CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Không ngờ lại được người ta đối xử dịu dàng

Đúng là Mạch Đinh thật sự được đồng nghiệp nhiệt tình đưa đến ngân hàng. Bọn họ còn trợn to hai mắt nhìn cậu đến gần máy rút tiền. Đương nhiên An Tử Yến cũng đến. Ngoại trừ giám sát việc rút tiền, không ai có thể nhìn thấy sắc mặt nham hiểm của cậu vào lúc này. Chỉ có mình cậu biết, tiền được rút ra không phải từ trong tài khoản của cậu, mà là của An Tử Yến. Cậu có làm gì sai đâu. Loại hành vi hèn hạ này, có trách thì hãy trách An Tử Yến.

Rút tiền xong, Mạch Đinh lại được dẫn đến một quán rượu kiểu Nhật. An Tử Yến ngồi ở nơi xa nhất mà lẵng lặng thưởng thức sake. Tựa như người và bầu không khí xung quanh không liên quan gì nhau. Uống được hai ly rượu, mọi người bắt đầu than thở về công ty, về những bộ phận khác, về người này người kia. Mạch Đinh chỉ ngồi yên lắng nghe. Không ngờ lúc mọi người ở công ty làm việc lại có nhiều áp lực như vậy. Môi trường thực tế thật khắc nghiệt. Mạch Đinh vừa mới vào công ty nên chưa tìm được điểm gì để cùng mọi người than thở. Cậu liếc trộm An Tử Yến. Suy nghĩ xem An Tử Yến phải chăng cũng gặp không ít mệt mỏi và áp lực. Nhưng đường nét động lòng người trên khuôn mặt hắn lại không nhìn ra được điều gì. Hắn chỉ chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì. An Tử Yến đột nhiên lấy điện thoại. Nhắn tin với ai vậy nhỉ? Vài giây sau, Mạch Đinh cảm giác được điện thoại trong túi cậu đang rung.

[Quản tay em cho tốt. Đừng đưa lại người ta quá gần]

Mạch Đinh theo bản năng thu tay về. Hắn không phải đang nhìn ra ngoài hả, sao nhìn thấy được? Tinh thần vừa được phục hồi, lại một tin nhắn khác đến.

[Chỉ được uống một chén nữa]

[Không được cười. Nhìn ngu lắm]

Giờ phút này, Mạch Đinh cảm thấy bản thân như một con rối, bị người ta điều khiển từ xa. Quách Bình đá chân Mạch Đinh ở dưới bàn: “Đừng trách sư phụ không giúp cậu, sếp đã không ưa cậu như vậy, cậu còn không biết ý. Mau đi mời ly rượu lấy lòng cậu ấy đi a”. Mạch Đinh không muốn đi nhưng cũng không còn cách nào. Ở trước mặt người khác giả bộ một chút vậy. Cậu cầm ly rượu lên, trưng ra bộ mặt nịnh nọt đi về phía An Tử Yến: “Tôi…”.

“Cậu cái gì? Thay vì làm mấy trò nịnh bợ này, chi bằng thêm chút thời gian chuyên tâm vào công việc đi”. An Tử Yến nói ra những lời đó khiến Mạch Đinh cực kì lúng túng. An Tử Yến dùng một tay chùi mép miệng, tay kia đẩy ly rượu Mạch Đinh đang chuẩn bị mời sang bên. Ngón tay hắn cố ý lướt qua bàn tay bảo bối của hắn. Mạch Đinh cứng đờ tại chỗ. Hắn… Hắn lại làm động tác dư thừa rồi. May mà người Mạch Đinh che An Tử Yến, nếu không thì mọi người sẽ nhìn thấy cái việc xấu xa mà khóe miệng hắn đang làm. Một nửa phơi bày trước mắt, nửa kia ẩn trong lòng bàn tay Mạch Đinh. Cậu lại biểu hiện quá lộ liễu rồi.

Nếu như bị phát hiện, cậu không thèm quan tâm đâu.

Vội vàng quay về chỗ ngồi. Các đồng nghiệp nhìn thấy trên mặt Mạch Đinh có nét ửng hồng lại cho rằng cậu là bị từ chối nên đâm lúng túng, khó xử. Bọn họ còn cười nhiều hơn. Phùng Phỉ Mông uống hết rượu trong chén: “Cậu ấy còn tin chạy đi mời rượu thật kìa”.

“Sự phụ lừa cậu thôi. Yến ghét nhất người khác nịnh nọt đấy”.

Ngày đầu tiên đi làm, Mạch Đinh liền cảm nhận được cái gì gọi là bị bạo lực công ty.

Uống chưa được bao lâu thì cả đám người trong quán đề nghị đi hát karaoke. Âm thanh An Tử Yến lạnh băng, dập tắt nhiệt huyết của mọi người trong nháy mắt: “Thể lực của mọi người cũng tốt nhỉ, xem ra bình thường tôi giao không đủ việc rồi”.
“Ha ha, ôi mệt rồi. Nên về nhà thôi”.

“Đúng vậy. Công việc mệt quá a. Tôi còn yêu cái lưng của tôi lắm”.

Thế là ai nấy cũng đều bắt đầu tìm phương tiện hoặc gọi taxi về nhà. Vì lý do an toàn, đương nhiên Mạch Đinh không thể ở lại cuối cùng. Nhân lúc mọi người không ý, cậu lén trộm chìa khóa xe trong túi An Tử Yến, thì thầm: “Uống rượu không được lái xe. Vì cái hành động trường kì lừa dối xã hội. Chìa khóa này tạm thời giao cho em giữ nhá”. Cậu lè lưỡi, không đợi An Tử Yến phản ứng, cậu leo nhanh vào taxi.

———–

Hôm sau, ánh nắng chói mắt phía ngoài cửa sổ khiến Mạch Đinh nằm trên giường giật mình mở mắt. Cậu ngồi dậy. Nhìn đồng hồ rồi kinh hãi la lên thất thanh. Cuống cuồng leo xuống giường tìm quần áo xung quanh, miệng thì không ngừng lẩm bẩm: “Nguy rồi, trễ mất. Ngày hôm qua uống ít lắm mà. Quái lạ. Rõ ràng là mình còn đặt cả đồng hồ nữa mà”. Đột nhiên cậu quay đầu lại, căm tức nhìn An Tử Yến còn đang ngủ, lắc lắc người hắn: “Là anh tắt chuông báo thức phải không? Mau dậy đi!! Có nghe không An Tử Yến, em đang nói chuyện với anh đó”. Lúc này, di động của An Tử Yến đổ chuông. Hắn nhắm mắt bật loa ngoài, khó chịu lên tiêng: “Sao?”

“Yến, có văn kiện cần cậu kí mới có thể trình lên trên”. Là giọng nói của Quách Bình.

“Đợi lát nữa nói tiếp. Tôi đang bận việc bên ngoài. Không có thời gian”. Nói dối cũng không chớp mắt đi. Đúng là một kẻ lừa đảo. Vì đang bật loa ngoài nên Mạch Đinh chỉ đứng bên thể hiện thái độ chứ không dám lên tiếng.

“Được”. Quách Bình đang định cúp máy thì An Tử Yến nói tiếp: “Anh gọi Mạch Đinh cho tôi giao việc”. Mạch Đinh chính là đang ở trạng thái giương nanh múa vuốt.“Cái này… Tôi tưởng cậu gọi cậu ấy đi cùng chứ”.

“Người mới đi làm trễ? Anh nói cho cậu ta biết, nếu không muốn đi làm thì sau này đừng đến nữa cũng được!”. An Tử Yến cúp máy. Mạch Đinh xông lên giường. Cách lớp chăn cụng đầu với An Tử Yến: “Anh có ý gì? Là muốn bức tử em à? Em thù anh. Chúng ta chết chung luôn đi!”.

“Ai bảo hôm qua em trộm chìa khóa của anh?”

“Đồ thù dai! Ấu trĩ!”. Đang chửi khí thế thì điện thoại Mạch Đinh đổ chuông. Vừa kết nối đã nghe thấy tiếng Quách Bình hét: “Biết Yến không thích cậu rồi, cậu còn dám đi trễ. Tới mau”.

“Sư phụ, thật xin lỗi. Tôi… tối qua tôi uống nhiều quá. Ngủ quên mất”.

“Nhanh lên, nhân lúc Yến chưa về công ty”.

“À… Tôi lập tức…”. Không đợi Mạch Đinh nói hết câu, đầu bên kia đang cúp máy. Cậu lại căm tức nhìn An Tử Yến. Bây giờ, cậu không quan tâm đến giờ giấc gì nữa: “Tất cả là lỗi của anh. Có lẽ mắt em có vấn đề rồi. Mắt của mọi người mới chính xác. Anh đúng là ghét em dữ lắm”. An Tử Yến biếng nhác mở mắt, kéo mạnh Mạch Đinh. Cậu ngã ra giường. Đang muốn ngồi dậy thì bị tay An Tử Yến giữ lại, hắn trêu đùa: “Ai bết được, có khi ghét thật không chừng”. Hắn kéo Mạch Đinh lại gần, cậu không kịp đề phòng mà bị hắn hôn lên chóp mũi. Quả nhiên, quả nhiên là nối dối không biết chớp mắt. Mạch Đinh cảm giác được bộ đồ cậu mới mặc đâu vào đấy đang gặp nguy hiểm. Đẩy An Tử Yến ra, lồm cồm leo xuống giường: “Còn phải đi làm đấy”.

“Mất hứng”. Hắn lật người nằm ngửa chuẩn bị ngủ tiếp. Vô lực phất cánh tay: “Vậy em đi làm cho tốt”.

“Câu đó là em nói anh!!”.

Đứng trên chiếc xe buýt chậc chội, Mạch Đinh nhịn không được cứ sờ sờ chóp mũi mình không ngừng. Nơi đó cứ phản phất thứ gì đó mà mãi chẳng biến mất.

Hắn có vấn đề hay vấn đề là ở nơi cậu? Cậu… tại sao… tại sao lại không ngờ đến việc được hắn đối xử dịu dàng như vậy? Hắn làm sao biết được, cái cách mà hắn đối với cậu thật ra chính là cách mà cậu thích nhất.

Không đúng, câu nói vừa rồi chẳng qua là viện cớ mà thôi. Bởi vì là hắn, nên có dùng cách gì để biểu đạt cũng không quan trọng.

Chương 32: Cầm thú

Trong một thời gian ngắn, cả bộ phận chăm sóc khách hàng đều biết nhân viên mới Mạch Đinh rất công khai kiếm chuyện với cấp trên. Mạch Đinh là không muốn mọi người phát hiện mối quan hệ của bọn họ. Nhưng hiệu quả hơi quá rồi.

Sau khi nghiên cứu hết tài lệu về toàn bộ công ty, gần đây, Quách Bình mới bắt đầu dạy cho cậu cách ứng xử trong những tình huống cơ bản. Ví như khi giao tiếp với người khác phải giữ vững phong độ, phép lịch sự cùng với kĩ thuật nói chuyện chuyên nghiệp. Mạch Đinh ôm laptop, nghiêm túc ghi ghi chép chép những điều trọng yếu. Quách Bình nói, Mạch Đinh cảm thấy cậu có thể làm được. Nhưng cậu không ngờ An Tử Yến lại cũng có thể làm được. Công việc quả nhiên sẽ uốn nắn con người trưởng thành hơn rất nhiều. Mạch Đinh không kiềm được mà khen ngợi An Tử Yến.

Lúc này, có một người đàn ông khí thế hùng hồn bước vào văn phòng. Thoạt nhìn, người này tầm ba mươi tuổi. Nhưng tóc đã có điểm sợi bạc. Ông ta không thèm nhìn đến những người khác, trực tiếp đi vào phòng làm việc của An Tử Yến. Cửa không đóng nên cuộc nói chuyện của họ được truyền khắp phòng rất rõ ràng. Tất cả mọi người đều vểnh tai lên nghe ngóng.

“Tôi nghe nói bộ phận của các anh rút khỏi vụ này. Đây là có ý gì?”

An Tử Yến nhẹ nhàng xoay ghế lại, ngón tay gõ bàn phím máy tính: “Ý là chuyện lần này, các anh tự giải quyết đi. Bộ phận Chăm sóc khách hàng của chúng tôi không giúp gì được!”.

“Cậu đùa tôi à? Đây vốn là việc của các cậu!”. Người đàn ông tức giận.

“Tôi thấy anh mới đùa với tôi đấy. Sự cố lần trước, bên marketing có thương lượng hay bàn bạc gì với bên chăm sóc chách hàng chúng tôi không? Đã đơn phương tự làm, bây giờ xảy ra chuyện mới nhớ đến chỗ chúng tôi kể lể sao? Tôi thấy các anh nên tự sang công ty người ta xin lỗi thì hơn”. Lời nói của An Tử Yến chọc tức người đàn ông. Ông ta đập tay xuống bàn: “Cậu dùng cái giọng điệu gì nói chuyện với tôi đấy? Tôi ở công ty bao lâu, luận về kinh nghiệm hay quyền lực thì tiểu tử như cậu cũng chẳng là gì đâu. Chuyện này nhất định phải giải quyết cho tốt. Tôi không phải đến đây để hỏi ý kiến cậu. Bộ phận chăm sóc khách hàng của các cậu nghĩ bản thân hay ho lắm à? Không phải cũng chỉ là giúp người ta chùi mông thôi sao?”

An Tử Yến cười lạnh, nhìn ngón tay mình: “Tôi chỉ có cái kiểu giọng điệu này. Không muốn nghe, anh có thể đi ra. Tôi không định cho anh ý kiến. Anh cũng không nhỏ nhắn gì. Tự lau mông mình cho tốt đi”.

Mạch Đinh nghe muốn toát mồ hôi lạnh. Thật muốn xông lên bịt miệng An Tử Yến lại. Không phải giữ phong độ gì đó sao? Căn bản hắn đối với quy định của bộ phận chăm sóc khách hàng một chút cũng không có!

“Tôi không nói với cậu. Ông Thôi đâu?”

“Không có ở đây. Mà tìm bọn họ cũng vậy thôi”.

Người đàn ông tức đến mức muốn chửi, nhưng dường như vẫn nhịn được: “Vậy đừng trách tôi. Đợi đó”. Ông ta lại hung hăng đi ra khỏi văn phòng. Đến chỗ thang máy thì dùng sức đá mạnh vào cửa thang máy. Sau khi ông ta đi khỏi, một số đồng nghiệp không kiềm chế nữa mà đưa ngón giữa.

“Đáng đời. Bên marketing có gì hay ho. Nghĩ chúng ta dễ bắt nạt chắc”.

“Thì đó. Có thứ tốt đời nào nói với chúng ta. Đến khi xảy ra chuyện lại chạy đến cầu cứu. Khốn thật”. Oán hận giữa các bộ phận so với sự tưởng tượng của Mạch Đinh xem ra còn sâu đậm hơn nhiều.“Mở miệng là nghe mùi rồi”.

Mạch Đinh lên tiếng vì chính nghĩa: “Mọi người không phải nên ngăn cản hành động của An Tử Yến sao? Chúng ta cần khuyên anh ấy xem lại thái độ cử xử. Không nên làm tăng thêm kẻ thù trong nội bộ công ty a. Kẻ thù của chúng ta ở bên ngoài, mọi người cần phải đồng tâm hiệp tực để tạo nên một tương lai hoàn mĩ chứ”.

“Tôi phát hiện cậu gọi tên An Tử Yến càng ngày càng thuận miệng a”, Cao Sảng nói. Mọi người liền không quan tâm đến chủ đề đang nói nữa. Mạch Đinh gãi gãi đầu: “Tôi có hả? Có thể không chú ý nên mới lỡ lời”. May mà điện thoại trong phòng An Tử Yến vang lên, thu hút sự chú ý của cả phòng sang đó. An Tử Yến nhận điện thoại: “Vâng. Anh ta mới đến. Tôi từ chối rồi. Bọn họ lúc nào cũng nghĩ có chuyện thì đã có chúng tôi xử lý hết nên cứ nhàn hạ mà phạm lỗi. Nên cho bên đó bài học. Vâng”. An Tử Yến cúp máy, đi ra chỗ thang máy. Quách Bình không khỏi lo lắng: “Nhất định là Vương tổng gọi lên tầng 19 rồi. Tôi thà chết cũng không lên cái tầng 19 đó”.

Mạch Đinh kích động đứng lên, tức giận nói: “Dựa vào cái gì mà gọi lên tầng 19. Cũng đâu phải lỗi của anh ấy. Là do bên marketing bốn chân đó gây chuyện mà!”. Cậu lo lắng nhìn bóng dáng của An Tử Yến.

“Không phải mới nãy cậu nói phải đồng tâm hiệp lực để tạo nên một tương lai hoàn mĩ à?”

Ý thức được gì đó, Mạch Đinh lại gãi đầu: “Tôi có nói hả? Có lẽ là không chú ý nên lỡ lời thôi”.

“Đầu cậu không có vấn đề đấy chứ?”

“Không có, không có”. Cậu lại nhìn về phía An Tử Yến lần nữa.Một tiếng đồng hồ trôi qua đối với Mạch Đinh rất đau khổ. Cậu không còn lòng dạ nào nghe Quách Bình giảng giải. Tiếng chuông thang máy vang lên, cửa mở, An Tử Yến bước ra ngoài, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Lúc đi ngang qua chỗ Mạch Đinh, gõ gõ lên bàn cậu: “Cậu vào phòng làm việc của tôi”.

“A,,, được…”. Đã xảy ra chuyện. Nhất định đã có chuyện xảy ra. Mạch Đinh không hề có dự cảm tốt lành gì. Rốt cuộc là sao? Có phải bị Vương tổng mắng không? Hay còn nghiêm trọng hơn nữa? Sa thải? Mạch Đinh vào phòng làm việc, đóng cửa lại. An Tử Yến vẫn suy ngẫm như cũ. Chỉ có mỗi Mạch Đinh gấp gáp. Muốn ôm lấy bờ vai hắn rồi thủ thỉ: Có tâm sự gì anh nói cho em biết đi. Vì anh, cái gì em cũng nguyện ý lắng nghe, cái gì em cũng nguyện ý làm mà.

“Anh đang nghĩ…”, An Tử Yến nhìn bàn làm việc, ngừng lại vài giây. Mạch Đinh đang lâm vào tâm trạng rất muốn lên tiếng thì An Tử Yến tiếp tục: “Chọn lúc nào đó làm em trong phòng này một lần”. Mạch Đinh bất động. Cậu cảm giác bản thân như tấm thủy tinh bị đập vỡ vụng. Rút lại mấy lời muốn thủ thỉ kia: Có tâm sự gì anh đừng nói cho bố biết. Vì anh, cái gì cũng không muốn nghe, cái gì cũng không muốn làm! An Tử Yến ngẩng đầu lên: “Em cũng cảm thấy không tệ nhỉ”.

“Em cảm thấy anh nên đi chết đi! Chết luôn đi!!”. Mạch Đinh làm rối tung đầu tóc: “Anh không phải bị gọi lên tầng 19 hả? Hẳn có chuyện nghiêm trọng để anh suy nghĩ hả?”

“Mất hứng”.

“Trên tầng 19 đó không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Ồn quá”.

“Anh trả lời em đi. Muốn em quỳ xuống xin nữa anh hả?”. Mạch Đinh còn nát hơn cả vụn thủy tinh. An Tử Yến nhún vai: “Máy tính anh ta có vấn đề, kêu anh lên xem”.

“Chỉ có chuyện này? Không có gì khác? Công ty lớn như vậy mà đến người sửa máy tính cũng không có hả?” Mạch Đinh không tin. Cho rằng An Tử Yến sợ cậu lo lắng nên cố tình giấu giếm. Nói những chuyện như thế này khiến An Tử Yến thấy nhàm chán, miễn cưỡng trả lời: “Trong máy tính anh ta có tài liệu mật, không an tâm giao cho người khác”.

“Thật sao?”

An Tử Yến nhún vai. Mạch Đinh lúc này mới yên lòng. Cậu vô tình nhìn ra bên ngoài, phát hiện các đồng nghiệp đang nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động bên trong. Lập tức mặt cậu chuyển chế độ đau khổ. Cố ý đứng ở nơi mà bên ngoài dễ quan sát nhất. Cậu quay sang An Tử Yến cúi chào rồi nói xin lỗi. An Tử Yến như nhìn thấy thằng điên. Mạch Đinh nháy mắt với hắn ý bảo: “Phối hợp đi. Em không thể ở lâu được, mọi người nghi ngờ”. Nói xong thì gật đầu trông rất thê thảm. Mở cửa phòng ra, đi chưa được hai bước thì An Tử Yến ở phía sau lên tiếng: “Nghĩ cho kĩ về lời đề nghị của tôi đấy”.

“Cầm thú! Hạ lưu!”

Chương 33: Em không cần làm gì cả

Câu nói cuối cùng của An Tử Yến bị các đồng nghiệp nghe được. Ai nấy cũng đều tò mò: “Yến muốn cậu suy nghĩ cái gì thế? Đổi bộ phận để mắt không thấy, tâm không phiền hả?”

“Sao cậu không nói gì? Bị Yến nổi giận hả?”

Đối mặt với hàng tá câu hỏi, Mạch Đinh không trả lời được. Cậu phải nói thế nào đây. Nói rằng không phải An Tử Yến giận mà chính hắn khiến cho cậu giận ư!!!

—–

Kéo lê thân thể mệt mỏi về nhà. Trước tiên cậu phải cất giày và túi xách vào đúng vị trí. Thật không muốn nhìn đến cái phòng khách. Áo khoác, điều khiển ti vi, sách vứt lung tung. An Tử Yến thì nửa nằm nửa ngồi trên ghế salon, mở ti vi nhưng không xem mà chơi ipad. Bộ dạng vô cùng nhàn hạ, biếng nhác, khác một trời một vực so với trên công ty. Cậu thật muốn cho các đồng nghiệp đến mà chứng kiến. Đây mới chính là bộ mặt thật của An Tử Yến.

“Thật phí điện. Anh học tập em chút đi. Tiết kiệm nè. Anh không lo lắng gì cho tương lai hết hả?”

“Có thế nào cũng tính toán tốt hơn em”.

“Anh không phải thầy bói, sao biết được?”. Mạch Đinh không phục: “Em nhất định sẽ cố gắng vượt qua anh. Chờ đó mà coi. Đến lúc em thành Mạch Tổng rồi. Phòng làm việc dời lên tầng 19. Xem em cười nhạo anh như thế nào”.

“Em xuống 19 tầng địa ngục nhanh hơn đấy”.

“Địa ngục không có tầng 19!”

“Vì em nên đặc biệt thêm đấy”.

“Em không có mong nhận được cái vinh dự đó. Đúng là nói chuyện với anh không ưa được!”. Nói không lại, Mạch Đinh đứng dậy đi lấy sập tài liệu mang đến ngồi cạnh An Tử Yến. Cậu xem không hiểu gì bèn quay sang An Tử Yến: “Anh đọc hộ em cái”.

“Anh không biết chữ”.

“Anh có thể lấy cái lý do gì tốt hơn không? Thật quá đáng. Quan trọng lắm đó. Lúc trước ở trường có anh nên các học sinh cảm thấy bi ai. Bây giờ trong công ty lại có anh nên các nhân viên cảm thấy bi ai đấy”. Em cũng vì anh mà thấy đau thương đây, thử đủ kiểu rồi mà cũng chẳng thay đổi được gì.

An Tử Yến giật tập tài liệu trong tay cậu, ném lên bàn: “Lúc em thực tập anh đã nói gì? Sau khi tan làm, em là của anh”.

“Ai? Ai là của anh?”

“Đi nấu cơm”.

“Em là osin của anh mới đúng”. Mạch Đinh khịt mũi. Có lúc thật ngưỡng mộ thái độ sống của An Tử Yến. Không cần quan tâm đến kế hoạch tương lai, cứ sống như bây giờ là được rồi.

Cơm nước xong, chén bát còn chưa rửa, Mạch Đinh đã nằng nặc kéo An Tử Yến lái xe đến siêu thị. Vì lý do an toàn nên cậu tốn không ý sức lực xin An Tử Yến đưa đến một siêu thị ở xa. Thời gian vụng trộm phải đề cao cảnh giác. Trong siêu thị, An Tử Yến đẩy xe ở phía sau vô cùng nhàm chán. Mạch Đinh thì đi trước chọn thứ này thứ kia. Thỉnh thoảng quay đầu lại nói chuyện công việc: “Hôm nay thấy lớn tiếng với bên marketing. Không có chuyện gì chứ?”“Ai biết”.

“Anh cũng nên suy tính nhiều một chút. Em lại không thể thay anh đưa ra sáng kiến gì. Cũng không giúp gì được cho anh. Bây giờ phải ở trường học nữa, khi đó em là lớp phó học tập, còn có thể bảo vệ anh”. Mạch Đinh tự ảo tưởng sức mạnh và tiếp tục tiến về phía trước. Cậu đặt hộp sữa tươi vào xe đẩy, cố ý nói bâng quơ: “Nếu như em có tiền đồ một chút thì tốt rồi”. Nói xong lại bước tiếp. Đột nhiên cậu có cảm giác xe đẩy đụng vào hông, quay đầu lại thì nghe An Tử Yến nói: “Không cần nghĩ những chuyện vớ vẫn đó”.

“Không phải chuyện vớ vẫn. Hôm nay nhìn thấy anh cãi nhau với người khác. Nhìn thấy anh bị gọi lên tầng 19. Mà em chỉ có thể đứng tại chỗ, không làm được gì, không nói được gì cả”.

An Tử Yến tiếp tục đẩy xe về phía trước, bỏ Mạch Đinh lại phía sau. Đi được một đoạn thì dừng lại: “Anh không cần em làm gì hay nói gì hết”.

“Vậy anh cần gì?”

“Đứng một bên là tốt rồi. Để cái IQ thấp của em nhìn thấy anh không tốn sức lực mà vẫn có thể bảo vệ em”.

Mạch Đinh khoanh tay, biểu cảm kì quái. Lại làm bộ miễn cưỡng không muốn mỉm cười: “Em không tin anh có năng lực lớn vậy. Hừm… Đến lúc đó đừng cầu xin em giúp anh a”.

“Vậy thì em ngoan ngoan mà nhìn cho kĩ vào. Còn nữa, anh không hài lòng cái thái độ em nói chuyện với anh”. An Tử Yến nghiêng đầu. Mạch Đinh quay mặt sang một bên: “Anh làm sao?”

“Bây giờ anh có rất nhiều cách chỉnh em”.

“Anh uy hiếp em?”
“Ờ”.

Mạch Đinh chuyển ngay sang khuôn mặt tươi cười: “Mong anh đối xử tối với cấp dưới. Em đùa đấy mà. Ha ha. Anh thích ăn gì? Hôm nay em mời”.

“Đáng tiếc phải báo cho em biết. Muộn rồi”.

“Đừng a. Có chuyện gì chúng ta hãy từ từ mà thương lượng”. Bây giờ đến lượt Mạch Đinh đẩy xe ở phía sau An Tử Yến.

———–

Khó khăn lắm mới đến cuối tuần, vậy mà mới sáng sớm đã có người đến nhấn chuông. Mạch Đinh vừa mở cửa liền nhìn thấy hai sinh vật ngoài hành tinh bám dính lấy nhau. Cậu quay về phòng ngủ: “An Tử Yến, là bạn biến thái của anh đó”. Mạch Đinh xác định rõ ranh giới.

“Cậu ấy hâm mộ tình cảm của chúng ta đó mà. Đừng quan tâm”.

“Oh, my handsome man”, Ellen nâng mặt Chu Cách lên, hai người bắt đầu hôn nhau đắm đuối. Mạch Đinh siết chặc nắm đấm. Quay lại phòng khách lôi cả hai người ra ngoài. Lúc An Tử Yến bước ra, bọn họ vẫn chưa chịu kết thúc. Hắn không nói tiếng nào, tiến lên phía trước, giống như không nhìn thấy hai người mà trực tiếp đóng cửa lại: “Sao cửa lại mở thế này?”. Chu Cách ở bên ngoài dùng sức đập cửa: “Tôi có việc tìm cậu bàn bạc a”. Nhìn thấy An Tử Yến không chút động tĩnh, Mạch Đinh lại mềm lòng đi ra mở cửa, chống nạnh: “Để xem mấy người còn dám làm những chuyện thiếu đạo đức ở bên ngoài nữa không. Mấy người có thể thấy bình thường nhưng người đứng xem như tôi đây nói rõ cho mấy người biết…”.

“Hành động của chúng tôi so với cái sự lằng nhằng của cậu thì có đáng là gì. Thật là đau lòng cho Yến, phải sống trong hoàn cảnh khắt nghiệt như vậy”.

“Đá mấy người ra ngoài là anh ta. Tôi có lòng tốt mở cửa giúp mấy người đó. Mấy người còn có lương tâm không? Còn không?”, Mạch Đinh nói một cách đầy phẫn nộ. Mà cũng không ai quan tâm đến sự phẫn nộ của cậu. Chu Cách không không khách khí mà cho thẳng đồ ăn sáng Mạch Đinh đã chuẫn bị vào miệng: “Yến, tôi với Bạch Tiểu Tư chuẩn bị hợp tác kinh doanh. Cậu có hứng thú đầu tư không?”

Cuối cùng Mạch Đinh cũng nghe được chuyện đứn đắn từ miệng Chu Cách. Cậu gật đầu đồng tình. Phát triển nghề tay trái cũng tốt. Người trẻ cần phải mạo hiểm a. Có ước mơ là chuyện tốt. Vạn nhất vào thời điểm bùng nổ kinh doanh thế này, vậy… Nhắm chừng cái thoái quen mua vé số đã thấm quá sâu rồi. Cậu lại đang bắt đầu mơ phát tài. Nhớ năm đó, cậu từng muốn trồng lại nguyên hàm răng bằng vàng. An Tử Yến khịt mũi, đả kích ước mơ xây dựng sự nghiệp của những thanh niên trẻ một cách nghiêm trọng.

“Bạch Tiểu Tư và cậu? Một chỉ muốn chơi, một chỉ muốn lên giường, lại còn muốn kinh doanh? Tôi thà lấy cái tiền đầu tư đó mua bao cao su còn hơn”.

Mạch Đinh xém phun cả máu: “Anh… so với bọn họ thì anh tốt hơn chỗ nào!”

“Đừng nói như vậy a. Chúng ta đều bước vào xã hội với những con người trưởng thành. Đâu còn không hiểu chuyện như trước kia nữa. Dù cậu không đầu tư thì chúng tôi cũng đã có chủ ý. Mà ý kiến của tôi khác với Bạch Tiểu Tư”. Mạch Đinh cũng ở bên nói tốt. Dù bọn họ có kinh doanh cái gì, cậu cũng có thể trở thành khách VIP a: “Đúng đó, phải luôn cho người ta cơ hội sửa đổi chứ. Anh với Tiểu Tư mỗi người có ý gì thế? Nói cho tôi biết với”.

Chu Cách xa lánh: “Cậu nghe có ích lợi gì? Tốn nước bọt của tôi”.

“Không quan trọng. Dù sao thì ngày nào mà cậu không hun hít. Nước bọt còn không nhiều đi”. Mạch Đinh không ý thức được bản thân đã nói gì nên không hiểu những người khác sao lại dùng ánh mắt nham nhở mà nhìn cậu. Chu Cách đổi vị trí, đưa lưng về phía Mạch Đinh nói chuyện với An Tử Yến: “Là vậy. Tôi với Ellen là muốn hướng đến cái chủ đề khách sạch tình thú. Không phải thành phố bây giờ rất ít loại đó sao? Như vậy, chúng ta có thể ngày nào cũng thuê được phòng miễn phí. Nhưng Tiểu Tư nói cái gì mà muốn mở đại lý du lịch, rồi đi thăm thú khắp nơi. Yến, cậu giúp tôi khuyên nhủ Tiểu Tư đi”.

Đám người họ có cái chỗ nào là xã hội với những con người trưởng thành? Không phải cũng như An Tử Yến nói sao? Một chỉ muốn chơi, một chỉ muốn lên giường còn gì. Mạch Đinh thật muốn hất hết cái ly nước trên bàn vào mặt Chu Cách.

Chương 34: Đều không xem là người ngoài

“Tôi thấy cậu nên là về nhà rãi phân bón trồng trọt trong vườn thì hơn”. An Tử Yến tàn nhẫn từ chối. Chu Cách đang muốn giải thích thì An Tử Yến tiếp tục: “Cậu nghĩ mở khách sạn cần bao nhiêu tiền? Bố mẹ cậu cũng không phải kẻ ngốc, đưa tiền cho cậu đốt”.

“Đúng vậy”. Mạch Đinh đứng lên, tỏ vẻ hiểu biết, đưa ngón tay về phía Chu Cách và An Tử Yến chỉ chỉ: “Mấy thanh niên trẻ tuổi, tiêu tiền phung phí, không biết tiết kiệm gì hết, không thể cứu chữa được mà”. An Tử Yến nhìn ngón tay của Mạch Đinh: “Có tin anh bẽ tay em không?”. Mạch Đinh thu ngón tay về, lắc đầu liên hồi: “Còn không chịu nghe lời khuyên của người khác. Ôi các thanh niên trẻ, chi bằng lắng nghe ý kiến của tôi một chút. Tiểu Cách à, đảm bảo cậu phát tài”.

“Vậy ý cậu là gì?”, Chu Cách hỏi.

“Mở đại lý vé số đi. Không có chuyện gì có thể tự mình hưởng thụ. Biết đâu trúng số. Cuộc sống còn gì ý nghĩa hơn nữa”.

“Cậu đang nghĩ đến chuyện mua vé số miễn phí đi”. Chu Cách nói chính xác mục đính thực sự của Mạch Đinh không lệch chút nào. Mạch Đinh sống chết không thừa nhận, tiếp tục lắc đầu: “Ôi những thanh niên trẻ này, cho cậu ý kiến rồi còn quay lại nghi ngờ lòng tốt của tôi”. Chu Cách không để ý đến Mạch Đinh nữa, quay sang hỏi An Tử Yến: “Vậy cậu có ý gì?”

“Cậu dọn dẹp cái đầu chứa đầy ý nghĩ đồi trụy trước đi. Rồi tự mà suy nghĩ”.

“Nghĩ xong rồi cậu giúp tôi xem có thể làm được hay không nhớ”.

“Biết. Bây có thể đi”.

“Ăn cơm tối xong rồi đi cũng chưa muộn a”. Chu Cách cầm điều khiển ti vi lên chọn kênh. Mạch Đinh phát hiện Elle sớm giờ không nói câu nào. Cậu nhìn quanh phòng khách thì không thấy Ellen đâu cả.

“Ellen?”

“Gọi tôi?”, giọng Ellen truyền ra từ phòng tắm. Ngay sau đó, cửa phòng mở ra. Cô mặc áo choàng tắm, khẩu khí sang sảng, dáng vẻ rất thoải mái: “Sấy tóc ở đâu?”

“Đám biến thái các người nghĩ đây là nhà mình hả! An Tử Yến”, Mạc Đinh hạ âm lượng nói chuyện với An Tử Yến: “Đá họ ra ngoài đi”.

“Kệ họ đi”. An Tử Yến không quan tâm. Không lẽ hôm nay hắn bị Phật Tổ điểm ấn? Đột nhiên ý thức được cậu và Chu Cách thật ra là yêu nhau lắm cắn nhau đau? Không thể nào. Rốt cuộc hắn đang tính toán cái gì? Mạch Đinh kiểu gì cũng không hiểu được. Mạch Đinh đang suy tới suy lui, Chu Cách đã lải nhải bên tai cậu: “Bảo bối của tôi thích ăn thịt bò. Cũng trễ rồi. Cậu mau đi mua đồ ăn đi”.

“Tôi không phải là người giúp việc!”

“Biết rồi. Nhưng người giúp việc của Yến cũng như bạn bè của tôi cả mà, có thể sai được hết”.

“Muốn ăn thì tự đi mua đi”.“Đi đi”. Nghe An Tử Yến nói vậy, Mạch Đinh rớt cả hàm. Cần gì đối tốt Chu Cách vậy, hắn đối với cậu là được rồi. Chu Cách là ai a? Động vật thôi. Còn cậu là ai? Là bảo bối của An Tử Yến đó. Chuyện này, Mạch Đinh đúng là không biết xấu hổ.

“Em không đi”. Đoán chừng buổi sáng ăn uống khó tiêu, hôm nay còn ghen tuông với Chu Cách nữa. Ellen vẫn còn mặc áo choàng tắm: “Cuộc sống hôn nhân của cậu không được tốt đẹp nhỉ. Trước mặt khách mà làm chồng mất mặt thế kia. Đụng vào lòng tự trọng của đàn ông là xúc phạm lớn lắm đấy”. Kiếp trước chắc Mạch Đinh là bụi cỏ ven đường, từ trước đến nay đều rất dễ bị thuyết phục. Ellen nói không sai. Hôn nhân là một vụ làm ăn phải vô cùng cẩn thận. Lúc riêng tư hai người có thể không để ý điều gì. Nhưng trước mặt người ngoài, ít nhất phải giữ mặt mũi cho đối phương, phải tôn trọng lẫn nhau. Cậu nhìn biểu cảm đáng thương của An Tử Yến (tự cậu cho là vậy thôi), cảm giác tội lỗi bắt đầu trỗi dậy. Lập tức cầm chìa khóa: “Em đi mua ngay”. Mới vừa chạy xuống cầu thang, cậu thở như muốn đứt hơi. Mà không đúng. An Tử Yến dìm cậu trước mặt mọi người. Ai lo lắng cho sự tự ái của cậu? Bây giờ cũng không phải lúc đòi công bằng, công ngang gì hết! Thôi bỏ đi, cũng ra xuống đến đây rồi. Đi mua đồ ăn trước cái đã.

———-

Cậu xách biết bao nhiêu là túi to túi nhỏ về thì phát hiện trong nhà có thêm một người nữa. Bạch Tiểu Tư cũng không nghĩ bản thân là người ngoài. Nhìn thấy Mạch Đinh liền nói: “Mạch Mạch, tôi muốn ăn cay”.

“Không ai có ý định giúp tôi một chút à?”

“Cậu là chủ nhà này mà”.

“Tôi thấy mấy người giống chủ nhà hơn đó!. Mạch Đinh đem mớ đồ ăn vào bếp. Nghe được Chu Cách nói bên ngoài: “Đến lúc đó, cậu có thể nói chú Phó đến giúp tôi chọn lựa địa điểm không? Cho người đi phát tin gì đó. Chú ấy rất là am hiểu vấn đề này mà. Nhắc mới nhớ, lâu rồi chưa gặp chú Phó nữa”. Mạch Đinh từ trong bếp đi ra, trợn to hai mắt: “Cậu gặp chú Phó rồi?”. Ở chung với An Tử Yến một thời gian cũng không gọi là ngắn, nhưng cậu chỉ mới nghe qua tên “chú Phó” chứ chưa từng nhìn thấy người thật. Mạch Đinh còn nghi ngờ An Tử Yến mắc rối loạn nhân cách, tự tưởng tượng ra một người tên là chú Phó nữa.

“Chỉ gặp một lần”. Chu Cách trả lời.

“Tôi gặp bốn lần rồi đó”. Giọng nói Bạch Tiểu Tư rất tự hào, giống như gặp được chú Phó so với gặp ma còn hấp dẫn hơn nhiều.“Cái… Cái gì?!”. Mạch Đinh quay ngoắc lại, nhìn An Tử Yến: “Bạn bè với bạn gái cũ của anh đều gặp rồi, sao em chưa từng được gặp?”. An Tử Yến không phản ứng gì, bình tĩnh nói: “Em gặp chú ấy thì hơi khó”.

“Tại sao?”

“Chú ấy sẽ không gặp mấy người có IQ cực thấp đâu”. Không phải hơi thấp, không phải thấp sơ sơ, mà là cực thấp!

“Anh nói ai đó?”

“Em chứ ai”.

“Hừm. Một ông già tai tiếng* thì có gì đặc biệt. Tôi chả thấy gì là lạ hết.” Chú Phó đã đắc tội gì với cậu? Vô duyên vô cớ nói người ta là ông già tai tiếng. Mạch Đinh bóc khói đi vào bếp. Lát sau, Bạch Tiểu Tư cũng vào trong. Không phải có ý giúp đỡ gì, chỉ là ngó nghiêng một chút: “Vào công ty có cảm giác như thế nào?”

[Trong nguyên tác dùng từ 臭nghĩa là có mùi hôi/thối. Mình nghĩ để vầy luôn thì không được hay nên mình chuyển nó thành kiểu: Người có tiếng xấu, tai tiếng]

“Cũng không tệ. Căn bản bây giờ cũng thích nghi rồi”.

“Ờ”.

“Phản ứng thật là hời hợt. Cô cũng có thể thể hỏi tôi xem có bị đồng nghiệp bắt nạt không chứ”.

“Vấn đề này không phải dư thừa sao? Chồng cũ làm sao có thể để cậu bị người khác bắt nạt được?”

“Tôi chỉ cần hắn đừng có bắt nạt tôi là được rồi”.

“Nhìn mặt cậu kìa, có cần thiết phải cười như vậy không?”

“Tôi không có”.

Chương 35: Mất đi danh dự đồng nghĩa với việc mất đi mạng sống

Qua một ngày chủ nhật mệt mỏi, đến thứ hai đi làm, toàn thân Mạch Đinh không còn chút sức sống. Cậu vừa vào văn phòng đã bị giao cho việc lên phòng marketing lấy tài liệu. Tuần trước vừa mới cãi nhau một trận nên không ai chịu đi cả. Vậy nên cái việc xui xẻo này đương nhiên rơi vào người Mạch Đinh. Cửa thang máy mở ra, vẫn còn chuyện xui xẻo hơn đợi cậu. Bên trong chính là người đàn ông tóc có điểm bạc cãi nhau với An Tử Yến lần đó. Quản lý bộ phận marketing: Chu Mạnh*

(*Chú thích: Tên bác này Hán Việt là Chu Cường, mình thấy Cường nghe sao sao, nên chuyển sang thuần Việt là Mạnh luôn)

“Cậu có đi hay không?”, Chu Mạnh sốt ruột hỏi. Mạch Đinh vội vàng chạy vào trong thang máy. Không khí cực kì ngượng ngùng. Mạch Đinh chào hỏi xong thì làm bộ bấm điện thoại. Thang máy dừng lại ở tầng 4, Mạch Đinh đi theo Chu Mạnh ra ngoài. Chu Mạnh chế giễu: “Người bên chăm sóc khách hàng sang chỗ chúng tôi có chuyện gì?”

“Tôi… tôi đến lấy tài liệu”.

“Còn cho người đến lấy à? Vậy có được không? Trực tiếp gọi người đem xuống là được rồi? Làm sao có thể phiền bên chăm sóc khách hàng tự đến lấy được?”. Ông hướng vào trong văn phòng nói lớn, tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên. Mạch Đinh càng cảm thấy lúng túng, cúi đầu: “Ngại quá, tôi mới vào làm nên không rõ lắm. Xin hỏi ai giữ tài liệu vậy?”. Không ai trả lời cậu, ai nấy đều bắt đầu quay lại công việc của riêng họ. Chu Mạnh quay trở về phòng làm việc.

Đây không phải lần đầu tiên Mạch Đinh cảm nhận được việc bị mọi người chèn ép. So với chuyện bị người khác chê cười và nguyền rủa tình cảm của cậu, những thứ này đối với cậu mà nói cũng chẳng thấm vào đâu. Đang lúc không biết phải làm sao, tính lấy dũng khí hỏi lại lần nữa thì tập hồ sơ lại xuất hiện trước mắt cậu. Cậu cả kinh ngẩng đầu lên. Kinh ngạc, sửng sốt mấy giây: “Tào… Tào… Tào*…”.

“Muốn gây chuyện hả? Làm gì đi mắng chửi người khác vậy?”

(*Chú thích: “Tào/曹”phát âm giống từ “Thao/操”. Từ “thao” tương đương với [bad word] trong tiếng Anh ấy)

Có người lớn tiếng kêu lên. Thấy bị hiểu lầm, Mạch Đinh cuống quít xua tay: “Không phải. Tôi nói là “tào” không phải “thao”. Làm sao tôi nói “thao” được. Cả đời tôi còn chưa hề nói cái chữ “thao” nào cả”. Không phải là cậu mới nói tận ba lần đó sao? Thấy Mạch Đinh có vẻ khẩn trương giải thích. Tào Thành Nghị ném tài liệu cho cậu: “Được rồi. Tài liệu mà cậu cần đây”.

“Sao anh lại ở phòng marketing vậy?”

“Đây là nơi làm việc của tôi”. Tào Thành Nghị nghĩ biểu cảm kinh ngạc của Mạch Đinh thật quái lạ. Công ty lớn như vậy, Mạch Đinh chưa từng gặp anh cũng là điều bình thường. Nhưng cũng chưa từng nghe An Tử Yến hay Tiểu Tư nhắc đến.

“Thành Nghị, anh quen hả?”.

“Quen biết gì? Chẳng qua là đùa giỡn tình cảm của chị họ tôi, còn làm chỉ mất bồ. Tốt nhất là đưa tài liệu cho cậu ta nhanh đi. Tôi không muốn nhìn thấy bản mặt của cậu ta nữa”. Hoàn toàn bị xua đuổi, cậu còn bị mọi người ở phòng marketing nhìn một cách quái dị. Cậu đi đến trước thang máy mà vẫn chưa cảm nhận được tình huống sắp phải đối mặt. Cậu chỉ nghĩ lát về hỏi An Tử Yến chuyện kia mới được.

Chu Mạnh lại nghe điện thoại: “Được, tôi lập tức đến ngay”. Hôm nay đúng là xui tận mạng. Mạch Đinh mắng chửi trong lòng. Chu Mạnh cúp điện thoại, nói: “Cậu làm việc cho An Tử Yến?”

“A, cái gì!”. Mạch Đinh hoảng hốt nghiêng đầu. Sỡ dĩ cậu như vậy là bởi cậu nghe câu nói kia thành: “Cậu đã làm với An Tử Yến?”

“Tôi khuyên cậu nên tìm công việc khác đi. Nhìn cái phong cách ứng xử của cậu ta, không làm được chuyện gì đâu. Kiểu người như vậy tôi thấy nhiều rồi. Mới tí tuổi đầu mà tự cao, kiêu ngạo. Tôi nhắm chừng không bao lâu cũng sẽ giống như đám vô dụng, thảm hại mà rời khỏi công ty”. Mạch Đinh có thể nhịn nhiều chuyện. Nhưng bất luận có ai nói điều gì không tốt về An Tử Yến thì cậu không thể nghe được. Cậu tóm lấy cánh tay của Chu Mạnh: “Anh nói cái gì?”

“Cậu làm gì vậy? Bỏ ra!”. Chu Mạnh cầm cổ tay Mạch Đinh nhằm tách ra.Thang máy vang lên âm thanh nhắc nhở. Cửa dần mở ra. Hai người theo bản năng quay đầu ra phía ngoài. An Tử Yến đang tựa người vào phía bên vách thang máy. Một tay cầm điện thoại, tay kia cho vào túi quần. Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, hắn không vui nhíu mày: “Tôi có việc, nói chuyện sau”. Dứt lời thì tắt điện thoại. Đưa ngón tay chỉ vào bàn tay hai người bên trong đang dính chặt vào nhau. Mạch Đinh vừa buông tay liền bị An Tử Yến kéo về đứng cạnh hắn.

“Anh nhìn cho rõ. Đây là của tôi”.

Hắn đang nói cái gì vậy! Mạch Đinh vội vàng bổ sung: “Đúng vậy, tôi là cấp dưới của anh ấy”.

“Đừng có đụng chạm lung tung”.

Đừng có nói tiếp nữa chứ!

“Đừng có đụng chạm lung tung vào cấp dưới của anh ấy!”. Mạch Đinh nhanh chóng trở thành phiên dịch viên. Cậu lại làm bộ cảm động nói: “Cảm ơn sếp đã yêu mến cấp dưới như vậy. Tôi thật thụ sủng ngược kinh*”. Không đợi Chu Mạnh kịp phản ứng, An Tử Yến nhấn nút đóng cửa thang máy, để ông đứng ở bên ngoài. Thang máy tiếp tục đi lên. Mạch Đinh kêu la: “Không nên làm xấu thêm mối quan hệ với bên marketing chứ. Mới rồi là hiểu lầm thôi. Anh cũng không thể thấy không vừa mắt thì liền phá hỏng đại sự chứ!”

(*Chú thích: Thụ sủng nhược kinh: được yêu mến, vừa mừng nhưng lại vừa lo)

“Anh liền thấy không vừa mắt đấy, làm sao?”

“Anh là con nít hả? Đại trượng phu có thể co có thể duỗi, không thể…”.“Nói nữa anh sẽ hôn em”.

Mạch Đinh lập tức ngậm miệng lại. Cửa thang máy mở ra. Quách Bình đang đợi An Tử Yến. Dường như mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác. An Tử Yến nghiêm túc nghe Quách Bình báo cáo. Đi vào trong: “Bên kia nói thế nào?”

“Cũng nói là không có cách”.

“Nói cho họ biết, không có cách cũng phải có cách”. Hắn nhận văn kiện từ tay Quách Bình. Một bên lật lật xem, một bên phân công công việc. Nghiêm túc và chín chắn. Hoàn toàn không tìm được chút dấu vết của phản ứng vừa rồi.

“Được rồi. Tôi sẽ đi làm ngay”.

“Được. À còn nữa”. An Tử Yến gọi Quách Bình lại: “Sau này đừng để cho cái đó. Đúng rồi, cậu tên gì?”. Bố vào công ty cũng được một thời gian rồi. Anh phải nhớ tên bố chứ! Việc làm mà Mạch Đinh làm nhiều nhất trong công ty đó chính là chửi thầm trong đầu.

“Mạch Đinh?”

“Hình như tên là vậy. Sau này đừng cho cậu ta lên phòng marketing nữa”.

“Sao thế?”

“Khả năng giao tiếp còn quá kém. Sẽ gây ảnh hưởng đến chuyện hợp tác với bên đó”. Giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

Gây ảnh hưởng đến mối quan hệ với bên marketing chính là anh đó! Mạch Đinh thật muốn phun máu. Cậu xác nhận, số phận trong công ty của cậu nhất định sẽ rất ngắn ngủi. Mạch Đinh không còn sức lực mà đem mớ tài liệu lấy từ chỗ phòng marketing giao cho Phùng Phỉ mông. Cô liếc nhìn Mạch Đinh: “Cậu được a. Nghe nói cậu đùa giỡn tình cảm của người ta. Làm người ta phải từ bỏ cả người yêu. Hại người ta xém chút mắc chứng trầm cảm”. Chuyện mới xảy ra có mấy phút a. Không phải là quan hệ xấu lắm sao? Sao đã đồn đến đây rồi? Hơn nữa câu chuyện lại càng khó nghe hơn vậy?

“Yo, không ngờ cậu cũng lợi hại vậy đó”.

“Dạy tôi làm sao để đùa giỡn với phụ nữ đi”.

Đối mặt vợi sự tấn công của các đồng nghiệp, một người xem danh dự là mạng sống như Mạch Đinh làm sao có thể chịu được sự sỉ nhục lớn thế này. Cậu suy nghĩ thật kĩ để biết đường giải thích: Chỉ là cướp bạn trai của cô ta thôi. Hơn nữa cô ta cũng không có mắc chứng trầm cảm. Nhưng nghĩ lại, giải thích kiểu này so với lời đồn cũng có hơn gì. Muốn trở thành người đàn ông chân chính thì phải nhịn nhục. Cứ bước tiếp trên con đường của bản thân, mặc cho người ta có nói gì đi nữa. Ít nhất An Tử Yến cũng là người duy nhất trong bộ phận Chăm sóc khách hàng biết rõ sự thật. Ít nhất còn có hắn hiểu cậu. Mạch Đinh đưa mắt nhìn về phía An Tử Yến.

“Không ngờ trong bộ phận chăm sóc khách hàng lại có loại người như cậu”. Người duy nhất trong phòng hiểu rõ Mạch Đinh nhất lại có thể nói một câu như vậy. Cậu xém chút giống như thường ngày gọi đích danh tên họ An Tử Yến, rồi sau đó từ phía sau đẩy hắn một cái. Nhịn chút nữa thôi, thời khắc bước qua cánh cửa nhà, vị trí của hai người họ sẽ thay đổi. Cậu có thể hung hăng dạy dỗ An Tử Yến. Ai da, mà ở đâu ra vị trí a, lại còn muốn thay đổi nữa chứ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau