CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Phản An Tử Yến

“Chú Phó. Vâng. Vâng… Cháu biết rồi”. An Tử Yến tắt điện thoại. Mạch Đinh căn bản là không nghe được gì hết! Cậu lật sách làm bộ hỏi thăm: “Chú Phó nói gì thế?”

“Em thật sự tò mò?”

“Đúng a”, Mạch Đinh gật đầu.

“Nếu em đã tò mò như vậy thì anh sẽ không bao giờ nói cho em biết”.

“An Tử Yến!”, Mạch Đinh nghiến răng nghiến lợi.

“Không được có hứng thú với bất cứ người đàn ông nào khác ngoài anh”.

“Có phải anh càng ngày càng độc tài không đấy?”. Mạch Đúng tụt hết cả cảm xúc nhưng tiếc là, trong lòng cậu lại muốn nghe những lời đó nhiều hơn, nhiều hơn nữa. An Tử Yến thể hiện thái độ đương nhiên: “Ai mượn em là của anh”.

“Em không phải là của anh nhá”.

“Ngoài anh ra, em còn có thể là của ai được?”

“Thì… em… được rồi”, cậu đầu hàng. Mạch Đinh vò đầu bức tai kêu lên: “Rốt cuộc là em yêu anh nhiều đến mức nào a. Không được. Không thể yêu thêm được nữa. Em sắp mất đi tự do rồi. Em sắp trở thành nô lệ của tình yêu rồi”.

“Em còn nói thêm mấy lời nổi da gà nữa, anh sẽ cho em thành nô lệ thật đấy”.

“Vậy cũng tính nữa hả?”

Kể từ lúc An Tử Yến nhận điện thoại của chú Phó thì rõ ràng trong lòng có gì đó không yên. Từ sau khi chú Phó gọi tới, thật sự Mạch Đinh liền cảm thấy nhất định có chuyện. Bởi bình thường, An Tử Yến có chuyện mới liên lạc với chú Phó, chứ ít khi chú ấy chủ động liên lạc. Mà An Tử Yến cái gì cũng chẳng bao giờ nói ra cả. Hiện tại Mạch Đinh không thể nghĩ ra được chuyện gì, càng không có dũng khí đi hỏi An Tố. Do dù hai người họ đã kết hôn, nhưng An Tố cũng không có chút biểu hiện gì là đối xử tốt với cậu.

Sau khi suy nghĩ một lúc, sau gáy đột nhiên bị gối đập trúng. Cậu còn chưa kịp quay đầu lại thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng của An Tử Yến: “Chuyên tâm viết cho tốt luận văn của em đi”. Mạch Đinh không thể làm gì khác hơn là tập trung sự chú ý vào màn hình máy tính. Di động của An Tử Yến lại vang lên. Hắn vô cảm nhìn màn hình điện thoại nhưng không nghe máy, trực tiếp đi ra khỏi phòng. Đi tới cửa phòng còn quay đầu lại xem Mạch Đinh vẫn ngồi đánh máy mới ra phòng khách nghe điện thoại. Mạch Đinh là ai a? Cậu thông minh như vậy… Giấu người yêu lén nghe điện thoại chắc chắc là có mờ ám! Cậu nép sát cạnh cửa đưa tai lên.

“Chú Phó. Tất cả đều chuẩn bị cả chưa? Lễ tốt nghiệp dọa cậu ấy một chút. Không sao. Với sự thông minh của cậu ấy thì không phát hiện được đâu”.

Mạch Đinh đứng bên này thiếu chút nữa là gặm luôn cánh cửa. Đồ quỷ già ấu trĩ. Tốt nghiệp rồi mà vẫn không đứng đắn lên được. Lại còn phối hợp với chú Phó chơi cậu. Thì ra mấy ngày nay tỏ vẻ bồn chồn chính là muốn khiến cho cậu phân tâm, không chú ý đến trò đùa ác ý của hắn. Mạch Đinh bực bộ muốn xông ra bắt tại trận An Tử Yến, nhưng trong đầu cậu đột nhiên lóe lên một diệu kế. Cậu cứ giả bộ không biết gì. Sau đó đợi đến lúc diễn ra sự việc thì vạch trần hắn, khiến cho hắn nếm thử một chút mùi vị của sự thất bại. Cơ hội phản An Tử Yến cuối cùng cũng đã đến rồi!! Nghĩ đến đây, Mạch Đinh không nhịn được mà mỉm cười một cách gian tà.

Hai cái người này, không thể có một ngày bình thường được sao?
Đợi đến lúc An Tử Yến về phòng, Mạch Đinh làm bộ như không có chuyện gì, hỏi: “Ai gọi vậy?”

“Chú Phó”.

“Không có chuyện gì xảy ra chứ?”, Mạch Đinh quan tâm.

“Tốt nhất là em nên chuẩn bị cho tốt luận văn tốt nghiệp của mình đi, không cần quan tâm”.

“Vậy cũng được. Có chuyện gì thì anh cũng đừng giấu em đó”.

“Tới bây giờ có bao giờ anh giấu em điều gì đâu”.

Đó chính là lời nói dối lớn nhất a. Đồ lừa đảo! Mạch Đinh xém chút nữa là nói ra khỏi miệng. Đã có lòng tốt cho hắn thừa nhận lỗi lầm một lần rồi đó. Được. Xem ai lợi hại hơn ai! Vì vậy, Mạch Đinh đã diễn vở “Vô gian đạo” trong cuộc sống của mình luôn. Đầu óc lúc nào cũng hoạt động. Lúc nào cũng đề phòng mỗi lời nói của An Tử Yến. Luôn suy đoán từng hành động của An Tử Yến.

An Tử Yến cũng không khác thường ngày là mấy. Ngày nào cũng đánh đàn, đọc sách và trêu chọc Mạch Đinh. Nhưng Mạch Đinh chưa bao giờ có năng khiếu trong việc diễn xuất nên ngày nào cũng lo lắng đề phòng. Cậu sợ rơi vào bẫy của An Tử Yến. Dù cho An Tử Yến có làm gì, cậu cũng sẽ dùng ánh mắt dò xét quan sát An Tử Yến. Nếu thật sự cậu là nội gián trong “Vô gian đạo”, đoán chừng cậu sẽ bị phát hiện ngay ngày đầu tiên và bị lôi ra ngoài bắn chết ngay và luôn.

“Ngày nào em cũng nhìn anh làm gì?”, rốt cuộc An Tử Yến cũng hỏi Mạch Đinh. Mạch Đinh sửng sốt, không ngờ cậu nấp kĩ như vậy mà vẫn bị phát hiện. Cậu đi ra từ trong rèm cửa, biểu cảm khuôn mặt hư tình giả ý: “Đương nhiên là anh đẹp trai quá a. Bởi vì em yêu anh a”. Trước tiên phải dùng mỹ nhân kế mê hoặc tâm trí hắn cái đã. Mạch Đinh đi vuốt vuốt tóc.

“Em muốn mưu hại anh rồi lấy tiền bảo hiểm à?”
“Em không phải là anh!!! Còn nữa, cái suy nghĩ đó là ở đâu ra vậy! Em sẽ bao giờ làm anh tổn thương. Khẳng định là anh không biết em thích anh nhiều đến mức nào nên mới có thể nói ra những câu như vậy!”

“Giờ em đang khiến anh tổn thương đó.”

“Nghe mấy lời sến súa khiến anh đau khổ lắm hả?”, Mạch Đinh đặt mông ngồi cạnh An Tử Yến: “Em cứ nói thì anh có thể làm gì em?”

“Chỉ ngăn miệng em lại thôi”. An Tử Yến đặt tay lên vai Mạch Đinh, lặng lẽ đưa người tới, khẽ cắn môi dưới của Mạch Đinh, rồi lại nhanh chóng buông cậu ra. Mạch Đinh cố gắng ổn định tình thần, dò xét hỏi: “Vậy chắc nhất định anh sẽ không làm em tổn thương đâu phải không?”

An Tử Yến cũng không trả lời ngay. Ngón tay thon dài đặt lên từng phím đàn đen trắng, nhẹ nhàng ấn xuống. Giọng nói của hắn hòa lẫn trong âm thanh của cây đàn. Là An Tử Yến cố ý. Dùng âm nhạc mà lấn át đi lời nói để Mạch Đinh không nghe rõ. Nhưng Mạch Đinh vẫn nghe rất rõ, rõ ràng An Tử Yến đã nói: Khẳng định là em không biết anh thích em nhiều đến mức nào nên mới có thể hỏi như vậy.

Lời nói và hành động của hắn lúc nào cũng bất ngờ. Không chỉ còn mỗi cơ thể không chống cự được nữa rồi. Những lời tâm tình sẽ có cảm giác như thế nào. Là lồng ngực sẽ thắt lại, sau đó ngọt ngào sẽ lan tỏa ra khắp nơi. Muốn mỉm cười nhưng lại muốn cắn chặc môi dưới mà kiềm lại.

Cố gắng vùng vẫy chới với trong lòng, Mạch Đinh dè dặt hỏi: “Phạm vi tổn thương của anh gồm những thứ gì đấy?”. Không tồi, thông minh lên rồi đấy. An Tử Yến nhún vai: “Phanh thây em”.

“Chỉ có phanh thay thôi hả? Còn những thứ khác? Như bạo lực gia đình, lời nói độc ác, chà đạp lòng tự trọng của em, và vân vân mây mây mấy thứ khác?”

“Mấy thứ đó tính làm gì?”

“Anh… anh nói như không vậy đó!”

Nói không lại An Tử Yến, Mạch Đinh càng quyết định muốn thông qua đợt tốt nghiệp này mà phân thắng bại. Cậu muốn cho An Tử Yến biết, Mạch Đinh bây giờ không còn là Mạch Đinh ngốc nghếch như trước kia nữa. Cậu đã lột xác trở thành một con người mưu trí và trầm tĩnh rồi!

Lễ tốt nghiệp sắp đến gần. Sau khi Mạch Đinh hoàn thành luận văn và những chuyện khác xong thì toàn bộ thần kinh của cậu bắt đầu căng thẳng đến mức cực điểm. Cậu luôn cảnh giác với tất cả mọi người và sự việc diễn ra xung quanh. Đặc biệt là đám người ăn mặt như dân xã hội đen và động tĩnh của Bạch Tiểu Tư. Tránh để An Tử Yến chơi lại cái trò bắt cóc hoặc bọn họ hợp sức lại chơi cậu. Bất kỳ ngọn gió nào thổi qua cũng không thoát khỏi tầm mắt của cậu.

Thời khắc vĩ đại phản An Tử Yến cuối cùng cũng đến rồi!

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!

Mạch Đinh cười lớn trong lòng.

Hai cái người này, rốt cuộc là hận thù lớn đến mức nào a.

Chương 12: Ai cũng khả nghi hết

Sáng sớm, Mạch Đinh đã rời khỏi giường tắt chuông đồng hồ. Cậu nhìn sang An Tử Yến: “Hôm nay anh không dự lễ tốt nghiệp hả?”

“Xem tâm trạng đã”, An Tử Yến mơ hồ trả lời. Mạch Đinh cũng không hỏi thêm gì nữa. Cậu đã quá hiểu hắn rồi. Đã quy mô bày trò chơi cậu thì lúc nào hắn cũng trốn kĩ ở chỗ đen tối nào đó, đợi đến lúc cậu mất hết mặt mũi rồi mới xuất hiện. Mạch Đinh ở sau lưng An Tử Yến trưng ra bộ mặt cùng nụ cười phảng phất của người có IQ 250. Cậu đứng dậy như không có chuyện gì, thu dọn đồ đạc rồi ra khỏi nhà.

Dù trường học cách nhà không xa nhưng Mạch Đinh nghĩ nếu hôm nay ngồi xe buýt đi vòng qua cửa phía bắc trường học thì sẽ an tâm hơn. Sỡ dĩ phải đổi cách thức tới trường là để khiến cho hắn trở tay không kịp. Ha ha ha ha ha ha ha ha… Mạch Đinh gần đây đang không được bình thường cho lắm vì lúc nào cũng đắc ý về sự thông minh và trình độ diễn xuất tuyệt đỉnh của mình.

Lên xe buýt, Mạch Đinh mới thở phào. Cậu tìm ghế gần cửa sổ mà ngồi xuống. Bên ngoài cửa sổ, cậu hướng ánh nhìn vào một đám học sinh đang đi bộ đến trường. Lúc này cậu mới chậm chạp ý thức được một chuyện. Hôm nay, là ngày cuối cùng cậu ở trường học. Mấy ngày qua chỉ tìm cách làm thế nào để đối phó với An Tử Yến, nhưng đối với tương lai thì vẫn chưa có tính toán gì. Một lần nữa lo lắng đối mặt với xã hội, lại sắp phải rời khỏi trường học, cậu thật sự không biết phải làm sao… Cậu quên hết mọi thứ. Quên đi việc ngày nào cũng nghĩ xem An Tử Yến sẽ giở trò gì với cậu, ngày nào cũng khùng khùng điên điên. Chẳng lẽ tên kia thật tình là không có mưu kế gì cả? Cái suy nghĩ này vừa mới lóe lên, Mạch Đinh đã dùng sức vùi dập. Hắn làm sao có thể tốt bụng như vậy?

Lúc này, có một người đàn ông ưa nhìn mặc vest đen đến ngồi cạnh Mạch Đinh. Trời nóng bức thế này còn mặc âu phục, vẻ mặt lại kì quái, Mạch Đinh lập tức cảnh giác. Không ngờ đổi lộ trình cũng còn gặp phải. Chờ xem hắn muốn làm cái gì! Hai phút trôi qua, người đàn ông mặc vest chẳng có động tĩnh gì cả. Ngược lại, Mạch Đinh đã bị hành hạ mức đứng ngồi không yên. Có chiêu gì thì xuất ra luôn đi! Cho dù trong lòng cậu nghiến răng nghiến lợi nhưng đối phương lại chậm chạp không hề có hành động gì. Hay là xuống xe trước nhỉ? Quái lạ, theo tính toán thì bây giờ cậu đã đến nơi rồi chứ. Mạch Đinh nhỏ giọng thì thầm: “Sao cổng phía bắc còn chưa tới nữa?”

Người đàn ông mặc vest bên cạnh phát ra một giọng trầm: “Cậu sẽ không đến đó đâu”. Mạch Đinh hoảng sợ trợn to hai mắt. Không lẽ lên trúng xe buýt chở người chết? Người sống mà lên xe sẽ hướng thẳng xuống âm phủ sao? Vì cớ gì mà cậu lại gặp phải chuyện kinh khủng như vậy? Đương nhiên là do An Tử Yến dàn dựng rồi!!

Mạch Đinh không nhịn được nữa. Tâm tình chất chứa bên trong chợt bộc phát. Cậu tóm lấy tay áo của người đàn ông: “Lần này là cái gì? Nói đi. Có phải dùng kế bỉ ổi để bắt tôi đi không! Nói mau!”

“Cậu… cậu nói cái gì vậy?”, người đàn ông không giải thích được.

“Tôi không sợ nhá!! Tới đi! Trói tôi lại đi!! Uy hiếp tôi đi! Chọn cách đi khác cũng không được nữa! Tới lui kiểu gì cũng dính là sao?”. Người đàn ông mặc vest nhất thời không biết nói gì cho phải. Bây giờ, tất cả mọi người trên xe đều nhìn Mạch Đinh đầy khó hỉu. Cậu cười lạnh, dáng vẻ rất đắc ý: “Còn giả vờ. Giả vờ cũng giống làm sao. Muốn lừa tôi thì còn lâu đi. Về nói với An Tử Yến, cái âm mưu này một chút điểm mới cũng không có. Bộ vest này lần trước mặc rồi đấy”. Mạch Đinh kéo người đàn ông ngồi bên: “Sao chỉ có một mình anh? An Tử Yến thiếu tiền hả?”. Ngay sau đó, Mạch Đinh chợt hiểu ra trên xe còn có hơn mười người nữa: “Không lẽ mấy người đều là do hắn thuê tới? Mấy người có thể làm những chuyện hợp pháp không? Nghĩ mình là diễn viên quần chúng chắc. Ai da, thật là đáng buồn”. Mạch Đinh đi tới cầm tay tài xế: “Có phải tôi không thể xuống xe không? Anh làm sao để dọa cho tôi sợ vậy? Chuẩn bị quay đầu rồi chuyển sang khuôn mặt vô diện à? Ôi, tôi sợ đó. Mấy người có thể buông tha cho tôi được không?”. Mạch Đinh nói năng hùng hồn. Mặt tài xế vô cảm, nhìn Mạch Đinh một cách quái dị, nhắm chừng cậu là bệnh nhân tâm thần vừa trốn viện cũng nên.

Đến trạm dừng, người đàn ông mặc âu phục và tài xế cùng nhau mời Mạch Đinh xuống xe. Mạch Đinh vẫn đứng thẳng cười lạnh: “Bị tôi đoán được cảm thấy xấu hổ chứ gì!”. Không ai muốn nói với cậu lấy một câu. Mạch Đinh chỉ chỉ mọi người trên xe trách cứ: “Một đám người lớn hết rồi, không thể làm những việc chính đáng hơn sao? Hắn cho mấy người bao nhiêu tiền mà khiến cho mấy người bán đi luôn lòng tự trọng của mình thế hả? Thật đáng xấu hổ mà!”.
Mạch Đinh đứng chỗ trạm dừng mà nhìn xe buýt khỏi động máy đi thẳng. Trên mặt cậu vẫn đắc ý. Cho đến khi thấy được mã số chiếc xe, nụ cười của cậu từ từ biến mất. Cậu lên nhầm xe rồi! Vậy nên người đàn ông mặc âu phục đó nói như vậy chỉ để nhắc cậu sao? Vậy… tất cả … không phải … không thể nào đâu… Bây giờ suy nghĩ lại một chút. Nếu như cậu lên nhầm xe thì An Tử Yến không thể nào đoán được rồi.

Mạch Đinh muốn chạy ra đường lớn, nằm luôn giữa đường, chấm dứt cái cuộc đời nực cười này đi cho rồi. Lúc nãy cậu không khác gì một thằng điên đang làm trò. Cậu nhớ lại ánh mắt của người đàn ông, ánh mắt của tài xế, bên trong còn ánh mắt của hơn mười người nữa. Bình tĩnh! Nhất định phải bình tĩnh! Chuyện này tuyệt đối không thể nói cho người khác biết! Chỉ có trời biết, đất biết, cậu biết và một đám người xa lạ biết. Sẽ không có ai phát hiện ra đâu.

Đến cửa bắc của trường, Mạch Đinh đã ổn định được tinh thần. Cưỡng chế vứt bỏ đi chuyện không vui kia mà tiếp tục sự nghiệp đối phó với An Tử Yến. Cậu nhìn trái nhìn phải. Cảm thấy ai cũng đáng nghi cả.

“Mạch Đinh”, cách đó không xa có người gọi Mạch Đinh. Là lớp trưởng. Gương mặt nham nhở kia càng nhìn càng khả nghi. Mạch Đinh động mắt, quan sát lớp trưởng từ trên xuống dưới.

“Cậu nhìn tôi bằng ánh mắt gì đấy?”

“Không có gì. Thật trùng hợp. Trường học lớn như vậy mà lần nào cũng gặp được cậu ha”, trong lời nói Mạch Đinh có ẩn ý, nhưng lớp trưởng không nghe ra điều đó. Lớp trưởng lắc lắc chiếc bánh bao trong tay: “Cậu ăn sáng chưa? Muốn ăn không?”. Bên trong có thuốc! Nhất định là có thuốc! Có thể là xuân dược. Mà cũng có thể là thuốc ngủ. Sau đó thì muốn làm gì với cậu cũng được!“Sao cậu không ăn đi”, Mạch Đinh ăn nói lạnh lùng.

“Tôi mới ăn rồi. Hôm nay cậu lạ lạ sao đó”.

Mạch Đinh cầm lấy bánh bao đặt ở khóe miệng rồi đột nhiên dừng lại, quay sang nhìn chăm chăm vào lớp trưởng: “Một giây trước có phải cậu đang mừng thầm vì mưu kế đẫ thành công không?”

“Mạch Đinh, cậu nói cái gì tôi nghe không hiểu gì hết”. Lớp trưởng vừa dứt lời đã bị Mạch Đinh thô lỗ nhét nguyên cái bánh bao vào miệng, chỉ ngón tay vào mặt lớp trưởng: “Tôi với cậu thân là cán bộ lớp. Trước đây tôi còn tôn trọng cậu. Không ngờ cậu lại làm những chuyện như vậy. Cho tôi ăn hả? Tôi coi thường cậu!”. Xả hết bực tức cho lớp trưởng xong thì quay phắt đi. Không cần nói lớp trưởng tổn thương đến mức nào, trong miệng chứa đầy bánh bao: “Có lòng tốt đưa bánh bao cho ăn là sai lầm sao?

Chưa đi được bao xa thì Mạch Định lại đụng phải một bạn nữ trong lớp. Hôm nay mọi người cũng nhiệt tình quá đi. Người thông minh như Mạch Đinh làm sao mà không nhận ra điều mờ ám trong sự nồng nhiệt đó được. Nhất định là An Tử Yến đã sắp xếp sẵn. Cậu hoàn toàn không nghĩ đến chuyện khác. Có lẽ sự nhiệt tình đó chính là bởi hôm nay là ngày cuối cùng tất cả mọi người còn ở trường chăng?

“Mạch Đinh, tốt nghiệp rồi có định gì không?”, cô gái hỏi.

Muốn dùng sắc dụ cậu à? Thật là thấp kém! Mạch Đinh khoanh tay: “Dù sao thì tôi không có hứng thú với cậu. Cậu dù sao cũng là con gái, cũng phải biết xấu hổ chứ. Đừng vì vài lời nói của An Tử Yến mà bán đi nhan sắc. Tiêu chuẩn của tôi cao lắm, không dễ rung động đâu. Đừng dùng sắc mà dụ tôi vô ích”.

“Ai dùng sắc dụ cậu?”

“Còn không đi?”. Mạch Đinh dụng ý thâm sâu quan sát chiếc quần ngắn quá gối của cô. Còn chưa kịp nói thêm điều gì thì Mạch Đinh đã bị cô gái dùng túi xách nện một phát vào đầu rồi tức giận bỏ đi.

Chương 13: Trưởng thành

Là một con người lịch sự, luôn tôn trọng phụ nữ, theo lẽ thường, Mạch Đinh nhất định sẽ chạy theo cô gái kia mà xin lỗi. Nhưng hôm nay không được. Sau khi đã trải qua âm mưu khóc lóc của Bạch Tiểu Tư, cậu sẽ không mềm lòng nữa. An Tử Yến đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng Mạch Đinh mất rồi. Cậu nhìn đồng hồ, An Tử Yến chắc cũng sắp đến. Cậu lấy điện thoại ra bấm dãy số quen thuộc.

“Anh ở đâu?”

“Chú ý giọng điệu của em đi”.

“Thế anh có bao giờ chú ý giọng điệu khi nói chuyện với em chưa?”, Mạch Đinh không vui trả lời lại: “Anh đến trường chưa? Đang làm gì đó?”

“Nghe điện thoại”.

“Anh trả lời có thành ý chút được không?”

“Anh đồng ý trả lời là em đã phải vui mừng mà về thắp thương cho tổ tiên rồi”.

“Em với tổ tiên nhà em không rãnh lo chuyện đó. Sao cạnh anh có tiếng ồn vậy?”

“Anh đang ở cạnh chủ nhiệm”.

“Bạn học An à, không phải em nói anh chứ, chiêu năm nay của anh tầm thường quá. Ngay đến thầy giáo cũng dùng đến sao? Em đã sớm biết hết rồi. Anh cũng đừng quá cố chấp. Em sẽ không cười nhạo anh đâu. Anh nhận thua đi. Trong lòng mọi người vui vẻ là được mà”, Mạch Đinh khuyên can An Tử Yến.

“Dù anh không biết em đang nói cái gì, nhưng vì giọng điệu của em, anh sẽ lập tức xử lý em”.

“Yo yo, bị phát hiện rồi nên xấu hổ hả? Muốn trực tiếp dùng vũ lực? Anh cho rằng em sẽ để cho anh tìm được chắc?”. Mạch Đinh vừa quay đầu ra sau đã nhìn thấy An Tử Yến và chủ nhiệm đứng cách đó không xa. Hôm nay có lẽ Mạch Đinh đã tích lũy kha khá áp lực nên ý chí báo thù tăng lên không ý. Cậu chuẩn bị nghênh chiến với An Tử Yến rồi. Suốt bốn năm trời, ngày cuối cùng này, cậu muốn là người chiến thắng!

Chủ nhiệm tiến đến cười híp mắt vỗ vai Mạch Đinh: “Thấy các em tốt nghiệp thuận lợi cả, thầy cũng cảm thấy rất vui. Nhưng mà Mạch Đinh em…”. Chủ nhiệm còn chưa nói hết câu, Mạch Đinh đã lui về sau tránh bàn tay của chủ nhiệm: “Thầy có phải muốn nói em không thể tốt nghiệp dễ dàng để em sợ quá mà tè ra quần phải không? Thầy à, thân là một tấm gương cho các thế hệ sinh viên học tập, em bị vậy thì có lợi gì cho thầy chứ!”. Trước đây thầy giáo cũng đã đồng ý cho hai gã to con vào lớp bắt cậu đi. Hôm nay không được tin bất kỳ ai!

“Hay thầy muốn nói cho em biết, thật ra thầy với An Tử Yến là vụng…”, chữ “trộm” còn chưa thoát ra khỏi miệng thì ót cậu đã bị An Tử Yến đè xuống khiến cậu khom cả người: “Xin lỗi chủ nhiệm ngay, ai dạy em không lễ phép như vậy?”
Cậu, Mạch Đinh! Lại bị An Tử Yến dạy dỗ là không lễ phép! Trên đường đời mèo rượt chó đuổi có lẽ Mạch Đinh sẽ thua. Nhưng duy chỉ có An Tử Yến thì không được. Bình thường rõ ràng là hắn đối với ai cũng bất chấp đạo lý, ngay cả trong mắt cũng không xem ai ra gì! Hắn đứng ở đây mà nói cậu không lễ phép!

“Đừng có diễn nữa. Các người đều là một phe hết. Tôi sẽ không để bị lừa đâu!”. Bị An Tử Yến lôi đi nhưng Mạch Đinh vẫn còn kêu la. Đợi đến chỗ không có người, An Tử Yến mới buông Mạch Đinh ra. Hắn ra vẻ nhàn rỗi dựa vào tường, hai tay cho vào túi quần. Là ảo giác sao? Dường như An Tử Yến đang mặt một bộ quần áo rất đẹp. Giống như vừa mới tắm táp xong, đến những sợi tóc nhẹ nhàng rũ xuống cũng không muốn che đi gương mặt hoàn mĩ kia. Mạch Đinh vứt bỏ mấy suy nghĩ vẫn vơ ra khỏi đầu, đang muốn mở miệng thì An Tử Yến lại nói trước: “Tường trình trong vòng ba mươi từ”.

“Tại sao em phải nghe theo…?”

“Đã dùng hết sáu chữ”.

“Em muốn có một buổi lễ tốt nghiệp khó quên cho nên anh đã dùng cách tà ác này mà chơi em chứ gì…”

“Đã dùng hết số chữ”.

“Anh đếm thật đó hả? Dù sao thì em cũng đã đoán được rồi. Đừng giả vờ nữa. Cần gì phải đã động đến nhiều người vậy?”

“Đừng có nghĩ bản thân em quan trọng quá. Anh cũng không muốn tốn thời gian ở cạnh em chứ nói gì đến tâm trí mà chơi đùa với em”. Lời nói vô tình của An Tử Yến đã đả kích Mạch Đinh không ít, nhưng Mạch Đnh vẫn giữ sự nghi ngờ: “Anh thật không có?”
An Tử Yến lười biếng nhún vai: “Anh đang chuẩn bị chuyện công việc sau tốt nghiệp, đâu còn nhỏ nhắn gì mà chơi đùa”. Nghe xong lời An Tử Yến nói, nhất thời Mạch Đinh cũng không biết nói gì. Cậu không khỏi cảm thấy thất vọng. Rõ ràng mỗi lần bị An Tử Yến trêu chọc, cậu sẽ không ngừng oán than là ấu trĩ, nhàm chán. Bây giờ hắn không bày trò gì nữa, cậu lại cảm thấy không quen.

“Cho nên…”, Mạch Đinh khó nói.

“Cho nên?”

“Cho nên sau này anh đi làm rồi, sẽ bận rộn chuyện công ty, bận rộn ứng phó với người khác, bận rộn kiếm tiền. Anh sẽ trưởng thành, không còn bày trò, không ngủ nướng, không trêu chọc em nữa đúng không?”

“Đó là chuyện đương nhiên phải diễn ra”.

Mạch Đinh gật đầu cười cười: “Vậy thì tốt quá rồi. Em cũng không cần lúc nào cũng gọi anh dậy. Bớt biết bao là gánh nặng a”. Cậu là khẩu thị tâm phi, ôm tay ở phía sau, không ngẩng mặt lên nhìn An Tử Yến. Giống như một đứa bé đang cố không đụng đến bảo bối mà nó thích. Lớn rồi nhất định phải nhường nhịn một chút. Mạch Đinh cũng phải nhường An Tử Yến cho xã hội. Một chút, một chút thôi. Cậu làm được, cậu có thể làm được.

“Mạch Đinh, từ bây giờ, chúng ta không còn là sinh viên nữa”.

“Em biết. Không cần anh nói em cũng biết. Chẳng qua là tạm thời em không thích ứng được”. Cậu tìm đủ mọi lý do, nhưng điều bất mãn trong lòng cậu chính là cảm giác mất mát mà thôi. “Yêu” chính là sự tham lam. Cậu không muốn nhường An Tử Yến, muốn dùng cường bạo mà chiếm giữ hắn, muốn dùng nhà tù kiên cố nhất trên thế giới mà giam cầm hắn, chỉ cậu mới có thể đến gần hắn thôi. Mạch Đinh tỉnh lại từ trong mớ suy nghĩ cổ quái của mình, hoảng sợ nhìn An Tử Yến, nói một câu không đầu không đuôi: “Nếu như có ngày nào đó mà em đi vào con đường phạm tội, tuyệt đối là vì anh!”.

“Đừng để cho ai nghe mấy câu nhảm nhí đó”.

Lúc này trong sân trường vang lên tiếng nhạc. Mạch Đinh ngoái đầu ra bên ngoài, học sinh đã vào sân làm lễ rồi. Không thể làm gì khác hơn là kết thúc cuộc nói chuyện: “Lễ tốt nghiệp bắt đầu rồi. Đi thôi!”. Có lẽ là đến lúc rồi. Nhưng ngay giờ phút này, Mạch Đinh vẫn còn suy nghĩ. Ai nấy trưởng thành rồi cũng sẽ thay đổi. Cậu thừa nhận bản thân cậu chính là một kẻ nhát gan.

Nhưng An Tử Yến nói đúng. Bọn họ đều trưởng thành rồi, không thể chỉ lo chơi đùa mãi được.

Muốn có một một buổi lễ tốt nghiệp thật khó quên, nhưng lại mang ý nghĩa của hiện thực.

Những thứ càng đẹp đẽ sẽ càng đối lập với hiện thực xã hội.

Chương 14: Trò đùa ác ý của An Tử Yến

Chuẩn bị chạy đi thì cổ tay Mạch Đinh bị kéo lại: “Này, nói thế nào thì hôm nay cũng là ngày cuối cùng, cho em hôn anh ở trường đấy”. Giọng điệu thật thiếu đánh nhưng vẻ mặt của hắn lại khiến Mạch Đinh nghĩ hắn đang đưa ra một yêu cầu tùy tiện, vu vơ lần cuối thôi. Mạch Đinh bĩu môi, quay người tiến đến gần An Tử Yến. Đang chuẩn bị đưa môi đến hôn thì bị An Tử Yến lấy tay ngăn lại: “Ai cho phép em hôn miệng?”. Mạch Đinh siết chắc nắm đấm, cậu kiềm chế lắm mới không xông tới mà cắn chết hắn. Hôm nay là lễ tốt nghiệp, không so đo với hắn, ngàn vạn lần không so đo với hắn.

“Anh bảo phải hôn ở đâu?”

An Tử Yến chỉ vào cổ: “Ở đây là được rồi”.

“Được”. Mạch Đinh nghiến răng mà nói. Cậu nhón chân lên, mút mạnh để lại dấu đỏ thật đậm trên cổ An Tử Yến để trả thù. Sau đó trừng mắt nhìn hắn: “Không có chuyện gì nữa chứ?”. An Tử Yến phẩy phẩy tay như muốn đuổi Mạch Đinh: “Em có thể đi”.

Nhịn! Ngày cuối cùng ở trường phải để lại những kỉ niệm đẹp. Mạch Đinh cứ tự an ủi bản thân. Thật sự muốn về nhà lấy bàn chải đánh răng của hắn mà chà bồn cầu.

Đi theo dòng người tràn vào nơi làm lễ, Mạch Đinh nhanh chóng tìm được vị trí lớp học. Đầu tiên là phải đến chỗ lớp trưởng và bạn gái lúc nãy xin lỗi. Vốn đang ôm một tia may mắn, nhưng nhìn thấy vẻ mặt hai người họ như thể không biết chuyện gì, cậu thấy tia may mắn đó cũng chẳng có. An Tử Yến thật đúng là không vì cậu mà chuẩn bị trò đùa gì cả. Cậu như độc diễn càng khó chơi hơn. Cậu vào chỗ ngồi, nhưng lại không thấy An Tử Yến đâu. Chẳng lẽ chuẩn bị phỏng vấn bận đến nỗi ngay cả thời gian tham dự lễ tốt nghiệp cũng không có? Trên sân khấu, hiệu trưởng đang phát biểu cái gì, một cậu Mạch Đinh cũng không nghe vào. Cho đến khi bên trên truyền đến một câu nói: “Xin mời thủ khoa An Tử Yến lên phát biểu đôi lời”.

Trong lòng Mạch Đinh có tiếng chuông vang lên. Bất luận có nhấn tắt bao nhiêu lần đi nữa, nó vẫn cứ reo inh ỏi không ngừng. Cậu ngẩng đầu lên, nheo mắt lại. Là ánh đèn quá chói hay do bản thân An Tử Yến quá rực rỡ? Mạch Đinh đã không có tâm trạng mà nghĩ đến điều đó nữa rồi. Cổ áo hắn dường như cố ý để mở hơi rộng, khiến cho dấu hôn kia lộ ra trước tầm mắt của mọi người. Bên dưới truyền đến tiếng bàn tán xì xào. Các bạn trong lớp dùng những ánh mắt phức tạp mà quay lại nhìn Mạch Đinh.

“Mạch Đinh à, không cần đói khát vậy chứ. Ai cũng biết cậu với An Tử Yến ở chung một chỗ mà. Còn để lại nguyên trái dâu trên cổ người ta làm gì? Sợ không ai biết hả?”

“Ý định độc chiếm làm của riêng thật đáng sợ”. Ngay đến lớp trưởng cũng đến vỗ vỗ vai Mạch Đinh, tốt bụng nhắc nhở: “Còn ở trường nên kiềm chế một chút”.

“Muốn ân ái gì, cậu cũng phải nghĩ đến cảm giác của An Tử Yến chứ!”

“Mới nãy trên cổ An Tử Yến không có gì. Không lẽ cả ngày nay Mạch Đinh có hành động quái lạ, chính là bởi nhịn quá lâu sao? Mới nãy còn trêu chọc tôi. Thật đúng là động vật sống bằng nửa thân dưới mà”. Trước bị Mạch Đinh chọc ghẹo, nay cô gái chọc lại Mạch Đinh.

Trên mặt Mạch Đinh không còn chút máu nào, sau thì đột nhiên huyết khí dâng trào. Cậu đứng lên bảo vệ cho hình tượng lớp phó học tập của mình: “Làm sao có thể? Là tự nhiên thằng cha đó kéo tôi lại. Yêu cầu tôi hôn cổ. Tôi có phải tự nguyện đâu!”. Rõ ràng là sự thật, nhưng đừng nói là người khác, đến cậu còn cảm thấy không đáng tin nữa là. Cả trường học hầu như ai cũng biết chuyện của cậu và An Tử Yến. Bây giờ, dấu ấn cuối cùng cậu lưu lại trường chính là hình ảnh dâm loạn đói khát đến mức ngày tốt nghiệp cũng phải mút cổ An Tử Yến ư?! Không ngờ cậu đề phòng lâu đến vậy mà lại ngây thơ rơi vào bẫy của An Tử Yến. Mạch Đinh thật muốn rút dây đai quần ra cột đại vào chỗ nào đó, đưa đầu vào rồi rưng rưng vĩnh biệt ngôi trường. Nhưng ngay sau đó, cậu lại muốn xông lên tóm lấy cổ áo của hiệu trưởng mà chất vấn: Cậu tuân thủ nội quy sinh viên như vậy mà lại chỉ cho ngồi dưới. Dựa vào cái gì mà cho An Tử Yến lên đó đại diện phát biểu! Nhưng điều đầu tiên trên hết là cậu muốn gài nút áo An Tử Yến lại!!!.

“Tôi nghĩ rất nhiều người vẫn chưa chuẩn bị để rời xa trường học. Vẫn chưa muốn rời xa bàn học, rời xa bạn bè, thầy cô, rời xa tuổi thanh xuân với những kỉ niệm cùng tiếng ồn ào nơi lớp học”. Giọng của hắn vốn đã rất dễ nghe, giờ phóng đại qua loa càng khiến cho tất cả mọi người thêm cuống hút hơn. An Tử Yến nhìn xuống dưới một lượt. Ảo giác thôi! Bên dưới nhiều người như vậy, hắn làm sao có thể tìm thấy cậu được chứ. Thôi đừng ảo tưởng sức mạnh nữa. Không thể nào đâu. Hơn nữa, người trên sân khấu đích thị là thế thân của An Tử Yến. Những ngôn từ hoa mỹ đó làm sao có thể được nói ra từ miệng hắn được.An Tử Yến nói tiếp: “Dù các bạn chưa chuẩn bị xong thì đó cũng là chuyện của các bạn. Không liên quan đến tôi”. Thôi rồi, Mạch Đinh rút lại câu nói trước đó. Hắn chính là An Tử Yến. Hắn đang nói cái gì vậy? Phải nói nhiều lời lẽ tích cực, động viên, khích lệ tinh thần tốt nghiệp của mọi người chứ!

“Tôi, An Tử Yến, chủ cần phụ trách một thứ là được”. An  Tử Yến đưa tay lên, đưa ngón trỏ chỉ thẳng về hướng của Mạch Đinh. Hắn… hắn đứng trước mặt nhiều người như vậy mà phát ngôn gì thế kia! Đừng có lên cơn nha!

“Cho dù em có phiền phức, tính cách có ngốc nghếch như thế nào, sau khi bước vào xã hội rồi sẽ trở nên vô dụng ra sao, anh cũng không có cách gì chuẩn bị mà rời xa em được. Cho nên, đừng sợ, có anh ở đây”. Không có cô thầy nào hay ai đó ngăn hắn lại sao? Không lẽ bọn họ không biết bây giờ là lễ tốt nghiệp hả? Ai có thể nói cho cậu biết là cậu nên giận hay nên cười đây?

“Đây là cái kiểu tâm tình gì vậy? Một chút cũng không cảm động. Một chút cũng không có”. Mạch Đinh lầm lầm bầu bầu, ngón tay nắm chặt gấu quần, sợ người khác phát hiện cậu đang nói dối. Tiếp theo, chẳng ai có thể ngờ đến, An Tử Yến nhẹ nhàng từ trên sân khấu đi xuống. Thầy giáo tiếp lời An Tử Yến, ho vài cái vào mic, cố gắng tiếp tục tiến hành lễ tốt nghiệp. Nhưng tất cả sinh viên trong trường đều dồn sự chú ý vào một hướng khác mất rồi. Là ai đang quay phim thần tượng vậy? Đây không giống như thực tế mà đó chỉ tồn tại trong thực tế tưởng tượng của Mạch Đinh thôi. Hắn đi về phía cậu, làm sao bây giờ? Cho đến khi An Tử Yến đứng trước mặt cậu, nghiêng đầu, trên mặt không chút biểu cảm: “Em nghĩ anh sẽ làm gì?”

“Tốt nhất là anh đừng làm cái gì hết!!!”. Thì ra là không phải muốn hôn cậu. Mạch Đinh tự đa tình mà cảm thấy xấu hổ. An Tử Yến hơi nghiêng người về phía trước: “Em không muốn anh làm, anh càng muốn làm”. Ngón tay hắn đưa lên má trái Mạch Đinh, cậu muốn đẩy hắn ra nhưng vừa đưa tay lên đã bị hắn nắm lấy. An Tử Yến hôn vào má trái cậu rồi chuyển sang nói bên tai cậu: “Mạch Đinh, chúng ta tốt nghiệp rồi”.

Đầu óc hỗn loạn của Mạch Đinh chỉ nghĩ được một chuyện: Cho dù có dùng bao nhiêu cục tẩy đi chăng nữa, cậu cũng không tẩy hết được buổi lễ tốt nghiệp này.

Không hợp với cách làm việc của An Tử Yến. Trước đây không phải hắn lúc nào cũng cho cậu một vố rồi dùng chiêu gì đó mà dễ dàng lấy được sự tha thứ từ cậu sao? Mạch Đinh không thể tiêu hóa hết được. Loại đường mang tên “tình yêu” trong cơ thể cậu sắp biến cậu thành một kẻ béo phì nhất thế giới rồi. Tiếp theo nhất định sẽ phải chờ đợi lời nói độc địa từ hắn. Nhật định là có. Cậu trừng trừng hai mắt, nghi ngờ quét ngang quét dọc nhìn An Tử Yến: “Anh sắp nói cái gì đó? Phía dưới em là nấm kim châm hay em ra sớm, liệt dương? Anh đừng nghĩ là em không biết!”“Sao em lại đi phơi bày hết tình trạng cơ thể mình vậy?”

“Em không có!!”. Mạch Đinh phản bác, An Tử Yến nhún vai: “Yên tâm, hôm nay anh sẽ không nói gì đâu”.

“Vừa rồi không phải trên sân khấu anh nói đó sao? Em là phế vật, còn ngốc nghếch nữa”.

“Tiện miệng nói ra thôi. Cũng như em nói bí mật cho người khác biết vậy đó”.

“Em là đưa ra ví dụ!”

An Tử Yến lại nhún vai, ngồi xuống bên cạnh chỗ Mạch Đinh, cũng không nhìn cậu: “Em muốn tự an ủi bản thân thì anh cũng không có ý kiến, Kim tiên sinh”.

“Đừng có tùy tiện mà đặt biệt danh cho em!”, Mạch Đinh vừa dứt lời, liền phát hiện có tiếng bàn luận trong lớp. Hơn nữa lại không khó nghe ra trong đó nào là “nấm kim châm”, “liệt dương”, “ra sớm” các thứ. Xong rồi, lần này thì xong thật rồi. Thanh danh của cậu bị hủy hoại hết rồi. Cậu tức giận ngồi xuống, tức giận thúc mạnh vào người An Tử Yến.

Màn hình lớn trên sân khấu phát một đoạn video cùng tiếng nhạc đi kèm. Lần lượt từng hình ảnh trước đây hiện ra. Vừa quen, vừa mơ hồ nhưng cũng thật xa lạ. Có cả lần liên hoan và buổi diễn kịch. Mạch Đinh còn nhìn thấy cậu mặc trang phục con bò già trong vở kịch Ngưu Lang – Chức Nữ đầu tiên của cậu. Những kỉ niệm đó, sắp phải xa chúng rồi. Tháo bỏ danh xưng sinh viên, không cần phải nghe tiếng chuông báo hiệu giờ học nữa, chuyện thành tích thi cử cũng không làm cho bản thân nhức đầu nữa… Lúc phải đi rồi mới phát hiện có quá nhiều thứ cần rời xa.

Cậu liếc trộm An Tử Yến. Hắn chẳng qua là lười biếng tựa lưng vào ghế. Những hình ảnh trên màn hình kia cùng với ánh nắng không ngừng lướt qua trong con ngươi đen láy của hắn. An Tử Yến có đang nhìn cậu không nhỉ, Mạch Đinh thật sự muốn biết. Rồi cậu phát hiện bả vai An Tử Yến khẽ động. Hắn rút tay ra khỏi túi quần rồi để ngửa đặt trên đùi. Là vô tình hay cố ý mời gọi. Lúc này làm sao còn thể suy nghĩ được nữa. Mạch Đinh đưa tay lên, nắm chặt.

Khiến cho lòng cậu lên lên xuống xuống như thế, không lẽ đây chính là trò đùa ác ý của hắn sao?

Nếu là như vậy thì cậu có đề phòng thế nào thì cũng vô ích thôi.

Chương 15

Chúng ta như đang xuất hiện ở phía cuối đoạn phim. Ở bất cứ góc khuất nào, bất cứ một giây phút nào cũng trở nên thật đáng yêu, khiến cho không ai có thể dứt ra được.

Lúc tuyên bố buổi lễ tốt nghiệp kết thúc cũng như tuyên bố cuộc sống sinh viên của tất cả bọn họ đã kết thúc. Tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Có chút bồi hồi, có chút tâm trạng. Nhưng đây nhất định là thời khắc đương nhiên thôi. Từ nhà trẻ đến đại học, tất cả đều phải trải qua một lần tốt nghiệp. Mỗi lẫn như vậy, tâm trạng cũng không giống nhau. Mà đây là lần cuối cùng Mạch Đinh tốt nghiệp rồi.

Cậu ra khỏi nơi làm lễ, hít thở thật sâu. Xong cả rồi. Hai người trở lại lớp học, Mạch Đinh cần dọn dẹp một số thứ. Thật ra chỉ là lấy cớ mà thôi. Cậu nói tới nói lui, chính là muốn lôi An Tử Yến về lại lớp học một chuyến. Còn về phần nguyên nhân là gì, đến chính bản thân cậu cũng vẫn chưa rõ.

Ngồi vào bàn học, Mạch Đinh cầm sách nhìn lên bảng, đột nhiên nói: “An Tử Yến, chụp cho em một tấm đi. Em chưa từng chụp tấm hình ngồi học nghiêm túc a”. Cậu vừa nói vừa mở sách ra, cầm bút lên, cố làm ra vẻ nghiêm túc học bài.

“Em chụp mớ ảnh hư cấu đó có ích lợi gì?”, An Tử Yến đâm Mạch Đinh một cách tàn nhẫn. Mạch Đinh phản bác: “Mấy lời đó có thể không đúng nha. Cái gì mà hư cấu? Bình thường em cũng nghiêm túc học mà chưa có lưu lại kỉ niệm chớ bộ. Không chụp lại tấm hình làm bằng chứng, người ta còn không biết ở trên trường em đã chăm chỉ như thế nào a”.

“Không ai muốn biết đâu”.

“Trên thế giới này vẫn còn có người quan tâm đến em, quan tâm đến con người của em đó! Bố mẹ em sẽ muốn biết!”.

“Không phải anh muốn đả kích em chứ nhiều khi bố mẹ em muốn hình của anh hơn đấy”.

“Em thấy anh chính là muốn đả kích em!”. Cậu không phục lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho mẹ mình. Vì cậu muốn khiến An Tử Yến bực bội nên cố tình mở cả loa. Tín hiệu vừa được kết nối, Mạch Đinh đã vồ vập không kịp chờ đợi: “Mẹ, hôm nay tốt nghiệp, con đã chụp rất nhiều hình, bố mẹ nhất định là rất muốn xem đúng không? Để con đi in ra gởi bố mẹ làm kỉ niệm nha”. Mẹ Mạch Đinh ngáp: “Hình của anh trong nhà đã đủ nhiều rồi. Hình của Tiểu Soái mới cần đây. Trong nhà ít quá. Của anh thì không cần đâu, lấy về tốn diện tích”.

“Hình của anh ấy không chiếm diện tích sao?”, Mạch Đinh khống chế lại tâm trạng hỏi ngược. Cậu cho rằng làm như vậy sẽ khiến cho mẹ cậu có thể nhận ra sự tổn thương của con trai. Nhưng kết quả mẹ Mạch Đinh lại rất dứt khoát: “Không tốn!”

Sau khi cúp điện thoại, Mạch Đinh trừng mắt với An Tử Yến: “Em sẽ làm luôn một collection hình của em rồi gởi cho mẹ, xem mẹ làm gì. Mau chụp cho em đi. Nếu không có nhiều người vào thì ngượng lắm”. Cậu cũng biết ngượng cơ đấy. An Tử Yến cầm lấy điện thoại tùy tiện chụp cho Mạch Đinh vài tấm. Mạch Đinh lại đi lên bục giảng, cầm phấn viết lên bảng bốn chữ thật lớn: “Lớp phó học tập”. Sau đó cậu đứng ngay phía trước: “Chụp ở đây một tấm. Ai da, từ hôm nay em không còn là lớp phó học tập nữa rồi”.“Ai quan tâm?”, An Tử Yến kéo ghế, giống như thường ngày mà ngồi xuống. Mạch Đinh cũng từ bục giảng mà trở về vị trí của mình. Cậu dừng tầm mắt nhìn bảng đen trước mặt. Cậu muốn lục lọi tìm kiếm cảm giác trong lòng. Nhưng… cậu không có cảm giác gì cả. Lúc trước có đối chút bồi hồi nhưng chẳng qua là vì hiệu ứng âm thanh của buổi lễ tốt nghiệp gây nên mà thôi. Bây giờ bình tĩnh lại, trong lòng Mạch Đinh chắc hiểu rõ, có rời khỏi trường thì người ngồi cùng bàn vẫn sẽ còn cùng giường với cậu.

“Tốt nghiệp rồi, anh có cảm giác gì đặc biệt không?”, Mạch Đinh nghiêng đầu hỏi An Tử Yến. Cậu biết rõ cậu trả lời của An Tử Yến sẽ là gì. Mà quả thật, hắn nói: “Không”.

“Biết ngay là anh sẽ nói như vậy”. Hắn cười, nhưng không phải nụ cười ấm áp như bình thường. Hành động của Mạch Đinh quá ư là tự nhiên. Cậu đặt tay lên đùi An Tử Yến rồi bị hắn tóm lấy. Hôm nay chắc An Tử Yến sẽ đùa giỡn nhẹ nhàng thôi nhỉ? Đáng tiếc cậu lại sai lầm rồi. Cậu phát hiện tay cậu đang từ từ dịch dần lên trên. Còn là do chính tay An Tử Yến kéo tay cậu lên gần vị trí tà ác giữa hai chân hắn. Mạch Đinh cuống cuồng rút tay về, kêu lên: “Đến tố chất cơ bản anh cũng không có hả?! Đây là lớp học, là chỗ để học đó. Anh có hiểu không?”. An Tử Yến trưng ra bộ mặt thách thức cán bộ, hắn như thể một đứa nhóc nghịch ngợm trước mặt Mạch Đinh: “Không”. Còn Mạch Đinh giống như một bậc phụ huynh bất lực.

Điều đó khiến cậu vừa bực vừa yêu người bạn cùng bàn này. Lúc nào mới có thể chỉ có bực bội mà không yêu thường gì đây!

“Giờ về nhà hả?”, Mạch Đinh vừa ra khỏi lớp liền hỏi.

“Bọn Chu Cách muốn ăn mừng”.
Nghe thấy cái tên Chu Cách là mặt Mạch Đinh thái độ ngay. Hôm nay mà thấy hai con người mang tư tưởng đầy nhục dục trong đầu Chu Cách với Ellen là cậu liền muốn nôn mửa. Nhưng… Hôm nay vẫn chưa kết thúc…

“Không lẽ anh lại bày trò gì đợi em?”

An Tử Yến nói bâng quơ: “Bị ám đến mức đó à?”.

“Còn không phải là do anh hại đi! Có thật là anh không làm đúng không?”. Mạch Đinh xác nhận thêm lần nữa. Vẻ mặt An Tử Yến chẳng biểu cảm gì. Tức là không thừa nhận, mà cũng không phủ nhận. Thấy hắn không trả lời mà chỉ chăm chăm đi về phía trước, Mạch Đinh đành phải lẽo đẽo chạy theo phía sau.

“Thế chú Phó gọi tới là có chuyện gì?”

An Tử Yến dừng lại, lỗi mũi Mạch Đinh thiếu chút nữa đâm vào người hắn rồi. Hắn quay lại phía sau: “Có lẽ phải tặng cho cái sự chậm chạp của em cái gì đó mới được”. Lời lẽ của hắn là có ý gì? Đại não chứa đầy những suy nghĩ khác người của Mạch Đinh cố gắng hoạt động. Có lý nào? Sẽ không đi! Cậu không lý nào lại ngốc đến vậy chứ! Là hắn cố tình để cậu nghe được cuộc nói chuyện với chú Phó. Sau đó, hắn không tốn chút sức lực nào, cũng như không tốn chút nhân lực nào mà cũng có thể khiến cho cậu ngày đêm nghi thần ngờ quỷ, thần kinh căng thẳng. An Tử Yến dùng một chiêu rẻ tiền đã thể xoay cậu vòng vòng đến vậy sao? Còn tưởng hắn thay đổi thật rồi. Cậu khinh! Thay đổi cái gì mà thay đổi. Chẳng qua là hắn thay đổi cách thức trêu chọc cậu thôi.

“Ha… ha ha… ha ha ha… Em đã sớm đoán ra rồi. Căn bản là em không thèm để trong mắt thôi”. Nụ cười đắc ý không thể hiện lên được nữa, chỉ còn sót lại chút mạnh miệng mà chống đỡ thôi. An Tử Yến không trả lời, tiếp tục đi về phía trước. Mạch Đinh đi theo sau tiếp tục độc thoại: “Cho tới bây giờ em cũng không quan tâm anh điện thoại cho ai, chứ nói gì đến nội dung cuộc nói chuyện chứ. Sáng nay ra khỏi nhà em rất là bình tĩnh mà bước đi, tâm trạng hết sức thoải mái. Chả có lo lắng anh sẽ bày ra trò quái ác gì!”

An Tử Yến chỉ nhún vai, còn Mạch Đinh vẫn thao thao bất tuyệt. Lúc cậu ra đến cổng trường thì dừng lại. Cậu quay đầu lại nhìn ngôi trường. Tâm trạng của cậu bình tĩnh hẳn, tựa như đang đưa tai lắng nghe một bản nhạc chầm chậm. Tốt nghiệp, tốt nghiệp, tốt nghiệp rồi… Mạch Đinh không ngừng nói thầm trong đầu. Cậu muốn xác nhận sự thật này thêm lần nữa.

Mạch Đinh tốt nghiệp rồi. Còn những người khác tốt nghiệp sẽ như thế nào đây? Có thể đắc ý mà chạy đi khoe với bạn cùng phòng, rồi phấn khởi mà chạy đến chỗ người đó hút thuốc đứng đợi cách đó không xa, mong chờ một câu khích lệ, gọi tên người đó xong rồi lại tự luyến một mình không? Hay chăng sẽ đứng trên ban công tầng thứ 18 rồi nhìn xuống cái người đang ở bên dưới ăn mặc đẹp đẽ cho buổi lễ tốt nghiệp, khiến cho cả ban công tràn ngập hương vị ngọt ngào? Khi hương vị ấy truyền đến từ phía sau, người đó sẽ nhẹ nhàng mỉm cười? Hay có thể nằm dài cả ngày trên giường, đến cả lễ tốt nghiệp cũng không tham gia? Đối mặt với cái người đột nhiên chui vào trong chăn thì lo lắng không dám cử động vì sợ người đó sẽ tùy hứng mà làm chuyện xấu xa? Nghe được những từ ngữ không mang chút tư vị của cuộc sống thường ngày, người đó sẽ mỉm cười gượng gạo chăng? Có thể bạn sẽ vén mái tóc dài ra sau rồi đợi đến khi người đó ra khỏi nơi tổ chức buổi lễ, bạn sẽ không quan tâm đến những ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh mà nhảy lên lưng người đó, dùng răng khẽ cắn môi dưới của người đó, mỉm cười tinh nghịch? Hay có thể đứng núp trong một góc tối cùng với người đó, dùng vẻ mặt trong sáng nhìn vào khuôn mặt không chút cảm xúc của người đó mà nói về buổi lễ tốt nghiệp? Người đó sẽ mỉm cười một cách ngây thơ chứ? Có phải sẽ còn rất nhiều, rất nhiều người nữa sẽ tốt nghiệp không?

Các bạn, các bạn đang mỉm cười đúng không? Mỗi khi viết xong một chữ, hình dáng của các bạn đều hiện lên trước mắt tôi, thật kì diệu biết bao. Không ai có thể nói chắc chắn chuyện sau này. Có lẽ sẽ có rất nhiều thứ thay đổi, có lẽ còn bị thế giới bên ngoài gây tổn thương, rồi có lẽ sẽ dần dần bị lãng quên,… Nhưng tôi muốn nói với các bạn rằng, dù cho sau này có như thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ mãi ở đây bên cạnh các bạn. Các bạn chính là tình cảm của tôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau