CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Những người cùng đồng hành qua bốn năm

Chu Cách và Ellen đã đứng đợi ở cổng từ sớm, sốt ruột gọi Mạch Đinh – con người đang đứng ngẩn ngơ trước cổng trường: “Cậu còn làm gì đó đó nữa? Tính quan hệ với trường học hả?”. Câu chữ xấu xa khiến Mạch Đinh bực bội quay lại. Cậu nhìn thấy Chu Cách đang diện cả cây hoa hòe màu xanh bắt mắt.

“Giục cái gì mà giục”.

“Mấy người chậm chạp quá đi”. Chờ đợi quá lâu khiến Chu Cách không chịu được mà oán thán, Ellen cũng gật đầu phụ họa theo.

“Tôi là người đứng đắn, đương nhiên sẽ có rất nhiều chuyện đứng đắn phải làm. Không có giống mấy người rãnh rỗi như vậy”. Lời lẽ Mạch Đinh mang ý tứ rất rõ ràng: Bốn người ở đây, trừ cậu ra, tất cả đều không phải hạng đứng đắn. Cậu cứ thế mà chui thẳng vào xe. Chu Cách và Ellen là bởi trước đây lúc Mạch Đinh than vãn không có bạn, An Tử Yến mới bắt đầu giới thiệu bạn của hắn. Đến bây giờ, bọn cũng đã đổi thành bạn của Mạch Đinh rồi.

Xe đi chưa được bao lâu, điện thoại của Ellen vang lên âm báo tin nhắn. Cô mở điện thoại đưa sang nói với Chu Cách: “Bạn em gởi cho em cái video, bảo em xem. Nó nói hôm nay trên xe buýt quay được một thằng điên. Cùng thành phố với mình luôn. Share nhiều cực…”. Ellen còn muốn nói thêm gì đó thì giọng của Mạch Đinh từ video vang lên: “Lần này là cái gì? Nói mau! Có phải dùng hành động bỉ ổi gì đó để bắt tôi không! Nói!”.

Ánh mắt của cả ba người trong xe đều hướng về phía Mạch Đinh. Mạch Đinh thiếu chút nữa đã mở cửa xe nhảy ra ngoài rồi. Giọng nói của An Tử Yến càng làm cho cậu thêm mất mặt: “Đây hẳn là hành động của người đứng đắn? Anh xem như đã tích lũy thêm kiến thức rồi”. Mạch Đinh vươn tay muốn cướp lấy điện thoại của Ellen nhưng cô thoát được. Chu Cách vừa lái xe, thỉnh thoảng lại nhìn vào đoạn video trong điện thoại, cười chói tai: “Mạch Đinh, rột cuộc là cậu đang làm gì vậy? Ha ha… Cậu là chuẩn bị sau khi tốt nghiệp sẽ đi làm diễn viên hài hả? Em yêu, xoa xao cho anh mau lên, anh cười muốn chuột rút luôn rồi nè. Ha ha ha ~~”.

“Cười cái gì! Có cái gì vui mà cười! Đây là chuyện ngoài ý muốn!”. Âm thanh kêu la của Mạch Đinh to đến nỗi xe chạy bên ngoài cũng có thể nghe thấy được.

Xe chậm rãi dừng tại Định Hương Các. Mạch Đinh vội vàng trốn khỏi không gian tràn đầy ý tứ cười nhạo cậu. Đưa mắt nhìn bảng hiệu “Định Hương Các”. Đây không phải là quán mà Bạch Tiểu Tử đã đưa cậu đến sao? Cậu bước vào đầu tiên. Cũng đã lâu rồi chưa quay lại đây. Bên trong quán dường như không có sự thay đổi nào. Nhân viên vừa mới đưa cậu vào trong, cậu đã nghe thấy tiếng cười bỉ ổi của Lý Minh.

“Ông cũng tới à?”, Mạch Đinh đẩy cửa vào rồi nói. Ngay lập tức, cậu nhìn thấy An Tố, Tào Thành Nghị, còn có Bạch Tiểu Tư nữa! Cậu đã không có tâm trí để hỏi Bạch Tiểu Tư về nước khi nào, An Tố và Tào Thành Nghị sao lại có mặt ở đây. Bởi vì trên tay mỗi người đều cầm điện thoại di động, mỗi chiếc điện thoại đều phát ra cùng một giọng nói. Giọng nói này đối với Mạch Đinh không thể quen thuộc hơn. Đó chính là của cậu. Ai nấy cũng đều nhìn Mạch Đinh. Loại ánh mắt này, Mạch Đinh cũng không thể quen thuộc hơn được nữa.

“Yo, ai đây? Không phải Mạch Đinh nổi tiếng trên mạng cả ngày hôm nay sao?”, An Tố trêu chọc cậu. Mạch Đinh hy vọng người ngoài hành tinh bắt hết đám người mang họ An đi cho rồi.

“Tôi phải share cho bạn bè xem mới được”. Lý Minh bấm loạn xạ trong điện thoại. Mặc dù Tào Thành Nghị không lên tiếng, nhưng nụ cười nhạo báng trên mặt của nó so với nói chuyện còn khiến cho người ta đau đớn hơn.

“Mạch Mạch à, đừng có để bụng. Có gì to tát đâu”, Bạch Tiểu Tư đứng dậy. Quả nhiên là còn Tiểu Tư tốt với cậu. Mạch Đinh đang chuẩn bị bắt tay cô, ai ngờ Bạch Tiểu Tư sàn ngay đến chỗ An Tử Yến vừa mới bước vào: “Chồng cũ à, anh xem video chưa? Hự hự, có phải rất hối hận không? Anh đá em rồi lại tìm cái hạng người gì thế kia?”

“Đã sớm xem rồi”, Ellen đi vào trả lời thay An Tử Yến. Mạch Đinh đột nhiên cảm thấy cậu quá cô độc trên thế giới này. Thật là cô đơn, trống trãi, lạnh lẽo. Mạch Đinh liếc An Tử Yến: “Nếu không phải vì anh, em sẽ không trở thành trò cười cho người khác”.

“Anh làm sao?”“Anh còn không thừa nhận?”

“Thừa nhận cái gì? Anh cầm súng ép em trở thành trò cười à?”

“Nhưng…”, không thể phản bác được. Quả thật, An Tử Yến ngoài việc nghe điện thoại của chú Phó ra thì không hề làm gì khác. An Tử Yến lướt qua người Mạch Đinh đang đứng tìm từ mà tiếp tục đối chất. Hắn nhỏ giọng bồi thêm một câu: “Sự bất hạnh của loài người”.

“Cũng không cần nghiêm trọng mà nâng tầm lên loài người như thế chứ. Mối thù của em đối với anh ngày càng sâu đậm. Anh cẩn thận đó!”. Mạch Đinh cắn răng nghiến lợi nói trong khi kéo ghế ngồi cạnh An Tử Yến. Bạch Tiểu Tư làm bộ muốn chen giữa hai người: “Mạch Mạch à, nếu như cậu đã hận anh ấy đến vậy thì để tôi ngồi giữa kiềm chế bớt cho”.

“Tôi…”. Đúng là cầm đá đập vào chân mình mà. Dù miễn cưỡng nhưng cũng không còn cách nào khác. Cậu đang chuẩn bị ngồi sang chiếc ghế bên phải thì bị An Tử Yến lôi về: “Xin phép anh chưa? Ngồi đàng hoàng lại cho anh”.

“Chồng cũ à, cậu ấy hận anh lắm đó”.

“Hận thù gì cũng phải ở cạnh tôi mà hận thù”. An Tử Yến nói bâng quơ, Mạch Đinh cũng không rõ nữa, nhưng trái tim cậu lại lệch nhịp rồi.

“Mấy người xong chưa? Có muốn ăn nữa không?”. An Tố sốt ruột kêu phục vụ lại gọi món. Lý Minh chính là vì ăn chùa nên mới đến, dùng ánh mắt của một trạch nam mà nhắm nhìn An Tố như nữ thần. Tào Thành Nghị dựa lưng vào ghế: “Còn tưởng đến đây sẽ tìm được một nhóc hợp khẩu vị chứ”.“Đây cũng không phải là nơi giao lưu hữu nghị!”

Những chiếc ly cổ cao trong suốt tựa như người phụ nữ đang mang giầy cao gót. Chất lỏng màu đỏ chập chờn trong cơ thể cô. Những khuôn đang chuyện trò vui vẻ đối diện Mạch Đinh đây chính là những người đã ở cạnh cậu trong suốt bốn năm qua. Bạn nhìn về phía trước sẽ cảm thấy rất dài, nhưng nếu nhìn về sau, bạn sẽ cảm thấy nó ngắn ngủi biết bao.

Nghi ngờ An Tử Yến và Tào Thành Nghi đang giấu bí mật, Mạch Đinh lén lút theo dõi từ phía sau.

Nối dối Lý Minh về tuổi thật của bản thân và không chút mong đợi gì với cuộc sống đại học.

Vì An Tố xuất hiện ngay lễ giáng sinh khiến cậu sợ tè ra cả quần, còn nhảy qua cửa sổ.

Đối mặt với việc Chu Cách và Ellen không chút kiêng kị mà trêu đùa nhau trước cửa khiến cậu thấp thỏm lo âu.

Ở sân bay, Bạch Tiểu Tư gọi lớn chồng cũ khiến cậu vừa tức giận, vừa lo lắng, lại cũng vừa tò mò.

Mạch Đinh bây giờ vẫn là Mạch Đinh của lúc đó chứ? Vấn đề này, có lẽ ngay đến bản thân cậu cũng rất khó trả lời. Con người ta đều khó có thể hoàn toàn giữ nguyên như lúc ban đầu. Không phải là tiếc nuối, nói không chừng, chúng ta sẽ trở thành một con người tốt hơn ban đầu thì sao?

Lúc còn nhỏ, có kẹo, có đồ chơi, chúng ta hài lòng ngay.

Lớn lên rồi, có được cho rất nhiều kẹo, rất nhiều đồ chơi thì ai sẽ hài lòng đây?

Cho nên không cần phải mệt mỏi mà suy nghĩ bản thân không còn ngây thơ như trước đây nữa. Lớn lên không chỉ thay đổi về thể xác mà còn cả tâm hồn. Có nhiều thứ cần phải bổ sung. Nhưng vật chất chỉ có thể dùng dục vọng mà bổ sung vào. Duy chỉ có tình cảm là có thể bỏ trống.

Mạch Đinh đã quên chưa nhớ lại một người quan trọng nhất rồi sao? Có lẽ không phải vậy. Hình ảnh hai người gặp nhau cậu đã nhớ lại vô số lần. Ngay đến việc hồi tưởng lại cũng chỉ trích Mạch Đinh vì đã quá mệt mỏi rồi.

Chương 17: Chúc mừng tốt nghiệp

Tiếng ly rượu chạm vào nhau, ai nấy cũng đều có nét ửng đỏ trên khuôn mặt, rồi lần lượt bới móc chuyện cũ ra mà trêu chọc người khác. An Tố bị bố mẹ giục cưới, cầm ly rượu lắc lư: “Thời nay, đàn ông tốt đã hiếm, vậy mà còn phải đối mặt với đám đàn ông khác chạy đến tranh dành nữa chứ”. Mạch Đinh tốt bụng khuyên nhủ: “Cũng không đến mức nghiêm trọng như chị nói, nếu chị chịu bỏ cái tính tiểu thư…”, cậu ý thức được An Tố đang trừng mắt, không dám nói tiếp nữa.

“Nguyên nhân vì sao, chính chị cũng hiểu rồi”. An Tử Yến nói một câu khó hiểu với An Tố. Nhưng kì lạ là An Tố chẳng hề nghe thấy gì, chị chỉ nhìn Mạch Đinh: “Tôi thấy cậu ỷ có em tôi chống lưng. Mông cũng sắp phi lên trời rồi. Đợi hôm nào nó ra ngoài, xem bà xử cậu thế nào”.

“Em… em không sợ đâu”.

“Đừng để rơi vào tay tôi”.

Bạch Tiểu Tư xen vào: “Chị đừng bắt nạt Mạch Đinh nữa. Cậu ấy có làm gì đâu. Chỉ là chơi trò tiểu nhân khiến cho chồng cũ gọi điện đá em thôi”.

“Đúng vậy. Mach Đinh có làm gì đâu. Không phải chỉ ở trên xe buýt vu khống bảo người ta dùng thủ đoạn đồi bại bắt đi thôi sao?”. Tào Thành Nghi cũng lên tiếng.

“Tôi hiểu Mạch Đinh lắm, hồi đầu cậu ấy…”. Lý Minh cũng muốn tham gia nhưng lại bị Mạch Đinh cắt ngang. Cậu không phục: “Mấy người quá đáng rồi nha! Tôi cũng có nhiều điểm chính trực nhá. Chính trực đến mức tôi còn sợ đó. Mấy người cũng có hiểu tôi đâu mà nói. Hỏi An Tử Yến thì biết”. Mạch Đinh quay về phía An Tử Yến đang đứng bên cạnh cậu.

“Chính trực? Ở đâu? Đến bên dưới em còn chẳng chính trực nổi nữa là”. Câu nói của An Tử Yến vừa thoát ra khỏi miệng chính là một đòn gây đả kích trực tiếp. Xung quanh ngay lập tức vang lên tiếng cười.

“Đúng là chỉ có An Tử Yến hiểu cậu nhất”, Ellen nói.

“An Tử Yến!”. Tôn nghiêm đàn ông của cậu hôm nay đã bị cười nhạo không đáng một xu. Thân là một người đàn ông, không thể nuốt được loại sự tình này. Mạch Đinh uống cạn ly rượu rồi đập bàn đứng lên: “Được lắm, tôi sẽ cho các người xem tôi có phải là nấm kim châm không! Cũng là một người đàn ông bình thường, sao có thể bị An Tử Yến bêu xấu được”. Dứt lời cậu liền cởi khóa quần. Các chị em phụ nữ đồng loạt che mắt, làm bộ lên tiếng: “Ấy ~~ trò đùa của Mạch Đinh lưu manh quá ~~ cầm thú à ~~”. Một giây trước còn nói bản thân chính trực, giây sau đã cởi quần trước bàn dân thiên hạ, đúng là chính trực đến mức đáng sợ.

“Mấy… mấy người phụ nữ các người thời nay làm gì có chuyện da mặt mỏng như vậy!!”. Tay cởi quần nhưng miệng vẫn lý sự. An Tử Yến bên cạnh cứ cho rằng Mạch Đinh tính tình nhát gan chỉ được cái mạnh miệng chứ không dám làm gì. Ai ngờ có hơi mem vào lại khiến lá gan cậu to lên hẳn. Vẫn tiếp tục cởi, cả quần trong cậu cũng cởi luôn. Đến khi nửa cái mông bị lộ ra thì An Tử Yến nhanh chóng dùng một tay túm lấy quần Mạch Đinh, cảnh cáo những người khác: “Nhắm mắt lại hết. Đặc biệt là cậu”. Hắn dùng tay còn lại đè đầu Tào Thành Nghị xuống.

Mặc cho Mạch Đinh có kêu đau cỡ nào, An Tử Yến vẫn kéo quần cậu lên một cách thô bạo. Sau cũng không quên cảnh cáo Mạch Đinh: “Còn dám cởi, anh lột luôn hạ bộ em xuống luôn đấy”.

“Anh có thể đừng nói mấy câu kinh khủng như vậy không?”, Mạch Đinh bị uy hiếp mà tỉnh rượu không ít.
“Không kinh sao dọa được em?”, An Tử Yến nói chuyện đương nhiên. Đối với sự phá game của An Tử Yến, những người khác thật sự cảm thấy không vui. Chu Cách tiếc nuối tắt điện thoại: “Còn tính chụp lại, đúng là mất hứng mà”. An Tử Yến quay sang: “Vậy để tôi giúp cậu”.

“Thôi… không cần”, Chu Cách lập tức chuyển sang chế độ tươi cười. Sự tình tiếp sau đó Mạch Đinh vẫn không được trả tự do. Mọi nhất cử nhất động của cậu đều bị An Tử Yến khống chế. Để tránh cậu uống rượu mà lên cơn, rượu đã đổi thành trà sữa. Cả bàn ai nấy cũng đều uống rượu vui vẻ, duy chỉ có mỗi cậu phải cắm uống hút mà uống trà sữa. Mạch Đinh siết chặt nắm đấm dưới bàn. Chịu đựng sự nhục nhã này không thể ngẩng đầu lên được. Điều này còn có thể trách ai? Cũng không phải chỉ một hai lần. Bình thường lúc nào cậu cũng bảo thủ với nghiêm túc. Đến khi say rồi thì liền làm những chuyện hạ lưu. Không biết có phải do lúc bình thường cậu giả vờ đứng đắn không nữa.

“Ăn uống xong chúng ta đi đâu? Hôm nay là tốt nghiệp, tôi cảm thấy chúng ta nên đổi gió, leo núi đi!”, Chu Cách đang ngà ngà say hứng khởi đề nghị. Ngoại trừ An Tử Yến, những người khác đều đồng ý cả. Không ai muốn để ngày hôm nay trôi qua một cách lãng phí.

“Vậy được rồi”. An Tử Yến xem đồng hồ, rất thái độ với cái hoạt động leo núi. Những người khác gật đầu cái rụp rồi cằm cầm ly rượu đứng lên. Mạch Đinh cũng cầm ly trà sữa đứng lên theo.

“Kết thúc cũng nên làm nghi thức tập thể nhỉ?”. Tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào chỗ An Tử Yến đang ngồi bất động. Những người khác nâng ly lên cả rồi nhưng hắn vẫn tiếp tục không nhúc nhích.

“Tôi không muốn”, hắn từ chối.

“Phối hợp chút đi. Đây là thời gian thể hiện tình cảm hữu nghị của chúng ta a”.

“Tôi với mấy người không có bất kì tình cảm hữu nghị cái gì hết”.Mạch Đinh kéo An Tử Yến đứng dậy: “Bây giờ mỗi việc hợp tác với bạn bè còn không làm, thế sau này đi làm thì còn như thế nào nữa?”. Hai việc này căn bản chẳng liên quan gì nhau. Giằng co một hồi, An Tử Yến không chịu được nữa cầm ly đứng lên. Hung dữ cụm ly với mọi người. Xong lại ngồi xuống.

“Chúng tôi rốt cuộc là có thù oán gì với cậu vậy!!”, mọi người đồng thanh. Mà bọn họ cũng chỉ nói như vậy thôi. Cầm ly trà trên tay, Mạch Đinh nói: “Tôi nói, hôm nay…”

“Uống xong rồi thì mau đi thôi”.

“Đúng vậy”.

“Nhanh nhanh”.

“Tốt nghiệp vui vẻ!”

Không ai muốn nghe Mạch Đinh nói. Mạch Đinh trợn trừng hai mắt, một hơi uống hết ly trà sữa. Tất cả mọi người ra khỏi Định Hương Các, đón một chiếc taxi ở ven đường. An Tố đẩy Mạch Đinh vào xe trước. Sau đó Bạch Tiểu Tư và Ellen cũng chui vào, thúc dục tài xế: “Đi mau”.

“Mấy người gấp làm gì?”

“Đưa cậu đi, tôi không tin chồng cũ không theo cùng”. Bạch Tiểu Tư nhìn phía sau xe, tài xế cũng nhìn ra phía sau qua kính chiếu hậu trên xe. Người này thầm cảm thấy Mạch Đinh quả là một thằng nhóc may mắn. Một lúc có tận ba mỹ nhân phục vụ. Người tài xế phán đoán sai trầm trọng rồi. Hạnh phúc thật sự của Mạch Đinh chính là đang ngồi trên chiếc xe đi đằng sau kia.

Xe đi đến chân núi cũng là lúc sắc trời đã ngã màu. Mạch Đinh ngẩng đầu nhìn độ cao của ngọn núi, đoán chừng leo tầm một tiếng là có thể lên đến đỉnh. Trong tất cả mọi người chỉ có mỗi Mạch Đinh hăng hái nhất. Cậu xung phong đi tuyến đầu dẫn đường. An Tử Yến mặt mày miễn cưỡng đi chầm chậm tít sau cùng. Lúc đầu còn có tiếng nói chuyện, dần dần chỉ còn lại tiếng thở.  An Tố đặt mông xuống đất, dùng tay quạt quạt: “Không đi nữa, không ngờ lại mệt như vậy”. Tào Thành Nghị vắt áo lên vai: “Hay về đi”. Mạch Đinh thấy vậy liền phán đối: “Hôm nay là tốt nghiệp, núi cao chỉ là tượng trưng thôi. Nếu mấy người mà bỏ giữa chừng thì làm sao bắt đầu thanh xuân phía trước đây? An Tử Yến, anh cũng nói mấy câu đi”.

An Tử Yến nhàn nhã nói: “Thanh xuân là thằng nào? Liên quan gì đến anh?”. Mạch Đinh lắc đầu: “Thiệt tình, mấy người đúng là … một chút nữa là lên đến đỉnh núi rồi, cố gắng lên”.

Không ai nghe cậu nói cả. Chu Cách và Ellen đang hôn nhau. Lý Minh thì lấy điện thoại ra quơ quơ, cố gắng bắt được tín hiệu. Bạch Tiểu Tư cũng ngồi bệch xuống đất, ngẩng đầu lên nhìn trời: “Mạch Mạch à, ở đây cũng được rồi”. Mạch Đinh theo tầm mắt của cô mà nhìn lên. Bên trên cậu là vô số những vì sao đang tỏa sáng lấp lánh. Ban đêm trên núi luôn có một vẻ đẹp ma mị. Ánh trăng phản chiếu lên phiến đá trắng xóa. Từng cơn gió nhè nhẹ thổi tới.

Chương 18: Sự bắt đầu và kết thúc của tuổi thanh xuân

Mạch Đinh không nói thêm gì nữa. Tất cả mọi người chìm vào im lặng. Một hồi lâu sau, đột nhiên Chu Cách hướng về phía trước mặt trống trải mà hét lớn: “Tôi muốn mãi mãi làm phú nhị gia yêu thương Ellen nhất!”. Ellen ngồi bên cạnh cười khanh khách, cũng bắt chước dáng vẻ của Chu Cách hét lớn: “Tôi muốn mãi làm vợ yêu thương phú nhị gia Chu Cách nhất!”. Thật là sến muốn ói mà.

Lý Minh trở là người thứ ba lên tiếng: “Tôi muốn trở thành một trạch nam hạnh phúc nhất thế giới”.

Tào Thành Nghị cũng thể hiện: “Tôi muốn thưởng thức mọi kiểu đàn ông trên thế giới”.

Bạch Tiểu Tư mỉm cười, nửa đùa nửa thật: “Tôi muốn theo chủ nghĩa độc thân vô lo vô nghĩ”.

An Tố suy nghĩ một chút, dường như cô muốn che dấu những tâm sự thật lòng đi, nhàn nhạt nói: “Tôi muốn đánh Mạch Đinh nhiều lần”.

“Chị mong ước cái kiểu gì vậy! Thật quá đáng!”. Những người khác nhìn chằm chằm Mạch Đinh. Đến lượt cậu nói lên mong muốn của mình rồi. Cậu nghĩ nếu nói quá sến thì cũng không khác gì Chu Cách vì vậy cậu cứ đắn đo mãi. Bạch Tiểu Tư lên tiếng: “Xem ra Mạch Đinh không có nguyện vọng gì rồi, chồng cũ, anh có nghĩ gì không?”. Cứ như vậy mà bỏ qua Mạch Đinh. Mạch Đinh cũng muốn nói nhưng thật tình không biết phải nói gì. Điều cậu muốn ư? Quả thật bây giờ cậu không nghĩ được gì cả. Đại khái mong ước lớn nhất của cậu đã sớm được thực hiện rồi. Cậu ở trong đêm đen phản chiếu ánh trăng mà nhìn về phía An Tử Yến.

“Tôi muốn đám người điên mấy người tránh xa tôi ra”.

“Anh đúng là nhàm chán, khó khăn lắm mọi người mới có dịp tâm tình mà lại”. Mặc dù ai nấy cũng đều oán thán nhưng vẫn không nhịn được mà cười phá lên. Đôi lúc con người ta chính là như vậy đấy. Không cần một chàng trai ấm áp luôn quan tâm hỏi han, mà chỉ cần người lúc nào cũng nói những lời lẽ khô khan, khó chịu. Không biết từ khi nào, Mạch Đinh đã đến ngồi cạnh An Tử Yến, hạ âm lượng chỉ để hai người mới có thể nghe được: “Những lời anh nói trong buổi lễ tốt nghiệp có thật không đấy?”

“Anh có nói gì à?”

“Anh có không nhận cũng không được đâu. Nhiều người nghe được như vậy mà”.

“Vậy thì sao?”. An Tử Yến khác Mạch Đinh, rất hiếm khi dùng lý lẽ mà khiến người khác khuất phục. Bất kể là trực tiếp thừa nhận hay phủ nhận cũng làm cho người khác không biết phải làm sao. Mạch Đinh chống nạnh: “Nói rồi thì phải nhận chứ. Anh đã nói dù có quản anh hơi nghiêm, hơi ngốc một chút, sau này có thể gặp trắc trở trong công việc, anh cũng sẽ ở cạnh em”. Mạch Đinh lại sửa lời của An Tử Yến rồi.

“Anh không nhớ đã từng nói những lời như vậy”.

Mạch Đinh khẽ nghiến răng: “Chính là câu – Dù em có lảm nhảm phiền phức, tính cách như một kẻ ngốc nghếch, tiến vào xã hội sẽ trở thành người vô dụng như thế nào, anh cũng không có cách nào chuẩn bị để rời xa em. Cho nên em đừng sợ, anh vẫn ở đây”. Mạch Đinh thuật lại không sót chữ nào. An Tử Yến thể hiện biểu cảm như thấy được điều vi diệu. Dường như hắn đang muốn xa lánh những lời nói đó.

“Chỉ đùa thôi”.

“Ý là sau khi tốt nghiệp nếu em có lảm nhảm phiền phức, ngốc nghếch, vô dụng, anh sẽ bỏ rơi em ngay hả?”

“Xem tình tình đã”.

“Em muốn biết tình huống xấu nhất là gì. Ly hôn hả?”, Mạch Đinh kiềm chế mà hỏi.

“Cũng không phải không có khả năng”.

“Anh… anh… anh…”, phải chửi hắn mới được, phải dùng từ nào độc ác ấy! An Tử Yến cầm lấy ngón tay Mạch Đinh đang chỉ vào hắn: “Chỉ đùa thôi”.

“Anh thấy em có cười không?”. Mạch Đinh muốn rút tay ra nhưng An Tử Yến vẫn giữ rất chặc. An Tử Yến không nhìn cậu mà chỉ ngẩng đầu lên bầu trời đêm: “Em ở trường nói cũng không ít, cũng làm không ít những chuyện ngốc nghếch. Những lý do đó vẫn chưa đủ. Anh muốn em tìm thêm nhiều lý do nữa thì mới có thể khiến anh bỏ rơi em”.

“Nhiều hơn rốt cuộc là bao nhiêu mới đủ?”“Cả đời này em cũng không tìm đủ đâu”.

Mạch Đinh trợn mắt với An Tử Yến. Thôi thì giữ lại nhưng lời độc ác đã. Hôm nay tốt nghiệp, tạm thời bỏ qua cho hắn. Hôm nay là lần thứ ba hay thứ tư cậu được An Tử Yến nắm tay gì đó. Cậu cũng không nhớ rõ. Những lúc như vậy hắn cũng chẳng tâm tình gì để cậu nhớ cả.

Giữa sườn núi có một đám thanh niên, cứ hiện rõ nét thanh xuân đầy nhiệt huyết dưới ánh trăng như thế. Bốn năm cũng không gây ảnh hưởng gì lớn đến họ. Tiếng cười nói của họ cứ lơ lửng trên không vang vọng khắp núi rừng.

Bởi vì lúc nào cũng có thể gặp nhau cho nên bây giờ tự ai về nhà người nấy. Không có chút hình ảnh tình cảm lâm ly nào. Chỉ còn lại Mạch Đinh và An Tử Yến đứng dưới chân núi.

“Giờ làm sao về?”, Mạch Đinh hỏi.

“Anh cõng em”, An Tử Yến trả lời.

“Thật hả?”

“Đương nhiên là lừa em thôi. Để cho em vui vẻ mấy giây rồi đem em về lại với hiện thực”.

“Đồ ác quỷ!!”, Mạch Đinh thở hồn hộc đưa tay bắt taxi. Trên xe còn lưu lại mùi thuốc lá nhàn nhạt. Đài radio đang cho phát một câu chuyện hài. Những bóng đèn nhấp nháy trên đường phố ban đêm mãi mãi sẽ không bao giờ có thể sánh bằng ánh mặt trời sáng rực. Nhưng bây giờ có rất nhiều người không còn ham muốn ánh mặt trời ấm áp đó nữa, họ thích đắm chìm vào cái sự cám dỗ của đêm tối hơn.

An Tử Yển mở cửa sổ, cơn gió mạnh ùa vào. Hắn nhìn ra bên ngoài một hồi lâu rồi quay lại nhìn Mạch Đinh. Kiềm không được mà khóe miệng cong lên. Đầu Mạch Đinh đang quay tới quay lui, đôi môi thì khẽ nhếch lên. Xe chuyển hướng, cậu cũng xoay vòng theo xe luôn.

“Này, đồ ngốc”. Hắn đưa tay lay lay Mạch Đinh. Thấy cậu không có phản ứng gì thì hạ tay xuống, nép sát bên cạnh Mạch Đinh, để cho đầu cậu tựa vào cánh tay hắn mà ngủ. Xe đi được một lúc thì đến nơi. Mạch Đinh không hề có ý muốn tỉnh dậy. An Tử Yến không còn cách nào khác là phải xuống xe trước rồi đi vòng sang cửa xe bên kia, cúi người ôm Mạch Đinh ra ngoài.

“Em nặng thật đấy”.Mạch Đinh cau mày, đầu bắt đầu cựa quậy, tìm được vị trí thoải mái trong lòng An Tử Yến rồi hai chân mày cậu mới giản ra. Thấy Mạch Đinh ngủ ngon như vậy, An Tử Yến chơi ác ôm xốc Mạch Đinh lên. Cậu nhíu mày nhăn tráng hắn mới hài lòng mà đi về phía có ánh sáng. Rốt cuộc là mấy trò độc ác này có gì thú vị?

Hai người họ đi dưới những bóng đèn đường. Cái bóng dưới chân cũng dần ngắn lại. Một khung cảnh bình thường, một hình ảnh bình thường, những lời lẽ tình cảm nếu phải trải qua một quá trình gian dối thì cứ vậy mà bình thường là được rồi.

Rời trường học họ chỉ mang theo sách vở, bằng tốt nghiệp, những tấm ảnh hư cấu và tình yêu của Mạch Đinh. Những thứ khác đều để lại.

Sân trường thuộc về một thời thanh xuân và những câu chuyện gắn liền với nó đã kết thúc. Nhưng một giây của sự kết thúc này chính là mang ý nghĩa bắt đầu một thời thanh xuân cùng những câu chuyện mới bắt đầu.

《 Cậu là nam thì tôi vẫn yêu 》phần hai, kết thúc.

……………

……………..

……………..

………………..

…………………

…………………..

……………………

…………………………….

………………………………….

……………………………………..

……………………………………………

……………………………………………………

…………………………………………………………..

…………………………………………………………………… Đùa chút thôi.

Chương 19: Không thể ăn bám rồi

Lễ tốt nghiệp đã qua được một tuần, ngày nào Mạch Đinh cũng dành phần lớn thời gian đọc thông tin tuyển dụng trên mạng. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Cậu chuẩn bị thử viết bảng lý lịch thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Mạch Đinh mới đi đến phòng khách thì đã có tiếng rất nôn nóng vọng vào: “Nhanh lên”. Mạch Đinh vội vàng chạy ra mở cửa. An Tố trực tiếp đẩy cậu sang một bên rồi đến thẳng phòng ngủ đóng cửa lại: “Đừng đánh thức Yến dậy”.

Cái sự phân biệt đối xử gì đây! An Tử Yến chính là bị mấy người cưng chìu thành hư đó! Mạch Đinh chỉ nói thầm trong bụng chứ ngoài mặt vẫn rất niềm nở: “Chị à, sao chị lại tới đây?”

“Cậu sỉ nhục ai đó? Còn dám gọi tôi là chị cơ đấy. Tôi phế cậu bây giờ!”

Ông có lòng tốt giữ thể hiện cho rồi mà còn. Coi chừng ông đánh chết đấy! Mạch Đinh lại cũng chỉ có thể gào thét trong lòng. Chuyện lần trước bị An Tố đè trên giường mà không thể làm được gì, cả đời này cậu sẽ không bao giờ quên. An Tố ngồi xuống ghế, vắt chéo chân: “Tôi tới mượn xe”.

Chị tới mượn đồ mà còn làm ra vẻ! “Được, em sẽ đưa chìa khóa cho chị ngay”.

“Chuyện việc làm của Yến thế nào rồi?”

Mạch Đinh vừa trả lời vừa tìm chìa khóa trong ngăn kéo: “Hình như ngày mai đi phỏng vấn”.

“Vậy à? Công ty nào?”

“Cụ thể thế nào thì không rõ lắm”.

“Ngày nào cậu cũng ở cạnh nó chỉ có ăn với uống thôi hả? Phải hỏi chuyện chứ!”, An Tổ trách cứ.

Sao không tự đi mà hỏi? Chỉ cần đưa lưng về phía bố, bố nhất định sẽ đánh chết nhà ngươi ngay! “Ngoài việc sĩ nhục nhân cách của em ra thì những thứ khác không hề nói tới”. Mạch Đinh đưa chìa khóa cho An Tố, chị nhận lấy rồi đứng lên: “Cũng phải, nói cho cậu biết cũng không để làm gì. Vậy bao giờ nó nhận được kết quả phỏng vấn thì nhắn cho tôi biết”.

“Em nhất định sẽ khích lệ anh ấy. Tuyệt đối anh ấy sẽ không trở thành một kẻ ăn không ngồi rồi đâu!”, cậu lại hóa thân thành sứ giả chính nghĩa rồi.

“Ăn cái gì mà ăn! Quy tắc của nhà họ An là bố mẹ chỉ có trách nhiệm cho đến khi con cái tốt nghiệp thôi. Sau đó phải tự dựa vào sức mình. Nếu không cậu nghĩ ngày nào tôi cũng phải làm việc là vì cái gì? Ngày tôi tốt nghiệp, bố mẹ liền cắt trợ cấp, hại cuộc sống lúc đó của tôi gặp không ít cực khổ”. Nghe tin tức từ An Tố, Mạch Đinh cả kinh. Nét mặt chị cũng không giống như đang nói dối. Vị sứ giả chính nghĩa này vốn đã áp lực, nay lại càng áp lực hơn. Còn nghĩ trong thời gian chưa kiếm được việc thì len lén ăn bớt của nhà họ An một chút. Hôm nay, suy nghĩ đó chính thức tan vỡ rồi.
Đến lúc An Tố mở cửa đi ra, Mạch Đinh mới phục hồi tinh thần: “Chị à, chuyện việc làm của em, chị không thể hỏi thăm một chút được sao? Chúng ta thế nào cũng là người một nhà mà”. Mặt Mạch Đinh cũng đủ dày, thấy An Tố không hỏi han gì thì chủ động hỏi tới luôn. Cậu muốn tìm kiếm một chút hơi ấm gia đình từ những người nhà họ An. An Tố liếc Mạch Đinh: “Vậy cậu…”, nói được hai chữ thì dừng lại. An Tố suy nghĩ chừng hai phút, xác định không có gì để nói liền đóng cửa lại rồi đi thẳng.

Bố sẽ đánh chết ngươi!!

Hôm sau, Mạch Đinh trước hết là để chuyện tìm việc sang một bên. Cậu dậy thật sớm chuẩn bị bữa sáng. Sau đó ra ngoài ban công chấp tay thành kính nhìn trời cầu nguyện. Chiêu này cậu làm rất thành thạo. Lúc trước mua vé số cậu cũng cầu không ít.

“Em ở đây làm gì?”, An Tử Yến xuất hiện làm gián đoạn nghi thức của Mạch Đinh. Mắt vẫn còn chưa mở hẳn, từng ngón tay thon dài vỗ nhè nhẹ trước miệng. Đây chính là một hành động ngáp vô cùng quyến rũ.

“Anh đang học làm diễn viên thần tượng à? Sao không thể ngáp giống em được thế?”. Mạch Đinh không phục, há miệng thật to ngáp theo. Vừa mới tỉnh dậy, lại vô duyên vô cớ bị chỉ trích, An Tử Yến đổi sắc mặt ngay: “Mới sáng sớm em nấm da à?”

“Em có lòng tốt giúp anh, không ngờ anh lại muốn động thủ”.

“Giúp anh?”

“Em ở đây cầu cho anh nộp hồ sơ thành công đó. Công ty anh yêu cầu cao lắm”.“Cuộc đời em đã đen đủi rồi mà còn đi giúp anh cầu nguyện. Đừng có nghĩ anh giống em”.

“Phi phi! Đừng nói mấy lời xui xẻo đó”. Mạch Đinh thực hiện xong động tác cầu nguyện cuối cùng, thúc giục An Tử Yến thay quần áo: “Đừng có đến trễ, mau lên, đừng chậm chạp như thế!”

“Nói nhiều”.

“Hôm nay anh nói em thế nào cũng được, nhưng làm gì có người nào đi phỏng vấn mà lại đến trễ, như vậy sẽ để lại ấn tượng xấu lắm. Em làm bữa sáng rồi. Có muốn em đi cùng anh không, để anh có động lực ấy. Nếu không được nhận thì cũng đừng nản chí, cuộc sống vốn vậy mà”. Mạch Đinh nói một hơi. Đến một câu An Tử Yến cũng không nghe vào, chỉ bật ti vi lên xem. Mạch Đinh thì gấp gấp gáp gáp. Hết chạy đi chọn quần áo cho An Tử Yến, rồi chạy vội ra phòng khách kêu lên: “Anh chỉ có mỗi mấy bộ này thôi hả? Vest đâu? Đi phỏng vấn là phải mặc bộ đồ số một anh có biết không?”. Bên ngoài chẳng hề có hồi âm. Mạch Đinh nặng nề thở dài. Xem ra cậu cầu nguyện nhất định là lãng phí rồi. Căn bản chẳng có chút hy vọng nào, vẫn là phải dựa vào cậu mà nuôi gia đình thôi. Cậu vơ đại một bộ đồ đem vào phòng tắm: “Anh lười quá sẽ hủy hoại cả đời, anh có biết không hả? Chăm chỉ mới có cái ăn a. Anh nhìn lại anh đi, sớm muộn gì cũng bị xã hội đào thải. Nếu bây giờ chưa tìm được việc thì ở nhà dọn dẹp đi”. An Tử Yến đi tới bịt miệng Mạch Đinh, đẩy cậu ra khỏi phòng tắm rồi đóng cửa lại.

Sau khi vệ sinh và thay đồ xong, khuôn mặt An Tử Yến không chút hứng thú nhìn bữa sáng được bày biện trước mặt. Bánh mì được đặt trên đĩa và không biết hai chữ ngoằn ngoèo bên trên là được dùng dụng cụ gì để viết.

“Sao không ăn?”

“Bất chợt không muốn ăn”.

“Có phải vì sốt ruột quá không?”

“Quá lộn xộn”. An Tử Yến cầm nĩa lên, cố gắng nhận diện hai chữ bên trên đến hoa cả mắt rồi mới bắt đầu ăn. Xong bữa sáng, An Tử Yến chuẩn bị mở cửa đi ra ngoài nhưng thái độ của hắn dường như chỉ như sắp đến siêu thị gần nhà. Mạch Đinh hỏi lại lần nữa: “Anh xác định là không cần em đi cùng?”

“Chưa từng nghĩ tới chuyện đó để xác định”.

“Haizz…”, Mạch Đinh lại thở dài. Trong lòng cậu rất rõ, hắn là không muốn cậu đi theo. Nhất định là sợ người ta không nhận rồi không còn mặt mũi nào nhìn cậu. Nghĩ đến đây, Mạch Đinh như kiểu khẳng định chắc chắn chuyện sẽ không thành, cậu dùng ánh mắt thương hại nhìn An Tử Yến: “Ôi… ra ngoài thuận lợi nha”. Cũng không biết rốt cuộc ai mới xui xẻo đây. Người ta còn chưa ra khỏi cửa mà đã kết luận đơn xin việc không được duyệt rồi.

“Anh quyết định đánh em rồi mới đi được”. An Tử Yến chuyển hướng đi về phía Mạch Đinh. Mạch Đinh lui dần về phía sau. Không hiểu cậu đã trêu chọc gì hắn. An Tử Yến đưa tay ra, Mạch Đinh nhắm chặt mắt lại, đầu lắc qua lắc lại dữ dội. Sau đó thì không thấy có động tĩnh gì. Cậu nghĩ An Tử Yến đang đối cách thức hành hạ cậu. Đợi đến khi nghe được tiếng đóng cửa, Mạch Đinh mới mở mắt ra. Cậu sừng sổ vò đầu, bức tóc, nhe răng, há miệng đến biến dạng khuôn mặt: “Bản thân lo lắng còn đi phát tiết lên ông. Ông đã làm cái gì? Đồ không có lương tâm”.

Chương 20: Cho em chút thời gian để chuẩn bị

Mạch Đinh ở nhà lo lắng đi tới đi lui. Cậu đứng ngồi không yên. Trong đầu cậu chỉ nghĩ về An Tử Yến và An Tử Yến. Tất cả đều là An Tử Yến. Buổi sáng cố ý làm cho tinh thần hắn phấn chấn lên không biết có ích lợi gì không. An Tử Yến kiểu muốn gì được nấy, chung là chưa từng trải qua đả kích gì. Nếu như người phỏng vấn nói mấy câu khó nghe rồi từ chối hồ sơ của hắn, liệu hắn có giết luôn người đó không? Càng nghĩ càng thấy đáng sợ. Không hiểu tại sao Mạch Đinh cứ nghĩ An Tử Yến trở thành một kẻ sát nhân máu lạnh. Trong đầu cậu cứ một mực suy nghĩ lung tung, không trông mong sẽ nghe được tin tức tốt đẹp gì. Chỉ cần không phải tin xấu trên người hắn thì cậu đã cảm ơn trời đất lắm rồi. Cậu lấy đi động ra do dự xem nên gọi hay không. Đã lâu như vậy rồi. Cậu ngã người xuống ghế salon, ôm điện thoại uốn éo đủ kiểu. Không cần nhắc cái cảnh tượng đó quái dị đến cỡ nào.

Không biết An Tử Yến đã đứng ngay trước cửa từ khi nào: “Anh không có ở đây, đến điện thoại em cũng không tha à?”. Đột nhiên có tiếng nói vang lên làm Mạch Đinh giật mình. Cậu ngồi dậy: “Sao suy nghĩ của anh lại có thể đen tối như vậy?”

“Ai đen? Anh nói đến điện thoại em cũng không tha, em nghĩ cái gì vậy?”. An Tử Yến dừng lại vài giây rồi mặt mày khinh bỉ nhìn cậu: “Em nghĩ ý anh nói em đang làm với điện thoại à? Hô hô”. Mạch Đinh thật sự muốn xông tới cho An Tử Yến một cước. Nhưng cậu là một con người đại từ đại lượng nên đã chọn sự tha thứ. Tha cho cái mạng nhỏ của An Tử Yến.

“Phỏng vấn thế nào?”, rốt cuộc cậu cũng cẩn trọng hỏi han. Cậu phát hiện có thứ gì đó trong túi xách của An Tử Yến. Mà An Tử Yến cũng không có biểu cảm gì. Hắn ngồi xuống rồi gác chân lên bàn, nhàn nhạt nói: “Cứ vậy thôi”.

Suy sụp! Hắn đang suy sụp! Khẳng định là đã trượt phỏng vấn rồi!

“Chúng ta ra ngoài hít thở không khí trong lành đi. Đi nhiều một chút để ngắm hoa thượng cảnh nữa”. Cậu không đề cập đến chuyện phỏng vấn. Cố gắng để cho tâm trạng của An Tử Yến tốt hơn. Cậu không dám hỏi trong túi có cái gì hay cũng không dám nhìn nó. Vạn nhất đó là thủ cấp của người phỏng vấn hoặc thứ gì đó kinh khủng hơn nữa thì… Mạch Đinh không dám nghĩ thêm. An Tử Yến đã từng nhốt ba tên côn đồ vào trong nhà kho rồi, còn việc gì hắn không làm được nữa chứ.

“Không muốn động đậy”, An Tử Yến không có ý phối hợp, tiện tay cầm ipad, chân đạp Mạch Đinh đang dùng mông chiếm dụng một phần diện tích ghế. Hắn nằm dài trên ghế salon, một tay gối đầu, tay còn lại bấm bấm màn hình. Suy sụp! Anh ấy là đang suy sụp! Đang tự trách mình! Mạch Đinh đâu còn tâm trạng để mà quan tâm đến thái độ An Tử Yến đối với cậu chứ, cậu đau lòng còn không kịp nữa là. Tất cả đều do quáng gà nhìn ra quỷ. Dường như lúc bình thường An Tử Yến không phải kiểu người thích ném đồ lung tung hay lười biếng.

“Vậy em với anh chơi trò chơi đi”.

“Anh không muốn mới vào đã phải báo em đã thua cuộc rồi”

“Em sẽ cố gắng mà”.

“Bỏ đi, cả đời này em cũng không chơi được trò gì đâu. Em chỉ hợp làm những việc của osin thôi”.

“Đúng, anh nói cái gì cũng đúng!”. Không phải là mù quáng đâu. Cậu chỉ là không muốn An Tử Yến buồn thêm, một chút cũng không. “Anh thật không muốn đi?”, cậu tiếp tục hỏi.

“Ừ”.

Mạch Đinh liếc nhìn An Tử Yến, cắn chặt môi dưới tựa như đang do dự điều gì đó. Dù sao cũng còn là ban ngày. Nhưng cuối cùng, ở trước mặt người mình thích, cậu cam tâm tình nguyện mà nhường nhịn hắn. Mạch Đinh chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo. Từng phần da thịt trắng nõn dần hiện ra qua khe hở nhỏ. Cậu ôm hai mảnh áo trước ngực, cũng không nhìn An Tử Yến: “Bây giờ muốn động không?”. Thật tình thì cậu không biết làm sao để có biểu cảm quyến rũ người khác, cậu cũng không biết mấy chuyện quan hệ này, mà có người biết là được rồi. An Tử Yến đặt ipad xuống, từng ngón tay chạm vào làn da của Mạch Đinh. Nương theo khe hở giữa hai phần áo nhích dần lên trên. Khi tay di chuyển đến ngực Mạch Đinh, hắn ra lệnh: “Thả tay ra”. Mạch Đinh nghe lời buông tay. Cậu quả thật là hiểu rõ An Tử Yến. Chỉ có làm ba loại chuyện này hắn ở có hứng mà “động”. Đúng là đồ cầm thú!

“Em… em… đóng cửa sổ lại đã”. Mạch Đinh đứng dậy thì bị An Tử Yến kéo tay lại, ngã lên người hắn. Hắn dùng chóp mũi khẽ chạm vào cổ Mạch Đinh, giống như một con thú tham tham hít hà hơi thở của con mồi.

“Không ai thấy đâu”.

“Sao anh biết! Để tránh nhỡ đâu. Như vậy em không có cảm giác an toàn”.

“Yên tâm”, bàn tay hắn kéo áo Mạch Đinh xuống, bả vai cậu tiếp xúc với không khí, giọng nói của hắn chất chứa đầy dục vọng: “Anh sẽ lấp đầy cảm giác an toàn đó cho em”. Mạch Đinh nhất thời chột dạ: “Anh là đang tâm tình hay nói mấy câu hạ lưu vậy?”

“Anh không có thời gian tâm tình”.(… để lại đó đã)

Đến khi An Tử Yến dừng lại, Mạch Đinh không biết đây là lần thứ mấy dừng lại nữa. Cậu vô hồn vơ lấy quần áo mặt vào. Quả nhiên là phỏng vấn thất bại, thất bại a! Mà hắn đã thất bại rồi! Mất luôn cả nhân tính! Hôm nay, ngay đến việc cho cậu cơ hội nghỉ lấy hơi cũng không cho. Nếu không phải cậu mạng lớn, nhất định cậu đã chết trên ghế salon rồi.

Tốn không ít thời gian cậu mới khôi phục lại thể lực, Mạch Đinh mặc quần áo vào tử tế, nghiêm túc hỏi: “Anh có muốn nói chuyện với em không?”

“Biểu hiện vừa rồi của em cũng tạm qua bài kiểm tra”.

“Không phải nói chuyện đó!!”. Mạch Đinh lấy cái gối trên ghế ném tới: “Em… em là nói…”. An Tử Yến cũng bị đả kích không ít, nếu như cậu cứ khăng khăng muốn hắn nói rõ ràng thì có quá đáng lắm không? Mạch Đinh hơi do dự: “Có chuyện gì xảy ra cũng đừng nản lòng. Em cũng chưa tìm được việc làm. Dù có chuyện gì cũng không thể cứ thuận buồm xuôi gió được, chúng ta còn phải đối mặt với nhiều thứ … Này! Đừng có chơi ipad nữa! Anh nghe em nói đây này! Lời nói của em có rất nhiều giá trị đáng để nghe lắm. Anh mà bỏ qua sẽ hối hận đó”.

“Anh tình nguyện hối hận”.

“Đừng có chà đạp ý tốt của em”.

“Ờ…”. Ngay cả thay đổi câu trả lời cũng chẳng mang chút thành ý nào. Mạch Đinh giận dỗi khoanh tay: “Thật không biết rốt cuộc em thích anh ở chỗ nào!”

“Không phải là tất cả sao?”

“Đồ không biết xấu hổ. Lưu manh! Cặn bã xã hội!”. Mạch Đinh giận quá hóa điên.

Sáng hôm sau, Mạch Đinh ngủ không được nên từ sớm đã ngồi trước máy tính tiếp tục công cuộc tìm việc. Hai người đều ở nhà cũng không phải là cách. Hơn nữa, như lời An Tố nói thì trước đây hắn lại chưa từng chịu khổ cực gì. Cậu không biết An Tử Yến đang rời khỏi giường ở phía sau lưng. Cậu chỉ lo chăm chú dán mắt vào màn hình máy tính, cho đến khi trong phòng tắm phát ra tiếng động cậu mới quay đầu lại. Cậu phát hiện không thấy An Tử Yến nằm trên giường nữa.“An Tử Yến?”, cậu nghi ngờ gọi.

“Sao?”

“Anh mộng du hả?”

Bên trong không có tiếng trả lời. Mà bây giờ cũng không phải lúc đi điều tra những chuyện nhỏ nhặt đó. Cậu tiếp tục tập trung chuyên môn vào máy tính. Hơn mười phút sau, An Tử Yến từ phòng tắm đi ra, nói ngắn gọn: “Anh đi đây”.

“Anh đi đâu vậy?”, Mạch Đinh quay lại hỏi. Sau đó cậu ôm tim đập thình thịch tự hỏi phải làm sao bây giờ. Không lẽ cậu mới là người bị mộng du? Đứng trước mặt cậu là An Tử Yến đang mặc vest chỉnh tề. Cậu đang lờ mờ thì trở nên bất động mà ngắm nhìn An Tử Yến trong bộ âu phục, có cảm giác rất phù hợp. Nhìn thấy An Tử Yến như vậy, Mạch Đinh cần chuẩn bị tâm lý. Nếu không sẽ giống như cậu hiện tại. Nội tâm trong nháy mắt không thể kiểm soát được. Cậu dường như muốn đưa tay che đi ánh sáng chói lóa phát ra từ An Tử Yến. Sao đến thời gian chuẩn bị hắn cũng không cho cậu chứ?

“Anh… anh… anh… anh mua khi nào?”

“Hôm qua”.

“Anh… anh… anh… anh mua làm gì?”

An Tử Yến lập tức thái độ, kéo kéo cổ áo: “Công ty yêu cầu”.

“Không phải nói hồ sơ bị từ chối sao?”, Mạch Đinh giật mình đứng dậy.

“Anh nói khi nào?”

Quả thật là hắn chưa từng nói qua, nhưng Mạch Đinh đã phát điên rồi: “Hôm qua em đã anh dũng mà hiến thân thì là vì cái gì! Anh trả lại trinh tiết cho em!”

“Trả à? Tính tiền cũng được nhỉ?”. An Tử Yến lấy 10 tệ từ trong túi ném lên giường rồi ra khỏi phòng. Mạch Đinh giận đến phát run người, cầm tiền đuổi theo: “Bốn năm, suốt bốn năm mà trinh tiết của bố chỉ đáng mười tệ thôi hả?”

“Sao có thể, tầm nửa mức đó là cùng”.

“An Tử Yến!!”. Mạch Đinh đẩy hắn: “Đi nhanh đi, coi chừng trễ. Tính tình lúc làm việc không được khó chịu, cũng không được ngủ gục trên bàn, phải tạo mối quan hệ với các đồng nghiệp. Ngàn vạn lần không được động thủ với cấp trên đó!”. Câu cuối cùng, Mạch Đinh nâng âm thêm một bậc.

“Ngậm miệng lại, đừng làm ảnh hưởng đến tâm trạng của anh”.

Mạch Đinh ngậm chặt miệng, biểu hiện trở nên dữ tợn hơn, căm tức nhìn An Tử Yến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau