CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Chú ý duy trì kinh tế trong gia đình

Toàn bộ tiền bạc trong nhà cứ miễn cưỡng coi như được Mạch Đinh nắm trong tay. Hơn nữa nó dần trở thành khuynh hướng ổn định. Mạch Đinh căn bản cũng hài lòng. Cho đến một hôm, Mạch Đinh nảy ra ý định. Đột nhiên cậu muốn kiểm tra biên bản về việc lái xe. Cậu chỉ mới nghĩ vậy thôi. Lần trước có cơ hội lái xe, cậu nghĩ kỹ thuật của bản thân cũng không đến nỗi tệ. Thật không hiểu An Tử Yến đang nghĩ gì. Lúc đó cùng lắm chỉ bị trầy sướt, vậy mà An Tử Yến tước luôn quyền lái xe của cậu. Quá không công bằng. Rồi lần lái xe không có bằng, tiền phạt cũng không đáng quan tâm. Nhất định kì này phải tuân thủ pháp luật mới được.

Cậu nhân lúc các đồng nghiệp không chú ý liền lên mạng nhập các thông tin liên quan đến xe, giấy tờ các thứ. Lướt lướt thì ngay khắc kia, Mạch Đinh có cảm giác giống như ai đó ở phía sau đâm cậu một nhát. Cậu nắm chặt chuột máy tính. Nhìn vào lịch sử vi phạm không phải của mình. Cậu tức giận run người. Đại đa số là lái xe không thắt dây an toàn, đậu xe không đúng nơi quy định. Xong cậu nhìn qua số tiền phạt. Mạch Đinh càng ức chế. Xém chút ôm luôn màn hình máy tính đến trước mặt An Tử Yến mà chất vấn.

Mạch Đinh tiết kiệm như vậy. Mua quần áo, thức ăn dè xẻng. Tính hết lại cũng chưa đủ cho hắn đóng tiền phạt! Cái lúc là tất cả tiền bạc của An Tử Yến đều nằm trong tay cậu, làm sao có thể, làm sao có thể chứ?

Chuông điện thoại cắt ngang mạch suy nghĩ của Mạch Đinh. Cậu vừa nhìn vào màn hình liền lập tức đứng lên. Chạy nhanh vào nhà vệ sinh rồi mới nghe máy: “Dì ạ, dì gọi con có chuyện gì không?”. Mạch Đinh có thể lấy hết dũng khí gọi An Tố là chị, nhưng sống chết cũng không có dũng khí gọi Ngô Hinh là mẹ. Có chút gì đó không tự nhiên. Dù với Mạch Đinh hay Ngô Hình cũng đều tốt cả.

“Cậu và An Tử Yến hôm nay xong việc không có lịch gì chứ?”

“Không có ạ”.

“Vậy thì về ăn cơm. Hai đứa lúc nào cũng bận việc, phải chú ý sức khoẻ”.

“Vâng thưa dì. Con sẽ nói với An Tử Yến”.

“Vậy tôi không quấy rầy cậu làm việc nữa. Tối gặp”.

“Vâng. Hẹn tối nay gặp dì”. Cúp điện thoại Mạch Đinh thở phào nhẹ nhỏm. Dù nói chuyện qua điện thoại với Ngô Hinh nhưng Mạch Đinh vẫn cảm thấy vô cùng khẩn trương. Sau khi ông nội qua đời, thái độ của Ngô Hinh thay đổi theo chiều hướng tốt hơn nhiều. Có lẽ đạt đến sự đau buồn cực hạng sẽ đạt thêm được nhiều thứ khác nữa. Mạch Đinh vô cùng quý trọng điều đó. Vì bà là mẹ của An Tử Yến. Có bà mới có An Tử Yến. Đối với Mạch Đinh mà nói, bà rất quý giá.

Vừa vào nhà vệ sinh, An Tử Yến đã nhìn thấy Mạch Đinh đứng cười khúc khích. Ở chỗ này mà cười cũng không có mấy người. Khi hắn sắp trêu thì Mạch Đinh dừng lại. Cậu đứng bên cạnh An Tử Yến, làm như thể đang giải quyết chuyện riêng: “Vừa rồi dì có điện thoại cho em. Bảo hai chúng ta tối nay sang nhà ăn cơm.”.

“Không đi”.

“Đó là mẹ anh đấy”.

“Vậy nên mới không đi”.

“Em đồng ý rồi. Sao lại có thể nói không đi được. Quan hệ của em với dì vất vả lắm mới tốt lên một chút. Anh không thông cảm cho em được hả?”

“Không đi”. Nói đạo lý với An Tử Yến không thấm được gì cả.

“Anh suy nghĩ thêm chút nữa đi! Đúng rồi. Sao anh lái xe có nhiều vi phạm vậy?”

“Vậy đó”. An Tử Yến kéo khoá quần lên, đi đến bồn rửa tay. Mạch Đinh như kí sinh trùng sống bám. An Tử Yến làm gì, cậu cũng làm thứ đó: “Là sao? Tiền của anh là nhặt được trên đường chắc? Nếu anh không nghe lời nhắc nhở của em thì đừng trách đấy. Em sẽ có cách!”. An Tử Yến búng nước lên mặt Mạch Đinh: “Em thì có cách gì?”. Mạch Đinh đưa tay lên lau sạch nước, lên mặt uy hiếp: “Anh xong chưa? Đợi đó”. Nói xong thì cậu đi ra ngoài. Phảng phất dậm mạnh chân để biểu đạt sự phẩn nộ của mình.

Cho đến khi không còn nghe thấy tiếng chân của Mạch Đinh nữa, An Tử Yến lấy điện thoại ra gọi cho Ngô Hinh: “Hôm nay có chuyện không sang được”.“Mạch Đinh đã đồng ý rồi. Con đừng lừa mẹ. Con không sang cũng được. Nhưng Mạch Đinh phải qua”.

“Em ấy cũng không sang đó đâu”.

“Không cần con làm chủ. Là con trai mà không biết quan tâm đến mẹ. Mạch Đinh không giống như con”.

“Con không biết mẹ đang tính toán cái gì. Nhưng cho dù mẹ đang chuẩn bị cái gì thì tốt nhất nên dừng lại đi, mẹ ạ”. An Tử Yến lạnh lùng nói. Chữ cuối cùng còn cố tình nhấn mạnh. Ngô Hinh tức giận cúp điện thoại.

Vì để giữ vững sự phát triển ổn định của nền kinh tế trong gia đình, Mạch Đinh phải lên kế hoạch tác chiến lâu dài. Cậu không phải không có cách với An Tử Yến. Phàm là người ai cũng có nhược điểm. An Tử Yến cũng như vậy.

Cậu đem tập hồ sơ vào phòng làm việc của An Tử Yến: “Cái này cần chữ kí của anh”. An Tử Yến cầm bút, mở tập hồ sơ ra. Mạch Đinh nhẹ nhàng nói: “Nhất định phải nhớ thắt dây an toàn khi lái xe biết hôm… Yêu ~ chồng ~ lắm ~ đó ~~~”. An Tử Yến dừng tay. Chữ kí trên giấy lệch đi một đoạn. Không đợi hắn mở miệng, Mạch Đinh cầm tập hồ sơ lên rồi quay người bước đi.

Đang đứng trong thang máy. Điện thoại An Tử Yến rung lên. Bật lên thì thấy tin nhắn của Mạch Đinh.

[Khuyên răn nhẹ nhàng, xuất hành văn minh. Tuân thủ pháp luật mới là đứa trẻ ngoan. Em tin chồng vừa đẹp trai lại vừa đáng yêu của em nhất định cũng là một đứa trẻ ngoan. Phải thắt chặt dây an toàn và đậu đỗ xe đúng nơi quy định, đúng hôm ~]

An Tử Yến nghiến răng bóp mạnh điện thoại. Mạch Đinh đứng cách hắn vài người, tâm trạng vô cùng phấn khởi. Cậu thật muốn huýt sáo trong thang máy ngay và luôn.

Hôm nay ở công ty, Mạch Đinh không bỏ qua bất cứ một cơ hội nào. Gọi hết những biệt danh thân mật. Nói hết mấy lời nổi da gà da vịt. Không ngừng nhắc nhở An Tử Yến thắt dây an toàn và đậu xe đúng chỗ. Không chỉ ở công ty, về đến nhà cậu cũng không tha.

“Anh yêu ơi, anh về sớm nhỉ. Rồi đi đường có thắt dây an toàn không? Em tin anh nhất định sẽ làm, đúng không?”. Dứt lời thì đặt mông ngồi cạnh An Tử Yến, ôm lấy cánh tay lắm, đầu cũng kê lại gần: “Em muốn anh”.“Tránh ra. Cho em một giây tránh khỏi người anh”.

“Không đâu ~~”.

“Em có biết anh kiềm chế đánh em đã một ngày rồi không?”

“Em không biết ~~”.

So với việc lãng phí tiền thì tính mạng đối với Mạch Đinh đâu có nghĩa lý gì! An Tử Yến làm bộ đưa tay lên, Mạch Đinh vẫn theo phản xạ có điều kiện trốn đi: “Anh thật sự muốn đánh em hả?”

“Không phải muốn. Mà là nhất định phải đánh”.

“Độc ác! Anh có thể ngăn cản cơ thể em nhưng không thể ngăn được miệng em đâu. Nếu anh không thay đổi, em lúc nào cũng sẽ lãi nhãi bên tai anh. Từ sáng sớm cho đến lúc anh đi ngủ luôn. Em đã hạ quyết tâm rồi. Tốt nhất anh nên chuẩn bị tâm lý đi”. Cậu phun một tràn xong, vội vàng bay vào phòng thay quần áo. Chuẩn bị cầm chìa khoá trên bàn thì An Tử Yến hỏi: “Em muốn đi đâu?”

“Sang nhà dì a. Anh không đi thì em chỉ có thể tự đi. Nếu không sẽ khiến dì giận”.

“Anh đã nói cho bà ấy biết em sẽ không sang đó”.

“Anh… anh nói cái gì? Sao anh tuỳ tiện làm chủ cho em? Vạn nhất dì nghĩ em không muốn sang đó thì sao?”

“Kệ cho bà ấy nói cái gì”. An Tử Yến thờ ơ.

“Anh không thể có thái độ đó với mẹ mình được”. Mạch Đinh lại dạy dỗ. Sau đó thở dài cầm chìa khoá: “Cứ cho là không sang đó thì em cũng chưa chuẩn bị gì có tối nay. Bây giờ có mua cũng muộn rồi. Không thì ra ngoài ăn. Gọi điện cho Tiểu Tư là được rồi”. Mạch Đinh vừa kết nổi điện thoại, bên kia đã nhanh chóng nhận.

“Sao, Mạch Mạch?”.

“Tối nay có muốn cùng ăn cơm không?”

“A~ Tối nay không được. Tôi có chút chuyện”.

“Thôi vậy”.

– Hết chương 106 –

Chương 107: Trước bão tố là sự yên lặng sao?

Mạch Đinh mờ hồ nghe thấy bên kia có tiếng đàn ông. Bạch Tiểu Tư cúp máy. Mạch Đinh lại được dịp phát huy trí tưởng tượng: “An Tử Yến, anh nói Tiểu Tư có phải có người yêu rồi không? Em vừa mới nghe thấy giọng đàn ông. Không phải chứ. Còn không nói cho em biết. Em có thể giúp cô ấy được mà. Nếu như bị người ta lừa thì biết làm sao?”

“Đừng có nghĩ tất cả mọi người đều giống như em”.

“Anh nói chuyện khó nghe vậy! Em ngốc nên mới bị loại đàn ông như anh lừa đó”.

“Em quản được anh?”

Mạch Đinh đã đoán sai chuyện của Bạch Tiểu Tư. Đúng là cô đang ở cạnh đàn ông. Nhưng không phải người yêu. Mà là Bạch Hùng, bố của Bạch Tiểu Tư. Bạch Hùng nhăn nhúm mặt mày. Ông thật không muốn nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của cô. Lúc nhỏ thì khéo léo, biết nghe lời. Ông rất kì vọng vào cô. Đưa cô đi du học. Vậy mà cô lại trở thành thanh niên ăn chơi lêu lỏng. Bây giờ về nước, bắt Bạch Tiểu Tư làm việc. Cũng chẳng yên lòng chút nào. Cứ cái đà này, chi bằng nhanh chóng tìm người nào đó gả đi.

“Con không còn nhỏ nữa. Không có dự định gì sao?”

“Cứ nghĩ đến sau này làm gì? Chuyện sau này thì sau này tính đi. Bây giờ nghĩ cũng có ích gì đâu”.

“Cho nên con chuẩn bị chơi mãi à?”. Bạch Hùng cau có, lộ vẻ nghiêm túc. Đây chính là điềm báo ông sắp nổi giận đến nơi. Bạch Tiểu Tư thu hồi nụ cười. Không còn thể hiện nét đùa cợt nữa. Bạch Hùng lại nói: “Rõ ràng ở với An Tử Yến rất tốt. Sao lại chia tay?”. Bạch Hùng đến cuối cùng vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Bạch Tiểu Tư lại không nói gì. Cho đến hôm nay không thấy bên phía An Tử Yến có động tĩnh gì, lúc đó cô mới nói hai người đã chia tay. Trong lòng ông tiếc nuối vô cùng. Coi như hai đứa còn trẻ đi. Nhưng gia đình cũng tạo điều kiện lắm mà. Rõ ràng còn ở bên nhau tận bốn năm. Bạch Hùng không hiểu sao nói chia tay là chia tay ngay được. Chuyện đám nhỏ, ông cũng không tiện hỏi An Tấn.

Bạch Tiểu Tư cúi đầu, như thể đứa trẻ đã làm sai chuyện gì đó: “Ra nước ngoài lâu ngày xa cách địa lý. Con thích người khác nên chia thôi. Bây giờ không muốn có bất cứ quan hệ gì với anh ta cả”. Bạch Tiểu Tư nói rất nhập tâm. Nhưng cô không thể nói ra chân tướng thật sự được. Nếu ông biết chuyện An Tử Yến và Mạch Đinh đến bên nhau mà đá cô sang một bên, nhắm chừng ông sẽ tìm An Tấn mất.

“Bố nói con…”. Bạch Hùng không biết phải nói gì cho phải. Nhưng con gái ông đá người ta rồi thì cũng hết cách. Ngược lại, ông còn cảm thấy có lỗi với nhà họ An. Bạch Hùng thở dài: “Vậy giờ sao?”

“FA chứ sao”.

“Thì nhanh tìm ai đó đi. Nhanh chóng kết hôn đi”.

“Con không muốn kết hôn. Cũng không muốn có con”. Bạch Tiểu Tư nói luôn. Mỗi người mỗi khác nhau. Không phải ai cũng muốn kết hôn, sinh con, rồi cứ thế hết đời. Bạch Tiểu Tư chính là muốn tự do tự tại. Cô không muốn bị trói buộc. Ban đầu chỉ vì bố mẹ hai bên gây áp lực. Không thể làm được gì đành duy trì thân phận người yêu với An Tử Yến. Hơn nữa, An Tử Yến lại chẳng có hứng thú gì với cô. Hai người không can thiệp vào chuyện của nhau nên mới có thể duy trì tận bốn năm. Cô cảm thấy có tình yêu hay không cũng chẳng quan trọng. Một mình là tốt rồi. Cô muốn tự do làm theo ý của chính mình.“Con muốn làm bố tức chết à?”. Bạch Hùng rốt cuộc cũng phát hoả: “Một đứa con gái mà không kết hôn, sinh con thì còn ra thể thống gì nữa?”

“Con sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình. Kết hôn rồi còn cũng không trở thành người vợ tốt. Sinh con ra cũng không trở thành người mẹ tốt được. Sao lại đi hại cả hai người họ chứ?”. Bạch Tiểu Tư kích động. Nếu đã đến nước này, cô quyết định nói hết tâm tư dồn nén bên trong cho bố mình biết. Bạch Hùng giận đến mức đỏ mặt: “Hoang đường. Nói phải có lý một chút đi!”.

“Xin lỗi. Bố, con thừa nhận con ích kỉ. Nhưng cuộc sống quá ngắn ngủi. Nếu con sống vì người khác thì đến lúc nào con mới sống cho con đây?”

“Con nhất định phải sống vì người khác. Vì bố và vì mẹ con. Vì có chúng ta mới có con. Con phải báo đáp chứ? Muốn bố mẹ chừng này tuổi rồi mà ngay đến cháu cũng không có hả?”

“Con xin lỗi”. Ngoài ba từ này ra, Bạch Tiểu Tư không còn lời nào để nói nữa. Bạch Hùng nhìn con gái. Hiểu được con gái đã quyết định. Ông không khỏi cảm thấy tức giận và vô cùng thất vọng.

“Ra ngoài. Suy nghĩ cho kĩ lời của bố”.

Bạch Tiểu Tư không nói gì nữa, bước ra khỏi phòng làm việc. Bạch Hùng nhìn theo bóng lưng con gái. Nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn. Cứ tiếp tục như vậy thì không được. Nhất định phải nghĩ cách. Nhất định…Nếu Tiểu Tư có chuyện, Mạch Đinh huỷ luôn kế hoạch ra ngoài ăn cơm. Cậu quay sang An Tử Yến. Cái mớ giấy phạt kia ít nhất phải tiết kiệm hơn nửa tháng. Thôi gọi đồ mang tới vậy. Cậu lấy điện thoại gọi đến địa chỉ đặt hàng trên website.

Khi An Tử Yến nhìn thấy người đưa hàng đến, Mạch Đinh có chút chột dạ: “Còn… còn không phải trách anh. Nếu anh chịu thắt dây an toàn thì chúng ta sẽ không phải ăn đơn giản như thế này”. Cậu đẩy hộp cơm đến trước mặt An Tử Yến. Không chỉ không có thịt, ngay đến món ăn khác cũng rất thiếu thốn.

“Anh thấy đấy. Nếu không thắt dây an toàn và đỗ xe đúng chỗ thì chúng ta chỉ có thể ăn như thế này thôi. Ai da. Em biết anh sẽ không nghe lời em. Ngày mai em còn phải đi chợ xem người ta bỏ cái gì không để nhặt về nấu”. Mạch Đinh cố tình than thở.

“Nếu em còn nhắc từ ‘thắt dây an toàn’ và ‘đỗ xe’, anh sẽ thiến em”.

“Cũng không phải vậy chứ”. Mạch Đinh lại để lộ sự hèn nhát.

Ăn cơm xong cũng đến tám giờ tối. Mạch Đinh vứt hộp cơm vào thùng rác. Lúc này bầu trời đen kịt bỗng xuất hiện một tia sét đánh xuống. Sau đó là tiếng ầm ầm đinh tai nhức óc vang lên. Từng giọt mưa đua nhau rơi xuống. Mạch Đinh chạy vội ra phía cửa sổ. Nước mưa bị gió hất lên mặt cậu. Cậu đóng cửa sổ lại. Bên ngoài vẫn không ngừng phát ra âm thanh giận dữ. Cậu dùng áo lau lau nước mưa vừa bắn lên người: “Kiểu vậy chắc không phải bão chứ? Chả trách hôm nay lại nóng bức yên ả như vậy. Em còn định ra ngoài xem phim cơ”.

An Tử Yến rút một đĩa phim viễn tưởng lúc trước tặng cho Mạch Đinh cho vào đầu đĩa: “Xem ở đâu cũng như nhau thôi”.

“Cũng đúng”. Khoé miệng Mạch Đinh nở nụ cười. Nhảy lên ghế đẩy An Tử Yến ngồi xuống: “Anh không được tua. Dù chỉ vài phút giới thiệu diễn viên”.

“Ừ”. An Tử Yến miệng thì đồng ý nhưng tay vẫn bấm nút tua nhanh. Mạch Đinh trợn mắt: “Cắn chết anh. Anh có tin không?”. Cậu khẽ cắn cánh tay An Tử Yến.

Toàn bộ đèn trong phòng đều được tắt đi. Chỉ duy còn lại ánh sáng trong ti vi và bên ngoài trời thỉnh thoảng loé lên. Khuôn mặt Mạch Đinh cũng bởi vì nó mà không ngừng thay đổi màu sắc.

– Hết chương 107 –

Chương 108: Có những chủ đề không thể nói được

Vừa đến công ty mặt mày Mạch Đinh đã nghiêm nghị. Ổn định chỗ ngồi liền nghe phía sau truyền đến tiếng bàn luận của các chị em phụ nữ: “Nghe chưa? Tào Thành Nghị bên marketing lúc trước xém tí bị quản lý Thịnh sa thải nay đã lấy về một đơn hàng lớn trong vòng một nốt nhạc đó”.

“Tôi sớm phát hiện anh ấy không tệ rồi. Người vừa mắt sếp tổng bên đó không có mấy đâu. Nếu không có anh ấy, tôi lấy đâu ra động lực mà phấn đấu chứ”.

“Không biết anh ấy có bạn gái chưa?”

“…”

Các chị em trong bộ phận chăm sóc khách hàng vì quy định của công ty mà đối với An Tử Yến chỉ có thể dùng hình thức ngắm hiện vật. Tào Thành Nghị thì không phải vậy. Anh không cùng bộ phận nên có thể hạ thủ được. Mạch Đinh lắc đầu. Đồng nghiệp của cậu thật không có mắt nhìn người. Căn bản các cô không phải kiểu Tào Thành Nghị thích. Mạch Đinh nhìn quanh phòng làm việc, dừng tầm mắt chỗ Phạm Thiếu Quân. Nếu là Phạm Thiếu Quân thì còn có thể. Mạch Đinh nắm chắc tám, chín phần Phạm Thiếu Quân thích đàn ông.

Mạch Đinh khởi động máy tính, làm bộ hỏi chuyện Phạm Thiếu Quân đang chỉnh sửa tóc tai: “Thiếu Quân, anh có bạn gái chưa?”. Phạm Thiếu Quân ở công ty lúc nào cũng duy trì kiểu ngồi thẳng lưng ưỡn ngực. Mạch Đinh thấy anh để ý còn hơn cả phụ nữ.

“Có. Sao?”.

“Cái gì? Anh có bạn gái hả?”. Mạch Đinh biểu lộ hết tâm tư trong lòng. Như thể Phạm Thiếu Quân có bạn gái là chuyện vô cùng phi lý. Phạm Thiếu Quân trợn mắt với Mạch Đinh. Kiểu cách xem thường người khác của anh cũng thật hoàn mỹ. Còn không tìm thấy tròng đen trong mắt: “Cái kiểu của cậu cũng bất lịch sự đi. Tôi có bạn gái quái lạ lắm chắc”.

Quách Bình mới đến cũng nghe được hai người nói chuyện. Anh trêu chọc: “Tôi nghĩ Mạch Đinh cho là cậu phải có bạn trai mới đúng”.

“Tôi… Tôi không có nghĩ như vậy”. Rõ ràng là như vậy còn gì.

“Tôi có điểm gì giống thích đàn ông!”.

Phùng Phỉ Mông đang ăn sáng cũng gia nhập hàng ngũ trêu chọc: “Cậu có điểm gì không giống thích đàn ông?”. Câu nói quá trực tiếp khiến Mạch Đinh toát cả mồ hôi lạnh. Nếu Phạm Thiếu Quân giận, chẳng phải người gây hoạ là cậu sao? Mạch Đinh cắm ống hút vào hộp sữa. Cậu muốn chuyển chủ đề: “Bữa sáng uống sữa rất tốt cho sức khoẻ. Mấy anh chị đừng ăn mấy thứ không đảm bảo”. Lời nói của cậu chẳng thu được hiệu quả gì. Phạm Thiếu Quân chống nạnh đứng lên: “Mấy người hồi giờ nhìn tôi ra cái dạng gì?”. Cao Sảng trầm giọng: “Ẻo lả”. Phạm Thiếu Quân nói tiếp: “Tôi ẻo chỗ nào? Mà cứ cho tôi ẻo đi, bộ nhất định tôi phải thích đàn ông chắc? Mạch Đinh kia không ẻo thì nhất định thích phụ nữ hả? Nói không chừng cậu ta thích đàn ông đó” Mạch Đinh sặc cả sữa. Ho khan không ngừng.

Không được, nhất định phải chyển đề tài. Bọn họ biết cậu thích đàn ông cũng được. Nhưng nếu cứ theo cái suy nghĩ đó thì rất dễ để ý đến thái độ của An Tử Yến. Mấy chuyện đó có thể liên kết với nhau được.

“Anh nói sao chứ. Không lẽ anh quên danh hiệu Hoa hoa công tử của tôi rồi à? Tôi chơi qua bao nhiêu phụ nữ mọi người cũng đã quá rõ rồi đi. Tôi bị phụ nữ quấn lấy không chừa chút thời gian rãnh nào, còn đâu tâm trạng mà tìm đàn ông nữa? Trừ phi chơi hết phụ nữ trên thế giới thì may ra tôi sẽ suy nghĩ. Nếu không thì… Hừm… Đàn ông có thoát y trước mặt cầu xin, tôi cũng sẽ không bao giờ đụng”. Dù sao danh tiếng của câu cũng đã không còn cứu chữa được nữa, Mạch Đinh chơi tới luôn. An Tử Yến vừa khéo mới đến đã nghe thấy bài diễn văn hùng hồn của Mạch Đinh. Hắn phảng phất liếc Mạch Đinh một cái. Nhưng cậu có thể cảm nhận được thân thể như bị cắt làm đôi: “Nếu cậu đến công ty không phải vì công việc thì nhân lúc còn sớm mau cuốn gói về nhà dọn vệ sinh đi”.Tới trễ nhất phòng có tư cách gì mà ở đó lên lớp cậu! Hơn nữa sáng nay cậu đã dọn dẹp rồi nhá! Mạch Đinh bên trong lại mắng chửi An Tử Yến không thôi nhưng bên ngoài vẫn bộ dạng hối cãi: “Xin lỗi. Tôi lập tức làm việc đây”.

Không phải người tuyển dụng cậu là hắn sao!?

Bất công. Quá bất công. Chỉ cần đối mặt với An Tử Yến trong công ty, sớm muộn gì cậu cũng hành kinh thôi. Mạch Đinh khi tức giận liền không biết tiết tháo gì nữa.

Các đồng nghiệp đợi An Tử Yến vào phòng liền bắt đầu chỉ trích Mạch Đinh. Thân là sư phụ, Quách Bình lên tiếng trước: “Mạch Đinh, nói thế nào cậu cũng do tôi dạy dỗ. Đừng có làm mất mặt tôi a. Vất vả lắm tôi mới thấy Yến không ghét cậu nữa. Cậu lại muốn quay về thời kì đầu sao?”.

“Tôi thấy cậu làm việc ở đây không lâu dài đâu. Quan hệ với cấp trên quá kém đi. Không chỉ Yến, đến Vương tổng cũng không ưa cậu”.

“Nếu không cậu lấy mấy chiêu dùng với phụ nữ áp dụng với Yến thử đi. Coi có hiệu quả không?”. Liễu Vĩ nói xong, cả phòng cười rộ lên. Mạch Đinh không thèm quan tâm đến họ mà bắt đầu làm việc. Nói nhiều sẽ sai nhiều. Mấy kiểu đề tài này nhất định không được tham gia. Mối quan hệ giữa An Tử Yến và Mạch Đinh trong công ty tuyệt đối không bao giờ được hoà hợp. Phải cố gắng làm việc. Thăng chức mới là mục tiêu quan trọng nhất. Vừa hay có thể lợi dụng quan hệ với An Tử Yến. Đừng trách cậu vì đại nghĩa diệt thân, đạp lên hắn bò lên. Phải để cho hắn biết xã hội này rất vô tình. Mạch Đinh âm thầm nguyền rủ trong bụng.

———

Di động đặt trên bàn không ngừng rung lên. An Tử Yến nhận điện.“Hello, Yến”.

“Tôi đã nói ở công ty đừng điện thoại cho tôi”.

“Không sao. Tôi đã đến chỗ không có ai rồi. Hôm nay phòng làm việc của cậu có người nhắc đến tôi. Bây giờ bên marketing tôi đây cũng coi như có chút danh tiếng. Thật không dễ dàng. Xém chút vì mệt mỏi mà từ bỏ cuộc sống rồi. Không biết có ảnh hưởng gì đến chức năng thận của tôi không. Nhỡ ở trên giường mà… Này… này…”. Tào Thành bị cắt ngang mạch nói chuyện nhưng vẫn không chịu từ bỏ mà gọi lại lần nữa.

“Đừng có cúp máy, tôi đảm bảo là nói chính sự…”.

“Nói”.

“Dù công việc được an toàn rồi nhưng bây giờ tôi bị Bách Thành Lâm chỉnh thê thảm luôn. Theo đúng yêu cầu của anh, tôi đã cố gắng ra vẻ dễ chịu. Còn phải chờ bao lâu nữa?”

“Chờ cái gì?”

“Chuyện chiếc đĩa đó. Không phải anh đã giao cho quản lý Quý rồi sao?”

An Tử Yến im lặng. Tào Thành Nghị nghi vấn: “Đừng nói anh quên rồi chứ”.

“Không”.

“Không tin! Anh nhất định là quên rồi! Anh có biết tôi ở bên dưới cuộc sống nó gian nan đến mức nào không? Kết quả anh lại…”. Cuộc gọi lại một lần nữa bị ngắt.

– Hết chương 108 –

Chương 109: Mắt mọi người mù cả rồi

An Tử Yến gọi điện thoại ra ngoài văn phòng. Phùng Phỉ Mông nghe máy xong thì hướng về phía Mạch Đinh: “Này, Mạch Đinh, Yến bảo cậu vào phòng làm việc của cậu ấy”. Mới đó mà cậu đã phải chết rồi sao? Mạch Đinh tức giận đứng lên. Các đồng nghiệp vẫn có chút hả hê: “Ngày ra đi của cậu không còn xa”.

“Nhất định là đã làm sai chuyện gì rồi đó”.

“Đi mạnh giỏi, đồng nghiệp cũ”. Mạch Đinh quay đầu lại hét lớn: “Cái gì mà đồng nghiệp cũ! Tôi còn chưa bị sa thải!”. Mạch Đinh vào phòng làm việc của An Tử Yến. Hắn chỉ ngón tay ý bảo đóng cửa lại. Mạch Đinh đóng cửa, thể hiện sự khó chịu: “Tốt nhất, một tuần anh chỉ nên gọi em vào hai lần thôi. Tránh để người khác nghĩ em với anh có quan hệ gì”. Chỉ có người có tật giật mình mới lo lắng đến chuyện đó thôi. Mà cũng phải mỗi cậu đâu. Bình thường Quách Bình và đám người kia còn vào phòng làm việc của An Tử Yến thường xuyên hơn cậu. Ai nấy đều có việc để lo. Thời gian đâu mà quan tâm.

“Để người khác biết anh có quan hệ với một tên ngốc. Người bị hại lớn nhất ở đây chính là anh”.

“Em… Anh…”. Chính là không biết nói gì nữa.

“Em phải giúp anh một chuyện”.

“Lại có chuyện gì sao?”. Mạch Đinh lập tức trở nên nghiêm túc. An Tử Yến chán nghịch điện thoại, giọng nói có vẻ đương nhiên: “Cũng không có chuyện gì quan trọng. Giờ nghỉ trưa em qua chỗ marketing tìm Bách Thành Lâm”. Mạch Đinh cẩn thận gật đầu: “Sau đó thì sao? Muốn em nói gì với ông ta?”.

“Em nói cho ông ta biết, trong tay anh còn giữ chiếc đĩa. Nếu không muốn anh công khai thì tự đi đi”. Mạch Đinh gật đầu theo quán tính. Tiếp thu nội dung câu nói của An Tử Yến được vài giây thì lắc đầu nguầy nguậy: “Có sao cũng không đến phiên em nói!! Em là cái gì? Một nhân viên bình lặng không ai biết đến. Có tư cách gì nói chuyện với Bách Thành Lâm? Có thế nào thì ông ta cũng là một quản lý!”.

“Em hiểu giá trị bản thân rồi à?”.

‘“Đừng có nói sang chuyện khác. Sao anh không tự đi nói?”

“Không phải em rất khao khát muốn giúp anh hả? Anh nhắm…”. Mạch Đinh tức giận cắt ngang lời An Tử Yến: “Không có cái thứ khao khát đó! Em không tin! Đồ lừa đảo. Anh nghĩ em không biết hả? Anh cảm thấy xử lý mọi chuyện suôn sẻ quá, hết hứng thú. Hoặc là mấy ngày nay lười vận động nên đẩy hết phiền phức cho em. Đây không phải là chuyện em có thể giúp anh nhá!”. Ngay đến Tào Thành Nghị còn hiểu An Tử Yến, huống gì là Mạch Đinh.

“Khó lắm mới được anh quan tâm đấy”.

“Đừng có dùng cái từ ‘quan tâm’. Căn bản anh không xứng!”.

“Kêu la cái gì? Ồn chết được”.

“Anh tự giải quyết đi. Em có thể đi cùng anh”.

“Em?”.
“Anh… anh đừng có thể hiện cái bộ mặt khinh bỉ đó đi”.

An Tử Yến xua tay, như thể đang đuổi ruồi: “Không phải chuyện của em”. Mạch Đinh siết chặt quả đấm. Quay người đi ra ngoài. Cậu tự an ủi mình, không nên vì chút chuyện đó mà ảnh hưởng nhân khí. Ở công ty Mạch Đinh chỉ là người qua đường thôi. Không tức giận. Không nên tức giận. Về nhà rồi phá cây đàn của hắn là được rồi.

Giờ nghỉ trưa nhìn thấy An Tử Yến vào thang máy, các đồng nghiệp cảm thất ngạc nhiên. Bình thường có thấy hắn xuống ăn cơm bao giờ đâu. Trừ Mạch Đinh, mọi người trong thang máy đều nhìn chằm chằm An Tử Yến. An Tử Yến không vui hỏi: “Mấy người làm gì vậy?”

“Không có gì, không có gì”.

An Tử Yến nhấn số xuống tầng bốn. Ánh mắt của tất cả mọi người dõi theo động tác của hắn. Ngập tràn suy nghĩ. Mạch Đinh nghĩ An Tử Yến sẽ hành động kín kẽ. Đi thang bộ hoặc đợi mọi người xuống hết rồi mới hành động. Hắn cũng quá làm màu đi. Người trẻ tuổi làm việc đúng là thiếu kinh nghiệm a. Mạch Đinh lại thiếu đánh rồi. Đến tầng bốn, An Tử Yến ra ngoài. Bên trong thang máy nháo nhào bàn luận. Phạm Thiếu Quân là người tích cực nhất: “Bây giờ là giờ nghỉ trưa. Bên phòng marketing vẫn còn vài người ở lại. Có cái lý do gì phải xuống đây vào giờ này?”

“Ở phòng marketing cũng có vài mỹ nữ đó. Không lẽ…”.

Mạch Đinh không nghe nỗi nữa chen vào: “Không thể nào? Không phải mọi người nói An Tử Yến có bạn gái rồi sao? Sao còn đi kiếm phụ nữ bên phòng marketing nữa?”.

“Vậy thì sao? Ở chung một chỗ lâu tự nhiên sẽ chán. Hoa nhà cũng thơm như hoa dại. Nói không chừng Yến chính là hoàng kiểm bà* đó”. Liễu Vĩ khẳng định. Quách Bình thì ngưỡng mộ: “Không hổ danh là sếp của chúng ta. Lúc thì quản lý Quý, lúc lại là nữ nhân bên marketing. Cứ mỗi bộ phận tìm một em thế này, nhắm chừng còn có thể làm nội gián. Cao minh”.

(Hoàng kiểm bà: đại khái ở đây ý nói tình cảm của An Tử Yến dành cho người yêu hiện tại đã nguội dần rồi.)
“Sư phụ, anh giúp tôi giải thích thử. Hoa nhà thì làm sao? Hoa nhà lao động chuyên cần, quản lý tốt việc nhà, còn muốn thế nào nữa”.

“Ai dô, cuộc sống riêng tư của cậu cũng được nhỉ. May chúng tôi biết rồi. Cậu tính đi lừa ai à?

“Mấy người chỉ muốn trêu chọc tôi. Nếu bộ phận nào anh ta cũng có bạn gái thì tốt hơn tôi cái chỗ nào?”

Phùng Phỉ Mông lên tiếng: “Ít nhất, phụ nữ chúng tôi cam tâm tình nguyện làm hậu cung của Yến. Chúng tôi quyết không oán hận. Chỉ tiếc làm chung bộ phận. Nếu không tôi cũng muốn chen vào hậu cung”.

“Tam quan bất chính*. Anh ta có cái gì tốt. Lớn lên đẹp trai một chút thì có thể ăn được chắc?”

(*Tam quan bất chính: kiểu người có hành động chân thật nhưng lại là kẻ nguỵ quân tử).

“So với cậu còn tốt hơn. Cô nào cũng chửi cậu. Nhìn vào cũng có thể thấy con người cậu không được cái chỗ nào hết”. Các đồng nghiệp trong thang máy cứ thay nhau dìm Mạch Đinh. Cậu vô cùng không phục. Tại sao tất cả mọi người đều cho rằng An Tử Yến tốt hơn cậu? Mắt của bọn họ mù hết cả rồi sao? Ngay đến xấu tốt cũng không phân biệt được? Tính ra, so với mắt bọn họ thì mắt cậu chắc có sạn rồi. Nếu tính tình An Tử Yến không tốt thì cậu gả cho hắn làm gì?

Bách Thành Lâm ăn xong cơm trưa về lại phòng làm việc. Ông phát hiện ghế ngồi của mình có người. Chiếc ghế từ từ quay lại. Bách Thành Lâm nhìn rõ gương mặt thì có chút giật mình. Nhưng ông nhanh chóng che dấu cảm xúc: “Không ngờ quản lý An còn trẻ mà đã bị lãng rồi. Đây là tầng bốn, không phải tầng bảy”.

“Không, ở tầng bảy không thể vức rác được”.

“Tôi không có thời gian đùa giỡn với cậu. Có chuyện gì cậu cứ việc nói thẳng”.

“Tôi cho ông một tuần bàn giao hết công việc trong công ty. Sau đó đề cử Tào Thành Nghị ngồi vào vị trí của mình”. Bách Thành Lâm không chế cơn giận. Hai tay chống xuống mặt bàn. Đôi tay ấy như thể đúng thời điểm sẽ nhào đếm tóm lấy An Tử Yến: “Cậu đùa à? Dựa vào cái gì tôi phải làm vậy?”. An Tử Yến nhếch miệng: “Ông nghĩ là vì cái gì?”

“Trò gì cũng vô dụng thôi. Tôi đã lấy chiếc đĩa về rồi”.

“Ông nghĩ Tào Thành Nghị ngốc đến mức chỉ giữ một bản duy nhất sao?”. An Tử Yến giữ đúng lời hứa với Quý Mộng. Không khiến cô dính vào chuyện này. Bách Thành Lâm thay đổi sắc mặt. Nhưng ông vẫn không tin: “Tôi không phải là thằng nhóc lên ba, cậu nói thế nào thì nghe thế đó”.

“Tôi làm sao có thể xem ông là thằng nhóc lên ba được. Những chuyện như vậy, một đứa trẻ lên ba sẽ không làm đâu”.

– Hết chương 109 –

Chương 110: Quan hệ cùng bộ phận marketing không được cải thiện

An Tử Yến trượt điện thoại của mình đến trước mặt Bách Thành Lâm. Mặt Bách Thành Lâm tái xanh. Lỗ mũi phập phồng hô hấp. Ông quay người đóng cửa phòng làm việc: “Cậu muốn uy hiếp tôi?”. An Tử Yến nhún vai: “Cái này phiền quản lý Bách thành toàn. Nếu không phải ông thích thiếu nữ vị thành niên, lại còn chụp hình lưu niệm. Tôi lấy gì mà uy hiếp chứ?”

“Cô ta đã hơn 16. Hơn nữa còn tự nguyện. Dù cậu có báo cảnh sát…”.

“Tôi có nói báo cảnh sát sao?”. An Tử Yến vẫn ngồi dựa lưng ra ghế, mắt nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Bách Thành Lâm lên tiếng: “Chỉ bằng những tấm hình này mà cậu muốn tôi từ chức? Công ty cũng không có quyền can thiệp vào chuyện riêng của tôi”.

“Đương nhiên! Nhưng quản lý Bách à, cùng là đồng nghiệp, chẳng qua là tôi giúp ông chọn một con đường tốt để đi. Ông không nghe, tôi liền lập tức công khai những tấm hình này. Công ty không quản chuyện riêng của ông nhưng ông nghĩ các sếp tổng sẽ đồng ý để ông ở lại phòng marketing mà gây ảnh hưởng đến hình ảnh công ty sao? Dù cho ông đã lập bao nhiêu công, chỉ cần vì lợi ích công ty, ngay đến cái nháy mắt bọn họ cũng sẽ không động mà đá văng ông ra khỏi đây”.

Bách Thành Lâm nhìn sắc mặt lạnh lùng của An Tử Yến. Không ngờ ở độ tuổi đó mà đến lời nói ông cũng không thể phủ nhận được. Ước chừng hai phút sau, Bách Thành Lâm hỏi: “Nếu làm theo lời cậu thì có thể tốt hơn chỗ nào?”

“Những hình này ngoài tôi và Tào Thành Nghị ra, chưa ai xem qua nó. Tôi sẽ xoá hết để ông trong sạch mà rời khỏi công ty. Chẳng qua là bỏ một vị trí thôi. Tôi thấy với năng lực làm việc của quản lý Bách, tìm một công ty khác mà cống hiến cũng không phải là chuyện khó”.

“Tôi dựa vào cái gì mà tin cậu?”

“Ngoài việc tin tôi, ông còn lựa chọn nào khác sao?”

Quản lý Bách không nói nên lời. Ông chỉ có thể nhìn vào một bên mặt của An tử Yến, nhưng vẫn bị mê hoặc. Kinh nghiệm của ông nhắc nhở bản thân không thể tin bất cứ ai. Nhưng trong đáy lòng vẫn còn âm thanh nhắc nhở ông. Nếu làm theo những lời An Tử Yến nói, hắn sẽ thực hiện đúng lời hứa.

“Tôi cần suy nghĩ”.

“Đợi ông suy nghĩ xong, tiện thể lấy luôn những hồ sơ mà ông đang giấu giao cho tôi. Bây giờ cũng có ích lợi gì với ông đâu”. An Tử Yến rốt cuộc cũng thu hồi ánh nhìn bên ngoài cửa sổ mà đứng lên: “Phong cảnh ở tầng bốn cũng được nhỉ!”. Nói xong hắn đi đến cạnh cửa, quản lý Bách gọi lại: “Hồ sơ đó lão Thôi giữ rồi. Nhưng nếu cậu muốn, lợi dụng tôi không phải dễ dàng hơn sao? Chỉ cần cậu không công khai những tấm hình đó ra ngoài, để tôi ở lại công ty, tôi có thể giúp cậu”. An Tử Yến mở cửa ra, ngay đến việc quay đầu lại cũng không. Hắn chỉ để lại một câu nói: “Không phải ai cũng có thể giúp tôi làm việc”. Cậu vừa bước ra liền đụng phải Chu Mạnh. Ông ra vẻ đa tình: “Cậu tới tìm tôi à?”. An Tử Yến cứ vậy mà lướt qua, Chu Mạnh hét lên: “Đừng có giả vờ điếc”.

“Sau này không có việc gì thì đừng lên tầng bảy”.

“Tôi thích đi đâu thì đi, cậu quản được tôi à?”. Chu Mạnh theo An Tử Yến chỗ thang máy: “Tiểu Tử cậu rốt cuộc đang tính cái quỷ gì vậy?”“Anh đang nói chuyện kia?”

“Cậu biết tôi đang nói cái gì à? Sáng nay tôi vô tình nghe được Tào Thành Nghị nói chuyện điện thoại với cậu. Trong ấn tượng của tôi thì hai cậu chưa hề tiếp xúc với nhau”.

“Đã nói tên khốn đó ở công ty đừng gọi điện cho tôi”.

“Tiểu tử cậu đừng đùa với lửa. Mấy sếp tổng không thích đâu”.

“Anh không nói thì ai biết?”

“Đừng nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy!!”. Thái độ của An Tử Yến có thể kích động tính khí nóng nảy của Chu Mạnh. Cửa thang máy mở ra, vừa lúc Mạch Đinh cùng các đồng nghiệp ăn cơm trưa xong chuẩn bị về văn phòng. Mạch Đinh nhìn thấy Chu Mạnh thì lễ phép, khẽ gật đầu chào hỏi: “Quản lý Chu”.

“Ừ”.An Tử Yến vào thang máy: “Chào cái gì!”. Chu Mạnh muốn vào cùng, chợt An Tử Yến đưa tay ra, đẩy ông ra bên ngoài: “Tôi nói rồi, không có chuyện gì thì đừng có lên tầng bảy”. Cửa thang máy dần khép lại, Mạch Đinh vẫn còn có thể nghe thấy tiếng la hét của Chu Mạnh: “Chuyện của chúng ta còn chưa nói xong đâu. An Tử Yến. Cậu liệu hồn đó!”. Mạch Đinh đang chuẩn bị mở miệng nhắc nhở An Tử Yến phải tăng cường quan hệ ngoại giao thì bị hắn liếc một cái: “Cậu cố ý chào?”

“Không có, không có”.

“Tốt nhất là không. Quách Bình, tốt nhất sau này đừng để Mạch Đinh tiếp xúc với quản lý Chu nữa”. Lời nói của An Tử Yến khiến Mạch Đinh cứng đờ. Hắn quá thẳng thắn đi, có ngốc mới không nghi ngờ. Quách Bình hỏi: “Làm sao?”. Cửa thang máy mở ra, An Tử Yến bước ra ngoài lên tiếng: “Tôi nghĩ ngờ quản lý Chu đang muốn tìm nội gián trong phòng chúng ta. Dù cùng công ty những tôi không muốn bên phía marketing biết chuyện của chúng ta”.

“Tôi nhất định để ý Mạch Đinh thật kĩ”.

Tôi còn đang đứng cách hai người không quá hai bước chân nhá! Có nhầm không vậy? Các đồng nghiệp dùng ánh mắt dành cho tội đồ nhìn Mạch Đinh. Thật muốn đánh chết An Tử Yến. Đánh chết hắn cho rồi. Sau này cậu còn biết đối mặt với các đồng nghiệp thế nào đây?

Kết quả trong ngày làm việc hôm nay, Mạch Đinh đã phải vô số lần giải thích bản thân tuyệt đối sẽ không bán đứng bộ phận chăm sóc khách hàng. Không ai nguyện ý tin tưởng cậu. Bình thường danh tiếng của cậu đã nát lắm rồi. Có nói cả trăm câu cũng không bằng một câu nói của An Tử Yến.

“Sư phụ, chúng ta chung sống với nhau lâu nhất, anh phải tin tưởng tôi chứ”.

“Coi như bây giờ cậu không làm. Nhưng tương lai rất có thể sẽ làm. Khó trách tôi cảm thấy quan hệ của cậu và Chu Mạnh có gì đó sai sai”.

Phạm Thiếu Quân là người cuối cùng và cũng là người liếc cậu dữ dội nhất: “Bên marketing và chúng ta là kẻ thù. Chẳng lẽ cậu không biết bọn họ đã đùn đẩy cho chúng ta bao nhiêu khó khăn sao? Đúng là không ra gì. Nghỉ làm”. Phạm Thiếu Quân và Quách Bình cùng đi ra.

“Tôi có làm cái gì đâu. Mấy người nói tôi thì mấy người đã làm được cái gì!”. Âm thanh Mạch Đinh dần lấp đầy cả căn phòng trống trãi. Cậu nhe răng, quay về phía phòng làm việc của An Tử Yến làm mặt quỷ. Có điên mới chờ hắn. Cậu ôm túi xách chạy ra chỗ thang máy.

– Hết chương 110 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau