CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Tình yêu mong manh

Tối qua tạm biệt Trịnh Nhạc không mấy vui vẻ, mặc dù không còn tâm trí cho công việc nhưng Cố An Mạt vẫn cố gắng lên tinh thần kiên trì đi làm, cả ngày nay mí mắt giật giật liên tục, cô tự an ủi bản thân là do ngủ không đủ giấc, không liên quan gì đến mê tín.

Vất vả chịu đựng đến giờ tan tầm, Cố An Mạt vừa day ấn đường vừa đi vào thang máy. Chưa kịp ấn nút thang máy, cô nhận được điện thoại của Vưu Tư Linh, vừa bắt máy, đã nghe tiếng Vưu Tư Linh hổn hết hét lên từ phía bên kia: "An Mạt, xảy ra chuyện lớn rồi!"

Cố An Mạt run rẩy, suýt nữa đánh rơi di động trong tay. Linh cảm của cô, cuối cùng vẫn chính xác sao?

Hai người không còn tâm trí chọn điểm hẹn gặp, Vưu Tư Linh trực tiếp lái xe đến công ty đón cô, sau đó hàn huyên ngay tại bãi đỗ xe.

"An Mạt..." Vưu Tư Linh muốn nói lại thôi, tính cô vốn không giấu được chuyện gì, dọc đường cô nghĩ phải mau chóng kể mọi chuyện mình biết cho Cố An Mạt, nhưng hiện tại, đầu óc đã tỉnh táo hơn, cô lại không biết phải mở lời như thế nào.

Cố An Mạt cầm tay Vưu Tư Linh, ánh mắt tràn đầy tin tưởng: "Nói đi Tư Linh, tớ biết dù là tin tốt hay xấu, cậu cũng đều cùng tớ đối mặt."

Lời này khiến Vưu Tư Linh càng thêm đau lòng, vành mắt phiếm hồng, cô thật sự căm thù gã đàn ông thối tha kia! Dám đối xử với chị em tốt của cô như vậy! "Trần Ngự... Anh ấy nói với tớ... Trịnh Nhạc đã đính hôn..." Trần Ngự là bạn trai cô, là bạn thân nhất của Trịnh Nhạc hồi đại học.

Vưu Tư Linh còn chưa nói hết, Cố An Mạt cảm thấy đầu mình như bị khoan thủng một lỗ, những tiếng rầm rầm cứ quanh quẩn bên tai. Dù đã nghĩ tới tình huống tệ nhất, nhưng có thế nào, cô cũng không thể ngờ rằng sẽ là chuyện này!

"... Sao có thể chứ?" Hồi lâu, cô mới tìm lại được giọng nói của chính mình —— đắng chát, nghẹn ngào. Tối qua còn là bạn trai tức giận vì chuyện giữa cô và Liên Hách Duy, vậy mà hôm sau đã biến thành vị hôn phu của người khác?

"Tình hình cụ thể... Tớ cũng không rõ lắm, hình như là hôn sự do ông Trịnh an bài..." Vưu Tư Linh ôm chặt lấy Cố An Mạt, hết sức đau lòng an ủi: "An Mạt, có lẽ sự tình không như chúng ta nghĩ đâu... Có lẽ Trịnh Nhạc cũng vì bất đắc dĩ..." Cố An Mạt nhắm mắt lại, nước mắt như những viên trân châu từng hạt từng hạt rơi xuống. Cái lỗ khổng lồ trong não đã vỡ rạn đến tim, tim cô đau quá, rất rất đau.

Tại nhà hàng quen thuộc, ngồi ở vị trí quen thuộc, giờ phút này Cố An Mạt không còn mang tâm trạng vui vẻ ngóng trông Trịnh Nhạc như trong quá khứ, cô chỉ cảm thấy chờ đợi thêm một giây cũng là cả sự dày vò.

Nửa tiếng sau, người mà cô chờ cuối cùng đã xuất hiện, anh ngồi xuống đối diện cô với vẻ mệt mỏi rõ rệt, anh còn để ý chuyện hôm qua, vậy nên anh không lên tiếng trước.

Cố An Mạt nhướn môi, định cười khẩy, lại phát hiện ra cô thậm chí còn chẳng đủ sức nhếch môi, "Trịnh Nhạc," từ khi họ quen biết tới nay, cô chưa bao giờ gọi đầy đủ tên họ anh, "Anh không có gì muốn nói với em ư?"

"... An Mạt, câu này hẳn là anh hỏi em mới đúng." Một tiếng "Trịnh Nhạc" của cô khiến tim anh đập mạnh, ngay cả khi ngữ điệu rất nhẹ nhàng, anh vẫn nhận ra được có chút gì đó khác thường.
Anh hơi chột dạ, nhưng lúc này anh cũng chỉ có thể cố giả bộ điềm tĩnh.

"Đến nước này, anh vẫn còn muốn tính toán với em trước đúng không?" Cố An Mạt hai mắt đẫm lệ, bi thương nhìn người đàn ông cô đã yêu ba năm, xa lạ, vô cùng xa lạ.

"... Anh chỉ không hy vọng em giấu diếm anh bất cứ chuyện gì." Trịnh Nhạc lắc đầu thở dài, anh không thể ngờ, tổ chức tư vấn du học Liên Hân Duy giới thiệu cho anh, lại chính là công ty của Liên Hách Duy.

"Giấu diếm?" Cố An Mạt bật cười thành tiếng, "Vậy anh nên hỏi chính anh, đã che giấu em điều gì? Hay đợi đến ngày anh chuẩn bị kết hôn mới định nói với em?" Cô dùng sức nắm chặt hai tay dưới bàn, mới không khiến giọng nói quá mức run rẩy.

"... Em... Sao em..." Điều này làm Trịnh Nhạc trở tay không kịp, cô đã biết rồi?

"A Nhạc, nói cho em biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Cô lùi một bước, giọng điệu mềm mỏng hơn, cô tình nguyện nghe anh giải thích, cô hy vọng anh sẽ nói với mình, tất cả mọi chuyện đều không như cô nghĩ.

Chỉ có điều dáng vẻ rầu rĩ trầm mặc của Trịnh Nhạc đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong lòng cô.

"Xin lỗi, An Mạt... Anh... Anh đã định nói với em, nhưng..." Nếu không phải Liên Hân Duy mang thai, có lẽ anh cũng không cách nào đưa ra lựa chọn. Anh vô cùng khó chịu, ngoài câu xin lỗi với người ngồi trước mặt, anh thật sự không thể cho cô một lời hứa hẹn.

Vậy nên, anh thừa nhận? Thừa nhận anh yêu người phụnữ khác? Thừa nhận anh... Không cần cô nữa? Cố An Mạt không ý thức được rằngmình đã nắm tay đến bật máu, ngoại trừ đau lòng, cô không còn cảm thấy bất cứloại đau đớn nào khác nữa.

Chương 12: Có kết thúc mới có khởi đầu

Sau ba năm công tác, đây là lần đầu tiên Cố An Mạt xin nghỉ phép.

Hôm qua cô khóc nguyên cả tối, trước mặt Trịnh Nhạc cô kìm nén không rơi nước mắt, sau khi về nhà cô bắt đầu khóc, khóc mãi, khóc đến khản cổ, khóc cạn nước mắt. Cô không ngừng tự nhủ, thất tình chẳng có gì to tát, nhưng vẫn không thể ngăn trái tim mình đau đớn, uống nước đau, ăn cơm đau, mở mắt hay nhắm mắt đều đau.

Ngày đầu tiên, nhìn có vẻ bình tĩnh vượt qua, cô gần như không uống nước, không ăn cơm, không ngủ, cứ ôm gối nằm trên giường, mở to đôi mắt trống rỗng đờ đẫn.

Ngày hôm sau, cảm xúc của cô bắt đầu lặp lại, bất chợt gào khóc, nhìn những đồ vật liên quan đến Trịnh Nhạc đều khiến cô khóc lóc một hồi, thậm chí đã có lúc cô muốn gọi điện cho anh, nói rằng cô rất nhớ anh. Nhưng chỉ giới hạn trong suy nghĩ, cứ nghĩ bên cạnh anh giờ này đã có người con gái khác, cô lại không thể không hận anh.

Ngày thứ ba, cô bị Vưu Tư Linh kéo từ giường đến phòng tắm, đây là lần đầu tiên sau ba ngày qua cô trông thấy bộ dạng của mình, người không ra người, quỷ không ra quỷ, cô ngây ngốc bật cười, Vưu Tư Linh lại ôm cô khóc lớn. Nhìn bạn thân đau lòng, cô bỗng giật mình, vì một người đàn ông cô yêu, cô đã bỏ qua biết bao người yêu thương cô? Sau đó, cô tự nhủ với bản thân, Cố An Mạt, mày phải sống lại.

Ngày thứ tư, cô bắt đầu ăn cơm, cố gắng khiến mình trở nên bình thường, bề ngoài thoạt nhìn cô vẫn giống như bốn hôm trước, nhưng miệng vết thương thối rữa nơi đáy lòng, không có lúc nào ngừng đau đớn.

Ngày thứ năm, cô kết thúc đợt nghỉ, đi làm lại.

Công việc vẫn bận rộn vụn vặt như cũ, lại có thể giúp Cố An Mạt quên đi rất nhiều chuyện, làm việc không còn phân tâm. Vậy nên cô luôn khiến mình bận bịu đến tan tầm, nếu không phải nhận được điện thoại của Liên Hách Duy, phỏng chừng cô vẫn sẽ tiếp tục tăng ca.

Liên Hách Duy nhìn bé con đi về phía anh, mới chỉ vài ngày không gặp, cô đã trở nên tiều tụy như vậy! Sắc mặt tái nhợt, môi nếu không phải tô son có lẽ cũng trắng bợt, người gầy đi rất nhiều, hai má hóp lại.

Anh nắm chặt tay thành quyền, anh hẳn nên đến sớm một chút, nhưng anh cũng biết tính cô, khi đó chắc canh cô sẽ không gặp anh.
Chung quy, họ chẳng có quan hệ gì.

"Ừm... Tôi hơi mệt, muốn về nhà..." Cố An Mạt đi đến trước xe anh, cúi đầu, ngữ điệu nhẹ tênh.

Đau lòng, đây là lần đầu tiên Liên Hách Duy cảm nhận được nỗi đau sâu sắc như vậy. Anh tận lức khắc chế ý niệm muốn ôm chặt cô vào lòng, cố tỏ ra thoải mái nói: "Mệt thì cũng phải ăn chút gì chứ?" Sau đó không để ý cô phản đối, tiến lên từng bước nắm lấy bả vai cô, nhét cô vào trong xe.

Anh đưa cô đến một nhà hàng được cải tiến từ biệt thự hoa viên, dù tâm trạng Cố An Mạt đang vô cùng ủ dột nhưng vẫn bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn, hoa viên đều là hoa tươi quý hiếm, còn có mấy cây ăn quả chưa kết trái. Bên trong biệt thự được bài trí theo phong cách thanh nhã, đồ nội thất và vật dụng ăn uống thuần kiểu châu Âu góp thêm phần tươi mới sang trọng.

Sau đó cô ngay lập tức phát hiện, ba tầng biệt thự nhà hàng lúc này chỉ có hai người họ là khách.

Liên Hách Duy lịch thiệp kéo ghế ra cho cô ngồi, đợi sau khi anh gọi phục vụ bưng đồ ăn lên mới giải thích: "Đây là nhà hàng của bạn mẹ tôi." Cố An Mạt hiểu ý gật gật đầu, những nhà hàng như vậy luôn phải đặt bàn trước, chẳng trách thực khách không nhiều.

Rất nhanh, đồ ăn phong phú được bày lên bàn, mặc dù nhiều món, nhưng đều được chế biến thanh đạm. Liên Hách Duy múc một bát canh cá đưa cho cô: "Uống chút canh trước."

Cô nhận lấy bát canh, mấy ngày nay cô thực sự không có tâm trạng ăn uống, có thể uống chút cháo loãng đã là tốt lắm rồi. Có điều canh cá trước mắt, nước canh thuần trắng, hơn nữa không hề có mùi mỡ tanh... Cô thử nếm một ngụm nhỏ, thật thơm ngon! Khiến cô không nhịn được uống thêm vài ngụm nữa.

Người đàn ông ngồi phía đối diện cuối cùng cũng cong khóe miệng, đôi đồng tử đen bắt đầu lóe sáng, không cần nghĩ cũng biết mấy ngày nay chắc chắn cô không ăn uống đầy đủ, nên khi thấy cô uống hết bát canh anh vì cô chuẩn bị, trong lòng có sự thỏa mãn khó nói thành lời.

Nước canh nóng qua thực quản chảy xuống dạ dày, Cố An Mạt cảm thấy trong lòng cũng trở nên ấm áp, anh... thật sự rất chu đáo. Canh gà quá nhiều mỡ, canh xương lại quá nhạt nhẽo, còn canh cá trong veo rất hợp khẩu vị cô lúc này.

Vì sao cô vừa nhận điện thoại của anh đã đến ngay chỗ hẹn? Rõ ràng cô chỉ muốn về nhà ngủ một giấc không cần nghĩ chuyện gì khác... Có lẽ là vì câu nói của anh "Tôi không muốn ăn cơm một mình", một mình... Cô cũng không muốn một mình.

Cố An Mạt nhìn về phía người đàn ông cũng đang nhìn mình, nở nụ cười đầu tiên suốt mấy ngày qua, chân thật, tuyệt đẹp: "Cảm ơn cậu, Liên Hách Duy."

Nụ cười khiến Liên Hách Duy cảm thấy choáng váng, tim đập mạnh, hít thở khó khăn.

Anh biết, nụ cười này, đáng giá để anh dốc hết tâm sức.

Chương 13: Từ thất vọng đến tuyệt vọng

Cuộc sống của Cố An Mạt bắt đầu trở lại bình thường.

Tuy không thể tránh khỏi nhớ đến người đàn ông kia, nhưng số lần đã giảm dần, ít nhất là cô ép buộc mình làm thế.

Thể trạng của cô cũng dần dần tốt lên, sắc mặt hồng hào, tăng thêm vài cân, đây đều là công lao của Liên Hách Duy. Hiện giờ họ đã hoàn toàn trở thành bạn ăn cơm, hầu như một ngày ba bữa luôn cùng nhau ăn, cô không biết anh tìm ở đâu được nhiều nhà hàng theo quốc gia như vậy, hương vị, phong cách bài trí, tóm lại chính là anh có cách giúp cô thấy ngon miệng.

Tối nay, anh thậm chí còn khoe khoang nói sẽ dẫn cô tới một nhà hàng độc nhất vô nhị ăn những món ngon nhất.

Nghĩ đến đây, chính Cố An Mạt cũng không phát hiện mình đang mỉm cười, cô nghĩ bữa tối nay nhất định phải giành tính tiền, lãi của món nợ lúc trước cô còn chưa trả hết.

Nhưng trước khi tan tầm, cô lại nhận được một cuộc điện thoại.

Cố An Mạt không ngừng vặn xoắn tay dưới bàn, có thể thấy cô đang khó xử.

"Chào cháu, đừng lo lắng, tôi biết hôm nay gọi cháu đến đây là rất đường đột." Trịnh Thuận Bình ngữ điệu hòa nhã, còn rót cho cô đầy một tách đại hồng bào(*) thượng hạng.

(*) Đại Hồng Bào: là 1 loại trà ô long bị oxy hóa nặng. Đây là loại trà đắt nhất thế giới, thường chỉ dành cho những vị khách quý ở Trung Quốc.

"... Không, không sao ạ..." Cô vội vàng nhận lấy tách trà ông đưa, khẽ nhấp một ngụm. "Quả thực lúc trước tôi rất muốn được gặp cháu một lần, chỉ là không nghĩ mọi chuyện lại đến nước này... Haizz, đều tại thằng cháu tồi tệ của tôi! Tôi cũng thật lòng xin lỗi cháu!" Trịnh Thuận Bình từng nghe Trịnh Nhạc kể đôi điều về Cố An Mạt, tuy hôm nay mới là lần đầu gặp mặt, nhưng ông vẫn vô cùng hài lòng về cô gái dịu dàng hiểu chuyện này.

"Ngài Trịnh, ngài đừng nói vậy, chuyện tình cảm... Vốn không thể nói rõ ràng." Nhắc đến anh, lòng vẫn đau. Muốn trách cũng chỉ đành trách cô và Trịnh Nhạc không có duyên phận.

"Cố tiểu thư... Tôi gọi cháu là An Mạt đi, thằng oắt Trịnh Nhạc đó thực sự đã làm ra chuyện khó chấp nhận, nhưng dù sao cô gái kia đã mang thai con của nó... Đây cũng là tôi bất đắc dĩ thay nó quyết định." Trịnh Thuận Bình hẹn gặp Cố An Mạt là có mục đích, cảm xúc của Trịnh Nhạc gần đây cực kỳ không ổn định, chẳng hề quan tâm tới hôn sự của mình cùng Liên Hân Duy, thậm chí cũng không lời hỏi han tới cái thai trong bụng con bé.

Xem ra, chỉ có cách chặt đứt niệm tưởng của nó, nó mới có thể ngoan ngoãn kết hôn.

Nếu chuyện chia tay lúc trước khiến Cố An Mạt đau lòng, thì hiện giờ tin tức này đã hoàn toàn đánh gục cô. Cô khẽ mỉm cười, "Ngài Trịnh, ngài yên tâm đi, cháu và Trịnh Nhạc tuyệt đối không còn khả năng. Cho dù... không có đứa bé kia." Thông minh như cô, sao có thể không hiểu dụng ý trong lời nói của Trịnh Thuận Bình.
Một đoạn tình cảm càng thanh thuần sạch sẽ, càng khó để tha thứ khi bị nhiễm tạp chất; quả cầu thủy tinh một khi nứt vỡ, dù có thể gắn lại, cũng không thể phát ra ánh sáng như ban đầu.

Ông cháu nhà họ Trịnh quả là tâm linh tương thông, Cố An Mạt vừa bước ra khỏi quán trà, Trịnh Nhạc liền gọi điện tới.

Cô đã xóa số của anh từ lâu, nhưng vẫn không đủ can đảm cho vào danh sách chặn. Cô nhìn dãy số mà mình đã thuộc lòng, cô có thể nói rằng cô cảm thấy như đã qua mấy kiếp người?

Cô bắt máy, nói khách sáo: "Xin chào."

Lời chào hỏi của cô khiến Trịnh Nhạc vô cùng khó chịu, họ đã xa lạ đến vậy sao? "An Mạt, anh đây..." Giọng nói của anh có phần nghẹn ngào, đến tận hôm nay anh mới đủ dũng khí gọi điện cho cô.

"Ừ." Cố An Mạt lên tiếng, sau đó im lặng, bởi cô thật sự không biết nên nói gì, hai người lúc này, đã chẳng còn gì để nói.

"An Mạt, anh rất nhớ em..." Trịnh Nhạc hạ thấp giọng, ngữ khí như van xin.

Trái tim cô run rẩy, gần như muốn rơi nước mắt, cô hít mạnh vài hơi, "Trịnh Nhạc, sau này đừng gọi điện cho tôi nữa. Cuối cùng, chúc mừng anh sắp làm bố."

Bên tai truyền đến tiếng tút tút, đây là lần đầutiên An Mạt ngắt điện thoại của anh, anh biết, lần này cũng là lần cuối cùng.

Chương 14: Để anh đến bảo vệ cô

"Lưu lại những hồ sơ này." Chiêm Thanh Thanh đưa một chồng hồ sơ của khách hàng cần tư vấn du học cho trợ lý bộ phận cố vấn, "Đây đều là những khách hàng quan trọng, nhớ chú ý vào." Cô cẩn thận dặn dò đôi câu.

"Em biết rồi chị Thanh, à, khách hàng lần trước Liên tiểu thư giới thiệu đến đã hủy vụ du học, bên mình có cần liên lạc lại với họ không ạ?" Đối với khách VIP chị gái ông chủ giới thiệu, hiển nhiên trợ lý đặc biệt quan tâm.

Não bộ Chiêm Thanh Thanh nhanh chóng vận hành, cũng nhớ mang máng vị khách đó: "Nếu trước mắt đối tác không có ý định xuất ngoại thì cứ lưu lại đi."

Liên Hách Duy đang chuẩn bị rời công ty, anh không chủ đích nghe cuộc đối thoại của hai người, nhưng lại nghe rất rõ ba chữ "Liên tiểu thư". Anh quay người hỏi: "Hân Duy giới thiệu khách hàng qua đây sao?"

Trợ lý nhìn thấy ông chủ lập tức đứng lên, "Vâng, có điều trước đó khách hàng này đã hủy kế hoạch du học rồi ạ."

Liên Hách Duy nghiêng đầu nhìn về phía Chiêm Thanh Thanh.

Cô biết anh đang đợi mình giải thích, cô nhún vai, "Đúng vậy, Hân Duy tiểu thư từng đề cập với tôi chuyện này, tôi chuyển thẳng khách hàng cô ấy giới thiệu đến bộ phận cố vấn." Kể lại sự việc cô cũng không nhớ rõ lắm, giới thiệu một khách hàng vốn không phải chuyện gì to tát.

Liên Hách Duy nheo mắt, lại hỏi: "Khách hàng đó họ gì?"

Trợ lý không cần nghĩ vội đáp: "Họ Cố, Cố phu nhân."

Liên Hách Duy dường như đột nhiên hiểu ra điều gì, Hân Duy, vì Trịnh Nhạc chị cũng thật là...

Cố An Mạt mang giày cao gót chạy tới, lúc trước cô xin nghỉ phép vài ngày, công việc dồn thành đống, hôm nay cô đã tăng ca hơn một tiếng, nếu không phải hẹn Liên Hách Duy, ít nhất cô phải ở lại thêm một tiếng nữa.

Vừa ra cổng công ty, cô lập tức trông thấy xe của anh, cô đã rất quen thuộc với chiếc xe này, thậm chí không cần nhìn biển số cũng biết đó là xe anh.
"Có phải cậu đợi lâu rồi không? Tôi đã bảo hôm nay phải tăng ca, cậu đâu cần tới sớm vậy." Anh còn đứng ngoài xe đợi cô.

"Cũng không quá lâu." Liên Hách Duy giúp cô mở cửa xe, chờ đợi cô là lẽ hiển nhiên, nếu từ nay về sau mỗi ngày đều có thể đợi cô như vậy, dù có chờ lâu cỡ nào anh cũng vui vẻ chịu đựng.

"Hôm đó... Thật sự xin lỗi, đã hẹn cùng nhau ăn cơm, vậy mà tôi lại lỡ hẹn..." Cố An Mạt nhắc đến ngày Trịnh Thuận Bình đột nhiên đến gặp cô.

"Không có gì. Có điều thế cũng tốt, bằng không cậu cũng sẽ không chủ động tìm tôi." Liên Hách Duy cười thoải mái, không để bụng chuyện hôm đó, thật ra cô chủ động gọi điện hẹn anh ăn cơm đã khiến anh mừng như điên một hồi.

Cố An Mạt hơi xấu hổ, "Ừm, vậy, cậu định dẫn tôi đi ăn gì?" Nói sang chuyện khác, nói sang chuyện khác, không thì như thế nào cũng đều thấy bầu không khí hiện tại có phần mờ ám.

"Cứ theo tôi là được." Anh cố ý giữ bí mật, sau đó khởi động xe.

Đi vào phòng chiếu không một bóng người, Cố An Mạt mới xác định anh thật sự dẫn cô đến xem phim, "Không phải đi ăn cơm ư?" "Có một bộ phim nhựa tôi đã muốn xem từ lâu, coi như cậu xem cùng tôi chút đi." Liên Hách Duy dẫn cô ngồi xuống hai ghế ở giữa hàng cuối cùng của phòng chiếu.

Màn hình lập tức xuất hiện hình ảnh, là một bộ phim tình cảm cũ. Một đôi tình nhân trải qua muôn vàn đau khổ cuối cùng vẫn hạnh phúc bên nhau, đơn giản là một câu chuyện cổ tích tình yêu.

Nhưng Cố An Mạt lại xem rất chuyên chú, thậm chí theo cao trào phim mà rơi lệ, sau đó người bên cạnh đưa cô một chiếc khăn tay.

Cô cúi đầu nghẹn ngào nhận lấy chiếc khăn viền xám sạch sẽ, nghe thấy giọng nói trầm ổn của anh: "Khóc đi."

Nước mắt cô cứ thế vỡ đê, cô lấy khăn che miệng, mặc sức khóc...

Cô tưởng rằng mình không thể khóc nữa, dù cô biết Trịnh Nhạc sắp trở thành chồng của người khác, sắp làm cha, cô cũng tự nhắc mình tuyệt đối không được khóc vì anh.

Còn cô, chưa từng khóc trước mặt ai như vậy, kể cả Trịnh Nhạc, cũng chưa bao giờ cô khóc như thế này. Liên Hách Duy... Người này còn không tính là thân quen, lại khiến cô có thể an tâm, khóc lóc bừa bãi trước mặt anh.

Khuôn mặt tuấn tú của Liên Hách Duy đầy lạnh lùng, mím môi, anh vươn cánh tay dài, nhẹ nhàng ôm chặt vai Cố An Mạt.

Không gian tối đen làm cô gái đang khóc đến thương tâm không thể nhìn thấy vẻ mặt của người đàn ông bên cạnh mình —— đau lòng và tức giận. Anh đau lòng khi thấy cô khổ sở, càng tức giận tên khốn kia khiến cô trở nên như vậy.

Anh đưa cô tới đây, chính là muốn để cô khóc thật thỏa thuê, anh hiểu rất rõ tính cô, chôn giấu nỗi đau trong lòng sẽ chỉ càng làm vết thương thêm lở loét. Cũng không nghĩ rằng, tận mắt nhìn thấy nước mắt cô lại khiến anh đau lòng đến thế.

Liên Hách Duy nắm chặt tay, anh sẽ không để cô phải khóc như vậy nữa, anh muốn bảo vệ cô dưới đôi cánh của mình, để cô tránh xa tất cả mọi khổ đau trên thế gian này.

Chương 15: Ít nhất còn có anh

Gần đây hai nhà họ Liên và nhà họ Trịnh đều vội vàng chuẩn bị cho hôn lễ của con cháu, cố gắng thực hiện xong trong vòng một tháng. Trước hết là quan tâm đến bụng Liên Hân Duy, thứ hai là sợ đêm dài lắm mộng.

Sau khi kết thúc hoàn toàn với Cố An Mạt, Trịnh Nhạc cũng không chống cự hôn lễ như lúc trước, thậm chí còn cùng Liên Hân Duy đi khám thai. Dù sao mọi chuyện do chính một tay anh tạo thành, đến nước này anh cũng chỉ có thể chịu trách nhiệm, không thể lại phụ lòng thêm một người con gái khác.

Cố An Mạt đặt toàn bộ tâm trí vào công việc, những nỗ lực của cô được cấp trên ghi nhận, rốt cục đã cho cô một cơ hội điều chế nước hoa.

Cô làm việc ngày đêm, thử nghiệm vô số mùi hương, sau cùng cô chọn một mùi hương mà cô cảm thấy phù hợp nhất với yêu cầu của khách hàng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cuối cùng cũng nở một nụ cười tự tin, mất đi một vài thứ, nhưng may mắn là cô không mất đi chính mình.

"Ting ting..." Di động trong túi áo reo lên, Cố An Mạt dùng một tay lấy điện thoại ra, mở hòm thư, đập vào mắt là sắc hỉ đỏ thẫm, còn có hôn khúc ấm áp vang lên.

Cô chỉ cảm thấy nhịp tim và hô hấp của mình như ngừng lại, đây là một thiệp cưới điện tử, chú rể... Là Trịnh Nhạc, còn cô dâu... Cô không muốn nhìn! Không dám nhìn! Cô hoảng hốt muốn tắt thư ngay lập tức, nhưng không nghĩ rằng tay run rẩy cầm điện thoại không chắc, rơi xuống bàn thí nghiệm.

Cô nhặt di động lên, tay lại một lần nữa không cầm chặt, điện thoại rơi xuống mặt bàn để vô số ống nghiệm... Sau đó, cô chỉ có thể ngây ngốc nhìn những ống nghiệm chứa nước hoa mình đã nghiên cứu mấy ngày đêm toàn bộ rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh nhỏ.

Thời điểm Cố An Mạt rời khỏi công ty, thành phố bắt đầu hứng cơn mưa thu đầu tiên. Trận mưa thu này khiến nhiệt độ hạ thấp, cô không khỏi rùng mình một cái, rồi bước vào màn mưa.

Cô đứng dưới mưa, những giọt mưa lạnh tí tách rơi xuống cũng không thể giảm bớt nỗi đau trong lòng cô. Mất đi mối tình đầu cô từng nghĩ sẽ vĩnh hằng, lại sắp mất đi công việc cô yêu thích nhất...

Cô còn có gì? Còn có gì đây?
Sau đó, cô bị người từ sau ôm chặt lấy, cô nghe thấy âm thanh quen thuộc, có điều lần này lại hàm chứa giận dữ: "Cố An Mạt, cậu điên rồi phải không?"

Liên Hách Duy cởi áo vest khoác lên người cô, ôm lấy cô nhanh chóng đi về phía xe anh.

"Nếu tôi không đến có phải cậu định đứng như vậy tới khi mưa tạnh? Cố An Mạt, cậu đã bao nhiêu tuổi rồi? Ngay cả tự chăm sóc bản thân cũng không làm được?" Anh mở máy sưởi trong xe lên mức cao nhất, lấy tất cả khăn giấy trên xe và chiếc khăn tay duy nhất của mình cho Cố An Mạt.

Cô giữ im lặng, trong ấn tượng của cô đây là lần đầu tiên anh tức giận như vậy. Còn cô, cũng rất tủi thân mà.

Liên Hách Duy lái xe rất nhanh, đến dưới nhà cô, anh lại ôm cô xuống xe.

"Mở cửa!" Để cô xuống trước cửa nhà, anh bực mình ra lệnh. Cố An Mạt yên lặng lấy chìa khóa mở cửa, cửa vừa mở, anh lập tức lôi cô vào trong, "Đi, đi tắm nước nóng."

Lúc này cô mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mắt, mái tóc gọn gàng vì mưa to nên hơi rối, áo sơmi trắng hoàn toàn ướt đẫm, thậm chí trở thành trong suốt, trên mặt anh cũng đầy nước mưa... Và lo lắng.

Cô vươn tay, muốn lau đi nước mưa trên mặt anh.

Liên Hách Duy bắt lấy cổ tay cô: "Cố An Mạt!" Anh gầm nhẹ, đối với anh mà nói, việc khẩn cấp trước mắt là mau chóng sưởi ấm cho cô.

"Sao cậu lại tốt với tôi như vậy?" Cô vừa cười, vừa khóc nức nở, "Cậu có biết tôi kém cỏi thế nào không?" Không đợi anh trả lời, cô lại tự nói tiếp: "Mối tình đầu ba năm không cần tôi nữa, anh ấy có người phụ nữ khác, còn sắp được làm cha... Hơn hai tháng, tôi tưởng rằng mình đã dần quên anh ấy, nhưng anh ấy... Lại gửi thiệp cưới cho tôi... Đó là mùi hương tôi đã thử nghiệm biết bao lần mới thành công... Không còn... Không còn gì cả... Liên Hách Duy, tôi không còn gì hết..." Nước mắt nhẫn nhục cuối cùng cũng trào ra, so với lần trước cô khóc còn thương tâm hơn ngàn vạn lần.

Liên Hách Duy cảm thấy trái tim mình như bị ngũ mã phanh thây, đau đến mức anh không thể hô hấp, chẳng phải anh đã lập lời thề ư? Tuyệt đối sẽ không để cô khóc như vậy...

Kéo mạnh cô vào trong lòng, anh dùng hết sức siết lấy cô, "Còn có anh, An Mạt, còn có anh..."

Cố An Mạt lắc đầu trong ngực anh, "Trái tim của tôi... Không... Vị trí kia... Không..." Người vốn ở nơi này đã đi rồi, cô phải làm sao mới có thể lấp lại khoảng trống trong tim mình?

Liên Hách Duy đè lại đầu cô đang ra sức lắc, bìnhtĩnh mà thâm tình nói với cô: "An Mạt, đó là vị trí của anh, hãy để anhlấp đầy vị trí này."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau