CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Tin tưởng lẫn nhau

"Anh biết em sẽ đến tìm anh, An Mạt." Trịnh Nhạc nhìn Cố An Mạt ngồi đối diện, đã lâu không gặp, cô vẫn điềm tĩnh, xinh đẹp như trước đây, khiến anh cảm thấy dường như tất cả đều chưa từng thay đổi.

Cố An Mạt khẽ nói: "Trịnh Nhạc, em và anh đã không còn bất cứ quan hệ gì, chuyện của người nhà em không cần anh quan tâm."

"An Mạt, anh chỉ hy vọng có thể giúp em phần nào đó." Anh thừa nhận, dùng cách này cũng là muốn buộc Cố An Mạt tới gặp anh một lần.

"Đừng, Trịnh Nhạc, chúng ta đã chia tay, anh không cần làm bất cứ chuyện gì cho em hết." Anh thật sự không hiểu ư? Hiện giờ cái anh gọi là làm vì cô, đều trở thành gánh nặng của cô.

"Vậy nên, để Liên Hách Duy làm cho em?" Trịnh Nhạc cười khẩy, anh tuyệt đối chưa từng nghĩ tới, cô và Liên Hách Duy lại ở bên nhau.

Không bất ngờ khi anh đã biết, "Chuyện đó không liên quan gì đến anh." Cố An Mạt lạnh lùng nói.

"An Mạt!" Thái độ lạnh nhạt của cô khiến Trịnh Nhạc tức giận, "Em có biết mối quan hệ hiện tại giữa chúng ta nực cười thế nào không? Anh và chị cậu ta..." Nói tới đây, anh đột nhiên ngừng lại.

"Em biết, anh kết hôn với chị anh ấy." Giọng điệu và thái độ vô cùng bình thản, đối với Cố An Mạt, cái gọi là mối quan hệ phức tạp kia không quan trọng. Quan trọng nhất, là cô yêu người ấy, người tên Liên Hách Duy.

"Em cho rằng gia đình cậu ta sẽ đồng ý mối quan hệ nực cười đó sao? An Mạt, em có biết ông nội Liên Hách Duy là người thế nào không? Trước kia ông ta là trung tướng quân đội, quân hàm còn cao hơn ông nội anh. Họ được bồi dưỡng dưới những giáo điều nghiêm khắc của quân đội, thậm chí cha của Liên Hách Duy là Phó giám đốc sở cảnh sát cũng không thể chống lại ông nội cậu ta. Mẹ Liên Hách Duy là thiên kim danh môn, Liên Hân Duy làm việc trong cơ quan chính phủ quan trọng, sự hiển hách của gia đình họ không thể đong đếm bằng tiền bạc. Ngay cả khi không có mối quan hệ vô lý này, với tính cách chuyên quyền gia trưởng của ông nội cậu ta, cũng sẽ không để một cô gái có gia cảnh bình thường bước vào cửa nhà họ." Trịnh Nhạc thở dài, "An Mạt, anh không muốn em lại chịu tổn thương."

Cố An Mạt có từng nghe về gia cảnh của Liên Hách Duy, nhưng những gì Trịnh Nhạc vừa nói cô không hoàn toàn biết hết, quả thực ít nhiều làm cô có chút bất ngờ. Nhưng, cô tin tưởng Liên Hách Duy. Có khó khăn nào hơn so với việc không thể ở bên anh?

Cô mỉm cười kiên định, "Em tin anh ấy." Cô đứng lên chuẩn bị rời đi, "Trịnh Nhạc, anh hẳn nên lo lắng vợ mình sẽ bị tổn thương. Còn tiền của cô, gia đình em sẽ nhanh chóng trả lại cho anh." Trịnh Nhạc ôm mặt, anh cũng hiểu câu nói cuối cùng kia của mình thật sự buồn cười. Rõ ràng anh mới là kẻ gây ra tổn thương cho cô, dựa vào đâu mà nói không muốn cô chịu thương tổn?

Cố An Mạt mang tâm sự nặng nề về nhà, cô suy nghĩ... Chuyện này rốt cuộc có nên nói với Hách Duy không?

Nằm trên giường trằn trọc một hồi, đến khi người đàn ông bên cạnh ôm chặt cô vào lòng, giọng nói trầm ấm của Liên Hách Duy dừng bên tai cô: "An Mạt, không quen giường ư?"

Đây là đêm đầu tiên An Mạt chuyển đến nhà anh, anh sợ cô lạ giường.

Cố An Mạt vùi vùi vào ngực anh, lắc đầu: "Không có... Em làm anh thức giấc à?"
Anh hôn nhẹ lên trán cô, dịu dàng nói: "Sao vậy?" Lúc ăn tối thấy cô cứ muốn nói rồi lại thôi.

"... Hách Duy, em..." Haizz, Cố An Mạt thở dài, việc này... Thật sự khó mở lời mà.

"An Mạt, bất luận chuyện gì của em anh đều hy vọng mình là người đầu tiên được biết." Liên Hách Duy nhìn sâu vào cô, ánh mắt thâm tình đầy chân thành.

"Cô ruột em... Mượn tiền Trịnh Nhạc, để đưa em họ em xuất ngoại." Nguyên nhân kết quả Liên Hách Duy đều đã biết, vậy nên cô chỉ nói trọng điểm.

Anh suy nghĩ hồi lâu, sau đó cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, "An Mạt, cảm ơn em đã thẳng thắn nói cho anh biết, chuyện này cứ để anh xử lý."

Cố An Mạt đưa tay vuốt ve gương mặt anh, những ngón tay lưu luyến lang thang trên mặt anh, "Hách Duy, em đã do dự. Nói với anh, mối quan hệ của chúng ta lại dính dáng đến tiền bạc, anh cũng biết, em không thích như vậy. Nhưng nếu không nói với anh... Em không thể thuyết phục bản thân mình không nói cho anh." Cô không muốn giấu diếm anh bất cứ điều gì.

Liên Hách Duy cười đến đắc ý kiêu ngạo, lời này của Cố An Mạt hoàn toàn là một lời thú nhận trá hình. Anh lại tiếp tục bắt lấy môi cô, hôn mãnh liệt, thời khắc đầu lưỡi hai người chạm nhau, anh lập tức cuốn lấy lưỡi cô vào trong miệng mình, mút mát, trêu đùa.

Thoáng buông môi cô ra, rơi vào mắt anh là vẻ mặt phụ thuộc của cô, anh không nhịn được lại khẽ hôn hôn môi cô, "An Mạt, tiền bạc vô nghĩa vô vị hoàn toàn không đủ để ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta. Nó thậm chí còn không tính là một thử thách, tình yêu thuần túy đến từ lòng tin mà chúng ta dành cho nhau."

Lông mi Cố An Mạt khẽ run rẩy, nước mắt liền lã chã rơi xuống. Anh hiểu hết mọi suy nghĩ của cô, thậm chí còn sâu sắc hơn cả. Cô luôn lo sợ tình yêu thuần túy sẽ bị những thứ khác làm ô nhiễm, lại chưa từng nghĩ tới, thì ra, dễ bị chi phối nhất lại chính là bản thân mình.

Chỉ cần hai người đủ yêu nhau, đủ tin tưởng, đoạntình cảm này sẽ không thể tồn tại bất kể tạp chất gì.

Chương 37: Tuyệt đối cưng chiều (1)

Cố An Mạt lúc này không muốn kìm nén rung động trong lòng nữa, nâng mặt Liên Hách Duy, chủ động dâng lên bờ môi xinh.

Anh chỉ ngơ ngác vài giây, lập tức nắm lấy eo thon nhỏ nhẹ nhàng nhấm nháp ngọt ngào cô mang tới. Đôi môi anh đào nhỏ nhắn dễ dàng bị mút toàn bộ vào trong miệng anh, cướp đoạt nước bọt như mật của cô, rồi cuộn lấy lưỡi cô cùng dây dưa.

"Ưm..." Ngay cả khi đã quen với nụ hôn của anh, nhưng mỗi lần hôn anh vẫn khiến cô chìm đắm trong nụ hôn của mình. Hôn là một trong những cách thể hiện tình yêu trực tiếp nhất, cuối cùng cô đã hiểu vì sao anh lại thích hôn cô như vậy.

Cơ thể cũng chủ động sát lại gần Liên Hách Duy, Cố An Mạt run run vươn hai tay, cởi áo anh.

Trong đôi mắt đen tuyền của Liên Hách Duy toàn bộ đều là biểu cảm đỏ mặt thẹn thùng của cô, sau đó anh nghe thấy cô dịu dàng nói: "Hách Duy... Anh nhắm mắt lại..." Không chút do dự, anh nhắm mắt theo lời cô.

Nếu anh nhìn cô, có thể cô sẽ không đủ dũng khí để làm vậy ——

Cánh môi mềm ấm áp lên cổ anh, hôn từ hai bên xuống đến hầu kết. Nụ hôn của cô trúc trắc, nhưng đủ để làm cho người đàn ông cô yêu phát điên, hầu kết thỉnh thoảng chuyển động, cô đuổi theo nó khắp nơi hôn mút.

Đây là lần đầu tiên Cố An Mạt chủ động, cô hoàn toàn không có kỹ thuật, chỉ là học theo anh như lúc anh làm với cô, thêm cả bản năng. Cô không biết những người phụ nữ khác có làm vậy hay không, nhưng cho dù ngượng ngùng cô cũng không thể không thừa nhận, khi bạn thực sự yêu một ai đó, bạn sẽ muốn người ấy.

Tiếng hít thở ồ ồ, lồng ngực phập phồng dữ dội cho thấy Liên Hách Duy đã động tình, ngay cả khi cô không làm gì, anh cũng đã điên cuồng vì cô, huống chi còn là do cô chủ động! Khéo léo hôn dọc từ cổ xuống phía dưới, hai điểm trước ngực anh trở thành mục tiêu của cô. Cô há miệng ngậm vào một bên, giống như viên kẹo, liếm, mút.

"Grư..." Một tiếng gầm nhẹ đầy kìm nén, nơi nào đó ở phía dưới đang cương lên với tốc độ anh không thể tưởng tượng được.

Vòng ôm chặt hơn khiến Cố An Mạt phát hiện ra những thay đổi từ cơ thể anh, bàn tay nhỏ của cô chậm chạp mò dần xuống, cởi quần ngủ của anh. Sau một thoáng chần chừ, cô đỏ mặt từ từ nhắm hai mắt cởi nốt quần lót của anh.

"An Mạt..." Hô hấp vô cùng bất ổn, nhưng Liên Hách Duy vẫn đưa tay ra muốn ngăn cô lại, cô làm đã đủ nhiều rồi.

Cô gái vẫn cố chấp tiếp tục, bàn tay nhỏ bé quả quyết cầm lấy vật nam tính của anh. To, nóng là cảm giác trực tiếp nhất của cô. Cô nắm chặt tay, dường như lấy hết dũng khí, bắt đầu dùng sức vuốt ve lên xuống. "Hí..." Liên Hách Duy hít mạnh một hơi, cảm xúc tê dại khiến anh toàn thân căng cứng. Trên hai mắt nhắm chặt là hàng mi run rẩy, đối với anh, cô gái anh yêu vì anh mà làm vậy là phần thưởng cao quý nhất, song cũng là một loại dày vò nhất.

Cố An Mạt tiếp tục đốt lửa trên người anh, rải những nụ hôn nhỏ phía nửa người trên, dường như chỗ nào cũng được cô hôn qua. Còn bên dưới, bàn tay nhỏ bé của cô càng lúc càng siết chặt lấy vật to lớn dường như đã quá khổ.

Cô thong thả di đầu ngón tay theo những đường gân xanh nổi lên, những đường gân dần rõ rệt hơn dưới bàn tay cô. Cô lại tiếp tục vuốt ve, khi đầu ngón tay xẹt qua đỉnh chóp, một luồng dịch trắng đục ấm nóng phun ra tay cô.

Liên Hách Duy tùy tiện lấy áo của mình ở bên cạnh, nắm tay cô, lau đi chất lỏng dinh dính trong lòng bàn tay cô. Anh hôn lên mu bàn tay cô, giọng điệu cưng chiều đến tận cùng: "Đồ ngốc..."

Cô vùi gương mặt đỏ bừng vào lồng ngực anh, vô cùng xấu hổ, "... Em, làm không được tốt..."

Một nụ hôn cưng chiều hạ xuống đỉnh đầu cô, giọng nói trầm ấm của anh vấn vít trên đỉnh đầu cô: "Đồ ngốc, không có gì tốt hơn thế này." Đơn giản vì đó là em.

Người đàn ông luồn tay vào trong áo ngủ của cô, vuốt ve vòng eo xinh đẹp, sau đó kéo quần ngủ và quần lót của cô xuống.

Giờ tới lượt anh, mang đến cho cô sự cưng chiều tuyệt đối.

Chương 38: Tuyệt đối cưng chiều (2)

Liên Hách Duy đè cô dưới thân, vật nam tính to lớn cương cứng chen vào phần da thịt mềm mịn giữa hai chân cô, trêu đùa trước cửa huyệt. Bàn tay lẻn vào trong áo ngủ, trực tiếp ôm lấy tuyết nhũ không có nội y che chắn.

"Ưm a..." Cả người Cố An Mạt run rẩy, một cử chỉ đùa bỡn nhỏ cũng đủ để cơ thể vốn đã động tình của cô xao động không thôi, ngứa ngáy như bị kiến cắn khiến cô không nhịn nổi, "Hách Duy... Đừng làm vậy..."

Mật dịch tràn ra từ giữa hoa môi dần dần nhiều lên, thấm ướt đỉnh vật, dịch nhầy trơn dính cũng giúp anh ra vào dễ dàng hơn, chỉ cần hơi dùng sức, toàn bộ phần đầu sẽ bị hoa môi ngậm lấy.

"A..." Hai chân khép lại, nhưng không làm vật nam tính ở giữa đi vào nửa phần, cô có chút tủi thân làm nũng: "Hách Duy... Đừng giày vò em..."

Anh cúi đầu hôn lên mắt cô, giọng nói trầm ổn hòa lẫn với hơi thở hỗn loạn: "Chưa được An Mạt, sẽ làm đau em." Cô còn chưa đủ ướt át.

"Ô... Hách Duy, cho em..." Cô thút thít bằng giọng mũi, vòng tay ôm lấy gáy anh, mềm yếu cầu xin anh.

Cô chủ động đòi hỏi như vậy khiến sợi dây lý trí của Liên Hách Duy cuối cùng cũng đứt phựt, tay nâng eo cô, anh hạ người xuống rồi rướn mạnh về phía trước, vật nam tính nháy mắt đâm xuyên vào.
"A a ——!" Bên trong hoa huy*t không đủ ướt át, hậu quả khi vật cứng rắn kia xông vào là cơn đau tê liệt như bị xé rách. Cố An Mạt mở hai tay ra, vòng dưới nách anh, đặt lên tấm lưng rộng của anh, đầu ngón tay trắng bệch ghì chặt lấy lưng anh.

Cô nhíu mày khiến Liên Hách Duy đau lòng khẽ hôn lên, dùng đầu lưỡi liếm liếm nếp nhăn đó. Bên trong hoa huy*t mút chặt lấy vật nam tính, mỗi lần đẩy vào rút ra lại chạm vào hạt trân châu nhỏ ở giữa.

"A a... Hách Duy..." Cảm xúc tê dại bao trùm cả trí óc và cơ thể làm Cố An Mạt không ngừng run rẩy. Hạt trân châu đó là nơi không thể chịu nổi trêu chọc, bình thường chỉ lấy ngón tay đùa vài cái đã khiến cô sụp đổ, huống chi lần này anh đều cố tình ma sát vào chỗ đó.

"Ngoan, An Mạt, như vậy em mới có thể dễ chịu hơn chút..." Đúng như anh nghĩ, hạt trân châu mẫn cảm liên tục bị tấn công xuất ra từng đợt mật dịch, chảy xuống dưới, làm ướt toàn bộ hoa huy*t.
Liên Hách Duy ôm lấy Cố An Mạt, ghì nửa người trên của cô vào trong ngực, sau đó đột nhiên cật lực ra vào.

"A ——! A a... Hách Duy..." Ngoại trừ ôm chặt anh, cô không còn cách nào khác. Mật huyệt non mềm mặc cho người đàn ông mạnh mẽ va chạm, hoa huy*t ướt đẫm giúp anh chạm tới sâu trong hoa tâm, cẩn thận chà xát từng nộn thịt mềm nơi đó.

"An Mạt... An Mạt... Bên trong em ấm quá..." Sự thoải mái khiến Liên Hách Duy không nhịn được đẩy nhanh tốc độ, dường như nhấp càng nhanh, trong hoa huy*t lại càng ẩm ướt, cũng thít lấy anh càng chặt.

"Aha... Nhanh quá..." Cơ thể Cố An Mạt sớm đã xụi lơ, may là được anh ôm siết vào trong ngực, nếu không cô căn bản không thể chống đỡ được tốc độ cực hạn làm cơ thể lắc lư run rẩy sung sướng như vậy.

Bàn tay anh thừa dịp tách rộng hai chân cô hơn, lúc rút vật nam tính ra, anh để ngón tay ở cửa hoa huy*t, khi đâm vào lần nữa, ngón tay và đỉnh vật cùng lúc chen vào.

"Không ——! Aha... A... Trướng quá..." Đôi mi thanh tú nhăn lại, toàn thân cứng đờ, trong tiếng gào thét dồn dập Cố An Mạt đạt đến cao trào cực hạn.

"An Mạt, đợi anh thêm một chút..." Anh dùnggiọng nói gợi cảm dịu dàng dụ dỗ, hiển nhiên anh vẫn chưa đủ. Vật nam tính tiếptục quấy phá trong mật huyệt đầy nước, khiến cho cô gái nằm dưới anh lên đỉnh lầnthứ hai.

Chương 39: Cãi vã không ngừng

"Đây là gói bảo hiểm được chuẩn bị cho em bé theo yêu cầu của cậu." Hứa Tinh đưa tài liệu cho Liên Hân Duy, "Có điều cậu có hơi lo xa quá không? Còn chưa được bốn tháng."

Nghĩ đến bảo bối trong bụng, trên mặt Liên Hân Duy ngập tràn nụ cười yêu thương, không thèm để ý tới lời trêu chọc của bạn thân.

"Hân Duy..." Hứa Tinh bỗng hạ thấp giọng, "Hai ngày trước, Hách Duy nhờ tớ xử lý nhanh giúp cậu ta khoản tiền một trăm vạn."

"Chuyện của nó tớ không xen vào." Giao dịch kinh doanh, trăm vạn tiền vào ra là bình thường.

"Nhưng mà... Số tiền này được chuyển đến tài khoản của chồng cậu." Là giám đốc điều hành ngân hàng, nhưng đồng thời cũng là bạn thân của Liên Hân Duy, Hứa Tinh đã cân nhắc rất lâu mới quyết định nói chuyện này với bạn mình.

"..." Liên Hân Duy nhíu mày, cô biết rõ mối quan hệ của hai người đó, tuyệt đối không vô duyên vô cớ lại dây dưa một số tiền lớn như vậy.

Trịnh Nhạc về đến nhà đã là hơn hai giờ sáng, anh không ngờ trong phòng vẫn còn sáng đèn. Liên Hân Duy nửa nằm trên sô-pha, thấy anh về lập tức ngồi dậy.

"Sao còn chưa ngủ?" Anh vừa đi vừa hỏi, không có ý định dừng lại.

Trong lòng Liên Hân Duy lạnh lẽo, cho dù cô đang mang thai con của hai người, anh cũng không thể quan tâm nhiều hơn một chút sao? "Em có chuyện muốn hỏi anh."

Câu nói lạnh nhạt của cô khiến Trịnh Nhạc chán nản nhíu mày, hôm nay anh có ba ca phẫu thuật, ca phẫu thuật vừa mới kết thúc kéo dài gần ba tiếng đồng hồ, anh thật sự không còn sức để cãi nhau với cô. "Ngày mai anh vẫn còn ca phẫu thuật, đợi xong xuôi hết rồi nói sau." Dứt lời, anh lập tức đi về phía phòng ngủ.

"Hôm nay em nhất định phải hỏi rõ!" Liên Hân Duy đứng lên, đi đến trước mặt anh, chắn lối đi của anh.Anh thở dài, "Vậy em nói đi."

"Tại sao Hách Duy chuyển tiền cho anh?" Cô hỏi thẳng vào vấn đề, kỳ thực ít nhiều cô cũng đã đoán được, khoản tiền này chắc chắn có liên quan đến Cố An Mạt.

"... Cậu ta trả lại cho anh." Thậm chí Liên Hách Duy còn tính cả lãi.

"Dựa vào mối quan hệ giữa anh và Hách Duy, anh sao có thể vay tiền cho nó? Hơn nữa nó cũng không cần." Ngữ điệu hùng hổ, đơn giản chỉ muốn ép anh phải nói thật.

"Hân Duy!" Trịnh Nhạc gầm nhẹ một tiếng, thấy cô đưa tay che bụng lùi về sau vài bước, anh mới hạ giọng: "... Truy cứu chuyện này có ý nghĩa gì?"
"Đúng vậy, đối với anh, em chẳng hề có ý nghĩa gì." Liên Hân Duy mỉm cười lạnh lùng, sau đó bật khóc.

"Hôm nay chúng ta đừng cãi nhau được không?" Anh thật sự quá mệt mỏi, từ khi kết hôn cùng cô tới nay, mỗi một ngày đều khiến anh cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

"Anh nghĩ có người vợ nào hy vọng suốt ngày cãi nhau với chồng mình không? Trịnh Nhạc, rốt cuộc anh còn giấu em bao nhiêu chuyện nữa?" Cô cũng rất mệt, nỗi xót xa đồng sàng dị mộng làm cô không thể cảm nhận được chút vui vẻ nào sau tân hôn.

Trịnh Nhạc đầu đau như muốn nổ tung, anh quyết định nhường một bước: "... Tiền là mượn giúp cô ruột của An Mạt, nhưng đó là chuyện trước khi chúng ta kết hôn, hơn nữa chuyện này cũng không liên quan gì đến An Mạt."

Liên Hân Duy nghe thấy, mỗi một câu nói của anh đều như bảo vệ Cố An Mạt, trái tim cô đau nhói, "Lại là Cố An Mạt... Ha... Trước khi kết hôn là vậy, sau khi kết hôn vẫn vậy, mỗi lần chúng ta khắc khẩu, đều là vì Cố An Mạt!"

"Anh và cô ấy đã không còn quan hệ gì! Em cũng đã biết trước sự tồn tại của cô ấy!" Anh không nhịn được lớn tiếng phản biện vài câu.

"Đó là lý do anh đổ hết sai lầm lên đầu em? Trịnh Nhạc, em nói cho anh biết, một cây làm chẳng nên non!" Liên Hân Duy bắt đầu trở nên điên cuồng, anh nói như thể anh không có lỗi gì vậy.

"... Anh đã đồng ý kết hôn, em muốn anh đều đáp ứng, anh không biết anh còn có thể làm gì hơn. Ngày mai anh còn ca phẫu thuật quan trọng, anh ngủ trước đây." Trịnh Nhạc thở dài một hơi, kiệt sức cả về tinh thần lẫn thể xác khiến anh đành chịu thua, anh không muốn lại cùng cô cãi nhau thêm nữa.

Liên Hân Duy nhìn anh đi vào thư phòng, nước mắt lại tràn mi. Từ khi họ kết hôn tới nay, thời gian anh ngủ tại thư phòng còn nhiều hơn cả ngủ ở phòng chính.

Cô chiếm được người đàn ông cô yêu, được cả hôn nhân, nhưng vì sao, lại không bao gồm hạnh phúc?

Chương 40: Say rượu gây chuyện

Trong phòng họp bệnh viện, bầu không khí nghiêm túc căng thẳng làm người ta có chút khó thở.

Trịnh Nhạc biểu cảm bình tĩnh, nhíu mày.

"Trịnh Nhạc, có lẽ cậu cũng nhận thức được tính nghiêm trọng của sự cố lần này, may mắn là bác sĩ mổ chính kịp thời phát hiện tình trạng của bệnh nhân, nếu không sẽ trở thành tai nạn chết người." Trưởng khoa Ngoại ngồi đối diện Trịnh Nhạc, đối với sai lầm này của anh cảm thấy vừa tức giận vừa thất vọng.

"... Tôi xin lỗi, đúng là lỗi của tôi." Giữa ca phẫu thuật, Trịnh Nhạc vì có chút phân tâm nên đã tiêm thuốc mê quá liều lượng, may mà kịp thời phát hiện, bệnh nhân mới không gặp trở ngại.

"Nếu trạng thái tinh thần không tốt, cậu đừng nên cố chấp vào kíp mổ." Nét mặt Trịnh Nhạc đầy vẻ mệt mỏi rõ rệt.

"Tôi xin chịu mọi hình thức kỷ luật." Tối qua anh chỉ ngủ chưa được hai tiếng, trước khi ra cửa lại nghe Liên Hân Duy châm chọc một hồi. Anh đã tạo thành thói quen tê liệt, nghĩ rằng bản thân có thể ứng phó được, chung quy anh vẫn là quá tự phụ.

"Trước mắt tạm thời đình chỉ công tác, hình thức xử phạt cụ thể tôi sẽ bàn bạc với viện trưởng." Trưởng khoa thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu.

Từ khi Trịnh Nhạc hành nghề bác sĩ tới nay, anh luôn không uống rượu. Chấp nhận bị đình chỉ công tác, sau khi từ bệnh viện ra anh lập tức tìm một quán rượu, nâng cốc hết lần này đến lần khác.

Từng nghe người ta nói rượu là một thứ tuyệt vời, có thể giúp người quên đi rất nhiều phiền não. Nhưng anh càng uống lại càng tỉnh, càng uống càng hối hận về những việc đốn mạt mình đã gây ra lúc trước.

Phản bội Cố An Mạt là sai lầm lớn nhất cuộc đời anh, nhất thời không chịu được cô đơn, đổi lấy hối hận cả đời, là sự báo ứng tàn nhẫn nhất.

Trịnh Nhạc đi đến dưới công ty Cố An Mạt, đã quá giờ tan tầm một lúc, anh vẫn chưa thấy cô xuống. Vì công việc bắt đầu vào guồng, lượng công việc của Cố An Mạt cũng nhiều hơn so với lúc trước, bởi muốn theo kịp tiến độ, gần đây cô mỗi ngày đều tăng ca.

Giờ cao điểm tan tầm đã qua, người trong thang máy không nhiều lắm. Cô vừa ra khỏi thang máy, ngay ở đại sảnh thưa thớt trông thấy một bóng dáng không xa lạ.

Nhíu mày đồng thời dừng bước, cô vẫn có chút kháng cự gặp anh một mình.

Vừa thấy người mình đang đợi, Trịnh Nhạc không chút do dự đi tới, anh nhìn chằm chằm gương mặt cô, khẽ gọi: "... An Mạt..."

Mùi rượu nồng nặc làm Cố An Mạt lui về sau một bước nhỏ, người không uống rượu như anh toàn thân lại đầy mùi rượu: "Có chuyện gì không?"

Động tác lùi về sau của cô khiến Trịnh Nhạc đau lòng, anh cũng không biết sao mình lại đến đây, chỉ là trong đầu không ngừng nghĩ về cô, "...Có thể cùng nhau ăn một bữa cơm không? Anh muốn nói..."
"Có chuyện gì anh nói luôn ở đây đi." Cô dứt khoát ngắt lời anh, cũng không có nhu cầu ăn uống.

"... An Mạt!" Anh bước từng bước đến gần cô, bàn tay to bắt lấy cổ tay cô, "Chỉ cần một lúc là tốt rồi." Hôm nay là một ngày đầy đả kích và thất bại đối với anh, anh thầm nghĩ tâm sự với cô đôi lời, chỉ là muốn nghe cô nói vài câu an ủi.

"Trịnh Nhạc, anh buông ra đã..." Cố An Mạt nhíu chặt mày, muốn hất tay anh ra, nhưng anh nắm rất chặt.

"Đi theo anh, An Mạt." Trịnh Nhạc kéo tay cô, ép cô đi cùng.

"Trịnh Nhạc! Buông ra!" Cố An Mạt nóng lòng nói lớn tiếng hơn, một Trịnh Nhạc xa lạ như vậy, thái độ bất chấp của anh khiến cô vô cùng sợ hãi.

"Tiên sinh, tiên sinh..." Nghe tiếng, bảo vệ dưới đại sảnh chạy tới, anh ta đứng chắn đường Trịnh Nhạc, "Có chuyện gì phiền ngài buông vị tiểu thư này ra trước rồi nói sau được không?"

"Tránh ra." Trịnh Nhạc đẩy bảo vệ, người bảo vệ đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp vẫn đứng tại chỗ, "Tiên sinh, nếu anh cứ tiếp tục như vậy tôi chỉ còn cách báo cảnh sát."

"Tôi muốn đưa bạn tôi đi còn cần anh đồng ý?" Trịnh Nhạc giận dữ, anh buông Cố An Mạt ra, hai tay tóm lấy cổ áo người bảo vệ, rồi đẩy mạnh anh ta xuống đất.

Những cảm xúc tiêu cực tích lũy cả một ngày cuối cùng cũng tìm được chỗ bộc phát, hơi men điều khiển anh hạ nắm đấm về phía người bảo vệ.

"Trịnh Nhạc!" Cố An Mạt sắc mặt trắngbệch sợ hãi kêu lên, cô hoàn toàn không thể ngờ anh lại động thủ đánh người,"Anh dừng tay! Dừng tay!" Cô đi lên trước kéo áo Trịnh Nhạc để ngănanh lại, nhưng hiển nhiên vô dụng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau