CÁCH VÁCH TRÚC MÃ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cách vách trúc mã - Chương 6 - Chương 7

Chương 6: The first night [2]

「AA ưm 」 Trong phòng, hai thân thể quang lỏa giao triền cùng một chỗ, cặp đùi đùi thon dài xinh đẹp của thanh niên thanh tú trên sô pha được tách ra, nơi bí ẩn trên người đang ngậm lấy ngón tay của một người đàn ông mà chơi đùa, tính khí hưng phấn dựng cao cao, theo động tác trừu sáp mà vung vẩy, đỉnh đầu tính khí còn rỉ ra một chút tinh dịch trượt xuống phía sau nơi tiểu huyệt được ngón tay đùa bỡn, hòa với dịch ruột non trong suốt, lưu lại vệt nước nhạt màu trên sô pha.

Việt Hàn chôn đầu trước ngực Cầm Lý khéo léo liếm lộng núm vú cậu, trước nhẹ nhàng mút mát, sau lại dùng răng chậm rãi ma sát, dùng nước bọt liếm cho đầu v* đỏ tươi sáng ngời trong suốt, nhìn qua thật khiến người ta trìu mến.

「Thoải mái sao Tiểu Lý?」 Mê muội nhìn bộ dáng cậu khó nhịn thấp giọng nỉ non khóc, hắn không khỏi tạm dừng động tác ngoài miệng hỏi.

「 Ô ô em, em không biết 」Cầm Lý khóc nức nở đáp, cậu hoàn toàn không biết hiện tại là tình huống gì, đầu óc mơ màng không phản ứng nổi, cúc huyệt phía sau bị đàn ông dùng ngón tay thao, đầu v* mẫn cảm bị người dùng lưỡi đùa bỡn, khoái cảm điên cuồng ùa lên, cậu căn bản nghe không hiểu hắn đang hỏi cái gì.

「Tiểu Lý không biết sao? Vậy thế này có thoải mái hay không?」 Việt Hàn yêu thương hôn hôn cánh môi mềm đỏ, rút ngón tay ra khỏi hậu huyệt, đồng thời dùng hai tay mang theo dịch ruột non xoa nắn đầu v* cậu.

「Tiểu Lý, em xem đầu v* em dính nước bọt của ta và dịch do chính em phân bố có phải rất đẹp hay không?」 Lời nói Việt Hàn lẩm bẩm bên tai cậu đầy hương vị tình dục.

Mất đi ngón tay an ủi, tiểu huyệt Cầm Lý lập tức bất mãn kháng nghị, cơn tê ngứa khó chịu lại kéo đến, lại nghe thấy ngôn ngữ hạ lưu mà càng thêm hư không, cậu mang theo giọng mũi mềm mềm cầu xin nói:「 Đừng đi mà. Thật ngứa~~」

「 Nhưng ngón tay hiện tại bận rộn chiếu cố cặp núm vú nho nhỏ của Tiểu Lý rồi. Làm sao đây?」 Việt Hàn ra vẻ buồn rầu nói, động tác trên tay càng thô bạo, cơ hồ như chà đạp hai đầu v* đã sưng lớn nọ.

「 AAA nhẹ một chút …」 Cặp mông trắng nõn khó nhịn ma sát sô pha, Cầm Lý cảm giác hai điểm trước ngực bị chơi tới lại đau nhưng lại rất thích, không khỏi đáng thương khẩn cầu người đàn ông này yêu thương.

「 A, bằng không như vầy đi, anh dùng thứ này đến giúp Tiểu Lý giảm ngứa, bên trong nhất định rất ngứa đi? Anh giúp em thống nhất gãi một chút ha! 」 Việt Hàn giống như không nghe thấy tiếng Cầm Lý cầu xin tha thứ, tự mình tiếp tục đùa bỡn đầu v* non mềm, côn th*t cực lớn vận sức chờ phát động đang uy hiếp để tại cửa huyệt ướt át, tùy thời chuẩn bị tiến vào.

Cầm Lý cảm giác được tiểu huyệt có một thứ gì đó thô to lại nóng bỏng đỉnh vào, cảm giác muốn được lấp đầy nhất thời ùa lên, cửa huyệt không khỏi co rút lại, như thể muốn hút côn th*t thô to kiai vào.
「 Ưm!」 Việt Hàn cảm giác phân thân của mình đỉnh vào nơi này thật mềm thật ấm thật chặt, hạ thân nhất thời lại trướng lớn, hốc mắt nổi lên tơ máu đỏ, không tỉ mỉ chơi đùa đầu v* khả ái nữa, mà vòng tay giữ chặt eo Cầm Lý, dùng lực, liền hung hăng chôn côn th*t thô to của mình vào hậu huyệt mềm mại ấm áp đó.

「 AA!」 Tuy rằng đã được khuếch trương, nhưng thứ kia của Việt Hàn lẽ nào chỉ có thể so sánh với ba ngón tay, côn th*t thô to không biết lớn hơn bao nhiêu, thẳng tắp đâm vào dũng đạo ấm áp, đau đớn xâm nhập, Cầm Lý không khỏi hô đau một tiếng.

「Rất đau sao?」 Ôn nhu mơn trớn khuôn mặt cậu, Việt Hàn lo lắng hỏi, lúc mới bắt đầu hắn bị cậu câu dẫn trêu chọc dần dần mất đi lý trí, cả tâm lẫn mắt đều chỉ muốn xỏ xuyên qua người trước mặt này, thẳng đến khi nghe cậu hô đau mới hồi phục một ít thần trí, nhìn tiểu trúc mã bộ dáng thống khổ nhịn không được mà đau lòng, trách bản thân quá nóng vội không cẩn thận.

「 Vâng 」 Cầm Lý nhìn vào đáy mắt Việt Hàn, thấy được hắn đau lòng, câu nói muốn than đau đớn cũng quay lại trong bụng:「 Thực ra cũng không quá đau. Nhiều nhất là cảm giác rất kỳ quái… 」 nếu xem nhẹ đau đớn kia thực ra nơi đó rất thoải mái và có cảm giác tràn đầy, cũng còn ngứa nữa.

「 Anh có thể động không?」 Việt Hàn thử cử động, chậm rãi rời khỏi cơ thể cậu, côn th*t rút ra ma sát vào nội bích mẫn cảm, đổi lấy một tiếng rên kiều mị của người dưới thân.

「 Vâng 」Nội bích căng chặt giống không muốn để hắn rời mà thân mật níu kéo, vội vàng muốn giữ hắn lại, Việt Hàn thở hổn hển theo dõi phản ứng của cậu, phát hiện hàng xóm khả ái của mình tựa hồ không quá đau, đáy lòng lại nổi lên tà ý.

Hắn thổi một hơi vào bên tai Cầm Lý, vừa lòng nhìn cậu mẫn cảm run rẩy:「 Tiểu Lý em xem tiểu huyệt của em thật không nỡ cách xa côn th*t của anh kìa~ 」「 Nào… Nào có?」 Cầm Lý trừng mắt nhìn hắn một cái.

「 Không có sao? Tiểu Lý không thấy rõ rồi… Anh sẽ giúp em nhìn càng rõ hơn.」 Việt Hàn nói xong một phen nhấc hai chân Cầm Lý lên cao đặt trên vai mình, chính mình thì đứng bên cạnh sô pha, dùng lực dập xuống:「 Tiểu Lý… Như vậy rất rõ ràng đi? Em xem, tiểu huyệt lẳng lơ của em đang bị côn th*t của anh làm đây, làm ra thật nhiều nước… Thích bị làm như vậy sao?」

「 AA ha ưm!! Không, không cần, để em xuống… dùng lực mạnh quá… Ách

a…..」Mông Cầm Lý lúc này hoàn toàn lơ lửng, chỉ có lưng nằm ở trên sô pha, bởi chân bị dựng lên cao, mà cậu hoàn toàn có thể nhìn thấy côn th*t tím đỏ thô to kia đem đâm vào hậu huyệt của mình, liên tục xỏ xuyên làm cậu muốn hồn bay phách tán, mỗi một lần dùng lực rút ra đều mang ra không ít thể dịch, mỗi một lần cắm vào đều phảng phất cắm như đến chỗ sâu nhất của tràng đạo, hung mãnh giống như muốn phá nát nơi đó, tiếng giao hợp phành phạch phát ra dâm đãng vang vọng khắp phòng.

「 Ha~~… Tiểu động của em thật lẳng lơ, vừa chặt vừa mềm khiến anh thích chết mất… Đáng giận, vì cái gì anh lại lãng phí thời gian lâu như vậy chứ? Sớm biết thì đã có thể làm em ……」 Việt Hàn hai tay bận rộn xoa nắn cặp mông co dãn trắng nõn của Cầm Lý, hung hăng đùa bỡn một phen, một bên tăng lớn lực đạo, biến hóa góc độ thao tiểu huyệt, tiểu huyệt lúc này đã hoàn toàn mở rộng, nội bích trơn mềm hầu hạ côn th*t thô dài, tự động phân bố chất lỏng tựa như hi vọng đối phương càng thêm thuận lợi thao mình.

「 AA… ưm… ách, a ha… nhẹ một chút a… Ruột muốn rách rồi… AA!」 Khóe mắt ngập trong nước, Cầm Lý thất thần nhìn người đàn ông đang ra sức thao mình, không kịp tiên dịch nuốt trượt xuống mặt, bộ dạng muốn được thao thật có thể khiến người ta mất đi hồn phách.

Dùng lực áp mông Cầm Lý về phía mình, động tác Việt Hàn càng gấp càng mãnh liệt, mỗi một lần tiến vào cơ hồ như muốn đem cả hai viên cầu của mình cắm vào luôn, giữa hai người chặt chẽ không lưu lại bất cứ một khe hở nào, tiếng giao hợp phành phạch càng chứng minh hai người làm tình có bao nhiêu kịch liệt, sô pha đều dâm dịch thấm ướt mà rung động theo luật, Cầm Lý bị đâm cho không ngừng hướng lên trên rồi lại bị Việt Hàn dùng lực đẩy côn th*t xuống, một lần so với một lần càng tiến vào sâu hơn, đột nhiên, Việt Hàn đụng vào một điểm, phát hiện người dưới thân khoa trương uốn vặn thân thể rít lên the thé như bị điện giật.

「 Làm em rất thích sao?」 Việt Hàn tà ác hỏi, nhắm vào một điểm kia mà chèn ép trừu sáp, từng chút dùng lực va chạm lên điểm nọ, thiếu chút nữa làm cho Cầm Lý sướng muốn chết, cậu cảm giác được mỗi lần điểm đó bị va chạm liền tê dại dị thường, thân thể đều run lên không thôi, khoái cảm điên cuồng tầng tầng lớp lớp đánh tới, khiến cậu cơ hồ cho rằng mình sắp bị thao chết rồi.

「 A a a!! Không, không được, em muốn được anh giết chết … anh Việt Hàn… anh… Từ bỏ……」 Quá nhiều khoái cảm tích lũy đến cuối cùng cơ hồ khiến cậu như nổ tung, lời nói hỗn loạn không thành cậu. Một tiếng hét lên cuối cùng, cậu cảm thấy trước mắt bạch quang chợt lóe, bắn ra.

「 Bảo bối bị anh làm đến bắn luôn sao?」Một khắc khi Cầm Lý đạt cao trào, Việt Hàn liền cảm giác được hậu huyệt cậu hung hăng co lại mụt lấy côn th*t của mình, khiến hắn thiếu chút nữa cũng bắn ra, hắn cảm thấy mình sắp bắn rồi, nghĩ vậy liền túm lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu, dùng lực hung hăng trừu sáp một phen, đem nội bích đỏ hồng bên trong cọ sát muốn lộ ra ngoài, sau đó vào lúc Cầm Lý sắp không chịu nổi mà kêu thành tiếng, một đoàn tinh dịch đậm đặc bắn thẳng vào chỗ sâu nhất của tràng đạo……

Chương 7: Bị đại ca nhà bên thượng?!

Sáng sớm, ánh mặt trời trước sau như một lười biếng, kim sắc như sợi tơ rọi qua khe hở bức màn chiếu vào người hai nam nhân nằm trên sô pha, người đàn ông với làn da màu tiểu mạch cao lớn tráng kiện ôm trong lòng một người thanh niên thân thể ngọc bạch thon dài xinh đẹp, một trắng một nâu, một anh tuấn một thanh tú, một lạnh lùng cứng rắn một ôn hòa, vậy mà nhìn qua lại cực kỳ ấm áp hài hòa.

「 Ưm……」 Cầm Lý thoáng cau mày, không thoải mái trở người. Kỳ quái? Vì sao vốn nên là ôm gối mềm thì lại ôm thứ cứng cứng nóng nóng, hơn nữa hình như còn phập phòng? Còn có, vì sao lại có ‘cây gậy’ nào đó nằm ngay giữa cậu với cái ‘gối ôm’ vậy? Thật khó chịu……

Không yên ổn xê dịch, phát hiện thứ kia vô cùng ngoan cố vẫn như cũ bám riết không tha, cậu nổi giận, dùng lực cào một cái, năm ngón tay mảnh khảnh kéo một đường ‐‐

「 Ui a ~~~~!!!!」Buổi sáng tốt đẹp được tiếng kêu thất thanh thảm thiết của một gã đàn ông thiếu chút nữa đoạn tử tuyệt tôn bắt đầu.

[p.s Cầm Lý bình thường ham mê đàn guitar, nên lực của mấy đầu ngón tay có hơi… Ha ha]

「 Ách, anh Việt Hàn!?」 Bị tiếng kêu thê lương thảm thiết làm cho tỉnh ngủ, Cầm Lý nhìn người nọ đang chật vật ôm hạ thể đau đớn trên sô pha mà kinh ngạc,「 Anh… Làm sao??」 Mặt anh Việt Hàn vặn vẹo thật khoa trương, thật hiếm lạ nha… Ách, không đúng, đến tột cùng đã phát sinh chuyện gì?

「Không, không có việc gì…」 Việt Hàn đau đến mức ngũ quan đều lệch vị trí, gian nan nói, nhưng trán chảy mồ hôi lạnh ròng ròng thoạt nhìn lại không giống như không có việc gì.

「 Để em xem xem.」 Không đợi hắn trả lời, Cầm Lý nhanh tay kéo tay hắn ra: [ Ai yo, năm đường cào], tỉ mỉ xem xét chỗ đau đớn của người nào đó, cậu thở ra một hơi:「 May mắn, không ứ cũng không đổ máu, chỉ là… Mềm mất mà thôi.」

Đỉnh dương v*t cảm nhận được luồng khí từ miệng cậu mẫn cảm run lên, như muốn đứng lên, Việt Hàn vội vàng lui về phía sau, nhanh chóng cách cái người trì độn nào đó xa một chút, thanh âm băng lãnh mang theo khêu gợi nói:「Anh không sao.」

「Vậy là tốt rồi, anh không nên để chỗ đó bị thương… A!」 Cầm Lý đột nhiên cứng đờ, vừa rồi cậu hình như… sẽ không phải là…… Việt Hàn dùng ánh mắt yên lặng khẳng định nghi hoặc của cậu.

「 Em… Xin lỗi…」 Cầm Lý đỏ mặt, thật muốn đào một cái hố chôn mình, đột nhiên, cậu cảm thấy có một loại cảm giác kỳ dị không thích hợp, cậu nhìn Việt Hàn, lại nhìn nhìn mình, liếc liếc đến thứ chất lỏng không rõ tên trên sô pha, cảm giác nơi nào đó đau đớn không phải bình thường cùng vòng eo bủn rủn, ký ức đêm qua phút chốc ùa trở lại ‐‐ bọn họ đã làm tình.「 Em em em… chúng.. chúng ta … ngày hô hôm qua……」 Cậu lắp bắp, mặt đầy hoảng sợ hỏi.

「 Làm tình.」 Việt Hàn khẳng định nói trắng ra, bên ngoài không tỏ vẻ nhưng trong lòng thực ra đều vui vẻ tới mức nở thành một đóa cúc già, hôm qua mới phát hiện hắn thích phải trúc mã nhà mình, kết quả ngày hôm đó làm tình với người ta, xem đi, thật năng suất!

Cầm Lý nghĩ đến hành vi của mình ngày hôm qua, sắc mặt trắng bệch, cậu cảm thấy mình sai rồi, vậy mà lại bẻ cong đại ca cứng nhắc cách vách nhà bên…「Đúng, xin lỗi!」

「?」

「Anh Việt Hàn anh hẳn là thích phụ nữ đi… Đều do em khiến anh có hồi ức không tốt …」 Cầm Lý rối rắm áy náy nói.
「Anh không thích phụ nữ.」 Việt Hàn mặt người chết đáp lại.

「A?」

「 Anh cũng không thích đàn ông.」

「 Vậy……」 Vậy anh thích cái gì? Song tính nhân chắc?

「 Anh thích Tiểu Lý.」 Việt Hàn ôn nhu nhìn cậu:「 Chuyện ngày hôm qua anh cũng có sai, anh hẳn là đã muốn rời đi khi đó, nhưng anh nhịn không được, anh thích em, cho nên anh muốn thượng em.」

Cầm Lý cảm giác đầu choáng váng, anh Việt Hàn… Thích cậu?「 Chuyện từ khi nào? Sao lại… em không biết?」

「 Anh cũng không biết, hôm trước mơ một giấc mộng xuân, mộng thấy em, kết quả anh mới phát hiện anh thích em.」 Việt Hàn nhìn bộ dáng cậu lăng lăng, nhịn không được ôm cậu vào trong lòng một phen, theo dõi biểu tình ngốc lăng của cậu, sau đó hôn lên cánh môi cậu, từ mút mát đến hôn sâu, từ ôn nhu đến kịch liệt, hắn dùng lực đoạt lấy đầu lưỡi phấn nộn của cậu, cắn cắn cánh môi đỏ hồng của cậu, giống như muốn đem người trong lòng ăn luôn, cướp đoạt nước bọt trong miệng cậu, Cầm Lý bị hắn hôn thiếu chút nữa hít thở không thông, cảm nhận được lãng mạn mâu thuẫn của hắn, hung mãnh như thú lại đồng thời nhu tình như nước.

Không nỡ rời khỏi đôi môi đỏ mọng của cậu, hai người trán tựa trán nhẹ nhàng thở dốc, thở đến khi khí tức nhộn nhạo xen lẫn cùng một chỗ, tuy hai mà một, thân nật mà ấm áp. Si ngốc nhìn Cầm Lý bởi vì hôn mà hai mắt nổi lên sương mù, hắn cúi đầu mở miệng:

「Tiểu Lý, chúng ta cùng một chỗ đi.」

~~ HOÀN ~~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước