CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Bởi vì hắn là An Tử Yến

Tào Thành Nghị sờ tóc: “Quản lý Thôi, ông bất quá cũng chỉ là một quản lý. Tuổi nhiều không có nghĩa trở thành cao nhân”. Dứt lời, anh rời khỏi phòng chăm sóc khách hàng. Quản lý Thôi nghiến răng: “Mấy cậu nhìn cái gì? Có gì hay mà nhìn? Tất cả đều do mấy cậu không thể làm theo yêu cầu của tôi mà hoàn thành đề án. Bây giờ muốn tôi chỉ dẫn từng chút à?”. Ông dùng sức đóng mạnh cửa phòng làm việc.

Khoảng chừng hai mươi phút sau, trong phòng làm việc của ông lại vang lên tiếng chuông điện thoại chói tai. Ông nhấc máy, sang sảng: “Ai?”

“Tôi”.

Quản lý Thôi lập tức đổi giọng: “Vương tổng, tìm tôi có chuyện gì không?”

“Lão Thôi, ông không phải mới vào bộ phận chăm sóc khách hàng ngày đầu tiên. Nếu bên ông không đưa ra được đề án thì những bộ phận khác sẽ không triển khai công việc được. Thời gian từ đây đến ngày ra mắt sản phẩm không còn nhiều nữa. Những lão tổng thuộc bộ phận khác đang thúc giục trên đầu tôi rồi. Ông là cố ý muốn khiến tôi khó chịu à?”. Vương tổng vì đang bị cảm nên giọng nói bớt đi phần uy nghiêm. Nhưng vẫn khiến quản lý Thôi phải cung kính.

“Nào có. Tôi không hề có ý như vậy. Cũng chỉ vì bộ phận chăm sóc khách hàng thôi. Một tuần nữa tôi sẽ hoàn thành”.

“Tốt nhất là như thế”.

“Đương nhiên, tôi…”. Ông vẫn còn muốn nói nhưng Vương tổng đã ngắt điện thoại rồi. Quản lý Thôi đập mạnh điện thoại. Dường như vẫn chưa đủ hả giận. Ông hất luôn cả cái điện thoại xuống đất. Tất cả mọi người đều chèn ép ông? Là có ý gì?

[Chỉ cần một chút là có thể giải thoát, có được thứ tôi muốn. Chỉ cần một chút thôi. Nó sống ác đức từng ngày một, tôi sao có thể cứ sống vô tư được. Sống vậy để người khác khi dễ à? Cậu nói có đúng không?] Lời nói của người đàn ông kia vang lên trong đầu quản lý Thôi. Theo bản năng ông đưa tay vào trong túi quần siết chặt chiếc bình nhỏ. Không hiểu tại sao ông lại mang theo bên mình. Nhưng…

Quản lý Thôi đột nhiên buông lỏng chiếc bình. Ông lao nhanh ra khỏi phòng làm việc. Vừa đúng lúc An Tử Yến đi ăn sáng. Mạch Đinh chưa ăn thì đương nhiên An Tử Yến cũng chưa ăn. Đầu bếp không có mặt đương nhiên thiếu gia sẽ không tự tay làm đồ. Quản lý Thôi kéo cổ tay An Tử Yến: “Là cậu ở giữa khích tôi và Vương tổng phải không? Lén làm chuyện sau lưng còn gì là đàn ông? Có bản lĩnh thì trực tiếp tới đi! Tôi mà bị một thằng nhóc chưa cai được sữa uy hiếp à?”. Hành động của quản lý Thôi khiến tất cả nhân viên trong phòng giật mình. Mạch Đinh và Quách Bình đứng lên. An Tử Yến đưa tay lên, ý bảo mọi người đừng đến gần.“Tôi không rõ ý của quản lý Thôi cho lắm”.

“Thứ lỗi cho tôi vờ hồ đồ. Đừng để tôi tìm được chứng cứ”.

“Vậy sao?”, An Tử Yến nhếch miệng. Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm vào cổ tay bị quản lý Thôi nắm lấy. Đưa tay trái đặt lên vai ông. Nhìn như thể đang đẩy nhẹ, nhưng thực chất quản lý Thôi xém chút nữa đã ngã ngược ra sàn. An Tử Yến sửa cổ áo, giọng nói bình tĩnh: “Tôi sẽ đợi ông tìm được bằng chứng. Bất quá ở đây, quản lý Thôi nên đặt công việc lên hàng đầu nhỉ? Hay muốn tôi thay ông?”

“Không cần. Đấy chính là chủ ý của cậu chứ gì? Không có cửa đâu”.

“Tôi thấy ông hiểu lầm rồi, quản lý Thôi. Tôi muốn làm gì, cũng không cần đến cửa đâu”. Hắn xoay người: “Nếu không còn chuyện gì khác, tôi đi trước”. Quản lý Thôi tiến đến hai bước: “Tôi còn chưa nói xong. Cậu muốn trốn à? Có phải sợ tôi nói tiếp chuyện gì không? Ví như chuyện ông nội xấu số của cậu đấy”. Những người khác không thể nghe được bởi vì ông đã hạ thấp âm lượng. Mạch Đinh đứng gần nhất nên có thể nghe thấy. Cậu không dám tin con người mà có thể nói ra những lời máu lạnh như vậy. Sự tức giận cùng nỗi đau dâng trào trong máu cậu.
An Tử Yến dừng lại, duy trì trạng thái đưa lưng về phía quản lý Thôi. Ông cười lạnh: “Cậu không phải rất có bản lĩnh à? Sao đến cả ông nội cũng không cứu được? Lại cứ để cho ông ta chết đi. Là cậu khiến ông ta chết…”.

“Im miệng. Ông im đi!”. Âm điệu bây giờ của Mạch Đinh giống như hét lên. Cậu tiện tay cần sập tài liệu ném đến chỗ quản lý Thôi. Khi một góc bìa bọc tài liệu sắp va vào ông thì An Tử Yến đưa tay bắt lấy. Hắn đặt lên bàn Mạch Đinh: “Không phải đã nói nhiều lần rồi à? Đừng ném đồ lung tung. Không cẩn thận, cậu sẽ ném trúng quản lý Thôi đấy”.

Mạch Đinh khôi phục lý trí, phát hiện tất cả mọi người đang kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cậu. Cậu cúi đầu, nói lí nhỉ: “Xin lỗi”. An Tử Yến vẫn bình thản như cũ: “Nói xong chưa?”. Quản lý Thôi rút ngắn khoảng cách với An Tử Yến muốn nói thêm điều gì đó. Đột nhiên hắn tiến đến bên tai quản lý Thôi, không quá gần, cũng không quá xa. Giọng nói của hắn dường như còn lạnh hơn băng: “Không sai. Ông đoán đúng rồi. Bây giờ ông gặp phải chuyện gì cũng đều do tôi sắp đặt cả. Ngay cả việc tôi-muốn-giết-ông”. Hắn không cho quản lý Thôi cơ hội đáp lại, liền đi thẳng ra ngoài.

Quản lý Thôi nghiến răng ken khét. Đưa tay vào trong túi quần, chạm đến chiếc bình nhỏ. Ông quét mắt khắp văn phòng. Tất cả mọi người nhanh chóng vùi đầu vào công việc. Quản lý Thôi không nói gì nữa, quay trở lại phòng làm việc. Quách Bình đập vào bả vai Mạch Đinh: “Sau này cần thận một chút. Nhờ Yến mà cậu giữ được cái ghế đó”. Nhìn thấy khuôn mặt không biểu cảm của Mạch Đinh, Phùng Phỉ Mông giải thích: “Lần trước Yến động vào ông ta. Cũng do Quý Mộng đảm bảo mới được tiếp tục làm việc. Ít nhất, Yến vẫn còn làm quản lý. Ai cũng không gánh được cậu đâu. Dù sao đây cũng là công ty. Có nguyên tắc riêng. Động thủ không giải quyết được bất cứ vấn đề gì hết. Lần sau phải chú ý”.

Mạch Đinh gật đầu. Quách Bình dùng lực vỗ vỗ lưng Mạch Đinh: “Nhưng mà… làm rất tốt. Tôi thay đổi cách nhìn về cậu rồi đó”.

“Đúng vậy. Để khen ngợi cậu, tôi còn dư lại cái bánh bao cho cậu này”.

Không ngờ lần đầu tiên được các đồng nghiệp công nhận lại vì chuyện như vậy. Mạch Đinh nhìn cái bánh bao đặt trên bàn, rồi quay sang nhìn An Tử Yến một chút.

An Tử Yến sẽ không sao đâu. Vì hắn là An Tử Yến mà.

– Hết chương 121 –

Chương 122: Có người chồng như vậy thì ích lợi gì!

Cơn cảm của Vương tổng kéo dài cả tuần lễ không có dấu hiệu dứt. Thậm chí còn trầm trọng hơn. Lúc ông đưa Vương Tích Viên đến tìm An Tử Yến, sắc mặt đã tiều tuỵ lắm rồi. Các nhân viên rất lo lắng. Tìm trăm phương ngàn kế để cho ông lời khuyên. Khác với họ, Vương Tích Viên như người dưng, không quan tâm gì. Cô bé bỏ mặt Vương tổng đang mệt mỏi, chạy đến chỗ An Tử Yến, ôm lấy chân hắn: “Anh ơi, anh ơi ~~ bế em ~~ bế ~~”. Mấy chữ này như thể câu cửa miệng của cô bé luôn rồi. Mạch Đinh không ghen với con nít đâu. Vương Tích Viên thật đáng thương. Lại còn đi xin hắn bế. Cậu thì không như vậy. Mỗi lần hắn ôm chặt lấy cậu, cậu muốn đẩy ra còn không được.

“Viên Viên, khụ khụ… khụ khụ… bố…”.

“Anh bế a”. Cô bé không nghe lọt chữ nào của Vương tổng. Nhìn thấy con gái năn nỉ như vậy mà An Tử Yến không hề nhúc nhích, ông không khỏi đau lòng. Trừng mắt với An Tử Yến: “Tôi dùng danh nghĩa cấp trên ra lệnh cho cậu mau bế nó”. An Tử Yến cảm thấy phiền phức: “Tôi còn có việc”. Tuy nói là vậy nhưng hắn vẫn bế cô bé lên.

Vương tổng không ngừng dùng giấy chùi chùi cái lỗ mũi đỏ rần: “Thật khó chịu. Chuyện gì đây chứ”.

“Lớn tuổi quá rồi. Mau nghỉ hưu về nhà nghỉ ngơi đi”. Dám nói những lời như vậy trước mặt Vương tổng nhắm chừng chỉ có mỗi An Tử Yến. Vương Tích Viên bên cạnh cứ cười khanh khách.

“Đừng có đắc ý. Có sao thì tôi cũng không nhường vị trí này cho cậu”.

“Vậy sao? Con gái ông còn trong tay tôi đây…”. Giọng nói của An Tử Yến khiến Mạch Đinh nhớ lại bộ phim Kẻ bắt cóc. Vương Tích Viên còn phối hợp theo, ôm chặt cổ An Tử Yến: “Con muốn đi theo anh ấy”.

“Viên Viên, không thể tin đàn ông được! Không phải bố đã dạy con nhiều lần rồi sao?”

Bọn họ đang nói chuyện với nhau, vừa đúng lúc quản lý Thôi từ bên ngoài đi vào. Vương tổng khôi phục bộ dạng cấp trên khiến mọi người sợ hãi: “Lão Thôi, ông nói một tuần, đừng để tôi đợi đấy”.

“Còn chút nữa. Ngày mai sẽ giao cho ông. Bảo đảm không chỉ ông, tất cả sếp tổng đều sẽ hài lòng”.

“Trước hết phải để tôi xem đã”.

Quản lý Thôi nhìn về phía sau, tức thì có người gật đầu, đưa tập tài liệu đến. Vương tổng đọc sơ. Thân là sếp tổng trong công ty, ông không phải không biết phân biệt đúng sai. Luôn đặt lợi ích công ty lên hàng đầu: “Không tệ. Yến, cậu cũng xem đi. Dù sao lão Thôi đã làm trong bộ phận chăm sóc khách hàng nhiều năm, chỗ ông ấy vẫn còn nhiều chỗ học tập lắm”. Quản lý Thôi nở nụ cười: “Đợi ngày mai hoàn thiện, quản lý An xem luôn cũng không muộn”. Vương tổng gật đầu, trả lại tâp hồ sơ cho quản lý Thôi. Nghe đoạn đối thoại không mấy thú vị, Vương Tích Viên hét lên đói bụng. Cô bé đòi ăn bánh ngọt, An Tử Yến thả cô bé xuống. Vương Tích Viên chạy đến trước mặt Mạch Đinh, kéo kéo ống quần cậu: “Tiểu nhân viên, anh đi mua đi”. Dứt lời, bé ngửi ngửi đồ trên người Mạch Đinh, nhỏ giọng: “Anh vẫn còn dùng quần áo cũ của anh ấy hả?”. Câu hỏi khiến sắc mặt Mạch Đinh tái nhợt. Sớm biết Vương Tích Viên tới, cậu đã mượn nước hoa của Phạm Thiếu Quân phun lên người rồi. Chuyện đã muộn, cậu đành trả lời ậm ờ: “Ừ… đúng vậy”. Vương Tích Viên quay về phía Vương tổng: “Bố, đưa nhiều nhiều tiền cho tiểu nhân viên mua bánh đi. Còn nữa. Đồ lần trước bố mua con không thích. Con đưa cho tiểu nhân viên có được không?”

Mạch Đinh rõ ràng có thể nhìn thấy An Tử Yến quay đầu sang chỗ khác. Đều là do hắn hại. Hắn còn dám cười. Mạch Đinh sôi máu. Các đồng nghiệp lại rối rít dùng ánh mặt nhìn bọn ấu dâm hướng về cậu. Vương tổng càng hận không thể lập tức đá cậu ra khỏi công ty.
“Được. Con nói gì cũng được”. Ông vừa nói xong, liếc mắt nhìn Mạch Đinh. Cậu cảm giác cả cơ thể như muốn đứt đến nơi.

“Bố cũng ăn chút bánh đi. Không chừng ăn xong bố sẽ hết cảm đấy!”.

“Bố nhất định là phải ăn rồi. Mạch Đinh. Mau đi mua. Nếu mua sai loại…”.

Chính là muốn tìm lý do sa thải cậu chứ gì! Mạch Đinh nhân lúc mọi người không chú ý, hướng mắt cầu cứu đến chỗ An Tử Yến. Vậy mà hắn chỉ nhún vai, làm như thể không liên quan gì đến mình. Kết hôn có ích lợi gì! Chồng mà không để ý đến sống chết của cậu thì có ích gì chứ!

Phải thực hiện nhiệm vụ mua bánh, Mạch Đinh cũng không quên việc trù dập An Tử Yến. Bất quá, nội dung không có gì kinh khủng lắm. Nào là trù cho hắn không tìm được cà vạt. Cái này nhắm chừng còn chả gây ngứa. Còn không, hắn sẽ bị nhập mà nguyện ý giúp đỡ cậu.

Mạch Đinh suy nghĩ, Vương tổng mà ăn bánh ngọt, rất dễ bị tiểu đường. Cậu ra vẻ quan tâm. Để tránh bánh của Vương tổng bị đường của những cái bánh khác bám vào, cậu đã lấy thêm một cái hộp khác. Sao cậu lại quen thuộc như vậy? Lý do rất đơn giản. Vì cậu có biết một người cũng không thích ăn đồ ngọt. Mạch Đinh xách hai gói bánh về lại công ty. Một trận gió thổi qua, Mạch Đinh rụt cổ. Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy mây không chút ánh nắng. Dường như thời tiếc dần lạnh hơn rồi. Không biết từ đâu mà Mạch Đinh thấy ghét mùa đông. Không phải vì cái lạnh, cũng không phải vì cảm giác khô khốc. Mà bởi vào mùa đông năm ngoái cậu đã gặp chuyện không vui vẻ gì.

Mạch Đinh nhìn lại hai gói bánh, tự nhủ: “Đông cứng cả tay để mua bánh về, hôm nay nhất định phải có nhiều chuyện tốt mới được”.

Quay lại phòng chăm sóc khách hàng, chẳng ai khen ngợi, ngược lại còn chê bai cậu.“Cậu chậm quá. Chúng tôi đang đợi ăn bánh Vương tổng tặng đây”.

“Phải đó. Không phải cậu lén ăn bên ngoài chứ?”

“Tín nhiệm cậu đi mua đồ thật là thất sách mà”.

Mạch Đinh tức giận lớn tiếng: “Vậy mấy anh chị tự mua đi. Sao cứ sai tôi đi!”. Đuôi mắt Phạm Thiếu Quân chú ý đến người bên phòng tài vụ đang đi tới. Cuống quýt thúc giục Mạch Đinh: “Mau giấu bánh đi. Cô ta mà nhìn thấy sẽ tịch thu đó. Phụ nữ bên phòng tài vụ toàn là thổ phỉ hết. Giữ được lương của chúng ta rồi, muốn làm gì cũng được hết á”.

“Không thể nào”.

Quách Bình một bên vội vỗ về Vương Tích Viên đang muốn ăn đợi một chút, một bên thúc giục Mạch Đinh. Những đồng nghiệp nam khác cũng như vậy. Con người, đặc biệt là đàn ông. Dù có ở độ tuổi nào cũng không bỏ được bản tính ngây thơ trẻ con ấy. Mạch Đinh không thể làm gì khác, đành mang vào phòng An Tử Yến. Nhưng hắn cản lại: “Đừng có để cái thứ đó trong phòng làm việc của anh”.

“Tại sao?”

“Ảnh hưởng đến phong cách văn phòng của anh”.

“Quản lý An, xin anh đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa”.

“Chính là không được”.

Mạch Đinh nghiến răng, thiếu chút nữa quên mất vẫn còn người trẻ con nhất đang ở đây!

– Hết chương 122 –

Chương 123: Ếu em là cái bánh donut trên tay anh thì thật tốt

Đối diện với sự thúc giục của người khác, Mạch Đinh đành phải lúng túng đứng trước cửa xin xỏ: “Có thể để tạm đồ ở đây được không?”. Tiền bối không lên tiếng, chỉ gật đầu. Mạch Đinh cảm thấy gần đây thái độ của các tiền bối biến hoá thật vi diệu. Dưới sự cản trở của Phạm Thiếu Quân, sự nguy hiểm của mấy cái bánh coi như vượt qua. Nữ nhân viên đến đây chính người lần trước Mạch Đinh lên phòng tài vụ đụng phải, Á Á. Cô phẩy phẩy tờ giấy trên tay: “Tiền lương và tiền thưởng tháng này. Mọi người kí xác nhận đi”.

“Tháng này thế nào rồi? Còn để chị tự mình xuống đây phát lương cho chúng tôi á. Ôi, chị nhất định là thiên sứ rồi”.

“Bớt nói mấy lời giả dối đó đi”. Cô nói xong mới để ý đến chỗ Vương tổng, vội vàng chào hỏi: “Vương tổng, sao ông cũng ở đây vậy?”. Vương tổng đuối sức khua tay, ý bảo cô cứ làm chuyện của mình. Nhắc đến tiền lương, tất cả mọi người đều vô cùng tích cực. An Tử Yến cùng Vương tổng đều bị cả đám bỏ mặt phía sau. Quản lý Thôi quan sát tình hình bên ngoài, huyệt thái dương không ngừng nhúc nhích. Gân xanh trên vầng trán hiện lên ngày càng rõ rệt. Cơ hội này chính là ông trời cho ông. Bỏ qua rồi sẽ rất khó đến lần nữa. Sẽ không bị ai phát hiện. Chỉ cần một chút liền có thể sửa đổi rất nhiều thứ. Chỉ cần một chút thôi… Ông có thể nghe thấy cả tiếng nuốt nước bọt của chính mình. Quản lý Thôi đứng lên, đi đến chỗ đặt bánh donut cách đó không xa. Ông liếc nhìn, phát hiện dường như bánh của Vương tổng được để trong hộp riêng. Giống như thể ông trời để một thứ tuyệt mĩ đặt trước mặt, chỉ chờ ông mở ra mà thôi. Phạm tội là một thứ gì đó đầy cám dỗ. Chỉ cần vươn tay là có thể lấy được. Nhưng nội tâm bên trong vẫn có chút sợ hãi. Não bộ con người phức tạp nhưng cũng đơn giản. Có vài người chỉ vì vài tệ mà phạm tội. Hay cũng có vài người vì mâu thuẫn mà thôi. Đừng bao giờ đánh giá thấp sự tàn nhẫn của con người. Nói cho cùng, thật ra chúng ta đều là động vật cả thôi.

“Mấy người đừng có chen lấn a. Đợi tôi xem cái đã”.

“Anh nhanh nhanh lên coi. Xem thì có thể thay đổi được gì đâu”.

Ai nấy đều ồn ào, chẳng ai chú ý đến quản lý Thôi. Ông đưa những ngón tay lạnh như băng vào túi xách, rút chiếc bình nhỏ ra. Ông nhận thấy cánh tay mình đang run rẩy. Không còn thời gian để do sự, nhất định phải đưa ra quyết định một cách nhanh chóng.

Bên trong sao lại có hai chiếc bánh? Ông không quan tâm nhiều thêm nữa. Ông rắc bột lên một trong số hai chiếc bánh đó rồi vội vàng quay lại phòng làm việc. Chỉ tốn vài bước chân cũng khiến ông thở hổn hển. Toàn thân cứng đờ. Ông quét mắt nhìn bên ngoài, dù không bị ai phát hiện, nhưng ông vẫn cảm thấy bức rức.

Tầm hai mươi phút sau Á Á mới rời đi. Nhận được lương nên tâm tình cả thoải mái hẳn. Mạch Đinh tính toán xem còn tiết kiệm được bao nhiêu sau khi đã trừ các khoản dùng cho sinh hoạt hằng ngày. Lương phát cho An Tử Yến sẽ nhận bằng hình thức khác, mà hắn lại đang bị Vương Tích Viên quấn suốt buổi nên có muốn cũng không thể tham gia cùng mọi người. Mạch Đinh đi lấy lại mấy gói bánh. Vừa mới đem ra, cả đám đã xông đến cướp. Mạch Đinh lịch sự đưa cho Vương tổng một hộp bánh nhỏ: “Vương tổng, tôi đã để riêng bánh của ông. Ông nếm thử đi”. Vương tổng không lên tiếng, lấy một cái. Tiếp đó, cậu đi đến chỗ An Tử Yến: “Mua cho anh một cái này”.

“Cậu mua thì tôi phải ăn à?”
Cái người này!! Ăn có chết được đâu, không thể nhận ý tốt của cậu được hả? Mạch Đinh nhẫn nhịn: “Tôi mong anh sẽ ăn nó”.

“Cậu mong thì tôi phải ăn à? Cậu nghĩ cậu là ai?”

“A A ~~~”. Mạch Đinh nghiến răng: “Tôi là ai hẳn trong lòng anh rõ”.

An Tử Yến lấy một cái bánh trong hộp: “Nhìn cậu cầu xin như vậy, tôi sẽ châm chước”. Mạch Đinh kìm nén: “Tôi không cần xin anh!”.

Cậu tự nhiên đứng bên cạnh An Tử Yến như thế. Từ trong túi lấy ra một cái bánh lúc nãy giấu đi để tránh bị cướp. Nhìn khắp văn phòng, tất cả mọi người đều ăn bánh. Hình ảnh này có chút không hợp mắt. Giống như cậu, còn một người nữa cũng quan sát khắp phòng chăm sóc khách hàng. Ánh mắt ông chuyển qua chuyển lại từ chiếc bánh trên tay An Tử Yến sang chiếc bánh trên tay Vương tổng. Nếu là hai người họ, đối với quản lý Thôi mà nói, bất kể ai ăn trúng cái bánh có độc cũng chả sao cả.

“Quản lý Thôi…”. Tiếng gọi của nhân viên dưới quyền cắt ngang suy nghĩ của ông: “Đây là phần của anh”. Quản lý Thôi nhìn vào cái bánh donut. Trong ánh mắt dâng lên sự chán ghét cùng kinh hãi, lớn tiếng: “Cút ra ngoài, không thấy tôi đang bận à?”“Xin lỗi”.

Cái miệng nhỏ của Vương Tích Viên nhóp nhép nhai bánh, thúc giục Vương tổng không hề muốn ăn: “Bố, sao không ăn? Mau ăn đi a. Ngon lắm đó”.

“Rồi rồi, bố ăn ngay đây”.

Mạch Đinh nhìn An Tử Yến, hắn đưa cái bánh lại gần miệng. Cũng như Vương tổng cắn một miếng, nhưng An Tử Yến trông hấp dẫn hơn. Hắn nhẹ nhàng tách rời miếng bánh nhỏ ra khỏi khối lớn, dùng đầu lưỡi đưa vào trong khoang miệng. Nhất niệm chi gian, Mạch Đinh đột nhiên có suy nghĩa: Nếu cậu là cái bánh donut trên tay hắn thì thật tốt.

Quản lý Thôi nhìn Vương tổng ăn hết cái bánh, còn An Tử Yến chỉ ăn một nửa rồi ném đi. Ông cắn ngón trỏ, chưa thể xác định là ai đã ăn nó. Bây giờ chỉ có thể chờ đợi. Thalium phát tác cũng mất từ ba đến bảy ngày. Như vậy sẽ không ai nghi ngờ đến cái bánh donut ngu ngốc đó.

“Khụ khụ, Viên Viên. Mau theo bố. Anh con còn phải làm việc. Con làm trễ nãi biết bao nhiêu thời gian rồi”.

“Vâng ạ”. Vương Tích Viên vô cùng miễn cưỡng bị Vương tổng dắt đi. Mọi người còn nghĩ, sau khi Vương tổng đi khỏi, quản lý Thôi nhất định sẽ lên cơn mắng chửi. Ai ngờ ông chẳng có động tĩnh gì, chỉ ngồi lỳ trong phòng làm việc. Mạch Đinh về lại chỗ ngồi, bên dưới cổ họng vẫn còn lưu lại vị ngọt của bánh. Hôm nay trong bánh có xuân dược hay An Tử Yến chính là xuân dược? Nhìn thấy hắn ăn miếng bánh đó sao lại mê người đến vậy? Mạch Đinh vì không hôn được mà cái thấy rất bức rức. Đối với sự động tâm của chính mình, cậu cảm thấy vô cùng khổ não.

– Hết chương 123 –

Chương 124: Bệnh

Mạch Đinh lấy di động ra, suy nghĩ hồi lâu mới nhắn tin cho An Tử Yến.

[Có chuyện không biết có nên nói cho anh biết không. Nếu là anh, nhất định sẽ cười nhạo em. Nhưng không nói cho anh biết, em sẽ cảm thấy bức bối lắm. Mà lại chả nói cho ai biết được]. Mạch Đinh có lúc muốn biến thêm ra một người khác. Liền có thể thổ lộ tâm ý cho hắn biết. Nếu không, sớm muộn gì cậu sẽ bị An Tử Yến hành hạ tinh thần đến điên mất. Nhưng nghĩ người khác đó nhắm tranh dành An Tử Yến với cậu, cậu lại mau chóng dẹp bỏ ý nghĩ.

[Đã nói đừng lảm nhảm mất thời gian]

[Lời nói của em trong tai anh đều là nói nhảm đi!!]

[Chính vậy. Nói mau]

[Để em suy nghĩ một chút đã]

[Đừng ép anh gọi em vào văn phòng]. Lại uy hiếp. Trừ việc đó ra, không thể còn cách quan tâm nào khác sao? Thân là đàn ông con trai, đến cách dỗ thương người yêu cũng không biết. Đúng là thất bại! An Tử Yến là một thằng đàn ông thất bại!! (Đừng có chửi trong bụng, có bản lĩnh thì trực tiếp nói trước mặt An Tử Yến đi)

[Thật ra thì… thật ra thì hôm nay đầu em giống như bị kẹp trong cửa ấy. Muốn hôn anh cực]

Tin nhắn này được gởi đi khá lâu, vẫn chưa nhận được hồi âm. Làm cho người ta lúng túng mà. Ít nhất cũng nói gì đó chứ! Cậu đang suy nghĩ vẫn vơ, giọng nói của An Tử Yến vang lên: “Vào đây”. Mạch Đinh giật bắn đứng lên. An Tử Yến dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Quách Bình”.

“Vâng”. Quách Bình đứng lên vào phòng làm việc của An Tử Yến. Cái kiểu tự mình đa tình này giống hệt các phi tần được Hoàng Thượng lật thẻ bài. Quá đáng! Nhất định là hắn cố ý. Nếu không sao không nói “Quách Bình, vào đây”. Lúc nào cũng khiến người khác hiểu lầm! Sau khi vào trong, Quách Bình kéo rèm che kín phòng lại. Nửa tiếng sau, Quách Bình ra ngoài gọi: “Mạch Đinh, Yến tìm cậu có chuyện”.

“Vâng”. Giờ tìm cậu quá muộn rồi. Cậu không muốn hôn hiếc gì sất. Trưng bộ dạng cao ngạo bước vào văn phòng. Đẩy cửa ra… nhưng không thấy An Tử Yến đâu. Cậu tiến về trước hai bước. Đột nhiên cổ tay bị tóm lấy. Cửa đóng sầm lại. Mạch Đinh bị đè áp vào cửa. Hai mắt cậu mở lớn. Nụ hôn của An Tử Yến tựa như cơn bão giữa sa mạc. Quá nhanh, quá mạnh. Mạch Đinh dùng sức đẩy vai An Tử Yến ra nhưng không có tác dụng gì. Hô hấp bị cướp đi rồi. Cậu thở không nổi nữa. Đến lúc nào mới kết thúc đây? Nhưng cậu không rõ bản thân mong kết thúc hay kéo dài mãi.An Tử Yến buông ra, cậu nhéo hắn: “Hết hồn! Anh muốn hù chết em hả? Còn nữa, đừng có tuỳ tiện mà hôn em”. Cậu dùng tay chùi miệng. An Tử Yến nắm lấy tay cậu, giọng nói khiêu khích: “Anh muốn hôn lúc nào thì hôn, em khỏi bận tâm”. Dứt lời, như để thị uy, hắn tiếp tục cưỡng hôn Mạch Đinh. Sao hắn có thể đùa giỡn kiểu côn đồ như vậy? Sao cậu có lại có thể để hắn đùa giỡn như vậy?

Trái tim của cậu… sẽ loạn nhịp mất.

“Đừng có làm mấy chuyện như vậy ở công ty!”

“Là em cầu xin làm vậy mà”.

“Ai cầu xin? Em chỉ nói đầu em không được bình thương. Mới rồi muốn hôn anh. Là mới vừa rồi thôi. Bây giờ, một chút cũng không muốn”.

“Mỗi lần một việc”.
“Căn bản không phải vậy”.

“Lại giả vờ ngây thơ. Không lẽ em quên đã làm gì trong phòng này à?”

“Không nhớ gì hết”. Mạch Đinh dùng sức phủ nhận. Ngón tay An Tử Yến trượt vào trong cổ áo Mạch Đinh: “Có muốn anh giúp em nhớ lại không?”

“Không muốn, tuyệt đối không muốn”. Mạch Đinh mở cửa chạy ra ngoài, Cậu phải cúi đầu thật thấp. Trực tiếp vọt vào trong nhà vệ sinh nhìn thẳng vào gương. Quả nhiên môi bị sung, lại còn ửng đỏ lên nữa. Làm sao đối mặt với mọi người đây? Mạch Đinh làm ướt các ngón tay bằng nước lạnh rồi đặt lên môi. Sau này, có chuyện gì cũng không thèm nói với An Tử Yến nữa.

Trong lúc Mạch Đinh vẫn đắm chìm trong những ngày êm đềm thì cuộc sống không bao giờ chấp nhận điều đó. Những điều bận tâm không phải từ từ kéo đến, có lúc nó sẽ vô tình mà ập đến. Thậm chí còn kéo đến không ngừng nghỉ. Vương tổng được đưa vào bệnh viện. Không rõ nguyên nhân. Trong công ty suy đoán có thể cơn cảm của ông đã gây ra di chứng khác. Nghe nói để rõ ràng, cả người thân cũng bị kiểm tra. Vì vẫn chưa rõ bệnh tình nên người nhà ông không còn sức đâu mà tiếp khách.

Bị cảm sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng vậy sao? Mạch Đinh không rõ. Cậu không hiểu lắm về y học. Vì đâu mà thành ra như vậy? Cậu cũng không biết. Đối với mạng sống con người, cậu thật sự không nắm được.

Vừa nghe được tin về Vương tổng, Mạch Đinh nhìn về phía An Tử Yến đầu tiên. Cậu thấy hắn nhíu nhẹ chân mày. Sau đó là một hồi trầm mặc. Tình hình bên trong bộ phận chăm sóc khách hàng cũng không tốt hơn là bao. Tâm trạng mọi người ủ rủ hẳn. Vương tổng dù sao cũng là sếp lớn của họ. Đôi khi tức giận trông rất dữ, nhưng đa phần ông lại vô cùng dễ tính. Sơ xuất phạm lỗi trong lúc làm việc cũng sẽ không tuỳ tiện sa thải ai cả. Trong lòng mọi người đều hiểu rõ chuyện này. Nay Vương tổng nằm viện, tình trạng ra sao không một ai biết, khó tránh khỏi sẽ lo lắng.

Quản lý Thôi thể hiện biểu cảm nặng nề: “Tôi biết mọi người bị ảnh hưởng bởi bệnh tình của Vương tổng. Tôi cũng thấy khó chấp nhận. Nhưng tôi mong mọi người hiểu, bây giờ là thời điểm quan trọng của công ty. Sắp ra mắt sản phẩm mới rồi. Cấp trên khá hài lòng về đề án lần trước của chúng ta. Chúng ta không nên dừng lại vào lúc này. Tôi nghĩ Vương tổng cũng không mong vì ông ấy mà công việc của chúng ta bị đình trệ. Bây giờ Vương tổng đang nằm viện, cấp trên nhận được tin tạm thời ông ấy sẽ không thể quay lại làm việc được. Hơn nữa thời gian quảng bá sản phẩm đang rất cấp bách, bộ phận chăm sóc khách hàng không thể không có người lãnh đạo. Cho nên các sếp quyết định trước mắt để tôi thay thể Vương tổng quản lý bộ phận chăm sóc khách hàng. Đương nhiên, bao gồm cả quản lý An. Cách làm việc của tôi và Vương tổng khác nhau. Mong rằng mọi người có thể mau chóng thích ứng. Quản lý An, cậu không nên chỉ ngồi mãi trong phòng làm việc nếu như muốn nhận lương hay muốn làm việc gì đó”. Bài phát biểu của quản lý Thôi vô cùng hùng hồn. Dù ông ta đã cố gắng tiết chế, nhưng vẫn có thể nhìn thấy sự vui vẻ trong đáy mắt. Ông ta nhìn sang phía phòng làm việc của An Tử Yến. Hắn kém rèm cửa, chỉ nhìn thấy bóng lưng. Quản lý Thôi không thấy được mặt An Tử Yến, trong phút chốc tầm mắt của ông trở nên vô cùng lạnh lẽo.

“Tiếp theo, mọi người hãy dựa vào đề án đã có mà hợp sức với bộ phận marketing. Tôi không muốn có bất kỳ sơ sót nào”. Ông chỉnh sửa áo khoác, ra khỏi văn phòng. Phía sau hoàn toàn rơi vào im lặng. Bên trong thang máy, ông nhấn số mười chín. Đây là nơi ông mơ ước từ lâu. Quản lý Thôi bước ra ngoài. Cảm giác hoàn toàn khác so với thường ngày. Sự sợ hãi cùng lo lắng đã không còn. Những vị vua trước đây không lẽ chưa từng dùng thủ đoạn sao? Chẳng qua là bọn họ đều thành công. Hậu thế viết về họ thế nào cũng không quan trọng. Tồn tại sự lương thiện chính là biểu hiện của kẻ yếu đuối. Quản lý Thôi không muốn là một kẻ yếu đuối.

– Hết chương 124 –

Chương 125: Thật sự, tình yêu có thể trêu đùa con người ta

Ông đứng trong phòng làm việc trên tầng mười chín thuộc về mình. Từ trên cao nhìn ra phong cảnh bên ngoài. Cuối cùng cũng thoát khỏi tầng bảy. Ngồi ở vị trí này không phải là Vương tổng, cũng không phải An Tử Yến. Mà chính là ông. Quản lý Thôi đắm chìm trong sung sướng cực độ. Nhưng nụ cười trên môi dần biến mất. Tiếp theo nhất định phải tìm cơ hội sa thải An Tử Yến. Giữ hắn lại sẽ gây hậu hoạ sau này. Vị trí của ông cũng không thể ngồi yên được.

Bên dưới tầng bảy, tiểu nhân viên Mạch Đinh ngồi ngây ngốc nhìn tài liệu chất thành đống trước mặt. Đây là công ty sao? Vương tổng mới nằm viện có mấy ngày thôi mà. Cậu nên khâm phục các vị lãnh dạo quyết lấy đại cục làm trọng hay nên cảm thán đã bỏ mặt tình người ở phía sau đây? Quản lý Thôi lên thay vị trí của Vương tổng. Không cần nghi ngờ. Ông chắc chắn sẽ không bỏ qua An Tử Yến. Tiếp theo sẽ lại xảy ra chuyện gì nữa đây? Mạch Đinh mở tài liệu, lẳng lặng bắt đầu công việc.

“Chúng ta đi thăm Vương tổng đi”. Lúc ăn cơm, Mạch Đinh ngẩng đầu lên nhìn An Tử Yến.

“Bây giờ đừng khiến nhà người ta thêm phiền nữa”.

“Nếu chỉ là cảm bình thường thì có thể khỏi đúng không?”. Cậu ngờ vực hỏi. Bây giờ Mạch Đinh không dám chắc điều gì. Bởi vì cậu từng tin tưởng An Tử Yến sẽ chữa hết bệnh cho ông nội. Nhất định sẽ có kì tích xảy ra. Nhưng sự thật đã chứng minh lời nói của cậu không khác gì một lời nói dối trắng trợn. Dối mình và dối cả An Tử Yến. Cậu không dám nói nữa, thật sự không dám nữa. Quan hệ giữa Vương tổng và An Tử Yến không đơn giản chỉ dùng một từ nhân viên mà có thể nói hết được. Mạch Đinh nhận thấy, Vương tổng có chút giống ông nội. Hai người họ đều dùng thân phận trưởng bối, đôi lúc sẽ dạy dỗ, nhắc nhở An Tử Yến. Ở bên cạnh hỗ trợ hắn trưởng thành. Dù cho An Tử Yến thỉnh thoảng sẽ chống đối, nhưng căn bản hắn vẫn nghe lời.

An Tử Yến sẽ không thể chịu đựng thêm một sự mất mát. Ngay đến cậu cũng không thể chịu đựng việc nhìn thấy An Tử Yến suy sụp thêm lần nữa.

“Ông ấy sẽ không sao. Chẳng qua là cần chút thời gian”. An Tử Yến nhàn nhạt nói. Là hắn muốn xoá bỏ lo lắng của cậu sao? Mạch Đinh không biết tiếp tục như thế nào. Cậu gật đầu cho qua.

“Tối nay theo anh tới chỗ kia”.

“Được, chúng ta đi đâu?”

“Đi rồi sẽ biết”.

Còn tưởng An Tử Yến muốn đưa cậu đến ngôi nhà gỗ, hoá ra hắn lại đi đường ngược lại. Tiếng nhạc bao trùm không gian nhỏ hẹp bên trong xe. Mạch Đinh liếc nhìn An Tử Yến đã thắt dây an toàn đâu vào đấy. Giờ phút này, lòng cậu dâng lên niềm chua xót. Những việc cậu có thể làm cho An Tử Yến quá ít. Mãi mãi sẽ không bao giờ đủ. Thật sự, tình yêu có thể trêu đùa con người ta đấy.

Họ đi qua những con đường trong thành phố, qua vùng ngoại ô. Bỏ lại ánh đèn phía sau lưng. Chung quanh càng lúc hoang vu hơn. Mạch Đinh dán mặt vào cửa sổ. Không hỏi An Tử Yến sẽ đến đâu. Cậu biết rằng lúc nào muốn, An Tử Yến sẽ dừng. Màn hình di động trong túi xách của An Tử Yến không ngừng sáng lên. Hắn vẫn không có động tĩnh gì. Năm lần bảy lượt như vậy, Mạch Đinh hỏi: “Anh không định nghe điện thoại hả?”. An Tử Yến lấy điện thoại ra rồi tắt nguồn luôn: “Dù sao cũng không phải chuyện khẩn cấp gì”.
“Nhưng anh tắt nguồn rồi ngộ nhỡ người ta không tìm được anh sẽ sốt ruột lắm”.

“Có em ở đây, tắt cũng chả sao”. Lời nói của hắn vô cùng đơn giản. Nếu cậu và An Tử Yến không ở cạnh nhau, hắn sẽ không tắt máy. Cậu không cần lo lắng rồi sốt ruột. Lời nói của hắn, cậu có thể hiểu như vậy được không?

Xe dừng lại tại một nơi trống trải. An Tử Yến mở cửa xe bước xuống. Mạch Đinh chạy theo phía sau. Ngọn gió lạnh buốt như thể thú hoang bắt gặp con mồi không chút kiêng kị mà đổ ào về phía họ. Mạch Đinh kéo chặc áo, đi lên trước đầu xe đang sáng đèn. Xung quanh chỉ toàn bụi rậm, không có gì thú vị. Mạch Đinh nhìn theo tầm mắt của An Tử Yến. Cách chỗ họ đứng không xa có một nhà máy bỏ hoang được bao quanh bởi bờ tường đổ nát.

“Tới đó xem”. Không đợi Mạch Đinh trả lời, An Tử Yến đã tiến thẳng về phía trước. Mạch Đinh kéo kéo phía sau áo: “Không muốn đi đâu. Nhìn sợ muốn chết”.

“Em sợ?”

“Ai? Ai nói em sợ? Đại khái biết đâu đêm khuya có thú ăn thịt ở đó không chừng”.

“Vậy hả?”. An Tử Yến trả lời cho có lệ chứ vẫn bước đi như thường. Bọn họ đến chỗ bờ tường sụp gần hết. Mặt đất lồi lõm, đá sỏi ngỗn ngang.“Em đi không vững mới bám vào anh. Không phải là em sợ a”. Mạch Đinh biện minh cho bản thân. Cậu nắm lấy vạt áo sau lưng An Tử Yến. An Tử Yến dùng đèn pin trên di động của Mạch Đinh soi đường. Bên trong hẳn đã bỏ hoang nhiều năm. Khắp nơi đều chằng chịt mạng nhện. Mạch Đinh tò mò nhìn xung quanh. An Tử Yến cầm điện thoại quơ trái quơ phải.

“Anh nói em nghe đi. Nói gì cũng được. Chỉ có mỗi em nói chuyện thì ghê quá. Ma quỷ thường hay tìm bạn lắm. Trên phim lúc nào cũng im lặng xong lúc quay đầu lại thì phát hiện có ma. Cho nên anh mau nói chuyện đi. Nếu không, em sẽ nghĩ anh là ma đó”.

“Vớ vẫn”.

“Còn nói em vớ vẫn. Anh mới vớ vẫn đó. Khi không đêm hôm tới đây thám hiểm. Ở đây có cái gì hay? Giải sầu thì nên đến mấy chỗ thư giản chứ”.

“Anh còn tưởng ở chốn vắng vẻ này không có gì cả”. An Tử Yến không trả lời câu hỏi của Mạch Đinh. Hắn không hồi âm gì cho cậu, chỉ có cậu tự nói với chính mình: “Có cái quái gì đâu. Mở xưởng ở đây chỉ có thể phá sản thôi”. Mạch Đinh buồn chán dùng chân đá vào cái cột bên cạnh. Bụi cát văng tung toé. An Tử Yến bịt mũi lại, trợn mắt với Mạch Đinh lôi ra ngoài. Sau khi ra ngoài, tóc tai lẫn quần áo hai người đều vươn đầy bụi. Mạch Đinh chưa từng thấy bộ dạng An Tử Yến như vậy. Trông hắn cứ như một đứa trẻ ấy. Cậu cười khách khách. An Tử Yến nhìn Mạch Đinh: “Em còn cười?”

“Vì… Vì rất buồn cười”.

“Y như thằng ngốc”.

“Anh nói ai đó? Anh thì hơn em chỗ nào?”. Mạch Đinh ngừng cười. Nhón chân lên nhẹ nhàng phủi sạch bụi trên tóc An Tử Yến: “Bây giờ tâm trạng của anh có thoải mái giống em không? Vương tổng sẽ không có chuyện gì cả. Sau này cũng không sao hết. Em không chịu nổi nhìn thấy anh đau khổ. Em thật sự không chịu nổi đâu”. An Tử Yến nhìn Mạch Đinh: “Mạch Đinh, em… có lúc… thật sự rất buồn cười”. Mạch Đinh còn chưa kịp nói gì đã bị An Tử Yến ôm chặc vào lòng: “Về thôi”.

“Ừm”.

Hai người cởi bỏ quần áo bẩn. Tắm xong bước ra ngoài, Mạch Đinh bị An Tử Yến ôm ngang hông đặt lên giường. Nửa người trên của hắn trần trụi. Da thịt được trầm qua làn nước nóng va chạm nhau trở nên ấm áp lạ thường. Mạch Đinh rúch vào lòng An Tử Yến, đón lấy cái ôm dịu dàng của hắn. Đêm nay An Tử Yến không thể hiện sự mạnh mẽ. Tất cả mọi đụng chạm khá yếu ớt. Có thể cảm nhận được nụ hôn của hắn giống như không khí vậy. Hành động như có cũng như không khiến Mạch Đinh tê dại. Cảm giác đó phủ kín không gian, không cách nào thoát ra được. Từng ngón tay và đôi môi An Tử Yến trơn mớn lấy Mạch Đinh. Dục vọng của cậu dâng trào. Hắn lại cứ kiểu trêu đùa chấp nhận rồi lại cự tuyệt. Da thịt quen thuộc chỉ cần tìm đến với nhau liền phát ra tia lửa. Mạch Đinh nắm lấy cổ tay đang chống xuống giường của An Tử Yến, từ từ di chuyển lên bả vai. Cậu thích tư thế vuốt ve An Tử Yến như thế này. Từ chút, từng chút một chiếm mọi thứ của An Tử Yến làm của riêng. Cậu cũng thích ôm chặt eo hắn bằng mép đùi trong của mình.

– Hết chương 125 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau