CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Làm việc quan trọng tuyệt đối đừng dẫn theo An Tử Yến

Bạch Hùng ngồi trong xe châm điếu thuốc. Người vừa rồi chình là người đã kết hôn với Tử Yến sao? Tại sao Tiểu Tư lại nói chuyện với người đó? So với tưởng tượng của ông, cậu trông bình thường hơn nhiều. Căn bản không có tư cách so sánh với Tiểu Tư. Rốt cuộc tại sao Tử Yến lại chọn cậu? Có lẽ do nhất thời đầu óc mê muội chăng? Có thật Tiểu Tư nghĩ như vậy? Đồng ý sinh con cho Tử Yến? Nhưng… Lời nói của Ngô Hinh lại vang lên trong đầu ông. Ông đương nhiên sẽ không dâng con gái mình làm công cụ sinh đẻ cho nhà họ An. Nhưng nếu như… nếu như hai đứa có thể dựa vào đứa trẻ đó mà quay lại với nhau. Dù sao giữa chúng nó cũng có một đứa con. Làm bố mẹ rồi, suy nghĩ sẽ thay đổi. Hai đứa nó làm sao nhẫn tâm khiến một đứa trẻ chịu cảnh gia đình tan nát. Thân làm bố mẹ sẽ tàn nhẫn nói cho con mình biết rằng bố mẹ không thể ở bên nhau là vì một người đàn ông sao? Rồi người đàn ông đó sẽ bỏ mặc tất cả mà mặt dày ở lại sao?

Bạch Hùng vứt tàn thuốc. Quay xe về nhà. Vừa mở cửa đã thấy Bạch Tiểu Tư ôm vali chạy ra ngoài. Khuôn mặt cô tươi cười: “Bố. Bố về rồi. Con đợi hơn cả nửa ngày. Vừa hay bạn con rủ đi du lịch…”. Cô chưa nói hết câu, quan sát phản ứng của Bạch Hùng. Ông cởi áo khoác: “Tiểu Tư, bố hỏi con lần cuối. Con thật sự không muốn xây dựng một gia đình?”

“Không phải là con không muốn. Mà là con không làm được. Bố. Đây cũng là lần cuối cùng con trả lời. Say này đừng giúp con sắp xếp xem mắt, xem mặt gì nữa. Con đi đây. Bố với mẹ cũng nên ra ngoài chơi a”. Cô có chút không dành lòng nhìn nét mặt của Bạch Hùng. Rồi cũng nhanh chóng đi ra ngoài.

—–

Tiền – là một thứ tốt. Không cần dùng nhiều từ ngữ để ca ngợi nó nữa. Ở bất cứ đâu, nó cũng đều là thứ tốt. Dù là danh phận thanh cao, bậc tri thức, giới nghệ sĩ hay người dân bình thường, chỉ cần còn sống, nhất định cần tiền. Mạch Đinh tuy rất đau lòng chi tiền cho mô giới bất động sản, nhưng người này lại tạo cảm giác thoải mái, lời nói lịch sự, thái độ nhún nhường. Đối với lời nói của Mạch Đinh đều xem là thánh chỉ. Cậu muốn kiểu nhà nào, không muốn kiểu nhà nào. Người mô giới tuyệt nhiên sẽ không dám mạnh miệng, luôn cố gắng thực hiện yêu cầu của cậu. Nếu chỉ dựa vào tiền là có thể mua được thái độ phục vụ, Mạch Đinh nhắm chừng sẽ bắt đầu lại mộng trúng số. Cậu muốn dùng hết tiền lên người An Tử Yến, để cho hắn phải khuất phục dưới chân cậu.

“Nhìn cái gì?”. An Tử Yến đẩy đầu Mạch Đinh. Cậu sửa lại mớ tóc rối, tức giận: “Không có gì. Nhìn chút chứ nhiêu”.

“Không có sự cho phép của anh, không được tuỳ tiện nhìn”.

“Nói cái gì! Em cứ nhìn đấy”.

“Trong phạm vi hiểu biết của anh, em chính là có ý gì đó”.

“Phạm vi hiểu biết của anh cũng có ba thứ đó chứ mấy”. Mạch Đinh thu hồi ánh mắt. Bởi vì An Tủ Yến chẳng bao giờ phân biệt được địa điểm, thời gian, cứ theo tâm trạng mà hành hạ cậu. Vừa lúc người mô giới điện thoại đến. Mạch Đinh nghe máy: “Bây giờ? Bây giờ cũng được. Ở đâu? Được. Tôi đến ngay”. Cậu ngắt máy, liền nhanh chóng mang giày: “Người mô giới mới gọi điện bảo có căn được lắm, nói em đến xem. Anh có muốn đi không?”

“Không đi”. Đây là câu trả lời Mạch Đinh đã dự liệu. Cậu không bận tâm, đẩy cửa ra: “Em sẽ về sớm”.

“Đứng đó”.

“Làm sao?”“Người mô giới đó bao nhiêu tuổi? Giới tính gì? Mặt mày ra sao?”

“Hả?”. Mạch Đinh không kịp phản ứng. Sau đó cậu nghĩ, nhất định An Tử Yến sợ cậu bị lừa: “Em tìm người mô giới chuyên nghiệp. Không cần lo lắng”.

“Ai lo lắng? Trả lời”.

“Chỉ gặp qua một lần. Không nhớ rõ lắm. Đại khái hơn hai mươi. Nữ. Cũng xinh. Mà người ta đang đợi, không nói với anh nữa”.

“Anh có phép em đi?”

“Em làm việc còn cần anh cho phép á?”. Mạch Đinh sôi máu quay đầu lại. Phát hiện An Tử Yến đã đứng sau lưng cậu từ lúc nào, đã vậy còn bước ra ngoài trước cậu: “Anh cũng đi”.

“Lúc nào cũng nói em sẽ bị người khác lừa. Em đâu có ngốc”.
“Không cần nghi ngờ, em chính là ngốc”.

Mạch Đinh nhanh chóng khoá cửa, đuổi theo An Tử Yến. Trong bụng vẫn còn chửi rủa sự thông minh và tính nghi ngờ của An Tử Yến. Thật ra, nếu cậu nói người mô giới là một bà lão sáu mươi tuổi, An Tử Yến sẽ nhất định không đi.

Khi Mạch Đinh giới thiệu An Tử Yến cho người mô giới, chỉ trong một khắc, cậu liền hối hận. An Tử Yến đã đoạt đi vương quyền của Mạch Đinh. Thái độ nhiệt tình đều được chuyển hết sang cho An Tử Yến. Mạch Đinh thật muốn gọi đến công ty mô giới yêu cầu đổi người ngay và luôn. Sao mọi người chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài mà không nhìn vào nội tâm bên trong? Nếu ngày nào đó thế giới đổi từ xem mặt sang xem tâm, Mạch Đinh nghĩ cậu rất có thể biến thành soái ca. Mà An Tử Yến, nhắm chừng làm người cũng khó. Mạch Đinh không biết đã chìm trong không gian ảo nào rồi.

“Mời vào”. Người mô giới bắt đầu giới thiệu, cắt ngang suy nghĩ của Mạch Đinh.

“Ở đây vị trí rất tốt. Thiết kế cũng cao cấp. Người chủ vừa mới sửa sang lại. Do kinh tế khó khăn nên phải bán nhà. Nếu không thì trong khu vực này, rất khó tìm được nơi tốt như vậy. Trạm xe buýt, tàu điện ngầm, siêu thị cũng gần đây. Những căn khác phải làm lại hoàn toàn, rất tốn thời gian…”. An Tử Yến không nhịn được, ngăn bài thuyết trình của người mô giới: “Căn này đúng không? Được rồi? Đi chưa?”. Người mô giới mừng rõ. Mạch Đinh lại triết lý: “Mua nhà là đại sự. Đừng có tuỳ tiện như vậy. Trước mắt phải xem cái đã. Còn phải thương lượng nữa”.

“Phiền phức”.

“Chưa thấy ai như anh!”. Vừa mới bước vào cửa, còn chưa xem phòng khách đã quyết định mua. Hắn mới phiền thì có. Mạch Đinh đi vào phòng khách. Nội thất rất đẹp. Ánh sáng đầy đủ. Vì không có nhiều đồ đạc nên cảm giác rộng hẳn. Mạch Đinh quan sát từng phòng: “Không có người ở sao?”

“Không có. Chẳng qua là mới sửa lại. Yên tâm, công ty chúng tôi làm ăn hợp pháp. Không lừa anh đâu”. Người mô giới cố gắng gạt bỏ băn khoăn của Mạch Đinh. Mạch Đinh gật đầu: “Vậy không có xảy ra án mạng hay tự tử chứ?”. Đã nói không có người ở, lấy đâu ra án mạng với tự tử. Nhưng câu hỏi của cậu khiến hắn chú ý.

“Không có đâu. Nếu chúng tôi có tình giấu giếm chuyện đã từng xảy ra trong nhà, anh có thể kiện chúng tôi”.

“Căn này bao nhiêu? Xung quanh có an toàn không? …”. Mạch Đinh không ngừng đặt câu hỏi. Người mô giới kiên nhẫn trả lời từng câu một. Nhìn sang An Tử Yến. Hắn tựa người vào tường bấm điện thoại. Thỉnh thoảng sẽ nhíu mày vì câu hỏi của Mạch Đinh. Cả tiếng đồng hồ sau, cuối cùng hắn cũng lên tiếng: “Tôi muốn hỏi chuyện này”.

“Vâng. Anh cứ hỏi”. Người mô giới vén tóc mái, thể hiện biểu cảm xinh đẹp nhất nhìn An Tử Yến. Vẻ mặt hắn vô cảm: “Vào ở rồi, có thể giết người trong này không?”

– Hết chương 136 –

Chương 137: Tẩy trắng

Người mô giới ngẩn cả ra. Mạch Đinh nghiếng răng: “Anh không cần nói quanh co để uy hiếp em!”. Dứt lời, cậu tươi cười với người mô giới: “Đừng chú ý đến anh ta, chúng ta tiếp tục…”. Mạch Đinh cảm nhận rõ ràng ánh mắt phía sau xoáy thẳng tới. Cậu lúng túng, thay đổi nội dung lời nói: “Tôi muốn suy nghĩ thêm. Có gì sẽ liên lạc lại”.

“Được. Tôi sẽ giúp anh tìm thêm vài chỗ nữa”.

“Làm phiền rồi”.

Trên cả đoạn đường về nhà, sắc mặt Mạch Đinh không tốt chút nào: “Thật hối hận khi rủ anh theo. Mua nhà là việc quan trọng. Nói không chừng chúng ta sẽ sống cả đời ở đó. Sao có thể tuỳ tiện quyết định được. Em thấy căn đó đắt quá. Sửa sang cần gì phải tốn kém như vậy? Dù sao cũng không vội. Chúng ta vẫn còn bộ bàn ghế chưa dùng được bao lâu, sửa lại chút là ok. Còn có giường. Cũng đỡ phần nào. Bộ salon ở nhà bình thường cũng không ngồi nhiều lắm”.

“Anh sẽ không ở đó, cũng sẽ không trả tiền”.

“Anh! Anh cưới em rồi ngay đến một căn nhà cũng không mua cho em hả?”. Mạch Đinh học theo cách nói chuyện của nữ chính trong phim. Nhưng An Tử Yến nào phải nam chính kia. Hắn đưa tay lên quay cái kính nhỏ trên trần xe sang phía Mạch Đinh: “Em nhìn thử, em nhắm mình đáng giá một ngôi nhà không?”

“An Tử Yến!”

Lúc đến hầm giữ xe, Mạch Đinh không đợi An Tử Yến mà chạy lên nhà trước. Cậu phát hiện Hứa Đức và Dư Dung Mỹ đang vác bao nhiêu là đồ. Cậu giật bắn. Không thể nào. Tin tức của họ cũng quá nhanh đi. Biết cậu và An Tử Yến tính mua nhà nên cũng muốn dọn theo à?

“Ai dô, cậu đã về rồi. Mới nãy nhấn chuông không thấy ai. Còn lo lắng không thể tạm biệt hai người nữa chứ”. Nghe lời nói của Hứa Đức, Mạch Đinh mới chợt nghĩa, hoá ra cậu đã suy nghĩ quá nhiều. Mạch Đinh lịch sự cúi đầu, hỏi thăm: “Hai người muốn dọn đi?”

“Đúng vậy”. Dư Dung Mỹ cười khổ kéo hành lý ra: “Chuyện của chúng tôi chẳng hiểu sao bị chủ nhà biết. Ông ta không chấp nhận được có người trong nhà ông ta làm chuyện như vậy. Nên không cho chúng tôi thuê nữa”.

“Hôm nay đi ngay à?”

“Vâng. Nhưng mà cũng tiếc. Rốt cuộc vẫn không thuyết phục được cậu. Bây giờ không thể không nói hẹn gặp lại sau rồi”. Hứa Đức giúp Dư Dung Mỹ kéo hành lý. Hơn nữa trên tay còn na thêm đồ, cố gắng hết sức dồn ra chỗ cầu thang. Dư Dung Mỹ đau lòng tiến tới: “Không cần giúp, em làm được”. Hai người thoạt nhìn không khác gì những cặp vợ chồng bình thường. Họ cũng không phải là người xấu gì. Mạch Đinh đột nhiên quay người, nhìn theo Hứa Đức và Dư Dung Mỹ bên dưới cầu thang: “Nhường trái tim người mình yêu cho người khác thật sự sẽ sảng khoái, đối phương sẽ vui vẻ sao?”

“Sao không? Nếm thử mùi vị của người khác, sau này sẽ không bị người khác mê hoặc nữa. Thậm chí còn yêu đối phương hơn. Cái này chẳng lẽ không phải là cách thể hiện tình yêu sao? Dù cô ấy hay tôi nằm trong vòng tay của ai đó, chúng tôi vẫn yêu nhau, vẫn nghĩ về nhau. Cậu không cảm thấy tình yêu của chúng tôi vĩ đại sao?”

Mạch Đinh không hiểu được sự lập luận như vậy. Ngọn lửa giận vô danh nhen nhói trong cậu. Cậu biết rõ bản thân đang xen vào chuyện của người khác, nhưng cậu không kiềm được mà siết tay nghiến răng: “Sao phải cần người khác giúp chứng minh tình yêu? Nằm dưới thân người đàn ông khác, nằm trên những người phụ nữ khác, hai người muốn chứng minh cái gì? Tình yêu của hai người nhất định phải khác biệt à? Sao phải thật vĩ đại? Tình yêu nhỏ bé, bình thường thì làm sao? Không xứng đáng với hai người ư?”. Đối với lời nói của Mạch Đinh, Hứa Đức và Dư Dung Mỹ vẫn tỏ ra bình thường: “Nghe vậy cũng nhiều rồi. Cậu cho rằng có thể thuyết phục chúng tôi? Như thể mọi người đều hiểu cậu vậy. Cũng như nhau thôi. Mạch Đinh, đừng phủ nhận. Trong mắt người khác, cậu hơn gì chúng tôi? Có bao nhiêu người có thể chấp nhận cậu?”
“Tôi không quan tâm người khác. Chí ít người nhà tôi và người nhà anh ấy…”.

“Họ thật sự đón nhận sao? Cậu có từng nghĩ họ là yêu thương cậu thật lòng hay chỉ vì An Tử Yến mà nhượng bộ không? Cậu có nghĩ bọn họ chẳng phải cam tâm tình nguyện mà họ là vì hai người quá ích kỷ, giấu diếm nỗi khổ vào trong lòng không?”. Mạch Đinh muốn phủ nhận nhưng rồi nhận ra, sự phủ nhận như con dao sắt đâm thẳng vào cậu. Cậu chưa từng đứng ở góc độ đó mà nghĩ đến. Cậu không lườn được sự khủng hoảng này trong nháy mắt có thể ập đến nhanh như vậy. Hứa Đức để ý thấy An Tử Yến dừng chân trên bậc tam cấp, vẻ mặt hắn lạnh như băng, nhìn chằm chằm vào vợ chồng họ. Hứa Đức kéo kéo Dư Dung Mỹ. Hai người không nói thêm gì nữa. Vội vàng vòng ra sau lưng An Tử Yến rời đi. An Tử Yến tiếp tục bước lên, rút ngắn khoảng cách với Mạch Đinh. Lúc đứng trước mặt cậu, không đợi cậu mở miệng, An Tử Yến khom lưng vác ngang người cậu lên vai: “Về nhà”.

“Ngã đó!”. Mạch Đinh hét lên, không dám động đậy. Tư thế này mà lên cầu thang thật đáng sợ.

“Sẽ không ngã”.

Hắn chỉ nói ba chữ. Chẳng phải lời lẽ lãng mạng gì. Nội dung cũng không mang cảm giác ấm áp. Nhưng… dường như những bậc thang trước mắt Mạch Đinh không còn đáng sợ như lúc nãy nữa.

An Tử Yến sẽ không làm cậu ngã đâu.

Thời gian nghỉ lễ thật ngắn. Còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi. Chuyện nhà cửa chưa đâu vào đâu. Hơn nữa Mạch Đinh không muốn mượn tiền An Tử Yến. Cũng không muốn chịu áp lực vay nợ. Căn bệnh lo lắng của cậu ngày càng trầm trọng. Mạch Đinh ôm cả đám phiền não lê bước vào công ty. Thời gian ngắn không gặp các đồng nghiệp, bộ phận chăm sóc khách hàng không thay đổi là bao.

“Chúc mọi người năm mới vui vẻ. Chúng ta sẽ tiếp tục phấn đấu trong năm mới, hoàn thành thật tốt công việc a”. Mạch Đinh lên tiếng khiến mọi người lúng túng. Tất cả quay lại nhìn cậu: “Cậu chưa bị sa thải hả? Tưởng sang năm mới sẽ không còn nhìn thấy cậu trong phòng nữa chứ”.
“Chúc kiểu gì vậy?”

“Lại bắt đầu tự thôi miên bản thân thôi”.

“Đáng sợ nhất chính là loại người như vậy. Bị mọi người xung quanh ghét mà không biết gì”.

Vừa vào công ty đã muốn đuổi Mạch Đinh. Nhưng cậu chả buồn bận tâm. Cậu về chỗ ngồi của mình. Phạm Thiểu Quân hỏi: “Mạch Đinh, thành thật khai báo đi. Mấy hôm nghỉ đã chơi bao nhiêu em rồi?”. Cậu đặt nhiều kì vọng vào năm nay đúng là uổng phí mà. Kết quả cái danh hiệu năm cũ vẫn bám lấy cậu tới tận năm nay. Mạch Đinh ngẩng đầu lên mới phát hiện sự toả sáng bất ngờ của Phạm Thiểu Quân. Cậu thắc mắc: “Mặt anh làm sao vậy? Đi thẩm mĩ hả?”

“Chẳng qua là tiêm dung dịch làm trắng thôi. Sao? Hiệu quả không tệ nhờ?”. Phạm Thiểu Quân vỗ vỗ gương mặt trắng noãn của mình. Tên nhà quê như Mạch Đinh hoảng sợ: “Còn tưởng chỉ có idol mới có thể tiếp xúc được với thứ công nghệ cao này chứ”.

“Lạc hậu”.

“Bây giờ khoa học công nghệ phát triển như vậy, có phải làm cái gì cũng được đúng không?”

“Cậu tính làm gì?”

“Có loại gì dung dịch gì thanh tẩy tâm hồn không? Tiêm vào sẽ trở thành người hiền lành, dễ thương, chăm chỉ, hoạt bát?”

“Cậu muốn dùng cho ai?”

“Tôi muốn…”. Mạch Đinh còn chưa nói hết câu, đối tượng cậu muốn thí nghiệm đã xuất hiện ngay trước mặt. An Tử Yến lạnh lùng: “Có thời gian tám chuyện, chi bằng viết đơn từ chức đi”.

“Xin lỗi”. Miệng thì xin lỗi, nhưng trong lòng lại nói: Tôi nhất định phải tiêm cho anh nguyên cả thùng dung dịch thanh tẩy tâm hồn! Ai da, năm mới mà chẳng có gì thay đổi cả.

– Hết chương 137 –

Chương 138: Em nghĩ mình là dây su (dây thun)

Công việc vẫn diễn ra như mọi ngày. Đôi lúc phải tăng ca, đôi lúc được về sớm. Nhìn chung không có biến động gì. Chỉ là gần đây người mô giới không gọi điện cho cậu. Không lẽ sợ phiền phức, không muốn tư vấn cho cậu nữa? Mạch Đinh đang đoán già đoán non suy nghĩ của người ta thì Quách Bình đá đá vào chân ghế của cậu: “Này, Mạch Đinh. Cậu có nhận thấy tâm tình Yến hôm nay rất tốt không?”

“Có hả?”. Mạch Đinh nghi ngờ nhìn về phía phòng làm việc. An Tử Yến vẫn vô cảm như thường. Thấy gì đâu. Rốt cuộc là có chuyện gì? Hay đang tính xảy ra cái gì? Mí mắt Mạch Đinh nháy nháy. Tiêu rồi. Dự cảm xấu. Tâm trạng An Tử Yến mà tốt tuyệt đối sẽ có liên quan. Nhưng Mạch Đinh không nhớ hôm nay đã đồng ý gì với hắn. Không lẽ… hắn muốn cường bạo cậu?

“Này, biểu cảm của cậu là sao? Thật quá đáng a. Chẳng lẽ tâm trạng Yến tốt, cậu không vui? Bản thân là nhân viên được Yến thương tình giữ lại, vậy mà lòng của cậu cũng quá độc ác đi”. Quách Bình chỉ trích. Mạch Đinh uỷ khuất, muốn giải bày tâm sự với người nào đó. Nhưng xung quanh đều như nhau cả, chẳng ai đánh giá đúng bản chất con người. Trước đây đối với mọi chuyện, tâm trạng An Tử Yeesn mà tốt lên chính là không phải chuyệt tốt đẹp gì với cậu. Tốt nhất phải phòng bị trước. Mạch Đinh vô thức cài hết cúc áo hiện có.

Hôm nay cho dù An Tử Yến ra lệnh làm gì, cậu cũng không làm. Càng không nên vào phòng làm việc của hắn. Nhớ! Phải nhớ!

Vào giờ nghỉ trưa, Mạch Đinh theo sát các đồng nghiệp xuống tầng dưới. Nơi càng nhiều người chính là nơi an toàn nhất. Ngàn vạn lần không thể để hai người có thời gian ở chung một chỗ. Cậu vừa đến căn tin, điện thoại trong túi quần rung lên. Lúc nhìn vào màn hình, tất cả mọi sự đề phòng của cậu đều bị phá bỏ vì nội dung tin nhắn trước mắt.

[Đã mua nhà]

Cái gì? Mua gì?! Hắn đã làm gì!? Cái thứ tuỳ tiện bại hoại! Thì ra cậu đã nghĩ nhầm hướng rồi. Tâm trạng của hắn tốt lên không phải vì nghĩ đến mấy trò đồi bại. Mà chính là tuỳ tiện mua nhà rồi quan sát phản ứng của cậu. Máu nóng của Mạch Đinh dồn lên đến não. Không còn tâm trạng mà ăn nữa. Cậu xông thẳng lên tầng bảy. Vừa mới ra khỏi thang máy, Mạch Đinh nghe thấy tiếng An Tử Yến vọng ra từ trong cầu thang thoát hiểm: “Ở đây”. Cậu không kịp để tâm xung quanh, chạy đến tóm lấy vạc áo An Tử Yến: “Anh… anh thật đã mua nhà?”. Hắn nhún vai bình thản.

“Nhà đó tốt nhưng chúng ta phải chọn căn nào đơn giản hơn mới đúng chứ!”

“Chúng ta? Anh có nói muốn ở chung? Anh tự mua rồi tự mình đến ở không được à?”

Mạch Đinh hết hồn. Chỉ có thể trợn trừng hai mắt, không nói nên lời. Suy nghĩ một phút rồi mở miệng: “Đây chính là nguyên nhân mà hôm nay tâm trạng anh tốt lên?”

“Đương nhiên không phải”.(Để lại…)

Về lại bàn làm việc, Phùng Phỉ Mông nhìn bộ mặt tái nhợt của Mạch Đinh: “Mới nãy cậu chạy đi đâu thế?”

“Tôi có bạn bị ma nhập. Tôi chạy đi giết nó!”

Không ai hiểu Mạch Đinh đang nói gì, dù sao cũng chỉ là tuỳ tiện hỏi thăm thôi. Phùng Phỉ Mông và những người khác cũng chẳng phải dạng thích tò mò. Điện thoại Mạch Đinh vang lên. Nhìn tên người gọi, cậu cuống quít nhận: “Dạ dì”.

“Tiểu Đinh, cháu thật không nghe lời!”

Vừa bắt máy đã nghe trách móc, Mạch Đinh thất kinh: “Cháu đã làm gì sai ạ?”
“Đã bảo cháu phải đến thường xuyên. Lúc trước đồng ý rồi. Chỉ là nói cho qua để dì nghe thôi à? Cháu đi làm cả tháng rồi, vẫn không thấy mặt mũi đâu cả”.

“Cháu không nói cho qua, thật đó. Vậy hôm nay tan làm, cháu sẽ chạy sang”.

“Đùa cháu thôi”. Ngô Hinh cười cười. Mạch Đinh ngây ngốc cười theo. Nhưng khi tiếng cười bên kia ngưng, cậu cũng im bật. Cả hai im lặng một lúc lâu. Giọng nói Ngô Hinh vang lên: “Tiểu Đinh, thật ra dì có chuyện muốn bàn bạc với cháu. Tạm thời cháu đừng nói với Tử Yến được không?”. Mạch Đinh có thể cảm nhận sự nặng nề trong lời nói của Ngô Hinh. Đối với yêu cầu của mẹ An Tử Yến, cậu làm sao có thể không chấp nhận. Tạm thời không nói cho An Tử Yến biết, sau này cùng lắm là bị hắn mắng một trận. Còn nếu trái lời Ngô Hinh, nhắm bà sẽ quay lại là Ngô Hinh của trước đây. Cậu không do dự mà đồng ý ngay.

Gác máy. Mạch Đinh vẫn ngơ ngác nhìn chằm chằm vào màn hình di động. Cậu nghĩ tới nghĩ lui đó là chuyện gì. Tuy nghĩ không ra nhưng nhất định có liên quan đến An Tử Yến.

Chẳng lẽ bà hối hận. Không đồng ý cho cậu và An Tử Yến ở bên nhau? Khi cái ý niệm này hiện lên, Mạch Đinh có cảm giác không thở nổi. Là cậu đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Rõ ràng Ngô Hinh đối xử với cậu rất tốt. Nghe thái độ của bà cũng không giống như vậy. Sự suy diễn đã nhiều lần hại cậu, lần này cũng sẽ như vậy. Mạch Đinh lắc đầu vài cái. Cậu muốn quên đi để tập trung vào công việc. Nhưng có làm thế nào, trong lòng cậu vẫn có nỗi bất an nào đó.

Sau khi xong việc, Mạch Đinh vội vàng chạy đến nhà Ngô Hinh. Cậu đứng trước cửa, đặt tay lên nút chuông, nhưng chần chừ không nhấn xuống. Sự bất an trong cậu càng lúc càng mãnh liệt. Rốt cuộc đằng sau cánh cửa đang có điều gì đợi cậu? Cậu do dự, thậm chí là tự ngăn chính mình.

Cánh cửa mở ra, Ngô Hinh mang nụ cười trên môi: “Dì còn bảo sao cháu chưa đến. Đứng ngẩn người ngoài này làm gì? Mau vào đi”. Quả nhiên là cậu đã suy nghĩ quá nhiều. Bà đâu có gì khác thường.

Không khí trong nhà lành lạnh. Dường như chỉ có cậu và Ngô Hinh. Mạch Đinh đặt tay lên đầu gối, nhìn mũi giày: “Dì, dì tìm cháu là…”.

Ngô Hinh quan sát biểu cảm của Mạch Đinh, nhẹ nhàng nói: “Yên tâm, dì không phải muốn chia rẽ cháu và Tử Yến. Dì chấp nhận rồi”. Lời nói của Ngô Hinh xoá tan mọi bất an của Mạch Đinh. Cậu thật muốn ngã người ra ghế mà thở. Cậu có cảm giác bản thân như sợi dây su. Đôi lúc bị người ta kéo dài ra. Đôi lúc lại buông tay. Đặc biệt là An Tử Yến.

– Hết chương 138 –

Chương 139: Trưởng thành rồi

‘Trong điện thoại dì nói có chuyện muốn bàn bạc với cháu. Cháu lại đoán mò. Thật muốn bỏ cái tật xấu này đi’.

‘Thay vì nói muốn bàn bạc, chi bằng nói dì có chuyện cầu xin cháu’.

‘Cầu xin gì chứ? Chúng ta là người một nhà rồi. Chỉ cần là chuyện có thể làm được, cháu nhất định sẽ làm giúp dì’. Tâm trạng buông lỏng của Mạch Đinh hoàn toàn thoải mái. Cậu thật sự nguyện ý chuyện gì cũng làm. Bởi vì dì cũng như là mẹ của cậu. Dù ý nghĩ này có chút tự nhận, nhưng Mạch Đinh vẫn mong muốn xem Ngô Hinh như mẹ từ lâu rồi.

Ngô Hinh nắm bàn tay Mạch Đinh vỗ vỗ. Chỉ cần loại hành động gần gũi đơn giản như vậy thôi cũng khiến lồng ngực Mạch Đinh nhẩy cẩng lên. Cậu nhớ trước đây, Ngô Hinh cương quyết phản đối cậu. Bà đã làm rất nhiều việc để cậu phải rời xa An Tử Yến. Mạch Đinh cảm thấy vô cùng áy náy với bà. Con trai bà, An Tử Yến, vốn có thể như tất cả mọi người sống một cuộc sống hoàn mỹ. Đó chính là thành toàn giấc mơ cho đấng sinh thành. Nhưng giấc mơ đó đã bị cậu phá hỏng. Mạch Đinh cúi đầu nhìn đôi tay Ngô Hinh, không cách nào thoả mãn hơn được nữa.

‘Tiểu Đinh, cho Tử Yến một đứa con đi’.

Một câu nói cần bao nhiêu thời gian để tiếp nhận đây? Mạch Đinh giật mình. Cho An Tử Yến một đứa con. Phải làm sao? Đây là chuyện mãi mãi không thể thực hiện được. Ngay đến nghĩ, cậu cũng chẳng dám nghĩ nữa là.

Là đôi tay ai đang cử động? Run rẩy rồi dần dần cứng đờ? Là ai? Là ai không muốn níu giữ nữa? Là ai? Càng đợi càng thấy rõ, không phải là An Tử Yến. Cũng không phải là dì. Không phải ai cả. Mà đó chính là cậu. Tại sao chính mình lại muốn bản thân đau đớn vậy?

Trong căn phòng ấm áp lạ thường, đôi bàn tay phủ lên tay cậu cũng ấm áp đến lạ. Nhưng cái ấm áp này không hề có tác dụng với Mạch Đinh. Ánh mắt cậu tràn đầy sự khốn cùng: ‘Nhưng cháu là đàn ông’. Câu nói của cậu nghe rất ngốc. Ngô Hinh lắc đầu: ‘Dì không phải muốn cháu sinh con’.

‘Vậy… con nuôi sao?’. Ngô Hinh vẫn lắc đầu. Chỉ còn lại một đáp án. Cổ họng Mạch Đinh khô khốc. Sự đau đớn tràn lên khuôn miệng, cậu cố gắng: ‘Là muốn An Tử Yến có con với người phụ nữ khác sao?’
‘Đúng’.

‘Nhưng An Tử Yến là chồng cháu’. Mạch Đinh ôm đầu gối. Ngô Hinh thể hiện biểu cảm dịu dàng, như người mẹ nhìn con trai mình: ‘Dì không phải nói nó lên giường với những đứa con gái khác. Cháu đã nghe về thụ tinh nhân tạo chưa?’ Dì đã sắp xếp xong cả rồi. Cháu không cần lo lắng. Sẽ không ảnh hưởng gì đến tình cảm của hai đứa đâu’. Mạch Đinh nhìn mũi giày rồi chầm chậm chuyển ánh nhìn về phía Ngô Hinh. Cậu không biết phải biểu hiện như thế nào để tiếp nhận lời nói của bà. Trong đầu cậu hiện tại rối vô cùng. Cậu ngốc nghếch hỏi một câu: ‘Dì muốn An Tử Yến có con với ai?’

‘Chuyện này cháu không cần lo. Trong lòng dì đã định rồi. Sẽ không tìm kiếm lung tung. Cô ấy cũng là người cháu biết’. Lời nói của Ngô Hinh như thể Mạch Đinh đã đồng ý rồi. Cậu không phải lo lắng chuyện đó. Không phải chuyện là như thế nào, là người phụ nữ nào. Chẳng qua là… chỉ là…

‘Cháu biết?’. Mạch Đinh đã sớm như người mất hồn. Cậu chỉ ngây ngốc mà đối thoại với Ngô Hinh.

‘Tiểu Tư’. Chỉ hai chữ ngắn ngủi, Mạch Đinh có chết cũng không nghĩ đến. Chợt cậu nhớ đến câu nói đùa giỡn của Bạch Tiểu Tư về chuyện mang thai con của An Tử Yến. Lời nói của Tiểu Tư, cậu có thể nghe được. Câu nói đó cùng lắm chỉ là một lời nói đùa bình thường. Nào có ai ngờ đến một lúc, nó lại biến thành sự thật. Trước mắt cậu hiện lên hình ảnh bụng Bạch Tiểu Tư lớn lên, An Tử Yến vuốt ve bụng cô. Hai người họ cùng nhau chào đón sinh linh nhỏ bé ra đời. Mạch Đinh chỉ có thể đứng thật xa mà nhìn theo. Hình ảnh đó hài hoà đến mức tàn nhẫn. Nếu không có sự xuất hiện của cậu, có lẽ đó chính là cuộc sống hiện tại của An Tử Yến. Hắn sẽ không phải gặp nhiều chuyện như vậy. Sẽ không bị người khác cười nhạo, sẽ không bị An Tấn đánh bị thương, sẽ không phải quỳ trước mặt mẹ Mạch Đinh, sẽ không lãng phí tinh lực mà bảo vệ cậu… Cậu muốn dùng chính tay mình xé tan hình ảnh trước mắt đó. Muốn có con thì phải tìm An Tử Yến. Tại sao phải nói cho cậu biết? Cậu không muốn nghe. Cũng không muốn trả lời.

‘Cháu không cần nhường gì cả. Tử Yến vẫn là chồng cháu. Chẳng qua là có thêm đứa con thôi. Nếu cháu và Tử Yến bận rộn quá, chúng ta sẽ giúp. Như vậy sẽ giống gia đình hơn. Nếu cháu còn điểm nào thấy uỷ khuất, chúng ta có thể thương lượng’.Lời đề nghị của Ngô Hinh nghe có vẻ hoàn mỹ. Chẳng ai mất đi thứ gì cả. Ngược lại còn có được nhiều nhứ. An Tử Yến vẫn là An Tử Yến của cậu. Tiểu Tư cũng không cần dây dưa với bố cô. Nhà họ An sẽ có người thừa tự. Sau này cậu sẽ không cần mang cảm giác áy náy với Ngô Hinh nữa. Và điều quan trọng nhất, đó là An Tử Yến sẽ được làm bố. Tất cả đều quá mức hoàn hảo. Dường như không có điểm nào xấu cả. Dường như không có cách nào từ chối được. Nhưng tại sao… tại sao dù cho những lý do hoàn hảo như vậy đặt trước mắt rồi, Mạch Đinh vẫn không thể chấp nhận nổi?

‘Tiểu Tư và An Tử Yến có biết không?’

‘Dì muốn nói cho cháu biết trước. Dì biết nhất thời cháu không thể chấp nhận được. Nhưng dì thật sự hy vọng cháu có thể đồng ý. Dù sao cũng như cháu nói, chúng ta là người một nhà mà’.

Mạch Đinh căn bản không thể tức giận. Ngô Hình chỉ là một người mẹ bình thường. Chí ít bà không hề giấu diếm sự mong đợi của mình. Nhưng Mạch Đinh vẫn không thể nói nên lời: ‘Nếu Tiểu Tư và An Tử Yến không đồng ý, vậy nói với cháu cũng có tác dụng gì đâu’.

‘Vậy nên dì muốn cháu khuyên nhủ Tử Yến. Nếu là lời của cháu, Tử Yến sẽ đồng ý. Nó yêu cháu mà’. Câu nói cuối cùng khiến lòng Mạch Đinh thắt lại. Cậu lắc đầu, âm thanh ứ nghẹn: ‘Cháu không thể. Cháu không làm được’. Ngô Hinh nắm chặt tay Mạch Đinh: ‘Tại sao? Hai đứa nó cũng đâu phải quan hệ với nhau. Tại sao cháu không thể. Tại không cháu không làm được?’. Những câu hỏi cứ thế đánh về phía Mạch Đinh. Gặm nhắm cậu. Cậu không thể tránh được. Chỉ có thể lắc đầu.

‘Dì đã chấp nhận cháu, cho phép cháu ở bên cạnh con trai dì. Cháu có biết người ngoài nhìn vào thứ tình cảm của hai đứa như thế nào không? Cháu không biết phải không? Dì để con trai dì chịu áp lực xã hội. Nó là con trai của dì. Là lòng dạ của dì. Cháu căn bản không thể hiện được tấm lòng của người mẹ. Dì nó vì, vì hai đứa, cái gì cũng có thể nhịn. Chỉ có một yêu cầu này thôi mà cháu cũng không làm được. Thật sự không làm được sao? Mạch Đinh, cháu không thể ích kỉ như vậy được’.

Nội tâm Mạch Đinh run lên. Nỗi xấu hổ của cậu dâng lên. Ngô Hinh nói đúng. Những lý do vừa rồi không thể thuyển phục được cậu, chính là bởi sự ích kỷ. Nếu có thể, cậu thật sự rất muốn sinh cho An Tử Yến một đứa con mà không phải nhờ ai khác. Cậu thật sự rất yêu An Tử Yến. Cũng thật sự muốn chiếm hết hắn làm của riêng. Đây không phải là suy nghĩ mà một người trưởng thành nên có. Người trưởng thành, thông minh như cậu phải cân nhắc đến đại cục. Nến biết lựa chọn mới là đúng. Cậu đã trưởng thành rồi, đúng không? Đúng không!

– Hết chương 139 –

Chương 140: Câu trả lời

Nếu dùng những lời cay nghiệt ngăn cản Mạch Đinh và An Tử Yến ở bên nhau, Mạch Đinh có thể dùng rất nhiều lý do để từ chối. Cậu có thể kiên định. Vì An Tử Yến, cậu sớm không còn sợ thế tục này nữa rồi. Nhưng tình huống bây giờ, phải dùng lý do gì để từ chối đây? Mạch Đinh nghĩ không ra. Ngô Hinh dùng ngữ điệu bất lực, vẫn ôm lấy bàn tay Mạch Đinh: “Nếu Tử Yến không có mặt trên đời, cháu sẽ không gặp được nó. Cháu hạnh phúc như hiện tại là bởi sự xuất hiện của Tử Yến. Chẳng lẽ cháu muốn lấy đi hạnh phúc của người khác sao?”

“Cháu… cháu không phải…”.

“Cháu muốn dì làm gì thì mới đồng ý? Muốn dì cầu xin sao?”. Ngô Hình đột nhiên kích động quỳ xuống. Mạch Đinh cuống quít đỡ lấy bà: “Dì, đừng như vậy. Dì để cháy suy nghĩ, để cháu suy nghĩ đã”. Cậu dìu Ngô Hinh về lại ghế. Bà níu lấy cánh cậu, nước mắt trôi đi lớp trang điểm. Ống tay áo Mạch Đinh cũng đã sớm để lại dấu vết.

“Cháu là một đứa trẻ ngoan. Dì đã lùi lại để hai đứa sống bên nhau. Còn cho hai đứa kết hôn. Tiểu Đinh, dì xin cháu. Vì dì, vì cái gia đình này, vì Tử Yến của chúng ta mà lùi một bước có được không? Đối với cháu cũng không khó mà”.

“Cho dù cháu đồng ý, An Tử Yến cũng sẽ không…”.

“Làm sao cháu biết Tử Yến không muốn có con? Cho dù nó không muốn, chẳng lẽ không phải vì cháu không thể có được nên mới không nhắc đến? Tiểu Đinh, cháu đã lấy nhiều như vậy, không thể vì chúng ta mà bỏ ra chút gì sao?”. Lời nói của bà vừa giống một ngọn lửa, vừa giống một khối nước đá. Nó thiêu đốt Mạch Đinh, rồi lại khiến cậu đông cứng lại. Bất luận có thế nào, cũng đều làm cho người ta khó chịu. Cậu giống kẻ ích kỉ, tham lam, chỉ lo cho tình yêu của bản thân, toàn đem lại đau khổ cho gia đình An Tử Yến thôi sao?

Là lỗi của cậu sao?

Có phải đây là câu mà những người tự ti thường hay hỏi không?

Từ lúc ra khỏi nhà Ngô Hinh, ánh mặt trời làm mắt cậu đau nhói. Trên mu bàn tay vẫn còn dấu tích kích động của bà lúc nãy. Bà không muốn cậu trả lời ngay, mà chỉ dùng nước mắt đưa cậu ra cửa. Mạch Đinh lấy điện thoại trong túi xách, An Tử Yến gởi tin nhắn tới: [Đang ở đâu?]

[Hôm nay em về nhà lấy đồ. Tối sẽ về]

Trả lời xong, cậu ngẩn cả người. Phải nói với An Tử Yến thế nào đây? Phải trả lời Ngô Hinh thế nào đây? Cậu không biết. Cậu vẫn là kẻ hèn nhát như vậy. Trốn tránh là cách dễ dàng nhất. Cũng là cách mà người bình thường thích lựa chọn nhất. Không! Cậu còn thua cả một người bình thường.Quá nhiều khúc mắc trong đầu cậu. Nó sắp khiến đầu cậu nổ tung. Cậu phải làm sao đây? Người khác sẽ làm gì?

Mạch Đinh vừa về đến nhà, mẹ cậu đã than thở: “Cái thằng này về cũng không báo một tiếng. Tiểu Soái đâu?”

“Con về một mình thôi”.

Bố Mạch Đinh đang đọc báo chiều. Mẹ cậu thì đang dọn dẹp đồ đạc. Hai người họ là người thân thiết nhất với cậu. Giờ phút này, cậu rất muốn bày tỏ tâm sự của mình. Âm thanh ti vi có chút ồn ào. Mạch Đinh ngồi xuống ghế, đột nhiên nói: “Dì muốn thực hiện thụ tinh nhân tạo để An Tử Yến có con”. Cậu dứt lời, mẹ cậu dừng động tác. Trong phòng khách chỉ còn mỗi tiếng ti vi. Không ai nói gì cả. Mọi người đều yên lặng. Lòng Mạch Đinh cũng vì thế mà trầm mặc theo. Cậu nói cho bố mẹ biết, cũng là muốn nhận được lời động viên, hoặc chăng có thể hành động đứng về phía cậu. Hai người họ đều im lặng là ý gì? Mạch Đinh không thể tin được. Đôi mắt cậu lớn dần, hơi thở dồn dập: “Mọi người đã sớm biết rồi, phải không?”

“Bà ấy đã tìm chúng tôi nói chuyện trước rồi”.

“Cho nên bố mẹ đồng ý?”. Mạch Đinh đứng lên. Thái độ đó là sao? Ít nhất cũng phải có chút phản đối chứ. Mẹ Mạch Đinh lại tiếp tục quét dọn, không nhìn đến cậu: “Chuyện của anh và Tử Yến, chúng tôi có quyền gì thay anh đồng ý.
Mạch Đình nhìn sang bố. Ông vẫn nhìn vào tờ báo. Tình huống này thật khó để mở lời. Mạch Đinh nghĩ, chẳng lẽ đàn ông đều vui mừng với chuyện đó sao? Cậu nhìn bố, rồi lại nhìn mẹ, hồi lâu sau hạ giọng: “Mọi người muốn con đồng ý phải không?”. Mẹ Mạch Đinh dùng sức lau bàn, bà nói: “Chỉ là… chỉ là thụ tinh nhân tạo thôi mà. Anh đâu cần quan trọng hoá vấn đề như vậy”. Là cậu quan trọng hoá vấn đề? Mạch Đinh không thể khống chế được ngữ điệu: “Hai người là bố mẹ của con đấy!!”. Mẹ Mạch Đinh siết chặt cái khăn trong tay: “Cũng bởi vì là bố mẹ anh nên mới có thể đồng ý!! Người bên đó cũng sẽ không phản đối anh có con. Hơn nữa còn đồng ý giúp. Những tưởng sẽ không có cơ hội ôm cháu. Dù anh không có nhưng con của Tử Yến thì cũng được. Có còn hơn không. Tôi biết anh và Tử Yến đang sống rất hạnh phúc. Không ai muốn cướp đi hạnh phúc của anh. Anh không thể suy nghĩ cho hạnh phúc của chúng tôi sao? Tôi và bố anh càng lúc càng già đi, anh không có ở đây, cái nhà này càng ngày càng lạnh lẽo. Yêu cầu đó đối với anh quá đáng vậy sao?”. Mẹ Mạch Đinh gằng từng chữ, đập tan cơn tức giận của Mạch Đinh. Cậu nhận ra, đến tức giận, cậu cũng không có tư cách.

Ngô Hinh cùng mẹ cậu đều khóc hết nước mắt như thế. Dường như chỉ để lại một sự lựa chọn duy nhất dành cho cậu. Rốt cuộc cậu cố chấp là vì cái gì?

“Đinh Đinh, mẹ không phải không quan tâm đến cảm nhận của anh. Mẹ…”. Mạch Đinh muốn trốn tránh giọng điệu đó. Cậu cắt lời bà, làm bộ như mọi chuyện vẫn ổn: “Không sao. Mẹ, con lên lầu lấy ít đồ. An Tử Yến đang đợi con ở nhà”.

“Không ăn cơm hả?”. Bố Mạch Đinh hỏi. Mạch Đinh lắc đầu. Cậu chạy lên phòng, đóng cửa lại. Cậu ngã xuống giường, trùm kín chăn, co rúm cả người. Đây chính là tư thế khiến người ta cảm thấy an toàn nhất. Mạch Đinh chậm chạp nháy mi mắt. Sắc trời dần trầm xuống, nhưng vẫn còn chút ánh sáng. Cậu vươn tay che đi chút ánh sáng ít ỏi đó để bản thân hoàn toàn chìm trong bóng tối. Suy nghĩ, phải suy nghĩ. Nằm một lúc lâu, Mạch Đinh lấy điện thoại ra tra cứu, tìm kiếm thông tin liên quan. Phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm này khá phổ biến ở nước ngoài. Cậu còn thấy cả gương mặt hạnh phúc của những bậc bố mẹ khi ôm lấy đứa con trên tay. Mạch Đinh nhét điện thoại vào trong chăn.

Người nhà của An Tử Yến và người nhà của cậu lúc đó đã như thế nào khi đón nhận thứ tình cảm này? Có giận dữ, có lo lắng cũng chỉ vì hạnh phúc của con cái. Khi người thân, bạn bè biết chuyện, phải chăng họ cũng bị cười nhạo, chỉ trích rằng không đáng làm bố mẹ? Bọn họ có như cậu phải nghe những lời cay nghiệt không? Yêu cầu bây giờ của bọn họ là quá đáng sao?

Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Không đợi Mạch Đinh trả lời, mẹ Mạch Đinh đã mở cửa bước vào. Bà ngồi ở mép giường: “Tôi mới bàn bạc với bố anh. Cũng nghĩ cho anh nữa. Nếu anh không chấp nhận được, chúng tôi cũng sẽ không đồng ý. Tôi sẽ tìm dì Ngô Hinh của anh nói chuyện. Là bố mẹ không đúng. Đừng nghĩ nhiều. Anh cảm thấy thế nào là hạnh phúc thì hãy sống như thế đó. Mau dậy đi. Tiểu Soái vừa gọi điện đến. Nó vẫn ở nhà đợi anh đấy. Mau về đi”. Mạch Đinh gật đầu. Cậu không dám nhìn mẹ. Câu sợ bản thân sẽ khóc oà lên. So với cậu, có phải bố mẹ cậu đã quá vĩ đại rồi không?

Mẹ Mạch Đinh đứng lên, đi đến chỗ cửa: “Vừa rồi coi như tôi chưa nói gì. Đừng cảm thấy áy náy với chúng tôi. Chúng tôi… không có cháu cũng không sao. Yên tĩnh hơn nhiều. Tôi xuống gói chút thức ăn. Lát anh mang về nhé”. Mạch Đinh gật đầu. Nghe được âm thanh đóng cửa, Mạch Đinh ngồi dậy. Một mảng chăn đã ướt nhèm. Nói dối. Mẹ là kẻ nói dối. Cần gì che giấu tâm sự của bản thân chứ.

Cậu rời phòng bước xuống nhà dưới. Bố Mạch Đinh vẫn ngồi đọc báo như cũ. Mẹ cậu thì gói gém thức ăn. Dấu tích của nước mắt như thể chưa từng xuất hiện hiện trên gương mặt bà.

Cậu nhìn hai người họ. Câu trả lời đã có rồi.

– Hết chương 140 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau