CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Tình trạng công việc trên bể lửa

“Tiết kiệm không được bao nhiêu đâu!”. Mạch Đinh muốn đẩy An Tử Yến ra ngoài. An Tử Yến lại đóng luôn cửa: “Đừng nói với anh, bây giờ em vẫn còn cái kiểu xấu hổ củ chuối đó”.

“Anh quản à? Da mặt em làm sao so với anh được”.

An Tử Yến đưa tay nắm lấy khuôn mặt Mạch Đinh, nhìn trái phải rồi đưa ra kết luận: “Đúng là không so được”.

“Đồ không biết xấu hổ”. Mạch Đinh mắng. An Tử Yến mở vòi nước. Nước lăn dần dần ướt đẫm cơ thể hắn. Hắn hắc nước sang phía Mạch Đinh đang đứng ngẩn ngơ: “Còn đần ra đó làm gì, muốn lãng phí bao nhiêu nước nữa?”

“Anh sẽ không làm mấy chuyện kì quái chứ?”

“Nham hiểm”.

“Bỏ đi nhá!”. Mạch Đinh chép miệng, bắt đầu cởi quần áo. Cậu vẫn cảnh giác An Tử Yến, sợ lúc cậu không chú ý, hắn sẽ nhào tới.

“Anh… Anh sẽ không làm gì thật chứ?”. Rốt cuộc là cậu đang lo lắng hay đang mong đợi đây?

“Hỏi rất hay. Kiểu như em quyến rũ người khác vậy”.

Mạch Đinh ngậm miệng ngay. Tiến lại chỗ vòi nước. Dòng nước ấm chảy dài từ đỉnh đầu xuống chân Mạch Đinh. Cậu nhắm mắt lại. Tắm chính là việc hưởng thụ nhất của con người. Người ta có thể dùng cảnh này quay MV hoặc phim ảnh. Hất nhẹ mái tóc đẫm nước, chỉ chuyên tâm cọ rửa sạch thân thể, cảm nhận chính mình, trút bỏ hết đi những bụi bẩn trong lòng. Nhưng hẳn vẫn có giới hạn. Khi tắm cùng người mình yêu, cảm giác đó hoàn toàn khác nhau. Ngoài ngượng ngùng, cảm giác lo lắng lại chiếm nhiều hơn. Lo lắng người ta có chú ý đến khuyết điểm trên cơ thể mình không. Lo lắng người ta có phát hiện biểu cảm gì trên khuôn mặt của mình không.

Vì đổ quá nhiều nước nên dầu gội đầu không còn tạo bọt như thường. Nó nương theo cổ Mạch Đinh chạy dài xuống sóng lưng. Cậu ngẩng đầu lên, lấy nước rửa sạch mặt để nhìn rõ An Tử Yến. Hắn đang nhắm mắt. Mạch Đinh không biết hắn đang suy nghĩ đều gì nhưng cậu biết mình đang nghĩ gì. Cậu mong cho dòng nước này có thể trôi chảy bớt đi nỗi đau về sự ra đi của ông nội trong lòng hắn. Mạch Đinh đặt hai bàn tay bám bọt xà phòng lên mặt An Tử Yến. Cậu nhón chân, hôn lên khoé miệng An Tử Yến. Cơ miệng hắn dần chuyển động.

“Là em nhào đến đấy”.

“Cứ cho là vậy đi”.

Xong giai đoạn tắm “tiết kiệm”, Mạch Đinh đẩy cửa phòng tắm phủ đầy sương ra. Làn da cùng gò má cậu ửng đỏ vì nhiệt. Cậu chỉ mặc độc mỗi quần sọc ngắn, nằm sài lai dưới sàn than thở về thời tiết.

“Nên mua dưa hấu nhỉ?”.
“Em quay sang anh nói là có ý…”.

“Thật ngại quá, em đi mua dưa hấu. Không hề có ý bảo anh mua, được chưa!”. Mạch Đinh đưa quả đầu ươn ướt đến gần quạt: “Haizz, thể chất không còn được như xưa nữa. Nhắm già rồi. Mới mười giờ đã mệt mỏi thế này”. Cậu dùng giọng người già mà rên rỉ.

“Đến bệnh viện kiểm tra thử phải bị thận không?”.

“Cảm ơn anh đã lòng tốt nhắc nhở. Trên người em có bất cứ vấn đề gì cũng đều do anh hành hạ mà ra thôi. Anh đừng bao giờ quên điều đó!”. Mạch Đinh khẽ nghiến răng. Vì kề sát cánh quạt đang quay nên giọng cậu được tăng them phần run rẩy kiểu như oán phụ. Lúc nhỏ Mạch Đinh rất hay chơi trò này. Cậu chưa từng tìm hiểu vì sao lại như vậy, chẳng qua là chơi rất vui thôi. An Tử Yến ngồi trên ghế salon lau tóc, Mạch Đinh lại đứng trước quạt mà lên đồng: “An ~~ Tử ~~ Yến ~~ ha ha ~~ Không ~~ phải ~~ rất ~~ thần ~~ kỳ ~~ sao ~~”.

“Âm thanh là dạng sóng lan truyền ra xung quanh. Sóng âm truyền đến bị quạt gió cản nên bị phản trở về. Tạo nên thứ âm thanh đó”. An Tử Yến bình tĩnh giải thích rõ ràng. Bây giờ Mạch Đinh không còn cảm thấy thần kì nữa. Thậm chí cậu có chút mất hứng. Cậu liếc nhìn An Tử Yến.

“Tình thú gì cũng bị anh phá hết”.

“Em bảo cái đó là tình thú?”

“Vậy đó!”.

An Tử Yến đưa tay sờ vào tóc Mạch Đinh: “Sấy tóc nhanh rồi đi ngủ”.
“Còn anh?”

“Lát nữa anh vào”.

Mạch Đinh hơ thêm một lúc nữa. Cậu đứng lên vỗ vai An Tử Yến, giọng nói vô cùng hâm mộ: “Người trẻ tuổi thật là tốt a”. An Tử Yến nhìn chằm chằm vào cánh tay Mạch Đinh đặt lên người hắn. Cậu cuống cuồng rút tay về. Cậu chui sâu vào trong chăn đoán chứng đêm nay nhất định An Tử Yến sẽ phát tiết lên người cậu. Mạch Đinh đã chuẩn bị sẳn sàng cả rồi. Vậy nên cậu cố tình nâng mí mắt nặng trĩu của mình nhìn thẳng vào cửa phòng ngủ. Tốc độ nháy mắt của cậu càng lúc càng chậm. Không biết từ lúc nào nó không còn đủ sức để nháy nữa. Cảm nhận có người nằm xuống bên cạnh, Mạch Đinh cũng cử động theo. Cậu có chút mơ màng. Mà buồn ngủ lại nhiều hơn. An Tử Yến ngủ rồi sao? Hắn muốn động thủ lúc nào đây? Sao còn chưa đến? À, cuối cùng cũng đến rồi! Cậu cảm nhận được cánh tay An Tử Yến đặt lên người cậu. Mạch Đinh xoay người, rúch vào lòng An Tử Yến.

“Ngủ đi”. Đây là câu nói cuối cùng Mạch Đinh nghe được trước khi chìm vào giấc ngủ sâu. An Tử Yến không hề làm gì cả.

Đám Quách Bình nhìn thấy An Tử Yến không hề vì chuyện lần này mà suy sụp nên cũng yên tâm. Dù không tham gia vào chiến dịch quảng bá nhưng vẫn chăm chỉ làm việc trong văn phòng. Thật không thể không phục.

“Yến chuẩn thật. Chúng ta không thể để cậu ấy mất thể diện được. Nếu làm không tốt. Lão Thôi kia nhất định sẽ nói cậu ấy không đủ tư cách quản lý”.

“Đúng vậy, đúng vậy. Chỉ cần nhanh chóng hoàn thành là có thể thay Yến làm việc rồi”.

“Dáng vẻ nghiêm túc của cậu ấy luôn đẹp trai như vậy”.

Đẹp trai cái khỉ gì? Nghiêm túc cái khỉ gì? Mạch Đinh thật muốn lôi hết đám người kia vào phòng làm việc của An Tử Yến. Xem thử hắn đang làm cái gì. Hắn chính là đang chơi game đó!! Hơn nữa còn quan minh chính đại không hề che chắn cửa sổ để mọi người có thể nhìn thấy! Mới đầu còn nghĩ An Tử Yến nói đùa. Cho đến khi làm bộ mang cà phê vào phòng cho hắn, liếc nhìn thấy trong mà hình là mớ thứ hoa lá xanh xanh động qua động lại, cậu chỉ muốn hất hết cà phê lên bàn phím của hắn. Bộ dạng của hắn đúng thật không giống đang chơi game. Ai nhìn vào cũng đều nghĩ hắn đang chăm chỉ làm việc.

Nhìn thấy quản lý Thôi bước vảo, tất cả mọi người ngừng nói chuyện, quay lại tập trung vào công việc. Quản lý Thôi không vui: “Mấy người nghĩ tôi câm điếc chắc? Nói tôi làm việc không bằng quản lý An à? Đừng có diễn kịch trước mặt tôi. Tôi cần người có năng lực chứ không cần người ngu ngốc”. Ông cố tình nói lớn tiếng. Dứt lời lại nhìn vào phòng làm việc quan sát An Tử Yến. Muốn thể hiện chút uy quyền của mình. Nào ngờ, đến nhìn, An Tử Yến cũng không buồn động mắt. Quản lý Thôi nhíu mày. Rốt cuộc An Tử Yến là đang bận rộn cái gì. Theo lý thuyết, tất cả tinh lực của công ty đều dồn sức cho sản phẩm lần này. Hắn còn gì để làm nữa? Hắn muốn gì? Bách Thành Lâm từ chức mà không hề nói lý do, nhất định do hắn bày trò. Bây giờ hắn muốn làm gì? Quản lý Thôi chú ý đến những tập tài liệu trên bàn. Chẳng lẽ… Cũng không biết cố ý hay vô tình, An Tử Yến chợt gom hết chỗ tài liệu đó cho vào ngăn kéo. Đâu vào đấy, mắt hắn chạm mắt quản lý Thôi.

Tính đa nghi của quản lý Thôi không hề biết sự nghiêm túc của An Tử Yến thực chất chỉ là đang chơi game. Giả thuyết của ông có rất nhiều. Khiến ông bực tức, bất an. Tâm trạng cũng từ đó mà khó chịu. Không chỉ đám Mạch Đinh chịu trận. Ngay đến nhân viên dưới trướng ông, chỉ cần phạm một lỗi nhỏ cũng đều bị mắng té tát.

Trừ An Tử Yến, toàn bộ nhân viên trong bộ phận chăm sóc khách hàng đều như sống trên bể lửa. Mạch Đinh nơm nớp lo sợ. Cậu đã dùng ánh mắt ghen tị mà nhìn vào phòng làm việc của An Tử Yến không biết bao nhiêu lần.

– Hết chương 116 –

_________________

Chương 117: Biến hoá từng chút một

Giờ nghỉ trưa, Quý Mộng đến. Vị khách này đến với phòng chăm sóc khách hàng đã thu hút không ít ánh nhìn. Bao gồm cả quản lý Thôi. Quý Mông vào phòng làm việc của An Tử Yến đóng cửa lại. Trực tiếp ngồi xuống ghế salon bắt chéo chân: “Cậu với tôi tính ra cũng vô lý. Lại còn gọi tôi đến. Không phải là muốn cảm ơn tôi chứ”. Ngữ điệu Quý Mộng vẫn kiểu châm chọc đó. Nhưng không hề có chút tức giận.

“Chẳng qua là muốn hỏi thăm tình hình Phó Thúc của cô thế nào”.

“Tình hình của anh ấy thế nào, tôi thấy cậu còn rõ hơn tôi. Cậu có thể dùng lý do gì có trọng lượng hơn không? Đảm bảo với cậu, chẳng qua là tôi không muốn vì chút chuyện nhỏ mà mất đi một vị quản lý có năng lực. Mong cậu đừng hiểu lầm tôi có ý gì với cậu”. Quý Mộng thẳng thắn.

“Tôi không ngốc đến mức cho rằng động vật máu lạnh sẽ có tình cảm. Cô chỉ cần ngồi đó hai mươi phút thôi”. Ngữ điệu của hắn không hẳn là ra lệnh, mà cũng không phải cầu xin. Tất cả vẫn do Quý Mộng lựa chọn. Cô thâm ý quan sát An Tử Yến, sau đó đưa tay kéo rèm cửa sau lưng lại.

Không thể nhìn thấy sự việc bên trong nên các nhân viên thi nhau suy đoán. Thậm chí còn nghĩ đến cả hình ảnh hương diễm. Xem ra lời đồn là thật rồi. Nếu không thì làm sao quản lý Quý lại bảo đảm cho An Tử Yến được. Quách Bình vô cùng tán thành chuyện này. Mà dường như An Tử Yến đi với ai cũng đều hợp lý cả. Nếu bọn họ biết người yêu thật sự của An Tử Yến là một Mạch Đinh bình thường, không biết bọn họ sẽ như thế nào nữa.

Nếu cậu tàng hình thì tốt rồi. Như vậy có thể áp tai vào cửa nghe xem bọn họ đang nói chuyện gì. Thật không biết nói sao với Mạch Đinh. Nếu cậu tàn hình  thì có thể trực tiếp vào phòng xem bọn họ đang làm gì cơ mà. Cần gì đứng ngoài mà nghe lén. Ngay đến tưởng tượng cũng không thấy chút tiền đồ nào cả.

Mạch Đinh đương nhiên không cho bên trong sẽ có mấy hình ảnh hương diễm kia. Nhưng Quý Mộng xuống đây để nói cái gì? Chẳng lẽ liên quan đến Phó Thúc? Cũng có thể. Kiểu như Quý Mộng thân là quản lý, lại là phú nhị đại, nhất định sẽ không muốn bạn trai mình vì An Tử Yến mà đi xử lý công việc. Hay muốn chuộc thân cho Phó Thúc?! (Chỗ này phải trịnh trọng nhắc nhở Mạch Đinh: Phó Thúc không phải ở chốn thanh lâu). Vậy không được a. Như vậy thì giữa cậu và Phó Thúc sẽ loạn xưng hô. Dù không gặp nhau thường xuyên nhưng bất giác qua nhiều năm, Mạch Đinh đã xem anh như người nhà rồi. Mà cũng không thể quá ích kỷ. Phó Thúc đã tìm được hạnh phúc. Nhà gái muốn bên nhà trai có tiền đồ là yêu cầu hợp lý. Khó nghĩ quá. Nói đi cũng phải nói lại, Phó Thúc và Quý Mộng đã bắt đầu nói lời yêu thương rồi sao?

Ai da, Mạch Đinh lại càng giống mấy chị em suy nghĩ càng lúc càng xa rồi. Cho đến khi Liễu Vĩ gọi: “Này, Mạch Đinh, ăn cơm”.

“Vâng, vâng. Tôi tới ngay”.

Cậu liếc nhìn phòng làm việc vẫn đóng kín cửa rồi đi ra ngoài. Cả văn phòng trở nên vắng lặng. Bên trong chỉ còn lại bốn, năm người. Quản lý Thôi bất động ngồi trong phòng. Ông nghe có tiếng động ở ngay vách bên cạnh. Chỉ đáng tiếc lại không nghe rõ đó là gì. Cuối cùng Quý Mộng cũng ra ngoài. Quản lý Thôi làm bộ đang bận rộn công việc. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, nhưng ông cảm thấy Quý Mộng đang nhìn về phía mình. Cũng không đúng. Không phải là ảo giác. Cô quả thật đang nhìn ông. Chẳng những vậy, cô còn mang theo một nụ cười không rõ nghĩa.

Kể từ lúc quản lý Thôi nắm quyền, nhân viên dưới quyền An Tử Yến đều xem căn tin là căn cứ của họ. Không ngoại lệ, trước là chửi quản lý Thôi từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài rồi mới bàn luận những chuyện khác. Trình kiềm chế của bọn họ quá lợi hại đi.

Phạm Thiếu Quân buông đũa, chống hông: “Cơm cũng không nuốt nổi. Phòng chăm sóc khách hàng sắp thành trại phát xít rồi! Nếu ông ta còn dám chửi tôi, tôi liền từ chức”.

“Đừng kích động. Cầm cự qua thời gian này là được rồi”.“Cũng không biết còn bao lâu nữa. Đây là xã hội phong kiến ư? Tôi thấy ông ta đơn giản muốn nhân cơ hội này mà thể hiện. Còn có thể thế nào nữa. Chính là cướp chỗ Vương tổng đó”.

“Nhỏ giọng một chút”. Phùng Phỉ Mông ra ám hiệu có thuộc hạ quản lý Thôi đang ngồi sau.

“Muốn tố thì cứ việc tố. Bọn họ thích làm đầy tớ thì cứ mặc bọn họ. So ra bọn họ vào làm lâu hơn tôi. Ở trong bộ phận chăm sóc khách hàng nhiều năm như vậy cũng coi như có thâm niên. Lại còn bị quản lý Thôi mắng chửi không ngóc đầu lên được. Ít ra Yến còn tôn trọng bọn họ”. Phạm Thiếu Quân nóng nảy. Mạch Đinh khuyên: “Được rồi, được rồi. Phải bình tĩnh. Nói không chừng quản lý Thôi muốn thấy bộ dạng bùng nổ của anh đó”. Phạm Thiếu Quân lại cầm đũa lên: “Tôi thấy ông ta tới thời kì mãn kinh rồi cũng nên”.

Các tiền bối ngồi phía sau không phải là người điếc. Cuộc đối thoại kia đương nhiên bọn họ nghe rất rõ. Họ im lặng ăn không nói lời nào.

“Mạch Đinh, cậu ăn xong thì mang chút đồ ăn lên cho Yến đi. Chắc cậu ấy không xuống đâu”.

“Vâng”. Mạch Đinh gật đầu. Đẩy nhanh tốc độ nhai cơm. Sau đó cầm túi thức ăn Phùng Phỉ Mông đưa: “Vậy tôi lên trước, mọi người từ từ ăn nhé”. Cửa thang máy mở ra, Mạch Đinh đang muốn chạy vọt vào thì phát hiện bên trong văn phòng còn vài người. Cậu đành phải chậm rãi bước từ từ, làm bộ như không có chuyện gì. Sau khi đặt đồ ăn xuống bàn làm việc của An Tử Yến, cậu nhỏ giọng: “Anh nhắm đồng ý quản lý Quý chuộc thân cho Phó Thúc hả?”. Câu hỏi này chính không thể giải thích được.

“Gì?”
“Quản lý Quý đến tìm anh không phải vì chuyện của Phó Thúc hả?”

An Tử Yến liếc nhìn Mạch Đinh: “Phiền em bớt suy nghĩ vớ vẫn đi”. Không có thời gian để ý đến lời châm chọc của An Tử Yến, Mạch Đinh hỏi tiếp: “Vậy quản lý Quý tới tìm anh có chuyện gì?”

“Là anh tìm cô ta”.

“Anh tìm? Làm gì?”

“Bảo cô ta tới xem anh chơi game hai mươi phút”.

“Anh nghĩ anh là ai!! Gọi quản lý Quý xuống xem anh chơi game. Sao anh không gọi luôn Vương tổng tới dọn phòng làm việc cho anh luôn đi!! Anh không bị sa thải chắc không cam tâm nhỉ?”.

“Anh có bị sa thải thì vị trí này cũng không tới lượt em”.

“Em không thèm tranh với anh! Anh ngon thì phản ánh đi”.

“Anh không việc gì phải làm vậy”. Thái độ của hắn thật kiến người khác bực mình. Là ai cưng chiều hắn thành ra như vậy? Dù sao thì tuyệt đối không phải là cậu. “Không muốn nói chuyện với anh nữa. Đám người Phùng Phỉ Mông sắp lên rồi. Em phải ra ngoài đây”. Mạch Đinh đã rất nhiều lần nói không muốn nói chuyện với An Tử Yến. Nhưng chẳng lần nào cậu làm được.

Thái độ nhàn nhã của An Tử Yến khiến cho quản lý Thôi thêm căng thẳng. Ông vô tình nhìn thấy An Tử Yến đang nói chuyện với Chu Mạnh. Vừa nhìn thấy ông đi ngang qua, hai người họ liền im lặng. Quý Mộng, Chu Mạnh, Tào Thành Nghị, thậm chí đến Vương tổng cũng đứng về phía An Tử Yến. Ông không rõ trong công ty còn bao nhiêu người nữa. Cứ chờ như vậy không được. Nhất định phải mau chóng kéo Vương tổng xuống. Chỉ cần ngồi lên vị trí của Vương tổng thì không cần lo lắng gì nữa. Sự lo lắng làm ảnh hưởng đến tâm trạng và giấc ngủ của quản lý Thôi. Ông lại đem sự bực bội của bản thân trút hết lên nhân viên. Cảm thấy ai cũng như bao gạo mà đấm vào.

– Hết chương 117 –

_________________

Chương 118: Với em, anh đã gần chạm đến mức hoàn hảo rồi

Cứ theo thường ngày, Mạch Đinh phải làm thêm giờ rồi mới được về nhà. Vừa bước qua cửa, cậu liền không đợi được mà nằm dài ra ghế salon. Cậu từ từ tháo cà vạt: “Không được. Nhắm chừng quản lý Thôi thật sự đến thời kì mãn kinh hoặc đến kì kinh nghiệt gì đó rồi. Gần đây ông ta càng lúc càng nóng nảy. Chả giống ông ta chút nào. Chẳng phải lão hồ ly đó lúc nào cũng âm mưu thần bí sao?”

“Không có ai hoàn hảo cả. Biết đâu ông ta lại tự sập bẩy”. An Tử Yến thâm ý lên tiếng. Đang muốn treo áo khoác lên, Mạch Đinh đột nhiên nghi ngờ nhìn An Tử Yến: “Sao em cảm thấy lời nói của anh có vấn đề”.

“Có sao?”

“Có, không lẽ anh làm? Anh đã làm gì?”

“Anh không làm gì cả”.

“Thế sao ông Thôi lại…”.

“Chính ông ta hiểu lầm anh có âm mưu gì đó với ông ta, liên quan gì anh”.

“Nhất định là anh khiến ông ta hiểu lầm. Em không tin ông ta vô duyên vô cớ mà nghi ngờ anh. Hôm tốt nghiệp em đã chứng kiến chiêu này của anh rồi. Lúc đó anh hại em khổ sở biết bao. Suốt ngày lo lắng phải đề phòng!”.

“Không nhớ”.

“Em nhớ! Rốt cuộc là anh nghĩ sao đấy? Cho em biết chút đi. Em đảm bảo không nói cho ai biết đâu. Có được không ~~”. Mạch Đinh lả dả. An Tử Yến tự chuyển kênh ti vi rồi ném điều khiến sang bên: “Ông ta làm việc quá nôn nóng. Lại suốt ngày chú ý đến anh. Người ta chỉ cần chuyên tâm vào một việc gì đó sẽ dễ sinh sai sót trong những chuyện khác. Ví dụ như với đám nhân viên cũng như sản phẩm lần này”.

“Là anh cố tình thu hút sự chú ý của ông ta đi”.

“Anh có à?”

“Chứ không lẽ đợi? Nhưng nhỡ lúc đó ông ta không xuất hiện thì sao?”

“Anh cũng đâu tổn thất gì”.

Mạch Đinh liên tưởng đến mình. Quả thật mỗi lần bày trò với cậu. Có thành công hay không, hắn cũng chẳng ảnh hưởng gì cả. Cậu khịt nhẹ mũi: “Đồ thích trêu chọc người khác. Cẩn thận gặp chuyện không may đó”. Mong là Mạch Đinh không phải quạ. Cậu đưa tay đặt lên đùi An Tử Yến, đấm nhẹ: “An Tử Yến, em với anh thương lượng một chuyện được không?

“Không”.

“Em còn chưa nói mà”.

“Nói hay không cũng như nhau”.

“Anh nghe qua bộ chết hả? Em đã làm rất nhiều chuyện cho cái nhà này. Thức khuya dậy sớm. Rồi còn tiết kiệm chăm lo gia đình. Anh đáp ứng yêu cầu của em đi”.
“Mới nãy nói thương lượng. Giờ đã thành yêu cầu?”

“Đừng có để ý mấy chi tiết nhỏ đó chứ. Có gì mà tính toán dữ?”. Mạch Đinh nói năng lưu loát, An Tử Yến không đáp lại. Cậu tiếp tục: “Anh có thể đồng ý với em, chỉ cần trêu chọc người khác là được rồi. Đừng có trêu em nữa. Dù sao em cũng là người chung sống với anh cả đời a”.

“Chung sống cả đời? Em cũng tự tin nhỉ?”

“Đã nói đừng có để ý mấy chi tiết nhỏ rồi. Anh có đồng ý không?”

“Được”.

“Thật hả?!”. Mạch Đinh dường như không có cách gì tin được. An Tử Yến lại đồng ý!! Nội tâm cùng cơ mặt của cậu vui mừng không biết thể hiện thế nào.

“Ừ”.

“Thật tốt quá! Sau này chúng ta sẽ chung sống hoà bình với nhau”.

“Nói vậy…”. An Tử Yến dừng lại. Biểu cảm làm chuyện xấu xa của An Tử Yến xuất hiện trước mặt Mạch Đinh. Hắn nói tiếp: “… em tin thật à?”. Tầm hai giây, Mạch Đinh có phản ứng, đầu bốc khỏi: “Má! Anh lại trêu em!!”.

“Thì sao?”

“Khốn kiếp! Khốn kiếp! Đại khốn kiếp!”. Mạch Đinh ngoài mắng chửi ra không còn biết phải nói gì nữa. An Tử Yến tiến đến gần Mạch Đinh. Hắn dừng lại ở khoảng cách mập mờ, âm thanh cũng vô cùng mị hoặc: “Ừ, anh là tên khốn kiếp của em”.
Sao có thể không thừa nhận.

Hắn dựa vào cái gì mà ngày càng… ngày càng gần chạm đến mức hoàn hảo vậy? Dựa vào gì chứ!

Không chỉ gần chạm… mà đã hoàn hảo lắm rồi!

Liên quan gì đến người xung quanh. Ít nhất trong mắt Mạch Đinh, ít nhất đối với Mạch Đinh mà nói, An Tử Yến có thể gọi là hoàn hảo rồi.

Thời tiết nóng bức liên tục mấy ngày cuối cùng cũng bị một cơn mưa làm giảm sức lực. Tính khí nóng nảy dần trở nên ôn hoà hơn. Trái đất nóng lên đối với nhiều người cũng không phải là việc quan trọng. Các chuyên gia chỉ biết khuyên can gãi ngứa. Bất kể trên ti vi có dùng những thiên tai đại hoạ cảnh báo như thế nào, con người ta vẫn chẳng quan tâm. Vẫn tiếp tục chém giết, tiếp tục gây ô nhiễm, tiếp tục chiến tranh, tiếp tục cuộc sống của chính mình. Nhưng vấn đề ở đây, mọi người đều là thủ phạm. Không ai có tư cách chỉ trích người nào cả. Dần dần, nó trở thành hiện tượng trong xã hội phát triển bây giờ.

Ngoài trời không hề có dấu hiệu báo trước mà đổ mưa. Bên trong phòng chăm sóc khách hàng dâng lên mùi ẩm ướt. Mà cũng chẳng ai để ý. Sống dưới sự hà khắc của quản lý Thôi được một thời gian rồi. Ông ta đối với dự án lần này có yêu cầu quá cao. Một chút không tốt sẽ lập tức làm lại hoàn toàn. Nhưng càng yêu cầu cao, càng không thể với tới. Ông ta nổi trận lôi đình. Nhân viên cấp dưới khốn khổ không thể tả, không dám nói gì. Dù quan hệ của Vương tổng và quản lý Thôi không đáng nhắc tới, nhưng bù lại, ông lại là bạn học với Chu tổng. Hai người có giao tình vô cùng tốt.

Phương án của Phùng Phỉ Mông lại bị trả về: “Tiếp tục như vậy cả đời cũng không tốt lên được. Thời gian không còn nhiều. Bên phía marketing thì suốt ngày như muốn đòi mạng”.

“Ông tao bảo sao thì làm vậy, cứ làm theo đi. Dù sao cũng không nên để Yến thêm mệt”. Quách Bình hạ giọng.

Mỗi khi Phùng Phỉ Mông oán thán, Mạch Đinh lại nhịn không được nhìn về phía An Tử Yến tươi sáng kia. Bọn họ đã bị quản lý Thôi đàn áp khá lâu rồi. An Tử Yến vẫn chơi game như thường. Nhắm chừng hắn đã lên cấp VIP rồi đi!! Mạch Đinh cảm thấy cái việc chơi game của An Tử Yến chính là hành động vô sỉ. Cậu muốn An Tử Yến trưởng thành hơn.

Mưa kéo dài không có dấu hiệu dừng, Mạch Đinh lại không mang theo ô. Cậu cũng không mong An Tử Yến sẽ mang. Hắn lái xe thì đương nhiên chẳng cần lo đến chuyện đó. Dù cậu ngồi xe buýt nhưng còn phải đi một đoạn mới đến trạm đợi. Với cả, vì trời mưa mà bộ vest có giặc được đâu. Đây là bộ cuối cùng rồi. Mạch Đinh chính là không muốn đem quần áo đến tiệm giặc. Gọi taxi cũng thôi đi. Nhìn bộ dạng các đồng nghiệp nhắm cũng không mấy hy vọng.

Cậu lén lấy điện thoại ra, nhắn tin cho An Tử Yến.

[Hôm nay trời mưa, phá lệ cho lên xe anh về nhà đi]

Thật là uỷ khuất mà. Mạch Đinh có phải tự nhiên gan to vậy đâu. Sau đó cậu nhắn thêm tin nữa: [Anh đỗ xe dưới tầng hầm hả? Lái đến bên rìa đợi em. Em lén đi từ đuôi xe. Sẽ không ai phát hiện đâu]

An Tử Yến đọc tin, nhanh chóng nhắn lại: [Không biết ra ngoài mua à?]. Được một hồi thì hắn dừng lại. Xoá hết nội dung vừa bấm. Bấm lại nội dung khác: [Được]. An Tử Yến tà ác lại xuất hiện.

[Đừng để người khác phát hiện đó]

[Đương nhiên]

Quái lạ, sao An Tử Yến cùng nhiệt độ bên ngoài hôm nay lại cùng trở nên ôn hoà thế này? Bất quá Mạch Đinh không muốn nghĩ nhiều. Cậu cho rằng việc quá giang xe là chuyện bình thường. An Tử Yến cũng không có thời gian mà để ý đến cậu. Nhưng lúc tan việc, cả bọn bị quản lý Thôi giữ lại quá lâu. Mạch Đinh nhìn An Tử Yến rời khỏi phòng làm việc. Cậu muốn nhắn tin nói hắn đừng đợi. Sau nghĩ hắn sẽ không có đủ kiên nhẫn mà đợi nên cậu liền bỏ ý đinh.

– Hết chương 118 –

Chương 119: Lần nào em cũng vờ tin thôi

Kéo đến bảy giờ tối quản lý Thôi mới có lòng tốt cho tất cả mọi người nghỉ làm. Mạch Đinh nhìn sắc mặt bọn họ, nhắm không ai cảm kích lòng tốt đó. Lúc cửa thang máy mở ra ở lầu một, không ít người bước ra ngoài. Rõ ràng cậu cũng cần phải đi ra, nhưng cậu cứ ngơ ngác đứng tại chỗ. Dù không thể nào nhưng cậu vẫn ôm chút hy vọng, biết đâu An Tử Yến sẽ đợi cậu. Đi xem một chút chắc không tổn thất gì đâu.

“Cậu không ra à?”

“Đi từ tầng hầm tới trạm đợi xe buýt sẽ gần hơn một chút”. Mạch Đinh viện cớ lung tung. Quách Bình nhìn bộ dạng của cậu, lên tiếng: “Cậu ở đâu? Cần thì tôi đưa cậu về”. Để Quách Bình biết chỗ cậu ở thì còn nói làm gì. Mạch Đinh xua tay: “Không, không cần đâu. Hôm nay tâm tình không vui. Tôi muốn dầm mưa về”. Quách Bình nhìn Mạch Đinh như thể người điên: “Tuỳ cậu. Vậy tôi đi trước”. Quách Bình lấy chìa khoá đi đến cạnh xe mình. Nhìn Mạch Đinh một chút rồi mới ngồi vào trong. Những người khác cũng lần lượt lái xe đi. Đến lúc chỉ còn lại mỗi Mạch Đinh, cậu nhìn xung quanh nhà xe văng tanh. Khó trách chốn này hay quay phim kinh dị. Đúng là kinh thật. Tận trong góc khuất nơi bóng đèn bị cháy, nếu An Tử Yến đợi cậu, hẳn hắn sẽ đậu xe chỗ đó. Nhưng hắn không thể nào đợi cậu đâu. Mà nếu chưa đi thì cậu nên đến xem. Mạch Đinh như người bị tâm thần phân liệt. Nội tâm phát ra mớ âm thanh mâu thuẫn. Cậu nuốt nước bọt, bước chân vào bóng tối.

Là ảo giác sao? Có tiếng động. Mạch Đinh vội vàng lấy điện thoại chiếu đèn thẳng ra phía trước. Đột nhiên phía sau có bàn tay vươn đến bịt miệng cậu lại. Mạch Đinh phát ra âm thanh ư ử. Tim đập mạch. Cậu bị doạ mất hết cả hồn vía. Có tiếng người kề sát bên tai: “Nếu kêu anh liền cường bạo em”. Giọng nói này quá dễ nhận ra đi. Mạch Đinh tránh khỏi bàn tay đang tóm chặt lấy cậu. Vừa định mở miệng chửi thì An Tử Yến đã nhanh chóng cướp lời: “Em muốn cho người khác nghe thấy à?”. Mạch Đinh nuốt cục tức xuống bụng. Để về nhà rồi xả. Về nhà, nhất định cậu sẽ dùng đũa đâm chết hắn. Tuyệt đối không nói suông.

“Mở cốp xe ra, nhanh về thôi”.

“Ai nói anh muốn đưa em về? Tự em đa tình hả?”

“Vậy anh ở đây làm gì? Không lẽ không phải đợi em?”

“Anh tính doạ em một chút rồi đi ngay”. An Tử Yến ngồi vào xe khoá chốt lại. Câu trả lời của hắn chính là khiến Mạch Đinh phỉ nhổ. Cậu dùng sức đập cửa xe: “Đừng có đùa nha, mau mở cốp ra”.

An Tử Yến hạ cửa kính cửa sổ xuống một chút: “Không rãnh mà đùa với em. Hẹn gặp lại”. Nghe tiếng động cơ, Mạch Đinh sôi máu, chạy ra phía trước mũi xe: “Anh đi đi. Nếu muốn em chết thì anh đi đi. Lái qua xác em nè”. Xe nhích lên đẩy Mạch Đinh lùi về sau một bước. Mạch Đinh sợ quá rời khỏi vị trí: “Anh muốn em chết thật hả?”

“Nếu vậy mà chết, thì chỉ có thể trách mạng em quá nhỏ”.

“Sao anh cứ nói mấy thứ vớ vẫn đó?”

“Anh nói sao là quyền của anh”.

“Trời sinh anh là phường vô lại à?”

“Vậy thì sao! Hẹn gặp lại!”.
“Đơi… Ấy… Chở em đi một đoạn đi. Vợ chồng với nhau phải thương lượng chứ. Ít nhất cũng đưa em đến chỗ chờ xe buýt đi. Em trả tiền cho anh. Mười tệ được không? Không thì hai mươi tệ”. An Tử Yến ra vẻ do dự, Mạch Đinh đau lòng: “Ba mươi. Không thể nhiều hơn được đâu. Mở cốp ra”. Gì chứ. Ba mươi tệ còn mua được cái xe huống gì đổi một chỗ trong cốp. Rốt cuộc cái chốn ấy có gì hấp dẫn a.

An Tử Yến mở khoá, Mạch Đinh bắt bẻ: “Em không muốn ngồi trong xe. Ở công ty quá nguy hiểm. Dễ bị người khác hoặc bảo vệ nhìn thấy. Mở cốp ra cái coi”.

“Không vào thì anh đi”.

“Ấy ấy”. Mạch Đinh bất an ngồi vào ghế sau. Trực tiếp nằm xuống. Không quên nhắc nhở: “Nhớ thắt dây an toàn. Gặp người quen phải nhắc em đó. Em có nên trốn xuống dưới luôn không?”

“Em có nên im miệng luôn không?”

Lúc lái xe ra khỏi hầm, Mạch Đinh vô cùng khẩn trương, hận không thể thu nhỏ cơ thể hết mức. Để không một ai có thể nhìn thấy cậu. Nếu bị phát hiện thì phải làm sao. Cơ thể cậu hoàn toàn căng thẳng. Lo lắng sợ hãi. Nhỏ giọng oán thán: “Vụng trộm thật quá mệt mỏi. Thà đội mưa đến chỗ xe buýt. Anh cũng thật là. Đợi em làm gì? Nếu anh không đợi, em cũng không rơi vào tình cảnh thế này”.

“Anh chính là muốn thấy em rơi vào tình cảnh này nên mới đợi đấy”.

“Anh là người yêu chu đáo nhất mà em từng thấy đấy!”.
“Anh cũng cảm thấy vậy”.

“Anh!”

“Đúng rồi, anh phải gặp Quách Bình có chút chuyện”.

“Vậy anh để em xuống”.

“Muộn rồi”.

“Sao lại muộn được”.

An Tử Yến đưa đầu ngón tay nhấn nút điều khiển, bên trong xe vang lên tiếng nhạc: “Lừa em thấy chán quá”. Mạch Đinh mất mấy giây mới phản ứng lại. Cậu chống người ngồi lên: “Em chính là muốn anh thấy chán nên mới làm bộ tin anh đó”.

“Thôi đừng dối mình lừa người”.

“Đừng có nói chuyện với em. Nói chuyện với anh, em cảm thấy chán lắm”. Mạch Đinh buồn buồn lại nằm xuống, áp mặt vào ghế. Lắng nghe tiếng mưa tí tách không ngừng va vào cửa kính.

Cùng lúc đó, quản lý Thôi đang ngồi trong một nhà hàng. Ông uống rượu một mình. Đám nhân viên đều là thứ bỏ đi. Làm sao có thể để bọn họ ngây ngô trong bộ phận chăm sóc khách hàng mãi được. Nếu ông trở thành người phụ trách, nhất định sẽ không để chuyện đó xảy ra. Chỉ cần phạm sai lầm trong công việc, lập tức nên bị sa thải. Không cần nhắc nhở, rút kinh nghiệm gì cả. Bọn họ sẽ nghiêm túc mà làm việc. Ông sẽ không mềm mỏng như Vương tổng. Ông ta dựa vào cái gì mà ngồi vào vị trí đó? Vị trí đó phải thuộc về ông mới đúng. Vì một thằng quản lý mà muốn đuổi ông đi? Thời gian ông ở trong công ty còn nhiều hơn cái đám nhỏ ranh đó cộng lại đấy.

Ông uống cạn ly rượu. Dùng sức đặt mạnh chén xuống bàn. Quản lý Thôi không phải không điều tra về An Tử Yến. Xem thử hắn có cái đuôi gì đáng để lợi dụng. Nhưng thật kì lạ, ông lại không điều tra được gì. Chút xíu tin quan trọng cũng không có. An Tử Yến tựa như có một chiếc lồng bảo vệ. An Tử Yến sẽ không làm việc đó. Ông hiểu rõ hắn. Thái độ của hắn rất tuỳ tiện, tuỳ cơ ứng biến. Nếu phát hiện điều gì hắn sẽ lập tức nổi sung lên. Không lẽ An Tử Yến có người giúp đỡ? Quản lý Thôi siết chặt nắm đấm. Người này tâm tư kín đáo. Không thể khinh thường. Nếu không làm sao có thể không điều tra được gì.

Ngoài những tin tức ít ỏi kia, quản lý Thôi không thể không thừa nhận, ông không hề biết gì về An Tử Yến. Nghĩ đến đây, ông càng siết chặt tay. Bất quá, ông biết ông nội An Tử Yến đã qua đời. Hẳn đó là nhược điểm của An Tử Yến. Vẫn có thể lợi dụng được. Cái này phải chịu thua Phó Thúc rồi. Thay An Tử Yến che dấu hoàn hảo một nhược điểm khác. Quản lý Thôi sẽ không bao giờ ngờ được, còn một nhược điểm của hắn đang ở trong công ty. Hơn nữa còn rất gần ông. Tiếng lè nhè say sỉn của hai người đàn ông bên cạnh cắt ngang suy nghĩ của quản lý Thôi. Ông vô cùng chán ghét.

– Hết chương 119 –

Chương 120: Phòng chăm sóc khách hàng có kịch hay

“Cuộc sống không thể bi thảm hơn”. Gã uống rượu, vừa tức giận, vừa đau buồn.

“Cậu nghĩ thoáng chút đi. Phụ nữ là như vậy. Ly hôn là được chứ gì”.

“Ly hôn? Để cô ta đắc ý à? Tôi lăn lộn vất vả bên ngoài. Cô ta… dẫn trai tới tận nhà. Đứa con gái mới hai tuổi của tôi còn ở đó. Mẹ kiếp, tiện nhân. Tôi muốn giết cô ta. Tôi nhất định phải giết cô ta”.

“Bớt uống đi. Không lại nói mấy lời hồ đồ. Nhỡ bị người khác nghe thấy”.

“Tôi không sợ!”. Người đàn ông có râu quai nón gục xuống bàn. Cơ thể gã giật một cái, dường như muốn ói. Chợt gã đứng lên chạy vội vào phòng vệ sinh. Người đàn ông ngồi cùng thở dài. Điện thoại đổ chuông. Y nhận điện không chút chần chừ. Sau đó nói lớn vào nhà vệ sinh: “Tôi có chuyện gấp phải đi. Cậu ở đây đợi tôi”. Người bên trong không trả lời. Không biết có nghe thấy không. Y chần chừ vài giây rồi rời đi.

Người đàn ông say khướt bước ra, gã trực tiếp ngồi đối diện quản lý Thôi, rồi tiện tay vơ đại một cái ly, rót rượu mời ông. Quản lý Thôi cau mày, mong chủ quán sẽ đến đưa gã đi. Nhưng ông chủ lại đang ngồi ngoài cửa vọc điện thoại mất rồi. Đối với chuyện bên trong không hề liên quan. Quản lý Thôi đang muốn lên tiếng thì người đàn ông đối diện bất chợt nhìn xung quanh. Thần thần bí bí lấy trong túi ra một cái bình nhỏ, đôi mắt vẫn đục hiện lên vài tia máu: “Cậu biết đây là gì không? Bạn bè tin tưởng nhau tôi mới nói cho cậu biết. Cậu đừng có nói cho người khác biết đấy”. Quản lý Thôi nghĩ gã đã nhận nhầm ông với người bạn kia rồi. Đại khái là trang phục bên ngoài có màu sắc như nhau. Quản lý Thôi không nói gì. Ông có hứng thú với sự biểu cảm của gã.

“Là thillium* đó. Cậu nghe chưa? Cái này không cần nhiều cũng có thể độc chết người. Mà có chưa chết, đưa đến bệnh viện cũng không khá hơn là bao. Tôi nghiên cứu rồi. Trúng độc này cũng không tra được gì. Nói không chừng chả tra ra người hạ độc đâu”. Gã uống hớp rượu: “Tôi sống không được cũng không để cho con tiện nhân kia sống yên. Chỉ cần một chút là có thể giải thoát, có được thứ tôi muốn. Chỉ cần một chút thôi. Nó sống ác đức từng ngày một, tôi sao có thể cứ sống vô tư được. Sống vậy để người khác khi dễ à? Cậu nói có đúng không?”. Ánh mắt người đàn ông lạnh lẽo, chăm chú nhìn quản lý Thôi. Dường như gã muốn thấy sự công nhận từ ông. Trông quản lý Thôi không có phản ứng gì, gã mất hứng uống liên tiếp vài ly rượu. Cuối cùng gục xuống bàn nói mấy câu vô nghĩa. Chốc lát chỉ còn lại tiếng ngáy.

(*Thillium là chất cực độc, có thể gây chết người)

Quản lý Thôi nhìn xung quanh. Không biết có phải do trời mưa hay còn vì nguyên nhân nào khác mà quán vắng khách hẳn. Bên trong chỉ có ông và gã. Quản lý Thôi đứng lên ném tiền xuống bàn. Ánh mắt ông không hề rời khỏi chiếc bình nhỏ kia. Thật sự nó rất có sức hấp dẫn. Quản lý Thôi đưa tay ra, do dự vài giây rồi cũng lấy chiếc bình cho vào túi áo. Ông quay đi thẳng không nhìn lại.

Mưa rã rích đến tận hôm sau mới chịu dừng. Mạch Đinh vào thang máy trùng hợp gặp Vương tổng. Ông thỉnh thoảng xoa xoa lỗ mũi, sau đó hắt xì. Mạch Đinh vội vàng lấy khăn giấy trong túi ra: “Vương tổng, ông cảm à?”. Vương tổng không nhận lòng tốt của Mạch Đinh. Chuyện đã qua lâu như vậy mà ông vẫn còn ghim trong lòng. Mà vẫn nhớ rõ chuyện Vương Tích Viên gởi đồ cho cậu sao? Không thể nào. Đường đường là sếp lớn, Vương tổng sẽ không có nhỏ mọn vậy chứ.“Gần đây nhiệt độ giảm thấp, rất dễ bị cảm. Đồng nghiệp của tôi có thuốc, tôi lấy cho ông nhé?”. Cậu tuyệt đối là xuất phát từ lòng tốt chân thật, không hề có ý muốn nịnh nọt cấp trên. Vương tổng cười lạnh: “Dựa vào mấy viên thuốc cảm mà muốn thay đổi tâm tư của tôi à? Tôi khuyên cậu nên quên đi”. Thân là cấp trên của Mạch Đinh, ông chính là nhỏ mọn như vậy đấy.

Đến tầng 7. Mạch Đinh bước ra. Cậu luôn cảm thấy cả đời mình có thể sẽ mãi là một nhân viên nhỏ bé. Quan hệ ngoại giao của cậu từ khi nào đã bắt đầu tệ hại đến thế?

“Mạch Đinh, cậu ngốc nghếch gì đó? Muốn Thôi Thổi Kèn chửi cho à?”. Phạm Thiếu Quân nhắc nhở. Mạch Đinh hoảng hốt nhìn cửa thang máy. Không nhìn thấy quản lý Thôi, cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu hâm mộ nhìn Liễu Vĩ đang ăn mì: “Vội đến công ty nên chưa có ăn sáng. Sớm biết vậy mua gì đó ăn luôn”. Liễu Vĩ ăn còn chừa lại vài sợi mì vụn, đưa sang Mạch Đinh: “Đừng nói tôi không quan tâm đến cậu. Lấy ăn đi”,

“Tôi không cần anh quan tâm. Cảm ơn”. Mạch Đinh tức giận ngồi xuống. Phùng Phỉ Mông cùng Quách Bình cầm bánh bao đi vào. Mạch Đinh ăn không được nên thể hiện sự đứng đắn: “Ăn trong phòng làm việc còn ra thể thống gì nữa. Đây là chỗ làm, không phải quán ăn”.

“Cũng đâu phải công ty của cậu. Liên quan gì đến cậu?”
“Đúng vậy. Đừng chỉa mũi vào chuyện của người khác”.

Mới sáng sớm, cần gì hội đồng nhau vậy? Tào Thành Nghị không biết đã đến phòng chăm sóc khách hàng từ lúc nào. Người bên marketing sáng sớm đã mò sang đây tuyệt đối không có chuyện gì tốt lành. Tuy Tào Thành Nghị là quản lý của phòng marketing, nhưng quan hệ giữa hai bên cũng không mấy khởi sắc.

“Gì đây. Phòng chăm sóc khách hàng nhàn rỗi quá nhỉ? Lại còn ăn uống nữa. Đề án đâu? Còn chưa làm xong à?”. Mạch Đinh nghĩ Tào Thành Nghị cũng muốn thể hiện cái sự cấp trên.

“Chúng tôi cũng muốn làm xong lắm chứ. Nhưng phía quản lý Thôi…”.

“Ông ta làm sao? Bị trĩ à? Không lẽ muốn tất cả mọi người trong công ty đợi ông ta?”. Anh vừa dứt lời, hai vị quản lý của phòng chăm sóc khách hàng đồng thời xuất hiện phía sau. Mạch Đinh âm thầm lau đi giọt mồ hôi lạnh. An Tử Yến sao lại đến cùng lúc với quản lý Thôi. Mới đó còn đánh nhau mà. Đi chung thang máy làm sao được?

Quản lý Thôi liếc nhìn Tào Thành Nghị, biểu cảm bình tĩnh: “Tôi làm việc không giống quản lý An tuỳ tiện mà cậu biết. Nếu là việc quan trọng thì nhất định phải nghiêm túc thực hiện. Phòng marketing không cần cố ý đến thúc giục”.

“Ông không thể nói như vậy được, quản lý Thôi. Cái này không phải là việc của mỗi mình ông hay của phòng chăm sóc khách hàng. Nó còn liên quan đến cả công ty. Hơn nữa, quản lý Thôi không cần ám chỉ. Tôi thừa nhận. Trong công ty, quan hệ của tôi và quản lý An tốt hơn so với ông. Như vậy thì sao? Trong công ty có mấy người chấp nhận qua lại với ông? Tôi chẳng qua là giống đa số mọi người thôi. Không có quy định nào cấm tôi không được làm vậy cả”. Tào Thành Nghị dứt khoát. Quản lý Thôi nhướng mày: “Cậu là gì? Tự cho rằng lên làm quản lý phòng marketing là có thể đứng đây nói chuyện với tôi à?”.

Cả phòng chăm sóc khách hàng im lặng như tờ. Tất cả mọi người đều thoải mái mà xem kịch vui. Mạch Đinh lại lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì đó. An Tử Yến kia đang làm gì vậy chứ? Mạch Đinh quan sát hắn. Hắn đã vào phòng làm việc và bắt đầu chơi game! Đúng là gỗ mục không thể chạm khắc được.

– Hết chương 120 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau