CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Có trả được không?

Điều khiến Cố An Mạt không thể ngờ là, muốn tìm gặp người tên Liên Hách Duy này lại khó khăn như vậy.

Số điện thoại lấy từ chỗ bạn trai của Vưu Tư Linh tuyệt nhiên không thể liên lạc, căn cứ theo kinh nghiệm, cô biết số của mình đã bị liệt vào danh sách hạn chế.

Cô đành tìm tới văn phòng tư vấn giáo dục lần trước, nhưng khi cô nói lý do mình đến đây, lại được lễ tân thông báo rằng nếu không hẹn trước thì sẽ không thể gặp tổng giám đốc của họ.

Cố An Mạt gần như muốn khóc, "Thật sự không thể giúp tôi sao? Tôi đúng là có việc gấp cần tìm anh ấy."

"Rất xin lỗi cô, người nói muốn gặp tổng giám đốc mỗi ngày nhiều vô kể, đây là công việc của tôi, mong cô thông cảm." Cô gái lễ tân có phần khó xử, nếu đồng ý cho cô ấy vào, phỏng chừng công việc của mình cũng không giữ nổi.

Chiêm Thanh Thanh cầm tài liệu vừa lúc đi ngang qua nhìn thấy Cố An Mạt, chẳng hiểu vì sao, cảm thấy hình như đã gặp cô ở đâu đó. Vì thế tiến tới hỏi, "Có chuyện gì vậy?"

"Chị Thanh Thanh, cô ấy nói muốn tìm Liên tổng, nhưng không hẹn trước." Cô gái lễ tân nhìn thấy thư ký tổng giám đốc lập tức đứng lên, cung kính trả lời.

"Xin chào, tôi là Chiêm Thanh Thanh, thư ký của Liên tổng. Nếu cô không ngại, chi bằng qua tiệm cà phê của chúng tôi, để tôi xem xem có thể sắp xếp cho cô gặp tổng giám đốc được không." Chiêm Thanh Thanh tự ý quyết định.

Dựa vào trực giác nhiều năm làm thư ký, cô cảm thấy cô gái này có chút... đặc biệt. Trên phương diện tình cảm, từ trước đến giờ Liên Hách Duy luôn tận lực cách ly, đừng nói phụ nữ tìm tới cửa, ngay cả một cuộc điện thoại của phái nữ cô cũng chưa từng nhận được.

Cô ấy liều lĩnh tìm đến tận đây, có lẽ đã là quyết định trong tình thế cấp bách. Được rồi, ai bảo Chiêm Thanh Thanh cô là một thư ký tận tâm chứ? Chuyện này có liên quan tới hạnh phúc của ông chủ cô đó!

Thật ra thời gian Liên Hách Duy làm việc ở tổ chức tư vấn giáo dục không nhiều, nhưng vô cùng đúng lúc, hôm nay anh lại ở đây. Ngay khi anh đang chơi trò chơi trong một văn phòng còn lớn hơn cả phòng khách, Chiêm Thanh Thanh đến gõ cửa.

"... Chiêm tiểu thư, cô có thể đừng làm mất hứng như vậy không?" Liên Hách Duy bỏ cần điều khiển trò chơi xuống, vẻ mặt mất kiên nhẫn nhìn người đứng trước cửa.

"Nếu ngày nào đó Xích Thiên giải thể tôi tuyệt đối không ngạc nhiên." Chiêm Thanh Thanh nhún vai, dễ nhận thấy ông chủ của cô đã tập thành thói quen chơi trò chơi trong giờ làm việc. "Vậy cô có thể làm những điều cô muốn, về nhà sớm và kết hôn." Liên Hách Duy ngả xuống sô-pha cười ha ha, dám nói chuyện với anh như thế đoán chừng cũng chỉ có cô thư ký này của anh.

"... Đàn ông không đáng tin." Ánh mắt Chiêm Thanh Thanh có chút buồn bã, nhớ tới đoạn tình cảm mười năm đã kết thúc, cô vẫn thấy đau lòng. Nhưng chỉ trong nháy mắt, cô lấy lại tinh thần, "À nói tiếp, gần đây anh có nợ phong lưu gì phải không? Muốn tôi xử lý giúp anh không?"

"Hả?" Liên Hách Duy nhíu mày, nợ phong lưu? Anh còn cho rằng mình nghe nhầm, cái quái quỷ gì vậy!

"Không có ư? Ừm... Vị Cố tiểu thư, anh quen không?" Chiêm Thanh Thanh nhìn nét mặt anh lập tức khẳng định đó không phải là nợ phong lưu, vì thế cẩn thận dò hỏi.

"Cố?" Liên Hách Duy đang ngồi trên sô-pha đứng bật dậy, "Cố An Mạt?"

"Cậu tìm tôi có việc gì?" Liên Hách Duy đã uống hai tách cà phê, mà cốc hồng trà trước mặt Cố An Mạt vẫn còn nguyên, anh hất hất cằm, ý bảo cô uống cốc hồng trà trước mặt.

"Uh..." Tiếp nhận ý anh, Cố An Mạt mất tự nhiên cầm lấy chén trà, không hiểu vì sao, mỗi lần gặp anh, cô đều lúng ta lúng túng như vậy. "Chuyện này... Liệu cậu có thể..." Cô và Liên Hách Duy không quen thân, muốn mở miệng nhờ anh giúp đỡ, quả thực rất khó.
"Cậu với Trịnh Nhạc chia tay?" Anh ngắt lời cô, nếu là tin tức này, anh lại vô cùng thích nghe.

"Hả? Không không..." Cố An Mạt vội vàng lắc đầu, thấy khó hiểu với câu hỏi của anh. Mà... Nếu thật có chuyện đó cô cũng sẽ không đến tìm anh.

"Ờ." Chẳng có gì hay để nói. Liên Hách Duy mất hứng buông tách cà phê trong tay, ánh mắt và biểu cảm đều hờ hững.

"... Liên Hách Duy, tôi biết yêu cầu của tôi rất đường đột, nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác, cậu... có thể giúp tôi một việc không?" Cố An Mạt dẹp bỏ tự trọng, dứt khoát nói một lèo lý do cô đến đây.

Giọng điệu như cầu xin của cô khiến Liên Hách Duy trở nên nghiêm túc, gật đầu bảo, "Cậu nói đi."

Cố An Mạt kể lại toàn bộ sự việc không sót chi tiết nào, nói xong cô mới dám ngẩng đầu lên, nhìn về phía người đàn ông vẫn luôn trầm mặc ngồi đối diện.

Chỉ thấy Liên Hách Duy nhíu mày, nghĩ ngợi hồi lâu mới lên tiếng: "Trịnh Nhạc biết chuyện này không?"

"... Chưa biết, tôi cũng không mong anh ấy biết." Cố An Mạt không nói rõ nguyên nhân, nhưng Liên Hách Duy sao có thể không nhìn ra suy nghĩ của cô, "Vậy nên, cậu hy vọng tôi giúp như thế nào?"

"Tôi muốn... vay tiền... Đây là cách cuối cùng." Giọng điệu và biểu cảm của Cố An Mạt đều rất nghiêm trọng, không tới nước này cô tuyệt đối sẽ không tìm đến anh.

"Cho tôi chút thời gian." Theo anh, chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì rất đơn giản.

"... Dĩ nhiên rồi, thật sự vô cùng cảm ơn cậu!" Cô tỏ vẻ hiểu ý gật đầu cảm ơn, dù sao một khoản tiền lớn như vậy, không phải nói mượn là có thể mượn.

"Cố An Mạt," Liên Hách Duy đứng lên, từ trêncao nhìn xuống cô, trong con ngươi đen tuyền chứa ý cười tà mị, "Cậu nợtôi, cậu xác định mình có thể trả được?"

Chương 7: Nợ ân tình

Ba ngày trôi qua, bên phía Liên Hách Duy không có chút tin tức, Cố An Mạt mặc dù rất nóng ruột nhưng cũng chỉ có thể chờ đợi.

Cô không hề biết, giải quyết vấn đề này khó khăn hơn nhiều so với cô tưởng tượng, vì thế Liên Hách Duy phải dùng đến một chuỗi lớn các mối quan hệ, nợ ân tình của kha khá người.

Tan tầm, Cố An Mạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời âm u, nghĩ lại thêm một ngày giống như ngày hôm qua trôi đi, Liên Hách Duy gọi điện tới.

"Cậu nói là tìm được kẻ lừa tiền cô tôi?" Cố An Mạt nắm chặt cốc nước trong tay, kích động nên có phần hơi lớn tiếng.

"Cảnh sát đã bắt tay vào điều tra, tuy nhiên lừa đảo tài chính không thể truy hồi nhanh được." Liên Hách Duy tóm tắt tình hình, không nhắc một chữ đến những trở ngại.

"Làm sao tìm ra bọn chúng?" Cô không ngốc, mấy chuyện lừa tiền này dù cô chưa từng dính phải nhưng đã nghe qua không ít, để tìm được kẻ lừa đảo chẳng hề dễ dàng.

"Người bị hại không chỉ có cô của cậu, hình như là bị người quen lừa, vậy nên đã bắt được." Liên Hách Duy lấy ra một tờ séc, đưa tới trước mặt cô, "Số tiền này cậu cầm dùng trước, đợi lấy lại được tiền kia, rồi trả tôi cả vốn lẫn lãi."

Cố An Mạt nhìn tấm séc, lại nhìn anh, người đàn ông này... Cô có thể nói anh quả thực rất cẩn thận không? Dù chỉ đơn thuần là cho cô vay tiền, cô đã cảm động đến rơi nước mắt, nhưng anh không những tìm ra kẻ lừa đảo, mà ngay việc cho cô vay tiền cũng ở mức độ giữ gìn lòng tự trọng của cô.
Cô biết, chút lãi ít ỏi đó, anh tuyệt đối không quan tâm. Anh nói vậy chỉ để cô cảm thấy dễ chịu hơn, anh nói đúng, cô thật sự không trả nổi anh phần ân tình này.

Liên Hách Duy thấy cô thoáng trầm mặc, biết cô nhất định là vì nhận khoản tiền này mà rối rắm, vì thế anh làm bộ thoải mái nói sang chuyện khác: "Cố An Mạt, không phải cậu định đuổi tôi đi trước khi xong bữa đấy chứ?"

Cố An Mạt hơi sửng sốt, sau khi hoàn hồn lập tức ra sức khoát tay, còn nghiêm túc trả lời thành khẩn: "Đương nhiên không phải! Cơm cậu ăn đời này tôi bao hết, tùy ý cậu chọn!" Thực sự lời nói của cô không có ý gì khác, đơn giản chỉ là biểu đạt lòng cảm kích vô bờ.

Nhưng qua tai Liên Hách Duy, đây là lần đầu tiên cô hứa hẹn với anh, môi anh khẽ nhếch lên không dấu vết, ý vị thâm trường hỏi lại: "Cả đời ư? Rất dài đấy."

"Không thành vấn đề! Tôi nói được làm được!" Cố An Mạt ngây thơ gật đầu cam đoan, hoàn toàn không hiểu hàm ý sâu xa trong câu nói đó. Người đàn ông nhướng mày, nụ cười trên môi phút chốc lan tỏa cả khuôn mặt, "Nếu vậy, tôi đây cũng không khách khí."

Cô ngơ ngẩn trước nụ cười chân thật của anh, không phải cô chưa từng nhìn thấy soái ca, Trịnh Nhạc cũng là đại soái ca hiếm có, nhưng Liên Hách Duy với anh là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.

Nụ cười của Trịnh Nhạc luôn rạng rỡ như ánh mặt trời, giúp lòng người thư thái; còn Liên Hách Duy tuy rằng cũng có cười, nhưng Cố An Mạt cảm thấy nụ cười đó chỉ như cho qua, có lệ, vậy mà khi anh thật sự cười rộ lên, lại làm người ta không thể rời mắt, khiến người ta cũng muốn cười cùng anh.

Cô chuyên chú nhìn anh khiến Liên Hách Duy thích thú, lần trước... Ánh mắt cô nhìn anh cũng không che giấu như vậy, nhưng cái nhìn của cô lại chẳng làm anh khó chịu, bởi đôi mắt cô long lanh tinh khiết không vương tạp chất.

Ha... Anh tự giễu trong lòng, có lẽ điều này đã chứng minh, cô thực sự không có bất kỳ ý nghĩ nào khác với anh.

Bỗng nhiên, một bóng người lướt qua phía sau Cố An Mạt, Liên Hách Duy chưa kịp định hình thì người nọ đã biến mất không thấy đâu, ánh mắt anh trầm xuống, tuy rằng nhìn không rõ lắm, nhưng anh mơ hồ đoán ra vài phần.

Người kia rõ ràng phát hiện anh trông thấy mình nên mới vội vàng tránh đi, anh không nhìn lầm, người đó là —— Liên Hân Duy.

Chương 8: Thiêu thân lao đầu vào lửa

Liên Hân Duy mở cửa, phát hiện trong nhà đèn đuốc sáng trưng, cô vô thức nhíu mày, nghĩ rằng lúc đó có lẽ Liên Hách Duy đã nhận ra mình. Cô thay dép lê, đi vào phòng khách, quả nhiên thấy anh đang ngồi trên sô-pha, còn uống chai rượu đỏ thượng hạng cô đã cất giữ lâu năm.

"Liên Hách Duy, tốt xấu gì tôi cũng là chị cậu." Tự tiện vào nhà cô, còn dám uống chai rượu đỏ giá sáu chữ số!

"Chị, nếu tôi nhớ không nhầm, nhà họ Trịnh cũng có một chai rượu niên đại giống như này." Liên Hách Duy quơ quơ ly rượu, chất lỏng đỏ hồng như máu tỏa mùi hương đậm đà đặc trưng.

Liên Hân Duy tái mặt, nắm chặt tay, "Cậu muốn nói gì?"

"Nếu tôi nhớ không nhầm, hai năm Trịnh Nhạc sang Mỹ trao đổi Y học, chị cũng vừa hay ở Mỹ." Anh tiến thêm một bước mạnh dạn phỏng đoán, khi trùng hợp càng ngày càng nhiều, sẽ không còn là trùng hợp nữa.

"... Hách Duy" Cô thở dài một hơi, "Tôi ở bên anh ấy."

Sắc mặt Liên Hách Duy u ám đến đáng sợ, giọng điệu lạnh lùng gầm nhẹ: "Hân Duy! Chị có biết chị đang làm gì không hả!"

"Tôi biết, tôi biết!" Liên Hân Duy kích động quát lại anh, "Nhưng cậu bảo tôi phải làm sao bây giờ? Hách Duy, không có anh ấy tôi không sống nổi! Cậu có biết, bao năm qua tôi vẫn luôn thích anh ấy, hiện giờ chúng tôi ở bên nhau, ông nội cũng sẽ vui mừng."

"Liên Hân Duy! Chị coi lời ông nội như thánh chỉ phải không? Đã nhiều năm rồi, sao chị không sống vì chính mình?" Liên Hách Duy nắm chặt hai vai cô, anh chưa bao giờ nghĩ rằng, nền giáo dục của gia đình lại ảnh hưởng tồi tệ đến Liên Hân Duy như vậy.

Liên Hân Duy lắc đầu khóc: "Ban đầu tôi thật sự rất ghét Trịnh Nhạc, bởi ông nội luôn lấy anh ấy ra so sánh với chúng ta, nhưng sau đó... Tôi cũng không biết bắt đầu từ khi nào, trong mắt tôi chỉ có mình anh ấy." Liên Hách Duy đau lòng nhắm mắt, "Hân Duy, Trịnh Nhạc đã có bạn gái."

"Tôi biết" Cô vô tình nghe được từ Chiêm Thanh Thanh là Cố An Mạt đến tìm Liên Hách Duy, cho nên mới có thể vụng trộm bám theo họ tới nhà hàng, cô muốn nhìn một chút xem người phụ nữ Trịnh Nhạc yêu rốt cuộc là người như thế nào.

"Nếu đã biết, chị không thể tiếp tục đắm chìm nữa!" Hậu quả của chuyện này Liên Hách Duy không dám nghĩ tới, cả hai người phụ nữ, bất kể là ai, anh đều không muốn họ chịu tổn thương.

"Không còn kịp rồi Hách Duy" Liên Hân Duy khóc thê lương, "Tôi đã có thai."

"A Nhạc... A Nhạc..."
Trịnh Nhạc hồi thần, nở nụ cười áy náy nhìn về phía người vừa gọi tên mình, "Xin lỗi, vừa rồi anh hơi mất tập trung, em nói gì?"

"Gần đây có phải công việc bề bộn lắm không? Sắc mặt anh không được tốt." Đã gần một tuần chưa gặp nhau, vẻ hốc hác tiều tụy của anh khiến Cố An Mạt đau lòng.

"Hai ngày nay có mấy ca giải phẫu, quả thực hơi mệt." Là bác sĩ gây mê phẫu thuật thần kinh hàng đầu, cường độ và áp lực công việc của Trịnh Nhạc cũng tương đối lớn.

"Khó có được ngày nghỉ ngơi, anh nên ở nhà ngủ một giấc thật sâu mới đúng." Hai năm Trịnh Nhạc ở nước ngoài, kỳ thực Cố An Mạt đã quen với những ngày không có anh bên cạnh, ít khi gặp gỡ cũng không cảm thấy khó chịu.

"An Mạt..." Trịnh Nhạc nắm lấy tay cô, cúi đầu trầm tư, lần thứ hai muốn nói lại thôi.

"Dạ?" Cô đã sớm nhận ra, vài lần gặp nhau gần đây anh đều như thế này, muốn nói gì đó lại không nói nên lời.

"... Mấy hôm nữa là mừng thọ ông nội anh, đợi xong xuôi, anh sẽ nói với em." Trước mắt có quá nhiều chuyện anh cần phải giải quyết, nếu bây giờ nói ra, chỉ e được cái này mất cái kia.

"Vâng, đúng rồi, đến lúc đó giúp em tặng ông một món quà." Kết giao với Trịnh Nhạc đã ba năm, tuy rằng cô chưa từng gặp gia đình anh, nhưng Cố An Mạt vẫn muốn làm chút gì đó cho người nhà của anh, dù chỉ là một món quà nhỏ.

Trịnh Nhạc cười cay đắng, giờ phút này sự quan tâmvà hiểu chuyện của cô lại khiến anh cảm thấy bức bối.

Chương 9: Hôn ước

Tiệc mừng thọ ông nội Trịnh Nhạc – Trịnh Thuận Bình tổ chức đơn giản nhưng vẫn long trọng, long trọng ở chỗ tới tham gia yến tiệc đều là những nhân vật có tầm ảnh hưởng, trong đó, bao gồm cả ông nội và cha của Liên Hách Duy.

Trịnh Thuận Bình xuất thân cũng là quân nhân, thuộc cùng quân khu với Liên Tại Sơn, quân hàm thấp hơn Liên Tại Sơn một cấp bậc. Nhưng khác với Liên Tại Sơn, ông không ép buộc con cháu phải đi theo con đường giống như mình, mà để họ tự lựa chọn nghề nghiệp yêu thích. Cha Trịnh Nhạc thời trẻ làm kinh doanh, trở thành một doanh nhân thành công, năm năm trước ông rút về sau hậu trường, cùng vợ di cư sang nước ngoài, hưởng thụ cuộc sống.

Liên Hách Duy cầm lấy một ly rượu vang sủi, anh vốn không định tới, dù mối quan hệ giữa hai nhà Trịnh - Liên trong giới quân nhân cũng xem như tốt đẹp.

Anh nheo mắt, nhìn về phía Liên Hân Duy đang đứng cạnh Liên Tại Sơn dùng nụ cười sáng lạn nhiệt tình chào hỏi khách khứa, nếu không phải vì cô, anh tuyệt đối sẽ không đến đây.

Tối hôm đó, những lời kể của Liên Hân Duy đã khiến một người luôn bàng quan với mọi chuyện như anh phải kinh hãi, cô biết sự tồn tại của Cố An Mạt, lại vẫn để mình mang thai đứa con của Trịnh Nhạc, tuy cô nói muốn kết hôn, nhưng sao anh có thể không nhận ra cô vốn chẳng có nổi một điểm chắc chắn rằng Trịnh Nhạc sẽ cưới mình.

"Trước tiên, rất hoan nghênh các vị khách quý tới tham dự tiệc mừng thọ của lão già tôi đây." Đúng lúc này, Trịnh Thuận Bình đi đến giữa sảnh yến tiệc, cảm ơn khách khứa tới chúc mừng.

Ông mặt mũi hiền hậu, lại luôn nở nụ cười hòa nhã, hoàn toàn khác với Liên Tại Sơn lúc nào cũng nghiêm nghị, đợi tràng vỗ tay nhiệt liệt qua đi, ông nói tiếp: "Thật ra hôm nay, đặc biệt tổ chức yến tiệc này, tôi còn có chút chuyện riêng. Nào, Trịnh Nhạc, con lại đây."

Trịnh Nhạc đứng bên cạnh cha đột nhiên bị gọi tên nên có phần bất ngờ, trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng lo lắng.
"Đây là Trịnh Nhạc cháu trai tôi, cũng đã trưởng thành, cho nên tôi hy vọng các vị khách quý giúp tôi làm chứng, hôm nay tôi tuyên bố cháu trai tôi Trịnh Nhạc cùng cháu gái Hân Duy của Trung tướng sẽ kết hôn!"

Liên Tại Sơn, Liên Thắng, Liên Hách Duy, thậm chí bản thân Trịnh Nhạc đều ngỡ ngàng khi nghe tin tức này, mà một đương sự khác là Liên Hân Duy lại không có chút kinh ngạc, lúc Trịnh Thuận Bình vừa hô lên liền vui mừng đi đến bên cạnh Trịnh Nhạc, tự nhiên khoác tay anh, nhận lời chúc phúc từ mọi người.

"Đây là sắp xếp ổn thỏa của em và ông nội tôi?" Đến khi chỉ còn lại hai người, Trịnh Nhạc mới lộ vẻ phiền chán, anh cười khẩy nhìn Liên Hân Duy, lúc trước sao anh có thể ngây thơ tin tưởng cô ta như vậy?

"Ông nội Trịnh nói là mọi chuyện cứ để ông sắp xếp, trước đó em cũng không biết." Nụ cười treo trên mặt suốt cả buổi tối đã biến mất, đối diện với người đàn ông mình yêu sâu sắc, Liên Hân Duy chỉ có thể trưng ra biểu cảm thờ ơ.

"... Chúng ta chẳng phải đã thống nhất, cho anh một ít thời gian xử lý sao?" Trịnh Nhạc buộc mình phải bình tĩnh, nếu hiện tại để tất cả rối tung lên, như vậy chỉ càng khó giải quyết hơn. "Trịnh Nhạc, em không cho anh thời gian ư? Từ khi về nước đến giờ đã là hai tháng rồi." Liên Hân Duy cảm thấy anh thật nực cười, một mặt nói muốn giải quyết, một mặt vẫn cùng Cố An Mạt dây dưa không rõ.

"... Hân Duy, em biết anh có..."

"Em biết, em biết! Cố An Mạt đúng không? Ha... Nếu anh yêu cô ta đến thế, sao lúc trước còn lên giường với em?" Liên Hân Duy dứt khoát ngắt lời hắn, theo cô, tất cả đều chỉ là mượn cớ, chỉ vì anh quá tham lam mà thôi.

Trịnh Nhạc suy sụp ngồi xuống sô-pha, nhíu mày, đúng vậy, kẻ phản bội là anh, anh có tư cách gì trách móc Liên Hân Duy?

Nhìn anh khổ sở, Liên Hân Duy cũng không chịu nổi, cô bèn hạ giọng: "Ông nội Trịnh làm vậy... Bởi vì ông biết em mang thai, đứa bé này, nếu anh không muốn..."

"... Em... Mang thai?" Tối nay có quá nhiều chuyện bất ngờ xảy đến với anh, nhưng nghĩ lại những ngày ở Mỹ... Chuyện Liên Hân Duy mang thai dường như cũng trong dự liệu.

"A Nhạc," Liên Hân Duy mắt phiếm lệ, cầmtay anh kéo qua đặt lên bụng mình, "Đã hơn hai tháng, coi như là vì đứa bénày, được không?"

Chương 10: Biến cố

Đêm nay, Liên Hách Duy trằn trọc khó ngủ.

Vì sao lại là Cố An Mạt và Liên Hân Duy? Đều là hai người phụ nữ rất quan trọng trong cuộc đời anh, anh không muốn ai bị tổn thương, nhưng ắt sẽ có một người chịu thương tổn.

Anh với tay lấy di động đặt trên tủ đầu giường, ngay đầu danh bạ là ba chữ Cố An Mạt, anh nhìn đồng hồ, đã là ba giờ sáng, anh gửi cho cô một tin nhắn.

Cố An Mạt đọc tin nhắn của Liên Hách Duy vào sáng hôm sau, cô không bất ngờ khi anh nhắn tin giữa đêm, mà điều khiến cô ngạc nhiên là nội dung tin nhắn, anh muốn cô mời anh bữa sáng!

Cô không biết anh nói thật hay là do tối qua anh uống quá nhiều nên nhắn cho cô một cái tin rời rạc, có điều... Anh từng giúp đỡ cô, dù anh chỉ nói đùa, cô vẫn nên trả lời tin nhắn chứ nhỉ?

Nghĩ vậy, cô soạn một tin nhắn gửi lại anh: "Ý cậu là sáng hôm nay ư? Thế... Gặp nhau ở đâu?"

Bên kia tức khắc hồi đáp: "Ừ, bây giờ. Hẹn ở gần nhà cậu đi, tôi qua đón cậu."

"Này... Cậu không ăn à?" Cố An Mạt nhìn một bàn đầy thức ăn, người đàn ông ngồi ngay ngắn phía đối diện dường như không có ý định động đũa, điều này khiến cô hơi ngại khi mình chỉ tập trung ăn uống, vì thế buông dĩa trong tay xuống.

"Cậu ăn đi." Thấy cô dừng động tác, lúc này Liên Hách Duy mới cầm dĩa lên, sau đó chuyển mấy món cô thích ăn đến trước mặt cô.

Cố An Mạt càng cảm thấy xấu hổ, liệu có phải cô mải ăn quá không? Bằng không sao cậu ta có thể biết cô thích ăn mấy món này.

Thật ra không phải Cố An Mạt chuyên chú ăn, mà là Liên Hách Duy chuyên chú nhìn, đồ ăn trước mắt không quá mỹ vị, nhưng cô lại ăn rất ngon miệng, dường như chỉ cần một bát cháo hành, cũng đủ khiến cô thỏa mãn.

Anh nên mở lời thế nào với cô nàng dễ thỏa mãn này, về chuyện của Trịnh Nhạc với Liên Hân Duy?

Liên Hách Duy nhíu chặt mày, đương lúc anh do dự có nên nói hay không, di động của Cố An Mạt vang lên. Cô mỉm cười bắt máy, anh nhận thấy nụ cười từ từ nhạt dần trên gương mặt cô. Anh mơ hồ đoán được người gọi tới là ai, nhưng anh không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cố An Mạt ngắt máy, tâm sự nặng nề nhìn Liên Hách Duy: "A Nhạc biết chuyện cậu giúp tôi, anh ấy... Rất tức giận."

Anh cảm thấy Trịnh Nhạc rất nực cười, thân mình còn chưa lo xong, còn vì chuyện này nổi giận với cô? "Có cần tôi đi giải thích không?" Nếu không phải vì cô, anh tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào những việc như thế này.

Cố An Mạt lắc đầu, khóe mắt hơi rủ xuống: "Không cần, không cần, đã làm phiền cậu nhiều rồi."

Xem đi, lúc nào cô cũng cố giữ khoảng cách với anh, anh khó chịu cau mày, giọng điệu cũng trở nên lạnh nhạt hơn, "Cố An Mạt, nếu đã biết phiền toái thì đừng nhắc lại nữa." Dứt lời, anh đứng lên, cúi đầu nhìn cô nói, "Thanh toán." Sau đó chân dài bước nghênh ngang rời đi.

"À ờ..." Cố An Mạt thở dài, bữa sáng anh còn chưa ăn tí nào, như vậy không tốt cho dạ dày đâu.

Trịnh Nhạc tận dụng thời gian nghỉ giữa hai ca giải phẫu đến công ty của Cố An Mạt, cô vừa ăn cơm trưa, nhận được điện thoại của anh lập tức chạy xuống quán cà phê dưới tầng. "... Sao anh vội tới đây vậy?" Cố An Mạt biết hôm nay anh có vài ca phẫu thuật, vốn định chờ sau khi anh tan làm sẽ gặp nói rõ mọi chuyện.

"An Mạt, chuyện lớn như vậy sao không nói anh biết?" Sắc mặt Trịnh Nhạc rất tệ, giọng điệu cũng không hòa nhã như ngày thường.

"... Em..." Cố An Mạt rũ mắt, thầm than trong lòng. Không phải cô không nghĩ đến việc tìm Trịnh Nhạc nhờ giúp đỡ, có điều lại bị lý tưởng tình yêu trong sáng của bản thân ngăn cản.

Tuy nói họ đã quen nhau ba năm, nhưng trong đó hai năm anh đều ở nước ngoài, cô đã tạo thành thói quen tự giải quyết chuyện của mình.

Tính cách Cố An Mạt chính là như vậy, phần lớn thời gian cô đều ngoan ngoãn nghe lời, kỳ thực trong tận xương tủy cô lại rất kiên định, luôn có cách giải quyết riêng của mình.

"Sao còn là Liên Hách Duy?" Gần đây chuyện giữa anh và Liên Hân Duy đã đủ làm anh đau đầu, giờ chuyện của Cố An Mạt cũng liên quan đến người nhà họ Liên.

"A Nhạc, chuyện trong nhà em, em sẽ tự xử lý. Hơn nữa, càng không phải người nào không nên giải quyết vấn đề." Cố An Mạt có lòng quật cường, ngoại trừ không kể chi tiết sự tình với anh, cô không cho rằng trong chuyện này mình làm sai.

"..." Trịnh Nhạc cau mày, "An Mạt, sao em vẫn cố chấp giống như hai năm trước vậy?"

Cố An Mạt trong lòng tức khắc nguội lạnh vài phần, anh thật sự không hiểu ý cô một chút nào sao? Nhưng cô vẫn kiên nhẫn muốn nói rõ với hắn: "A Nhạc, em hy vọng anh có thể..."

"Bỏ đi, anh không muốn cãi nhau, chúng ta đều cần bình tĩnh lại đôi chút." Trịnh Nhạc ngắt lời cô, nếu còn nói tiếp sẽ chỉ làm tình hình trở nên xấu hơn, mà trước mắt còn có rất nhiều chuyện chờ anh giải quyết.

Đáy mắt Cố An Mạt phút chốc ảm đạm, anh đã khôngmuốn cùng cô nói tiếp, cô còn có thể làm gì đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau