CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Toàn tâm toàn ý tin tưởng

Liên Hách Duy dẫn theo luật sư tới đồn cảnh sát trong thời gian ngắn nhất. Lúc anh tới Cố An Mạt vừa hoàn tất khẩu cung, nhìn người đàn ông phong trần mệt mỏi trước mắt, cô lập tức đỏ mắt.

"Em có bị thương không?" Anh đi đến bên cạnh cô, nhìn cô tỉ mỉ từ đầu đến chân một lượt, xác nhận cô không có việc gì, trái tim đang treo ngược cuối cùng đã được đặt xuống.

Cố An Mạt chậm rãi lắc đầu, "Em không sao..." Nhưng sắc mặt cô cũng không tốt.

Liên Hách Duy đau lòng ôm cô vào ngực, "Chúng ta về nhà." Rồi quay người dặn dò luật sư ở phía sau: "Luật sư Trần, ở đây giao cho anh."

"Yên tâm, Liên tổng." Luật sư Trần gật đầu, đi theo cảnh sát để xử lý các thủ tục liên quan.

Ngay sau, Liên Hân Duy cũng chạy tới. Sự xuất hiện của Cố An Mạt khiến cô ngẩn người, cô ta và Trịnh Nhạc?

Nhưng cô không có thời gian để nghĩ nhiều, trước mắt Trịnh Nhạc quan trọng hơn, "Hách Duy, rốt cuộc sao lại thế này?"

"Tôi không rõ lắm." Anh lãnh đạm trả lời, may là An Mạt không có việc gì, nếu không anh sẽ không bỏ qua cho Trịnh Nhạc.

"Cô có mặt ở đó không? Sao anh ấy lại động thủ đánh người?" Liên Hân Duy chuyển hướng hỏi Cố An Mạt, ngữ điệu sắc bén, hung hăng đe dọa.

"Hân Duy, " Liên Hách Duy bảo vệ Cố An Mạt bên người, "Bây giờ chị hẳn nên đi làm việc với luật sư, tìm hiểu thương thế của người bị đánh." Liên Hân Duy cười khẩy, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Cố An Mạt, "Anh ấy vì cô nên mới động thủ phải không? Anh ấy là bác sĩ, làm sao có thể tùy tiện ra tay đánh người? Liên Hách Duy, cậu nhìn cho rõ, đến giờ họ vẫn còn dây dưa qua lại!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố An Mạt tái nhợt, tay nắm chặt áo Liên Hách Duy, đầu ngón tay dần dần trắng bệch. Cô muốn giải thích, nhưng lại không biết phải giải thích như thế nào.

"Hân Duy, trước hết chị nên giải quyết vấn đề giữa chị và Trịnh Nhạc đi." Liên Hách Duy thở dài, Trịnh Nhạc tìm đến Cố An Mạt nhất định có nguyên nhân, mà nguyên nhân này rất có thể bắt nguồn từ Liên Hân Duy, sao chị ta lại có thể đi trách móc người khác.

Liên Hân Duy mặc dù tức giận nhưng cũng không thể nói gì hơn, cô vốn tưởng rằng kết hôn cùng Trịnh Nhạc là có thể giải quyết toàn bộ vấn đề, không nghĩ rằng vấn đề lại càng ngày càng nhiều.

Nhưng xét cho cùng, những vấn đề này đều là vì Cố An Mạt.
Cố An Mạt lên xe, phát hiện máy sưởi vẫn đang mở, thật sự cô không phải kiểu con gái hay khóc, nhưng sự cẩn thận của Liên Hách Duy vẫn khiến cô đỏ hoe mắt.

"Đi ăn chút gì trước nhé." Liên Hách Duy khởi động xe, bàn tay cầm vô lăng bị bàn tay nhỏ lạnh lẽo của cô nắm lấy.

"Hách Duy..." Cô cúi đầu, hạ mắt, "Em quả thực không hiểu vì sao Trịnh Nhạc lại tìm em..." Liệu anh có hiểu lầm không...

Anh rút tay ra, ngay khi Cố An Mạt tưởng rằng anh tức giận, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, anh lại cầm tay cô: "Anh biết." Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy tin tưởng.

Cô vẫn luôn tin rằng, trong tình yêu, điều cơ bản và quan trọng nhất chính là niềm tin. Nói thì dễ, làm mới khó. Nhưng Liên Hách Duy lại cho cô đủ niềm tin, cũng đủ tin tưởng cô.

Thậm chí không cần cô phải giải thích nhiều, hoàn toàn tin tưởng vào cô.

Cố An Mạt không nhịn được kích động nơi đáy lòng nghiêng người ôm chặt lấy anh, có thể yêu anh, là chuyện may mắn nhất cuộc đời cô.

Liên Hách Duy ôm lại cô, ánh mắt trầm xuống.

Anh không cho phép bất cứ ai làm tổn thương An Mạt, kể cả là chị gái anh.

Chương 42: Bi kịch

Liên Hân Duy cùng Trịnh Nhạc cả đường im lặng đến khi về nhà.

"Cho em một lời giải thích hợp lý." Giọng điệu của cô bình thản, ý cười nơi khóe miệng đầy châm chọc.

"... Anh đã nói hết ở đồn cảnh sát rồi." Anh biết nói vậy cô sẽ không thỏa mãn, nhưng cả ngày nay anh đã đủ mỏi mệt, không muốn giải thích thêm gì nữa.

"Sao anh lại đi tìm Cố An Mạt?" Liên Hân Duy chỉ quan tâm về việc này.

Trịnh Nhạc phiền chán cởi áo khoác, ném mạnh xuống đất, "Cố An Mạt, Cố An Mạt... Chủ đề nói chuyện giữa chúng ta mãi chỉ xoay quanh cô ấy?"

"Ha... Điều đó nên hỏi anh chứ!" Vô cùng mỉa mai.

"Em không hỏi anh vì sao lại động thủ đánh người, không hỏi anh đã xảy ra chuyện gì, không hỏi anh sao lúc này không ở bệnh viện, từ đồn cảnh sát đến bây giờ chuyện em để ý chỉ có vì sao anh đi tìm Cố An Mạt!" Đây rõ ràng là những vấn đề giữa họ, tại sao lần nào cũng lôi người khác vào?

"... Nếu không phải vì anh và Cố An Mạt dây dưa không rõ, em sẽ như vậy ư? Có người vợ nào muốn cứ mãi nhắc tên người yêu cũ của chồng mình trước mặt anh ta? Trịnh Nhạc, anh rất ích kỷ!" Lời nói của anh kích động Liên Hân Duy, cô lớn tiếng phản bác.

"Giữa anh và An Mạt hoàn toàn không có gì cả! Phản bội cô ấy... Anh cảm thấy vô cùng áy náy, anh chỉ muốn làm chút gì đó bù đắp lại mà thôi. Nói đến ích kỷ, em cũng đâu kém chút nào." Cuối cùng Trịnh Nhạc đã hiểu, hôn nhân chỉ có thể ràng buộc thể xác, còn suy nghĩ của họ chung quy vẫn không cùng một hướng.

"Dựa vào đâu em không thể ích kỷ? Vì gia đình, vì đứa bé, em có thể càng ích kỷ." Cô không sai, cô chỉ muốn bảo vệ gia đình mình.

"... Chúng ta không thể nói tiếp." Trịnh Nhạc thở dài, xoay người muốn về phòng.

Liên Hân Duy kéo ống tay áo anh, vẫn như trước không nói không tha: "Anh nói cho rõ ràng, tại sao anh đi tìm Cố An Mạt?"

Trịnh Nhạc nhíu mày gạt tay cô ra, cô lại lập tức nắm chặt.

"Nói đi!" Cô không chút nhượng bộ, hôm nay nhất định phải nói cho rõ.

Trịnh Nhạc đối với sự đeo bám của cô cảm thấy vô cùng chán ghét, anh dùng sức hất cô ra, không thể ngờ sức mình quá mạnh, khiến Liên Hân Duy lùi lại vài bước, sau đó cả người ngã xuống sàn."A..." Cô đau đớn kêu lên, đưa hai tay che bụng.

Anh vội vàng ngồi xổm xuống đỡ lấy cô, chất lỏng ấm màu đỏ dần dần nhuộm đỏ váy áo trên người cô.

Trịnh Nhạc nháy mắt mặt mũi tái nhợt, biểu cảm hoảng hốt, nhìn kĩ lại thấy phía trước cô là một góc chiếc bàn trà thủy tinh.

Khi Liên Hách Duy và Cố An Mạt chạy tới bệnh viện, Liên Hân Duy vừa được đẩy khỏi phòng cấp cứu chuẩn bị chuyển sang phòng bệnh.

Trịnh Nhạc suy sụp đứng dựa tường, bác sĩ nói, con của họ... Không còn nữa.

Liên Hách Duy đi đến trước mặt Trịnh Nhặc, một tay tóm áo quát, "Cậu đã làm gì Hân Duy!" Anh đã rất cố gắng kiềm chế cơn giận dữ, nếu không cho dù ở bệnh viện anh cũng sẽ không khách khí với cậu ta.

"Hách Duy..." Ba mẹ Liên Hách Duy lúc này cũng vừa tới, Ân Tiệp bước nhanh về phía anh, giữ chặt anh ngăn anh ra tay với Trịnh Nhạc: "Trước nói cho mẹ biết, Hân Nhi thế nào rồi? Hả?" Lòng bà nóng như lửa đốt.

"Mẹ hỏi cậu ta đi!" Liên Hách Duy buông tay, ngữ điệu lạnh lùng.
"Xin lỗi mẹ... Đứa bé... Không giữ được..." Trịnh Nhạc vô cùng đau đớn, mặc dù anh không yêu Liên Hân Duy, nhưng anh vẫn thật lòng yêu thương đứa trẻ này.

"Chuyện đó... Sao có thể..." Liên Thắng không thể tin được, làm sao có thể... Hôm qua ông mới gặp Hân Nhi, con bé và đứa trẻ đều rất tốt...

Tin tức này làm Ân Tiệp gần như muốn ngất xỉu, hai chân bà mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ.

"Mẹ..." Liên Hách Duy kịp thời ôm lấy bà, Cố An Mạt bên cạnh lập tức đi tới giúp anh đỡ Ân Tiệp, "Anh để dì ngồi xuống đã."

Ân Tiệp không còn tâm trí để ý cô gái bên cạnh là ai, nhưng hơn nửa đêm lại cùng Liên Hách Duy tới bệnh viện, mối quan hệ với anh ắt hẳn rất thân thiết.

"Sao có thể như vậy... Hôm qua Hân Nhi còn nói kiểm tra phụ sản tình hình đều tốt mà..." Ân Tiệp rốt cục không nhịn được khóc nấc lên, bà thật sự rất đau lòng.

"Mấy người ai là người nhà của Liên Hân Duy? Cô ấy tỉnh rồi, có thể vào thăm, nhưng hạn chế nhiều người vào." Y tá từ trong phòng bệnh đi ra, người nhà bên ngoài khá đông nên cần nhắc nhở.

"Được được..." Ân Tiệp miễn cưỡng đứng lên, Liên Thắng đi tới đỡ bà, cùng vào phòng bệnh.

Liên Hách Duy liếc nhìn Trịnh Nhạc, ngữ điệu lạnh lùng nói: "Cậu hẳn nên đi vào."

Trịnh Nhạc lại do dự, nếu không phải tại anh, đứa bé sẽ không... Anh đứng thẳng lên, vừa định bước đi, chợt nghe trong phòng bệnh truyền ra tiếng khóc nức nở của Liên Hân Duy.

Cô không ngừng gào khóc, lời nói cuối cùng khiến cả ba người ngoài cửa đều ngẩn ra.

Cố An Mạt kinh ngạc che miệng lại, nháy mắt nước mắt rơi xuống.

Liên Hách Duy nhíu mày, kéo mạnh cô vào lòng, cực lực an ủi cô: "An Mạt... Không liên quan gì đến em hết..."

Liên Hân Duy nói, con của cô ấy bị Trịnh Nhạc và CốAn Mạt hại chết... Họ là hung thủ giết người...

Chương 43: Muốn chia tay ư?

Cố An Mạt quá mức im lặng làm Liên Hách Duy cảm thấy bất an, về nhà, đóng cửa lại, cuối cùng anh không chịu được, kéo cô vào trong lòng.

Cô từ từ nhắm hai mắt lại, tâm trạng rối bời khiến cô vô cùng khó chịu.

"Em đừng tự trách mình, An Mạt, đây là chuyện ngoài ý muốn." Anh vỗ về lưng cô, dịu dàng trấn an.

Sau khi Liên Hân Duy gào khóc trong bệnh viện, Trịnh Nhạc cũng nói với hai người nguyên nhân họ cãi nhau. Liên Hách Duy hiểu, Trịnh Nhạc dù có sai, nhưng chuyện đó xảy ra quả thực không ai mong muốn.

"Em không nên gặp anh ấy..." Cố An Mạt bắt đầu khóc, cô không nên nói chuyện với anh ta, cô nên lập tức quay đi luôn.

"An Mạt..." Liên Hách Duy cảm thấy đau lòng, "Đừng khóc được không?" Anh đã từng thề, sẽ không để cô phải khóc.

"Làm sao bây giờ Hách Duy... Chúng ta... Nên làm thế nào?" Cô nức nở, hai vai run rẩy không ngừng, thật sự bất lực.

Liên Hách Duy kéo ra chút khoảng cách, dùng ánh mắt đau đớn nhìn thẳng vào mắt cô: "Muốn chia tay với anh ư?"

Cố An Mạt nghe vậy khóc càng dữ dội, cô không chút nghĩ ngợi liên tục lắc đầu, lại dụi vào trong lòng anh, "... Em không có ý, ý này... Em không thể rời xa anh..."

Cô nghẹn ngào nói hết lời, ý tứ rất rõ ràng minh bạch, cô chưa bao giờ nghĩ tới chuyện chia tay anh.

Liên Hách Duy ôm chặt lấy cô, nhanh chóng bắt lấy môi cô, ra sức hôn mút. Anh hôn như muốn cắn nát môi cô, luôn luôn dịu dàng, đây là lần đầu tiên anh hôn cô thô bạo như vậy."Ưm..." Cố An Mạt chưa kịp cảm nhận đau đớn từ cánh môi, đầu lưỡi anh đã bá đạo xông vào trong miệng cô, điên cuồng càn quét khắp ngóc ngách, anh hôn càng sâu, đầu lưỡi gần như đi sâu vào cổ họng cô.

Nhưng vẫn không đủ, vẫn chưa đủ.

Khoảnh khắc tiếp theo, lưng cô dán vào bức tường phía sau, Liên Hách Duy một tay ôm lấy mông cô, một tay cởi áo khoác trên người cô, rồi đến áo sơmi, nút áo rơi vương vãi đầy đất.

Anh vùi đầu trước ngực cô, dọc xương quai xanh xuống đến da thịt mềm mại đều in dấu hôn của anh, càng hôn càng sâu, từ hôn thành gặm cắn.

"Ư a... Hách Duy... A..." Cố An Mạt hơi nhíu mày, cách thức hoan ái quá mãnh liệt khiến cô có phần khó tiếp nhận, trước ngực những nơi bị anh hôn nóng rực như lửa đốt, vừa nóng vừa đau.

Anh ôm cô đi về phía sô-pha gần đó, một đằng liên tục hôn cô một đằng đè cô xuống sô-pha, vươn tay vào dưới váy cô, cởi cả tất chân và quần lót ra. Đồng thời, anh cũng cởi quần áo của mình.
Xoay người dứt khoát, Liên Hách Duy để Cố An Mạt dạng chân ngồi lên người anh, điều chỉnh tư thế một chút, anh lập tức vùi mình vào miền ấm áp dịu dàng nơi cô.

"A ——!" Theo sự xâm nhập, cô không thể không nâng cao mông, càng khiến cho vật nam tính đi vào càng sâu hơn.

Không đợi tiến vào toàn bộ, Liên Hách Duy lập tức đưa đẩy, đỡ lấy eo cô, ra vào liên tục. Nộn thịt mềm bên trong cùng không chút khách khí há miệng hút chặt lấy vật to lớn phía trước, ra sức kéo mút.

"A a... Hách Duy... Chậm một chút... A..." Nơi thịt non mềm nhất bị bá đạo xâm chiếm, ngoại trừ sung sướng Cố An Mạt còn cảm thấy hơi đau nhức. Bởi vì vật nam tính cắm vào quá sâu, hoa môi phải mở to, đau như bị xé rách. Mà hoa huy*t bị anh tùy tiện chiếm đoạt, là bị vật cứng rắn đụng đau, đâm chọc khắp nơi như vậy, cường độ mãnh liệt như vậy, không thể không đau.

"An Mạt... Chúng ta sẽ không chia lìa..." Anh kéo đầu cô xuống, thân mật hôn môi. Phần thân dưới càng lúc càng phồng lên một lần lại một lần được bao bọc trong những nếp thịt mềm mại, không có lấy một khe hở. Hai cơ thể kết hợp chặt chẽ dường như cũng là minh chứng, họ sẽ không tách rời.

"... Ưm..." Trên lông mi dính nước mắt, Cố An Mạt chuyên chú đáp lại nụ hôn của anh. Cơ thể theo sự ra vào của anh mà nhấp nhô lên xuống, cặp mông mượt mà nâng lên mỗi khi bị chọc tới đỉnh, lúc rút ra lại đâm sâu vào tạo thành va chạm mãnh liệt, sau đó từ từ hạ xuống. Cách thức giao hoan cứ liên tục như vậy, đến tận khi cô phải cầu xin tha thứ, "A ——! Hách Duy... Nhẹ chút... A..."

Nộn thịt mẫn cảm trở thành mục tiêu bị công kích, vật nam tính để ở đó, tỉ mỉ ma sát, đợi khi đã thích ứng với tiết tấu, lại mạnh mẽ đâm vào, một lần lại một lần, hoàn toàn không cho cô có cơ hội hít thở.

"Ô... A a... Hách Duy... Em thật sự không chịu được..." Cơ thể mềm mại đang chịu đựng sự xoa dịu khủng khiếp, Cố An Mạt không biết vì sao lại khóc, không phải khó chịu, mà là cảm giác này quá mức dữ dội.

Liên Hách Duy ôm lấy cơ thể mềm mịn của cô, không rời khỏi cô, để cô quỳ ghé trên sô-pha, cánh tay dài vòng qua bụng nắm vùng thắt lưng cô, đi vào hoa huy*t cô từ phía sau.

Cố An Mạt chỉ nhớ rõ đêm nay Liên Hách Duy hết sứcđiên cuồng muốn cô, cơ thể hai người không tách rời, giữa trận cô ngất xỉu hailần, lần nào tỉnh lại cũng vẫn thấy anh đang rong ruổi trong cơ thể mình...

Chương 44: Dỗ em vào giấc ngủ

Lúc Cố An Mạt tỉnh lại đã quá giờ vào làm, người đàn ông nằm bên cạnh vẫn còn đang ngủ, chau mày, ôm cô rất chặt.

Những lời cô nói tối qua, có lẽ đã khiến anh cảm thấy bất an. Cô vươn tay, vuốt nhẹ giữa hai hàng lông mày anh.

Liên Hách Duy chậm rãi mở mắt, bắt lấy bàn tay nhỏ bé của cô để trước miệng gặm gặm, "Em ngủ ngon không?"

Giọng điệu dịu dàng cưng chiều khiến trái tim Cố An Mạt tan chảy: "Còn anh?"

"Có làm em đau không?" Anh áp đầu cô vào ngực mình, khẽ hỏi bên tai cô. Đây là lần đầu tiên anh muốn cô đến mất kiểm soát như vậy, không hề tiết chế.

Cô lắc đầu, "Em cũng không muốn rời xa anh." Giọng nói nhẹ nhàng đầy kiên định.

Anh hôn lên đỉnh đầu cô, "Để anh xem..." Dứt lời, tay anh với xuống giữa hai chân cô, hơi dùng sức, tách hai chân cô ra.

"... Không cần... Thật sự không đau mà..." Khuông mặt Cố An Mạt đỏ ửng, cô cũng vươn tay định ngăn anh lại.

"An Mạt ngoan, anh chỉ nhìn chút thôi..." Anh quả thực không có ý đồ gì khác, chỉ là muốn xác nhận mình có làm cô bị đau không.

Cô... Thật sự không có cách nào từ chối anh. Chỉ đành để mặc anh tiếp tục tách chân cô ra, sau đó thẹn thùng xem anh cúi đầu nhìn chăm chú nơi riêng tư của mình.

Liên Hách Duy nhìn hoa môi, màu đỏ tươi, quả nhiên đã sưng lên. Tự nhiên duỗi tay qua, xoa nhẹ xung quanh chỗ đó.

"Ư hừ... Hách Duy..." Chỉ sự đụng chạm nhỏ đã khiến cô kẹp chặt hai chân theo bản năng, cũng không nghĩ rằng hai cánh hoa đã vội ngậm lấy đầu ngón tay anh.

"Ưm a..." Cô không chịu được khẽ rên rỉ, cơ thể cực kỳ mẫn cảm, giữa hai chân lại chảy ra mật dịch ẩm ướt."An Mạt..." Anh bất đắc dĩ bật cười, vốn thầm nghĩ giúp cô mát xa một chút, kết quả cô lại dành cho anh phản ứng chân thật đáng yêu như vậy.

"... Hách Duy, cho em..." Cô cọ cọ cái đầu nhỏ vào ngực anh, chỉ cảm thấy ngứa ngáy, dưới thân trống rỗng khó chịu.

"Em chịu được không?" Làm sao anh có thể từ chối một yêu cầu tuyệt vời như vậy, chỉ là lo cơ thể cô không chịu nổi.

"... Có thể... A... A..." Vừa dứt lời, dưới thân đã được lấp đầy bởi vật nam tính to lớn, Cố An Mạt không ngừng rên rỉ, tự giác quấn hai chân quanh thắt lưng anh.

"An Mạt, bên trong em rất ẩm ướt..." Anh thì thầm những lời tình thú bên tai cô. Trải qua một đêm, trong hoa huy*t vẫn còn ướt át, giúp anh đẩy vào rút ra dễ dàng, nhưng anh không còn thô bạo như tối qua, mà nhẹ nhàng đâm sâu vào.

"A... A..." Anh dịu dàng ra vào làm tiếng rên rỉ của cô cũng thay đổi, tốc độ vừa phải khiến cô không do dự đong đưa cơ thể theo anh, vùng eo và bụng cũng dần dần co lại.

Những nếp thịt bên trong hoa huy*t đều bị ma sát, hút chặt hơn, bắt đầu mút mạnh lấy vật nam tính.
Bị siết chặt làm Liên Hách Duy phải tăng thêm lực, một lần không thể vào quá sâu, mà cần hai ba, thậm chí là ba bốn lần. Dần dần, hoa huy*t không đủ thỏa mãn, không đợi anh đâm vào sâu trong hoa huy*t, Cố An Mạt đã chủ động đưa người sát lại gần anh, buộc vật to lớn của anh đâm sâu vào tận cùng hoa huy*t.

"A... Hách Duy... Chỗ đó... Anh vào..." Chỉ là vẫn không đủ, cô không chịu được cầu xin anh, tay chân quấn chặt lấy anh, còn cảm thấy hai cơ thể chưa đủ áp sát.

"Vật nhỏ tham lam..." Anh hài lòng nhếch môi, trìu mến rải những nụ hôn xuống trán cô. Sau vài nhịp đâm nhẹ nhàng, anh rướn mạnh hông về phía trước, chạm đến tận cửa tử cung, tiếp tục chọc lên xuống nhiều lần.

"A a ——!" Chính là nơi đó, vừa chạm vào là không ngừng bủn rủn, làm cô sung sướng khó kìm nén.

Bé con trong lòng thỏa mãn, anh cũng không đòi hỏi nhiều, sau đôi lần ra vào anh giải phóng toàn bộ dục vọng của mình vào sâu bên trong cô.

"Hôm nay xin nghỉ, em ngủ tiếp nhé?" Liên Hách Duy hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, kéo chăn bao bọc lấy cô.

"Ừm..." Cô ngoan ngoãn đáp lời, bàn tay nhỏ ở ngoài chăn nắm ống tay áo anh, "Anh nằm với em..." Nhỏ giọng yêu cầu.

"Muốn anh kể chuyện cổ tích cho bảo bối An Mạt nhà chúng ta không?" Anh vuốt ve trán cô, ánh mắt và ngữ điệu đều vô cùng cưng chiều.

Cố An Mạt bị anh chọc cười, "Được..."

"Vậy kể chuyện Công chúa Bạch Tuyết nhé?" Anh kiên nhẫn dựa vào trí nhớ mơ hồ của mình kể lại câu chuyện về công chúa Bạch Tuyết mà anh biết cho cô nghe.

Hô hấp của cô dần dần ổn định, xác định cô đã ngủ say, Liên Hách Duy mới thu lại nụ cười trên mặt.

Anh còn phải làm một số việc.

Chương 45: Khó hòa hợp

"Hân Nhi, nghe lời mẹ, ăn một chút đi." Ân Tiệp bưng bát súp gà vừa được hầm nhừ trong tay, nhưng Liên Hân Duy nhất định không chịu ăn miếng nào.

"Mẹ, Trịnh Nhạc đâu?" Một Liên Hân Duy điên dại tối qua dường như đã thay đổi thành một người khác, hôm nay cô bình tĩnh đến đáng sợ.

"... A Nhạc vừa mới đi." Liên Hân Duy không chịu gặp anh, anh vẫn đứng đợi ngoài cửa. Ân Tiệp khẽ thở dài, rõ ràng đều là những đứa trẻ ngoan ngoãn, tại sao lại đi đến cục diện ngày hôm nay?

Liên Hân Duy cười khẩy, vừa là chồng vừa là cha đứa bé, vậy mà anh chưa gặp mặt cô đã bỏ đi.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Liên Hách Duy mang theo chút đồ bổ đi vào. Anh đi đến bên cạnh mẹ, "Mẹ, mẹ về nhà nghỉ ngơi trước đi, ở đây có con rồi."

"... Được, trưa mẹ lại mang cơm đến." Muốn để hai chị em có thời gian tâm sự với nhau, Ân Tiệp đặt bình nước nóng trong tay lên bàn, dặn dò: "Đợi lát nữa lấy cho Hân Nhi uống."

Sau đó Ân Tiệp kéo Liên Hách Duy ra một góc, thì thầm rất nhỏ: "Buổi tối về nhà một chuyến, ông nội tìm con, con phải về, biết chưa?" Vẻ mặt bà vô cùng nghiêm túc, lần nào cũng quan trọng hóa vấn đề.

Liên Hách Duy nhíu mày, trực giác mách bảo anh có lẽ không phải chuyện tốt gì: "... Con biết rồi, mẹ đi đường cẩn thận."

Tiễn Ân Tiệp về, lúc quay lại phòng bệnh sắc mặt anh đã lạnh đi vài phần.
"Cậu cũng về đi, tôi đang mệt lắm." Liên Hân Duy lại nằm xuống, không muốn cùng anh nói chuyện.

"Trịnh Nhạc tạm thời bị đình chỉ công việc." Liên Hách Duy chậm rãi lên tiếng.

Người nằm trên giường bả vai giật giật, không đáp lại anh.

"Đêm đó hai người cãi nhau, cậu ta nghỉ ngơi không đủ, cảm xúc cũng không tốt, trong ca phẫu thuật đã mắc sai sót." Anh vẫn từ tốn kể, không thèm để ý Liên Hân Duy có phản ứng hay không.

Cuối cùng, Liên Hân Duy vẫn ngồi dậy, sốt sắng hỏi: "Bệnh nhân có nguy hiểm đến tính mạng không?"

"Cứu được rồi." Liên Hách Duy từng bước đến gần cô, "Hân Duy, Trịnh Nhạc không yêu chị, chị biết điều đó. Ngay cả khi cậu ta không yêu chị, chị cũng chấp nhận, thậm chí vẫn muốn kết hôn với cậu ta. Nhưng hiện giờ, chị lại truy cứu chuyện cậu ta không yêu chị, chị thấy đó là lỗi của cậu ta sao?"Đôi môi Liên Hân Duy run run, "Vậy ý cậu đều là lỗi của tôi? Tôi biết anh ấy không yêu tôi, nhưng không có nghĩa là anh ấy có thể đi tìm Cố An Mạt!"

Liên Hách Duy nhắm mắt, biểu cảm bất đắc dĩ: "Chị đã bao giờ cho Trịnh Nhạc cơ hội giải thích? Ngoại trừ cãi vã, hai người có từng nói chuyện thẳng thắn với nhau? Hân Duy, không phải tôi bênh vực Trịnh Nhạc, nhưng chị có thực sự cố gắng để hòa hợp với cậu ta?"

Sắc mặt Liên Hân Duy trắng bệch, cô không thể phản bác. Từ lúc kết hôn tới nay, cô và Trịnh Nhạc gần như ngày nào cũng cãi cọ, có lúc nào nói chuyện thẳng thắn?

"Hân Duy, yêu nhau dễ sống cùng nhau mới khó, đạo lý này không phải chị không hiểu. Chuyện đứa bé, không có bất kì ai mong muốn nó xảy ra, lại càng không nên đổ trách nhiệm lên người khác." Lời nói đó của Liên Hân Duy thật sự gây tổn thương, người chịu tổn thương là vô tội.

"Nói qua nói lại, cậu cũng chỉ đến để nói đỡ cho Cố An Mạt? Hách Duy, tôi mới là chị cậu!" Cảm xúc của cô bắt đầu kích động. Vì sao tất cả mọi người đều bảo vệ Cố An Mạt?!

"Nếu chị vẫn nghĩ vậy, thì chị sẽ mất đi càng nhiều thứ." Quả thực anh đến vì Cố An Mạt, nhưng mục đích cuối cùng của anh là hy vọng Liên Hân Duy không làm tổn thương bản thân thêm lần nữa.

"Khỏi cần cậu dạy đời! Người mất con là tôi!" Liên Hân Duy cũng không cảm kích, đối với cô để mất đứa bé đã là một cú sốc quá lớn, cô không nghe lọt tai mấy cái đạo lý sáo rỗng đó nữa.

Liên Hách Duy thở dài, không còn gì để nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau