CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Sếp mới không nghiêm túc [P2]

Liễu Vĩ phóng bút qua trúng đầu Mạch Đinh: “Nhìn bộ dạng bỉ ổi của cậu kìa. Nước bọt chảy ra rồi”. Mạch Đinh sờ sờ miệng, phản bác: “Làm gì có. Chỉ là… nhìn một chút”. Phạm Thiếu Quân hung dữ xem thường: “Giỡn mặt đi, Tiểu Trí là hoa đã có chủ”.

Mạch Đinh giật mình đặt hai tay lên bàn: “Không lẽ là An Tử Yến?!”. Lần này thì cậu không có cách nào khống chế âm lượng của mình. Chẳng lẽ An Tử Yến không chỉ dùng sắc mà còn hiến cả thân. Đồ vô lại. Mình tuyệt đối sẽ không tha thứ! Phạm Thiếu Quân dậm chân: “Là tôi. Không phải tôi nói có bạn gái rồi à?”

“Điêu. Nhất định là anh che giấu cho An Tử Yến. Không ngại làm bình phong cho anh ta”. Mạch Đinh cho rằng nếu dùng sắc thì Phạm Thiếu Quân không thể bì được với An Tử Yến. Cậu hoàn toàn không phát hiện trên người Phạm Thiếu Quân có bất cứ điểm nào nương tựa được.

Liễu Vĩ cười lớn, vỗ vỗ Phạm Thiếu Quân: “Tiểu Trí là cô gái tốt. Đừng để cô ấy đợi. Mau thẳng thẳn bày tỏ đi”.

“Đúng vậy. Thanh xuân của con gái trôi qua rồi không lấy lại được đâu. Sớm muộn gì cô ấy cũng nhận ra. Bây giờ còn sớm thì hãy tấn công đi”. Phùng Phỉ Mông hài hước nói thêm. Phạm Thiếu Quân tức giận: “Mấy người khỏi lo, tôi là thật lòng với Tiểu Trí”. Mạch Đinh vẫn không chịu từ bỏ suy nghĩ của mình: “Anh thật sự vẫn muốn che giấu cho An Tử Yến hả? Tôi biết anh ta sẽ làm mấy chuyện như vậy mà. Sếp cái nỗi gì. Đạo đức quá kém!”. Cậu không phát hiện các đồng nghiệp đều cố ý tránh nhắc đến An Tử Yến. Gì thì gì, cũng nên tôn trọng cấp trên.

“Yến rất tốt. Cậu đừng có bêu xấu cậu ấy”.

“Hớ hớ. Mọi người như vậy bởi vì anh ta là sếp thôi. Cách làm việc không có gì phàn nàn. Nhưng cách làm người lại không được. Tôi không sợ đắc tội với ai cả. Nói thật, coi như anh ta có đứng trước mặt, tôi cũng phải nói sự thật. Anh ta là gì? Chỉ biết khi dễ nhân viên. Nếu không phải tôi rộng lượng, tôi đã sớm…”.

“Đã sớm cái gì?”

Giọng nói quá quen thuộc lướt ngang qua tai Mạch Đinh. Hẳn là nghe nhầm đi. An Tử Yến không phải ra ngoài rồi ư? Sao có thể là hắn? Ha ha… Không thể… Đừng có doạ cậu nha…

Mạch Đinh không muốn nhìn thấy gì hết. Giờ phút này, cậu mong mắt cậu có vấn đề ngay và luôn. Người tựa vào cửa kia không phải là An Tử Yến. Nhất định không phải An Tử Yến. Mạch Đinh nuốt nước bọt, thay đổi ba trăm sáu mươi độ: “Nhưng sếp của chúng ta đúng là một người đàn ông tốt a. Đẹp trai lại còn dịu dàng, biết quan tâm đến người khác. Chính là cực phẩm nam nhân thật sự. Người nào lấy được anh ấy sẽ hạnh phúc đến mức nào không biết nữa a. Haizz, nếu tôi là con gái, có chết cũng muốn gả cho anh ấy. Đáng tiếc, đáng tiếc a. Các anh chị cũng nghĩ vậy đúng hen”.

“Mạch Đinh, mới nãy cậu đâu có nói như thế”.

“Mới nãy có nói gì hả? Mọi người nghe nhầm rồi đó. Ha ha”. Mỗi lần lúng túng, kiểu gì cũng xuất hiện cái dạng cười này.

An Tử Yến từ từ đi đến chỗ Mạch Đinh. Hắn đứng trước mặt cậu: “Nói giống lúc nãy đi. Cậu không sợ đắc tội với tôi, chỉ nói sự thật đó”. Má ơi, hắn nghe rồi. Còn tưởng có thể chôn vùi quá khứ nữa chứ.

“Tôi… Ờ… trước đây tôi có gặp một đạo sĩ. Người đó nói số tôi không tốt. Tám chín phần là trúng tà. Mới nãy chắc bị nhập rồi. Cho nên có lúc ngay đến tôi cũng không biết mình nói cái gì. Vừa rồi tôi đã nói gì sao? Thật đáng trách a. Nhất định là cái thứ ma quỷ kia nói rồi. Sau khi tan việc, nhất định phải đi trừ tà thôi!”.

“Vừa nay, tôi mới biết cách xua đuổi ma quỷ”.“Há… ha ha… không cần anh phải bận tâm. Tôi chỉ là một nhân viên nhỏ bé bình thường thôi mà”.

“Quan tâm nhân viên”. Cái thứ giọng điệu của An Tử Yến khiến Mạch Đinh muốn bỏ chạy. Đồng nghiệp thì chỉ biết đứng xem kịch hay mà cười đùa, chẳng màn đến sống chết của Mạch Đinh. Mạch Đinh quơ tay với lấy tập hồ sơ, giả bộ bận rộn: “Còn việc phải làm nữa”.

“Cái này không được. Nhỡ ma quỷ trong người cậu làm việc rồi xảy ra sai sót thì sao? Chuyện này liên quan đến lợi ích của bộ phận chăm sóc khách hàng”.

Mạch Đinh hận tại sao lại nghĩ ra cái lý do kia. Nghĩ tới nghĩ lui cũng không thể đánh lại, đành cúi đầu lầu bầu: “Thật xin lỗi”.

“Tôi không nghe”.

“Xin lỗi”. Số lần nói xin lỗi với An Tử Yến trong công ty còn nhiều hơn số tuổi của Mạch Đinh nữa.

“Cái gì”?”

“Thì… xin… xin lỗi”.“Cậu cho rằng xin lỗi là xong?”

Nếu vậy thì sao không nói sớm. Cậu không phải nói xin lỗi liên tục tận ba lần.

“A… ý anh là…”.

“Giữ cái miệng của cậu cho tốt. Lần sau để tôi phát hiện thì đừng có trách”.

Mạch Đinh không ngờ An Tử Yến sẽ dễ dàng bỏ qua cho mình. Cậu thở phào nhẹ nhõm. Trình hồ sơ cho An Tử Yến: “Đúng rồi, chỗ hồ sơ này cần chữ kí của anh”. An Tử Yến bước lên trước, cầm bút kí. Kí thật đẹp rồi ném lên bàn Mạch Đinh, thẳng bước về văn phòng.

“Mạch Đinh a, tôi phải học tập mới được. Nếu không phải Yến tốt bụng, cậu đã sớm bị sa thải rồi”.

“Yến tốt vậy mà cậu còn so đo cái gì. Nếu cậu ở mấy bộ phận hoặc công ty khác, tiêu chắc”.

“Bạch Nhãn Lang hẳn là cậu đi. Rốt cuộc cậu có chỗ nào bất mãn với Yến? Không lẽ vì người ta đẹp trai hơn, nhân phẩm tốt hơn, làm việc xuất sắc hơn nên cậu ganh tỵ? Nếu vậy thì lòng cậu còn được mấy phân a”.

Đang nói giúp cho An Tử Yến à? Cũng đúng, rốt cuộc cậu có bất mãn gì với An Tử Yến? Không phải hắn mới dễ dàng bỏ qua cho cậu sao? Mạch Đinh mở tập hồ sơ ra, nhìn chữ kí của An Tử Yến. Vừa định đưa Quách Bình thì bàn tay cậu cứng đờ. Đọc dòng chữ trên giấy: Muốn anh tha cũng được. Chuẩn bị cái mông của em cho tốt vào. Quan sát không ai chú ý, Mạch Đinh lôi tập hồ sơ xuống dưới bàn. Rút tờ giấy đó ra thật nhanh. Phải nhanh chóng phi tan. Là đưa cho hắn kí tên. Hắn viết cái gì vậy chứ? Sau này không cần nghi ngờ nữa. Bất mãn với hắn chính là chân lý!

Mạch Đinh đánh lại nội dung văn kiện lần nữa. Cầu cho trong văn phòng chỉ còn lại mỗi cậu và An Tử Yến. Hoặc cậu có năng lực gì đó vọt thật nhanh vào phòng làm việc của hắn, cầm lấy tay hắn kí tên rồi biến!!

Bữa tiệc năm ngoái cả Mạch Đinh và An Tử Yến đều không đến. Nguyên nhân thì cả hai người không muốn nhắc đến nữa. Cũng may, không có quy định bắt buộc tham gia. Cho nên đến ngày đến giờ, mọi người đều có kế hoạch riêng thực hiện. Lúc đó, Quách Bình, Cao Sảng cũng không có mặc. Tính ra sẽ chẳng ai nghi ngờ.

Cứ muốn che giấu ở công ty như vậy. Dù môi trường làm việc không như trường học, nhưng cũng đủ khiến tinh thần phấn chấn hẳn.

– Hết chương 131 –

Chương 132: Sếp mới không nghiêm túc [P3]

Thành phần tham gia vào đại tiệc đều là nhân viên trong công ty nên không khí không cần phải câu nệ. Mọi người trong bộ phận chăm sóc khách hàng đều có mặt đông đủ. Sau khi tiết mục văn nghệ trên sân khấu kết thúc, các sếp tổng bắt đầu xuất hầu bao. Quý tổng mặt hơi đỏ vì uống nhiều, vừa mới lấy phong bao lì xì ra, bên dưới liền ồn ào. Mạch Đinh làm sao có thể bỏ qua cơ hội này. Bản chất tính cực lộ ra nên đã sớm chiếm vị trí đẹp. Nhân lúc Quý tổng còn nói vớ vẫn gì đó, cậu nhắn tin cho An Tử Yến: [Em giữ chỗ đẹp cho anh rồi đấy. Mau đến cướp đi. Anh cũng có trách nhiệm chia sẻ gánh nặng kinh tế gia đình đó]

[Bạn đã bị người nhận chặn tin nhắn]

[Chặn cái gì? Đừng có giả bộ đứng đắn. Mau tới cướp phụ em đi]

[Bạn đã bị người nhận cho là bị điên]

[Nhà mạng không bao giờ nhắn kiểu tin đó nhá. Đừng nghĩ em ngốc]

[Bạn đã bị người nhận cho là ngốc]

An Tử Yến sẽ không chịu dừng lại. Mạch Đinh cũng hết cách. Cứ tiếp tục thế này chắc tới năm sau. Mạch Đinh cho điện thoại vào túi. Quý tổng bắt đầu rộng rãi ném bao lì xì trong tay. Thật không có từ nào miêu tả được Mạch Đinh lúc này. Cậu giống như mấy bà thím đang tranh hàng giảm giá vậy.

Sau khi các sếp tổng thay nhau lần lượt phát lì xì xong, tinh thần Mạch Đinh vô cùng phấn chấn. Ôm mười phong bao như ôm vòng nguyệt quế mà tự hào: “Cướp được nhiều bao lì xì thế này, năm nay nhất định may mắn”.

“Tôi là sư phụ của cậu, cậu nên chia cho tôi một cái”. Quách Bình mặt dày đưa tay ra. Mạch Đinh đã sớm cho hết vào trong túi xách: “Sư phụ à, anh rõ ràng cũng cướp được, sao không cho tôi một cái?”

“Bao lì xì thể hiện cho sự may mắn, làm sao có thể cho người khác được”.

“May mắn của tôi cũng không thể tuỳ tiện cho người khác a”.

Mọi người lại hướng ánh nhìn sang chỗ An Tử Yến không có lấy một phong bao lì xì. Hắn khó chịu: “Nhìn tôi làm gì?”

“Không có. Không có gì. Yến, tôi cho cậu một bao lì xì”.

“Không cần”.

“Đừng nói vậy chứ! Cậu sẽ gặp nhiều may mắn và phát tài”. Đừng cho hắn! Nếu hắn có thêm may mắn, há chẳng phải thành thánh sao?

“Không cần”. Dù An Tử Yến từ chối nhưng Quách Bình vẫn đặt bao lì xì trước mặt hắn. Các đồng nghiệp khác cũng rối rít chia cho An Tử Yến một bao. Mạch Đinh không cho. Cho hắn chính là lãng phí. Một chút cũng không biết tiết kiệm. Các đồng nghiệm không hiểu được nỗi khổ phải tính toán chi tiêu trong gia đình của Mạch Đinh: “Mạch Đinh, tôi nói cậu quá là không phong độ đi”.

“Tôi không phong độ? Mọi người mù rồi hả?”

Vương tổng cầm ly rượu đến bàn của phòng chăm sóc khách hàng. Lúc này, hai lỗi tai ông đã đỏ bừng lên rồi: “Năm nay cả phòng đều đến đông đủ. Đừng chỉ lo lì xì. Uống đi. Tôi còn phải trông cậy vào các cô cậu nhiều đấy”.

“Chúng tôi thấy Yến khổ cực như vậy mà không có bao lì xì nào. Muốn chia cho cậu ấy. Nhưng Mạch Đinh sống chết không chịu”.
“Quản làm gì. Tôi đã cố ý giữ lại đại bao cho cậu ấy rồi”. Vương tổng đưa phong bao đến trước mặt An Tử Yến. Sau đó khoác tay lên vai Mạch Đinh: “Làm sao cậu vào được bộ phận chăm sóc khách hàng?”

“Vương tổng, tôi…”.

“Tôi không muốn nói chuyện với cậu. Tránh xa con gái tôi ra một chút. Tôi vất vả lắm mới có nó. Nếu cậu muốn cướp, ông đây phế chân cậu!”

“Ông già, ông cũng tránh xa Tĩnh Mạch ra một chút”. An Tử Yến nhàn nhạt nói. Mạch Đinh nhìn An Tử Yến. Hắn tiếp tục: “Biết đâu trên người Tĩnh Mạch có bệnh”. Quả nhiên, Vương tổng tránh xa Mạch Đinh cả mét. Cuộc sống riêng tư thác loạn của cậu ngay đến Vương tổng cũng biết. Nên xác xuất cậu có bệnh rất cao. Mạch Đinh trợn ngược, mắng chửi An Tử Yến trong đầu: Tôi có bệnh thì nguồn lây chính là anh!

“Tôi còn chưa tới bốn lăm. Ông già cái gì? Tử Yến, nói chuyện cẩn thận một chút. Tôi đây là cấp trên của cậu đó”. Vương tổng quay lại phê bình An Tử Yến. Mạch Đinh đã để sẵn hai tay dưới bàn mà vỗ lấy vỗ để tán thành. Vương tổng có rượu vào nên nói nhiều hơn hẳn. Dường như vừa nhớ ra điều gì. Ông nhìn An Tử Yến: “Đúng rồi, Viên Viên nói nhất định bảo tôi đưa nó đến nhà cậu chơi. Được không?”. Mạch Đinh dừng vỗ tay, cầu An Tử Yến sẽ tìm lý từ chối. Người yêu với nhau nói không chừng tâm ý tương thông a. Ý nghĩ của Mạch Đinh nhất định có thể truyền đến An Tử Yến. An Tử Yến thờ ơ nhún vai: “Tuỳ ông”.

“Nói hay lắm. Có thời gian sẽ đến”.

Chuyện này như thể cục đường thả rơi trên mặt đất, cả đàn kiến sẽ ồ ạt kéo đến. Không ít người đã sớm muốn đến nhà của An Tử Yến. Nỗi niềm của các nhân viên không biết bày tỏ cùng ai. Nay cơ hội đến rồi, sao bỏ qua cho được: “Chúng tôi đến nữa được không?”

“Tuỳ”.

Đừng có tuỳ nữa! Chuyện này mà tuỳ được hả? Không lẽ đã quên trong nhà còn một người khác sao? Hắn cũng phải chú ý đến cảm nhận của người đó chứ. Phải làm sao đây? Đừng hoảng. Mạch Đinh, cậu là một người thông minh. Nhất định có cách gì đó. Suy nghĩ một chút, suy nghĩ một chút. Không. Phải bóp chết An Tử Yến trước khi quá muộn!

Mạch Đinh dùng sức đá chân An Tử Yến dưới bàn. Biểu cảm của hắn kiểu: Thì sao?

Không biết ông trời có thích trêu chọc Mạch Đinh hay không. Đại tiệc năm nay có tiết mục bốc thăm trúng thưởng. Mạch Đinh trúng ngay một cái chân váy. Cậu ngồi trong xe oán thán: “May mắn cái khỉ gì. Để bù lại sự tổn thương của em, anh phải lì xì cho em đó”.
“Muốn đền bù à? Đưa em về nhà là anh đã tổn thương lắm rồi”.

“Cái gì mà đưa em về? Không lẽ anh còn muốn đến nhà khác? Nói bừa với bọn Quách Bình mới như vậy đúng không? À đúng rồi. Dù sao cũng tiện đường. Đến nhà Tiểu Tư đi. Đưa váy cho cô ấy luôn”. An Tử Yến không lên tiếng. Đợi đến lúc xe dừng trước nhà Bạch Tiểu Tư, hai mắt Mạch Đinh đã dính chặt lấy nhau. Cậu đưa váy cho An Tử Yến, mờ màng nói: “Anh đưa cô ấy hộ em. Em buồn ngủ quá. Nhờ anh đó. Làm người tốt thì cả đời sẽ được bình an a”. Chưa kịp nghe An Tử Yến trả lời, Mạch Đinh đã ngủ luôn rồi. Hắn trưng bộ mặt không cảm xúc gõ cửa nhà Bạch Tiểu Tư: “Nhanh lên”. Cuối cùng cửa cũng mở, Bạch Tiểu Tư nhìn thấy An Tử Yến không khỏi cau mày: “Sao anh lại đến đây?”

“Tử Yến?”. Người đàn ông có chất giọng trầm thấp xuất hiện sau lưng Bạch Tiểu Tư. An Tử Yến nhìn về phía sau, hơi cúi đầu: “Chú Bạch, đã lâu không gặp”.

“Cái thằng này. Tiểu Tư còn đứng đó làm gì? Để Tử Yến vào nhà”. Bạch Tiểu Tư miễn cưỡng tránh đường. Bạch Hùng châm đíu thuốc ngồi xuống ghế. Còn chừa hẳn chỗ cho An Tử Yến. Bạch Tiểu Tư lên tiếng: “Bố… anh ấy còn có việc…”.

“Con cũng hay nhỉ. Lúc trước nói với bố không còn giữ liên lạc với Tử Yến nữa mà. Lại còn cố tình không cho bố gặp nó”. Ông bất mãn nhìn Bạch Tiểu Tư rồi nghiêng đầu nói chuyện với An Tử Yến: “Chú nghe bố cháu nói, bây giờ cháu là quản lý bộ phận chăm sóc khách hàng. Công ty đó cũng không tệ. Chú đã nói không nhìn nhầm cháu mà”.

“Không có gì”.

“Haizz, chú biết Tiểu Tư có lỗi cháu. Nó không hiểu chuyện. Cháu cũng đừng so đó với nó”. Dù không biết Bạch Hùng đang nói cái gì, An Tử Yến vẫn tung tứng như thường: “Chuyện trước kia, cũng không có gì để so đo”.

“Vậy thì tốt. Haizz, Cháu giúp chú khuyên nhủ Tiểu Tư đi. Nó không chịu nghe lời gì cả. Nói gì mà không muốn kết hôn, không muốn sinh con. Nghe thật không cười nổi!”.

“Không muốn có con là tội lớn lắm sao? Nhất định phải sinh con sao? Con nhất định phải sống theo tiêu chuẩn của người khác hả? Bọn họ nói thế nào, con phải thế nấy à?”.

“Còn dám mạnh miệng. Cái đó gọi là ích kỉ! Con có từng nghĩ đến cảm nhận của bố mẹ không!”.

“Con…”.

“Bố không muốn nghe! Tử Yến, đã để cháu chê cười rồi. Nhân viên trong công ty nhiều như vậy chú Bạch cũng có thể quản được. Nhưng con gái chẳng thể quản tốt. Vì nó mà tóc chú bạc nhanh hẳn đi”. Bạch Hùng xoa huyệt thái dương.

“Chú Bạch, người như Bạch Tiểu Tư, chú càng cấm cản, cô ấy càng chống đối thôi”.

“Nhưng cũng không thể để như vậy. Trước đây nó còn nghe lời cháu. Từ sau khi hai đứa chia ta, nó chẳng nghe lời ai nữa cả”. An Tử Yến hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Bạch Hùng. Hắn đứng lên: “Cháu sẽ giúp bác khuyên nhủ cô ấy. Chú Bạch, cháu còn có việc. Cháu xin phép”.

“Nói chuyện với cháu là chú yên tâm rồi”. Nghe An Tử Yến nói sẽ giúp, Bạch Hùng nhẹ lòng không ít. Bạch Tiểu Tư đứng bên không hề có cảm giác bị chèn ép. Cô hiểu An Tử Yến hơn bố mình. An Tử Yến có thời gian khuyên nhủ cô ư? Có đánh chết, cô cũng không tin. Nhắm chừng là muốn thoát thân nên mới nói càng như vậy. Đợi An Tử Yến đi, Bạch Hùng hỏi: “Con với Tử Yến…”.

“Không có chuyện gì cả. Bố đừng ôm hy vọng. Bây giờ anh ta có người yêu rồi”.

“Vậy thì sao? Hai đứa ở bên nhau nhiều năm như vậy, nhất định có tình cảm. Nếu không tại sao nó lại đến tìm con?”. Bạch Tiểu Tư giải thích: “Dù sao thì cũng không thể”. Bạch Hùng lại lâm vào trầm tư.

– Hết chương 132 –

Chương 133: Năm mới

Còn ba ngày nữa sẽ đến giao thừa. Mạch Đinh mở mắt, kim giờ đã điểm đến mười giờ. Đêm qua, dường như cậu không hề chợp mắt. Đưa tay sang bên giường đã lạnh. Cậu ngồi dậy, khỏi động điều hoà, không khí trong phòng trở nên ấm áp hơn. Mạch Đinh rời giường, thẩn thờ đứng trước tủ quần áo. Phải mất cả tiếng đồng hồ cậu mới tìm được một bộ tây trang màu đen. Không gian cả căn phòng chỉ có mỗi cậu. Bất kể là tiếng bàn chải cọ sát vào răng hay nước chảy đều có thể nghe thấy rõ ràng. Vệ sinh cá nhân đâu vào đấy, cậu lại tiếp tục đứng đờ đẫn trước gương một lát nữa. Tắt điều hoà rồi cầm chìa khoá đi ra ngoài.

Trời bên ngoài rất lạnh. Cái lạnh len lỏi đến tận trong xương tuỷ. Mạch Đinh không trùm kín như thường ngày. Đối với cái giá rét của hôm nay, cậu không buồn bận tâm. Mua một bó qua trắng, cũng chẳng biết nó tên gì, cứ vậy mà ôm lên xe buýt. Trên xe có rất nhiều người, nhưng không mấy người có chung điểm đến với Mạch Đinh. Nghĩa trang yên ắng. Dường như năm mới với người người đã khuất quá đỗi bình thường.

An Tử Yến đứng trước phần mộ ông nội, hai tay cho vào túi áo khoác. Hắn im lặng nhìn tấm bia. Mạch Đinh dừng bước cách đó không xa. Cậu tin rằng ông nội và bà nội đang rất hạnh phúc ở một thế giới khác. Cậu đã quen với việc ông nội ra đi. Nhưng như vậy, có phải cậu quá vô tâm không? Mạch Đinh cố gắng nắm bắt nét mặt An Tử Yến. Rốt cuộc cũng chẳng thu được kết quả gì.

“Em đến khi nào?”

“Mới thôi”. Mạch Đinh tiến về phía trước, đặt bó hoa trước bia mộ: “Ông nội, cháu đến thăm ông đây. Ông thấy cháu có đẹp trai không? Đẹp hơn An Tử Yến luôn nhỉ?”. Cậu quay đầu lại: “Anh đã nói gì với ông nội vậy?”

“Không nói gì hết”.

“Sao thế?”

“Anh đã nói với em, nói chuyện với một tảng đá rất ngốc”. Nhưng mới sáng sớm mùa đông hắn đã đã dậy để đến gặp tảng đá đó thôi. Mạch Đinh suy nghĩ trong đầu, không nói ra. Cậu cười nghịch ngợm với An Tử Yến: “Dù sao thì trong mắt anh, lúc nào em cũng thích làm chuyện ngốc nghếch. Chả sao. Em còn có rất nhiều chuyện muốn nói với ông nội”. Mạch Đinh quay về phía phần mộ ông nội nói không ngừng nghỉ. Mệt quá liền ngồi bệch xuống đất. Cậu luôn cho rằng ông nộ có thể nghe được. Nhất định là như vậy. An Tử Yến đứng sau lưng Mạch Đinh. Nhìn thẳng vào cái gáy trắng noãn. Không cắt ngang, cũng không mắng cậu ngốc.

An Tố, An Tấn, Ngô Hinh đã đến. Không khí quanh phần mộ trở nên náo nhiệt hơn.

“Lát nữa sang bên kia vài ngày. Năm ngoài đã không sang bên bố mẹ bên đó rồi. Mới nãy dì có gọi, bố mẹ cháu đã đồng ý rồi”. Người nói câu đó không ai khác, chính là Ngô Hinh. Mạch Đinh vội vàng xua tay: “Không cần đâu, phiền lắm”.

“Có cái gì phiền. Đều là người một nhà mà”. Sự gần gũi của bà khiến Mạch Đinh cảm thấy ám áp giữa tiết trời đông. Mạch Đinh không từ chối nữa: “Cũng được”. An Tử Yến nhìn Ngô Hinh, không nói gì. Mọi người đến thẳng nhà ông nội. Năm này đoàn viên tại đây. Căn nhà được giữ nguyên hiện trạng như thời vẫn còn người ở. Lòng Mạch Đinh tràn đầy hoài niệm. Không lâu sau bố mẹ Mạch Đinh cũng đến. Hai bên thông gia nói chuyện với nhau. Mạch Đinh ngồi cạnh An Tử Yến muốn làm như một người con dâu khéo léo, hiểu chuyện.“Em cắt táo cho anh ăn ha”. Mạch Đinh cầm quả táo lên, nở nụ cười hiền dịu. An Tử Yến đẩy mặt cậu ra: “Coi chừng anh cắt em”.

“Gì đấy? Em cũng có địa vị trong nhà mừ”.

“Em cần địa vị làm gì?”

“Có thể làm rất nhiều chuyện đó. Có được sự tôn trọng, rồi tình cảm gia đình càng sâu đậm hơn”. Mạch Đinh lén nhìn biểu cảm của Ngô Hinh. Thúc nhẹ cùi chỏ vào cánh tay của An Tử Yến: “Em hỏi anh cái này, anh không được cười em”.

“Ừ”.

“Sau khi có việc làm, có phải em trở nên mê hoặc hơn không?”. Vừa dứt lời, cậu liền nghe thấy âm thanh kinh bỉ rất rõ ràng. Mạch Đinh nhăn mặt: “Đã nói không cười rồi mà!”.
“Nói bừa thôi”.

“Không giỡn với anh nữa. Thật tình, em cảm thấy dì càng ngày càng thích em”.

An Tử Yến nhìn Mạch Đinh, không lên tiếng. Mạch Đinh không hiểu tại sao mỗi lần nhắc đến Ngô Hinh, An Tử Yến đều có thái độ như vậy. An Tử Yến đứng lên, đưa tay ra với Mạch Đinh: “Ra ngoài”. Cũng không phải là mời. Dường như cậu nhất định phải theo hắn. Mạch Đinh gạt tay An Tử Yến: “Trước mặt người lớn mà làm cái gì vậy?”

“Vậy đánh em trước mặt người lớn luôn nhỉ?”. An Tử Yến khẽ đẩy trán Mạch Đinh, sau đó ra ngoài. Mạch Đinh kiềm chế chạy theo. Không phải cậu muốn đi theo đâu. Vì… Vì hắn đẩy cậu thôi. Lát nữa, cậu cũng muốn đẩy lại hắn.

Bố mẹ Mạch Đinh, bố mẹ An Tử Yến, cùng ngồi trong một căn phòng, cùng nói về một chủ đề. Năm mới đối với Mạch Đinh như vậy đã quá ấm áp rồi. Tựa như những gia đình khác cùng làm những chuyện nhỏ nhặt. Ăn cơm, uống rượu, đánh bài… Người khác có thể không cảm nhận được suy nghĩ đó của Mạch Đinh, nhưng cậu vẫn cảm thấy càng bình thường thì càng giống cuộc sống. Đương nhiên cậu không thể hiểu những vĩ nhân, nghệ sĩ, thần tượng,… cuộc sống của họ quá mức xa vời. Cậu chỉ là một Mạch Đinh bình thường mà thôi. Trên thế giới này, kiểu người chiếm tỉ lệ cao nhất chính là người bình thường. Cậu sống trong số đông đó, cảm thấy rất an toàn.

Mạch Đinh đứng sau lưng mẹ cậu nhìn bọn họ đánh mạt chược. Ngô Hình cười với cậu: “Đừng chỉ lo giúp mẹ anh, đến đây xem cho dì với. Không thể để mẹ anh thắng hết tiền được”. Mẹ Mạch Đinh cười cười: “Nó xui lắm. Qua bên đó là chị thua liền”.

“Mẹ, không được nói xấu con chứ!”. Mạch Đinh phản ứng. Cậu lén ra sau lưng Ngô Hinh để chứng minh cho sự may mắn của mình. Ngô Hinh thay đổi thái độ lớn như vậy khiến cậu cảm thấy không chân thật. Nhưng cậu cũng không muốn tin đó là giả. Ngô Hinh đón nhận cậu, có thể là vì khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều chuyện. Nên thay đổi nhanh hơn bình thường.

“Tiểu Soái đâu? Sao không thấy”.

“Chắc còn ngủ”. Mạch Đinh vì Ngô Hinh nên cố gắng không thể hiện sự kinh bỉ trong lời nói. Mẹ Mạch Đinh gật đầu: “Ngủ nhiều cũng tốt. Chả trách Tiểu Soái lại cao như vậy”. Mẹ Mạch Đinh không phải là thương bình thường đâu. Là cưng chìu đó. Cái gì mà ngủ nhiều là tốt? Trưa luôn rồi nhá!

– Hết chương 133 –

Chương 134: Hiện tại và sau này

Hai người mẹ đang nói chuyện với nhau về chủ đề ngủ nghỉ thì An Tử Yến từ trên lầu đi xuống. Bộ dạng còn chưa tỉnh hẳn. Trong mắt Mạch Đinh không thể hiện sự khinh bỉ thì cũng dạng hình viên đạn. Hắn chậm rãi đến chỗ ghế salon ngồi xuống, bật ti vi. Cái bộ dạng lười biếng không khác gì ở nhà. Mạch Đinh không nhìn nổi nữa. Đầu năm năm mới, hắn cứ như vậy thì sau này biết thế nào? Mạch Đinh khí thế hùng hồn đến trước mặt An Tử Yến: “Anh…”.

“Anh đánh em trước mặt mọi người đấy”. An Tử Yến chặn ngang trước khi Mạch Đinh kịp nói hết câu. Mạch Đinh khịt mũi: “Cứ cho là anh độc ác đi, nhưng cũng không thể xuống tay với em trước mặt người lớn được”.

“Không tin anh đạt đến trình độ đó?”

“Em… Em không tin”. Đầu năm cũng nên dũng cảm một lần. Phải vùng lên. An Tử Yến ngoắc ngón tay: “Tới đây”.

“Tới thì làm sao!”. Mạch Đinh đến trước mặt An Tử Yến, hắn lại tiếp tục ngoắc tay: “Cúi xuống”. Mạch Đinh cúi người. Hắn nhẹ nhàng đưa tay lên tóm lấy cổ áo Mạch Đinh. Tay còn lai cũng đưa lên, nhanh chóng hạ cước trên trán cậu. Mạch Đinh bị đau, ôm trán la oi ói: “Anh đánh thật hả?”

“Không thì sao em tin?”. An Tử Yến lại cong ngón tay trỏ. Mạch Đinh cuống quít nhắm mắt lại. Hắn dùng sức kéo cổ áo Mạch Đinh xuống. Bất thình lình hôn phớt lên môi cậu một cái. Mạch Đinh lắp bắp: “Anh… anh… em… anh… An Tử Yến!”. Tốc độ nói chuyện còn chậm hơn cả mấy cụ lão thành.

“Hét lên cái gì, làm tôi đau đầu”. Mẹ Mạch Đinh mắng. Mạch Đinh chỉ An Tử Yến: “Mẹ, An Tử Yến… anh ấy… anh ấy đánh con”. Cậu không đủ dũng khí đem chuyện An Tử Yến hôn mình kể ra ngoài. An Tử Yến thở dài: “Em muốn nói sao cũng được”.

“Thái độ gì đó? Em nói oan cho anh chắc? Không lẽ mới nãy anh không đánh em?”

“Ờ, có”.

Mẹ Mạch Đinh hung hăng nhìn Mạch Đinh: “Tiểu Soái đã nhường rồi, còn sồn sồn cái gì nữa. Tiểu Soái, thật ngại quá, oan uổn cho con rồi. Tính khí thằng nhóc này quá không được. Mẹ sẽ dạy dỗ nó thật tốt”.

“Không sao. Con không để bụng đâu”.

“Cảm ơn anh. Anh tốt quá. Em thật may mắn mới có thể tìm được một con người có nhân phẩm tuyệt vời như anh”. Mạch Đinh vô cùng khinh bỉ.

“Không cần cảm ơn”. Hắn đáp lại như đúng rồi.

Năm mới sẽ chẳng thay đổi điều gì cả. Phong cách sống và thói quen của hai người không phải chỉ dựa vào một ngày lễ mà có thể thay đổi được. Năm mới sẽ yêu nhiều hơn, mong muốn nói được lời gì đó lãng mạng, lúc nào không vui thì xù lông lên.
Nhớ lại thì cũng chưa phạm phải sai lầm gì. Bất giác, mùng hai đã sắp hết. Bố mẹ Mạch Đinh hôm qua đã về nhà. Hôm nay, Mạch Đinh cùng An Tử Yến cũng nên tạm biệt. Tiện thể dịp nghỉ, Mạch Đinh muốn đi xem nhà. Dù sao thì nhà thuê không thể bằng nhà của mình được. Hơn nữa, đồ đạt trong nhà thoạt nhìn đã quá cũ kĩ. Đồ điện dùng không tốt nữa. Mạch Đinh biết sẽ khá tốn kém. Nhưng có kế hoạch trước vẫn hơn.

“Được rồi. Sau nhớ ở lại chơi nhiều một chút. Tử Yến không tới thì anh tới cũng được”. Ngô Hinh đưa hai người họ ra ngoài cửa. An Tử Yến khởi động xe. Mạch Đinh lễ phép cúi chào Ngô Hinh rồi chui vào xe. “An Tử Yến, anh có quỹ riêng không?”. Mới vào xe đã hỏi ngay và luôn.

“Đuôi hồ ly cuối cùng cũng lộ ra rồi”.

“Ai là hồ ly? Em không ham tiền của anh nhá. Có chuyện muốn bàn với anh thôi. Chúng ta vay tiền mua nhà nhỉ? Nếu anh có quỹ thì có thể dùng cho cuộc sống của chúng ta. Em mượn thêm chút. Hơn nữa, một năm qua chúng ta tiết kiệm cũng không ít. Trả góp cũng được”.

“Trả góp? Sao không mua trực tiếp?”

“Đừng có dùng cái giọng đại gia mà nói chuyện đi! Nghe muốn bực mình. Phải tự lực cánh sinh biết chưa!”. Mạch Đinh biết An Tử Yến có tiền. Ông nội đã để lại toàn bộ tài sản cho hắn. Dù chưa từng thấy hắn đụng vào.

“Em đi mượn tiền chính là tự lực cánh sinh à? Còn nữa, đi vay cũng tính lãi đấy”. Hắn nói quá có lý. Mạch Đinh tỉnh mộng: “Thế anh nói phải làm sao?”

“Anh cho em mượn, sau này từ từ trả”.
“Có phải mỗi em ở đâu!!”.

“Anh còn phải ở à? Vậy phí cao lắm. Em có đủ không?”

“Anh nghĩ mình là Ngưu Lang cao cấp hả? Ở chung còn thu phí”.

“Nhắm thì em còn thiếu anh cũng không ít”.

“Anh có thể nói đúng trọng tâm không?”

Lúc bên trong xe còn cãi vã, chuông cửa nhà Ngô Hinh vang lên. Ngô Hinh xác nhận thân phận khách đến thì sửng sốt vài giây: “Sao lại là anh? Lâu lắm rồi không gặp. An Tấn không có nhà. Anh có muốn tôi gọi anh ấy không?”. Bạch Hùng phất tay: “Tôi là có việc muốn tìm chị”. Ngô Hinh gật đầu: “Mời vào”. Bạch Hùng ngồi xuống, đợi người giúp việc rót trà rồi bà cũng ngồi xuồng: “Anh tìm tôi có chuyện gì không?”

“Là muốn hỏi chuyện của Tử Yến”.

“Vì Tiểu Tư nên mới đến sao?”. Ngô Hinh dễ dàng đoán trúng lòng Bạch Hùng. Ông không giấu giếm, gật đầu: “Đứa con gái này đơn giản là không có cách gì giữ được nó. Nói gì mà không kết hôn, không sinh con. Tôi thật không hiểu nổi con cái bây giờ thế nào nữa”. Ngô Hinh gác tay lên ghế, thâm sâu nhìn chén trà: “Đúng vậy, bố mẹ mãi mãi không có cách nào hiểu được suy nghĩ của con cái”.

“Nhưng cái suy nghĩ của nó quá hoang đường! Làm bố mẹ sao có thể bỏ qua. Tôi chỉ có một đứa con gái, ngay đến cháu trai nó cũng không muốn tôi vui vẻ sao?”. Lời nói của Bạch Hùng đụng trúng chỗ đau của bà. Ngón tay thon gầy của bà siết chặt: “Cho nên anh muốn tôi giúp khuyên nhủ Tiểu Tư à?”. Bà vờ như không hiểu ý tứ của Bạch Hùng.

“Tôi rất vừa ý với Tử Yến. Nếu Tiểu Tư biết quý trọng, giờ này chắc hai đứa đã sớm kết hôn rồi. Chị cảm thấy Tử Yến và Tiểu Tử còn có thể không?”

“Nhưng nó đã kết hôn rồi”.

Lần đầu tiên nghe được tin này, Bạch Hùng khiếp sợ không thôi. Hai hàng lông mày nâng lên: “Chị nói cái gì! Nó kết hôn? Sao có thể!”. Ngô Hinh không lên tiếng, xem như đã xác nhận. Bạch Hùng thở dài: “Kết hôn rồi thì cũng hết cách. Haizz. Xém chút nữa là khiến chị chê cười rồi”. Bạch Hùng cảm thấy không còn gì có thể nói được nữa. Ông đứng lên. Sắc mặt dường như già đi trong nháy mắt. Bố mẹ không có cách hiểu được con gái. Con gái cũng không hiểu được bố mẹ. Bạch Hùng chỉ hy vọng con gái sống đứn đắn, có một gia đình hạnh phúc. Ông muốn có một người đàn ông ở bên che chở cho cô. Giờ ông còn sức, nhưng sau này già rồi, Tiểu Tư biết phải làm sao? Vốn nghĩ Tử Yến là đối tượng thích hợp nhất. Ông tuyệt đối không tin Tiểu Tư ở nước ngoài có người đàn ông khác mà chia tay Tử Yến. Từ nhỏ đến lớn, người đàn ông duy nhất mà cô đón nhận chỉ có mỗi Tử Yến. Còn nghĩ… còn nghĩ rằng…

– Hết chương 134 –

Chương 135: Suy nghĩ của bố mẹ

Bạch Hùng càng nghĩ càng phiền muộn, nhưng ông vẫn duy trì phong độ: “Xem ra tôi không có phúc như chị rồi. Tôi về đây”. Ngô Hinh dường như bị lời nói của ông đâm trúng điểm cười. Bà cười lớn. Bạch Hùng khó hiểu nhìn Ngô Hinh. Bà vẫn tiếp tục, không có ý dừng lại. Cho đến khi nước mắt chậc chờ trào ra mới thôi: “Xin lỗi, lời nói của anh buồn cười quá. Tôi nhịn không được. Phúc?” Anh nói tôi có phúc à?”

“Là sao?”

“Anh lo mãi mãi không có cháu. Tôi căn bản đến cả cái sự lo lắng đó cũng bị tước đoạt rồi. Bởi vì tôi biết, mình tuyệt đối sẽ không bao giờ có cháu”. Bạch Hùng không nói lời nào. Không lẽ con dâu của Ngô Hinh có bệnh, không thể mang thai được.

“Tôi biết anh nghĩ gì. Đáng tiếc anh đã nghĩ sai rồi. Con trai của tôi. Đứa con trai bảo bối của tôi. Tính mạng của tôi. Nó ưu tú như vậy, hoàn mĩ như vậy. Vậy mà lại… kết hôn với một thằng đàn ông. Ngày nào tôi cũng lo lắng nó bị người khác cười nhạo rồi tổn thương. Lo lắng những người trong công ty sau khi biết chuyện sẽ không chấp nhận nó. Nói cho cùng, có mấy người chấp nhận chuyện đó? Số lượng đó có đủ để lạc quan được không?”. Lời nói của Ngô Hinh khiến Bạch Hình khiếp sợ. Ông cho rằng mình đã nghe lầm. An Tử Yến kết hôn với đàn ông là sao? Sao lại muốn kết hôn với đàn ông? Hắn không có lý do gì để kết hôn với đàn ông cả. Đàn ông với đàn ông sao có thể kết hôn? Là Ngô Hinh đang đùa phải không? Đó là câu trả lời mà ông có thể nghĩ đến. Nhưng có người nào lại lấy chuyện như vậy ra mà đùa chứ? Bạch Hùng không biết nói sao cho phải. Chỉ có thể duy trì sự im lặng. Ngô Hinh cũng im lặng. Tâm tư của bậc phụ mẫu, trời đã định sẽ không bao giờ thoải mái được.

Im lặng một lúc lâu, Ngô Hinh đột nhiên ngẩng đầu lên. Bà bình tĩnh đến lạ: “Anh muốn cháu à?”. Bạch Hình không hiểu ý của Ngô Hinh: “Chị muốn nói gì?”. Ông đưa một điếu thuốc lên môi.

“Tôi đã chấp nhận Tử Yến thích đàn ông. Thậm chí còn chấp nhận nó dẫn về đây. Tôi đã vô cùng nhẫn nhịn. Nhưng tôi tuyệt đối không chấp nhận chuyện không có cháu. Vốn tôi định tìm thời gian thích hợp thuyết phục thằng nhóc đó đồng ý để Tử Yến của chúng tôi có con cùng người khác. Sau đó sẽ trả Tử Yến lại cho nó. Như vậy, tất cả mọi người sẽ vui vẻ. Nhưng tìm một người phụ nữ làm chuyện này ở trong nước là phạm pháp. Cho nên, không biết…”. Ngô Hinh còn chưa nói hết, Bạch Hùng đã nổi gân xanh, khói trong miệng phả ra: “Hoang đường! Chị muốn biến con gái tôi thành cái gì? Công cụ sinh đẻ cho chị à?”

“Anh đừng tức giận. Với mấy đứa con gái khác thì có lẽ là công cụ. Nhưng với Tiểu Tư, tôi không bao giờ nghĩ như vậy. Anh cũng đã nói. Tiểu Tư không muốn kết hôn sinh con. Nhưng nếu là An Tử Yến, nói không chừng chỉ cần anh dành chút thời gian khuyên nhủ, nó sẽ đồng ý. Dù sao bọn nó cũng ở cạnh nhau bốn năm”.“Dù thế nào đi nữa, tôi cũng…”.

“Đứa trẻ sinh ra, hai nhà chúng ta sẽ cùng nhau nuôi dưỡng. Cũng là cháu của anh. Anh đừng phủ nhận. Anh xác định sau này có thể tìm ai tốt hơn Tử Yến? Con của hai đứa nó nhất định sẽ rất thông minh và đáng yêu. Chúng tôi sẽ không để Tiểu Tư chịu uỷ khuất. Bây giờ ở nước ngoài cũng có rất nhiều người làm như vậy. Anh không phải muốn có cháu sao? Sẽ không có ai chịu tổn thương cả. Chúng ta sẽ nói với người ngoài rằng hai đứa nó đã ly hôn và có một đứa con. Rồi sẽ chẳng còn ai bàn tán nữa”.

“Đừng nói nữa! Suy nghĩ của chị quá viễn vong!!”. Bạch Hùng đau đầu, hét lớn rồi đứng lên.

“Viễn vong ư? Anh suy nghĩ một chút đi”. Ngô Hinh lạnh lùng nói. Bạch Hùng đẩy cửa bước ra ngoài. Ông đi thật nhanh ra chỗ đậu xe. Ông muốn quên đi lời nói của Ngô Hinh. Đây không phải là điều ông muốn. Ông muốn tìm một người đàn ông yêu thương Tiểu Tư, cho cô một gia đình. Khi gần về đến nhà, ông phát hiện xe An Tử Yến đậu trước cửa. Bạch Tiểu Tư đứng bên ngoài. Người đang nói chuyện với cô không phải An Tử Yến mà là một người đàn ông khác. Bạch Hùng dừng xe ở cách đó không xa. Ông hạ cửa kính xuống, cố gắng nghe xem hai người họ đang nói cái gì.“Cậu còn muốn nói bao lâu nữa? Không phải tới đưa quà đầu năm thôi sao? Tôi đang tính nhân lúc bố tôi chưa về thì trốn đi đây”. Bạch Tiểu Tư không hề cảm động trước món quà mà Mạch Đinh mang đến. Mạch Đinh không tính toán: “Bố cô rất đáng sợ hả?”

“Có chút. Cơ mà so với chồng cũ thì cũng không đến nỗi”. Bạch Tiểu Tư liếc nhìn phản ứng của An Tử Yến rồi nói tiếp: “Ngày nào cũng muốn tôi kết hôn rồi sinh con. Nghe bắt đau đầu”. Giờ phút này, Mạch Đinh nghiễm nhiên trở thành một bậc hiền triết: “Cô cũng không thể chơi bời mãi được a. Ở một mình cô đơn lắm. Cô nhắm cả đời theo chủ nghĩa độc thân, không kết hôn, sinh con gì hả?”

“Ờ”. Còn tưởng Bạch Tiểu Tư sẽ nói đùa câu gì đó. Nhưng cô lại đáp rất ngắn gọn, thái độ kiên định.

“Thật lãng phí tử cung. Nếu tôi có tử cung…”. Mạch Đinh còn chưa trình bày hết ý đã bị Bạch Tiểu Tư cho một cước. Sau đó cô cười cợt chọc ghẹo Mạch Đinh: “Cũng có cách không lãng phí. Cậu đưa chồng cũ đây, nói không chừng tôi sẽ đồng ý sinh một đứa. Đúng không, chồng cũ?”. Bạch Tiểu Tư muốn nhận được sự phối hợp của An Tử Yến, Mạch Đinh đưa tay chắn giữa hai người: “Đừng có dùng tử cung dụ dỗ An Tử Yến!!”. Hắn dường như không có ý phối hợp với ai, thò tay qua cửa xe, vỗ vỗ vào mông Mạch Đinh: “Tôi chỉ có hứng với cái này”. Mạch Đinh ôm mông quay người lại: “Anh… anh làm gì đó? Đừng có táy máy tay chân!”.

“Nhanh, còn muốn đứng đó bao lâu nữa?”. An Tử Yến bịt tai không muốn nghe Mạch Đinh than vãn. Bạch Tiểu Tư cũng thúc giục: “Đúng vậy. Còn ở đó làm gì. Dùng cái mông thắng tử cung nói chuyện với tôi à?”. Mạch Đinh không nên đứng giữa hai người này mới đúng. Cậu khịt mũi leo lên xe. An Tử Yến khởi động máy. Mạch Đinh hơi cúi người, nhìn qua phía cửa xe bên An Tử Yến, nói với Bạch Tiểu Tư: “Năm mới vui vẻ, Tiểu Tư”. Bạch Tiểu Tư lắc lắc món quà trên tay: “Năm mới vui vẻ, Mạch Mạch”. Dứt lời, cô còn nghĩ đến điều gì đó: “Đúng rồi. Chồng cũ, em còn chưa chúc anh. Chúc….”. Xe cứ thế mà lướt quá. Trò đùa ác ý không thành, cô quay người đi vào nhà.

– Hết chương 135 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau