CẦU CON

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cầu con - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không hiểu vì sao ngày hôm nay 216 thức dậy sớm hơn bình thường. Em hướng về phía ô cửa sổ nhỏ duy nhất trong phòng nhìn ra ngoài, xuyên qua lớp thủy tinh trông thấy một mảnh trời trắng xóa.

Bỗng em nghe được một tràng tiếng chim hót rạo rực, khóe môi hơi nhếch lên, có chút chờ mong con chim nọ sẽ bay ngang qua ô cửa sổ nhỏ của mình.

Chợt vang lên tiếng roẹt roẹt. Là âm thanh gián đoạn của lưới điện trong viện giáo dưỡng.

Tiếng chim hót cũng im bặt.



216 giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, dưới tiếng chuông báo rời giường sắc nhọn, em bắt đầu mặc quần áo.

Trong viện giáo dưỡng chỉ có một loại quần áo duy nhất, đó là chiếc áo cánh rộng thùng thình, hai mảnh vải kéo dài từ vai xuống giống đôi cánh trắng như tuyết che đi cánh tay. Các em không mặc quần, bên ngoài quần lót là chiếc váy dài đến đầu gối, và bên trong nhất định phải mặc chiếc quần tất dây nịt màu vàng nhạt (ảnh ở cuối chương).

Omega không được phép lộ da thịt.

Sau khi tiếng chuông inh ỏi dừng lại, từ trong phòng, các Omega đã ăn mặc chỉnh tề lục tục đi ra, các em chẳng khác nào những chú chim non trắng như tuyết trong lồng sắt, giày da ngắn cổ đạp trên đá hoa cương, phát ra âm thanh giòn giã vang vọng trên hành lang nhỏ hẹp.

216 đi giữa hàng ngũ đó, rất ít chào hỏi với mọi người.

Nhưng những omega đi ngang qua đều len lén đưa mắt dò xét em, thậm chí châu ghé tai mà nhỏ giọng bàn tán.

216 biết họ đang bàn tán về chuyện gì – một omega đã qua sinh nhật từ tuần trước như em,lập tức sẽ bị phân phối đi trong vòng 12 tháng tới.  Rất nhanh thôi, em sẽ trở thành Omega của một vị Alpha đại nhân nào đó.

Từ nhỏ, các Omega trong trại giáo dưỡng đã được dạy dỗ rằng Alpha là một sinh vật mạnh mẽ cỡ nào, mê người ra sao, Omega coi việc được hầu hạ những Alpha cường tráng oai hùng đó là sự vinh quang, Omega nào càng ưu tú thì sẽ được phân phối đến bên Alpha càng cường đại, càng cao quý.

Để rồi bọn họ có thể vinh hạnh mà sinh con cho Alpha, một đứa, hai đứa, ba đứa. Nếu như sinh được 3 đứa con, vậy thì Omega này quả là một Omega đáng được tôn sùng ở đế quốc.

Bọn họ sẽ có được sự quang vinh, tiền bạc phú quý, cả sự tôn trọng và sủng ái nữa.

Mà mọi người đều biết, 216 là Omega cao cấp nhất được đề cử đưa ra khỏi viện giáo dưỡng.

Đến phòng ăn, các em ung dung thong thả ngồi xuống, sau đó bắt đầu cùng dùng bữa.

Ở phía Tây của đại sảnh, có vài Omega nhỏ tuổi đang bị nhỏ giọng răn dạy, bởi vì nghi lễ trên bàn cơm của họ thực sự quá là tệ.

216 mắt điếc tai ngơ, vẫn ưu nhã mà ăn canh. Ngón tay em trắng như tuyết nắm lấy cái thìa màu bạc, thật giống như con cá bơi lội cuộn lên làn sóng bạc đẹp mắt.

Đầu tiên là tiết học buổi sáng, tiếp đó là bữa trưa, sau khoảng thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi, các em cần phải học lớp nấu ăn, lớp may vá, giặt giũ quần áo và một vài việc nội trợ khác. Sau khi tất cả các tiết học đó kết thúc, lại là một đoạn nghỉ giải lao ngắn, lúc này các em có thể hoạt động tự do.Hôm nay, 216 đến phòng tiếp khách, bởi vì 136 đã trở lại.

Đối với 216, 136 là một người anh cả dịu dàng rộng lượng, suốt khoảng thời gian dài dằng dặc em sinh sống trong viện giáo dưỡng, anh không chút ngại ngần mà chăm lo, che chở và yêu thương em.

136 lần này trở về với tư cách một omega vinh dự. Anh đã sinh được 3 đứa nhỏ, tuy rằng chúng nó không có cùng một người cha, nhưng đế quốc nào có để ý đến chuyện đó, ngoại trừ chiến tranh thì tỉ lệ sinh dục và nhân khẩu những thanh niên trai tráng mới là chuyện bọn họ quan tâm.

216 đẩy cửa đi vào, nhìn thấy 136 ngồi trên ghế salon, mái tóc dài đen nhánh được ghim lỏng ở sau gáy, một vài sợi rơi rớt trên đầu vai, hệt như đóa hoa màu mực nở rộ giữa trời xuân.

Nhìn anh gầy hơn, hai má hơi hõm xuống, nhưng nét mặt vẫn dịu dàng, bên môi hơi mỉm cười, vẫn là nụ cười của dĩ vãng luôn dành cho đứa em 216 đáng yêu này: “Em có khỏe không? A Nguyên.”

216 lập tức nhào vào lồng ngực 136, em vừa định làm nũng đã nghe thấy 136 kêu rên đau đớn một tiếng, sau đó xụi lơ trên ghế salon.

216 sợ hết hồn, vội vàng ngồi xuống, đôi mắt màu trà đẹp đẽ lấp lánh nước: “Anh, anh sao vậy?”

136 lộ vẻ lúng túng, hơi xoay người.

216 rất lo lắng, bèn lại gần nhìn xem, nhưng chỉ vừa liếc mắt một cái, em đã ngẩn cả người – trên lồng ngực trắng nõn của anh cả rải đầy những vệt hồng, giống như vết roi cực nhỏ, càng đáng sợ chính là, hai viên núm vú hồng hào vì đã sinh con và cho con bú nhiều lần mà trở nên sưng to kia, giờ đang được xuyên vào hai chiếc vòng kim loại nho nhỏ, đầu v* nho nhỏ sưng đỏ, như là trái anh đào chín rục, chỉ cần cắn xuống một miếng là nước quả tràn ra đầm đìa.

136 có chút bối rối không biết phải làm sao, vuốt ve gương mặt đang dại ra của 216, nhẹ nhàng an ủi: “Đây là sở thích tình thú trên giường của Alpha nhà anh. Em không cần sợ.”

136 không nói ra rằng, vị alpha này chính là con riêng của anh. Sau khi ông chồng cũ già khọm đi đời nhà ma trên giường, tang lễ vừa kết thúc, ngay tại đêm hôm đó, con riêng đã ngay lập tức hưởng dụng người mẹ kế xinh đẹp nhiều nước của mình.

Thế rồi 136 hoài thai, vừa sinh xong đứa nhỏ thứ 3, kết thúc thời kì cho con bú, con riêng gần như không thể chờ thêm một giây phút nào nữa, gấp gáp xỏ cho anh cặp khuyên nhũ này.Khi ấy 136 đau đến mức ở trên giường khóc lớn, lần đầu tiên lấy chân đá vào người hắn. Nhưng con riêng nắm lấy mắt cá chân anh, nở nụ cười cực kỳ ác liệt, sự nham hiểm bao phủ gương mặt trẻ tuổi đẹp trai của cậu: “Em là của riêng mình tôi.”

216 chưa từng thấy khuyên nhũ bao giờ, sợ đến run cả người: “Không đau ạ?”

136 chỉ có thể lừa em: “Anh không đau.”

A Nguyên chớp chớp mắt, đưa tay sờ một chút cái vòng kim loại nhỏ ở đầu nhũ bên trái, 136 bị hành động ngây thơ như em bé này hành hạ đến run rẩy khắp người, đầu v* sưng không chịu nổi, như sắp nhỏ ra cả máu.

Đầu tiết sữa cũng hơi mở ra.

“A… A Nguyên… Đừng chạm vào đó….”

A Nguyên ngoan ngoãn thu tay về, ôm lấy cổ 136, bắt đầu thủ thỉ trò chuyện.

Hai người không gặp nhau mấy tháng nay rồi, có biết bao chuyện muốn nói. Nhất là A Nguyên, A Nguyên sắp sửa bị phân phối rồi, em không biết mình sẽ được trao đến tay ai, vận mệnh của em như con thuyền nhỏ lênh đênh trên mặt biển phủ kín sương mù, không biết rồi sẽ nước chảy bèo trôi đến phương nào.

Cuối cùng, 136 lấy điện thoại ra, cho em xem ảnh của mấy đứa nhỏ. Điện thoại chỉ là một chiếc di động được cài thiết bị hạn chế thông tin, bên trong ngoài số điện thoại của alpha nhà anh và sở cánh sát thì không còn số của ai nữa.

A Nguyên ôm điện thoại xem ảnh. Anh trai có 3 đứa nhỏ, trong đó có hai nhóc là alpha, 1 nhóc là omega, đứa lớn nhất cũng chỉ có 4 tuổi, mà nhỏ nhất mới được 7 tháng, chỉ vừa biết vươn mình ê a mà thôi.

A Nguyên đưa ngón tay chọt chọt vào màn hình: “Thật là nhỏ, đáng yêu quá đi!”

136 nở nụ cười: “A Nguyên rồi cũng sẽ có con của mình thôi.”

Đúng vậy, mỗi Omega được phân phối đi sẽ bị Alpha ngày đêm làm tình đến khi mang thai, trong vòng hai tháng, nếu Omega nào không có thai thì sẽ bị trừng phạt rất dã man.

A Nguyên chỉ híp mắt cười, da trắng môi đỏ, làn tóc đen tuyền tung xõa trên vai, thoáng che khuất một góc gương mặt rạng rỡ diễm lệ của em, con ngươi màu trà xinh đẹp lấp lánh, được phủ bởi một tầng nước trong suốt sáng rực rỡ, tựa khóc tựa cười. Ánh sáng như cũng nuông chiều em, rơi trên đuôi tóc như một mặt hồ vàng óng ánh.

Quả là dáng vẻ chưa thấu ưu sầu.

Hết chương 1.

Quần tất dây nịt: như chị này mặc nè, mà mình không kiếm được màu vàng nhạt, chắc nó cute á chứ k sẹc xy như này:))))

Chương 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi ma ma giáo dưỡng gọi 216 đến phòng nói chuyện, em đang đọc sách.

Người tới gọi em là 456, một omega còn rất nhỏ, có đôi mắt màu phỉ thúy xanh biếc, khi cười rộ lên lộ ra chiếc răng nanh be bé rất đáng yêu.

Trên đường dẫn em đi đến phòng trò chuyện, bé đỏ mặt hỏi em: “Anh 216, làm sao anh có thể trở thành Omega đứng đầu vậy ạ?”

216 hơi ngượng ngùng, vẻ mặt dịu dàng mà trả lời: “Ừm, nỗ lực học tập. Chỉ cần cố gắng học tập là được rồi.”

456 gục đầu xuống, rầu rĩ mà nói: “Ngón tay của em cứng ngắc lắm, làm đồ thủ công không đẹp. Đến bây giờ em còn không thêu được những hình thêu đơn giản, cũng không viết ra được chữ đẹp nữa.”

216 nhẹ nhàng cầm tay 456 lên, xoa xoa xương tay của bé, nói với giọng hơi cường điệu: “Ôi chao, bàn tay này linh hoạt quá mà! Em chỉ chưa luyện tập đủ thôi, không cần gấp gáp, cứ từ từ là được.”

456 đỏ mặt, đưa em đến phòng nói chuyện rồi vui vẻ chạy đi.

Ma ma giáo dưỡng ngồi trên chiếc ghế bành làm từ gỗ thật trong phòng, mặc chiếc quần đen vừa dày vừa nặng, mái tóc màu xám được búi lên một cách cực kì tỉ mẩn, bên tóc mai cài một viên ngọc trai trắng tinh. Bà đang cúi đầu đọc sách, nghe 216 tiến vào, đặt cuốn sách lên đầu gối, ngoắc ngoắc tay với em: “Con ngoan, lại đây.”

216 bước tới, nửa quỳ bên chân bà, ngửa lên cần cổ thon dài trắng như tuyết.

Đến mùa đông, cổ của ma ma giáo dưỡng rất hay bị cứng và đau, không tài nào chữa được, giờ nó đang được bao bọc bởi chiếc khăn len ca sơ mia tầng tầng lớp lớp và một tấm vải quàng vai, chẳng thấy cái cổ đâu, cũng chẳng dễ cử động. Trông bà hệt như con búp bê được làm từ da thịt và mớ vải dệt đủ màu, nay đã cũ kĩ không được tu sửa, bị đóng đinh trên chiếc ghế bành.

216 thân mật gọi: “Mẹ.”

Ma ma giáo dưỡng rất vui mừng, khóe môi vốn có chút cay nghiệt nay kéo ra một tia cười, đưa tay vuốt ve mái tóc đen nhánh đẹp đẽ của 216: “Con ngoan, con sắp được phân phối rồi, con thích một alpha như thế nào?”

Đồng tử màu trà của 216 cong lên nụ cười, giọng em ngọt ngào như một đứa nhỏ: “Con nghe lời của mẹ, cũng nghe lời của người phân phối, con nguyện ý phục vụ cho bất kì vị alpha cao quý nào của đế quốc này.”

Ma ma giáo dưỡng vui như mở cờ trong bụng, nhịn không được xoa đầu 216: “Con ngoan, chỉ có con là còn nghe lời mẹ thôi.”

Tháng trước có một ma ma giáo dưỡng mới đến, tuổi ngoài bốn mươi, tác phong mạnh mẽ dứt khoát, được những người phân phối rất yêu thích, danh tiếng khá tốt, nên người ta nhất thời lạnh nhạt với vị ma ma giáo dưỡng già nua này.

Ma ma giáo dưỡng tháo ra chiếc nhẫn trên tay, chiếc nhẫn bạc nho nhỏ được khảm một viên đá quý màu đỏ, bên trong chứa sương mù mênh mang, cũng không phải món đồ gì xa hoa quý giá, chỉ coi như tín vật của người bà già này, bà run rẩy đeo lên tay 216.

216 cảm động đến rơi nước mắt, cầm lấy tay của ma ma giáo dưỡng đưa lên sờ soạng gò má mình, gọi mẹ không ngừng.

Đến khi ra khỏi phòng nói chuyện, nét mặt 216 biến đổi hẳn, chẳng còn chút dáng vẻ ngây thơ e thẹn nào.

Nếu một tuần trước ma ma giáo dưỡng gọi em đến nói chuyện, chắc em không chỉ ngoan ngoãn nghe lời ngoài miệng thế này, mà có lẽ trong lòng cũng thật sự nghĩ như vậy. Thế nhưng, một cuộc điện thoại của 205 đã dọa cho em tỉnh ra.205 là một omega mạnh mẽ cỡ nào, khi đang được dạy dỗ trong viện, chưa một lần cậu rơi nước mắt, thế mà khi ấy lại khóc lóc trong điện thoại nói, alpha mà cậu được phân phối cho là một tên đầu hói bụng phệ, dung mạo xấu xí, đã thế trên giường lại còn cực kì thô bạo, làm cậu chảy cả máu, đôi khi còn muốn đánh cậu. Cậu đã mang thai đứa bé đầu tiên, nhưng tại buổi tối mấy hôm trước đã bị sống sờ sờ mà phá đi.

205 miêu tả rất chân thực, cậu kể, một đống máu thịt nho nhỏ, như chú chim non bị cán chết, cứ như vậy mà rơi ra giữa hai đùi cậu.

Thân thể cậu như bị mất đi một miếng thịt vậy.

Ngày nào cũng chỉ biết ôm bụng khóc.

Nhưng 205 chưa kịp nói hết, bởi vì điện thoại hình như là bị cướp đi, “ĐINH!” một tiếng, micro bị đập vào vật gì đó rất cứng, thế là mất kết nối.

216 sợ đến run lẩy bẩy, từ cuộc điện thoại của 205 mà phát hiện ra một bí mật động trời – omega chẳng phải là một người yêu được nâng niu, mà chỉ là thứ đồ chơi tình dục quý hiếm được cung cấp cho alpha, chỉ là một cỗ máy sinh đẻ mà thôi.

Tối hôm đó 216 trốn trong ổ chăn, suy đi nghĩ lại. Em biết mình không thể thoát khỏi cái nơi dày đặc lưới điện này. Cái nơi đã từng tuyên bố sẽ bảo vệ em, giờ đã trở thành lò nuôi nhốt sát sinh, trở thành kỹ viện buôn bán các em.

Chân tay em gầy yếu, thể lực lại yếu ớt, không chút tri thức về thế giới bên ngoài.

Em nhìn thấy rất rõ một hiện thực, ấy là em không thể trốn thoát khỏi vận mệnh của mình.

Sau khi hiểu ra điều này, em lập tức bắt đầu tính toán, muốn làm thế nào có thể mang lại lợi ích lớn nhất cho cuộc sống của mình về sau.

Ba ngày sau, em dùng món đồ chơi nhỏ sáng lấp lánh mà 136 lén lút đưa cho em, mua chuộc được tầng lớp những người phân phối, đổi lấy quyền được lựa chọn alpha tại một mức độ nào đó—
Em nghĩ rồi, dù sao cũng bị alpha làm, chẳng bằng tìm một người nào đó sáng sủa một chút.

Người phân phối đưa ra ba lựa chọn trước mặt em: Một là quan chức cấp cao ở nội các, bốn mươi tuổi, có râu dê, khóe mắt chồng chất nếp nhăn ; một là thiếu gia quý tộc, mười tám tuổi, gương mặt có vẻ hung ác, khóe môi mang nét cười. Còn một người nữa, khoảng ba mươi, khuôn mặt lạnh lẽo tuấn tú, sống mũi cao mà thẳng, khóe môi sắc bén, đôi mắt đen kịt sâu thẳm như được bao phủ bởi màn đêm dày đặc.

Lại nhìn thêm một chút, quân hàm thượng tá, cha mẹ đều đã qua đời.

216 lập tức đưa ra quyết định, lựa chọn vị thượng tá anh tuấn lạnh lùng lại có thân thế không bằng phẳng này.

Chạng vạng ngày 18 tháng 12, mặt trời ngả về đằng tây, ánh chiều tà màu vỏ quýt như thứ nước quả bắn tung tóe khắp nơi, vẩy vào khoảng sân trắng tinh của viện giáo dưỡng, nhuộm thành một màu máu đỏ nặng nề.

Trên con đường rừng trải dài màu xanh lục, chạy một chiếc xe ngựa màu trắng kiểu cổ.

216 nằm trong xe ngựa, em không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, bởi vì ban nãy, ma ma giáo dưỡng bắt em mở cặp chân tuyết trắng của  mình ra, nhét vào cơ thể em một vài thứ – mỡ làm ấm mang hương thơm ngọt ngào, một chiếc xa chuông (1) vàng tinh xảo lúc nào cũng rung lên, còn cả một cái gậy rung đang ong ong không ngừng mấp máy nơi nhục huyệt của em.

(1): xa chuông hiểu nôm na là một loại sextoy có từ thời cổ đại, khi tiếp xúc vào “chỗ đó” thì sẽ tự động rung và phát ra tiếng kêu O.O (ảnh ở cuối chương)

Bà nói, alpha sẽ thích những thứ này.

Chúng sẽ khiến alpha cảm thấy em là một omega đã được dạy dỗ thuần thục, tính tình dịu dàng biết săn sóc, có sức chịu đựng cao, cực kì thích hợp mang lên giường mà thương yêu.

Chỉ cần em hơi nhúc nhích, những thứ đó sẽ điên cuồng rung lên trong người em, tàn nhẫn mà xuyên vào bên trong, phá tan thịt huyệt chặt khít của em, ép em phải phun ra tiếng rên rỉ khó nhịn.

216 cắn chặt răng, hai tai đỏ bừng.

Em biết, chắc hẳn cả người em đang ửng hồng, nếu giờ nhìn vào sẽ chẳng khác nào một trái mật đào phấn hồng phấn mềm mại.

Mà đêm nay, vị alpha thượng tá kia sẽ trút đi từng tầng từng tầng vải vóc trên người em, dùng phương thức mà hắn yêu thích nhất, thỏa thích mà hưởng dụng món quà dâng đến tận cửa này.

Hết chương 2.



Chương 3

Dưới cái xóc nảy của xe ngựa, 216 khẽ cắn chặt hàm răng, cố chịu đựng sự dằn vặt của mấy món đồ chơi, rồi đột nhiên em nghe thấy một âm thanh già nua tựa như vỏ cây bị bong tróc: “Được rồi, xuống dưới đi.”

Xe ngựa được mở ra, em nằm trong xe, đôi mắt đã lâu không tiếp xúc với ánh sáng bị chói đến phát đau, lúc này chúng đang được ngắm nhìn một góc của thế giới bên ngoài viện giáo dưỡng.

Một đoạn đường đá được chăm sóc tỉ mỉ nằm giữa hai hàng cây tùng bách cao to xanh ngắt, kéo dài đến cuối đường, là một tòa hoa viên ba tầng kiểu tây an tĩnh tọa lạc giữa biển hoa cẩm tú cầu tim tím. Những ô cửa sổ trong ngôi nhà đan xen sáng lên ánh đèn vàng ấm áp, như là được hòa tan với mật ong ngọt ngào vậy.

Em còn nghe được tiếng chó con sủa, tiếng chim vẫy cánh giữa lùm cây, tiếng trai gái đang nhỏ giọng trò chuyện.

Những âm thanh vang lên hết đợt này đến đợt khác, thoải mái mà lặp đi lặp lại,  hệt như một bản nhạc nhảy vui tươi.

Gương mặt 216 đỏ ửng vì thích thú.

Nhưng em còn chưa kịp vui mừng, bỗng một dải lụa trắng thật dày che kín hai mắt em lại, em bị nâng trên một tấm đệm mềm, giống như một món hàng được chuyển đến nơi sâu xa của những ngôi nhà lớn.

Cuối cùng em được đặt lên một chiếc giường, người vừa lên tiếng kia sau khi đặt em xuống thì nói: “Mời cậu kiên trì đợi ở nơi này, không nên tự ý đi lại hay đụng chạm vào các đồ vật, nếu như không quá cần thiết, cũng đừng nên tháo khăn lụa ra.”

216 nhẹ giọng trả lời: “Vâng. Cảm ơn ngài đã nhắc nhở.”

Người kia im lặng rời đi.

216 không dám lộn xộn, sợ gây ra chuyện gì phiền toái thì sẽ bị chán ghét ngay lập tức, chỉ có thể lẳng lặng nằm.

Tầm nhìn bị chặn lại, khứu giác và xúc giác trở nên nhạy cảm hơn hẳn. Em có thể ngửi thấy trong phòng mùi nhựa thông và hương mực thoang thoảng từ những cuốn sách, còn có một một chút mùi thuốc lá nhàn nhạt đọng lại trên gối, không hề giống cái mùi thuốc lá đáng ghét của chú bảo vệ beta dưới lầu viện giáo dưỡng. Tay em khẽ khàng vuốt ve mặt nệm mềm mại, hoa văn tỉ mỉ ma sát với bàn tay em.

Em nghĩ, đêm nay chắc sẽ không quá tệ.

Chuyện gay go duy nhất chính là thứ đồ đang ong ong vang lên trong người em. Em bắt đầu mong mỏi vị alpha mới chỉ có duyên gặp mặt một lần trên màn hình điện tử kia có thể về sớm một chút.

Thậm chí 216 còn nghĩ, nếu như em may mắn, vị alpha đại nhân này sẽ có tính tình hiền lành ít ham muốn, sau khi làm tình xong em sẽ được phép tắm rửa và đi ngủ sớm.

216 chờ lần này, chờ một phát đến tận 10 giờ.

Suốt gần 3 tiếng đồng hồ, em chẳng khác nào ếch ngâm trong nước ấm, xa chuông vẫn rung lên trong thịt huyệt đã mềm mại ướt át từ lâu, thật giống như một con cá không hợp đàn trong hồ nước, thịt huyệt căng chặt bên trong bị gậy rung vạch ra từng chút từng chút một, em không dám lấy nó ra, chỉ có thể nhẹ nhàng vặn vẹo với mong muốn giảm bớt cái ngứa ngáy càng ngày càng mãnh liệt trong người. Nhưng giờ em thực sự không thể chịu đựng được nữa rồi, ngón chân trắng như tuyết kịch liệt ma sát với mặt đệm, cẳng chân hơi co giật, lại không cẩn thận đưa cây gậy rung vào nơi sâu nhất bên trong, thế là bỗng nhiên thịt mềm dâm đãng bị chạm tới, khiến em khóc lóc mà duỗi chân bắn ra.

Chất lỏng màu trắng sữa từ dương v*t phấn nộn đáng yêu đang nhếch lên của em bắn lên phần vải ở bụng.

216 sợ đến phát khóc. Vì em làm hỏng cái giường mất rồi.

Đang lúc 216 khóc đến run cả người, bỗng nghe thấy tiếng đèn trong vườn hoa lách cách được bật lên, ánh sáng hình tròn xuyên thấu qua cửa sổ  rơi vào khăn lụa che mắt của em.

Là màu vàng ấm áp thoải mái.

Tiếng lốp xe ma sát với mặt đất cùng với tiếng còi vang lên từ vườn hoa, người hầu dưới lầu chen chúc đứng ở cửa lớn, đồng thanh hô: “Mừng chủ nhân trở lại.”

Còn lại sau đó 216 không nghe được chút nào nữa.

Hai tai em ong ong, chỉ còn lại âm thanh máu trong người đang lưu chuyển, phút chốc em trở nên mơ hồ, hồi hộp đến không thể thở nổi.

Giày quân đội đạp trên cầu thang làm bằng gỗ, không nhanh không chậm, đi lên.

Cửa mở ra. Một luồng mùi thuốc lá bao bọc nhựa thông tràn vào, chính là mùi hương ở trên giường.

216 cắn chặt hàm răng, nhưng cả người vẫn đang run rẩy.

Chuyện này không ổn, đây không phải biểu hiện của một omega khiến người ta yêu thích nên có. Nhưng em càng cố gắng kiềm chế, lại càng hoang mang sợ hãi.

Thứ gì đó cách vải lụa xẹt qua đôi mắt em, sau đó, khăn lụa bị nhẹ nhàng lấy xuống.216 khiếp đảm mà chớp mắt, rốt cục nhìn về phía alpha kia.

Vóc người alpha cực cao, hẳn là vừa mới từ quân bộ trở về, vẫn chưa thay quần áo, quân trang màu xanh sẫm trên người được mặc chỉn chu với hàng cúc áo đóng chặt cực kì nghiêm chỉnh, bó sát vào người để lộ ra cơ bắp cường tráng của hắn, vòng eo gọn gàng được buộc dưới chiếc thắt lưng, ống quần rộng rãi phẳng phiu không chút nếp nhăn nào.

Hắn cúi xuống nhìn 216 một cái. 216 có thể thấy rõ gương mặt hắn, giống như trong tấm ảnh, mũi cao mắt sâu, mặt mày tuấn mỹ sắc xảo, môi mỏng mà nhạt, là dáng vẻ rất vô tình, nhưng cái vô tình ấy được một thân quân trang tô điểm, trở thành điều gì đó rất đỗi hiển nhiên.

Cái đương nhiên của hắn, chính là sự cao cao tại thượng mà lạnh lùng này.

216 còn chưa kịp mở miệng, đã thấy alpha nhíu nhíu mày, cất tiếng nói trầm thấp: “Sao lại làm loạn thành thế này?”

216 giận dữ và xấu hổ muốn chết, chống tay lên giường muốn bò dậy xin lỗi, nhưng chiếc xa chuông mới ngừng kêu giờ bỗng nhiên sống lại, như con cá đâm đầu về phía thịt mềm ẩm ướt.

“A…” Cổ họng 216 phát ra tiếng khóc nức nở mềm như bông, em chẳng còn chút sức lực nào, bèn nửa chống mình trên giường, “Xin lỗi… Xin lỗi…”

Alpha lạnh mặt nhìn em. Hắn nghe thấy âm thanh ong ong phát ra từ trong người em, mờ ám mà dâm đãng.

“Lấy đồ vật trong thân thể ra.”

216 hơi sửng sốt, cố kiềm chế cảm giác khó chịu mà giãy dụa bò lên, lại nghe thấy alpha nói: “Hiện tại, lấy ra ngay lập tức.”

Trong mắt 216 ngập nước, lóng lánh như mặt hồ dưới ánh trăng, em rất nghe lời, tự mình mở ra hai chân. Đây là lần đầu em nhìn thấy alpha, trong lòng vừa thẹn vừa sợ, tay cũng đang phát run, cả người như bị thiêu cháy, làn da tuyết trắng được phủ lên một tầng đỏ ửng, em ngồi trên giường, trông như đóa mai hồng rơi trên nền tuyết của mùa đông lạnh giá.

Em từ từ mở chân ra, ngón tay từng chút từng chút men theo phần bụng dính đầy tinh dịch đi xuống dưới, vòng qua dương v*t phấn nộn tinh xảo, hơi nhấc mông lên, cố nén nước mắt và sự xấu hổ, luồn vào một ngón tay.

Bên trong vừa ẩm ướt vừa trơn trượt, thịt mềm hồng nhạt như hoa tường vi nhúc nhích mút vào, bao bọc ngón tay em đang chậm rãi đưa vào bên trong.

Gậy rung rất nhanh bị rút ra, cái gậy màu tím ướt nhẹp dính đầy d*m thủy, như là cái rễ cây đã hút no nước.

216 nhìn vị sĩ quan đang lạnh lùng ngồi trên ghế bành, hắn đã cởi áo khoác ra, tháo một chiếc nút áo, ánh mắt hơi nheo lại, không nói một lời, nhìn như có vẻ chán chường.

216 thấy rất khổ sở, nhưng không dám nói ra, chỉ ngoan ngoãn bỏ thêm một ngón tay, móc vào sâu hơn, cố lấy ra chiếc xa chuông.

Tốn không ít công sức, ngón tay trắng nõn mềm mại của 216 mới nắm được quả chuông ướt dầm dề này, lấy nó ra.216 đặt những thứ này trên giường, ngồi quỳ, chờ mệnh lệnh tiếp theo của alpha.

Nhưng alpha chỉ nhìn em.

Đôi mắt hắn nhìn vào gương mặt mà cho dù đứng giữa hàng hà sa số omega vẫn có thể coi là xinh đẹp tuyệt trần, rồi nhìn xuống phía dưới, dò xét với vẻ vô cảm, cần cổ dài nhỏ trắng trẻo, bộ ngực ngây ngô như tuyết ẩn sau lớp vải the, hai viên núm vú nho nhỏ đỏ tươi, vòng eo thon gọn bằng phẳng.

Cặp chân dài của omega vì đang ngồi quỳ mà cong lại, bờ mông trắng mềm to mọng đặt bên gót chân, dễ như ăn cháo mà bị in ra hai mảng hồng hồng.

Một thân thể mềm mại đẹp đẽ biết nhường nào.

Hơn nữa hắn ngửi được tin tức tố của Omega, là hương sữa quyện phô mai ngọt lịm, trong vị ngọt lại mang theo chút gì đó mặn mặn, cực kì ngon miệng.

Không hổ là omega cao cấp.

Âm thanh 216 có chút run rẩy: “Đại nhân… em là 216 tới từ trại giáo dưỡng. Rất vinh hạnh được hầu hạ ngài.”

Alpha nhẹ giọng cười nhạo: “Vinh hạnh sao?”

216 gật đầu như gà con mổ thóc: “Vâng, em rất vinh hạnh.”

Alpha đứng lên, từ trên cao nhìn xuống em. 216 cắn môi dưới, đầu gối dịch tới  mép giường, cẩn thận từng li từng tí đưa tay ra muốn cởi khuy áo cho hắn.

“Không cần.”

216 sửng sốt một chút, rồi lại lập tức nhớ tới những điều đã viết trong sách giáo khoa. Có lẽ alpha này muốn mặc nguyên quần áo làm. Nghĩ đến đây, 216 ngoan ngoãn kéo lớp vải the trên người mình xuống.

Vải chất đống ở vòng eo trắng sữa, đem bộ ngực đáng yêu của em lộ ra, kề sát vào người alpha.

Ma ma giáo dưỡng đã nói, ngực em tuy không lớn, nhưng vừa trắng vừa mềm, màu sắc núm vú lại cực kì đáng yêu, chúng nó mềm mại nắm vào rất sướng, lại dễ sưng, alpha nhất định sẽ yêu thích.

216 hít sâu một hơi, chuẩn bị kĩ càng.

Nhưng một bàn tay đặt lên cằm 216, nhẹ nhàng nhéo một chút, làm em ngẩng đầu lên, đối diện trực tiếp với gương mặt tuấn mỹ bạc tình nọ.

“Tôi không có hứng thú với em, cũng sẽ không lên giường với em. Thế nhưng nếu em đã được phân cho tôi, chỉ cần ngoan, là có thể tiếp tục sống ở đây.”

Không cần làm cũng được người nuôi sao?!

216 hưng phấn đến đỏ cả mặt, đôi mắt sáng lấp lánh, giọng nói cũng không tự chủ được mà thêm ngọt mềm, sợ alpha đổi ý: “Em rất biết điều, xin hãy cho em ở lại nơi này! Cảm ơn ngài!”

Alpha liếc nhìn em một cái: “Giờ ra ngoài đi, mang theo mấy thứ linh tinh này nữa.”

216 vui mừng mà bò dậy, cầm lấy cây gậy rung cùng với xa chuông, và cả đống vải ngổn ngang của mình, hệt như đứa nhỏ nâng món đồ chơi, vừa định đi ra ngoài thì xấu hổ nói: 

“Đại nhân, ngài có thể cho em chút quần áo để che người không?”

Alpha kéo ga giường đã bị làm bẩn ra, nén đến người em, “Phòng của em ở cách vách, hành lý cũng đang ở đó. Những chuyện khác, quản gia sẽ nói cho em.”

216 vụng về mà quấn kĩ tấm ga giường bẩn thỉu lên người mình, sung sướng chạy ra ngoài.

Hết chương 3.

Chương 4

216 liếc nhìn quản gia đang đứng chờ ở cửa phòng, đó là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, khuôn mặt uy nghiêm, mặc một bộ trang phục quản gia rất chỉn chu, thắt cà vạt cực kì đẹp.

“Mời đi theo tôi.”

216 xấu hổ bọc ga giường chặt hơn một chút, nhưng tấm ga lại quá dài, em không cẩn thận dẫm phải, suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Quản gia nhíu nhíu mày.

Thật là vụng về.

216 đi theo phía sau, qua vài bước chân ngắn ngủi đã nhìn rõ cấu tạo bên trong căn nhà này, có ba tầng, các hành lang thông nhau, nhìn có vẻ vừa to lớn vừa khí phái, lối bài trí đã hơi cũ, không phải kiểu hiện đại mới tinh, trong sự  mài mòn của thời gian ấy có vẻ bớt đi vài phần cẩu thả, trở nên thâm trầm mà nặng nề.

Em bước vào phòng mình, khoảng 30 mét vuông, có một chiếc giường nhỏ, cạnh tường có một tủ sách cực kì lớn, trên mặt đất rải  một tấm thảm trải sàn trắng như tuyết.

“Đây là phòng của ngài.”

Quản gia mở đèn lớn ra. Đèn chùm hình hoa ngọc lan trên trần nhà sáng lên, cả phòng chìm trong  một tầng sáng dịu nhẹ, như là vỏ sò dưới ánh trăng, đáng yêu mà hoàn hảo.

216 kích động nói: “Là phòng của riêng cháu sao? Rất… rất cảm ơn ngài.”

Từ trước đến nay, 216 vẫn luôn ở cùng 205 trong một gian phòng chỉ khoảng 10 mét vuông, hai cái giường bé xíu cách nhau bởi một chiếc bàn nhỏ, mỗi ngày sẽ có người đến kiểm tra vệ sinh cũng như vật dụng cấm.

Quản gia trầm giọng trả lời: “Đúng, là phòng của riêng cậu. Thế nhưng trước đó, có một số chuyện phải nói rõ ràng: Đầu tiên, ngoại trừ gian phòng của mình và khu vực sinh hoạt chung như phòng khách, vườn hoa, phòng ăn, xin đừng tự tiện đi vào những chỗ khác; thứ hai, trong nhà có alpha, mời cậu tự giác đeo vòng ức chế, hơn nữa, cậu vừa mới thành niên, rất có thể sẽ tiến vào kì phát tình, để không quấy nhiễu đến sinh hoạt của đại nhân, phải chắc chắn không được phép quên dụng cụ ức chế; thứ ba, mong cậu nhất định phải ghi nhớ, một khi cậu có những hành vi không hợp lễ nghi, như ăn cắp, chửi bới, trộm cắp….”

“Cháu không bao giờ.” Mắt 216 đỏ lên.

Quản gia dừng một chút: “Tôi chỉ khách quan mà nêu ra các trường hợp đó thôi, không hề có ý nhằm vào cậu. Hành lý của  cậu đặt cạnh giường, đồ rửa mặt và các dụng cụ cá nhân khác đã chuẩn bị đầy đủ, cậu đi đường xe mệt nhọc, xin hãy nghỉ ngơi sớm một chút.”

Nói xong, quản gia rời đi.

Tim 216 vẫn còn đập thình thịch, đi tới đi lui trong căn phòng nhỏ, sờ sờ chỗ này lại sờ sờ chỗ kia, cuối cùng, ầm một tiếng nhào lên cái giường của mình.

Không phải đang nằm mơ đó chứ?

216 bò lên, mở rương hành lý mình mang theo, bên trong cũng chẳng có mấy thứ, chỉ là vài bộ quần áo, một đôi giày da dùng để đi hàng ngày, cùng với một con gấu bông rơi mất mắt đã đi theo em suốt 13 năm, cộng thêm túi sách mà ma ma giáo dưỡng cố tình nhét vào cho em.

Em biết trong sách viết cái gì. Em đã học tập những thứ đó rất lâu.

Thế nhưng hiện tại, em không cần phải đọc mấy quyển sách đó nữa rồi!

216 hưng phấn đến hồng cả gương mặt, đi vào buồng tắm tắm rửa sạch sẽ. Hơi nước phủ kín phòng tắm, 216 ngồi trên gạch sứ lạnh lẽo, cố chịu cảm giác ngượng ngùng nâng bờ mông trắng trẻo lên, lấy ngón tay tách miệng huyệt ướt dầm dề thuốc mỡ ra, cầm lấy vòi sen nhẹ nhàng tẩy rửa.

Làn nước ấm nóng xả vào lớp thịt huyệt kiều mị mẫn cảm của em, nóng đến mức em vừa đau vừa ngứa, cắn răng nhẹ nhàng rên rỉ.

Vất vả mãi mới rửa sạch, em lại dùng xà phòng tỉ mỉ mà xoa lên khắp người, rửa ráy sạch sẽ một lần nữa, mặc đồ ngủ rồi đi ra ngoài.

216 đã tắm rửa, vùi mình trong chiếc chăn thơm mềm, cả người ấm áp dễ chịu, trong lồng ngực ôm bé chó bông, dụi dụi đầu vào nó, thật giống như được nằm giữa biển kẹo bông gòn ngọt ngào mới ra lò vậy.

Em thích nơi này quá đi, giờ đây em đã có căn phòng của riêng mình, đã có quyền được giao tiếp với người khác, đã có được tự do.Rất nhanh em đã chìm vào giấc ngủ, ngon lành không chút mộng mị.

216 nhanh chóng thích ứng với sinh hoạt ở nơi đây, mọi người trong nhà đều rất thân thiện, tất cả đều rất yêu thích omega đến từ viện giáo dưỡng này.

Trong nhà họ rất lâu rồi chưa từng được thấy omega nào, số lượng omega vốn ít ỏi, thường bị giấu ở những gia tộc quyền quý, giờ thì tốt rồi, nhà bọn họ cũng có omega đó, hơn nữa lại còn xinh đẹp nhường này. Mái tóc dài đen tuyền, làn da tuyết trắng, đôi mắt màu trà, nét cười e lệ ôn nhu.

Mà em không chỉ là bình hoa để người ta ngắm nhìn, em có thể nấu nướng, pha trà, may vá, tất cả đều rất thành thạo, thường thường còn giúp bọn họ chuẩn bị món ăn nữa.

Mọi người trong nhà bây giờ đi ra ngoài nói chuyện với người khác cũng tự tin hơn hẳn, nhà họ có một omega cao cấp đấy!

Nhưng mà có một chuyện, sao đại nhân lại không đánh dấu omega xinh đẹp này chứ?

Mấy người khó hiểu đưa mắt về phía omega đang ngồi trên ghế salon nhung tơ.

216 vẫn mặc bộ quần áo màu trắng viền vàng ở viện giáo dưỡng, áo khoác lụa trắng như tuyết lại mặc thêm áo nhung tuyết trắng bên trong, dưới quần trắng là một đoạn tất chân trắng tinh, thực sự là cả người trắng noãn, như là ánh trăng trong trẻo, mái tóc dài đen sẫm dịu nhẹ xõa trên vai, vài sợi buông xuống bên gò má trắng nõn của em, đẹp thay cho một cảnh trắng đen thuần túy đan xen.

Em đang cúi đầu may, may cho beta gác cổng một đóa hoa hồng nho nhỏ trên vạt áo. Em dùng cây kéo cắt đi sợi chỉ, giũ ra, vuốt cho bằng phẳng rồi mới đưa cho người gác cổng: “Ngài xem một chút xem.”

Gương mặt ngăm đen của beta gác cổng đỏ bừng, cười có chút ngốc nghếch: “Tôi chỉ là người gác cổng thôi mà, xin ngài đừng dùng kính ngữ với kẻ hèn như tôi.”

Quản gia đi qua, lỗ mũi hừ một tiếng.

Vụng về.

Mà chủ nhân của tòa nhà này đã một tuần rồi chưa trở lại.

Trong lòng 216 đương nhiên rất biết ơn vị alpha đã trao cho em một cuộc sống yên ổn an lành, nhưng mặt khác, em lại thấy hơi sợ hắn. Động một chút là em lại nhớ đến buổi tối hôm ấy, khi em bị đưa đến đây, giữa chiếc giường bừa bộn, đôi mắt lạnh nhạt kia quan sát em, sâu thẳm như chiếc giếng không thấy đáy, làm em nổi da gà khắp người.
216 nghĩ, nếu hắn thường thường không về nhà thì tốt quá. Nhưng ý nghĩ này vừa lóe lên, em đã tàn nhẫn mà phỉ nhổ chính mình, mình quá là vong ân phụ nghĩa rồi đấy!

Đến 24 tháng 12, những người trẻ tuổi rất mong chờ giáng sinh, cho nên chuẩn bị từ sớm. Trong nhà được trang trí thêm một chút, người gác cổng mang về một gốc cây thông noel cỡ vừa, đặt ở trong phòng khách, cũng lấy ra một hòm đựng đồ trang trí đưa cho 216, mời em hỗ trợ cùng.

Bên ngoài tuyết đang rơi rất lớn, những bông hoa tuyết như nhung chất đống bên bệ cửa, ngoài cửa sổ là cả một vùng băng tuyết trắng xóa, nhưng bên trong cửa sổ lại có lò sưởi ấm áp thoải mái cùng với trà nóng mới pha và điểm tâm.

216 đứng trên thang, treo lên ngọn cao nhất của cây thông ngôi sao vàng lấp lánh, em có chút hồi hộp hỏi: “Xin hỏi như vậy có ổn không ạ?”

Nhưng không có ai trả lời, 216 cẩn thận từng li từng tí một nhìn xuống, lại thấy chẳng biết từ lúc nào, chủ nhân của ngôi nhà này đã trở lại, đang đứng dưới thang, không mặc quân trang, mà mặc một bộ âu phục màu xám kiểu dáng đẹp mắt, được cắt may rất vừa người, chân đi giày da Oxford.

Chẳng trách em không thấy ai nói chuyện.

216 trong phút chốc trở nên luống cuống chân tay, chỉ ngây ngốc nói: “Chào ngài, hoan nghênh ngài trở về.”

Alpha ngẩng đầu nhìn em, hai chân 216 nhũn ra, càng thêm sợ hãi.

“Xuống đây.”

Alpha lạnh nhạt ra lệnh.

Những người khác hai mặt nhìn nhau, không biết tại sao đại nhân lại nghiêm khắc với omega này đến thế.

216 sợ đến mức cổ họng run run, không nói nên lời, chỉ có thể ngoan ngoãn vịn vào thang bò xuống dưới.

Nhưng chưa bò được vài bước, đã bị một đôi tay siết lấy eo ôm xuống, sau lưng tiếp xúc với một bờ ngực nóng bỏng, nháy mắt đã được đặt trên mặt đất.

Mặt em đỏ tới mang tai: “Cảm ơn ngài.”

Alpha không lên tiếng, chỉ là dựa vào ưu thế chiều cao mà nhìn em từ trên xuống.

Trên tay hắn còn mang bao tay bằng da dê chưa kịp tháo, cứ như vậy chạm lên cổ 216, loại da quý giá ma sát cần cổ mềm mại trắng ngần của em, như là bao tay để giết chết con mồi.

Hắn nói: “Thứ này rất thích hợp với em.”

216 thấy hơi khó hiểu vì câu nói này, cúi đầu thì nhìn thấy chiếc vòng cổ ức chế màu đen trên cổ mình. Dụng cụ ức chế này cũng làm từ da mềm, vừa vặn mà che đi tuyến thể mềm mại sau cổ em, đặt ngay giữa yết hầu nhỏ nhắn đáng yêu, màu đen thuần và màu trắng thuần đối lập với nhau, rung động lòng người.

Alpha tới gần em, thấp giọng nói: “Như là chó con đeo vòng cổ vậy.”

Khuôn mặt 216 đỏ bừng, bên tai như sắp nhỏ ra máu.

Vậy là có ý gì?

Nói em là chó con sao?

216 có chút xấu hổ, và còn hơi giận nữa, đôi môi cứ ngập ngừng không biết phải đáp lại ra sao.

Chương 5

Alpha nở nụ cười nhạt nhẽo, cứ thế bước vòng qua em đi tới thư phòng, vừa đi vừa dặn dò: “Lát nữa Thi Duệ sẽ tới, chuẩn bị cho cậu ta chút sữa bò nóng.”

Quản gia trả lời: “Vâng, chủ nhân.”

216 hơi luống cuống mà nắm góc áo, bỗng nghe thấy quản gia nói:

“Mời cậu trở về phòng, nếu không ai gọi cậu thì tạm thời đừng ra ngoài.”

216 gật đầu, đi dép lê lạch bạch chạy lên tầng trên, không buồn quay đầu lại mà đi thẳng vào phòng.

Lúc chạng vạng, có một chiếc xe lái vào hoa viên, chiếc xe xinh đẹp xoay một vòng, dừng ở bãi đất trống được dọn sẵn. Đèn xe sáng choang chiếu vào tầng tuyết đọng trắng xóa, giống như thuốc màu được hòa tan.

Một người bước xuống từ trên xe, thân hình cao lớn, bên ngoài bộ âu phục màu lam xám là một chiếc áo choàng đen thật dày, những bông tuyết rơi vào trên áo khoác và tóc của gã, tạo thành một lớp tuyết mỏng.

Gã thở hắt một hơi, hơi thở ngưng thành một làn sương mù dày đặc, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lạnh quá mà.”

Người gác cổng lập tức bung dù ra cho gã, “Thi tiên sinh, ngài cứ thong thả, tiên sinh nhà tôi đang chờ ngài ở thư phòng.”

Thi Duệ nở nụ cười, lúc gã không cười thì trông có vẻ lãnh khốc nham hiểm, lúc cười rộ lên lại rộ ra chiếc răng khểnh rất đáng yêu, mang theo nét trẻ con tươi tắn: “Vậy tôi phải nhanh lên mới được, nếu không làm anh ta chờ sốt ruột, kiểu gì cũng mặt nặng mày nhẹ cho xem.”

Vào nhà, Thi Duệ cởi áo khoác ra, đi thẳng lên lầu quẹo vào thư phòng.

“Hạ Vân Sơn, đã lâu không gặp.”

Thi Duệ híp mắt cười nói.

Hạ Vân Sơn ngồi bên bàn phê văn kiện, áo khoác âu phục trên người cũng đã cởi ra, chỉ còn lại chiếc sơ mi bên ngoài áo may ô, có vẻ đang rất ấm áp. Hắn ngẩng đầu lên nhìn gã: “Ngồi đi.”

Thi Duệ ngồi xuống, có vẻ không vừa lòng: “Tiền của anh tiêu đi đâu hết rồi? Trời lạnh thế này mà máy sưởi trong nhà chỉ mở có xíu xiu thế à?”

“Ghét nóng, hun đến đau cả đầu. Nói chính sự đi, bên cậu thế nào rồi?”

Thi Duệ nháy nháy mắt: “Chuyện tôi làm, đương nhiên là anh cứ yên tâm. Bộ Tài chính và Văn phòng chính phủ ủng hộ anh. Bộ Giáo dục và Bộ Ngoại giao thì không xen vào chuyện của chúng ta. Bên anh thì sao?”

Hạ Vân Sơn thả bút máy trong tay xuống, xoa xoa khớp: “Không ổn lắm, mấy tên phe bảo thủ ở Bộ Quốc phòng hợp tác với thế lực cũ, đan xen chồng chéo lên nhau, không dễ xử lý chút nào.”

Thi Duệ dường như đã biết trước được điều này, nở nụ cười lơ đễnh: “Tình huống bất thường, chúng ta cũng phải chọn thủ đoạn bất thường thôi.”

Hạ Vân Sơn không tỏ rõ ý kiến.

Thi Duệ đột nhiên nhớ ra chuyện gì: “À đúng rồi, không phải có một omega mới đến chỗ anh sao? Đâu rồi?”

“Trong phòng.”

Thi Duệ tỉ mỉ hít vào mùi hương tin tức tố trong không khí: “Cậu không đánh dấu à?”

Hạ Vân Sơn dựa vào cái ghế sau lưng, tư thái thả lỏng mà lấy ra trong ngăn kéo một bao diêm và một điếu thuốc, châm thuốc xong, trong không khí tản ra hương thơm có phần nức mũi, nhưng vừa hay Hạ Vân Sơn lại rất thích mùi hương này.

“Ai biết lai lịch của omega kia ra sao. Viện giáo dưỡng không phải là chưa nuôi gián điệp chính trị bao giờ.”

Thi Duệ cười: “Không phải chứ, omega đưa đến tận cửa cho cậu làm, mà cậu không làm?”

Hạ Vân Sơn bị tiếng cười này của cậu làm cho bực mình, châm biếm lại: “Chơi mẹ nhỏ trong nhà không sướng à?” (“mẹ nhỏ” ở đây là mẹ kế ấy, trong QT dịch là “tiểu mẹ” (小妈), không phải mẹ kế(继母), theo mình thì từ “tiểu mẹ” này có ý châm biếm, nếu dịch là mẹ kế thì có vẻ ko châm biếm đc như vậy)

Nhưng Thi Duệ là một tên da mặt dày bẩm sinh: “Sướng chứ, vừa mềm vừa nhiều nước, chủ yếu là sức chịu đựng tốt, chơi ác thế nào cũng không đến mức khóc lóc bù lu bù loa.”

Hạ Vân Sơn không có nhận xét gì về đam mê của thằng bạn thân, cúi đầu hít một hơi thuốc lá, vừa đi vào phổi đã nhanh chóng phun ra, làn khói trắng đục bị môi thổi thành một đường thẳng tắp, sạch sẽ gọn gàng.

Thi Duệ vẫn chưa buông tha hắn: “Có phải omega kia không đẹp không?”

Hạ Vân Sơn bị vấn đề này của Thi Duệ làm cho phải suy nghĩ, hắn nhớ tới omega ướt dầm dề trên giường cách đây một tuần, đôi mắt ẩm ướt, đôi môi ẩm ướt, bụng dưới ẩm ướt, miệng huyệt đỏ tươi cũng ẩm ẩm ướt ướt.

Nhưng mà lại ẩm ướt đến diễm lệ, không một chút dính nhớp khó chịu, cứ như là mặt trăng vừa được vớt ra từ trong nước.“Rất đẹp.”

Hạ Vân Sơn nghĩ trong lòng, không vội, trước tiên phải điều tra lai lịch omega này cho rõ ràng đã, nếu là trong sạch, thì còn rất nhiều thời gian để chơi đùa.

Mãi đến tận khi Thi Duệ đi rồi, 216 mới dám từ trong phòng bước ra.

Phòng ăn đã chuẩn bị xong bữa tối, bếp nhỏ của người hầu cũng đã nấu bữa tối xong xuôi rồi, nhưng trước tiên họ phải hầu hạ tiên sinh cho tốt mới được đi liên hoan đêm Giáng Sinh.

Tiếng chuông trên lầu vang lên, thông qua ống điện thoại làm bằng đồng kiểu dáng cổ điển, giọng nói khàn khàn của chủ nhân tòa nhà có vẻ càng thêm lười nhác gợi cảm: “Tôi không ăn cơm tối.”

Vậy là đám người hầu bắt đầu dùng bữa, có người gác cổng, nữ đầu bếp, hầu gái, người làm vườn và tài xế, tất cả ngồi quây quần bên chiếc bàn dài, vị trí đầu bàn nhường cho quản gia, vị trí dành cho khách quý để lại cho 216.

Bầu không khí rất thoải mái, quản gia thậm chí còn đứng dậy mở bình rượu đỏ mà ông vẫn giữ gìn, chất lỏng đỏ sẫm đẹp đẽ tràn vào trong ly, 216 cũng được chia cho một ly nhỏ, vì em nói em uống rượu không tốt lắm.

Lúc em ở viện giáo dưỡng không được phép uống rượu.

Nhưng hiện tại, 216 cầm cái ly, nhấp từng chút từng chút một, đầu lưỡi hồng nhạt hơi đưa ra, mới được 2 ngụm, hai gò má em đã nổi lên hai rặng mây hồng.

216 liếm liếm đôi môi, nhỏ giọng nói ngọt ghê.

Trên cầu thang vang lên tiếng gót giày da đạp đất kêu lộp cộp.

Hạ Vân Sơn đi xuống. Trong phòng khách không có ai, trong phòng ăn cũng không có ai, cửa phòng bếp nhỏ không ai đóng, hắn đi thẳng tới đó, liếc nhìn đám người làm đang hò hét vui vẻ tụ tập lại với nhau.

“Đang làm gì vậy?”

Hạ Vân Sơn vừa mở miệng, tất cả mọi người đều sợ hết hồn, nhưng quản gia vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh thong dong: “Tiên sinh, chúng tôi đang liên hoan Giáng sinh.”

Hạ Vân Sơn không nói gì, nhìn thấy 216 ngồi cạnh quản gia, mặt đỏ đến kỳ cục, đôi mắt ầng ậc nước như làm từ suối trong, nước mắt lấp lánh, dáng vẻ như là muốn khóc mà không khóc.

Hạ Vân Sơn nở nụ cười trong lòng, đúng là thiếu làm.

“Tôi muốn uống trà. Em mang một chén đến thư phòng cho tôi.”

Hạ Vân Sơn hất cằm về phía 216.
Mọi người im lặng, chỉ có 216 sững sờ, em nâng lên gương mặt đỏ bừng xinh đẹp từ giữa đống ly cốc ngổn ngang trên bàn, giọng nói bị rượu ướp cho mềm nhũn: “Vâng, tiên sinh.”

Thanh âm này  còn ngọt thơm say lòng người hơn cả chất rượu.

Đầu bếp nữ hướng dẫn em pha món trà đen Kỳ Môn mà tiên sinh vẫn hay uống, đặt trong chiếc đĩa vàng bưng lên.

216 không đủ sức, rất khó mà một tay bưng đĩa một tay gõ cửa. Em đành phải khó xử mà cầu xin, hỏi: “Tiên sinh, ngài có thể mở cửa được không? Em đang bưng đĩa nên không mở được.”

Cửa được mở ra, Hạ Vân Sơn đứng trước mặt 216, liếc mắt nhìn em, rồi lại tránh ra.

216 vừa mới đặt cái đĩa xuống, đã nghe thấy cửa thư phòng phát ra tiếng cạch, bị đóng lại.

Không hiểu sao em thấy hơi sợ hãi, nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng giữ bình tĩnh, cầm ấm trà lên, nhẹ giọng hỏi: “Tiên sinh, ngài có uống luôn bây giờ không?”

Hạ Vân Sơn đi tới bên chiếc ghế sô pha lông thiên nga, ngồi vắt chân, một tay cởi ra một nút áo sơ mi, ý tứ không rõ mà trả lời một tiếng “Ừ”.

216 như trở về trong viện giáo dưỡng, quỳ gối trên thảm, ở trên bàn trà châm trà cho hắn.

Hạ Vân Sơn cúi đầu xuống, dễ như ăn cháo mà nhìn thấy đường viền khuôn mặt đẹp đẽ tinh xảo của 216, gương mặt nhỏ xíu, mũi cao cao, làn mi thanh tú, xương cốt đều đặn động nhân.

Xuống một chút nữa, cổ áo cánh theo động tác của em mà hơi mở rộng, lộ ra một mảnh xương quai xanh nhỏ nhắn trắng trẻo.

216 pha xong trà, cung kính mà đưa cho Hạ Vân Sơn, Hạ Vân Sơn một tay nhận lấy cái chén, cũng không uống, chỉ là lạnh nhạt ra lệnh: “Quỳ lại gần đây một chút.”

Đầu gối 216 như nhũn ra, chân vẫn ngoan ngoãn bò tới, hệt như buổi tối của một tuần trước.

Chẳng khác nào một bé thú cưng vừa nghe lời vừa đẹp đẽ.

Hạ Vân Sơn đặt tay lên cổ 216, 216 sợ hết hồn, cho là Hạ Vân Sơn muốn bóp chết mình, mềm mại khóc nấc lên: “Tiên sinh…”

Hạ Vân Sơn sửng sốt một chút, khóe môi nhếch lên một độ cung khó có thể phát hiện: “Sợ cái gì?”

216 cảm nhận được ngón tay thon dài của alpha kề sát vào mảnh da mềm mại sau gáy, ngón tay mang theo lớp chai  mỏng chỉ cần vuốt mạnh hai, ba cái đã làm cho làn da trắng như tuyết nổi lên sắc hồng, nhìn đến là đáng thương.

Em sợ đến phát run: “Tiên sinh, xin đừng giết em.”

216 ngốc nghếch không hề biết, giết chết một omega đi ra từ viện giáo dưỡng là phạm pháp.

Hạ Vân Sơn lại thích thú với việc hù dọa em, nhìn dáng vẻ sợ đến run rẩy của em thì cảm thấy vừa đáng thương vừa đáng yêu, thấp giọng nói: “Tôi sẽ không động vào bé ngoan. Em có ngoan không?”

216 trả lời ngay: “Em rất ngoan, em rất biết điều mà.”

Cũng đúng, từ đó đến giờ, quản gia chưa lần nào báo cáo chuyện xấu gì của em với hắn.

Hạ Vân Sơn vuốt ve mặt em: “Bé ngoan không cần sợ hãi. Ngoan, ngẩng cổ lên nào.”

216 ngoan ngoãn nghe theo, cần cổ trắng như tuyết ngửa ra, tạo thành một độ cung đẹp đẽ đến động lòng. Cái vòng màu đen trên cổ siết chặt vào da thịt mềm mại, Hạ Vân Sơn híp mắt, chậm rãi kéo kéo, lại nhẹ nhàng xoa nắn, hành hạ làn da yếu ớt sau gáy 216.

Hầu kết nho nhỏ dưới ngón tay hắn lăn lên lăn xuống.

Vật nhỏ xinh đẹp này đang cực kì sợ sệt.

Hạ Vân Sơn nở nụ cười, nhìn thấy vẻ sững sờ của 216, thế rồi, giữa hai chân đang quỳ gối của em chui vào một mũi giày da, không động đậy, chỉ đứng yên giữa hai đầu gối nhỏ gầy mềm mại đang được bao bọc bởi đôi tất trắng.

Hô hấp 216 ngưng lại, không dám cử động.

Hết chương 5.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau