CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Quản lý Thôi – Cấp trên mới

(Hãy tưởng tượng… =]])

Mạch Đinh nghĩ đến ngày mai là không muốn đi làm rồi. Miễn cưỡng rời khỏi giường. Bộ phận chăm sóc khác hàng đã bị thế lực của quản lý Thôi bao trùm. Đến cả An Tử Yến cũng không thể làm gì. Cậu vận hết nội công mới có thể lết đi mặc quần áo. Đẩy đẩy An Tử Yến: “Dậy đi. Giờ không phải như trước đây nữa. Quản lý Thôi nhất định sẽ nhắm vào anh đó”.

“Ông ta ở tầng mười chín thì có thể làm gì được anh?”

“Đúng là không có tinh thần cầu tiến. Anh phải lấy tầng mười chín làm mục tiêu chứ. Phải nhắm thẳng vào đó a”.

“Không có hứng”.

“Bây giờ tạm thời không nói chuyện anh có hứng hay không. Trước hết rời khỏi giường đã”. Mạch Đinh lôi lôi kéo kéo An Tử Yến. Hành động của cậu vô cùng sáng suốt đi. Bởi giờ phút này quản lý Thôi đã sớm đến công ty canh chừng. Vừa mới lên chức, ông đã muốn triệt đầu triệt đuôi để chỉnh đốn kỉ luật nguyên bộ phận chăm sóc khách hàng. Trước đây Vương tổng đã để cả phòng lộng hành. Khởi đầu không tạo uy tín, nhất định tương lai sẽ không có ai tôn trọng.

Vốn từng người, từng người bước vào với nụ cười trên môi, nhìn thấy quản lý Thôi, ai nấy đều tự động điều chỉnh thái độ. Im lặng, bực mình về chỗ ngồi. Có người tính ăn sáng cũng đành từ bỏ ý định. An Tử Yến đi tới, nhìn quản lý Thôi: “Sao vậy? Sáng nay quản lý Thôi có thời gian làm bảo vệ trước cửa công ty à?”

“Bây giờ tôi là sếp của cậu! Tốt nhất cậu nên làm rõ chuyện này”.

“Chả biết”. An Tử Yến đi thẳng vào phòng làm việc.

Quản lý Thôi đứng lên, chỉ vào An Tử Yến: “Vậy tôi phải cho cậu thấy rõ hiện thực. Tôi muốn sa thải cậu chẳng qua chỉ cần một câu nói thôi. Nếu cậu lập tức xin lỗi tôi về thái độ vừa rồi, tôi có thể bỏ qua cho cậu. Nếu không…”.

“Ông thật thích nói đùa”. An Tử Yến đóng cửa phòng lại.

Trước mặt toàn bộ nhân viên mà An Tử Yến dám làm vậy với quản lý Thôi, giọng điệu đó làm sao ông nuốt trôi cho được. Ông tức giận bừng bừng, tiếp tục chỉ về hướng An Tử Yến: “Mọi người cũng nhìn thấy đúng không? Không phải tôi không cho cậu ta cơ hội. Là chính cậu ta không biết quý trọng. Không tôn trọng cấp trên thì chẳng cần thiết ở lại công ty nữa. Vài ngày nữa trong hội nghị bàn về việc quảng bá sản phẩm mới, tôi sẽ đề xuất sa thải An Tử Yến với các sếp tổng. Mong mọi người thấy kết quả của cậu ta mà làm việc cho tốt”.“Quản lý Thôi, ông chỉ tạm thời tiếp quản công việc của Vương tổng. Cứ cho ông muốn sa thải An Tử Yến đi, kiểu gì cũng phải đợi Vương tổng về mới giải quyết được. Bây giờ không được đâu”. Cao Sảng bộc phát. Phùng Phỉ Mông tiếp lời: “Đúng vậy. Chúng tôi có nhìn thấy An Tử Yến làm gì đâu. Quản lý Tôi vô duyên vô cớ tìm lý do sa thải An Tử Yến. Quá đáng”. Những người khác cũng lớn gan phụ hoạ thêm. Biểu cảm của quản lý Thôi như thể muốn ăn thịt người: “Xấc láo. Tôi thấy các cô cậu đi theo cậu ta nên bị ảnh hưởng cả rồi. Nếu không phục, có thể trình đơn từ chức cho tôi!”. Ông nói câu nào, phun nước bọt câu nấy. Di động trong túi ông rung lên: “Sao? Được. Tôi đang ở phòng chăm sóc khách hàng. Tôi sẽ lên ngay”. Ngắt máy, ông lại hung hăng uy hiếp: “Nếu muốn giữ cái ghế, các cô cậu im miệng mà làm việc đi. Bây giờ tôi chính là cấp trên của các cô cậu đấy”. Nói xong, quản lý Thôi liền vội vã rời đi. Chưa được bao lâu, Mạch Đinh và Quách Bình đến. Mạch Đinh sau khi nghe thuật lại chuyện, chỉ muốn lập tức dọn dẹp bàn làm việc. Nếu thật sự An Tử Yến bị sa thải, ông ta chắc cũng không muốn giữ lại thuộc hạ của kẻ thù ở lại bên cạnh rồi.

“Không được. Nếu chúng ta không cùng nhau từ chức tập thể, bộ phận chăm sóc khách hàng đột nhiên tổn thất nhiều như vậy, các sếp tổng sẽ không thể làm ngơ đi”. Phạm Thiểu Quân đề nghị.

“Nhỡ họ không quan tâm, chẳng phải tất cả mọi người đều bị mất việc sao? Mọi người đều cần kiếm tiền. Theo tôi thấy, việc này không có tác dụng gì lớn đâu”. Quách Bình bác bỏ đề nghị của Phạm Thiếu Quân.

“Tìm quản lý Quý giúp đi”.

“Thôi bỏ. Tính tình của quản lý Quý cậu còn không biết sao. Lần đó đứng ra bảo đảm đã là kì tích rồi”.

“Vậy anh nói giờ phải làm sao?”
“Phải xem Yến nghĩ thế nào”.

Ánh mắt mọi người quay về phía An Tử Yến. Mặt hắn lại vô cảm nhìn màn hình máy tính. Mạch Đinh lặng lẽ nhắn tin cho An Tử Yến: [Anh làm gì đó? Nghĩ cách đối phó hả?]

[Chơi game]

[Đừng mất cảnh giác chứ!]

“Vương tổng xảy ra chuyện. Quản lý Thôi nhất định sẽ nghĩ mọi cách đuổi An Tử Yến đi. Bây giờ ông ta cầm quyền, chúng ta cũng chả có gì nắm được ông ta”.

“Đúng là làm người ta lo lắng đến chết mà”.

“Chẳng qua là cảm thường thôi. Vương tổng nhất định sẽ nhanh chóng trở lại”. Mạch Đinh cũng tham dự nói qua loa. Quách Bình xoa xoa huyệt thái dương: “Không biết. Không liên lạc được với bên đó nên chẳng biết tình hình thế nào. Hơn nữa, tôi cảm thấy…”. Quách Bình không nói nữa.

“Cảm thấy gì?”. Mạch Đinh hỏi. Những người khác cũng im lặng. Mạch Đinh không hiểu sự im lặng này có nghĩa là gì. Câu hỏi được lặp lại thêm lần nữa. Cao Sảng ngẩng đầu lên: “Nhìn bộ dạng quản lý Thôi, dường như chắc chắn Vương tổng sẽ không quay lại nữa”. Có lẽ do giọng nói của Cao Sảng quá mức trầm, khiến Mạch Đinh dựng cả tóc gáy. Cậu cười cười: “Làm sao lại không trở lại. Dù quản lý Thôi biết tin nội bộ, nhưng có thể Vương tổng cần nghỉ ngơi thêm gì đó”. Mạch Đinh cố ý bỏ qua biểu cảm của các đồng nghiệp. Cậu không muốn tiếp nhận. An Tử Yến nên biết chút gì đó mới đúng. Nhưng nếu chuyện thật sự là như vậy, An Tử Yến sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Nhưng … liệu con người bản năng của An Tử Yến sẽ xuất hiện không?

“Có lẽ nghiêm trọng hơn”. Phùng Phỉ Mộng lầm bầm nói. Tất cả mọi người đều bần thần. Biểu hiện của quản lý Thôi quá rõ ràng. Ông ta như thể rất có lòng tin, không hề lo lắng đến việc Vương tổng đột nhiên trở về. Cuộc đối thoại của bọn họ ít nhiều bị những người khác nghe được. Toàn bộ phòng chăm sóc khách hàng lâm vào trầm mặc thêm lần nữa.

Ngày họp hôm đó, cả năm vị sếp tổng của các bộ phận đều có mặt đông đủ. Cuộc họp lần này đầu tiên là để khích lệ tinh thần nhân viên trước hôm công bố sản phẩm một ngày. Vì phòng họp không thể chứa hết tất cả nhân viên nên trừ quản lý, những nhân viên khác sẽ theo dõi thông qua máy tính tại phòng làm việc. Mạch Đinh cứng đờ nhập tên và mật khẩu vào máy, hình ảnh bên trong phòng họp hiện lên. Tim cậu đập nhanh. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Những người khác cũng chăm chú nhìn vào màn hình. Mọi người đều biết nguyên nhân quản lý Thôi chọn này hôm nay, chính là vì muốn bêu xấu An Tử Yến trước toàn thể công ty.

– Hết chương 126 –

Chương 127: Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?

An Tử Yến dựa lưng ra ghế, cầm cây bút gõ nhẹ vào tập hồ sơ. Đối với quan niệm ý tứ với các sếp lớn dường như không hề để tâm. Ngoài ra, hắn cũng không lo lắng sẽ có chuyện gì xảy ra với mình. Có lẽ bị sa thải là một chuyện quá nhỏ đối với An Tử Yến.

Sau cả tiếng phát biểu nhảm chán. Vốn sẽ đến phiên các quản lý báo cáo tình hình của bộ phận mình, Quản lý Thôi lại cắt ngang. Ông liếc nhìn bạn học Trương tổng. Trương tổng gật đầu. Tựa như ông đã biết quản lý Thôi sẽ nói điều gì.

“Ngại quá, các vị. Trước khi mọi người báo cáo, tôi muốn thông báo một chuyện”.

Tất cả mọi người dồn sự chú ý vào quản lý Thôi. Quản lý Thôi e hèm: “Đầu tiên, đối với chuyện của Vương tổng, tôi xin bày tỏ sự đáng tiếc. Bây giờ ông ấy không thể tiếp tục công việc. Nhờ các vị sếp tổng tin tưởng đã bổ nhiệm tôi tạm thời thay thể vị trí của ông ấy. Vương tổng không thường đến bộ phận chăm sóc khách hàng, nên có nhiều chuyện ở đây ông ấy không rõ. Quản lý An thường xuyên không tuân thủ quy định của công ty. Làm nhiều chuyện không phù hợp với các bộ phận khác. Hơn nữa còn làm những hành động quá đáng trước mặt tôi. Chuyện này có người chứng kiến, tôi không hề đặt điều. Bây giờ quản lý An ngày càng bất mãn từ khi tôi thay thế vị trí của Vương tổng. Lúc nào cũng đối nghịch với tôi. Tôi sợ cậu ấy sẽ gây ảnh hưởng xấu đến bộ phận chăm sóc khách hàng. Vậy nên, tôi quyết định sa thải quản lý An. Có hiệu lực ngay bây giờ. Tôi có quyền xử lý chuyện nội bộ của bộ phận chăm sóc khách hàng, quản lý Quý sẽ không có ý kiến chứ?”

“Ông thật biết nói đùa”. Quý Mộng mỉm cười nhìn quản lý Thôi.

“Quản lý An, tôi biết cậu sẽ không phục. Thật xin lỗi. Bây giờ, cậu đã không còn là quản lý An nữa. Công ty chúng tôi còn phải họp, mời cậu ra ngoài được không?”. Quản lý Thôi mỉm cười, làm động tác mời An Tử Yến ra ngoài.

An Tử Yến nhẹ nhàng chuyển động ghế. Cả phòng họp yên tĩnh chỉ nghe thấy âm thanh gõ bút vào tập hồ sơ của hắn.

Mạch Đinh nhìn An Tử Yến không chớp mắt. Cậu cắn chặt môi dưới. Tại sao cậu lại ngồi đây? Cậu phải xông đến đó mắng đám sếp tổng im lặng, mắng quản lý Thôi đang đắc ý. Sau đó kéo An Tử Yến rời khỏi chỗ này. Giống như lần hắn lôi cậu ra khỏi công ty thực tập. Giờ phút này, hắn chính là đang bị khi dễ như cậu lúc đó. Mạch Đinh vừa định đứng lên, An Tử Yến bắt đầu nói. An Tử Yến chống cằm, ánh mắt biếng nhác nhìn quản lý An: “Ông nói nhiều quá”.

“Cái gì! Cậu…”.

“Bây giờ đến lượt tôi nói. Trước khi sa thải tôi, tôi muốn hỏi ông một chuyện. Ông và Bách Thành Lâm trước đây có xử lý vài vụ. Tôi đã đến nhà máy đó. Ít nhất bỏ hoang cũng mười năm rồi. Vậy số tiền lúc đó đã đi đâu?”

Lão tổng nghi ngờ nhìn về phía quản lý Thôi. Quản lý Thôi duy trì trạng thái điềm tĩnh: “Chết còn muốn giãy giụa, muốn dùng những điều vô căn cứ bêu xấu tôi à? Chứng cứ đâu?”

“Hồ sơ đã bị ông lấy đi, đương nhiên tôi sẽ không có chứng cứ xác minh. Hơn nữa chuyện đã qua hơn mười năm”. An Tử Yến thừa nhận.

“Thật là mất mặt. Muốn công ty điều tra lại tất cả những vụ được hoãn lại trước đây à? Ai đó gọi bảo vệ đi, đưa cái người không biết đều này ra ngoài cho tôi!”.

Một nữ nhân viên hoảng hốt đẩy cửa bước vào, không ngừng nói xin lỗi với các lão tổng đang ngồi bên trong. Cô đến chỗ quản lý bộ phận nhận sự nói nhỏ. Người quản lý này kinh ngạc vài giây. Phất tay bảo cô ra ngoài. Trước khi đóng cửa phòng, cô còn lén nhìn An Tử Yến một cái. Quản lý bộ phận nhân sự nhìn tờ giấy nữ nhân viên vừa đưa cho mình, chần chừ nhìn quản lý Thôi, sau đó nhìn lên các sếp tổng: “Trương tổng, bộ phận chăm sóc khách hàng xảy ra chuyện”.“Đừng dài dòng, có gì nói mau. Xảy ra chuyện gì?”

“Hình như là bất mãn về việc sa thải quản lý An. Rất nhiều người nộp đơn từ chức”.

“Tại sao!”. Quý tổng nhíu mày, nhận lấy tờ giấy của quản lý bộ phận nhận sự. Quản lý Thôi lên tiếng: “Nhất định là nhân viên của An Tử Yến thích ăn thật làm dối. Muốn đi cứ để họ đi. Tất cả đều là nhân viên mà thôi, bộ phận chăm sóc khách hàng không thiếu!”.

Mạch Đinh đối với tin tức này không hề hay biết. Cậu hỏi Quách Bình: “Không phải anh nói dù từ chức cũng không có tác dụng sao? Vậy đây…”. Quách Bình ngơ ngác nhìn Mạch Đinh. Anh quay sang đám Phùng Phỉ Mông: “Là mấy cậu?”. Nhưng cũng chỉ nhận lại những cái lắc đầu.

“Vậy là ai?”

“Thôi kệ đi. Xem tiếp rồi nói”. Cả đám lại tập trung vào màn hình.

Quản lý bộ phận nhân sự đưa ánh nhìn quái lạ về phía quản lý Thôi: “Là nhân viên của ông”.

“Lão Thôi, ông có thể giải thích chuyện gì xảy ra không? Bây giờ muốn từ chức đều là những nhân viên có thâm niên ở bộ phận chăm sóc khách hàng đấy. Nếu bọn họ đi hết, bộ phận chăm sóc khách hàng biết phải triển khai công việc thế nào? Bây giờ là thời điểm rất cần người”.Quản lý Thôi giật tờ giấy trên tay Quý tổng, không thể tin được: “Nhất định có nhầm lẫn. Đây là giả. Chính là cậu. An Tử Yến. Cậu hối lộ bọn họ”. Cả đám Mạch Đinh còn chẳng thể tin được chứ nói gì quản lý Thôi. Mạch Đinh ngẩng đầu lên nhìn các tiền bối. Bọn họ như thể không có chuyện gì xảy ra, nghiêm túc nhìn vào màn hình máy tính.

“Tôi hối lộ để bọn họ từ chức? Trừ phi các tiền bối thấy tôi đẹp trai quá mới đồng ý với điều kiện này đi. Nếu không thì tôi cũng không biết là vì nguyên nhân gì cả”.

Không biết có phải ảo giác hay không, Mạch Đinh nhìn thấy An Tử Yến nhìn vào máy quay. Tiền bối ngồi đối diện hừ cười một tiếng: “Thằng nhóc này, còn không biết lúc này là lúc nào. Ở đó mà đùa được”.

Quản lý Thôi vò tờ giấy thành một cục: “Tôi phải gọi bọn họ lên hỏi rõ ràng. Nếu không tôi sẽ không tin. Họ là nhân viên của tôi, làm sao có thể giúp cậu được? Nhất định cậu đã bày ra quỷ kế, muốn kéo Vương tổng về phe của cậu. Nhưng thật đáng tiếc. Tạm thời Vương tổng không thể nào quay lại bảo vệ cậu được. Bảo vệ sao còn chưa tới nữa!”. Cuối cùng An Tử Yến cũng đứng lên. Hắn không để ý đến quản lý Thôi, đi thẳng đến chỗ cửa ra vào, đặt tay lên nắm cửa, đẩy nhẹ ra: “Ai nói ông là Vương tổng tạm thời sẽ không quay lại?”

Mạch Đinh có thể nghe thấy rõ ràng âm thanh lạnh lẽo bên trong phòng họp truyền đến. Vương tổng bước vào. Không hề có dấu hiệu bệnh tật. Ông nhìn quản lý Thôi: “Sao? Không nghĩ tôi còn sống à?”

“Sao… sao có thể?”. Sắc mặt quản lý Thôi trở nên trắng bệch. Ông kiềm chế thanh âm run rẩy trong cổ họng. Nở nụ cười cứng ngắt: “Thật tốt quá. Vương tổng, ông không sao. Tôi rất lo cho ông đấy”.

Vương tổng đi đến trước mặt quản lý Thôi. Ông nhường chỗ cho Vương tổng. Vương tổng lại trở về vị trí vốn thuộc về mình. Trương tổng dò hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Chuyện gì thì có thể hỏi quản lý Thôi”.

“Vương tổng, tôi không hiểu lời ông lắm”.

“Không độc chết được tôi, hẳn cảm thấy tiếc nhỉ?”

“Vương tổng…”, ông còn chưa dứt lời, màn hình lớn trong phòng họp đã bị Tào Thành Nghị mở lên. Là hình ảnh hôm mua bánh donut về. Tất cả mọi người vây quanh Á Á. Máy quay đưa thẳng về phía quản lý Thôi. Mọi người kinh hãi. Ngay sau đó là những tiếng bàn luận vang lên. Ánh mắt quản lý Thôi đờ đẫn. Xong rồi, xong cả rồi. Tại sao lại không để ý đến chuyện này. Mọi việc diễn ra quá thuận lợi. Nhưng chính mắt ông nhìn thấy Vương tổng và An Tử Yến ăn bánh. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Cái này không thể là bẫy do Vương tổng đặt ra được. Là hắn. Trong mắt quản lý Thôi hiện đầy tơ máu, nhìn thẳng vào An Tử Yến: “Cậu hãm hại tôi?”

– Hết chương 127 –

Chương 128: Cứ theo kế hoạch mà đánh cược

Khoé miệng An Tử Yến hơi cong lên, không trả lời. Trương tổng đứng lên: “Lão Thôi, con mẹ nó ông phát điên hay hồ đồ rồi? Ông đang làm cái gì vậy?”

“Thật may mạng tôi lớn”. Vương tổng lạnh lùng nói: “Uổng công tôi nghĩ ông sẽ không làm ra những chuyện như vậy. Không ngờ lòng dạ ông còn độc ác hơn”.

“Đây chẳng qua là…”. Quản lý Thôi muốn tìm lý do biện minh cho bản thân. Nhưng vô số chứng cứ chĩa thẳng vào ông. Ông không thể ở lại đây được nữa. Vương tổng không hề bị tổn thương nào. Chỉ bằng một đoạn video này, coi như nộp cho cảnh sát cũng chẳng thể nói lên điều gì. Quản lý Thôi đẩy người đứng chắn ngang cửa. An Tử Yến ôm tay đứng tại chỗ. Hắn chỉ nhìn theo quản lý Thôi chạy trốn chứ không làm gì cả.

“Không cần để ý sao? Có muốn…”.

Vương tổng phất tay: “Không cần để ý đến ông ta. Chuyện về sản phẩm quảng bá thế nào, mấy ngày nay ở nhà tôi đã xem qua rồi. Bây giờ không có thời gian mà lãng phí vào ông ta. Tiếp tục họp đi. Nói đến đâu rồi?”. Những người trong phòng không thể nào bình tĩnh như Vương tổng được.

Chuyện gì đây? Hồn Mạch Đinh vẫn chưa về với xác. Bánh donut bị tẩm thuốc độc? Thế sao Vương tổng không bị gì? An Tử Yến đã sớm biết hay do chính hắn sắp đặt? Hai ngày trước không phải tới chốn hoang vu đó giải sầu ư? Quá nhiều thông tin. Cậu ý thức được khoang tim của mình vô cùng yếu ớt. Vừa rồi đã trải qua kinh hãi không dưới một lần. Cậu không đắn đo An Tử Yến đang họp mà nhắn tin cho hắn.

[Sao chuyện gì em cũng không biết?!]

Cậu có thể nhìn thấy An Tử Yến trở lại ghế ngồi từ màn hình, lấy điện thoại ra để ở dưới bàn.

[Càng nhiều người biết càng dễ bại lộ. Hơn nữa, chính em cũng hiểu rõ mỗi lần kích động liền dễ lỡ miệng nói vớ vẫn]

[Em điên rồi. Lo bò trắng răng mà] Mạch Đinh nhớ đến buổi tối hôm đó, An Tử Yến có nói: Mạch Đinh, có lúc, em rất buồn cười. Bây giờ nhớ lại, đó hẳn là ám hiệu đi. Thật muốn vì bản thân mà báo thù. Cắn chết hắn!

[Chẳng lẽ em không nên lo lắng cho anh?] Nói cái gì vậy? Mạch Đinh lại vô tình liếc nhìn vào máy quay. Lần này, chính xác luôn, hắn chính là đang nhìn cậu. Không thể tha thứ, không thể tha thứ cho hắn được. Mạch Đinh không ngừng gào thét trong đầu. Nhưng… một chút cậu cũng không thực hiện được.

Quản lý Thôi không ngừng lục lọi tìm chìa khoá xe, dùng sức đấm mạnh vào vô lăng: “Mẹ nó”. Xe không khởi động được. Ông lo lắng sẽ có người đến tìm, vội vàng ra ngoài. Bắt một chiếc taxi vừa dừng trước cửa công ty. Ông cúi người chiu vào trong. Nhìn hình ảnh bản thân trên kính xe. Thật sự phản chiếu quá lớn. Ông đã mơ ước ngồi trên tầng mười chín bao lâu nay. Vậy mà đã bị đá văng khỏi đó quá nhanh. Nhớ lại trước đây, vào cái thời điểm ông tuyển dụng An Tử Yến. Nếu biết sẽ xảy ra chuyện này, ông tuyệt đối sẽ không đi nhầm bước đầu tiên đó. Vì sự xuất hiện của hắn mới khiến ông thảm hại như vậy. Ông sẽ không bỏ qua. Tương lai, sự nghiệp của ông đều mất hết. Không còn gì khiến ông sợ hãi được nữa.

Ít nhất An Tử Yến vẫn còn một cái đuôi. Chính là cái chết của ông nội hắn. Nhất định phải tìm được phần mộ của ông ta. Sau đó… Ha ha… Thật muốn xem biểu cảm của An Tử Yến lúc đó như thế nào. Ông ta rơi vào trạng thái điên cuồng, ngồi sau xe mà cười lớn.

Quản lý Thôi cười xong, vô tình liếc nhìn tài xế lái chiếc taxi. Không đúng. Không thể nào là tài xế được. Khí chất không tầm thường. Động tác dứt khoác, lạnh lùng nhưng rất bình tĩnh. Ông chưa nói sẽ đi đâu nhưng người này vẫn lái đi. Quản lý Thôi cuống quít thử mở cửa. Quả nhiên không mở được. Hơn nữa bên trong xe còn có vách ngăn cách. Ông không thể tiếp cận người lái xe. Chỗ ngồi của ông hoàn toàn bị cô lập. Tài xế là ai? Hẳn đã quá rõ ràng.

“Cậu là ai?!”

“Tôi là ai đối với ông không quan trọng?”

“Cậu muốn đưa tôi đi đâu?”. Quản lý Thôi dùng sức đập vào vách ngăn. Phó Thúc không nhúc nhích: “Chuyện này cũng không quan trọng”.
“Tôi sẽ báo cảnh sát”.

“Tuỳ ông. Nhưng… mưu sát không phải tội nhẹ đâu”.

“Cậu… Rốt cuộc cậu là ai? Không lẽ An Tử Yến…”.

“Cho ông một cảnh cáo nhỏ. Đừng động vào cậu ấy”.

“Tôi không điều tra được gì về An Tử Yến là có cậu ngăn cản giúp cậu ta. Cậu ta cho cậu bao nhiêu tiền. Tôi sẽ cho cậu gấp đôi. Cậu làm việc cho tôi. Thế nào?”

Chiếc xe thắng gấp, đầu quản lý Thôi đập vào vách ngăn. Coi như đó đã là câu trả lời. Quản lý Thôi đau đớn xoa trán. Vừa tính chửi thề, Phó Thúc nghiêng đầu nhìn ông: “Bình tĩnh”. Xe lại tiếp tục đi về phía trước. Hai mươi phút sau, xe dừng bên một con sông. Bất kể quản lý Thôi có nói gì, phía trước vẫn một mực im lặng. Anh lấy một điếu thuốc trong túi, cho vào miệng, bật lửa đốt đuôi thuốc. Rít một hơi dài, sau đó thở ra. Gác tay lên cửa kính xe, thả mình theo từng cơn gió cùng ngọn sóng nhỏ trên mặt nước.

An Tử Yến từng nói sẽ khiến cho quản lý Thôi trả giá thật đắt vì lời nói của mình. Hắn không chỉ nói chơi. Từ lúc hắn bắt đầu chơi game trong phòng làm việc, game thật sự cũng đã bắt đầu rồi. Hắn cố ý làm như vô tình tạo ra vô số những hành động gây áp lúc cho quản lý Thôi. Đầu tiên đánh vào yếu tố tinh thần. Hai người đàn ông trong nhà hàng không tự nhiên mà xuất hiện. Thứ trong chiếc bình nhỏ kia cũng chẳng phải độc dược gì. Vương tổng bị cảm là thật. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến kế hoạch của An Tử Yến. Sau hôm Vương tổng bị cảm, An Tử Yến liền tìm ông.

“Ông sắp chịu thiệt thòi rồi”.

“Đừng có vừa vào cửa đã nói mấy câu khó hiểu”. Vương tổng nâng mí mắt, ngã lưng ra ghế, đan các đầu ngón tay vào nhau: “Tôi đã nói trong khoảng thời gian này đừng manh động rồi”. An Tử Yến cho tay vào túi quần, đứng đối diện cửa sổ nhìn ra ngoài: “Khó trách quản lý Thôi muốn lên tầng mười chín. Phong cảnh ở đây quả không tệ”.

“Cậu cũng muốn?”
“Tôi không có hứng với phong cảnh. Chẳng qua là tôi không thích bị người khác quấy rầy, gây phiền phức cho tôi”.

“Đừng nghịch với lửa”.

“Ông ta không chọc tôi, tôi cũng sẽ không động vào ông ta”.

“Cậu muốn làm gì?”

An Tử Yến tóm gọn trọng điểm kế hoạch cho Vương tổng nghe. Vương tổng dứt khoát: “Lão Thôi không phải là con nít ngây thơ. Ông ta không dám làm chuyện đó đâu. Dù sao tôi cũng là cấp trên của ông ta. Vì vị trí này mà phạm tội thì quá ngu ngốc”.

“Chúng ta đánh cược đi. Nếu ông ta không dám, coi như chưa có gì xảy ra. Nếu ông ta dám, cùng lắm ông chỉ về nhà nghỉ ngơi vài ngày. Không có lý do gì từ chối nhỉ”.

Lời đề nghị của hắn khiến Vương tổng hứng thú. Đúng như lời An Tử Yến nói. Dù thành bại thế nào, đối với ông cũng không tổn thất gì. Nhân cơ hội này thử thách lão Thôi luôn. Vương tổng sờ cằm: “Nếu cậu thắng thì sao?”

“Bộ phận chăm sóc khách hàng không cần hai quản lý. Sau này sẽ do tôi phụ trách”.

“Chẳng phải cậu không có hứng thú với mấy thứ đó sao?”

“Đúng, nhưng đây là cách đơn giản nhất để tránh phiền phức”.

“Vậy nếu tôi thắng?”

An Tử Yến quay người lại, trực tiếp nhìn thẳng Vương tổng: “Tuỳ ông”.

“Bất cứ chuyện gì?”

“Bất cứ chuyện gì”.

“Quyết định vậy đi”.

– Hết chương 128 –

Chương 129: Trái tim của em

Cùng thời gian đó, Phó Thúc và Quý Mộng ngồi trong quán cà phê. Nơi này chẳng biết từ lúc nào đã trở thành địa điểm gặp mặt cố định của hai người. Quý Mộng uống một ngụm cà phê: “Trong giờ làm việc gọi em, là nhớ sao?”. Quý Mộng vẫn vậy, không nghe ra chút vui vẻ gì bên trong lời nói. Phó Thúc khẽ cười: “Anh nghĩ em không có hứng với chuyện đó chứ”.

“Thôi, lại muốn lợi dụng em làm gì?”

“Nghe mấy lời dịu dàng từ em khó thật. Cũng không có gì. Thậm chí không cần em phải ra mặt. Vài ngày nữa phát lương sớm cho bộ phận chăm sóc khách hàng”.

“Sớm?”

“Chẳng qua là sớm hơn hai ngày thôi. Không hề ảnh hưởng gì đến em”.

“Sao em phải đồng ý?”

“Vì anh thích em?”. Quý Mộng cười lên. Cô rất thích câu trả lời thông mình của người đàn ông này. Quý Mộng khuấy tách cà phê. Rõ ràng đây là thức uống cô yêu thích, nhưng sao bây giờ lại cảm thấy mùi vị có chút khó chịu: “Anh cũng tận tâm vì An Tử Yến quá nhỉ?”

“Anh có thể hiểu là em đang ghen không?”

“Chi là cảm thán thôi”.

“Anh cũng sẽ tận tâm vì em”. Phó Thúc cho thêm đường vào tách cà phê của Quý Mộng. Sau đó, bàn tay cũng không thu về mà nắm lấy tay Quý Mộng. Cô không rút ra. Nhìn nơi đôi bàn tay, ngẩng đầu lên: “Tối nay có thời gian không? Qua chỗ em đi”.

“Anh không ngu ngốc đến mức sẽ từ chối”.

“Em chưa nói sẽ có chuyện gì”.

“Đến sẽ có chuyện”.

Chuyện tiếp theo đơn giản hơn nhiều. Kế hoạch của bọn họ có thành công hay không còn phụ thuộc vào quản lý Thôi. Nếu không vì lòng tham vô đáy của ông ta, muốn nhanh chóng thành công thì sẽ chẳng sập bẩy. Đương nhiên hành động của các vị tiền bối trong phòng chăm sóc khách hàng không nằm trong kế hoạch của An Tử Yến. Chính hắn cũng không dự liệu được nốt nhạc đệm này. Về chuyện tại sao không vạch trần ngay. Đơn giản chỉ là An Tử Yến thích vậy. Hắn muốn quản lý Thôi leo lên thật cao rồi từ đó rơi xuống.

Sau khi cuộc họp kết thúc, toàn bộ công ty vẫn còn bàn luận sôi nổi. Dù sao đây cũng không phải là chuyện nhỏ. Đến lúc mọi người chú ý, An Tử Yến đã mất hút ở chốn nào.——

Quản lý Thôi không biết người đàn ông ngồi phía trước đang tính làm gì. Hai người họ ngồi như vậy khoảng chừng một tiếng đồng hồ. Ông nghĩ tới nghĩ lưu cách thoát thân. Nhưng chỉ có thể đập vào cửa xe. Trong lúc lục lọi xung quanh xem có vật gì hữu dụng, ông nghe thấy tiếng động cơ xe. Có người. Ông cố gắng khiến cho người đó chú ý. Đợi chiếc xe dần tới gần, ông dừng động tác. Đó là xe của An Tử Yến.

Người đàn ông phía trước mở cửa bước ra. An Tử Yến cởi áo khoác đi tới. Sau đó ném áo khoác lên mui xe. Hắn mở cửa sau. Không đợi quản lý Thôi phản ứng, hắn tóm lấy cổ áo quản lý Thôi, đấm thẳng vào mặt ông: “Ông có biết tôi nhịn bao lâu rồi không?”. An Tử Yến lại đánh thêm lần nữa: “Đương nhiên là ông không biết rồi”. Bên trong xe taxi chỉ toàn là những âm thanh đau đớn. Quản lý Thôi sợ hãi. Ông biết An Tử Yến không dễ dàng bỏ qua. Ông đập đập cửa kính để cầu cứu người đàn ông đứng cách đó không xa. Anh không giống An Tử Yến, không thể nhìn An Tử Yến đánh người gần chết mà không cứu được. Thế nhưng người đàn ông chỉ đứng đó quan sát tình hình trong xe một cách bình tĩnh đến đáng sợ.

Sự cự tuyệt của người đàn ông khiến quản lý Thôi tức giận: “Tôi không định làm vậy. Cậu chọc nhầm người rồi. Đừng nghĩ đánh tôi rồi bản thân cậu sẽ bình an vô sự. Tôi sẽ tính với ông nội cậu…”. An Tử Yến dùng sức, răng cửa quản lý Thôi rời hàm, máu tươi trào ra: “Còn dám nhắc đến ông nội tôi. Dù một chữ tôi cũng sẽ khiến ông đau đớn đến chết. Đừng quên lời nói của tôi. Đừng bao giờ”. An Tử Yến dứt lời, hắn tặng quản lý Thôi thêm một cú nữa. Vẻ mặt ông nhăn nhó. Hai tay che miệng run rẩy. Máu chảy dài xuống dưới. Sau khi An Tử Yến xong việc, Phó Thúc tiến đến lôi quản lý Thôi ra ngoài. Ông lảo đảo giữ thăng bằng. Cả ba người đứng bên bờ sông.

Phó Thúc đưa khăn giấy cho quản lý Thôi: “Tôi nghĩ ông là một người thông minh. Nếu có ý định trả thù thì quả là ngu ngốc. Đến thành phố khác rồi kiếm việc tốt hơn. Đúng rồi. Ông biết bơi không?”. Toàn thân quản lý Thôi đau đớn, đầu óc mù mờ, thẩn thờ gật đầu. Phó Thúc khoác vai quản lý Thôi: “Vậy được rồi”. Anh không dùng nhiều lực lắm, cả người quản lý Thôi nhanh chóng ngập trong làn nước lạnh như băng. Nhiệt độ của nước khiến ông hô hấp vô cùng khó khăn. Phó Thúc chỉ đứng trên bờ và quan sát. Một phút sau, Phó Thúc quay lại xe taxi. An Tử Yến lấy áo khoác. Hai người lái xe đi về hai hướng ngược nhau.

Mạch Đinh tan việc, về đến nhà không ngừng đi đi lại lại. Chốc chốc lại chạy ra chỗ cửa sổ nhìn xem xe An Tử Yến về chưa. Nghe được tiếng động cơ xe, không kịp đợi hắn đi lên, cậu đã vội chạy xuống. An Tử Yến đổ xe xong, Mạch Đinh thở hổn hểnh: “Hôm… hôm nay…”. Có mỗi một câu cũng không hoàn chỉnh. Lúc này, điện thoại Mạch Đinh có tin nhắn. Cậu thấy màn hình hiển thị số lạ. Nhất định là cái vị thư kí kia rồi. Bên trong chính là một danh sách dài những chuyện xảy ra vào hôm nay.

“Cần phải vậy hả? Chính miệng anh nói cho em biết bộ khó khăn lắm sao?”

“Phiền”.“Anh có phải tổng thống đâu. Ngay đến nói chuyện cũng bảo người khác giúp hả?”

An Tử Yến khoá xe, đi về phía trước. Mạch Đinh theo phía sau: “Còn nữa, sao anh không cho em biết?”

“Nói cho em biết? Để suy nghĩ gì cũng viết hết lên mặt em phá kế hoạch của anh à?”.

Mạch Đinh không phục: “Làm gì có. Em sẽ giả bộ mà. Chỉ cần luyện tập nhiều hơn là được chứ gì”. An Tử Yến khịt mũi cười nhạo. Mạch Đinh liếc xéo: “Làm em lo lắng muốn chết”.

“Anh cho em biết, em sẽ càng lo lắng rồi nghĩ lung tung nhiều hơn”.

“Thôi. Cũng không sai. Nhưng mà chí ít em sẽ chuẩn bị tâm lý trước. Hôm nay làm em sợ muốn chết”.

“Vậy sao em vẫn còn sống?”

“Anh có quan tâm đến trái tim của em không vậy?”

“Anh chỉ quan tâm đến cái mông của em”.

“Anh nói vậy, trái tim của em sẽ đau lắm đó”.

“Chỉ cần cái mông của em có hứng là được”.

“An Tử Yến!”

– Hết chương 129 –

Chương 130: Sếp mới không nghiêm túc [P1]

Mạch Đinh khí thế bừng bừng đón chào ngày mới. Cắn một miếng bánh bao rồi hít thật sâu: “A, không khí thật tốt. Dù hơi lạnh nhưng dùng nghị lực mà thức dậy thì quả là một cảm giác thành tựu. Anh nói có đúng không?”

“Ồn quá”.

“Có ồn cũng nhanh dậy đi. Không biết người chấm công phải ghi thế nào nữa”. Đi làm đương nhiên sẽ được chấm công. Mạch Đinh chắc chắn là một nhân viên cực chuyên cần. Nhưng An Tử Yến thì không thể a. Bộ phận nhân sự chấm sai một hai lần còn có thể hiểu được. Đây hắn chỉ đi trễ đúng hai lần. Trong này có sự mờ ám mà cậu chưa biết chăng?

“Không dậy là em mặc kệ anh đó”.

Hoàn toàn không nhận được câu trả lời. Mạch Đinh vươn tay lấy cái bánh bao cuối cùng nhét vào miệng rồi rời đi. Có lúc cũng phải dạy dỗ An Tử Yến một chút.

Đến công ty, Mạch Đinh không ngừng nhìn đồng hồ. An Tử Yến quả nhiên đến trễ. Cầu cho Vương tổng nhìn thấy để ông ấy giáo huấn hắn một trận. Mạch Đinh vừa mới suy nghĩ được nửa đường. Vương tổng chính là nhìn thấy An Tử Yến đến trễ. Nhưng chuyện ở đây là Vương tổng cũng đến trễ luôn.

“Lỗi tại mùa đông a”. Vương tổng oán thán.

“Đúng vậy”.

“Có lần tôi ngủ thẳng đến tận trưa”.

Hai người không xấu hổ vì đi trễ thì thôi. Ngược lại còn bàn luận về nó! Có phải làm sếp rồi thì có thể tuỳ tiện đến trễ và đàn áp nhân viên không? Ánh mắt Mạch Đinh tràn đầy ác ý nhìn theo bọn họ.

Vương tổng tằng hắn, cả phòng chăm sóc khách hàng liền im lặng: “Chuyện của quản lý Thôi mọi người cũng đã biết rồi. Ông ấy không thể quay lại làm việc được nữa. Phòng chăm sóc khách hàng bắt đầu từ bây giờ sẽ do An Tử Yến phụ trách”. Cả hai người cùng đến trễ, rồi tuỳ tiện thông báo tin tức. Mạch Đinh trợn tròn hai mắt. Lúc đầu cậu chỉ nghĩ sẽ có người thay vị trí của quản lý Thôi. Đương nhiên cậu không ảo tưởng bản thân sẽ là người đó. Nhưng dù sao giữa cậu và An Tử Yến cũng có quan hệ thân thiết. Kết quả mộng đẹp được gọi là quản lý Mạch của cậu đã bị cái đám người đi trễ kia phá huỷ. Cậu đừng nằm mơ giữa ban ngày đi. Có đổi thể nào cũng không đến phiên cậu a.

“Mọi người không có ý kiến chứ”. Vương tổng nhìn về phía những nhân viên trước đây của quản lý Thôi.
“Không”.

“Tốt lắm. Bây giờ mọi người phải bận rộn rồi. Đừng làm bộ phận chăm sóc khách hàng của tôi mất thể diện”. Vương tổng ra ngoài. Quách Bình cùng những người khác lấy những cánh hoa đã được chuẩn bị sẵn tung lên. Có vài cánh hoa vươn trên vai An Tử Yến.

“Chúc mừng cậu. Vốn định chúc mừng cậu ở lại công ty thôi. Bây giờ thành chúc mừng thăng chức rồi. Vỗ tay nào”. Trừ các tiền bối, cả đám nhân viên trẻ tuổi đồng loạt vỗ tay. Mạch Đinh vỗ đến mức tê cả tay. An Tử Yến vẫn vô cảm như vậy. Hắn lạnh lùng nhìn mọi người. Tiếng vỗ tay từ từ yếu dần, nụ cười cũng trở nên cứng ngắc. Có ngốc cũng nhìn ra An Tử Yến không hề thích việc chúc mừng này.

Mạch Đinh run run lấy những cánh hoa trên vai An Tử Yến xuống, giúp hắn làm sạch áo: “Ha… ha ha… anh… anh cũng nên phát biểu cảm tưởng đi”. An Tử Yến bỏ mặc Mạch Đinh: “Dọn dẹp sạch sẽ văn phòng cho tôi”. Sau đó hắn nhìn quanh một lượt: “Học hỏi các tiền bối đi. Đừng có hở một chút là làm mấy chuyện vớ vẫn. Đã bao nhiêu tuổi rồi”. An Tử Yến đả kích mọi người.

“Yến, đừng có nhắc đến tuổi tác khiến người ta tổn thương chứ!”. Không phải giọng của Phùng Phỉ Mông, mà là Phạm Thiếu Quân. Mạch Đinh biết chuyện này, phàm những chuyện người khác không thích, hắn tuyệt đối càng phải nhắc đến. Quả nhiên, không ngoài suy đoán của cậu, An Tử Yến nói: “Không phải anh và Tĩnh Mạch kia đã ba mươi rồi à?”

“Ai ba mươi?”

“Anh nói người khác cũng đừng lôi tôi vào chứ!”. Mạch Đinh cùng Phạm Thiếu Quân cùng lên tiếng.Dọn dẹp văn phòng xong xuôi, Quách Bình bắt đầu di chuyển bản làm việc. Kéo bàn lại gần các vị tiền bối. Anh cười cười: “Nếu bây giờ có cùng sếp, ngồi chung thế này sẽ dễ làm việc hơn”. Hành động của Quách Bình khiến mạch Đinh khâm phục. Quả nhiên không hổ là sư phụ của cậu. Chuyện gì cũng muốn chu toàn. Sao cậu lại không nghĩ đến nhỉ? Cậu bắt đầu kéo bàn. Những người khác cũng làm theo.

“Như vậy sẽ rộng rãi hơn nhiều”.

Quách Bình hỏi vị tiền bối bên cạnh: “Nghe nói con gái anh bị thuỷ đậu. Bây giờ không sao chứ?”

“Vâng, không sao rồi”.

“Thật hâm mộ mọi người. Mỗi ngày về nhà đều có người nấu cơm đâu vào đấy. So với đám độc thân, quả nhiên kết hôn vẫn tốt hơn”.

“Đừng hâm mộ. So với việc có quỷ trong nhà, độc thân vẫn tốt hơn đấy”. Lời của các vị tiền bối khiến tiếng cười rộ lên không ít. Tâm trạng Mạch Đinh đang rất phấn chấn. Đây chính là không khí phòng làm việc sao?

Chiến dịch quảng bá sản phẩm thuận lợi không có nghĩa việc của bộ phận chăm sóc khách hàng đã hết. Họ còn phải thu thập phản hồi về sản phẩm nữa. Bận rộn không bao giờ xa cách. Mạch Đinh tối tăm mặt mày. Vừa cúp máy liền duỗi người: “Phòng marketing nói tình trạng tiêu thụ không tệ. Trước mắt không phát sinh vấn đề nghiêm trọng. Khiếu nại cũng không đáng kể”.

“Vậy năm mới có thể chơi lớn rồi”.

“Được thế thì còn gì bằng”. Mạch Đinh ngửa đầu nhìn trần nhà như có điều suy nghĩ.

Cô gái bên bộ phận nhân sự hôm xuất hiện tại phòng họp đi tới. Cô đưa một tờ giấy cho Phạm Thiếu Quân: “Thời gian và địa điểm đãi tiệc. Anh thông báo cho bên marketing. Tôi đi đây. Nhớ đấy”. Phạm Thiếu Quân gật đầu nhận lấy tờ giấy. Mạch Đinh nhìn cô gái. Ánh mắt loé lên. Không khỏi bội phục suy nghĩ nhạy bén của mình. An Tử Yến muốn bản chấm công đẹp ắt hẳn có tay chân trong bộ phận nhân sự. Hôm họp, cô kia có liếc nhìn An Tử Yến. Nói không chừng… Huống hồ trông cô vẫn còn trẻ, suy nghĩ ngây thơ rất dễ bị hắn mê hoặc. Không lẽ hắn lấy sắc dụ người? Con gái bây giờ thật không đứng đắn a! Mạch Đinh còn tự thấy phê bình người ta là đúng. Cả thế giới này, trừ cậu ra, nhắm không ai đứng đắn quá.

– Hết chương 130 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau