CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Thổ lộ

Cố An Mạt phỏng vấn hết sức thành công, lập tức nhận được đề nghị, mặc dù mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu, nhưng đối với công việc yêu thích cô vẫn tràn đầy nhiệt huyết cùng kỳ vọng.

Cô nhanh chóng lấy di động, cái tên Liên Hách Duy ngay đầu danh bạ chính là người cô muốn gọi điện, chuông chỉ kêu hai tiếng, đầu bên kia đã bắt máy.

"Hách Duy, em phỏng vấn thành công rồi!" Ngữ điệu của cô tràn ngập vui sướng và hạnh phúc, ba tháng trước cô hai bàn tay trắng, tuyệt đối chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có ngày hôm nay, không chỉ có một công việc tốt, mà còn có... Anh.

"Giỏi lắm, An Mạt! Buổi tối anh đón em, chúc mừng một chút." Liên Hách Duy cũng vui lây niềm vui của cô, cho dù qua điện thoại anh vẫn có thể tưởng tượng nụ cười thỏa mãn của cô ngọt ngào biết bao.

"... Hách Duy..." Cố An Mạt khẽ gọi tên anh, giống như lần đầu tiên gọi tên anh qua điện thoại, không hiểu sao, cô lại đỏ mặt.

"Ừ?" Chỉ một tiếng gọi, nhịp tim anh lập tức loạn nhịp mất kiểm soát, cam tâm tình nguyện thừa nhận cô gái nhỏ này đã nắm chặt anh trong lòng bàn tay.

"Cảm ơn anh..." Cảm ơn anh vì yêu em, cảm ơn anh đã cho em một cuộc sống mới và tương lai phía trước, "Em sẽ cố gắng đuổi theo anh, hơn nữa, em còn có thể vượt qua anh." Cô đã sớm nhận ra trái tim mình, cô thích anh... Và yêu anh dường như chỉ là chuyện gần trong gang tấc.

"An Mạt... An Mạt..." Liên Hách Duy hài lòng lẩm nhẩm tên cô, lời thổ lộ của cô không có một chữ yêu, nhưng từng chữ đều thể hiện tình cảm của cô đối với anh.
"Bạn gái?" Liên Hân Duy mặc chiếc váy cưới đuôi cá, ra khỏi phòng thay đồ liền trông thấy Liên Hách Duy vừa cúp điện thoại, trên mặt vẫn còn nét cười dịu dàng đến ngay cả người chị gái như cô cũng hiếm khi nhìn thấy.

"Đúng vậy, " anh hào phóng thừa nhận, "Bộ này không tệ." Hôm nay Trịnh Nhạc có hai ca phẫu thuật, vì thế thành anh cùng Liên Hân Duy đi khám thai, sau đó lại đưa cô đến thử váy cưới.

"Sao chưa từng nghe cậu nhắc tới?" Trong lòng mơ hồ lo lắng, cô loáng thoáng nghe thấy cái tên anh vừa gọi...

"Hân Duy, chị chỉ cần yên tâm kết hôn với Trịnh Nhạc là được rồi." Liên Hân Duy nhạy cảm đa nghi, cho nên anh không có ý định công khai chuyện mình cùng An Mạt vào lúc này.

"Yên tâm? Hách Duy, cậu cho rằng tôi làm sao có thể yên tâm? Người vừa nói chuyện điện thoại với cậu là Cố An Mạt đúng không?" Trực giác của phụ nữ, đôi khi đúng đến đáng sợ. Liên Hách Duy đưa tay xoa trán nhíu mày, "Hân Duy, tôi không định giấu chị, nhưng hiện giờ chưa phải thời điểm tốt."

"Nói vậy là cậu thừa nhận? Cậu cùng với cô ta? Liên Hách Duy, cậu điên rồi sao?" Liên Hân Duy không khỏi kích động, cô không thể tin được... Mối quan hệ như vậy thật sự quá phức tạp.

"Tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hân Duy, nỗi bất an của chị không phải vì tôi và An Mạt, mà là đoạt được thứ gì đó, luôn luôn sợ bị người ta lấy về." Mà cô còn vọng tưởng dùng cái thai để níu giữ trái tim của một người đàn ông, rất sai lầm.

"... Đoạt... Ha ha... Ha ha..." Liên Hân Duy cười si ngốc, vừa cười vừa chảy nước mắt, "Tôi thương anh ấy, Hách Duy, không ai yêu Trịnh Nhạc hơn tôi hết..."

Liên Hách Duy tiến đến, đè chặt hai vai run rẩy của cô: "Nhưng yêu một người, không thể trở thành lý do chị làm tổn thương một người khác. Hân Duy, tôi muốn An Mạt."

"... Cô ta cũng biết ư? Cô ta không biết phải không? Ha ha... Liên Hách Duy, cậu đừng quá ngây thơ như vậy! Nếu cô ta biết mối quan hệ của chúng ta, cậu cho rằng cô ta còn bao nhiêu dũng khí để ở bên cạnh cậu?" Liên Hân Duy quát anh, mắng cô ích kỷ cũng không sao, vì Trịnh Nhạc, vì đứa con của họ, cô phải ích kỷ.

Lời nói của cô khiến Liên Hách Duy trầm mặc, AnMạt... Nếu biết chuyện này, còn có thể ở bên anh sao?

Chương 27: Ích kỷ đổi lấy hạnh phúc?

Cố An Mạt lật giở tập tài liệu dày cộm, lọc ra những ý quan trọng, lấy bút ghi chép lại.

Khi Liên Hách Duy bước vào văn phòng liền trông thấy bộ dạng nghiêm túc chuyên chú của cô, cô cúi đầu, một bên tóc theo động tác của cô rơi xuống, những sợi tóc mềm như sa-tanh quấn quanh cần cổ trắng nõn.

Anh đi ra phía sau cô, đặt cốc cacao nóng vừa mua vào tay cô, dịu dàng vén lọn tóc lộn xộn kia ra sau tai cô, "Muốn nghỉ ngơi một lát không?"

Cố An Mạt quay đầu mỉm cười với anh: "Em không mệt, bây giờ nhân lúc còn chưa đi làm, em muốn làm quen với những thông tin liên quan một chút, dù sao đó cũng là công ty lớn, em sợ mình không bắt được nhịp độ."

"Đừng lo." Anh vừa nói, vừa chơi đùa với mái tóc mềm mại của cô, mê mẩn xúc cảm tuyệt đẹp này.

"Có điều... Em ở trong này thật sự không sao chứ? Có làm phiền đến công việc của anh không?" Mấy ngày nay cô chưa đi làm, Liên Hách Duy bèn dẫn cô đến công ty anh, công khai để cô ngồi nghiên cứu tư liệu trong văn phòng của anh.

Anh cúi người, hôn hôn cổ cô, khẽ cười nói: "Em ở đây càng giúp anh tăng năng suất công việc."

"Uh? Vì sao?" Cô khó hiểu nhíu mày.

"An Mạt, anh chỉ muốn nhanh chóng làm xong việc, sau đó..." Dứt lời, Liên Hách Duy ngậm lấy vành tai cô.

Hành động mờ ám cực độ này khiến Cố An Mạt toàn thân run rẩy, rõ ràng như vậy cô dù có ngốc nghếch cũng hiểu được là ý gì, cô vội vàng đẩy anh ra: "Ui... Không phải anh sắp vào họp ư!" Biểu cảm ngượng ngùng của cô thật sự rất đáng yêu, nếu không phải còn cuộc họp, có lẽ anh sẽ không nhịn được ăn sạch cô luôn, "Được, chờ anh họp xong lại tiếp tục, được không?"

"..." Thỉnh thoảng Cố An Mạt cảm thấy anh vô cùng gian xảo, rất khéo léo thăm dò ý cô, khiến cô từ chối cũng không được mà đồng ý cũng chẳng xong.

Liên Hách Duy vừa rời đi, cô lập tức hít sâu vài nhịp, điều chỉnh tâm trí rối bời, sau đó tiếp tục nghiên cứu tài liệu. Không lâu sau, di động trên mặt bàn rung lên, là một dãy số lạ, cô bắt máy: "Xin chào."

"Xin chào, Cố tiểu thư, làm phiền cô, tôi là chị gái Liên Hách Duy." Là giọng nói đầy khách sáo xa lạ của Liên Hân Duy.

Cố An Mạt hơi ngẩn ra, chị gái Liên Hách Duy? Cô cũng từng nghe anh nhắc tới, nhưng... Sao chị ấy lại tìm cô?
Liên Hân Duy cầm tách trà gốm sứ châu Âu tinh xảo, nhấp một ngụm hồng trà kiểu Anh: "Hồng trà ở đây quả thực không tệ."

Cố An Mạt đồng ý gật đầu, cô để tách trà trong tay xuống, nhìn thẳng vào người đối diện vẫn chưa nói rõ lý do tìm đến đây: "Xin hỏi... Chị tìm tôi... Có chuyện gì không?"

Sự thẳng thắn của cô khiến Liên Hân Duy cảm thấy hơi bất ngờ, nếu đã vậy, cô cũng không muốn vòng vo tam quốc: "Tôi là chị gái Liên Hách Duy, Liên Hân Duy, đồng thời, tôi cũng là... vị hôn thê của Trịnh Nhạc."

Câu trả lời ngoài dự đoán làm Cố An Mạt hết sức sững sờ, chị ấy... Lại là...

"Tôi nghĩ chắc hẳn Hách Duy chưa kể với cô, mối quan hệ giữa cô và Hách Duy, tôi cũng biết đôi chút. Nhưng Cố tiểu thư à, tình huống hiện tại giữa bốn người chúng ta, thật sự không thích hợp để làm nó phức tạp thêm nữa. Tôi... Cũng không phải muốn cô và Hách Duy chia tay, chỉ là hy vọng cô có thể cân nhắc kỹ càng hơn." Thái độ của Liên Hân Duy rất chân thành, nhưng vẫn không thể che giấu được sự ích kỷ.

Cố An Mạt rũ mắt xuống, một lát sau cô bình tĩnh mở miệng: "Liên tiểu thư, cảm ơn chị đã nói cho tôi biết chuyện này. Nhưng tôi nghĩ, chuyện không làm phức tạp thêm nữa, không phải một mình chị có thể quyết định. Theo ý chị, đây có lẽ là mối quan hệ bốn người rối rắm, nhưng đối với tôi, điều tôi quan tâm, chỉ là mối quan hệ giữa tôi và Hách Duy mà thôi. Mối quan hệ giữa chị cùng vị hôn phu của chị, không ai có thể chi phối. Giống như vậy, chuyện của tôi và Hách Duy, cũng nên để chúng tôi tự quyết định."

Liên Hân Duy nắm chặt tay, Cố An Mạt dễ dàng động vào nỗi đau của cô, mặc dù có lẽ chính cô cũng không biết đây là nỗi đau của mình, nhưng bản thân cô hiểu rõ, quan hệ giữa cô và Trịnh Nhạc, thực sự không bền vững.

"Nếu không còn chuyện gì khác, tôi đi trước." Cố An Mạt đứng lên, "Cảm ơn chị đã gửi thiệp cưới cho tôi, chúc hai người hạnh phúc." Cô hiểu Trịnh Nhạc, thiệp cưới chắc chắn không phải anh gửi cho cô.

Lời nói của cô khiến sắc mặt Liên Hân Duy trắngbệch, cô muốn dùng tấm thiệp cưới để tuyên bố hạnh phúc của mình, chẳng lẽ làsai ư? Cô dùng sự ích kỷ để bảo vệ hạnh phúc của mình, chẳng lẽ cũng là sai ư?

Chương 28: Không thể quay về điểm ban đầu

Lúc Liên Hách Duy gặp lại Cố An Mạt, đã qua giờ tan tầm, cô ra ngoài có để lại lời nhắn cho anh, nói rằng sẽ sớm quay lại.

Không đợi cô đến gần, anh đã bước nhanh tới đón, nắm hai bàn tay nhỏ của cô chà xát trong lòng bàn tay mình, "Có lạnh không?"

Chỉ là một hành động rất nhỏ, lại khiến Cố An Mạt đỏ mắt.

"Em sao vậy?" Thấy cô không nói gì, Liên Hách Duy lập tức chau mày, sợ cô gặp chuyện không vui.

Cô khẽ lắc đầu: "Bên ngoài... Rất lạnh."

"Vậy chúng ta về nhà, ở nhà ăn cơm nhé." Anh lại dùng đôi bàn tay ấm áp ôm lấy khuôn mặt ửng đỏ của cô, mỉm cười thần bí và đắc ý nói với cô: "Trước tiên anh đưa em đi xem cái này."

Cố An Mạt đè nén những lời muốn hỏi trong lòng, mặc anh dẫn cô về phía ban công văn phòng anh.

Liên Hách Duy đẩy cửa ban công ra, một cơn gió lạnh thổi ập tới, anh bọc cô bên trong áo khoác của mình, dẫn cô đi về phía trước.

Những đốm sáng lóe lên trước mắt Cố An Mạt, toàn bộ ban công được bao phủ bởi những bóng đèn nhỏ, trời tối không có sao, mỗi ánh đèn như một ánh sao, nhỏ xinh, lấp lánh, khiến người ta mê say.
Mặt biển phía xa phản chiếu ánh đèn, theo sóng biển từng đợt dâng lên, như thể đó là những ngôi sao rơi xuống nước, có thể chạm tay vào.

"Lần trước tại biệt thự bờ biển, không phải em luôn nói rằng thật đáng tiếc khi không nhìn thấy những ngôi sao ư? Nhìn thế này, có phải rất giống sao trời không?" Liên Hách Duy ôm lấy cô, cúi đầu thì thầm bên tai cô.

Nơi mềm mại nhất của lồng ngực rung động mãnh liệt, chỉ là một lời thuận miệng nói, lại được anh nâng niu trân trọng ghi nhớ trong lòng. Cô muốn những vì sao, anh lập tức cho cô những vì sao, đến tột cùng, còn có điều gì anh không thể làm vì cô?

Viền mắt dần dần ướt át, Cố An Mạt ôm chặt hông anh, cố gắng lấy can đảm vùi trong ngực anh khẽ hỏi: "Hách Duy, chị gái anh... Chính là vị hôn thê của Trịnh Nhạc ư?" Giọng nói của cô, nhỏ xíu run rẩy.

Cô không thể coi như chưa có gì xảy ra, cô có cố chấp của riêng mình, có giới hạn của bản thân đối với tình yêu. Sự tin tưởng, được cô đặt lên hàng đầu, nếu ngay cả niềm tin cũng không có, dù yêu cũng không thể đi đến cuối cùng.

Khi cô quyết định hỏi ra miệng, cô thật sự rất sợ, cô chưa bao giờ sợ hãi như vậy. Không phải sợ anh lừa dối, mà là sợ mất đi, sợ mất anh, không muốn mất anh, thậm chí... Không thể mất anh. Dù trước đây mất Trịnh Nhạc, cô cũng chưa từng sợ hãi như vậy.

Cố An Mạt cảm thấy cơ thể người đàn ông cô đang ôm trở nên cứng ngắc, Liên Hách Duy nhìn sâu vào mắt cô, sau đó dùng sức siết chặt cô vào lòng, "... An Mạt... Không phải anh muốn giấu em... Chỉ là... Anh muốn tìm một thời điểm phù hợp để nói với em..." Giọng nói của anh cũng đầy hoảng hốt, nếu mất cô... Anh không dám nghĩ, anh thật sự không chịu đựng nổi!

Trong vòng tay ngập tràn hơi thở của anh, cô không phải lần đầu tiên phát hiện, không có nơi nào khác khiến cô cảm thấy an tâm như nơi này. Cô rất muốn hỏi, hỏi anh có phải vì để ý chuyện cô từng ở bên Trịnh Nhặc mà giấu diếm mối quan hệ của hai người, hay là mối quan hệ này quả thực cũng khiến anh cảm thấy phức tạp?

Nhưng cô không dám hỏi, cô sợ biết đáp án. Mặc dù trước mặt Liên Hân Duy cô đã khẳng định mối quan hệ của họ sẽ không dễ dàng thay đổi, nhưng trên thực tế, cô không chắc liệu đây có phải chỉ là suy nghĩ của một mình cô hay không.

Cố An Mạt không phải là một người thiếu tự tin, nhưng khi đứng trước Liên Hách Duy, cô luôn lo lắng rằng mình không đủ tốt, không đủ ưu tú, không tương xứng với anh.

"... An Mạt?" Cô càng trầm mặc, trái tim của anh càng lạnh lẽo, đến cuối cùng, anh và cô vẫn phải trở về như ban đầu sao?

Không, hoàn toàn không thể quay về, anh cũng không cho phép quay về.

"... Giữa chúng ta, nếu ngay cả niềm tin cũngkhông có, vậy... Làm thế nào để tiếp tục?" Cố An Mạt giãy khỏi vòng ôm củaanh, rũ mắt xuống, không để Liên Hách Duy nhìn thấy hai mắt đã phiếm hồng.

Chương 29: Không ai khác ngoài anh

Hai ngày sau, Cố An Mạt bắt đầu làm việc ở công ty mới. Sau hôm đó, cô không gặp lại Liên Hách Duy, cô nói với anh cô cần thời gian, để suy nghĩ thật kỹ càng.

Nhưng thực sự cô không có nhiều thời gian mà nghĩ về chuyện của mình cùng Liên Hách Duy, bởi công việc mới đã chiếm phần lớn thời gian của cô. Cô là người mới, công ty mới lại là tập đoàn lớn, mặc dù các tiền bối rất nhiệt tình giúp đỡ, nhưng cô vẫn còn nhiều điều cần học hỏi và giải quyết, cô muốn xử lý từng thứ một, cố gắng hoàn thành công việc.

Tính ra, đã năm ngày cô chưa gặp lại Liên Hách Duy, làm sao bây giờ? Cô... Rất nhớ anh, rất nhớ.

"Haizz..." Cố An Mạt không ý thức được bản thân cứ như vậy thở dài ra tiếng, khiến Vưu Tư Linh ngồi đối diện đang nghiêm túc gọi món phải bất mãn: "Tớ nói này An Mạt, ăn cơm cùng tớ cậu miễn cưỡng đến vậy sao?"

"... Tớ nào có..." Cô phát hiện, ngoại trừ lúc làm việc, thời gian còn lại cô đều dùng để nhớ Liên Hách Duy, ngay cả ngủ cũng nhớ.

"Cậu với Liên Hách Duy vẫn còn chiến tranh lạnh hả?" Vưu Tư Linh bỏ qua thực đơn, dự định nói chuyện với cô về vấn đề này một cách nghiêm túc.

"Chúng tớ không chiến tranh lạnh, chỉ là tớ cần chút thời gian để suy nghĩ rõ ràng." Đáng tiếc Cố An Mạt chẳng những không thể làm rõ vấn đề, ngược lại từ đầu đến cuối chỉ toàn nghĩ đến người tên Liên Hách Duy kia.

"Haizz, mối quan hệ của các cậu quả thực khá phức tạp, nếu cậu thật sự kết hôn cùng Liên Hách Duy, vậy sau này cậu phải đối mặt với Trịnh Nhạc thế nào đây? Cậu ta sẽ thành anh rể của cậu?" Nghĩ vậy Vưu Tư Linh đã thấy nhức đầu.

"Hả?" Đối mặt Trịnh Nhạc thế nào? Cố An Mạt đúng là chưa từng nghĩ tới chuyện này, cô chỉ quan tâm đến suy nghĩ của Liên Hách Duy, còn những người khác, cô vốn không để trong lòng. "Có điều... Tớ thấy rằng Liên Hách Duy thật sự rất yêu cậu." Vưu Tư Linh lấy di động ra, đưa cho Cố An Mạt.

"Đây là cái gì?" Cố An Mạt lật xem vài bản ghi nhớ, bên trong toàn bộ là tên nhà hàng, còn có những món ăn đặc trưng của từng nhà hàng.

"Trước khi xuất ngoại lần trước cậu ấy gửi cho tớ, dặn tớ đó đều là nhà hàng cậu thích, còn ghi chú món ăn cậu thích nhất của mỗi nhà hàng." Dường như Cố An Mạt có thể ăn ngon, là chuyện quan trọng như thế nào với anh.

Trái tim bỗng trở nên mềm yếu không kể xiết, nước mắt cũng dâng lên trong hốc mắt, Cố An Mạt không phải không biết anh yêu cô, nhưng từ miệng người ngoài biết được anh thầm lặng quan tâm mình như vậy, cảm giác được yêu này lại càng thêm rõ ràng.

"An Mạt, còn cả chuyện của cô cậu... Trần Ngự có nói với tớ, Liên Hách Duy đã phải nhờ đến rất nhiều mối quan hệ, và để trả ơn, cậu ấy đành nhận một vài dự án mà trước giờ cậu ấy luôn xem thường." Vưu Tư Linh vốn không muốn kể cho Cố An Mạt những chuyện này, nhưng cô không đành lòng nhìn An Mạt bỏ lỡ người đàn ông yêu cô ấy sâu đậm như vậy. Cố An Mạt trầm mặc hồi lâu khẽ mỉm cười, cô muốn gặp Liên Hách Duy, nói với anh, quyết định của cô.

Khi cô đến công ty của Liên Hách Duy, lại được báo rằng tổng giám đốc không ở đây. Lúc này cô mới nhận thấy mình tới có phần đường đột, vì thế lấy di động ra, ấn xuống dãy số của anh.

Một hồi, hai hồi vẫn chưa có người tiếp, trong lòng Cố An Mạt bắt đầu sốt ruột, trong trí nhớ, anh chưa bao giờ để cô phải chờ lâu. Mỗi lần cô gọi điện cho anh, anh luôn nhấc máy ngay lập tức; mỗi lần hẹn gặp, anh hoặc là đến đón cô, hoặc là đến điểm hẹn trước đợi cô. Tóm lại, khi cô cần anh, ngay cả khi cô không cần anh, anh vẫn luôn luôn ở bên cạnh cô, thậm chí không cần quay lại cũng có thể chạm được, khoảng cách gần đến như vậy.

Liên Hách Duy à Liên Hách Duy, anh có biết tình yêu sâu đậm đầy quan tâm của anh, sẽ khiến em không có cách nào yêu được ai khác ngoài anh. Không ai yêu em hơn anh, không ai thương em bằng anh, không ai nuông chiều em như anh, không ai khác ngoài anh.

Cố An Mạt à Cố An Mạt, mày thật ngốc.

Đúng lúc này, sau ba hồi chuông đã có người nghe máy, cô vội vàng gọi anh: "Hách Duy..." Bên kia truyền đến một giọng nữ trong trẻo: "Xin chào."

Cố An Mạt ngẩn người, tay cầm di động phút chốc run rẩy.

Người ở đầu bên kia phản ứng rất nhanh, "Cô làCố tiểu thư đúng không?" Điện thoại của Liên Hách Duy hiển thị cái tên AnMạt, Chiêm Thanh Thanh vô cùng cảm kích trí nhớ siêu tốt của mình, bằng khôngchỉ sợ cô sẽ lập tức bị đuổi việc, "Xin chào, tôi là Chiêm Thanh Thanh,thư ký của Liên tổng. Anh ấy... Hiện giờ đang ở bệnh viện..."

Chương 30: Khổ nhục kế ngây thơ

"Sao vậy? Nghe nói là kiệt sức?" Trình Tước lấy từ trong giỏ trái cây mua đến một quả táo, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh, cười giễu cợt: "Không giống cậu tẹo nào, hồi mới bắt đầu sự nghiệp, cậu thức đêm suốt mấy tháng cũng đâu có sao."

Liên Hách Duy nằm trên giường bệnh liếc anh một cái, chẳng thèm đáp lời.

Một người đàn ông khác ngồi trên sô-pha đối diện giường bệnh cũng lên tiếng: "Dù gì tuổi cũng không còn trẻ nữa, nên có chừng mực thôi."

Trình Tước nghe vậy cười lớn, gương mặt đẹp trai quyến rũ có vẻ tử tế, dễ khiến người ta tưởng rằng vô hại, đáng tiếc đều chỉ là giả tạo.

"Cười cợt đủ chưa? Các cậu có thể biến." Liên Hách Duy lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách, bạn tồi, đúng là lũ bạn tồi.

"Hách Duy," Trầm Mộ Nhiên đứng lên từ sô-pha, cũng là một vẻ đẹp anh tuấn, có điều anh mang lại cảm giác quá lạnh lùng, thậm chí có phần cao ngạo, "Bạn già, không phải cậu thất tình rồi giận dỗi đấy chứ?"

Đối với trình độc miệng của Trầm Mộ Nhiên, Trình Tước hoàn toàn bái phục, anh càng cười đắc ý hơn: "Đúng vậy không? Đây chính là mối tình đầu của Liên thiếu nhà chúng ta ư!"

Liên Hách Duy thật sự muốn giết hai tên đó. Anh lao đầu vào làm việc, mất ăn mất ngủ năm ngày, để bản thân không nhớ đến cô gái nhỏ kia, kết quả... Anh không chỉ có không có cách nào ngừng nhớ cô, ngược lại còn vì kiệt sức nên ngất xỉu phải đưa vào bệnh viện.

Cửa phòng bệnh bị gõ hai tiếng, Chiêm Thanh Thanh đi vào, cô đưa di động cho Liên Hách Duy: "Vừa nãy anh đi kiểm tra Cố tiểu thư có gọi điện tới, vì cô ấy gọi nhiều lần nên tôi đã nghe máy, cũng nói với cô ấy tình hình hiện tại của anh."

Trầm Mộ Nhiên cùng Trình Tước trao đổi ánh mắt, Cố tiểu thư? Quả nhiên là có biến. "Tôi thật sự rất tò mò." Lời của Trình Tước giống y như Phó Thanh Mặc đã nói lúc trước, người phụ nữ có thể khiến Liên Hách Duy để tâm... Mấy huynh đệ bọn họ từng nghĩ cả đời này cũng không thể gặp mặt.

"Thanh Thanh, giúp tôi làm thủ tục xuất viện." Liên Hách Duy nắm chặt di động, cô đã biết? Cô có lo lắng không? Anh không muốn làm cô lo lắng.

Chiêm Thanh Thanh gật đầu, lúc chuẩn bị ra khỏi phòng bệnh, suýt chút nữa đụng phải Cố An Mạt đang chạy tới.

Cố An Mạt thở hổn hển, ánh mắt chỉ nhìn Liên Hách Duy nằm trên giường bệnh, cô cứ như vậy đi thẳng về phía anh, nhào xuống đầu giường, nháy mắt lệ rơi đầy mặt, "Anh sao rồi? Đã kiểm tra chưa? Còn chỗ nào không thoải mái không? Sao không nói cho em biết?"

Liên Hách Duy hơi ngẩn ra, sau đó khóe miệng anh từ từ nhếch lên, cảm giác được cô lo lắng sung sướng phát điên. Anh đưa tay kéo cô vào lòng, vuốt ve đầu nhỏ của cô, dịu dàng nhưng hơi yếu ớt nói: "Anh không sao... Chỉ là, còn hơi nhức đầu."
"Thật không? Rất đau ư? Có nặng lắm không?" Bé con trong lòng lập tức ngẩng đầu nhìn anh tỉ mỉ vài lần, đau lòng lại sốt ruột: "Đã kiểm tra chưa?"

"Rồi, nằm viện theo dõi hai ngày là được, em đừng lo." Liên Hách Duy vừa dịu dàng trấn an Cố An Mạt, vừa phóng ánh mắt tới ba người vẫn đứng trong phòng bệnh, ý tứ rõ ràng bảo bọn họ —— Ra ngoài! Lăn! Tóm lại càng nhanh càng tốt!

Trình Tước quả thực cảm thấy biểu hiện của Liên Hách Duy có thể đạt tầm ảnh đế, lúc trước còn nói muốn xuất viện, mới đây lại muốn nằm viện theo dõi? Chậc chậc chậc, tình yêu, đúng là đáng sợ.

"Khổ nhục kế —— thủ đoạn ngây thơ như vậy, phụ nữ các cô cũng không nhận ra?" Rời khỏi phòng bệnh, Trầm Mộ Nhiên vô cùng khó hiểu hỏi người phụ nữ duy nhất ở đó là Chiêm Thanh Thanh.

Chiêm Thanh Thanh phì cười, mặc dù cô cũng thấy chiêu này của Liên Hách Duy rất ngây thơ, có điều —— "Đối với người yêu anh, chỉ cần là chuyện liên quan đến an nguy tính mạng của anh, thì có là thủ đoạn ngây thơ cô ấy cũng sẽ vui vẻ đón nhận."

Trầm Mộ Nhiên trầm mặc, dường như đang suy tính nếu anh dùng chiêu này liệu có khả thi.

Trình Tước vỗ vai anh, nghiêm túc khuyên anh nên từ bỏ: "Mèo hoang nhỏ nhà cậu vừa vô tình lại thông minh, không thực hiện được đâu."

Trầm Mộ Nhiên cũng vỗ vai Trình Tước, đồng cảm nói: "Cậu cũng vậy."

Trình Tước cực kỳ bất mãn hết lên sau lưng anh: "Cậu còn không biết xấu hổ mà nói vậy! Thỏ trắng nhà tôi chính là bị mèo hoang nhỏ nhà cậu dạy hư!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau