CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cả đời không quên - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Yêu thương nhung nhớ

Bước vào văn phòng gần một ngàn mét vuông, Cố An Mạt tròn mắt, khó tin nhìn cảnh tượng trước mặt ——

Bức tường văn phòng mang sắc trắng đơn giản, phong cảnh bên ngoài cửa kính sát đất được bao quanh bởi màu biển xanh biếc tuyệt đẹp, nhưng điều khiến cô kinh ngạc không phải cảnh biển rực rỡ tráng lệ đó, mà văn phòng vốn nên mang bầu không khí yên tĩnh nghiêm túc lại lấy đồ chơi Lego của trẻ em làm chủ đạo, tất cả các thiết bị, đồ nội thất và bài trí đều liên quan đến Lego.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thế nào cô cũng không tin đây là một tổ chức tư vấn du học, nếu nói là công ty đồ chơi hoặc tổ chức giáo dục liên quan đến trẻ em có lẽ cô sẽ không cảm thấy bất ngờ.

"Tiểu Mạt, có muốn vào trong cùng cô không?" Cố Mỹ Cầm cầm trong tay một tập hồ sơ du học, chuẩn bị vào phòng cố vấn nghe nhân viên tư vấn cụ thể về việc du học.

"... Con ở bên ngoài chờ cô." Cố An Mạt ngẩng đầu nhìn về phía Cố Mỹ Cầm, trên khuôn mặt nhỏ trắng hồng là đôi mắt trong veo như hồ thu nổi bật với hàng mi cong dài, vừa quyến rũ vừa ngây thơ như búp bê Barbie.

Cô không hiểu mấy chuyện du học, phỏng chừng cũng không giúp gì được, cô rất thích cách bài trí nội thất của công ty này, nên muốn đi thăm quan xung quanh một chút.

"Được, vậy con ở bên ngoài chờ cô." Cố Mỹ Cầm cười gật đầu, đi vào phòng cố vấn.

Cố An Mạt đi dọc theo hành lang bày kín hình Lego, cuối hành lang có một phiến cửa kính, phía sau cửa kính là sân hiên bao quanh toàn bộ văn phòng, còn trước mắt cô, bên dưới chân hay thậm chí vây quanh người, đều mênh mông lam sắc biển cả.

Cảnh đẹp trước mắt khiến cô thất thần chốc lát, không khỏi hiếu kỳ về chủ nhân của văn phòng này rốt cuộc là người như thế nào?

Thời tiết chớm thu vẫn chưa quá lạnh, ánh nắng ban trưa là thời điểm rực rỡ nhất, Cố An Mạt nhắm mắt lại, dang hai tay ra, hít thở thật sâu, vô cùng thoải mái! Cô vốn không thích những chỗ xa lạ, nhưng nơi này lại khiến cô có cảm giác an toàn khó hiểu, làm cô cứ muốn ở đây mãi.

Sảng khoái xoay người, nhắm mắt tiếp tục bước về phía trước, đột nhiên "bụp" một tiếng, cô đụng vào một lồng ngực ấm áp. "Đây là yêu thương nhung nhớ?" Giọng nói dễ chịu mang vài phần trêu đùa thích thú, Cố An Mạt mở to hai mắt, hoảng hốt nhìn về phía người đàn ông ước chừng cao hơn cô hai mươi phân.

"Cậu... Sao cậu lại ở đây?" Cô quên mình vẫn đang ở trong lòng anh, chỉ ngạc nhiên vì sao người này lại xuất hiện ở đây.

"Câu này vốn là tôi hỏi cậu mới đúng, Cố An Mạt, cậu tới đây vì..." Người đàn ông cúi đầu nhìn cơ thể họ ôm ấp thân mật, nhếch miệng cười gian tà.

"... Tôi..." Cô vội vàng buông tay, nhưng anh lại nhân cơ hội ôm cô chặt hơn, đưa mặt tới sát gần cô, Cố An Mạt thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh.

Đến khi hai người mặt đối mặt cô mới phát hiện, tóc anh ẩm ướt, trong con ngươi đen tuyền của anh đều là biểu cảm kinh ngạc của cô, hàng cúc trên chiếc áo sơmi trắng anh mặc chỉ cài một nửa, cơ ngực hoàn mỹ như ẩn như hiện ngay trước mắt cô...
"Cố An Mạt, biết ánh mắt của cậu có bao nhiêu nguy hiểm không?" Giọng anh rõ ràng không còn dễ chịu như lúc trước, mà trở nên trầm khàn, giống như đang đè nén thứ cảm xúc nào đó.

Nghe vậy, cô cuống quít dời tầm mắt, "... Tôi... A, cậu buông... trước..." Cô quay đi, tránh mặt đối mặt với anh.

"Cậu cậu cậu, Cố An Mạt, đừng nói với tôi ngay cả tên tôi cậu cũng không nhớ." Người đàn ông tỏ ý bất mãn, chỉ một từ "cậu" lạnh nhạt lập tức kéo mối quan hệ vốn dĩ đã không thân thuộc của hai người càng lúc càng xa.

"Tôi nhớ." Cô nhỏ giọng đáp, sau đó từ khuôn miệng anh đào nhỏ xinh chậm rãi nhả ra ba chữ: "Liên Hách Duy."

Liên Hách Duy vô cùng hài lòng với câu trả lời này, trên khuôn mặt anh tuấn mê hoặc không còn là biểu cảm thờ ơ trước sau như một nữa, anh nhếch miệng nói như đùa vui nhưng giọng điệu lại rất kiên định: "Xóa họ, về sau cứ gọi tôi như vậy."

Cố An Mạt ngẩng lên đối diện với đôi mắt vẫn đang nhìn chằm chằm vào cô, anh đáp trả bằng một nụ cười quyến rũ cực điểm, sau đó nghe thấy anh nói: "Buổi tối cùng nhau ăn cơm."

"Tôi... Tối nay tôi hẹn A Nhạc, cậu có tham gia cùng không?" Nhớ tới bữa tối với A Nhạc, biểu cảm trên mặt cô có vài phần thẹn thùng.

"Khỏi, tôi còn bận công việc." Hai tay vẫn luôn ôm Cố An Mạt phút chốc buông ra, sắc mặt Liên Hách Duy đột ngột chuyển thành lãnh đạm.

"Trịnh Nhạc không nói với cậu, đây là công ty của tôi?" Cuối cùng, anh bỏ lại một câu hỏi như vậy, cũng không đợi cô trả lời đã xoay người rời đi.

Cố An Mạt đứng tại chỗ lắc lắc đầu, chuyện về LiênHách Duy, A Nhạc dường như rất ít khi nhắc tới, cho dù, họ đã quen biết gần bamươi năm.

Chương 2: Chúng ta đều ngốc

Trở lại văn phòng, Liên Hách Duy cởi áo sơ mi trên người, giữa chừng anh mới phát hiện toàn thân đều vấn vít mùi hương của cô. Anh nhắm mắt lại, xoa nhẹ ấn đường, cái ôm vừa nãy chính là lần tiếp xúc thân mật nhất của họ kể từ khi quen biết.

Anh vừa hoàn thành một hạng mục, lê cơ thể mệt mỏi đi tắm rửa sạch sẽ rồi trốn lên ban công phơi nắng nạp thêm năng lượng, nhưng không thể ngờ, một cái cúi đầu, lại trông thấy Cố An Mạt đứng dưới sân hiên tầng một hưởng thụ gió biển.

Có lẽ cảnh sắc trước mắt làm cô mê mẩn, còn anh mê mẩn, chính là cô.

Cảnh tượng vốn đẹp đẽ bị một câu "A Nhạc" của cô khiến anh hoàn toàn tỉnh trí, đúng vậy, sự thật vô tình nhắc nhở anh, cô là người phụ nữ của Trịnh Nhạc.

Anh đã sớm biết, từ lần đầu tiên gặp mặt, anh đã biết.

Khi đó cô nắm tay Trịnh Nhạc, như chú chim nhỏ nép vào người cậu ta, nở nụ cười ngọt ngào, ngượng ngùng nói với Liên Hách Duy: Xin chào, tôi là Cố An Mạt.

Từ lúc bắt đầu Liên Hách Duy đã biết, bất kể chuyện gì chỉ cần liên quan đến Cố An Mạt, nhất định không thể tránh khỏi hai chữ "Trịnh Nhạc".

Anh cười lạnh lùng, cười nhạo bản thân chính là một thằng đại ngốc.

Cố An Mạt đến nhà hàng, Trịnh Nhạc đã tới trước dặn dò phục vụ chuẩn bị bưng đồ ăn lên, anh đối với cô vô cùng chu đáo, nhiều năm như vậy chưa từng thay đổi. "Xin lỗi, hôm nay cuối tuần, anh bận việc quá, em cùng cô đi nghe tư vấn về chuyện du học của em họ em à?" Trịnh Nhạc mỉm cười vẻ áy náy, trông anh rạng rỡ như những nam chính ấm áp trong truyện tranh, hoàn mỹ không tỳ vết.

"Vâng." Cố An Mạt cầm cốc nước trước mặt, nhấp một ngụm, nói tiếp: "... Công ty tư vấn anh giới thiệu cho em, là công ty của Liên Hách Duy."

Dường như có chút ngạc nhiên trong ánh mắt Trịnh Nhạc, nhưng anh lập tức giấu đi, "Thật ư? Vậy để anh nói với Hách Duy một tiếng, mọi chuyện chắc sẽ suôn sẻ hơn nhiều."

"... Được ạ, có điều A Nhạc, lúc trước không phải nghe nói cậu ta làm về ngành tài chính sao?" Vài lần nghe thấy bạn bè của Trịnh Nhạc nhắc đến Liên Hách Duy, đều nói anh đang đầu tư vào ngành tài chính, rất thuận buồm xuôi gió.

Thắc mắc của cô khiến Trịnh Nhạc có phần không vui, nhưng anh vẫn tươi cười kiên nhẫn giải thích: "Cậu ấy thành lập tổ chức tư vấn giáo dục trước, làm ăn không tệ, sau đó mới có nguồn vốn đầu tư sang ngành tài chính." "Thật đúng là không nhìn ra." Cố An Mạt đáng yêu chép miệng, Liên Hách Duy thoạt nhìn trông giống công tử bột, không ngờ sự nghiệp lại xuất sắc như thế.

"Sao? Trong mắt em cậu ấy bất tài đến vậy ư?" Trịnh Nhạc nghe vậy ánh mắt như cười, anh đưa tay nắm lấy tay cô đang đặt cạnh bàn, dùng sức nhéo nhéo.

"Cũng không hẳn, có điều... Ở trong mắt em, anh mới là tuyệt nhất." Cố An Mạt cười rất đẹp, đôi mắt to tròn chan chứa tình yêu nồng nhiệt.

"An Mạt, anh..." Trịnh Nhạc đang định nói, lại bị tiếng chuông điện thoại trong túi cắt ngang, anh lấy di động ra, nhìn dãy số gọi đến sắc mặt tức thì trầm xuống, bắt máy: "Tôi đang ở ngoài, có chuyện gì nói sau đi." Rồi nhanh chóng cúp máy.

"Xảy ra chuyện gì? Bệnh viện có việc sao?" Thật ra đối với chuyện hẹn hò bị gián đoạn như thế này Cố An Mạt đã sớm quen, song cô biết đây là đặc thù công việc của anh, nên cũng thông cảm.

"Có lẽ là nhờ anh trực ban thay, lát nữa ăn xong anh đưa em về trước. Nào, ăn nhiều một chút, đây đều là những món em thích." Trịnh Nhạc nói sang chuyện khác, nụ cười trên mặt cũng không còn tự nhiên như ban nãy.

Cố An Mạt nhìn anh rút tay về, cô rất nhạy cảm, cảm thấy Trịnh Nhạc có phần không giống khi xưa... Mà sự thay đổi này, dường như... Bắt đầu từ sau khi anh về nước hai tháng trước.

Sau này nhớ lại, Cố An Mạt tự thấy lúc ấy mình thựcngu ngốc, nhận ra sự thay đổi của Trịnh Nhạc quá muộn. Nhưng thời điểm đó côkhông hề biết, thì ra có một người so với cô còn ngốc nghếch hơn, luôn luôn ởbên cạnh cô.

Chương 3: Cái gọi là người một nhà

Hết giờ tan tầm, cả văn phòng lớn chỉ còn phòng tổng giám đốc sáng đèn. Liên Hách Duy nhìn chằm chằm màn hình máy tính, mặc cho di động trong tay rung vô số lần.

Di động lại một lần nữa rung lên, anh bất đắc dĩ nhắm mắt, tiếp điện: "Mẹ."

"Con đang ở đâu? Sắp về chưa?" Ngữ điệu Ân Tiệp có phần vội vã, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng cưng chiều.

"... Con đang ở công ty, công việc hơi bận." Đối mặt với người mẹ yêu thương mình nhất, cho dù chuyện về nhà khiến Liên Hách Duy phiền chán, nhưng giọng anh vẫn rất nhẹ nhàng.

"Hách Duy, đã gần nửa năm rồi con chưa về nhà ăn cơm cùng ông nội, hôm nay nghe mẹ một lần, được không con?" Ân Tiệp đương nhiên biết con trai không muốn về nhà, nhưng tình cảnh của bà cũng tiến thoái lưỡng nan.

Liên Hách Duy âm thầm thở dài, "Được được... Bây giờ con về, nửa tiếng nữa đến nơi."

Ân Tiệp nghe câu trả lời của con trai thì vui mừng khôn xiết, "Mẹ đã nấu món canh, còn chưng cả món cá con thích, về nhanh nhé." Bà đã sớm chuẩn bị xong những món anh thích ăn.

"Biết rồi, đợi con về nói sau." Anh khẽ nhếch miệng, nghĩ cũng đã một thời gian dài chưa gặp mẹ, coi như là trở về thăm bà đi.

Lúc Liên Hách Duy về tới nơi, cả nhà đã ngồi vào bàn cơm, nhưng chưa động đũa, như là đang chờ anh. Anh nhíu mày, lập tức đi đến vị trí của mình ngồi xuống.

Chưa đợi anh ngồi yên, ông cụ ngồi ở vị trí trung tâm suốt bảy mươi năm qua đã lên tiếng: "Còn biết quy củ sao? Không biết cả nhà đang đợi cậu ăn cơm hả?" Giọng nói của ông từng âm từng chữ đều mạnh mẽ vang vọng.

"Con đâu cần mọi người phải chờ con, cả nhà cứ ăn trước." Liên Hách Duy tỏ thái độ bất cần, chẳng đợi ai cho phép, cầm đũa lên ăn cơm.

"Hách Duy, nửa năm không về nhà lấy một lần, về rồi cũng không định chào hỏi ai à?" Người đàn ông ngồi bên tay trái ông cụ mở miệng, dáng vẻ hai người có bốn năm phần tương tự nhau, nhìn kỹ, Liên Hách Duy với ông cũng có nét giống nhau.

Ông chính là cha của Liên Hách Duy, Liên Thắng. Còn ông cụ ngồi ở vị trí chủ gia đình là ông nội Liên Hách Duy, Liên Tại Sơn.

Liên Hách Duy nuốt miếng cơm trong miệng, mất kiên nhẫn gọi: "Ông nội, ba, mẹ."
"Được rồi được rồi, ăn cơm trước đi, có gì để ăn xong nói sau." Ân Tiệp ngồi bên cạnh ông thấy sắc mặt con trai không tốt, vội vàng hoà giải.

Liên Tại Sơn còn muốn nói vài câu, lại nghĩ hôm nay cháu trai gần nửa năm mới về, đành thôi.

Không khí trên bàn cơm khó khăn lắm mới trở nên hòa hoãn, nhà họ cũng không vừa ăn vừa trò chuyện như bữa cơm ấm áp trong các gia đình bình thường khác, ngoại trừ Ân Tiệp thỉnh thoảng thì thầm với Liên Hách Duy vài câu, những người còn lại đều ăn không lời ngủ không nói.

Đến khi bữa tối gần kết thúc, thành viên cuối cùng của gia đình mới trở về.

Nghe thấy tiếng mở cửa sắc mặt Liên Tại Sơn đã có vẻ không vui, không ngoài dự đoán của ông, người vừa bước vào cửa thái độ chẳng khác Liên Hách Duy là mấy, hoàn toàn không có ý định chào hỏi cả nhà.

"Liên Hân Duy." Liên Tại Sơn gọi cả họ cả tên cô, giọng điệu nghiêm nghị.

Liên Hân Duy đang cởi giày cao gót cũng không ngẩng đầu lên, chậm rãi thả một câu: "Con đã về."

"Ầm" một tiếng, Liên Tại Sơn đập bát đũa trong tay xuống mặt bàn, hổn hển gào lên với Liên Thắng, Ân Tiệp: "Anh chị xem anh chị dạy con thế nào!"
Đến lúc này, Liên Hách Duy đã không còn khẩu vị, anh phớt lờ cái kéo tay của mẹ, đứng lên, "No rồi, không có việc gì con đi trước."

Liên Hân Duy nghe vậy quay sang nhìn anh, sau đó lại nhìn nhìn cha mẹ, ông nội, rồi nở nụ cười mỉa mai, điệu bộ khi cười vô cùng giống Liên Hách Duy.

Trong mắt ông nội, cô và em trai luôn luôn chỉ để so sánh với con cái của những gia đình khác, hơn nữa họ cũng không bao giờ giống con cái của những gia đình đó.

"Vừa hay mọi người đều ở đây, ông nội, con muốn kết hôn." Giọng nói của Liên Hân Duy rất nhẹ nhàng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng sắc sảo của cô.

Bốn người bao gồm cả Liên Hách Duy đều sửng sốt, không nghĩ rằng cô lại ném ra tin tức bùng nổ như vậy.

"Sao lại thế?" Liên Hách Duy rót hai ly rượu đi về phía sô-pha, đưa một ly cho Liên Hân Duy.

Sau khi rời khỏi nhà, hai người cùng đến căn hộ của Liên Hách Duy, cơ hội để hai chị em nói chuyện tâm sự với nhau thật ra cũng không nhiều.

"Thì kết hôn thôi." Liên Hân Duy nhún nhún vai, sảng khoái uống nửa ly rượu, cô không nghĩ đó là một vấn đề lớn.

"Là ai?" Liên Hách Duy ngồi xuống bên cạnh cô, anh chưa từng nghe cô nhắc tới chuyện yêu đương với người nào.

"... Đến lúc đó cậu khắc biết." Một thoáng trầm mặc khiến biểu cảm của Liên Hân Duy nháy mắt trở nên có chút cô đơn, dường như không muốn nhắc tới người kia vào lúc này.

"Hân Duy!" Liên Hân Duy chỉ lớn hơn Liên Hách Duy một tuổi rưỡi, cho nên anh có thói quen gọi cô bằng tên, "Kết hôn không phải chuyện đùa, chị không cần phải chuyện gì cũng nghe theo ông nội..."

"Liên Hách Duy, lo chuyện của cậu trước đi, đừng quên, sắp tới sinh nhật ba mươi tuổi rồi đấy." Liên Hân Duy ngắt lời anh, ông nội đã từng dùng phương thức "ra lệnh" yêu cầu anh trước ba mươi tuổi phải lập gia đình.

Liên Hách Duy hoàn toàn không để chuyện này trong lòng, anh dường như bất cần với mọi chuyện, vấn đề yêu đương kết hôn cũng vô cùng cố chấp, anh chỉ cần thứ anh muốn, chỉ lấy người anh thích.

Chương 4: Tiêu chuẩn hạnh phúc

Bữa cơm chiều ồn ào kết thúc không mấy vui vẻ, Liên Hân Duy lại đột nhiên nói tin tức trọng đại muốn kết hôn, Liên Tại Sơn tức càng thêm tức, "Đối tượng kết hôn của Hân Nhi là người thế nào?"

Liên Thắng đứng đối diện với Liên Tại Sơn lắc lắc đầu, ông chưa từng nghe con gái nhắc qua. Ân Tiệp ở bên cạnh cũng lắc đầu, con gái từ nhỏ đến lớn đều nghe lời hiểu chuyện, bỗng chốc tùy tiện quyết định như vậy thật sự nằm ngoài dự liệu của ông bà.

"Anh chị xem! Anh chị xem!" Liên Tại Sơn tức giận đến mức không nói nên lời, "Gia đình chúng ta là quân nhân thế gia, anh còn là Phó giám đốc sở cảnh sát, nhưng anh nhìn xem, con gái anh thành ra thế nào!"

Ông nội và cha của Liên Tại Sơn đều là quân nhân, khi xưa ông cũng là Trung tướng quân đội, có thể gọi là quân nhân thế gia tuyệt đối. Về sau vì muốn phát triển hơn, cả gia đình di cư đến thành phố này. Ông cũng thành công bồi dưỡng Liên Thắng trở thành một cảnh sát xuất sắc, hiện giờ là Phó giám đốc sở cảnh sát, còn cháu trai cháu gái ở đâu?

Hồi Liên Hân Duy trẻ tuổi coi như nghe lời, thành tích học tập vẫn luôn nổi trội, đến khi ra trường đi làm cũng nghe theo sắp xếp của Liên Tại Sơn thi vào nhân viên công vụ chính phủ.

Còn Liên Hách Duy, phản nghịch từ nhỏ, tư chất thông minh giúp thành tích học tập của anh luôn trong top đầu, sau khi tốt nghiệp anh bỏ ngoài tai sự phản đối quyết liệt của gia đình, không làm nhân viên công vụ mà quyết định tự gây dựng sự nghiệp, những thành tựu ngày hôm nay đã chứng minh lựa chọn lúc trước của anh là chính xác.

Nhưng Liên Tại Sơn vẫn luôn cho rằng anh không làm việc đàng hoàng, trong mắt ông, chỉ khi Liên Hách Duy đi theo con đường ông đã an bài mới là thành công.

"Tóm lại, tìm hiểu kĩ đối tượng kết hôn của Hân Nhi, ít nhất phải môn đăng hộ đối với nhà ta." Liên Tại Sơn chỉ vào Liên Thắng, theo thói quen quân đội ra lệnh cho ông.

"Con đã biết, thưa ba." Liên Thắng nhíu mày, với ông mà nói hạnh phúc của con gái mới là quan trọng nhất, gia cảnh đối phương thế nào ông vốn dĩ không quan tâm, có điều, ông cũng biết không thể thuyết phục được người cha bảo thủ của mình.
Nhiều năm rồi vẫn đều như vậy.

Cố An Mạt từ tàu điện ngầm chuyển sang taxi sau đó tắc đường lại xuống chạy bộ, cuối cùng cũng đến nhà hàng đúng thời gian đã hẹn. Cô thở hồng hộc, sửa sang đầu tóc, lúc đi đến bàn đã đặt trước, quả nhiên đã thấy "người đúng giờ" ngồi ở đó.

"Hừ, suýt chút nữa thì cậu đến muộn!" Với mái tóc xoăn thời thượng, không ai ngờ dưới vẻ ngoài hiền dịu lại ẩn chứa tính cách soi mói cay nghiệt, đây chính là chị em tốt của Cố An Mạt —— Vưu Tư Linh.

"Xin cậu đấy, lúc tan tầm là giờ cao điểm, kẹt xe liên tục đó." Cố An Mạt buông túi xách, chuyện đầu tiên làm sau khi ngồi xuống là cầm menu chuẩn bị gọi đồ.

"Này, ít nhất cậu cũng nên nhìn tớ, rồi hỏi thăm tớ, xong hãy gọi cơm được không?" Dù biết cô không nhìn thấy, Vưu Tư Linh vẫn dành cho cô một cái liếc xéo.

"Cả ngày nay tớ chưa có gì vào bụng đây." Hiện giờ ngay cả đấu võ mồm với Vưu Tư Linh cô cũng không còn sức. "Công việc của cậu bận rộn vậy hả? Chẳng phải chỉ là chân chạy vặt sao?" Nghề nghiệp của Cố An Mạt nói dễ hiểu là điều chế nước hoa, nhưng đã đi làm mấy năm, cũng vẫn chỉ là trợ lý hỗ trợ cho những chuyên gia điều chế cấp cao.

"Ừ!" Nói tới đây, Cố An Mạt có chút mất mát, lúc trước vì yêu thích nên chọn công việc này, không ngờ rằng nó khó hơn cô tưởng tượng rất nhiều, "Có điều đã bắt đầu cho tớ tham gia một số công đoạn trước khi điều chế, cũng coi như học được không ít kinh nghiệm."

"Tớ thấy cậu, gả cho Trịnh Nhạc rồi yên tâm làm bà chủ nhỏ đi, đối với cậu mà nói đó mới là hạnh phúc nhất!" Bạn trai Vưu Tư Linh là bạn đại học của Trịnh Nhạc, Vưu Tư Linh có thể coi là bà mối của anh và Cố An Mạt.

Cố An Mạt ngoan cố lắc đầu, dựa vào đàn ông hoặc bất cứ ai khác mới có thể sinh tồn, đấy không phải cuộc sống cô mong muốn, cô cũng không cho rằng đó là tiêu chuẩn duy nhất của hạnh phúc.

"Đúng rồi, cậu nhớ Liên Hách Duy chứ?" Vưu Tư Linh bỗng nhiên giảm bớt âm lượng, thấy cô gật gật đầu bèn nói tiếp: "Bạn trai tớ gần đây theo cậu ta đầu tư vài hạng mục, kết quả không tệ."

"Oh." Cố An Mạt ngây ngốc đáp lời, đối với cô, sự tồn tại của Liên Hách Duy giống như một vị thần, chỉ là nghe bạn bè chung của cả hai thỉnh thoảng nhắc tới. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng, họ lại có một lần... tiếp xúc như vậy.

"Ê ~" Vưu Tư Linh giơ tay quơ quơ trước mắt cô, "Nghĩ gì đấy? Nếu cậu muốn Trịnh Nhạc cầu hôn cậu, tớ có thể giúp đỡ nha ~~~ "

"Nào, cậu đừng làm loạn..." Cố An Mạt bắt lấy bàn tay gây rối của bạn, lúc này cô hoàn toàn không ý thức được mình lần đầu tiên nghĩ đến người đàn ông khác ngoài Trịnh Nhạc, bởi vì cuộc gọi khẩn cấp từ gia đình đã khiến cô chẳng còn quan tâm tới bất cứ chuyện gì.

Chương 5: Thiên Chúa cứu tinh

Cố An Mạt nóng ruột chạy về nhà, vừa mở cổng đã nghe thấy tiếng khóc của cô.

"Anh, xin anh giúp em với! Em thật sự cùng đường rồi!" Cố Mỹ Cầm khóc đến khàn cả giọng, cầm lấy tay người đàn ông mà bà gọi là anh, không ngừng cầu xin.

Cố Bằng đau lòng thở dài, không phải ông không muốn giúp, chỉ là tiền lương của vợ chồng ông đều thuộc mức cơ bản, việc mua nhà đã tiêu tốn hơn phân nửa số tiền tích cóp của họ, căn bản không có nhiều tiền như vậy để giúp Cố Mỹ Cầm trả nợ.

"Ba mẹ, cô... Có chuyện gì vậy?" Cố An Mạt giày cũng chưa cởi, lập tức đi đến bên cạnh cha hỏi rõ sự tình.

"... An Mạt, cô của con... Bắt chước người ta đầu tư tài chính rồi bị lừa..." Bà Thi Hoa ngồi trên sô-pha, khuôn mặt đẹp cau mày lo lắng, thấy con gái về, lúc này mới lên tiếng.

"Cái gì? Đầu tư cái gì? Cô, cô... Bị lừa bao nhiêu?" Cố An Mạt sửng sốt tròn mắt, gia cảnh nhà cô cũng không tính là giàu có, huống hồ còn muốn cho em họ ra nước ngoài du học, nào có dư tiền đi đầu tư?

"... Cô... Cô lấy hết tiền du học của A Dân đầu tư..." Nhắc đến chuyện này, Cố Mỹ Cầm lại đau lòng tự trách bản thân.

"... Thêm một ít tiền tiết kiệm của dượng con, khoảng hai trăm vạn." Cố Bằng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, hai trăm vạn đối với họ thật sự là số tiền quá lớn.

"Hai trăm vạn?" Cố An Mạt tái mặt, nghe như một câu nói đùa vậy.

"Anh, em van anh, anh bán nhà, giúp em trả nợ đi, cho A Dân xuất ngoại nữa, việc này không thể để chồng em biết, nếu không... Em chỉ còn nước tan cửa nát nhà!" Cố Mỹ Cầm đột ngột quỳ xuống trước Cố Bằng, khóc lóc cầu xin.

"Cô à, trước hết cô..." Cố An Mạt bước lên đỡ bà, Cố Mỹ Cầm thừa cơ bắt lấy tay cô, xoay người sang van cầu cô: "An Mạt, cô xin con được không? Con tìm Trịnh Nhạc nhờ giúp, với gia thế nhà cậu ta, chút tiền ấy không đáng kể chút nào!"
"... Chuyện đó... Con..." Yêu cầu này khiến Cố An Mạt vô cùng khó xử, đương nhiên cô biết gia thế Trịnh Nhạc lớn ra sao, nhưng cũng chính vì vậy, cô chưa bao giờ đề cập đến bất kỳ yêu cầu vật chất nào với anh. Tình yêu một khi liên quan vật chất tiền tài, sẽ không còn thuần túy.

"Nói bậy bạ gì đấy!" Cố Bằng lập tức quát lớn, là một người cha, ông tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.

"Vậy... Để tôi đợi chết đi!" Không thể nhận được sự giúp đỡ từ phía anh trai, Cố Mỹ Cầm bỏ lại một câu rồi tông cửa xông ra ngoài.

"Cô..." Cố An Mạt định đuổi theo, lại bị cha giữ chặt tay, "Cô con sẽ không làm chuyện điên rồ đâu, ba đang cố nghĩ cách."

Xoay người vài lần, hết ngồi lại nằm, Cố An Mạt không tài nào ngủ được. Cô lấy di động ra, tìm số Trịnh Nhạc, muốn gọi anh, nhưng ngón tay không sao ấn xuống.

Chỉ là nghĩ đến gương mặt khóc lóc tuyệt vọng của cô... Cố An Mạt quyết tâm, ấn xuống dãy số của anh, "Xin chào, số điện thoại quý khách đang gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."

Một giọng nữ máy móc truyền đến, cô thấy mình nhẹ nhàng thở ra. Nhưng... lại không che giấu được chút mất mát trong lòng. Cô rũ mắt xuống, chợt nhớ tới chuyện gì, di chuyển ngón tay, tìm một dãy số khác trong danh bạ.

"Tư Linh, hôm nay cậu có nói bạn trai cậu đầu tư kiếm tiền phải không? Tớ cũng muốn thử vận may." Điện thoại vừa thông, Cố An Mạt lập tức vào thẳng chủ đề.

"Gì cơ? Cậu mà cũng muốn đầu tư kiếm tiền á?" Đầu bên kia điện thoại Vưu Tư Linh không chút khách khí đập tan ý định này trong đầu Cố An Mạt.

"... Cũng đúng..." Cô thở dài một hơi, chỉ với chút tiền lương của mình nghĩ kiếm về hai trăm vạn quả thực là hoang tưởng.

"Sao vậy? Buổi tối ăn cơm đâu có nghe cậu kêu thiếu tiền? Có phải chuyện gia đình không?" Sau bữa cơm chiều hai người vốn dự tính đi uống một chút rồi mới về, kết quả Cố An Mạt nhận được điện thoại trong nhà đã vội vàng quay về.

"Ừ..." Cố An Mạt cũng không rõ ngọn nguồn sự việc, vì thế cô chỉ kể vắn tắt.

"Là phương diện đầu tư tài chính ư? Tớ biết cậu chắc chắn sẽ không nhờ Trịnh Nhạc giúp đỡ, nhưng... Có lẽ có người có thể giúp được." Vưu Tư Linh rất hiểu cô, về vấn đề tiền bạc, cô tuyệt đối sẽ không tìm Trịnh Nhạc.

"Ai?" Nghe bảo có người có thể trợ giúp, Cố An Mạt lập tức sáng mắt lên, chỉ cần đối phương không phải Trịnh Nhạc, cô tình nguyện bỏ qua thể diện đi cầu xin người ta giúp đỡ.

"Là nhân vật phong vân hôm nay chúng ta vừa nhắc đến —— Liên Hách Duy!" Hơn nữa không còn ai phù hợp hơn cậu ta.

"... Liên... Hách Duy?" Mặc dù người này có vẻ thích hợp hơn Trịnh Nhạc, nhưng trong đáy lòng Cố An Mạt vẫn cảm thấy đôi chút bất an, có điều trước mắt, cô thật sự không còn cách nào khác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau