CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Anh đừng đặt câu hỏi nữa được không?

Tốc độ xe buýt chậm đến phát ngán. Lúc Mạch Đinh đến trạm dừng, An Tử Yến cũng đã đỗ xe đâu vào đấy. Đến nhà hàng của Chu Cách, cậu còn cố tình chen lấn An Tử Yến mà chạy vào trước: “Ở đây anh cho em đi trước đi. Coi như em xin anh”.

“Kiểu vậy là thái độ cầu xin của em đó hả?”.

“Không lẽ anh muốn em quỳ xuống”.

“Em nghĩ cần quỳ thì cứ làm”.

“Nằm mơ đi!”.

Những người phục vụ ở đây đều đã biết họ là bạn của chủ nhà hàng nên không tiến đến tiếp đón mà chỉ họ vào gian phòng bên hông. Hai người vừa đến cửa, Mạch Đinh đã bày ra hành động muốn ói. An Tử Yến gõ cửa: “Mặc quần áo tử tế vào cho tôi”.

“Tôi đang hứng”.

“Biến”.

“Hai phút nữa”.

An Tử Yến làm động tác đẩy cửa, chỉ nghe được bên trong truyền ra ngoài tiếng vang. Chu Cách còn chưa kéo quần lên hết đã nhào đến: “Tôi không muốn Mạch Đinh nhìn thấy thân hình hấp dẫn của Ellen”.

“Tôi không thèm nhìn. Bộ An Tử Yến nhìn thì không sao chắc?”

Chu Cách không để ý đến Mạch Đinh: “Phá hỏng chuyện tốt của tôi, thật chọn không đúng thời điểm”.

“Tới lúc nào cũng phá hỏng chuyện tốt của cậu thôi. Có lúc nào mà cậu không làm chuyện tốt đâu”. Mạch Đinh bắn pháo vô cùng mạnh nhưng Chu Cách vẫn không thèm ném xỉa. Anh vẫn nói chuyện với An Tử Yến: “Yến, lâu rồi không cưng chìu Mạch Đinh phỏng? Vậy nên cậu ta mới lồi lõm như vậy”.

“Tôi còn không thể lồi lõm sao? Toàn những thứ không ra gì ở bên cạnh. Trên công ty thì bị các đồng nghiệp và An Tử Yến trút giận. Đến ăn bữa cơm còn phải nhìn thấy hành động dâm uế của mấy người”.

“Ức chế hả? Lúc cậu lên lớp người khác sao không nói? Người ta nói lại cậu vài câu cậu liền bảo mình bị khi dễ. Dùng tiêu chuẩn của bản thân đánh đồng nhiều chuyện là không tốt nha. Yến, uống rượu không? Tôi cố ý giữ lại bình rượu ngon lắm”.

“Cũng được”. An Tử Yến và Chu Cách đi vào vách riêng, đá Mạch Đinh ra ngoài. Ellen mặc quần áo tử tế xong cũng trực tiếp tiến vào ngồi bên cạnh. Hai bọn họ vẫn sờ qua sờ lại trước mặt bàn dân thiên hạ. Bộ họ không nhìn thấy ai hết hả?

“Đừng uống, anh lái xe đến mà”.

Ellen dựa vào Chu Cách: “Sau này cần phải treo bảng hiệu: Mạch Đinh và thú cưng không được vào”. Chu Cách gật đầu.

“Không nói chuyện với mấy người nữa”.

Cô gái mặc trang phục màu tím đẩy cửa vào, Chu Cách nói nhỏ mấy câu với cô. Cô cung kính gật đầu rồi lui ra ngoài. Chốc lát, thức ăn cùng rượu đã được bày khắp bàn. Mạch Đinh chắp miệng: “Hôm nay bên quản lý Bách không có chuyện gì chứ?”. Thái độ của cậu thay đổi nhanh thật. Mới mấy phút đã không còn chút bực tức nào nữa.

“Có thể có chuyện gì?”.

“Không có là tốt rồi”. Mạch Đinh chỉ cần biết kết quả là được. Cậu không muốn biết quá nhiều để tránh lương tâm chính trực của mình phải cắn rứt.Bên ngoài truyền đến âm thanh quen thuộc. Là Quách Bình. Dây thần kinh lén lút của Mạch Đinh phản xạ có điều kiện khiến cậu xém chút chui xuống gầm bàn. Cậu muốn tắt thở. Quá đen đi. Thế nào mà Quách Bình cũng đến đây? Hôm nay có nghe anh ta nhắc đến chuyện này đâu.

“Xin hỏi An Tử Yến, bạn của ông chủ ở đây có đến không? Tôi nhìn thấy xe cậu ấy ở bên ngoài”.

“Không có. Hình như ông chủ mượn xe của anh ấy. Vừa mới ra ngoài đây”.

“Thì ra là vậy”.

Nhân viên phục vụ quá hiểu chuyện. Mạch Đinh không kiềm dược mà đưa ngón trỏ lên.

“Sao không gọi Yến tới?”. Liễu Vĩ cũng xuất hiện.

“Hôm nay không muốn mua đồ ngoài. Tạm thời đưa các cậu vào đây. Rượu với đồ ăn ở đây cũng không tệ. Ông chủ ở đây là bạn của Yến, nếu Yến đến nhất định sẽ được giảm giá, nên tôi không muốn gây phiền phức cho cậu ấy”. Đúng là nhân viên có tâm.

“Thế sao không gọi cho Mạch Đinh?”. Giọng nói Phạm Thiếu Quân vang lên. Nghe được các đồng nghiệp bàn luận về mình ở sau lưng cũng thú đấy chứ. Mạch Đinh vễnh tai lên.

“Thứ keo kiệt như cậu ta kiểu gì cũng đòi ăn mì. Gọi làm gì!”. Không thể chấp nhận được. Ăn mì có gì không tốt? Vừa tiện lại vừa no.

“Ha ha, Cũng đúng. Nhắm chừng mười lần thì có năm lần đi ăn kiểu đó. Giờ này chắc đáng suy tính đi lừa gái nhà lành rồi”. An Tử Yến của mấy người cũng có bước ra khỏi nhà đâu, sao không nói hắn đi? Bên trong gian phòng Mạch Đinh như ngồi trên bàn chông. Các đồng nghiệp trong công ty đều ngồi bên ngoài. Nếu bọn họ đẩy cửa ra, hậu quả sẽ không đỡ nổi. Cậu quay lại với mọi người bên trong làm động tác che miệng lại. Nhắc nhở mọi người đừng ai lên tiếng.

An Tử Yến thờ ơ uống rượu. Đại khái cả người hắn đã trang bị đầy đủ các kiểu lý do để nói dối rồi. Cho dù có bị phát hiện cũng dễ dàng thoát thân. Nhưng Mạch Đinh lại không như vậy. Đến thở cậu còn không dám. An Tử Yến nhìn bộ dạng của Mạch Đinh, quay sang nhìn Chu Cách một cái. Chu Cách tầm ngâm gật đầu. Anh cùng Ellen đứng lên: “Cho hai người chút không gian riêng để giúp cậu ta hạ nhiệt bớt. Tôi đi chào hỏi khách khứa đây”.

“Hứ!”.
“Chu Cách đẩy cửa bước ra ngoài. Ellen đi sau đóng cửa lại. Chu Cách làm bộ ngạc nhiên nhìn Quách Bình: “Đây chẳng phải là đồng nghiệp của Yến sao?”

“Ông chủ Chu, đến uống ly rượu nhỉ?”

“Thôi thôi. Làm sao có thể ngồi ngoài thế này. Gian bên trong còn trống. Đến đó di”.

“Không cần phiền phức vậy đâu”.

“Một chút cũng không phiền. Đồng nghiệp của Yến đương nhiên tôi phải phục vụ thật chu đáo rồi. Đi thôi, đi thôi”. Sự nhiệt tình của Chu Cách khiến mọi người không ai có thể từ chối được. Bọn họ được đưa đến nơi cách xa chỗ Mạch Đinh ngồi nhất. Lúc này, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

“Sớm muộn gì cũng có ngày em bị dính”.

“Mấy lời đó nói với anh mới đúng đấy. Nếu trong thang máy anh không động thủ với em hoặc lâu lâu lại nói mấy câu quái lạ trong văn phòng. Em… Em liền…”.

“Em liền cái gì?”. An Tử Yến hơi nghiêng đầu. Ánh sáng bóng đèn nhu hoà phản chiếu lên gương mặt hắn khiến cho người ta không biết tại sao lại thích hắn.

Mạch Đinh từ dưới bàn đưa chân ra, đụng vào bắp chân An Tử Yến: “Em sẽ đá anh”.

“Sau đó thì sao?”

“Anh còn muốn sau đó? Đánh anh có được không!”. Mạch Đinh cho rằng An Tử Yến không biết xấu hổ. Hắn chống cằm, vẫn hỏi ngược bằng mấy câu mập mờ: “Không phải là hôn anh hả?”. Mạch Đinh không biết có phải vì tức giận hay vì nguyên nhân khác mà hai gò má ửng hồng lên: “Anh làm chuyện sai còn muốn em hôn. Anh nghĩ em điên chắc. Đừng ở đó mà chiếm tiện nghi”.

“Anh làm gì sai?”

“Còn muốn em nói mấy lần nữa? Động thủ với em trong thang máy đó”.

“Không được hả?”.

“Đương nhiên không được! Anh lấy đâu ra nhiều câu hỏi vậy”

“Được chồng sờ, em hẳn cảm thấy vinh quang vô bờ bến chứ”.

“Sao có thể! Vinh quang phải là làm những việc hy sinh vì tổ quốc!”. Mạch Đinh đá An Tử Yến ở dưới bàn. An Tử Yến không tránh. Dù sao cũng không đau.

Thái độ của hắn khiến Mạch Đinh ức chế: “Sao anh không tránh?”

“Sao phải tránh. Quần bẩn rồi cũng phải anh giặc đâu”.

– Hết chương 111 –

Chương 112: Nếu em là dâm ma thì tốt rồi

“Vô lại, lưu manh!”. Mỗi khi không nói lại An Tử Yến, Mạch Đinh sẽ sử dụng ngôn từ mắng chửi để kết thúc. Suy nghĩ một lát cũng có chút buồn: “Chả trách lúc nào Chu Cách cũng bị anh chọc đến mức bốc khói”. An Tử Yến nheo mắt, tựa hồ như không nghe: “Em nói ai?”.

“Có nói ai đâu”. Mạch Đinh nhanh chóng phủ nhận rồi bắt đầu than thở: “Không thay đổi thái độ, sau này có mỗi anh thiệt thôi. Em là vì tốt cho anh nên mới nói như vậy. Đổi lại người khác chả quan tâm anh đâu. Tới giờ rồi mà anh còn không hiểu nữa”. Mạch Đinh rót đầy rượu vào cái chén trước mặt An Tử Yến. Chén cậu chỉ rót tầm một nửa: “Anh… phải có tinh thần đoàn kết. Với lại…”.

“Anh giúp em hạ hoả ngay tại đây, em tin không?”

“Em tin anh tuyệt đối sẽ không cầm thú như Chu Cách”.

Thân thể An Tử Yến chồm về phía trước, vươn tay ra đối diện Mạch Đinh, cởi cúc áo trên cùng của cậu. Không có cái lý gì để tin An Tử Yến cả. Hắn so với Chu Cách còn cầm thú hơn. Mạch Đinh tránh né: “Em thề sẽ im lặng được chưa!”. Lúc này An Tử Yến mới thu tay về. Trong đầu Mạch Đinh lại xuất hiện một suy nghĩ hết sức hoang đường: Nếu mình không có tiết tháo mà biến thành dâm ma thì tốt nhờ, An Tử Yến cũng đâu thể dùng cách đó mà uy hiếp mình nữa.

Thắc mắc ập đến. Thế nào mới có thể được xem là dâm ma? Câu sờ cằm quan sát An Tử Yến. Hắn ta chỉ có thể coi là ác quỷ thôi. Dù bình thường có hay nói mấy lời kinh kinh, làm mấy chuyện kinh kinh. Nhưng còn xa lắm mới được gọi là dâm ma. Lại còn có các kiểu dâm ma khác nhau. Nữ khác, nam khác. Mạch Đinh suy nghĩ nhập tâm quá, liền không tự chủ thốt ra khỏi miệng: “Em có nên học tập để trở thành dâm ma không nhỉ?”. Lời nói của cậu đã khiến An Tử Yến ngẩng đầu lên thành công: “Ý tưởng này không tồi”.

“Em cố gắng, chăm chỉ làm việc nhà, cũng chưa từng được nghe anh khen ngợi như thế!!”. Mạch Đinh lập tức từ bỏ cái ý nghĩ điên rồ đó đi. Đầu óc thay đổi ngay. Nếu cậu thật sự trở thành dâm ma, há chẳng phải quá đúng ý An Tử Yến rồi sao? Thật không thể tin được tại sao trước đó cậu lại có cái suy nghĩ ngu xuẩn như vậy.

Chưa ăn uống được bao lâu, Mạch Đinh đẩy hé cánh cửa nhìn lén ra bên ngoài. Đám người Quách Bình vẫn chưa về sao? Rốt cuộc còn muốn uống đến lúc nào nữa? Ngày mai không cần đi làm chắc? Chẳng ai để công việc lên đầu. Đi ăn còn uống cả rượu thế kia. Còn gì là thể thống nữa. Mà việc đó so với việc Mạch Đinh đang làm bây giờ có gì khác nhau? Lại còn mặt dày chỉ trích người ta nữa chứ!

“Phiền quá, giờ ra ngoài nhỡ vừa lúc họ đi ra thì biết làm sao? Nhưng cũng không thể cứ ngồi đây được. Trước mắt anh cứ ở đây, em đi xem tình hình. Chắc cũng không nhọ đến mức bị phát hiện a”. Mạch Đinh nói xong, quay người lại dùng sức nhào đến ôm lấy An Tử Yến: “Nếu bị phát hiện, anh đừng để ý đến em. Chính là anh hãy tìm cơ hội đi trước. Em không sao đâu. Nếu như… Em chỉ nói là nếu như thôi… Anh về nhà rồi mà em vẫn chưa về… Thế…”.

“Vậy anh sẽ gạch tên em khỏi sổ hộ khẩu”.

“Anh được!”. Mạch Đinh đứng lên, trợn mắt với An Tử Yến. Thậm thò thập thụt bước ra ngoài. Mà đúng cậu là một người xui xẻo. Đang chuẩn bị sang gian bên kia thì đúng lúc gặp phải Cao Sảng ra ngoài rửa tay. Cậu nhìn anh, anh nhìn cậu.“Mạch Đinh”. Chỉ đơn giản gọi tên Mạch Đinh, nhưng tất cả mọi người bên trong đều thò đầu ra ngoài. Mắt Mạch Đinh trợn to, lùi một bước, che miệng lại, làm giật mình quá lố: “Trời, không thể nào! Sao mọi người lại ở đây!”. Biểu hiện của cậu không phải là tình cờ gặp đồng nghiệp, mà là trông giống gặp phải quỷ hơn.

“Chúng tôi mới muốn hỏi cậu làm gì ở đây đấy?”

“Tôi… Tôi đương nhiên là…”. Còn chưa nghĩ nên nói gì, Ellen đã tỏ thái độ chán ghét nhìn thẳng vào Mạch Đinh: “Sao cậu lại tới đây nữa? Sau lần gặp ở công ty cậu cứ quấn lấy tôi mãi là sao? Tôi đã nói tôi không có hứng thú với cậu. Tôi phải nói mấy lần nữa đây? Tôi có bạn trai rồi. Nếu còn tiếp tục, tôi sẽ nói nói cho Yến biết đấy. Cậu là cấp dưới của anh ấy nên tôi không nói. Cậu cũng nên biết chừng mực chứ!”. Cô giận đến mức sắp khóc. Mạch Đinh bị mắng oan, thẩm rủa trong bụng. Khóc cái gì mà khóc. Không có cách giải vây gì khác nữa à?

Chu Cách chạy tới, ôm Ellen vào lòng quát lên: “Đủ rồi. Chẳng lẽ mọi người để yên cho tên biến thái này à?”. Khách khứa trong quán nhìn tới. Đám người Quách Bình thật muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạch Đinh. Họ tiến đến trấn an Chu Cách: “Ông chủ đừng nóng. Cuộc sống cá nhân của đồng nghiệp chúng tôi có chút không tốt. Nhìn thấy phụ nữ là không thể kiềm chế được. Đây đại khái là một dạng bệnh. Anh và cậu ta không cùng thế giới. Chúng tôi sẽ dạy dỗ cậu ta thật tốt”. Quách Bình thay mặt Mạch Đinh xin lỗi. Sau đó quay người lại: “Mạch Đinh, chỉ cần là phụ nữ thì ai cậu cũng có thể hạ thủ sao? Cậu còn biết xấu hổ không?”

“Thân là đồng nghiệp của cậu, tôi thật cảm thấy mất mặt”.

“Lo lắng làm gì, mau nhận lỗi với ông chủ đi. Sau này đừng quấy rầy bạn gái của ông chủ nữa”.
Elln phản đối: “Tôi không nhận. Cậu ta lúc nào cũng quấy rầy tôi, khiến cho tôi chịu bao nhiêu là tổn thương. Ít nhất cũng phải bồi thường tổn thất về tinh thần”. Tổn thất em gái cô. Còn muốn đòi tiền. Muốn cũng không có cửa nhá!!

Chu Cách phản đối: “Nếu chỉ nhận lỗi là có thể bỏ qua chuyện cậu ta quấy rầy bạn gái của tôi, vậy tôi còn gì là đàn ông nữa. Trừ phi cậu ta quỳ xuống. Nếu không tôi tuyệt đối không bỏ qua”. Quỳ cái em gái cậu. Đủ rồi nhá!!

Các đồng nghiệp không biết làm sao cho phải. Cũng không thể bỏ mặc Mạch Đinh được. Quách Bình đành lấy điện thoại gọi cho An Tử Yến: “Alo, Yến. Cậu đang ở đâu? Chỗ này xảy ra chút chuyện. Tôi nghĩ cậu giải quyết sẽ tốt hơn. Chỗ nhà hàng của bạn cậu đấy. Vậy chúng tôi đợi cậu”. Quách Bình cúp điện thoại, Mạch Đinh lắp bắp: “Anh… Anh nói An Tử Yến sẽ đến?”

Quách Bình nhìn sắc mặt khó coi của Mạch Đinh: “Bây giờ biết sợ rồi?”

“Không cần anh ta đến đây”.

“Cậu có thể giải quyết hả? Thật là. Lần sau đừng đem phiền phức đến cho người khác. Chỉ có thể mong Yến đến nhanh”. Chuyện Quách Bình lo lắng không giống Mạch Đinh. Hắn chính là ở gian ngay cạnh, tới kiểu gì?

“Tôi đảm bảo sau này sẽ không quấy rầy dâm nữ… à… Ellen nữa. Cho nên có thể bỏ qua không?”. Mạch Đinh nhìn chằm chằm Chu Cách, cầu mong anh mau chóng kết thúc màn kịch này. Nào ngờ Chu Cách không thèm quan tâm đến Mạch Đinh: “Lời nói của cậu thì có ích lợi gì?”. Cổng chính bên ngoài mở ra, Ellen lên tiếng: “Yến đến nhanh thật”. Ngoài Mạch Đinh, ai nấy đều nhìn ra phía cổng chính.

“Cậu ấy nói đang có việc ở gần đây nên sẽ tới nhanh”.

“Làm sao?”. Âm thanh An Tử Yến vang lên. Mạch Đinh trợn ngược mắt. Có phép thuật sao? Hắn ta kiểu gì có thể ra ngoài được?

– Hết chương 112 –

Chương 113: Nói lảm nhảm nhiều khi cũng có hiệu quả

“Yến, đều do Mạch Đinh. Đang yên đang lành lại đi trêu chọc bạn gái ông chủ. Hai người họ bây giờ rất tức giận. Vốn không định phền cậu. Nhưng hai người là bạn bè…”. Quách Bình giải thích. An Tử Yến liếc Mạch Đinh: “Cậu thật làm tôi thất vọng”.

Mạch Đinh cứng đơ như tượng gỗ. Mất hết cả tức giận. Đôi mắt vô hồn thừa nhận sự bất lực. Chu Cách giống hệt Ellen chẳng hề hà sự tình hiện tại mà dừng tay. Như thể hai người họ muốn An Tử Yến chịu hết những gì mà Mạch Đinh đang phải chịu.

“Yến, mặc dù chúng ta là bạn bè, đương nhiên tôi cũng sẽ giữ thể diện cho cậu. Nhưng nhân viên của cậu khi dễ bạn gái của tôi lại là chuyện khác. Trừ phi Mạch Đinh quỳ xuống. Nếu không tôi sẽ không hết giận đâu”.

An Tử Yến bẻ các khớp ngón tay, tiếng khớp xương khẽ vang lên: “Cần gì phải hết. Tôi trực tiếp cho cậu tắt thở, thế nào?”

“Ha ha, đùa thôi. Cậu còn không hiểu rõ tôi. Doạ cả nhân viên rồi kìa. Không cần lo lắng. Chúng tôi thường hay đùa vậy ấy mà. Không có chuyện gì cả. Mọi người cứ ăn uống thoải mái đi”. Chu Chách thay đổi thái độ với Quách Bình. Lúc này, đám người Quách Bình mới yên tâm: “Không có chuyện gì là tốt rồi. Mạch Đinh. Sau này chẳng dám mời cậu đến đây nữa. Cậu mau về đi. Đừng ở đây mà phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác. Yến, vào đây uống một chén đi”.

“Tôi chưa xử lý xong việc”.

“Được. Thật xin lỗi. Tối rồi mà còn gọi cậu đến dọn dẹp. Mạch Đinh, cậu mau cảm ơn Yến đi”.

“Đúng vậy, đúng vậy”.

Trên mặt Mạch Đinh đang nở một nụ cười vô cùng bi thương. Cậu chẳng qua đến đây để cùng ăn bữa cơm với An Tử Yến thôi mà. Thế quái nào sự việc lại diễn ra đến mức này. Sau khi đám người kia về lại gian phòng, Mạch Đinh hỏi: “Anh ra ngoài từ đâu?”

“Cửa sau”.

“Cửa sau! Sao có cửa sau mà anh không nói cho em biết? Như vậy, em cứ đi từ đó không phải là được rồi sao?”

“Em đâu có hỏi”. An Tử Yến nhún vai.

“Nhất định phải hỏi anh mới nói hả? Em đúng là không có cách nào nói chuyện với anh được. Cứ đùa giỡn em đi. Chào. Hẹn gặp lại!”. Mạch Đinh đi luôn một hơi không quay đầu lại. An Tử Yến chậm rãi ra chỗ đậu xe bên ngoài, nhìn thấy Mạch Đinh lên xe buýt. Cậu ngồi ghế cạnh cửa sổ. Bỗng quay sang phía An Tử Yến làm mặt quỷ. An Tử Yến lập tức ý thức được có gì đó không đúng. Hắn đưa tay lục lọi khắp các túi. Chìa khoá xe lẫn ví tiền đều không có. Hắn nghiến răng nhìn theo chiếc xe buýt đi mỗi lúc một xa.

Màn hình di động sáng lên. Là tin nhắn của Mạch Đinh.

[Ai dô. Mới nãy ôm anh không biết đã xảy ra chuyện gì mà chìa khoá xe của anh lại ở trong túi xách của em. Chắc ông trời cố ý nhắc nhở anh uống rượu rồi thì không được lái xe đấy. Nhân nói với anh một chuyện. Ngoài việc không được lái xe khi say rượu, còn phải biết tiết kiệm nữa. Em giữ ví tiền của anh luôn rồi. Em có chừa lại tiền cho anh đi xe buýt đó. Em ở nhà đợi anh ha]Thì ra Mạch Đinh vội vàng không phải vì tức giận. Mà chính là muốn bỏ trốn.

[Em hẳn biết, An Tử Yến anh không phải không có cách bắt được em]

Sáng hôm sau, Chu Cách đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch lái xe đến. Bộ dạng của Ellen cũng không khá hơn là bao. Cả hai cứ ngáp ngắn ngáp dài.

“Cậu trực tiếp gọi taxi không được hả? Nhất định đòi chúng tôi lái xe tới. Có biết tối qua chúng tôi mệt thế nào không, tôi và…”. Lời còn chưa dứt, An Tử Yến đã yên vị trong xe. Đóng cửa lại, khởi động xe. Hắn vừa định đi thì giọng nói của Mạch Đinh vang lên trong đầu. Hắn miễn cưỡng bĩu môi, đưa tay kéo dây an toàn.

———

“Tại sao ông muốn từ chức?”. Quản lý Thôi ôm điện thoại, âm thanh lạnh lẽo dị thường.

“Tôi có lý do riêng”.

“Có cái lý do riêng gì khiến ông từ chức rồi đi đề bạc Tào Thành Nghị? Có phải An Tử Yến đã nói cái gì với ông không?”.“Không có, không có”.

“Ông chưa nói gì với cậu ta chứ?”.

“Không có”.

Quản lý Thôi đứng dậy quát lớn vào điện thoại: “Ông cho tôi là thằng ngu à? Tôi nói cho ông biết. Nếu ông dám bán đứng tôi, tôi sẽ không để ông sống yên đâu”.

“Tôi đã rời khỏi công ty rồi, sau này có chuyện gì cũng không liên quan đến tôi. Bây giờ đi rồi cũng tốt. Nếu có người phát hiện…”.

“Không ai phát hiện cả! Chỉ bằng An Tử Yến thì có thể điều tra ra cái gì?”

“Quản lý Thôi, tôi còn có chuyện…”.

“Được, được, Bách Thành Lâm, mẹ nó ông dám ngắt điện thoại của tôi”. Quản lý Thôi ném điện thoại xuống bàn. Ông dùng sức đẩy cửa sổ ra, châm một điếu thuốc. An Tử Yến, cậu không để tôi yên, tôi cũng không để yên cho cậu đâu. Bên ngoài có tiếng gõ cửa: “Quản lý Thôi, ba giờ rưỡi sẽ bắt đầu họp”.

“Tôi biết rồi”.

Quản lý Thôi theo đúng giờ hẹn đến phòng họp. Người bên trong cũng đã đến đông đủ. Nói là họp quản lý các bộ phận nhưng quản lý Thôi không nghĩ sẽ có hai vị sếp tổng. Ông ngồi cạnh An Tử Yến. Quý tổng bên marketing nói lớn: “Tôi nghĩ mọi người đều hiểu rõ tại sao lại có cuộc họp này. Năm nay chúng ta sắp tung ra sản phẩm mới. Công ty không mong sẽ như lần trước xảy ra chuyện không may. Tôi muốn nghe ý kiến của mọi người”.

Trong phòng họp bắt đầu thảo luận. Tào Thành Nghị mới nhậm chức đương nhiên muốn có cơ hội thể hiện. Anh lên tiếng đầu tiên. Quản lý Thôi lại gần An Tử Yến: “Gần đây thấy quản lý An không có chuyện gì khiến tôi rất am tâm”. Tay An Tử Yến chuyển động cây bút trên bản tài liệu: “Tôi không biết ông lại quan tâm tôi đến như vậy”.

“Đương nhiên rồi. Lúc đó cậu không đến công ty. Tôi nghe Vương tổng bảo nhà cậu có người bị bệnh. Tôi đây còn lo lắng cậu vì chuyện đó mà từ chức. Kết quả bây giờ cậu vẫn làm việc bình thường. Tôi nghĩ, người nhà cậu chắc đã khỏi bệnh…”. Trong mắt An Tử Yến xuất hiện một vệt sáng. Quản lý Thôi lập tức biết được ông đã đụng vào đúng chỗ. An Tử Yến không phải lúc nào cũng cứng rắn. Phàm là người, tuyệt đối vẫn có điểm không hoàn mỹ. Vẻ mặt quản lý Thôi tươi cười như thể đang bàn luận công việc cùng An Tử Yến. Ông tiếp tục: “Hoặc đã đi rồi. Thật đáng tiếc. Cậu cũng không cần quá đau lòng. Có người mệnh số ngắn lắm”. Cây bút trong tay An Tử Yến ngừng di chuyển. Quý Mộng quan sát thấy điều bất thường. Cô thấy được nét mặt lạnh lẽo của An Tử Yến, rồi sau đó là nụ cười của quản lý Thôi. Nụ cười kia thoạt nhìn rất bình thường. Nhưng Quý Mộng biết ẩn sâu trong đó không hề có ý tốt. Quý Mộng biết An Tử Yến không phải là người dễ bị xáo trộn cảm xúc. Rốt cuộc quản lý Thôi đang nói điều gì?

– Hết chương 113 –

Chương 114: Mất kiểm soát

“An Tử Yến”, cô khẽ gọi, nhắc nhở hắn ý thức bây giờ đang trong cuộc họp. An Tử Yến nghiêng đầu nhìn cô. Ngay cả sự bình tĩnh của Quý Mộng cũng bị nét mặt lúc này của An Tử Yến hù doạ. Hắn như thể biến thành một con dã thú. Hắn đang cố gắng khắc chế điều gì? Cảm giác đầu tiên của Quý Mộng chính là muốn ngăn cản hắn. Nhưng cô đã chậm một bước. Từng câu từng chữ của quản lý Thôi rót vào tai An Tử Yến: “Có phải là báo ứng không? Thất đức thì đáng phải chết sớm lắm. Có lẽ người đó chết rồi cũng không được lên thiên đường đâu. Lúc còn sống làm quá nhiều chuyện thất đức. Chết đi rồi cũng sẽ không được dễ chịu…”. An Tử Yến xoay người đấm một phát vào mặt quản lý Thôi. Lực đạo khá mạnh, quản lý Thôi ngã nhào xuống sàn. Cả phòng họp yên lặng như tờ. Quý tổng lên tiếng: “Cậu đang làm gì vậy!”. Nhưng An Tử Yến vẫn không dừng lại. Hắn đặt chân giẫm lên lưng ông ta. Ngay đến Vương tổng cũng đứng lên, đập tay lên bàn: “An Tử Yến!”.

An Tử Yến giống như không nghe thấy bất cứ điều gì nữa. Chẳng qua hắn càng tăng thêm lực xuống chân: “Tôi sẽ nhẹ tay vì ông đã nói những lời đó”. Tào Thành Nghị cùng Chu Mạnh chạy đến kéo hắn ra sau: “An Tử Yến, bình tĩnh, An Tử Yến!”.

Tất cả mọi người đều gọi tên An Tử Yến. An Tử Yến tránh xa đám người xung quanh, đi thẳng ra phía cửa. Quý tổng lấy sập tài liệu trên bàn ném đến chỗ An Tử Yến. Giấy tờ rơi vãi xuống sàn. An Tử Yến mở cửa. Tất cả mọi người nhìn hắn ra ngoài một cách khó chịu. Vương tổng ngồi xuống, khoé mắt vô tình hữu ý nhìn sang quản lý Thôi đang che má phải: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Lúc bàn luận về sản phẩm lần này phải tuyên truyền như thế nào thì ý kiến của chúng tôi bất đồng. Tôi cho rằng trong công việc đây cũng là chuyện bình thường nên có nói vài lời hơi quá. Không ngờ năng lực chịu đựng của người trẻ tuổi lại thấp như vậy. Chỉ là tiền bối muốn đóng góp ý kiến. Cậu ta không đồng tình thì thôi, còn ra tay đánh người. Tuổi trẻ thật nông nổi a. Đánh tôi cũng không sao. Nhưng tôi lo cậu ta tự cho mình đúng, sau này lại đi đụng chạm đến công ty lớn thì phiền”. Lời nói của ông khiến cả phòng bàn luận ầm ỉ. Trong số họ có không ít người đã lĩnh giáo tính tình của An Tử Yến, vô cùng tán thành với quản lý Thôi.

Quý tổng càng nghĩ càng giận. Thân là lão tổng lại không quản được một quản lý của bộ phận chăm sóc khách hàng. Ông vô cùng bức xúc: “Cậu ta như vậy là sao? Vương tổng? Ông để mặc nhân viên như vậy à? Trước đây cậu ta vô cớ vắng mặt ở công ty trong một thời gian dài. Bây giờ còn ra tay đánh người. Đây là công ty, không phải chốn côn đồ hành sự”. Quản lý Thôi lên tiếng: “Trước đây tôi đã nhắc nhở Vương tổng rồi, An Tử Yến không phù hợp với vị trí quản lý. Đương nhiên Vương tổng cũng hiểu. Bất quá, tôi tin Vương tổng là một người công tư phân minh”. Vương tổng cười một tiếng. Dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn quản lý Thôi: “Cho nên lão Thôi ông hy vọng tôi sẽ hành động công minh như thế nào?”

“Tôi ở công ty đã nhiều năm rồi. Nói thế nào cũng xem như là tiền bối. Ngay đến tiền bối mà An Tử Yến cũng dám đánh. Tôi rất lo ngày nào đó cậu có điều bất đồng với các lão tổng mà sẽ… Người có năng lực bên ngoài rất nhiều. Nếu chỉ dựa vào năng lực mà có thể đánh người, lại còn tiếp tục giữ lại, tôi e sẽ ảnh hưởng không tốt công ty”.

Quý tổng gật đầu, nhìn sang phía Vương tổng: “Tôi cũng cho lão Thôi nói chí lý. Công ty không phải không thể thiếu cậu ta”.

Vương tổng không do dự: “Bây giờ sắp ra mắt sản phẩm mới. Đây là thời điểm bận rộn nhất của bộ phận chăm sóc khách hàng. Đột nhiên nói tôi sa thải quản lý An thì quá không hay. Huống chi sự việc còn chưa điều tra rõ ràng. Tôi rất muốn biết lão Thôi đã đưa ra ý kiến gì mà có thể nhận lại hành động đó của quản lý An”.

“Đúng vậy. Thằng nhóc đó phải có gì mới đi đánh người chứ. Dù sao tôi cũng không tin”. Chu Mạnh nói. Đối diện có người lên tiếng: “Không phải quan hệ của hai người không tốt, lúc nào cũng cãi nhau à?”. Chu Mạnh phản pháo: “Có cãi nhau thì anh đã bao giờ thấy cậu ta đánh tôi chưa?”

Ý kiến được chia làm hai. Bầu không khí càng thêm căng thẳng. Quản lý Quý dùng sức đập mạnh sập hồ sơ lên mặt bàn: “Ồn ào cái gì vậy! Muốn giữ lại cũng được. Mọi người ai dám đảm bảo cho anh ta? Nếu anh ta xảy ra chuyện thì người đảm bảo cũng nghỉ việc luôn đi!”.

Tào Thành Nghị vừa định mở lời, quản lý Thôi liền cắt ngang: “Cậu thì thôi đi. Ai biết cậu có thâm giao gì với quản lý An không? Công là công, tư là tư. Cậu nên lo cho thân mình trước đi”.“Ông!”.

“Tôi đảm bảo có được không?”. Quý Mộng lên tiếng. Từ trước đến nay cô là người luôn giữ thái độ trung lập. Bây giờ lại phát ngôn như vậy khiến người nghe cho rằng mình đã nghe lầm. Quý tổng cũng nhìn Quý Mộng. Ông nhìn xoáy vào con gái của mình. Không hề thấy được chút tình cảm gì. Nhưng cô lại bảo đảm cho An Tử Yến. Rốt cuộc cô đang suy nghĩ điều gì? Quý tổng dùng ánh mắt trách cứ cùng hy vọng nhìn về phía cô.

“Nếu quản lý Quý đã bảo đảm cho cậu ta, Quý tổng ông cũng nên bỏ qua nhỉ”. Vương tổng lại khôi phục nét vui cười. Trong lòng không khỏi mắng An Tử Yến đang giở trò quỷ gì.

“Hừ!”.

Quản lý Thôi không bỏ cuộc: “Cho dù là quản lý Quý đảm bảo nhưng sản phẩm lần này tôi thấy nên để tôi phụ trách. Mọi người cũng đã nhìn rõ rồi. Quản lý An không thích hợp. Liên quan đến chuyện này, Vương tổng không có ý kiến gì chứ?”
“Ông phụ trách đi”. Vương tổng xua tay.

Chuyện xảy ra trong cuộc họp nhanh chóng được lan truyền trong bộ phận chăm sóc khách hàng. An Tử Yến rời phòng họp cũng không về văn phòng. Đám người Quách Bình rất lo lắng. Mạch Đinh thì bồn chồn. Cái này không giống phong cách làm việc của An Tử Yến. Điều gì có thể khiến hắn mất kiếm soát như vậy? Mạch Đinh không cần suy nghĩ cũng có thể biết được: Là ông nội.

Phùng Phỉ Mông không ngừng cắn móng tay, đè nén nét mặt lo lắng: “Trước giờ có sao đâu. Nhất định là thái giám Thôi đã làm gì đó. Mà tìm được An Tử Yến quan trọng hơn”. Quách Bình lắc đầu: “Nếu chúng ta tìm được Yến, ông ta lại đến nói này nọ nữa”.

“Ừ. Đến lúc đó thằng cha đó đi tố cáo Yến chuyện gì nữa lại phiền”. Liễu Vĩ ôm tay. Mạch Đinh không thể không đồng tình với suy nghĩ của bọn họ. Bây giờ tất cả mọi người đều ra ngoài tìm An Tử Yến thì quả là một hành động không sáng suốt. Ngược lại có khi còn gây liên luỵ đến hắn. Nhưng An Tử Yến đang ở đâu? Hắn không về nhà thì chắc đến căn nhà gỗ. Trong đầu Mạch Đinh hiện lên hình ảnh của An Tử Yến khi mở cánh cửa bước vào. Cậu không muốn trải qua cảm giác đó thêm lần nữa. Mạch Đinh buột miệng: “Quản lý Thôi, ông ta…”. Tất cả mọi người đều quay lại nhìn cậu. Cậu đổi cách xưng hô: “Tôi nói là thứ như ông Thôi đó sẽ không từ bỏ ý định đâu”.

“Chúng ta cũng không phải loại dễ bị ăn hiếp. Phải cho thứ cặn bã đó biết lợi hại”.

“Yến, cậu về rồi!”. Phạm Thiếu Quân lên tiếng khiến tất cả mọi người nhìn theo. Mạch Đinh ngẩng đầu lên nhìn vào An Tử Yến. Nét mặt của hắn như thể không có chuyện gì xảy ra. Khi đi ngang qua chỗ cậu, hắn nhẹ giọng: “Không sao”.

“Sếp…”.

“Tôi biết rồi. Chuyện này tôi sẽ xử lý”.

An Tử Yến lại khôi phục như thường ngày. Hắn mất kiểm soát. Tâm tình của hắn đang đặt ở đâu? Mạch Đinh rất muốn biết. Bây giờ cậu sẽ không mắng mỏ An Tử Yến không biết phân biệt tình hình mà hành động. Cũng sẽ không lên lớp hắn phải biết tăng cường quan hệ ngoại giao. Cậu chỉ mong khi xảy ra chuyện cậu có mặt ở đó. Khi mà quản lý Thôi nhắc đến bất cứ điều gì liên quan đến ông nội, cậu sẽ xông đánh, nhận tất cả mọi hậu quả về mình

– Hết chương 114 –

Chương 115: Giấu gì đó

Quản lý Thôi cùng Vương tổng đến phòng chăm sóc khách hàng. Quản lý Thôi vỗ tay thu hút sự chú ý của tất cả các nhân viên: “Mọi người nghe rõ đây. Vài hôm nữa tôi cùng mọi người sẽ dốc hết sức lực vì sự thành công của sản phẩm mới lần này”. Quản lý Thôi nhanh chóng quét mắt sang đám Mạch Đinh: “Quản lý An của mọi người cần nghỉ ngơi. Trước mắt phải giải quyết những việc còn tồn đọng. Tất cả mọi người báo cáo trực tiếp cho tôi là được rồi”.

“Vâng”, nghe được câu trả lời, quản lý Thôi gật đầu hài lòng. Quay sang phía Vương tổng: “Vương tổng, vậy tôi đi trước”. Vương tổng không nói gì, đi vào phòng làm việc của An Tử Yến: “Cậu làm sao vậy? Cậu ném cho tôi một vố lớn lắm biết không?”

“Tôi cũng có thứ không thể đụng vào được”.

“Ông ta nói cái gì mà khiến cậu hành động hồ đồ như vậy? Đây không giống cậu. Cậu phải hiểu, tôi không thể cứ thiên vị cho cậu. Nếu còn xảy ra chuyện gì nữa, không có ai bảo vệ cậu nữa đâu. Trong thời gian này, cậu bớt khiêu chiến đi. Đừng gây sự với lão Thôi nữa”.

“Là tôi coi thường ông ta. Ông ta dám đem chuyện ông nội ra chọc tôi”. An Tử Yến nhàn nhạt lên tiếng. Cảm giác như thể so với người trong phòng họp lúc nãy là hai người khác nhau. Vương tổng ngẩn người. Ông biết chuyện ông nội của An Tử Yến. Ông không ngờ lão Thôi sẽ làm cái chuyện vô sĩ đó: “Coi như cậu may mắn. Ngay đến tôi cũng không ngờ Tiểu Mộng sẽ ra mặt giúp cậu. Nhưng tôi đã nói rồi đấy. Trong thời gian này, cậu nên đàng hoàng một chút”. Vương tổng nói xong thì đi ngay. An Tử Yến đặt tay sau gáy ngã lưng ra ghế. Hắn dùng một chân chống sàn đẩy nhẹ cho chếc ghế chuyển động.

Hắn đang suy nghĩ đều gì, không ai biết cả.

Lúc tan việc, An Tử Yến về nhà trước. Mạch Đinh bị đám tay chân quản lý Thôi bắt ở lại tăng ca. Mặt quản lý Thôi bây giờ chính là dạng tiểu nhân đắc ý. Sự việc diễn ra hôm nay khiến hắn rất thoả mãn. Nhưng con người vốn tham lam. Mục tiêu của quản lý Thôi không phải là An Tử Yến, mà chính là Vương tổng. Chỉ cần khiến Vương tổng thất bại, ông ta lên đươc vị trí đó rồi, An Tử Yến kia có là gì đáng ngại. Ông chẳng qua muốn An Tử Yến nếm thử mùi vị khi đối nghịch với ông mà thôi.

Cả văn phòng yên lặng đến đáng sợ. Nếu ai có phát ngôn không liên quan đến công việc, liền sẽ bị quản lý Thôi quở trách ngay. Ông nhất định phải có được phương án hoàn mỹ nhất.

Bị quản lý Thôi bóc lột đến tận tám giờ tối Mạch Đinh mới được về nhà. Cậu chỉ có thể mua đồ ăn sẵn bên ngoài. Nhìn thấy An Tử Yến đang nằm đọc sách trên salon cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu lo lắng cho tâm trạng lúc này của An Tử Yên nên chỉ nhỏ nhẹ nói: “Ngại quá, anh hẳn đói rồi đúng không?”. Ai ngờ An Tử Yến đáp lại xanh rờn: “Ai?”

“Em đương nhiên là Mạch Đinh. Còn ai vào đây nữa?”

“Giả mạo à?”.

“Có thằng điên nào muốn giả em?”

“Ờ”.Tốt quá, An Tử Yến không bị ảnh hưởng. Còn sợ hắn vì chuyện đó là suy sụp chứ. Mạch Đinh vào bếp lấy chén đũa, trút đồ ăn trong túi đựng ra. Vừa làm vừa nói: “Đừng để chuyện hôm nay trong lòng. Anh còn trẻ, cố gắng thể hiện thật tốt trước mặt các lão tổng. Từ hôm nay, anh nhất định phải dậy sớm đi làm. Cố gắng…”.

“Bỏ qua”.

“Bây giờ là thời điểm tốt nhất để thể hiện đó”.

“Phiền phức”. An Tử Yến lười biếng trở mình. Tay trái bấm chuyển kênh ti vi, tay phải lật một trang sách. Mạch Đinh không thể nào tin vào mắt mình. Nhìn dáng vẻ của An Tử Yến, cậu dường như cảm thấy hắn sẽ chẳng làm chuyện gì ra hồn. Mạch Đinh không thể bỏ qua được. Cậu muốn cứu vớt trình trạng thoã mãn hiện tại của An Tử Yến: “Chúng ta có thể dời núi lấp biển. Cứ cho là không phải bây giờ. Nhưng cứ cố gắng từng chút, từng chút một…”. Lời nói của cậu bị An Từ Yến cắt ngang: “Em nhất định phải bị giết mới có thể yên lặng được à?”

“Anh ác vừa chứ!”.

Giải quyết xong bữa tối, An Tử Yến như thể nhớ ra chuyện gì đó. Mở ngăn kéo bên dưới bàn khách, lục tới lục lui lấy ra một chiếc đĩa: “Cầm đi”. Mạch Đình thấy chiếc đĩa liền hồn lìa khỏi xác. Nhắm chừng An Tử Yến đang có kế hoạch gì đó.

“Trong đĩa có gì? Mà không cần trả lời. Giờ anh không nói cho em biết cũng không sao. Muốn em làm gì, em nhất định có thể làm được”.“Em đem cái đĩa…”.

“Được, được, … đem đĩa sao?”

“Cho vào máy tính…”.

“Được, được, sao nữa?”

“Cài LOL vào. Mai anh muốn lên văn phòng chơi”.

“Được, được, cài LOL…”. Mạch Đinh dừng lại. Ném chiếc đĩa xuống ghế: “Chơi cái gì mà chơi. Giờ làm việc không được chơi. Anh là sếp. Phải làm gương chứ!”. An Tử Yến chắc cũng không vì lời nói của Mạch Đinh mà quay đầu: “Cũng có sao”.

“Không sao thì cũng nên kiếm việc để làm chứ. Nhân viên của anh vì thằng cha Thôi kia mà làm việc vất vả. Anh phải không cam lòng mới đúng chứ”.

“Vất vả cũng đâu phải anh”.

“Máu lạnh!”. Còn tưởng hắn có âm mưu, kế hoạch gì. Hoá là chơi game. An Tử Yến nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa, rồi lại nhìn chằm chằm Mạch Đinh: “Em nhất đinh phải bị giết mới có thể nghe lời?”. Mạch Đinh trợn mắt: “Vậy anh nhất định phải giết em mới hài lòng à?”. Hắn cầm chiếc đĩa vào phòng ngủ, miệng vẫn lẩm bẩm: “Nếu sau này bị sa thải, anh sẽ thông đồng cảm với em đâu”. Cài game xong, Mạc Đinh lấy quần áo đi vào nhà tắm. Cậu nhìn thấy không còn bao nhiêu dầu gội đầu. Nguy thật, sáng nay có tự nhắc mình. Cuối cùng vẫn quên. Giờ đi mua thì trễ quá. Mạch Đinh cầm bình lên lắc qua lắc lại. Sau đó mở nắp ra đổ vào kha khá nước. Như vậy có thể dùng tạm hai ngày. Hành động của cậu trùng hợp bị An Tử Yến nhìn thấy. Hắn không nói gì. Mạch Đinh tự khen bản thân: “Nhìn gì? Là tiết kiệm đó. Anh hẳn cảm thấy xấu hổ đi. Suy nghĩ về hành động của anh rồi nhìn qua em này”.

“Xấu hổ”. An Tử Yến thừa nhận, chính là sẽ có chuyện không tốt. Quả nhiên hắn bước thẳng vào nhà tắm. Bắt đầu cởi áo như chuyện đương nhiên: “Cùng tắm có thể tiết kiệm được không ít nước”.

– Hết chương 115 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau