CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tương lai của chúng ta

Trong đầu Cố An Mạt vẫn văng vẳng câu nói của Vưu Tư Linh, có phải trong lòng cô... đã có Liên Hách Duy hay không?

Trước khi gặp anh tối qua, cô không cảm nhận được rõ nỗi nhớ nhung mình dành cho anh, nhưng khi anh gọi điện nói rằng anh đang ở dưới nhà cô, cô lập tức quên sạch việc trang điểm, thay đồ, chỉ muốn nhanh được nhìn thấy anh.

Là có anh. Mấy ngày nay anh và cô như hình với bóng, cùng khóc cùng cười, cùng ăn cơm, cùng đi xem phim. Không biết bắt đầu từ lúc nào, anh đã thâm nhập vào toàn bộ cuộc sống của cô, làm cô có thói quen ỷ lại anh, thậm chí còn cảm thấy hết thảy những điều này đều vô cùng tự nhiên.

Khác với Trịnh Nhạc, Liên Hách Duy mang lại cho cô cảm giác vững vàng an ổn.

"Nghĩ gì vậy?" Cô nghĩ đến người đàn ông đang nắm tay mình, cũng nắm chặt lại bàn tay anh.

"Anh rất thích Lego ư?" Cố An Mạt nắm tay anh, ngẩng lên nhìn anh.

"Em không thấy nó rất thần kỳ sao? Có thể qua đôi tay của em, cố gắng của em, biến thành hình dạng mà em muốn." Liên Hách Duy nhân dịp cuối tuần đưa cô đến ngôi biệt thự ở vùng ngoại ô gần bờ biển của anh, giống như công ty của anh, biệt thự cũng được trang trí bằng đồ chơi Lego.

Vẻ kiêu hãnh tự tin trên gương mặt anh khiến cô cảm thấy anh trông cực kỳ quyến rũ, anh chính là có loại năng lực này, không đầu hàng thực tại, dựa vào nỗ lực cố gắng của bản thân để đạt được những gì mình muốn.

"Sau đây..." Vừa nói, Liên Hách Duy vừa dắt cô lên căn phòng trên tầng ba, anh đẩy cửa ra: "Cái này, tặng cho em."

Cố An Mạt vô cùng kinh ngạc... Trên chiếc bàn lớn trước mắt là một mô hình biệt thự được lắp từ Lego, nhìn kỹ sẽ nhận ra mô hình biệt thự này giống với biệt thự họ đang ở đến tám phần.

Cô tiến lên trước, chăm chú xem, phía sau mô hình biệt thự phủ sắc xanh lam, bên trên có chiếc thuyền nhỏ, đó hẳn là biển lớn; còn phía trước mô hình là một mảnh lục sắc, có hoa lá, có chó nhỏ, còn có ghế dài; cuối cùng, đứng ở cổng biệt thự có ba người, hai lớn một nhỏ.

"Nơi này," Liên Hách Duy chỉ vào khu màu lục, "Còn có các loại rau củ, nếu em thích hoa, cũng có thể biến thành hoa viên." Đây là ngôi nhà lý tưởng của anh, đương nhiên, anh càng hy vọng nữ chủ nhân của nó là cô.

Trong lòng Cố An Mạt dâng trào niềm vui cùng cảm động, bởi vì ngôi nhà mơ ước của anh và cô lại vô tình rất giống nhau. Hai người chỉ mới quen biết không lâu, con đường phía trước vẫn còn dài, vậy mà anh đã đặt cô vào bản đồ kế hoạch tương lai của mình. Anh từng nói muốn cho cô tất cả, nhưng ngàn vạn lần cô cũng không thể ngờ, tất cả này lại bao gồm cả tương lai.

Cô chủ động dựa vào ngực anh, mỉm cười ngọt ngào hạnh phúc: "Một con chó không đủ đâu."

Cô chủ động thân mật cũng như ngầm đồng ý về kế hoạch tương lai của hai người khiến đáy lòng Liên Hách Duy vui mừng khôn xiết, với anh mà nói, đây là cô bằng lòng chấp nhận bước đầu tiên của anh.

Anh cúi đầu, hôn lên nụ cười xinh đẹp ấy. Hai tay Cố An Mạt nắm vạt áo anh, nhu thuận làm anh càng hôn càng sâu, đầu lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô. Dường như anh rất thích hôn lưỡi, mà cô... Cũng bởi vì anh nên không còn kháng cự hôn lưỡi.

"An Mạt..." Sau nụ hôn nồng nhiệt, Liên Hách Duy vén gọn tóc rủ trước mặt cô, dịu dàng, tỉ mẩn.

"Ừm?" Cô vẫn thở hổn hển, cặp mắt to mơ màng không dám nhìn thẳng anh.

"Một đứa bé, anh cũng cảm thấy chưa đủ." Còn chưa thỏa mãn lại nghiêng người hôn lên môi cô.
Nghe vậy, gương mặt Cố An Mạt nháy mắt đỏ lựng, cô vô cùng ngượng ngùng vùi mặt vào lồng ngực Liên Hách Duy. Biết cô xấu hổ, anh không nhắc lại, chỉ cúi đầu mỉm cười, rồi ôm chặt lấy cô.

Ăn uống, tắm rửa, khi mọi việc đều đã hoàn thành, Cố An Mạt bắt đầu cảm thấy hồi hộp.

Buổi chiều họ ra biển, tự bắt hải sản, sau đó đến vườn rau gần đấy hái rất nhiều rau hữu cơ. Buổi tối hai người ở nhà nấu cơm, mặc dù tay nghề nấu nướng của cả hai không quá tốt, nhưng may mắn là nguyên liệu nấu ăn tươi mới, cho nên ăn cũng vui vẻ thỏa mãn.

Vẫn luôn chỉ có hai người ở chung, vì sao bây giờ mới thấy hồi hộp chứ! Cố An Mạt không ngừng trấn an bản thân, nhưng hoàn toàn vô dụng!

Tuy rằng... Tuy rằng họ đã... Nhưng mà... Dù sao lần đó cũng xem như nửa ngoài ý muốn đi!

Hơn nữa anh còn nói... Còn nói một đứa bé không đủ... A a a!!! Cố An Mạt lập tức tự quát mình chớ nghĩ lung tung, người ta vốn không có ý này a a a!!!

"An Mạt... An Mạt?" Dù không biết cô đang nghĩ gì, nhưng Liên Hách Duy vẫn có thể nhận thấy cô đang căng thẳng.

"Hả? Hả?" Cô ngây ngốc đáp lời, thật ra thì hoàn toàn không nghe được anh nói gì.

Anh mỉm cười đầy cưng chiều, "Em ngủ ở phòng trên tầng ba nhé, nghỉ ngơi sớm đi."

"Hả?" Ý anh là hai người ngủ riêng? "Vậy còn anh?" A a a, trong lòng nghĩ gì liền hỏi ra miệng như vậy, Cố An Mạt đúng là tự giết mình.

Vẻ đáng yêu của cô làm anh cười rộ lên: "An Mạt, biệt thự này của anh không có gì nhiều, nhưng phòng thì không ít."

"..." Xem đi, cô vừa hỏi một câu quá là ngớ ngẩn!

Chương 22: Châu báu quý hiếm

Gió biển cuối thu ảm đạm lạnh lẽo, phía vô tận của biển đen thỉnh thoảng lại xuất hiện một vài lớp sóng trắng.

Liên Hách Duy cầm ly rượu, anh không hút thuốc hay uống rượu. Chỉ khi tâm trạng không tốt hoặc cảm thấy chưa chắc chắn về điều gì đó mới uống vài ly.

Đúng, anh thừa nhận mình không hề chắc chắn chuyện với Cố An Mạt, nhưng anh nhất định phải có được cô.

Đêm nay anh cũng nhận ra cô đang căng thẳng, lần đầu tiên của hai người có thể nói một phần là do anh cưỡng chế, nhưng anh không muốn lần thứ hai cũng như vậy.

Anh biết cô bắt đầu tới gần anh, nhưng không có nghĩa là cô sẵn sàng hẹn hò cùng anh. Mọi chuyện đều đang tiến triển thuận lợi, anh không muốn bị chút ham muốn cỏn con này phá hỏng.

Một ngụm uống cạn ly rượu, Liên Hách Duy cười tự giễu, xem ra đêm nay nhất định mất ngủ.

Cùng bị chứng mất ngủ, còn có Cố An Mạt.

Cô không có thói quen lạ giường, thế nhưng đêm nay cô nằm mãi vẫn không ngủ được, trong lòng, trong đầu đều nghĩ về người đàn ông ở gian phòng bên cạnh.

Liên Hách Duy... Người đàn ông này đã mang đến cho cô rất nhiều thứ, thậm chí anh còn cho cô cả một tương lai. Không phải chỉ nói miệng, mà là dùng hành động từng bước đạt được tương lai đó.

Nghĩ vậy, cô không nhịn được xuống giường, bước chân trần về phía căn phòng đặt sa bàn. Nhìn mô hình này thêm một lần nữa, cô vẫn vô cùng cảm động, rốt cuộc anh đã phải dùng bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tinh lực và tâm tư để xếp những mảnh ghép nhỏ này thành một tương lai.

Sau đó, ánh mắt của cô dừng lại nơi ba người ở cổng biệt thự, cô đưa tay, tìm trong những mảnh ghép còn lại một hình người nhỏ, đặt nó vào bên cạnh ba người kia.

Trên đường quay về phòng, Cố An Mạt mới phát hiện có người ngồi ngoài ban công cuối hành lang. Không chút suy nghĩ, cô đi theo bóng lưng kéo dài của người đó. "Anh cũng không ngủ ư?" Cố An Mạt đẩy cửa kính ban công ra, một luồng gió biển lạnh thổi qua làm cô rùng mình một cái.

"Sao em lại ra đây?" Liên Hách Duy nhíu mày, duỗi tay kéo cô vào trong lòng mình, sau đó dùng tấm chăn lông cừu đang khoác trên người mình bọc lấy cô.

Đêm yên tĩnh khiến Cố An Mạt ngồi trong lòng anh thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim đập của cả hai... Thình thịch, thình thịch... Tuy là nhịp tim của hai người, nhưng không ngờ lại cùng nhịp, hài hòa.

"Lạnh không?" Thấy cô im lặng, anh nghĩ rằng cô sợ sự tiếp xúc gần gũi giữa hai người, vì thế anh hơi nới rộng khoảng cách.

"Không lạnh..." Cô lắc đầu, dựa vào lồng ngực anh.

"An Mạt..." Ánh trăng êm dịu, sóng biển hợp tấu, người trong lòng, Liên Hách Duy chỉ cảm thấy cổ họng như bị thít chặt. Anh nâng mặt cô lên, thấy trong đôi mắt trong vắt sáng ngời của cô toàn bộ đều là anh... Rốt cuộc không kiềm chế được cảm xúc mà hôn lên môi cô.
"Ưm..." Cố An Mạt rên khẽ, toàn tâm đón nhận nụ hôn của anh.

Anh bắt lấy môi cô, lưu luyến mút môi trên, rồi lại đến môi dưới. Đầu lưỡi anh cuốn lấy lưỡi cô, ra vào giữa khoang miệng hai người, trong miệng ngoại trừ hơi thở còn có nước bọt của nhau, không thể phân rõ là của ai.

Nụ hôn cuồng nhiệt khiến hơi thở của hai người trở nên nặng nề, Liên Hách Duy biết sắp không thể khống chế ham muốn trong cơ thể, anh buộc mình phải chấm dứt nụ hôn dai dẳng này, nheo mắt nhìn biểu cảm mơ màng bối rối của cô, môi cô bị anh hôn đến sưng đỏ, nhưng vẫn mềm mại ướt át.

Hai tay anh không tuân theo sự chi phối của não bộ lập tức kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại gần, cúi đầu hôn xuống dễ dàng.

Cố An Mạt hoàn toàn không kịp nhận thức được chuyện gì vừa xảy ra, chỉ biết mình lại bị anh hôn tiếp. Giống như anh nói, cô đã bắt đầu quen với nụ hôn của anh... Trong khoang mũi, khoang miệng tất cả đều là hơi thở độc chiếm của anh, nụ hôn của anh dù bá đạo nhưng cũng không kém phần dịu dàng...

Chỉ hôn môi vẫn không thể thỏa mãn Liên Hách Duy, môi anh bắt đầu di chuyển đến những nơi khác, đầu tiên là tới lỗ tai cô, anh đưa lưỡi liếm, rồi lại khẽ cắn vành tai, cuối cùng ngậm cả vành tai vào trong miệng liếm mút.

"Ưm ư..." Theo tiếng rên là cơ thể cô bắt đầu run rẩy, tiếp xúc thân mật như vậy khiến cô chợt nhớ về đêm hôm ấy. Tuy rằng họ đang hẹn hò, nhưng từ sau lần đó, Liên Hách Duy chưa từng vượt quá giới hạn.

Nếu đêm nay họ lại... Mối quan hệ của hai người đã được xác định. Cho tới nay cô vẫn có phần né tránh mối quan hệ này, không phải vì anh không tốt, mà do cô chưa hiểu rõ trái tim mình...

"An Mạt..." Không biết từ khi nào, Liên Hách Duy đã dừng lại mọi động tác, anh nhíu chặt mày, biểu cảm cuống cuồng lo lắng, anh sợ hành động của mình sẽ dọa đến cô.

Cố An Mạt khẽ cười, châu báu quý hiếm gì cũng không thể bằng nụ cười này. Cô có thể cảm nhận sâu sắc sự trân trọng, bảo vệ của anh, anh đối với cô giống như viên ngọc quý được nâng niu trong lòng bàn tay sợ bị người khác đụng vào dù chỉ một chút.

Cô đưa tay xoa lên nếp nhăngiữa lông mày anh, cười đến tuyệt đẹp và khẽ nói: "Hách Duy, em không sợ."

Chương 23: "Lần đầu tiên" chính thức (1)

Nhịp tim Liên Hách Duy đập nhanh dữ dội, anh xúc động nắm lấy tay cô, đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh, không có họ, chỉ có tên.

Người đàn ông trước mặt dùng đôi mắt phiếm hồng đầy thâm tình nhìn chằm chằm Cố An Mạt, cô cảm thấy thẹn thùng, muốn rút tay ra, lại bị anh dùng sức, kéo vào vòng ôm ấm áp.

"An Mạt... An Mạt..." Anh cứ thế gọi tên cô, in từng nụ hôn nhỏ lên cần cổ mảnh khảnh của cô.

Bàn tay ấm lẻn vào trong áo ngủ Cố An Mạt, vuốt ve từ vùng bụng phẳng dần lên phía trên, đụng phải trở ngại, Liên Hách Duy liền đẩy nội y của cô lên, một tay không chút khách khí bao trọn lấy tuyết nhũ, xoa nắn theo chiều kim đồng hồ.

"Ưm a..." Cố An Mạt vùi mặt vào vai anh, hai tay nhỏ nắm chặt áo anh, cơ thể căng thẳng vì sự đụng chạm của anh.

Nụ hôn của anh chảy dọc xuống, dùng răng nanh cắn cúc áo ngủ, dưới hai tà áo ngủ là cặp tuyết nhũ trắng trẻo đầy đặn. Ánh mắt trầm xuống, anh lập tức cúi đầu hôn mút một bên.

"Aha... Hách Duy..." Nhũ hoa truyền đến cơn đau nhẹ, cô biết đó là do anh cắn trong miệng, cô ngửa cổ ra sau, hai tiểu bạch thỏ trước ngực càng hướng tới gần anh hơn.

Cặp tuyết nhũ mềm mại mịn màng khó cưỡng, Liên Hách Duy liếm hết một bên, lại kiên nhẫn liếm nốt bên còn lại, cho đến khi hai bên đều in dấu hồng và ánh nước lấp lánh.

Nhưng anh vẫn chưa có ý định dừng lại, hôn dọc theo từng nấc xương sườn của cô xuống phía dưới, lúc đi qua rốn còn không quên liếm láp lỗ tròn đáng yêu đó.

Đến gần khu vực nhạy cảm ở bụng dưới, các dây thần kinh và cơ thể của Cố An Mạt vô cùng mẫn cảm, "A... Đừng..." Nhưng tiếng ngăn đó quá muộn, người đàn ông thừa dịp cô đang giãy dụa đã lột sạch đồ ngủ lẫn quần lót của cô.

Gió lạnh làm cơ thể trần trụi của cô run rẩy, Liên Hách Duy lấy chiếc chăn nhung quấn toàn bộ người cô lại, còn anh, tiếp tục vùi đầu ở bụng dưới và chân cô.
"Đừng..." Mặc dù không biết anh muốn làm gì, nhưng vẫn theo bản năng khép chặt hai chân, bởi vì... Cô phát hiện giữa hai chân mình bắt đầu ẩm ướt.

Bàn tay to khỏe tách hai chân cô ra, giữa bụi hoa đã lóng lánh nước, nhìn xuống chút nữa, là khe nhỏ chặt chẽ non mềm màu hồng phấn...

Bất chợt, anh hôn xuống.

"A a!" Thời khắc đôi môi ấm nóng áp lên, Cố An Mạt gần như sụp đổ, anh là người đầu tiên của cô, trước giờ cô không biết còn có thể làm vậy... Rất xấu hổ...

"Đừng... Hách Duy... Đừng mà..." Cô khóc nức nở, không phải vì sợ hãi, chỉ là vì cô chưa bao giờ trải qua chuyện này, phản ứng cơ thể cũng hoàn toàn vượt khỏi sự khống chế của cô.

Liên Hách Duy không nói gì, anh gập hai chân cô lại, do đó mở càng rộng thêm, đầu lưỡi mềm từng chút từng chút nhẹ nhàng liếm cánh hoa, trượt lên trượt xuống dọc theo khe, đến khi mật dịch chảy ra càng nhiều, anh mới cuộn đầu lưỡi thâm nhập vào bên trong.

"Aha..." Bên dưới truyền đến từng đợt tê dại, hoa huy*t bị đầu lưỡi của người đàn ông càn quét chảy ra rất nhiều mật dịch. Cố An Mạt bị cảm xúc đánh úp đến không kịp trở tay, khác xa với mối tình đầu của cô, mà loại khác biệt này, chính là Liên Hách Duy hoàn toàn khai phá cơ thể cô. Lực và chiều dài của đầu lưỡi hiển nhiên không thể so sánh với vật nam tính bên dưới, nhưng sự mềm mại linh hoạt của lưỡi có thể đem đến cho cô cảm giác mới lạ. Anh cố ý để cô trải nghiệm điều này, lần trước, anh đã quá sơ ý, không kịp phát hiện đấy là lần đầu tiên của cô. Còn lần này, anh hy vọng có thể bồi thường một chút, để cô thoải mái tận hưởng cảm giác tuyệt vời mà ái tình mang lại.

Vì thế, anh vươn lưỡi hướng sâu vào bên trong, cảm nhận được vách thịt co bóp ép chặt, đầu lưỡi lại càng mạnh mẽ chen vào hoa huy*t, xuyên qua từng nếp thịt.

"A a... Khó chịu..." Khi đầu lưỡi chạm đến một vị trí, Cố An Mạt bỗng hét rầm lên, chỗ đó rất tê rất ngứa... Cô không thể chịu nổi loại cảm giác này, thậm chí còn cảm thấy dường như sắp mất khống chế...

Nghĩ vậy, cô đột nhiên bật khóc, cô thực sự cảm thấy cơ thể mình thật kỳ lạ, kỳ lạ tới nỗi khiến cô luống cuống.

Nghe thấy tiếng khóc của cô, Liên Hách Duy lập tức dừng động tác, nâng người ngẩng đầu lên liền trông thấy vẻ lê hoa đái vũ(*) đáng thương của cô, trái tim vừa mềm mại vừa đau đớn, "An Mạt ngốc..." Anh dịu dàng dỗ dành cô, đưa tay lau đi nước mắt của cô, trong lòng cũng đoán được là cô khóc vì thẹn thùng.

(*) Giống như hoa lê dính mưa, vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi, sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.

Cố An Mạt lắc lắc đầu, vẫn không ngừng nức nở.

"An Mạt... Em có biết bộ dạng này của em làm anh cao hứng đến thế nào không?" Biểu cảm cô động tình vì anh đầy quyến rũ, gợi cảm, lại có nét thanh thuần khó tả, tất cả... Đều chỉ thuộc về anh.

Nghe lời anh nói, cô dần dần bình tĩnh lại, cơ thể vừa thả lỏng lập tức cảm giác được sự tê dại lúc trước còn chưa tan đi. Liên Hách Duy cũng nhận ra, khi cô còn chưa kịp phản ứng thì bàn tay anh đã tiến vào hoa môi, nhanh chóng tìm được hạt trân châu nhỏ, dùng sức xoa nắn.

"A a..." Trải qua một làn sóng khoái cảm,cơ thể Cố An Mạt lại tiếp tục bị cuốn vào một làn sóng khoái cảm khác, cho đếnkhi một lượng lớn mật dịch chảy ra ngoài.

Chương 24: "Lần đầu tiên" chính thức (2)

Liên Hách Duy quyết đoán ôm cô lên vai, nhiệt độ bên ngoài quá thấp, anh sợ cơ thể cô sẽ không chịu nổi.

Hai người cùng ngã xuống giường lớn, Cố An Mạt bởi vì ngượng ngùng nên không dám đối diện với người đàn ông đang nằm phía trên, nhưng anh lại cố chấp xoay mặt cô sang: "An Mạt..."

"... Ưm?" Ánh mắt anh nhìn cô vô cùng nghiêm túc và nóng bỏng...

"Anh yêu em." Anh cười, đuôi mắt, vầng trán tất cả đều mang vẻ thỏa mãn, có được cô, là điều đáng giá kiêu hãnh nhất của anh trên cuộc đời này.

"..." Không ngờ anh lại thẳng thắn bày tỏ như vậy, Cố An Mạt im lặng đỏ mặt, nhưng tận đáy lòng là ngọt ngào rung động.

Anh biết cô cần thêm thời gian, sự phát triển tối nay đã vượt quá mong đợi của anh, anh không thể tham lam, anh sẽ kiên trì đợi cô yêu anh. Vén tấm chăn đang phủ trên người cô ra, anh đồng thời nhanh chóng cởi quần áo của mình, khi nhìn thấy vật nam tính to lớn ấy, Cố An Mạt lại một lần nữa đỏ bừng mặt mũi.

Liên Hách Duy mỉm cười, anh cúi đầu hôn lên môi cô, thì thầm như nói mê: "An Mạt... Yên tâm giao cho anh..."

Còn chưa kịp đáp lại anh, cô đã cảm thấy thân dưới bị tách ra, một vật giống như cây gậy từng chút đi vào trong cơ thể, "A a..." Cô không khỏi ôm sát lấy người đàn ông phía trên.

Anh kiên nhẫn từ từ đẩy vào, khi vào được một nửa, nộn thịt mềm mại bên trong hoa huy*t của cô lập tức siết anh lại. Thật chặt... Không thể di chuyển... Anh hít sâu vài hơi, dỗ dành bên tai cô: "An Mạt ngoan, thả lỏng một chút..."

"A... Em không biết..." Cố An Mạt lắc đầu loạn xạ, toàn thân cô đều căng cứng, vốn không biết phải thả lỏng như thế nào.

Liên Hách Duy cúi đầu hôn cô, quấn lấy lưỡi cô mút vào trong miệng, đợi khi cô bắt đầu đáp lại nụ hôn của mình, anh dùng một tay nâng mông cô lên, rướn mạnh về phía trước, vật nam tính to dài nháy mắt đâm vào toàn bộ.

"A a..." Bụng dưới trướng đau vì bị lấp đầy, Cố An Mạt cắn lưỡi anh rên rỉ, bàn tay nhỏ đang ôm cổ anh để lại trên lưng anh đôi vệt xước hồng.

"An Mạt..." Anh cúi đầu gọi tên cô, hoa huy*t bao lấy gậy th*t đã đủ ướt át, có thể giúp anh không còn kiêng dè hoạt động, mỗi lần kéo ra đẩy vào lại sâu hơn một chút. Lần này anh bỏ hết chiêu thức, chỉ đơn giản là lấy độ sâu để giành phần thắng. "A a... Hách Duy... A..." Cô thật sự không biết phải làm sao, cô hoàn toàn không kiểm soát được bản thân, lại không biết rằng cơ thể mình đã cho anh phản ứng mong đợi nhất.

Giống như hiện giờ, vật nam tính đã chạm tới cửa tử cung, anh có thể cảm nhận rõ nơi đó như có một cái miệng nhỏ mút chặt lấy đỉnh vật, anh không ở lại quá lâu, chỉ vài giây đã nhanh chóng rút ra.

"A... Không... Chỗ đó..." Sắc mặt Cố An Mạt càng ngày càng hồng hào như hoa đào, biểu cảm trên khuôn mặt là cô mà cho tới bây giờ cô chưa từng thấy —— gợi cảm, thậm chí là quyến rũ mê hoặc.

"Ôm chặt anh An Mạt..." Anh động thân, lại lần nữa chọc đến cửa tử cung, vách thịt mềm mại nơi ấy hút mạnh đỉnh vật, sau đó anh xoay tròn, tạo thành một vũ điệu trong động hẹp.

"A a... Đừng... Sâu quá..." Cô cảm thấy mình như sắp ngất, thậm chí còn cảm giác như bụng dưới và miệng hoa huy*t cũng nứt vỡ. Khắp ngõ ngách bên trong đều bị anh bá đạo xâm chiếm, hoa huy*t ẩm ướt vốn không phải đối thủ của vật to lớn kia, kẹp càng chặt, nó càng ngang bướng, va chạm càng mạnh mẽ.

Vật nam tính buông tha cửa tử cung đã yếu ớt không chịu nổi, quay sang chọc đến điểm G. Cùng là cảm giác tê dại căng trướng nhưng lại không giống nhau, điều này khiến toàn thân cô run rẩy mãnh liệt, nhiệt độ trong tử cung theo nhịp ra vào của anh mà càng ngày càng cao, từ đó nảy sinh khoái cảm không kể xiết.

"Được rồi An Mạt... Ngoan... Sắp được rồi..." Liên Hách Duy trìu mến hôn môi, mắt, mi cô. Vật nam tính lớn mạnh mẽ rút cắm trong hoa huy*t mềm mại, liên tục đâm vào nơi sâu nhất.

Cuối cùng, anh cắn quả cherry trước ngực cô, kích thích Cố An Mạt lên đỉnh, anh bắn toàn bộ tinh dịch trắng đục vào sâu bên trong cô.

Chương 25: Hạnh phúc nhân đôi

Ánh nắng sớm êm dịu xuyên qua khe hở rèm cửa sổ chiếu vào trong phòng, cuối thu mát mẻ, đó là món quà tuyệt vời nhất của mùa thu.

Cố An Mạt trở mình trong lồng ngực rộng lớn ấm áp, rồi chậm chạp mở mắt, trước mắt là khuôn mặt phóng đại của Liên Hách Duy. Nhìn kỹ, cô mới phát hiện anh thật đẹp trai —— mày rậm mắt to, ngay cả lông mi cũng vừa dày vừa dài, sống mũi cao thẳng, còn cả đôi môi không dày không mỏng đã hôn cô nhiều lần, cười lên vô cùng quyến rũ.

Anh và cô... Về sau chính là "họ"...

Hai cơ thể trần trụi ôm lấy nhau như tuyên bố những cảm giác triền miên còn sót lại của đêm qua, cô mơ hồ nhớ lại, tối qua khi cô buồn ngủ, anh đã giúp cô lau sạch cơ thể dấp dính.

Rõ ràng tối qua còn mất ngủ, nhưng nằm trong lòng anh, cô lại an tâm ngủ thẳng đến sáng.

"Chào buổi sáng..." Khi cô đang miên man suy nghĩ, Liên Hách Duy đã tỉnh dậy. Cô nằm trong lòng anh, nói với cô câu chào buổi sáng, là những gì từ đây về sau anh hy vọng được làm mỗi ngày.

"... Chào buổi sáng..." Đối diện ái muội như vậy vẫn khiến cô có chút ngại ngùng, thế nên cô cúi mặt xuống.

"An Mạt..." Giọng nói của anh vì vừa ngủ dậy mà trở nên rất gợi cảm, khuôn mặt tuấn tú hướng tới gần cô, chạm nhẹ vào môi cô, sau đó dường như cảm thấy không đủ, lại hôn thêm nữa.

"Ưm..." Cố An Mạt phát hiện anh thật sự thích hôn cô, mà cô... Cũng bắt đầu đắm chìm trong nụ hôn của anh.

"An Mạt," tạm thời buông cô ra, hơi thở Liên Hách Duy dần dần bất ổn hỏi: "Hôm nay em muốn đi đâu?" Cô nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu. Không có chỗ nào đặc biệt muốn đi, chỉ cần được ở bên anh.

"Vậy..." Anh vừa dứt lời, bàn tay to dưới chăn đã sờ soạng đùi cô, tách hai chân cô ra đồng thời anh nói: "Cả ngày hôm nay đều ở nhà được không?"

Chẳng đợi Cố An Mạt đáp lời, vật to lớn không chút mỏi mệt nhanh chóng vọt vào trong hoa huy*t trơn mềm.

"A a..." Trong phòng chỉ còn những tiếng rên rỉ kiều diễm.

Chuyến du lịch hai ngày ngọt ngào thư giãn chớp mắt trôi qua, trên đường quay về thành phố, Cố An Mạt nhận được một cú điện thoại quan trọng.
"Hách Duy! Anh biết không? Bên G&MP vừa gọi điện cho em, hẹn em ngày mai qua phỏng vấn!" Cúp máy, cô hào hứng kể ngay tin vui này với người đàn ông đang lái xe bên cạnh.

"Em vui vậy ư?" Khóe miệng Liên Hách Duy vẽ một nụ cười nhẹ mê người, cô gọi tên của anh càng ngày càng tự nhiên.

"Đương nhiên rồi! Người ta là thương hiệu quốc tế đó!" Cố An Mạt quả thực khó tin, tuy rằng G&MP chỉ là thương hiệu quốc tế tuyến hai, hơn nữa nước hoa cũng không phải dòng sản phẩm chủ đạo của công ty, nhưng tên tuổi thương hiệu và chất lượng sản phẩm xưa nay rất đảm bảo.

"Vậy ngày mai phỏng vấn cố lên, nếu thành công, chúng ta sẽ cùng ăn mừng." Anh không ngờ rằng Phó Thanh Mặc lại tìm giúp một công ty tốt như vậy.

"Có điều... Em chưa gửi thông tin xin việc mà..." Tĩnh tâm suy nghĩ, Cố An Mạt mới phát hiện mình vốn dĩ chưa bắt đầu tìm việc.

"Có thể là "săn đầu người", dù sao đây cũng là một vị trí khan hiếm, tình trạng "săn đầu người" cũng khá phổ biến." Liên Hách Duy thuần thục đánh tay lái, vẫn duy trì vẻ bình tĩnh nhìn về phía trước, phân tích hợp lý cho cô nghe.

"Cũng đúng... Có điều em thật sự rất vui, bởi vì em vô cùng yêu thích công việc này." Có thể biến sở thích bản thân thành công việc, đây là công việc hạnh phúc nhất.

Xe bỗng nhiên dừng lại ven đường, anh đưa tay ôm khuôn mặt tươi cười của cô lại gần, "An Mạt, hạnh phúc của em, với anh mà nói, đó là hạnh phúc nhân đôi."

Lời tỏ tình thẳng thắn của anh giống như luôn cóthể hạ bút thành văn, Cố An Mạt chưa kịp đỏ mặt, môi đã bị môi anh nhẹ nhàngbao phủ, mềm mại lại tinh tế, nước bọt ngọt ngào và những tiếng rên rỉ khe khẽcủa cô toàn bộ bị anh nuốt vào trong bụng, rất lâu không ngừng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau