CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Một số chuyện

[Đợi hết bận rộn, cùng nhau uống một chén. Tửu lượng của cậu sẽ không yếu thư thời cấp hai chứ? Có nhớ lúc đó say cậu đã làm gì tôi không?]

Mạch Đinh ngồi trên đùi An Tử Yến hung hăng: [Nhớ! Thật mất mặt. Không cần cậu nhắc]

Tin nhắn vừa được gởi, điện thoại của cậu liền bị giật đi. An Tử Yến nhìn nhìn: “Em hẳn rõ, anh không cho phép em làm mấy hành động vượt quá phạm vi chứ”. Vẻ mặt An Tử Yến nửa nghiêm túc, nữa đùa giỡn. Mạch Đinh cả kinh, giật lại điện thoại: “Cái gì mà hành động vượt quá phạm vi? Chỉ là nói chuyện với bạn cũ thôi mà”. Chuông báo tin nhắn lại vang lên. Mạch Đinh đang tính giải thích thì chậm hơn An Tử Yến một bước: “Em cười vui nhỉ?”

Mạch Đinh sờ sờ mặt mình: “Nói bừa, có đâu”. Có lẽ đến Mạch Đinh cũng không nhận ra nụ cười trên mặt. Nhưng An Tử Yến lại nhìn thấy rất rõ ràng.

“Vậy sao?”

“Đương nhiên rồi. Bộ em không biết chắc?”. An Tử Yến không nói gì nữa. Mạch Đinh nghĩ sự việc được giải quyết rồi. Cậu tiếp tục nhắn tin với Quan Chu. Đối với cậu mà nói, Quan Chu chỉ là một người bạn cũ lâu năm không gặp mà thôi. Sau này, hai người liên lạc thường xuyên hơn. Vì vậy nên tuy qua một thời gian không gặp, hai người vẫn rất dễ dàng thân thiết với nhau. Cho đến một ngày, Mạch Đinh bị gọi vào văn phòng.

“Có chuyện gì vậy?”

“Dự án đó không cần em phụ trách nữa. Anh sẽ chuyển cho Quách Bình”. An Tử Yến vừa kí giấy tờ vừa bình thản nói. Mạch Đinh đông cứng tại chỗ, một hồi lâu sau mới lên tiếng: “Anh nói gì đấy?”

“Anh nghĩ em nghe”.

Mạch Đinh nhịn không được rống lên: “Đùa gì thế? Em đã tốn bao nhiêu thời gian cùng tâm huyết, câu đầu tiên anh đã nói em buông tay. Rốt cuộc em không làm tốt ở đâu!”. An Tử Yến dừng bút, nâng mi mắt: “Anh cảm thấy em làm việc quá tốt”.

“Vậy sao anh…”. Mạch Đinh giật mình lùi về sau một bước, kiềm không được cơn tức giận: “Vì Quan Chu? Chỉ vì cái lý do ấy trĩ đó?”. Biểu cảm nóng rực của An Tử Yến trong không khí khiến người khác cảm thấy buốt giá: “Lý do ấu trĩ?”. Hắn đột nhiên ném cây bút vào tường. Mạch Đinh nhìn chằm chằm vào từng mãnh vỡ của nó dưới sàn.

“Có phải đợi em thích thằng khác rồi mới không phải là lý do ấu trĩ?”

“Thích cái gì? Sao có thể?”

“Hai người sau này đừng gặp nhau nữa”.
“Dựa vào cái gì chứ? Quan Chu không giống Lữ Vĩ. Cậu ấy không phải người xấu. Anh đã nói không cản em kết bạn mà”.

“Cậu ta không phải”.

“Không phải chỗ nào? Bây giờ anh không chỉ can thiệp vào cuộc sống của em mà còn can thiệp vào việc kết bạn của em à? Quên đi. Em sẽ không giao dự án cho người khác. Vất vả lắm mới có thể phụ trách được một vụ. Sao anh có thể…”. Mạch Đinh không thể ở lại nơi lạnh lẽo này thêm được nữa. Cậu cứng rắn: “Quản lý An, nếu không còn việc gì nữa thì tôi ra ngoài”.

“Anh cho em đi?”.

Mạch Đinh im lặng, xoay lưng về phía An Tử Yến. Cậu nghe được An Tử Yến tức giận gọi tên cậu. Nhưng cậu không thể dừng lại. Chỉ cần dừng lại, cậu sẽ mất đi lực kiềm chế. Vừa đúng lúc nghỉ trưa, Mạch Đinh một mình chạy ra ngoài. Cậu rất muốn tìm người nói chuyện. Nếu như lúc trước, Mạch Đinh hẳn sẽ nghĩ đến Bạch Tiểu Tư. Nhưng giờ đây trong đầu óc của Mạch Đinh đã có một người khác thay thế Bạch Tiểu Tư rồi.

Âm nhạc trong quán cà phê nhẹ nhàng. Bốn phía không hề có khách liền tạo không khí rất yên tĩnh. Mạch Đinh nâng tách cà phên ngồi trong góc. Nơi này khá gần công ty của Bạch Tiểu Tư. Có lẽ gọi cho cô mới đúng. Cậu cầm di động lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Rồi lại đặt xuống. Không cần gọi cho ai nữa. Quan Chu đẩy cửa kính bước vào. Mạch Đinh vẫy tay. Nhìn thấy cậu, Quan Chu ngồi đối diện lo lắng: “Sao lại tìm tôi giờ này? Có chuyện gì à?”

“Không ảnh hưởng đến công việc của cậu chứ?”

“Công việc của tôi không quan trọng. Sắc mặt của cậu tệ quá. Nhất định là có chuyện rồi”. Quan Chu gọi nước. Hai tay Mạch Đinh ôm tách cà phê: “Có thể tôi sẽ không phụ trách dự án này nữa”.
“Nói gì vậy? Không phải cậu làm rất tốt sao?”

“Đại khái là có người không quan tâm tôi có làm tốt hay không. Thân phận nhỏ bé, chỉ có thể nghe lệnh của sếp thôi”.

“Nhỏ bé là sao? Tôi cũng rất nhỏ bé a. Chỉ cần cố gắng làm việc thì đâu kém ai. Là quyết định của quản lý An à? Hay tôi tìm quản lý An nói chuyện một chút”. Mạch Đinh cười cười: “Không cần. Tôi không sao. Nói chuyện với cậu, tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn rồi. Tôi nhớ trước đây chúng ta cũng thường như vậy. Ở đây với cậu, cảm giác thoải mái hẳn. Chắc do chúng ta cùng chung thế giới đấy”.

“A~ Có ai không chung thế giới với cậu hả? Tôi nhớ trước đây cậu say rượu có nói cái gì mà thích tôi gì đó”. Quan Chu trêu đùa.

Mạch Đinh sượng mặt: “Nếu tôi không lên đại học mà cùng cậu dấng thân vào xã hội, liệu có thể giống như trước đây không nhỉ? Tôi sợ cuộc sống bây giờ. Cảm thấy luôn không đuổi kịp, luôn vì chút chuyện mà tranh cãi. Sau khi gặp lại cậu, tôi cảm thấy dù có ở chung với người bình thường đi chăng nữa thì cũng rất vui vẻ”.

Có lẽ Quan Chu không hiểu lời nói của Mạch Đinh, cũng không muốn cậu mất hứng, anh đổi chủ đề: “Mai là sinh nhật của cậu nhỉ?”

“Không ngờ cậu còn nhớ rõ như vậy”.

“Chuẩn bị gì rồi? Ở bên người yêu hả?”

Mạch Đinh do dự vài giây, chậm rãi nói: “Tôi… tôi không có người yêu”.

“Hả? Không phải chứ? Nhìn cậu đáng thương như vậy, chắc tôi phải ở cạnh cậu quá”. Lần này, Mạch Đinh cúi đầu không nói gì.

“Mạch Đinh?”

Chẳng biết Bạch Tiểu Tư đứng sau lưng hai người từ lúc nào. Hiếm thấy vẻ mặt không kèm theo nụ cười trêu đùa của cô. Bạch Tiểu Tư cũng không gọi cậu là Mạch Mạch. Cô chỉ nhìn vào Mạch Đinh không chớp mắt. Cậu kinh ngạc ngẩng đầu lên. Quan Chu cũng nhìn về phía Bạch Tiểu Tư: “Cô là?”

– Chương 161 –

Chương 162: Một số điều khác

“Tôi là ai không liên quan đến anh. Thật ngại vì đã quấy rầy đến việc chuẩn bị sinh nhật của hai người. Phiền anh đi cho. Tôi có việc với cậu ấy”. Khẩu khí Bạch Tiểu Tư không tốt lắm. Quan Chu cau mày: “Mạch Đinh, hai người biết nhau à?”. Mạch Đinh cười cười: “Không có gì đâu. Hết giờ nghỉ trưa rồi. Cậu mau về làm việc đi”. Quan Chu chần chừ, thấy Mạch Đinh gật đầu anh mới yên tâm. Quan Chu vừa đi, Bạch Tiểu Tư liền hỏi: “Có chiện gì?”

“Chỉ là nói chuyện với bạn cũ thôi mà. Cô đến bao giờ đấy?”

“Nói chuyện? Cậu đừng hòng qua mặt tôi. Cậu vừa nói cái gì? Thật làm tôi thất vọng. Sao? Đột nhiên gặp được chân mệnh thiên tử, bắt đầu dao động rồi?”

“Cô nói cái gì vậy? Tôi còn phải nói bao nhiêu lần nữa? Chỉ là nói chuyện với bạn cũ thôi mà!”

“Tôi thấy như người yêu cũ”.

“Sao cô giống hệt An Tử Yến vậy? Lúc nào cũng dùng ánh mắt đó nhìn tôi. Tôi với Quan Chu bộ có gì à?!”. Mạch Đinh vì lời nói của Bạch Tiểu Tư mà tức giận. Đây là lần đầu tiên cậu lớn tiếng với cô. Giây phút hiện tại, Mạch Đinh đã hoàn toàn khiến Bạch Tiểu Tư kinh ngạc. Cô giễu cợt: “Cho nên tôi và chồng cũ phải là thánh nhân, còn phải đối xử với hai người thật tốt. Đợi đến lúc cậu lên giường, chúng tôi chắc còn ở bên vỗ tay ha”. Mạch Đinh siết chặc tay: “Cô nói chuyện thật khó nghe”.

“Đương nhiên là không thể nói chuyện dễ nghe với hai người rồi. Mấy hôm trước tôi với chồng cũ còn bàn về quà sinh nhật cho cậu. Còn cậu, vội vàng cùng người đàn ông khác cười cười nói nói cậu cậu tôi tôi. Tôi thật sự cho rằng cậu và chồng cũ dù có gặp chuyện gì cũng sẽ không như những cặp đôi khác dễ dàng chia tay. Kết quả? Là tôi ngu ngốc rồi”.

Bạch Tiểu Tư tấn công quá mãnh liệt khiến Mạch Đinh không kịp ứng phó. Cậu tỏ ra rối loạn: “Tiểu Tư, căn bản cô không biết gì hết. Lúc trước tôi và An Tử Yến vì chuyện đứa bé mà lo lắng đâm sợ hãi. Rồi sau anh ấy khó chịu. Bây giờ lại cãi nhau, tôi sắp…”. Dòng nước lạnh băng tát thẳng lên mặt Mạch Đinh. Cậu kinh ngạc nhìn ly nước trong tay Bạch Tiểu Tư. Cô đứng lên, lớn tiếng: “Con mẹ nó cậu kiếm lý do cho cái sự dao động đó à? Tôi càng xem thường cậu thêm thôi. Tôi thật hối hận. Sớm biết cậu là người như thế, tôi có điên mới nhường chồng cũ lại cho cậu”. Bạch Tiểu Tư phẫn nộ như vậy, Mạch Đinh cũng lần đầu tiên nhìn thấy. Cậu chỉ còn có thể nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Tư từ xa.

Mạch Đinh lau khô nước rồi mới quay lại công ty. Cậu vùi đầu vào công việc, không dám nhìn An Tử Yến. Cho đến khi xong việc An Tử Yến cũng không tìm cậu nữa. Lúc trước có lẽ cậu sẽ khó chịu. Bây giờ không tìm, cậu ngược lại còn cảm thấy trút được gánh nặng. Chẳng lẽ cậu đang lừa dối An Tử Yến? Mạch Đinh tự hỏi rồi thật sự nghĩ: Cậu đúng là đang lừa dối An Tử Yến.

Về đến nhà hai người đều không nói chuyện với nhau. An Tử Yến nằm trên ghế salon. Có lẽ bóng ma trong lòng khiến Mạch Đinh tỏ ra nhượng bộ: “Tối nay anh muốn ăn gì?”

“Đó là những lời em phải nói à?”

“Em nên nói cái gì?”

“Không phải em nên nói chuyện lúc trưa sao?”“Tiểu Tư nói cho anh biết? Em không có sức giải thích. Có nói gì anh cũng không tin. Em mệt rồi”. An Tử Yến nhếch miệng, ngữ điệu lạnh nhạt như mọi ngày: “Sau này em cũng không cần giải thích nữa. Thích làm gì tuỳ em”. Mạch Đinh im lặng. Nhìn An Tử Yến nhưng hắn không nhìn cậu. Cậu vào phòng ngủ, thả người lên giường.

Chẳng biết ngủ từ lúc nào, Mạch Đinh mơ hồ mở mắt. Tấm lưng An Tử Yến đập vào mắt cậu. Mạch Đinh vươn tay muốn chạm vào hắn, nhưng mãi cậu cứ bất động tại chỗ.

“An Tử Yến, anh ngủ rồi hả?”. Không có hồi âm. Mạch Đinh cắn chặc môi dưới. Lúc cậu muốn kéo chăn che kín đầu, giọng nói của An Tử Yến vang lên trong đêm đủ khiến cho người ta trúng độc: “Mạch Đinh, em không thể thích người khác. Biết không?”. Mạch Đinh siết chặt chăn. Cậu đã nghĩ rất nhiều câu trả lời. Nhưng cuối cùng cậu cũng không làm gì, không nói gì cả.

Hôm sau, mới sáng sớm Mạch Đinh đã tỉnh giấc. Cậu nhẹ nhàng bước xuống giường để tránh làm ồn An Tử Yến. Vệ sinh mặt mũi rồi làm bữa sáng đã dần trở thành thói quen. Cậu chuẩn bị bữa sáng khá thịnh soạn xong thì đi làm. Hôm nay cậu không đánh thức An Tử Yến. Dù là vì áy náy hay vì nguyên nhân khác, cậu cũng muốn đối xử thật tốt với An Tử Yến. Bây giờ thâm tâm cậu muốn giải thích thế nào đây? Không phải tự nhiên không thương An Tử Yến nữa. Chỉ là…

Vừa bước vào văn phòng, Mạch Đinh nhìn thấy Quách Bình đang chơi máy tính, liền hỏi: “Sư phụ, An Tử Yến có nói gì với anh không?”. Quách Bình tập trung vào màn hình máy tính: “Nói gì?”

“Dự án của tôi không nói gì với anh hả?”

“Không có. Sao?
“Không có gì”. Xem ra An Tử Yến vẫn chưa nói với Quách Bình. Dự án đó vẫn do cậu phụ trách. Cậu lại bắt đầu bận rộn. Lúc bàn xong công việc, Quan Chu nói: “Hôm qua cậu có chuyện gì đó đúng không. Tôi thật lo lắng cho cậu”.

“Không có gì đâu. Tôi rất tốt”.

“Hôm nay xong việc rồi có bận gì không?”

“Không có”.

“Vậy đi uống một ly xem như ăn mừng trước. Cho cậu xả sầu luôn”. Mạch Đinh cứ nhìn chằm chằm Chu Quan. Ngoài biết ơn, cậu còn có những điều khác nữa. Trong khoảng thời gian gần đây, Quan Chu dần trở thành người duy nhất có thể khiến cậu chia sẻ mọi phiền não, bí mật. Cậu không muốn nói cho Bạch Tiểu Tư, không muốn nói cho ai khác, càng không muốn nói cho An Tử Yến. Trừ Quan Chu, dường như không còn ai hiểu cậu nữa.

“Thế qua nhà tôi đi”.

“Được. Tôi sẽ mua rượu tới”.

“Ừ. Lát sẽ nhắn tin địa chỉ cho cậu. Xong việc rồi đến nhá”.

Quan Chu vừa mới đi, Phạm Thiếu Quân ê ẩm nói: “Cậu làm chung với đồng nghiệp lâu như vậy cũng không thấy cậu mời qua nhà chơi a”. Mạch Đinh rơi vào trầm tư, chưa lấy lại tinh thần thì Phạm Thiếu Quân ném bút chì vào người: “Đang nói chuyện với cậu đấy!”.

“Nói gì cơ?”

“Thôi bỏ đi”. Phạm Thiếu Quân không thèm để ý đến cậu nữa.

– Hết chương 162 –

Chương 163: Em chỉ là… nghĩ…

Trong giờ làm việc Mạch Đinh luôn cố gắng tránh mặt An Tử Yến. Cậu cảm thấy bản thân đã làm chuyện có lỗi với An Tử Yến. Cậu luôn tự nói trong lòng như vậy. Nhưng cậu và Quan Chu nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì nên có chút gì đó không thật sự có lỗi với An Tử Yến. Mạch Đinh nhìn đồng hồ, còn một tiếng nữa là tan làm. Cậu cần túi xách lên: “Sư phụ, anh giúp tôi nói với An Tử Yến, tôi có việc phải về sớm”.

“Sao cậu không tự nói đi?”

“Không kịp”. Mạch Đinh không đợi Quách Bình hỏi, nhân lúc An Tử Yến sang phòng khác chưa về đã chuồn thẳng ra ngoài. Trong lòng cậu cầu không muốn đụng phải An Tử Yến. Cậu không biết phải đối mặt với hắn như thế nào. Lần này, điều cầu nguyện của cậu rốt cuộc cũng linh nghiệm. Mạch Đinh đứng bên dưới công ty, vẫy tay bắt taxi. Lúc vào xe, cậu đưa mắt nhìn lên tầng bảy công ty. Nói ra hai người còn chưa vào nhà mới nữa. Có nên hay không? Đó là nhà An Tử Yến mua. Nếu hắn biết cậu đưa Quan Chu đến. Nhắm sẽ giết cậu không?

Con người ta trong giai đoạn khó khăn dễ dàng dao động vậy sao?

An Tử Yến về lại văn phòng, liết mắt thấy chỗ ngồi của Mạch Đinh bỏ trống. Quách Bình lên tiếng: “Một tiếng trước Mạch Đinh nói có việc nên phải về trước. Bảo tôi chuyển lời cho cậu”. An Tử Yến không nói gì. Gọi vào số Mạch Đinh. Chỉ vang lên âm thanh khiến hắn tức giận. Liễu Vĩ xem đồng hồ, lười biếng đứng lên: “Cậu ta thì có việc gì. Rõ ràng nghe được cậu ta đưa bạn cũ về nhà uống rượu. Đối với chúng ta chưa từng nhiệt tình như vậy. Cầu cho ngày mai cậu ta tới trễ”.

“Chúng ta cũng muốn gia nhập hàng ngũ nguyền rủa”.

“Yến, chúng ta… Ơ, người đâu? Đi lúc nào vậy?”Đại khái thì đây là lần thứ ba An Tử Yến đến nơi này. Lần đầu tiên là đến xem nhà. Lần thứ hai là bị Mạch Đinh kéo đến. Lần này… Hắn đẩy cửa bước vào. Rèm cửa vẫn đóng chặt. Không khí u ám bao trùm căn nhà yên tĩnh. Nếu An Tử Yến đoán không nhầm thì Mạch Đinh hẳn đang ở đây. Cửa phòng ngủ khép hờ, quần áo rơi xuống cạnh cửa. An Tử Yến lạnh băng: “Mạch Đinh, đi ra. Ngay”. Bên trong không có động tĩnh. Hắn nhìn cánh cửa khép hờ kia. Bên trong có gì đang đợi hắn? Hắn thật không mong chờ gì cả nhưng trước hết phải vào đã. Đế giày nhẹ nhàng tiếp xúc với sàn nhà, âm thanh ma sát rất nhỏ. Đầu ngón tay hắn đặt trên nắm cửa. Cánh cửa dần mở rộng ra. Trong tầm mắt hắn không nhìn thấy bóng người. Trên giường chăn gối lộn xộn, có gì đó nhô cao. Sắc mặt An Tử Yến không thay đổi cầm một góc chăn sốc lên. Chẳng qua là trong nháy mắt, có một vật thể quỷ mị nhanh chóng đánh về phía hắn. Nó ôm lấy cổ An Tử Yến, môi tiến sát đến bên tai hắn: “An Tử Yến, sinh.nhật.vui.vẻ”.

An Tử Yến không trả lời. Mạch Đinh buông tay, lùi về sau một chút. Dùng cánh tay lau mồ hôi trên trán: “Anh không đến sớm chắc em ngột thở mất”. Cậu đứng chống nạnh trên giường, trên mặt biểu lộ cực kiêu ngạo: “Không ngờ có ngày hôm nay đi. Ông trời thật có mắt a. Cuối cùng anh cũng bị lừa rồi. Ha ha. Anh có biết em bày ra trò này bao lâu không? Tính từ ngày tốt nghiệp đến giờ, lúc nào em cũng có mong muốn báo thù. Hai năm. Đã hai năm rồi đó!!”. Mạch Đinh hệt như nhiệt huyết chiến sĩ tăng cao chỉ vào An Tử Yến: “Bây giờ cuối cùng, Mạch Đinh em cũng chơi được An Tử Yến anh”. Thực hiện được nguyện vọng nhiều năm khiến Mạch Đinh vô cùng thoả mãn. Cậu hết nhảy đến lăn lộn trên giường. Vì ngày này cậu đã bỏ ra rất nhiều công sức. Khó khăn phải gọi là trùng trùng. Đầu tiên chính là ngày sinh chính xác của An Tử Yến. Nghe Tiểu Tư nói, lúc An Tử Yến ra đời, người ta báo sai thời gian. An Tấn và Ngô Hinh cũng không để ý nên chẳng cần sửa đổi giấy tờ. Điều đó dẫn đến sổ hộ khấu vả thẻ căn cước sai luôn. Ngay đến Bạch Tiểu Tư cũng không biết ngày sinh thật sự của An Tử Yến. An Tố lại không chịu nói cho cậu biết. Ngay đến ông nội cũng một mực im lặng. Ông nói: Tiểu Đinh, không phải ông nội không nói cho cháu biết. Nhưng Tử Yến đã đặc biệt nói ông không được cho cháu biết. Vậy nên ông không thể nói được. Nó không muốn năm nào cũng bị cháu mang bánh ngọt đến hành hạ. Tử Yến rất hiếm khi nhờ ông. Ông không thể không đồng ý được.

Mãi sau này, Mạch Đinh vất vả lắm mới biết được ngày sinh chính xác của hắn. Lại còn là ngày hai mốt tháng sáu. Đây chẳng phải kém hơn cậu một ngày sao? Một chút thua thiệt hắn cũng không để lộ, giấu cậu lâu như vậy đấy!!

Tâm tình Mạch Đinh kích động: “Em vốn đang khổ tâm không biết tìm ai giúp đỡ. Bạch Tiểu Tư, Lý Minh đều không được gì. Bọn họ tuyệt đối sẽ phản bội em. Ai ngờ trời lại giúp em. Không ngờ gặp được Quan Chu. Lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, em đã biết đó là người thích hợp rồi. Rất biết phối hợp a. Em thật phục mình. Ha ha. Lúc cãi nhau với anh xém chút bật cười rồi, nên phải tìm cớ tránh đi. Không chỉ có anh. Em còn muốn nhân đây trả thù Tiểu Tư. Cố ý hỏi thăm chỗ cô ấy thường đến nghỉ trưa rồi đợi cô ấy đến để nghe cuộc nói chuyện của em và Quan Chu. Nhưng em không ngờ Tiểu Tư nổi giận lại đáng sợ như vậy. Nếu em không khống chế tốt, nhắm chừng bị hù chết rồi. Ha ha. Sướng quá. Em đã mãn nguyện lắm rồi. Ha ha ha”. Cậu xả cả tràn hết nửa ngày cũng chưa nghe An Tử Yến nói gì. Sợ hãi nhìn về phía An Tử Yến. Hắn chính là đang nhìn chằm chằm vào người cậu. Mạch Đinh giật bắn.“Anh chơi em nhiều lần như vậy. So với kiểu lên giường với Tiểu Tư. Em xem như cũng chưa quá mức đi. Chỉ… chỉ là học hỏi anh. Hơn nữa… Hơn nữa em cố gắng tránh giáp mặt cãi nhau cũng đã quá dễ dãi với anh rồi. Trước đây em không thường làm mấy chuyện này đâu. Phải luyện tập rất nhiều đấy. Là do anh phát hiện muộn thôi. Không… không thể trách em được”. An Tử Yến khoanh tay, nghiêm túc nhìn Mạch Đinh, vẫn không nói gì. Mạch Đinh lui thêm vài bước, nới dài khoảng cách với An Tử Yến: “Anh nói gì đi a. Giận hả? Anh chọc em nhiều lần như vậy em cũng có giận đâu. Nếu anh giận, sau này chúng ta cũng không thể ở chung một chỗ mà vui vẻ được a”.

“Biểu hiện không tệ, Mạch Đinh”. Vì sao sự khen tặng của An Tử Yến lại nghe đáng sợ như vậy? Sao hắn lại có kiểu phản ứng này? Sao không thể giống kiểu kêu trời than đất giống cậu?

“Cũng tạm”.

“Nếu em đã mất hai năm để nghĩ vậy hẳn cũng nghĩ đến hậu quả rồi. Đã chuẩn bị xong chưa?”. Chân trái An Tử Yến quỳ lên giường. Mạch Đinh lắc đầu: “Em… em còn chưa nghĩ đến”.

“Vậy em phải suy nghĩ chu đáo hơn nữa. Nhưng dù sao thì… bây giờ cũng muộn rồi”. An Tử Yến bắt lấy cổ tay, giền chặt chân Mạch Đinh. Mạch Đinh quay đầu sang hướng khác. Cậu cố gắng leo lên trên. Nhưng cuối cùng cũng chỉ nằm yên tại chỗ.

– Hết chương 163 –

Chương 164: Quà sinh nhật

Thời gian đắc ý cực ngắn đã trôi qua. Cậu chỉ muốn làm sao để An Tử Yến kiềm chế. Bây giờ quả thật không kịp nữa rồi. Quần của cậu đã sõng soài dưới sàn. Cậu quay ngược người lại, dùng hai tay đặt lên ngực An Tử Yến: “Từ từ. Hôm nay bất luận anh muốn bao nhiêu lần em cũng không cản. Nhưng trước hết để em tặng quà sinh nhật cho anh đã”.

“Trừ thân thể ra thì thứ gì cũng không cần”.

“Vì là món quà sinh nhật đầu tiên nên em đã rất cố gắng để chọn đó”. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Đinh vô cùng nghiêm túc. Mang theo chút mong đợi cùng lo lắng. Cậu hy vọng món quà này An Tử Yến sẽ thích. An Tử Yến buông Mạch Đinh ra: “Nhanh lên”. Mạch Đinh không kịp mặc quần, kéo An Tử Yến dậy: “Em dẫn anh đi xem”.

“Em tự đi lấy không được à?”

“Em cầm không nổi. Anh phải giúp a”. Mạch Đinh vừa kéo vừa nói. An Tử Yến không chút hứng thú bị kéo sang căn phòng khác. Mạch Đinh đặt tay lên nắm cửa, thần bí yêu cầu: “Anh nhắm mắt lại đi”. Nghe thấy lời này, An Tử Yến quay người đi. Mạch Đinh vội vàng thay đổi: “Không nhắm mắt cũng được. Anh kiên nhẫn chút coi”.

“Tóm lại em có mở không?”

Mạch Đinh mở cửa. Mắt đã quen với môi trường thiếu ánh sáng nên cần chút thời gian để thích ứng với sự thay đổi trước mặt. Đợi đến lúc có thể chịu được, Mạch Đinh mới len lén nhìn An Tử Yến. Sự bất ngờ thoáng hiện trên khuôn mặt hắn. Khoé miệng cũng bất giác mà nhếch lên. Tất cả những cử chỉ đó khiến trong lòng Mạch Đinh như nở hoa. Ôi còn cười nữa. Thần thánh luôn. So với biểu cảm vừa rồi của hắn, Mạch Đinh thích bây giờ hơn.

Không còn là phòng xem phim và chơi đàn riêng lẻ nữa. Cả hai cùng chia sẻ không gian với nhau. Ánh mắt trời có thể xuyên qua cửa sổ đổ lên cây piano, rồi lan dài trên những cuốn đĩa phim xếp ngay ngắn trong chiếc kệ được đóng trên tường. Không thể nói là xuất sắc, nhưng tính ra cũng không quá tệ. Mạch Đinh đi đến trước cây piano, vuốt ve nó: “Dù không có nhiều tiền để mua lại cây đàn như trước kia, nhưng cũng không phải tuỳ tiện ham rẻ mà mua đâu. Em đã đọc rất nhiều tài liệu trên mạng. So sánh các thứ, loại đàn này…”. An Tử Yến cắt ngang lời Mạch Đinh: “Được rồi. Anh biết rồi”. Hắn đến gần cây đàn. Đặt ngón trỏ lên một phím đàn. Cây đàn vang lên âm thanh kém xa cây đàn đã bị An Tử Yến đạp nát. Dân nghiệp dư như Mạch Đinh đương nhiên không hiểu. Cậu vô cùng mong đợi hỏi: “Sao sao?”

“Cũng không tệ”. Ngoài những lời châm chọc, An Tử Yến rất ít dùng mấy ngôn từ khen ngợi. Nên Mạch Đinh biết rõ, chữ không tệ kia đã là lời khen ở mức cao lắm rồi”. Mạch Đinh cong mắt, nhảy lên ôm cổ An Tử Yến: “Thật hả? Anh thích món quà em tặng anh đúng không? Đúng không?”

“Ừ”.

An Tử Yến dùng hai tay cố định Mạch Đinh trên người, ôm cậu sang phòng ngủ: “Xem quà xong rồi, vào chuyện chính thôi”. Hiếm khi nghe An Tử Yến khen, Mạch Đinh cũng quên luôn nói nhảm: “Được”.

Hai người ngã xuống giường. Chiếc giường hõm xuống. Mạch Đinh mỉm cười mặc cho An Tử Yến cởi đồ trên người cậu xuống. Ngón tay cậu vuốt ve cơ bụng An Tử Yến. Cảm nhận nơi đó từ từ nóng rang lên. An Tử Yến nắm lấy tay cậu đặt lên môi hắn, sau đó tháo chiếc nhẫn đính hôn ra, đeo lại vào ngón áp út của cậu. Người này từng học khoá lấy lòng người khác chuyên nghiệp sao? Hà cớ gì mỗi hành động đều khiến người ta đau tim đến vậy. An Tử Yến dùng sức áp vào người Mạch Đinh. Hấp thu hết trái tim và linh hồn của cậu.
Mạch Đinh nằm trên giường chăm chú nhìn đồng hồ. Mười một giờ năm mươi chín phút. Bây giờ cậu đang ở bên khi An Tử Yến thêm một tuổi. Một phút nữa, An Tử Yến cũng sẽ ở bên cậu khi cậu lớn thêm một tuổi.

Đối với sinh nhật của bản thân không chút hứng thú, Mạch Đinh thật sự cảm ơn Quan Chu. Sau đó là Chu Cách, Ellen đã ủng hộ cậu bày trò chơi An Tử Yến. Nguyện vọng nhiều năm đã thực hiện được. Ít nhất cậu cũng vui đến cả nửa năm. Tâm trạng hôm nay của cậu rất tốt. Còn hào phóng mua nhiều món ngon đến phòng chăm sóc khách hàng. Phạm Thiếu Quân không khách khí lục lọi: “Ôi, tâm trạng của cậu thất thường quá. Không phải chứ. Tôi còn tưởng trong túi toàn thứ hết hồn a”.

“Tâm trạng hôm nay của tôi tốt, mọi người nói sao cũng được”. Mạch Đinh phóng khoáng. Phùng Phỉ Mông xé một gói snack, vừa ăn vừa nói: “Cậu chữa hết liệt dương dương rồi à?”

“Không thể nào. Tôi còn nghĩ cậu ta liệt dương là do bẩm sinh”. Liễu Vĩ sờ cầm. Quách Bình ngăn họ: “Đừng nói Mạch Đinh như vậy. Nếu chưa chữa được, bị mọi người nói rồi đi nhảy lầu thì làm sao?”, Cao Sảng bổ sung: “Muốn nhảy thì sang chỗ khác. Không lại ảnh hướng đến phòng chăm sóc khách hàng”. Người tung người hứng rối rít gia nhập. Mạch Đinh hét lên: “Mọi ngừi đừng có quán đáng. Sức nhẫn nại của tôi có hạn đấy!”.

“Không phải cậu bảo chúng tôi nói gì cũng được hả?”

“Cũng không thể quá đáng. Ăn xong rồi thì trả đây”.

“Có nhầm không vậy?”Không khí trong phòng vô cùng náo nhiệt. Lúc An Tử Yến bước vào, toàn vộ văn phòng chỉ còn vang lên âm thanh nhai bánh. Mọi người vừa thấy hắn, trong nháy mắt đã an phận đi không ít. Mạch Đinh không sợ. Ít nhất là ngày hôm nay không sợ. An Tử Yến không thể đối xử với cậu như trước. Hắn chính là bại tướng dưới tay cậu! Mạch Đinh bốc một nắm bánh cho vào miệng. Cố ý nhai nhai trước mặt An Tử Yến. Hắn chả có hứng với hành động ngốc nghếch kia. Dùng tập tài liệu đập lên đầu cậu: “Tĩnh Mạch, trả lương cho cậu không phải để cậu đến ăn”. Dứt lời, hắn thẳng bước vào phòng làm việc. Mạch Đinh sờ sờ chỗ vừa bị đánh: Nhất định cậu đã bị đập đến ngu mới có thể đi thích một người như vậy.

Tâm trạng cực tốt của Mạch Đinh chính là không gì ngăn cản được. Từ lúc đi làm cho đến khi xong việc, cậu vẫn duy trì trạng thái như vậy. Về nhà cũ, An Tử Yến và Bạch Tiểu Tư đã ở bên trong. Mặt mày Mạch Đinh tươi sáng, hào quang tràn đầy khuôn mặt: “Ôi ôi ôi, hai bại tướng dưới tay ta đều ở đây. Đang nói gì vậy? Nhớ lại cảm giác bị lừa thế nào hả?”. Bộ dáng của cậu chỉ có thể dùng từ “thiếu đánh” đều hình dung.

“Lúc đó tôi thật sự đã tát nước vào mặt cậu đi”.

“Hờ hờ, biết cảm giác bị lừa rồi chứ”.

“Mạch Mạch, cậu gọi tôi đến giúp dọn đồ mà dùng thái độ đó à? Vậy tôi về”. Bạch Tiểu Tư đứng lên, Mạch Đinh vội vàng đổi mặt: “Cứ bình tĩnh. Dọn nhà quan trọng hơn a. Trước hết dọn dẹp một chút. Đợi đám Chu Cách đến thì bắt đầu chuyển”. Mạch Đinh nói xong, cầm chối đi vào trong. Cho đến khi Mạch Đinh mất hút trong phòng ngủ, Bạch Tiểu Tư mới hạ thấp giọng: “Còn anh nữa, cậu ấy cũng không thể vui dữ vậy a”. An Tử Yến tựa lưng ra ghế, nhàn nhạt nói: “Cứ cho là tặng quà sinh nhật cho em ấy đi”.

“Cái gì mà chứ cho. Anh rõ ràng cố ý tặng nó. Nhưng mà…”. Bạch Tiểu Tư nói tiếp: “Giả bộ bị lừa so với đi lừa người khác mệt quá. Em thật không thể không phục kĩ năng diễn xuất của em. Hẳn là không thể miêu tả được. Quá xuất sắc. Nhất là đoạn hất nước kia. Điều mà em không nghĩ đến nhất là anh lại đồng ý cho em làm vậy”.

“Em nói nhiều quá. Anh không muốn nghe chuyện này nữa”.

“Biết rồi. Em sẽ giữ kín bí mật này với Mạch Mạch. Cơ mà… có chuyện em rất tò mò. Sao anh biết trò của Mạch Mạch thế?”.

An Tử Yến hỏi ngược lại: “Em ấy sẽ yêu người khác à?”

“Đồ tự luyến”.

– Hết chương 164 –

Chương 165: Tên hai người

Mạch Đinh thò đầu ra từ phòng ngủ: “Hai người đừng có ngồi mãi thế. Giúp một tay đi chứ”. Cậu vừa dứt lời, Chu Cách và Ellen cũng đến. Chu Cách ôm Ellen từ phía sau: “Bảo bối, hôm nay chúng ta đến dọn nhà để quẩy đấy”.

“Quẩy cái đầu cậu. Hôm nay chỉ được nghiêm túc dọn nhà. Không cho nói chuyện yêu đương. Càng không cho phép làm mấy hành động hạ lưu”. Mạch Đinh mạnh mẽ chia tách Chu Cách và Ellen. Tào Thành Nghị ngáp ngắn ngáp dài đến. Ngã người ra ghế salon: “Mấy chuyện nhỏ nhặt này gọi tôi đến làm gì? Tối qua đi gay bar uống nhiều quá, giờ đau đầu lắm”. Mạch Đinh chống nạnh tính phê bình Chu Cách, Ellen và Tào Thành Nghị thì bị An Tố đẩy sang bên: “Đừng đứng đó cản đường”.

“Đúng vậy, Mạch Đinh. Cậu đứng cản đường quá”. Lý Minh phụ hoạ. Nguyên cả đám đúng là hết thuốc chữa. Quan Chu các việc không đến được. Vốn tính gọi nhân viên, ai ngờ người đến đều là đại gia. Mạch Đinh thật không dám hy vọng Phó Thúc và Quý Mộng sẽ đến. Hành tung hai người đó quá bí hiểm đi.

“Tuỳ mọi người, tôi đi dọn dẹp trước”. Mạch Đinh bỏ qua bước giáo dục con người, về lại vào phòng ngủ. Tào Thành Nghị chống đầu: “Hôm nay tâm trạng Mạch Đinh có vẻ tốt”.

“Ai biết. Sao hiểu được đầu óc mấy người ngốc chứ”.

Vì ai cũng lái xe đến nên chỉ cần đi một lượt là có thể chuyển không ít đồ. Ngoại trừ Mạch Đinh hừng hừng khí thế, những người còn lại chỉ toàn than thở. An Tử Yến thì chả giúp được gì. Chỉ biết đứng bên quơ tay múa chân. Mất biết bao nhiêu là thời gian. Tào Thành Nghị nằm từ nhà cũ đến nhà mới: “Mệt quá”.

“Cậu căn bản có làm gì đâu”.

“Mạch Đinh, rót nước”. An Tố lên mặt nói. Bạch Tiểu Tư giơ tay: “Tôi muốn ăn”. Chu Cách cũng giơ tay: “Có thể cho chúng tôi mượn giường một chút không?”. Rốt cuộc mời đám người này đến nào gì a! Mạch Đinh vừa ôm cái rương vừa thấy hối hận. Đáng khinh hơn là thằng cha từ phía sau đi lên trước mặt cậu: “Mang không nổi hả?”. Mạch Đinh hít sâu. Phải nhịn. Không thể để bọn họ phá hỏng tâm trạng của cậu được.

Cậu nhìn mọi người. Nhớ lại hôm tốt nghiệp đó. Không ngờ đã trôi qua hai năm rồi. Phú nhị đại Chu Cách thích mỗi Ellen. Phu nhân phú nhị đại cũng chỉ thích mỗi Chu Cách. Lý Minh là một trạch nam hạnh phúc nhất thế giới. Tào Thành Nghị luôn kiên định tìm kiếm người đàn ông của đời mình. Bạch Tiểu Tư thì vẫn là cô gái theo chủ nghĩa độc thân. An Tố trước đây một mực kiệm lời, nhưng bây giờ đã có người hiểu và nguyện giúp cô làm bất cứ việc gì.

Mọi người ít nhiều cũng đã thực hiện được mong muốn từ hai năm trước. Còn mong muốn của cậu… Không cần thực hiện. Mong muốn của cậu đã ở bên cạnh cậu rồi.

Ăn uống xong xuôi, cả đám người nhanh chóng ra về không ở lại giúp thêm gì nữa. Mạch Đinh gọi: “Hôm nay là sinh nhật tôi, mọi người không ở lại tổ chức sinh nhật hả? Còn tặng quà a!”.

“Nghĩ chút về thân phận của cậu đi. Có tư cách gì yêu cầu chúng tôi tổ chức sinh nhật cho?”

“Tôi và mấy người giống nhau. Đều là công dân thôi”.

“Hẹn gặp lại”.

Không có sự giúp đỡ của họ nhiều khi còn mang lại hiệu quả hơn. Hơn nữa, nhà mới không thích một số thành phần làm bẩn! Mạch Đinh mách An Tử Yến: “Anh nhìn bọn họ kìa. Một đám vô lại. Là sinh nhật của em đó. Là mừng tuổi em đó. Anh cũng không giúp em nói bọn họ chút hả? Chỉ biết mỗi việc trêu chọc em”. An Tử Yến chơi điện thoại: “Vậy em đánh họ đi”.

“Nói như đúng rồi. Anh không giúp em sao đánh thắng được. Đừng ngồi nữa. Đi thôi. Còn chút đồ nữa. Thêm một chuyến nữa là xong”.
“Không rãnh. Bây giờ công ty có việc”. An Tử Yến nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Mạch Đinh chụp lấy điện thoại: “Anh bớt điêu đi. Rõ ràng đang chơi game”. Cậu cố ý đá vào chân An Tử Yến: “Hôm nay là sinh nhật của em. Chỉ có em đánh anh, anh không được đánh em”.

“Em nghe cái chuyện đó ở đâu?”. An Tử Yến ngay lặp tức lôi Mạch Đinh lên ghế đánh một trận. Tóc tai và quần áo của cậu trở nên xộc xệch. Mạch Đinh ôm hai tay, không thể tin được: “Sinh nhật em mà anh cũng xuống tay được”.

“Em có đi không?”

“Hừ!”.

“Hừ nữa là anh cắt luôn mũi em đấy”.

Hai người lại quay về ngôi nhà cũ thu dọn đồ đạc. Mạch Đinh nhìn xung quanh nơi sắp phải chia tay. Có rất nhiều kỉ niệm ở đây. Cả hai lại quay về nơi bắt đầu. Nhiều khi chẳng có tình cảm gì, nghi ngờ phải ở thật lâu mới có chút rung động. Nhưng bây giờ cậu đã có một nơi đẹp hơn, đầy đủ hơn cần bước tiếp. Đôi bàn tay họ thu dần khoảng cách. Cánh cửa quen thuộc chầm chậm khép lại.

Xe lăn bánh về nhà. Ngôi nhà thật sự của hai người. Mạch Đinh nhìn ra ngoài cửa sổ. Hai người đi ngang qua khu chung cư, ngang qua trường học. Mạch Đinh nhìn sự trưởng thành của bản thân qua kính chiếu hậu. Có rất nhiều chuyện đang đợi cậu. Một mình cậu còn lo nhiều việc ở nhà mới nữa… Dù nói bao lâu cũng không hết chuyện, dùng bao nhiêu giấy cũng không thể viết hết. Vốn chỉ là những câu chuyện hết sức bình dị, cần gì phải có một cái kết kinh thiên động địa.

Các bạn ngưỡng mộ tình yêu lắm sao? Tình yêu thật ra rất bình thường,

“Anh muốn tặng gì cho em?”. Mạch Đinh đột nhiên hỏi.
“Không có”.

“Keo kiệt”.

“Em muốn gì?”

“Em muốn….”. Mạch Đinh lẩm bẩm. Có lẽ vì tối qua quá hưng phấn, cộng thêm hôm nay quá lao lực, cậu dần thiếp đi. Cậu cảm thấy năng lượng đã cạn rồi. Mở mắt ra, Mạch Đinh nhìn thấy ánh sáng từ ngoài cửa sổ. Không ngờ sinh nhật lại trôi qua nhanh như vậy. Mạch Đinh tự nhủ: “Thật lãng phí a”. Cậu gõ gõ vào cửa sổ xe, An Tử Yến đứng bên ngoài quay đầu lại.

“Sao lại dừng ở đây? Anh đợi gì hả?”

Lời nói của An Tử Yến cứ vậy mà bị gió cuốn đi. Mạch Đinh không nghe rõ hoặc cho rằng mình đã nghe lầm. Cậu hạ cửa sổ: “Anh nói cái gì? Nói lại đi. Em không nghe”. An Tử Yến cuối đầu nhìn vào Mạch Đinh.

Mạch Đinh hỏi lại: “Anh đứng đây đợi gì hả?”

“Không phải hôm nay là sinh nhật của em à? Anh đang đợi em nghĩ ra muốn cái gì”. Thì ra là không phải nghe nhầm. Còn muốn nghe thêm nữa. Cậu mở cửa xe, muốn nhìn rõ An Tử Yến hơn. Nhưng cậu hối hận vì quyết định này. An Tử Yến… quá đẹp… quá hoàn hảo. Tất cả mọi thứ đều dẫn dụ cậu bước vào vực thẳm.

“Em muốn… muốn… con người anh, tấm lòng của anh, tình cảm của anh, sau này của anh, tất cả của anh”. Mạch Đinh nghĩ sẽ bị mắng, nhắm chặt hai mắt.

“Ngốc nghếch”. Quả nhiên là bị mắng. Mạch Đinh đang muốn cười, An Tử Yến lên tiếng: “Mong muốn của em chẳng phải đã có hết rồi sao?”. Lời nói đó có tác dụng quá mạnh mẽ. Mạch Đinh mở mắt ra. Trước mắt cậu cái gì cũng mơ hồ. An Tử Yến cúi người xuống. Đôi môi hắn tiến sát lại gần. Nét mặt của cậu bây giờ cứ cho là bình thường đi. Mạch Đinh không thể không nhắm mắt thêm lần nữa.

Thật mong hắn sẽ không phá hỏng giây phút này. Đừng nhích lại nữa. Cậu sẽ rơi vào vực thẳm mất.

Nụ hôn của hắn khiến tim Mạch Đinh ngừng đập. Cậu cho rằng đã rơi vào trong vực sâu rồi. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, cậu phát hiện đây không phải vực sâu. Mà đây chính là bên trong một câu chuyện cổ tích.

Em là Mạch Đinh. Anh là An Tử Yến.

Hai cái tên này nhất định phải được đặt cạnh nhau.

– Hết –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước