CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Chắc em sẽ không mất anh đâu

Về đến nhà, tiếng piano vọng ra. Đến cả giày Mạch Đinh cũng còn chưa cởi, cậu đi thẳng vào trong. Nhìn bên gò má An Tử Yến đang chơi đàn, cậu nhớ lại. Cái lúc mà An Tử Yến bế Vương Tích Viên. Mạch Đinh rất muốn hỏi: Anh thích con nít hả? An Tử Yến sẽ trả lời thế nào? Hắn sẽ nói thật hay nói dối? Nhưng làm sao cậu phân biệt được những lời nói đó.

Chẳng qua là một đứa bé thôi, em sẽ không mất anh đâu, phải không?

Một bên là tiếng đàn piano, một bên là tiếng chuông điện thoại. Ngô Hinh nhận điện.

“Vâng”.

“Là tôi”.

“Vâng. Nếu đã gọi điện, hẳn đã có câu trả lời”.

“Chuyện như vậy, nói thế nào thì người chịu thiệt cũng là con gái. Tôi có điều kiện”.

“Ông xem, bây giờ đã là thời đại nào rồi. Chỉ cần Tiểu Tư tự nguyện, làm sao có thể coi là chịu thiệt được. Chúng tôi sẽ đối xử với Tiểu Tư thật tốt. Giống như con dâu vậy”.

“Lời bà nói rất đơn giản. Bà hẳn rõ chuyện này không thể so sánh với nước ngoài. Ở trong nước, vợ chồng hợp phải mới có thể sinh con với nhau. Tôi nghĩ bà đã biết phải sắp xếp thế nào. Dù An Tử Yến có kết hôn, nhưng tờ giấy hôn thú kia cũng chẳng có nghĩa lý gì ở trong nước”.

“Nếu đã rõ hết tất cả, ông còn có yêu cầu gì?”

“Lúc Tiểu Tư mang thai, Tử Yến nhất định phải ở bên chăm sóc Tiểu Tư. Nhưng không được làm kiểu đàn ông như vậy. Tôi không muốn cái thai bị ảnh hưởng những tư tưởng xấu. Yêu cầu của tôi không quá đáng chứ?”

“Tôi biết ông muốn nói gì. Không nên uống phí tâm tư. Nếu tôi có thể thay đổi sự lựa chọn của Tử Yến thì bây giờ chuyện cũng không thành ra thế này”.

“Vậy bà đồng ý hay từ chối?”. Ngô Hinh trầm mặc một lúc, trả lời: “Được. Nhưng đứa trẻ sinh ra, ông không thể do dự việc Tử Yến muốn ở với ai”.

“Nếu bà đã đồng ý, tôi tự khắc làm được”. Bạch Hùng cúp điện thoại.

Ngón tay An Tử Yến dừng lại: “Sao vậy?”

“Không sao. Anh đánh đàn hay quá”. Mạch Đinh đi đến ngồi cạnh An Tử Yến. Cậu đưa tay lên đặt trên phím đàn: “Nghe anh đàn lâu như vậy rồi, em có học được một bài, muốn nghe không?”. An Tử Yến không lên tiếng. Mạch Đinh đánh tới. Chỉ là một bài nhạc thiếu nhi đơn giản nhất. Dù vậy, cậu vẫn đàn loạn cả lên. Lúc kết thúc, cậu kiêu ngạo: “Thế nào?”

“Em xác định muốn nghe anh nhận xét?”

“Mới học thì sao mà đánh hay được!”. Mạch Đinh tức giận nhìn An Tử Yến, cậu cảm thấy cái sự biểu cảm này sắp không chống đỡ nổi nữa. Đột nhiên, cậu ôm lấy cổ hắn, vùi mặt vào hõm vai hắn.
“Hừm”. An Tử Yến đang muốn đẩy ra, Mạch Đinh càng ôm chặt hơn: “Để em ôm thêm chút nữa. Đừng đẩy em ra”.

“Có chuyện gì?”

“Không có gì. Tại em lại suy nghĩ lung tung thôi”. Mạch đinh nhắm mắt, dùng chóp mũi chạm vào làn da của An Tử Yến. Đôi tay vốn tính đẩy cậu ra dần hạ xuống lưng, ôm chặc lấy cậu.

Với bố mẹ, con cái là quan trọng nhất. Nếu An Tử Yến trở thành bố rồi, người quan trọng nhất với hắn nhất định là đứa bé. Mạch Đinh không thể cho An Tử Yến thứ quan trọng đó được. Chỉ người khác mới có thể. Chỉ phụ nữ mới có thể cho hắn điều đó. Giới tính, chính là thứ đặc biệt nhất.

Vài ngày tiếp theo, gió yên sóng lặng cho Mạch Đinh không gian yên tĩnh suy nghĩ. Cậu không cho rằng sự lựa chọn bây giờ của bản thân là vĩ đại. Cũng không nghĩ sẽ nhường lại An Tử Yến. Chẳng qua là, cuộc sống không phải chỉ sống cho mỗi bản thân. Nếu bố mẹ chỉ sống vì bản thân họ, vậy có lẽ cả đời này tình cảm của cậu cũng sẽ không được chấp nhận.

—–

Lại bị gọi vào phòng làm việc, bộ mặt Bạch Tiểu Tư chính là vô cũng miễn cưỡng. Bạch Hùng hút thuốc, quay lưng về phía cô. Ông chỉ muốn thử một lần. Không cho rằng có thể thuyết phục được Bạch Tiểu Tư. Nếu cô không muốn, ông cũng không có ý ép buộc.

“Bố, bố gọi con đến không phải lại chuyện kết hôn sinh con đó chứ? Con phải nói bao nhiêu lần nữa đây?”

“Nếu tôi nói để chị và Tử Yến kết hôn sinh con thì sao?”

Bạch Tiểu Tư nghĩ Bạch Hùng chỉ nói cho có. Nhưng ông sẽ không tự nhiên mà đùa giỡn như vậy. Biểu cảm trở nên nghiêm túc: “Là sao? Con nói rồi… Yến có người yêu rồi. Hơn nữa cũng đã kết hôn. Bố đừng nói mấy lời kì lạ như vậy!”.

“Tôi biết. Hơn nữa tôi cũng biết người yêu của nó là ai”.Bạch Tiểu Tư nhíu mày: “Sao bố biết”.

“Dì Ngô Hinh của chị nói cho tôi biết”.

“Nhất định là dì lại âm mưu gì đó. Con nói chứ mọi người đừng có làm loạn lên được không?”

“Không cần chị lo”.

“Không được. Con phải nhắc nhở Yến với Mạch Mạch”.

“Bọn nó biết rồi”.

“Biết rồi?”

“Chúng không nói cho chị biết à? Chúng muốn nhờ chị giúp. Nhưng chuyện này không phải tuỳ tiện là có người thực hiện được”. Bạch Hùng cố ý nói thật chậm để Bạch Tiểu Tư không thể nắm bắt tâm tình. Vậy nên cô không ngừng suy đoán. Nghĩ thầm có phải bố cô đang lừa cô chuyện gì. Nếu muốn cô giúp, Mạch Đinh nhất định sẽ điện thoại ngay, cần gì để Bạch Hùng thông báo.

“Có đồng ý hay không là do chị quyết định. Tôi không can thiệp”.

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Bọn nó muốn có con”.

“Cho nên muốn để con của Yến vào bụng của con? Cho dù bọn họ muốn tìm con giúp, cũng không cần nhờ đến bố lên tiếng. Con nói không sinh con, bố liền dùng cách này?”. Đối với sự thẳng thắn của con gái, Bạch Hùng trợn mắt: “Chị không tin tôi cũng hết cách. Tôi thừa nhận tôi rất muốn có cháu. Nhưng chuyện như vậy không phải tôi muốn là làm được. Nếu bên An Tử Yến không đồng ý thì sao? Hơn nữa, nếu chị chịu như một đứa con gái bình thường kết hôn sinh con, chị cho rằng tôi sẽ đồng ý với bên đó à?!”.

“Cái này không giống bố. Bố, bố còn toan tính khác đúng không?”. Bạch Tiểu Tư chất vấn, Bạch Hùng quả thật có toan tính khác. Đứa trẻ ra đời sẽ trở thành sợi dây liên kết tình cảm bền chặt nhất.

“Tôi có thể toan tính cái gì? Chính chị ép tôi phải dùng đến hạ sách này. Tôi còn có lòng dạ mà suy tính chuyện khác nữa à? Tôi nói rồi, nếu chị không đồng ý, tôi cũng không miễn cưỡng”. Bạch Tiểu Tư dù sao cũng học ở nước ngoài, đối với chuyện như Mạch Đinh chẳng có gì là kinh ngạc. Chẳng qua cô chỉ thật lạ. Cô chưa từng nghe hai người họ muốn có con. Cô chỉ nghĩ đơn giản rằng bố cô đang dò xét cô mà thôi.

“Có đồng ý hay không cũng phải nghĩ cho bản thân. Nếu không còn chuyện gì nữa, con xin phép”. Bạch Tiểu Tư nhìn Bạch Hùng lần nữa rồi mở cửa bước ra ngoài.

– Hết chương 141 –

Chương 142: Người không muốn nói nhất đó chính là anh

Lúc tan việc, Mạch Đinh nhận được điện thoại của Bạch Tiểu Tư. Cậu đứng lên, đi vào một góc khuất bên nhà vệ sinh mới nghe máy: “Alo, Tiểu Tư?”.

“Mạch Mạch, tôi nói cho cậu biết một chuyện. Cậu đừng giật mình đấy. Tôi đoán chừng mẹ chồng cậu và bố tôi nhàn rỗi không có chuyện gì làm, bảo tôi là cậu và An Tử Yến muốn có con, muốn tôi giúp. Cái này quá quái lạ đi”. Bạch Tiểu Tư không nghe thấy hồi âm gì, hỏi lại: “Cậu bị giật mình à?”. Mạch Đinh siết chặt điện thoại: “Xúc phạm đến cô không?”. Bạch Tiểu Tư ngẫn ra: “Xúc phạm hả? Không đâu. Nếu cậu và chồng trước muốn có con thì cũng là cách. Thay vì để cho những người phụ nữ khác không có lai lịch mang thai đứa bé, tôi là người thích hợp nhất, không phải sao? Nếu những người kia nảy sinh tình cảm với chồng cũ, dùng đứa bé uy hiếp thì phiền phức lắm”. Mạch Đinh vốn sợ Bạch Tiểu Tư mắng một trận, không ngờ thái độ của cô lại rộng lượng, bình thản như vậy.

“Nhưng… không phải cô nói không muốn sinh con sao?”

“Không phải không muốn. Nhưng tình hình này không phải là con của tôi. Là của cậu và chồng cũ. Mà ưu đãi quá đi. Còn thế này nữa”.

“Thật không sao chứ? Cô còn chưa kết hôn. Hơn nữa, mang thai…”.

“Không cần lo lắng chuyện đó. Tôi rất thích”. Bạch Tiểu Tư dừng lại vài giây: “Nhưng Mạch Mạch, là ý của hai người phải không? Có đúng là cậu và chồng cũ muốn có con không? Không phải vì người khác mà cậu làm vậy chứ?”. Mạch Đinh không biết trả lời nàng thế nào. Cậu không biết bản thân muốn có con không. Cậu chưa bao giờ nghĩ đến. Cậu nghĩ, vấn đề đó quá xa với với cậu. Hôm nay, nguyện vọng cùng hạnh phúc của cả hai gia đình đè nặng lên vai cậu. Cậu không cần phải làm gì cũng có thể giúp mọi người thực hiện nó.

Không có lý do gì để do dự nữa, Mạch Đinh đóng chặt câu trả lời khác lại.

“Chính là muốn như vậy”.

“Vậy sao?”

“Ừ. Là tôi muốn có con. Con của An Tử Yến”.

“Vậy à”.

“Trước kia là vậy”.

Bây giờ, chỉ cần vì An Tử Yến, cái gì cũng chỉ vì hắn thôi.

Mạch Đinh ngẩng đầu lên, chẳng biết An Tử Yến đã đứng phía trước nhìn cậu từ bao giờ.

“Em đứng đây nói chuyện với ai?”. Hắn đã nghe được gì rồi?

“Tiểu Tư”. Để chứng minh, Mạch Đinh đưa hẳn màn hình điện thoại cho hắn xem. Nét mặt An Tử Yến tỏ thái độ lạnh lùng, không liếc mắt nhìn vào màn hình: “Mạch Đinh, anh không thích em có chuyện giấu anh”. Mạch Đinh ôm chặt điện thoại: “Không có giấu anh đâu. Về nhà rồi em nói hết cho anh nghe”. Cậu nhìn thấy có người đang đi đến, vội vàng lướt qua An Tử Yến chạy về văn phòng. Cậu có thể cảm nhận được tầm mắt An Tử Yến đang nhìn chằm chằm vào cậu từ phía sau.

Ngồi trên xe buýt, Mạch Đinh nhắn tin cho Ngô Hinh. Tin nhắn vừa gởi, Ngô Hinh đã gọi điện lại ngay.“Dì”.

“Dì biết cháu là một đứa trẻ ngoan, nhất định sẽ đồng ý”.

“Vâng”.

“Nhưng…”. Dường như Ngô Hinh có chút do dự: “Bên bố Tiểu Tư mong lúc Tiểu Tư mang thai, Yến phải ở bên cạnh chăm sóc nó”.

“Đó là chuyện đương nhiên rồi. Đến lúc đó, cháu cũng sẽ chăm sóc Tiểu Tư”.

“Ông ấy không muốn cháu ở đó. Nhưng nếu cháu cảm thấy không công bằng, không muốn như vậy, chúng ta sẽ có tìm cách khác”.

Mạch Đinh cắn môi: “Không cần đâu. Cháu hiểu mà. Cháu cũng mong là Tiểu Tư”.

“Đứa trẻ ngoan, Tử Yến nhờ cháu thuyết phục vậy. Nhờ cháu”. Giọng nói của bà hay như phát thanh trên truyền hình. Đem tất cả hy vọng đặt lên người Mạch Đinh. Cậu nhìn ra phía cửa sổ, xe của An Tử Yến thoáng lướt quá. Tầm mắt cậu đuổi theo đuôi xe, nói vào điện thoại: “Cháu sẽ thuyết phục anh ấy”.

Vừa bước vào nhà, Mạch Đinh đã nhìn thấy An Tử Yến đang ngồi đợi.“Nói mau”.

“Em…”. Nhìn vào đôi mắt sâu thẩm tuyệt đẹp ấy, cậu nhìn thấy chính mình: “Em muốn có con”.

“Em có thể sinh?”

Đã cùng Ngô Hinh, bố mẹ, Bạch Tiểu Tư nói về chuyện này, nhưng Mạch Đinh vẫn cảm thấy đối mặt với An Tử Yến là khó khăn nhất. Chỉ cần một câu đơn giản, hắn liền có thể khiến cậu sụp đổ.

“Em không thể”.

“Vậy còn muốn cái gì?”. An Tử Yến xoay người cầm cái ly lên.

“Nhưng không phải người khác có thể sao?”. Dứt lời, An Tử Yến chậm rãi đặt ly xuống: “Em đang nói cái gì vậy? Hay có người muốn em nói gì với anh?”.

“Anh không ghét trẻ con đúng không? Anh biết thụ tinh nhân tạo chứ? Không có phiền phức gì đâu. Chỉ cần…”. An Tử Yến cắt lời cậu: “Tại sao đột nhiên em lại nói đến chuyện này?”. Hắn lại nắm đúng trọng điểm. Thật khiến cho người ta không kịp ứng phó.

“Bởi vì… bởi vì tự nhiên nghĩ đến”.

“Mạch Đinh, đừng nói dối anh. Đừng bao giờ. Em biết anh sẽ rất tức giận đúng không?”

“Vì em là đàn ông. Con mẹ nó vì em là đàn ông. Em không có cách nào cho anh một đứa con. Em rất sợ nhắc đến vấn đề này. Nhưng lúc nào cũng phải đối mặt với nó. Bố mẹ em và cả bố mẹ của anh nữa. Như vậy đối với họ là công bằng sao? Dư Dung Mỹ nói đúng. Em chưa bao giờ nghĩ mọi người chấp nhận tình cảm của chúng ta là vì nhượng bộ. Không phải họ cam tâm tình nguyện mà chỉ vì chúng ta ích kỉ. Họ chỉ muốn một đứa cháu. Em làm không được. Em không thể làm được. Mẹ nó em là đàn ông. Là một thằng đàn ông!”.

“Không được”.

Nói nhiều như vậy mà chỉ nhận lại hai chữ quá lạnh lùng. Vì hắn quay lưng về phía cậu nên không nhìn thấy nỗi thống khổ của cậu sao? Tại sao cậu phải đứng ở vị trung gian này? Để rồi phải chịu sự đè ép giữa hai bên.

An Tử Yến, anh nói nhiều thêm vài chữ nữa, chắc em sẽ không chịu nổi mất.

– Hết chương 142 –

Chương 143: Không làm được thì đừng nói ra

“Tại sao không được? Anh không thể ích kỷ như vậy”. Mạch Đinh cảm thấy thật buồn cười. Điều này giống như một vòng tròn. Ngô Hinh đã từng nói với cậu, giờ cậu lại nói với An Tử Yến. Rõ ràng cậu chỉ muốn ngồi xuống bình tĩnh mà nói chuyện. Nhưng thế nào lại bắt đầu cãi vả? Có lẽ cả cậu và An Tử Yến đều không thích hợp bàn luận những chuyện nghiêm túc. Hai người họ không thể không chế được tính khí của bản thân. Mà ai không chế được? Trên đời này, có bao nhiêu thánh nhân đây?

“Anh ích kỉ thì làm sao? Không giống em. Lúc nào cũng muốn làm người tốt”.

Mạch Đinh cười khổ: “Đúng vậy. Em là Mạch Đinh. Em chính là người như thế. Hy sinh anh, mẹ anh sẽ thích em hơn. Mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp. Anh có thể có con. Có thể giảm bớt mặc cảm tội lỗi. Mạch Đinh em chính là người như thế. Phải vì tất cả mọi người mà suy nghĩ”.

“Anh không muốn tiếp tục nói chuyện này. Nói gì cũng vô ích thôi”.

“Em biết. Cho tới bây giờ, anh cũng chưa từng nghe nói em nói”. Mạch Đinh đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo ra. Chuyện thành ra thế này, có lẽ đến chính cậu cũng không lườn được.

“Em nghĩ em đang làm cái gì?”. An Tử Yến đứng cạnh cửa phòng ngủ. Mạch Đinh lấy quần áo của mình ra ngoài: “Chuyện thành ra thế này tóm lại cũng do em là đàn ông. Người như anh sao lại muốn chọn em? Tại sao lại chọn một thằng đàn ông chứ!”. An tử Yến nghiến răng nắm lấy cổ tay Mạch Đinh: “Đừng có nhấn mạnh. Giới tính của em là gì anh đây biết rõ”.

“Con…”.

“Không quan trọng”.

“Rất quan trọng! Em không thể nhìn anh cả đời không có con. Không thể như vậy được. Tại sao chính em không thể cho anh một thứ tốt đẹp như vậy? Tại sao em không thể chứ?”. Mạch Đinh hít một hơi thật sâu: “Không muốn thừa nhận, nhưng thật sự đối với anh, em quá thiếu sót”.

“Em nhất định phải nói những điều đó? Anh còn phải nói bao nhiêu lần nữa em mới hiểu? Anh không có hứng cãi nhau với em”.

“Chứ không lẽ em có? Chỉ cần anh đồng ý…”.

“Thôi! Em… có phiền không…”. An Tử Yến nóng nảy gầm lên, cả hai người cùng ngây ngẩn. Lời nói đó đã vượt qua tất cả. Hốc mắt Mạch Đinh dần đỏ lên. Biểu cảm như vì lời nói của An Tử Yến mà thức tỉnh. Lồng ngực cậu đau. Dạ dày cậu đau. Tất cả mọi cơ quan trong cơ thể đều đau. Cậu ném quần áo đang cầm trên tay vào người An Tử Yến, giọng nói không chút sức lực: “Đây là lời anh vẫn muốn nói sao? Em cũng thấy vậy đấy. Em rất phiền”. Ngay đến thu dọn quần áo, Mạch Đinh cũng không buồn làm nữa. Cậu chỉ muốn ra ngoài. Ra khỏi căn phòng còn vươn lại câu nói đó của An Tử Yến. Cậu muốn ra ngoài. Phải ra ngoài.

“Em tính đi đâu?”. An Tử Yến kéo tay Mạch Đinh chặc hơn.

“Em còn không đi sao? Sợ ở lại làm phiền anh. Đợi thì có ích gì. Dù sao anh cũng sẽ không đồng ý”.

“Em vì chút chuyện đó mà muốn bỏ anh? Anh nói cho em biết. Không được”. An Tử Yến dùng sức lôi Mạch Đinh về. Cậu bị ném lên giường. Cậu hỏi: “An Tử Yến, em rất muốn hỏi anh. Có phải trong mắt anh, chuyện gì của em cũng đều nhàm chán, buồn cười và vô cùng nhỏ nhặt không?”. An Tử Yến đè lên người Mạch Đinh, nắm lấy cằm cậu: “Em có nói gì cũng không thể bỏ anh đi”. Mạch Đinh nhìn thẳng vào An Tử Yến: “Vậy anh có thể làm gì? Đánh em? Hay nhốt em lại?”.“Em muốn đi?”. An Tử Yến nheo mắt, lực trên bàn tay tăng thêm. Chân mày Mạch Đinh nhíu lại: “Đúng”. Bàn tay An Tử Yến buông lỏng. Mạch Đinh bước xuống giường. Khi đi đến chỗ cửa, giọng nói bất lực của hắn truyền đến: “Muốn đi là đi. Em thật quá dễ dàng. Mạch Đinh, em yêu anh như vậy à?”. Lời nói của hắn hoàn toàn khiến Mạch Đinh đau đớn. Cơn đau lan tràn đến từng mạch máu.

Em… có phiền không… em … có phiền không… em … có phiền không… em … có phiền không…

Lời nói của An Tử Yến cứ lặp đi lặp lại trong đầu Mạch Đinh. Đã đi đến nước này, không còn đường lui nữa. Nếu lui, mọi chuyện sẽ lại như cũ. Sẽ lại thấy người thân đau khổ và thất vọng. Sẽ lại không có cách nào hết đau lòng. Lựa chọn lúc này… chỉ có thể từ bỏ mà thôi…

“Anh cũng không yêu em, tại sao em nhất định phải yêu anh?”. Cổ họng Mạch Đinh run rẩy. Là sợ An Tử Yến nhìn thấu sự dối trá của cậu sao?

Đã từng có một câu nói: Chỉ cần anh xuất hiện trong đáp án lựa chọn, em sẽ chọn anh.

Nhưng câu nói đó tồn tại rất nhiều sơ hở. Nếu có người hỏi: Người cậu không thương là ai?

Mạch Đinh có chết cũng không chọn hắn.

An Tử Yến ngồi bên mép giường, hai tay đặt trên đầu gối, cười lạnh một tiếng: “Em được lắm. Dùng điều đó để uy hiếp anh”.
“Em có thể uy hiếp được anh sao?”

Nếu An Tử Yến đồng ý, trận cãi vả này có thể kết thúc không? Cậu luôn luôn tha thứ cho hắn một cái dễ dàng. Dù có bị hắn chê phiền, cho dù có bị đối xử lạnh nhạt đi chăng nữa. Cậu rất yếu ớt, dễ mền lòng. Cậu không cho hắn một thứ tình cảm bình thường, nhưng ít nhất, cậu có thể cho hắn trở thành một người bố bình thường. Hắn đã cho cậu quá nhiều, cũng nên để cậu cho hắn thứ gì đó.

Mạch Đinh không quay đầu lại. Cậu đi qua hành lang, qua phòng khách. Dừng lại trước cửa. An Tử Yến sẽ gọi cậu chứ? Nhưng đằng sau ấy vẫn tĩnh lặng. Mạch Đinh mở cửa, bước ra ngoài. Năm nay số cậu thật sự quá đen. Cậu thua rồi. Hắn không đuổi theo. Cũng không hề cho cậu một lý do để trở về.

Ngồi bên mép giường, An Tử Yến nghe rõ từng bước chân của Mạch Đinh. Lúc nào cậu bước đi, lúc nào cậu dừng lại. Trước mặt hắn vô cùng yên tĩnh. Sau đó có tiếng cửa mở vang lên. Cậu đi rồi. Chính là như vậy. Nói đi là đi. Mạch Đinh, ông nội, đều như vậy.

An Tử Yến ngã xuống giường, bóng tối bao phủ hắn. Hắn hắn vô cảm nhắm mắt lại. Bàn tay còn vươn lại hơi ấm từ cổ tay Mạch Đinh vài giây trước dần trở lên lạnh lẽo. Nét mặt hắn vẫn vậy, chỉ có ngón trỏ đang giật giật. Cho dù là ai cũng không dễ phát hiện ra tâm tình của hắn. Thoạt nhìn, hắn chỉ như ngủ thiếp đi, yên bình thấy lạ.

Không khí tò mò chui vào trong cơ thể hắn. Nó thật sự muốn biết nội tâm người đàn ông nằm trên giường kia rốt cuộc đang nghĩ điều gì. Đợi đến lúc ra ngoài, nước mắt đã sớm ướt đẫm khuôn mặt nó.

Những kỉ niệm về ông nội ùa về. Hắn đã cố chôn chặt nó ở chỗ sâu nhất. Nhưng sự mạnh mẽ đó đã theo Mạch Đinh mà đi rồi. Kỉ niệm mang đầy gai, đi đến đâu liền để lại vết thương đến đó.

(Tử Yến, ông nội sẽ mãi ở cạnh cháu)

(An Tử Yến, em muốn ở bên anh. Cả đời luôn có được không? Anh sẽ đồng ý chứ?)

Rõ ràng họ đã nói như vậy.

(Tử Yến, ông nội phải đi rồi)

(Tại sao em nhất định phải yêu anh?)

Họ đều nói dối. Nếu không làm được thì cũng không cần nói làm gì!

– Hết chương 143 –

Chương 144: Ông trời, đây là trò đùa quái ác của ông sao ?

An Tử Yến mở mắt, chậm chạp ngồi dậy. Trên mặt hắn sạch trơn. Hắn hại không khí khóc, hại Mạch Đinh khóc, nhưng hắn chẳng buồn thể hiện thêm chút cảm xúc nào. An Tử Yến từ phòng ngủ đến đến trước cây piano. Hắn đưa ngón tay ấn xuống phím đàn. Piano phát ra một tiếng ngân dài. Hắn nhìn nó, cũng không có ý chơi. Thậm chí hắn cũng không biết hắn muốn làm cái gì.

Mạch Đinh tuyệt đối sẽ không biết. Làm sao mà cậu biết được chính tay cậu đã xé tan vết thương lòng chưa liền sẹo của An Tử Yến. Cậu mang theo sự đau đớn thuộc về hắn mà không dám về nhà bố mẹ. Sợ hai người họ lo lắng. Cuối cùng, cậu đành gọi cho Lý Minh. Lý Minh chạy vội ra ngoài. Mạch Đinh chưa tới chỗ ở mới của Lý Minh bao giờ. Đợi đến lúc biết địa chỉ, cậu mới phát hiện, thì ra là ở cùng chỗ với An Tố.

Mạch Đinh vừa đến nơi, Lý Minh đã đứng dưới nhà đợi sẵn. Cậu hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ vào hai má mới ra khỏi taxi. Cậu không muốn Lý Minh nhìn thấy bộ dạng bị vứt bỏ của mình.

“Tôi đã mua bàn chãi với khăn cho ông rồi đấy”. Lý Minh lắc lư bao nilong trên tay. Mạch Đinh cười miễn cưỡng: “Rồi rồi. Nhưng sao ông lại chuyển đến đây? Y như biến thái theo đuôi ấy”.

“Cô ấy ở tầng 10, tôi ở tầng 4. Bình thường tôi ít ra khỏi nhà. Cô ấy có biết gì đâu. Mà tôi làm gì có đi theo dõi. Tôi chỉ muốn nếu như cô ấy gặp khó khăn thì tôi có thể đến giúp nhanh hơn. Không thể coi là biến thái theo đuôi được”. Lý Minh bảo vệ danh dự bản thân.

“Đã lâu vậy rồi, cậu cũng nên thổ lộ với chị ấy đi”.

“Sẽ bị từ chối a. Tôi đâu có năng lực chịu đựng. Trái tim trạch nam mong manh lắm”. Hai người nói chuyện thêm một lúc rồi mới vào nhà. Quy mô nhà Lý Minh lớn hơn hẳn. Cách trang trí không khác gì cửa hàng bán đồ điện tử. Trên bàn đặt ba cái máy vi tính. Một máy dùng để xem phim, một dùng để thực hiện giao dịch online, cái còn lại dùng để chơi game.

“Ông trúng số hả?”

“Đủ sống qua ngày thôi. Sao so được với ông. Căn bản không biết lo lắng là gì. Dù sao ông đã có An Tử Yến rồi”. Nghe được điều này, sắc mặt Mạch Đinh thay đổi. Cậu miễn cưỡng cười lớn: “Vậy hả? Đâu? Sao tôi không thấy?”. Lý Minh đặt bao nilong lên bàn, nhìn Mạch Đinh: “Quả nhiên là hai người cãi nhau”.

“Vì tôi quá phiền. Nghĩ một chút thì đúng thật. Tôi đúng là quá phiền. Lúc nào cũng làm lắm trò. Lại còn nói nhiều. Anh ấy hắn đã nhịn tôi lâu lắm rồi”.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Mạch Đinh dẹp đống đồ trên ghế salon rồi ngồi xuống. Cậu kể lại mọi chuyện cho Lý Minh nghe. Anh chóng mặt: “Nếu là thụ tinh nhân tạo thì cũng không sao. Có con rồi cũng bớt được nhiều chuyện”. Mạch Đinh cười nhạt: “Có lẽ do tôi nôn nóng hoặc quá tự tin. Dùng sự ra đi để uy hiếp anh ta. Tôi cứ nghĩ sẽ có chút tác dụng. Nhưng mỗi việc làm của tôi trong mắt anh ta đều chỉ là những hành động buồn cười, vô lý. Người đưa ra quyết định mãi mãi cũng chỉ có anh ta mà thôi”.

“Nếu bản thân không muốn, cưỡng ép cũng không được”.

“Chuyện anh ta không muốn có quá nhiều. Có lẽ tâm trạng không tốt, sợ phiền phức. Anh ta có thể dễ dàng từ chối. Tôi… anh ta cho rằng tôi dễ dàng đưa ra sự lựa chọn đó sao? Đối mặt với dì là tôi. Đối mặt với bố mẹ là tôi. Đối mặt với anh ta cũng là tôi. Tại sao tất cả đều là tôi? Tại sao dù có làm chuyện gì, tôi đều phải bị người khác chỉ trích? Chẳng lẽ tôi đáng phải chịu sao? Chẳng lẽ…”. Mạch Đinh dùng hai hay che mặt: “Chẳng lẽ không thể ôm tôi? Tại sao lại nói ra lời nói đó?”“Ông bình tĩnh một chút. Vẫn là nên nói chuyện lại mới nhau”.

“Nếu là chuyện An Tử Yến không muốn nói, chẳng có cách nào ép được hắn đâu”.

“Nhưng…”. Mạch Đinh nằm dài ra ghế, nghiêng người, co rúm thân thể: “Lần này… chí ít là lần này… không muốn nhận lỗi nữa”. Lý Minh thở dài, không nói thêm gì nữa. Anh ngồi trước máy tính, để Mạch Đinh yên tĩnh một mình.

Đêm… quá dài. Mất ngủ hay mơ mộng cũng chẳng khiến người ta cảm thấy vui vẻ gì. Tối qua, biết rằng đưa tay ra sẽ chẳng chạm được vào hắn. Nhưng cậu vẫn kiềm không được mà làm cái động tác quen thuộc ấy. Nghĩ rằng biết đâu hắn vẫn ở bên cậu. Có tiếng nhạc từ máy tính truyền đến. Thật ra những người đang có tâm sự không nên nghe nhạc. Người ta sẽ cảm thấy lời ca trong đó như đang nói đến chính họ. Nói cho cùng, cũng chỉ là tâm ma mà thôi.

Rõ ràng yêu nhau, hà cớ gì lại gây tổn thương cho nhau?

Đây là dạng câu hỏi ngốc nghếch đến mức nào chứ.

Vết thương đau nhất trên thế giới này, chỉ có đối phương mới có thể gây nên.

Mạch Đinh ôm hai cánh tay, cúi đầu nhìn cơ thể mình.Nếu như… nếu như cậu là phụ nữ, có phải sẽ tốt hơn chút không?

Tại sao cậu lại bắt đầu chán ghét giới tính của bản thân? Thật đáng buồn. Cậu có thể dễ dàng bỏ mặt bản thân như vậy.

Câu chuyện tình yêu phải viết nhiều đến mức nào mới có thể chịu đựng sự công kích trong cuộc sống thêm lần nữa?

Mới sáng sớm, Mạch Đinh đã thức dậy. Cậu ôm tâm trạng không mấy tươi tỉnh mà đến công ty. Cậu sợ nhìn thấy sự lạnh lùng và giễu cợt trong đôi mắt của An Tử Yến. Mạch Đinh đứng trước cửa phòng chăm sóc khách hàng. Cậu hít một hơi thật sâu rồi mới bước vào trong. An Tử Yến vẫn chưa đến. Cậu ngồi vào bàn làm việc. Muốn làm như không có chuyện gì xảy xảy ra phải chăng quá khó khăn?

“Mạch Đinh, cậu sao đấy? Sắc mặt tệ quá”. Quách Bình hỏi. Mạch Đinh sờ lên mặt mình: “Chắc do tối qua ngủ không ngon”.

“Nhóc con nhà cậu lại hưởng hoa lạ à? Thật khiến cho người ta hâm mộ cuộc sống của cậu nha”. Đồng nghiệp chế giễu, những người khác cười phá lên. Mạch Đinh nhìn toàn bộ. Nếu họ biết cậu ở cùng An Tử Yến, chẳng biết có còn hâm mộ nữa không. Mạch Đinh đã sớm qua cái tuổi ngây thơ. Muốn tất cả mọi người chấp nhận dường như là một hy vọng quá xa vời. Hiện thực đâu có đẹp như vậy.

“Yến, cậu đến rồi”. Nghe được giọng nói của Phạm Thiểu Quân, Mạch Đinh cuống quít cúi đầu. Cậu có thể liếc thấy ngón tay xinh đẹp của hắn. Khi phát hiện An Tử Yến đi về phía cậu, cậu đứng dậy, chạy đến chỗ Phùng Phỉ Mông. Cậu không hiểu lắm về việc diễn kịch. Cậu chỉ lo lắng, nhìn thấy an Tử Yến rồi, tâm trạng của cậu sẽ suy sụp mất.

Là cậu suy nghĩ quá nhiều thôi. Chẳng qua An Tử Yến chỉ đi vòng ra sau bàn làm việc của các đồng nghiệp khác để lấy hồ sơ. Sau đó đi thẳng vào văn phòng đóng cửa lại. Hắn ném mạnh tập hồ sơ lên bàn. Hắn thấy sự tránh né rõ ràng của Mạch Đinh. Tối qua sau khi rời khỏi nhà, cái tên ngốc đó không về nhà bố mẹ. Nếu không phải Lý Minh nhắn tin, có lẽ hắn đã đi tìm rồi.

An Tử Yến tựa đầu ra ghế. Bất kể ánh sáng, nhiệt độ bên ngoài hay tâm tình trong lòng có đau đớn, hắn cũng chẳng cảm nhận được gì. Đêm qua và cả sau này đều đã hoá thành tro bụi. Ánh mắt xuyên qua cửa sổ phản chiếu lên mặt hắn. Có lúc, hắn sẽ như ma quỷ mất đi lý trí. Chuyện như vậy không chỉ xảy ra một lần. Hắn đã từng mất khống chế với quản lý Thôi. So với lúc đó, An Tử Yến bây giờ còn nghiêm trọng hơn. Hắn nhìn vào các ngón tay. Nói không chừng vì không muốn Mạch Đinh rời đi mà hắn sẽ làm ra nhiều chuyện. Dùng mọi thủ đoạn tàn nhẫn. Hắn nhất định sẽ khiến Mạch Đinh đau. Có lẽ bây giờ, Mạch Đinh lẫn trốn hắn mới là an toàn nhất.

An Tử Yến di chuyển ghế, quay hướng ra cửa sổ. Hắn nhìn bầu trời, nhẹ nhàng cất tiếng: “Ông trời, ngay đến tôi cũng không có cách nào khống chế được bản thân. Đây là trò đùa quái ác của ông đối với tôi à?”

– Hết chương 144 –

_________________

Chương 145: Chuyện nhỏ nhặt vớ vẩn

Cả ngày dài làm sao mà vượt qua, Mạch Đinh không nhớ nổi. Trước đây giả vờ như người xa lạ. Đến hôm nay dường như thật sự trở thành người dưng rồi. Cậu chẳng phải tránh An Tử Yến, mà chính là trốn hắn. Bã vai cứ vậy mà lướt qua nhau. Lúc cãi vã, Mạch Đinh có thể cảm nhận được sự đáng sợ và lạnh lùng của An Tử Yến. Bây giờ, cậu không còn cảm nhận được gì nữa.

Hắn có sao không? Hắn rất ổn. Cậu rời đi đối với hắn chẳng có chút hao tổn gì. Sự đã đặt ngay trước mắt, Mạch Đinh còn không thừa nhận. Quả nhiên cậu đã đánh giá bản thân quá cao. Là muốn đợi mình xuống nước? Đợi đến lúc không chịu được nữa phải quay lại tìm hắn? Hắn mãi mãi là người chiến thắng. A, Mạch Đinh chỉ mãi là kẻ thua cuộc mà thôi.

Vết thương của hai người ở chỗ khác nhau, làm sao có thể khiến đối phương thấu hiểu đây.

Phùng Phỉ Mông ôm theo hộp quà vào phòng làm việc. Phạm Thiếu Quân tò mò: “Gì đấy? Bạn trai tặng hả?”

“Còn mong của bạn trai tặng đó”.

“Thế là gì?”

“Vừa đến thì tiếp tân đưa. Hình như là công ty Z hợp tác lần trước cố ý tặng quà cho quản lý các bộ phận”.

“Mở ra xem đi. Yến không ngại đâu”.

“Cậu đúng là. Chỉ cần nghe quà là hai mắt sáng lên”. Phùng Phỉ Mông mở hộp quà. Là một con dao nhỏ bằng bạc. Đường nét tinh sảo pha chút hoài cổ. Phùng Phỉ Mông cầm con dao lên lắc qua lắc lại: “Đem cái này tới là sao? Trực tiếp gởi tiền cho rồi”.

“Không hiểu gì hết. Cái này gọi là thưởng thức. Đặt trên bàn làm việc hẳn đẳng cấp cũng tăng lên không ít”. Phạm Thiếu Quân khoanh tay ra vẻ tri thức. Phùng Phỉ Mông không có cách nào hiểu được: “Đẳng cấp tăng lên? Đem tới giết người thì có. Nhìn mũi dao bén thế này cơ mà”.

“Thân là phụ nữ như cô thật đáng tiếc. Phải có thẩm mỹ. Thẩm mỹ đó biết không?”.
“Thân là đàn ông như cậu cậu cũng quá đáng tiếc đó”. Phùng Phỉ Mông không để ý đến Phạm Thiếu Quân nữa. Cô vào phòng làm việc của An Tử Yến. Hắn không có ở đó nên cô để tạm lên bàn.

Mạch Đinh vùi đầu vào công việc. Cậu không cho phép bản thân có chút khe hở nào. Cậu đưa tài liệu cho Cao Sảng. Chưa đầy hai phút, Cao Sảng đã gởi trả lại.

“Sao?”

“Tôi mới muốn hỏi cậu sao đó. Cậu tự xem đi. Sai này”.

Mạch Đinh nhận lại tài liệu. Đúng như lời Cao Sảng nói. Cậu vội vàng xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi không để ý”.

“Không cần nói xin lỗi với tôi”.

Mạch Đinh nhìn xoáy vào tập tài liệu trước mặt. Cậu cứ nghĩ cố gắng tập trung vào công việc thì đầu óc sẽ tỉnh táo. Nhưng ngay đến công việc cũng bị ảnh hưởng. Quá tự tin. Quá vô dụng. Cậu không có cách nào thoát khỏi sự ảnh hưởng của An Tử Yến.An Tử Yến ra ngoài xử lý công việc từ trưa, lúc quay lại cũng đã hết hết giờ làm. Quách Bình vừa thấy hắn liền nói: “Yến, những hồ sơ hôm nay cần ký đã để trên bàn cậu hết rồi. Tôi đi trước đây. À, đúng rồi. Mạch Đinh”. Quách Bình đưa hồ sơ vẫn còn phải chỉnh sửa cho Mạch Đinh: “Đợi Yến ký xong thì sửa lại hết. Sáng mai cần rồi đấy”.

“Nhưng…”.

“Sao?”

“Không có gì”. Mạch Đinh lắc đầu. Nếu đặt tình cảm riêng tư vào công việc thì thật không hay. Cả cậu và An Tử Yến đều làm cùng phòng. Không thể nào tránh nhau mãi được. Mạch Đinh trì hoãn thời gian. Cậu muốn đợi hắn xong hết việc mới ôm tài liệu vào trong. Các đồng nghiệp lục đục thu dọn đồ đạc lần lượt ra về. Cả phòng chăm sóc khách hàng yên tĩnh chỉ còn lại hai người. Âm thanh gõ bàn phím yếu dần. Cuối cùng Mạch Đinh cũng chịu vào phòng làm việc của An Tử Yến. Hắn đang ký tài liệu. Mi mắt hắn khẽ động, từ tốn lật lật trang giấy rồi hạ bút kí tên. Mạch Đinh siết chặt tay. Cậu muốn xông tới tóm lấy cổ áo của hắn mà hỏi sao có thể không hành động gì hết. Nói lên sự quan tâm của cậu, nỗi niềm của cậu. Nhưng chẳng qua cậu chỉ đi đến trước mặt An Tử Yến, đặt tập hồ sơ lên bàn: “Chỗ này còn một tập hồ sơ cần anh ký”.

An Tử Yến ngẩng đầu lên, tiếng giấy bút thoáng vang lên giữa hai người bị giọng nói của An Tử Yến pha loãng: “Em nói chuyện với anh bằng giọng đó là có ý gì?”. Hắn chỉ hỏi, không có chút tức giận.

“Anh không hài lòng à? Hay muốn em nhún nhường một chút?”

“Em muốn cãi nhau với anh?”. An Tử Yến không trả lời câu hỏi của Mạch Đinh mà nhàn nhạt hỏi ngược lại. Thái độ của hắn giống như dẫn dắt tâm trạng của Mạch Đinh. Cậu sắp chịu không được nữa: “Anh nghĩ nhiều quá rồi. Em nào có tư cách cãi nhau với anh. Em…”. An Tử Yến đưa tay lên, cắt ngang lời cậu: “Không cần nói nữa. Ký xong rồi. Đem đi đi”. Mạch Đinh vẫn còn uất ức. Cậu không giống An Tử Yến. Không có cách nào khắc chế được tâm trạng. Chỉ cần chạm nhẹ là có thể lộ hết ra: “Em mãi mãi cũng chỉ có thể nghe lời anh. Mãi mãi chỉ có thể nghe lời anh nói mà làm thôi”. Cậu đặt tay lên bàn: “Anh đã có bao giờ dù chỉ một lần đứng trên lập trường của em mà suy nghĩ không!!”. Mạch Đinh dùng sức đẩy hết tài liệu lộn xộn trên bàn về phía An Tử Yến. An Tử Yến vẫn như không có chuyện gì: “Ra ngoài”. Mạch Đinh cắn chặt môi dưới. Trợn lớn đôi mắt ngậm nước.

“Không nghe? Ra ngoài ngay cho anh!”. Hô hấp An Tử Yến trở lên dồn dập. Mạch Đinh quay người đến chỗ cửa, khống chế sự run rẩy trong lời nói: “Nếu có thể, phiền anh tối hẳn về nhà. Em phải về lấy vài bộ đồ. Không muốn gặp anh”. Dứt lời, cậu liều mạng bỏ chạy. Cậu chạy nhanh đến chỗ thang máy. Cảm giác đó lại ập đến. Lồng ngực như bị dao sắt nhọn đâm vào đau nhói. Cậu bước vào trong buồng thang máy, dùng tay ôm lấy ngực. Đau quá. Thật mong, thật mong An Tử Yến cũng thử qua chút cảm giác như vậy. Nhưng rồi ngay sau đó, cậu lại cười khổ. Không thể nào đâu.

Bên trong phòng làm việc tịch mịch. Tài liệu vươn vãi dưới sàn. Bên trên mặt giấy còn dính chút máu. Con dao sắt nhọn nằm trên bàn lúc sáng đang cắm trên ngực An Tử Yến. Hắn nâng tay cầm lấy cán dao, rút nhanh ra. Vết thương không quá sâu nhưng cũng không phải nhẹ. Máu tươi loan ra hệt như đoá hoa nở rộ. An Tử Yến ngã đầu ra sau, đặt tay trái lên tay vịn ghế. Tay phải cầm con dao nhỏ vẫn còn dính máu. Chỉ sợ chậm một chút nữa tên ngốc kia sẽ nhìn thấy. Thật may. Nếu cậu phát hiện, với tính cách kia, nhất định sẽ lại đau lòng rồi lo lắng. Đúng là chỉ toàn làm chuyện vớ vẩn.

– Hết chương 145 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau