà mà thôi. Cậu ngồi dậy, áo khoác An Tử Yến trên người cậu trượt xuống. Nhìn thấy bảng tên trên áo, cuống cuồng đứng lên. An Tử Yến mở mắt.

“Sao em lại về đây? Phải về công ty, còn rất nhiều việc chưa làm. Anh cũng vậy đi, đừng để chậm trễ”. Tay chân cậu bận rộn sửa soạn lại quần áo.

“Ở nhà”.

“Không được!”

“Đi tắm rồi ngủ đi”.

“Tất cả mọi người đều bận rộn như thế mà anh để em ngủ hả? Rõ ràng bản thân không giúp được gì cho sư phụ, vậy mà anh ấy còn phải an ủi em. Anh rõ ràng cũng rất bận lại còn ở đây với em. Anh nói em ngủ, em làm sao mà ngủ được. Không được. Phải đi làm, đi làm”. Cậu phóng ra khỏi nhà, không nói năng gì nữa. An Tử Yến không kịp ngăn cậu lại. Cậu chạy xuống dưới, ánh nắng lắc lư trên khuôn mặt cậu. Còn rất nhiều việc phải làm, còn rất nhiều…

Cậu cảm thấy hai chân như không còn chút sức lực nào. Mắt cũng dần mờ đi. Rồi cậu bị An Tử Yến ôm lại từ phía sau. Hắn tức giận hét lên: “Ông cho cậu nghỉ ngơi…”. Câu tiếp theo cậu cũng không nghe rõ nữa. Chỉ loáng thoáng nghe được An Tử Yến đang chửi cậu.

Tỉnh dậy lần nữa thì đã là trưa hôm sau. Do đói nên cậu tỉnh dậy. Mở mắt ra thấy người nằm ngủ bên cạnh không phải là An Tử Yến, mà là Bạch Tiểu Tư.

“Sao cô lại ở đây?”, Cậu mơ mơ hồ hồ vẫn chưa tỉnh táo hẳn. Giọng nói Bạch Tiểu Tư ngẹn ngào: “Còn hỏi tôi nữa sao? Hôm qua tính đến thăm cậu. Chồng cũ không có nhà. Cậu ra mở cửa cho tôi. Tôi vừa vào, cậu đột nhiên khóa trái cửa rồi cười một cách bỉ ổi. Sau đó… không biết cậu lên cơn gì, đẩy tôi xuống giường. Kết quả…”. Bạch Tiểu Tư nói không thành lời, thái độ giống như vừa gặp ác mộng.

Sắc mặt Mạch Đinh tái nhợt, không ngừng lắc đầu phủ nhận: “Không thể nào. Tôi không thế đâu. Tôi không nhớ gì hết…”. Không lẽ mình bị áp lực đến mức thần kinh có vấn đề. Ngay đến đã làm gì cũng không nhớ. Nếu như mình ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê mà làm ra cái chuyện không bằng cầm thú đó thì…

Bạch Tiểu Tư nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt Mạch Đinh, cô ngáp một cái: “Tôi nói này Mạch Mạch, bị lừa nhiều lần như vậy rồi, cậu chừng nào mới có thể lấy được chút kinh nghiệm vậy? Cậu không có chút kĩ thuật nào để tin tưởng bản thân hết hả?”. Không phải kĩ thuật lừa gạt của người khác cao, mà là mỗi lần gặp chuyện, Mạch Đinh đều phải tìm lý do nào đó để tin tưởng bản thân. Bạch Tiểu Tư lười nhác ngồi dậy: “Chồng cũ bảo tôi xem chừng cậu. Không biết sao ngủ mất. Mà đừng có nói cho anh ấy biết tôi ngủ cạnh cậu đó. Cái thứ anh anh ta muốn chiếm làm của riêng thì nhắm chừng dễ giết tôi lắm”. Mạch Đinh lăn lộn trên giường: “Cô tốt. An Tử Yến tốt. Ai cũng tốt hết. Ai cũng thích lừa gạt tôi hết. Lừa người ta thì có cái gì hay ho chứ!”“Lừa được cậu cảm thấy thú vị a”.

Cậu ngừng lại, buồn buồn nói: “Tôi nghĩ tinh thần của tôi có vấn đề”.

“Làm sao?”

“Kiểu tôi không hợp với công việc ấy. Gần đây công ty xảy ra chuyện. Công việc lại nhiều. Chuyện này chưa xong thì chuyện khác lại đến. Ngồi trong phòng bắt đầu sợ nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Sợ bản thân dừng lại nữa. Mà lại càng không muốn gây phiền phức cho người khác”. Mạch Đinh ngồi dậy, co chân, vùi đầu vào giữa gối. Không có An Tử Yến thì cũng có thể tâm sự với Bạch Tiểu Tư. Giữa bạn bè và người yêu thật ra có rất nhiều điểm khác nhau. Có thứ chỉ muốn nói với người yêu và ngược lại, đối với bạn bè cũng vậy.

Bạch Tiểu Tư vỗ vỗ bã vai Mạch Đinh: “Cũng không phải mỗi cậu đâu. Rất nhiều người cũng sẽ trải qua giai đoạn này. Vào môi trường mới, đối mặt với những chuyện khó khăn, rồi sẽ không biết phải làm sao. Tôi mới vào công ty. Cũng có thời gian mệt mỏi, muốn bỏ. Nhưng rồi từ từ sẽ quen. Chúng ta sẽ không tự nhiên mà trưởng thành. Cũng không tự nhiên mà thay đổi. Bất kể cậu có trốn đến đâu thì cậu cũng không trốn tránh được hiện thực cuộc sống”.

“Tôi chưa từng hiểu cuộc sống là cái gì”.

“Tôi nghĩ cuộc sống chính là cảm nhận của bản thân. Cậu thấy buồn thì nó sẽ u ám. Cậu thấy tươi đẹp thì nó sẽ tuyệt vời”.

“Đột nhiên cô thơ văn, tôi không thích ứng được à”.

“Có phải tôi rất là thanh lịch không?”. Bạch Tiểu Tư đứng lên duỗi người: “Thật ra thì tôi chính là cảm thấy gần đây chồng cũ bận quá không có đụng vào người cậu. Đâm ra dục vọng của cậu không có chỗ phát tiết nên tích lũy thành áp lực”.“Tôi mới khen cô văn thơ đấy”.

“Cậu không nhận thì thôi rồi”.

Mạch Đinh vội vàng kêu la: “Không có chuyện tôi muốn thừa nhận cái gì hết á. Tôi là vì công việc. Công việc. Không vì đói khát gì hết!”. Cậu liên tục theo đuổi chữ ‘công việc’. Bất quá sau khi nói chuyện với Bạch Tiểu Tư, lòng cậu cũng nhẹ đi không ít. Nhìn quanh một chút: “An Tử Yến đâu?”

“Từ tối qua anh ấy vẫn ở công ty”.

“Quả nhiên là sau một khóa giáo dục, An Tử Yến cũng bắt đầu suy nghĩ cho công ty rồi”. Thần thái của cậu như là một giáo viên trụ cột của quốc gia. Bạch Tiểu Tư cười nhạo: “Cậu nghĩ quá nhiều rồi. Tôi hiểu anh ấy, đại khái chỉ muốn giải quyết nhanh công việc, để cậu quên đi công việc mà thoải mái ngủ thôi”. Mạch Đinh hết hồn: “Hự, anh ta nào có tốt như vậy?”

“Mợ, nhìn cái mặt cậu xem”.

“Vậy tôi cũng nên đi”.

“Hôm nay là cuối tuần, cậu không cần đi”. Bạch Tiểu Tư chặn ngang cửa.

“Khẳng định mọi người đều làm thêm giờ a”.

“Chồng cũ lệnh phải coi chừng cậu. Nếu như cậu xuống giường một bước sẽ cưa chân tôi đó”.

“Cần gì nghe lời anh ta, tránh ra xem”.

“Hạ độc cậu chết trên giường cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ. Tôi tuyệt đối không hy sinh chân của mình đâu”.

Mạch Đinh mài răng. Nào là đảm bảo sẽ chịu trách nhiệm nếu có chuyện chuyện gì xảy ra. Trước khi đi, cậu còn mong Bạch Tiểu Tư giáo huấn Tào Thành Nghị một chút. Để anh ta dẹp ba cái tin đồn ở công ty đi.

_________________

BTS_A.R.M.Y_ Bangtansoyeondan <3

Chương 40: Lấy lòng loạn xạ là không đúng

Tầng bảy bây giờ nhìn như một bãi tha ma. Số thì nằm, số thì không biết còn thở không nhưng ánh mắt và miệng cứ dán chặt vào cốc cà phê. Phạm Thiếu Quân đang cố gắng che đi quầng thâm bên dưới mắt, nhìn thấy Mạch Đinh: “Cậu còn sống hả? Quách Bình nói cậu bất tỉnh trên xe, gọi thế nào cũng không dậy. Còn tưởng cậu vất vả quá độ lăn ra chết rồi chứ”. Câu đầu tiên nghe được sau khi quay lại công ty đã không tốt đẹp rồi.

“Ngủ như chết thôi”.

“Ai bảo cậu làm việc liều mạng như vậy. Làm chúng tôi xém chút nghĩ cậu là chủ công ty rồi chứ”. Phạm Thiếu Quân chỉ lo nhìn vào gương. Không bao lâu sau, An Tử Yến, Tào Thành Nghị cùng Chu Mạnh cũng đến văn phòng. An Tử Yến chỉ lạnh lùng lướt ngang qua Mạch Đinh. Mạch Đinh biết hắn là đang tức giận. Vì cậu chạy đến công ty.

“Cái đó, tôi…”. Cậu muốn nói gì đó nhưng An Tử Yến đã đi qua cậu rồi. Hắn thật sự rất giận. Tào Thành Nghị lên tiếng với Mạch Đinh: “Chị tôi đã nói cho tôi biết cả rồi”.

“Vậy thì tốt!”. Ngoan ngoãn mà ém tin đồn xuống đi. Nếu không tôi bảo Bạch Tiểu Tư chỉnh cậu. Mạch Đinh đại nạn còn chưa xong, lại còn muốn xử đẹp người khác. Tào Thành Nghị cất giọng đầy khinh bỉ: “Cậu có áp lực, tâm trạng suy sụp cũng không cần tìm đến chỗ chị tôi phát tiết chứ. Tùy tiện đùa giỡn thân thể chị tôi. Lại còn để chị ấy một mình trong phòng. Cậu có biết sẽ hủy hoại danh tiếng của chị tôi không? Xin cậu sau này đừng liên lạc với chị tôi nữa. Chị ấy không phải là chiến lợi phẩm của cậu!!”. Mạch Đinh bị những lời nói đó làm cho sửng sốt. Là chị em bọn họ muốn phá hủy danh tiếng của cậu thì có.

“Không có chuyện đó. Cậu… cậu đừng có vu khống”.

“Không có. Anh dám nói vừa rồi không ở chung với chị ấy đi! Anh dám nói hai người không ngủ trên cùng một giường đi! Anh dám nói không bỏ lại chị ấy một mình đi!”. Tào Thành Nghị biết rõ An Tử Yến có thể nghe được, lại còn cố ý nói như vậy, là muốn thấy cậu chết ư?

“Tôi…”. Mấy lời chất vấn của Tào Thành Nghị đúng là Mạch Đinh không phủ nhận được. Đợi cả ba người kia vào phòng làm việc của An Tử Yến thì những con ruồi lắm chuyện liền bay đến.

“Cậu được nha. Mạch Đinh, lúc Phùng Phỉ Mông nói tôi còn không tin”.

“Chả trách hôm nay thần thái cậu sáng bừng. Hóa ra là hoa hoa công tử đã được bổ sung dinh dưỡng”. Giọng nói không chút hảo ý vang lên. Mạch Đinh cảm thấy tất cả áp lực trước đây đều ấp đến lần nữa.

Làm việc kéo dài đến hơn chín giờ tối. Trong khoảng thời gian đó, An Tử Yến chưa từng nói chuyện với Mạch Đinh. Ngay đến nhìn cậu cũng không có lấy một lần. Như thể bỏ qua luôn sự tồn tại của Mạch Đinh. Bình thường chửi hắn thế nào, hắn cũng không tức giận. Lần này Mạch Đinh cho rằng biểu hiện tốt một chút thì hắn sẽ bỏ qua. Kết quả là cậu đã tính nhầm. Mạch Đinh vẫn cố tìm cơ hội len lén nói với An Tử Yến vài câu. Nhưng rồi bị hắn cố ý lãn tránh. Mạch Đinh bắt đầu cho rằng cậu đã đắc tội vô cùng nghiêm trọng với An Tử Yến. Chỉ là tự tiện đến công ty thôi. Nhiều nhất thì không chú ý đến cậu mười giây coi như trừng phạt đi. Mười một giây đã muốn khóc lắm rồi. Huống chi đã lâu như vậy.Cứ cách vài giây cậu lại ngẩng đầu lên liếc trộm An Tử Yến, xem thử hắn đã hết giận chưa.

Liễu Vĩ ngáp: “Mạch Đinh, mua gì đó lên ăn đi”. Mạch Đinh thật muốn phòng tuyển thêm người mới. Như vậy cậu có thể sai vặt người khác được rồi. Cậu đứng lên, đầu tiên là hỏi thăm mọi người muốn ăn thứ gì. Cũng không phải là xuất phát từ ý tốt gì cho cam. Chỉ là một công đôi việc thôi. Cậu có thể nhân cơ hội này nói chuyện với An Tử Yến một chút. Cậu lịch sự gõ cửa phòng làm việc rồi thò đầu vào: “Anh muốn ăn chút gì không?”. Bên trong không tiếng đáp lại. Mạch Đinh đợi. Mấy phút sau, cậu nói nhỏ nhẹ: “Anh nói chuyện với em có được không?”. Mạch Đinh tràn đầy tự tin cho rằng có thể làm dịu An Tử Yến.

“Không”.

Câu trả lời thật sự rất trẻ con! Mạch Đinh nắm lấy cơ hội còn muốn nói tiếp thì An Tử Yến đứng dậy đóng cửa lại. Cánh cửa đụng vào mũi Mạch Đinh, cậu nghĩ thầm: Không nói chuyện với tôi chứ gì? Ai quan tâm. Cả đời cũng đừng nói chuyện với tôi đi. Xem ai nhịn được lâu hơn.

Mới nãy còn nói An Tử Yến trẻ con. Chính cậu cũng có hơn gì.

Xách theo cả một bao đồ ăn lớn. Chu Mạnh cũng đến. Mấy hôm nay không phải An Tử Yến xuống thì là ông ta lên. Mạch Đinh nhìn An Tử Yến, trong đầu thoáng lên một diệu kế. Dưới sự khiêu khích của cậu, hắn sẽ chú ý đến cậu thôi. Cậu lấy bánh bao ra, vẻ mặt tươi cười đưa cho Chu Mạnh: “Anh Chu, anh có đói không? Ăn chút gì đi”.
“Không cần”. Chu Mạnh quái lạ nhìn Mạch Đinh đột nhiên lấy lòng mình.

“Dù sao mua cũng rất nhiều. Gần đây anh cũng vất vả rồi. Làm sao không để ý đến sức khỏe được”. Cậu cố ý nói lớn tiếng. Có phải diệu kế hay không thì không biết, chỉ biết rằng: Xem ra, Mạch Đinh đã không nhịn được rồi.

“Để sau hãy nói. Trước tiên các cậu đưa ngay cho tôi phương án”.

“Quả nhiên là quản lý Chu rất tâm huyết, tôi lập tức đem đến ngay”.

Cậu cố ý đứng gần Chu Mạnh. Đợi Chu Mạnh giao việc. Nhưng cậu cũng không dám đến quá gần. Chỉ cần An Tử Yến có thể nói chuyện với cậu, dù có bị hắn chửi cậu cũng chịu được. Cậu lại len lét nhìn An Tử Yến. Lần này không cần gấp gáp. Mạch Đinh khó khăn nuốt nước bọt, hối hận cho hành động vừa rồi của mình. An Tử Yến đang dựa lưng ra ghế, các ngón tay từ hai bàn tay chạm vào nhau. Thỉnh thoảng sẽ khẽ cử động. Mạch Đinh không biết An Tử Yến có đang nhìn cậu hay không. Tầm mắt của cậu thấy khóe miệng của hắn thôi cũng đủ cảm thấy không lạnh mà run rồi.

Sau khi Chu Mạnh cầm tài liệu đi khỏi, điện thoại trên bàn làm việc Cao Sảng vang lên. Chỉ hai giây ngắn ngủi, Cao Sảng cúp máy, dùng thanh âm đều đều nói: “Mạch Đinh, vào phòng làm việc của Yến. Mang theo tập hồ sơ vừa rồi nữa”. Cao Sảng như thể tuyên bố Mạch Đinh sắp xuống âm phủ. Nghe như Mạch Đinh mang theo tập hồ sơ với Mạch Đinh mang theo quan tài cũng không có gì khác nhau.

“Vâng”.

Sau lưng truyền đến tiếng cười của Liễu Vĩ và những người khác: “Đáng đời, nhất định là bị chửi. Ai mượn cậu vừa rồi đi lấy lòng bọn marketing”.

“Công việc thì chưa đâu vào đâu đã đi lấy lòng cấp trên loạn xạ. Không có tiết tháo gì hết. Để cho Yến mắng nhiều vào, cho tỉnh đầu óc ra”.

“Cậu biết marketing là kẻ thù của chúng ta rồi phải không?! Thật quá sai mà!!”. Không có một người nào thương cảm cho Mạch Đinh. Ai nấy đều cùng ánh mắt phấn khởi, hồ hởi mà nhìn cậu vào chốn không có đường về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau