CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Ánh mắt không tốt

Bách Thành Lâm không ngờ Mạch Đinh sẽ đến tìm Quý Mộng. Y sửa sang lại áo quần, nở nụ cười hoà nhã, thay đổi giọng nói như một người khác: “Quản lý Quý, vẫn còn làm việc sao? Phải nghỉ ngơi đi chứ”. Quý Mộng vẫn thái độ không nhiệt tình, mà cũng chẳng lạnh lùng: “Chẳng phải anh cũng đang ở công ty sao?”

“Có chút việc thôi. Chân tay cậu nhân viên của phòng chăm sóc khách hàng này táy máy, lấy của tôi một thứ. Là đĩa CD. Cô có thấy nó không?”. Bách Thành Lâm ngạo mạn nói. Y chú ý thái độ của Quý Mộng. Y hiểu rõ cô. Cô không bao giờ đứng về phe ai. Chỉ tập trung vào công việc của mình. Quý Mộng dời ánh mắt sang Mạch Đinh: “Cậu lấy đồ ăn trộm đưa cho tôi. Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì vậy?”. Mạch Đinh ngẩn ra. Thứ An Tử Yến đưa cho cậu rất có thể đúng như lời Bách Thành Lâm nói. Đương nhiên Mạch Đinh sẽ không thừa nhận để che giấu cho An Tử Yến: “Chẳng qua là tôi nhặt được, không biết là của quản lý Bách đây làm mất”.

“Tôi đường đường là một quản lý, không lẽ đi đặt chuyện đổ oan cho cậu? Cậu nghĩ mình là ai?”. Vì có Quý Mộng nên y phải khống chế bản thân. Dù Bách Thành Lâm có nói gì, Mạch Đinh sống chết cũng không thừa nhận. Y không muốn tốn thời gian thêm nữa, quay sang Quý Mộng: “Cậu ta đưa chiếc đĩa đó cho quản lý Quý thật à?”. Quý Mộng đùa giỡn đầu ngón tay trên chiếc đĩa: “Anh nói cái này?”. Thấy được vật, Bách Thành Lâm thở phào nhẹ nhõm, mặt mũi tươi rói: “Quản lý Quý trả lại cho tôi đi. Chiếc đĩa này là vật cá nhân của tôi. Dù không biết ai đứng đằng sau thằng nhóc này, nhưng tôi nghĩ quản lý Quý cũng không muốn dính vào chuyện này”. Y mơ hồ thăm dò. Trong công ty có chút tin đồn về An Tử Yến và Quý Mộng. Bách Thành Lâm không cho đó là sự thật. Y cho rằng đó chỉ là do An Tử Yến tự tung tin. Khiến cho người khác nghĩ hắn đã kéo được Quý Mộng về phe mình. Mạch Đinh mang theo sự khẩn cầu nhìn Quý Mộng. Hy vọng cô có thể giúp.

Quý Mộng làm như không thấy ánh mắt của Mạch Đinh. Cô đặt chiếc đĩa lên bàn: “Đương nhiên. Tôi không muốn nhận đồ ăn trộm. Việc này  không liên quan đến tôi”. Bách Thành Lâm cầm chiếc đĩa lên, bỏ vào túi xách. Khoé mắt vui vẻ thâm sâu: “Quản lý Quý thật là đại ân nhân của tôi. Ân tình này tôi sẽ tạc ghi trong lòng. Cùng ăn một bữa nhỉ?”

“Không, tôi còn có chuyện”.

Mạch Đinh không cam lòng. Thậm chí cậu còn không quan tâm thân phận của mình trong công ty mà muốn nhào tới cướp lại. Nhưng Quý Mộng tóm lấy cậu: “Đừng gây chuyện trong phòng làm việc của tôi”. Bách Thành Lâm lạnh lùng nhìn Mạch Đinh, đắc ý: “Vậy tôi không quấy rầy quản lý Quý nữa. Tôi đi trước”. Y quay người đi về phía thang máy. Lúc cửa thang máy mở ta, An Tử Yến cũng ở bên trong. Hai người kề sát vai mà lướt qua nhau. Không ai nhìn ai. Dường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Hô hấp An Tử Yến không dễ bị phát hiện đang dồn dập. Hắn không nhìn Quý Mộng. Cũng không hỏi về chuyện chiếc đĩa. Chẳng qua là hắn chỉ nhìn đến Mạch Đinh: “Này, em không sao chứ?”. Mạch Đinh lắc đầu. Mặt mũi cậu như muốn khóc đến nơi: “Chiếc đĩa bị quản lý Bách lấy đi rồi. Rõ ràng muốn giúp anh. Anh giao việc cho em mà lại…”.

“Được rồi. Không cần quan tâm đến mấy chuyện vớ vẫn đó”.

“Sao lại vớ vẫn. Chiếc đĩa đó nhất định quan trọng a”.

“Không có gì quan trọng…”. An Tử Yến không báo trước mà cúi sát bên tai Mạch Đinh: “Ngoài em”. Hắn cố tình nhấn mạnh lời nói. Hắn quyến rũ cậu. Chính là đang quyến rũ cậu. Không biết xem xét tình hình gì hết. Nhưng cảm động đã làm giảm đi phần nào cảm giác tội lỗi. Có lẽ hắn biết Quý Mộng sẽ không giúp nên đã đổi chiếc khác chăng. Hắn có nhiều kĩ xảo lắm mà: “Nhưng nếu…”.

“Chẳng qua anh nói em đưa chiếc đĩa cho Quý Mộng. Em đã làm được rồi”.“Làm được cũng có ích gì. Đĩa bị quản lý Bách cầm đi rồi”. Mạch Đinh não nề nói. Quý Mộng đưa mắt quan sát Mạch Đinh và An Tử Yến. Không cần tốn thêm thời gian cũng đoán được quan hệ giữa hai người. Cô đưa chân đá khẽ vào cạnh bàn: “Đây là phòng tài vụ. Hai người về phòng chăm sóc khách hàng mà nói chuyện yêu đương”. Nghe được lời nói của Quý Mộng, Mạch Đinh sợ hết hồn. Cậu hoảng hốt nhìn cô nhưng cô không biểu đạt gì nhiều.

“Chúng tôi không phải là…”.

“Không liên quan đến tôi”. Quý Mộng đưa tay cắt ngang câu nói. Không ngờ miệng Phó Thúc kín thật. Không hề tiết lộ chuyện của An Tử Yến. Cho dù người đó là cô đi nữa. Khoé miệng cô không kiềm được hơi nhếch lên. Quý Mộng vô cùng hứng thú với cách làm việc này. Cũng giống như cô sẽ không vì tình cảm riêng tư với Phó Thúc mà nói hết những chuyện của phòng tài vụ cho anh biết. Bất quá, An Tử Yến cũng chẳng hề hà gì mà dấu diếm.

Thái độ của An Tử Yến hoàn toàn khác Mạch Đinh. Không quan tâm đến lời nói của Quý Mộng. Hắn kéo lấy cổ tay Mạch Đinh: “Thứ đó trước hết nhờ cô giữ dùm”.

“Tôi không hiểu anh cậu đang nói gì”.
“Tôi nghĩ cô hiểu”.

“Sao cậu khẳng định tôi sẽ giúp cậu?”

An Tử Yến nhún vai, đưa lưng về phía cô, chân vẫn bước về phía trước: “Vì tôi phong độ hơn lão Thôi hồ ly đi”. Lời nói của An Tử Yến khiến Quý Mộng bật cười. Cô đưa tay chống cằm. Trước đây cô đánh giá An Tử Yến khá cao. Bây giờ, cô nghĩ bản thân vẫn còn đánh giá hắn quá thấp. Ngay sau đó cô đưa mắt nhìn vào màn hình máy tính. Nhân lúc Bách Thành Lâm không chú ý, cô đã chuyển hồ sơ bí mật vào máy. Thật ra lúc Mạch Đinh đưa chiếc đĩa, cô đã cho ngay vào máy. Cô còn lừa cả Mạch Đinh. Để tránh cậu để lộ. Cũng nhờ Mạch Đinh mà thu hút không ít sự chú ý của Bách Thành Lâm.

Cô không muốn biết nhiều về chuyện của An Tử Yến và Mạch Đinh. Vì nó thật ra cũng chẳng liên quan gì đến cô.

Cuộc đối thoại vừa rồi đối với Mạch Đinh mà nói không khác gì nghe ngôn ngữ nước ngoài. Rốt cuộc hai người họ đang nói cái gì? Không phải Quý Mộng đã đưa chiếc đĩa cho quản lý Bách rồi sao? Đến thang máy, An Tử Yến vẫn ôm tay cậu không buông. Mạch Đinh cố rút tay ra: “Bị người khác thấy thì biết làm sao? Chuyện đã đủ hỏng hết cả rồi. Bây giờ hình như quản lý Quý đã phát hiện quan hệ của chúng ta. Nếu cô ấy báo cáo, người bị đày đi biên ải, rất có thể là em đó”.

“Có phát hiện cũng không nói đâu.”.

“Nhưng mới nãy…”.

“Yên tâm, cô ta thông minh hơn em nhiều”. Có ai giải thích cho hắn sao? Không lẽ trong ngăn kéo của Quý Mộng có chiếc đĩa giống với đĩa của Bách Thành Lâm? Mà sao trùng hợp vậy được. Mạch Đinh nghĩ mãi vẫn không thông. Cậu giãy giãy cổ tay: “Ờ ờ. Cô ấy thông minh hơn em. Đương nhiên là em không tốt bằng cô ấy. Người ta là quản lý phòng tài vụ. Lại còn là ái nữ của sếp tổng. Em là ai chứ? Một nhân viên nhỏ bé trong công ty đến tên cũng chẳng được ai nhớ”. An Tử Yến nhìn bộ dạng nhốn nháo gượng ép của Mạch Đinh, nhẹ nhàng cong khoé môi. Lại tóm lấy cổ tay Mạch Đinh lần nữa: “Ai bảo mắt anh có vấn đề. Còn đi nắm tay, lôi lôi kéo kéo nhân viên vô danh như em”.

“Chẳng nghe ra chút ý tốt nào. Thả tay em ra. Người khác thấy bây giờ”. Mạch Đinh lại lần nữa trốn tránh. Mà trên mặt An Tử Yến lại kiểu biểu cảm trêu chọc không dễ dàng buông tha. Mạch Đinh vặn vẹo cổ tay. Miệng không ngừng uy hiếp mấy câu vô nghĩa. Càng nói, cậu càng không kiềm được mà thể hiện niềm vui nơi ánh mắt và cả khoé miệng.

– Hết chương 101 –

Chương 102: Em đã khiến anh cảm động chưa?

Thang máy dừng ở tầng một. Rốt cuộc Mạch Đinh cũng thoát khỏi An Tử Yến. Cậu đi cách An Tử Yến một đoạn để tránh bảo vệ nhìn thấy. An Tử Yến đi phía sau, chú ý đến tư thế bước đi của Mạch Đinh có chút quái lạ. Được một lúc thì An Tử Yến bắt kịp cậu: “Anh đi chậm một chút. Phải giữ khoảng cách đó”.

“Từ bao giờ tới phiên anh nghe lời em?”

Mạch Đinh khịt mũi, đi thẳng về phía trạm xe buýt. Nhưng An Tử Yến lại lái xe dừng ngay trước mặt Mạch Đinh. Mạch Đinh còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã bước xuống xe. Mở cửa sau, trực tiếp ôm ngang người cậu ném vào trong.

“Anh làm cái gì vậy? Ban ngày ban mặt… Anh cứ như vậy là muốn bị người khác phát hiện hả?”. Mạch Đinh ngồi dậy muốn mở cửa xe nhưng đã bị hắn khoá chốt: “Không bị phát hiện đâu”. Sao lời nói của hắn kiểu gì cũng đáng tin hết vậy? Mạch Đinh xác nhận lần nữa: “Anh đảm bảo?”

“Ừ, anh đảm bảo”. An Tử Yến khởi động xe. Mạch Đinh ngồi phía sau nhìn đường cong hoàn mĩ trên chiếc cổ của An Tử Yến. Sau đó cậu cúi đầu nhìn mũi giày mình: “Không phải em sợ bị các đồng nghiệp biết em thích đàn ông. Cũng không phải vì quy định của công ty. So với việc ai cũng biết mối quan hệ của chúng ta khi ở trường, em thích thế này hơn. Dù có sao đi nữa, cũng không có ai bàn tán về tình cảm của em. Em không biết phải giải thích với anh thế nào. Đại khái là em muốn yên lặng. Cứ vậy mà lặng lẽ ở bên anh thôi”.

“Không cần giải thích với anh. Không phải anh mới đảm bảo với em sao”.

“Giấy không thể gói được lửa. Em đã chuẩn bị tâm lý rồi. Trước mắt cứ hưởng thụ thời gian ngắn ngủi này đã”. Mạch Đinh lớn tiếng thể hiện khẩu khí. An Tử Yến hơi gật đầu. Khoé miệng còn mang theo tà mị: “Còn phải xem giấy gì nữa”.

Mạch Đinh chả hiểu. Lời nói của An Tử Yến nghe như thể không có nguyên nhân gì cả. Rồi một giây sau, cậu thật có cảm giác bản thân không cần phải chuẩn bị tâm lý để đối mặt nữa.

Xe về đến nhà, Mạch Đinh xuống trước đợi An Tử Yến đỗ xe. Cậu đứng tại chỗ, nhân lúc An Tử Yến không chú ý xoa xoa đầu gối. Cơn đau chỗ va chạm lúc nãy không hề giảm bớt. Cậu đang xoa xoa thì An Tử Yến đi tới. Cậu vội rút tay về. An Tử Yến đi đến trước mặt. Đột nhiên cúi người vác Mạch Đinh lên vai. Không thèm để tâm đến tiếng kêu gào của cậu mà đi thẳng vào nhà, ném cậu xuống ghế salon.

“Anh lại muốn làm gì nữa?”

An Tử Yến không trả lời mà nhìn vào đầu gối Mạch Đinh: “Cởi quần ra cho anh xem”. Mạch Đinh phản xạ có điều kiện che đi chân trái. Làm bộ ngốc nghếch: “Đột nhiên như vậy, em chưa có chuẩn bị tâm lý a”.

“Bớt lảng sang chuyện khác đi. Nhanh lên”.

Mạch Đinh đành làm theo lệnh. Vải quần ma sát với vết thương khiến cậu nhíu mày. Vết thương dần lộ ra. Đầu gối không chỉ rách da, xung quanh đó còn bấm tím cả lên. Còn hơi sung nữa. Hắn tức giận nhìn Mạch Đinh: “Em tính lúc nào thì nói cho anh biết?”

“Vết thương nhỏ thôi mà. Mới nãy lên cầu thang không cẩn thân bị ngã thôi”.

An Tử Yến không lên tiếng. Quay người đi lấy bông băng. Mạch Đinh chỉ nghe thấy tiếng đồ vật không ngừng rơi. Cậu lớn tiếng: “Hòm thuốc ở phía trên cùng. Anh đừng có phá như thế. Đợi đó em lấy cho”.
“Ngồi yên đó cho anh”.

“Anh có biết tốn bao nhiêu thời gian em mới sắp xếp hết chỗ đó không?!”.

“Không biết”.

“Phải quý trọng thành quả lao động của người khác chứ!”.

Vài phút sau, cuối cùng An Tử Yến cũng cầm hộp y tế đi ra ngoài. Lại làm loạn cả lên: “Thuốc sát trùng đó kìa!”. Mạch Đinh bất lực ngã người ra ghế. So với sự đau đớn chỗ vết thương trên đầu gối, nghĩ đến cái mớ hỗn loạn từ nãy đến giờ, cậu còn đau hơn gấp bội. Khi miếng bông tẩm thuốc chạm đến miệng vết thương. Mạch Đinh giật bắn. Khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo đủ kiểu. Không ngừng kêu than: “Nhẹ một chút. Đau. Đau đó…”.

“Nhẹ hay mạnh đều đau thôi”.

“Bao năm rồi anh phải đổi câu nói đi chứ”.

“Mạnh hay nhẹ đều đau thôi”.

“Anh nhắm em có tức chế không?”.
Xử lý xong vết thương. Mạch Đinh vốn định trực tiếp dùng băng cá nhân nhưng An Tử Yến lại cố tình băng bó. Dù không được thẩm mĩ cho lắm nhưng trong lòng Mạch Đinh rất vui vẻ đón nhận. Thậm chí cậu còn muốn chụp lại đầu gối mình để giữ làm kỉ niệm. Ở bên cạnh người yêu dù cho có làm bất cứ việc gì cũng đều là những kỉ niệm quý giá. Mạch Đinh đung đưa đầu gối, nhìn nơi An Tử Yến băng lại mà buồn cười.

“Ở mặt này với khi anh xuống bếp thật chẳng có thiên phú gì cả”. Mạch Đinh cố ý chế nhạo An Tử Yến. An Tử Yến ném đống bông băng, thuốc sát trùng sang một bên: “May còn cho em chút gì đó để tiếp tục sống. Nếu không em cũng chẳng có giá trị gì”.

“Anh…”. Nói không lại chính là nói không lại. Tức giận, cậu nằm dài ra, gác chân lên đùi An Tử Yến.

“Mạch Đinh”.

“Hả?”

“Đừng làm mình bị thương nữa”.

“Không phải em cố ý. Là tình hình lúc đó. Nếu chiếc đĩa bị…”.

“Em cứ nghĩ đến nó làm gì? Anh nói rồi. Đối với anh nó không phải là chuyện quan trọng”.

“Có thể giúp được anh… đối với em rất quan trọng”. Mạch Đinh nhìn lên trần nhà, nhẹ nhàng lên tiếng: “Dù có làm mình bị thương, em cũng muốn dùng cách của em mà yêu anh. Đau cũng là yêu. Càng đau thì càng yêu”.

Bây giờ rất muốn hỏi: Em đã khiến anh cảm động chưa?

Bàn tay An Tử Yến nắm lấy cổ chân Mạch Đinh. Cảm giác đau đớn từ vết thương nơi đầu gối truyền đến. An Tử Yến nhìn chỗ băng trắng kia: “Anh sẽ không nhận cách đó của em”. Không đợi Mạch Đinh lên tiếng, tay hắn nâng chân câu lên cao thêm một chút. Cách lớp bông băng, hắn đặt môi mình lên đó. Môi hắn có thuốc gây tê gì không, sao đột nhiên cơn đau biến mất rồi.

Có phải chỉ cần dùng yêu thương mà hôn lên vết thương, nó sẽ không còn đau nữa?

Sau này nhất định phải thử một lần mới được.

– Hết chương 102 –

Chương 103: Cơ hội thăng chức tới rồi

Bách Thành Lâm không thể làm được gì An Tử Yến. Bởi vì bộ phận chăm sóc khách hàng không thuộc quản lý của ông. Mà quản lý Thôi đương nhiên sẽ không ra mặt. Để tránh thật sự xảy ra chuyện gì liên luỵ đến bản thân, bất kỳ bước đi nào ông cũng rất cẩn thận. Tào Thành Nghị coi như thảm rồi. Anh bị Bách Thành Lâm đỉnh chỉ công tác. Ông đã tiêu huỷ chiếc đĩa cùng giữ liệu trong máy tính. Không sợ gì nữa. Nghĩ đến việc nuôi ong tay áo, ông liền tức giận không thôi. Chu Mạnh phản đối cách làm việc của Bách Thành Lâm. Hai người lời qua tiếng lại trong phòng làm việc.

“Lão Bách, bên marketing không phải chỉ có mình ông làm chủ. Thành Nghị làm chuyện gì mà phải bị đình chỉ? Ông nói thử xem”.

Bách Thành Lâm đương nhiên sẽ không ngốc mà nói hết ra. Hắn đối với sự tức giận của Chu Cách cũng không thoải mái. Lại tranh luận: “Tôi không thích thái độ của cậu ta. Hơn nữa, cậu ta chưa từng tôn trọng tôi. Chẳng lẽ ngay đến chuyện này tôi cũng không có quyền?”.

“Ông đùa sao? Bây giờ bên marketing đang thiếu người. Tôi có thấy Thành Nghị có vấn đề gì đâu. Năng lực làm việc của cậu ta quá rõ ràng. Tôi sẽ không để cho ông đình chỉ cậu ta đâu”.

“Chu Mạnh, ông còn quản cả tôi?”

“Tiếp tục bàn chuyện đi!”.

Hai người lớn tiếng cãi vã. Ngay đến bên ngoài cũng nghe thấy. Mạch Đinh đến phòng marketing có len lén nhìn Tào Thành Nghị. Anh ta chẳng qua vùi đầu vào công việc. Đối với việc bên trong căn phòng kia chẳng có liên quan gì đến mình. Mạch Đinh đi theo một nhân viên trong đó, lúc đi ngang qua Tào Thành Nghị thì nhỏ giọng nói: “Không tệ a. Còn có thể bình tĩnh làm việc như vậy”.

“Phải giả vờ một chút. Yến bảo tới đây thái độ của tôi phải tốt lên”.

Mạch Đinh khinh bỉ chứ không nói gì thêm. Cậu lấy tài liệu từ phòng marketing về giao cho An Tử Yến. Cậu lại hạ thấp âm lượng, đôi môi dường như không có chút cử động. Ở công ty lâu ngày, cậu đã thành thạo kĩ năng này rồi: “Chiếc đĩa kia không phải bị Bách Thành Lâm lấy đi rồi sao? Sao còn phải bắt ép Thành Nghị nữa?”

“Thời cơ còn chưa tới”.

“Hắn sẽ không bị sa thải chứ?”

“Ai biết”.

“Em là vì bạn bè của anh mà cảm thấy vô cùng bi ai đó”.

“Anh ơi”. Tiếng gọi non nớt cắt ngang cuộc đối thoại của hai người. Mạch Đinh quay đầu lại, nhìn thấy một bé gái mặc đầm, đầu buộc hai bùm chạy tới. Cô bé ôm búp bê chui dưới bàn làm việc. Sao đó tự nhiên nhảy lên đùi An Tử Yên ngồi. Trong đầu Mạch Đinh lúc này hiện lên một suy nghĩ xấu xa: Động tác của nó còn thành thục hơn cả mình.

“Sao em lại đến đây?”

“Vì lâu lắm rồi em không gặp anh. Cho nên nói bố dẫn tới đây. Anh thật quá đáng, không tới đưa em đi chơi”. Ngay sau đó, cô bé lại tròn mắt nhìn Mạch Đinh: “Anh ơi, ai vậy?”
“Một tiểu nhân viên vô danh”.

Anh giới thiệu em tốt quá ha! Mạch Đinh cười tít mắt nhìn cô bé: “Anh là Mạch Đinh. Người bạn nhỏ, em tên gì?”

“Vương Tích Viên”.

Nghe được câu trả lời, Mạch Đinh liền đoán được là con gái của Vương tổng. Chuyển đổi thái độ ân cần ngay. Nói không chừng đây là cơ hội thăng chức: “Không chỉ tên rất hay, Tích Viên còn rất đẹp nữa. Nhất định có nhiều bạn thích rồi”. Vương Tích Viên dường như quá quen với kiểu khen ngợi này, bình tĩnh đáp: “Bố nói em phải cẩn thận với đàn ông trong phòng chăm sóc khách hàng. Bọn họ rất có thể sẽ dùng lời ngon ngọt để lừa gạt em nhằm được thăng chức”.

Vương tổng cũng lo xa đi! Tựa như vừa nhận một cái bạt tai, Mạch Đinh còn không cười nổi: “Anh với họ không giống nhau. Phải nói lời thật lòng chứ. Anh không lừa em đâu”.

“Bố em cũng nói đặc biệt phải đề phòng những nhân viên nhỏ bé như anh”.

Nụ cười trên mặt Mạch Đinh cứng đờ. Cậu nhìn thấy được sự khinh bỉ của An Tử Yến. Nhớ tới việc người chính trực như cậu, làm sao có thể đi bằng đường tà môn ngoại đạo. Cần phải làm việc đường hoàng. Không thể thực hiện hành động xấu xa với Vương Tích Viên được. Cũng may cậu còn chưa làm gì.

“Anh ơi, chơi trò gia đình với em đi”.

“Không được”. Từ chối quá trực tiếp.
Vương Tích Viên không tức giận. Quay người lại, ôm lấy cổ An Tử Yến, đem chóp mũi vùi vào trong cổ áo hắn: “Anh ơi, ở trên người anh thích quá. Thế anh muốn chơi gì?”

“Anh thích chơi đàn ông…”. Lời nói của hắn khiến mặt mũi Mạch Đinh trắng bệch. An Tử Yến nói tiếp: “Chơi trò chơi”. Dừng lại làm gì, quá khả nghi. Nhất định là cố ý! Vương Tích Viên đương nhiên sẽ không chột dạ như Mạch Đinh: “Đàn ông thì thích chơi trò gì?”

“Nhóc con hỏi nhiều quá”. An Tử Yến bế Vương Tích Viên lên. Cô bé cười khanh khách. Lúc có trẻ con bên cạnh thì sẽ luôn nở một nụ cười khó giải thích. Ánh mắt không còn vẻ cứng nhắc mà vô cùng thoải mái, vui vẻ. An Tử Yến không mấy khó khăn để đưa Vương Tích Viên ra ngoài. Tiếng cười của cô bé cứ kéo dài mãi.

Ánh mắt Mạch Đinh chăm chú đuổi theo họ. Trong lòng thoáng hiện lên một cảm giác. Cậu biết rõ đây không phải là ghen tuông.

“Chơi với người khác nhé. Anh còn có việc”. An Tử Yến thả Vương Tích Viên xuống đất. Cô bé hiểu chuyện gật đầu: “Thế anh đứng bên trông em được không?”, Hắn không trả lời nhưng vẫn tìm chỗ trống ngồi xuống, mở máy tính lên. Những đồng nghiệp khác như nhìn thấy một dạng mật ngọt. Tất cả mọi người đều có suy nghĩ giống Mạch Đinh trước đây. Mạch Đinh ngán ngẫm lắc đầu với cái xã hội này. Bây giờ hắn lại biến thành một người thanh cao rồi.

“Tiểu mỹ nữ, bọn anh chơi với em được không? Lâu lắm rồi em không tới, làm bọn anh nhớ muốn chết”.

“Chỗ anh có đồ ăn ngon lắm. Tất cả đều là món em thích đấy”.

“…”.

Nhà nhà người người như bọn lừa đảo, khó trách Vương tổng phải nhắc nhở con gái của mình. Vì địa vị của bố có quan hệ, mà bé lại còn nhỏ nên rất dễ dụ. Mạch Đinh còn lý giải được một thắc mắc nữa. Tại sao Vương Tích Văn gọi An Tử Yến là anh mà không kèm theo tên. Thì ra ngoài An Tử Yến, ai cô bé cũng gọi thẳng tên. Thật là!

“Tiểu nhân viên, anh cũng tới đây đi”. Vương Tích Văn dùng tay chỉ Mạch Đinh. Cái lý gì mà gọi người ta như vậy. Mạch Đinh khóc không ra nước mắt. Cậu gật đầu: “Được rồi, em muốn chơi cái gì?”

“Chúng ta chơi trò gia đình. Năm người là được rồi. Những người khác có thể đi làm việc”. Cô bé hoàn toàn khác với sự nũng nịu vừa rồi với An Tử Yến. Mạch Đinh cảm thấy Tích Viên quá thành thục. Bé đã học được cách tự thoã mãn niềm vui cho mình, đồng thời an bài rất hợp lý để duy trì trật tự trong phòng chăm sóc khách hàng. Không hổ danh là con gái Vương tổng.

“Chọn anh”.

“Chọn anh. Chọn anh đi!”.

Các đồng nghiệp thể hiện toàn bộ năng lực diễn xuất của bản thân. Mạch Đinh có chút kêu ngạo vì cậu được chỉ định. Chẳng qua là chơi trò gia đình thôi mà. Chả biết có gì cần phải kêu ngạo.

– Hết chương 103 –

Chương 104: Trò chơi gia đình

Ngoại trừ nữ chính là Vương Tích Viên ra, bốn diễn viên còn lại được chỉ định là Mạch Đinh, Cao Sảng, Phùng Phỉ Mông và một nhân viên nữ khác tên Tiểu Lộ. Cao Sảng bị ép buộc tham gia. Những người không được chọn đều tỏ ra ganh tị với bốn người kia. Mà phía bên phe cánh của quản lý Thôi có thể nhìn thấy sự vui vẻ tử bên này. Bọn họ không hiểu tỉ suất hoàn thành công việc của hai bên là như nhau. Nhưng không khí bên kia luôn rất thoái mái. Lại thêm một bộ phận ganh tị.

“Bọn chị phải diễn gì đây?”. Phùng Phỉ Mông cúi người ngang tầm với Vương Tích Viên, tỏ vẻ lấy lòng. Không ngờ cô cũng thủ đoạn như vậy. Nội tâm Mạch Đinh xem thường,

“Phùng Phỉ Mông và Cao Sảng diễn bố chồng và mẹ chồng”.

“Đừng xưng hô bằng tên bọn anh như vậy”. Cao Sảng không thay đổi âm vực. Vương Tích Viên không trả lời mà tiếp tục phân vai: “Tiểu Lộ, chị vào vai chị của chồng em. Ai cũng bắt nạt em. Đến chồng cũng không giúp. Ở nhà, em phải chịu đựng tất cả”. Hôm nay là diễn cảnh bi kịch gia đình ư? Mà cái kiểu đó cũng khác gì dựa vào cuộc sống của Mạch Đinh mà viết ra đâu. Cậu khiêm tốn hỏi: “Vậy anh diễn cái gì?”

“Diễn vai chồng em”. Lại cái cảm giác thành tựu, vinh quang lướt ngang qua đầu Mạch Đinh. Vương Tích Viên chỉ định cậu vào vai chồng cô bé. Ý là trong văn phòng, ngoài An Tử Yến thì cô bé nghĩ cậu đẹp trai nhất đúng không? Ánh mắt trẻ con khó tính lắm đấy.

Vào cảnh. Mạch Đinh giả bộ vừa đi làm về, làm động tác tra chìa khoá vào ổ rồi mở cửa bước vào: “Anh về rồi”. Vương Tích Viên chào đón: “Yến, anh về rồi. Cơm canh đã sẵn sảng. Vất vả cho anh rồi, ông xã”. Mạch Đinh có cảm giác nằng nặng trên đỉnh đầu. Ngay đến chơi nhập vai cậu cũng là vật thay thế cho An Tử Yến sao? Người vợ mình yêu chẳng phải mình mà là một người đàn ông khác. Mạch Đinh hướng ánh nhìn ganh tị về phía An Tử Yến.

“Không vất vả. Cảm ơn em đã nấu cơm cho anh. Cảm ơn em đã giặc đồ cho anh. Cảm ơn em đã giữ vững ngôi nhà này. Nếu không có sự chăm chỉ của em, anh thật sống không nổi. Anh phải cảm ơn mới đúng”. Rốt cuộc Mạch Đinh đang diễn cái gì vậy?

“Không cần cảm ơn. Đây là việc em phải làm mà”.

“Không, không phải là em làm. Em đáng được anh cảm kích. Cũng đáng được anh đối xử thật tốt!”.

“Yến, em thấy anh mệt lắm rồi. Mau ăn cơm đi”.

Mạch Đinh gật đầu. Bưng chén cơm vô hình lên. Phùng Phỉ Mông ngồi gần đó. Đột nhiên gạt hết đống chén đũa vô hình xuống sàn. Cô đứng lên đạp bàn ghế: “Cô làm cái thứ gì vậy? Muốn độc chết tôi à? Làm lại cho tôi”. Vương Tích Viên ra vẻ đáng thương nhìn Phùng Phỉ Mông: “Nhưng thức ăn trong tủ lạnh không còn nữa”.Tiểu Lộ khoanh tay, thái độ cao ngạo: “Không có thì đi mua”.

“Yến, vậy em lấy chìa khoá xe của anh”. Mạch Đinh đang muốn lấy chìa khoá thì Phùng Phỉ Mông làm bộ đánh lên tay Vương Tích Viên: “Cô là tiểu thư nhà giàu à? Đi mua đồ ăn còn phải dùng xe. Đi bộ đi”.

“Nhưng chợ rất xa”.

“Xa cái gì? Xe là của nhà họ An chúng tôi. Nhà cũng là nhà họ An chúng tôi. Thứ như cô, sao có thể dùng được”. Tiểu Lộ hung dữ nói.

“Mẹ, đừng khi dễ vợ con như vậy. Cô ấy rất tốt. Có điểm nào không xứng với nhà họ An chúng ta đâu”. Kĩ thuật diễn xuất của Mạch Đinh có vẻ tốt hơn thường ngày. Đại khái là xuất phát từ bên trong. Nói ở đây đều là tượng trưng. Cậu muốn cho An Tử Yến biết thế nào mới là người chống đúng nghĩa. Nhưng khả năng của cậu không nhận được sự đón nhận của mọi người. Phùng Phỉ Mông trợn mắt nhìn cậu. Ý bảo cậu phải theo sự sắp xếp đã định sẵn. Vì vậy, Mạch Đinh không nói thêm gì nữa và nhường đất diễn cho nữ chính.
Bàn tay nhỏ bé của Vương Tích Viên vỗ ngực: “Gần đây con không được khoẻ. Có thể là do quá mệt mỏi. Hôm nay con lái xe được không?”

“Gả vào nhà họ An chúng tôi khiến cô mệt mỏi à? Thế ly hôn đi. Yến của chúng tôi không tìm được vợ chắc? Lúc đầu tôi cũng đâu đồng ý với hôn sự này. Thật không ngờ nó cứ cố chấp lấy cô”.

“Xin lỗi, mẹ, là con không tốt. Cho con ở bên Yến đi. Con sẽ phục vụ người nhà họ An thật tốt. Đừng đuổi con đi. Con lập tức đi mua đồ ăn mà”. Vương Tích Viên nhíu mày, bước ra bên ngoài nhìn khung cảnh gia đình lạnh lẽo. Mạch Đinh nhìn bóng lưng cô đơn của cô như phảng phất thấy được bản thân mình trong đó. Cậu chạy tới, ôm lấy Vương Tích Viên: “Không phải là lỗi của em. Đừng nói xin lỗi. Là nhà họ An anh có lỗi. Anh sẽ đối xử với em thật tốt”.

An Tử Yến nâng mi mắt. Mặt không biểu cảm nhìn Mạch Đinh. Vương Tích Viên dùng sức thoát khỏi Mạch Đinh: “Tiểu nhân viên, anh làm cái gì vậy? Không chơi tốt được hả!”. Cô bé vô cùng mất hứng. Mạch Đinh hối lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi. Chúng ta chơi lại đi”.

“Không chơi nữa. Em muốn ăn”.

Phạm Thiếu Quân lập tức giơ cao đồ ăn: “Bên này. Trong ngăn kéo của anh có nhiều lắm”. Vương Tích Viên lắc đầu: “Em muốn ăn kem”. Mạch Đinh vì muốn đền bù cho cô bé nên liền xung phong: “Anh dẫn em đi”. Vương Tích Viên do dự. Cô bé nhìn An Tử Yến, phát hiện anh vẫn đang bận việc, chỉ gật đầu một cái. Cao Sảng từ đầu tới cuối không hề nói một câu nào. So với mấy vật dụng vô hình kia, anh còn vô hình hơn nữa.

Sau khi mua kem, Vương Tích Viên dễ chịu hơn nhiều. Cô bé cầm lấy tay Mạch Đinh. Tay trẻ con vừa mềm lại vừa đáng yêu. Mạch Đinh không dám dùng sức quá nhiều. Vương Tích Viên liếm kem: “Tiểu nhân viên, anh biết tại sao em chọn anh làm chồng em không?”

“Tại sao?”. Mạch Đinh làm bộ trấn tĩnh tinh thần chờ đợi câu nói khích lệ chân thật từ cô bé.

“Trên người anh có mùi giống với anh ấy”. Câu trả lời của Vương Tích Viên như sét đánh ngang tai Mạch Đinh. Cậu hốt hoảng. Không lẽ vì quần áo của cậu treo chung với hắn. Hay hai người dùng chung loại xà phòng? Cậu còn không phát hiện ra mà! Lúc này đến lượt Vương Tích Viên đặt câu hỏi: “Ai cũng không có. Sao chỉ trên quần áo của anh lại có mùi giống với anh ấy vậy?”

– Hết chương 104 –

Chương 105: Mùi hương của anh thật thoải mái

Đối với khuôn mặt vô tư, trong sáng của cô bé, Mạch Đinh nuốt nước bọt một cách khó khăn. Cậu như kiểu bị vợ phát hiện có mùi nước hoa của người phụ nữ khác trên áo. Phải tìm lý do mới được. Cậu lấy điện thoại nhắn cho An Tử Yến một vài chữ ngắn gọn nhất có thể. Không lâu sau đã có hồi âm. Cậu chết trân nhìn vào màn hình. Cuối cùng đành phải gượng cười với Vương Tích Viên: “Vì nhà anh rất nghèo, không mua nổi quần áo. Nhờ có anh của em đại từ đại bi cứu giúp. Lấy quần áo cũ cho anh. Nên trên người anh mới nghe được mùi của anh em đấy”.

“Thì ra là vậy. Anh ấy thật là một con người lương thiện”. Vương Tích Viên nhảy cẩng lên. Mạch Đinh dường như muốn cắn cả lưỡi, phụ hoạ thêm: “Đúng vậy. Anh ấy quả là một người.cực.tốt”.

“Tích Viên, chuyện này em đừng nói cho người khác biết nhé. Đây là bí mật của hai chúng ta. Anh không muốn người khác biết được cuộc sống khổ cực của anh. Nếu không anh sẽ đau lòng lắm”.

“Được. Em sẽ không nói cho ai biết hết. Ba em cũng không nói luôn”.

“Ngoan lắm”.

Vương tổng xuống tầng bảy, phát hiện không thấy con gái bảo bối của mình, sắc mặt lập tức thay đổi: “Viên Viên, Viên Viên. Yến, không phải nó xuống tìm cậu à?”. Ngón tay An Tử Yến vẫn di chuyển đều trên bàn phím: “Tôi đem bán rồi”.

“Cái gì?! Cậu không muốn làm nữa à?!”. Vương tổng chỉ cần nghe đến chuyện của con gái sẽ không còn khả năng phán đoán nữa. “Bố, sao bố lớn tiếng với anh”. Vương Tích Viên giận dữ với Vương tổng. Vương tổng ôm lấy Vương Tích Viên: “Vì anh con nói đem con đi bán rồi”. Vương Tích Viên cười lớn, vươn hai cánh tay về phía An Tử Yến: “Anh ơi bế em, bế em…”. Vương tổng không muốn buông tay, ôm thật chặt con gái: “Bố tốt thế này, sao còn muốn ngã đầu vào lòng người đàn ông khác?”

“Con muốn anh bế”.

“Anh con bận lắm”.

“Con không quậy, anh bế là được”.

An Tử Yến đứng lên, nhưng không bế như ý của Vương Tích Viên mà quay người lại. Vương Tích Viên trèo lên lưng ôm lấy cổ hắn. Hắn đi về phòng làm việc của mình. Vương tổng đi theo phía sau vì sợ con gái ngã. Nhìn thật giống như đeo một món hàng. Mạch Đinh lắc đầu trở lại chỗ ngồi của mình. Cậu cảm thấy kiệt sức.

An Tử Yến vào phòng làm việc đóng cửa lại. Đối với hành động không mấy nhẹ nhàng của An Tử Yến, Vương tổng chỉ sợ bảo bối của ông gặp sự cố: “Cậu cẩn thận một chút. Coi chừng nó ngã”. Nhưng Vương Tích Viên dường như rất thích. Bởi vì ở trên lưng hắn lúc lên lúc xuống thật sự rất vui. Cô bé cứ cười khanh khách mãi không ngừng.

“Vương tổng, tôi muốn ông giúp tôi một việc”.

“Việc gì?” Sự chú ý của Vương Tổng vẫn đặt trên lưng An Tử Yến.

“Để Tào Thành Nghị giữ phòng marketing”.

“Phòng marketing? Tôi thấy cậu nghĩ sai rồi. Tôi chỉ phụ trách bộ phận chăm sóc khách hàng. Chắc không nhúng tay vào bộ phận của mấy lão khác. Miễn bàn”.

“Quan hệ giữa các ông cũng không xấu vậy chứ?”. Biểu hiện của An Tử Yến khiến Vương tổng nở nụ cười hứng thú: “Tào Thành Nghị là ai mà lại cần cậu mở miệng vậy?”“Bất quá cũng chỉ là nhân viên của phòng marketing thôi”.

“Đừng đùa tôi. Tôi nghe nói quản lý Bách bên đó xảy ra chuyện. Không liên quan đến cậu chứ?”. Vương tổng nhìn An Tử Yến. Hắn từ chối bình luận: “Thì ra ông cũng không hồ đồ. Quan hệ của ông ta và quản lý Thôi không hề đơn giản. Giữ lại công ty đối với ông sẽ là tai hoạ ngầm”.

“Tôi chỉ bảo cậu chú ý lão Thôi. Đâu nói ông ta có vấn đề”.

“Vương tổng, ông cũng đừng đùa tôi. Tào Thành Nghị hiện bị quản lý Bách gây khó dễ. Nhưng nhất định phải giữ lại để bổ sung vào vị trí quản lý Bách từ chức”.

“Không cần nói với tôi. Cậu tính toán hay cậu đã làm gì tôi đều không biết”. Vương tổng kéo con gái trên lưng An Tử Yến xuống: “Viên Viên, bố đưa con đi ăn cơm rồi lát quay lại chỗ anh chơi được không?”. Vương Tích Viên gật đầu: “Anh ơi, đợi em đó”.

“Đi đi”.

Hôm sau, Mạch Đinh đang làm việc thì phát hiện cả văn phòng im phăng phắc. Ý thức được Vương tổng đến, cậu không dám ngẩng đầu. Cho đến khi có cái bóng chạm vào đỉnh đầu cậu. Mạch Đinh biết Vương tổng đang đứng trước mặt mình, cậu đành ngẩng mặt lên: “Vương tổng, ông tìm tôi có việc gì không?”. Biểu cảm của Vương tổng khiến cho người khác kinh sợ. Mạch Đinh có dự cảm không lành. Vương tổng đưa một chiếc hộp giấy dễ thương cho Mạch Đinh. Ông kiểu muốn ăn tươi nuốt sống cậu: “Viên Viên muốn tôi đưa cho cậu. Còn không cho phép tôi mở ra xem. Cầm đi”. Vương tổng nhìn bảng tên trên áo Mạch Đinh: “Cậu tên là Mạch Đinh đúng không? Nhớ. Cẩn thận đấy”. Uy hiếp trắng trợn quá đi. Chỉ vì một chiếc hộp giấy mà cậu đắc tội với lão tổng rồi. Mạch Đinh nhanh chóng có cảm giác, tiền đồ của cậu với phụ nữ không hề tươi sáng gì.

Mạch Đinh mở chiếc hộp ra, phía trên có một miếng giấy nhỏ.

[Tiểu nhân viên:

Em cũng muốn bắt chước anh em làm người tốt. Lấy quần áo cũ cho anh. Hãy cố gắng tiếp tục sống. Vì lòng tốt của anh em nha]Mạch Đinh vội vàng xếp miếng giấy lại. Các đồng nghiệp nhìn thấy Vương tổng đi khỏi liền xông tới. Phát hiện bên trong chiếc hộp là quần áo của Vương Tích Viên. Biểu cảm trên mặt bọn họ chính là chữ khinh bỉ cũng không tả hết được.

“Hoa hoa công tử, đến Tích Viên cậu cũng không bỏ qua sao? Nó mới có mấy tuổi a”.

“Rốt cuộc cậu đã nói gì với cô bé?”

“Đơn giản chính là một tên tâm thần biến thái”.

Vừa khéo An Tử Yến đi ngang qua. Hắn dừng lại, đánh giá tình hình. Sau đó chậm rãi nói: “Tôi nhớ công ty chúng ta từng có người bị điều tra vì hành vi lạm dụng tình dục trẻ em. Không phải là cậu chứ?”. Nói xong thì hắn đi khỏi. Để lại Mạch Đinh đang mắng chửi trong bụng.

Thật xin lỗi Tích Viên. Anh không sống nổi nữa. Thật sự anh không có dũng khí mà tiếp tục sống. Cuộc sống đối với anh quá tàn nhẫn. Sống thêm nữa không biết thanh danh của anh sẽ biến thành cái dạng gì. Vĩnh biệt.

Tới động vật còn không bằng cái danh hiệu cầm thú của Mạch Đinh. Cậu ủ rủ ôm chiếc hộp về nhà. Đang cởi giày thì nghe thấy tiếng cười của An Tử Yến. Cậu trợn mắt, đem mấy lời kiềm chế trong người phun hết ra: “Cười cái gì? Đều là anh hại em. Anh còn ở đó mà cười được. Chẳng lẽ anh không có lương tâm hả? Nếu không phải anh chế ra cái lý do đó thì Tích Viên cũng đâu có lấy quần áo cũ cho em. Còn nữa, tự nhiên anh đi nói cái vụ điều tra thằng nào đó có hành vi lạm dụng tình dục trẻ em làm gì? Anh làm thế thì các đồng nghiệp sẽ nghĩ em như thế nào? Em không trông mong anh giúp em, nhưng cũng đừng cầm dao mà đâm em chứ. Anh không đau lòng chút nào hả?”. Mạch Đinh ngã người ra ghế. Cuộc sống thật quá gian nan.

“Anh sao đạt tới trình độ đó”.

An Tử Yến đưa hai ngón tay lấy chiếc quần màu đỏ của Tích Viên đặt lên đầu Mạch Đinh: “Đừng phụ lòng tốt của người khác. Mau mặc vào đi. Rất hợp với em đấy”. Mạch Đinh nghe được tiếng cười rất rõ ràng của An Tử Yến. Cậu đứng lên, lôi chiếc quần xuống: “An Tử Yến, anh… anh thật…”. Mạch Đinh đánh vào ngực An Tử Yến: “Em muốn liều mạng với anh!”.

“Liều mạng của em? Thôi đừng cố”.

“Có phải muốn em khóc anh mới hài lòng không?”

“Em khóc đi”. An Tử Yến đè ngược Mạch Đinh đang nhặng xịt trên người hắn xuống. Mặt cậu bị dí sát vào người An Tử Yến. Cậu đột nhiên dừng lại. Hơi thở An Tử Yến dẫn dụ cậu thực hiện hành động tiếp theo. Cậu vươn tay ôm lấy cổ hắn. Cậu học theo động tác của Vương Tích Viên. Đưa chóp mũi vào trong cổ áo An Tử Yến: “Anh ơi, mùi hương của anh thật thoải mái”.

“Vậy sao?”. An Tử Yến mớn lấy vài sợi tóc trên đỉnh đầu Mạch Đinh. Hắn đưa tay chạm vào gáy cậu: “Vậy chơi trò chơi mà đàn ông thích nhất đi”.

“Bại hoại!”. Mạch Đinh trách cứ.

– Hết chương 105 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau