CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Chấp tử chi thủ, phu phục hà cầu(*)

(*) Dịch nghĩa: Nắm tay người, đời này không còn mong gì hơn

Ngày Liên Hách Duy xuất viện lập tức về thẳng nhà Cố An Mạt, không, phải nói là mặt dày đến nhà Cố An Mạt. Cái gì mà cơ thể còn chưa hồi phục hoàn toàn, chứng loạn nhịp tim, dễ chóng mặt, tóm lại dùng một đống lý do cuối cùng mới thuyết phục được cô.

Cô gái nhỏ da mặt mỏng, nếu bảo cô đến nhà anh, chắc chắn cô sẽ chần chừ. Nhưng không sao, mặt anh dày là được.

Nếu không phải lo cho anh, dù nói gì Cố An Mạt cũng không đồng ý. Có điều như vậy cũng tốt, các chỉ số trong báo cáo kiểm tra sức khỏe toàn diện của anh đều không lý tưởng, tuy không nghiêm trọng, nhưng bác sĩ dặn anh phải nghỉ ngơi thật tốt, đừng làm việc quá độ.

Vì vậy, cô nhất định phải giám sát anh.

Liên Hách Duy từ phòng tắm bước ra, thấy cô gái làm tổ trên sô-pha vẫn duy trì tư thế như trước khi anh đi tắm, tay cầm Ipad, chăm chú nhìn màn hình, đôi lúc lại cau mày.

Anh đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô: "Em xem gì đấy?" Đã xem cả buổi tối.

"Em đang đọc ảnh hưởng của chứng rối loạn nhịp tim." Cố An Mạt không ngẩng đầu đáp.

Anh rút Ipad trong tay cô: "Bác sĩ nói không sao."

"Này... Đưa cho em!" Cố An Mạt trườn lên người anh với tay muốn đoạt lại chiếc Ipad đã bị anh ném vào góc. Liên Hách Duy thuận thế ôm cô vào lòng, cô cũng vừa tắm xong, trên người có cùng mùi hương giống anh, điều này khiến anh cảm thấy an tâm, kiên định: "An Mạt..." Anh cúi đầu, muốn hôn cô.

"... Chờ một chút!" Suýt nữa đã bị anh mê hoặc! Cố An Mạt bưng mặt anh, cố chấp nhìn vào mắt anh: "Chuyện lần trước... Em còn chưa cho anh câu trả lời."

Chuyện gì nên đến vẫn phải đến... Người đàn ông nhíu mày, tâm trạng căng thẳng, những đầu ngón tay đang ôm cô cũng dần trở nên trắng bệch: "An Mạt, em nói giữa chúng ta không có niềm tin... Không phải như vậy. Anh tin em, chỉ là anh không tin bản thân mình." Không tin mình có thể khiến em yêu anh.

"... Vì sao?" Cô vô cùng kinh ngạc, theo cô, anh xuất sắc như vậy, xuất sắc tới nỗi làm cô cảm thấy không xứng với anh.

"Bởi vì yêu em." Yêu đến sợ mất đi, yêu đến không thể mất đi, yêu đến hận không thể càng yêu hơn.
Hai mắt Cố An Mạt rưng rưng, thì ra, suy nghĩ của họ đều giống nhau, không phải không có niềm tin, mà là rất tin tưởng đối phương nhưng lại không đủ tự tin vào bản thân mình, "Nếu em nói em cũng như vậy? Sợ mất anh, sợ anh để ý tới quá khứ của em, sợ mình không xứng với anh."

Liên Hách Duy chỉ cảm thấy trái tim trong lồng ngực đập vang dội, anh nhìn ánh mắt cô càng lúc càng dịu dàng, thậm chí bắt đầu lấp lánh.

Cô cho anh một nụ cười mê hoặc, sau đó kéo thấp đầu anh xuống, để môi anh áp lên môi cô. Nếu, anh sợ hãi, vậy thì, cô muốn làm anh an tâm, giống như anh làm cô an tâm: "Hách Duy, em cũng yêu anh."

Cô nói "Cũng". Phải, yêu anh như cách anh yêu cô.

Người bạn yêu nhất, nói rằng cô ấy cũng yêu bạn. Có phải là điều hạnh phúc tuyệt vời nhất trên đời này không? Liên Hách Duy không biết người khác nghĩ gì, nhưng với anh mà nói, chính là như vậy.

Anh ôm chặt, ghì chặt Cố An Mạt vào lòng, anh không thể dùng bất kỳ ngôn từ nào để miêu tả tâm trạng mình lúc này, chỉ cảm thấy, đời này có cô, không còn mong gì hơn nữa, "An Mạt, sau này dù bất kể chuyện gì, chúng ta đều cùng nhau đối mặt. Mọi điều khó khăn, chỉ cần chúng ta cùng nhau, nhất định có thể giải quyết."

Bé con trong lòng gật đầu đồng ý, cô biết sau này còn rất nhiều chuyện họ phải đối mặt, nhưng chỉ cần có anh bên cạnh, cô sẽ không sợ gì nữa.

Liên Hách Duy dán môi lên cổ cô bắt đầu hôn triền miên lưu luyến, những lọn tóc quấn quanh cổ cô tỏa ra mùi dầu gội thơm nhẹ, giống như hơi thở của anh.

Anh, sẽ bao phủ toàn bộ cơ thể cô bằng hơi thở của mình.

Chương 32: Hơi thở triền miên (1)

Nụ hôn ướt át bao phủ dày đặc trên từng tấc da thịt Cố An Mạt, nơi đôi môi mềm của anh mút lấy đều trở nên nóng rực, lưu lại vết đỏ như những cánh hồng nở rộ.

"Ưm hừ..." Cô bám lấy Liên Hách Duy, run rẩy ôm cánh tay anh, mỗi nụ hôn là một sự khiêu khích trí mạng đối với cô.

Anh xoay cô lại, để lưng cô dựa vào ngực anh, bộ đồ ngủ mỏng dễ dàng bị anh cởi ra, anh kéo dây áo lót của cô xuống, há miệng hôn lên đầu vai mượt mà. Sau vài nụ hôn sâu, anh bắt đầu gặm cắn, từ đầu vai khẽ cắn tới xương quai xanh quyến rũ.

"... Hách Duy..." Nơi đầu vai bị cắn chẳng những không đau, trái lại còn sinh ra cảm giác ngứa ngáy khác thường. Quay lưng về phía anh nên Cố An Mạt không biết tiếp theo anh sẽ làm gì, mặc dù từng có vài lần thân mật, cô vẫn cảm thấy ngượng ngùng, căng thẳng.

Một tay Liên Hách Duy dễ dàng cởi nút thắt nội y, một tay vòng đến trước ngực cô, nắm lấy một bên bầu ngực mặc sức vuốt ve trong lòng bàn tay.

Đầu lưỡi liếm dọc theo sống lưng cô, trượt qua vòng eo nhỏ đáng yêu, đi đến cặp mông tròn lẳn, anh không khách khí cắn lên vùng mông mịn màng.

"A... Đừng..." Cố An Mạt chưa bao giờ biết hành vi tình thú lại có thể đa dạng như vậy, cơ thể cô căng cứng, cảm nhận rất rõ tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông phía sau, hơi thở nóng rực lượn lờ giữa hai chân cô, chất lỏng ẩm ướt tràn ra.
Thấy cô động tình, Liên Hách Duy khẽ cười, bàn tay tách hai cánh mông cô ra, ngón giữa dọc theo khe mông trượt về phía huyệt sau, ấn nhẹ một cái lên lỗ tròn nhỏ.

"A a... Đừng... Hách Duy, chỗ đó không thể..." Hàng lông mày thanh tú của Cố An Mạt phút chốc nhíu lại, trái tim đập dữ dội, vài giọt mồ hôi chảy dọc vầng trán, rõ là bị dọa sợ. Chỗ đó quá nhạy cảm và riêng tư! Sao có thể... Cô bất chấp ngượng ngùng, xòe bàn tay nhỏ để ngăn cản hành động tiếp theo của anh.

"Anh không vào, An Mạt..." Anh ngồi thẳng dậy, tiếp tục rải nụ hôn lên vai gáy mịn màng, khiến cô an tâm. Sao anh có thể làm đau cô, chỉ là anh muốn đem lại cho cô những khoái cảm khác nhau.

Ngón giữa thon dài dễ dàng duỗi từ huyệt sau ra mật huyệt phía trước, nhưng không vội tiến vào, mà tùy hứng trêu chọc ngoài miệng huyệt, trượt lên trượt xuống hoa môi đã ướt át.
"Aha... A..." Cố An Mạt không ngừng run rẩy, khẽ cắn môi dưới hồng nhuận, đầu ngón tay của bàn tay nhỏ tì vào thành ghế sô-pha trở nên trắng nhợt, bởi cơn ngứa ngáy từ cơ thể đang dần xâm chiếm trái tim cô, chi phối hoàn toàn cơ thể và mọi dây thần kinh não bộ.

Cô tưởng bước tiếp theo ngón tay anh sẽ đâm vào, không nghĩ rằng hai chân mình được mở ra bởi vật nam tính lớn nóng rực, theo cú đẩy từ người đàn ông phía sau, cô sợ hãi kêu lên: "A a... A..."

Liên Hách Duy không đi vào bên trong, chỉ cắm vật nam tính cương cứng vào giữa hai chân cô, hòa với dịch thể trơn nhầy. Anh nheo đôi đồng tử đen, cầm lấy hai cánh mông cô, một chân ép sát vào hai chân Cố An Mạt, vật nam tính cọ sát vào làn da mịn màng mát lạnh, mang đến khoái cảm không kém gì so với cảm giác bên trong hoa huy*t.

Mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt tuấn tú góc cạnh của Liên Hách Duy, ánh mắt anh, mũi anh, ngay cả khóe miệng với nụ cười thỏa mãn cũng đều bộc lộ tình yêu dành cho cô, anh yêu cô, hơn tất cả mọi thứ.

"Aha... A... Hách Duy... A..." Cơ thể theo từng cú đưa đẩy của anh đã dần đạt đến cao trào, giữa hoa môi bị vật nam tính luân phiên tấn công mà mở rộng ra hai bên, thỉnh thoảng vô tình còn chạm đến hạt trân châu, sau những lúc ấy, toàn thân Cố An Mạt lại run rẩy kịch liệt.

"An Mạt... An Mạt..." Liên Hách Duy một lần lại một lần gầm nhẹ tên cô, đẩy mông càng mạnh, mật dịch chảy ra càng nhiều, khiến anh ra vào cũng càng lúc càng nhanh. Cuối cùng chọc vào khe hở hoa môi, dường như muốn tiến vào trong, lúc hoa môi sắp ôm lấy đỉnh vật nam tính lại rút ra.

"A a... Đừng..." Cơ thể dường như chưa đủ thỏa mãn, nhưng đã đủ để làm cô lên đỉnh lần thứ nhất, còn chưa kịp lấy hơi, Liên Hách Duy cũng chưa thỏa mãn nhân lúc cô vừa lên đỉnh đã đâm mạnh vào hoa huy*t.

Chương 33: Hơi thở triền miên (2)

"Á a a..." Mặc dù đã đủ ướt, nhưng Cố An Mạt vẫn không chịu nổi sự xâm chiếm đột ngột đầy mạnh mẽ từ Liên Hách Duy, toàn thân run rẩy không ngừng. hoa huy*t trống rỗng đã lâu bị vật nam tính rắn chắc lấp đầy, nộn thịt động tình lập tức mút lấy vật vừa xâm nhập, tựa như muốn hút vào càng sâu.

"A... An Mạt..." Quá chặt khiến anh không thể cưỡng lại, một tay siết chặt eo cô, đôi mông tròn lẳn dán sát hạ thể anh. Tư thế nằm nghiêng vào từ phía sau của hai người giúp anh có thể kiểm soát lực đâm, tốc độ và độ sâu, hướng về phía trước đâm vài cái, anh thậm chí có thể cảm nhận được quỹ đạo của mình dưới lòng bàn tay.

"A... A... Sâu quá..." Cơ thể đong đưa làm tóc Cố An Mạt tùy ý bay lượn, thỉnh thoảng có sợi tóc rơi trên khuôn mặt đỏ rực, lộn xộn nhưng lại mang vẻ quyến rũ mê hoặc, còn cái miệng nhỏ không ngừng rên rỉ êm tai, có thể dễ dàng khiến đàn ông càng thêm hưng phấn.

Vật nam tính chọc vào giữa vách thịt mềm, xung quanh tán loạn, lúc chọc về phía bên trái, cô lại kêu lớn hơn một chút, bởi vì điểm mẫn cảm của cô ngay gần đó, các nếp gấp ở đó cũng mạnh hơn, theo sự co bóp bên trong, vật nam tính có thể dễ dàng chạm đến cổ tử cung.

"A a... Hách Duy, đừng..." Anh cắm vào càng sâu, bụng của cô càng trướng, thậm chí cô còn có cảm giác như vật to lớn ấy xuyên qua cả người cô từ sau tới trước. Cô thử siết chặt bụng dưới để giảm bớt tác động mạnh mẽ này, nhưng không ngờ rằng làm vậy cả hoa huy*t cũng lập tức co bóp lại, tứ phía dồn ép khiến vật kia không thể di chuyển.

"An Mạt, em thật là... Đồ ngốc..." Liên Hách Duy bật cười, vật nhỏ này rốt cuộc có biết làm thế sẽ chỉ khiến anh muốn đâm vào sâu hơn. Anh hơi lùi lại như cô muốn, rồi lấy sức đâm mạnh vào đến tận cùng.

"A không! A a!!" Cú đâm này vọt thẳng tới tử cung của cô, Cố An Mạt không chịu nổi nâng người dậy, từ đau đớn đến khoái cảm lần lượt bủa vây cô, cuối cùng cô bật khóc nức nở. "An Mạt, có đau không?" Liên Hách Duy thả chậm tốc độ ra vào, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ vô lực đang chống ở háng anh, để nửa người cô nằm trong lòng anh, cúi đầu chôn những nụ hôn cưng chiều xuống cổ cô.

"... Không có... Em... Không... Ưm a a..." Cô lắc đầu, không phải anh làm đau cô, mà là khoái cảm này làm cô không kịp thích ứng. Bất chợt giảm chậm tốc độ cũng khiến cô nháy mắt lên đỉnh, run rẩy thân mình, lầm bầm rên rỉ.

"An Mạt, em chặt quá, rất chặt..." Giọng nói gợi cảm nhuốm đầy ái tình, dù đã chảy ra đủ mật dịch, thậm chí càng ngày càng nhiều, nhưng hoa huy*t vẫn khít tới mức bao lấy vật nam tính của anh không một khe hở.

Liên Hách Duy một tay xoay mặt Cố An Mạt, vươn đầu lưỡi vào khuôn miệng anh đào ra sức hôn, một tay vòng đến trước ngực cô, thưởng thức tuyết nhũ đã bị lãng quên. Anh cũng không dừng động tác phía dưới, hoa huy*t vừa ướt vừa nóng vừa chặt, cảm giác tuyệt vời khiến anh không thể dừng lại. Một lần lại một lần càng nhanh càng dữ dội theo tiếng hét của Cố An Mạt, rên rỉ lớn tiếng, cô ngửa cổ, bày ra một đường cong tuyệt mỹ: "Aha... Hách Duy, Hách Duy... Sâu quá..."

"Được, anh cho em hết..." Mạnh mẽ đong đưa thắt lưng chạy nước rút, anh đâm vào sâu và nhanh, ôm lấy cơ thể run rẩy không ngừng của cô cùng lên đỉnh lần thứ ba.

"An Mạt," Liên Hách Duy dịu dàng vuốt tóc cô, mải mê hôn hít tấm lưng trơn mềm, mỉm cười nói: "Anh làm em khóc..." Dứt lời, anh hôn lên nước mắt trên mặt cô.

Bé con đang thở dốc trong lòng nghe thấy lời nói ái muội của anh sắc mặt hồng hào lại càng thêm đỏ rực, cái giọng điệu này, anh rõ ràng là rất kiêu ngạo a a a!!!

Phồng hai má đáng yêu, Cố An Mạt thở hổn hển nói: "Em thấy cơ thể anh hồi phục rất tốt, ngày mai anh chuyển về nhà đi."

Tiếng cười trầm thấp quanh quẩn bên tai cô, anh vô cùng thân thiết hôn lên vành tai xinh xắn: "An Mạt, chúng ta ở cùng nhau đi."

Chương 34: Hôn lễ không hạnh phúc

Cuối tuần đầu tiên của tháng mười hai, Liên Hân Duy và Trịnh Nhạc tổ chức hôn lễ.

Lễ cưới được tổ chức ở nhà thờ, khách đến tham dự ngoại từ bạn bè thân thích, còn có không ít chính khách tiếng tăm. Mặc dù không quá phô trương, nhưng tuyệt đối đủ phong thái.

"Trịnh Nhạc tiên sinh, xin hỏi con có đồng ý lấy Liên Hân Duy tiểu thư làm vợ hợp pháp không?" Mục sư nhìn về phía chú rể, hỏi.

Trịnh Nhạc không trả lời ngay, anh biết đi đến bước này đã không còn đường lui. Nhưng, anh cũng hiểu rõ người trong lòng anh muốn lấy, không phải người phụ nữ đang đứng cạnh anh lúc này.

"... Trịnh Nhạc tiên sinh, xin hỏi con có đồng ý lấy Liên Hân Duy tiểu thư làm vợ hợp pháp không?" Thấy chú rể không trả lời, mục sư lại hỏi lại lần nữa.

Nụ cười trên mặt Liên Hân Duy dần dần biến mất, cô khẽ nhéo tay Trịnh Nhạc nhắc anh.

"... Con đồng ý." Nghĩ một đằng nói một nẻo.

"Liên Hân Duy tiểu thư, xin hỏi con có đồng ý lấy Trịnh Nhạc tiên sinh làm chồng hợp pháp không?" Mục sư dường như khẽ thở phào, dù sao trường hợp hủy hôn ngay thời điểm này ông cũng từng gặp không ít lần.

"Con đồng ý." Nụ cười tươi đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một mảnh tro tàn nơi đáy lòng.

"Ta chính thức tuyên bố các con trở thành vợ chồng hợp pháp, xin chúc mừng." Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Liên Hách Duy ngồi ở hàng ghế đầu tiên không hề vỗ tay, bởi anh không nhìn thấy hạnh phúc của cuộc hôn nhân này. Liên Hân Duy vốn không phải người nhiều tâm cơ, nhưng lại dùng đủ mọi cách để trói chặt người đàn ông kia bên mình, thậm chí, liên lụy đến cả An Mạt của anh. Đây là điều anh không thể khoan nhượng, anh tuyệt đối không cho phép bất cứ ai xúc phạm tới An Mạt.

Cho dù là chị gái anh. Sau bữa tiệc náo nhiệt và mệt mỏi, người nhà họ Trịnh lo Liên Hân Duy là thai phụ, nên đã giục cô cùng Trịnh Nhạc về phòng tân hôn sớm.

"Em nghỉ ngơi sớm đi." Về nhà, Trịnh Nhạc ngay cả phòng tân hôn cũng không bước vào, lập tức đi về phía thư phòng.

Liên Hân Duy ngẩn ra, "Anh có nhớ hôm nay là hôn lễ của chúng ta không?" Cô cười khẩy, đêm tân hôn, chẳng lẽ anh còn muốn phân phòng ngủ?

"... Vì hôn lễ gấp gáp, anh đã bỏ quá nhiều việc, ngày mai còn có hai ca phẫu thuật, anh cần nghỉ ngơi đủ." Trịnh Nhạc day trán, anh không đủ sức cãi nhau với cô.

"Nếu anh không muốn hôn lễ này, anh nên từ chối ngay lúc đầu. Ở trước mặt mục sư, anh do dự bao lâu anh biết không?" Liên Hân Duy tưởng rằng anh đã nghĩ thông suốt, cho dù anh không yêu cô, nhưng ít nhất anh cũng không bài xích cuộc hôn nhân này, và đứa trẻ của họ.

"Bây giờ chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp không phải sao? Em còn muốn gì nữa?" Tâm trạng buồn bực khiến Trịnh Nhạc lớn tiếng, cô muốn anh đều cho, còn chưa đủ sao?
"Trịnh Nhạc, phải là em hỏi anh mới đúng, anh còn muốn gì? Cố An Mạt ư? Ha ha... Anh đừng có nằm mơ, cho dù không có cuộc hôn nhân này, anh và cô ta cũng vĩnh viễn không thể quay lại với nhau lần nữa đâu." Liên Hân Duy cười lớn, có thể chọc vào chỗ đau của anh khiến cô nảy sinh khoái cảm được trả thù.

"Có ý gì?" Anh quả thực không dám vọng tưởng Cố An Mạt sẽ quay lại với mình, nhưng dựa vào đâu mà Liên Hân Duy lại chắc chắn như vậy?

"Bởi vì cô ta đã có bạn trai," cô nhìn sắc mặt Trịnh Nhạc nháy mắt trở nên tái nhợt, đau lòng đến mức khó thở, "Bạn trai cô ta là em trai tôi, Liên. Hách. Duy."

"Tìm tôi gấp vậy có chuyện gì?" Liên Hách Duy mặc áo len xám cao cổ cùng quần jean vừa vặn, phối với áo khoác nỉ màu nâu nhạt làm anh toát ra vẻ lười biếng nhưng vẫn vô cùng lịch lãm.

Anh không thích lúc này còn bị quấy rầy, quấy rầy anh và An Mạt của anh ở chung. Chỉ là, Trịnh Nhạc vào đêm tân hôn gần mười một giờ gọi điện cho anh, còn bảo là chuyện không thể nói qua điện thoại.

Tới quán bar Trịnh Nhạc đã gọi sẵn rượu, anh đưa một ly cho Liên Hách Duy, rót đầy rượu.

"Nếu không có việc gì gấp thì để lần khác nói sau, về sớm với Hân Duy đi." Anh không có hứng thú uống rượu với cậu ta, ngày trọng đại như vậy, sao cậu ta có thể bỏ Liên Hân Duy ở nhà một mình.

"Hách Duy, chúng ta không tính là bạn thân, nhưng tốt xấu gì cũng lớn lên với nhau từ nhỏ, cậu cướp An Mạt đi có phải cũng nên nói với tôi một tiếng hay không?" Trịnh Nhạc lại uống thêm một ly, giọng điệu vô cùng cay nghiệt.

Liên Hách Duy chỉ cảm thấy buồn cười: "Cướp? Nếu tôi muốn, đã cướp từ lâu rồi. Trịnh Nhạc, bản thân cậu làm chuyện gì với An Mạt tự trong lòng cậu hiểu rõ, tôi không tìm cậu tính sổ, là vì nể mặt Hân Duy."

"Ha ha ha ha... Được, tốt lắm..." Trịnh Nhạc đứng lên, nắm lấy cổ áo Liên Hách Duy: "An Mạt biết không? Mối quan hệ bốn người nực cười như vậy, cậu cho rằng cô ấy sẽ chấp nhận?"

Liên Hách Duy nhếch môi, gạt tay Trịnh Nhạc, đẩy anh lùi về sau: "Không cần người ngoài như cậu quan tâm." Anh chỉnh lại cổ áo, ánh mắt đầy nguy hiểm, cảnh cáo: "Nếu cậu dám làm tổn thương hai người họ, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu đâu. Còn nữa... Sau này đừng tùy tiện gọi tên bạn gái người khác."

Chương 35: Tất cả của cô

"Anh đã về rồi?" Cố An Mạt đi tới mở cửa cho Liên Hách Duy, cô biết hôm nay là hôn lễ của Liên Hân Duy và Trịnh Nhạc, nhưng cô cũng không hỏi nhiều, bởi cô thật sự không thèm để ý đến chuyện của họ.

"Ừ." Vừa đóng cửa, Liên Hách Duy vừa kéo bé con trước mắt vào trong lòng.

"Anh sao vậy? Có phải mệt lắm không?" Cô ôm lại anh, cả một ngày không gặp, hiển nhiên cô rất nhớ mùi hương trên người anh, vòng hai tay ôm chặt lấy anh.

"An Mạt, chuyện anh nói lúc trước, em đã suy nghĩ kĩ chưua?" Anh buông cô ra, ánh mắt thâm trầm cố chấp nhìn cô chằm chằm.

Anh đang nhắc đến chuyện sống chung? Thực ra cô đã nghĩ thông suốt, chỉ có điều đêm nay anh làm sao vậy? Cô có thể cảm nhận được cảm xúc của anh có phần kì lạ, "Hôm nay... Có chuyện gì ư?"

Cô hỏi rất nhẹ nhàng, dịu dàng, từng chữ đều chạm đến đáy lòng Liên Hách Duy, bởi vì cô dễ dàng phát hiện ra cảm xúc bất an của anh. Anh bất ngờ ấn cô lên bức tường phía sau, cúi người hôn cô, đầu lưỡi mạnh mẽ bá đạo cạy mở hàm răng cô, dẫn dắt đầu lưỡi cô chủ động quấn lấy lưỡi anh.

Theo nụ hôn càng ngày càng nồng nhiệt phát ra những âm thanh đầy xấu hổ, nước bọt của hai người như hòa làm một, ai cũng không tình nguyện buông môi người kia ra trước, đến khi Cố An Mạt hoàn toàn xụi lơ trong ngực anh, Liên Hách Duy mới dừng lại nụ hôn dài này.

"An Mạt, anh rất ghen tị." Anh vùi đầu vào cần cổ cô, thở dài thì thầm bất an. Đúng vậy, anh ghen tị. Khi người đàn ông kia ở trước mặt anh gọi cô là An Mạt, anh ghen tị đến phát điên.

Cố An Mạt hơi sửng sốt, người đàn ông luôn tự tin kiêu ngạo nhưng một lần nữa trước mặt cô lại tỏ ra bất an, anh... Đến tột cùng anh yêu cô bao nhiêu? Dường như so với phát hiện của cô còn nhiều hơn rất nhiều, rất rất nhiều.

Nghĩ vậy, cô mỉm cười dịu dàng: "Đó đã là quá khứ của em. Nhưng, tất cả của em, là ở đây." Cô ôm chặt lấy anh, ôm lấy tất cả của cô.

Nghe cô nói, trong nháy mắt khóe miệng Liên Hách Duy khẽ nhếch lên, bất an nơi đáy lòng dễ dàng bị cô xoa dịu. Tất cả, cô coi anh là tất cả của mình.

Quá khứ sẽ qua, nhưng không thể xóa bỏ hay khuyết thiếu. "An Mạt, mai em chuyển tới đây đi." Anh nhân cơ hội yêu cầu, vô cùng ấu trĩ.

Cố An Mạt bật cười trong lòng anh, nhưng vẫn gật đầu thuận theo.

Sau khi lên lịch chuyển nhà vào cuối tuần, Cố An Mạt về nhà thăm ba mẹ.

"Dạ? Mẹ, mẹ bảo A Dân đã xuất ngoại?" Trên bàn cơm nói chuyện phiếm, Cố An Mạt vô tình nghe thấy mẹ nhắc tới chuyện cậu em họ đã xuất ngoại.

"Ừ, cô con chưa kể với con à? Mẹ tưởng là con giúp cô thu xếp mọi việc." Tình huống cụ thể bà Thi Hoa cũng không nắm rõ.

"Con xem cô con, lần trước bị lừa một đống tiền còn chưa lấy lại được, không hiểu cô con kiếm đâu ra tiền cho A Dân xuất ngoại." Ông Cố Bằng nói xong nhíu mày, quả thực rất bất mãn với việc làm của em gái.
Cố An Mạt trầm mặc ăn cơm, muốn lấy lại tiền không phải chuyện đơn giản, lúc trước tiền Hách Duy cho vay tuy rằng không ít, nhưng muốn lấp vào lỗ hổng tài chính của gia đình cô, còn có thể cho em họ xuất ngoại, hẳn là không thể đủ.

Chẳng lẽ, là Hách Duy giúp cô sao?

Sau bữa cơm chiều, Cố An Mạt tránh người nhà, gọi điện cho Cố Mỹ Cầm, "Cô à, chuyện A Dân xuất ngoại là sao vậy ạ?"

Cố Mỹ Cầm có vẻ hơi chột dạ: "Việc này, không có gì, cô vẫn đang làm thủ tục cho nó xuất ngoại."

"Khoản tiền đó, sao đủ cho nó xuất ngoại? Hơn nữa, không phải dượng còn chưa biết chuyện này ư?" Nói cách khác, tiền xuất ngoại chắc chắn không phải của dượng.

"... An Mạt, con đừng hỏi nữa. Chuyện này có thể giải quyết như vậy là tốt lắm rồi, đừng nói chuyện này nữa, ngàn vạn lần không thể để dượng con biết." Cố Mỹ Cầm năm lần bảy lượt nhấn mạnh, rất sợ việc này bị chồng bà ta biết.

"Cô à, đây không phải chuyện nhỏ, khoản tiền này cũng không phải số nhỏ. Cô nói thật cho con biết, có phải người tên Liên Hách Duy kia đã giúp cô không?" Cố An Mạt vô cùng lo lắng, tiền bạc và tình cảm dây dưa là điều cô sợ nhất.

"Ai? Không phải, cô không biết người đó." Cố Mỹ Cầm biết không thể giấu giếm, chỉ có thể khai thật: "... Là A Nhạc."

Cố An Mạt sững người, "... Cô à, con và anh ta đã chia tay rồi!" Cô đã thông báo với người nhà mình và Trịnh Nhạc chia tay, hơn nữa anh còn sắp kết hôn. Thế nào cô cũng không thể nghĩ rằng người đó lại là Trịnh Nhạc.

"Cô biết, Tiểu Mạt, cô cũng là không còn cách nào khác. Dượng con vẫn luôn truy hỏi cô vì sao chuyện xuất ngoại lo mãi chưa xong, cô thật sự không thể nhìn cái gia đình này tan nát đâu A Mạt. Là A Nhạc chủ động tìm cô, nói muốn giúp đỡ... Tiểu Mạt, tiền cô sẽ từ từ trả dần cho cậu ấy..."

Câu nói kế tiếp Cố An Mạt đã nghe không vào, Trịnh Nhạc... Vì sao anh lại làm vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau