CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Cuộc sống sẽ không quan tâm đến bạn

Sau khi An Tử Yến đi ra, Mạch Đinh lén nhìn theo từ khe cửa. An Tử Yến đi được hai bậc thang thì đột nhiên dừng bước, quay đầu lại: “Chuyện tìm việc không cần phải gấp, Em bây giờ cũng được rồi. Trước hết hãy để anh nuôi em đã”. Dứt lời, hắn nháy mắt phải một cái. Cửa đóng nhanh lại, Mạch Đinh dựa lưng vào cửa sờ sờ mặt mình. Không đỏ mặt. Ở chung với nhau lâu như vậy rồi, không thể nào đỏ mặt được. Cậu đi đến trước gương, nhìn chằm chằm vào gương mặt ửng đổ của mình rồi nói: “Thấy chưa, có đỏ chút nào đâu”.

Mới rồi Mạch Đinh còn cảm thấy vui mừng vì An Tử Yến tìm được việc làm, nhưng sau đó cậu lại càng thêm lo lắng hơn. Lo lắng nhất chính là những tật xấu của hắn. Cậu nghĩ đến sự vô tổ chức của An Tử Yến. Thái độ lồi lõm đó khiến cậu toát hết cả mồ hôi lạnh. Mấy ngày nay sau khi tan sở về nhà, chỉ cần Mạch Đinh hỏi tới thì hắn cũng một câu trả lời: “Cứ vậy thôi”. Sau đó, Mạch Đinh cũng không hỏi thêm nữa. Cậu có thể cảm nhận được An Tử Yến không muốn nói chuyện. Cùng lắm, hắn cũng không phải dạng người thích nói năng cụ thể. Chỉ hận cậu không thể theo dõi hắn đến công ty. Xem rốt cuộc hắn đang làm cái gì hay vân vân những thứ khác. Không phải có loại người như vậy sao? Bất chấp mặt mũi mà dựa vào người yêu. Ngày ngày giả vờ như có việc làm rồi gặp nhau ở bên ngoài, thật ra thì chẳng có nghề ngỗng gì. Không được, không thể như vậy được. Chuyện cậu tìm kiếm việc làm không thể trì trệ thêm nữa.

Nếu quả thật như lời An Tử Yến nói, Mạch Đinh không cần làm gì cả, cứ từ từ mà tìm việc. Há chẳng phải Mạch Đinh đó không phải là Mạch Đinh sao? Cậu là người không thích rãnh rỗi. Có thể nó có sẵn trong người cậu rồi. Mạch Đinh không muốn vô công rỗi nghề, không có nhiều ước mơ hay mục tiêu vĩ đại, chỉ đơn giản, cậu không muốn trở thành gánh nặng của An Tử Yến.

Cậu có cảm giác có người ấn đầu cậu xuống. Ngẩng đầu lên, An Tử Yến đã sớm cởi áo khoác ném lên ghế, vén tay áo lên: “Nghĩ gì vậy?”

“Nhiều thứ, đi làm sẽ có cảm giác gì a?”

“Phiền phức”.

“Thế với anh, đi làm với đi học, cái nào phiền hơn?”

“Cả hai”.

Có lúc Mạch Đinh cảm thấy, những ngày qua, An Tử Yến không bị công ty sa thải đã là kì tích rồi. Cậu không khỏi ngưỡng mộ: “Tốt rồi, anh có thể thuận lợi mà tìm được việc. Chả trách trước đây em mua nhiều vé số như vậy mà không thể trúng được, nhắm chừng chính anh hút hết may mắn của em cũng nên”.

“Số em nhọ lại đổ cho anh làm gì”. An Tử Yến bắt đầu cởi quần áo chuẩn bị đi tắm. Trên dọc đường đi, hắn ném từng thứ trên người xuống đất, Mạch Đinh lẽo đẽo theo sau nhặt từng thứ một. Những tưởng qua thời gian làm việc có thể khiến An Tử Yến bỏ bớt mấy thoái quen bất lương đi. Không ngờ sự tình hoàn toàn ngược lại, chỉ có tăng mà không hề giảm. So với trước kia còn lười biếng, dã man hơn nữa!!

Tắm rửa xong, An Tử Yến thay đổi trang phục bình thường. Vẫn giống như một cậu học sinh nhỏ tuổi. Trong một thời gian ngắn mà có sự chuyển đổi như thế thật khiến cho người ta thích ứng không kịp. Nhưng cuộc sống mãi mãi sẽ không dừng lại mà chờ bạn thích nghi, nó cũng sẽ không mảy may quan tâm bạn có thể thích nghi hay không.

Hương xà phòng trên người hắn vẫn còn tỏa ra thơm ngát chưa chịu mất đi. Mạch Đinh mân mê đến gần: “Hôm nay em tìm được một công ty cũng không tệ”. Cậu click trong điện thoại rồi đưa đến trước mặt An Tử Yến: “Anh thấy thế nào?”, An Tử Yến nhìn qua một lượt rồi tiếp tục dùng khăn lau tóc: “Bỏ đi, em không vào được đâu”.

“Anh quên là lúc đầu em đã động viên anh như thế nào hả!?”, cậu vốn vẫn muốn tìm chút lòng tin nơi An Tử Yến.

“Quên rồi”.

“Vậy em không tìm được việc thì biết làm sao?”

“Thì đợi”.

“Anh nhất định là cố ý không muốn em tìm được việc. Xong sau đó có thể cười nhạo em. Thái độ kiểu anh lợi hại hơn em, có khả năng hơn em, chèn ép vị trí của em trong nhà”. Đối mặt với những lời định tội của Mạch Đinh, An Tử Yến khinh khỉnh: “Suy nghĩ lung tung, em có vị trí khi nào?”. Mạch Đinh bối rối, không muốn nói lý với An Tử Yến, nhẹ giọng: “Em tình nguyện để anh ở nhà chơi, còn em ra ngoài làm việc. Em thường làm việc nhà nên có thể chịu đựng cực khổ. Ở phương diện này em tự tin hơn anh nhiều. Dù tính tình anh không tốt mấy, nhưng nếu anh mệt mỏi thì trong lòng em cũng không dễ chịu gì, không có đắc ý a. Chỉ vậy thôi đó”.

“Chỉ có vậy?”
“Đúng”.

“Anh nghe, nói dối sẽ bị đày xuống địa ngục thì phải”, An Tử Yến lấy khăn xuống, rất có hứng trêu chọc Mạch Đinh.

“Anh căn bản là từ địa ngục mà xuất hiện! Việc làm đều bị anh phá hết!”

“Có ai thúc giục em đâu, gấp cái gì? Mỗi ngày rèn luyện sự thông minh mới quan trọng hơn đó.

“Em không muốn nói chuyện với anh!!”

Một tuần, hai tuần, rồi ba tuần trôi qua. Mạch Đinh vẫn không tìm được việc, cậu kiềm chế sự tức giận. Cậu đã hạ thấp điều kiện, chỉ cần có việc làm thì làm gì cũng được hết. Nhưng mỗi lần An Tử Yến mở miệng thì cậu liền bị dọa ngay. Mạch Đinh bực bội: “Đến bây giờ mà mình chưa tìm được việc làm thì trách nhiệm một nửa là do An Tử Yến. Không đúng. Phải là ha phần ba trách nhiệm thuộc về hắn. Mà cũng không đúng. Phải là toàn bộ trách nhiệm đều thuộc về hắn! Hôm nay, có nói gì cũng không thể để hắn trù ẻo nữa.

Lúc An Tử Yến chuẩn bị đi làm, cậu cũng theo ra ngoài.

“Em làm gì đó?”

“Em đi phỏng vấn”.

“Cũng thất bại thôi”. An Tử Yến ngồi vào xe, Mạch Đinh làm mặt quỷ ngồi vào ghế kế bên. Vừa thắt dây an toàn, vừa nói: “Em vất vả lắm mới tạo dựng được niềm tin, anh còn đi phá nó nữa”. An Tử Yến khởi động xe, chân đặt lên cần ga, chuyển động tay lái về phía trước: “Em cần niềm tin làm gì? Em cần anh là đủ rồi!”. Kiểu gì cũng nói câu đó mà.

“Đồ không biết xấu hổ”, cậu thoáng thể hiện vẻ hạnh phúc trên mặt. Đến trạm xe buýt, cậu đang chuẩn bị tháo dây an toàn: “Để em ở đây là được rồi”.“Phỏng vấn ở đâu?”

“Anh đi sẽ trễ làm đó”, Mạch Đinh không muốn nói.

“Ồn ào, nói mau”.

“Vậy sao anh đi làm?”.

An Tử Yến nhún vai, thái độ ra vẻ đương nhiên đến phát kinh: “Không cần phải chú ý đến những chuyện đó. Bịa vài lý do là có thể giải quyết ba cái chuyện vặt vảnh này”.

“Anh làm việc có thể thể hiện thái độ nghiêm túc có được không!!”. Mạch Đinh không kiềm được mà lại lên giọng giáo huấn An Tử Yến. Rồi cậu cũng nói địa chỉ công ty cho hắn biết. Sau khi nghe địa chỉ thì An Tử Yến nhíu mày. So với nơi đặt công ty thì chỗ đó vô cùng vắng vẻ.

“Cụ thể thì công ty đó làm gì?”. Hắn đột nhiên đổi giọng nghiêm túc hỏi, Mạch Đinh đáp theo răm rắp: “Hình như là bán hàng”.

“Cái gì mà hình như? Em nộp đơn vào vị trí gì?”

“Người ta nói lúc đến phỏng vấn sẽ trao đổi”.

“Vậy yêu cầu về trình độ học vấn, kinh nghiệm thì sao?”

“Hình như không có”.

“Đừng có nói hình như nữa. Lương bao nhiêu?”. Lúc này, so với mấy người phỏng vấn thì An Tử Yến còn lạnh lùng hơn. Mạch Đinh không thể điều hòa thân nhiệt được, hít thở trở nên nặng nề. Cậu không nghĩ việc cậu đi phỏng vấn có chỗ nào đắc tội với An Tử Yến. Thấy Mạch Đinh không trả lời, An Tử Yến nhẹ giọng: “Anh đang hỏi em đó”.

“Cũng cao. 7000 trở lên. Chỉ cần đồng ý làm thì sẽ còn cao hơn nữa”. Mạch Đinh vừa nói xong, An Tử Yến đã quay đầu xe: “Về nhà”.

“Tại sao?”

An Tử Yến chỉ lo lái xe, không nói câu nào nữa. Mạch Đinh tức giận: “Em không phải là trẻ con”.

“Em cũng biết mình không phải là trẻ con à?”. Lời nói của An Tử Yến hoàn toàn chọc tức Mạch Đinh. Cậu tháo dây an toàn: “Dừng xe. Anh không muốn đưa em đi thì em tự đi. Bộ em không tự đi được chắc? Anh có việc rồi thì kệ anh, em đi tìm việc thì gây phiền phức gì đến anh? Anh dựa vào cái gì mà làm chủ thay em?”

Chương 22: Em đã hạ tiêu chuẩn xuống mức thấp nhất

“Cho nên, em muốn anh nhìn em cứ tiếp tục bị lừa à?”

“Anh không đi sao biết người ta lừa đảo? Công việc tốt chỉ xứng cho anh tìm tới, còn em thì không à?”

“Về nhà để anh bình tĩnh đã”. An Tử Yến dường như lười tranh cãi với Mạch Đinh. Cậu im lặng một lát, nhìn về phía An Tử Yến: “Thật ra căn bản là anh không muốn em tìm được việc chứ gì?”. Cậu lại nói ra câu mà ngày nào cậu cũng hỏi. Chỉ là muốn nghe câu phủ nhận của An Tử Yến thôi. Dù không phải vậy thì im lặng cũng tốt rồi. An Tử Yến vẫn không nhìn Mạch Đinh, trả lời: “Đúng”.

“Dừng xe!”. Thấy An Tử Yến không có động tĩnh gì, Mạch Đinh cầm tay lái, An Tử Yến đạp thắng xe, trừng mắt nhìn Mạch Đinh: “Em không muốn sống nữa à!?”

“Nếu như anh hy vọng Mạch Đinh em sau này cả đời cũng chỉ có thể làm việc nhà cho anh, phục vụ anh, thì em không làm được. Anh đừng có xem thường em!”. Mạch Đinh không nhịn được mà hét lớn. Mở cửa xe. Điện thoại của An Tử Yến cứ vang lên không ngừng, là của công ty. Hắn đưa máy lên tai, che chỗ nói lại:”Tùy em nói sao cũng được, miễn đừng tới chỗ đó”. An Tử Yến còn chưa nói hết câu, Mạch Đinh đã chạy hòa vào đám người trước mặt: “Này, Mạch Đinh!”. Âm thanh của hắn tựa như Mạch Đinh, dễ dàng bị đám đông bao lấy.

Từ tận đáy lòng, Mạch Đinh cũng không mong An Tử Yến sẽ đuổi theo. Nếu hắn làm vậy thì sẽ trễ giờ làm mất. Bọn họ đều không thể quá cứng đầu được, bởi vì bây giờ họ không còn là trẻ con nữa rồi. Mạch Đinh không ngừng nhớ lại những lời nói của cậu vừa rồi. Cậu thật không làm gì được sao? Cả đời cũng chỉ làm việc nhà cho An Tử Yến? Ở phía sau hắn mà dọn dẹp mớ quần áo hắn vứt lung tung? Không cho phép hắn đặt chân lên bàn thôi sao?… Mạch Đinh rũ bả vai xuống nhận thua. Tại sao cậu lại không làm được việc gì? Tất cả công việc đều ở trên cả rồi, rõ ràng hơn: Chính là ở bên cạnh An Tử Yến, dù phải dùng cách gì đi nữa.

Tình yêu và tự trọng là thứ phải lựa chọn sao?

Bên trong mỗi người đều tồn tại sự mâu thuẫn. Sỡ dĩ sinh ra khác nhau là điều đương nhiên. Có lúc sẽ rất kì lạ. Bởi vì một vài chuyện nhỏ nhặt mà nháo nhào lên. Cũng có lúc chả vì lý do gì liền xảy ra tranh cãi. Cũng như chúng ta sẽ vì những chuyện nhỏ nhặt mà hạnh phúc. Rồi cũng sẽ thích một người mà không thể giải thích được. Không ai biết là vì nguyên nhân gì. Điều kì lạ chính là như vậy đó.

Tạm thời, Mạch Đinh không muốn về nhà, cậu cũng không còn ý đính đi phỏng vấn nữa. Thật ra thì cậu cũng mơ hồ cảm thấy có thể công ty đó lừa đảo. Nhưng cậu vẫn ôm một tia hy vọng trong lòng, suy nghĩ nhỡ đâu không phải như vây? Mạch Đinh gọi điện cho Bạch Tiểu Tư, muốn cùng cô mắng chửi An Tử Yến cho hả giận.

“Hả? Mạch Đinh, sao?”, Mạch Đinh nghe được phía bên Bạch Tiểu Tư rất ồn ào.

“Cô đang bận à?”

“Một chút. Bố tôi.. cái ông cổ lỗ sĩ ấy cứ lo lắng tôi ham chơi không lo sự nghiệp. Tốt nghiệp một phát là bắt tôi vào công ty làm ngay. Hại tôi mấy ngày nay không có cách gì sang chỗ cậu với chồng cũ chơi được”. Có tiếng gọi Bạch Tiểu Tư, cô đáp rồi nói với Mạch Đinh: “Cậu gọi đện cho tôi không là chồng cũ lại bắt nạt cậu chứ”.

“Không phải có người đang gọi cô à?”

“Không cần để ý đến làm gì”.

Ngay đến Mạch Đinh cũng có thể nghe thấy giọng nói của cô chút mệt mỏi vì bận rộn. Cậu hít một hơi thật sâu, vờ như đang vui vẻ: “Không có gì, gần đây không thấy cô, gọi điện quấy rầy cô chút đó mà”.

“Giỡn mặt hả?”“Tôi có việc rồi. Vậy đi ha, cô làm việc đi”.

“Được rồi”.

Sau khi ngắt điện thoại, Mạch Đinh cầm điện thoại trên tay. Thì ra chỉ còn lại mỗi cậu. Những người bên cạnh không biết từ khi nào đã bắt đầu tăng tốc. Còn cậu vẫn mãi không chạy ra khỏi điểm khởi đầu. Thật vô dụng. Không tìm được việc thì quay sang bực bội với An Tử Yến. Không có tương lai mà. Mỗi lần gây náo loạn, rồi cũng phải về cạnh bên hắn thôi.

Cậu vô định hướng đi tìm xem có nơi nào dán bảng tuyển dụng không. Mỗi khi có người bận rộn đi ngang qua, cậu cảm thấy bọn họ thật thành thạo. Liệu có ngày cậu sẽ biến thành những người to lớn như vậy chứ? Mặc dù trải qua khoảng thời gian thực tập ngắn ngủi, nhưng cảm giác lại không như vậy. Khi đó, không có việc làm thì cậu còn có thể về lại trường học. Bây giờ, cậu không còn đường lui nữa rồi.

Không để ý mà sắc trời đã thay đổi rồi. Mạch Đinh xem đồng hồ. Nên về nhà thôi, An Tử Yến cũng đã tan sở rồi. Cậu nhìn xung quanh, muốn tìm một trạm xe buýt. Cậu nhìn bên phía bảng chỉ dẫn có gì đó quen quen. Cậu từng nhìn thấy địa chỉ công ty trên tập hồ sơ của An Tử Yến khi hắn mang về nhà. Kia hẳn là công ty của hắn đi. Nghĩ đến đây, cậu cảm thấy buồn cười. An Tử Yến tuy là chồng cậu, nhưng đến chồng cậu làm việc ở đâu, giữ chức vụ gì, cậu cũng không hề biết. Cậu tiến về phía trước, thử xem cậu có may mắn mà gặp được An Tử Yến không.

Hôm nay, quả là cậu may mắn. Ông trời đã để cho cậu gặp được chồng cậu thật. Bên cạnh hắn còn có nhiều người khác nữa. Nhìn qua thì có đồng nghiệp và cả cấp trên. Hắn dù có đứng ở đâu, đều nổi bật như thế. Mạch Đinh cảm thấy chỉ cách vài bước chân, nhưng người đó không phải là An Tử Yến của cậu. Hắn thật xa với với cậu.

“Cùng…”. Cùng về đi. Cậu muốn nói như vậy. An Tử Yến quay lại, ánh mắt của hắn khiến cậu không thể đau hơn được nữa. Hắn như đang nhìn một người không hề có chút quan hệ nào. Đồng nghiệp có dáng người trung bình đứng bên cạnh nghi ngờ hỏi: “Cậu ấy đang nói với ai đấy?”

“Không biết”.

Thấy cậu nhóc nhìn chằm chằm An Tử Yến tỏ vẻ không thể tin được, vị đồng nghiệp đó dùng cùi chỏ thúc vào người An Tử Yến: “Cậu biết hả?”“Sao có thể?”. Dứt lời, An Tử Yến đi về phía xe. Phía sau có người gọi hắn: “Hôm nay nhất định phải đi ăn mừng chứ”.

“Mọi người đi đi, tôi còn có việc”.

“Mấy cô trong công ty đồn cậu có bạn gái xinh đẹp giàu có lắm. Có phải là về với cô ấy không đấy?”

“Đùa thôi”. An Tử Yến mở cửa xe, có vài người nhân cơ hội chui vào. Thò đầu ra gọi những người bên ngoài: “Mấy người lái xe đuổi theo đi. Hôm nay thế nào cũng phải bắt cậu ấy đãi”. Tiếng nói chuyện, tiếng cười hỗn tạp. Lúc này, không còn ai quan tâm đến sự tồn tại của cậu. Cậu quay về hướng trạm xe buýt. Bàn tay cậu run rẩy. Đầu óc ngốc nghếch của cậu bắt đầu suy nghĩ. Có lẽ An Tử Yến bị đập vào đầu mất trí nhớ. Hắn không nhớ cậu đâu. Nhưng cái suy nghĩ hoang đường đó nhanh chóng bị gạt đi. Lòng cậu quặn thắt.

Hắn không muốn thừa nhận cậu trước mặt đồng nghiệp.

Bởi vì cậu quá bình thường, mà lại còn bởi cậu là đàn ông?

Rõ ràng hôm An Tử Yến chuyển trường, hắn đứng trước lớp, trước mặt thầy giáo mà tuyên bố hắn là An Tử Yến, hắn là người đàn ông của Mạch Đinh mà.

Hôm nay điều gì đã khiến hắn thay đổi suy nghĩ?

Sự may mắn của cậu hôm nay thật cay đắng. Sự thật này thật đáng sợ. Cậu tự ti giống như không có cách nào chữa khỏi bệnh. Một khi đã phát tác rồi, nó sẽ cứ vậy mà tái phát. Cố gắng làm thật tốt. Nghĩ rằng rồi sẽ có ngày cậu có thể đuổi kịp An Tử Yến. Kết quả, cậu lại phát hiện ngay đến tư cách đuổi theo cậu cũng bị cướp mất.

Yêu quả thật rất dễ dàng khiến cho người ta hạ thấp tiêu chuẩn. Một khi đã yêu thì không quan tâm đến người yêu cũ, không quan tâm bạn có bao nhiêu tiền, không quan tâm đến công việc của bạn là gì, không quan tâm bạn có bao nhiêu đất, thậm chí cũng không quan tâm bạn đối với tôi như thế nào. Có người sẽ buồn cười vì những điều đó không thực tế. Nhưng chỉ có thời gian hay vô số những nguyên nhân khác kéo đến không đúng lúc thì tiêu chuẩn chọn người yêu sẽ bị nâng lên cao hơn thôi. Bắt đầu yêu cầu thứ gì đó khác để lấp đầy tình cảm. “Anh phải kiếm thật nhiều tiền”; “Bao giờ thì anh mới thăng chức?”;

“Sao anh lại không có nhà?”; “Tôi đối với anh tốt như vậy, anh cũng phải đáp trả lại tôi chứ”; …

Mạch Đinh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt cậu trở nên mơ hồ, dần dần được phủ lên bằng một lớp sương mỏng.

An Tử Yến, em đã vì anh mà hạ tiêu chuẩn đến mức thấp nhất rồi.

Em còn phải làm gì nữa đây?

Chương 23: Con người là loại sinh vật gì?

Chiếc xe buýt lăn bánh chậm chạp trên con đường trống trãi. Mạch Đinh tựa đầu vào cửa sổ. Lớp sương mờ trên đôi mắt đã tản đi. Cậu vẫn không khóc. Nếu cậu cứ ngồi trên xe, An Tử Yến sẽ đuổi theo cậu chứ? Nhưng suy nghĩ và hành động của cậu lại trái ngược nhau. Đến trạm dừng quen thuộc, Mạch Đinh vẫn xuống xe như thường lệ. Cậu ngẩng đầu lên nhìn ngôi nhà của cậu và An Tử Yến. Yên lặng đi về hướng mà cậu nên đi. Quay về đã thành thói quen. Sớm muộn gì rồi cũng có một ngày, chờ đợi cũng sẽ trở thành thói quen.

Cậu tra chìa khóa vào ổ. Không biết cậu đã mở như thế nào. Cậu biết rõ An Tử Yến không có ở bên trong nhưng cậu còn có thể ở đâu được? Cậu vào nhà rồi đóng cửa lại, nhìn bốn phía xung quanh. Sau này liệu cậu có thể giam mình trong đó, ngồi xem ti vi đợi An Tử Yến? Từ lúc trẻ cho đến khi về già, chỉ chờ đợi thôi không? Đột nhiên cậu có chút sợ hãi. Cho dù cậu có thể làm được, nhưng rồi cũng sẽ có ngày cậu không còn đợi An Tử Yến trở về được nữa.

Nếu hắn mong cậu không có nghề ngỗng gì, vậy thì cậu sẽ hủy cả hai chân lẫn lòng tự trọng của bản thân, cứ vậy mà chìm đắm trong tình yêu mà tiếp xúc với xã hội sao?

Chiếc chìa khóa trong tay rơi xuống sàn nhà. Mạch Đinh nhìn thấy tập hồ sơ xin việc của cậu đặt trên bàn khách. Cậu chạy đến cầm nó lên, dùng sức mà xé thành từng miếng nhỏ. Từng mảnh giấy vụn trên tay cậu không ngừng vươn vãi dưới sàn. Không cần nữa rồi. Cậu vơ hết đống giấy vụn đó cho vào thùng rác rồi sau đó tắt điện thoại. Cái này cũng không cần nữa. Cậu chạy vào phòng ngủ rút hết dây nối mạng internet. Tìm việc làm cái gì? Đều không cần nữa. Cậu chỉ cần An Tử Yến thôi. Mà An Tử Yến lại chỉ muốn cậu ở nhà.

Cậu lấy khăn lau chùi những vật dụng trong nhà. Như vậy mới đúng. Không cần phải tìm việc làm gì cho phiền phức. Không cần lo lắng xã hội đáng sợ thế nào. Cậu chỉ cần an nhàn mà ở nhà. Như vậy cũng chả làm sao. Cậu dùng sức mà lau. Giọt mồ hôi trượt dài vào khóe mắt khiến cậu nhắm chặt mắt lại. Dùng tay lau đi. Nhưng làm thế nào cũng không lau sạch được.

Vậy cuộc sống của cậu phải làm sao đây? Cậu cũng muốn biết hương vị tiếp theo sau cái giai đoạn trưởng thành là như thế nào. Cậu muốn giống như hắn, có công việc, có đồng nghiệp. Cậu cũng muốn… Nếu cậu cứ ôm cái suy nghĩ như vậy thì nó có nghĩa là phản bội tình yêu, là ích kỉ sao? An Tử Yến, hắn đang ở đâu? Có thể trả lời cho cậu biết được không? Hắn không có ở đây. Cậu ngồi trong cái thế giới này nhưng lại nhìn thấy rõ hắn đang đi vào một thế giới khác. Cậu chỉ biết ngồi đó thôi. Đợi đến lúc cậu cố gắng theo kịp hắn thì hắn đã đến một thế giới khác rồi. Tất cả mọi người đều đi hết, chỉ còn lại mỗi cậu mà thôi.Mạch Đinh một mình làm thức ăn, lẳng lặng ngồi ăn một mình, rửa chén một mình, ngồi trên ghế salon bấm điều khiển ti vi một mình, tắm một mình, nằm dài trên giường một mình. Cậu mở tất cả đèn có trong phòng. Cậu không khóc nổi. Không khí dần nóng lên. Gần đây cậu đã quen với cuộc sống như vậy. An Tử Yến lúc quá bận sẽ về nhà rất khuya. Đột nhiên, cái gì cũng không còn mong muốn một cách tự nguyện nữa, chỉ muốn ngủ thôi. Nhưng người càng muốn nhanh chìm vào giấc ngủ thì nó sẽ cứ trêu ngươi người ta. Cái gì cũng đều chống lại cậu. Cậu mở mắt rồi lại nhắm mắt. Cứ như vậy mà chống đối, nhưng cũng chẳng có ích lợi gì. Đau khổ và mất ngủ có lẽ là một đôi bạn tốt.

Khi An Tử Yến quay lại, hắn sẽ nói gì và cậu sẽ nói gì đây? Hai người sẽ lại cãi nhau sao? Dùng từ “cãi nhau” có vẻ khập khiễn rồi. Từ đầu đến cuối cũng chỉ có sự bất mãn của cá nhân cậu mà thôi.

Không biết đã bao lâu, cậu nghe thấy tiếng mở cửa, tiếng cởi quần áo, tiếng nước chảy trong phòng tắm, tiếng từng bòng đèn được tắt đi, tiếng An Tử Yến nằm xuống bên cạnh cậu, và sau đó là tiếng hít thở đều đều quen thuộc. An Tử Yến tựa như chưa có chuyện gì xảy ra. Cậu nên nói gì đó sao? Ai có thể quy định đứng trước mặt đồng nghiệp, An Tử Yến phải thừa nhận cậu? Trong một thời gian ngắn, cậu không biết An Tử Yến đã làm sai chuyện gì, cũng không biết cậu đã làm sau chuyện gì. Vậy rồi tình huống như bây giờ, phải làm thế nào đây?Lúc hắn không có ở đây, nội tâm Mạch Đinh cũng chưa thấy gì. Lúc hắn đã có mặt ở đây rồi, bất chợt Mạch Đinh lại trở nên như thế này. Cần hơi ấm như thế này. Cậu cô đơn cả ngày dài, thật sự muốn An Tử Yến ôm lấy. Nực cười, quá ngốc nghếch. Chỉ cần một cái ôm thì cậu sẽ cảm thấy hài lòng? Có thể vờ như không có chuyện gì xảy ra sao? Xem ti vi, đọc báo, cậu từng đối với những thứ kia tình cảm biết bao. Còn đối với người thương lại làm những chuyện ngốc nghếch đến khó hiểu. Giờ phút này, có lẽ nên trách bản thân chứ không phải là cái ti vi kia. Nhưng tình cảm rất đáng sợ. Trong lòng bản thân mỗi người rõ ràng hơn bất cứ ai. Có thể làm không được, dù có bị ai nói nặng nhẹ đến thế nào cũng không làm được.

Giọng nói của An Tử Yến vang lên trong bóng tối: “Hiểu chưa?”. Lồng ngực Mạch Đinh nhói lên. Thời gian An Tử Yến cho cậu quá ít. Muốn giải quyết mọi chuyện chỉ trong vòng một đêm? Điều hắn quan tâm nhất chỉ là chuyện này thôi sao? Vết thương của cậu còn phải để như thế nào nữa thì hắn mới có thể nhìn thấy? Đưa lưng về phía An Tử Yến, Mạch Đinh im lặng cười khổ. Cậu sớm đã đoán được kết quả. Cậu sẽ vì hắn là từ bỏ, cam tâm tình nguyện ở nhà. Rốt cuộc hắn lấy tự tin ở đâu? À mà hắn đúng là nên tự tin. Mạch Đinh trả lời: “Hiểu rồi”.

“Sau này không được tự ý tắt điện thoại”. Sau này? Sau này của ai? Là quy định sau này của hắn hay của cậu? Cậu có tắt điện thoại hay không thì có gì khác nhau? Chỉ cần ở nhà đợi hắn về là được chứ gì? Những lời đó Mạch Đinh lại chẳng nói ra. Hôm nay cậu đã chán cãi nhau rồi, chỉ nhàn nhạt trả lời: “Ừ”.

Khi Mạch Đinh gần như đã suy sụp thì An Tử Yến lại vươn tay kéo cậu vào lòng. Giống như hôm nay cả hai người đều chưa có chuyện gì xảy ra. Chưa từng vờ như không quen biết Mạch Đinh. Hôm nay cũng như mọi ngày đều giống nhau. Giọng nói lười biếng của hắn mang đầy sự buồn ngủ, giống như đang dần chìm vào giấc ngủ, nghe như hắn đang nói mớ: “Đợi anh dậy”. Hơi ấm dán chặt phía sau lưng. Mạch Đinh nhắm nghiền hai mắt. Giọt nước mắt nóng hổi trượt dài xuống thấm vào gối. Cậu quên đi cuộc sống sau này của mình, quên đi công việc. Một giây thôi, cậu chỉ cần sự ấm áp này thôi.

Con người là loài sinh vậy gì vậy? Sao lại chẳng thể làm được gì với người mà họ thích thế chứ?

Chương 24: Tính cách của nhau

Sau khi thức dậy, giấc mơ quá đỗi bình thường nên không còn nhớ rõ nữa. Hôm nay là cuối tuần, An Tử Yến không phải đi làm nên vẫn còn ngủ. Mạch Đinh ngồi dậy, cúi đầu nhìn gương mặt đang ngủ của An Tử Yến. Nên hỏi sao nhỉ? Hỏi tại sao trước mặt bao nhiêu người hắn lại giả vờ không quen biết cậu à? Nhưng lúc hỏi câu hỏi đó, cậu muốn nghe câu trả lời sao?

Có lẽ An Tử Yến đã cảm giác được ánh mắt của Mạch Đinh. Hắn hơi nheo mắt rồi sau đó nhắm mắt lại: “Mai tháo nhẫn ra”. Hắn đang nói đến chiếc nhẫn. Mạch Đinh quá rõ, là nhẫn kết hôn của họ. Mạch Đinh ngồi phất dậy, tháo chiếc nhẫn trên ngón tay ra, ném vào tay An Tử Yến: “Trả anh, mai tôi sẽ không đeo nữa”. Mạch Đinh lớn tiếng hô hoán khắp phòng. An Tử Yến mở mắt ra lần nữa thì nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Đinh đang nhăn lại. Cậu đang mím môi, cố gắng không khóc. An Tử Yến ngồi dậy: “Em làm sao đấy?”

Hắn hỏi hay quá. Cậu làm sao, hắn còn không biết?

“Tôi đi, tôi đi ngay đây! Tôi muốn rời xa anh! Tôi nói được là làm được!”. Mạch Đinh nói càn nhằm giảm bớt đi sự khó chịu trong lòng. Cậu không đợi An Tử Yến lên tiếng, xoay người toan rời giường thì bị một lực mạnh kéo lại khiến cậu ngã sắp xuống giường. An Tử Yến ngồi trên người cậu. Hai tay Mạch Đinh cũng bị khóa chặt ở phía sau không cử động được. Đừng nói đến cái tư thế của cậu bây giờ nó xấu hổ thế nào. Hệt như tội phạm vừa bị cảnh sát bắt.

“Ai quản em nói được thì làm được hay không. Anh cũng không đồng ý cho em rời xa anh!”, An Tử Yến tăng lực bàn tay.

“Buông tôi ra”.

“Buông cũng được. Nhưng trước tiên anh hỏi em, sao lại muốn rời xa anh?”. Cảm thấy Mạch Đinh không muốn trả lời, An Tử Yến nhíu mày: “Nhất định phải chọc tức anh à?”

“Em chọc anh? Anh còn mặt mũi mà nói hả? Em không vào bếp lấy dao đâm chết anh là coi như anh mạng lớn rồi. Anh đợi đó, đợi đó đi, em muốn… muốn…”. Mạch Đinh càng nói càng tức giận, khẩu khí quả không nhỏ. Nhưng có dùng sức giãy giụa đến mấy cũng không thể thoát khỏi cái tư thế khó coi này. Được An Tử Yến thả ra, Mạch Đinh lồm cồm bò dậy, nhìn chằm chằm vào An Tử Yến đang khoanh tay: “Anh không muốn tôi ra ngoài tìm việc cũng được. Trước mặt đồng nghiệp làm bộ không quen tôi cũng được. Bây giờ còn muốn nói tôi tháo nhẫn xuống. Cần gì nói vòng vo. Muốn ly hôn thì anh cứ nói thẳng đi!”

An Tử Yến bây giờ mới mù mờ hiểu được Mạch Đinh tức giận vì chuyện gì. Hắn chậm rãi nói: “Đầu tiên, nếu muốn ly hôn thì anh sẽ nói thẳng”. Mạch Đinh nghĩ An Tử Yến biết sai sẽ nói xin lỗi, ai ngờ hắn cứ như vậy mà phun luôn một câu. Đang muốn mở miệng thì An Tử Yến tiếp tục: “Tiếp theo, đúng là anh không muốn em đi làm chỗ khác. Anh muốn em làm việc bên cạnh anh. Anh mới yên tâm”. Mạch Đinh ngớ ra: “Sao em vào đó làm được?”

“Vậy nên mới dùng thủ đoạn”.

“Thủ đoạn gì?”

“Gian lận”.

“Vậy sao anh lại giả bộ không quen biết em trước mặt đồng nghiệp?”. Vừa mới hỏi xong, Mạch Đinh chợt hiểu ra. Nếu là gian lận thì cũng không thể quá rõ ràng. Người nào trước lúc dự tuyển lại đi giới thiệu với mọi người được. An Tử Yến không trả lời, xua tay ý bảo Mạch Đinh chuyển sang câu hỏi tiếp theo: “Cứ coi là vậy đi, cũng không cần phải bỏ nhẫn cưới ra chứ”.

“Công ty quy định cấm đồng nghiệp trong công ty yêu nhau”.

Tất cả sự việc cũng rõ ràng rồi. Nhưng Mạch Đinh vẫn còn chưa hết giận: “Rõ ràng anh có thể nói cho em biết. Muốn biến em thành thằng ngốc mà đùa giỡn chứ gì!”“Anh nói mấy lần rồi”

“Mấy lần? Khi nào?”

“Anh nói em cứ đợi một chút đã. Hôm qua cũng đưa ra ám hiệu rồi. Không quen em cũng là đùa thôi. Với lại chuyện chưa chắc chắn thì anh chưa thể nói để em hy vọng được”. An Tử Yến thể hiện thái độ thấu tình đạt lý. Mạch Đinh nhớ lại, hắn thật có nói “đợi một chút”, “đùa thôi” gì đấy.

(T/N: Chữ “đùa thôi” mình có edit lại ở chương 22, lúc An Tử Yến nói chuyện với đồng nghiệp nhé. Chữ “không” nó không sát với nội dung truyện lắm. Xin lỗi vì sự bất tiện này *cúi đầu*)

“Ai hiểu được! Anh nói ra khó khăn lắm hả?”. Nhìn cậu đỏ mặt, bộ dạng giương nhanh múa vuốt. An Tử Yến mỉm cười.

“Anh có ý gì? Cười cái gì? Anh dựa vào cái gì mà cười? Anh mỉa mai tình cảm của em à?”

“Vậy nên anh mới đưa ra cái ám hiệu để đề cao IQ của em mà. Hơn nữa tối qua anh hỏi em hiểu chưa, em còn nói hiểu rồi”.

“Căn bản là chúng ta không có nói chung một chuyện!”, Mạch Đinh giận đến mức lên giọng.
“Vậy em nói chuyện gì?”

“Bây giờ mà nói ra để lộ sự ngốc nghếch của em à!! Mà anh thế nào lại tự nhiên nắm chắc mà nói cho em biết? Anh cũng vừa vào công ty, em không thể dựa vào quan hệ với anh mà vào được. Anh có quen hệ gì với cấp trên? Hay anh bắt cóc người thân của người ta để uy hiếp?”. Mạch Đinh cảm thấy An Tử Yến quá hao tổn sức lực. Quá ngây thơ rồi. cũng không phải là trường học, sao có thể như ý muốn của hắn được. An Tử Yến bắt đầu mặc quần áo, tròng áo vào người rồi nói: “Anh chưa nói à? Hôm qua anh lên chức”.

“Anh chưa nói! Mà sao có thể? Anh… ai kia? Mới vào công ty được một tháng đã lên chức rồi? Anh là con riêng của Ngọc hoàng đại đế hả?”, Mạch Đinh kích động, còn An Tử Yến vẫn rất bình thản, kéo quần lên: “Loại chuyện nhỏ này dùng thủ đoạn là được”.

“Anh lấy đâu ra nhiều thủ đoạn vậy?”

“Tìm một số chuyện xấu xa của cấp trên, sau đó vô tình để cho người khác phát hiện. Tiếp thì ông ta bị sa thải. Tiếp nữa buộc Bạch Tiểu Tư, Chu Cách, chị anh, mỗi người đến công ty anh ký hợp đồng đặt hàng với số lượng lớn. Mấy lão sếp ngốc nghếch nghĩ anh rất có năng lực. Chuyện đại khái là như vậy”. Hắn nói vô cùng bình tĩnh. Mạch Đinh thì vô cùng hoảng sợ. Cậu dường như đã quên người chồng của cậu tàn ác như thế nào. Không biết bạn bè của An Tử Yến với công ty của An Tử Yến, rốt cuộc, ai xui xẻo hơn ai.

Đột nhiên phải tiếp nhận quá nhiều tin tức, Mạch Đinh xoa cằm. Phải suy nghĩ một chút. Cả chục phút sau, cậu đi tới đi lui trong phòng khách: “Không được! Nhân cách cao quý của em không thể làm những loại chuyện hèn hạ như vậy được. Không muốn dùng cách như vậy mà vào được công ty. Lại còn phải vờ như không quen biết anh. Cái này … cái này chẳng phải là vụng trộm sao?”. An Tử Yến cầm tách cà phê ngồi xuống salon, bộ dạng xấu xa: “Không phải rất kích thích sao?”. Vẻ mặt này Mạch Đinh không thể quen thuộc hơn. Hắn dường như đã chuẩn bị làm rất nhiều chuyện hạ lưu rồi.

“Giỡn gì đó! Anh thật ra là vì ba cái vụng trộm kích thích đó mà đem em vào công ty à!”. Mạch Đinh chỉ tay vào An Tử Yến. Hắn chẳng qua là chỉ nhún vai. “Em tuyệt đối không là ba cái chuyện bại hoại đó với anh. Cái nhà này đã có một người không ra gì rồi. Em phải sống thật quang minh chính đại”.

“Được rồi. Cái lần thi cuối kì, lúc chọn vai diễn kịch, còn lúc lên làm lớp phó học tập…”. An Tử Yến còn muốn đưa ra thêm nhiều ví dụ hơn. Mạch Đinh xấu hổ xông tới bịt miệng hắn lại. Cậu rõ hơn bất kì ai khác, những thứ đó đều dựa vào gian lận hoặc dùng thủ đoạn bất chính mà có. Lúc nào cũng lên giọng dạy dỗ An Tử Yến nhưng cậu lại không muốn nghe từ chính miệng hắn nói ra.

Mạch Đinh không còn lời nào để phản đối nữa.

Cái nhà này, toàn bộ đều không ra gì.

Mạch Đinh đã dùng hết sức lực, có nói nữa cũng vô ích. Vì cậu, hắn đã bí mật bỏ ra bao nhiêu là công sức, làm bao nhiêu việc. Những điều đó, làm sao hắn có thể nói ra được. Mỗi lần phải nói thì hắn cứ tùy tiện mà nói vài câu. Đây chính là cách thức của An Tử Yến, đây chính là An Tử Yến. Dường như cậu không thể nào kiểm soát được những suy nghĩ vẫn vơ và sự lo lắng của bản thân.

Có thể cũng không phải là không thay đổi được. Mà là không muốn đối phương vì mình mà thay đổi.

Yêu chính là yêu cái dáng vẻ lúc ban đầu ấy.

Nếu như vì những lời nói của An Tử Yến mà trách cứ hắn, vậy chẳng phải cậu cũng nên trách chính bản thân mình vẫn chưa đủ tin tưởng hắn sao? Tình cách của hắn, ngay từ đầu chẳng phải đã như vậy rồi sao? Haizz, nói thì dễ mà làm mới khó. Thật sự, là quá nhiều.

Chương 25: An Tử Yến không phù hợp với công việc

Mạch Đinh vẫn nghĩ việc thăng chức của An Tử Yến không chỉ đơn giản như lời hắn nói, nhưng cậu không hỏi thêm gì nữa. Cũng đâu quản được hắn. Hắn quản được cậu mới là quan trọng. Cậu thấp thỏm lo âu cả ngày trời. Nhìn tới nhìn lui sơ yếu lý lịch của bản thân, vẫn là không yên lòng. Dù viết lách rất chuyên nghiệp nhưng nếu yêu cầu xem bằng tốt nghiệp thì… Cậu bất an hỏi An Tử Yến. Câu này cậu đã hỏi hắn hơn bốn mươi lần rồi. Cậu còn có thể nhìn thấy sát khí trong mắt An Tử Yến nữa.

“Bằng tốt nghiệp có ghi lớp… có được không…”

“Chúng ta vào cách nhau một tháng. Công ty lại nhiều người như vậy. Ngay cả trong hồ sơ cũng không có cái mục lớp học vớ vẫn đó. Hơn nữa không ai rãnh rỗi mà đi nhớ lớp với trường của từng người đâu. Nhiều nhất thì cũng lướt qua em rồi nghĩ rằng con người này thật bình thường. Ai đặc biệt chú ý đến em làm gì?”

“Anh trả lời câu hỏi gì, không đả kích em thì sẽ thấy không thoải mái à?”

“Ờ”.

“Anh…”.

“Đừng làm phiền anh, đây là câu hỏi cuối”.

“Nhưng nếu bị phát hiện…”.

“Chuyện không liên quan đến anh”.

“Đừng vô tình vậy chứ!”

—-

Cuối cùng thì ngày phỏng vấn cũng đến. Mạch Đinh đứng trước gương luôn cảm thấy toàn thân cậu đều có vấn đề. Từ tóc tai cho đến quần áo đều kì quái. Nếu như bị người khác biết cậu dùng mối quan hệ, đi vào từ cửa sau thì An Tử Yến có thể liên lụy mà bị sa thải hay không? Không được. Càng nghĩ càng rối. Mạch Đinh bắt đầu loạn cả lên. Mất một lúc lâu mới sửa xong tóc tai. Nhìn như cậu đã làm chuyện phạm pháp.

“Em sợ sẽ có chuyện xảy ra a”. Cậu bày tỏ sự lo lắng trước An Tử Yến đang rất bình thản như không có chuyện gì xảy ra, chuẩn bị ra khỏi nhà.“Bị phát hiện thì cùng lắm em mất thể diện thôi. Anh chắc là sẽ không thừa nhận có quan hệ gì với em đâu”.

“Anh cũng an ủi em quá nhỉ! Tính toán đến cả việc bị bại lộ rồi để một mình em làm bia đỡ đạn à?”

“Đừng đến trễ”. An Tử Yến dứt lời thì đóng cửa lại. Bị An Tử Yến nói như vậy, Mạch Đinh chỉ cười trừ trong bụng. Sáng nay phải nói là cậu rất vất vả mới lôi được An Tử Yến rời giường. Cậu còn cảm thấy công việc sau này của cậu sẽ thoát khỏi kiếp nạn này. Kết quả số phận của cậu đã định như vậy rồi.

Mạch Đinh không biết cậu đã đến công ty như thế nào. Tiến vào bên trong, cậu bị quy mô của công ty làm cho kinh hãi. Mọi người đều mặc vest với gương mặt nghiêm trọng không ngừng lướt qua người Mạch Đinh. Dường như chỉ cần họ dừng bước thì sẽ điện giật gì đó. Vừa mới vào công ty không có thẻ nhân viên nên bị bảo vệ chặn lại. Cậu xém chút co chân bỏ chạy. Cậu bị chen bẹp dí trong thang máy. Đến cả thở cậu cũng không dám thở mạnh. So với trẻ con lạc đường cũng không khác là mấy. Mỗi ngày An Tử Yến đều làm ở đây, đi thang máy này a. Không đúng. Bây giờ không được nghĩ mấy thứ vô dùng đó nữa. Hắn cũng có phải là idol gì đâu. Ngày nào cũng ngủ cạnh cậu, cậu cần gì phải vì những chuyện nhỏ bé này mà thấy vui vẻ. Đầu óc đúng là không bình thường a. Mạch Đinh tự chửi mình.

Mạch Đinh được sắp xếp phỏng vấn ở vị trí thứ nhất. Có một nữ nhân viên mang nụ cười chuyên nghiệp đến nói chuyện với Mạch Đinh: “Anh có thể vào trong đợi, lát nữa sẽ có người đến”.

“Vâng, cảm ơn”. Mạch Đinh không sức lực nói lời cảm ơn. Cậu vào trong phòng ngồi vào ghế nghiêm chỉnh. Cậu không ngừng bấu vào quần, hai đầu gối cậu run rẩy. Không ổn. Nhất định chuyện không thành. Cậu sắp thở không nổi nữa rồi. Cậu nhớ lại lần đầu tiên đến gặp ông nội An, vì quá lo lắng mà cậu năm lần bảy lượt muốn chạy trốn. Bây giờ chạy còn kịp không đây?

Cậu đang muốn đứng dậy thì cửa phòng mở ra. Có hai người tầm trung niên, mang kính, ăn mặc gọn gàng bước vào. Đầu tiên bọn họ ngồi vào bàn làm việc, lạnh lùng nhìn qua Mạch Đinh. Vẫn còn trống một vị trí nữa. Vài phút sau, người mặc vest sẫm màu xem đồng hồ: “Bộ phận nhân sự đến rồi, bên PR tuyển người sao còn chưa đến?”
PR? An Tử Yến đúng là chọn cái công việc không phù hợp với cậu nhất. Mà bất quá, cũng không có công việc gì hợp với cậu cả.

Có tiếng bước chân từ bên ngoài truyền vào. Mạch Đinh càng nghe càng khủng hoảng, càng lúc càng gần. Cánh cửa được mở ra. Mạch Đinh quay đầu lại, tiếp theo thì hai mắt của cậu như muốn rớt ra ngoài. Nếu như có thể cảnh tượng này còn được cho lên phim không chừng. Ánh mắt của cậu đang giật giật lia lịa. An Tử Yến bước vào hệt như hai người lúc nãy, lạnh lùng lướt mắt nhìn Mạch Đinh. Hoặc chăng là còn lạnh lùng hơn thế nữa. Nếu như trong ngăn kéo bàn ở nhà không có tờ chứng nhận kết hôn thì giờ phút này, Mạch Đinh cảm thấy cậu và An Tử Yến chính là còn xa lạ hơn những người xa lạ. Gớm! Mặc dù không nói nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn mặc vest thì đều chỉ thấy những điểm tốt không thể hình dung nổi.

Nhìn thấy An Tử Yến, hai người nghi hoặc: “Ông Thôi đâu? Luôn là ông ấy phụ trách mà”.

“Hôm nay ông ấy không được khỏe”. Hết ngày lại đi không khỏe ngày hôm nay, nhất định là bị An Tử Yến hạ độc! Hai người vào lúc đầu cũng không nói gì nữa. An Tử Yến kéo ghế ra, để tập hồ sơ lên bàn, cởi hai nút áo khoác rồi mới ngồi xuống.

Người mặc vest sẫm màu xem lý lịch của Mạch Đinh, cầm bút, cũng không ngẩng mặt lên nhìn Mạch Đinh: “Trước tiên, hãy nói ngắn gọn về bản thân cậu đi”.

“Tôi… tôi…”, Tiêu rồi. Dạ dày cậu co rút. Biểu hiện thế này thì đừng nghĩ đến việc vào công ty đi. Lại còn bộ phận PR. Không có hy vọng, nhất định là không có hy vọng. Lúc này, An Tử Yến cũng đưa hồ sơ lên. Mạch Đinh phát hiện ở phía sau có mấy chữ lớn. Chính là uy hiếp một cách trắng trợn: “Còn run, ta ngoài anh đè em. Chú ý: Đây không phải nói đùa.”

Ấu trĩ!!! Đồ khốn!!! Ma quỷ!!! Chửi thì chửi. Uy hiếp có tác dụng gì? Nếu như cậu không khống chế được sự lo lắng thì chính là đồng ý để An Tử Yến đè luôn ở bên ngoài. Chuyện tốt như thế, cậu nghĩ cũng không muốn nghĩ đến! Trong lòng mắng chửi An Tử Yến một trận cũng khiến Mạch Đinh thoải mái hơn nhiều. Cậu dần tỉnh táo lại, theo như những gì đã tập trước mà trả lời lần lượt các câu hỏi. Cho đến khi có người phất tay về phía cậu: “Được rồi, cậu hãy về đợi thông báo. Kết quả phỏng vấn sẽ được gởi đến mail của cậu trong ba ngày nữa”.

“Vâng”. Mạch Đinh cúi người lịch sự, giống như thái giám hành lễ với Hoàng thượng rồi rời khỏi phòng. Qua một cửa ải. Cậu hít một hơi thật sâu. Dù kết quả có như thế nào thì ít nhất, bây giờ cậu cũng thoát rồi. Cậu lén lút quan sát người phỏng vấn tiếp sau cậu. Đại khái là tầm ba mươi tuổi, điện nước đủ cả. Cứ cho là cậu thuận lợi qua được vòng phỏng vấn thì tỉ lệ chọi cũng không phải là thấp. Cậu không khỏi lo lắng. Nhưng cũng không dám đứng ở đây quá lâu.

Người thứ hai vào phỏng vấn rời khỏi phòng. Người mặc vest sẫm màu nói: “Người này cũng không tệ, đã làm qua công việc PR ở công ty khác, trình độ học vấn cũng cao. Hơn nữa còn tích lũy được không ít kinh nghiệm”. Người mặc vest đen đồng ý gật đầu.

“Bây giờ bộ phận PR của chúng tôi cũng không thiếu những người có kinh nghiệm. Chúng ta nên bồi dưỡng những người trẻ tuổi. Thực tập sinh mới ra trường sẽ siêng năng, nhiệt tình và năng động hơn. Người vừa rồi tôi xem trong lý lịch, trong vòng ba năm đã đổi hai công ty. Hơn quá nửa đã tự cho bản thân có trình độ học vấn cao, muốn nhận được đãi ngộ cao. Không hài lòng thì nghỉ việc ngay. Đó không phải là người bên phía bộ phận PR chúng tôi cần tìm”. An Tử Yến nghiêm túc phân tích. Hai người kia cũng gật đầu đồng tình, cho rằng hắn nói rất có lý.

Người tiếp theo vào phỏng vấn cũng không tránh được vận hạn như người thứ hai. An Tử Yến luôn có đủ loại lý do thuyết phục hai người cùng phụ trách phỏng vấn kia.

Mạch Đinh cảm thấy bộ phận PR và An Tử Yến không hề phù hợp với nhau, nhưng chẳng lẽ cậu quên rằng đã bao nhiêu lần cậu thua tài ăn nói của An Tử Yến rồi sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau