CẦU CON

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cầu con - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Thế giới trước mắt 216 chao đảo.

Em bị quăng lên ghế sô pha, giống như một  món đồ đẹp đẽ bị lột đi từng tầng từng tầng giấy bọc vướng víu. Dưới ánh đèn, Hạ Vân Sơn trông lạnh lùng đến rợn người, lông mày thì sắc bén, ánh mắt thì se lạnh, giả vờ tỏ ra cực kì vô cảm. Đúng vậy, chỉ là giả vờ mà thôi. Bởi vì trong con ngươi đen kịt của hắn đang lóe lên thứ gì đó  bất thường, giống như đang phân vân giãy dụa, lại giống như không dám tin tưởng, rồi lại như là đang tức giận.

Nhưng trong mắt 216, Hạ Vân Sơn không phải như vậy, dưới ánh đèn, làn da của hắn mang sắc trắng của một loại chất vô cơ nào đó, những hạt bụi xoay vòng dưới ánh sáng, như thể bị sức hấp dẫn của hắn làm cho mất cả phương hướng vậy.

Em coi ánh đèn như một fan hâm mộ, em cho là tiên sinh đang đùa giỡn với em, ngay lúc này đây, trong mắt em thứ gì cũng thật mềm mại.

Quần em bị lột xuống, vứt trên ghế sô pha. Hạ Vân Sơn đè lên người em, trong lòng em tràn đầy  mong đợi mà vươn tay ôm lấy hắn, nhưng lại bị Hạ Vân Sơn dùng một tay nắm lấy cổ tay, lấy cà vạt buộc vào thân đèn bàn bên cạnh.

216 không ngại, em chỉ mềm nhũn nói: “Tiên sinh, em làm thế này ngài có thấy tiện hơn không ạ?” Nói rồi, em điều chỉnh tư thế, khéo léo dùng cặp chân dài ôm lấy eo Hạ Vân Sơn.

Hạ Vân Sơn nhăn mặt, vỗ một cái vào bờ mông trơn bóng của 216, mông thịt khẽ rung lên, run rẩy đầy nhục dục, hắn lần theo kẽ mông sờ vào bên trong, gặp được miệng huyệt đỏ bừng chặt chẽ lúc này đã hơi ẩm ướt.

“Câm mồm, không được nói chuyện.”

216 sửng sốt một chút, không biết mình đã chọc giận tiên sinh chuyện gì rồi, nên đành ngoan ngoãn ngậm miệng. Mà Hạ Vân Sơn rất nhanh đã cắm vào, không thèm làm màn dạo đầu cho 216, đâm vào tận gốc dương v*t, sau đó va chạm mãnh liệt, 216 hơi sợ hãi mà rên lên, em bị đẩy vào một góc của ghế sô pha, đầu ngoẹo sang một bên, đụng vào cái đèn, khóc nấc một tiếng.

Hạ Vân Sơn vẫn im lặng, nắm chặt eo em tiếp tục va chạm, chốc lát sau lại ôm 216 lên chân mình, đổi thành tư thế em cưỡi lên người hắn mà thúc vào.

Rõ ràng 216 không uống rượu, mà cũng thấy say đến ngất ngất ngây ngây, nằm nhoài trong ngực tiên sinh, ngón tay trắng nhỏ như là con cá du lượn tới lui trên làn da của tiên sinh, vuốt ve từng rãnh cơ bắp cuồn cuộn.

Em bị làm đến tàn nhẫn, nhưng vẫn nghe lời tiên sinh không dám phát ra âm thanh nào, chỉ là giọng mũi dinh dính nhơm nhớp, ngọt đến nị người, vừa như mèo nhỏ gọi xuân, vừa như tiếng suối xuân chảy róc rách.

Em ướt nhẹp mà bao bọc lên tiên sinh, đôi môi kề sát ở ngực hắn cũng ướt át, huyệt non đang đang bị dương v*t xâm phạm cũng ướt át, cả người em theo động tác thô bạo của Hạ Vân Sơn mềm nhũn mà phập phồng, chỉ khi nào quá đau hoặc thoải mái đến tê dại cả da đầu, mới khe khẽ rên rỉ một tiếng.

Hạ Vân Sơn cảm nhận được đôi môi non mềm của 216 chốc chốc lại vô thức hôn lên ngực mình, không giống như khiêu gợi, mà như đang làm nũng. Cũng trong vô thức, tay em quấn lấy bờ vai dày rộng của tiên sinh, như là con sò đang bám vào vách đá vững chãi.

Bên trong 216 bị mở ra từng tấc từng tấc một, căng ra đến mức tận cùng, trở nên càng ẩm ướt đa tình, em chủ động hơn nhiều so với những lần trước, cũng mềm mại hơn. Chỉ cần Hạ Vân Sơn tùy tiện bấm một cái, thúc vào một phát, là dòng nước ngọt ngào lập tức tràn ra.

Đôi mắt Hạ Vân Sơn đỏ lên, cũng có chút vong tình, từ ghế sô pha ôm em vào phòng ngủ, rồi lại chuyển đến bên cạnh cửa sổ mà làm.

Thân thể 216 sáng đến trong suốt dưới ánh trăng mông lung, hiện ra màu hồng phấn quyến rũ, hai chân buông thõng bị dang rộng, cặp đùi trắng như tuyết nay bị ma sát đến đỏ bừng, lỗ nhỏ đang bị sử dụng đầy thô bạo kia lúc ẩn lúc hiện, tinh dịch và d*m thủy hòa vào với nhau, tí tách chảy ra.

Hạ Vân Sơn càng cảm thấy em như một tiên cá xinh đẹp bị lừa gạt lên bờ, rõ ràng là không biết nên khép cặp chân tuyệt đẹp của mình lại, cứ ngây thơ như vậy mà câu dẫn hắn.

Hạ Vân Sơn ôm em, lại cắm vào, được thịt huyệt ướt dầm dề lại căng chặt bao bọc lấy, sảng khoái đến tê cả da đầu.

Hắn chính là nhân loại đầu tiên mà tiên cá nhìn thấy, tiên cá cũng bởi vậy mới đem lòng yêu hắn.

Nhưng nếu không phải hắn thì sao? Nếu kẻ đầu tiên gặp em là người khác thì sao?

Hạ Vân Sơn trầm mặt xuống, nhào nặn cặp mông đã đỏ lên của, 216, “Rên lên.”

216 được sự cho phép mới dần dần kêu ra tiếng, mềm mại mà rên rỉ khóc kêu: “Tiên sinh ~ Tiên sinh ~ em rất thích … A… Đau quá, nhẹ một chút… Tiên sinh ôm em một cái…”

Hạ Vân Sơn ôm lấy em, vừa làm vừa hỏi: “Có thoải mái không?”

216 mở to đôi mắt đầy sương mù mờ mịt, đây là lần đầu tiên tiên sinh hỏi em có thoải mái hay không. Em đỏ  mặt, cảm thấy đôi mắt của mình đang tràn ra một thứ tình cảm nào đó khiến chính em cũng cảm thấy sợ hãi: “Thoải mái, thoải mái lắm ạ.”

Hạ Vân Sơn càng dùng sức mà xuyên xỏ, hắn tàn bạo đâm vào hoa tâm xốp mềm, quy đầu to lớn không chút lưu tình mà tàn phá lung tung bên trong. Hắn nâng vòng eo xinh đẹp của 216 lên, va vào một cái thật mạnh mẽ, xé mở cái miệng nhỏ nơi khoang sinh sản chưa trải qua thời kỳ động dục của em, đau đến mức 216 nhỏ giọng khóc lên, ôm lấy Hạ Vân Sơn càng chặt.

Tinh dịch trắng nồng rót đầy khoang sinh sản non nớt nhỏ hẹp, nước mắt 216 lập tức rơi xuống.Hai người kiệt sức nằm trên giường, trong phút chốc không ai nói gì, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của nhau.

Hạ Vân Sơn tâm phiền ý loạn, không biết nên làm gì với omega xinh đẹp lại dễ dàng động tâm này.

Bỗng nhiên, bên kia giường cử động một chút, Hạ Vân Sơn vẫn không nhúc nhích, chờ xem 216 định làm gì.

Và rồi trong bóng tối, một nụ hôn vừa mềm vừa mại ngọt  ngào rơi vào trên môi hắn, sao đó lại thêm một cái nữa. Cứ như vậy 3 nụ hôn liên tiếp.

Hạ Vân Sơn đang định răn dạy, 216 đã ngoan ngoãn nằm xuống, cuộn tròn thành một nắm ngủ bên cạnh hắn.

Cứ như là không có mấy nụ hôn này thì em không ngủ được vậy.

Một ngọn lửa vô danh chợt bùng lên trong lòng Hạ Vân Sơn, rõ ràng là cực kì tức giận, hận không thể ngay lập tức giải quyết nhanh gọn mà ép omega gan to bằng trời đến từ viện giáo dưỡng này rút ngay cái tình cảm không nên có của em lại.

Nhưng mà, trong màn đêm, một ngón tay mềm nhũn lại mò đến bên hắn, cẩn thận từng li từng tí ôm lấy ngón út của hắn.

216 thật sự rất thích hắn.

Hạ Vân Sơn nhíu mày, trước mắt hiện lên nụ hôn mang nước mắt dưới ánh đèn đường, nhớ đến em đã e lệ mà lớn mật hôn trả hắn, nhớ đến hình ảnh chính mình phản chiếu trong đôi mắt màu trà của em.

Một tình yêu xinh đẹp lại ngây thơ biết nhường nào.

Hạ Vân Sơn phiền muốn chết, khoác quần áo đứng dậy, gỡ ngón tay 216 ra, đi đến thư phòng.

Sáng hôm sau, ngoài trời rơi lác đác vài hạt mưa tuyết, gõ vào cửa kính kêu lách cách, như là giọt pha lê đang nhảy nhót, vừa chạm vào đã tan ra.

Khi 216 tỉnh lại, vị trí bên cạnh đã lạnh tanh.

Đây là lần đầu tiên em tỉnh dậy trong phòng ngủ của tiên sinh, em đỏ mặt đi vào phòng tắm. Chân 216 có chút không khép lại được, em ngồi vào bồn cầu, tách chân ra, nhẹ nhàng nhét ngón tay vào, mở ra miệng huyệt, tinh dịch bị thịt huyệt giữ chặt bên trong lập tức trào ra, như là nước tiểu trào ra không thể khống chế vậy.216 ngơ ngác nghĩ, cả một đêm như vậy, lần này em sẽ mang thai chứ? Hay là đã có từ lần trước rồi nhỉ?

Em quyết định nhờ người gác cổng đi mua một hộp que thử thai.

Bây giờ đã là đầu tháng 2, dựa theo quy định, đến ngày 18 tháng 2, nếu như kết quả kiểm tra cho thấy em chưa mang thai, em sẽ bị đuổi về viện giáo dưỡng để tiếp nhận trừng phạt, sau đó bị phân phối lần thứ hai.

216 càng ngày càng không muốn rời xa nơi này, nếu trước kia em chỉ lưu luyến căn phòng nhỏ của mình, lưu luyến những người bạn tốt bụng và cuộc sống an ổn ở đây, thì giờ em càng thêm lưu luyến Hạ Vân Sơn.

216 đẩy ngón tay vào, thịt huyệt ướt mềm hút lấy ngón tay em, dễ dàng mà bao bọc. Em vừa móc tinh dịch ra, vừa vô thức nhớ lại cảnh tượng tiên sinh đè mình ra làm đêm hôm trước.

Cơ bắp cuộn cuộn tráng kiện hiện lên giữa ánh đèn, vòng eo mạnh mẽ chuyển động, cơ ngực bóng loáng mồ hôi.

Em còn lén lút liếm một cái, mặn lắm.

Đến khi 216 rửa ráy sạch sẽ trở về căn phòng của mình, em chỉ vội vàng tắm qua loa rồi thay quần áo đi xuống lầu, lúc đó tiên sinh vừa ăn sáng xong.

216 nhìn hắn, còn chưa nói gì, trên mặt đã không thể kìm nén được ý cười vui vẻ, cả môi và mắt đều cong lên, dáng vẻ tương tư rõ mồn một.

Nhưng em vừa xuống lầu, Hạ Vân Sơn đã đứng lên, không thèm nhìn em lấy một cái, bước thẳng đến ghế sô pha ngồi xuống.

216 cực kì nhạy cảm, nhất thời em không hiểu tại sao.

Biểu hiện tối qua của mình kém quá à?

Nhưng mà em cảm thấy tối hôm qua mình rất thoải mái, tiên sinh cũng cực kì động tình, hai người làm tới bốn lần lận.

216 vô tội chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: “Tiên sinh, cà vạt của ngài hơi lệch rồi ạ, ngài có muốn em chỉnh lại không?”

Cuối cùng Hạ Vân Sơn cũng ngẩng đầu lên nhìn em, ánh mắt phức tạp, một lúc lâu sau mới ngoắc ngoắc tay: “Lại đây.”

Lúc này 216 mới vui vẻ hoan hỉ chạy lại, ngồi trên ghế sô pha xoay người chỉnh cà vạt cho tiên sinh.

Ngón tay trắng nhỏ thoăn thoắt trên chiếc cà vạt đen.

Hạ Vân Sơn biết đôi tay này cũng không phải dạng vừa, nhớ tới tối qua lúc 216 bị làm đến tàn nhẫn, em vô ý mà cào ra vài vệt máu nhợt nhạt sau lưng hắn.

“Được rồi ạ, tiên sinh.”

Hạ Vân Sơn quyết định mặc cho nước chảy bèo trôi, hắn muốn nhìn xem đoạn tình cảm như là dòng sông ngầm của đế quốc này rốt cuộc sẽ chảy đến nơi nào của đất nước đây? Đây vốn chẳng phải là chuyện hắn có thể kiểm soát dược.

Hoa làm sao có thể kiểm soát được thời tiết, cũng như con người khó mà nắm bắt được dòng chảy của số mệnh.

“Tối nay tôi sẽ về sớm.”

216 giương mắt nhìn, đôi mắt màu trà trong trẻo dịu dàng của em lấp lánh nước, màng nước khiến đôi mắt sáng đến kinh người, bên trong đong đầy niềm vui sướng mà người ta chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra.

“Em chờ ngài về.”

Chương 17

Người gác cổng đỏ mặt đưa túi giấy cho 216 rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Em cầm túi giấy đựng que thử thai đi vào nhà vệ sinh, ngồi ở trên bồn vệ sinh, cởi quần ra, dùng răng xé lớp bọc plastic, làm theo hướng dẫn sử dụng mà từ từ nhét que thử thai vào.

Sau đó ngồi chờ 5 phút.

Tim 216 đập thình thịch, cảm thấy hơi ớn lạnh, dùng hai tay ôm lấy chính mình, lúc này mới phát hiện tay mình cũng đang phát run.

Em rút que thử thai ra nhìn, là một vạch.

Luồng khí em đè nén trong ngực lập tức bay biến, em co quắp ngồi trên bồn vệ sinh như quả bóng bị xì hơi.

216 sờ sờ bụng mình, tại sao vẫn chưa có em bé chứ? Bởi vì số lần em làm chưa đủ nhiều sao? Hay là bởi vì em chưa giữ tinh dịch cẩn thận? Tại đôi khi em bị làm tàn nhẫn quá, đầu óc mơ màng mà quấn lấy tiên sinh, làm sao mà nhớ được là phải kẹp chặt mông?

Quả nhiên là hôm nay Hạ Vân Sơn về nhà sớm hơn thường ngày, chỉ là trên tay cầm theo một tập giấy tờ cực dày, buổi tối có lẽ là phải tăng ca.

216 đi tới, giúp Hạ Vân Sơn cởi áo khoác treo trên giá, nhất thời không biết phải nói gì, muốn than thở về chuyện mình chưa mang thai thì không thích hợp, muốn nói mình rất nhớ hắn thì khác nào vẽ thêm chân cho rắn (ý là chuyện ai cũng biết, nói ra chỉ dư thừa) , chỉ có thể lén lút vươn tay ngoắc lấy ngón tay tiên sinh.

Hạ Vân Sơn vừa trở về từ bên ngoài, tuy trong lòng bàn tay thì ấm áp, nhưng đầu ngón tay vẫn nguội lạnh, được 216 cẩn cẩn thận thận vuốt ve từng ngón một, lúc này mới ấm lên.

Hạ Vân Sơn cúi đầu nhìn 216, lại liếc mắt nhìn nhà bếp, rồi mới đưa tay xoa xoa lọn tóc bên tai em. Những sợi tóc mềm mại nhẵn nhụi đan vào kẽ tay, như là nhúng tay vào nghiên mực Tàu đã được mài sẵn.

“Sắp ăn Tết rồi.” Hạ Vân Sơn nói.

216 gật đầu: “Em biết, tiên sinh. Em sẽ giúp mọi người mua sắm đồ đạc và trang trí lại nhà.”

“Em không cần quan tâm mấy chuyện đó, nhưng ngày Tết khách khứa của tôi đến nhiều, em phải đi học cách ứng xử một chút. Tôi sẽ để quản gia dạy em.”

Em ngoan ngoãn gật đầu, lại thấy Hạ Vân Sơn ghé vào tai em nói thầm: “Đêm nay không cần đến, cứ ở trong phòng đi.”

216 nghĩ thầm, hôm nay không làm sao? Vậy là em buồn thiu mà gật đầu, hai má vô thức mà phình ra, trắng mịn đáng yêu.

Hạ Vân Sơn nở nụ cười, đi thẳng lên lầu.

Đến đêm, 216 tắm rửa xong thì ngồi lên giường đọc sách. Em đọc được mấy câu thơ:

“Giữa trời thu nâu đậm sắc

Lông vũ em rụng rời

Quyện vào mảnh đất xuân nơi anh

Ngay cả máu thịt, nước mắt và tình yêu hằng giấu kín.”

Cốc cốc. Có người gõ cửa.

“Mở cửa ra.”

216 lập tức nhảy xuống giường, dép lê cũng chưa kịp xỏ, giẫm chân trần lên nền nhà bằng gỗ lạnh lẽo chạy ra mở cửa.

Hạ Vân Sơn đứng trên hành lang mập mờ ánh sáng, áo ngủ lụa màu xanh sẫm phát ra ánh sáng màu xanh phỉ thúy, sâu thăm thẳm như một hồ nước. Tóc hắn vừa gội, tùy ý vuốt ra phía sau, lộ ra toàn bộ phần trán no đủ khiến gương mặt càng thêm phần nghiêm chỉnh.

Hắn liếc nhìn bàn chân trần của 216, bèn nâng eo em lên ôm em như ôm đứa nhỏ, 216 lập tức vòng tay qua cổ hắn, trong phút chốc gan to bằng trời, chu môi ra hôn lên mặt tiên sinh.

Hạ Vân Sơn mím môi nín cười, vỗ một cái lên mông em: “Sao không đi dép vào?”

Nói rồi, đem 216 đè trên giường.

Giường 216 chỉ nhỏ thôi, bình thường em chỉ nằm một mình thì còn dư ra một chút, nay Hạ Vân Sơn nhẹ nhàng đè lên người em mà nằm trên đó, cái giường trở nên nhỏ đến kì cục, vậy là hai người kề sát vào nhau, hơi thở quấn lấy hơi thở.

Hạ Vân Sơn chống tay bên cạnh mặt em, trên mặt nở một nụ cười hiếm thấy, bàn tay không chút nể nang mà tiến vào trong áo ngủ của 216.

Trắng mà trơn mềm là làn nước, xương cốt tinh xảo là núi cao, sờ tới sờ lui cuối cùng quên luôn lối về.

Tim 216 đập thình thịch, lại nhìn thấy Hạ Vân Sơn chui cả đầu vào áo ngủ của em., nhô lên thành cái bọc lớn, sống mũi hắn dán vào đầu rốn xinh xắn rồi chậm rãi trượt lên, tiếng da dẻ được vuốt ve vang lên sàn sạt, ái muội không từ nào tả xiết. 216 đỏ mặt: “Tiên sinh…”

Núm vú non hồng lập tức bị ngậm lấy, day day cắn cắn hai cái, rồi lại dịu dàng ngậm vào trong khoang miệng ấm nóng, sau đó thô bạo mà liếm láp mút mát.

216 giơ chân ngoắc  lấy bắp chân của Hạ Vân Sơn, bị động tác ve vãn lúc nhanh lúc chậm, lúc ôn nhu lúc tàn ác làm cho tâm hoảng ý loạn. Nhưng em không ghét nó chút nào, thậm chí còn rất thích nữa.

Nếu không em cũng không ngoan ngoãn phối hợp với tiên sinh như vậy.

Em ưỡn ngực lên, cặp vú nhỏ mềm nhũn dán sát vào mặt tiên sinh, thuận tiện cho hắn gặm cắn càng sâu hơn.

Hạ Vân Sơn nhả núm vú non nớt ra từ kẽ răng, rồi lại cắn vào, vùi đầu trong ngực 216 hỏi: “Chẳng hút ra cái gì cả.”

216 buồn buồn tủi tủi mà nói: “Tiên sinh, em không mang thai, làm sao mà có sữa được bây giờ?” Em dừng một chút rồi nói: “Hay là em uống thuốc tiết sữa?”“Không cần.” Hạ Vân Sơn chui đầu ra khỏi áo em, mở từng chiếc cúc áo, ngón tay xẹt qua phần bụng bị nước miếng liếm đến ướt nhẹp: “Tự tôi có thể làm em ra sữa.”

216 mở to hai mắt, mặt đỏ như máu, xấu hổ mà sờ soạng cổ tiên sinh, Hạ Vân Sơn cũng không ngăn cản, mặc em làm theo ý mình, còn hắn thì cởi quần 216, cầm đầu gối em tách hai chân ra, nương theo ánh đèn ở đầu giường nhìn đóa hoa chặt thít ẩn giấu giữa khe chân.

Trước đây rõ ràng nó chỉ có màu hồng phấn như đóa tường vi, sau khi bị tàn nhẫn đâm chọc biết bao lần, bị đổ đầy tinh dịch, nay đã biến thành màu đỏ tươi ngày càng xinh đẹp dâm đãng, một ngón tay hơi cắm nhẹ vào, làm huyệt thịt nhu mị quấn lấy nó, lấy lòng mà mút mát.

Hạ Vân Sơn cúi đầu, vừa cắn vào cần cổ mềm mại của em, lưu lại một dấu hôn hồng nhạt, một bên lấy ngón tay hãm hiếp huyệt mềm của em.

216 mê mê mang mang mà thở dốc, rên rỉ mềm nhũn, gọi tiên sinh tiên sinh không ngừng, gọi đến mức người ta buồn bực mất tập trung, cứ như bị mèo cào.

Hạ Vân Sơn ngẩng đầu, rũ mắt trừng em, vừa trừng mắt vừa rút ngón tay ra, ngón tay ướt đẫm chạm vào môi em, hắn lạnh giọng ra lệnh: “Liếm.”

216 sững sờ, mềm như bông mà năn nỉ: “Vậy tiên sinh hôn em trước đi, em liếm rồi tiên sinh sẽ không hôn em nữa.”

Hạ Vân Sơn bị em mè nheo mềm nhũn thế này làm cho gân xanh bên thái dương giật giật, không quan tâm tới lời em, lấy ngón tay cạy môi em ra rồi lập tức duỗi vào trong.

216 đỏ mắt ngoan ngoãn liếm mút, như thể đang phun ra nuốt vào dương v*t hắn vậy, thế nhưng lần này em chưa kịp thu gọn hàm răng nên thi thoảng lại vụng về mà cắn nhẹ vào ngón tay hắn, làm hắn thấy ngứa lên.

Hạ Vân Sơn thở ra một hơi, rút ngón tay ra, bế eo 216 lên, đặt miệng huyệt trước dương v*t thô to đã cương cứng của hắn, nó đang giật giật dọa người. Miệng huyệt hồng thắm ẩm ướt bị mở ra một chút, nuốt vào quy đầu đang dính chút nước, sau đó Hạ Vân Sơn chống tay xuống ấn vào một cái đầy mạnh bạo làm lỗ nhỏ bất ngờ bị nhét thứ đồ to lớn đó vào.

Ngực 216 phập phồng kịch liệt, đôi mắt cũng ửng đỏ, tội nghiệp mà nhìn hắn, lại làm nũng mà gọi tiên sinh. Hạ Vân Sơn nghe đến phát phiền, vừa thẳng lưng đâm vào 216 đang ướt nhẹp, vừa nắm lấy cằm em hôn lên.

216 thở dốc lợi hại, phía dưới nhiều lần bị chọc đến nơi sâu nhất bên trong, vừa định rên rỉ lại bị đầu lưỡi của tiên sinh bao bọc nuốt tiếng rên vào, chỉ có thể đáng thương khóc thút thít trong cổ họng.

Em không biết là dương v*t mang lại cho em nhiều khoái cảm hơn, hay là đầu lưỡi và đôi môi mang lại cho em nhiều khoái cảm hơn.

Em chỉ toàn tâm toàn ý mà phối hợp với hắn, phóng đãng mà hưởng thụ.

Cao trào đến quá nhanh. Em khóc lóc duỗi chân, lỗ nhỏ ướt át co giật mãnh liệt, dùng sức mút lấy dương v*t đang xuyên xỏ, Hạ Vân Sơn cũng không hay biết gì nữa, vỗ vào mông em rồi tăng tốc cắm vào rút ra, nhưng nhất quyết không chịu bắn.

Khoái cảm ngập đầu càng ập tới mãnh liệt, đem em giam cầm trong một chiếc đồng hồ tình dục kín bưng không lọt một tia gió. 216 sảng khoái đến phát khóc, nước miếng dính trên môi, dâm loạn đến lạ kỳ, như là bị làm hỏng triệt để mất rồi.

Chân 216 vô lực vắt bên eo hắn, theo sự va chạm của Hạ Vân Sơn mà lung lay, như là sợi liễu bên hồ.

Em cảm thấy mình sắp cao trào rồi, bèn khóc lóc nói: “Tiên sinh… Em sắp tới rồi… Dừng lại có được không?”

Hạ Vân Sơn làm sao dừng lại được, vừa thúc eo vừa xấu xa dùng ngón tay vòng lấy gốc dương v*t bé xinh của 216, ngón cái còn chặn lại đỉnh dương v*t, khàn giọng nói: 

“Không được dùng phía trước cao trào.”

216 ngơ ngác khóc lên: “Đừng mà… Em khó chịu lắm.”

Hạ Vân Sơn không hề bị lay động, lại tăng tốc xuyên xỏ vào hoa tâm của em, mật huyệt mềm nhũn bắt đầu co giật phun nước.

216 vừa bị tiên sinh dẫn dắt cao trào bằng phía sau.Chờ đến khi Hạ Vân Sơn dời ngón tay cái đi, trên tay hắn đã dính đầy chất lỏng trong suốt, 216 nhìn vậy thì sợ hết hồn, giãy dụa bò lên, lấy áo ngủ bị vứt qua một bên lau tay hắn cho khô ráo.

Hạ Vân Sơn ngăn em lại: “Uống nước?”

216 nhẹ nhàng thở dốc, gật gật đầu.

Hạ Vân Sơn uống hai ngụm, sau đó uống thêm một ngụm lớn, miệng đối miệng mà đút cho 216,216 ngửa đầu ngọt ngào uống vào, thở hổn hà hổn hển.

Hai người ôm nhau thật chặt  mới có thể miễn cưỡng nằm trên chiếc giường nhỏ. 216 kề sát trong ngực Hạ Vân Sơn, đầu óc vẫn ngơ  ngơ ngác ngác, hai má cọ tới cọ lui, như con mèo nhỏ.

Cọ được hai cái, 216 chợt nhớ tới cái gì đó, lập tức khép lại hai chân, nâng mông lên để ngăn không cho tinh dịch bên trong chảy ra ngoài.

Hạ Vân Sơn thấy thế, bật cười, đưa tay xoa nắn mông em, lại rờ đến dương v*t đã mềm nhũn của em, khe đùi trắng mịn che khuất một chút lông tơ mềm mại, 216 ngăn lại tay hắn, nhỏ giọng khóc cầu: “Đừng chơi phía trước mà. Em đau lắm.”

Hạ Vân Sơn nhìn  nét mặt nghiêm túc của 216, biết lúc nãy em đau thật sự, ngón tay ôn nhu xoa lên dương v*t phấn nộn, “Vậy tiên sinh xoa xoa cho em.”

Lông mi 216 ngượng ngùng mà run lên,  dưới ánh đèn trông như cánh bướm màu vàng, dịu dàng nghiêng bóng trên gương mặt. Em lại ngẩng đầu hôn lên cằm tiên sinh hai cái.

Hạ Vân Sơn ngạc nhiên một chút, trên cằm in hai nụ hôn ướt át, lại bị 216 ngoan ngoãn lau đi.

Hắn cắn răng, rất muốn bắt nạt 216, nhưng khi nhìn xuống lại thấy ánh mắt ôn nhu lấp lánh của em đổ đầy tình yêu ngây thơ nóng hổi.

Đồ ngốc này có tự mình biết không?

Hạ Vân Sơn cúi đầu, hôn lên chóp mũi em một cái, ôm em lên, đi vào buồng tắm.

Trong phòng tắm có một cái gương nhỏ, Hạ Vân Sơn đặt 216 trước mặt gương, nâng mông em hôn lên môi.

Sau lưng 216 dán vào mặt gương lạnh lẽo, cóng đến nổi da gà, giãy dụa muốn rúc vào lồng ngực của tiên sinh, Hạ Vân Sơn cũng yêu thích cơ thể mềm mại ấm nóng của em, ôm em thật chặt, làm nụ hôn sâu hơn.

Hạ Vân Sơn rõ ràng là rất tàn bạo, ngay cả trên giường hắn cũng rất độc đoán tàn nhẫn, nhưng đôi khi cũng thật ôn nhu, nhất là nụ hôn lúc này, môi răng quấn quýt, đầu lưỡi chậm rãi quấn lấy, từng chút từng từng chút câu đi linh hồn của 216.

Cả người 216 mềm như bông, đầu lưỡi hồng nhạt hơi đưa ra liếm môi Hạ Vân Sơn, như là mèo con lấy lòng.

Tim em đập thật nhanh.

Thình thịch thình thịch đến đinh tai nhức óc, như sấm sét giật đùng đùng, lập tức làm 216 ngốc nghếch tỉnh lại rồi.

Có phải là em thích tiên sinh rồi không?

Tiên sinh buông ra môi em, hôn lên gò má em một chút, sau đó nhấc lên mông 216, nhờ vào lượng tinh dịch chưa kịp khô mà dễ dàng cắm vào.

216 bị cắm đến lung lay, trong miệng ê a mà rên rỉ, mềm nhũn thì thâm tiên sinh tiên sinh.

“Tiên sinh…a…a, nhẹ một chút… Em thích… Em thích…”

Hạ Vân Sơn càng làm mạnh bạo hơn, làm 216 cảm thấy mình sắp bị làm hỏng rồi, vừa thích vừa sợ mà khóc lên.

Âm thanh Hạ Vân Sơn cũng trở nên đứt quãng: “Thích gì? Hả?” Hắn chính là muốn ép 216 nói ra.

Sắc hồng kiều diễm từ hai má trải dài đến tận đuôi mắt, yêu kiều không sao tả xiết, cũng mắc cỡ không chịu nổi: “Yêu thích… yêu thích tiên sinh.”

Hạ Vân Sơn rốt cục thỏa mãn, toàn tâm toàn ý mà ôm lấy 216 mềm nhũn.

Sau nửa đêm, lỗ nhỏ hồng hồng ẩm ướt của 216 đã bị rót đầy tinh dịch, bụng dưới hơi nhô lên, Hạ Vân Sơn xoa xoa một chút, tiếng nước lõng bõng trong bụng truyền ra.

216 làm nũng đẩy tay Hạ Vân Sơn ra: “Đừng xoa mà, chảy ra mất.”

Hạ Vân Sơn nheo mắt lại: “Không muốn chảy ra? Tôi tìm vật chặn cho em.”

Hạ Vân Sơn để thân trần đi xuống giường, một lát sau trở về, cầm trong tay một thứ gì đó hình trụ, 216 không nhìn thấy rõ lắm, chỉ thấy tiên sinh đem vật kia cắm vào miệng huyệt long lanh nước của em, khẽ khàng đẩy vào.

Chất gỗ thô ráp làm em vừa đau vừa tê, cảm giác kỳ quái khi bị vật lạ xâm lấn khiến em đỏ cả mặt.

Em cố ngẩng đầu lên nhìn, thì ra giữa hai chân trắng mịn đang bị cắm vào một nút gỗ màu nâu.

“Nguyên Nguyên, rượu ngon phải dùng nút gỗ tốt mới được.”

Nói rồi, hắn hôn một cái lên mặt 216, “Ngủ ngon.”

Chương 18

216 nghe lời mà kẹp cái nút gỗ kia, cũng bởi vậy mà bắp đùi em cả đêm không khép lại được.

Sáng sớm hôm sau Hạ Vân Sơn tiến vào phòng 216, nhìn thấy 216 đang ngủ say, gương mặt trắng mịn xinh đẹp nửa vùi vào trong gối, ngủ đến hồng cả hai má, một con cún bông được em ôm vào trong ngực, cực kì đáng yêu.

Hạ Vân Sơn ngồi ở bên giường, bàn tay tiến vào trong chăn, mò tới cái đùi đang mặc pyjamas của em, ngựa quen đường cũ mà cởi quần em ra, dây thun trượt trên cặp đùi trắng mịn có thịt của em, lộ ra đồ vật đang ngủ say bên trong, lúc này cũng mang màu hồng phấn điệu đà.

Đồ ngốc này, đang ngủ mà bị cưỡng bức cũng không biết đi?

Hạ Vân Sơn nở nụ cười, ngón tay mò vào mé đùi trong, chạm vào nút gỗ thô ráp, trong lòng thỏa mãn.

Đúng là đứa trẻ ngoan.

Hắn xấu tính mà niết mặt 216 muốn đánh thức em. 216 ngủ đến mơ mơ màng màng, có chút bực bội mà ưm ưm lên án, định đẩy tay hắn ra, lại bị Hạ Vân Sơn nắm được, hắn há miệng, cắn lên ngón tay trắng như tuyết.

216 lập tức tỉnh lại, đang không hiểu là ai chạy vào phòng mình, thì ra là tiên sinh. Buổi sáng tiên sinh mang nét mặt hời hợt mà hòa nhã, nếu có một màu sắc nào đó có thể hình dung, thì hẳn là màu tím nhạt, nhưng mà tiên sinh lại đang dùng răng cắn ngón tay của em, có chút ám muội mà gặm cắn, khiến em tê tê ngứa ngứa.

Lại chớp mắt một cái, từ cắn xé hung ác biến thành nụ hôn dịu dàng, hôn từ bàn tay em trải dài xuống dưới, rơi vào cổ tay trắng ngần.

“Tỉnh rồi?”

Trái tim 216 đập rầm rầm, nhanh đến kỳ lạ, em không biết sao tiên sinh lại làm như vậy.

Em có thể hiểu được các tư thế và kĩ thuật khi “yêu”, nhưng không hiểu được những nụ hôn trong lúc động tình.

Hạ Vân Sơn rút con chó bông trong ngực 216 ra ném xuống cuối giường, sau đó ôm em đi vào nhà tắm, đặt em lên bồn cầu.

Hắn xoa xoa mái tóc rối bời của em, coi tay làm lược mà chải ra đằng sau, vừa chải vừa thấp giọng dỗ: “Tự lấy nút lọ ra cho tiên sinh xem.”

216 cảm thấy quá ngượng ngùng, ngón tay bám vào vạt áo sơ mi của tiên sinh: “Tiên sinh, đừng nhìn mà.”

Hạ Vân Sơn nhăn mặt: “Tôi  muốn nhìn. Không nghe lời sao?”

216 cắn cắn môi, ngượng chín cả mặt, đầu gối cũng hồng hồng, trước mắt Hạ Vân Sơn, em kéo quần xuống làm nó treo ở mắt cá chân, sau đó tách ra cặp chân trắng như tuyết. Trên đùi là vết bấm và vết cắn nhợt nhạt, dâm mỹ hỗn loạn, tất cả đều là dấu vết tình ái mà Hạ Vân Sơn để lại hàng đêm, chưa kịp mờ đi chút nào.

Cặp đùi nõn nà mở ra, trong miệng huyệt đỏ tươi là một nút gỗ ngắn mà thô to, sần sùi cọ xước da đùi và thịt huyệt, đỏ đến không nỡ nhìn.

216 nắm lấy nút gỗ kia, rút ra từng chút một, mặt ngoài gồ ghề của cái nút đâm vào làm em thẳng cả eo, miệng trướng đến cực hạn, cuối cùng nó cũng bị 216 không nhẹ không nặng mà lôi ra, sau một tiếng khóc nấc đáng thương, một lượng lớn tinh dịch đã bị pha loãng bởi d*m thủy ào ạt xuôi theo kẽ mông chảy ra ngoài.

Như bị mất khống chế.

Hạ Vân Sơn nhìn đến đỏ cả mắt, vênh mặt hất hàm sai khiến: “Hôm qua em nói dùng mặt sau cao trào không thoải mái đúng không? Vậy giờ dùng phía trước bắn ra cho tôi.”

216 nghe không hiểu, chớp mắt một cái.

Hạ Vân Sơn thấp giọng nói: “Tự vuốt ve côn th*t cho tôi xem. Sau đó bắn.”

216 sợ đến mức lắp bắp: “Không…không được…”

Trong viện giáo dưỡng không dạy em cách tự an ủi dương v*t của chính mình, dù sao đối với omega, dương v*t không phải là một bộ phận sinh dục quá quan trọng, bọn họ rất ít khi cương lên vào buổi sáng, cũng sẽ không ưu tiên dùng nó để đạt được khoái cảm.

Huống hồ, nếu omega mà đạt được khoái cảm không phải do alpha mang lại thì bị coi là dâm đãng đáng xấu hổ.

Hạ Vân Sơn dựa lưng vào bồn rửa mặt, quân phục chỉnh tề đoan chính, trông hệt như một vị sĩ quan đáng tin cậy, hắn châm một điếu thuốc trong phòng tắm nhỏ hẹp, rít vào một hơi sâu, ho khan một tiếng, giọng nói vang lên khàn khàn đượm vị khói: “Nguyên Nguyên, tôi chờ.”

216 nghe thấy hai tiếng Nguyên Nguyên, đỏ mặt, từ từ đem bàn tay cầm dương v*t phấn nộn của mình, nhẹ nhàng vòng lấy phần gốc, từ dưới tuốt lên trên vài lần, ngượng ngùng hỏi: “Tiên sinh, em làm thế này đã đúng chưa ạ?”

Hạ Vân Sơn nhìn chằm chằm dương v*t hơi nhếch lên của 216, đầu chuông nho nhỏ chảy ra chất lỏng nhạt màu, dính trên ngón tay trắng nhỏ của em, 216 hệt như bé trai lần đầu tiên hưởng thụ cảm giác lén lút thủ dâm vậy.

Hạ Vân Sơn nhấn điếu thuốc vào lỗ thoát nước trên bồn rửa tay, đốm lửa xèo một tiếng, tắt ngúm. Hắn ôm 216 lên, ngồi trên bồn cầu, cắn cắn lỗ tai em, “Đứa nhỏ ngốc nghếch. Tôi dạy cho em.”

216 ngoan ngoãn tròn mắt nhìn, bàn tay to của Hạ Vân Sơn dễ dàng mà bọc lấy dương v*t nhỏ xinh như ống dẫn nhụy của bông hoa kia, ngón tay thô ráp lại có vết chai sần bắt đầu ma sát, nhanh mà có nhịp điệu vuốt ve em. 
216 mắc cỡ muốn chết, em thấy thật là lạ, nếu như tiên sinh muốn làm, sao không chen vào luôn nhỉ? Sao lại bắt em thủ dâm trước mặt hắn?

Khoái cảm xa lạ tích lũy từng chút một, cẳng chân 216 vô thức quấn vào bắp chân của tiên sinh, khó nhịn mà cọ qua cọ lại, mọi giác quan của em đều tập trung trên dương v*t.

“Tiên sinh… Khó chịu… Kỳ lạ quá…” Nước mắt 216 xuôi theo khóe mắt đỏ chót mà rơi xuống, tay tiên sinh đột nhiên nhào nặn hai quả thịt cầu bé xinh, không nặng không nhẹ, bóp đến mức cả người em căng ra.

216 rất nhanh mà bắn trên tay Hạ Vân Sơn.

Hắn xấu tính giơ ngón tay phủ đầy dịch trắng quơ quơ trước mặt em:

“Thoải mái?”

Đầu 216 trống rỗng, ánh mắt mông lung sương mù, ngơ ngác gật đầu, lại bị Hạ Vân Sơn ôm lấy eo đặt trên bồn rửa tay, 216 vừa ngẩng đầu lên đã thấy mình trong gương, hai mắt ngập nước, điệu đà yêu kiều không gì tả nổi, hai má và cần cổ thon gọn hồng thắm một mảng, miệng khẽ mở ra thở dốc, nhìn là biết đang thoải mái vô cùng. Hạ Vân Sơn đứng sau em, một tay ôm chặt eo em, một tay mở dây lưng.

216 đỏ mặt chờ mong.

Ngón tay còn dính tinh dịch từng chút một mở ra huyệt nhỏ hồng hồng ướt át đêm qua vừa bị sử dụng quá độ, một ngón, hai ngón, rồi ba ngón tay đi vào, 216 giơ tay che đi gương mặt càng lúc càng đỏ của mình, bị Hạ Vân Sơn gỡ xuống áp ra phía sau, “Làm bao nhiêu lần rồi? Vẫn còn xấu hổ ư?”

216 ưm ưm không nói nên lời, chỉ cảm giác lỗ nhỏ của mình đã dâm loạn mà tiết ra một lượng lớn d*m thủy, thấm ướt ngón tay bên trong tiểu huyệt, ngón tay chỉ cần hơi động đậy là phát ra tiếng òm ọp của nước.

Hạ Vân Sơn thấp giọng cười một tiếng, nghĩ muốn đánh nhanh thắng nhanh, lát nữa còn phải đi làm, bèn rút ngón tay ra, đỡ dương v*t đỏ đậm sưng to bất ngờ cắm vào, lút cán, sau đó rút ra toàn bộ, cứ vậy thoải mái làm em đầy thô bạo.

Chờ đến khi Hạ Vân Sơn qua loa mà bắn ra, 216 đã nằm nhoài trên bồn rửa tay, khe khẽ thở dốc, thân thể trắng như tuyết hồng như trái đào, động tình cực kì, hồn xiêu phách lạc sau hai lần lên đỉnh.

Hạ Vân Sơn rút ra dương v*t nửa mềm, một nửa vẫn cắm trong cái mông trắng mịn của 216, giật nhẹ hai cái, tinh dịch chảy ra từ lỗ nhỏ chưa kịp khép lại, chảy dọc trên cặp đùi trắng nõn.

Hạ Vân Sơn nhìn mà thích mê, lấy điện thoại trong túi ra, mở camera, chụp một tấm. 216 nghe thấy tiếng chụp ảnh, giãy dụa: “Tiên sinh, ngài đang chụp ạ?”

Em sợ muốn chết, em đã nghe thấy không ít alpha trao đổi với nhau ảnh giường chiếu của omega được phân đến cho mình, thậm chí còn trao đổi omega, thay đổi khẩu vị mà nếm món khác mới hơn.

Nước mắt 216 lập tức tuôn rơi, thấm ướt hàng mi dài, làn tóc đen nhánh dính sát trên cái cổ đầy mồ hôi, em cầu xin đến là đáng thương: “Tiên sinh, ngài đừng chụp có được không?”

Đừng cho alpha khác nhìn em có được không? Đừng tặng em cho người khác có được không?

Hạ Vân Sơn không hiểu ý em, chỉ ôm em vào ngực dỗ dành: “Khóc cái gì? Thấy em đẹp nên chụp vài tấm thì có sao?”

216 bám vào khuy áo sơ mi của Hạ Vân Sơn, đầu ngón tay bấm chặt đến trắng bệch, sắc mặt tái nhợt không còn giọt máu: “Đừng đưa cho người khác xem được không ạ?”Hạ Vân Sơn nảy ra ý xấu, cố tình đùa em: “Cái mông trắng như vậy, lỗ nhỏ đỏ như vậy, thật là dễ nhìn, cho người khác thấy cũng có sao đâu?”

216 không dám tin nhìn hắn, không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống hai gò má trắng nõn tuyệt đẹp.

Này tính là gì?

216 hận mình không thể chết luôn ngay bây giờ, nỗi giận dữ, xấu hổ và tuyệt vọng đang giày vò tra tấn em, trái tim đau đớn rỉ đầy máu.

Em yêu ngài mà tiên sinh… Sao ngài có thể… Sao ngài có thể đưa ảnh của em tùy tùy tiện tiện cho kẻ khác xem được chứ? Vậy sau đó có phải là… có phải là tùy tùy tiện tiện mà đổi em lấy một omega mới mẻ hơn không?

Hạ Vân Sơn nhìn đôi mắt màu trà ảm đạm của 216, rốt cuộc cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn biết mình đùa quá trớn rồi, làm cho vật nhỏ xinh đẹp này giận dỗi, bèn cúi đầu hôn nhẹ trán em, môi dán vào tóc em, nhẹ giọng dỗ: “Tiên sinh nói linh tinh thôi, tiên sinh chụp ảnh chỉ giấu cho chính mình lén lút xem ấy mà, sao có thể chia sẻ với người khác được chứ?”

216 vẫn khóc thút tha thút thít, không thèm nghe tiên sinh giải thích, một lòng một dạ mà khóc.

Hạ Vân Sơn thở dài, sờ sờ gương mặt ướt đẫm nước mắt của em, cúi người hôn hôn chóp mũi và môi em: “Tiên sinh sai rồi, Nguyên Nguyên nhìn tôi một chút, nhé?”

216 rốt cuộc phản ứng lại, mang theo tiếng khóc nức nở nói: “Em sợ lắm. Nếu  ngài không muốn em, cứ trả em về viện giáo dưỡng, đừng tặng em cho người khác. Em thích ngài mà, sao ngài lại…”

Hạ Vân Sơn trong lòng nhảy dựng lên, nghe 216 khóc lóc thì thầm lời yêu, trái tim hắn cũng mềm oặt, hôn 216 một cái.

Hết cái hôn này đến cái hôn khác, cuối cùng cũng dỗ được 216.

“Ừm, tiên sinh biết rồi, tiên sinh sẽ không tặng em cho người khác. Nguyên Nguyên muốn sinh con cho tiên sinh đúng không?”

216 khóc lóc gật đầu.

Hạ Vân Sơn sờ sờ tóc em: “Em nghĩ kĩ xem, em vẫn chưa cho tiên sinh uống sữa, cũng chưa sinh đứa nhỏ cho tiên sinh, tiên sinh làm sao mà tặng em cho người khác được chứ?”

216 vùi đầu vào hõm cổ Hạ Vân Sơn, chóp mũi thoang thoảng mùi nhựa thông của tiên sinh, thật là yên ổn, em cảm thấy an lòng hơn biết bao, lúc này mới rầu rĩ nói: “Vâng.”

Hạ Vân Sơn ôm 216 dọn dẹp cho em sạch sẽ, rồi ôm em trở lại trên giường, đang định rời đi, lại bị 216 rầu rĩ không vui ôm lấy cái cổ, hai người mắt đối mắt, sống mũi cọ sống mũi.

Cuống họng 216 khẽ rung động, dường như thật nhiều cánh bướm giấu trong khuôn miệng em sắp sửa ùa ra.

“Tiên sinh, ngài có thích em không?”

Hạ Vân Sơn sửng sốt một chút, như là bị bất ngờ.

Hắn thấy 216, vừa thấp thỏm vừa thẹn thùng hỏi một câu được ăn cả ngã về không, hắn hoàn toàn tin tưởng, nếu bây giờ hắn nói ra một chữ “Không”, ngày hôm nay 216 sẽ lập tức rời nhà trốn đi, hơn nữa quyết tâm sẽ không bao giờ quay trở lại.

Thỏ con bị chọc giận, sẽ có can đảm tìm đến cái chết, để thành toàn cho tình yêu và tự tôn đáng thương của mình.

Hạ Vân Sơn hít sâu một hơi, hôn lên đôi môi đã bị 216 cắn đỏ bừng, chính hắn cũng không biết là đang lừa gạt hay dỗ dành, hay thậm chí là có vài phần tình ý: “Có chứ. Tiên sinh thích em.”

216 rốt cục nở nụ cười, đôi mắt đẫm nước lóe lên niềm vui sướng, ôm cổ Hạ Vân Sơn càng chặt, một lần nữa nói thật nghiêm túc: “Tiên sinh, em rất thích ngài.”

Hạ Vân Sơn cũng cười, lại hôn 216 một chút.

216 thỏa mãn, hôm nay em được tiên sinh hôn nhiều như vậy, lại còn nhận được một câu yêu thích thật dịu dàng từ tiên sinh, như vậy còn chưa đủ sao?

Trước đây em còn chẳng dám hi vọng xa vời.

Em quá là thích Hạ Vân Sơn. Tại sao hắn có thể tốt như vậy chứ, cho em mơ một giấc mơ chưa từng dám?

Cho em được trở thành một omega được hôn nhẹ và được yêu thương.

Chương 19

Ngày Tết đang đến rất gần, theo đó là sự càn quét hàng hóa trong siêu thị, ánh đèn văn phòng ngày càng thưa thớt. Nền trời xám xịt đã bắt đầu xuất hiện vài gợn mây trắng xóa, bông tuyết lớn loạng choạng rơi xuống mặt đất, thật giống như bức tranh màu nước của đứa nhóc mới tập vẽ.

216 quấn khăn quàng cổ lông dê màu đỏ thật dày, đang đứng ở cửa phòng khách cùng quản gia phát quà Tết cho mọi người. Từng bông tuyết lớn bị gió thổi cuồn cuộn bay vào mái hiên, vài hạt rơi xuống mái tóc đen dày của em, lạnh đến mức em run cầm cập, tay run run trao hộp quà đã được gói ghém kĩ càng đưa cho người gác cổng.

“Mời cậu vào bên trong nghỉ ngơi đi, ở đây có tôi là được rồi.” Quản gia vừa nói vừa kiểm tra quà tặng.

216 chưa kịp nói gì, đã thấy một chiếc xe hơi màu đen xuất hiện giữa trời tuyết trắng xóa, để lại một vệt dài trên nền đất, cửa vừa mở ra, một chiếc giày chiến đạp lên mặt tuyết, kêu cộp một tiếng.

216 mở to hai mắt, thấy Hạ Vân Sơn mặc quân trang màu đen khoác áo choàng sải bước đi tới, gió thổi áo choàng bay phất phới, lộ ra lớp vải màu đỏ bên trong, như là đóa hoa lửa nở ra trong tuyết, thiêu đến mắt người khác sáng cả lên.

Hạ Vân Sơn đi đến bên cạnh 216, nhưng không nói chuyện với em mà nhìn quản gia, nói: “Đã sắp xếp xong xuôi chưa?”

216 đánh bạo, cẩn cẩn thận thận thò tay vào bên trong áo choàng của hắn, ở chỗ quản gia không nhìn thấy sờ soạng, nắm lấy ngón tay tiên sinh, thở phào trong lòng.

“Đã sắp xếp xong rồi ạ, thưa tiên sinh.”

Hạ Vân Sơn yên lặng không một tiếng động véo nhẹ lòng bàn tay 216, ngón tay thô ráp chà vào lòng bàn tay non mềm của em, làm cho em vừa ngứa vừa tê.

“Tôi đi đây, mọi người về nhà ăn Tết đi.” Hạ Vân Sơn nghiêng đầu nhìn 216. “Đến nhà một người bạn ăn Tết với tôi, người trong nhà cậu ấy chắc chắn là em quen biết. Là 136, em nhận ra sao?”

216 mở to mắt, trong vẻ kinh ngạc tràn đầy nét cười: “Là anh trai trong viện giáo dưỡng của em! Em thật sự có thể đi sao?”

Hạ Vân Sơn vỗ vỗ mu bàn tay em, “136 cho người hỏi tôi liên tục, Thi Duệ sao có thể không đáp ứng chứ? Đi thay quần áo nhanh lên, chúng ta khởi hành luôn.”

216 vui sướng chạy lên lầu, mặc vào áo khoác thật dày, chải kỹ tóc tai, mặt mày hân hoan, bởi vì sắp được gặp người thân nên em lộ ra vẻ ngây thơ như trẻ nhỏ, ôm chặt bình rượu mà Hạ Vân Sơn giao cho em cầm.

Khi xe đến vùng ngoại thành, 216 xuống xe đi sau Hạ Vân Sơn, một khu biệt thự có mái hồng nhòn nhọn và tường trắng tinh dần dần hiện ra, hoa tường vi héo úa trong vườn bị phủ một tầng tuyết thật dày, bị nền trời tím biếc chiếu lên ánh sáng tối tăm, cửa sổ hắt ra ánh đèn vàng ấm, như là lò bánh mật ong vừa được nướng kĩ.

216 chậm rãi bước đi từng bước trên nền tuyết, vì em không đi ủng cao cổ, nên bước đi rất khó khăn. Hạ Vân Sơn đi chưa đầu hai bước đã phát hiện ra omega mảnh mai phía sau không theo kịp mình, quay đầu lại nhìn, thấy em đang loạng chòa loạng choạng nhấc lên đôi giày bị lún sâu vào trong tuyết, vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Hạ Vân Sơn đi về phía em, nâng mông em lên ôm trong ngực, dùng quần áo to lớn của mình bọc em kín mít, thấp giọng nói: “Lát nữa mách với anh trai em, nói là Thi Duệ không có xẻng xúc tuyết, khách đến nhà bước đi cũng không bước đi nổi.”

216 cong mắt cười rộ lên: “Thi Duệ là ai ạ? Là ông xã alpha của anh trai sao?”

“Cũng không hẳn, là con riêng.”

Con ngươi tròn xoe màu trà của 216 sáng lên: “Vậy ông xã của anh trai đâu rồi?”

Hạ Vân Sơn chỉ nói: “Em tự hỏi anh trai em đi.”

Lúc chuông cửa vang lên, từ trong nhà truyền ra tiếng dép lê kêu lẹt xẹt, một giọng nói dịu dàng trong trẻo tựa xa tự gần vang lên: “Đến đây!”

Cửa được mở ra, hơi ấm trong nhà tràn ra ngoài, đứng giữa khung cửa là một thanh niên omega cao gầy, khuôn mặt tú lệ nhợt nhạt, mái tóc dài đen óng buộc sau gáy, nét mặt nhu hòa, nhìn rất dễ gần. Anh mặc áo lông và quần dài, cổ và tay bị che không chút kẽ hở. Anh tự động loại bỏ vị alpha cao to nào đó, chỉ nhìn thấy cậu em bé nhỏ của mình, cười ôm 216: “Chờ em lâu quá, vào đi.” Sau đó khách sáo mà xa cách nói với Hạ Vân Sơn: “Ngài cũng mau vào đi.”

216 vào phòng, cởi áo khoác thật dày ra, liếc nhìn hai đứa nhỏ đáng yêu đang ngồi trên ghế sô pha và thảm trải sàn, nhóc lớn hơn thì ngồi xem phim hoạt hình, nhỏ hơn thì chơi xếp gỗ, thấy có khách tới, có chút xấu hổ mà chạy trốn sau lưng 136, len lén nhìn người lạ.

136 sờ sờ tóc đứa nhỏ: “Bảo bảo, phải chào mọi người nha.”

Bé trai alpha lớn hơn hai má hồng hồng: “Em chào anh, cháu chào bác. Cháu là Thi Anh.”

Bé omega nhỏ hơn một chút thì nhìn 216 một lúc lâu, bi bô mà nói: “Em chào anh xinh đẹp. Em là Thi Mẫn.”

Hạ Vân Sơn đứng phía sau cười một tiếng, 216 ngồi xổm xuống, sờ sờ tay bé con, nhẹ giọng nói nhỏ: “Anh ôm em một chút được không?”

Bé trai omega hưng phấn gật đầu, chủ động vươn tay ôm cổ 216, khuôn mặt trắng mềm đáng yêu dán vào hõm cổ 216, được em bế lên.

Mặc dù ở viện giáo dưỡng, 216 đã được học cách chăm sóc trẻ con, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên em thực sự được ôm một đứa nhỏ trắng mềm non nớt, lại đáng yêu thế này, như là ôm một đóa mây trời vậy, thích đến không nỡ thả ra.

Từ trên tầng một alpha mặc quần áo ở nhà đi xuống, tuấn tú kiên cường, có vẻ nhỏ tuổi hơn Hạ Vân Sơn một chút, trời sinh mang một đôi mắt cười, lúc cười rộ lên thì lộ ra chiếc răng nanh đẹp đẽ, mang lại cảm giác thanh xuân bức người, nói là sinh viên đại học cũng có người tin.

“Thi Duệ.” Hạ Vân Sơn lên tiếng chào hỏi.

Thi Duệ ôm trong lồng ngực một em bé tám tháng tuổi, có đôi mắt to tròn đen láy, nhìn giống hắn đến 8 phần, gương mặt tuy rất đáng yêu, nhưng đã nhìn được đường nét tuấn tú, đôi mắt to mà sáng, vừa nhìn thấy 136 đã kêu a a, cười rộ lên lộ ra mảng lợi màu hồng nhạt.

136 đi tới ôm lấy đứa nhỏ, vỗ vào cái mông béo mập dỗ dành, nói với 216 đi lên lầu.

216 thả nhóc con omega xuống, đi theo.
Hai người một trước một sau đi vào phòng, bây giờ mới coi là lúc thực sự tâm sự với nhau. Hai alpha ban nãy đứng dưới phòng khách, đối với omega là hoàn toàn xa lạ, khiến hai người như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

216 ngồi trên ghế salon, cười híp mắt chơi đùa với nhóc con, nói với 136: “Anh, cuối cùng em cũng được gặp anh rồi!”

136 dịu dàng cười: ‘“Đứa nhỏ ngốc này, anh cũng chờ em rất lâu. Thói đời mà, hai omega muốn lén lút gặp nhau cũng khó. Huống chi, cả hai chúng ta đều chưa bị đánh dấu.”

Những omega chưa bị đánh dấu trong xã hội này chẳng khác nào dê con bị đeo xiềng xịch, một khi tiến vào xã hội bên ngoài, sẽ bị những alpha mang ánh mắt thèm khát xâu vào cấu xé.

Nhưng đánh dấu đâu có dễ dàng như vậy? Phải được thông qua tầng tầng lớp lớp phê duyệt mới được chấp nhận.

216 xoa nắn chân của em bé, tất nhỏ xỏ vào bàn chân phấn nộn cực kì đáng yêu, đang đung đưa đung đưa, đá vào lòng bàn tay 216.

Trong lòng 216 mềm mại đến kỳ cục, lại cảm thấy tủi thân vô cùng: “Anh à, em vẫn chưa mang thai.”

136 tính toán thời gian một chút: “Chỉ còn mười ngày thôi, chuyện là thế nào vậy? Hạ tiên sinh không chạm vào em sao?”

“Có ạ, bọn em đã làm rất nhiều lần.”

“Có bắn vào bên trong không?” 136 ôn ôn nhu nhu hỏi, cứ như là đang bàn chuyện hôm nay ăn gì vậy.

216 đỏ mặt: “Có.”

136 trầm ngâm một lúc lâu, cảm thấy việc này có gì đó bất thường, nhưng không nói với 216, chỉ sờ sờ mặt em, “Có lẽ là chưa có duyên, nói không chừng trong vòng 10 ngày sẽ có đó.”

Chốc lát sau, hai người đi xuống lầu, trong phòng ăn đã bày biện sẵn đồ ăn, bữa tiệc tất niên là một bàn ăn rất lớn, ở ngay giữa là một nồi lẩu uyên ương sôi ùng ục, màu đỏ rực tươi ngon của ớt, màu trắng thuần của măng, hương thơm ngào ngạt, bộ đồ ăn sạch sẽ sáng loáng như tuyết, tỏa ra ánh sáng dịu dàng dưới đèn chùm thủy tinh, như là thủy ngân lưu chuyển vậy.

216 rất tự nhiên mà ngồi xuống cạnh 136, hai đứa nhỏ ngồi ở bên phải của 136, trên cổ buộc khăn ăn, Thi Anh vụng về cầm đũa, Thi Mẫn thì cầm cái thìa tròn nho nhỏ.

Bé con nhỏ nhất thì ngồi trong ngực 136, ôm bình sữa hút chùn chụt.

Hạ Vân Sơn mở nút chai rượu, hơi nghiêng thân bình làm chất rượu sóng sánh, một tay đỡ miệng bình, một tay đỡ thân bình, tư thế ưu nhã mà rót cho Thi Duệ và mình mỗi người một chén, chất rượu hồng tím nửa trong suốt tràn vào trong chén, làm cho bàn ăn đang đầy ắp mùi thơm nay lại có thêm hương rượu nồng đậm.

216 và mấy đứa nhỏ cùng nhau uống một chai coca, vừa ăn đồ ăn vừa nhỏ giọng thủ thỉ với 136.

Tiểu bảo bảo kéo kéo lọn tóc dài đen nhánh mượt mà của 216, như là tìm được món đồ chơi mới.

Hạ Vân Sơn nhìn sang, nhận ra vật nhỏ này suốt nửa buổi tối chẳng thèm liếc mình lấy một cái, đúng là không thể chấp nhận được, nhân lúc 216 không chú ý, hắn vừa tán gẫu cùng Thi Duệ, vừa đem rượu đỏ rót vào cốc coca của em.

216 ăn không ít thịt nướng và hải sản tươi, nhiều món mặn nên dễ khát, trong lúc không để ý đã uống không ít coca, cũng uống bao nhiêu rượu mà không hay biết.Sau khi kết thúc bữa tiệc giao thừa, mặt 216 đã đỏ bừng, con ngươi như làn nước mùa xuân, mênh mang một mảnh non nước tươi đẹp, đầu lưỡi đặt trên miệng cốc coca, liếm qua liếm lại, ướt nhẹp dụ người.

Hạ Vân Sơn cau mày, cào nhẹ lên mu bàn tay của 216, sột soạt một tiếng, 216 bị cào, không giận không dỗi, ngoan ngoãn ngồi tử tế, ánh mắt nhìn về phía Hạ Vân Sơn lại không hề sáng rõ, tầm mắt không tiêu cự, cười một cái, nụ cười như chất rượu ngọt ngào.

Đầu óc 216 cũng hồ đồ rồi, không để ý những người khác cũng đang ngồi đây, vươn tay đặt tay mình vào lòng bàn tay Hạ Vân Sơn, một nắm vừa trắng vừa mềm, vì ăn toàn đồ nóng mà cũng nóng lên.

Hạ Vân Sơn không từ chối, nắm chặt lấy tay em.

216 liền ngốc nghếch cười rộ lên, con ngươi lấp lánh, “Tiên sinh!”

136 ngồi bên cạnh thấy vậy, cảm thấy 216 hình như hơi say, “Để tôi dìu A Nguyên lên phòng ngủ một giấc, đứa nhỏ này, sao uống coca cũng say được không biết?” Lúc nãy anh cũng bận rộn chăm sóc cho 3 đứa nhỏ, căn bản không để ý đến mánh khóe của Hạ Vân Sơn.

Ngược lại, trong lòng Thi Duệ lại thừa biết, hai chân dưới bàn vắt lên nhau: “Làm gì phải vội, lão Hạ còn chưa phát tiền mừng tuổi cơ mà. Nhà bọn tôi có ba đứa nhỏ đó, anh xem làm thế nào thì làm.”

Hạ Vân Sơn cười nhạo một tiếng, móc từ túi trong ra ba bao lì xì dày cộp, nhận được một câu “cảm ơn bác” của đám trẻ cùng một câu ê ê a a không hiểu ra sao, sau đó hắn nhìn sang Thi Duệ đang có vẻ rất đắc ý: “Nhà chúng tôi cũng có đứa nhỏ, cậu cũng xem làm thế nào thì làm.” Nói, hất hất cằm nhìn 216 đang ngơ ngác nhìn bao lì xì trong tay mấy đứa nhỏ.

Thi Duệ trong lòng mắng to hắn vô liêm sỉ, nhưng vẫn móc ra một bao lì xì màu hồng, nhét vào đó một tờ tiền mới toanh, đưa cho 216, cười lộ ra cái răng nanh: “Anh chúc em sớm sinh quý tử nhé, hai năm ôm hẳn 3 đứa luôn.”

Hạ Vân Sơn nghe thấy tiếng “anh” này, thấy hơi khó chịu, ánh mắt ngưng sương, nhìn 216 đỏ mặt nhận bao lì xì, nhỏ giọng nói cảm ơn.

216 ngất ngất ngây ngây bị 136 dìu về phòng, khi đi ngang qua mảnh sân phơi, nhìn thấy từng đóa yên hỏa khổng lồ lộng lẫy ngoài cửa sổ, nổ tung thành từng tràng pháo hoa, bung ra đầy rực rỡ, rồi lại nhanh chóng mà rơi xuống, chiếu rọi sắc màu mơ hồ lên bầu trời, như một ảo cảnh vậy.

216 đột nhiên cười rộ lên: “Anh, sang năm chúng ta còn được ăn Tết cùng nhau không nhỉ?”

Không hiểu vì sao, 136 thấy hơi khó chịu trong lòng, cầm lấy tay 216: “Được chứ, đương nhiên là được rồi.”

216 dựa vào cửa kính trên sân thượng, chóp mũi dán vào thủy tinh lạnh lẽo, cóng đến mức em cau mũi một cái, trên cầu thang vang lên loạt tiếng bước chân trầm ổn, cộp cộp đạp lên sàn nhà bằng gỗ.

216 xoay người, nhìn thấy Hạ Vân Sơn và Thi Duệ một trước một sau đi tới, “Bọn anh lên xem pháo hoa một chút. Cả năm chỉ có một ngày hôm nay là được bắn pháo hoa thôi.” Thi Duệ cười nói.

216 lại chỉ nhìn thấy Hạ Vân Sơn, gương mặt anh tuấn dưới ánh đèn lờ mờ như là đám mây lững lờ trên bầu trời đêm, sắc mặt hắn nhàn nhàn, trên mũi rơi xuống một vệt sáng màu bạc sáng loáng, ngoài kia tuyết đang bay đầy trời, tuyết và ánh sáng dung hợp, càng khiến Hạ Vân Sơn lạnh lùng đến không giống người thường, làm người ta không dám nhìn thẳng.

Hô hấp em ngừng một chút, bước tới kéo tay Hạ Vân Sơn.

Trong lòng Hạ Vân Sơn đang không thoải mái, lại bị động tác nhỏ của em lấy lòng, nhưng vẫn cố tình lạnh mặt nói: “Làm gì?”

Nói xong, kéo 216 đi tới bên cạnh cửa sổ thủy tinh, dùng thân hình cao to che khuất em khỏi tầm mắt của Thi Duệ và 136.

216 nhẹ giọng nói: “Tiên sinh, anh không cho em tiền mừng tuổi ạ?” 

(Từ đoạn này mình sẽ để 216 gọi Hạ Vân Sơn là “anh” nhé, vì trong bản gốc tác giả đổi thành “ngươi”(你) thay vì “ngài” (您))

Hạ Vân Sơn nhăn mi: “Ồ, tôi cực khổ đi làm nuôi em, em còn đòi tiền mừng tuổi của tôi à?”

216 ngốc ngốc mà nhét bao lì xì nóng hổi mình còn chưa kịp mở ra vào tay Hạ Vân Sơn: “Cái này em cho tiên sinh, tiên sinh cho lại em một cái, be bé thôi, để em đặt dưới gối ngủ, có được không?”

Hạ Vân Sơn sửng sốt một chút, khóe môi lộ ra ý cười hiền từ, “Chỉ vậy thôi à?”

216 gật gật đầu.

Hạ Vân Sơn móc trong ví ra một bao lì xì hắn đã chuẩn bị sẵn từ lâu, nhưng lại không đặt vào tay 216, mà kéo vạt áo lông lên luồn tay vào, kẹp bao lì xì ở thắng lưng của em, ngón tay ma sát với da thịt trắng mịn, mờ ám mà dịch chuyển lên xuống: “Giữ cho cẩn thận.”

Tim 216 đập thình thịch, đè lại bàn tay đang kề sát bụng mình của Hạ Vân Sơn, nhón chân lên một cái, hôn lên môi tiên sinh dưới màn pháo hoa rực rỡ.

Hạ Vân Sơn ngạc nhiên, lập tức hôn trả, đầu lưỡi vương một sợi chỉ bạc, hai đôi môi quấn quýt lấy nhau.

216 càng say tợn, ngón tay víu vào ngón tay Hạ Vân Sơn, không hiểu tại sao lại run lẩy bẩy.

Trong cơn mơ màng, dường như 216 nghe thấy anh trai cách đó không xa, rên lên một tiếng đầy mềm mại quyến rũ.

Hết chương 19.

Chương 20

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

216 nằm nhoài trên giường, bàn tay nét bao lì xì Hạ Vân Sơn cho em xuống dưới gối, cất thật là cẩn thận, hài lòng vỗ vỗ gối mấy cái. 136 ngồi bên giường, vuốt ve gương mặt đỏ bừng của 216: “Em còn khó chịu không?”

216 lắc lắc đầu, ánh mắt mông lung, anh trai biết em vẫn còn chưa tỉnh rượu, thấp giọng dỗ em: “Đêm nay anh đến ngủ cùng em, không sợ.”

216 lại gật gật đầu, đần độn cười, túm chặt ống tay áo anh trai lắc qua lắc lại, làm nũng như em bé: “Em chỉ ngủ một tí thôi, rồi dậy tâm sự với anh.”

136 gật đầu, kéo góc chăn lên cho em rồi mới đi ra ngoài. 216 nghe thấy tiếng đóng cửa, nhìn ngoài cửa sổ pháo hoa vẫn sáng rực, cảm thấy yên lòng, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

216 loáng thoáng nghe thấy có người tiến vào phòng, xoa xoa mắt bò dậy, nhìn thấy anh trai đang che miệng vọt vào nhà vệ sinh, sau đó tiếng nôn khan và tiếng xả nước truyền ra.

“Anh, anh sao vậy?” 216 nhìn về phía phòng vệ sinh, 136 che miệng đi ra, vành tai trắng nõn giờ đã đỏ như máu, mở miệng nói chuyện thì phát ra âm thanh hơi khàn khàn: “Anh không sao. Em dậy rồi à?”

216 ngồi dậy, xốc chăn lên, mời anh trai lên giường. 136 vừa nằm lên giường đã ho khan vài tiếng, chợt nghe 216 hỏi: “Anh, em bé đâu ạ?”

“Anh dỗ chúng nó đi ngủ rồi. Đến đêm anh lại đến xem.” Giọng nói 136 hơi sàn sạt, nhưng vẫn nhu hòa như thường.

216 xoay người ôm lấy 136, đèn giường nho nhỏ chiếu lên gương mặt quá mức nhu hòa của 136, sống mũi vừa đầy vừa thẳng hắt ra một cái bóng trên gương mặt, anh cũng nghiêng người, ôm lấy 216. Hệt như hồi còn ở viện giáo dưỡng.

216 tuổi còn nhỏ, cảm xúc đong đầy, nhỏ giọng nói: “Anh, em nhớ anh lắm. Em có thật nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe. Đầu tiên là, em thích alpha mà em được phân phối mất rồi.” Lỗ tai em hồng lên, có chút thẹn thùng: “Anh ấy cũng thích em đó.”

136 sửng sốt, nhớ tới cảnh hai người hôn nhau bên cửa kính sân thượng, thân mật mà e lệ, trong lòng được an ủi phần nào, “Anh nhìn ra rồi, thật tốt quá. Tiểu A Nguyên của chúng ta đúng là một đứa nhỏ may mắn mà. Biết bao omega sống cả đời trong sự cưỡng bức, bị chuyện sinh nở làm khổ cả đời.”

216 vừa khổ sở vừa tức giận nhăn mày lại: “Anh à, sao em vẫn chưa có đứa nhỏ chứ? Tại em và tiên sinh làm tình chưa đủ sao?”

136 sờ sờ tóc em, “Số lần làm nhiều hơn hay số lần bắn vào nhiều hơn?”

“Một buổi tối bắn 5 lần, bắn vào trong 3 lần. Vậy là chưa đủ ạ? Nhưng mà em thực sự mệt lắm.” 216 ủy ủy khuất khuất mà nói.

“Đứa nhỏ ngốc, em cứ nằm trên giường mặc cho anh ta làm sao? Em cũng phải dùng chút kỹ xảo nhỏ, một buổi tối phải ép anh ta bắn vào trong 5 lần?” 136 lại gần, hơi thở ướt nóng rơi vào tai em, “Phải hôn anh ta thật nhiều, giọng nói phải thật mềm mại, trên giường nhớ phải khóc, trên người alpha cũng có rất nhiều điểm mẫn cảm, có phải em chưa từng thử lần nào không?”

216 thực sự ngượng đến mức muốn chui xuống đất. Em ở trên giường chỉ cần chạm vào Hạ Vân Sơn là đầu óc đã choáng váng hết cả rồi, trong miệng như ngậm đường, ngọt quên cả trời đất, thân thể thì mềm đến kỳ cục, chỉ biết mặc cho tiên sinh muốn làm gì thì làm, sao mà nhớ được những chuyện này?

136 nhìn vẻ mặt thẹn thùng buồn nản của 216 là biết em bị alpha kia ăn không chừa một mẩu xương nào. Nhưng chuyện vợ chồng son nhà người ta ngọt ngọt ngào ngào với nhau, anh biết nói gì bây giờ?

Hai người lại thì thẩm tỉ tê một hồi lâu, kể cho nhau nghe những chuyện mình thấy thú vị, rồi tán gẫu đến chuyện con cái, đêm khuya 12 giờ, 216 lại bắt đầu buồn ngủ, ôm tay 136 ngủ ngon lành.

Đến nửa đêm, 216 khát nước nên tỉnh lại, quờ quạng bên người nhưng lại không thấy 136 không, chỉ còn vương lại hương thơm quần áo nhàn nhạt. 216 mò mẫm xỏ dép vào rồi đi ra ngoài, định đi tìm anh trai, tiện thể xuống nhà bếp uống nước.

Hành lang tối thui, dọc trên hành lang đen thùi lùi chỉ thấp thoáng mấy ngọn đèn nho nhỏ, như những con đóm đóm lập lòe trong rừng sâu. Máy sưởi thổi làn gió dịu dàng lên người em, chẳng hiểu sao lại khiến em nổi cả da gà.

216 sợ đánh thức người khác, nên cởi dép lê ra cầm trên tay, rón rén đi trên hành lang, đang chuẩn bị để đi xuống cầu thang hình xoắn ốc, tay vừa chạm vào tay vịn màu đỏ rực, thì nghe được tiếng rên rỉ mềm mại đầy mờ ám phát ra từ căn phòng đóng chặt cửa bên cạnh, lúc cao lúc thấp, như là vui sướng lại tựa như đau đớn, thi thoảng lại kẹt trong cổ họng như là chim bị nhốt trong bình, đôi khi lại cao vút đầy mê đắm như là mèo nhỏ bị nắm chặt cổ họng.

216 sợ hết hồn, đánh bạo mà ghé mắt nhìn vào khe hở nho nhỏ trên cánh cửa, vừa nhìn một cái đã kinh hãi không thôi – phía sau khe cửa hẹp dài, ẩn giấu một thế giới hoàn toàn khác – quần áo bị vứt lung tung trên sàn, chiếc áo lông vàng nhạt mà anh trai hôm nay như xác của một bông hoa khô héo, mà anh bị người ta ép lên sàn nhà, chân dài trắng như tuyết vòng trên hông và bả vai của người đàn ông, mắt cá chân trắng nhỏ đeo một chiếc lục lạc, theo động tác thô bạo của nam nhân mà phát ra âm thanh leng keng leng keng khắp phòng, một bàn tay bóp chặt cặp đùi trắng như tuyết làm cho da thịt anh hồng hết cả lên, như là bóp nát một trái quả.

Trong phòng vang lên tiếng nước nhóp nhép, hai thân thể va chạm vào nhau tạo nên âm thanh vang vọng, nghe mà đỏ cả tai.

136 ngửa đầu rên rỉ, mặt hướng ra ngoài cửa, gương mặt dịu dàng thường ngày đang vặn vẹo vì tình dục, môi đỏ khẽ nhếch, nước miếng dọc theo khóe môi tràn ra, đồng từ đen láy tản ra ánh lệ dịu dàng, dưới ánh đèn sáng đến kinh người, như là ánh sao tan ra dưới đáy hồ. 

Trong lòng 216 giật thót, cho là anh trai bị người ta cưỡng dâm. Em có nghe nói chồng anh trai đã qua đời, vậy thì người đàn ông này là ai mà dám vào nhà cưỡng bức một omega mới thành góa phụ chưa đầy một năm, lại còn đúng vào đêm giao thừa nữa chứ?216 giận không chịu nổi, vừa định nhấc chân vọt vào trong phòng, lại bị một bàn tay mang theo mùi nhựa thông đậm đặc che lấy miệng, ôm eo em kéo vào trong ngực.

Cổ họng 216 nấc lên một tiếng nghẹn ngào, ngay lập tức nhận ra đó là tiên sinh, em đang định nhờ tiên sinh giúp đỡ, lại thấy hắn nhỏ giọng nói bên tai em: “Đứa nhỏ ngốc, vợ chồng nhà người ta ban đêm làm tình, em cũng muốn tham gia sao?”

216 khó hiểu mà chớp mắt, đang định đặt câu hỏi thì nhìn thấy người đàn ông trong phòng dùng tư thế ban nãy nắm chặt lấy eo anh trai, dùng sức đâm vào mấy lần, eo anh trai căng lên, dưới da thịt mỏng manh rộ ra dáng hình xương sườn rõ mồn một, như là cây cung đã căng đến cực hạn, dương v*t lắc lư không được ai an ủi bắt đầu kịch liệt bắn tinh, làm cho bụng dưới anh hỗn độn một mảnh.

Anh trai nhỏ giọng khóc lên, người đàn ông trên người anh nở nụ cười, thẳng lưng, vuốt tóc mái tán loạn ra đằng sau, lộ ra một gương mặt trẻ trung đẹp trai, khẽ mỉm cười, lộ ra chiếc răng nanh nhỏ.

Đầu 216 nổ ầm một tiếng, ngây ngốc bị Hạ Vân Sơn kéo thắt lưng trở về căn phòng bên cạnh.

“Tiên sinh, đó là Thi Duệ! Là con riêng của anh trai!”

Hạ Vân Sơn không để ý lắm: “Vậy thì sao?”

Đôi mắt 216 ướt át, như là sắp khóc: “Anh ta, anh ta cưỡng dâm anh trai em sao?”

Hạ Vân Sơn có vẻ cân nhắc: “Đồ ngốc này, thế này chí ít cũng là hợp gian (hai bên cùng đồng ý lên giường), sao lại gọi là cưỡng dâm được?”

Hắn ôm 216 ép em trên tường, cách vách chính là gian phòng nơi anh trai và 136 đang làm tình, “Em nghe mà xem, anh trai tốt của em có phải đang rất thoải mái không?”

Bên này hai người đang nghe trộm, bên kia hai người đang giữa tận hưởng đêm xuân say nồng.

136 cố chịu đựng cảm giác bủn rủn từ vòng eo, vươn đầu lưỡi mềm mại phấn hồng liếm liếm hầu kết của Thi Duệ, lưu lại những nụ hôn ẩm ướt, hôn dọc một đường xuống lồng ngực cơ bắp rõ ràng, con ngươi ngậm lấy sắc xuân, cúi đầu cắn đầu v* nâu nhạt của Thi Duệ, vừa liếm vừa cắn cực kì thành thạo, đến nỗi làm cho xương cốt của con riêng sắp mềm nhũn cả ra, dương v*t chôn trong lỗ nhỏ nhu nhược mềm mại lại ẩm ướt của anh càng sưng to khổng lồ, quy đầu hơi nhếch lên, mạnh mẽ va chạm vào vách thịt non mềm của 136. Anh yêu kiều rên rỉ, yểu điệu vuốt ve cơ bụng của con riêng, “Động chút đi. Người ta ngứa muốn chết rồi.”

Thi Duệ lạnh mặt nhìn gương mặt ửng hồng của anh, quả là quyến rũ dị thường, rồi lại nhớ tới lần đầu tiên hai người gặp mặt.

Năm đó gã 22 tuổi, vừa mới tốt nghiệp trường quân đội trở về nhà, trên đường về đã nghe phong thanh người ta nói, cha mình vừa cưới một người vợ mới, chính là omega vừa được phân phối đến.
Thi Duệ cười lạnh trong lòng, ông bô nhà mình là cái loại người gì gã còn không rõ sao, háo sắc thành tính, lại ham mê của lạ, mấy omega tầm thường bị ông ta chơi khoảng hai tháng là trở thành cái xác khô tàn tạ, suốt mười năm, hắn chưa từng có ý định cưới vợ. Omega lần này có chỗ nào hơn người đây?

Gã tiến vào trong nhà, không chút hơi thở con người, chẳng khác nào nhà ma. Gã lên lầu, đứng ở đầu hành lang đã nghe thấy tiếng khóc rên mềm mềm mại mại, khóc thì nhiều, rên rỉ thì ít, nghe đáng thương vô cùng.

Gã cau mày đến gần, nhìn thấy người cha lớn tuổi của mình lúc này quần đã cởi đến đầu gối, lộ ra cái đùi nhợt nhạt lỏng lẻo, bàn tay đeo nhẫn đang véo chặt một đoạn eo trắng ngần mịn màng, làm da thịt đỏ hết cả lên.

Một omega trắng nõn cực kì trẻ tuổi đang bị đặt trên bàn sách chẳng khác nào một món đồ vô tri, toàn thân trần trụi, trên ngực chi chít vết roi và dấu hôn, trong miệng bị nhét một viên chặn miệng màu hồng phấn (1), nước miếng tí tách tí tách chảy không ngừng, cha gã thúc hông kịch liệt, cổ người kia liền ngửa về phía sau tạo nên một độ cung đẹp đẽ, lộ ra cái cổ đang bị vòng da siết chặt, chẳng khác nào con chó cái động dục.

Thi Duệ cau mày, đang muốn rời đi, lại thấy omega kia xoay đầu, nhìn hắn, một đôi mắt hạnh cực kì xinh đẹp cực kì dịu dàng, bên trong chứa đầy nước, lông mi như cánh bướm run rẩy, bỗng nhiên, nước mắt rơi ra khỏi đuôi mắt kiều diễm, lăn xuống sống mũi.

Cậu ta đang khóc sao?

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Thi Duệ, sau đó sự trào phúng dâng lên, cuốn sạch chút đồng tình ít ỏi của hắn.

Mà bây giờ, Thi Duệ nhìn omega được cha gã lưu lại để thủ tiết, trong tròng mắt cũng ngập nước như năm nào, nhưng dường như có gì đó đã thay đổi, người đó bị làm đến quen rồi, tình dục đã hong khô cậu ấy, đối với mình, mỗi cái nhíu mày mỗi một nụ cười, mỗi lời nói mỗi cử động của cậu ấy, đều mang theo dục vọng và sự câu dẫn trần trụi.

Thi Duệ xoa mạnh cặp mông của anh, nhéo lên thịt đùi đã vốn ửng hồng của anh khiến chúng càng đỏ, như là cánh hoa đào chồng chất lên nhau, “Con đến làm mẹ đây.” Hắn ác độc  mà nở nụ cười, muốn dùng mọi cách quên đi nỗi chua sót và căm hận đã cắm rễ trong lòng mình, không sao nhổ lên được.

Khí lực của Thi Duệ lớn đến đáng sợ, vòng eo gầy gò mà rắn chắc liên tục thúc vào giữa hai chân đang giang rộng của 136, đầu gối trắng như tuyết thiếu chút nữa không quỳ nổi, khoái cảm đến quá đột ngột, tầng này chồng lên tầng khác theo nhịp điệu của dương v*t đỏ sậm, lập tức nhấn chìm cả hai trong đại dương dục vọng.

“Con ngoan ~ Ah…Ah…đau!… Nhẹ một chút nha! A… Thật thoải mái….” 

Cánh tay trắng như tuyết của 136 ôm lấy cổ con riêng, vặn vẹo như một xà tinh xinh đẹp, lỗ nhỏ hồng nhạt nhỏ hẹp theo động tác cắm vào rút ra mà chảy nước ròng ròng, làm cho phần lông đen thùi và hai túi trứng ướt nhẹp, “A Duệ, nhẹ một chút! Hỏng mất!”

Tiểu huyệt bị làm đến mềm xốp tham lam mút lấy dương v*t của Thi Duệ, thịt huyệt điên cuồng ngọ nguậy, sau đó cật lực cắn mút, gương mặt Thi Duệ dữ tợn, nhưng vẫn cười lộ ra cái răng nanh đẹp đẽ, “Đồ dâm đãng, không phải mẹ vốn nên bị làm đến hỏng sao?” Nói rồi, duỗi tay nắm chặt dương v*t đang lung lay trên bụng mình, trêu chọc 136 làm anh thấp giọng khẽ khóc lên.

Gã vừa thẳng lưng xuyên xỏ, vừa đùa bỡn dương v*t 136, rất nhanh đã chơi 136 đến cao trào.

Cả người 136 run rẩy kịch liệt, hiện lên màu hồng dâm mỹ, lại lập tức bị nắm lấy eo ấn trên thảm trải sàn bắt đầu nhận lần bắn tinh thô bạo.

Khoang sinh sản bị rót đầy, ấm ấp, trên bụng nhô lên một đống nho nhỏ, như là lại có em bé vậy.

Ánh mắt 136 trống rỗng, nhìn đèn chùm thủy tinh trên trần nhà, ánh đèn lờ mà lờ mờ, thế giới cũng lờ mà lờ mờ. Đến khi anh hoàn hồn, mới phát hiện ra Thi Duệ lại bắt đầu cắm vào trong anh.

136 cực kì mệt mỏi, quay đầu đi, lại thả ra tiếng rên rỉ mềm mại.

Thi Duệ thấy trên khóe mắt anh lăn xuống một giọt nước mắt, không giống nước mắt sinh lý do khoái cảm mang lại, đây là một giọt nước mắt đau thương từ tận đáy lòng. Gã làm bộ vô tình lấy tay lau đi, nước mắt như là ngọn lửa châm vào lòng bàn tay gã, thiêu ra một cái lỗ khổng lồ.

Cuống họng Thi Duệ nghẹn lại, trong lòng chợt nhen lên nỗi hận chính gã cũng không thể miêu tả rõ, có thể làm gì bây giờ? Cứ làm tình là được rồi.

Hết chương 20.

(1): mình không biết nó gọi là cái gì nên dịch là viên chặn miệng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau