CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Thần linh ơi, Người hãy mau quản hắn đi

Cứ cho là phỏng vấn thất bại thì Mạch Đinh cũng đã được đến tham quan công ty của An Tử Yến một chuyến. Xem như cũng là một chút an ủi dành cho cậu. Cậu biết được mỗi ngày An Tử Yến vào công ty từ cổng nào, biết được hắn làm ở tầng mấy, biết được những bộ phận quan trọng. Mọi người đều không quan tâm đến những chi tiết nhỏ. Nhưng cậu không có cách nào trách cứ cảm nhận của bản thân được. Bên trọng cậu cứ dâng lên cái cảm giác thỏa mãn. Đây chính là một thế giới khác của An Tử Yến. Cậu đã từng có hy vọng rất xa vời. Cứ cho rằng sẽ bị vứt bỏ nhưng bây giờ cậu đã đứng trong thế giới đó. Hệt như một giấc mơ không dám tin là sự thật. Khi Mạch Đinh trả lại thẻ ra vào cho bảo vệ lúc rời công ty, sao lại buồn như thế. Nếu như ngày mai cậu lại đến, hôm sau nữa cũng có thể đến, cả những ngày sau đó nữa cũng lại đến như một thói quen, vậy có coi là tham lam không?

Cậu không dám nhắn tin cho An Tử Yến hỏi kết quả, sợ phiền hắn làm việc. Chỉ cầm mãi điện thoại trên tay mà cách ngứa ngáy.

“An Tử Yến khi nào thì tan ca nhỉ? Cơ còn chưa đến giờ nghỉ trưa nữa”.

“An Tử Yến chưa tan ca sao? Sao có thể? Đến trưa mà cũng không gọi nữa”.

“An Tử Yến, tan ca nhanh đi mà”.

Trên suốt dọc đường đi, Mạch Đinh cứ lầm lầm bầu bầu trong miệng. Ngồi trên xe buýt, cậu cũng không kìm mà nhếch miệng cười. Đập tay xuống ghế ngồi: “Nếu thật sự mà vào được công ty thì phải làm sao? Không thể nào đâu”. Cậu yên lặng vài giây rồi lại đập vào ghế, cười lên: “Không phải là có thể cùng An Tử Yến ở cùng một chỗ sao?”. Tiếp theo cậu lại im lặng, chưa đến vài giây sau cậu lại đập vào ghế: “Không được, không được ôm kỳ vọng quá lớn. Nhưng mà… nếu chỉ muốn thôi thì đâu phải là phạm pháp nhỉ?”. Những người ngồi bên cạnh mang theo nét mặt hoảng sợ mà nhìn Mạch Đinh chằm chằm.

Bệnh gì thế kia?

Chậc, nghĩ lại cái ngày xác nhận mối quan hệ của Mạch Đinh với An Tử Yến, sự thất thường của Mạch Đinh cũng đủ dọa người khác rồi.

————

Nghe được tiếng chìa khóa ở bên ngoài, Mạch Đinh từ trong nhà bếp vọt ngay đến cửa. Giống như chó con chạy ra đón chủ vậy. Hận không có cái đuôi dài mà quấn quanh An Tử Yến mừng rỡ: “Sao rồi? Sao rồi? Sao rồi? Sao rồi?”. An Tử Yến ném áo khoác vào mặt Mạch Đinh: “Ồn quá”.

“Anh trả lời em đi rồi em hết ồn. Anh có nói không? Có nói không a?”. Cậu cố tình bu bám lải nhải bên tai An Tử Yến. Rốt cuộc, hắn cũng không chịu được mà nhéo miệng cậu: “Kết quả cuối cùng không phải do anh quyết định”. Mạch Đinh ôm cổ An Tử Yến: “Không sao. Em cảm thấy anh đã rất lợi hại rồi”.

“Anh rất muốn ở trên giường nghe em khen anh như vậy”.

“Phắc”. Mạch Đinh đẩy An Tử Yến ra rồi lại chạy vào bếp bận rộn. Cậu phải làm một bữa tối thật phong phú để cảm ơn cái người hôm nay đã uy hiếp sẽ đè cậu giữa thanh thiên bạch nhật. Vừa mới vào được năm phút, bên ngoài đã truyền đến âm thanh thúc giục: “Còn chưa xong?”

“Đợi thêm chút nữa”. Mạch Đinh kiên nhẫn trả lời.

“Ờ”. Cái thứ âm thanh nghe thôi cũng khiến cho người khác sôi máu, chính là nó đấy.

Qua ba phút, tiếng thúc giục lại vang lên: “Còn bao lâu nữa?”“Thức ăn hôm nay so với bình thường phong phú hơn. Cho nên cần nhiều thời gian. Anh làm chuyện gì khác trước đi”. Mạch Đinh sắp không kiềm chế được nữa.

“Ờ”.

Qua một phút nữa: “Giờ được chưa?”

“Chưa! Chưa được!”

“Ờ”.

Tâm trạng đang vui vẻ thì bị phá hư. Mạch Đinh nghi ngờ An Tử Yến cố ý trêu cậu. Bình thường hắn cũng đâu có thúc giục chuyện cơm nước nhiều như vậy đâu. Hôm nay cậu muốn làm một bàn tiệc thì hắn lại quấy rối. Quả nhiên là lần tiếp theo chỉ mới qua thêm vài chục giây. An Tử Yến vừa nói được một chữ, Mạch Đinh đã cầm dao chạy ra: “Anh muốn gì? Có biết nấu ăn là cần kiên nhẫn không? À ~~~ Anh không biết. Bởi vì đối với chuyện bếp núc anh có biết gì đâu. So với anh, ngay đến một đứa trẻ bốn tuổi còn biết dùng nồi cơm điện đấy”.

“Ờ”, hình như không nghe Mạch Đinh nói gì, vẫn tiếp tục phát ra âm thanh gây ức chế lòng dân như vậy.

“Anh đừng có ờ nữa! Anh ờ lần nữa là em bỏ thuốc độc vào đồ ăn đó!”, Mạch Đinh dùng dao chỉ vào An Tử Yến.

“Ờ”.“Anh… Anh được… Đợi đó. Em đi hạ độc”. Cũng có nhiều cách hiếm thấy để đầu độc. Đã đi đầu độc người ta còn báo trước nữa.

Nửa tiếng sau, Mạch Đinh bưng đủ loại món ăn ra, vỗ vỗ tay: “Anh nếm thử đi. Đảm bảo chuẩn không cần chỉnh”. An Tử Yến không nhìn nét mặt đắc ý của Mạch Đinh: “Nhưng cũng không có tiến bộ gì”. Nhịn được! Cậu ngồi xuống ở phía đối diện, chỉ ăn cơm trắng trong chén chứ không gắp đồ ăn. Cậu vờ như vô tình hỏi: “Làm trong công ty lớn như vậy chắc là không dễ dàng nhỉ?”

“Em còn chưa vào đã nói trước ăn mừng à?’

“Em nói anh á. Hơn nữa đối với em mà nói. Có thể vào được là tốt rồi. Không vào được cũng không quan trọng. Em sẽ cố gắng tìm việc khác”. An Tử Yến không lên tiếng. Hắn không có hứng với cái loại đề tài này. Mạch Đinh bắt chéo chân dưới bàn, và vài hột cơm vào miệng: “Nếu như yêu anh mà phải lén lút mãi thì em muốn yêu anh một cách quang minh chính đại hơn. Cảm ơn anh. Người chồng đáng yêu của em”. An Tử Yến dừng động tác lại. Mạch Đinh ngẩng đẩu lên. Đúng như cậu đoán, cái khuôn mặt đẹp trai kia tuyệt đối không phải đang cảm động.

“Em cố tình muốn anh ăn không ngon?”

“Em là đang thể hiện tình cảm. Thái độ của anh là gì đó!!”

“Thái độ ăn không ngon”.

Cái con đường này chưa một lần thành công. Tình cảm của cậu lại bị lãng phí một cách vô ích rồi. Mạch Đinh gắp hết đồ ăn trong chén của An Tử Yến ra để trả thù. Đúng là thủ đoạn trả thù hiệu quả nha.

“Anh có yêu cầu gì với em không? Thấy anh gần đây mệt mỏi, làm được thì em sẽ làm cho. Nếu là… Nếu là trên giường… trên giường kia thì cũng được”. Cậu càng nói càng đỏ mặt.

“Nhóc con đen tối”.

“Anh không được nói em!”

“Yêu cầu…”. An Tử Yến hứng thú chống cằm, mang theo nét mặt tươi tỉnh nhìn quan sát Mạch Đinh. Nhất định là mấy yêu cầu hạ lưu. Không lẽ muốn nhập vai? Hay chơi SM? Muốn trói cậu lại á? Trong lòng Mạch Đinh hoảng hốt. An Tử Yến nói ngắn gọn: “Rời xa gì đó. Không cho nói những lời như vậy nữa”. Mạch Đinh giật mình. Cậu nhìn hắn, nhìn thấy cả bản thân cậu trong mắt của hắn nữa. Cậu như bị hút đi cả hồn phách. Cậu gật đầu mạnh một cái.

An Tử Yến vươn tay vỗ vỗ lên mặt Mạch Đinh: “Anh thích con nít nghe lời”. Nói xong hắn đứng dậy rời khỏi bàn ăn. Để lại Mạch Đinh ngồi đần mặt ra.

Thần linh ơi, Người mau quản An Tử Yến đi. Hắn lại đang đi đầu độc tâm can người ta rồi kìa.

Chương 27: Thần linh ơi, Người thật sự không quan tâm đến con sao?

Nhận được kết quả phỏng vấn, Mạch Đinh không dám tim vào mắt mình. Cậu nhìn lại, xác nhận thông tin trong mail thêm lần nữa. Cậu còn so sánh với cả tài liệu đưa ra những yêu cầu cần thiết mà cậu đã được phát. Sau đó cậu tắt máy tính, lặng lẽ mở nhạc lên. Tiếng nhạc rock mạnh mẽ dứt khoát vang vọng khắp nhà. Mạch Đinh lắc lư điên cuồng, quơ chân múa tay các kiểu. Đáng tiếc, cậu chỉ trông giống như thằng điên, không có lấy một động tác khớp với âm nhạc.

Sau khi tinh thần được phục hồi, cậu lập tức lấy điện thoại gọi ngay cho An Tử Yến. Nhưng vừa kết nối hắn đã ngắt rồi. Dù sao cũng đang là giờ làm việc, Mạch Đinh đành bấm số gọi cho mẹ cậu: “Me ơi, con tìm được việc rồi!”

“Chưa tỉnh ngủ à? Mới sáng gọi điện lừa mẹ làm gì?”. Mẹ Mạch Đinh quay sang nói với bố Mạch Đinh: “Đinh Đinh nói nó tìm được việc, a a ~~”. Bên kia truyền đến tiếng cười của mẹ Mạch Đinh, còn có của bố Mạch Đinh nữa. Mạch Đinh phân biệt được sự khác nhau giữa tiếng cười nhạo báng với cười bình thường đó. Cậu cắn răng: “Con nói thật đó. Hơn nữa còn làm chung công ty với An Tử Yến nữa”.

“Anh với Tiểu Soái làm cùng công ty? Tôi nghe nói công ty kia rất dữ dội. Anh thế nào lại vào được? Lại còn làm ở bộ phận chăm sóc khách hàng. Tôi nghĩ anh hợp với bộ phận hậu cần hơn đấy”.

“Con mới là con trai ruột của mẹ đó!! Ý, mà sao mẹ biết rõ công ty của An Tử Yến vậy?”. Lúc trước, nếu không phải cậu lén nhìn thấy thì ngay đến địa chỉ công ty An Tử Yến, cậu cũng không biết.

“Đương nhiên là Tiểu Soái đáng yêu của tôi nói cho tôi biết rồi! Chứ có cái phải cái người mắt như bọn sói trắng kia, bình thường lại còn ít gọi về nhà. Bố anh muốn đến xem công ty nên mấy ngày trước Tiểu Soái còn đặc biệt đón chúng tôi đến công ty nữa. Tôi và bố anh mở mang không ít kiến thức a”.

Thật quá đáng. Không thể chịu được mà. Cái gì cậu cũng không biết. Dù khi đó cậu không tiện xuất hiện ở công ty nhưng cũng không cần bị chèn ép như người ngoài vậy chứ. Mạch Đinh đang muốn oán trách thì mẹ Mạch Đinh nói tiếp: “Anh tìm được việc là chuyện tốt. Mẹ sẽ làm đồ ăn ngon cho anh bồi bổ. Chúng ta ăn mừng một bữa. Này, ông đừng đọc báo nữa. Mau ra chợ mua ít đồ ăn ngon đi. Tôm, thịt, cá nữa… Mấy đứa hiếm lắm mới lại nhà ăn cơm”.

“Lại còn hiếm lắm mới về. Con lập tức về đây”.

“Tiểu Soái đâu?”

“Hôm nay không phải là cuối tuần. Anh ấy còn ở trên công ty. Đừng gọi ảnh, con về là được rồi”.

“Tôi quên chuyện này mất”. Mẹ Mạch Đinh quay sang bố Mạch Đinh: “Tiểu Soái bận quá không đến được. Cứ mua đại chút thịt heo là được rồi”.

“Ít ra cũng phải che điện thoại lại để con không nghe được chứ!! Hai người, hai người làm bố mẹ…”, Mạch Đinh đang định lên lớp bố mẹ cậu thì bên phía mẹ Mạch Đinh so ra còn hung hăng hơn: “Anh nghĩ thịt heo bây giờ rẻ chắc? Sao tôi lại nuôi cái thứ không biết tiết kiệm thế này?”. Dứt lời thì cúp điện thoại luôn. Haizz, ngay đến cái ham muốn về nhà của chính mình cũng không còn. Muốn tìm kiếm sự ấm áp trong nhà họ An gì chứ, trong nhà cậu, đến một chút hơi ấm cũng không có nữa là.

Vừa mới bước vào nhà chưa được bao lâu, Mạch Đinh đã bắt đầu thay bố mẹ dọn dẹp nhà cửa. Thương thay cho số phận của cậu. Cái này là thành quả do mẹ Mạch Đinh dạy dỗ mà thành. Mạch Đinh còn chưa nói gì, mỗi lần như vậy, mẹ Mạch Đinh chỉ khoanh tay nói: “Nếu không phải lúc đầu tôi biết nhìn xa trông rộng cho anh học mấy thứ này. Tuy mục tiêu là để kiếm được một cô vợ tốt. Bất quá chỉ là anh không muốn thôi. Chứ không có mấy kĩ năng này, Tiểu Soái không chừng cũng không sống với anh đâu. Có phải anh nên nói cảm ơn tôi không?”. Lời của bà chỉ khiến lòng Mạch Đinh thêm đau khổ.

Ngoại trừ những chuyện này, thỉnh thoảng về nhà bố mẹ chơi cũng không tệ. Mẹ Mạch Đinh đã sớm làm một bữa thịnh soạn. Sau khi ăn xong, đang chuẩn bị về thì bố Mạch Đinh gọi lại. Ông đang ôm một túi đồ như quà mừng mới trên tay.

“Tử Yến còn chưa ăn tối. Mang mấy thứ này về cho nó đi”.

Mạch Đinh liếc nhìn đồ trong túi. Tất cả đều là những món ngon. Cậu không hài lòng: “Con nhìn hết chịu nổi rồi. Hai người quá thiên vị a”. Đang rửa chén trong bếp thì mẹ Mạch Đinh chạy ra ngoài, mang theo cả đống bọt trắng trên tay đập lên đầu cậu: “Trong lòng chúng tôi đều rõ ràng, anh có thể tìm được việc là nhờ ai nhá”.

“Đau! Con chỉ nói thôi, nghiêm túc làm gì?”. Mạch Đinh xoa xoa đầu: “Con đi đây, bố mẹ giữ gìn sức khỏe nha”.

Sau khi đóng cửa lại, mẹ Mạch Đinh lại tiếp tục: “Nói chúng ta thiên vị, chi bằng nói đứa nào đó suốt ngày bám lấy Tiểu Soái không chịu về nhà. Ôi mà… a… Tiểu Soái thật là đẹp trai quá đi”. Bố Mạch Đinh đi vào bếp nhìn vợ mình: “Tôi cũng đâu có kém gì”.
———–

Chạy nhanh về trước giờ An Tử Yến tan ca, Mạch Đinh thở hồng hộc trong đại sảnh. Cậu đứng chỗ cầu thang, thỉnh thoảng lấm lét nhìn xuống. Cho đến khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, hai bước cậu cũng nhảy thành một bước, nhảy lên người An Tử Yến: “Qua phỏng vấn rồi! Ngày mai có thể đi làm!”

An Tử Yến ôm lấy người Mạch Đinh, lạnh lùng nói: “Em có biết nóng không?”

“Ở trong công ty với trên xe có điều hòa, đương nhiên bên ngoài sẽ nóng a”.

“Là hành động của em đấy, xuống đi”.

Mạch Đinh nhảy xuống. Hai người đi lên lầu. Mạch Đinh ôm theo cái túi lớn: “Hôm nay em về nhà bố mẹ. Họ sợ anh đói nên nói em mang về cho anh”. Vừa nói xong cậu lại cười phá lên. An Tử Yến liếc nhìn cậu một cái: “Lại phát bệnh à?”

“Không phải! Em không có bệnh! Quái lạ. Nói là nhà bố mẹ, mà em lại cảm thấy đó là nhà của bố mẹ, còn nơi này mới là nhà của em”.

“Chỉ là nhà thuê thôi”.

“Thứ phá hủy khung cảnh”. Mạch Đinh lấy chìa khóa ra tra vào cửa: “Sự ấm áp của nhà em với mấy nhà khác đều dành cho anh hết. Cái này thật không công bằng. Cho nên em chỉ có thể cướp đi sự ấm áp trên người anh thôi”. Cửa vừa được mở, An Tử Yến đã vỗ vỗ cánh tay Mạch Đinh. Cậu ngu ngơ quay đầu lại, nhìn thấy An Tử Yến ý bảo cậu đứng bên cạnh hắn. Nhất thời cậu không hiểu gì mà cứ làm theo. Sau đó, cậu như quản gia đứng bên nhìn thiếu gia An Tử Yến bước vào nhà.

“Ấm áp thì không cho em được. Chỉ có thể cho em những thứ khác thôi”. Lại thái độ xấu xa đó.

“Đồ lưu manh!”, Mạch Đinh nóng mặt mắng chửi.Thần linh ơi, Người không quản thật sao? An Tử Yến đang bắt nạt con này.

Trước khi đi làm, tất cả mọi chuyện cũng đã lên kế hoạch đâu vào đấy nhưng đương nhiên Mạch Đinh cũng không thể ngừng suy nghĩ về nó. Nhất là tuyệt đối không để liên lụy đến An Tử Yến. Tuyệt đối không để cho bất kì ai phát hiện cậu và An Tử Yến có quan hệ. Nếu không có thể sẽ bị điều chuyến đến bộ phận khác. Nghiêm trọng hơn, có thể bị sa thải nữa. Nói không chừng còn điều tra được An Tử Yến đã gian lận để cậu được vào công ty. Như vậy thì hành động đi ngược với đạo lý này sẽ hủy hoại không chỉ tương lai, mà còn cả đời của An Tử Yến!! Cậu càng nghĩ càng nghiêm trọng. Cuối cùng kết luận: Có chết cũng không để vụng trộm thành công!

Đầu tiên, cậu tháo chiếc nhẫn chưa từng rời xa ngón tay của mình ra, bỏ vào ngăn kéo. Nhưng dường như không làm được. Vậy nên cậu tìm một sợ dây chuyền, lồng chiếc nhẫn vào. Khi đi làm phải mặc vest, đeo ở bên trong sẽ không ai nhìn thấy đâu.

Sau đó, cậu đứng trước gương luyện tập ánh mắt và biểu hiện của mình. Đến lúc đó, tuyệt đối không thể để lộ một ánh nhìn yêu thương nào ra ngoài.

Tiếp nữa, cậu nghĩ ra một loạt các cách giữ bí mật. Nào là không thể ngồi trên xe của An Tử Yến đi làm, thời gian ở trong công ty không được gặp nhau, tan ca cũng vậy. Đảm bảo không để lại dấu vết gì.

Cuối cùng, cũng là điều quan trọng nhất. Phải bàn bạc với An Tử Yến. Phía cậu đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi, nhưng An Tử Yến mới mang tính chất quyết định. Ở trường lúc nào cũng thấy An Tử Yến không nghe lời ai cả, làm việc thì tùy hứng. Cậu có thể tưởng tượng được cái bộ dạng lúc làm việc của hắn. Nhất định là không có chỗ nào mà không ôm điện thoại chơi. Nếu không nghe nhac, đọc sách, thì chính là ngủ.

“An Tử Yến, chúng ta tâm sự chút đi”.

“Tâm sự cái gì?”

“Lúc đi làm, anh không được trêu chọc em đó. Cũng không được nói mấy thứ khó hiểu. Càng không được đặc biệt quan tâm đến em. Chúng ta lập kế hoạch tác chiến đi. Anh không cần lo lắng. Cứ theo sắp xếp của em là thì không có chuyện gì xảy ra đâu”.

An Tử Yến tắt đèn, kéo chăn lên: “Không rãnh”.

“Này, này…”, Mạch Đinh bật đèn: “Anh như vậy là không được có biết không hả?”

“Anh nói không rãnh. Phải nói sao em mới hiểu?”. Uy hiếp kìa! Mạch Đinh tắt đèn. Cái thứ nhát gan cậu đây lại còn giúp An Tử Yến kéo chăn lên ngay ngắn: “Vậy anh ngủ đi”.

Thần linh ơi, Người xem An Tử Yến kìa. Hắn đang uy hiếp con đó.

Thần linh ơi, Sao Người không để ý đến con? Cũng phải quan tâm đến tâm trạng của con chứ!

Thần linh ơi, ngày mai con đi làm rồi. Làm cùng chỗ với An Tử Yến đấy.

Thần linh ơi, cảm ơn Người.

Chương 28: Anh ta là ai?

Con người bây giờ rất ít quan tâm đến khung cảnh xung quanh. Dù là học sinh hay nhân viên văn phòng, ai cần để ý đến việc hoa lá hôm nay như thế nào, sương mù có nhiều hay không. Cũng không đắn đo suy nghĩ có nên bỏ hết mọi thứ mà đi hưởng thụ không? Cái chuyện muốn có sự lãng mạng chính là một điều xa xỉ. Người ta còn không có đủ thời gian và tiền bạc nữa là. Mà những thứ đó cũng không liên quan đến Mạch Đinh. Cậu đang chuẩn bị cho ngày đầu tiên đi làm. Cậu mặc quả Tôn Trung Sơn hôm đến gặp ông nội An, lộ vẻ đắc ý trên mặt: “Giữ lại bộ đồ hôm đó cũng có ích nha”.

“Em đi làm chứ không phải đi dự lễ quốc khánh”. An Tử Yến ném chìa khóa xe cho cậu: “Vào xe lấy đồ đi”.

“Lấy cái gì?”

“Bảo em làm cái gì thì làm đi. Ở đâu ra cái kiểu nói nhiều đó vậy?”

Mạch Đinh lết thân đi, đảo mắt. Lúc mở cửa xe mới phát hiện. Thì ra An Tử Yến đã mua vest hộ cậu. Cậu phấn khởi chạy vào nhà: “Anh phải nói sớm là anh mua đồ cho em rồi chứ. Hại em ở nhà nguyền rủa anh”.

“Số lần em nguyền rủa anh còn ít à? Lần này cũng không quan trọng”.

Cậu trở mặt cười cười: “Làm gì có chuyện đó. Đây mới lần đầu tiên thôi. Làm sao em có thể đi nguyền rủa anh được. Em rõ ràng là yêu anh còn không kịp nữa là”.

“Vậy dừng đi. Thay đồ mau”.

Mạch Đinh gật đầu, nhanh chóng vào thay đồ. Nhìn thấy bản thân mặc vest trong gương, không khỏi dâng lên niềm tự hào. Phô bày tư thế đẹp trai các kiểu trước gương. Cuối cùng làm động tác hôn gió với người trong gương rồi vội vã lấy túi xách chạy ra cửa mang giày: “Em đi trước”.

“Cần gì phiền phức vậy. Anh đưa em đi”.

“Nhỡ bị phát hiện thì sao?”

“Phát hiện thì nhận”.
“Cũng bởi vì cái loại người cứ trưng ra thái độ bất cần như anh mới dễ làm chuyện xấu đó! Ngày đầu tiên đi làm mà từ xe anh bước xuống. Vậy phải giải thích như thế nào?”

“Để em trong cốp xe cũng được”.

Mạch Đinh đưa ngón giữa, làm mặt quỷ rồi chạy ra ngoài nhà. Hôm nay nhất định phải thể hiện thật tốt. Phải tạo mối quan hệ với đồng nghiệp. Phải như thể cậu đã làm công việc này rồi. Để cho mọi người thấy cậu có năng lực. An Tử Yến đã đưa cậu vào bộ phận không liên quan đến cậu rồi nên cậu chỉ có thể cố gắng hết sức. Mạch Đinh tràn đầy quyết tâm.

Trước tiên, cậu nhận thẻ nhân viên và những vật dụng khác. Sau đó cậu được người phụ trách đưa đến bộ phận Chăm sóc khách hàng. Cậu tò mò, lấm lét muốn thật nhanh nhìn thấy nơi làm việc của An Tử Yến. Phải kiềm chế lại thôi. Thang máy dừng ở tầng bảy. Vừa mới bước ra, ánh nắng chói chang của mặt trời đã chiếu rọi khắp nơi. Từ tấm kính bằng thủy tinh trong suốt có thể thấy dường như cả công ty chỉ dùng một màu đen phong cách. Đồng bộ từ máy tính cho đến bàn làm việc… Hệt như trong quân đội, đơn giản nhưng nghiêm túc. Thư kí bộ phận Nhân sự vỗ nhẹ hai bàn tay vài cái, tất cả mọi người trong phòng quay đầu lại.

“Đây là người mới vào bộ phận Chăm sóc khách hàng, tên là Mạch Đinh”. Thư kí giới thiệu hết sức đơn giản rồi vô tình rời đi, để mặc Mạch Đinh tại chỗ. Đối diện với ánh mắt của mọi người, Mạch Đinh nuốt nước bọt, như cá nằm trên thớt. Chào hỏi như thể đang đứng trước phần mộ tổ tiên: “Chào mọi người, lần đầu gặp mặt. Rất hân hạnh được biết mọi người. Tôi sẽ cố gắng, không để cho mọi người tụt hạng”. Sự nhiệt tình của cậu chỉ đổi lại một sự im lặng khó xử. Có người quan sát cậu. Chính là cái người có vóc dáng trung bình, nhan sắc trung bình đó: “Cậu nhìn quen quen. Tôi nhớ rồi. Cậu không phải là người lần trước ở trước công ty sao?”

“Giống thật a”. Có người phụ họa.

Nguy rồi, không ngờ lâm vào nguy hiểm nhanh như vậy. Mạch Đinh gãi đầu: “Là tôi, là tôi. Lúc đó tôi muốn vào công ty. Nhìn thấy các anh từ trong đi ra. Tôi muốn hỏi thăm ấy mà”. Nhắc đến là xấu hổ. Mạch Đinh vì câu nói dối đó mà thấy ghét bản thân. Ngay đến nói dối cũng quen miệng rồi. Bây giờ không biết cậu là gì nữa. Lại là một sự im lặng ngượng ngùng. Mạch Đinh không thể làm gì khác hơn là đưa mắt tìm An Tử Yến. Vừa khéo có âm thanh quen thuộc vang lên: “Quách Bình, tạm thời cậu lo cho cậu ấy”.“Lại là tôi à”. Cái người vóc dáng trung bình, nhan sắc trung bình kia thì ra tên là Quách Bình. Cậu cũng không cần nói quá về cái vóc dáng trung bình, nhan sắc trung bình của người ta như vậy chứ! Mạch Đinh lịch sự đi đến trước mặt An Tử Yên: “Chào anh, tôi là Mạch Đinh, nam, độc thân, năm nay hai mươi tuổi, cao 1m82”. Lại hư cấu về chiều cao và tuổi tác rồi.

“Cậu cho rằng tôi mù à?”. An Tử Yến chỉ nhìn vào hồ sơ.

“Cho hỏi tôi xưng hô với anh như thế nào?”

An Tử Yến ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mạch Đinh lúc sáng còn tươi cười trong bếp, phản phất đã như chỉ mới quen biết. Hắn từng có cảm giác khó chịu trong lòng, hôm nay nó lại trở về với hắn. Đây có lẽ là kết quả mà đến chính hắn cũng không nghĩ đến. An Tử Yến cong môi: “Cậu không cần biết. Còn nữa, cũng không ai quan tâm đến tên của cậu đâu. Đi làm việc đi”.

Ít nhất cũng giữ thể diện cho cậu một chút chứ!! Mạch Đinh ôm nắm đấm, quay người lại làm mặt tươi cười với Quách Bình: “Xem ra khó sống chung rồi”. Cậu muốn đi lên từ con đường quần chúng yếu thế, có được sự thương cảm đồng tình. Ai ngờ không ai đồng cảm với cậu. Dường như mọi người ở đây đều cảm thấy thái độ của An Tử Yến là điều rất bình thường.

“Người vừa rồi là ai vậy?”. Mạch Đinh làm bộ nghi ngờ hỏi, muốn len lén thánh thính sự đánh giá của cấp dưới đối với An Tử Yến. Mới vào công ty chưa được bao lâu đã lên chức ắt hắn sẽ làm cho người khác bất mãn và ganh tị. Cậu cũng cảm thấy lo lắng.

“Còn có thể là ai? Đương nhiên là sếp rồi. Bất quá cũng chỉ là người mới tốt nghiệp, vào công ty chưa được bao lâu”.

“Giỡn hay thật vậy?!!”. Mạch Đinh cố ý kêu lên không thể tin được. Tiếp tục hỏi: “Có phải là dựa vào quan hệ hay có ai chống lưng cho không vậy? Còn trẻ vầy mà đã lên chức rồi. Nhất định sẽ có nhiều người không thích. Huống chi thái độ còn khắc khe như vậy”. Nếu cậu mà làm lãnh đạo tuyệt đối sẽ đối xử thật tốt với các nhân viên cấp dưới. Không biết rốt cuộc Mạch Đinh là đang lo lắng hay đang xỏ xiên người ta nữa. Quách Bình nhún vai, nhìn An Tử Yến: “Không đâu. Có chăng thì chỉ có mấy ông trên không thích thôi. Làm việc chung cậu sẽ hiểu. Thua bởi tiểu tử đó quá là điều bình thường luôn”. Quách Bình, 27 tuổi, khi nói về An Tử Yến lại như đang tâm đắc về hậu bối. Không hề có chút ý bất mãn nào.

Mạch Đinh nhìn theo ánh mắt của Quách Bình. Vừa rồi còn không chú ý. Bây giờ hình ảnh trước mắt Mạch Đinh làm cho cậu xém chút ngã xuống sàn. Ai vậy? Người trước mắt là ai vậy? Mạch Đinh một chút cũng không quen. Dù sao thì tuyệt đối cũng không phải người ngồi cùng bàn trong lớp, càng không phải người chỉ biết ném đồ đạt bừa bộn sống cùng nhà. Dáng người An Tử Yến hài hòa hoàn mỹ với bộ vest, nghiêm túc ngồi bên cạnh một đồng nghiệp khác nhìn vào màn hình máy tính thảo luận công việc. Thỉnh thoảng sẽ có người nào đó đến hỏi ý kiến hắn. Hắn sẽ xác minh lại lệnh một cách rõ ràng. Nhưng biểu hiện đó đối với Mạch Đinh không hề xa lạ. Đó chính là biểu hiện mỗi khi hắn chơi đàn. Mạch Đinh hoàn toàn ngẫn ngơ tại chỗ. Có phải chưa tỉnh ngủ hay không mà vẫn còn sống trong mơ vậy? Giờ phút này cần phải có một lực thật mạnh mới có thể ngăn cậu xông ra nói cho tất cả mọi người biết: Đây là người đàn ông của tôi. Trời ơi, các người không được cướp đó. Đây chính là người đàn ông của tôi.

“Trả tiền mời cậu đến không phải để cậu ngồi đây mà ngẩn người ra”. An Tử Yến lạnh lùng nhìn về phía Mạch Đinh.

Cái điểm ác độc này ở đâu cũng không sửa đổi được!!!

Chương 29: Vụng trộm không phải là chuyện dễ dàng

Ông trời như muốn trả thù cậu. Ở nhà dạy dỗ An Tử Yến, lên công ty thì bị An Tử Yến dạy dỗ lại. Cậu nghi ngờ đây là nguyên nhân hắn cho cậu vào công ty.

Qua bài giảng vô cùng kiên nhẫn của Quách Bình, Mạch Đinh đại khái cũng nắm được phần nào công việc của bộ phận Chăm sóc khách hàng. Bộ phận này thuộc quyền quản lý trực tiếp của tổng công ty. Chủ yếu phụ trách thu thập tin tức, thông tin. Là bộ mặt của cả công ty. Tuyên truyền, quảng bá, đồng thời tham mưu những quyết sách cho công ty. Cơ cấu nhân sự cũng không mấy phức tạp. Tổng phụ trách mang họ Vương. Bình thường sẽ không đến văn phòng mà sẽ ở trên tầng chín cùng với các sếp. Những việc khác sẽ do An Tử Yến và quản lý Thôi phụ trách. Quản lý Thôi bây giờ đang ở ngoài điều tra thị trường thay vì ở công ty. Trình độ chuyên môn và kinh nghiệm của An Tử Yến chưa đủ nhiều nên tạm thời ở lại công ty xử lý chuyện nội bộ.

Quan sát bốn phía, Mạch Đinh còn phát hiện một chuyện. Toàn bộ văn phòng nhìn qua thật giống Ngưu Lang Điếm. Phần lớn đều là đàn ông. Mặc dù phụ nữ chiếm tỉ lệ rất ít nhưng ai nấy cũng đều rất xinh đẹp, trang điểm tinh tế, mặc đồ công sở để lộ đường cong vô cùng sắc sảo. Mạch Đinh không khỏi suy nghĩ, nội bộ công ty cấm yêu đương, vậy bọn họ nhịn kiểu gì? Dù thích nam hay nữ thì chỗ nãy cũng là một chốn tuyệt vời a. Vừa rồi ai là người ý chí chiến đấu sôi sục bảo sẽ cố gắng làm việc thật tốt vậy?

Quách Bình đem một chồng hồ sơ đặt lên bàn Mạch Đinh: “Đầu tiên nhất định phải hiểu toàn bộ công việc kinh doanh và cách thức hoạt động của công ty”. Mạch Đinh gật đầu lia lịa. Lấy tập hồ sơ trên cùng mở ra xem, nhịn không được, lặng lẽ hỏi Quách Bình: “Sư phụ, tôi muốn hỏi anh chuyện này”.

“Nói đi”.

“Các anh thật sự có thể làm theo quy định không yêu đồng nghiệp hả?”. Mạch Đinh không hiểu, tình cảm con người thật sự có thể bị quy định khống chế sao? Quách Bình đồng cảm vỗ vỗ vai Mạch Đinh: “Nhớ năm đó, tôi mới vào công ty cũng có cái loại tà niệm này. Khuyên cậu vẫn là nên giết nó từ trong trứng đi. Nếu cậu cứ khăn khăn yêu thì đương nhiên công ty cũng không ngăn cản cậu. May mắn thì bị đều đến bộ phận khác, xui thì chuyển đến chi nhánh bên ngoài của công ty. Vậy thì còn nghĩa lý gì nữa. Quay đầu lại vẫn không thể ở bên nhau. Cho nên chi bằng quen người ở bộ phận khác luôn cho rồi”. Nghe Quách Bình phân tích như vậy, Mạch Đinh quả thật cảm thấy tìm người ở bộ phận khác đúng là tốt hơn thật. Nhưng cũng càng khiến cho cậu kiên định không để cho bất kì ai biết được mối quan hệ của cậu và An Tử Yến.

“Yến”, Quách Bình cắt đứng mạch suy nghĩ của Mạch Đinh: “Người mới thật không nghiêm túc a. Mới đến đã có ý với đồng nghiệp nữ rồi”. Những người khác cười phá lên. Mạch Đinh quấn quít phủ nhận: “Tôi… tôi không có. Thật đó. Tin tôi đi”.

Có một nữ nhân viên trêu chọc: “Phản ứng gì vậy? Giống như bị chồng bắt quả tang ấy”.

“Tôi… tôi không có chồng! Chồng tôi không có ở đây!”. Cậu càng nói càng gấp gáp, cậu còn không nghe được cậu đã nói cái gì rồi. An Tử Yến vẫn lạnh lùng chăm chú nhìn vào màn hình máy tính như thường: “Không ai coi trọng cậu đâu. Trừ phi người đó rất có ý thức bảo vệ môi trường và có lòng từ bi”.

Cái gì mà rất ý thức bảo vệ môi trường? Lại ví cậu như rác rồi. Đây không phải là bên ngoài chửi cậu còn bên trong thì tự khen chính bản thân hắn sao? Mạch Đinh tức giận gào thét trong lòng. Cậu cúi đầu đọc đọc mớ tài liệu lần nữa trong khi tiếng cười lại vang lên. Bất quá, cảm giác bây giờ cũng không giống như những ngày thực tập trước đây. Nơi này dù có những đôi mắt lạnh lẽo, vẫn còn có người xa lánh người mới đến, nhưng ở đây có An Tử Yến. Có người thương bên cạnh thì tâm trí tự động lưu giữ những hình ảnh của người đó hệt như một chiếc máy ảnh. Mọi thứ đều nhìn thấy rất rõ ràng. Mạch Đinh cứ như thế mà an lòng.

Làm cả buổi trời cũng không nhìn đồng hồ. Cậu dụi hai mắt, duỗi người, phát hiện các đồng nghiệp đều đi ra phía thang máy. Là đi ăn trưa sao? Cậu ngồi yên tại chỗ không dám tự tiện đứng lên. Sợ người ta cho rằng cậu không nghiêm túc chỉ muốn ăn uống. Nhưng sáng đã không ăn rồi nên bây giờ cậu rất đói. Cậu nhìn trước nhìn sau. Thật cảm ơn vì toàn bộ văn phòng đều được thiết kế bằng kính trong suốt. Có thể dễ dàng nhìn thấy phòng làm việc của An Tử Yến. Hắn đang nghe điện thoại, dường như cũng không có ý muốn đi ăn. Một lát sau, Quách Bình cầm điện thoại đi tới: “Rồi, tôi quên cậu ấy mất. Về rồi đây. Vâng. Cúp máy đây”. Quách Bình nhìn An Tử Yến rồi ngoắc tay với Mạch Đinh: “Tới đây. Đi ăn cơm thôi”. Đã bảo An Tử Yến lúc ở công ty đừng quan tâm đến sống chết của cậu, như vậy mới có thể dễ dàng làm cho người khác tin tưởng và thán phục. Hắn làm hỏng kế hoạch của Mạch Đinh nhưng cậu lại không có cách gì tức giận được.

Trong khi đợi thang máy, Mạch Đinh quay lại hỏi: “Sao người đó không đi ăn vậy?”
“Cậu nói Yến à? Cậu ta bây giờ mà xuống sẽ bị mấy cô độc thân ở bộ phận khác thèm khát lao đến ngay”.

“Mọi người đều gọi thẳng tên à?”

“Cậu ấy không thích người khác gọi chức vụ của mình”.

“À ra vậy”. Vậy mình phải xưng hô với An Tử Yến thế nào? Cũng như người khác gọi là Yến? Không được, không được. Có chết cậu cũng không gọi như vậy.

Căn tin của công ty so với ở trường thoạt nhìn thì tốt hơn. Các món ăn đa dạng dạng hơn. Những thứ khác thì cũng không khác nhau là mấy. Nhân viên trong công ty nhiều thật. Ai nấy đều đi cùng một nhóm nhỏ. Mạch Đinh lặng lẽ quan sát, phát hiện trừ một số cặp vợ chồng ở các bộ phận khác nhau, còn lại đều như có oán hận không đội trời chung. Cậu còn tưởng ở công ty lớn như vậy nhất định mọi người sẽ rất đoàn kết và nhiệt tình với nhau. Kết quả cũng chỉ là ảo tưởng của cậu thôi.

“Sư phụ, sao không khí giữa các bộ phận lại u ám như vậy?”, Mạch Đinh hạ thấp âm lượng.

“Thắc mắc của cậu cũng nhiều thật đấy. Cũng mới vào a. Bởi vì trong công việc thường sẽ xuất hiện những vấn đề. Mỗi bộ phận sẽ chỉ trích lẫn nhau, đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Quan hệ tự nhiên thành ra vậy thôi”.“Thật may là nội bộ phòn chúng ta đoàn kết”. Mạch Đinh vui vẻ.

“Cậu mơ đi. Chỉ cần dính đến lợi ích khác nhau là không đoàn kết cái gì hết á. Cậu xem hôm nay sao lại bỏ qua cậu. Đều dưới trướng quản lý Thôi cả đấy”.

“Thật khó hiểu. Không phải là cùng một bộ phận sao?”

“Sau này cậu sẽ biết. Ở đây cũng không không phải tốt cả đâu”. Quách Bình ý vị thâm tường nói. Qua lời giới thiệu của Quách Bình, Mạch Đinh nhớ được tên của những đồng nghiệp cùng ăn cơm chung. Nhân viên nữ lúc nãy trêu chọc Mạch Đinh tên là Phùng Phỉ Mông, 25 tuổi; người trông ngốc nghếch, nghiêm túc tên là Khiếu Cao Sảng, 26 tuổi; cái người đẹp trai và sặc mùi nước hoa tên là Phạm Thiếu Quân, 24 tuổi; còn người không có việc gì làm sẽ ôm điện thoại ngay, mang cặp kính dày cộm tên là Khiếu Liễu Vĩ, 25 tuổi. Những người này gây ấn tượng nên rất dễ nhớ. Còn những người khác, Mạch Đinh không nhớ được.

“Dưới An Tử Yến đều là những người trẻ tuổi a”.

“An Tử Yến? Tôi có gọi Yến bằng cả tên sao? Hơn nữa cậu gọi cả tên họ coi như không được lịch sự nhưng sao thấy thuận miệng vậy?”

Tiêu rồi. Bình thường gọi nhiều quá, bây giờ vô thức mà thốt ra. Nhanh lên, làm sao để chém bây giờ? Mạch Đinh lúng túng gãi đầu: “Vừa rồi tôi có nhìn thấy tên được dán trên cửa phòng làm việc ấy mà. A… Tôi bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Nếu gọi ai đó nhất định phải đủ cả họ cả tên mới được. Không thì cả người tôi sẽ khó chịu, ngứa ngáy, bắt đầu…”.

“Đang ăn cơm… đừng có miêu tả nữa. Đối với chúng tôi thì chỉ cần cậu không có bệnh truyền nhiễm là được”. Phạm Thiếu Quân liếc mắt. Mạch Đinh âm thầm bấu vào đùi mình một cái. Không phải có rất nhiều kế hoạch hoàn hảo ư? Sao còn để phạm lỗi? Sau này phải cẩn thận hơn mới được. Vụng trộm thật không dễ dàng a. Phải mau xóa sạch dấu vết: “Bởi vì… An… à ờ… cấp trên của chúng ta còn khá trẻ, vậy nên mới sắp xếp nhân viên cấp dưới đều là người trẻ sao?”.

“Bởi vì sếp trước bị sa thải một cách khó hiểu. Quản lý Thôi cũng mới bố trí lại nhân sự, rút hết toàn bộ đi. Rõ ràng là muốn gây khó dễ cho An Tử Yến”. Phùng Phỉ Mông lên tiếng, dường như bất bình hộ An Tử Yến. Mạch Đinh chắc chắn sẽ không nói. Sếp trước tuyệt đối không phải sa thải một cách khó hiểu. Căn bản là không cần đồng cảm cho An Tử Yến!! Phạm Thiếu Quân chỉ ăn một chút, lấy khăn giấy cẩn thân chùi mép miệng: “Như vậy cũng tốt. Tôi chịu cái lão Thôi ấy đủ rồi. Thằng cha đó đã sớm không vừa mắt tôi rồi”.

“Chỉ cần làm xong việc của mình thì tôi có chơi điện thoại, An Tử Yến cũng không quan tâm”.

Hắn ta chủ yếu là lười quản việc của người khác thôi! Chỉ có Mạch Đinh hiểu An Tử Yến mới biết rõ chân tướng sự thật. Đám người kia đều bị lừa cả rồi! Hừm, đừng có chọc tức bố. Nếu không bố khai hết ra đấy!

Chương 30: Sớm muộn gì cũng phát điên

Trở lại phòng làm việc khi chưa hết giờ nghỉ trưa, Mạch Đinh vẫn thấy An Tử Yến ngồi trong phòng làm việc như cũ. Ánh nắng xuyên thẳng từ tòa cao ốc đối diện nằm dài trên lưng hắn. Hắn lại hóa thành một bức tranh rồi. Tại sao hắn lúc nào cũng có thể khiến cho người khác không dám nhìn trực diện vậy? Thật muốn rửa sạch cả hai mắt. Ai đó đến nói cho cậu biết đi. Đó là ai vậy? Là người đóng thế mà An Tử Yến đã bỏ ra một số tiền lớn để thuê sao? Buổi sáng còn chôn cứng trong chăn không chịu dậy, bây giờ đã thật nghiêm túc rồi. Mạch Đinh nhìn chằm chằm điện thoại. Giờ nghỉ trưa mà nhắn tin chắc cũng không quấy rầy hắn đâu nhỉ?

Di động trên bàn có tín hiệu, An Tử Yến cầm lên xem.

[Đúng rồi, em phải xưng hô với anh thế nào?]

[Vớ vẫn]

[Không phải vớ vẫn. Rõ ràng là chuyện nghiêm túc mà. Mới nãy em nhỡ gọi cả tên anh. Xém tí bại lộ. Đây là chuyện của hai người a]

[Không, là chuyện của em thôi]

[Vậy em cũng gọi anh là Yến như mọi người hả?]

[Em dám gọi, anh lập tức sa thải em]

[Lạm dụng chức quyền! Ai cũng gọi được, sao em lại không?]

[Không tại sao hết. Em không được. Anh nghe mất hứng lắm]

[Anh có ý gì? Vậy anh muốn gọi thế nào?]

[Gọi ông nội là được rồi]

[Anh chiếm tiện nghi cũng vừa vừa thôi chứ!!]

“Người mới, đang nhắn tin với ai đó? Vui vẻ thế kia, cười muốn đần luôn”. Vừa mới trở về văn phòng Quách Bình đã nhìn thấy Mạch Đinh ôm điện thoại cười khúc khích, nhịn không được trêu chọc. Mạch Đinh vội vàng sờ lên mặt. Thế à? Bất tri bất giác mỉm cười? An Tử Yến bảo cậu gọi hắn là ông nội mà cậu còn cười vui vẻ đến thế sao? Đầu óc không phải có vấn đề rồi chứ? Cậu giả bộ như không nghe Quách Bình nói, tiếp tục tập trung vào hồ sơ.

Ngoài việc lu bu với mớ hồ sơ thì thỉnh thoảng, Mạch Đinh còn làm vài việc vặt cho mọi người. Đây đúng là không thoát khỏi số phận mà. Cậu thật muốn biết có phải An Tử Yến cũng từng hưởng thụ những quy tắc ngầm dành cho ma mới không. Liễu Vĩ vừa từ bộ phận khác trở về đã lập tức lấy điện thoại đăng nhận weibo, cả người như bị hút cạn sinh lực ngồi phịch xuống ghế. Chốc lát cầm cây bút ném vào lưng Mạch Đinh. Mạch Đinh ngơ ngác quay đầu lại: “Có chuyện gì vậy?”

“Ngày đầu đi làm cũng phải mời đồng nghiệp ăn uống ca hát chứ nhỉ?”

“Đúng vậy”.“Không lo lấy lòng chúng tôi, sau này đừng trách chúng tôi gây khó dễ à”. Các đồng nghiệp rối rít đe dọa. Mạch Đinh ở trong mắt bọn họ chính là cừu non đợi giết thịt.

Lại thêm một quy tắc ngầm dành cho ma mới. Mạch Đinh đếm xèng trong túi, bộ dạng đau lòng: “Tôi mời mỗi người một tô mì ăn liền đặc biệt nhé”. Phạm Thiếu Quân đang gõ bàn phím, mặt mày khinh bỉ: “Hẹp hòi. Ai muốn ăn ba cái thứ rác rưởi đó. Món đó không tốt với da tôi”.

“Vậy đổi thành thùng mì ăn liền đi!”, có tiếng đề nghị vang lên. An Tử Yến từ trong phòng làm việc đi ra, đặt tập hồ sơ trước mặt Phạm Thiếu Quân: “Trang hai, năm, sáu không đúng. Làm lại”.

“Lại nữa. Phải đem hình ảnh công ty chế thành dạng gì nữa a? Việc tôi đang làm còn chưa xong đây”. Oán thán hoàn oán thán. Phạm Thiếu Quân mở hồ sơ ra, chỗ có vấn đề đã được khoanh lại, quả thật so với trước thì tốt hơn. Quách Bình góp ý: “Bữa tối chúng ta ăn thịt nhỉ. Yến, cậu cũng đến đi”.

“Không quen biết gì cậu ta”, An Tử Yến từ chối.

“Cậu quá lạnh lùng với cậu ấy đi”.

“Không quen nhìn bộ mặt ngu ngơ kia, anh làm xong việc chưa?”. Quách Bình nhún vai quay lại chỗ ngồi. Tôi ngồi bên này này, không thấy à?! Mặt ai ngu ngơ? Không quen nhìn? Mỗi lần ân ái ông bảo anh tắt đèn, sao anh làm theo đi!? Mạch Đinh còn thiếu mỗi nước gặm hết đống giấy tờ trên bàn. Đợi An Tử Yến về phòng làm việc, có giọng nói trầm không thoải mái vang lên: “Yến như thể rất không ưa người mới”. Tên của hắn cùng với bản thân tương phản quá nhiều. Phải nói là quá khác biệt mới đúng! Nội tâm Mạch Đinh phân tích.

“Tôi cũng cảm thấy như vậy”, Phùng Phỉ Mông chen vào một câu.

Hắn đang diễn đó! Mạch Đinh khoanh tay, kiên quyết không thừa nhận quan điểm An Tử Yến ghét cậu. Cậu rất hiểu An Tử Yến. Vì không muốn để đồng nghiệp phát hiện nên hắn đã khổ sở giấu diếm tình cảm của bản thân. Giống như La Mật Âu và Chu Lệ Diệp, chịu đựng biết bao gian lao, cách trở. Thôi, tỉnh lại, tỉnh lại. Âm thanh trong đầu kéo cậu về với thực tế. Cậu đập đầu xuống bàn. Giấu diếm cái gì, diễn kịch cái gì, cái thứ bại hoại kia vẫn đối với cậu như vậy mà!!

“Người mới có phải bị trúng tà không vậy? Sắc mặt cứ biến đổi liên tục”.“Ai biết, mới vào chắc đang cảm nhận áp lực cũng nên”.

Mạch Đinh đưa tay sờ sờ vào nhãn hiệu bộ vest đang mặc. Chiếc nhẫn đã tháo ra nhưng thay vào đó lại thêm một thứ giống An Tử Yến. Thật tốt.

Vì Mạch Đinh đề nghị đãi mì ăn liền nên bị dư luận chỉ trích. Lúc tan ca, cậu bắt đầu giả bộ nghèo khổ. Ai bảo cậu lúc nào cũng tiết kiệm, đến mời đồng nghiệp bữa cơm cũng thấy tiếc. Mạch Đinh đáng thương mở túi tiền ra để chứng minh cho sự nghèo đói của mình: “Tôi chỉ mang theo có 30 tệ. Không tin mọi người nhìn đi. Căn bản là không có đủ tiền mời mọi người ăn cơm mà. Lần sau đi. Tôi phải về sửa lại trần nhà bị dột. Hôm nay có thể mưa a. Tôi sợ nước sẽ vào nhà. Hơn nữa còn phải hái hoa ven đường về nấu bữa tối a”.

“Bọn này đưa cậu đến ngân hàng rút tiền”. Một đám quỷ hút máu! Mới quen biết có một ngày, nghe ăn uống đã chạy đến ngay. Có nhân tính hay không? An Tử Yến cũng vừa ra khỏi phòng làm việc, liền bị chặn lại: “Không cần vội a. Nếu cậu đã ghét người mới thì để bọn tôi trả thù cho. Ăn cho cậu ấy sạc nghiệp luôn”. An Tử Yến cau mày: “Không hứng thú”.

“Đối đãi với nhân viên quá lạnh nhạt, cẩn thận không ai giúp anh làm việc”, Mạch Đinh nói nhỏ. Những người khác nhìn cậu kinh ngạc. Không ngờ ma mới tính khí cũng không vừa. An Tử Yến đi về phía Mạch Đinh: “Cậu tên gì?”.

“Mạch Đinh”.

“Mạch gì?”

Má, đồ quỷ ấu trĩ!!

“Mạch Đinh”.

“Ờ, tôi cũng không muốn biết”.

Thằng cha này cố tình! Mạch Đinh cười cười: “Ngại quá, mới nãy tôi chỉ nói bừa. Không có ý chỉ trích anh. Để cho anh hiểm lầm thật xin lỗi”.

“Không chấp nhận”.

Đi chết đi! Về nhà bố sẽ ói cả bãi nước bọt lên piano của anh. Đợi đó.

Sớm muốn gì cũng có ngày Mạch Đinh bị áp bức đến mức thần kinh phân liệt.

_________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau