CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Sầu não

Bọn họ quả nhiên là có quan hệ máu mủ. Nói có vài câu mà chẳng nghe được điều gì tốt đẹp. Cơ nghe An Tử Yến nói xong, Mạch Đinh phát hiện từ lúc biết Lý Minh đến nay, cậu chưa từng cảm thấy thằng bạn mình tức giận trông như thế nào. Đúng là oắt con vô dụng. An Tố mất hứng: “Nghe trong lời nói của em, chị kiểu khó khăn với người khác?”. Ngay đến Mạch Đinh cũng im lặng. Chị An Tố có ưu điểm là dáng người chuẩn, gia cảnh tốt, ngoài hai điểm đó ra thì chỉ còn lại khuyết điểm. Khó tính, kiêu ngạo, nóng nảy… Đại khái là rất nhiều đi. So sánh một chút, An Tử Yến chẳng qua là thích chơi mấy trò tai quái thôi, nhưng sẽ không hơi tí mà lên cơn. Thấy tất cả mọi người đều không lên tiếng, An Tố chỉ thẳng mặt Mạch Đinh: “Mạch Đinh, tôi muốn nghe cậu nói”.

“Nói gì ạ?”. Mạch Đinh làm bộ không hiểu. Lý Minh lắc đầu: “Không phải khó khăn. Tôi chính là thích tính tình An Tố như vậy. Không đúng. Tôi thích tất cả mọi thứ của An Tố. Tôi biết chị không thể nào thích tôi được. Nhưng trước khi chị tìm được người mình thích, nếu cảm thấy ăn cơm một mình hiu quạnh, nếu cảm thấy đi làm một mình cô đơn, nếu cảm thấy tôi không phiền, tôi có thể cùng ăn cơm với chị, đưa chị đi làm. Chị yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không vì vậy mà hiểu lầm gì cả. Tôi sẽ luôn nghĩ rằng tôi chỉ giúp đỡ chị thôi. Lúc chị cần ai đó, hãy gọi cho tôi. Lúc chị không cần, cứ việc đuổi tôi đi”. Đây là lời tỏ tình kì lạ và gây ức chế nhất mà Mạch Đinh từng nghe. Cậu thật sự muốn hỏi Lý Minh: Ông là kiểu M* hả?

(Chú thích: M trong SM đó các bạn =]])

An Tố không trả lời, hừ một tiếng. An Tử Yến đứng lên đẩy đầu Mạch Đinh: “Anh có việc cần đi, em theo anh”.

“Hả? Giờ luôn hả?”. Không khí thế này mà để hai người họ lại thì không được đâu. Mạch Đinh rất muốn tận lực giúp hai người. Nhưng chị An Tố lại không muốn, không thể cưỡng cầu được. Cậu hỏi An Tố: “Chị ơi, chúng ta hẹn bữa sau nhỉ, hôm nay…”. An Tố dậm chân: “Tôi còn chưa ăn, sao phải đi? Coi nhưng gặp cái loại vô dụng như cậu thì cũng không ảnh hưởng đến việc ăn uống của tôi”. Mạch Đinh tổn thương tính bám vào An Tử Yến: “Chị… chị ấy nói em là loại vô dụng kìa”.

“Chị ấy nói không sai”. Nghe vậy, Mạch Đinh tức giận, chuẩn bị phản công thì đã bị An Tử Yến lôi đi. Lý Minh thấp thỏm: “Nếu ảnh hưởng đến bữa cơm của chị, vậy tôi nên đi rồi”.

“Tuỳ cậu”.

“Vậy tôi không đi”.

“Tuỳ cậu”.

“Vâng”. Lý Minh gãi đầu, len lén nhìn biểu cảm trên mặt An Tố. Bây giờ có cả đám nam nữ mặc bikini đi ngang, anh cũng chẳng thèm quan tâm.

Mạch Đinh lo lắng quay đầu lại nhìn hai người: “Không có chuyện gì chứ? Sao em cứ thấy can thiệp quá nhiều vào chuyện tình cảm của chị ấy thế nhờ?”. An Tử Yến nhìn thẳng con đường trước mặt: “Em cũng biết?”.
“Cần gì đùn đẩy trách nhiệm. Chẳng phải anh cũng giúp em còn gì”.

An Tử Yến ngồi vào xe: “Đừng lôi anh và em vào cũng một chuyện. Lúc An Tố gọi, anh đã nói cho chị ấy biết Lý Minh có lời muốn nói rồi”. Mạch Đinh cũng nhanh lẹ leo vào xe, thắt dây an toàn: “Làm sao mà anh biết chuyện của Lý Minh…”.

“Em nghĩ cái hạt đậu trong đầu em sẽ làm được chuyện gì?”

“Điểm chính không phải ở đó. Chị biết chuyện rồi sao còn làm điệu bộ như vậy…”. Mạch Đinh không cần hỏi nữa. Cậu ngẫm lại, chị An Tố vẫn còn một ưu điểm nữa: Đao tử chuỷ đậu hủ tâm.

(Đao tử chuỷ đậu hủ tâm: thành ngữ. Ý chỉ người ăn nói chua ngoa nhưng tâm địa thì lương thiện, không có ý xấu)

Hai người họ sau này như thế nào, Mạch Đinh không biết. Cậu nghiêng đầu nhìn gò má An Tử Yến. Cậu và An Tử Yến sau này sẽ thế nào, cậu lại càng không biết. Cậu mong mỗi ngày trôi qua, cậu sẽ càng tốt hơn. Hy vọng như vậy. Nhất định sẽ như vậy.

Mạch Đinh ngồi trước bàn làm việc chuyển động cây bút trên tay với tinh thần phấn chấn. Mặt mày nghiêm túc suy nghĩ. Đồ nội thất đã chuyển vào nhà mới. Vì lý do sức khoẻ nên cần chút thời gian để cả không gian thông gió. Cũng may bình thường hay ghé sang xem nhà nên cũng không đáng ngại gì. Cậu đang tính tính toán toán thì giọng nói của Vương tổng truyền vào lỗ tai: “Năm ngoài đã tính đến thăm nhà cậu. Cậu xem bây giờ đã là tháng mấy rồi? Cậu còn kéo dài bao lâu nữa?”“Ông đã nói đến đâu”.

“Cậu không nóng lòng mời sếp đến nhà còn muốn tôi mặt dày mở lời?”

“Bây giờ không phải ông đang mặt dày sao?”

“Nhóc con, nếu không vì Viên Viên, tôi đã sớm cho cậu chịu khổ rồi”.

An Tử Yến nhún vai, xem lời nói của Vương tổng như gió thoảng qua tai. Vương tổng thể hiện bộ dạng ra lệnh của cấp trên: “Mai đến”.

“Chúng tôi cũng muốn đi. Chúng tôi đợi ngày này đã lâu lắm rồi”, Các đồng nghiệp rối rít. Cây bút trong Mạch Đinh rơi xuống. Cậu đã hoàn toàn quên mất chuyện này. Trời ơi, Mạch Đinh muốn nhào đến đá phăng đi đề nghị của mọi người, rồi sau đó thẳng chân đạp An Tử Yến: Đồ điên.

Tan việc về nhà, trong đầu Mạch Đinh chỉ toàn là sầu não. Cậu cảm thấy mình sẽ chết sớm. Cậu đã lải nhải cả chục phút bên tai An Tử Yến. Có vài người ít ra còn vào tai này ra tai kia, nhưng cái thằng cha đó lại lờ luôn lời của cậu. Cho dù cậu có nói thế nào, hắn cũng không đau không nhột gì. Cuối cùng cậu lại phải suy nghĩ. Đầu tiên là phải dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, che dấu hết sự tồn tại của cậu trong nhà.

Mạch Đinh tìm một cái túi lớn nhét hết đồ của cậu vào đó. Đĩa phim thì không cần phải giấu. Qua lần dọn dẹp này, Mạch Đinh mới phát hiện những thứ của cậu trong nhà vô cùng ít. Dường như cả căn nhà đều thuộc sỡ hữu của An Tử Yến. Ngay đến đồ dùng cũng có thể nhìn ra địa vị của hai người họ rồi.

Sau khi dọn dẹp xong, Mạch Đinh cẩn thận kiểm tra thêm lần nữa. Không còn bất kỳ dấu vết gì của mình nữa, giữa bộ dạng đắc ý còn có thêm sự khổ não. Xoá đi dấu vết của bản thân cũng chỉ tốn một tiếng đồng hồ ngắn ngủi. Cậu đúng là đối tượng dễ dàng xoá dấu vết nhất trong cái căn nhà này mà. Cậu đứng dọc hành lang nhìn nhìn các phòng. Hình như còn thiếu thiếu. Sau đó cậu hạ quyết tâm. Cần phải có một người bạn gái mới được. Nhất định phải giết chết tà niệm trong đầu đám yêu nữ trong công ty. Nếu không kiểu gì cũng cướp An Tử Yến a~ Dễ hiểu cả thôi. Đẹp trai, trẻ tuổi, lại có năng lực, phụ nữ ai mà chả thích. Trên thế giời này, kiểu đàn ông như vậy chính là cung không đủ cầu đó.

– Hết chương 156 –

Chương 157: Ngưa ngứa, nong nóng

Hết cách, đành phải nhờ đến Bạch Tiểu Tư thôi. Mặc dù các đồng nghiệp đều cho rằng cậu chọc ghẹo Bạch Tiểu Tư, nhưng cô đã đến phòng làm việc của An Tử Yến vài lần, bọn họ cũng suy đoán quan hệ của hai người. Nếu Bạch Tiểu Tư là bạn gái của An Tử Yến thì vô cùng đáng tin. Dù sao cái đám người đó suy nghĩ nhiều thứ lắm rồi. Không biết thật giả thế nào. Kiểu gì cũng cho qua thôi. Nghĩ đến đây, Mạch Đinh vội vàng chạy đi mang giày: “Em ra ngoài một lát. Tạm thời em sẽ mang đồ sang gởi nhà Tiểu Tư”.

“Không cần biết”.

“Em nói chuyện với không khí thôi”. Mạch Đinh xả khói hét lớn rồi dùng chân đá cửa đi ra ngoài. Vất vả lắm mới đến được nhà Bạch Tiểu Tư. Cậu như muốn đứt hơi, dùng sức đập cửa. Bạch Tiểu Tư mơ mơ màng màng ra mở cửa. Dường như vẫn còn chưa tỉnh ngủ. Cô mặt bộ áo ngủ ngáp ngắn ngáp dài. Chả mang chút dáng vẻ gì của tiểu thư khuê các cả.

“Mạch Mạch?”

“Qua buổi tối lâu rồi, sao còn ngủ nữa?”

“Mới làm về, mệt mỏi không được hả? Có chuyện gì?”

“Cho tôi gởi chút đồ ở nhà cô”. Bạch Tiểu Tư cho Mạch Đinh vào nhà rồi xuống bếp, lấy sữa và bánh bao. Nhìn bộ dạng gấp gáp của Mạch Đinh, còn tưởng gởi đồ xong sẽ đi, nhưng cậu vẫn đứng cách cô một khoản không xa lắm, dùng ánh mặt quái dị nhìn cô.

“Cậu đang nghĩ cái gì đó?”

“Tiểu Tư, cô là bạn tốt nhất của tôi. Cũng là người bạn hay giúp đỡ người khác nhất. Người bạn có tấm lòng lương thiện nhất. Đám Chu Cách không bao giờ có thể đứng cùng cấp bậc với cô. Cô là tiên nữ, bọn họ chỉ là súc vật thôi”.

“Dừng. Đừng đội cho tôi mấy cái danh từ đó. Tôi không chịu nổi. Có gì nói mau”. Mạch Đinh xoa hai lòng bàn tay lại với nhau, dùng khuôn mặt tươi cười nói: “Tôi muốn cố giả làm bạn gái của An Tử Yến”. Cậu vừa nói xong, Bạch Tiểu Tư liền lên giọng: “Cậu nghĩ tôi là gì? Chồng của An Tử Yến đi thuê bạn gái?”. Mạch Đinh lả giả: “Mấy lời đó thật khó nghe. Cô có kinh nghiệm a. Nghề bạn gái đó. Người khác thì chả đáng tin chút nào”.

“Cậu đã nói với chồng cũ chưa?”

“Chưa. Nói cho cô trước cái đã”.

“Tôi thấy cậu nhầm thứ tự rồi. Không được. Nếu chồng cũ không đồng ý, tôi nhận lời với cậu, kiểu gì cũng chết thảm. Chồng cũ không phải là người nói đùa đâu”.

“Cô đừng sợ anh ấy a. Không phải còn có tôi ở đây sao?”

“Cậu? Cậu thì có thể bỏ qua”. Bạch Tiểu Tư thẳng thẳn không kiêng kị. Nói thật, Mạch Đinh đã không còn chút lòng tự trọng hay gì gì đó khác nữa rồi. Phần lớn lòng tự trọng của cậu đã vỡ vụn dưới chân An Tử Yến từ lâu. Cho nên lời nói của Bạch Tiểu Tư cũng không gây đả kích gì lớn cho cậu. Mạch Đinh tiếp tục khuyên tới: “Tôi cũng vì có nỗi khổ thôi. An Tử Yến sẽ hiểu mà. Anh ấy sẽ không nói gì đâu. Chỉ một ngày thôi. Ngày mai đó”.

“Không được, mai tôi có việc rồi”. Mạch Đinh nhíu mày, khổ tâm: “Ớ…”. Cậu lặp tức liếc ngang dọc, tìm thấy cái túi, bắt đầu bỏ đồ dùng của Bạch Tiểu Tư vào trong. Nói người ta đến nhà cậu không xem là người ngoài, thế cậu vào nhà người ta cũng có khác gì?

“Này, Mạch Mạch, cậu trộm cắp cũng lộ liễu quá”.

“So đo cái gì. Chúng ta là chỗ quen biết mà. Mượn một ngày là được rồi. Cho lấy thêm vài bộ quần áo nữa đi”.

“Có muốn lấy đồ lót với băng vệ sinh luôn không?”

“Không… không cần”. Mạch Đinh vội vàng nói. Bạch Tiểu Tư tức giận vào phòng ngủ. Mạch Đinh chỉ đứng ngoài. Con gái mà vào phòng thì không thể tuỳ tiện vào theo đâu. Bạch Tiểu Tư mang quần áo ném lên người Mạch Đinh. Cậu còn nghĩ quần áo con gái đều sẽ có mùi thơm. Nhưng mấy bộ này chả có mùi gì cả. Vì xác nhận chuyện này là việc rất quan trọng. Cậu đem quần áo của Bạch Tiểu Tư đến gần mũi ngửi ngửi. Sau đó cậu nghe được tiếng chụp ảnh của điện thoại. Bạch Tiểu Tư nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại không khỏi thở dài: “Rất giống biến thái”.

“Hiểu lầm mà!”.

“Không cần giải thích với tôi. Cậu nên giải thích với chồng cũ trước đi”.
“Anh ấy đâu biết đâu”.

“Bây giờ anh ấy sẽ biết”. Bạch Tiểu Tư nhấn gởi, đung đưa điện thoại trước mặt Mạch Đinh. Còn chưa kịp làm gì đã thấy An Tử Yến nhắn tin đến.

[Bảo tên biến thái đó về nhà ngay]

Mạch Đinh giả giọng Bạch Tiểu Tư: [Chồng cũ à, là do góc máy thôi. Mạch Mạch không phải biến thái. Là lỗi của em. Muốn chỉnh anh một chút đó mà. Đừng tức giận với Mạch Mạch nha]

[Tĩnh Mạch, chiêu này vô dụng với anh]

“Sao lại bị phát hiện được!”. Mạch Đinh không hiểu. Rõ ràng cậu làm y hệt Bạch Tiểu Tư mà. Bạch Tiểu Tư giật điện thoại về đọc tin nhắn của Mạch Đinh, khinh bỉ: “Cậu thật ngốc. Sao tôi lại đi nhận lỗi với chồng cũ được. Bộ tôi muốn chết chắc?”

“Thì ra là không chịu nhận. Lúc nào tôi cũng vội vàng nhận lỗi hết”.

“Cho nên cậu chính là muốn tìm đến cái chết. Sao còn chưa đi?”

“Biết rồi! Tôi đi đây. Nếu mai cô đột nhiên có thời gian thì nhớ gọi điện, tôi…”.

“Sẽ không có cái đột nhiên đó đâu”. Bạch Tiểu Tư đóng sầm cửa lại. Mạch Đinh lại tăng tốc chạy về nhà. Vừa vào cửa đã nghe giọng điệu châm chọc của An Tử Yến: “Suy nghĩ của biến thái quả nhiên có vấn đề. Cố tình chạy tới nhà phụ nữ để ngửi quần áo?”

“Là hiểu làm a”.

“Anh nhìn không ra cái hiểu lầm đó”.

“Cái này… em còn có việc”. Mạch Đinh lảng tránh, bắt đầu xếp đồ của Bạch Tiểu Tư quanh nhà. An Tử Yến nhàm chán, tính lên tiếng thì Mạch Đinh đã nói trước: “Nhớ kĩ. Anh có bạn gái rồi. Anh đối với cô ấy đến chết sẽ không thay đởi. Chẳng qua là thỉnh thoảng cô ấy mới đến ở thôi. Nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến tình cảm của cả hai. Cô ấy chăm chỉ, thẳng thắn, hiền lành. Anh không thể sống thiếu cô ấy được”.“Em bị điên à?”

“Nguyên mẫu bạn gái của anh chính là em. Nhất định phải khen em đó”.

“Khen em?”. An Tử Yến đánh giá Mạch Đinh từ trên xuống dưới: “Có chút khó khăn”.

“Anh nói cho rõ nhá, trên người em bộ tìm ưu điểm khó khăn vậy hả?”

“Chẳng phải anh đã nói rất rõ ràng rồi sao?”

“Anh nghĩ là vì ai? Nếu không phải anh tự tiện đồng ý gọi bọn họ đến, em sẽ mệt vậy hả?”. Mạch Đinh chỉ chỉ vào An Tử Yến mà kêu la. Bộ dạng An Tử Yến lại càng thêm lười biếng: “Trực tiếp nói thẳng cho họ biết là được rồi. Bây giờ bộ bộ phận chăm sóc khách hàng là của anh. Bọn họ dám đi rao tin khắp nơi”.

“Em biết. Nhưng kiểu gì cũng tới chỗ em đùa giỡn. Hơn nữa…”. Vẻ mặt Mạch Đinh không được tự nhiên, dường như có lời khó nói.

“Hơn nữa cái gì?”. An Tử Yến lại không buông tha cho cậu. Cứ hỏi đến cùng. Mạch Đinh khó khăn mở lời: “Hơn nữa em không có cách nào lặng lẽ độc chiếm anh cả. Ở công ty chỉ có hai chúng ta biết bí mật này. Điều đó khiến em cảm thấy mình rất đặc biệt”.

“Em còn chưa đủ đặc biệt à? À… bị người khác biết anh cũng cảm thấy khó chơi”.

“Không phải kiểu đó! Dù suy nghĩ của chúng ta khác nhau rất nhiều nhưng chuyện đó khác nhau. Cứ để như vậy đi. Cho đến khi không thể che giấu được nữa. Được không?”

“Tuỳ tâm trạng”.

“Dẹp cái tuỳ tâm trạng đi. Em không chịu được cái kiểu nhìn tâm trạng của anh mà làm việc đâu”.

“Em không chịu được thì liên quan gì đên anh?”

“Anh có biết mình ác lắm không?”

“Không”.

“Vậy em nói cho anh biết!”. Mạch Đinh nhào tới đánh An Tử Yến. An Tử Yến thoáng quay người, Mạch Đinh liền ngã vào khoảng trống, người lún sâu vào ghế salon. Cậu ngẩng mặt lên: “Anh không muốn đánh?”

“Đúng là không muốn thật”.

“Sớm muộn gì cũng có ngày em bị anh chọc cho tức chết”.

“Có sao?”. An Tử Yến cong ngón trỏ lướt nhẹ lên sóng mũi Mạch Đinh. Cậu cảm thấy mũi mình có chút ngưa ngứa, nong nóng.

– Hết chương 157 –

Chương 158: Nói dối luôn phải trả giá đắt

Tối đó Mạch Đinh nhận được điện thoại của Quách Bình. Anh muốn thống kê nhân số sẽ đến nhà An Tử Yến: “Này, Mạch Đinh. Tôi biết cậu có thể không muốn đi. Nhưng tôi cũng phải hỏi một chút. Cậu có đến nhà An Tử Yến không?”. Mạch Đinh phát ra âm thanh khổ sở: “A~~ Không biết ngày mai tôi có thời gian không nữa”.

“Vậy thôi đừng đi. Gặp cậu sau”.

“Ý… Tôi mới xem lại. Mai không có việc gì cần thiết cả, đi cũng được”.

Quách Bình yên lặng hai giây, sâu kín lên tiếng: “Cậu và An Tử Yến có quan hệ không tốt. Lần này đến nhà An Tử Yến, tôi sẽ giúp cậu. Ngàn vạn lần không được trộm đồ, biết chưa?”.

“Tôi thèm làm chuyện đó!!”. Mạch Đinh quát vào điện thoại, sau đó thẳng tay ném xuống giường. Kích động cầm ipad lắc lắc, bất mãn phát tiết lên An Tử Yến: “Sư phụ cảm thấy em với anh quan hệ không tốt. Nghi em sẽ đến trộm đồ. Trộm cái gì mà trộm. Trong nhà này có cái gì không phải của em?”

“Bây giờ chính là không có cái gì của em”.

“Đồ của em đang ở nhà Tiểu Tư thôi. Nhưng chúng ta kết hôn rồi mà. Toàn bộ chỗ này chẳng phải đều là tài sản chung của vợ chồng sao?”

“Em kết hôn lúc nào? Với ai?”

“Đừng làm bộ không quen biết nhau!”. Mạch Đinh đặt ipad lại đầu giường, sau đó nhảy qua người An Tử Yến: “Chuyện em nói anh đừng quên dó. Mai nhớ khen em một chút. Không phải là bản thân em, mà em là nguyên mẫu bạn gái của anh”. Mạch Đinh rõ ràng nhờ vả. Sợ trong lời nói của mình có chỗ sơ hở.

“Lấy chân ra, nặng quá”.

“Để có một chân chứ nhiêu. Em thấy thoải mái”.

“Thế để anh cho em thoải mái hơn”.

“Đồ lưu manh”.

An Tử Yến lật sấp người Mạch Đinh xuống. Dùng chóp mũi chạm vào cổ Mạch Đinh: “Em rất giống người thích những kẻ lưu manh”. Mạch Đinh đỏ mặt đưa tay tắt đèn: “Em không… không có”. Nhưng đèn vừa tắt đã bị An Tử Yến bật lên. Hai người đã mang vấn đề đèn đóm ra thảo luận rất nhiều lần. Nhưng cuối cùng vẫn không rút ra được kết luận gì.



Sáng sớm Mạch Đinh đã thức dậy. Cậu kiểm tra các căn phòng rồi mới ra ngoài. Trong thời tiết lạnh như băng, cậu rúc sâu cổ trong lớp áo khoác, chạy thật nhanh đến nơi cách nhà mấy trăm mét. Thần thần bí bí đứng sau bụi cây theo dõi từng chiếc xe chạy qua. Đợi điện thoại của Quách Bình. Cũng không đợi bao lâu, chuông điện thoại vang lên: “Cậu ở đâu? Chúng tôi đã đứng dưới nhà An Tử Yến rồi đây”.

“Mọi người đến rồi hả?”“Không phải đã gởi địa chỉ nhà cho cậu rồi sao? Không đợi cậu nữa a”.

“Đợi đã… ờ ờ… Tôi tới ngay đây”. Nhân lúc xung quanh không có ai liền nhảy ra khỏi bụi cây chạy về phía trước. Quần áo bám đầy sương, tóc tai bù xù xông về phía đám người Quách Bình. Phạm Thiếu Quân suy nghĩ: “Cậu ngồi xe buýt đến?”.

“Đúng vậy”.

“Xem cái bộ dạng của cậu giống hệt lén lút làm gì đó”.

“Tại cửa thấp quá”. Mạch Đinh đã sớm nghĩ đến mọi tình huống, lên kịch bản tập duyệt cả rồi. Dù có xảy ra chuyện gì cậu cũng có thể thoải mái đối mặt. Cậu làm bộ như người lạ nhìn xung quanh: “Đi chỗ nào đây?”

“Đi cái gì? Vương tổng còn chưa tới. Cậu thật sự nghĩ chúng tôi đang đợi cậu?”

“Cho tôi cảm thấy sự thân thiện của đồng nghiệp không được à?”

Phùng Phỉ Mông chen vào: “Còn thân thiện cái gì? Cậu có phải người không? Đến mà hai tay trống trơn thế kia”. Cô nhắc Mạch Đinh mới chú ý. Ngoài cậu ra, trên tay ai cũng xách theo túi đồ. Cậu cười híp mắt: “Còn tặng quà. Khách khí làm gì”. Cậu cao hứng như vậy cũng có nguyên nhân cả. Những thứ kia tặng An Tử Yến cũng như tặng cậu ấy mà.

“Cái bộ mặt của cậu, y hệt đồ này tặng cậu nhỉ?”“Không phải, không phải”. Mạch Đinh vội xua tay phủ nhận. Vương tổng cuối cùng cũng đến. Ông ôm Vương Tích Viên đang hưng phấn xuống xe. Vương Tích Viên không ngừng hỏi: “Anh ấy ở đâu a? Ở đâu?”

“Vương tổng”. Tất cả mọi người cung kính chào hỏi. Vương tổng chỉ khẽ cúi đầu. Toàn bộ sự chú ý đều đặt lên người Vương Tích Viên: “Đừng có làm loạn”.

Mạch Đinh cảm thấy mình đã quên đi chuyện gì đó rất quan trọng. Nhưng chủ yếu là cậu không muốn đưa mọi người vào nhà.

Cả đám đứng trước nhà. Vương Tích Viên vươn cánh tay nhỏ bé lên gõ cửa: “Anh ơi, em đến thăm anh nè. Anh ơi, mau mở cửa đi”. Bên trong không hề có động tĩnh gì. Liễu Vĩ bắt đầu dùng sức gõ: “Yến, cậu có nhà không?”.

Rốt cuộc cậu cũng nhớ mình quên chuyện gì quan trọng rồi. Cậu quên gọi An Tử Yến dậy!!

“Yến biết hôm nay chúng ta sẽ đến mà. Không thể nào ra ngoài được”. Quách Bình nóng lòng. Mà nghiêm trọng nhất chính là nhóc con Vương Tích Viên bên cạnh Vương tổng. Chuyện gì cũng không quan tâm, nhưng chuyện của người anh này lại vô cùng cấp bách. Không chịu ngừng đập cửa: “Anh ơi, anh có nhà không?”

“Anh ta không có nhà thì chúng ta về đi. Có gì hay ho đâu mà xem”.

“Không được! Hôm nay em muốn gặp anh ấy!”. Vương Tích Viên bắt đầu tức giận.

Cao Sảng nói: “Có lẽ Yến gặp chuyện”.

“Vậy làm sao bây giờ? Hay chúng ta phá cửa đi. Không sẽ trễ mất”. Phạm Thiếu Quân lo lắng đề nghị. Mạch Đinh nhịn không được lên tiếng: “Đừng đụng vào cửa!”. Cửa mà hư là tốn tiền đó!

“Vậy cậu có đề nghị gì không?”

“Trước hết gọi điện cho An Tử Yến đã”.

“Gọi rồi. Không nghe máy. Vẫn nên phá cửa thì hơn”.

“Đừng!”. Mạch Đinh kêu lên, nhưng không có cách nào ngăn được cả đám người tàn nhẫn này được. Có ai đời không mở được cửa liền muốn phá chứ. Tìm thợ sửa khoá đâu có tốn thời gian. An Tử Yến lại chẳng biết sự lo lắng phát sinh ngoài ý muốn bên ngoài cửa. Muốn trách thì chỉ trách hắn ngủ quá say mà thôi! Cũng sẽ không ai biết được, giữa lúc cấp bách này, chìa khoá cửa đang nằm ngay ngắn trong túi xách của Mạch Đinh.

– Hết chương 158 –

Chương 159: Hắn yêu cậu, chỉ cậu biết là đủ rồi

Bọn họ mỗi người mỗi hướng đạp mạnh vào cánh cửa, tựa như đá thằng vào người Mạch Đinh vậy. Cậu siết chặt chiếc chìa khoá đang nằm trong túi xách. Bề mặt cửa bị lưu lại dấu vết nhưng ổ khoá vẫn không dịch chuyển. Quách Bình lau mồ hôi trên trán: “Tôi còn nghĩ đạp hai phát là phá được chứ”. Đương nhiên rồi! Đâu phải phim mà phá cửa dễ vậy được! Giữa lúc tình thế giằng co, cánh cửa đột nhiên mở ra. An Tử Yến cau mày, trên mặt thể hiện biểu cảm không vui khi bị đánh thức: “Ồn quá”.

Tất cả mọi người giật mình. Ai nấy đều có rất ít cơ hội nhìn thấy bộ dạng An Tử Yến không mặc vest. Họ chẳng thể ngờ chỉ cần đổi trang phục, sự khác biệt lại lớn như vậy. Dường như gương mặt của hắn có thể phù hợp với mọi loại trang phục. Vương Tích Viên đã sớm nhào đến ôm chân An Tử Yến. Những người khác dần dần phục hồi lại tinh thần.

“Thì ra cậu có ở nhà, chúng ta còn lo…”. An Tử Yến không buồn nghe họ nói. Xoay người vào nhà pha cà phê, kéo theo Vương Tích Viên vẫn còn bám dưới chân không chịu buông. Mạch Đinh là người cuối cùng vào nhà: “Anh khách khí làm gì. Tôi không uống đường nha”. An Tử Yến trợn mắt nhìn cậu. Hắn chỉ lấy một cái ly. Chính là tự làm tự hưởng. Phùng Phỉ Mông nhìn xung quanh: “Nhà không tệ a”. Đuôi mắt Phạm Thiếu Quân chú ý đến lọ nước hoa trong phòng tắm. Anh đến đây không vì mục đích khác. Chủ yếu là muốn kiếm chút tin bát quái.

“Đúng rồi, Yến, bạn gái anh đâu rồi?”

Mạch Đinh tràn đầy hy vọng nhìn An Tử Yến. Hắn chỉ nhún vai: “Ai biết đã chạy tới chỗ nào rồi”.

“Thật muốn gặp một chút a”.

“Cái loại người ngốc nghếch đó có gì phải gặp”.

Quách Bình lặng lẽ lại gần Mạch Đinh: “Xem ra quan hệ của hai người ấy không ổn”. Mạch Đinh khống chế cảm xúc: “Chắc vậy”. Vương tổng ngồi trên ghế salon: “Không ngờ nhóc con nhà cậu lại gọn gàng như vậy. Tôi nghĩ cậu là kiểu người về nhà sẽ ném quần áo lung tung, nằm trên ghế không nhúc nhích chứ”. Ông đoán vô cùng chính xác đó! An Tử Yến uống một ngụm cà phê, bình thản nói: “Sao có thể?”

“Nhìn nhà cậu, nghĩ lại nhà tôi, đột nhiên cảm thấy vô cùng xấu hổ. Yến, cậu cũng không thể quá hoàn hảo vậy được. Đám FA chúng tôi biết sống thế nào đây!”. Mạch Đinh siết tay, cắn chặt hai hàm răng. Lừa đảo! Lừa đảo! Còn không thèm khen cậu thì thôi, lại còn cướp hết công lao. Cả cái nhà này là hắn dọn sao? Hắn không sợ ra đường bị sét đánh hả?

Giờ phút này, Mạch Đinh không muốn chịu thêm bất cứ tổn thương gì nữa. Cậu duy trì trạng thái im lặng. Mạch Đinh lôi một cái ghế ra tính ngồi thì bị An Tử Yến ngăn lại: “Tĩnh Mạch, đừng làm bẩn ghế của tôi”. Mạch Đinh đã an vị rồi. An Tử Yến lập tức trưng ra bộ mặt chê bai: “Tôi thích sự sạch sẽ của cái ghế đó. Nếu cậu đã ngồi rồi, tôi không cần nữa. Cho cậu mang đi đi”.

Hắn mà sạch sẽ cái beep gì! Muốn chiến nhau hả! Phạm Thiếu Quân trợn mắt với Mạch Đinh: “Sớm biết vậy không cho cậu đến đâu”.

“Tôi…”. Mạch Đinh có nỗi khổ không nói thành lời. Giờ cậu có ngồi chỗ nào, khẳng định An Tử Yến cũng nói cái ghế đó sạch. Chủ yếu không phải là ghế, mà chính là con người kia.

“Anh ơi, anh ngủ ở phòng nào? Em có thể vào xem một chút không?”

“Con gái con đứa đừng vào phòng đàn ông”. Vương tổng cau mày. Vương Tích Viên sao nghe lời cho được. An Tử Yến chỉ tay vào phòng ngủ: “Đó”. Hắn vừa nói vừa lấy di động ra. Vài giây sau, điện thoại Mạch Đinh có tin nhắn đến.

[Em quên dọn dầu bôi trơn]
Mạch Đinh đỏ mặt trả lời: [Không thể nào! Em cất hết rồi mà]

[Anh còn để mấy bình ở dưới giường]

[Anh mua nhiều như vậy làm gì!!!]

[Em nói xem để làm gì?]

Mạch Đinh không còn tâm trạng nào để nhắn tin nữa. Cậu làm bộ lơ ngơ bước tới phòng ngủ. Bị Vương Tích Viên phát hiện là xong đời. Trong đầu cậu chỉ vang vang mỗi câu nói của Bạch Tiểu Tư: Chồng cũ không phải kiểu người nói chơi đâu.

Trẻ con nhất định phải được tiếp nhận sự giáo dục tốt để phát triển. Ngàn vạn lần không thể để người ta vào lục loạn lên được. Sắc mặt Mạch Đinh tái nhợt đứng trước cửa phòng ngủ. Trong phòng khách vẫn vang lên tiếng nói chuyện rôm rả, mà Vương Tích Viên ở trong phòng ngủ lại tò mò cầm một chai bôi trơn lên. Nhìn tới nhìn lui. Sau đó kêu lên: “Anh ơi, đây là gì?”. Không lẽ nói dầu bôi trơn? Nội tâm Mạch Đinh gào thét, cảm thấy xấu hổ với người bạn nhỏ ngây thơ này. Cậu chặn đường Vương Tích Viên, ngồi chồm hổm xuống: “Tích Viên, em nghe anh nói này. Anh của em có bị chút bệnh nhưng không muốn nói cho người khác biết. Đây là thuốc của anh ấy. Cho nên anh ấy mới để dưới gầm giường. Em nhất định có thể thay anh ấy bảo vệ bí mật này đúng không? Nếu không anh ấy sẽ buồn lắm đấy”. Vương Tích Viên chỗ hiểu chỗ không gật đầu. Để dầu bôi trơn về chỗ cũ: “Em tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết”.

“Tích Viên thật là một đứa trẻ ngoan”.

Cuối cùng cũng tránh được một kiếp nạn. Mạch Đinh liền cảm thấy mình giảm đi mười năm tuổi thọ.

Bữa trưa do Phùng Phỉ Mông và Phạm Thiếu Quân xuống bếp. Cơm nước xong xuôi, An Tử Yến cũng không nói gì thêm. Vốn nghĩ có thể gặp được bạn gái của An Tử Yến, dù có chút thất vọng, nhưng ít ra cũng được đến nhà và nhìn thấy bộ dạng khi mặc đồ bình thường của An Tử Yến bù đắp.
“Viên Viên, đi thôi”. Vương tổng mạnh mẽ bế Vương Tích Viên lên. Những người khác tạm biệt rồi theo sau Vương tổng. Duy chỉ có lúc Mạch Đinh chuẩn bị đi thì bị An Tử Yến gọi lại: “Không phải tôi nói cậu mang cái ghế đi sao?”. Mạch Đinh quay người lại, nghiến răng nghiến lợi. Cậu vào lại bên trong cúi người nhấc cái ghế lên. Nhân lúc không ai để ý, len lén dẫm lên chân An Tử Yến một cái. Mạch Đinh cố hết sức lôi cái ghế xuống dưới. Quách Bình nhìn cậu nói: “Chúng tôi lái xe tới, cậu đi bằng gì?”

“Tôi ngồi xe buýt là được rồi”. Mạch Đinh lôi cái ghế lên xe. Nhìn Vương tổng và đám Quách Bình đi khỏi, cậu cũng xuống xe. Băng qua đường bắt chuyến xe trở về. Cái ghế khiến Mạch Đinh vướng tay vướng chân. Muốn tắt thở. Cậu phải mất gấp đôi thời gian để về nhà.

“An Tử Yến, em cho anh biết, anh sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!”. Cửa còn chưa đóng, Mạch Đinh đã hét lên. An Tử Yến vẫn bất động trên ghế salon.

“Anh chọc em rốt cuộc có ích lợi gì? Có thể được cái gì? Anh nói em nghe xem? Nếu anh có thể nói ra một lý do thuyết phục, em sẽ không nói nữa!”. Mạch Đinh cố ý ngồi lên đùi An Tử Yến.

“Không có gì hay ho”. An Tử Yến trả lời như chuyện đương nhiên.

“Vậy anh…”.

“Chỉ là vì thú vui thôi”.

Mạch Đinh bốc khói. Cậu bắt đầu hiểu tại sao trong phim lại có người bạc trắng cả đầu chỉ sau một đêm. Rồi có cả người tức đến mức thổ huyết. Cậu chính là không còn xa với những trường hợp đó đi. Mạch Đinh lăn lộn trên ghế: “Hôm nay dù là tinh thần hay thân thể đều mệt muốn chết. Anh có thể giúp em sang chỗ Tiểu Tư lấy đồ về được không?”

“Chúng ta quen nhau?”

“Bị anh hành xác như vậy, anh còn muốn thế nào nữa!”. Mạch Đinh kéo kéo quần An Tử Yến: “Được không? Có thể do hôm nay lo lắng quá nên đầu em lại đau rồi. Anh cũng biết em mà lên cơn là có nhiều tật xấu còn gì”. An Tử Yến nhịn không được bĩu môi: “Lần này thôi. Không có lần sau”. Mạch Đinh cười cười gật đầu: “Được”. Sau đó đưa đẩy nụ cười cùng ánh mắt nhìn An Tử Yến đứng dậy. Nhìn hắn đến chỗ cửa ra vào. Nhìn hắn mở cửa. Nhìn hắn quay đầu lại nói: “Em còn dám dùng ánh mắt buồn nôn đó nhìn anh, anh sẽ cho em không nhìn thấy ánh sáng nữa”. Dứt lời liền đóng cửa lại.

Mạch Đinh cho rằng sau khi mọi người biết được quan hệ của cậu và An Tử Yến sẽ vô cùng sợ hãi. Lúc đó hai người có lẽ sẽ tươi cười mà đối mặt. Sau đó thì sao? Mọi người sẽ vì An Tử Yến mà thay đổi cách nhìn với cậu? Cậu chỉ muốn làm một người nhân viên bình thường. Không muốn mượn quan hệ với An Tử Yến mà sửa đổi địa vị trong công ty.

Không cần nói cho người khác biết cậu là người của An Tử Yến. Cũng không cần chứng minh với người khác. Không cần sự ngưỡng mộ hay cảm giác thành tựu gì cả. Những điều đó quan trọng trong tình yêu lắm sao? Khi mọi người biết chuyện, tất cả họ sẽ chúc mừng, không dị nghị gì sao? Mạch Đinh đã qua cái độ tuổi ngây thơ. Bây giờ đến mơ cậu cũng không bao giờ xuất hiện cái suy nghĩ đó nữa.

Hắn yêu cậu. Chỉ cậu biết là đủ rồi.

– Hết chương 159 –

Chương 160: Đã từng là bạn

Khi sự tình cờ xuất hiện, bình thường người ta sẽ có phản ứng gì: Giật mình? Kì lạ? Mạch Đinh cũng không ngoại lệ. Cậu chính là người bình thường. Bây giờ cậu đang ở trong phòng maketing há hốc mồm miệng. Người đứng trước mặt cậu đã lâu lắm rồi không gặp nhau. Thật sự rất lâu rồi. Cậu lục lọi đầu óc, trong lòng cậu dâng lên một trận vui sướng mãnh liệt.

“Quan Chu? Cậu là Quan Chu hả?”

Người trước mặt ngờ ngợ nhìn Mạch Đinh. Một lúc sau mới biểu lộ vẻ mặt hiểu vấn đề: “Mạch Đinh?”. Mạch Đinh gật đầu lia lịa: “Đã bao lâu rồi chúng ta không gặp nhau a”. Quan Chu không chỉ là bạn cấp hai của Mạch Đinh, mà anh còn là một trong những người bạn thân nhất của cậu lúc đó nữa. Nhưng lên đại học, lúc Mạch Đinh muốn hẹn hò chơi bời với mọi người, tình bạn của cả đám đã không còn. Muốn hẹn gặp ở một nơi nhưng người nọ lại chẳng muốn gặp người kia. Ai nấy đều lo lắng lao vào công việc và kiếm tiền. Sau đó dần dần Mạch Đinh cũng mất liên lạc.

“Đúng vậy. Cậu có việc ở đây hả?”

“Ừ. Sao cậu lại ở đây? Thế nào? Làm ở đâu rồi?”. Mạch Đinh hỏi một tràn, Quan Chu có chút không bắt kịp: “Cậu để tôi nói cái đã. Gần đây công ty chúng tôi hợp tác cùng công ty của cậu. Hôm nay tôi được cử tới bộ phận maketing. Giờ phải sang phòng chăm sóc khách hàng nữa”. Mạch Đinh kích động chỉ chỉ vào bảng tên của mình: “Tôi là nhân viên trong đó nè”.

Tào Thành Nghị cắt ngang: “Mạch Đinh, bộ phận maketing của chúng tôi không phải quán cà phê. Muốn ôn chuyện cũ mời đi chỗ khác”. Mạch Đinh thật muốn đâm chết Tào Thành Nghị nhưng ngại vì bây giờ anh đã là quản lý, chỉ có thể nuốt hận vào trong: “Tôi đến phòng maketing lấy đồ”.

“Cầm mau. Nhìn đám chăm sóc khách hàng là muốn phiền”.

Ế tới già luôn đi. Mạch Đinh trù ẻo Tào Thành Nghị. Quan Chu khách sáo, thay Mạch Đinh nói chuyện: “Xin lỗi, là tôi không chú ý”. Tào Thành Nghị nở nụ cười chuyên nghiệp: “Với anh thì không sao. Chỉ có Mạch Đinh là không vừa mắt thôi. Anh là bạn của cậu ta à? Loại bạn này không có cũng chả sao. Bây giờ cậu ta không như trước kia nữa. Anh cứ hỏi bất cứ ai trong công ty thì sẽ biết danh tiếng của cậu ta như thế nào”. Mạch Đinh nghiến răng nghiến lợi: “Quản lý Tào thật có thời gian. Bộ phận maketing hẳn còn có nhiều việc chờ anh xử lý đi”.

Hai người cùng vào thang máy. Mạch Đinh giải thích với Chu Quan: “Cậu đừng để ý đến anh ta. Chẳng qua là đùa thôi. Tôi là người thế nào cậu còn không biết sao. Tuyệt đối là người tốt đó”. Quan Chu bật cười: “Cậu không thay đổi gì cả”.

“Gặp cậu rồi tôi phát hiện thời gian trôi qua nhanh thật. Xém chút không nhận ra cậu rồi”. Hai người nói chuyện trong thang máy, đến phòng chăm sóc khách hàng vẫn nói chuyện, cho đến khi gặp An Tử Yến từ tầng mười chín xuống cũng vẫn tiếp tục nói chuyện.

“Đúng rồi Mạch Đinh, tôi phải đi công việc đã. Sếp của cậu đâu?”

“Cậu đừng hy vọng gì vào sếp của chúng tôi, anh ta…”. Mạch Đinh ngừng lại. Mỗi lần nói xấu sau lưng An Tử Yến, chỉ số thông minh của cậu lại tăng lên một chút. Quả nhiên, quay đầu lại đã nhìn thấy An Tử Yến. Cậu nở nụ cười nịnh nọt: “A. Đây không phải là vị sếp mà tôi vô cùng kính trọng sao? Anh về khi nào vậy? Sao không báo để tôi ra đón?”. Cao Sảng quả nhiên đốt nhà: “Thứ tiểu nhân dối trá”. Mạch Đinh làm bộ không nghe. Quan Chu đã nghe nói quản lý bộ phận chăm sóc khách hàng là một người vô cùng xuất sắc. Nhưng khi nhìn thấy người thật, anh còn cho đây là người mẫu đại diện ấy chứ. Bất luận là tướng mạo hay khí chất, điều khiến người ta giật mình. Anh vội vàng lấy danh thiếp đưa cho An Tử Yến: “Xin chào, rất vui vì có thể hợp tác cùng mọi người. Tôi là…”.

“Anh có quan hệ gì với Mạch Đinh?”. An Tử Yến cắt ngang Chu Quan, hỏi ngay câu anh không lường tới. Nhưng anh vẫn lịch sự trả lời: “Chúng tôi là bạn?”“Cậu ta có bạn?”

Mạch Đinh xém chút lên cơn đau tim: “Tôi đương nhiên có bạn. Người này là bạn học cấp hai của tôi”. Mạch Đinh nhấn mạnh.

An Tử Yến quan sát hai người. Mạch Đinh thầm cầu nguyện An Tử Yến đừng làm mấy hành động ấu trĩ gì đó. Hắn đưa danh thiếp cho Mạch Đinh: “Nếu là bạn học, vậy để Mạch Đinh phụ trách. Có gì cứ trao đổi với cậu ta”. Dứt lời, An Tử Yến vào phòng làm việc. Tay Mạch Đinh run rẩy, phản ứng có chút không tiền đồ: “Hợ… giao cho tôi phụ trách?”

“Nếu không thì sao? Muốn tôi cả đời hướng dẫn cậu à? Cậu cũng nên tự lập đi. Nhân cơ hội này rèn luyện bản thân cho tốt”. Quách Bình lên tiếng.

Đây là lần đầu tiên Mạch Đinh đơn phương độc mã phụ trách dự án. Tâm trạng cậu không thể không kích động. Đây chính là ý công nhận cậu rồi a. Bây giờ cậu thật muốn đánh An Tử Yến. Cảm ơn đại ân đại đức của hắn. Cảm ơn hắn cho cậu cơ hội này. Thậm chí, cậu còn muốn bay đến hôn An Tử Yến. Cơ cậu vẫn nhịn được. Quan Chu thở phào nhẹ nhỏm: “Thế giới thật nhỏ. Tôi không bao giờ nghĩ sẽ hơp tác với cậu. Mong giúp đỡ nhiều hơn”.

“Tôi mới là người mong được giúp đỡ nhiều hơn”.

“Ha ha, hai người chúng ta còn khách khí gì a”.“Cũng phải”.

Để chứng minh bản thân, Mạch Đinh không biết mệt mỏi đem tất cả tinh lực dồn hết vào công việc. Nhận được sự tín nhiệm của An Tử Yến khiến cậu cảm thấy vô cùng vui vẻ. Nhưng… cậu thật sự có thể nhận được sự tín nhiệm ư? Rồi cậu cũng không thể tránh khỏi suy nghĩ sẽ được tiếp xúc với Quan Chu nhiều hơn. Có thể gặp lại thế này thật tốt. Quan Chu đã trưởng thành hơn rất nhiều. Có lẽ trải qua một lần bị bạn bè phản bội, cậu càng trở nên quý trọng bạn bè hơn.

“An Tử Yến, em có thắc mắc hỏi anh được không?”. Mạch Đinh ngồi trên ghế salon hỏi. An Tử Yến lại thờ ơ: “Không được”.

“Anh nói thử cái lý do không được đi”.

“Hết giờ làm rồi”.

“Có gì liên quan? Vậy mai trong giờ làm có thể hỏi đi!”.

“Không”.

“Em muốn biết lý do”.

“Giờ làm việc có rất nhiều việc”.

“Em… em muốn đánh anh!”. Mạch Đinh vừa bò lên đùi An Tử Yến thì di động trong túi quần rung lên. Là tin nhắn của Quan Chu.

– Hết chương 160 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau