CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Nắm giữ cuộc đời mình

Liên Hách Duy về đến nhà họ Liên đã quá giờ cơm chiều, Ân Tiệp đưa cho anh một bát canh nóng, "Ông nội đang ở trong thư phòng chờ con, uống xong rồi vào đi."

"Vâng." Anh tiện tay kéo ghế ngồi xuống, cầm lấy thìa cúi đầu ăn.

"... Tối hôm đó, cô bé kia... Là bạn gái con à?" Ân Tiệp ngồi xuống bên cạnh anh, giống như tình cờ hỏi.

Liên Hách Duy ngẩng lên, "Vâng." Thẳng thắn thừa nhận. Tình huống hôm đó không phù hợp, nên anh không chủ động giới thiệu Cố An Mạt cùng người nhà.

"Có vẻ là một cô gái tốt." Ấn tượng của Ân Tiệp với Cố An Mạt không tệ lắm, thấy cô xinh xắn, tính cách cũng nhẹ nhàng.

"Qua một thời gian con sẽ chính thức đưa cô ấy về gặp ba mẹ." Anh đã xác định là An Mạt, gặp người lớn chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

"... Con cũng biết, người con tìm hiểu mẹ không có ý kiến gì, chỉ cần con thích, họ đối xử tốt với con, thì mẹ cũng thích. Nhưng còn ông nội con..." Ân Tiệp bất đắc dĩ nhíu mày, mối quan hệ tình cảm phức tạp của mấy đứa trẻ làm Liên Hân Duy sinh non đêm đó đã bị Liên Tại Sơn điều tra rõ ràng.

Liên Hách Duy cười khẩy, hoàn toàn không để Liên Tại Sơn vào mắt: "Điều con muốn ai cũng không thể ngăn cản."

Lúc anh vào thư phòng, Liên Tại Sơn đang lật xem album ảnh.
Liên Hách Duy đi đến trước mặt ông: "Ông nội."

Liên Tại Sơn lật đến trang cuối cùng của cuốn album, đó là một biểu đồ siêu âm thai nhi, ông đau lòng gập mạnh cuốn album lại, giọng điệu nghiêm khắc: "Mày xem mày đã làm ra chuyện hoang đường gì!"

Liên Hách Duy không sợ nhìn thẳng vào ông: "Con không hiểu con đã làm sai điều gì."

"Hồ đồ!" Liên Tại Sơn đập bàn đứng lên, "Người phụ nữ đó là ai lẽ nào mày không biết? Cô ta là tình cũ của anh rể mày!" Hoang đường, hết sức hoang đường!

Liên Hách Duy vô cùng khó chịu nheo mắt, "Cô ấy là của con." Anh nói từng chữ một rất rõ ràng.

"Chia tay cô ta đi." Liên Tại Sơn ra lệnh, "Càng nhanh càng tốt. Mấy ngày trước lão Chu nói muốn để mày với cháu gái ông ấy gặp mặt, cũng đến lúc định ngày rồi."Lão Chu trong miệng Liên Tại Sơn là bạn bè cũ của ông, con trai con gái, cháu trai cháu gái ông ta đều là quan chức chính phủ trong và ngoài nước.

Liên Hách Duy cười lạnh, từ bé anh đã rất ghét cách giáo dục tuyệt đối phục tùng như quân đội của ông. Cả gia đình phải sống theo ý ông, cuộc đời ba anh cũng bị ông kiểm soát hoàn toàn, từ học hành, đến sự nghiệp, và cả hôn nhân. Bây giờ đến lượt anh và Liên Hân Duy, vậy nên từ bé anh đã phản loạn, ông không cho anh làm, anh nhất định càng muốn làm.

"Cuộc đời con, chỉ mình con có thể quyết định. Con muốn gặp gỡ ai, kết hôn với ai, cũng chỉ mình con có thể quyết định. Ông nội đồng ý hay phản đối con không quan tâm, con sẽ không vì thỏa mãn lòng hư vinh của ông mà hủy hoại cuộc đời mình." Cuộc đời anh anh tự nắm giữ trong tay, không để cho người khác điều khiển.

"Mày! Đồ ngang ngược!" Liên Tại Sơn tức giận đỏ cả mặt, "Ta làm vậy còn không phải vì muốn tốt cho mày sao! Cái gọi là sự nghiệp của mày là gì? Cháu gái lão Chu đang làm việc trong chính phủ Mỹ, sau này mày muốn quay về làm chính trị, nó có thể hỗ trợ cho mày!"

"Vì muốn tốt cho tụi con? Vậy ông nhìn xem, hiện giờ Hân Duy có ổn không? Ông luôn áp đặt hảo cảm với Trịnh Nhạc của mình lên Hân Duy, ông nói cậu ta tốt, ông nói Hân Duy nhất định phải gả cho người như vậy, khiến từ nhỏ chị ấy đã cảm thấy rằng mình phải có được Trịnh Nhạc." Liên Hách Duy phản bác không chút kiêng nể, trong chuyện của Liên Hân Duy, hẳn có trách nhiệm của Liên Tại Sơn.

"Nếu không phải mày làm ra chuyện như vậy..."

"Ông nội!" Liên Hách Duy dứt khoát ngắt lời Liên Tại Sơn, "Nếu không phải Hân Duy chen chân vào tình cảm giữa họ, thì sẽ không có những chuyện sau đó."

Những tiếng cãi vã đứt quãng khiến Liên Thắng đingang qua thư phòng dừng bước, ông nhíu mày trầm tư, nếu năm đó ông cũng đủdũng khí như Hách Duy, liệu cuộc đời ông có như hiện tại?

Chương 47: Cố gắng công tác

"Aha..." Những tiếng thở gấp đầy gợi cảm toát ra từ khuôn miệng anh đào đáng yêu, Cố An Mạt không quan tâm bộ âu phục bên dưới đắt thế nào, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy.

Dưới thân Liên Hách Duy chuyên chú ra vào, giữa hai chân thon dài, là nơi anh đã quá quen thuộc, hoa môi quyến rũ trở nên sưng đỏ vì bị ma sát trong thời gian dài, lối vào dài hẹp ban đầu thậm chí bị chọc thành một lỗ tròn nhỏ.

"Hách Duy... A... Công việc, của anh... A..." Anh mãnh liệt đưa đẩy, cô liên tục thét chói tai. Lực va chạm mạnh khiến cô cong lưng lên, giúp dục vọng của anh càng vào sâu hơn.

Sau chuyện của Liên Hân Duy, Liên Hách Duy luôn giữ Cố An Mạt ở bên cạnh mình, ngoại trừ thời gian cô làm việc, hai người gần như không tách rời.

Dạo gần đây bắt đầu vào mùa du học, khối lượng công việc của công ty anh vô cùng lớn, cuối tuần thường phải tăng ca, Liên Hách Duy liền đưa cô đến công ty.

Mới đầu mọi chuyện đều trải qua yên bình. Cố An Mạt ngoan ngoãn làm việc riêng của mình trong một phòng họp nhỏ bên cạnh văn phòng anh, chưa được bao lâu, thỉnh thoảng Liên Hách Duy lại đi qua trêu chọc cô.

Hôn cô, hay ôm một cái cô đều mặc anh, nhưng không ngờ rằng người đàn ông này càng lúc càng được đà lấn tới, bàn tay bắt đầu không thành thật sờ mó khắp nơi.

Cơ thể cô cũng thật đáng thất vọng, bị anh trêu đùa vài cái đã mềm oặt, tiếp theo chính là tình huống như hiện tại.

"An Mạt, anh đang cố gắng "làm việc" đây..." Liên Hách Duy nhếch môi cười gian, cảnh sắc trước mắt quá tuyệt đẹp, ngoại trừ muốn cô, sao anh còn có tâm trạng làm chuyện khác.
Cố An Mạt nằm ngửa trên bàn hội nghị dài, cơ thể trắng nõn mềm mại như bạch ngọc, mái tóc đen dài xõa tán loạn, cái miệng nhỏ nhắn hồng chúm chím, cùng màu với quả mọng trên tuyết nhũ...

Anh rút mình ra, hoa môi phấn hồng run rẩy, mở ra đóng vào, cửa huyệt dính đầy mật dịch trong suốt, như âm thầm mời gọi, mời kẻ xâm chiếm tới lấp đầy.

Lại dùng sức đâm vào, "Ai da ——!" Anh chọc vào quá sâu, Cố An Mạt không thể không nâng mông lên, bụng dưới co thắt lại mút lấy vật nam tính càng thêm phình to.

Hoan ái cực hạn giống như một cuộc đối đầu bất phân thắng bại, anh đuổi cô chạy, anh đến cô đi. Anh xâm nhập, cô đón nhận; anh rút lui, cô mời gọi.

Liên Hách Duy bế cô dậy, động tác này khiến các nếp thịt trong hoa huy*t đang ôm lấy vật nam tính nảy lên. Cố An Mạt toàn thân run rẩy, khoái cảm tê dại làm bắp đùi cô liên tục giật giật.

"An Mạt, sao em lại chặt như vậy, hửm?" Anh dụi mặt vào cổ cô, đôi môi như có như không vờn quanh vành tai mẫn cảm của cô."... Đừng hỏi... A..." Anh thật là, lại hỏi cô cái vấn đề này! Cố An Mạt cực kỳ nhút nhát, lùi cổ muốn tách khỏi nụ hôn của anh, nhưng bên dưới hai người kết hợp chặt chẽ, hoàn toàn kéo không ra một chút khoảng cách.

Cô ngượng ngùng lại càng mút chặt, nộn thịt không ngừng ma sát cùng các nếp nhăn co bóp, mặc dù phạm vi hoạt động của vật nam tính không lớn, nhưng vẫn có thế làm khuấy đảo bên trong hoa huy*t.

Liên Hách Duy nhân cơ hội tăng tốc, đâm thẳng vào, liên tục chạm đến tận sâu hoa tâm, dường như muốn chọc phá tử cung.

"A a ——!" Thân hình mềm mại run rẩy mãnh liệt trong lòng anh, Cố An Mạt vô lực thở hổn hển, cuối cùng cũng cảm nhận được một luồng nhiệt nóng bỏng bắn vào sâu bên trong mình.

Liên Hách Duy cầm âu phục trên bàn, che lên người cô, ôm chặt lấy cơ thể mềm nhũn của cô sau cao trào.

"Nghỉ Tết, chúng ta xuất ngoại giải khuây được không?" Anh khẽ hôn lên đôi mắt nhắm chặt của cô. Gần đây đã xảy ra nhiều chuyện, anh muốn đưa cô ra nước ngoài thư giãn một chút.

"Vâng." Cô không do dự đồng ý. Về chuyện nhà anh, cô chưa từng hỏi. Cô tin tưởng anh, cũng tình nguyện cùng anh đối mặt với mọi khó khăn.

Chỉ cần, để cô được ở bên anh.

Chương 48: Mối liên kết vĩnh cửu

Đây là lần đầu tiên Cố An Mạt không đón năm mới với gia đình, sau khi cùng người thân ăn bữa cơm đoàn viên, cô và Liên Hách Duy lên chuyến bay bay sang Mỹ.

Toàn bộ hành trình du lịch đều do Liên Hách Duy sắp xếp, việc cô cần làm là yên tâm đi theo anh.

Trạm đầu tiên của họ là New York.

"Xin lỗi An Mạt, đúng lúc chi nhánh công ty bên này có một số việc cần giải quyết." Liên Hách Duy nắm tay Cố An Mạt, đi đến chi nhánh công ty anh nằm gần Quảng trường Thời Đại.

"Không sao, vừa hay em cũng muốn tham quan Quảng trường Thời Đại." Cô cười, không ngừng tò mò nhìn Quảng trường Thời Đại phồn hoa này.

"Đợi anh xong việc chúng ta đi dạo, rồi ăn tối." Liên Hách Duy siết chặt tay hai người, cười quyến rũ lại mang chút... Bí ẩn.

Cao ốc mọc lên như nấm, giao lộ của những con đường đan chéo nhau, ánh đèn neon rực rỡ hắt ra từ những biển quảng cáo cực đại. Dường như hai chữ "phồn hoa" cũng không đủ để miêu tả nơi này.

Văn phòng chi nhánh công ty của Liên Hách Duy ở vị trí trung tâm quảng trường, đứng trên tầng cao Cố An Mạt có thể dễ dàng ngắm nhìn toàn bộ cảnh quan quảng trường.

Một số màn hình quảng cáo khổng lồ thậm chí còn đối diện ngay chỗ cô ngồi.

Màn đêm dần buông xuống, đèn neon ở quảng trường từ từ sáng lên, rực rỡ lóa mắt.

Đột nhiên, toàn bộ đèn trong văn phòng tắn ngúm.
Cố An Mạt từ sô-pha đứng lên, có phần lúng túng. Liên Hách Duy vẫn bận rộn làm việc, lúc này chỉ có mình cô trong phòng nghỉ.

Cô vừa định đi ra cửa, một vệt sáng đỏ chói lóa bỗng phát ra từ cửa kính kéo dài từ sàn đến trần nhà. Cô hơi nheo mắt lại, quay đầu đi.

Nước mắt, lặng yên rơi xuống. Không phải vì bị ánh đèn làm nhức mắt, mà là vì những con chữ hiện lên trên biển quảng cáo.

Từ góc độ của Cố An Mạt nhìn sang, màn hình quảng cáo xung quanh cô đều là sắc đỏ, giữa màn hình những trái tim màu hồng bắt đầu nổi lên như bong bóng trên nền đỏ.

Dễ trông thấy nhất, là những con chữ Trung Quốc liên tục cuộn lên: An Mạt, lấy anh nhé.

Liên Hách Duy không biết từ khi nào đã đi tới phía sau cô, anh xoay người cô lại, nhìn cô đã khóc hết nước mắt: "An Mạt, anh biết bây giờ anh cầu hôn, em có thể nghĩ rằng hơi vội vàng. Nhưng em có tin không? Từ lần đầu tiên gặp em, anh đã chắc chắn em là người anh nhất định phải lấy. Mà anh cũng tự phụ tin tưởng, em cũng không phải anh thì không lấy chồng."

Anh đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô, tiếp tục dịu dàng nói: "An Mạt, thật ra anh rất nhát gan, nếu anh nói tờ giấy này có thể cho anh cảm giác an toàn, em có đồng ý gả cho anh không?" Anh lấy nhẫn ra, sau đó quỳ một gối xuống.Cố An Mạt khóc đến không nói nên lời, chỉ đành ra sức gật gật đầu, không chút do dự.

Liên Hách Duy đeo nhẫn vào ngón tay cô, đứng lên ôm chặt cô vào trong ngực, "Ngày mai chúng ta đi Las Vegas."

Las Vegas, ngoài việc là sòng bạc nổi tiếng, cũng là thánh địa đăng ký kết hôn mà phần đông du khách ưu ái lựa chọn.

Trong một giáo đường cổ trang nghiêm, Cố An Mạt mặc chiếc váy cưới đuôi cá, đầu đội retro ren, vừa có vẻ diễm lệ, vừa trong sáng thoát tục.

Người đàn ông đứng đối diện cô, mặc một bộ tuxedo, thân hình cao lớn, vì cô xây dựng một gia đình.

Tuyên thệ, trao nhẫn cưới, hôn nhau, họ chính thức trở thành vợ chồng.

Đến khi lấy giấy hôn thú, Cố An Mạt vẫn mơ màng như trong sương mù. Hai ngày trước Liên Hách Duy cầu hôn cô, hôm sau họ đến Las Vegas đăng ký kết hôn. Hiện giờ, cô đã đường đường chính chính thành Liên phu nhân.

Mặc dù mọi chuyện đều xảy đến quá nhanh, nhưng cô lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Lúc tuyên thệ trong giáo đường, Liên Hách Duy rất áy náy nói với cô, anh thật sự có lỗi khi không thể cho cô một hôn lễ long trọng, ngay cả cha mẹ hai bên cũng không có mặt.

Thực ra cô cũng không quan tâm, được cha mẹ chúc phúc đương nhiên là tốt, nhưng quan trọng nhất, người đứng đối diện cô, người giúp cô đeo nhẫn cưới, là Liên Hách Duy.

Cô xoa chiếc nhẫn có vẻ đơn giản nhưng sang trọng trên ngón đeo nhẫn, và trên tay người đàn ông đang nắm tay cô lúc này, cũng là chiếc nhẫn cưới cùng cặp. Mối liên kết vĩnh cửu như vậy, khiến cô không ngừng mỉm cười ngọt ngào hạnh phúc.

Chương 49: Tình cờ gặp

Sau hôn lễ, họ đến điểm dừng chân thứ ba, là một trong những thánh địa trăng mật - Hawaii.

Chuyến du lịch Mỹ lần này quả thực được sắp xếp không chút sai sót. Từ New York đến Las Vegas, giờ là đến Hawaii, hành trình hoàn toàn dựa theo ba bước cầu hôn, kết hôn, tuần trăng mật.

Chỉ là Cố An Mạt đang đắm chìm trong hạnh phúc không nghĩ nhiều như vậy, nhưng bất kể thế nào, cô đều cam tâm tình nguyện gả cho Liên Hách Duy.

Hai người nghỉ tại khách sạn có cảnh quan đẹp nhất Hawaii, bởi vì là đôi vợ chồng mới cưới, khách sạn còn đặc biệt chuẩn bị cho họ một căn phòng trăng mật cao cấp.

Khách sạn này không chỉ có cảnh quan đẹp bên ngoài, mà tiêu chuẩn nhà hàng của khách sạn cũng thuộc hạng nhất, nên bữa tối đầu tiên Liên Hách Duy đặt bàn luôn trong này.

Cố An Mạt trang điểm xong, bỏ hộp phấn vào trong túi đựng đồ trang điểm. Cô nhìn gương mặt tràn ngập hạnh phúc của mình trong gương, không khỏi nhớ tới đêm nay hẳn là đêm tân hôn của hai người.

Nháy mắt, khuôn mặt ửng hồng. Cũng không phải lần đầu tiên cùng anh thân mật, nhưng thân phận thay đổi vẫn khiến cô có chút thẹn thùng.

Cô xoay người, lại bất cẩn va phải người phía sau.

"Xin... I"m so sorry!" Người đứng sau Cố An Mạt theo bản năng xin lỗi bằng tiếng Trung, sau đó thấy không ổn mới sửa lại bằng tiếng Anh.

"Không sao ạ, dì không sao chứ?" Cố An Mạt trực tiếp dùng tiếng Trung đáp lời, người phụ nữ trước mặt ước chừng hơn bốn mươi tuổi, ngũ quan thanh tú, làn da trắng nõn, chỉ có những nếp nhăn quanh khóe mắt là hơi sâu."A... Thì ra con cũng là người Trung Quốc. Dì không sao, còn con? Đều do dì không cẩn thận, cứ mải nhìn di động không để ý đằng trước có người." Giọng nói của bà rất nhẹ nhàng, ngữ điệu chân thành lịch sự.

"Con cũng không sao ạ." Cố An Mạt mỉm cười với bà, nhìn qua có vẻ bà và mẹ cô tuổi tác không chênh lệch mấy, có điều ở bà mang lại cảm giác như vẫn cần có người bảo vệ.

"Vậy là tốt rồi, còn có người đang đợi dì, dì đi trước nhé." Người phụ nữ mỉm cười mở cửa phòng trang điểm, bên ngoài cách đó không xa có một người đàn ông trung niên thân hình cao lớn đứng chờ, vì thế bà bước nhanh về phía ông ta.

"Thắng..." Bà gọi ông ấy, một tiếng rất nhỏ.

Một tiếng này lại khiến Cố An Mạt ngẩn ra, cô nhìn ra bên ngoài theo khe cửa đang dần đóng lại, vừa vặn trông thấy sườn mặt của người đàn ông kia. Nếu chỉ bằng sườn mặt này còn chưa thể xác định, vậy thêm cả cái tên ban nãy người phụ nữ đó gọi, cô lập tức khẳng định là người trong suy đoán của mình.
Cố An Mạt nhíu mày quay về chỗ.

Liên Hách Duy nắm lấy tay cô, "Sao vậy?" Nhìn cô như có điều gì muốn nói.

"Hách Duy..." Cô ngẫm nghĩ, vẫn quyết định nói với anh, "Em vừa mới... Trông thấy ba..."

"Hử?" Anh hơi ngẩn ra, rồi sau đó rất nhanh phản ứng lại, khẽ nhếch miệng, "Bà xã đại nhân," anh vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón áp út của cô, "Đến khi nào thì em đổi xưng hô cho anh đây?"

Trái tim Cố An Mạt nảy lên, gương mặt ửng hồng, anh cũng lần đầu tiên gọi cô là bà xã. "Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh..."

Liên Hách Duy nghiêng đầu, cố chấp nhìn cô: "Anh cũng đang nói chuyện nghiêm túc."

"Hách Duy..." Cô đỏ mặt, hạ giọng gọi anh, đang ở nơi công cộng, sao anh có thể tán tỉnh cô một cách thiếu đứng đắn như vậy.

"Đi, trở về phòng." Dứt lời, anh kéo cô lên, ôm lấy eo cô, "Chuyện của ba, chờ qua đêm tân hôn của chúng ta rồi nói sau."

Cố An Mạt xấu hổ cắn môi, véo hông anh, cái con người này!

Chương 50: Tân hôn vui vẻ

Cố An Mạt nhìn đi nhìn lại mình trong gương, sau khi tắm, cô mặc bộ váy ngủ vừa mua hai ngày trước. Váy ngủ bằng lụa mềm màu trắng, hợp với làn da nõn nà, ôm lấy vóc dáng quyến rũ của cô.

Điểm hấp dẫn nhất là thiết kế cổ chữ V xẻ tới ngực, điểm xuyết bằng ren, rãnh ngực như ẩn như hiện khiến người ta có vô vàn tưởng tượng.

Cô hít thở sâu một hơi giảm bớt căng thẳng, sau đó mở cửa phòng tắm ra.

Liên Hách Duy đang ngồi ở đầu giường dùng laptop trả lời vài email khẩn, nghe thấy tiếng mở cửa, anh ngước lên theo phản xạ. Chỉ một ánh nhìn, đã làm anh không thể rời mắt được nữa.

Anh nhìn cô bước chân trần về phía mình, trên người cô mặc một chiếc váy ngủ, nhưng anh dễ dàng nhận ra, dưới váy ngủ hoàn toàn trống trơn.

"Ừm... Đẹp không?" Cô đi đến trước mặt anh, có chút ngượng ngùng đánh giá chiếc váy ngủ đang mặc.

Bỏ laptop sang một bên, một tay anh kéo Cố An Mạt vào lòng. Cơ thể mềm mại lập tức lấp đầy vòng tay anh, cách lớp váy ngủ mỏng manh anh có thể cảm nhận được da thịt mịn màng ấm áp của cô.

Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên gáy cô, "Đẹp nhất là em, An Mạt."

Đôi mắt sáng cong lên một vòng cung quyến rũ, cô cúi đầu cười. Nghe anh nói vậy, dường như cô không còn quá căng thẳng.

"An Mạt..." Bàn tay bắt đầu vuốt ve theo đùi cô, chui vào trong váy, từ phần eo hướng dần lên trên, đến khi hai tay ôm trọn cặp tuyết nhũ.

"Ưm..." Cô bị anh quay sang, chiếm lấy đôi môi, dịu dàng mút mát cánh môi cô.

Hai tay dùng lực tương đương xoa nắn những quả cầu tuyết mềm mại, hơi bóp nhẹ, thịt mềm sẽ chen vào giữa năm ngón tay, để lại dấu tay đầy kích thích.
Liên Hách Duy thoáng rời môi cô, ở bên miệng cô khẽ dụ dỗ: "An Mạt, gọi anh."

Cố An Mạt mở mắt, ánh mắt dù mơ màng, nhưng cô vẫn có thể nhận ra trong ánh nhìn của người đàn ông trước mặt đầy nóng bỏng cùng thâm tình, cô chủ động hôn lên môi anh, rồi dịu dàng gọi anh: "Ông xã."

Đuôi mày nhướng lên thể hiện rất rõ ràng những rung động mãnh liệt nơi đáy lòng Liên Hách Duy mà không ai có thể cảm nhận được. Anh ngậm lấy đôi môi cô gần trong gang tấc, đầu lưỡi bá đạo chui vào miệng cô, quấn quít lấy lưỡi cô làm nụ hôn sâu hơn.

Bàn tay ấm vuốt ve khắp cơ thể quyến rũ, thăm dò vào vùng cấm địa mê hoặc. Với sự xâm nhập của ngón tay, giữa hai chân giật mạnh, hai cánh hoa đáng thương run rẩy, như cầu xin người đàn ông mau hái.

Liên Hách Duy đương nhiên không khách khí, hai ngón tay khẽ vân vê nhào nặn cánh hoa, sau đó hơi dùng lực ấn xuống.

"Ư a..." Chỗ đó bị anh xoa đến vừa đau vừa nóng, cả khi chảy ra một chút mật dịch cũng không thể dịu lại.

Lần này ngón tay dường như vô tình tiến vào trong hoa môi, tìm thấy nơi cất dấu hạt trân châu nhỏ, xoa nắn khắp nơi và ấn lên nó."A a ——!" Cố An Mạt không thể chịu đựng cong thắt lưng, liều lĩnh kẹp chặt hai đùi. Bên dưới hồi lâu vẫn chưa đạt được sung sướng bắt đầu trở nên nóng nảy, khẩn thiết muốn được lấp đầy.

Liên Hách Duy ôm cô lên giường, để cô quỳ xuống. Anh áp tới từ sau lưng, bóp hai cánh mông cô, ưỡn lưng một cú, vật to lớn lập tức đâm thẳng vào.

"A a..." Cơ thể chúi về phía trước một cái, mái tóc dài và cặp tuyết nhũ cũng đồng thời đung đưa.

"Bà xã... Bà xã..." Liên Hách Duy thân mật hôn đầu vai cô, ánh mắt thoáng nhìn thấy cặp vú run rẩy như gợn sóng. Đôi mắt anh tối lại, một tay dứt khoát nắm lấy một bên, ra sức nhào nặn.

"A a... Ưm... Ông xã... Sâu quá..." Lực va chạm của người đàn ông phía sau hoàn toàn trái ngược với tiếng gọi dịu dàng của anh, cực kỳ dữ dội đâm vào sâu thẳm trong cô, bị đụng đau không chỉ có hai bên mông, thậm chí cô còn cảm thấy xương cốt toàn thân đều bị anh nghiền nát.

hoa huy*t dường như đã quen việc, từng nếp từng nếp thịt bao quanh vật nam tính, mỗi một lần dây dưa đều làm nó kiêu ngạo sưng to thêm một chút, theo đó khiến hoa môi mở ra càng rộng.

Đây là cơ hội tốt để anh vào sâu hơn, vì thế Liên Hách Duy bỗng dưng rút toàn bộ ra, sau đó lại đâm mạnh vào ——

"A a ——! Đừng mà ——!" Nháy mắt tiếng rên rỉ của Cố An Mạt biến thành tiếng kêu sợ hãi, suýt chút nữa là cô ngã ập xuống. Nửa người dưới như bị xé rách thành hai nửa, vật nam tính bên trong dường như càng to dài hơn.

Điên cuồng càn quấy trong hoa huy*t ướt át, vách thịt liên tiếp co giật, theo vật nam tính từng vòng xâm nhập tận hoa tâm.

"Aha... Hách Duy... Xin anh... Đừng nữa... A..." Từng cơn khoái cảm lần lượt ùa về, cô chỉ có thể run rẩy phát tiết. Cuối cùng, cơ thể cô cũng mềm oặt đi.

Khi sắp ngã xuống giường, cánh tay dài của Liên Hách Duy giữ lấy eo cô, một tay đỡ cả người cô lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau