CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 56 - Chương 59

Chương 56: May mắn

Hôm Liên Tại Sơn xuất viện, ngoại trừ Liên Hân Duy phải đi công tác, những người còn lại đều đến đông đủ.

Bầu không khí giữa Liên Thắng và Ân Tiệp vẫn còn chút lạnh nhạt, nhưng vì quan tâm đến sức khỏe của Liên Tại Sơn, hai người có nói chuyện nhiều hơn.

Xe về đến cửa nhà, vốn nên lái xe vào gara nhưng Liên Thắng lại bỗng nhiên tắt máy, nhanh chóng xuống xe. Ân Tiệp ngồi phía sau trong lòng lo lắng, ấn hạ cửa kính xuống nhìn ra, khi trông thấy người phụ nữ kia đứng trước cửa nhà, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Xe của Liên Hách Duy đi ngay sau xe Liên Thắng, hành động dừng xe của ba khiến anh cảm thấy nghi hoặc, vì thế cũng xuống xe theo.

"A Thục, sao em lại đến đây?" Liên Thắng bước nhanh đến bên cạnh người phụ nữ. Lúc này thời tiết vẫn còn rất lạnh, mà bà lại ăn mặc phong phanh.

"... Em muốn đến giải thích mọi chuyện với bác Liên và chị nhà..." Giọng nói của Trần Thục run run, cho thấy bà đã đứng đợi lâu trong gió lạnh.

"Vậy em cũng nên báo trước với anh một tiếng... Hôm nay trời lạnh, sao em lại mặc ít như vậy?" Liên Thắng vừa nói vừa lấy chìa khóa ra mở cửa, "Mau vào nhà."

Trần Thục gật đầu, đi vào trong nhà.

Liên Thắng mới xoay người, Liên Hách Duy đi tới gần ông hỏi, "... Là bà ấy?"

Liên Thắng ừ, "Cô ấy đã đến đây, vậy thì hôm nay nói cho rõ ràng mọi chuyện." Ông nhìn về phía sau Liên Hách Duy, Ân Tiệp đang dìu Liên Tại Sơn chậm rãi đi tới.

Ân Tiệp chua sót nhếch miệng, người phụ nữ đó cuối cùng đã tìm tới cửa. Mà thái độ của chồng bà chẳng những không một lời trách cứ, thay vào đó còn tỏ ra quan tâm lo lắng cho cô ta.

Liên Tại Sơn thật ra không hề kinh ngạc, ông cũng không còn xa lạ với người phụ nữ kia. Mọi người lục tục đi vào nhà, ông quay đầu nhìn Cố An Mạt đang đứng cạnh xe, "Còn không mau đi vào." Ngữ điệu nghiêm khắc.

"A? Vâng ạ..." Cố An Mạt bị điểm danh lập tức hoàn hồn, chạy chậm đến trước cửa.

Liên Hách Duy đứng ở cửa đưa tay đón lấy cô đang chạy tới, khuôn mặt tươi cười nhìn cô. Anh không ngờ, chưa cần anh mở miệng, ông nội đã gọi An Mạt vào nhà trước.Bảo mẫu bưng trà lên rồi lập tức lui xuống.

"... Xin lỗi mọi người, tôi tới hơi đường đột." Trần Thục khẽ cúi đầu, nhẹ nhàng xin thứ lỗi.

Liên Thắng nhíu mày, "Em không cần xin lỗi, chúng ta quang minh chính đại."

Ân Tiệp nhìn về phía Trần Thục ngồi đối diện, cô ta vẫn xinh đẹp, dịu dàng như ba mươi năm trước.

"Tôi nghĩ tôi đã nói rõ ràng với cô vào ba mươi năm trước." Lời nói của Liên Tại Sơn không chút khách khí.

"... Cháu hiểu... Bác Liên, cháu không hề có bất cứ một suy nghĩ không an phận nào... Lần này cháu đến, cũng là vì chuyện của A Thắng ồn ào thành như vậy, ít nhiều cháu cũng có một phần trách nhiệm..." Trần Thục mắt rưng rưng, giọng điệu nghẹn ngào.

"Kể cả mấy người thật sự có gì, cô cũng đừng mơ sẽ có bất kỳ thay đổi nào!" Liên Tại Sơn đập tay xuống mặt bàn, đang định nói tiếp, lại bị Liên Thắng ngắt lời: "Ba! Người có thể cho con và A Thục một chút tôn trọng được không!"

"Đối với người, cô ấy chỉ là một người phụ nữ không có giá trị, nhưng ít nhất mong người tôn trọng cô ấy. Nếu năm đó không phải người hết lần này đến lần khác ngăn cản chúng con, thì cũng sẽ không có chuyện ngày hôm nay." Liên Thắng nhắm mắt lại, ký ức khiến ông cảm thấy đau lòng.Giữa ông và Trần Thục cùng Ân Tiệp, đơn giản là một chuyện tình xưa cũ. Liên Tại Sơn phản đối ông và con gái một gia đình phổ thông Trần Thục qua lại, kiên quyết chia rẽ đôi uyên ương. Cuối cùng dưới sự sắp đặt của cha, Liên Thắng cưới tiểu thư danh môn Ân Tiệp.

Còn Trần Thục, dưới sự sắp đặt của cha mẹ gả cho một người đàn ông lớn hơn bà gần hai mươi tuổi. Nhưng sau khi kết hôn chưa đến ba năm, chồng bà lâm bệnh qua đời. Từ đó về sau, bà sống cô độc.

Trần Thục nhỏ giọng nức nở. Mặc dù năm ấy là Liên Thắng phụ bà, nhưng hôm nay ông đã lên tiếng bảo vệ bà trước mặt cha mình, cũng đủ để bù đắp cho những vết thương cũ.

"Tôi còn không phải muốn tốt cho anh sao!" Liên Tại Sơn tức khắc phản bác, người phụ nữ như vậy, có thể mang lại cho con trai ông cái gì?

"Đúng... Tốt cho con... Vì muốn tốt cho Hân Nhi... Tất cả đều là vì tốt cho chúng con, nhưng rốt cục thế nào? Hân Nhi không còn đứa bé, không còn hôn nhân. Con may mắn hơn Hân Nhi, Ân Tiệp bao dung toàn bộ quá khứ của con. Nhưng, phụ bạc A Thục, làm con ba mươi năm nay không có một ngày được thanh thản. Hai năm trước, từ bạn cũ hồi đại học con mới biết, sức khỏe của A Thục không tốt. Bồi thường cô ấy cũng được, giảm bớt cảm giác tội lỗi của con cũng được, con đều muốn vì cô ấy làm chút gì đó. Ân Tiệp, không nói rõ chuyện này với em, quả thực là anh suy nghĩ chưa chu toàn... Anh xin lỗi." Liên Thắng cầm tay Ân Tiệp, thành khẩn xin bà tha thứ.

"Ba, con cháu có phúc của con cháu, chúng ta chỉ cần đi đúng đường của chính mình thôi. Chuyện của Hân Nhi đã đủ khiến chúng ta vô cùng đau lòng, đừng để Hách Duy và An Mạt cũng lâm vào cảnh bất hạnh như vậy nữa." Giọng điệu của Liên Thắng không còn quyết liệt như trước, mà có thêm vài phần cầu xin.

Liên Tại Sơn trầm mặc. Ông sai lầm rồi sao? Một lòng muốn tốt cho con cháu, là sai ư?

Bầu không khí yên lặng giằng co hồi lâu, Liên Tại Sơn là người đầu tiên đứng lên, "Tôi già rồi, không quản nổi chuyện của mấy người, tùy mấy người." Trước khi rời đi ông nói với Cố An Mạt, "Pha cho tôi chén trà sâm mang vào."

"... Vâng, con sẽ mang vào ngay cho ông, ông nội." Lại bị chỉ điểm, trái tim Cố An Mạt đập nhanh vài nhịp, đó là vì vui sướng.

Chỉ trong nháy mắt, bàn tay đã được người đàn ông bên cạnh nắm chặt. Cô quay đầu, mỉm cười ngọt ngào với anh.

Ba nói ông là người may mắn, còn Liên Hách Duy cảm thấy, anh mới là người may mắn nhất.

Có thể gặp lại An Mạt, là may mắn; có thể cùng An Mạt ở bên nhau, là may mắn; có thể khiến ông nội đón nhận An Mạt, là may mắn; có thể không bị ảnh hưởng bởi nền giáo dục gia đình như vậy, cũng là may mắn.

Chương 57: Mọi chuyện đã định

"Khụ, khụ khụ... Cố, An Mạt, cậu nói cái gì?" Lời nói của Cố An Mạt làm Vưu Tư Linh sặc nước miếng, kinh ngạc trợn trừng hai mắt.

"... Tớ bảo... Tớ và Hách Duy... Kết hôn..." Cố An Mạt có chút ngượng ngùng, đưa tờ khăn giấy cho bạn.

"Khụ, khụ, được lắm, chị em tốt! Cậu đã kết hôn bao lâu rồi? Hiện giờ cậu mới nói cho tớ biết? Hừ hừ!!!" Vưu Tư Linh tức giận giật lấy tờ khăn giấy trong tay cô, ra sức lau miệng.

"Tớ chưa nói là vì... Sau khi chúng tớ kết hôn đã xảy ra rất nhiều chuyện... Ông nội còn nhập viện..." Cố An Mạt chắp hai tay thành hình chữ thập, giọng điệu nịnh nọt cầu xin: "Xin lỗi mà! Hôm nay tớ đến thỉnh tội với cậu đây! Thế nên cậu nhất định phải làm phù dâu của tớ đấy."

Chuyện giữa Liên Thắng và Trần Thục đã được Ân Tiệp tha thứ, hơn nữa bà còn rộng lượng giữ Trần Thục lại, mời bà ấy tham gia hôn lễ của Liên Hách Duy trước khi trở về Mỹ.

Đối với hôn lễ của Liên Hách Duy, Liên Tại Sơn không tỏ vẻ đồng ý hay phản đối. Nhưng ông cụ lén đưa Ân Tiệp một cái vòng ngọc, để bà tặng lại cho Cố An Mạt.

Ân Tiệp biết điều này có nghĩa là Liên Tại Sơn đã chấp nhận Cố An Mạt. Bởi chiếc vòng ngọc kia là di vật duy nhất mà năm đó bà nội Liên Hách Duy đã để lại, ý nghĩa vô cùng to lớn.

"An Mạt, quả thực quá lợi hại! Ngay cả ông cụ Liên siêu bảo thủ cũng bị cậu chinh phục." Vưu Tư Linh cười hề hề, cô thật lòng vui mừng thay Cố An Mạt.

"Người lợi hại là Hách Duy mới đúng. Nếu không phải anh ấy, tớ nghĩ tớ cũng không thể kiên trì đến tận bây giờ..." Cô mỉm cười ngọt ngào, là vì Liên Hách Duy, cô mới có thể có đủ dũng khí và sức mạnh như vậy.
"Chậc chậc... Khoe ân ái là một tội ác!" Vưu Tư Linh tỏ vẻ khinh bỉ, làm bộ xoa xoa da gà nổi trên người, "À... Trần Ngự kể, Trịnh Nhạc từ chức, hình như định đi đào tạo chuyên sâu."

"Ừ, tớ cũng nghe nói." Cố An Mạt gật gật đầu, hôm kia cô có nghe Liên Hách Duy nhắc tới. Bệnh viện cuối cùng chỉ phạt cảnh cáo Trịnh Nhạc ở mức nghiêm trọng, nhưng anh lại dứt khoát từ chức, lựa chọn bắt đầu lại một lần nữa.

Trịnh Nhạc nhờ Liên Hách Duy chuyển lời đến cô, chuyện lúc trước anh cảm thấy rất có lỗi, cũng chúc hai người mãi mãi hạnh phúc.

Buổi tối về nhà, sau khi ăn xong Cố An Mạt cứ ngồi ngẩn người ở bàn.

"Nhìn gì vậy?" Liên Hách Duy chủ động nhận việc rửa bát, sau khi rửa bát xong đi vào phòng, hai tay đặt lên vai cô, vuốt ve vô cùng thân mật.

"... Cái này, chiều nay chị đưa cho em, nói là quà tân hôn của chúng ta." Cố An Mạt nghiêng người, đưa tài liệu trong tay cho anh.Sau khi uống trà cùng Vưu Tư Linh, cô nhận được điện thoại của Liên Hân Duy, bảo muốn gặp cô.

Liên Hân Duy nói thẳng là không thể tham dự hôn lễ của họ, không phải vì còn khúc mắc với Cố An Mạt, mà do cô ấy đã xin nghỉ phép dài hạn, chuẩn bị du lịch vòng quanh thế giới, không nghĩ rằng lại đụng lịch với hôn lễ của hai người.

Cố An Mạt hỏi cô khi nào trở về, cô cười nói đợi đến lúc tìm lại được chính mình sẽ quay về.

Mặc dù Liên Hân Duy cũng không biết khi nào mới có thể tìm lại chính mình, nhưng cô đã quyết định đích đến của chuyến đi này —— nước Mỹ, nơi cô và Trịnh Nhạc bắt đầu.

Lúc này Trịnh Nhạc cũng đang ở Mỹ đào tạo chuyên sâu, nếu, họ còn có thể gặp gỡ; nếu, họ còn có nếu.

"Quỹ nhi đồng?" Liên Hách Duy lật xem qua, số tiền quỹ còn rất lớn.

"Ừm, chị nói lúc chị quay về chúng ta chắc hẳn đã dùng tới." Cố An Mạt hơi ngượng ngùng mỉm cười.

Liên Hách Duy bỏ qua tài liệu đó, một tay nhấc cô từ trên ghế lên, "Bà xã, xem ra anh cần phải cố gắng thêm chút nữa." Anh cúi đầu, áp môi lên môi cô.

Chương 58: Yêu một đời

Vào một ngày xuân về hoa nở, Liên Hách Duy dành cho Cố An Mạt một hôn lễ khiến cô không thể nào quên. Anh bao trọn một hòn đảo, hoa tươi từ khắp nơi trên thế giới được vận chuyển đến bằng đường hàng không, phủ kín toàn bộ đảo.

Mà việc làm đầy phô trương này, chỉ để phù hợp với bộ sưu tập lễ phục cưới tên Hoa tiên tử của Cố An Mạt.

Hôn lễ long trọng dưới sự chứng kiến của gia đình cùng đôi vợ chồng mới cưới kết thúc trong những nụ cười và giọt nước mắt hạnh phúc, trở lại phòng tân hôn khách sạn, Cố An Mạt vội vàng cởi âu phục trên người chú rể.

Liên Hách Duy cười giảo hoạt: "Bà xã, nóng vội thế sao?" Anh duỗi thẳng tay, phối hợp để cô cởi quần áo.

Cố An Mạt không để ý đến anh, lấy được áo khoác của anh liền bắt đầu tìm kiếm.

"Bà xã, có phải em nhầm đối tượng rồi không?" Anh tựa cằm lên vai cô, môi lang thang quanh cổ cô.

"Aizz, đừng làm loạn..." Một tay cô đẩy mặt anh ra, một tay rốt cục tìm được ví da của người nào đó. Cô mở ví ra, dễ thấy nhất là tấm ảnh cưới của họ trong lưới ảnh.

Mà bên cạnh ảnh cưới, là một tấm ảnh thẻ. Cô gái trong ảnh buộc tóc đuôi ngựa, ngay cả là ảnh thẻ vẫn phảng phất ý cười, khuôn mặt không trang điểm nhìn ước chừng mười tám, mười chín tuổi.

Người đàn ông phía sau Cố An Mạt ngẩn ra, sau đó biểu cảm trở nên có chút xấu hổ.

"Sao anh lại có tấm ảnh này?" Cô xoay người, nhìn anh. Cô chưa từng biết rằng có một bức ảnh như vậy trong ví của anh.

Buổi sáng khi tiến hành nghi thức đón dâu, một nhóm chị em ầm ĩ bắt chú rể phải đưa thêm hồng bao mới cho anh gặp cô dâu. Số hồng bao phong phú mà Liên Hách Duy chuẩn bị đã bị hội chị em lấy hết, không còn cách nào, anh chỉ có thể lấy ví ra đưa tiền mặt cho các cô.

Người có khả năng quan sát nhanh nhạy nhất trong nhóm chị em này là Chiêm Thanh Thanh. Liếc một cái cô đã tia được tấm ảnh nhỏ trong ví của Liên Hách Duy.
Khó trách lần đầu tiên cô gặp Cố An Mạt lại thấy rất quen, vậy nên cô mới dám tự ý sắp xếp để cô ấy gặp Liên Hách Duy.

Chiêm Thanh Thanh không biết lai lịch của tấm ảnh đó, nhưng cô biết Liên Hách Duy rất trân trọng nó. Nhiều khi vô tình nhìn qua tấm ảnh, cô hay hỏi đùa anh người trong ảnh là ai, anh cười có chút cô đơn nói, mối tình đầu.

Nắm được tin tức quan trọng này, Chiêm Thanh Thanh lập tức cấp báo lên phu nhân tổng giám đốc.

Liên Hách Duy ôm Cố An Mạt vào lồng ngực, thấp giọng nói: "Anh vẫn chưa nói với em, cô ấy là mối tình đầu của anh."

Cô không thể kìm nén xúc động trong lòng, mắt rưng rưng.

"Lần đầu tiên anh gặp cô ấy, là vào năm năm trước. Khi đó anh mới bắt đầu sự nghiệp đầu tư giáo dục, mỗi ngày đều phải đi thăm quan, khảo sát rất nhiều trung tâm giáo dục. Đến một ngày, anh gặp cô ấy ở một trường mầm non. Cô ấy đang dạy một đứa trẻ bị chứng tự bế học vẽ, đứa trẻ kia bôi màu vẽ lên cả người, cả mặt cô ấy, nhưng cô ấy không hề nổi giận, vẫn tươi cười, kiên nhẫn nắm bàn tay nhỏ của đứa trẻ, vẽ từng chút từng chút một. Lúc đó, trái tim anh, cảm thấy rất ấm áp." Mỗi khi nhớ lại cảnh tượng ấy, nụ cười trên khóe môi Liên Hách Duy cũng luôn ấm áp.

"Vì sao anh không nói cho em biết?" Cô hoàn toàn không biết! Cô không biết rằng họ đã gặp nhau từ lâu như vậy."Về sau gặp lại em... Cảm thấy việc này cũng không cần nữa." Bởi vì khi đó, bên cạnh cô đã có Trịnh Nhạc.

Đó là cô gái đầu tiên khiến trái tim anh cảm thấy khác biệt, nhưng vì tập trung gây dựng sự nghiệp nên anh cũng không nghĩ quá nhiều về sự khác thường ấy.

Vài đêm trằn trọc, anh phát hiện trong tâm trí mình không còn chỉ nghĩ đến công việc như trước, mà thêm cả cô gái anh mới gặp thoáng qua.

Khi anh đến trung tâm giáo dục đó lần nữa, lại được thông báo rằng cô đã nghỉ việc, cô chỉ là một sinh viên đại học đi làm thêm vào kỳ nghỉ hè. Thất vọng ra về, anh nhìn thấy bức ảnh của cô trên bảng tin, là nhân viên xuất sắc được bầu chọn.

Nhờ đó, anh biết và nhớ kỹ tên cô —— Cố An Mạt.

Sau này công việc của anh càng ngày càng bận, sự nghiệp càng làm càng lớn, anh vẫn không hề quên cô, chỉ là đặt cô vào sâu tận đáy lòng.

"An Mạt, đáng lẽ anh nên tìm em sớm hơn." Liên Hách Duy hôn lên mặt cô, đây là điều khiến anh hối hận nhất. Nếu tìm được cô sớm hơn một chút, cô sẽ không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.

"Em cảm thấy rất đúng thời điểm," cô hôn trả anh, truyền cho anh những giọt nước mắt ngọt ngào bên khóe môi, "Để em càng thêm trân trọng anh, trân trọng tình cảm của chúng ta."

Liên Hách Duy vô cùng dịu dàng thì thầm bên tai cô: "An Mạt, anh chỉ có mối tình đầu này, vậy nên phần đời còn lại, em phải ở bên cạnh anh."

"Vâng, cũng mời anh đi cùng em đến hết đời này." Cố An Mạt cười ngọt ngào ôm chặt anh, ra sức gật đầu.

Mặc dù chặng đường còn dài, nhưng hạnh phúc sẽ dẫn dắt bạn tìm được đúng người, sau đó vĩnh viễn không chia lìa.

Chương 59: Ngoại truyện. Mùa xuân ấm áp

"Hách Duy, Hách Duy... Em muốn ăn cái này." Cố An Mạt kéo Liên Hách Duy vào tiệm kem, nhìn những khay kem đầy màu sắc, người vốn không thích ăn kem như cô cũng chảy nước miếng.

"Được, em thích ăn vị gì?" Anh cười đầy cưng chiều hỏi.

Hai người kết hôn đã hơn một năm, nhưng tình cảm vẫn nồng cháy như hồi mới yêu. Công việc thường ngày của Liên Hách Duy vô cùng bề bộn, nhưng cuối tuần nhất định sẽ dành thời gian ở cùng cô.

"Sô-cô-la đen đi." Cố An Mạt không thích ăn quá ngọt, nghĩ sô-cô-la đen hơi đắng có thể dung hòa độ ngọt của kem.

"Cho một kem sô-cô-la đen." Liên Hách Duy hô lớn với chủ tiệm.

"Tôi... Tôi cũng mua một kem sô-cô-la đen." Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh Cố An Mạt, cô quay đầu, bên cạnh là một dáng hình ngọt ngào, có vẻ nhỏ tuổi hơn cô một chút... Phụ nữ mang thai.

"Xin lỗi tiểu thư, kem sô-cô-la đen cuối cùng đã bán cho vị tiên sinh này rồi. Cô chọn vị khác được không?" Chủ tiệm nhiệt tình giới thiệu các vị kem khác cho cô ấy.

"Vậy à..." Thai phụ nhỏ lộ vẻ thất vọng, tiếp tục nhìn mấy hương vị khác, có điều cô chỉ muốn ăn kem sô-cô-la đen thôi.

"Ngại quá, bởi vì các nguyên liệu đều được vận chuyển từ Ý bằng đường hàng không, cho nên mỗi ngày chỉ bán số lượng có hạn." Chủ tiệm đưa kem cho Liên Hách Duy. Nhìn dáng vẻ buồn bã của thai phụ nhỏ, chủ tiệm cũng cảm thấy không đành lòng.

"Phần kem này đưa cô ấy đi, để tôi chọn sang vị khác." Cố An Mạt nhìn về phía Liên Hách Duy, thấy anh gật đầu, liền đưa kem cho thai phụ nhỏ: "Cho cô này, người ta nói mẹ muốn ăn chính là cục cưng trong bụng muốn ăn." Cô cười rạng rỡ, đáy mắt lộ ra chút hâm mộ.

"Không không không... Đây là cô mua, tôi không thể nhận được." Thai phụ nhỏ đẩy kem lại, sao cô có thể lấy chứ.

"Hồ Âm!" Một người đàn ông cao lớn đi nhanh đến bên cạnh thai phụ nhỏ, nhíu mày nghiêm nghị: "Không phải đã bảo em đứng tại chỗ chờ anh sao?" Từ phòng vệ sinh đi ra không thấy cô đâu, anh đã toát mồ hôi lạnh.

"... Em xin lỗi, tự nhiên em muốn ăn kem..." Lam Hồ Âm chép miệng, ngoan ngoãn nhận lỗi.

"Em quên bác sĩ dặn gì rồi à?" Cô ấy lại còn muốn ăn kem! Người đàn ông càng nhíu chặt lông mày, lơ là cô một giây là có chuyện ngay.

"... Nhưng em muốn ăn mà..." Dáng vẻ đáng thương của cô khiến người ta đau lòng, ai bảo phụ nữ có thai chính là như vậy!

Huệ Tư Nhiêu hiểu rõ đây là kế sách mềm mỏng của ai kia, cô càng lúc càng biết cách làm nũng trước sự nghiêm khắc của anh. Còn anh, đúng, chính là dễ mềm lòng, "Chỉ ăn một chút thôi đấy."

"Cô cầm lấy đi, đừng khách sáo. Ăn một chút, phụ nữ có thai không được ăn đồ ăn mình muốn sẽ rất khó chịu." Cố An Mạt thừa dịp ấn kem vào tay Lam Hồ Âm. Người đàn ông trước mặt có vẻ lạnh lùng nghiêm khắc, nhưng cô lại cảm nhận sâu sắc rằng anh ta rất yêu thương và trân trọng vợ mình.

Giống như Liên Hách Duy đối với cô.

"Vậy... Vậy cảm ơn cô..." Lam Hồ Âm nhìn về phía Huệ Tư Nhiêu: "Tư Nhiêu, em không mang tiền..."

"Không cần không cần, đây là quà cho em bé, mong bé luôn luôn khỏe mạnh." Cố An Mạt cuống quýt xua xua tay, cảm giác được làm mẹ chắc hẳn rất hạnh phúc?

"Cảm ơn." Lam Hồ Âm cười ngọt ngào. Dù mới là lần đầu gặp, nhưng cô thực sự thích cô gái trước mặt, thiện lương, dịu dàng, hơn nữa, cô ấy còn tặng cô thứ tốt nhất, cũng là thứ cô mong muốn nhất.
Cố An Mạt cũng có cảm giác tương tự, cô thích Lam Hồ Âm, thích sự ngây thơ hồn nhiên không cần che giấu của cô ấy.

Huệ Tư Nhiêu và Liên Hách Duy nhìn nhau, hai người cùng lúc gật đầu.

"Hách Duy, họ thật sự rất đẹp đôi..." Rời khỏi tiệm kem, Cố An Mạt không nhịn được tán dương. Hình ảnh tuấn nam mỹ quả thực luôn luôn bổ mắt.

Liên Hách Duy cúi đầu bận rộn với chiếc di động, nghe thấy lời cô không khỏi mỉm cười: "An Mạt, họ có xứng thế nào cũng chỉ xếp sau chúng ta thôi." Trong lòng anh, anh và An Mạt mới là tuyệt xứng.

Cố An Mạt hơi đỏ mặt, người đàn ông này, lúc nào cũng có thể dùng cái dáng vẻ tự phụ ấy nói ra mấy câu khiến cô mặt đỏ tim đập.

"Đi thôi, về nhà sắp xếp hành lý." Liên Hách Duy cất di động, ôm lấy cô gái nhỏ bên cạnh vào lòng.

"Hả?" Cái gì? Thứ lỗi cho cô vì không thể theo kịp tư duy nhảy cóc của anh.

"Không phải em muốn ăn kem ư? Anh vừa đặt vé đi Ý." Nguyện vọng nhỏ bé này của bà xã, sao anh có thể không thỏa mãn.

Trong sự kinh ngạc của Cố An Mạt, hai người bắt đầu hành trình đến nước Ý.

Nhưng chuyến đi này không kéo dài quá lâu, bởi vì sau khi tới đây, cô lại bắt đầu nhớ đồ ăn Trung Quốc.

Trong vài ngày ở Ý, cuối cùng Cố An Mạt cũng phát hiện ra sự thay đổi của mình.

Đầu tiên là khẩu vị của cô bắt đầu thay đổi. Những món trước đây cô không thích ăn, đột nhiên lại thèm kinh khủng. Còn những món trước đây thích ăn, bây giờ lại không hứng thú lắm.

Thứ hai là cơ thể uể oải. Cô không phải là một kẻ lười biếng, nhưng gần đây luôn cảm thấy cả người mệt mỏi, thời gian ngủ cũng nhiều hơn lúc trước.Cuối cùng, cô quên không tính chu kỳ kinh nguyệt, tháng này đã chậm... Ba ngày.

Ba ngày không phải nhiều, nhưng lại khiến Cố An Mạt không khỏi có chút mong đợi. Đối với chuyện bầu bí, cô và Liên Hách Duy đều thống nhất để thuận theo tự nhiên.

Có điều đã hơn một năm, ngay cả khi không sử dụng các biện pháp phòng tránh nhưng cô vẫn chưa mang bầu, khiến cô không thể không lo lắng. Chu kỳ của cô không đều, kinh nguyệt cũng ít... Vậy nên cô đã đến gặp bác sĩ, mặc dù bác sĩ nói không có vấn đề, nhưng cô vẫn không yên lòng.

Còn lần này... Cô hy vọng sẽ là tin tốt.

Sau khi về nước, Cố An Mạt lập tức đến bệnh viện kiểm tra. Cô không nói với Liên Hách Duy, không muốn để cả hai cùng thất vọng.

Trong khoảnh khắc cầm trên tay phiếu kết quả, cô vui mừng đến không cầm được nước mắt. Lần đầu tiên cô mặc kệ thời gian, không quan tâm Liên Hách Duy có đang bận việc hay đang họp không, trực tiếp gọi điện cho anh.

Điện thoại nhanh chóng kết nối, "An Mạt..." Liên Hách Duy cầm di động, từ phòng họp đi ra ngoài.

Giọng nói cưng chiều của anh truyền tới qua điện thoại, khiến cô không khỏi khóc nấc lên.

Liên Hách Duy vô cùng lo lắng, vội vàng hỏi: "An Mạt, sao vậy? Có chuyện gì? Em đang ở đâu?"

"... Em, ở bệnh viện..." Cô nghẹn ngào đáp, chỉ nghe rõ câu hỏi cuối của anh.

"Sao vậy An Mạt? Đừng sợ, anh đến ngay đây!" Vừa nói, anh vừa bước nhanh vào thang máy, thỉnh thoảng lại khẽ an ủi cô: "Không sao đâu An Mạt, mọi chuyện đều có anh đây..."

"Hách Duy... Em, mang thai..." Cố An Mạt lúc này mới để ý lời nói của mình đã khiến anh hiểu lầm. Cô vừa khóc vừa cười, thông báo với anh tin vui này.

Im lặng vài giây, ngay sau đó là vui sướng như điên."Anh đến ngay!" Ngữ điệu của Liên Hách Duy vô cùng kích động, anhchỉ muốn lập tức bay tới bên cạnh cô, ôm chặt lấy cô.

"An Mạt..." Giữa đám đông qua lại trước cổng bệnh viện, Liên Hách Duy nhanh chóng nhìn thấy Cố An Mạt. Anh đi về phía cô, hành động đầu tiên anh nghĩ muốn làm trong suốt đoạn đường đến —— ôm lấy cô.

"... Hách Duy..." Rơi vào vòng ôm ấm áp của anh, cô lại bật khóc.

"Cảm ơn em An Mạt..." Anh hôn lên trán cô, "Bà xã, chúc mừng em từ ngày hôm nay đã thăng cấp thành mẹ Liên."

Cố An Mạt bị anh chọc cười, "Cũng chúc mừng anh, thăng cấp thành ba Liên."

Hai người ôm chặt lấy nhau, không ai chú ý tới cành cây khô hai bên đường sau mùa đông giá rét, lại bắt đầu đâm chồi non.

Mùa xuân của sinh mệnh mới, cuối cùng đã đến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước