CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thời gian

Em sống trong thế giới thực, rồi gặp được anh nơi cửa phòng số 501 ấy.

Trong khoảnh khắc, em cứ nghĩ đó là ánh mặt trời che đi đôi mắt và tâm trí em.

Bắt đầu từ lúc đó, anh đã mang đến cho em một câu chuyện cổ tích.

Mọi chuyện diễn ra như ánh sáng tươi đẹp từ xung quanh tràn đến, anh đứng trong tầm mắt em.

An Tử Yến! Em gọi tên anh, rồi biết làm gì bây giờ? Lời nói yêu thương dành cho anh nhiều như vậy, em phải nói lời nào trước đây?

— Mạch Đinh —

Vô số lần dùng những ngôn từ cay độc để miêu tả thời gian, nhưng nó vẫn cứ như vậy. Không ngừng trôi đi khinh thường loài người bé nhỏ. Nó thì nhàn nhã trôi qua trước mặt con người, con người thì đang dần thay đổi, tệ thật mà. Chỉ có trẻ con mới mong thời gian trôi qua thật nhanh mà thôi. Mạch Đinh đã không còn bé bỏng gì thì đang nhíu mày suy nghĩ về vấn đề này. Ngồi bên cạnh, cái con người được Mạch Đinh cho là không còn thuốc cứu chữa, đang gục mặt xuống bàn mà ngủ. Buổi sáng Mạch Đinh đã không dễ dàng gì mới lôi được hắn xuống giường, giờ hắn lại còn ngủ trong lớp nữa.

“An Tử Yến, anh có biết xấu hổ không hả?!”. Mạch Đinh rốt cuộc cũng không nhịn được mà phàn nàn An Tử Yến không phù hợp với hình tượng quốc hoa mẫu mực của đất nước. Cho dù hai người đã ở bên nhau một thời gian, nhưng vẫn chưa có nickname gì dành cho nhau.

“Ồn chết đi được”.

“Em mới nói một câu anh đã thấy ồn á? Sắp thực tập rồi, anh phải lo lắng đi chứ!”

“Lo lắng là cảm giác mà những người bị khuyết tật về tinh thần mới cần thôi”.

Mạch Đinh không phục ôm tay: “Em chính là nghiêm túc đối diện với vấn đề nghề nghiệp. Những người già dặn, siêng năng và trung thực như em đây, nói không chừng đến lúc đó sẽ có rất nhiều công ty tranh dành để có được em đấy. Em thật lo lắng cho anh. Đến lúc đó, ngàn vạn lần đừng nản chí mà làm những hành động hủy hoại đời thanh niên a”. Mạnh Đinh dường như có thể đoán được tương lai, dùng ánh mắt đồng cảm nhìn An Tử Yến. An Tử Yến ngẩng đầu lên, lấy tay chống mặt: “Tranh dành để có được em? Nếu không phải anh miễn cưỡng tiếp nhận em, em đã sớm bị chai bao lượm về bán đồng nát rồi”.

“Em không phải là rác!!”

“Ai nói em là rác?’’

“Chuyện này còn không phải đi”.

“Anh nói rõ ràng em là đồng nát cơ mà”

“Anh…”, khả năng đối đáp của cậu có tiến bộ thế nào cũng không thể qua được An Tử Yến. Mạch Đinh không cam lòng, không cam tâm, mà cũng không có cách gì cả, cậu quay lại chủ đề chính: “Anh định làm gì?”. Câu hỏi vừa được đưa ra vài giây, cậu lại tiếp tục: “Ngàn vạn lần đừng làm nhà văn đó. Anh xem trong mấy cái truyện ma, có rất nhiều nhà văn muốn đến cái chốn hoang vu khỉ ho cò gáy tìm cảm xúc gì gì đó, kết quả là tinh thân không bị phân liệt thì cũng chết rất thảm”.“Cảm ơn ý kiến quý giá của em”. An Tử Yến trêu.

“Đừng khách sáo, có thể ở trên đường đời giúp đỡ anh thì cũng là điều nên làm mà”, Mạch Đinh không nghe ra ý châm chọc, vẫn tiếp tục: “Em quyết vì Tổ quốc mà cống hiến a”.

“Em biến mất khỏi Tổ quốc chính là sự cống hiến lớn nhất đấy”.

“Anh nghiêm chỉnh một chút đi. Hồi nhỏ em còn muốn làm cảnh sát đó”. Cậu mơ màn nhớ lại bài tập làm văn lúc nhỏ. An Tử Yến mặt mày vô cảm nhìn Mạch Đinh: “Đừng có kéo thấp tỉ lệ phá án của cả nước”.

“Thế làm nhà khoa học”.

“Đừng có làm giảm tốc độ tiến bộ khoa học kĩ thuật của cả nước xuống”.

“Thầy giáo!”

“Đừng làm giảm trình độ giáo dục của đất nước đi”.

“Trong mắt anh, em có còn chút giá trị nào không đấy?”An Tử Yến quay đầu sang chỗ khác. Mạch Đinh càng thêm tức giận: “Anh quay lại trả lời cho em!”

Đã năm 4 đại học rồi, An Tử Yến vẫn không thay đổi gì mà Mạch Đinh cũng vậy.

Tan học về nhà, Mạch Đinh không kịp chờ đợi mà bay đến trước bàn máy tính. Học kì hai năm 4 là có thể bắt đầu thực tập rồi. Sự tình là do hôm nay trong lớp có một bạn đã tìm được đơn vị thực tập, điều này khiến Mạch Đinh sốt ruột theo. Cậu lướt qua một trang web, càng xem cậu càng thất vọng. Công ty tốt một chút thì đều đòi nhận người có kinh nghiệm, trình độ học vấn cao. Ai đi chiêu mộ đám thực tập sinh gà mờ chứ. Cậu nản chí, ủ rủ đi ra phòng khách, hướng về phía An Tử Yến đang nằm nửa người trên ghế salon đọc sách nói: “Tương lai của em vô cùng xám xịt a”.

“Cần gì nói chuyện anh đã biết?”

“Chính là lúc nào anh cũng nguyền rủ em nên mới hại em ra nông nổi này đấy”. Mạch Đinh đổ trách nhiệm lên An Tử Yến.

“Anh là có lòng tốt cho em nhìn rõ thực tế”.

“Lòng tốt của anh em không chịu nổi”. Mạch Đinh ngồi lên người An Tử Yến, lại tiếp tục buồn khổ. Thỉnh thoảng ức chế nhìn An Tử Yến. Thật là hâm mộ thái độ nhàn nhã của hắn. Không lẽ hắn không sợ nghèo đói mà chết sao? Mà chắc là không rồi. Ở phía sau còn có tiền của bố mẹ đợi hắn gặm cơ mà. Thật đáng xấu hổ. Đây tuyệt đối là lòng ganh tị của Mạch Đinh. Chẳng qua, cậu lại có suy nghĩ khác. Cậu và An Tử Yến đã kết hôn, vậy bố mẹ giàu có của hắn cũng là bố mẹ giàu có của cậu thôi. Quả nhiên là một học sinh xuất sắc.

Suy nghĩ lung tung quá rồi. Mạch Đinh lại bắt đầu cân nhắc về chuyện nghề nghiệp của bản thân. An Tử Yến chuyển ánh mắt đang đọc sách sang khuôn mặt ủ rủ của Mạch Đinh. Hắn ngồi thẳng người, dùng sách che mặt cậu lại: “Chi bằng mỗi ngày anh trả em một tệ, em làm việc cho anh, thế nào?”

“Em trả anh 2 tệ, mỗi ngày anh khen ngợi em, thế nào?!”, Mạch Đinh vặn lại. An Tử Yến không trêu chọc cậu nữa: “Em muốn làm gì?”

“Việc gì cũng được, chỉ cần có thể, miễn là có thể khiến em tỏa sáng là được”.

An Tử Yến thật không muốn nói chuyện với cậu nữa, nhưng hắn vẫn tiếp tục: “Cụ thể hơn xem”.

“Bây giờ thực tâp còn có thể chọn cái gì? Em là muốn nhân lúc trước khi tốt nghiệp tích lũy kinh nghiệm. Xem thử phải như thế nào để nhập vào xã hội. Chờ sau khi tốt nghiệp thì tìm công việc ổn định. Nhưng bây giờ, không có nhiều công việc cho sinh viên thực tập cho lắm”.

“Em cho rằng công việc là thứ có thể mua bán bên ngoài sao? Hôm nay em cần thì người ta sẽ mang đến tận cửa cho em ngay à?”. Lời nói của Mạch Đinh, An Tử Yến cũng hiểu. Cậu là đang sốt ruột, lo lắng không kiếm được việc làm. Cậu suy nghĩ rất nhiều cho tương lai. Không có cách gì có thể bất chấp sống như An Tử Yến được. Bởi đối với Mạch Đinh mà nói, cuộc sống là một chuyện vô cùng nghiêm túc. Tính cách khác nhau cùng tồn tại, âu cũng là chuyện đương nhiên. Có một số người luôn ước mơ tìm được người giống với bản thân họ. Kiểu suy nghĩ này, trừ đi những nguyên nhân có tỉ lệ rất thấp, thì bọn họ ở cạnh bên nhau chính là một chuyện nhàm chán vô vị. Hai người mà cũng chỉ như một người.

“Cơ mà sau này em không tìm được việc làm thì anh phải làm sao?”. Khẩu khí Mạch Đinh không nhỏ. Bởi vì cậu không thể mường tượng được một người thờ ơ với mọi thứ như An Tử Yến lại có thể làm được cái gì. Chỉ có thể dựa vào chính cậu mà chống đỡ ngôi nhà này mà thôi. An Tử Yến vỗ vỗ mặt Mạch Đinh. Cũng chẳng phải hành động thân mật của tình nhân gì. Ngược lại, nó giống vài cái tát của tầng lớp thượng lưu tặng cho đám dân đen như trong phim xã hội đen: “Em có phải quá đề cao bản thân không? Muốn nuôi anh hả? Em có biết anh đắt thế nào không?”. Mạch Đinh muốn phản bác cái lời nói không biết xấu hổ của An Tử Yến. Cậu ngẩng đầu lên nhìn hắn. Có lẽ từ đầu nên đọc nhiều từ điển một chút. Mạch Đinh đã dùng hết mọi ngôn từ trong đầu để miêu tả vẻ đẹp của hắn rồi. Cậu khẽ nhếch miệng, không nhìn ra là cười hay mưu tính chuyện gì. Hai tay Mạch Đinh không kiềm được mà đưa lên, vồ vập ôm lấy An Tử Yến, tình yêu quá nhiều thật dễ khiến cho con người ta khuất phục a. Cậu nói: “Đúng rồi, anh rất là đắt giá”.

“Em làm cái gì vậy? Buông ra”. An Tử Yến mắng.

Chương 2: Anh lúc nào cũng tùy tiện

Một tuần sau, rốt cuộc Mạch Đinh cũng nhận được thông báo của một đơn vị thực tập. Cậu vô cùng mừng rỡ. Nhưng chỉ hai giây sau, cậu đã tỉnh táo lại. Vừa mới bắt đầu chẳng qua là gặp hên thôi. Cậu không nghĩ sẽ tìm được việc nhanh như vậy. Nhưng nếu cậu đi thực tập thì cũng đồng nghĩa với việc không thể cùng đi học với An Tử Yến, không thể ngồi bên cạnh quản chế hắn nghe giảng. Hắn có khi nào lại ngủ nướng rồi đi học trễ không? Nếu không mang sách theo thì ai cho hắn mượn xem đây? Cuộc sống thường không theo ý muốn, nhưng cậu lại muốn bước vào giai đoạn trưởng thành sớm hơn người khác, mà An Tử Yến dường như đã chững lại rồi.

Cho dù hai người họ đã kết hôn, Mạch Đinh vẫn cảm thấy cậu không có quyền can thiệp vào sự lựa chọn của An Tử Yến. Không thể buộc hắn kiểu như: “Anh phải giống như em đây này”. Mạch Đinh có thể làm như vậy, An Tử Yến sẽ đồng ý thôi. Dù không muốn cũng sẽ đồng ý. Mạch Đinh biết điều đó. Cậu như đã biết ngay từ lúc mới quen, cậu lôi An Tử Yến mặt mày bất đắc dĩ vào canteen hoặc đến siêu thị rồi. Nhưng cậu không muốn làm như vậy, mà bây giờ cũng không phải là canteen hay siêu thị gì cả.

Cậu có nên đi hay không? Mạch Đinh không phải muốn tìm cho mình lý do gì vĩ đại. Là hy sinh vì An Tử Yến? Cậu đơn giản chính là không muốn rời xa An Tử Yến mà thôi. Cậu giấu sự lo lắng của mình trong lòng, phe phẩy đơn thực tập trên tay trước mặt An Tử Yến, còn bày ra biểu cảm kiểu lớp phó học tập đầy kiêu ngạo: “Đồng chí, sao? Sáng mắt ra chưa? Là vàng thì kiểu gì cũng phải tỏa sáng thôi. Không nghĩ em cũng có ngày hôm nay. Ha ha ha… Nữ thần may mắn đích thị là chiếu sáng lên em rồi”. An Tử Yến giật lấy tờ đơn thực tập, vò thành một cục rồi ném về phía sau: “Chướng mắt”.

Mạch Đinh cuống cuồng lượn đơn thực tập về, cẩn thận là phẳng: “Nhất định là ganh tị a. Trong cuộc sống này mà Mạch Đinh lại đi trước An Tử Yến, cho nên anh ức quá đâm tức giận”.

“Đừng có đặt tên em cạnh tên anh. Đó chính là sự sỉ nhục với tên anh”.

“Bây giờ anh có nói gì thì cũng không thể đả kích em được”.

“Phải không?”, giọng điệu An Tử Yến có ý tứ thâm sâu. Hắn đánh giá Mạch Đinh từ trên xuống dưới, mấy năm nay, cậu đã luyện được “hệ thống chống An Tử Yến bắt nạt”. Vì vậy, cần phải đổi chủ đề để ngăn chặn An Tử Yến nói tiếp điều định nói: “Bất quá, nếu em đi thực tập rồi, anh ở trường sẽ cảm thấy cô đơn lắm. Anh có thể tâm sự nỗi lòng của anh cho em biết, nói không chừng em sẽ ở lại với anh đó”. Mạch Đinh thử thăm dò.

“Anh đề nghị em trước khi đi thực tập, nhớ đến bệnh viện kiểm tra thần kinh một chuyến. Mấy ngày trước, là ai đòi muốn đi làm?”

“Con người ấy mà, phàm có được cái gì thì sẽ không còn hứng thú như trước nữa a. Em, em không phải là…”, Mạch Đinh còn chưa nói hét câu đã bị An Tử Yến nhanh chóng ngăn lại: “Nội dung tiếp theo không cần nói anh cũng biết rồi”. Hệ thống “Phòng ngự sến súa của Mạch Đinh” trong người An Tử Yến cũng phát ra báo động.

Mạch Đinh cúi đầu. Cậu không phải là người giỏi che giấu cảm xúc, tâm tình còn rất dễ bị nhìn thấy. Thằng cha này sẽ không nghiêm túc nói chuyện với cậu đâu. Hai người nói chuyện thì có mỗi cậu cho là đó chuyện quan trọng, kiểu gì cũng lộ ra điểm buồn cười. An Tử Yến dùng đầu bút bi nâng mặt Mạch Đinh lên: “Em vầy là sao?”

“Dù sao thì cũng không phải biểu cảm vui vẻ gì”.

“Mà, anh không hiểu. Sao em cứ dùng cái IQ của đứa trẻ 5 đến 10 tuổi mà suy nghĩ vấn đề vậy?”. Nghe được câu hỏi của An Tử Yến, Mạch Đinh còn đang bận chuẩn bị tức giận thì An Tử Yến bồi thêm: “Giống như trước đây đối với việc làm lớp phó học tập hay đi tuần trăng mật ấy. Em đi thực tập cũng đâu phải ở châu Phi. Tan ca rồi cũng sẽ về nhà. Trước đây chúng ta không học cùng trường cũng không phải là không sống như thế”.

“Sao mỗi lần bị anh nói, em thật là có cảm giác chỉ số IQ của em cũng chỉ từ 5 đến 10 tuổi thôi nhỉ?!”. Mạch Đinh dễ dàng bị thuyết phục, nên cứ cho An Tử Yến nói rất có lý. Hắn đối mặt với mọi chuyện luôn rất trực tiếp và vô cùng đơn giản. “Như vậy cũng tốt, em có thể giảm bớt thời gian bị anh trêu chọc”.

“Rõ ràng là anh đang lo lắng cho em”.

“Phi! Phi! Cách lo lắng của anh, em hiểu chết liền!”

“Mới rồi để tránh đả kích em, anh vốn là định nói IQ từ 1 đến 3 tuổi, sau lại đổi từ 5 đến 10 tuổi”.

“Em không cần anh lo lắng cái kiểu đấy!!”, Mạch Đinh nhéo An Tử Yến.———–

Ngày mai phải đi phỏng vấn, Mạch Đinh nằm trên gường mà sốt ruột không ngủ được. Cứ cách vài phút là phát ra tiếng thở dài. Ngày mai phải mặc cái gì? Nói làm sao mới được? Lý lịch liệu có viết quá sơ sài? Vừa nghĩ đây, cậu đột nhiên ngồi bật dậy, nhảy xuống giường lôi tờ khai lý lịch từ trong balo ra. Cậu quên rằng trên giường vẫn còn một con người tính khí nóng nảy đang ngủ. Tiếng động cứ truyền đến bên giường bức An Tử Yến mở mắt: “Em…”. Hắn vừa nói được một chữ, Mạch Đinh đã cướp lời: “Thì ra là anh chưa ngủ, có phải đang lo lắng cho em không?”

“Đừng ảo tưởng nữa”.

“Anh giúp em xem cái sơ yếu lý lịch này chút đi. Tự em viết rồi sau cùng lại thấy không hài lòng. Để em đọc cho anh nghe. Tôi là người có lối sống tích cực và có nhiều sở thích, trung thực, kiên trì, rộng lượng bao dung, có nhiệt huyết học tập, mạnh mẽ khám phá cái mới, thích sự đối đầu trong công việc, tôi sẽ dùng sức lực nhỏ bé của mình sẽ hướng tới một tương lai tươi sáng, tôi sẽ…”

“Tối nay em sẽ chết”. Không thể nhịn được nữa, An Tử Yến dùng gối che mặt Mạch Đinh lại. Hai tay Mạch Đinh vung vung tứ phía. Cuối cùng, bên dưới gối phát ra âm thanh mơ hồ: “Em… em sai rồi”. Lúc này An Tử Yến mới buông cậu ra. Hắn tắt đèn: “Ngủ nhanh”.

“Em không ngủ được, một chút anh cũng không quan tâm em hự?”

An Tử Yến kéo Mạch Đinh vào lòng, để đầu cậu tựa lên cánh tay hắn: “Vậy để anh quan tâm em. Kể chuyện cổ tích cho em nghe nhỉ?”. Có bẫy, nhất định là có bẫy! Cảnh tượng trước đây khiến cậu mất ngủ được chính vì nghe hắn kể chuyện cổ tích cho nghe vẫn còn sờ sờ ở trước mắt.

Mạch Đinh vờ mệt mỏi: “Mệt quá”, nói xong thì quay đầu đi, làm bộ ngủ như chết, khoảng thời gian từ từ chìm vào giấc ngủ cũng không có.

Sáng… trời còn chưa sáng hẳn, Mạch Đinh đã rời khỏi giường. Cậu đi vào nhà tắm vỗ vỗ mặt. Quẹt kem đánh răng lên bàn chải, hùng hổ chà mọi ngóc ngách trong khoang miệng. Đợi đến khi xong hết các thủ tục, cậu ra khỏi nhà tắm thì mặt mày như nhìn thấy ma. An Tử Yến đã dậy rồi. Hắn… hắn mà lại dậy cùng lần với cậu á! Mạch Đinh dường như mỗi ngày đều sẽ phải tốn rất nhiều nước bọt mà gọi hắn, chửi hắn, cầu xin hắn, mà hắn cũng có chịu động đậy gì đâu.An Tử Yến lướt qua người Mạch Đinh, tiện thể đưa tay giúp Mạch Đinh khép miệng đang há hóc vì kinh ngạc của cậu lại. Mạch Đinh cứ nhìn theo An Tử Yến mãi: “Anh sao lại dậy rồi?”

“Em quản làm gì?”, đáp lại có chút hung dữ.

Mạch Đinh không có thời gian mà kinh ngạc nữa. Thay đồ xong, cầm hai miếng bánh bao nhét vội vào miệng, rồi uống một ngụm sữa để bánh trôi xuống cổ dễ hơn. Đi đến cửa, vừa định nói gì đó với An Tử Yến thì hắn cũng đã thay đồ xong rồi. Hắn cầm tờ lý lịch của Mạch Đinh hôm qua nhét vào đầu giường đập lên đầu cậu.

“Anh cũng muốn ra ngoài hả?”, cậu cảm động bỏ tờ đơn vào túi xách, vừa mang giày vừa hỏi An Tử Yến.

“Em quản làm gì?”, lại câu cũ nhưng hung dữ hơn nhiều.

Mạch Đinh lúc sau mới phản ứng lại. Hắn có phải là muốn đi cùng cậu không? Nhưng chưa từng thấy có người nào lại thể hiện sự quan tâm mà bạo lực như vậy! An Tử Yến rất ghét dậy sớm, nhưng không còn cách nào khác, hắn nhìn Mạch Đinh, tên nhóc này mỗi lần khẩn trương kiểu gì cũng gặp chuyện không hay.

“Còn không mau đi”.

Mạch Đinh mất hứng: “Anh hung dữ làm gì!”. Cậu đi đến trước mặt An Tử Yến, vì không thể kiềm được mà khóe miệng khẽ nhếch lên bán đứng cậu mất rồi.

Suốt dọc đường đi, hắn không hề có lời nói gì khích lệ, một câu cũng không có. Miệng hắn chính là không nói ra được lời nào tốt đẹp cả. Bất quá có An Tử Yến bên cạnh, Mạch Đinh giảm đi bớt phần nào sự nôn nóng.

Đứng bên dưới tòa nhà, Mạch Đinh dùng sức mà hít vào thở ra. Cậu biết An Tử Yến chỉ có thể đi cùng cậu tới đây thôi. Cậu không thể quá phụ thuộc vào An Tử Yến. Nếu như một người quá phụ thuộc vào người khác thì tình yêu sẽ không lâu bền được, chỉ để lộ ra vẻ hèn nhát và cảm giác thiếu an toàn mà thôi. Không chỉ là bây giờ, sau này còn rất nhiều việc cần cậu phải trưởng thành hơn nữa.

Đường lối thì được nhưng hành động lại chính là của kẻ nhát gan. Vừa mới chuẩn bị bước vào công ty, cậu lại quay ngược trở ra, chui vào một góc nhỏ. An Tử Yến đút hai tay vào túi quần nhìn Mạch Đinh đi qua đi lại. Cuối cùng, không thể làm gì khác hơn là đi đến chỗ Mạch Đinh: “Em làm gì vậy?”

“Để em thở thêm mấy lần nữa đã”.

“Em có hít hết oxi trên trái đất này thì cũng vô ích, em vốn nhọ lắm”.

Mạch Đinh ôm đầu: “Không cần anh nói em cũng biết. Kiểu người giống như anh cứ tùy tiện mà thi nhưng lại có kết quả tốt. Lại còn có nhan sắc khiến cho người ta ghen tỵ thì làm sao hiểu được hoàn cảnh bi ai của những người bình thường như em. Đồ may mắn!”. Mạch Đinh đang thao thao bất tuyệt thì An Tử Yến rút một tay ra khỏi túi quần, nắm cổ áo Mạch Đinh kéo lại gần: “Chia bớt chút may mắn của anh cho cái người xui xẻo như em đây”. Dứt lời, hắn cúi xuống hôn lên môi cậu. Chẳng qua chỉ là một nụ hôn nhẹ, nhưng nó cũng đủ chiếm hết tâm trí Mạch Đinh.

Hắn lại làm những chuyện tùy tiện rồi. Đã cảnh cáo biết bao nhiêu lần mà chẳng khi nào hắn chịu nghe cả. Nhưng thật may là hắn luôn không nghe lời.

Chương 3: Có lẽ thời gian cũng không tồi tệ đến như vậy

An Tử Yến lay Mạch Đinh: “Có thể đi được chưa?”

Mạch Đinh còn lâng lâng, ngu ngơ gật đầu: “Rồi”.

Cậu đi vào tòa nhà, bấm thang máy lên tầng 3 mới phát hiện quy mô công ty này cũng không lớn lắm. Có vài người đi đến trước mặt Mạch Đinh rồi nhanh chóng lướt qua cậu. Không ai buồn nhìn cậu lấy một lần. Mạch Đinh cầm lý lịch trên tay lúng túng không biết hỏi ai. Đứng một hồi lâu cậu mới đi đến chỗ một chị gái mặt mày có vẻ thân thiện: “Chào… chào chị, hôm nay tôi đến phỏng vấn. Tôi là Mạch Đinh”. Nữ nhân viên nhìn lên, quan sát Mạch Đinh từ trên xuống dưới. Trong lòng Mạch Đinh khẩn trương. Cô này quay ra phía sau hỏi đồng nghiệp: “Công ty có tuyển dụng hả?”

“Không biết, có nghe nói gì đâu”.

Đoạn đối thoại của hai người khiến cho Mạch Đinh càng lúng túng hơn. Tất cả mọi người đều không biết chuyện gì. Cậu trở thành một vị khách không mời mà đến quấy rầy công việc của người khác. Viễn cảnh đồng nghiệp trong ty thân thiện, không khí làm việc đoàn kết mà cậu được xem trên ti vi trước đây đều không có. Toàn bộ phòng làm việc im phăng phắc, ai nấy đều chăm chăm làm việc của mình.

“Tôi giúp cậu hỏi quản lý”, nữ nhân viên mở lời giúp đỡ Mạch Đinh đang không biết làm thế nào. Cô nhận sơ yếu lý lịch của cậu rồi vào một căn phòng khác. Không lâu sau cô đã ra ngoài. Cô gọi lớn một nam nhân viên tầm 30 tuổi ngồi ở góc phòng: “Cao Quốc, quản lý bảo anh hướng dẫn người mới”.

Nam nhân viên không tình nguyện lầu bầu nói: “Sao cứ phải là tôi?”

Mạch Đinh không hiểu mô tê gì liền được nhận vào công ty. Sau đó cậu nghe mọi người nói chuyện mới biết trong công ty có một nhân viên nghỉ sinh. Không thể làm được nữa nên bắt buộc phải để thực tập sinh làm thay một thời gian. Mạch Đinh giống như học sinh vừa mới nhập học đứng cạnh thầy giáo, mặt đần ra nhìn chằm chằm vào Cao Quốc đang vùi đầu vào công việc: “Xin hỏi, tôi có thể giúp gì không?”. Đến ngẩng đầu, Cao Quốc cũng không làm. Anh cầm một xấp tài liệu bên cạnh, giọng nói bực bội: “Sang bên sắp xếp thông tin trong này, tiện thể pha cho tôi ly cà phê”.

“Vâng”.

Trong công ty, người mới đương nhiên trở thành đối tượng dễ bị sai vặt nhất. Các công việc hỗn tạp như pha cà phê, mua đồ ăn … ai nấy cũng đều gọi Mạch Đinh. Dĩ nhiên, biểu hiện của Mạch Đinh lại không được mọi người hài lòng. Bởi vì cậu muốn làm tốt tất cả mọi việc nhưng ngược lại, chỉ thể hiện được sự vụng về của bản thân. Nào là đổ cà phê, chuyện Cao Quốc giao cậu cũng không làm tốt. Cậu hơi thất vọng. Suy nghĩ lúc này An Tử Yến nhất định là đang nhàn nhã ngồi trong lớp học mà gác chân lên ghế, cậu không khỏi hâm mộ. Nhưng Mạch Đinh loại bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu ngay sau đó. Cũng không thể để hắn xem thường được. Nếu cậu làm không được. Sau này lấy gì mà nói An Tử Yến. Làm việc khổ cực chỉ vì nguyên nhân này thôi sao?

Đến giờ nghỉ trưa, tất cả mọi người đều đi ra ngoài ăn cơm. Mạch Đinh ở lại cuối cùng mang hồ sơ đã chỉnh sửa đặt lên bàn làm việc của Cao Quốc. Cậu lấy điện thoại ra gọi cho An Tử Yến.

“Anh cũng không gọi điện cho em hỏi xem em có được nhận không hả?”

“Cái loại công ty bé tí tẹo có cái gì nhận với không nhận. Dù sao cũng đang thiếu người, vừa lúc cho em tích lũy kinh nghiệm, cũng không có áp lực gì quá lớn”, An Tử Yến biếng nhác nói chuyện.

“Nói như thể anh biết hết rồi ý”. Mạch Đinh vừa dứt lời, cậu lại nhớ có chuyện gì đó không đúng lắm. Cậu không có nói cho An Tử Yến biết địa chỉ công ty, mà sáng nay hắn liền trực tiếp đưa cậu đến chính xác nơi cần đến luôn. Lúc đó cậu quá lo lắng nên không chú ý nhiều lắm.

“Anh lại làm cái gì sau lưng em phải không?”, Mạch Đinh hỏi.

“Chẳng qua là anh cho người điều tra một chút. Thật đáng tiếc, chỉ là công ty hợp pháp. Anh còn hy vọng là nơi buôn bán người trá hình, có thể đem em đi để anh được giải thoát”.

“Anh rãnh rỗi như vậy thì dành thời gian học tập cho tốt đi không được à?!”, Mạch Đinh không hề hài lòng một chút nào. May mà gọi điện thoại nên hắn không nhìn thấy vẻ mặt của cậu.

“Học tập cho tốt nghe nó ngu ngu”.

“Con khỉ, anh xem anh đang nói cái gì đó? Mặc dù em tạm thời đi xa, nhưng anh thân là người nhà của lớp phó học tập thì phải thay em làm gương cho mọi người chứ. Có phải mọi người rất nhớ cái không khí học tập hiệu quả mà em đã xây dựng nên không?”“Họ không còn nhớ em là ai nữa rồi”.

“Sự tồn tại của em nó nhỏ bé vậy sao?”, Mạch Đinh tổn thương.

“Ờ, đại khái chỉ có anh nhớ thôi”. Hắn lại vậy, tùy tiện đột kích bất ngờ, Mạch Đinh còn chưa biết trả lời thế nào thì An Tử Yến đã hỏi tới: “Ăn cơm chưa?”

“Chưa có ăn”.

“Thần kinh suy nhược đến mức ăn cơm còn phải gọi cho anh à?”

Điện thoại ngắt, Mạch Đinh nhìn điện thoại trăn trối phừng phừng hai lỗ mũi, rồi chạy nhanh ra khỏi công ty. Có lẽ Mạch Đinh mãi mãi sẽ không có cách gì quen được với cách biểu đạt tình cảm của An Tử Yến. Giống như ở trong bóng tối bất an là tìm kiếm khắp nơi, không biết khi nào, ở đâu thì ánh sáng ấm áp sẽ đột nhiên xuất hiện. Càng nhiều ánh nắng lắng đọng, cậu có thể mỉm cười trong bóng tối. Bởi vì hôm nay đã khẳng định được một điều: Hắn, sẽ không bao giờ bỏ mặc cậu cho dù có chuyện gì.

Ngày làm việc đầu tiên, biểu hiện thiếu chuyện nghiệp của Mạch Đinh khiến Cao Quốc chê cười không ít. Anh là một người nghiêm túc, lại còn hơi cổ hủ, rất sợ phiền phức. Quản lý đem Mạch Đinh giao cho anh phụ trách khiến anh bực bộ trong lòng nên khi nhìn Mạch Đinh, anh không thấy có điểm gì vừa mắt hết. Huống hồ cái gì cậu cũng không hiểu mà Cao Quốc cũng không đủ kiên nhẫn mà dạy dỗ đến nơi đến chốn. Về phần các đồng nghiệp khác đối với Mạch Đinh thì không ghét mà cũng không thể nói là thích. Dù sao, con người ta cũng rất khó khăn đối với việc vừa gặp người khác đã có cảm tình.

Cho đến lúc tan việc, cái dạ dày co thắt của Mạch Đinh mới được thả lỏng. Tâm trí cậu vẫn chưa hết ngạc nhiên với những việc xảy ra trong ngày hôm nay. Có chút không thật. Cậu cảm thấy cậu chỉ mới là một sinh viên ngồi học trên lớp. Đối với sự thay đổi của cuộc sống, cậu còn chưa kịp thích ứng. Trong nháy mắt, cậu có cảm giác bản thân như biến thành người lớn. Mạch Đinh đút tay vào túi quần đi bộ về nhà. Cậu thật thông minh khi hầu hết cậu đều nộp đơn xin việc vào các công ty gần nhà.

Đi bộ tầm 20 phút là đến nhà. Lúc lên lầu, cậu nghe được có tiếng bước chân truyền đến. Hóa là An Tử Yến cũng đã tan học rồi. Không kiềm được cười gian hai tiếng. Cậu núp trong một khúc cua để chuẩn bị hù An Tử Yến. Dù đã lâu lắm rồi nhưng cậu vẫn mãi không chịu từ bỏ những chiêu có thể trêu chọc An Tử Yến. Cũng bởi vì cậu rất muốn báo thù những uất ức mà lúc xưa cậu phải chịu. Đặc biệt là hôm ngày cá tháng tư đó! An Tử Yến vừa mới đi lên thì nhìn thấy chỗ khúc cua có hai bàn chân.

Mạch Đinh vẫn còn rất đắc ý. Lúc người ta không chút phòng bị nào chính là thời điểm dễ bị hù nhất. Cứ đà này, nếu mặt An Tử Yến mà tái nhợt rồi lấy tay che miệng, đích thị là hình ảnh khó có cơ hội nhìn thấy được a. Nhưng lại có tiếng An Tử Yến truyền lên: “Tối nay không được, Mạch Đinh sẽ về nhà ngay. Đợi mai cậu ấy đi làm rồi hãy tới. Buồi sáng không có lưu lại thứ gì trên gường chứ?”. Giống như là đang nói chuyện điện thoại. Thường thì sẽ nghe người có kinh nghiệm nói rằng trước khi về nhà, họ muốn cho bạn trai một bất ngờ, nhưng cuối cùng lại phát hiện một bí mật kinh hồn. Mạch Đinh không nghĩ chuyện như vậy lại xảy ra với cậu. Đối phương là ai? Là nam hay nữ? Hai người họ ở cùng nhau bao lâu rồi? Lúc này đến lượt Mạch Đinh mặt mày tái nhợt, đưa tay che miệng. Cậu không nhịn được lao ra khỏi chỗ nấp, buồn tủi: “Đây không phải là thật, tại sao anh lại có thể…?”. Câu nói của cậu dừng lại. Đúng thì đây không phải là thật. Chỉ thấy An Tử Yến chứ không phải đang nghe điện thoại. Ngoài việc trên tay đang ôm sách thì không còn thứ gì khác. Nhìn thấy Mạch Đinh lao ra cũng không có chút ngạc nhiên gì.

Cậu như được khai sáng, chỉ vào An Tử Yến kêu lên: “Ấu trĩ, ấu trĩ, ấu trĩ a! Anh nghĩ em sẽ bị lừa hả? Quên đi!”. Vậy khuôn mặt bi thương vừa nãy là của ai đây? Rồi cậu nhỏ giọng: “Lại thua rồi, ức!”“Em muốn so đo với anh cái gì?”

Hai người cùng nhau đi lên cầu thang. Mạch Đinh không có can đảm thừa nhận, chỉ nói bâng quơ: “Không có gì, em cũng biết là anh không có làm chuyện đó sau lưng em”.

“Anh có làm thì làm sao có thể bị em phát hiện được”. An Tử Yến khinh thường.

“Anh thật có làm?”

“Ờ”.

“Đừng có thừa nhận dễ dàng như vậy chứ!”, Mạch Đinh nhảy lên hai bậc thang, An Tử Yến hỏi sau lưng: “Em không tin?”

“Không tin”.

“Tại sao?”

Mạch Đinh xoay người lại, chắp tay sau lưng, mắt híp lại: “Bởi vì cho đến tận bây giờ, anh cũng không thừa nhận anh đã làm cái gì. Cũng giống như cho đến bây giờ anh cũng sẽ không thừa nhận anh đối xử rất tốt với em”.

“Ai đối tốt với em?”, An Tử Yến đáp lại theo quán tính.

“Anh đó”, cậu như muốn nhảy lên người An Tử Yến, vừa định nhún chân thì đã bị hắn đè hai bả vai xuống, ngăn cản hành động được thực hiện: “Có nghĩ cũng không được nghĩ đến”.

“Lại đoán được”.

“Công việc thế nào?”

“Không tính là quá tốt nhưng cũng không đến mức quá tệ”.

“Em không phải là giống như vậy sao?”. Mạch Đinh không hiểu câu nói của An Tử Yến, vừa định hỏi thì An Tử Yến lại nói tiếp: “Không bao giờ nói chuyện bực mình trong lòng”. Mạch Đinh chỉ than thở chuyện An Tử Yến ngủ nướng, vứt đồ lung tung, hay mớ chuyện không có gì quan trọng. Nhưng mỗi lần đối mặt với nội tâm bên trong, ví như chuyện thật ra ở chỗ làm rất khủng khiếp, lúc nào cũng bị người khác sai làm thứ này thứ kia, cậu cũng không than vãn với An Tử Yến. Cậu không muốn An Tử Yến phải lo lắng cho mình.

Đối với Mạch Đinh mà nói, An Tử Yến giống như dòng biển nóng lạnh theo mùa, chỉ cần hướng về anh mà nhảy xuống thì có thể gội rửa mọi thứ.

Có lẽ thời gian cũng không tồi tệ như vậy. Nó khiến cho hai người càng ngày càng quen thuộc, tựa như có cảm xúc nơi làn da, như có tình cảm trong ánh mắt, tựa như lời nói nơi cửa miệng, càng lúc càng quen thuộc…

Chương 4: Cuộc sống và công việc

Sau một thời gian, Mạch Đinh cũng dần thích nghi với công việc. Cậu biết sẽ có rất nhiều chuyện thị phi. Phòng làm việc có phụ nữ thì kiểu gì cũng sẽ có thị phi thôi. Mạch Đinh cũng nghe ngóng được chút ít. Thì ra, dù là ở trong trường hay ra ngoài xã hội, phần lớn chị em phụ nữ đều không thiếu chuyện để tám.

Cậu biết trong công ty có các mối quan hệ mờ ám, vợ của quản lý là một nữ sinh tầm 20 tuổi, nghe nói là vợ bé. Nào là đi xem mắt thất bại. Mà chung lại cũng không liên quan đến chuyện công việc. Không ai muốn nói đến công việc. Ở cái nơi này, công việc là thứ lặp đi lặp lại rất khô khan. Ngày nào Mạch Đinh cũng phải làm đi làm lại những việc như nhau. Những việc quan trọng đương nhiên Cao Quốc sẽ không giao cho một nhân viên thực tập như cậu.

Cô vợ trẻ tuổi của quản lý ăn mặc lộng lẫy bước vào, chị Hoa đương nhiên là không bỏ qua cơ hội nịnh nọt. Chị Hoa là người nữ nhân viên tiếp chuyện với Mạch Đinh trong ngày đầu tiên cậu vào công ty. Chị đã làm ở đây cũng được một thời gian, chị nhiệt tình: “Hôm nay em mặc thế này như công chúa trong phim ấy. Giá hẳn không rẻ rồi. Nhìn qua cũng biết là hàng cao cấp”. Công chúa sẽ không mặc như vậy nhưng vợ quản lý lại thích: “Em nói bạn đặt từ HongKong về đấy”.

“Chị mặc sẽ chẳng ra làm sao, người xinh đẹp mặc cái gì cũng dễ nhìn hẳn”. Lời nói nịnh nọt của chị Hoa khiến vợ quản lý càng thêm đắc ý, cô lướt bàn tay đeo nhẫn màu đỏ sậm sáng bóng trên cổ áo: “Chị thì mua sao được”. Quản lý đang làm việc, nhìn thấy cô vợ xinh đẹp của mình đến thì cười híp mắt, chạy lại đón. Quản lý tầm hơn 40 tuổi, người vừa mập vừa lùn, cằm hai ngấn. Quản lý đứng cạnh vợ, nhìn như con Bull và con Poodle. Cô vợ ôm cánh tay quản lý: “Không phải là nhớ anh sao? Hôm nay em đi chơi, nhìn thấy đôi giày thích lắm”. Hai người vừa cười vừa nói đi vào phòng làm việc đóng cửa lại.

“Cậu làm cái quái gì vậy?”, Cao Quốc đem mớ giấy tờ ném mạnh lên bàn Mạch Đinh. Mạch Đinh cuống cuồng thu tầm mắt lại, cắn môi không dám ngước lên nhìn ánh mắt Cao Quốc. Mặc dù Mạch Đinh đã rất cố gắng để Cao Quốc hài lòng, nhưng dường như anh ta nhìn thấy Mạch Đinh đã không vừa mắt rồi. Lúc nào cũng bắt bẻ. Mạch Đinh cũng không oán thán gì Cao Quốc. Nếu thật sự cậu làm tốt thì Cao Quốc sẽ không thể bắt bẻ cậu được. Chung thì bởi bản thân cậu chưa đủ năng lực thôi.

Đợi đến khi Cao Quốc ra ngoài gặp khách hàng, chị Hoa tốt bụng đến an ủi Mạch Đinh: “Cậu cũng không cần cho là thật. Anh ta lúc nào cũng như vậy. Giống như tất cả mọi người đều thiếu tiền của anh ta vậy. Cũng khó trách gần 30 rồi mà cũng không có ma nào thèm”. Chị Hoa là người có hành động kì quái nhưng tâm tính cũng tốt.

“Nói không chừng anh ta thích đàn ông cũng nên”, Mạch Đinh chỉ thuận miệng nói ngược ý. Sau khi lời nói phát ra, cậu mới ý thức rằng mình không nên nói như vậy. Cậu đang muốn thanh minh thì chị Hoa mỉm cười: “Ha ha… không nghĩ miệng cậu cũng dữ dội vậy nha”.

“Em không phải là có ý đó”, Mạch Đinh cuống quít giải thích.

“Không sao, yên tâm đi, vừa rồi không phải chị cũng nói xấu anh ta ư? Chị sẽ không nói lung tung ra bên ngoài đâu”. Lời nói của chị Hoa khiến lòng Mạch Đinh căng thẳng. Trong mắt mọi người, thích đàn ông là mang ý nói xấu châm chọc sao? Ở trong mắt người khác, nó mang nghĩa tiêu cực lắm sao? Cậu không nói nữa, không muốn tranh cãi với chị Hoa, cũng không muốn tranh cãi với bất kì ai. Kỳ thật, cũng không cần thiết.

Chuyện này, bạn không thể thuyết phục người khác, cũng như người khác cũng không thể thuyết phục bạn.

Suy nghĩ của họ đối với Mạch Đinh mà nói, cũng không quan trọng đến vậy.

Sắc mặt Cao Quốc khi quay lại còn u ám hơn. Đại khái là hồ sơ với khách hàng không thành, nên xả hết bực tức lên người Mạch Đinh: “Vừa nãy bảo cậu làm lại, còn làm chưa xong sao?”

“Xong ngay đây”.

“Cả buổi chiều cậu ở đây làm cái gì? Đến ngồi nhận lương thôi hả? Không muốn làm nữa thì nghỉ đi”. Cao Quốc bực bội lấy một điếu thuốc đi ra bên ngoài hút. Mạch Đinh chỉ lo cúi đầu tăng tốc độ. Cậu cũng không tự cho rằng bản thân trở thành một nhân vật đáng thương. Ai trong công việc cũng sẽ phải gặp người khó chịu, ai cũng sẽ không tránh khỏi việc bị cấp trên mắng chửi. Bản thân là đàn ông, chút chuyện này có thể chấp nhận được. Chung lại cũng nhờ cả vào An Tử Yến. Ngày nào cũng chịu những lời nói rửa tội của hắn. So với lời nói châm chọc cậu sẽ kéo nền kinh tế cả nước đi xuống thì ở trình độ này có đáng là gì.

Khi không lại nghĩ đến hắn, phải làm việc nhanh một chút rồi về nhà thôi. Tuy hắn là một kẻ độc ác nhưng ngày nào cậu cũng có suy nghĩ muốn nhanh gặp được hắn. Ngay đến việc đi bộ về nhà chỉ có 20 phút cũng không chịu được. Đầu óc của cậu tuyệt đối là hư hỏng mất rồi.

Đợi đến khi Mạch Đinh làm xong việc, phòng làm việc cũng không còn ai nữa. Cậu duỗi người, ngồi tầm mười mấy giây rồi mới từ từ đi xuống dưới. Vừa mới ra khỏi công ty liền nhìn thấy hai khuôn mặt mà cậu không ưa chút nào. Cậu vờ như không quen, chăm chăm đi về phía trước.“Yến bảo bọn này đến đón cậu đi ăn cơm”.

Nghe được cái tên, Mạch Đinh dừng lại, làm bộ mới nhận ra hai người: “Đây không phải là Chu Cách và Ellen sao? Hai người ngoài ăn xuân dược cũng còn có thời gian ăn cơm hự?”. Cậu khinh bỉ nhìn hai người đang ôm ôm ấp ấp nhau. Nói thật, lúc đầu, Mạch Đinh chỉ nghĩ Chu Cách là dạng công tử đào hoa chỉ dựa vào tiền mà đùa vui với Elle một chút. Không ngờ hai người họ lại ở chung với nhau rất lâu, mà còn khiến cho người khác không thể chịu được.

“Bảo bối à, Mạch Đinh lại ngưỡng mộ chúng ta rồi”. Chu Cách vuốt ve vòng eo thon thả của Elle, khiến cô bật cười. Đây chính là lý do Mạch Đinh không muốn ở chung với bọn họ, lúc nào cũng như chốn thanh lâu. Mạch Đinh tự mình vào xe: “An Tử Yến sao không tự đến?”

“Cậu ấy nói không muốn lãng phí tiền xăng”, Ellen cũng vào trong xe.

“Bình thường cũng đâu thấy anh ấy tiết kiệm như vậy!”

Xe đưa họ đến một quán ăn quen. Chu Cách và Ellen thỉnh thoảng cũng đến tìm hai người. Điều này Mạch Đinh cũng không ngại. Vừa hay cậu không cần nấu cơm lại còn được bao ăn. Chỉ là cậu nghĩ không cần đi xa như vậy chỉ để ăn một bữa cơm. Bọn họ vừa ngồi vào bàn thì An Tử Yến cũng vừa đến. Mang theo bộ mặt không chút hứng thú đi tới. Ngồi xuống đã dựa cả người vào ghế.

“Ai da, hai người tiêu rồi. Cuộc sống hôn nhân đã bước vào thời kì suy tàn”. Chu Cách lắc đầu, dựa lên vai Ellen mà vuốt mái tóc cô. Ellen ngồi bên cũng ồn ào: “Em biết Mạch Đinh cũng không có sức quyến rũ gì mà”.

“Liên quan gì tôi. Đừng có bêu rếu danh tiếng tốt đẹp của tôi. Anh ấy lúc nào không vậy. Chỉ có lúc lên lớp người khác thì mới phấn khởi thôi”.

An Tử Yến nhìn Mạch Đinh: “Em có ý kiến gì với anh?”“Em…”, lấy dũng khí, phản bác lại hắn đi! Trong lòng Mạch Đinh đang tự cổ động cho chình mình, Chu Cách và Ellen lại ở bên nổi gió: “Cãi nhau đuê! Ly hôn đuê!”. Lần này, An Tử Yến liếc nhìn hai người đối diện: “Tử khi nào đến phiên các người nói? Cặp đôi phát ói”.

“Chí ít cậu cũng lấy nickname gì dễ nghe một chút chứ!”, Chu Cách không hài lòng. Mạch Đinh lại cảm thấy cái biệt danh này rất hợp với họ.

Món ăn được dọn lên, Mạch Đinh cũng không khách khí nữa, vừa ăn vừa nói: “Tiểu Tư sắp tốt nghiệp về rồi nhỉ?”.

“Cậu ấy nói không muốn về. Cậu cướp An Tử Yến rồi, cậu ấy cũng không còn dũng khí để sống tiếp nữa, lại càng không muốn nhìn thấy cậu. Phải lăn lộn ở bên ngoài, đợi cậu xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi sẽ trở về cùng An Tử Yến viết tiếp đoạn tình ca”.

“Cô ấy có thể viết ra cái lý do gì đáng tin hơn không? Nhất định là chỉ muốn đi chơi thôi. Giống như người nào đó. Hự hự”. Mạch Đinh không chỉ mặt gọi tên, chỉ lắc đầu nhìn An Tử Yến. Nhưng lúc nào lời nói của cậu cũng chẳng có chút công lực nào đối với An Tử Yến cả. Cậu lại nghiêng đầu hỏi Chu Cách: “Cơ mà tôi tìm được công ty thực tập rồi, cậu dự định làm gì chưa?”

“Đừng có so sánh cùng với tôi chứ”. Chu Cách hếch mũi cười lạnh, giọng điệu vô cùng đắc ý: “Nhà tôi có tiền, đương nhiên là làm phú nhị đại* vui vẻ rồi”. Hắn có thể nói ra những lời như vậy, phàm thường dân nhỏ bé Mạch Đinh chỉ muốn nhào đến bóp cổ Chu Cách, bóp đến khi nào tắt thở thì thôi. Sau đó dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía An Tử Yến. Không lẽ hắn với Chu Cách có suy nghĩ giống nhau. Ngay sau đó, cậu rút cạn tâm can khuyên nhủ: “Anh đừng có học theo cậu ta a, phải tìm cho được giá trị đúng của bản thân. Anh nhìn những vĩ nhân…”, Mạch Đinh dừng lại. Cậu muốn tìm vài cái tên ví dụ nhưng nghĩ mãi mà không ra cái tên nào cả.

(Phú nhị đại: Đại gia đời thứ 2 trong gia đình giàu có)

“Không đọc sách cũng không cần giả vờ là người có học”, An Tử Yến nhìn thấu cậu, lúc nào cũng đâm trúng chỗ đau.

“Chẳng qua là em bất chợt không nhớ ra thôi!”

Thấy hai người bắt đầu tranh cãi, Chu Cách và Ellen cũng không để bản thân nhàn rỗi: “Cãi nhau đi! Ly hôn đi!”

“Cứ cho hai người có ngày ăn xuân dược trúng độc thì chúng tôi cũng không ly hôn đâu!!”, Mạch Đinh nói, lại muốn tăng thêm lực lượng: “Đúng không, An Tử Yến?”

“Ly hôn phải làm rất nhiều thủ tục đúng không?”, An Tử Yến không trả lời mà hỏi ngược lại. Mạch Đinh chưa kịp phản ứng, ngu ngơ trả lời: “Nghe nói hình như là vậy. Mà không đúng. Anh hỏi mấy chuyện này làm gì?”

“Vậy thôi không ly hôn, phiền”.

“Câu trả lời của anh sao không lúc nào khiến cho em vui được vậy?”, Mạch Đinh khẽ đá chân An Tử Yến dưới bàn.

Chương 5: Mạnh Đinh không cần cảm giác vượt trội

Kết thúc cuộc nói chuyện trong bữa ăn, đến câu chào tạm biệt Mạch Đinh cũng không muốn nói với đôi tình nhân kia. Bởi vì bọn họ lại bắt đầu không chút xấu hổ mà âu yếm nhau giữa quán, thiếu ý thức quá đi. Mạch Đinh theo An Tử Yến lên xe, thắt chặt dây an toàn, lên ga tiến thẳng về nhà. Mạch Đinh khinh khỉnh nhìn Chu Cách qua kính chiếu hậu. Rồi đột nhiên cậu cố định ánh nhìn trong gương, cậu nhìn thấy được gì đó khiến cậu ngờ ngợ. Để xác định rõ, cậu hạ cửa kính rồi thò đầu ra ngoài. Bên ngoài có xe lướt qua, An Tử Yến nắm cổ áo Mạch Đinh lôi vào.

“Em muốn mất đầu à?”

“Em chỉ là vừa mới nhìn thấy ai như đồng nghiệp của em nên muốn xác nhận cho chắc”. Mạch Đinh nhíu mày suy nghĩ. Vừa rồi là Cao Quốc chăng? Người phụ nữ bên cạnh cũng có nét quen quen. Hay do cậu nhìn nhầm rồi. An Tử Yến khẽ đẩy đầu Mạch Đinh: “Không cho nghĩ đến người khác”. Hắn không thích khi ở cạnh hắn mà đầu óc cậu lại tơ tưởng đến người khác.

“Chỉ là đồng nghiệp thôi mà”, Mạch Đinh giải thích.

“Càng không cho”.

“Không phải nói tin tưởng lẫn nhau sao? Điều này anh phải có lòng tin với em chứ!”

“Liên quan gì? Em bây giờ phần lớn thời gian đều ở chỗ làm. Tất cả thời gian tan ca là của anh, biết chưa?”, giọng điệu của An Tử Yến không cho phép Mạch Đinh từ chối.

“Nói cho cùng cũng là tính chiếm hữu của anh quá mạnh”.

“Biết chưa?”, hắn nhấn mạnh. Mạch Đinh ngoài miệng miễn cưỡng: “Biết!”, nhưng trong lòng lại đồng ý lâu rồi.

Tiếp sau đó là cuối tuần. Mạch Đinh còn tính nghỉ ngơi nhưng lại nhận được thông báo tăng ca của chị Hoa. Trong lòng Mạch Đinh bị ảnh hưởng rất sâu sắc. Đương nhiên không ai đi làm thêm giờ vào ngày chủ nhật lại có tâm trạng vui vẻ. Giống như học sinh ngóng trông ngày nghỉ nhưng phút cuối lại bị hủy bỏ. Đến công ty, sắc mặt của mọi người so với cậu còn u ám hơn. Mạch Đinh vốn định hỏi Cao Quốc tối hôm đó người mà cậu nhìn thấy có phải là anh không, nhưng lại lo anh ta không muốn người khác biết chuyện riêng của mình. Hơn nữa, Cao Quốc giao việc cho Mạch Đinh xong thì vẫn thái độ không muốn liên quan đến cậu nữa nên cậu cũng không tiện mở lời.

Chung là bởi ai nấy đều muốn xong việc để về nhà thật sớm nên công việc kết thúc nhanh hơn so với dự định. Đang chuẩn bị về thì Mạch Đinh bị chị Hoa thần bí kéo đi. Hình như chị vừa mới nghe được tin đồn mới từ miệng đồng nghiệp khác, nôn nóng muốn kéo thêm người truyền bá. Chị Hoa nhìn hai bên, xác định không có quản lý mới nói nhỏ với Mạch Đinh: “Nghe nói vợ quản lý có đàn ông ở bên ngoài”.

Mạch Đinh đối với tin tức thị phi không có chút hứng thú nhưng trong đầu lại không giải thích được mà hiện lên hình ảnh tối hôm đó Cao Quốc đứng chung với bạn gái. Khi đó, người phụ nữ bị Cao Quốc che lại nên Mạch Đinh không nhìn thấy rõ.“Đại khái là có người đồn đoán thất thiệt chứ gì?”

“Chuyện này cũng có thể”. Chị Hoa chưa dừng lại, tiếp tục múa may quay cuồng. Mạch Đinh len lén nhìn Cao Quốc. Anh vẫn làm như không có chuyện gì, dọn dẹp đồ đạc xong thì ra về. Mạch Đinh cho là cậu đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Vất vả lắm Mạch Đinh mới thoát khỏi chị Hoa. Mạch Đinh về đến nhà thì thấy nhà rất yên tĩnh. Không có tiếng ti vi cũng như tiếng đàn piano. An Tử Yến chưa dậy hay ra ngoài rồi? Cậu bước thật nhẹ vào nhà thì nhìn thấy một cảnh tượng không thể tin được. An Tử Yến đang ngồi trên chiếc ghế đặt trước đàn piano, một chân để trên ghế, một chân thả lỏng đung đưa, tay phải cầm bút, tay trái cầm sách. Ánh nắng mặt trời trong suốt không bị chút trở ngại gì trườn dài tới. Hình ảnh An Tử Yến mờ ảo hòa cùng cây đàn thật ma mị. Cây bút trên tay hắn chuyển động, gương mặt hắn thể hiện sự nghiệm túc rồi lộ vẻ biếng nhát khiến Mạch Đinh quyến luyến. Hắn cũng có lúc dùng biểu hiện như vậy đối diện với cây đàn, cũng có lúc hắn như vậy mà nhìn cậu.

Đặt chuyện rung động sang một bện. An Tử Yến đang học bài. Chuyện quá ly kì. Ở trong mắt Mạch Đinh, An Tử Yến chính là không có hứng thú với việc học, luôn đi học trễ, làm việc thì tùy tiện, khoảng cách với hình ảnh một sinh viên giỏi rất xa. Gần đây, An Tử Yến thường hay đến thư viên mượn sách. Mạch Đinh cũng không hỏi nhiều, chỉ cho là hắn mượn mấy quyển sách không liên quan đến việc học.

“Anh… anh… anh… anh bị sốc gì đấy?”, Mạch Đinh nhịn không được dò hỏi. An Tử Yến cũng không phản ứng gì nhiều: “Đọc sách”. Mạch Đinh bước đến gần, nghiêng đầu nhìn bìa sách: “Cái này… không nghĩ là anh sẽ đọc sách a”.

An Tử Yến nhún vai, lơ đãng nói: “Anh muốn nộp đơn vào công ty chỉ tuyển sinh viên đã tốt nghiệp. Phỏng vấn rất nghiêm ngặt nên phải chuẩn bị cho tốt”.
“Sao? Không dựa vào bố mẹ anh nữa hả? Không phải là muốn hưởng thôi sao”. Vừa mới nghe được tin tức Mạch Đinh đã hoảng hồn mà phát ngôn. Cậu thường ngày vô thức mà nói năng khó nghe hơn. Quá nửa là bị ảnh hưởng bởi An Tử Yến. Mạch Đinh lúc này mới suy nghĩ, có phải An Tử Yến đã có tính toán từ trước cho nên mới không quan tâm đến việc thực tập. Nếu hôm nay cậu không về nhà sớm, nhắm chừng cũng không phát hiện được. Cậu mất hứng: “Chuyện quan trọng như vậy sao lại không nói cho em biết?”

“Vì muốn làm em ngạc nhiên”, ngữ điệu của hắn cũng không tình cảm như nội dung của nó. Mạch Đinh sẽ cảm động? Hắn giấu cậu để lúc tốt nghiệp được nhận vào công ty thì báo cho cậu vui sao? Cậu cảm động thì mới là ngu!

“Anh đơn giản là sợ em nói nhiều, hỏi lung tung nên không nói thôi!”, đây mới là nguyên nhân đích thực, tuyệt đối là như vậy.

“Cái này đương nhiên cũng là một nguyên nhân nhỏ trong đó”.

“Em nghĩ đó là nguyên nhân duy nhất”.

Bị nói trúng tim đen, An Tử Yến ngẩng đầu lên: “Đúng thì làm sao?”, giọng điệu khiến cho Mạch Đinh vừa mới khí thế hừng hừng lại không thể nói được gì. Đúng là cậu không làm được gì thật.

“Là công ty lớn hự? Anh nhất định có thể vào được rồi. Vậy thì cảm giác vượt trội mà em mới vừa tạo dựng lên biết làm sao bây giờ?”. Mạch Đinh biết nếu An Tử Yến muốn vào thì hắn nhất định sẽ vào được. Vốn nghĩ hắn sẽ vào công ty của bố mẹ rồi nhân đó trêu chọc hắn một phen. Mạch Đinh thì nghĩ như vậy. Nhưng cũng không phải là không có lo lắng. Tính tình của An Tử Yến mà đi làm thì sao đây? Có khi nào bị cấp trên quở trách thì giết người ta luôn không? Đồng nghiệp đắc tội cũng giết nốt. Mà có khi cả công ty bị hắn giết sạch cũng không chừng.

An Tử Yến đóng sách đứng dậy, lấy cây bút đặt lên vành tai Mạch Đinh, cắt đứt trí tưởng tượng khinh khủng của cậu: “Em cần cảm giác vượt trội làm gì? Cả đời này, em cần anh là đủ rồi”.

“Chí hướng của em là chỉ cần dựa vào nhan sắc là cũng đủ rồi”.

“Nhan sắc? Nhiều nhất thì cũng chỉ là nhân viên quèn thôi”.

“Sếp của nhân viên quèn không được à!”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau