CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Để anh chủ động

Cố An Mạt hơi kéo dài khoảng cách, cô sững sờ nhìn anh, anh nói... Cô không nghe nhầm chứ?

Người đàn ông trước mặt mỉm cười dịu dàng thâm tình, nhận thấy trong đôi mắt anh đều là hình bóng cô... Sau đó, chợt thấy trên môi ấm áp.

Cô trợn mắt ngơ ngác nhìn người đàn ông đang hôn mình, Liên Hách Duy cười đến khuynh thành, dán sát môi cô khẽ nói: "Ngoan, nhắm mắt lại."

Cố An Mạt cứ như vậy nghe lời anh nhắm mắt lại... Anh hài lòng nhướn môi, dịu dàng cẩn thận mút cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu, môi trên môi dưới của cô đều bị anh mút qua mút lại, hương vị ngọt ngào tuyệt vời này khiến Liên Hách Duy không nỡ buông cô ra.

Dần dần, chỉ hôn môi anh vẫn không thỏa mãn, cô cảm giác nụ hôn của anh bắt đầu dữ dội hơn, đầu lưỡi anh ngang ngược đẩy hai hàm răng cô, nhanh chóng chen vào trong khoang miệng, càn quét khắp mọi nơi. Tiếp đó, anh cuốn lấy lưỡi cô, điên cuồng dây dưa vấn vít.

Cố An Mạt không hiểu vì sao mình không chống cự nụ hôn của anh... Cô chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng hỗn độn, không thể suy nghĩ. Đột nhiên, cô chìm vào bóng tối.

Liên Hách Duy kịp thời ôm lấy cơ thể đang ngã xuống của cô vào trong ngực, nóng lòng đưa tay sờ trán cô, không phát sốt. Nhưng anh vẫn rất lo lắng, lập tức gọi điện cho bác sĩ riêng của gia đình, mời ông tới khám.

"Tôi đã kiểm tra sơ lược cho Cố tiểu thư, ngoại trừ có chút suy nhược thì không còn bệnh gì khác." Bác sĩ thả ống nghe xuống, nhịp tim và mạch đập đều bình thường.

"Vậy sao cô ấy vẫn kêu đau?" Từ lúc cô rơi vào hôn mê, miệng không ngừng kêu đau.

"Trên người không trầy xước, nội tạng dựa theo kinh nghiệm của tôi thấy cũng không có vấn đề gì, tôi nghĩ... Đây là tổn thương tâm lý, không phải đau thể xác mà là tinh thần, tâm lý."

Liên Hách Duy cúi đầu nhìn cô, bất lực cùng đau lòng: "Vậy, có cách nào không?"

"Tôi tiêm cho cô ấy 5mg moóc-phin, không có ảnh hưởng quá lớn, có thể giúp cô ấy đêm nay ngủ yên giấc. Nếu mai vẫn thấy không thoải mái, anh nên đưa cô ấy đến bệnh viện."

"Được." Anh ngồi xuống bên giường, cầm lấy tay cô đang đặt trong chăn, cẩn thận vén ống tay áo lên, để bác sĩ tiêm thuốc cho cô.

Có lẽ cảm giác được kim tiêm đâm vào da đau, Cố An Mạt mở mắt ra, đôi mắt to trong veo, im lặng không nói, chỉ là cứ thế nhìn chằm chằm Liên Hách Duy.
Sau đó cô giãy dụa ngồi dậy, dụi đầu vào trong ngực anh.

Liên Hách Duy thở dài, dùng ánh mắt ra hiệu bác sĩ có thể rời đi, đợi bác sĩ đóng cửa ra về, anh đưa tay vỗ vỗ lưng cô, "An Mạt, sẽ không đau nữa, ngủ một giấc là tốt rồi."

Dỗ dành ấm áp khiến hốc mắt Cố An Mạt phiếm hồng, cô ngẩng đầu, nhìn gương mặt không tính là thân quen nhưng lại có cảm giác an toàn không thể lý giải, cô không biết bản thân lấy đâu ra dũng khí, đặt một nụ hôn lên đôi môi đẹp của anh.

Người đàn ông được hôn ngẩn ngơ, nhưng rất nhanh đổi khách thành chủ, một tay đặt sau gáy cô, mãnh liệt hôn trả.

"Ư ưm..." Nụ hôn của cô chỉ là khe khẽ chạm môi, còn của anh lại điên cuồng hơn nhiều, mút mát môi cô, gặm cắn hai cánh môi, thậm chí dùng cả lưỡi hôn.

Cố An Mạt bắt đầu cảm thấy hơi choáng, cả người nhẹ bẫng, đây là lần đầu tiên cô được nếm thử nụ hôn mạnh mẽ như thế, khi còn hẹn hò với Trịnh Nhạc, cô thường chống cự hôn lưỡi.

Ngón tay dài của người đàn ông bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve đường cong tuyệt đẹp của cô, đầu ngón tay có thể cảm giác được những run rẩy rất nhỏ và da thịt cô đang dần nóng lên. Quần áo không biết từ khi nào đã bị cởi ra từng chút một, nhiệt độ cơ thể đủ để khiến cô không cảm thấy lạnh.

Liên Hách Duy vẫn giữ nụ hôn nồng nhiệt, đến khi cùng cô ngã xuống giường, trên người cô chỉ còn lại duy nhất bộ nội y ren trắng.
Anh nheo mắt, dục vọng nơi đáy mắt hoàn toàn không thể che giấu. Lần đầu tiên trong đời, anh có dục vọng mãnh liệt với một người phụ nữ như vậy, muốn cô, chiếm lấy cô, khiến cô không có cách nào rời khỏi anh.

Có quá nhanh không? Anh chỉ do dự trong chớp mắt, sau đó đưa tay tháo áo lót trên người cô, bàn tay vội vàng nắm lấy quả cầu tuyết mềm mại không ngừng vuốt ve, hơi dùng lực, cơ thể cô lập tức căng lên, cúi đầu rên rỉ hai tiếng.

Sự khác lạ của cơ thể khiến Cố An Mạt cảm thấy khó chịu, cô không có thói quen bị đụng chạm như vậy, lại dường như chỉ chạm vào như vậy là chưa đủ... Cô lắc lắc đầu, rốt cục khi người đàn ông chịu buông tha đôi môi sưng đỏ, cô nũng nịu khẽ than: "... Rất khó chịu..."

Liên Hách Duy lại hôn lên môi cô: "Em thật mẫn cảm, An Mạt..." Lời nói của anh nhẹ như hơi thở, tràn ngập ái muội, tay vẫn không ngừng hoạt động, xoa nắn quả cầu tuyết mềm nhũn, đầu ngón tay vòng xung quanh như phác họa.

Trên ngực truyền đến cảm giác xa lạ khiến cô khẽ run rẩy, dù mơ màng cô vẫn nghe hiểu được ý anh, vô cùng xấu hổ nâng tay che mắt, không dám nhìn anh.

Anh mím môi, đưa tay kéo một góc quần lót của cô, sau đó nâng hai chân cô lên, quần lót lập tức tuột xuống dưới, Cố An Mạt theo bản năng vội kẹp chặt hai chân, một ít chất lỏng dinh dính trượt dọc xuống đùi.

Cô nhắm chặt hai mắt, cảm giác bởi vậy mà được phóng đại thêm vài phần, cô có thể cảm nhận rõ ngón tay hơi lạnh đặt giữa hai chân mình, cho dù cô kẹp chặt hai chân vẫn có thể dễ dàng di chuyển vào bên trong. Hoa môi lập tức bị hai ngón tay tách ra, ngón tay không đâm sâu mà giống như tìm kiếm thứ gì.

"A a..." Cố An Mạt bất chợt thở dồn dập, bởi vì hạt trân châu nằm giữa hai hoa môi bị người đàn ông nắm chặt, dùng sức xoa nắn.

"... Đừng... Đừng mà..." Cô hoảng hốt, càng lúc càng không thể khống chế cơ thể khiến cô cảm thấy sợ hãi, lý trí muốn anh dừng lại, nhưng cơ thể lại vẫn hướng tới gần anh.

"An Mạt, nhìn anh..." Anh gỡ bàn tay cô đang che mắt, đã đến bước này, là không thể dừng lại.

Cố An Mạt mở mắt, thở gấp khiến ngực cô phập phồng lên xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn quyến rũ phiếm hồng như hoa đào.

"Em vốn thuộc về anh." Liên Hách Duy bá đạo tuyên bố, tay anh dùng thêm lực, gẩy gẩy hạt trân châu, đầu ngón tay khẽ kéo vài cái.

"A a..." Nhanh hơn cả luồng điện chạy xuyên qua toàn thân đủ để Cố An Mạt sụp đổ, cô thậm chí còn không kịp cảm nhận mật dịch chảy ra, anh đã tách hai chân cô ra, quyết đoán hạ người, lập tức đâm vào trong cô.

Chương 17: Hứa hẹn tương lai

"A a..." Cố An Mạt lập tức nhíu mày, dường như phải chịu đau đớn đột ngột.

Liên Hách Duy đâm thẳng vào, anh tưởng rằng với cơ thể mẫn cảm đã đủ ướt sẽ không làm cô khó chịu, nhưng khi vật nam tính của anh chạm đến một vật cản mỏng manh, anh mới giật mình: "Em... An Mạt, em là lần đầu tiên?"

"Đừng... Đau quá..." Cô hoàn toàn không nghe thấy anh nói gì, chỉ cảm thấy rất đau... Toàn thân nóng bừng và đau nhức... Cô đặt hai tay lên ngực anh, cố ngăn cản anh tiếp tục hành động gây đau đớn này.

"Được được được... Anh không động, anh không động..." Anh vội vàng dỗ dành cô, niềm vui to lớn điên cuồng khiến miệng anh không ngừng nhếch lên, ánh mắt cũng tràn ngập ý cười.

Anh thật không ngờ đây lại là lần đầu tiên của cô, dẫu sao cô cũng đã hẹn hò với Trịnh Nhạc gần ba năm. Anh không quan trọng chuyện trinh tiết, so với tấm màng mỏng đó, anh quan tâm đến tình cảm của cô hơn.

Nhưng khi biết cô là lần đầu tiên, anh vẫn không thể khống chế mà đắc chí, cô thuộc về anh, hoàn chỉnh thuộc về anh, thân thể, tâm hồn, hết thảy đều chỉ thuộc về một mình anh.

Thấy cô nhăn mặt vì đau đớn, Liên Hách Duy bắt đầu tự trách bản thân quá lỗ mãng, đây là lần đầu tiên của cô, anh hẳn nên kiên nhẫn, dịu dàng, kéo dài màn dạo đầu hơn.

Không biết vì cơ thể đau nhức hay vì bị người đàn ông phía trên đè nặng, Cố An Mạt không thể hít thở, cô thử khẽ động đậy thân mình.

"Hmm... An Mạt..." Liên Hách Duy thở dốc kinh ngạc, đè lại đầu vai cô không cho cô nhúc nhích, trước mặt cô, tự chủ của anh hoàn toàn bằng không.

"Anh đừng... Em..." Cô có phần tủi thân mếu máo, rõ ràng rất đau, nhưng cô vẫn cố nén không chảy nước mắt. "Anh biết... Anh dừng lại, được không?" Anh cưng chiều hôn hôn lên mặt cô, bắt đầu từ từ rút ra khỏi cô. Thật sự anh cũng rất khó chịu, nhưng nếu làm cô khó chịu, anh thà rằng để mình khó chịu.

Nhưng khi anh muốn rút lui, nộn thịt bên trong hoa huy*t lại không phối hợp, giống như dây leo quấn chặt lấy vật nam tính, dường như muốn hợp hai thành một.

"... An Mạt, thả lỏng chút..." Liên Hách Duy cắn răng, nếu không anh thật sự không thể kiềm chế được ý nghĩ muốn vùi vào trong cô một lần nữa.

"... Em không biết... Em, không..." Cố An Mạt hít hít mũi, khó hiểu lắc đầu, hoa huy*t mềm mại lại tự cọ xát, thít lấy đỉnh vật.

"Chết tiệt..." Anh tự chửi mình! Anh ôm lấy cô, sát vào lòng gần như không còn khe hở, "An Mạt, anh sẽ nhẹ nhàng..." Bị cô xiết như vậy, anh thật sự không thể khống chế, bắt đầu chầm chậm động thân.
"Ưm a..." Cố An Mạt cũng ôm lấy anh, nhíu chặt mày. Toàn thân vẫn đầy đau nhức, nhưng lại nảy sinh một cảm giác kỳ lạ cô không hiểu rõ, hơi chua xót, hơi tê dại.

Vật nam tính từ từ đâm sâu vào trong hoa huy*t, cẩn thận xuyên qua từng lớp từng lớp nộn thịt mềm mại. Liên Hách Duy dùng ý chí cực đại để buộc bản thân phải tiến vào thật chậm rãi, may mắn là bé con bên dưới đã không còn chống cự mạnh mẽ như lúc đầu, anh thừa cơ đưa tay đến nơi hai người kết hợp, đút ngón tay vào trong hoa huy*t, tìm hạt trân châu anh đặc biệt yêu thích, nhẹ nhàng vân vê, anh làm vậy với hy vọng cô càng thêm ướt át, giảm bớt đau đớn ban sơ.

"A a a..." Theo từng động tác của anh, Cố An Mạt khẽ rên rỉ, vẻ ngây thơ đáng yêu khiến người ta không nỡ bắt nạt nhưng cũng càng muốn bắt nạt nhiều hơn, nộn thịt non mềm dần dần thích ứng với vật nam tính to lớn, bắt đầu tự co bóp, quấn quít không buông.

Quy luật co thắt đều đặn giúp Liên Hách Duy biết cô đã nhập cuộc, vì thế động tác của anh cũng bắt đầu mạnh hơn, hai tay nắm lấy eo cô, cong mông thẳng lưng đâm vào sâu bên trong.

"A a..." Cố An Mạt nhắm hai mắt, da thịt toàn thân đều đỏ ửng, cặp đùi thon theo chỉ dẫn của anh móc ra sau lưng anh, cơ thể phối hợp nhịp nhàng với di chuyển của anh.

"An Mạt, còn đau không?" Anh mê mẩn ngắm gương mặt cô, dáng vẻ vừa thanh thuần vừa gợi cảm khiến anh không nhịn được hôn cô rồi lại hôn, trên khuôn mặt tuấn tú đầy mồ hôi, anh vẫn luôn đè nén ham muốn buông thả dục vọng, chậm rãi đẩy người, mỗi lần ra vào đều có thể cảm nhận được từng lớp nộn thịt chặt chẽ lôi kéo.

"A... Liên Hách Duy... Em..." Cô không biết phải biểu đạt cảm giác của mình như thế nào, thần trí mơ hồ, nhưng thân thể lại vô cùng tỉnh táo tiếp nhận, thậm chí còn phối hợp với mọi động tác của anh.

"An Mạt... An Mạt... Anh sẽ cho em tất cả những gì anh có..." Đây là lời thề anh trao cô, cũng là hứa hẹn tương lai với cô.

Từ nay trở đi, hiện tại và tương lai của cô, đều do anh đảm trách.

Chương 18: "Đây là lần đầu tiên của anh"

Cố An Mạt mơ màng tỉnh lại, cô cảm thấy giấc mơ tối qua vô cùng chân thật... Vô lý, trong mơ cô lại cùng Liên Hách Duy cái đó cái đó...

Trời ạ! Không được nghĩ nữa... Ừm? Sao lại cảm thấy như có người đang nhìn cô nhỉ? Cô nghi hoặc nghiêng đầu, lập tức chạm phải đôi mắt sâu của Liên Hách Duy, anh chuyên chú nhìn cô, ánh mắt không che giấu ý cười.

Cô vô thức lui người về sau, lại không biết rằng thật ra mình vẫn luôn nằm trong vòng tay anh.

"Cậu, cậu, cậu..." Anh, anh, anh... Sao lại ngủ cùng cô! Còn ôm ấp cô nữa!!!

"Chào buổi sáng." Phản ứng mơ màng đáng yêu của cô khiến Liên Hách Duy phì cười, khóe miệng nhếch lên, ánh mắt đầy thâm tình mà Cố An Mạt không thấy được.

Anh chủ động kéo gần khoảng cách giữa hai người, sau đó hôn lên trán cô, "Em đi tắm đi, rồi chúng ta nói chuyện một chút." Anh nghĩ cô vẫn cần thời gian để tiêu hóa chuyện tối qua.

Cô ngây người, ngốc nghếch gật đầu, dường như trừ việc này ra không còn đề nghị nào tốt hơn.

Cố An Mạt theo dòng nước vuốt ve cơ thể mình, trên cổ và ngực toàn là dấu hôn, nơi giữa hai chân dinh dính khiến cô bất chợt nhớ lại vài đoạn ký ức vụn vặt tối qua, anh hôn cô, vuốt ve cô, vào trong cô... Cuối cùng... Hình như anh xuất ở bên ngoài...

A! Không thể nhớ nữa, cô cảm thấy đầu óc còn quay cuồng choáng váng hơn so với hôm qua.

Cố ý tắm rửa lề mề gần một tiếng, lúc cô từ phòng tắm đi ra, Liên Hách Duy đã nấu xong bữa sáng, thấy cô đang đứng ở góc phòng, anh bình thản nói: "Lại đây ăn sáng." "... Ờ, được..." Chuyện cần đối mặt thì không thể trốn tránh, Cố An Mạt nghe lời ngồi vào bàn, ăn một bữa sáng vô vị nhất trong suốt 25 năm qua.

Ăn được một lát, người đàn ông từ đầu vẫn luôn trầm mặc bỗng mở miệng: "Em... Có khó chịu ở đâu không?"

"... Khụ... Khụ..." Cố An Mạt lập tức ho khan, anh, anh, anh sao có thể hỏi mập mờ như vậy chứ!

Anh hơi nhíu mày, rút tờ khăn giấy đưa cho cô.

"Khụ... Ừm, không tệ..." Muốn cô trả lời sao đây!
"Em nghĩ thế nào về chuyện tối qua?" Vẻ mặt Liên Hách Duy lúc này vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn khác với thái độ bất cần thường ngày.

"... Thì là..." Tình một đêm... Cố An Mạt nuốt nước miếng, nhìn vào đôi đồng tử sắc bén của anh, cô lại không đủ can đảm để nói hết.

"Ừ, anh nghĩ em sẽ nhất trí với suy nghĩ của anh." Liên Hách Duy cứ thế gật đầu, không cố hỏi rõ ý cô.

"Hửm? Ừm..." Đó có lẽ là nhận thức bình thường của đàn ông, hơn nữa chuyện này đôi bên tự nguyện, thậm chí đến giờ cô vẫn không hiểu sao mình lại hôn anh trước!

"Vậy thì tốt," anh mỉm cười, nụ cười ẩn giấu xảo quyệt, "Đây là lần đầu tiên của anh, em phải chịu trách nhiệm với anh."

"Ừm..." Cố An Mạt liên tục gật gù, bất thình lình cô ngẩng đầu lên, tròn mắt nhìn về phía Liên Hách Duy: "Cái gì, cái gì?"

"Ý là —— từ hôm nay trở đi, chúng ta lấy hôn nhân làm tiền đề hẹn hò, à không, là từ hôm qua đã bắt đầu rồi." Anh đứng lên, hai tay ôm lấy đầu cô, in một nụ hôn lên trán cô, sau đó cười đến nghiêng nước nghiêng thành nói: "Anh đưa em đi làm."

Gì cơ, gì cơ! Đây là ý kiến nhất trí mà anh nói sao? Chẳng lẽ không phải từ nay về sau rõ ràng dứt khoát, đường ai nấy đi ư?

Đầu óc Cố An Mạt từ hôm qua đến giờ luôn trongtrạng thái mơ màng, mơ hồ cùng anh cái đó cái đó... Rồi lại mơ hồ cùng anh hẹnhò?

Chương 19: Trong lòng mình có người ấy không?

Vỗ vỗ hai má nóng rực, Cố An Mạt đi vào văn phòng.

Lúc Liên Hách Duy đưa cô đến dưới công ty, vô cùng tự nhiên hôn lên trán cô, sau đó nói sẽ đón cô tan tầm.

Hoàn toàn giống như một đôi tình nhân đang hẹn hò! Nhưng họ... Họ... Thôi được, hai người chuyện gì nên xảy ra cũng đã xảy ra rồi.

Tạm thời thu lại những cảm xúc không liên quan đến công việc, ngày hôm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng trước mắt, cô phải giải quyết vấn đề công việc trước.

"Cái gì? Em muốn nghỉ việc? Chuyện lần này chị đã giải thích giúp em rồi, công ty cũng sẽ không phạt em." Cấp trên của Cố An Mạt cảm thấy khó tin, chị cho cô một cơ hội tốt như vậy, sao cô lại muốn nghỉ việc?

"Em thật sự biết ơn chị đã tạo cơ hội cho em, nhưng sai sót lần này là vì chuyện cá nhân của em. Tuy khách hàng đồng ý lùi thời gian giao hàng, nhưng ở mức độ nhất định vẫn làm ảnh hưởng đến uy tín mà công ty đã gây dựng. Hơn nữa, gần như toàn bộ đồng nghiệp đều vì em mà phải tăng ca để kịp tiến độ. Cho dù khách hàng và công ty không cần em giải trình, nhưng em không thể đối mặt với những đồng nghiệp và với bản thân mình." Đây không phải quyết định nhất thời của Cố An Mạt, mà là đã suy nghĩ kỹ càng.

Ngày hôm qua cô vẫn còn rất lo sợ, cảm thấy bản thân đã mất đi nhiều thứ. Nhưng đột nhiên cô giống như có thêm áo giáp, mất đi không đáng sợ, đáng sợ là mình không thể có được gì nữa.

Dường như, tất cả những thay đổi này đều bởi vì người đàn ông tên Liên Hách Duy kia.

"An Mạt, em đã nghĩ kỹ chưa? Em cũng biết là công việc về điều chế nước hoa không hề dễ tìm." Làm cấp trên của Cố An Mạt, chị rất hiểu tính cách của Cố An Mạt, chị biết cô sẽ không thay đổi quyết định, những vẫn hy vọng cô ở lại. Cố An Mạt cười gật đầu, "Chỉ cần cố gắng, em tin rằng mình cũng có thể làm tốt những công việc khác."

Trước tan tầm một tiếng, Cố An Mạt phát hiện bản thân liên tục nhìn đồng hồ, như đang chờ mong nhanh đến giờ tan tầm.

Nhưng khi chỉ còn mười phút nữa, Liên Hách Duy gọi điện tới, nói tan tầm không thể đón cô, có du học sinh ở nước ngoài đi du học thông qua tổ chức tư vấn của anh gặp chút chuyện, anh phải đích thân giải quyết.

Không hiểu sao, cô lại cảm thấy rất lạc lõng. Thật ra trước đây, cô đã tập thành thói quen không có Trịnh Nhạc ở bên cạnh, nên cô không thể quá ỷ lại vào Liên Hách Duy như vậy? Dù gì họ chỉ mới quen chưa bao lâu.
Nước Mỹ, cái nơi chênh lệch mười mấy tiếng đồng hồ với nơi này thật là đáng ghét!

Tuy Liên Hách Duy đi đột xuất, nhưng anh đã kịp thời sắp xếp chu toàn chuyện của Cố An Mạt, anh nhờ Vưu Tư Linh đến bầu bạn cùng cô trong lúc anh vắng mặt, để cô không còn suy nghĩ linh tinh, cho cô ăn những món thật ngon, khiến cô vui vẻ chờ anh trở về.

"Ê này, gần đây cậu đến chơi với tớ, anh xã nhà cậu không oán thán gì sao?" Vưu Tư Linh dứt khoát ở lại nhà Cố An Mạt, như vậy Cố An Mạt không muốn ăn cơm, muốn suy nghĩ miên man cũng không thể.

"Anh ấy dám!" Vưu Tư Linh ra vẻ hung hãn, mình được tin tưởng nhờ vả, phải hết lòng! "Đừng nói tớ, rốt cuộc cậu và Liên Hách Duy là như thế nào?" Cô ở đây hai ngày, chính mắt nhìn thấy họ ngày nào cũng gọi webcam, bầu không khí giữa hai người như là cặp tình nhân vậy! "Nước Mỹ chênh lệch tận mười hai tiếng nha! Cậu ấy còn không thèm ngủ để gọi webcam cho cậu!"

Nói đến đây, Cố An Mạt xấu hổ đỏ bừng mặt, thật ra gọi webcam với anh cũng chỉ tán gẫu mấy chuyện lặt vặt bình thường, nhưng nghe Vưu Tư Linh nói vô cùng ái muội, giống như... Họ thật sự đang yêu nhau.

"Linh, tớ và anh ấy... Quá nhanh..." Nhanh đến mức cô không kịp trở tay, cô mới vừa kết thúc một mối tình, tuy rằng cô không bài xích chuyện có tình yêu mới, nhưng là... Cô và Liên Hách Duy phát triển thật sự quá nhanh, khiến cô không có cảm giác an toàn.

"Thời gian dài hay ngắn chưa bao giờ là minh chứng duy nhất của tình yêu, An Mạt, điều này hẳn cậu rõ hơn ai hết. Quan trọng là, trong lòng cậu có người đó hay không?" Vưu Tư Linh không phủ nhận cô đối với Liên Hách Duy quả thực có chút thiên vị, ngay từ đầu cậu ta thông qua cô hỏi chuyện về An Mạt, cô còn tưởng rằng có lẽ cậu ta chỉ nhất thời hứng thú. Nhưng thời gian về sau, cô lại phát hiện người đàn ông này rất thật lòng với An Mạt, so với Trịnh Nhạc, cô tin người đàn ông này có thể khiến An Mạt hạnh phúc hơn.

Chỉ là, cô vẫn còn hơi lo lắng. Dù sao, giữa LiênHách Duy và An Mạt, ngoại trừ Trịnh Nhạc, còn có Liên Hân Duy.

Chương 20: Quen với nụ hôn của anh

Lúc Phó Thanh Mặc theo hẹn đến nhà hàng, Liên Hách Duy đã bắt đầu dùng bữa, anh ngồi xuống phía đối diện, khuôn mặt hiền lành nở nụ cười trêu chọc: "Cậu chủ Liên đói đến thế sao?"

"Tôi vừa xuống sân bay, cậu cũng biết cơm trên máy bay khó ăn như nào rồi đấy." Liên Hách Duy đối với chuyện ăn uống vốn dĩ không khắt khe, nhưng anh tuyệt đối bài xích cơm trên máy bay.

"Thế nào? Xảy ra chuyện gì?" Phó Thanh Mặc nhìn đồng hồ, tám giờ tối, vẫn chưa quá muộn, nhưng khiến Liên Hách Duy vừa xuống sân bay đã hẹn gặp anh, chắc chắn là có chuyện lớn.

"Ừm," Liên Hách Duy uống ngụm nước, nghiêm túc nhìn thẳng vào người bạn thân ngồi đối diện: "Thanh Mặc, tôi muốn nhờ cậu một việc."

"Cậu nói đi." Phó Thanh Mặc không chút nghĩ ngợi đồng ý, có thể làm Liên Hách Duy thận trọng nhờ cậy anh như thế nhất định là chuyện vô cùng quan trọng. Mặc dù họ quen biết chưa quá lâu, nhưng tính cách tương đồng và sự ăn ý hiếm thấy khiến giao tình giữa hai người còn hơn cả bạn bè chục năm.

"Nhờ cậu tìm giúp tôi một công việc liên quan đến điều chế nước hoa." Ngày hôm sau khi xuất ngoại Liên Hách Duy mới biết Cố An Mạt xin từ chức, không phải anh muốn can thiệp chuyện công việc của cô, mà là anh hiểu rất rõ, tìm việc trong ngành này có bao nhiêu khó khăn.

"... Hách Duy, lần xuất ngoại vừa rồi cậu đi mấy ngày?" Phó Thanh Mặc khẽ nhếch môi, hỏi một câu chẳng liên quan.

"... Bốn ngày." Tuy không biết bạn hỏi câu đó là có ý gì, nhưng Liên Hách Duy vẫn trả lời dứt khoát.

"Trừ khi ở trên máy bay hai ngày, nói cách khác cậu giải quyết công việc chỉ trong hai ngày đã lập tức quay về, là... Có người đang đợi cậu?" Đàn ông nói về vấn đề tình cảm khác với phụ nữ, không phải chuyện gì cũng kể, nhưng nếu không nói gì, thì Liên Hách Duy cũng không thật lòng coi Phó Thanh Mặc như huynh đệ.

"... Cậu cũng biết đi đường vòng đấy." Liên Hách Duy cười khẽ, "Không phải không định kể với cậu, chỉ là... Tôi và cô ấy... Vừa mới bắt đầu... Còn chưa tính là bắt đầu." Chí ít anh chắc chắn, Cố An Mạt không cho rằng họ đã bắt đầu.

"Còn chưa tính là bắt đầu?" Phó Thanh Mặc khó hiểu, Liên Hách Duy rõ ràng rất dè chừng cô gái kia... "Liên Hách Duy, đừng nói với tôi là cậu yêu đơn phương đấy nhé?"
"... Lúc trước đúng là vậy, nhưng hiện giờ thì không phải nữa." Anh có chút xấu hổ, khụ, ai quy định anh không thể yêu đơn phương.

"Có điều, tôi thật sự rất tò mò về cô gái ấy, cậu biết không, ông nội và bố cậu còn tưởng cậu cứ thanh tâm quả dục như thế sống đến hết đời." Nhưng Phó Thanh Mặc vẫn luôn tin rằng, chỉ là một nửa của Liên Hách Duy chưa xuất hiện mà thôi.

"Thật sự rất kỳ diệu, cảm thấy cô ấy sẽ không thuộc về cậu, nhưng quanh đi quẩn lại vẫn đến bên cạnh cậu, sau đó cậu mới phát hiện, thì ra cô ấy vốn nên là của cậu, chỉ là khi đó còn chưa đúng thời điểm." Nhớ tới cô, nụ cười của Liên Hách Duy càng thêm dịu dàng.

"Chuyện công việc tôi có thể hỗ trợ, còn lại, phải dựa vào chính cậu." Phó Thanh Mặc vỗ vai Liên Hách Duy, định mệnh ư? Có lẽ anh không có vận may đó.

"... Cậu với An Kiều thế nào rồi?" Liên Hách Duy sao có thể không thấy đáy mắt anh thoáng chút cô đơn, tình yêu cho tới bây giờ đều là như người uống nước, ấm lạnh tự biết.

Vẻ cô đơn nhanh chóng tan đi, thay vào đó là tràn đầy yêu thương trìu mến, Phó Thanh Mặc có chút kiêu hãnh đáp lời: "Tôi lại sắp làm cha, Nhạc Hi lên chức chị rồi."

"Thật ư? Chúc mừng cậu! Lần này có phải nên cân nhắc cho tôi làm cha nuôi hay không?" Lỡ mất cơ hội làm cha nuôi của Phó Nhạc Hi khiến Liên Hách Duy vô cùng tiếc nuối. Phó Thanh Mặc gật đầu, "Không vội, trước hết giúp con tôi tìm mẹ nuôi cái đã."

Liên Hách Duy đứng ngoài xe, ngẩng đầu nhìn về hướng nhà của Cố An Mạt, lại nhìn đồng hồ, đã gần mười giờ, nhưng anh vẫn lái xe đến đây, muốn được trông thấy cô.

Lát sau anh thấy cô chạy về phía mình, anh mỉm cười, nhưng khi nhận ra cô chỉ mặc phong phanh mỗi bộ pijama mỏng, anh liền mím môi.

"Anh về lúc nào?" Cố An Mạt dừng lại trước mặt anh, thở hổn hển. Nhận được điện thoại của anh là cô lập tức chạy ra, bất chấp trang phục, cô vừa tắm xong, trông có vẻ hơi lếch thếch?

"Sao lại mặc ít như vậy?" Liên Hách Duy mở cửa xe, để cô ngồi vào trong.

"... Em, đi vội quá..." Cố An Mạt có phần ngượng ngùng, cô chẳng suy nghĩ gì, chỉ muốn nhanh chóng được gặp anh. "Anh vừa xuống sân bay à? Đã ăn tối chưa?"

Cô quan tâm như vậy làm anh đắc ý nhếch mày, "Rồi." Khuôn mặt bầu bĩnh không chút phấn son khiến anh không nhịn được đưa tay vuốt nhẹ, "An Mạt, anh rất nhớ em."

Bên tai Cố An Mạt ngoài những lời dịu dàng nhung nhớ của anh, chỉ còn lại tiếng trống ngực dồn dập.

Liên Hách Duy nghiêng người tới gần cô, khi cô còn chưa kịp nhắm mắt, môi anh đã in xuống, quấn quýt, lưu luyến. Hơi ấm trên môi anh dần truyền sang cô, cô từ từ nhắm mắt lại, chìm đắm trong nụ hôn nóng rực của anh.

Sau một nụ hôn dài nồng nhiệt, cô nghe thấy anh cười nói thầm bên tai: "An Mạt, cần quen với nụ hôn của anh."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau