CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Không phải là kết thúc

“Chuyện đứa con…”. Dù không muốn nhắc đến chuyện đó, nhưng cậu không còn thời gian trốn tránh nữa. An Tử Yến đứng lên, đưa tay ra với Mạch Đinh: “Em vẫn còn chưa hiểu sao? Nếu muốn có con, anh chỉ muốn có con với em, không phải có con với người khác”.

“Nhưng…”.

“Bên bố mẹ, anh sẽ giải quyết”.

“Nhưng thật sự có thể giải quyết một cách tốt đẹp sao?”. Mạch Đinh nắm lấy tay An Tử Yến ngồi dậy. An Tử Yến nắm lấy tay cậu: “Chuyện này không thể nào tốt đẹp được”.

Rất nhiều chuyện đến cuối cùng mới có thể cảm nhận được bản chất của nó không khó khăn đến vậy. Lúc đầu là thế nào? Chính là lúc mới bắt đầu, chúng ta không biết trước kết cục, cũng không có cách nào tránh được sự đau khổ. Bởi vì đau khổ và hạnh phúc luôn song hành với nhau. Người không biết đến đau khổ sẽ không bao giờ hiểu được hạnh phúc là gì.

Lúc bố Mạch Đinh nhìn thấy cả hai, ông hạ âm lượng ti vi xuống: “Mau gọi cho mẹ anh. Bà ấy mới ra chợ đấy. Bảo mua nhiều thêm chút”. Mạch Đinh gật đầu lấy điện thoại ra nhấn số. Xong xuôi, cậu nhìn thấy An Tử Yến và bố đang nói chuyện với nhau. Nhưng chẳng qua là nói đôi ba chuyện phiếm. Đến tận bây giờ, Mạch Đinh cũng không biết An Tử Yến sẽ nói thế nào với bố mẹ cậu và cả dì nữa. Bố mẹ cậu thì cũng chưa vội lo, cậu chỉ sợ đối mặt với dì. Cậu đã đồng ý rồi, giờ lại đổi ý. Mạch Đinh không thể chịu nổi bất cứ ai vì cậu mà rơi nước mắt. Những thứ trên người An Tử Yến đã biến mất không dấu vết. Hệt như những bi thương kia chưa từng tồn tại vậy.

Mẹ Mạch Đinh thoáng chốc đã tay xách nách mang trở về. Vừa vào nhà, bà liền trách mắng Mạch Đinh: “Dù là cuối tuần nhưng anh về cũng phải báo trước một tiếng chứ. Lần trước đã nói rồi, sao không nhớ!”. Dứt lời, bà đổi ngay thái độ dịu dàng nhìn sang An Tử Yến: “Tiểu Soái, mẹ có mua món con thích ăn nhất đấy”.

“Thật ra con nên cưới dì mới đúng”. Lời nói của An Tử Yến rất có tính sát thương với những người phụ nữ trung niên. Mẹ Mạch Đinh cười như chưa từng được cười. Bình thường đã kiềm chế lắm rồi, hôm nay nhất định phải bung lụa. Bà nhìn Mạch Đinh, cậu miễn cưỡng mỉm cười. Bà đặt thức ăn lên bàn: “Hôm nai hai đứa tới là có chuyện để nói à? Nếu là chuyện đó thì chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Không quan trọng. Tiểu Soái, con cũng đừng ngại. Thằng nhóc này nhất định là tố cáo với con. Chỉ là lúc đó tâm trạng của mẹ có chút kích động thôi”.“Dì không sai, con lấy gì mà ngại chứ. Có thể Mạch Đinh chưa nói cho bố mẹ biết. Bọn con mới vay tiền mua nhà. Bây giờ mỗi tháng phải trả lãi. Thêm chuyện công việc của Mạch Đinh vẫn chưa ổn định. Tạm thời con chưa nghĩ đến chuyện con cái. Dù sao bọn con cũng mới hơn hai mươi. Còn quá sớm. Có con rồi sẽ ảnh hưởng đến nhiều vấn đề khác. Lúc đó, bọn con còn thời gian đâu mà lo nghĩ chuyện khác”. Tưởng An Tử Yến sẽ nói cái gì, hoá là nói dối. Thằng cha này, chính là đang vào vai An Tử Yến ở công ty.

“Anh mua nhà? Chuyện quan trọng như vậy sao không bàn bạc với mọi người!”. Bố Mạch Đinh chỉ trích Mạch Đinh. An Tử Yến lên tiếng: “Con có nói muốn bàn bạc với mọi người. Ai mà biết em ấy lừa con quyết định hết”. Mạch Đinh cứng người. Mẹ Mạch Đinh thở dài: “Đứa nhỏ này phải để con bận tâm rồi. Từ nhỏ nó đã làm việc lỗ mãng. Hẳn đã gây nhiều phiền phức cho con đi. Mẹ không nghĩ đến chuyện này mà nó cũng… Tiểu Soái, chuyện đứa bé, chúng tôi…”.

“Bố, mẹ”. An Tử Yến đổi cách xưng hô: “Sau này, con sẽ chăm sóc bố mẹ. Không biết liệu điều đó có thể đền bù sự tiếc nuối của bố mẹ không?”. Ngay đến Mạch Đinh còn bị An Tử Yến làm cho cảm động. Mẹ Mạch Đinh rưng rưng, gật đầu liên tục: “Đủ rồi”. Dù Mạch Đinh không cho bà đứa cháu, nhưng đã mang về một đứa con trai tài giỏi nhất. Có lẽ sự tiếc nuối đôi lúc sẽ dâng lên từ đáy lòng. Cả đời này, có ai mà không luyến tiếc về điều gì đó. Nhìn người ta rồi nhìn chính mình. Con trai người ta lấy vợ, sinh con… Nhưng vẫn có người lâm bệnh mà qua đời… Bà nhìn Mạch Đinh. Bà có thể nhìn thấy tình yêu cháy bỏng trong đôi mắt cậu. Ở bên cạnh An Tử Yến khiến cậu rạng rỡ nhanh vậy sao? Cậu vui vẻ, hạnh phúc, bà còn đòi hỏi gì hơn nữa đây?

An Tử Yến uống một ngụm trà: “Bây giờ, con và Mạch Đinh đều đi làm. Đôi lúc sẽ không đến thăm bố mẹ thường xuyên được. Nếu thấy chán, có thể gọi điện cho những người này. Bọn nó sẽ đến chơi với bố mẹ”. Mạch Đinh liếc nhìn dãy số điện thoại. Là đám Chu Cách. Mạch Đinh cảm thấy bản thân thật may mắn vì là người yêu của An Tử Yến. Bởi bạn bè của hắn chính là những người có một không hai trên thế giới này.“Chuyện trong nhà hai đứa không cần quan tâm nhiều đâu. Đàn ông mà, phải đặt công việc lên đầu. Chúng tôi đã quên mất điều khó xử của hai đứa rồi. Thôi đừng nói chuyện này nữa. Mạch Đinh, vào giúp mẹ anh nấu cơm đi”. Bố Mạch Đinh dừng câu chuyện. Mạch Đinh gật đầu.

Bố mẹ Mạch Đinh đón nhận rất dễ dàng. Cũng không gây khó dễ nhiều. Cậu không cho rằng bố mẹ thiên vị. Lúc đó, cậu chỉ hỏi tại sao hai người không giúp cậu. Cùng một chuyện, xử lý theo cách khác nhau, đương nhiên sẽ nhận lại kết quả khác nhau. Nghĩ đi nghĩ lại cũng có chút ganh tị a. Không bằng An Tử Yến được. Ngoài chuyện của cậu ra, hắn luôn có thể giữ vững tâm lý. Biết nói thế nào mới hiệu quả nhất. Nhưng Mạch Đinh cũng không cách nào giải thích được tại sao bản thân lại thích cách đối xử như vậy.

Bày tỏ mọi chuyện với bố mẹ xong, Mạch Đinh cảm thấy cần thêm vài ngày nữa mới bình phục hẳn. Nhưng vừa mới dừng đũa, cậu đã bị An Tử Yến kéo đến nhà Ngô Hinh. Mạch Đinh sống chết trước cửa không chịu vào.

“Vài ngày nữa rồi đến. Trước hết phải nghĩ cách nói thế nào đã”.

“Dây dưa chi bằng kết thúc sớm. Anh không giống kiểu người hơi tí nộp đơn từ chức rồi thành dân thất nghiệp. Anh chỉ rảnh cuối tuần thôi”.

“Anh…”. Mạch Đinh mới nói xong được một chữ đã bị An Tử Yến đẩy vào trong. Thái độ của hắn đối với cậu y như kính vạn hoa. Thoáng chốc liền thay đổi. Mạch Đinh đến hoa cả mắt.

– Hết chương 151 –

Chương 152: Tình cảm năm đó

Ngô Hinh và An Tấn vừa mới dùng cơm trưa xong. Nhìn thấy Mạch Đinh và An Tử Yến đến, bà tràn đầy mong đợi: “Hai đứa bàn bạc xong chưa?”. Mạch Đinh cúi đầu không dám nhìn Ngô Hinh. Bà lập tức hiểu ra. Bà nắm lấy cẳng tay Mạch Đinh: “Cậu đổi ý? Tại sao? Không phải cậu đã đồng ý với tôi rồi sao?”.

“Là con không đồng ý”. An Tử Yến lên tiếng, nhưng Ngô Hinh không còn nghe lọt điều hắn nói. Bà vô cùng thất vọng và đau khổ nên chỉ có thể phát tiết lên Mạch Đinh. Cậu nói nhỏ đến mức không thể nghe được: “Bởi vì chúng cháu vừa mới vay tiền mua nhà. Sự nghiệp cũng chưa ổn định. Nên chưa nghĩ đến chuyện con cái. Dù sao hai đứa cũng mới hơn hai mươi tuổi”. Mạch Đinh học theo những lời An Tử Yến nói. Ánh mắt Ngô Hình nhìn xoáy vào Mạch Đinh, nâng cao âm lượng: “Cậu nghĩ đó là cái lý do gì! Áp lực vay nợ có thể nói tôi giúp. Sự nghiệp chưa ổn định thì liên quan gì đến chuyện con cái. Hơn hai mươi tuổi thì sao? Bộ chưa ai hơn hai mươi tuổi mà có con à? Chẳng lẽ ai cũng bỏ qua sao!”. Dù đều là bố mẹ, nhưng không phải ai cũng như nhau. Tất cả lý do đưa ra đều bị phản bác trở lại. Móng tay Ngô Hinh bấm chặt vào da thịt Mạch Đinh. An Tử Yến đẩy tay bà ra, kéo Mạch Đinh về phía sau.

“Có phải chuyện của con đều phải do mẹ quyết định?”

An Tấn nhíu mày khó hiểu: “Là sao? Cái gì mà con cái?”. Ngô Hình không trả lời. Bây giờ có là ai nói bà cũng không quan tâm. Bà căm tức nhìn An Tử Yến: “Tôi là mẹ anh. Tôi sinh ra anh. Tôi không nên quyết à?”

“Không sai. Mẹ cho con mạng sống. Chẳng lẽ con phải trả lại cho mẹ sao?”

“Tôi muốn anh trả lại? Sao anh có thể nói như vậy? Anh muốn sống cùng với một thằng đàn ông, tôi đồng ý. Tôi nhẫn nhịn đến mức đó rồi. Hai anh không thể vì tôi mà lui một bước sao?”

“Mẹ, đừng nghĩ bản thân có nhiều nỗi niềm như vậy. Mẹ chỉ muốn mọi chuyện diễn ra như sự sắp xếp của mẹ thôi. Mẹ thật sự đau khổ như vậy sao? Thật sự nhẫn nhịn sao? Mẹ quên lúc đầu đã ngăn cản chúng con thế nào sao? Mẹ đã khiến Mạch Đinh tổn thương thế nào? Cuối cùng là chính mẹ đồng ý. Không ai ép mẹ cả. Bây giờ mẹ lại đổ mọi trách nhiệm lên đầu con?”. Mạch Đinh không biết làm sao để ngăn An Tử Yến lại. Ngô Hinh siết tay áo An Tử Yến: “Tôi là mẹ anh. Sao anh không thông cảm cho tôi? Anh thấy có ai đối xử với mẹ mình như vậy không? Anh là đồ khốn, đồ bất hiếu. Sao tôi lại sinh ra anh chứ!”

Mạch Đinh không nhìn thấy nước mắt của bà. Cậu đứng sau lưng An Tử Yến nên chỉ có thể nghe tiếng nức nở của bà mà thôi. Mạch Đinh nghĩ nên an ủi bà, nhưng cậu không biết phải nói gì. Trong lòng Mạch Đinh rõ. Nước mắt Ngô Hinh phần lớn do cậu mà tạo thành. Không. Tất cả là vì cậu. Cậu như bất động tại chỗ. Chờ đợi sau lưng An Tử Yến.
“Con phải nói thế nào thì mẹ mới hiểu? Mẹ thật sự muốn con nói hết ra?”

“Anh nói đi!”

“Mẹ cho rằng con không biết? Ông nội qua đời, mẹ buồn nhưng cũng thở phào nhẹ nhỏm. Bởi vì không còn ai quản mẹ nữa. Ông nội vừa mất, mẹ liền thay đổi thái độ với Mạch Đinh. Mẹ có biết ông nội và Mạch Đinh có ý nghĩa thế nào với con không? Mẹ nhất định phải khiến con tổn thương sao?”

“Nói bậy! Tất cả đều là nhảm nhí! Tôi chỉ là…”.

“Mẹ chỉ là không cam lòng đứa con trai ưu tú của mình lại đi thích đàn ông thôi. Con cái gì chứ? Tất cả đều là viện cớ. Mẹ cảm thấy nếu có con rồi, con sẽ giống như người bình thường”. Giọng nói của An Tử Yến không bi thương, không tức giận. Chẳng qua trong đó không hề có cảm xúc. Cứ như vậy mà nói ra thôi. Nhưng thật sự hắn không có chút tình cảm nào sao? Mạch Đinh không tin. Nhìn bóng lưng của hắn. Giờ phút này, cậu thật sự muốn ôm lấy hắn.“Tôi không có. Tôi không phải vậy. Anh nói bậy!”. Ngô Hinh như phát điên, dùng tay tóm lấy ngực An Tử Yến. Đột nhiên An Tấn hét lớn: “Đủ rồi!”.

“Tôi đã làm gì sai?”

“Cứ vậy mà sống không được sao?”

“Cuộc sống đơn giản như vậy thì nói làm gì. Sao anh không đả động gì đến chuyện con cái? Anh có tư cách gì mà nói tôi? Các người không có tư cách chỉ trích tôi”. Lúc này, Mạch Đinh kéo An Tử Yến về phía sau mình: “Dì, đánh cháu đi. Cháu không sợ đau đâu. Là cháu thích An Tử Yến. Cháu mới là người dì hận nhất. Trong khoảng thời gian này, dì đối xử với cháu rất tốt. Cháu thật sự rất vui. Dù là giả, cháu cũng rất vui mà”.

“Chuyện không liên quan đến cậu. Tránh ra”. Ngô Hinh đẩy Mạch Đinh ra. An Tử Yến lại rơi vào tầm mắt của bà. Có thứ gì đó trên áo hắn đập vào mắt bà. Sắc mặt Ngô Hinh trắng bệch: “Tử… Tử Yến…”. An Tử Yến cúi xuống nhìn vết thương hở miệng: “Sao? Hài lòng rồi? Hay… phải thấy con chết mẹ mới hài lòng?”

“Em băng lại cho anh… Hay… chúng ta đến bệnh viện đi”. Mạch Đinh luống cuống chân tay. An Tấn lập tức gọi điện cho bác sĩ. Ngô Hình nhìn chằm chằm vào chỗ bị thương của An Tử Yến, đột nhiên cười phá lên: “Ha ha. Các người đều xem tôi là kẻ xấu. Rốt cuộc tôi đã làm chuyện gì để phải nhận kết cục như thế này?”. Ngô Hinh lảo đảo, dường như sắp đứng không vững nữa. Mạch Đinh tính ôm An Tử Yến, giờ phải quay sang Ngô Hinh đỡ lấy bà: “Nếu dì không có cách nào chấp nhận, cháu tuyệt đối không trách dì. Bất kể dì có đối xử với cháu thế nào, cháu cũng không trách dì. Dì không phải là người xấu. Dì mãi mãi là ân nhân của cháu. Dì, cảm ơn dì đã sinh ra An Tử Yến. Cảm ơn dì”. Ngô Hinh kinh ngạc nhìn Mạch Đinh. Lại một lần nữa, bà xen vào tình cảm của hai người họ. Nhưng rồi, tình cảm của họ lại cho bà một câu trả lời. Câu trả lời chưa bao giờ thay đổi. Bà quay sang phía An Tử Yến, nhẹ nhàng chạm vào vết thương của hắn: “Mẹ không phải…”. An Tử Yến ôm lấy Ngô Hinh: “Không sao. Mẹ là mẹ của con. Mẹ muốn đối với con thế nào cũng được. Nhưng mà… chỉ có thể đối với con thôi”. Luôn cảm thấy con trai đối với mình chưa đủ tốt. Nhưng rõ ràng, bà cũng có tốt với đứa con này đâu. Hắn vẫn là đứa con trai ưu tú của bà. Lúc nhỏ vẫn thường ôm hắn vào lòng. Chỉ cần hắn cười, bà đã cảm thấy thoả mãn vô cùng. Tình cảm năm đó, giờ đã đi đâu rồi?

– Hết chương 152 –

Chương 153: Kết thúc

Lúc bác sĩ đến, ông giận đến mức râu ria dựng đứng, mắt trợn ngược. Một bên xử lý vết thương, một bên trách mắng không ngừng. Ngô Hinh ngồi bên cạnh nắm lấy bàn tay An Tấn, khẩn trương nhìn nhất cử nhất động của bác sĩ. Băng bó xong, ông tiếp tục nhắc nhở: “Nếu còn như vậy nữa, đợi tôi gặp ông nội cậu, tôi sẽ báo cáo hết. Đơn giản là không chịu nghe lời”.

“Tôi thấy sức khoẻ ông vẫn ổn lắm. Nhắm phải đợi rất lâu mới có thể báo cáo được”.

“Cái thằng này”. Đợi bác sĩ về, nhìn thấy vết thương An Tử Yến không còn gì lo ngại Mạch Đinh mới thởi phào nhẹ nhõm. An Tấn hắng giọng: “Dù bây giờ nói đến chuyện con cái còn quá sớm, nhưng hai đứa cũng nên cân nhắc. Bất quá, quan trọng nhất vẫn là suy nghĩ của hai đứa. Không cần quá miễn cưỡng đâu”. Mạch Đinh mím môi không lên tiếng. An Tấn nhìn cậu: “Con cũng không cần vì chuyện con cái mà thấy áy náy với chúng ta. Nhà chúng ta vẫn còn An Tố mà. Nhà bên con chỉ có mỗi con. So ra vẫn là nhà chúng ta có lỗi với nhà con. Cho nên con đừng quá để ý”.

Mạch Đinh gật đầu. An Tấn là kiểu người nghiêm túc, ít nói. Mạch Đinh có rất ít cơ hội nói chuyện cùng ông. Mạch Đinh hiểu suy nghĩ của Ngô Hinh đối với mình, nhưng với An Tấn thì cậu không rõ lắm. Thật ra, ông không phải khó nắm bắt như Mạch Đinh suy nghĩ. Kể từ sau khi tiếp nhận cậu, trong mắt An Tấn, Mạch Đinh đã là con trai ông rồi. Nếu đã quyết định, ông sẽ không quay lại mà nghi ngờ về quyết định của mình. An Tấn vỗ vỗ vào tay Ngô Hinh: “Bà không có ý kiến gì chứ?”. Ngô Hinh lắc đầu.

“Tôi thấy gần đây bà ở nhà một mình nên thấy buồn chán. Vài ngày nữa, chúng ta đi du lịch nhé. Con cái đã lớn cả rồi. Không cần chúng ta quan tâm nữa đâu”.

“Nhưng Bạch Hùng…”.

“Tôi sẽ nói chuyện với ông ấy”.

An Tử Yến đứng dậy. Ngô Hinh kéo tay hắn: “Muốn đi bây giờ sao? Ở lại ăn cơm tối đã”.

“Vâng. Con đi ngủ một lát”.

Mạch Đinh vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế salon. An Tử Yến khẽ đẩy đầu cậu: “Em còn ngồi đó làm gì?”. Mạch Đinh quơ tay: “Em không có nhu cầu”.

“Không có cũng phải lên phòng với anh”.

Mạch Đinh cảm thấy lời nói của An Tử Yến rất dễ gây hiểu lầm nên quay sang phía An Tấn và Ngô Hinh giải thích: “Vậy… chú, dì… ờ… cháu theo giúp An Tử Yến xem vết thương băng bó kĩ chưa. Chúng cháu không làm gì hết”. Sau một hồi giải thích, cậu lại càng làm cho sự việc mờ ám hơn. Nhìn thấy ánh mắt của An Tấn và Ngô Hinh, cậu nhanh chóng đuổi theo An Tử Yến. Vừa vào phòng, hắn đã nằm dài ra giường.

Dường như mới trải qua một trận chiến khốc liệt, Mạch Đinh cũng lộ ra trạng thái kiệt sức. Kết thúc rồi sao? Cậu nhìn An Tử Yến, phát hiện hắn cũng đang nhìn cậu. Lúc này cậu mới dám xác nhận. Thật sự kết thúc rồi. An Tử Yến huých ngón trỏ, không nói gì.

“Em không phải là chó của anh nhá!”. Mạch Đinh vừa lẩm bẩm, vừa nhích lại gần An Tử Yến. An Tử Yến nhắm mắt. Mạch Đinh nhắm mắt. Đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau. Như vậy cũng đủ nóng bỏng lắm rồi.

“Mạch Đinh”.

“Hả?”. Mạch Đinh đợi An Tử Yến nói tiếp. Nhưng đợi một hồi lại chẳng thấy gì cả. Cậu mở mắt. An Tử Yến đã ngủ rồi. Chỉ nhắm mắt thôi cũng khiến người đối diện động tâm. Lời nói kia, Mạch Đinh có thể đợi khi hắn tỉnh dậy mà nghe tiếp. Cậu nguyện ý đợi. Có lẽ bây giờ, chuyện con cái đối với cả hai còn quá sớm. Sau này thế nào thì hãy để sau này nói đi.
Giấc mơ của An Tử Yến và Mạch Đinh có giống nhau không? Trong mơ họ thấy những gì chỉ có chính hai người họ biết.

Mạch Đinh lại mặt dày đến công ty. Các đồng nghiệp nhất định đã biết chuyện cậu từ chức. Phải giải thích thế nào đây? Còn chưa nghĩ được cách gì, cậu đã đến phòng chăm sóc khách hàng rồi. Mấy ngày không gặp, các đồng nghiệp rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Mạch Đinh. Quả nhiên bọn họ đã biết.

“Mạch Đinh, sao đã quay lại rồi?”. Quách Bình hỏi.

“Chẳng qua là tôi nhất thời xúc động. Không phải thật sự muốn…”.

“Còn nhất thời xúc động gì chứ. Tôi chính là thấy cậu xúc động quá nhiều”. Phạm Thiếu Quân ngắt lời Mạch Đinh. Phùng Phỉ Mông mắng: “Đáng đời. Đó chính là báo ứng khi cậu cứ đùa giỡn phụ nữ đó”. Không hiểu sao Mạch Đinh cảm thấy cậu và đám người kia đang nói đến hai chuyện khác nhau.

“Đùa giỡn với phụ nữ thì liên quan gì?”

“Được rồi. Không cần giấu nữa. Yến đã nói cho chúng tôi biết cả rồi”.

“Ớ… nói… nói cho mọi người biết cái gì?”. Mạch Đinh cà lắm. An Tử Yến sẽ không vì nội thương mấy hôm trước mà ức chế, đem chuyện mình là người yêu của hắn nói cho đám người kia biết chứ.

“Còn có thể nói cho chúng tôi biết cái gì nữa. Đương nhiên là chuyện cậu xin nghỉ phép rồi. Thận cậu có vấn đề nên phải đến bác sĩ”.
Quả nhiên Mạch Đinh đã suy nghĩ của nhiều. Mà phải có lý do gì tốt hơn chứ. Thận hư là cái khỉ gì! Thận cậu có làm sao đâu!! Mạch Đinh vỗ vỗ bụng: “Tốt mà”.

“Chả trách lúc đó cậu làm gì cũng không xong. Thân thể có làm sao thì phải nói cho chúng tôi biết a”.

Mạch Đinh nhận không được, mà phủ nhận cũng không xong. Tất cả mọi người đều cười nhạo cậu. Cậu về lại chỗ ngồi: “Nói cho mọi người biết, cứ ở đó mà cười tôi đi”. Lời nói này, nghe như thừa nhận ấy nhỉ.

“Chúng tôi đâu có”.

“Chứ bây giờ bộ không phải đang cười tôi à?”

“Mạch Đinh”. Cao Sảng trầm giọng.

“Làm sao?”

“Tôi muốn hỏi bị bất lực thì tâm trạng nó như thế nào?”.

“Tôi không biết!”. Chỉ cần Cao Sảng lên tiếng, nhất định chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.

Mạch Đinh ngồi tại vị trí quen thuộc, quan sát toàn bộ phòng chăm sóc khách hàng. Nhìn các đồng nghiệp, nhìn bàn làm việc của mình. Không có gì thay đổi. Vẫn như trước đây. Chẳng hiểu sao cậu lại có ý nghĩ muốn từ chức. Thật ngốc mà. Cậu yêu thương vuốt ve bàn làm việc, hồ sơ, bút viết, máy tính. Nhẹ nhàng lướt qua từng thứ, từng thứ một. Bây giờ cậu rất giống…

Tập hồ sơ đập vào đầu Mạch Đinh, tiếp sau đó là giọng nói lạnh lùng của An Tử Yến: “Đừng ở đó mà chìm đắm trong cái thế giới biến thái của cậu nữa. Làm việc”. Mạch Đinh xoa xoa đầu nhìn theo An Tử Yến đi vào văn phòng. Tất cả đều không có gì thay đổi.

“Thôi xong. Thận hư giờ di căn đến não rồi. Vẫn còn cười kìa”.

“Có lây không nhỉ?”.

“Mọi người đủ chưa!!!”. Mạch Đinh hét lên.

– Hết chương 153 –

Chương 154: Không thua cũng không thắng

Mạch Đinh vẫn cố chấp lôi cho bằng được An Tử Yến đi làm thủ tục đổi tên sỡ hữu ngôi nhà. Phải đứng tên cả hai người cậu mới chịu được. Đợi giấy tờ xong xuôi là có thể dọn vào ở ngay. Bây giờ, cứ hết giờ làm, cậu sẽ đi xem đồ nội thất. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Đúng giờ cậu đã đứng bên dưới gọi điện cho An Tử Yến.

“Em ở dưới này”.

“Liên quan gì đến anh?”

“Xuống nhanh đi. Chúng ta cùng đi xem đồ nội thất”.

“Liên quan gì đến anh?”

“Anh đổi câu khác được không! Nếu em chỉ chọn đồ em thích, đến lúc đó anh không hài lòng lại hạnh hẹ với em”.

“Vậy em cứ chọn đồ anh thích thôi”.

“Còn em nữa chứ. Bộ em không cần vui hả?”

“Osin thì cần gì vui”.

“Anh đừng quá đáng nhá. Không xuống là em đứng đây luôn đó”.

“Liên quan gì đến anh?”.

Tín hiệu ngắt luôn. Mạch Đinh thật hy vọng có thể đứng ở đây trực tiếp ném điện thoại vào thẳng mặt An Tử Yến. Vài phút sau, An Tử Yến mang theo bộ mặt miễn cưỡng đi xuống. Bình thường khi hắn thể hiện như vậy, kiểu gì cậu cũng bị hành hạ đến chết đi sống lại.

Ngồi trên xe, Mạch Đinh lớn mật: “Gượng ép như vậy thì anh có thể không đến a. Ai bắt ép anh đâu”. Không ngờ An Tử Yến quay ngược xe lại thật: “Vậy về”. Mạch Đinh vội vàng đổi giọng: “Em nói đùa thôi mà. Cứ thẳng đường mà đi. Mau quay lại đi. Năng lực chịu đựng của anh kém quá. Mới nói một câu mà đã…”. An Tử Yến liếc nhìn Mạch Đinh, cậu nhe răng: “Nên tự tát”. Không biết đây có được tính là thuyết phục An Tử Yến thành công hay không, dù sao cuối cùng hai người cũng đến phòng trưng bày rồi.

Có rất nhiều mẫu mã được trưng bày khiến Mạch Đinh hoa cả mắt. Vài hôm trước chỉ mới đến chỗ nhỏ, hôm nay đến nơi lớn thế này, cậu lại phân vân nhiều thứ. Lôi An Tử Yến đến quả là chí lý.

“Đầu tiên nên xem cái gì?”. Mạch Đinh hỏi.

“Giường”.

Hai người đến nơi trưng bày giường. Mạch Đinh quan tâm đánh giá độ đàn hồi và giá cả. Cậu nhanh chóng nhắm được một chiếc đang khuyến mãi. Mạch Đinh vừa ngồi xuống liền cảm thấy cả người lún sâu xuống dưới. Dường như sánh ngang cả mặt nước. Cậu hưng phấn gọi An Tử Yến: “Duyệt! Chọn cái này đi!”. An Tử Yến dùng tay nhấn xuống bề mặt giường: “Không được”.

“Tại sao?”

“Quá mềm. Không dùng sức được”.

“Anh muốn dùng sức làm gì?”. Mạch Đinh vừa hỏi xong liền cảm thấy mình rất ngu. Hắn còn dùng sức để làm gì nữa. Cậu nhìn An Tử Yến đang chuẩn bị nói: “Không cần nói. Em không đồng ý với tư tưởng chọn giường của anh. Chỉ dựa vào điều đó thì không được!”.“Em có bình thường không đấy? Giường mềm quá không tốt cho cột sống”. Muốn tìm lý do thuyết phục Mạch Đinh đối với An Tử Yến mà nói là chuyện hết sức đơn giản. Mạch Đinh hậm hực, tiếp tục chọn cái khác.

“Tiếp theo chúng ta chọn tủ quần áo đi”. Mạch Đinh lại hưng phấn đề nghị.

“Không có hứng chọn ba cái thứ vớ vẫn đó”.

“Đồ bếp?”.

“Nhảm nhí”.

“Vậy anh nói phải đi xem cái gì!!”.

“Ghế salon”.

“Em hiểu rồi. Anh chỉ chọn mấy thứ bản thân anh hay dùng nhất chứ gì. Trừ việc nằm với ngủ thì anh còn làm cái gì nữa?”.

“Làm tình”.

“Háo sắc! Đừng có nói mấy lời đó ở nơi công cộng!”

Ghế salon đầy màu sắc tập trung tại một chỗ khiến tâm trạng người mua thoải mái. Mạch Đinh ngồi vào cái ghế có màu sắc sặc sỡ. Cậu còn vô cùng kích động nhún lên nhún xuống. Cậu biết nó không hài hoà với phòng khách nhưng không thể nào cưỡng lại được. Ghế có màu sắc sáng, rất đẹp, thật sự không đành mà. Nhưng An Tử Yến sẽ không mua, hắn chỉ thứ những thứ đơn giản thôi. Vừa lúc An Tử Yến ngồi xuống cạnh cậu, phun ngay một câu khiến cậu giật mình: “Mua cái này”.
“Anh không phải là đang chọc em đấy chứ?”

“Anh đâu có thích chọc em như vậy”.

“Em cảm thấy anh rất thích chọc em”.

“Em muốn nói sao cũng được”. An Tử Yến nhún vai. Mạch Đinh xác nhận lại lần nữa: “Anh thật muốn mua cái này? Tại sao? Có phù hợp với thẩm mỹ của anh đâu”. An Tử Yến ngã lưng ra ghế, vé mặt như suy ngẫm điều gì đó. Mạch Đinh tò mò đến ngứa ngáy. Cậu nhào tới hỏi: “Anh muốn gì vậy?”

“Không muốn nói cho em biết”.

“Nói em biết đi. Em đảm bảo sẽ không cười anh đâu. Cũng không nói cho ai biết hết”.

“Không phải là nói cho em biết đó à”. Mạch Đinh hừ nhẹ. Không thèm để ý đến An Tử Yến nữa. Thấy hắn không quan tâm đến sự dụ dỗ của cậu. Cậu lại tiếp tục không có tiền đồ: “Nếu anh không nói, bảy giờ sáng mai em gọi anh dậy đó”.

“Bảy giờ kia chính là giờ chết của em”.

“An Tử Yến!”. Nói không lại. Chính là nói không lại hắn. Tại sao lúc nào cũng nói không lại! Mạch Đinh nguyền rủa An Tử Yến trong bụng. An Tử Yến lên tiếng: “Màu sắc của nhà trẻ anh thích rất giống với cái ghế này”. Mạch Đinh không nhịn được, bật cười. Giọng biến đổi: “Ngại quá, em không nghĩ những lời như vậy sẽ phát ra từ miệng của anh. Nhà trẻ cái gì. Nghe thật vi diệu”.

“Anh có thể nói cho em thứ không vi diệu”.

“Không cần”. Mạch Đinh vội vàng từ chối. Nhưng lại kiềm không được mà trêu chọc. Đối với cậu, cơ hội trêu chọc hắn vô cùng hiếm: “Cơ mà… nhà trẻ của anh dễ thương thật. Dùng màu sắc sặc sỡ như vậy a. Nhà trẻ cưng thế không biết sao chăm anh được”.

“Vậy à?”. Lời nói của An Tử Yến không có ý phản bác Mạch Đinh. Chẳng qua bên trong đó dường như có ý vị thâm tường gì đó khiến người ta rợn tóc gáy: “Vừa hay có thời gian, anh đưa em đến đó”.

“Giờ ai cho anh vào. Có ai biết anh đâu. Nhỡ bị đuổi ra thì quê lắm”.

“Em không cần lo lắng chuyện đó”.

“Anh có ý gì?”

Hai người ngồi trên một chiếc ghế salon sặc sỡ trong gian trưng bày đông đúc của thành phố. Mọi câu chuyện xung quanh đều không liên quan đến họ. An Tử Yến lười biếng ngã lưng ra ghế. Đôi lúc Mạch Đinh sẽ quơ tay múa chân. Có lẽ, người đi ngang qua sẽ liếc nhìn họ. Nhưng chẳng ai nghĩ hai người họ kì lạ. Hình ảnh cả hai chỉ khiến cho họ cảm thấy vui vẻ và nhẹ nhàng.

Cuộc chiến của Mạch Đinh kết thúc, không còn lưu lại chút dấu vết gì. Cuộc chiến này không có thắng, cũng chẳng có thua. Cậu đã học được trong tình yêu không hề có so đo thắng thua. Cuộc sống… chúng ta… cứ như âm nhạc mà tiếp tục tiếp diễn. Không theo tiết tấu cũng chẳng sao.

– Hết chương 154 –

Chương 155: Mạch Đinh vươn tay giúp đỡ

Thân là một nhân vật tượng trưng cho sự chính trực và lương thiện, đương nhiên Mạch Đinh sẽ không quên những ngày được Lý Minh giúp đỡ. Anh ta thật không có tiền đồ. Không giúp được thằng bạn này đúng là không được mà. Chờ đến lúc Lý Minh lấy hết dũng khí mà tỏ tình, nhắm An Tố sẽ chỉ như nhìn thấy mấy đứa điên diễn hề. An Tử Yến nhất định sẽ không giúp. Dùng danh nghĩa của mình cũng không nói năng gì với An Tố được. Thiết nghĩ chỉ có thể dùng chiêu.

Đêm khuya vắng người, Mạch Đinh xác nhận An Tử Yến đã ngủ say, cậu len lén với lấy di động của An Tử Yến đặt ở đầu giường. Nhìn chằm chằm vào màn hình phát sáng giữa đêm, không ngừng bấm nội dung rồi lại xóa. Cố gắng bắt chước ngữ điệu của An Tử Yến một cách chuẩn xác nhất. Mất cả nửa tiếng cậu mới bấm gởi tin. Đại khái nội dung là như vầy: [Tố, 8 giờ tối mai xuống nhà hàng chỗ chị ăn cơm]. Có hơn mười chữ, chả biết sao phải mất đến ba mươi phút cuộc đời.

“Em làm gì đấy?”. Giọng nói vang lên giữa đêm yên tĩnh khiến Mạch Đinh bị dọa đến mức làm rơi cả điện thoại. Cậu để điện thoại lại chỗ cũ, quay người về phía An Tử Yến: “Không… có gì đâu. Trong phim có cái cô kia lén kiểm tra điện thoại của người chồng xem anh ta có lén phén gì không. Em cũng muốn thử một chút”. Đang múa may thì Mạch Đinh bị đá một cước. Nhưng cậu cũng có dám phản kháng lại đâu. Mạch Đinh cắn răng làm bộ ngủ say. Sau đó, cậu đúng là ngủ luôn thật.

Thấp thỏm, lo lắng qua một ngày. Mạch Đinh vừa mới tan việc liền chạy đến nhà Lý Minh. Cậu điên cuồng gõ cửa. Lý Minh tha cái bộ dạng lôi thôi nhớp nhúa đi ra mở cửa, than thở: “Làm cái gì vậy? Lại cãi nhau với An Tử Yến nữa hả?”

“Con khỉ, đồ miệng quạ. Đừng có nói mấy thứ đó biết chưa. Ôi chao cái bộ dạng của ông. Đừng nói chị tôi không thích ông. Ngay đến mấy bà sồn sồn cũng không thèm ông. Mau. Không có thời gian đâu, đi tắm nhanh lên”. Mạch Đinh kéo Lý Minh đang không biết đâu là đâu vào phòng tắm. Cậu còn đứng bên ngoài thúc giục. Anh vừa tắm xong thì Mạch Đinh chọn hộ quần áo. Đương nhiên dựa vào thẩm mỹ của Mạch Đinh thì chỉ khiến Lý Minh trở thành một vĩ nhân. Cậu cũng tự biết mình biết ta, mời luôn cứu binh:  Phạm Thiếu Quân. Điện thoại di động ngày càng trở nên tiện dụng. Mạch Đinh gọi video trực tiếp toàn bộ tủ quần áo của Lý Minh cho Phạm Thiếu Quân quan sát. Phạm Thiếu Quân xém chút hét ầm lên: “Mấy cái thứ kia là giẻ lau chân nhá”.

“Tôi tin vào năng lực của anh. Bây giờ đi mua đã quá muộn rồi. Thành bại của bạn tôi đều nhờ cả vào anh đó”.

“Tôi tận lực giúp vậy”.

Đầu óc Lý Minh mơ hồ, đứng đần tại chỗ nhìn Mạch Đinh xâm lược phòng ngủ của anh: “Rốt cuộc là có chuyện gì?” Mạch Đinh chỉ lo lôi lôi kéo kéo đồ trong tủ: “Còn có thể có chuyện gì? Tôi giúp ông hẹn chị tôi”.

“Không, không, không, không thể nào… tôi phải làm sao?”

“Không phải còn có tôi ở đây sao?”. Mạch Đinh cỗ vũ tinh thần cho thằng bạn thân, nhưng nó lại chẳng nghe được gì. Lý Minh khẩn trương lấy điện thoại ra, lầm bầm lầu bầu: “Tôi phải báo cho An Tử Yến mới được”. Mạch Đinh tức giận đoạt lấy điện thoại rồi ném lên ghế salon: “Anh ta liên quan gì? Chỉ có thể dựa vào tôi thôi. Được rồi. Nhanh lên”. Thật may là Lý Minh nói rất nhỏ nên Phạm Thiếu Quân không thể nghe được đoạn nói chuyện vừa rồi. Bốn mươi phút tiếp theo, Lý Minh buộc phải nghe lời Mạch Đinh. Mà Mạch Đinh lại nghe theo chỉ dẫn của Phạm Thiếu Quân. Cuối cùng cũng vớt vát được bộ dạng không ra người của Lý Minh. Mạch Đinh trầm tư suy ngẫm. Mặc dù cậu muốn biến Lý Minh trở thành đại soái ca trong vòng một nốt nhạc, nhưng ít ra bây giờ cũng không đến nỗi. Mạch Đinh nhìn đồng hồ: “Còn nửa tiếng nữa. Tiếp theo tôi sẽ dạy cho ông cách nói chuyện”. Lý Minh thể hiện thái độ xa lánh rất rõ ràng: “Khỏi đi. Ông dạy thì chưa cần mở miệng cũng bị từ chối”.

“Cậu có muốn để lại ấn tượng tốt không? Đừng nói nhiều. Cậu cứ thấy cỡ đối tượng có độ khó cực cao như An Tử Yến mà tôi còn theo đuổi được là biết”.

“Cậu chẳng qua là chó giẫm phải cứt thôi”.

“Nín. Nghe cho kĩ mấy câu theo đuổi phụ nữ đây”.

“Ông cũng có kinh nghiệm theo đuổi phụ nữ à?”. Mạch Đinh không quan tâm Lý Minh có nghe hay không, cậu cứ bất chấp truyện thụ kinh nghiệm. Hại người tiến vào quán ăn bên dưới chung cư tìm chỗ ngồi xuống. Lý Minh lấm la lấm lét nhìn bốn phía, hỏi Mạch Đinh: “Thật có được không đấy? Nhỡ nói cho chị ấy biết rồi, sau này chị ấy không thèm để ý đến tôi nữa thì sao?”
“Ông tin tôi đi a”.

“Tin ông khẳng định là sai lầm”.

Mạch Đinh đang muốn nói gì đó thì An Tố đến. Tầm mắt cô căn bản không dừng lại trên trang phục gọn gàng của Lý Minh, Mạch Đinh lại càng không: “Yến đâu?”. Mạch Đinh lấp liếm: “Anh ấy sẽ đến trễ một chút”. An Tố bĩu môi ngồi xuống: “Làm gì vậy? Hai đứa ngốc ngồi ở đây, rốt cuộc là có chuyện gì? Mạch Đinh, cậu có biết không?”.

“Không, không biết”. Thấy An Tố, đừng nói giúp Lý Minh, ngay đến chính cậu còn không lo nổi cho mình. An Tố nói tiếp: “Có chuyện gì thì nó sẽ gọi điện. Hiếm thấy gởi tin nhắn. Thành thật mà nói, tôi còn tưởng cậu trộm điện thoại của nó gởi tin nhắn cho tôi”.

“Sao… sao có thể?”. Trực giác của phụ nữ thật đáng sợ a.

“Cho nên tôi đã gọi điện cho nó xác nhận”. Lời nói của cô khiến Mạch Đinh nuốt nước bọt một cách khó khăn. Cậu cà lăm: “Chị… chị… gọi… chị gọi cho anh ấy. Vậy… anh ấy nói gì?”

“Chỉ nói tan việc thì đến đây”. An Tố không có biểu hiện gì là nhìn thấy sự tồn tại của Lý Minh. Cứ như vậy mà thờ ơ nói chuyện. Không bao lâu sau, An Tử Yến đến. Hắn quét mắt nhìn Mạch Đinh rồi kéo ghế ngồi xuống. An Tố lên tiếng: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Để Mạch Đinh nói đi”. An Tử Yến lạnh lùng trả lời. Mạch Đinh cảm kích nhìn An Tử Yến. Hắn thật tốt, không vạch trần cậu.
“Chị, là như vậy”.

“Đừng gọi tôi là chị. Có gì nói mau. Nói rõ ràng một chút, đừng dài dòng văn tự. Nếu không chị đây sẽ đánh cậu”. An Tố uy hiếp Mạch Đinh nhỏ bé. Cậu hít một hơi thật sâu: “Lý Minh thích chị đã lâu nhưng không có dũng khí bày tỏ. Chị có thể suy nghĩ được không?”.

Sắc mặt Lý Minh nhanh chóng thay đổi. Anh có ý muốn đứng lên chạy trốn nhưng bị Mạch Đinh bắt lại. Biểu cảm của An Tố vô cùng lạnh nhạt. Cô dùng giọng điệu cực kỳ cao ngạo nói: “Cậu ta? Muốn yêu tôi? Cậu không nhầm đó chứ?”.

Thật ra An Tố cũng không phải kẻ ngóc. Lý Minh đối với cô thế nào, lòng cô đương nhiên hiểu. Nhưng Lý Minh và Phó Thúc hoàn toàn không giống nhau. Cô thích Phó Thúc đã quá lâu rồi. Cô tin rằng cô thích mẫu người đàn ông trưởng thành, thông minh. Lý Minh lại không phải người như vậy.

“Lý Minh rất tốt, cậu ấy…”. Mạch Đinh đang muốn nói tốt cho Lý Minh thì bị anh ngăn lại. Anh lắc đầu với Mạch Đinh, sau đó mỉm cười với An Tố: “Chị nói đúng. Tôi cũng cảm thấy mình không xứng với chị”.

“Cậu biết là tốt. Chết tâm đi. Đừng nghĩ ăn cùng cậu một bữa cơm là tôi thích cậu. Chúng ta làm sao có thể ở chung một chỗ được”.

“Vâng, tôi hiểu”. Lý Minh không hề tức giận chút nào cả. Chẳng qua anh chỉ cúi đầu. Không khí vô cùng lúng túng. Mạch Đinh dù biết An Tố là người cao ngạo, là môt đại tiểu thư được cưng chìu, nhưng như vậy thật quá đáng. Mạch Đinh giận nhưng không dám nói gì.

Đột nhiên chủ nhân chiếc điện thoại bị lợi dụng lên tiếng: “Có người chịu chị cũng thấy ghê lắm rồi, đồ trạch nữ”.

Lời nói của hắn khiến Mạch Đinh hết hồn. An Tố lại càng sôi máu: “Ai cần em lo”.

“Em có lo sao? Chẳng qua là đang cười nhạo chị thôi”.

“Tôi là chị cậu hay kẻ thù của cậu?”

“Có người như Lý Minh chịu được chị cũng hiếm lắm đấy”.

– Hết chương 155 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau