CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Rốt cuộc lấy được cái gì

Máu men theo lưỡi dao rơi xuống sàn.

An Tử Yến nghĩ đúng. Mạch Đinh yêu An Tử Yến sâu đậm như vậy. Nếu biết chính tay cậu làm An Tử Yến bị thương, có lẽ cậu sẽ đau hơn nhiều. Mặc dù bây giờ đã đau lắm rồi.

Mạch Đinh thất thấn đi thẳng đến phòng ngủ. Cậu không nhìn quanh nhà. Cậu sợ nếu nhìn rồi, cậu sẽ không bước tiếp được nữa. Khi đi ngang qua căn phòng đặt cây piano. Cậu dừng lại. Ánh mắt cậu phát hiện không thấy cây đàn đâu nữa. Cậu quay lại. Mắt mở to hơn. Cậu không dám tin thứ đang nhìn thấy trước mắt. Cây piano không thấy đâu cả. Không đúng. Không phải là không thấy. Mà nó đã bị phá nát rồi. Từng mảnh đàn vươn khắp sàn. Ai lại có thể phá huỷ một cây đàn đến độ này cơ chứ? Mạch Đinh không thể tưởng tượng nổi. Cậu ngây người tầm cả tiếng đồng hồ, sau đó nhanh chóng lấy vài bộ quần áo treo trong tủ rồi vội vàng ra khỏi nhà. Lúc xuống dưới, cậu nhìn thấy xe của An Tử Yến. Hắn vẫn ngồi trên xe, một tay gác lên cửa kính, lẳng lặng nhìn về phía cậu. Đây không giống hắn. Nếu là trước đây, hắn sẽ xông đến không cho phép cậu đi nửa bước. Nhưng bây giờ, cậu đã đi nửa bước, một bước, hai bước rồi mười bước. Đi mỗi lúc một xa, hắn cũng chỉ im lặng ngồi trên xe.

Đến trạm xe buýt, Mạch Đinh không kìm được mà quay đầu lại nhìn. An Tử Yến ở rất xa cậu. Cậu chỉ biết đó là An Tử Yến, ngoài ra không phân biệt được gì. Hắn xuống xe, đi lên nhà. Thân ảnh biến mất. Mạch Đinh siết chặt tay. Dù chính cậu nói không muốn chạm mặt, nhưng trong tiềm thức vẫn mong An Tử Yến đợi cậu. Dường như cậu không thở được nữa. Chán ghét cậu đến mức đó sao? Đối với cậu, chỉ có chán ghét thôi sao? Không nên thành ra như vậy. Coi như An Tử Yến không chấp nhận có con, hai người họ cãi nhau sẽ mau chóng làm lành. Vì đâu mà mọi chuyện càng lúc càng rối. Càng lúc càng đau. Xe buýt dừng trước mặt. Cậu có hai lựa chọn. Lên xe hoặc quay trở về. Lựa chọn như vậy, có lẽ kết cục sẽ khác đi chăng? Đến cuối cùng, Mạch Đinh vẫn lên xe.

Mở cửa ra, An Tử Yến cởi áo khoác và áo sơ mi ném bừa xuống sàn. Máu từ vết thương trên ngực đã khô lại. Hắn đi qua hành lang, liếc nhìn tàn tích của cây piano. Tối qua đợi đến lúc bình tĩnh lại, cây đàn đã biến thành cái dạng kia. Vừa mới đây, xém chút hắn đã mở cửa xe bắt Mạch Đinh lại. Mỗi bước chân của Mạch Đinh, hắn đều cảm thấy ác ma trong con người hắn muốn trỗi dậy. Bắt cậu rồi, hắn sẽ làm gì? Sẽ nhốt cậu lại? Sẽ khiến cậu khóc lóc van xin hắn? An Tử Yến rất có thể sẽ làm chuyện còn tồi tệ hơn nữa ấy chứ.

Tiếng nước chảy vang lên trong phòng tắm. Từng giọt nước lạnh như băng từ đỉnh đầu trượt xuống ngực. Pha loãng vết máu đã khô cùng chút máu tươi chậm rãi chảy xuống. Hắn cúi đầu nhìn vết thương. Không đau. Là vì sao? Là còn chỗ khác đau hơn nữa sao?Việc đến công ty ngày càng trở lên khó khăn đối với Mạch Đinh. Cậu không cần tránh An Tử Yến nữa. Bây giờ, chính hắn đang tránh cậu. Thời gian An Tử Yến đến phòng chăm sóc khách hàng ít hẳn. Mạch Đinh cố gắng bận rộn hơn nữa. Hơn cả tuần nay, cậu lúc nào cũng hà khắc với bản thân. Mặc dù các đồng nghiệp luôn bỏ qua cho cậu, nhưng chính cậu lại không có cách nào nhẹ nhàng với mình. Cậu cho rằng cậu đem đến phiền phức cho người khác. Cậu ghét mình không có tiền đồ. Cậu phát hiện cậu đã làm ra một chuyện rất kinh khủng. Rời xa An Tử Yến, chuyện gì cậu cũng không làm tốt được. Không muốn làm gì nữa. Mất đi ý nghĩa sống. Tình yêu thật sự có năng lực như vậy sao? Rốt cuộc tình yêu là gì vậy?

Sang tuần, Mạch Đinh lại đứng trong phòng làm việc của An Tử Yến. Cậu đưa một phong thư cho An Tử Yến. Hắn nhìn tới, là đơn từ chức. An Tử Yến nhìn một hồi lâu, ngẩng đầu lên, âm thanh lạnh lẽo dứt khoát: “Em có ý gì?”. Mạch Đinh không biết tại sao, cậu chỉ muốn chạy trốn. Gương mặt An Tử Yến vẫn đẹp như vậy nhưng thái độ của hắn… rất… Mạch Đinh không miêu tả được.

“Mạch Đinh, đừng tiếp tục…”. Hắn không hoàn thành câu. Mạch Đinh biết quyết định này của cậu có chút vội vàng, thậm chí còn trẻ con. Cậu không thể dễ dàng tha thứ cho thái độ của An Tử Yến đối với mình. Nhưng cậu mong muốn nhìn thấy An Tử Yến thể hiện thế nào đây?“Em cũng chẳng hiểu chuyện lúc này thế nào. Không phải chỉ mỗi anh mới có quyền thất thường. Em không muốn đợi ở công ty, không muốn đợi để ở bên cạnh anh nữa. Em muốn rời khỏi đây. Em muốn rời khỏi anh!”. Ở bên hắn bao lâu, thì ra cậu cũng có thể nói được những lời như vậy. Những lời dối trá đó có thể duy trì được bao lâu? Một giây hay hai giây? Mạch Đinh xoay người bước đến chỗ cửa. Bất ngờ sau lưng có một lực đạo bắt lấy bả vai cậu. Nội tâm Mạch Đinh cảm thấy buồn cười. Khi An Tử Yến kéo cậu lại, trong một khắc, cậu cảm thấy có chút hạnh phúc. Cuối cùng, hắn cũng quan tâm đến cậu sao? Nhưng ngay sau đó, cậu bị áp chặt vào tường, cảm giác đau truyền đến. Bả vai cậu như sắp bị bóp nát đến nơi. Nâng mi mắt lên, nhìn vào An Tử Yến. Những lời muốn nói lại chẳng thể nói được. Giống như với ông nội… Không đâu… Nhất định là ảo giác thôi.

“An Tử Yến, buông tay”.

An Tử Yến dường như không nghe thấy lời Mạch Đinh nói, cúi người mạnh bạo hôn cậu. Mạch Đinh không hề cảm nhận được sự rung động. Cậu chỉ thấy đau. Vai đau, lưng đau, môi đau. Tất cả chỉ có đau. Cậu không thể ngăn An Tử Yến. Đạo lực không hề giảm đi, ngược lại càng tăng thêm. Cơ thể đau đớn khiến nước mắt cậu trào ra. Cậu dùng sức đẩy An Tử Yến ra, đánh hắn, đấm hắn. Cậu nghĩ cậu sẽ chết trong tay An Tử Yến. Cậu muốn đẩy đôi tay của An Tử Yến ra. Móng tay cậu để lại vết ửng đỏ trên mu bàn tay hắn. Trong lúc giãy giụa, cậu chạm vào chiếc nhẫn trên ngón tay của hắn.

An Tử Yến buông lỏng: “Đừng nghĩ đến việc rời xa anh. Đồ lừa gạt. Anh không quan tâm em nghĩ cái gì. Không quan tâm trạng của em ra sao. Không quan tâm em muốn làm cái của nợ gì. Em khóc cũng được. Đau cũng chẳng sao. Nhưng đừng hòng nghĩ đến việc rời xa anh”. Sự đau đớn trên thân thể còn chưa dứt hẳn, cơn đau từ trong lòng lại dâng lên. Cậu đối với An Tử Yến chỉ là đồ vật hay thú cưng thôi sao? Muốn hắn quan tâm nhưng chính hắn lại nói không quan tâm. Cậu đưa tay lên đánh An Tử Yến: “Anh nghĩ em là cái gì!!”. Lực của cậu cũng không mạnh lắm. An Tử Yến lui về sau một bước. Chiếc nhẫn rơi xuống. Mạch Đinh nhìn chiếc nhẫn lăn dưới sàn. Cậu rất muốn ngồi xuống nhặt lên rồi đeo lại vào tay An Tử Yến. Lúc cậu nhìn nó, An Tử Yến nhìn vào gương mặt tái nhợt của cậu. Đôi mắt ngậm nước, da trên môi hơi rách. Hắn ngẩn ra. Đột nhiên vô lực rũ bả vai, đi về hướng cửa sổ. Quay lưng về phía Mạch Đinh. Không nói thêm lời nào nữa.

– Hết chương 146 –

Chương 147: Nếu có thể đơn giản như vậy thì tốt rồi

Anh nghĩ em là cái gì? Rõ ràng Mạch Đinh muốn nghe câu trả lời, nhưng cậu không đợi được. An Tử Yến dường như đang đợi cậu rời đi. Mạch Đinh cười, ra ngoài đóng cửa lại. Mọi người ăn cơm vẫn chưa về. Mạch Đinh không biết phải giải thích sao với đám Quách Bình. Cậu căn bản không có tâm trạng suy nghĩ nhiều như vây. Ngay đến đồ đạc, cậu cũng không dọn dẹp mà đi thẳng ra khỏi công ty. Ngồi trên taxi, cậu chạm vào môi mình. Cậu phát hiện có máu. Là của mình sao? Mạch Đinh chùi sạch máu dính trên ngón tay lên quần. Cậu không hề biết, thứ chất lỏng màu đỏ kia chính là từ vết thương đang băng bó của An Tử Yến.

Quay lại phòng chăm sóc khách hàng, Phạm Thiếu Quân gõ cửa phòng làm việc của An Tử Yến: “Yến, tôi mang đồ ăn lên cho cậu đây”. Bên trong không có ai trả lời. Đám Quách Bình quay lại nhìn. Phạm Thiếu Quân mở cửa, nhìn thấy An Tử Yến đứng chỗ cửa sổ.

“Yến?”. Phạm Thiếu Quân nhẹ nhàng gọi tên An Tử Yến. Hắn quay lại, cơm trên tay Phạm Thiếu Quân rơi xuống sàn. Nghe được tiếng hét, bọn Quách Bình chạy vào: “Sao, có chuyện gì?”.

“Máu. Máu. Có máu!”. Phạm Thiếu Quân hệt như nữ chính vừa nhìn thấy chuyện hết sức kinh dị. Anh run rẩy chỉ An Tử Yến. Lúc này Quách Bình mới nhìn thấy có vết máu loan trên áo sơ mi bị áo khoác bên ngoài che đi. Không ngờ Phạm Thiếu Quân có thể nhìn thấy. Nó dường như rất khó phát hiện.

“Không sao chứ?”. Cao Sảng hỏi.

“Không sao. Mọi người ra ngoài đi”.

Quách Bình liếc nhìn vết máu càng lúc càng khếch tán rộng hơn: “Nhưng…”.

“Không cần quan trọng hoá vấn đề”.

“Được. Vậy có chuyện gì thì gọi chúng tôi”. An Tử Yến ra vẻ hiểu. Tất cả mọi người đều bước ra ngoài trong lo lắng. Điện thoại Quách Bình run lên. Là Mạch Đinh gọi đến: “Gọi tôi có chuyện gì?”. Mạch Đinh bình tĩnh: “Sư phụ, anh nói với An Tử Yến cho tôi nghĩ vài ngày. Sắp tới sẽ không đến công ty. Phiền anh ha”.

“Hèn gì hỏi sao trưa nay không thấy cậu. Ra là xin nghỉ. Đúng rồi. Cậu nói Yến nghỉ khi nào đó?”.

“À… hôm qua”.

“Đang tính hỏi, mà nhắm cậu không thấy rồi”.

“Thấy cái gì?”.

“Yến cậu ấy… Không, không có gì. Nhóc con nhà cậu xin nghỉ chắc lại chơi bời với em nào chứ gì. Chơi vui vẻ hen”. Quách Bình muốn nói rồi lại thôi. Nếu Yến không muốn nói, anh cũng không dại gì mà vào vai bà tám.

“Vâng. Được rồi. Gặp lại sau, sư phụ”.

“Bye bye”.

Ngắt máy, Mạch Đinh cau mày, đưa tay chẹm nhẹ lên môi. Ngay đến nói chuyện cũng cảm thấy đau. Cậu ngồi trên băng ghế dài trong công viên. Cầm điện thoại lướt lên lướt xuống. Cảm giác bị bỏ rơi hẳn chính là thế này. Cậu đi là muốn được giữ lại. Nhưng hết lần này đến lần khác, người muốn cậu đi, lại chính là An Tử Yến.Trong điện thoại vẫn còn lưu rất nhiều tin nhắn của cả hai. Mạch Đinh kéo lên đọc lại từng tin một.

[Cho em tan ca đi]

[Đúng rồi, em phải xưng hô như thế nào?]

[Hỏi chuyện vớ vẫn]

[Quản cái tay anh cho tốt. Đừng có đứng sát em đó]

Nước mắt rơi trên màn hình. Cậu nhanh chóng lau nó đi. Tự nhủ: Đàn ông không thể khóc lóc uỷ mị như vậy. Không được khóc nữa. Bởi vì mình là đàn ông. Không giống phụ nữ. Có rất nhiều việc đàn ông không thể làm. Dù có muốn cũng không được. Ngón tay Mạch Đinh ngừng lại. Cậu không có dũng khí đọc tiếp nữa.

Tại sao lại đối xử với em như vậy? Rốt cuộc phải như thế nào mới có thể khiến em hận anh?

Chiếc nhẫn kia anh có nhặt lên không? Nhặt lên rồi anh có đeo lại vào tay không?

Ngoài việc áo sơ mi An Tử Yến có dính máu thì mọi chuyện dường như không có gì xảy ra. Hắn vẫn xử lý công việc một cách bình thường. Không một ai nghi ngờ. Bởi vì thoạt nhìn, hắn còn hoàn mỹ hơn cả trước đây.Sau khi hết giờ làm, An Tử Yến vừa ra khỏi công ty thì đã có một chiếc xe dừng trước mặt. Phó Thúc hạ cửa kính: “Quý Mộng gặp cậu trong thang máy. Nói cậu có chút kỳ lạ”.

“Mắt cô ta hay nhỉ?”. An Tử Yến ngồi vào xe nhắm mắt lại. Phó Thúc mở chút nhạc nhè nhẹ.

“Chuyện của Mạch Đinh?”.

“Ừm”.

“Cậu dỗ dành chút là được rồi”.

“Nếu có thể đơn giản như vậy thì nói làm gì”.

“Phức tạp hơn à?”. An Tử Yến mở mắt: “Tôi đã mấy lần mất khống chế rồi. Hơn nữa càng lúc càng nghiêm trọng. Cứ tiếp tục như vậy, cho dù bây giờ có dỗ được em ấy. Nhưng sau này, cứ mỗi lần mất khống chế, tôi lại khiến em ấy tổn thương sao?”. Phó Thúc hiểu ý An Tử Yến. Anh từng thấy qua một lần. Khi An Tử Yến cùng gã họ Thôi kia ở trong xe. Lúc đó, đến cả anh cũng không dám tuỳ tiện ra mặt ngăn cản.

“Cho nên cậu muốn giữ khoảng cách với cậu ấy?”

“Giữ khoảng cách?”. An Tử Yến lặp lại với vẻ giễu cợt. Không biết là cười khổ hay cười lạnh. Hắn nhìn ra bên ngoài: “Tôi là muốn gì đây?”. Hô hấp của hắn nhẹ đi, dần dần nhắm mắt lại: “Rời xa tên ngốc đó, tôi sắp không chịu nổi nữa rồi”. Có lẽ chưa bao giờ nghe An Tử Yến nói những lời này. Phó Thúc nhìn về phía An Tử Yến. Đột nhiên anh đạp thắng. Nhào qua cởi áo khoác của An Tử Yến, cau mày: “Đùa gì vậy?”.

Phó Thúc nhanh chóng lấy điện thoại ra: “Bác sĩ, là tôi. Phiền ông đến nhà họ An một chuyến”. Phó Thúc cho rằng An Tử Yến ngất đi, nào ngờ giây sau hắn lại lên tiếng: “Gọi bác sĩ làm gì?”.

“Được rồi, đừng nói nữa”.

An Tử Yến bị dùng vũ lực ép ngồi xuống ghế. Hắn mặc cho bác sĩ cỡi bỏ lớp áo bên ngoài. Lớp vải áo sơ mi dính vào da khiến vết thương bị tróc ra trong lúc cởi. Vị bác sĩ này đã làm việc cho nhà họ An nhiều năm. Ông vừa băng bó vừa nói: “Cậu sao lại bị thế này? Vết thương cũng khá lâu. Bị lúc nào vậy? Cũng hơn cả tuần chứ ít. Quá tuỳ tiện! Bây giờ tôi giúp cậu xử lý vết thương, sẽ đau một chút đấy!”. Từ đầu đến cuối, An Tử Yến chẳng thể hiện chút cảm xúc gì. Tay chống một bên mặt. Sau khi xong việc, ông lại nghiêm nghị dặn dò An Tử Yến rồi mới chịu đi.

“Dài dòng”. An Tử Yến mặc áo do Phó Thúc mang đến. Phó Thúc đứng bên: “Dù sao ông ấy và lão gia cũng là chiến hữu, quan tâm đến cậu là bình thường. Lão gia khi còn sống đã dặn dò phải chú ý chăm sóc cho cậu”. An Tử Yến nhìn Phó Thúc: “Là anh cố ý”.

“Chính vậy”. Phó Thúc bình tĩnh thừa nhận. An Tử Yến bước lên cầu thang: “Vậy, anh gọi ông ấy nằm dưới tảng đá kia dậy, tôi sẽ nói cảm ơn anh trước mặt ông ấy”. Phó Thúc nhìn An Tử Yến. Thật không nói nổi với hắn.

– Hết chương 147 –

Chương 148: Càng đau, càng không ngăn được tổn thương

An Tử Yến đứng trước phòng ông nội. Hắn mở cửa bước vào. Căn phòng ngoại trừ thiếu vắng chủ nhân, những thứ khác vẫn không hề thay đổi. An Tử Yến nhìn khuôn hình lúc nhỏ của hắn chụp cùng ông nội. Hắn mở ngăn kéo, bên trong toàn là những thứ vớ vẫn. Giọng nói Mạch Đinh vang lên bên tai.

(Ông nội, ông lại chọc cháu. Chả vui tí nào cả!)

(Ông nội, ông nói An Tử Yến đi, anh ấy toàn bắt nạt cháu!)

(Ông nội, An Tử Yến anh ấy…)

Ba người biến thành hai người. Hai người hoá một người. Người hứa sẽ ở bên hắn rồi cũng bỏ hắn mà đi. Nếu không phải là Mạch Đinh, hắn không có cách nào vượt qua khoảng thời gian ấy. Lúc đó, hắn rất muốn ôm Mạch Đinh vào lòng và nói: Thật may còn có em ở đây. Anh không thể mất đi em được.

Mạch Đinh ngồi ở công viên đến tận khuya. Nơi này có thể nhìn thấy mọi thứ về An Tử Yến. Con người ta thật mâu thuẫn. Mâu thuẫn đến buồn cười. Miệng thì nói muốn rời xa hắn, nhưng trong lòng vẫn mong ở bên hắn. Có chịu tổn thương thế nào, cậu vẫn ôm lấy cái hy vọng buồn cười đó.

Em… có phiền không…

Đi đi. Anh không muốn nhìn thấy em nữa.

An Tử Yến, anh nói thêm nhiều lời tàn nhẫn hơn nữa đi. Em muốn xem, phải nói bao nhiêu em mới không còn nhớ anh nữa. Mỗi dây thần kinh trong em sẽ căng cứng lên. Em sợ nếu em thả lỏng, em sẽ chạy đến cầu xin anh đừng đuổi em đi, cầu xin anh yêu em. Em không sợ mất mặt. Em chỉ muốn anh mà thôi.

Bốn ngày, thời gian trôi đi không nhanh cũng không chậm. Mạch Đinh nằm dài trên ghế salon nhà Lý Minh. Cậu không ngủ được, mà cũng chẳng muốn làm gì. Phần lớn thời gian đều chỉ nhìn màn hình điện thoại. Không hề có một tin nhắn. An Tử Yến chẳng phải đã nói không cho phép cậu rời xa hắn sao? Vậy sao hắn không kéo cậu về nhà? Thì ra, chiến tranh lạnh còn khó khăn hơn cả cãi nhau. Ít ra còn có thể nghe được giọng nói của hắn.

Chẳng lẽ đã hối hận?

Không thể nuốt nổi cơm. Phim cũng không xem nổi. Yêu nhiều càng khiến cho con người ta đau nhiều hơn.

Lý Minh ra ngoài mua đồ. Mạch Đinh đứng bên cửa sổ. Trời lại tối rồi. Bầu trời không một ngôi sao. Cậu mở cửa sổ. Tiếng ồn bên ngoài dễ dàng ùa lên cả tầng bốn. Khó quá! Sau này phải làm sao? Còn phải giùng giằng bao lâu nữa? Nếu chê lời nói của cậu phiền, cậu đổi có được không? Suy nghĩ đó lại xuất hiện. Cậu xem thường chính bản thân mình. Cậu rướn người ra bên ngoài, dùng hết sức lực hô lớn: “Lần này em tuyệt đối không cầu xin anh, An Tử Yến!”. Người bên dưới tò mò nhìn lên. An Tử Yến ngồi trong xe nắm chặt tay lái, nghe rõ từng lời của Mạch Đinh.

Chuông điện thoại vang lên, Mạch Đinh cuống cuồng nhào đến ghế salon nhận máy. Là văn phòng mô giới: “Vâng?”.“Chào anh, anh Mạch. Xin hỏi bây giờ anh có tiện nói chuyện không?”

“Vâng, có chuyện gì vậy?”

“Ngày mai anh có thời gian không? Có thể thực hiện thủ tục chuyển nhượng tài sản rồi”.

“Sao lại liên lạc với tôi, anh phải…”.

“Là căn hộ mang tên anh. Tiền đã thanh toán rồi. Vì chủ nhà có việc nên kéo dài cho đến bây giờ. Thật xin lỗi. Vậy mai anh có thời gian không?”

“Mai tôi bận rồi. Có thể đợi lúc khác được không?”

“Đương nhiên rồi. Vậy tôi không quấy rầy anh nữa. Chừng nào anh xác định thời gian thì hãy liên lạc cho tôi”.

“Được”.Cho dù hai người không xảy ra tranh cãi, Mạch Đinh cũng không muốn ngôi nhà đứng tên cậu. Huống hồ cậu còn không hề bỏ ra một đồng nào để mua nó. Nhà là mua trước khi cả hai cãi nhau. Bây giờ có lẽ An Tử Yến đã hối hận rồi. Cậu lại đi về phía cửa sổ, không chần chừ gọi cho An Tử Yến. Cậu cho rằng bản thân đã tìm được lý do điện thoại cho hắn.

An Tử Yến ngẩng đầu nhìn Mạch Đinh, nhận điện. Hai người không nói với nhau câu nào. Lòng Mạch Đinh rối bời, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Là chuyện ngôi nhà. Người mô giới vừa gọi. Em muốn nói nếu nhà là anh mua thì anh đứng tên đi. Em không cần”. An Tử Yến siết chặt tay. Một giây, hai giây, năm giây, mười giây. Giọng nói của hắn xuyên qua điện thoại, đâm thẳng vào lồng ngực Mạch Đinh.

“Mạch Đinh, em muốn chia tay à?”. Đây là chuyện gì? Sao hắn lại hỏi chuyện này? Cậu nói muốn chia tay khi nào? Hắn hỏi như chuyện rất đỗi bình thường. Nói muốn bỏ đi là dỗi thôi mà. Không thể trả lời, không được để tức giận che mắt. Nói không phải đi. Nói không phải vậy đi. Xin hắn tha thứ đi. Lòng Mạch Đinh bức rức không thôi. Nhưng rồi, miệng khẽ nhếch lên: “Đúng”. Thật đau. Tại sao? Thật sự rất đau. An Tử Yến, cứu em!

Nghe được câu trả lời, An Tử Yến hít một hơi thật sâu: “Ngôi nhà đó coi như phí chia tay đi. Bây giờ em không có chỗ ở. Em…”. Đường truyền bị ngắt. An Tử Yến nhìn vào màn hình điện thoại. Hắn đạp chân ga lái xe đi.

Bước tiếp theo phải thế nào. Hai người cũng không biết.

Lý Minh vừa mở cửa đã nhìn thấy Mạch Đinh đứng đờ đẫn bên cửa sổ. Anh đi tới quơ tay trước mặt Mạch Đinh: “Đần ở đó làm gì? Thấy rồi à?”. Mạch Đinh tựa lưng vào cửa sổ trượt chân ngồi xổm xuống sàn, lầm bầm: “Hết rồi. Tất cả đã hết rồi”. Lý Minh quay người lấy hộp sữa tươi đặt lên bàn: “Còn ở đó nữa, kêu ngạo làm gì? Biết An Tử Yến đến tìm, còn không mau xuống”.

“Ông nói cái gì?”.

“Hợ, ông đứng chỗ cửa sổ, tôi tưởng ông biết rồi chứ. Lúc về tôi thấy An Tử Yến đậu xe bên dưới ấy. Nhưng mà lúc hai người cãi nhau, An Tử Yến ghê quá, tôi chả dám lại gần. Hồi ở trường, có lần hai người…”. Lý Minh vẫn còn mơ màng theo dòng hồi ức, Mạch Đinh đã đứng dậy chạy ra ngoài. Chạy đến chỗ thang máy thì dừng lại, cậu không biết đuổi theo để nói cái gì.

Cửa thang máy mở ra, Mạch Đinh bị kéo vào bên trong. Cậu ngẩng đầu lên nhìn An Tử Yến. Cậu muốn thoát khỏi đôi tay của hắn, nhưng càng bị hắn giềm chặt hơn. Giọng nói của hắn tựa như từ địa ngục truyền đến: “Đừng động đậy, cũng đừng nói thêm một lời nào nữa”. Không giải thích được, cậu không thể giải thích được vì sao thân thể cứ thế mà làm theo An Tử Yến.

Mạch Đinh ngồi vào chỗ quen thuộc trên xe. Cậu từng ngồi ở vị trí này rất nhiều lần. Đã từng ngồi đây mà nói rất nhiều chuyện, hôn rất nhiều lần. Nhưng hôm nay, chỉ có trầm mặc. Ánh mắt cứ chăm chăm nhìn con đường lùi dần về sau. Ánh đèn của những chiếc xe ngược chiều phản chiếu lên gương mặt nhợt nhạt của Mạch Đinh. Đây là con đường đến ngôi nhà gỗ. Từ khi ông nội qua đời, đã hơn một năm rồi hai người họ chưa từng quay lại đây. Một nơi đã từng lưu giữ những kỷ niệm ấm áp của Mạch Đinh đã trở thành một bóng ma bám lấy cậu. Bởi vì chính nơi đây đã xuất hiện chuyện đau nhất trong đời cậu.

– Hết chương 148 –

_________________

Chương 149: Anh đau khổ cái gì chứ?

Cậu đột nhiên bắt lấy cánh tay An Tử Yến: “Đến chỗ khác đi. Chúng ta đến chỗ khác đi”. An Tử Yến không trả lời, cũng không đổi hướng đi. Mặc dù Mạch Đinh không muốn, hắn vẫn vẫn cứ theo con đường mà đến ngôi nhà gỗ. Những hồi ức vui vẻ cùng đau thương dễ dàng ùa về. An Tử Yến bước xuống xe vòng sang phía Mạch Đinh, kéo cậu ra ngoài. Mạch Đinh phản kháng trong vô vọng mà bị lôi vào nhà.

Đêm nay tuy trời không có sao, nhưng trăng lại vô cùng sáng. Ánh trăng dịu dàng ôm lấy ngôi nhà nhỏ. Dưới vẻ đẹp đó không phải là cảnh vật nên thơ mà lại là khuôn mặt An Tử Yến. Mới có bốn ngày không gặp, gương mặt hắn sao lại lạnh lùng thế kia? Hắn còn chẳng quan tâm cảm xúc của cậu mà lôi cậu đến chỗ này. Đối với hắn, cậu bất lực. Nhưng hắn lại có thể tuỳ ý mà định đoạt cậu. Mạch Đinh đặt tay lên nắm cửa.

“Lại muốn đi?”. Tay Mạch Đinh cứng lại.

“Mạch Đinh, đây là lần thứ mấy em bỏ đi trước mặt anh rồi?”. An Tử Yến đứng sau lưng Mạch Đinh. Cậu siết chặt tay. Lần này, chính là cậu đã dùng hết sức lực và dũng khí cả đời để cãi nhau với hắn. Cậu muốn cho An Tử Yến phải đau giống cậu. Đừng quan tâm đến gương mặt của hắn. Phải để cho hắn đau, thật đau: “Anh đúng là quan tâm nhiều thứ. Còn nhớ đến cả em nữa”.

“Đừng dùng giọng điệu đó nói chuyện với anh”.

“Sao lại không? Chúng ta không phải chia tay rồi sao? Em phải dùng giọng điệu thế nào để nói chuyện với anh? Anh là ai chứ?”. Giọng nói của cậu run rẩy. Còn chưa kịp quay đầu lại, cậu đã ngã nhào xuống sàn. Da trên đầu gối cùng cùi chỏ của cậu bị rách. Mạch Đinh tức giận xoay người lại nhìn chằm chằm vào An Tử Yến. Bây giờ, cậu có thể rõ ràng nhận thấy điều kì lạ ở An Tử Yến. Hắn tiến lại chỗ Mạch Đinh, ngồi xổm xuống, vươn tay đến trước mặt cậu. Muốn đánh sao? Mạch Đinh nhắm chặt hai mắt. Quả đấm xé gió lướt ngang qua tai cậu, dội thẳng vào tường. Ngay sau đó, Mạch Đinh cảm nhận lực tay An Tử Yến nắm lấy cằm mình. Cậu mở mắt. Vừa chạm vào đôi mắt của An Tử Yến, cậu lại nhắm tịt mắt. “Nhìn anh”. Mạch Đinh không chịu làm theo. An Tử Yến đè mạnh cậu vào tường: “Anh nói em nhìn anh. Nghe không?”. Cuối cùng, Mạch Đinh cũng mở mắt.

“Quả nhiên, nhốt em ở đây vẫn tốt hơn”.
“Anh muốn nhốt em ở đây?”

“Không phải muốn. Mà anh sẽ làm vậy. Mạch Đinh, tại sao chứ?”. Hắn siết mạnh cằm Mạch Đinh: “Tại sao lại muốn lần nữa…”. Hắn không nói hết câu mà nhìn vào Mạch Đinh. Chỉ là nhìn một lúc thôi. Hắn buông tay, đứng lên. Đi sang bên gian có hồ nước. Thanh gỗ nhỏ trên hồ nước phát ra âm thanh, An Tử Yến ngồi xuống, co chân, tay đặt lên đầu gối. Lời nói, hành động của hắn khiến Mạch Đinh khó hiểu. Tại sao hắn luôn khó hiểu như vậy? Cứ đối xử với cậu thô bạo rồi quay lưng về phía cậu? Mạch Đinh chỉ nhìn vào cánh cửa kia. Bây giờ nếu ra ngoài, liệu hắn có giữ lại không? Hắn có tức giận không? Hắn sẽ không im lặng nữa sao? Mạch Đinh nén đau mà đứng lên.

Chìa khoá xe được ném đến chỗ chân Mạch Đinh. An Tử Yến không quay đầu lại, tiếp tục nhìn mặt nước: “Em có thể đi nếu em muốn đi như lời em nói… Nhưng… Mạch Đinh, lần này em đi, anh sẽ không tìm em nữa. Không phải em nói muốn anh đứng ở lập trường của em mà suy nghĩ sao? Em muốn rời xa anh, anh đồng ý với em”. Đưa cậu đến đây rồi nói cậu đi. Bây giờ còn nói muốn buông tha cho cậu. Lời nói trước sau của hắn sao mâu thuẫn quá. Hắn phát hiện ra điều gì sao?

Mạch Đinh bước đến chỗ An Tử Yến. Cậu dừng lại ở cạnh cửa. Bên trong cậu rất muốn tiến thẳng lên thanh gỗ mà đối chất với An Tử Yến. Trái tim cậu như ngừng đập một nhịp. Ánh trăng hắt hết nguồn sáng lên người An Tử Yến. Mạch Đinh có thể nhìn thấy rất rõ ràng. Tại sao gương mặt của hắn lại đau thương đến vậy? Cá nhìn thấy được, hắn đang khóc. Ánh trăng thấy được, hắn đang khóc. Đó không phải là thứ nên xuất hiện trên khuôn mặt hắn.
An Tử Yến ngồi đó. Nỗi đau thương bao trọn lấy cả người hắn. Đôi môi hắn mấp mấy. Mạch Đinh thấy rõ, hắn đang khóc. Cả cơ thể cậu vô lực ngồi bệch xuống. Cậu muốn gọi tên An Tử Yến, nhưng chẳng thể cất lên thành lời. Chỉ có thể ngồi đó mà nhìn. Không có cách nào bước lại gần hắn thêm chút nữa.

An Tử Yến, anh rốt cuộc đau khổ vì cái gì? Người nên đau khổ là em mới đúng.

Mi mắt Mạch Đinh trĩu xuống. Cậu có cảm giác mình đang mơ. Mọi thứ hoa mỹ xung quanh đều không còn. Cậu chỉ mơ thấy An Tử Yến đang ôm lấy cậu.

Tỉnh lại trên sàn nhà lạnh như băng, Mạch Đinh không phân biệt được đâu là mơ, đâu là thật. Chỉ hai giây sâu, cậu liền trở về với thực tại. Cơ thể cùng lồng ngực đau nhói nhắc nhở cậu. Cậu chỉ thiếp đi tầm ba tiếng. Bầu trời trên cao vẫn đen thâm thẩm. Đứa trẻ mong nhớ được nhiều thứ nhưng lúc nào cũng quên. Người lớn thì muốn quên đi nhiều chuyện, nhưng rồi chẳng thể quên được. Tầm mắt Mạch Đinh dừng lại trên người An Tử Yến. Tư thế của hắn vẫn vậy. Chỉ có đôi mắt là nhắm ngiền. Mạch Đinh nhích nhẹ người đến gần An Tử Yến. Cậu cúi đầu nhìn hắn. Sau đó đặt gối xuống sàn, vươn tay ra muốn chạm vào hắn. Bàn tay cậu dừng lại giữa không trung. Bất chợt, An Tử Yến nắm lấy tay cậu. Hắn mở mắt. Hai người họ nhìn nhau.

“Tại sao cả em và ông nội đều rời xa anh?”. Gương mặt hắn hệt như một đứa trẻ. Câu hỏi của hắn khiến Mạch Đinh đau đớn. Mạch Đinh cũng muốn hỏi tại sao hắn lại nhắc đến ông nội. Vài giây sau, sắc mặt cậu trở nên trắng bệch. Cậu nhớ chính tại ngôi nhà gỗ này, cậu đã khóc, đã kêu gào, luôn miệng nói với An Tử Yến rằng: Ông nội đi rồi nhưng vẫn còn em. Em yêu anh. Em không có cách nào thay thế được ông. Em chỉ là một Mạch Đinh vô cùng bình thường. Nhưng Mạch Đinh tuyệt đối sẽ không rời xa anh. Anh còn có em. Anh còn có em mà.

Cậu lừa An Tử Yến hệt như lúc trước cậu lừa hắn sẽ có kỳ tích xuất hiện. Sự thật là, kỳ tích không xuất hiện và ông nội đã bỏ hắn mà đi. Cả cậu cũng không thực hiện đúng như lời hứa. Cứ hết lần này đến lần khác rời đi. Thời gian cứ như vậy mà khiến con người ta dễ dàng quên đi lời hứa sao?

– Hết chương 149 –

Chương 150: Là kết thúc sao?

“Cho nên anh trách em? Trách em không thực hiện đúng lời hứa à?”. Cậu chấp nhận lời trách cứ của An Tử Yến. Dù sao người hứa cũng là cậu.

An Tử Yến buông tay Mạch Đinh ra, vươn ngón cái lau đi khoé mắt ướt của cậu: “Tại sao anh lại trách em? Chẳng phải anh đã hứa sẽ không làm em khóc, không khiến em tổn thương sao? Nhưng bây giờ em lại khóc, tổn thương vì anh. Anh cũng không thực hiện đúng lời hứa của mình chẳng phải sao?”. Sự dịu dàng của hắn khiến Mạch Đinh khóc nhiều hơn. Nếu câu trả lời của hắn có chút ý trêu chọc, cậu sẽ hét tên hắn và đẩy hắn ra. An Tử Yến thu tay về, tiếp tục dùng ngữ điệu nhẹ tênh: “Anh phải làm sao mới không khiến em bị tổn thương đây?”

Đó là điều Mạch Đinh đi muốn nghe, không phải sao?

Cậu có nên cười vì lần này đã thắng hắn? Là hắn cầu xin cậu trước. Nhưng cơn đau này là từ đâu đến? Khiến người mình yêu phải đau, bản thân còn có thể dễ chịu sao? Lúc An Tử Yến vô tình làm cậu đau, cảm giác trong lòng hắn chắc cũng như cậu. Tại sao đến cuối cùng mới hiểu được, trong tình yêu không có thắng thua. Dù thắng được đối phương cũng có thấy vui vẻ gì đâu.

“An Tử Yến, em…”. Mạch Đinh dừng lại, đường chân trời dần sáng, tầm mắt của cậu rõ hơn rất nhiều. Cậu nhìn thấy lớp băng gạc bên trong áo An Tử Yến. Cậu muốn cởi áo hắn ra nhưng bị hắn cản lại.

“Đó là…”.

“Tự anh làm”. Lời giải thích quá hời hợt. Hắn nói dối. Mạch Đinh biết, An Tử Yến làm gì có thời gian tự khiến mình bị thương. Nếu không phải hắn thì ai? Nếu biết, cậu nhất định phải xử lý kẻ đó. Là ai chứ? Mạch Đinh tự hỏi mình. Cậu nhìn vết thương trong khi tay đang bị khoá. Nhìn lớp băng gạc, rồi nhớ tay cậu từng dính máu. Khi cậu dùng sức đẩy ngực An Tử Yến… Hắn bị thương từ lúc đó rồi sao? Không phải do cậu chứ? Chỉ đẩy vài cái thôi mà. Sao lại chảy máu được? Rồi đoạn kí ức khác xuất hiện. Đoạn đối thoại của Phùng Phỉ Mông và Phạm Thiếu Quân vang lên. Con dao nhỏ bằng bạc đó Phùng Phỉ Mông đã để đâu? Mạch Đinh đờ đẫn. Khi cậu đẩy đống giấy tờ trên bàn vào người An Tử Yến, con dao đó đã ở đâu?

Là cậu? Chính là cậu.

“Em… Em không cố ý. Để em xem một chút. Em… Em không…”.

“Anh đã nói không phải là em”. Lời nói của An Tử Yến lúc nào cũng khiến người khác dễ dàng tin tưởng. Lần này, Mạch Đinh cũng rất muốn tin. Hắn đang sợ cậu tổn thương. Hắn vì sự ra đi của ông nội và cậu mà tự hành hạ bản thân, vậy mà vẫn sợ cậu bị tổn thương sao?
Cứ giằng co như vậy nhưng chẳng ai giải thích được. Rột cuộc có ai giải thích được đây? Cậu muốn chứng minh cái gì? Chẳng phải An Tử Yến vẫn… vẫn luôn yêu cậu sao? Mạch Đinh đặt tay lên đầu gối An Tử Yến siết chặt: “Nếu không kiềm chế được thì làm em bị thương đi. Em nguyện bị thương thay anh”.

“Lại ăn nói vớ vẫn”.

“Không phải! Là thật đó”. An Tử Yến kéo Mạch Đinh vào lòng. Hắn nhìn mặt nước óng ánh bạc, yết hầu cử động lên xuống: “Xin lỗi. Nói em phiền gì đó. Có lẽ anh sẽ càng lúc càng khó khống chế bản thân. Nhưng chẳng lẽ anh lại muốn em lo lắng đề phòng khi ở cạnh anh? Muốn em để ý đến tâm trạng của anh mà nói chuyện, không dám nói lên cảm nhận của bản thân sao? Mạch Đinh, anh không bận tâm chuyện nhường ti vi cho em. Không phải như vậy”.

“Em…”.

“Nghe anh nói hết. Anh muốn hỏi thời gian này xa cách nhau em có tốt hơn không?”

Mạch Đinh lên tiếng: “Em không muốn”.“Anh nói là nghe anh nói hết đã. Anh đã nghĩ rồi. Nhưng anh rất muốn nói với em. Chỉ nói với một mình em. Em nói anh xấu xa, ích kỷ cũng được. Tuỳ em. Nhưng có thế nào cũng không cho em rời đi. Mạch Đinh, đừng rời xa anh được không. Bất kể anh sẽ khiến em tổn thương”.

“Đây không phải câu nói xấu xa nhất mà em từng nghe. Cũng chẳng phải ích kỷ nhất. Đây là lời yêu cầu tuyệt vời nhất mà em từng nghe”. Mạch Đinh vùi đầu vào lòng An Tử Yến, hai tay nắm lấy áo hắn, nước mắt ướt đẩm lớp băng gạc. “Em thật thích nói mấy câu sến súa”. An Tử Yến đặt tay lên gáy Mạch Đinh.

“An Tử Yến”.

“Ừ”.

“Ông nội rồi cũng sẽ phải đi”. Mạch Đinh có thể cảm nhận được An Tử Yến dừng động tác. Mạch Đinh biết mình tham lam. Nếu khiến hắn buông ông nội, hắn sẽ chân chính biến thành An Tử Yến. Mạch Đinh không muốn nhìn thấy An Tử Yến bi thương của đêm hôm ấy thêm lần nữa: “Con người ta rồi sẽ phải chết. Ông nội không bỏ anh. Chẳng qua là ông bị bệnh. Chỉ có thể nằm ở bệnh viện chịu đựng cơn đau hành hạ. Anh có thể nhìn thấy khoảng thời gian đó ông đã đau như thế nào. Bây giờ ông đã gặp được bà nội. Có gì không tốt? Em biết em nói không hay, nhưng điều đó anh hẳn là hiểu hơn em”.

Giọng nói của An Tử Yến lại về chế độ lạnh băng như trước: “Anh rất hiểu. Nhưng em cho rằng, hiểu rồi thì có thể làm được gì?”. Mạch Đinh ngồi thẳng dậy, kéo cổ áo lau mặt. Khoé miệng Mạch Đinh cử động. Ánh ban mai dần kéo đến, lan toả sau lưng An Tử Yến tạo thành một vòng sáng. Mạch Đinh mỉm cười dưới vầng sáng cùng đôi mắt lấp lánh tuyệt đẹp. Cậu cảm thấy An Tử Yến toả sáng là có thật: “Người khác không làm được. Nhưng anh là An Tử Yến. Trong mắt em, anh là người hoàn hảo nhất. Ở đó hãy để bà nội chăm sóc ông. Ở đây, hãy để em chăm sóc anh. Nếu anh không làm được, vậy sau này ai chăm sóc em đây?”

Không khí sáng sớm ẩm ướt nhưng mát mẻ. Cơn gió nhẹ lướt ngang qua hai người. An Tử Yến lặng nhìn khuôn mặt vừa khóc vừa cười của Mạch Đinh. Hắn đưa tay kéo lấy cổ áo của cậu lại gần mình, hôn lên đôi môi cậu.

Kết thúc rồi sao? Mạch Đinh không cho là vậy. Cậu vẫn nhớ đến cơn ác mộng vừa qua. Hai người họ giống như đã đến điểm cuối và lại lần nữa trở về điểm bắt đầu.

– Hết chương 150 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau