BỞI VÌ VỪA LÚC GẶP ĐƯỢC EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bởi vì vừa lúc gặp được em - Chương 56 - Chương 59

Chương 56

Cuối mùa thu này, Khâu Lê không chụp ảnh cưới, bởi vì Cố Diễm đề nghị nói vào mùa hè cảnh sắc ở ngõ hẻm sẽ đẹp hơn một chút.

Còn nói ngày cụ thể, là 29 tháng 7.

Khâu Lê hỏi tại sao lại vào ngày đó?

Cố Diễm nói không có gì, chỉ là cảm thấy ngày đó khí trời rất tốt.

Khâu Lê: "..."

Cố Diễm đang ôm cô xem tin tức kinh tế tài chính, cô bất mãn quay đầu lại trừng mắt nhìn anh: "Nói mau, anh không nói em sẽ không cho anh xem!" Cố ý lấy tay che hai mắt của anh lại.

Cố Diễm bắt được tay cô rồi bắt chéo ra sau lưng cô, anh cong đôi chân dài lại, đồng thời cũng khoá lại hai chân cô, hôn cô nói: "xem ti vi."

Khâu Lê liều mạng thoát ra, dùng hết tất cả sức lực của mình, nhưng cũng không làm được gì, giãy dụa mệt mỏi, cô tựa vào lồng ngực anh thở hồng hộc.

Xem thường nhìn anh: "Mau nói cho em biết là tại sao đi!"

Cố Diễm đang xem ti vi, một lát sau mới nhớ lại trả lời cô một câu: "Quên rồi."

Anh trả lời rất qua loa, cũng không biết là anh không chú ý đến vấn đề của cô hay là đang quá hứng thú với ti vi.

"Ông xã."

"Sao?"

"Nhìn em đi."

"Không rảnh."

"..."

"Ông xã."

"Sao?"

"Nhìn em đi mà."

"Vẫn không rảnh."

"..."

Khâu Lê bị chọc tức mà cười.

Tiếp tục đùa giỡn với anh, cũng đã quên hỏi tại sao anh lại muốn chọn ngày đó để chụp ảnh cưới.

Cô gọi anh: "Ông xã."

"Sao?"

"Nhìn em đi."

"Em có phiền hay không?"

"Anh nói xem?"

"Không phiền."

Khâu Lê nở nụ cười.

Trong phòng khách giọng nói thu hút của người dẫn chương trình vẫn còn tiếp tục, ánh sáng của ti vi chiếu vào mặt họ, lúc sáng lúc tối, cô hơi hơi ngửa đầu.

Anh vẫn nhìn ti vi chăm chú đến không chớp mắt, cũng không có bị cô quấy nhiễu.

"Ông xã."

"Sao?"

"Anh nhìn em một chút đi."

Cuối cùng Cố Diễm cũng cúi đầu, hôn lên môi cô một cái, "Có phiền hay không? Hửm?"

"Không phiền."

Khâu Lê trở tay ôm lấy cổ anh, kéo anh xuống, "Hôn cái nữa."

Cố Diễm hôn ở bên tai cô một cái, "Không nhớ được ngày 29 tháng 7 là ngày gì sao?"

Khâu Lê chớp mắt như là đang tập trung lục lại trí nhớ.

Không có kết quả.

Cố Diễm: "Em cẩn thận ngẫm lại cho thật kỹ."

Ánh mắt Khâu Lê sáng lên: "Ngày em gặp được anh?"

Cô ngồi xuống đối diện với anh, tâm trạng hưng phấn đến mức không có lời nào diễn tả được, cô nắm vai của anh dùng sức lắc lư mấy lần, vui vẻ "a a a a" mấy tiếng.

Cô kề mặt vào cổ anh, dùng sức hít một cái, tất cả đều là mùi sữa tắm vị bạc hà dễ ngửi, còn đi cùng với hơi thở của anh.

Cắn lên cổ anh một cái: "Làm sao anh lại nhớ ra được?"

Cố Diễm: "Em lấy kem của anh ăn, sao anh không nhớ kỹ cho được."

Khâu Lê bật cười ha ha ha, "Gạt người, nói đi, sao lại nhớ rõ như vậy!"

Cô vẫn không thuận theo mà cũng không buông tha.

Cố Diễm: "Mấy ngày trước anh về nhà, trong lúc vô tình tìm thấy quyển nhật ký lúc còn bé, không nghĩ đến sẽ nhớ được."

Anh phải cảm ơn thầy giáo đã yêu cầu anh viết nhật ký nghỉ hè, kỳ thật là anh không muốn viết chút nào, thật sự không có gì để viết nên liền mang chuyện của cô viết vào.

Sau này anh phát hiện, nhật ký nghỉ hè mỗi năm, có hai phần ba độ dài đều viết về cô.

Vốn là vô ý, nhưng bây giờ nhìn lại, từng cái một đều ghi chép lại quá trình trưởng thành của cô.

Khâu Lê năn nỉ: "Tặng cho em mấy cuốn nhật ký đó đi? Có được không?"

Đôi mắt trông mong mà nhìn anh.

"Có được hay không?" Cô tiếp tục làm nũng.

Cố Diễm: "Không được."

Bởi vì ở bên trong còn có rất nhiều lời mắng chửi cô.

Khâu Lê "hừ" một tiếng, không cho xem cũng được, hôm nào cô sẽ đi trộm lấy.

Nhưng cô không biết Cố Diễm đã giấu hết mấy quyển nhật ký này vào trong két sắt ở văn phòng rồi.

Đột nhiên kênh kinh tế tài chính vang lên một giọng nữ quen thuộc, là chương trình của Đường Đường.

Khâu Lê: "Cũng không biết chị ấy với Tra Nhị thế nào rồi."

Cô hỏi Tra Nhị, Tra Nhị không nói gì, mỗi lần cô mới vừa nói mấy câu anh liền đổi chủ đề, xem ra xuất trận đã thất bại.

Cố Diễm: "Chỉ cần Mạc Viễn Đông sử dụng da mặt dày của anh ta, nhất định vấn đề sẽ không có gì lớn."

Chỉ là lần này Cố Diễm đã tính sai, Mạc Viễn Đông cảm thấy da mặt mình đã dày gấp đôi tường thành nhưng vẫn không có bất kỳ hiệu quả nào.

Nhưng xem như cuối cùng anh cũng có hi vọng, bởi vì con trai là của anh.

Bị Đường Đường sửa lại tuổi.

Không còn cách nào, anh chỉ có thể đến xin ba mẹ giúp đỡ.

Sau khi bị mắng một trận, Mạc phu nhân quyết định tự thân xuất mã. Buổi tối, Đường Đường về nhà sau khi tăng ca, cả người liền choáng váng.

Ba Đường: "Đứa nhỏ này con choáng váng rồi hả? Mau mau chào hỏi đi con."

"Chào chú dì ạ." Trái tim của cô đã nhảy đến cổ họng.

Thật không nghĩ đến ba mẹ của Mạc Viễn Đông sẽ tìm đến đây, xem ra đã biết chuyện của đứa bé, cũng không nên tiếp tục che giấu nữa.

"Đường Đường à, nhanh rửa tay đi con, dì nấu cơm nóng cho con rồi đây, năm phút nữa là có thể ăn rồi." Mẹ Mạc nói xong đã đi đến nhà bếp.

Đường Đường: "..."

Cô nhìn về ba mình.

Ba Mạc đứng dậy: "Chú đến phòng của bảo bảo xem nó có đạp chăn hay không."

Để lại không gian cho bọn họ nói chuyện.

Ba đường ra hiệu cho cô sang đây ngồi, trong lòng Đường Đường có chút tức giận, nghiêm mặt không lên tiếng, nhưng vẫn dời bước đi sang.

"Bé à, ba cũng đã già rồi, cũng không biết có thể ở cùng con bao lâu nữa, còn có thể chăm sóc bảo bảo bao lâu nữa..." Nói xong ông liền nghẹn ngào.

Đột nhiên Đường Đường khóc, lúc nhỏ mẹ cô bị bệnh qua đời, là ba cô vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi cô khôn lớn.

"Ba, không cho ba nói bừa như vậy!"

Ba Đường lau nước mắt cho cô, "Đứa bé ở với ai cũng đều không bằng với ba mẹ ruột của mình. Trước hết không nói đến việc con không muốn tha thứ cho Viễn Đông, vậy con nói xem mấy năm qua con sống có vui vẻ không?"

Đường Đường hít mũi, không có một ngày nào mà cô trải qua vui vẻ.

Yêu anh, nhớ anh, lại hận anh.

Không có cách nào tha thứ cho anh, lại cũng không thể tha thứ cho chính mình.

Ba Đường: "Con đang tự phân cao thấp với bản thân mình, trước đây ba cho rằng Viễn Đông đã làm chuyện gì có lỗi với con, cũng để toàn bộ tuỳ thuộc vào con, nhưng hôm nay nó đã nói hết tất cả chuyện các con cãi nhau bốn năm trước, ba lại cảm thấy... không thể nói nó đúng, nhưng cũng không nói con không sai."

Kỳ thật dưới cái nhìn của ông cũng không tính là chuyện lớn gì, nhưng đặt ở trên người trẻ tuổi đều phải thượng cương thượng tuyến(*), một câu không hợp chính là bạn không yêu tôi.

(*)Nó có nghĩa là để phân tích vấn đề bằng cách đề cập đến chiều cao của đấu tranh giai cấp và đấu tranh đường lối. Một phương pháp tư duy và một phương pháp diễn ngôn là phổ biến trong Cách mạng Văn hóa. Phương pháp này đòi hỏi mọi người và mọi thứ không thể được thảo luận về vấn đề này, nhưng phải "nhìn nhận bản chất thông qua các hiện tượng" và đặt tất cả các vấn đề lên tầm cao của các nguyên tắc chính, nghĩa là từ đỉnh cao của đấu tranh giai cấp và đấu tranh đường lối, tất cả các vấn đề là đề cập đến vô sản Sự khác biệt cơ bản giữa giai cấp và tư sản, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản là phân tích, công nhận và đánh giá. Đường trên đã từ bỏ nguyên tắc tìm kiếm sự thật từ thực tế và ủng hộ việc đơn giản hóa và tuyệt đối hóa vấn đề. Bây giờ nó thường được sử dụng để châm biếm hành vi nâng chủ đề lên cấp độ quốc gia, quốc gia và chính trị với suy nghĩ sai lầm về lở đất khi nói về các chủ đề thông thường. (Nguồn Google - Baidu)

Ở thời đại của bọn họ, ai sẽ đem chữ yêu lúc nào cũng treo ở ngoài miệng?

Để tâm là được.

Đường Đường rơi nước mắt, nghĩ đến trước đây, cô càng khóc càng thương tâm.

Ba Đường đau lòng sờ đầu cô.

Chọc cho cô vui vẻ: "Hiện tại người trẻ tuổi các con đều lưu hành cái gọi là trái tim pha lê đúng không? Xem như trái tim của cô bé đó được làm từ pha lê, đó cũng là thuỷ tinh công nghiệp, mà trái tim đàn ông lại là pha lê bình thường, cái loại mà cực kỳ mỏng đó, đụng vào là vỡ liền."

Đường Đường nín khóc mà cười, tức cười nói: "Ba!"

Ba Đường: "Được rồi được rồi, đừng khóc nữa."

Ông vỗ nhẹ lưng con gái: "Nếu như con không muốn tha thứ cho Viễn Đông, ba vẫn ủng hộ con, mặc kệ lúc nào cũng đều đứng bên con. Thế nhưng từ từ bảo bảo sẽ trưởng thành, vấn đề sau này sẽ ngày càng nhiều, ba ở đâu, ông bà nội ở nơi nào? Chúng ta không thể lúc nào cũng lừa nó, đối với một đứa bé trưởng thành cũng không tốt, nói không chắc lớn rồi vẫn còn có thể hận con, chúng ta không có lý do ngăn cản nó với ông bà nội mình gặp nhau."

Đường Đường lau nước mắt: "Ba đừng nói dễ nghe như vậy, kỳ thật ba vẫn hướng về Mạc Viễn Đông!"

Ba Đường: "..."

Lại giải thích: "Ba cũng già rồi, thân thể và tinh thần càng ngày càng tệ, con lại không yên lòng cho bảo mẫu chăm sóc đứa bé, mỗi ngày ba đều chăm sóc, không chịu được đau lưng eo nhức. Bây giờ đứa bé có ông bà nội chăm sóc, ba còn có thể nghỉ ngơi một chút."

Đường Đường cọ vai ba cô: "Ba, con xin lỗi."

Ba Đường: "Chú dì con cũng đã tỏ rõ thái độ rồi, đời này Viễn Đông hoặc là cưới con hoặc là mãi độc thân, nói đứa bé không thể có mẹ kế."

Đường Đường nhếch môi, không lên tiếng.

"Dì của con còn nói, nếu như con không muốn gả cho Viễn Đông, tuỳ vào con không muốn gả thì cho con làm con gái bà ấy cũng được, sau đó bà ấy đăng một cái thông báo, đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với Viễn Đông."

Đường Đường: "..."

Ba Đường lấy khăn giấy lau khô nước mắt trên khoé mắt cô, "Bây giờ con cũng đừng nghĩ quá nhiều, cũng không cần có nhiều áp lực trong lòng, ba người già chúng ta giúp con chăm sóc đứa bé, con rảnh rỗi vui vẻ hơn một chút, khúc mắc này người khác mở không ra, chỉ có thể tự con nghĩ thông suốt mới được."

Đường Đường lại không biện giải cái gì, càng không có phản đối, gật đầu nói được.

Ba Đường thở phào nhẹ nhõm.

Nhiều năm như vậy, đều không có lúc nào thoải mái như bây giờ.
Dù sao ông cũng không thể đi cùng con bé cả đời, hơn nữa con bé đã trải qua chuyện không vui, nói không chừng ở cùng một chỗ với Mạc Viễn Đông, khúc mắc gì cũng sẽ được mở ra.

Vài tuần sau, mỗi ngày ba Mạc mẹ Mạc đều đến đây, mẹ Mạc chăm sóc em bé, ba Mạc chơi cờ với ba cô, có lúc hai người còn có thể cùng nhau đi câu cá.

Có lần cô tăng ca đêm, mẹ Mạc còn lái xe đi đón cô, nói cô mệt mỏi cả một ngày còn làm đêm nữa sẽ mệt nhọc.

Trong lòng cô chua xót không thôi, bởi vì cô chưa từng cảm thụ qua tình thương của mẹ, từ khi bắt đầu có ký ức, cô đã không có mẹ.

Sau khi về đến nhà, mẹ Mạc vội vàng làm bữa khuya cho cô, đợi cô ăn uống xong, ba mẹ Mạc mới rời đi.

Cô cảm thấy khoé mắt ba mình có ý cười, sắc mặt cũng tốt hơn không ít.

Một buổi tối thứ sáu, lúc cô về nhà, phát hiện Mạc Viễn Đông cũng ở nhà cô, anh đang ngồi chơi với con trai, hai người rất ấu trĩ mà chơi transformers.

Có thể là do máu mủ ruột thịt, con trai chơi rất vui vẻ, cũng không có chú ý cô đã về.

Lúc cô nhìn thấy Mạc Viễn Đông, cô liền giật mình, trong lòng cũng rối ren.

Quay mặt nói với con trai: "Bảo bảo, mẹ về rồi."

Anh đứng lên, ôm lấy con trai, "Đi tìm mẹ thôi."

Cô nhận lấy con trai, hôn một cái, nhưng khi đụng vào ánh mắt của anh, hung hăng liếc anh một chút.

Mạc Viễn Đông: "..."

Nhưng da mặt dày thì cái này cũng không quan trọng.

Anh giả bộ không nhìn thấy, cô đến phòng trẻ cũng đi theo, cô đi thư phòng anh cũng theo, cô tắm cho con trai xong, ôm con đi ngủ, anh vẫn đi theo.

Ở trước mặt con trai, Đường Đường không thể ồn ào với anh, chỉ có thể lạnh mặt nhìn anh, không muốn phản ứng với anh.

Sau đó đứa bé ngủ thiếp đi, Đường Đường mở đèn áp tường lên, rời khỏi phòng ngủ, Mạc Viễn Đông hôn nhẹ lên trán con trai, "Bảo bối ngủ ngon."

Lưu luyến không muốn rời khỏi.

Ba Đường đã sớm về phòng mình, lúc này trong nhà cực kỳ yên tĩnh.

Đường Đường nhướng mày, cực kỳ thiếu kiên nhẫn: "Mạc Viễn Đông, một chút tự tôn anh cũng không có sao? Tôi đã nói rồi tôi không muốn tha thứ cho anh, cũng không muốn nhìn thấy anh."

Mạc Viễn Đông cảm thấy mình đã nói ngọt nói nhạt cũng không ăn, anh chỉ chỉ lỗ tai của mình, "Chỗ này có chút tật xấu, phải lựa chọn lời để nghe, em vừa mới nói cái gì, anh không nghe thấy."

Đường Đường: "..."

Mạc Viễn Đông chăm chú nhìn cô: "Đường Đường, có thể nói cho anh biết đáp án của mật mã thời gian được không?"

Anh đoán những ngày kỷ niệm của anh và cô, tổ hợp con số mà cô thích đều đã thử qua, nhưng cũng không đúng.

Đường Đường: "Không thể!"

Chỉ chỉ cửa lớn: "Anh còn không đi! Không đi nữa tôi báo cảnh sát."

Mạc Viễn Đông: "..."

Phụ nữ nói thay đổi liền thay đổi ngay.

"Ngày mai anh quay lại chơi với bảo bảo." Với em.

Hiện tại một con đường dài anh chỉ mới bước ra bước thứ nhất, có điều cuối cùng cũng xem như đã thấy được hi vọng.

Rạng sáng, Đường Đường đăng một trạng thái lên Weibo: 【 Có một ngày, a cùng i gặp nhau.】

Còn chưa đến một phút, đã có người bình luận, không nghĩ đến lại là Khâu Lê: 【Giơ tay giơ tay, em biết em biết, chính là yêu~】

Cô cười cười, trả lời: 【 Thêm vô cùng!】

Đối với cô mà nói, chỉ có yêu nhau mới mở được mật mã của thời gian.

Bởi vì tình yêu là sức mạnh to lớn nhất trên thế giới.

Nhưng đầu óc của cái người cặn bã nhất thế giới lại bị nước vào, đến bây giờ cũng chưa đoán ra được.

Nhưng lại nhớ hết những ngày kỉ niệm của bọn họ.

Khâu Lê và Đường Đường nói chuyện riêng vài câu, 【 Nghe nói bây giờ cô của em thường xuyên ở nhà của chị 【 cười khóc】】

Đường Đường thở dài: 【 Người lớn hài lòng là được.】

Khâu Lê: 【 Còn Tra Nhị thì sao? Có mạnh mẽ ngược anh ấy không? Hãy tranh thủ ngược anh ấy cho đến tâm can tỳ phổi thận đều đau~】

Đường Đường: 【...】

Cố Điễm xem xong tin tức, đặt di động xuống, "Tán gẫu cái gì nữa? Đi ngủ."

Khâu Lê: "Ngủ đây."

Nói chúc ngủ ngon với Đường Đường xong, nhanh chóng tắt di động.

Cố Diễm ôm cô vào trong lồng ngực: "Đi ngủ sớm một chút, ngày mai dậy sớm anh dẫn em đi trượt tuyết."

Khâu Lê: "Đến tiểu khu trượt sao?"

"Ừ, hoa viên ở quảng trường nhỏ bên kia."

"Được, ngoéo tay."

Ngày hôm nay có tuyết rồi.

Đây là trận tuyết bắt đầu mùa đông, rơi cả một ngày.

Lại một đêm, ngày mai nhất định thành Bắc Kinh sẽ được bao phủ trong làn áo bạc.

Khâu Lê biết điều vùi trong lồng ngực của anh, nhắm mắt lại, nghĩ đến những cảnh tượng trượt tuyết trước kia, trong chốc lát liền thiếp đi.

Sáu giờ sáng ngày mai.

Cố Diễm cẩn thận từng chút rời giường, Khâu Lê vẫn còn đang ngủ say.

Anh nhẹ nhàng rời khỏi phòng ngủ, mặc quần áo giữ ấm xong, cầm chìa khoá xe xuống lầu.

Tuyết lớn đã ngừng rơi.

Tình cờ có một hoa tuyết bay xuống.

Cố Diễm đến chỗ đỗ xe, lấy dụng cụ quét hết tuyết trên thân xe đi, sử dụng công cụ vẽ để vẽ một quỹ đạo trên tuyết ở quảng trường nhỏ, khởi động xe việt dã, cẩn thận chạy theo quỹ đạo.

Ở quảng trường nhỏ chạy tới chạy lui, một vòng lại một vòng.

Qua nửa giờ đồng hồ, tuyết trên quảng trường nhỏ đã được bánh xe cán cho bằng phẳng, tạo thành nơi trượt tuyết tự nhiên.

Cố diễm gửi đi một tin nhắn:【 Các người có thể bắt đầu trang trí.】

Dừng xe, khoá lại.

Đi lên lầu.

Chương 57

Một tiếng sau.

Khâu Lê chuẩn bị võ trang đầy đủ, cô hưng phấn nhảy qua nhảy lại, Cố Diễm thắt chặt khăn quàng cổ lại cho cô, ra hiệu cho cô có thể xuống lầu được rồi.

Trong thang máy, cô ôm cổ anh, hai chân để ở không trung như là đang chơi đu quay.

Cố Diễm vẫn để yên mặc cho cô nghịch.

"Mấy ngày nữa chúng ta đi Thuỵ Sĩ trượt tuyết không?" Anh hỏi.

"Không cần đâu, ở trong sân cũng tốt mà."

Trước đây cô cho rằng trượt tuyết ở đâu cũng giống nhau, mấy năm rời đi này, cô đi Pháp đi Thuỵ Sĩ, làm thế nào cũng không tìm được cảm giác như thời còn bé.

Có lẽ tuyết ở nước ngoài quá lớn, người cũng nhiều.

Cô nghĩ như vậy.

Sau đó phát hiện không phải như thế, chỉ là bởi vì không có anh ở bên cạnh.

Ở cùng người mình thích, vùi trong sô pha xem người khác trượt tuyết trên ti vi, đều là một loại lãng mạn cực hạn.

Khi đến tầng dưới của quảng trường nhỏ, Khâu Lê mở to hai mắt, vui mừng không nói nên lời, hai tay che miệng, nhìn một chút, trong lòng liền bắt đầu chua xót.

Tuyết trên quảng trường nhỏ đã được ép cho bằng phẳng, hoa hồng được bày ở hai bên, toàn bộ quảng trường nhỏ đều tản ra mùi hoa hồng.

Mấy trăm đoá hoa hồng kiều diễm làm hình dáng sân trượt tuyết hiện ra rõ ràng hơn.

Là hình trái tim.

Tuyết trắng.

Hoa hồng.

Lá xanh.

Đẹp không tả xiết.

Khâu Lê nhìn chỗ đỗ xe bên kia, nhiều ô tô đã bị tuyết che phủ đi.

Chỉ có xe việt dã của anh, thân xe rất sạch, có thể thấy rõ rằng sau khi tuyết ngừng rơi lúc sáng, mới gạt hết tuyết ra.

Bên ngoài băng tuyết ngập trời.

Gió lạnh thấu xương.

Trong lòng Khâu Lê giống như xuân đầu tháng ba, trời trong nắng ấm, mọi thứ được hồi sinh, mùa xuân trong trẻo.

Cố Diễm cầm lấy bả vai cô xoay người cô đối diện với mình, "Sao tuyến lệ càng ngày càng phát triển vậy?" Anh lau cho cô một ít nước mắt.

Khâu Lê: "Những hoa hồng này sẽ bị đông chết."

Nghĩ đến, trong lòng cô lại đau, đây là lần đầu tiên cô nhận được hoa hồng anh tặng, nó có ý nghĩa rất khác đối với cô.

Cố Diễm: "Không chết đâu."

Khâu Lê: "Chúng nó còn có thể tự mình chống rét được sao?"

Cô mặc áo lông dày như vậy nhưng vẫn cảm thấy lạnh.

Cố Diễm cười: "Là hoa hồng giả."

Khâu Lê: "..."

Cô có thể ngửi được mùi hương hoa hồng nức mũi kia một cách rõ ràng.

"Đó là mùi nước hoa hồng." Cố Diễm giải thích.

Khâu Lê: "..."

Trợn mắt trắng trong lòng một cái, hại cô rơi nhiều nước mắt như vậy.

Cố Diễm nắm tay cô đi đến sân trượt tuyết, "Anh đặt riêng, 729 đoá vĩnh cửu không phai màu không héo tàn, không sợ dãi nắng dầm mưa, được chế từ nguyên liệu đặc thù, cũng dễ xử lý."

Khâu Lê phát sầu: "Hôm nay dùng xong rồi, nhiều như vậy thì để ở đâu cho hết?"

Dọn dẹp rồi để trong kho thì chẳng phải là lãng phí sao?

Để ở trong nhà cũng không được.

Cố Diễm: "Đặt ở biệt thự của chúng ta."

Anh mới mua biệt thự, sau khi kết hôn mới ở, bây giờ đang tân trang lại, nó rất gần với khu biệt thự nhà cô.

Bên trong biệt thự anh cho xây bể bơi, bên cạnh bể bơi chính là hoa viên, đến lúc đó mang những bông hoa hồng này chuyển đến hoa viên, như vậy trong vườn hoa một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều là biển hoa.

Anh còn làm âm thanh đặc biệt của ve.

Khâu Lê tháo khẩu trang, ôm cổ anh rồi hôn anh.

Cố Diễm chỉ hôn lại lướt qua, trong xe thương vụ cách đó không xa, còn có rất nhiều nhân viên công tác, phỏng chừng đều đang nhìn chằm chằm về phía anh.

Anh buông cô ra, ra hiệu cho cô nhìn hoa hồng.

Khâu Lê ngồi xổm xuống, hoa hồng cắm trong tuyết đọng, cánh hoa kiều diễm, lá xanh ngắt, thoạt nhìn rất giống với hoa thật.

Nhìn đến cành hoa, đột nhiên cô choáng váng.

Làm sao có thể?!

Khâu Lê sờ vào, là ve giả, nó đang an tĩnh nằm nhoài trên cành hoa nhỏ.

Cô đứng lên, đi quanh nơi trượt tuyết một vòng, cách vài bước sẽ có một con ve nằm trên cành hoa hồng.

Cố Diễm đang cúi đầu nhìn di động, đột nhiên trên quảng trường của tiểu khu vang lên từng trận ve kêu.

Mà lúc này là trời đông gió rét, tuyết lớn trắng xoá.

Khâu Lê giương mắt mà nhìn, vốn viền mắt đã khô nhưng lại bắt đầu ướt.

Cố Diễm dùng sức ôm cô, những cái này đối với anh mà nói, kỳ thật không tính là niềm kinh hỉ lớn.

Tương lai còn dài như vậy, cô sẽ có nhiều hơn.

Từ thời khắc mà anh cầu hôn cô, anh muốn cho cô rất nhiều, đặc biệt là niềm vui, nhiều hơn nữa cũng không đủ.

Rơi nước mắt xong, tâm tình lại tốt, Cố Diễm mang cô đi trượt tuyết.

Cũng giống như trước kia, cô ngồi xổm trên mặt đất, đưa đôi tay cho anh, anh đi ngược lại, kéo cô trượt trên tuyết ở nơi không hề lớn này, một lần lại một lần, không ngại phiền phức.

Chơi qua hai giờ, Khâu Lê mệt mỏi, mới bắt đầu đi lên lầu.

Cố Diễm lấy cho cô hai quả cầu tuyết nhỏ, cô đeo găng tay, mỗi tay cầm một quả, lại nhìn hoa hồng: "Chúng ta đi rồi, còn hoa thì làm sao bây giờ?"

"Một lát nữa sẽ có người thu dọn." Anh đẩy lưng cô đi về phía tiểu khu.

"Ai, anh đẩy em nhẹ chút đi, quả cầu tuyết muốn rơi xuống rồi." Khâu Lê nâng chúng như nâng bảo bối, cẩn thận từng li từng tí, cô cười nói: "Đây chính là dạ minh châu, rơi xuống thì anh phải đền!"

Cố Diễm: "..."

Đến thang máy, Cố Diễm hỏi cô: "Ngày mai là chủ nhật, em có tăng ca không?"

Khâu Lê cười: "Có nha, nói không chắc có thể tăng ca đến hơn mười một giờ, khó nói trước được, gần đây em quá bận rộn."

Cố Diễm ừ một tiếng.

Ngày mai là sinh nhật anh, xem ra cô đều không nhớ rõ.

Bận rộn cả ngày, mãi cho đến 11 giờ khuya Khâu Lê mới về nhà, Cố Diễm cũng có xã giao, anh về nhà trước cô mấy phút.

Cô ghé bên cạnh môi anh, "Uống rượu hả?"

Trên người anh có mùi rượu nhàn nhạt.

Cố Diễm cởi khuy áo ra, "Uống một ít rượu vang đỏ."

Đôi mắt đen như mực của cô xoay tròn vài vòng, ôm lấy eo anh, giọng nói mang theo vài phần làm nũng: "Ông xã, đêm nay em muốn bơi lội, anh bơi với em nha?"

Ánh mắt Cố Diễm mang theo vài phần mê ly, cong khoé miệng nói: "Nếu như em bơi không kịp, bị anh bắt được thì làm sao đây hả?"

Mang theo một chút khiêu khích.

Khâu Lê: "Tuỳ anh xử lý, thế nào?" Cô nhướng mày.

Cố Diễm cúi đầu, cầm lấy cằm của cô, hôn xuống, "Đến lúc đó thì không được khóc."

Cố Diễm đến phòng thay quần áo đổi đồ bơi, không biết Khâu Lê ở phòng ngủ làm cái gì, anh đến bể bơi bơi trước hai vòng, xuống nước xong mùi rượu tan đi không ít, kỳ thật anh uống cũng không bao nhiêu.

Anh đợi Khâu Lê, đợi mười mấy phút vẫn chưa thấy cô đi ra.

"Thu Thu!"

"Đến đây!"

Thu Thu buộc tóc lên, mặc áo sơ mi đen của anh, hai tay đặt ở sau lưng, đi chân trần đến.

Đôi chân dài được tôn lên dưới áo sơ mi, trắng như tuyết ở ngoài trời.

Thân dưới Cố Diễm căng thẳng, anh đưa tay: "Xuống đây."

Khâu Lê xoay người, đang làm gì ở trước ngực.

"Em làm cái gì đó?"

"Không có gì, đang mở khuy áo nha."

"Quay qua đây."

"A."

Khâu Lê rất nghe lời mà xoay người, bắt đầu mở khuy áo sơ mi, bắt đầu từ ngực, một khuy lại một khuy, động tác như mấy pha quay chậm trong phim.

Làn da như gelatin. (*)

(*) Da như gelatin có nghĩa là mô tả làn da mịn màng của phụ nữ.

Dáng người uyển chuyển xuất hiện ngay trước mắt anh.

Cố Diễm tựa lên hồ bơi, cánh tay tuỳ ý khoát lên thành hồ, cười như không cười nhìn cô: "Em đang muốn câu dẫn anh sao?"

Khâu Lê dùng ánh mắt mị lực nhìn anh: "Đúng vậy, câu dẫn một anh trai nhỏ là anh nha."

Khuy áo sơ mi đã cởi hết, cô mặc một bộ bikini màu xanh lam.

Loại ít vải nhất.

Cơ thể của cô, từng chỗ từng chỗ, anh đều quá rõ ràng, cũng đã hôn qua vô số lần. Theo lý thuyết thì sẽ sớm không có cảm giác bí ẩn và mới mẻ.

Nhưng bây giờ chỉ cần liếc mắt nhìn, anh lại có phản ứng.

Hầu kết của anh trượt lên trượt xuống, "Lại đây."

Anh đưa tay ra một lần nữa.

Khâu Lê ném áo sơ mi đi, dang hai tay, nhảy về phía anh.

Ùm một tiếng, bọt nước văng tung toé.

Trên mặt Cố Diễm toàn là nước, anh lau mặt một cái, duỗi tay ra kéo cô vào trong lồng ngực của mình, một tay kia kéo mông của cô, đẩy về phía mình, dính chặt người anh.

Trong làn nước ấm nhưng Khâu Lê vẫn cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trên người của anh.

Chống vào cô.

Hô hấp Cố Diễm lại tăng lên, liền hôn lấy cổ cô.

Khâu Lê dùng sức đẩy đẩy anh, nhưng không đẩy mạnh, "Ai, không phải anh nói muốn thi bơi với nhau sao?"

Cố Diễm: "Anh nói lúc nào vậy?"

Khâu Lê: "...!"

"Thể lực tiêu hao hết, làm sao cho em khóc được đây hả?"

"... đồ lừa đảo!"

Một bên Cố Diễm hôn cô, một bên tìm cách mở đồ tắm hai mảnh của cô ra.

Đột nhiên Khâu Lê kêu lên: "A."

"Làm sao vậy?"

"Bị chuột rút rồi." Vẻ mặt của cô rất thống khổ.

Cố Diễm vội vàng ôm cô ngồi lên thành hồ, "Chân nào đau?"

"Chân phải."

Anh nắm mắt cá chân của cô, bắt đầu giữ ngón chân của cô vuốt từng cái một, "Có đỡ hơn chút nào không?"

Khâu Lê cười: "Đỡ hơn một chút rồi."

Trong lòng lại tính toán làm sao để chạy trốn.

"Ông xã, em muốn uống nước."

Cố Diễm: "... nói chuyện cho cẩn thận!"

Anh buông chân cô ra, nghiêng người về bên kia, duỗi tay lấy bình nước uống.

Khâu Lê nhân cơ hội mà bò đi chỗ khác, tung người nhảy xuống hồ, nhanh chóng bơi về đầu bên kia.

Thỉnh thoảng quay đầu lại híp mắt nhìn anh, tất cả đều là khiêu khích.

Cố Diễm: "..."

Nhìn bóng dáng người kia giống như mỹ nhân ngư, khoé miệng không khỏi giương lên, anh cũng không có sốt ruột, từ từ chậm rãi bơi về phía cô.

Cố Diễm bơi đến giữa hồ, Khâu Lê đã đến bờ, cô ngồi lên thành hồ, hai chân đang nghịch nước, thảnh thơi lại vô cùng vui vẻ.

"Lại đây nha."

Cô ngoắc ngoắc ngón tay với anh.

Đột nhiên chuông di động vang lên.

Là di động của Khâu Lê, cô cài đặt chuông báo.

11 giờ 59 phút.

"Em có điện thoại, có cần anh lấy giúp cho em không?"

"Không cần đâu."

Một lần nữa khâu lê xuống nước, bơi về phía anh.

Vốn cô còn muốn chơi rượt đuổi dưới nước với anh, nhưng thời gian không đủ.

Cố Diễm hơi giật mình, không biết cô chuẩn bị chơi trò gì.

Cô bơi đến cạnh anh, ôm lấy cổ anh, "Ông xã, sinh nhật vui vẻ."

Hôn lên mặt anh mấy cái.

Cố Diễm cười, anh còn nghĩ rằng cô không nhớ rõ ngày sinh nhật anh.

Anh bao vây lấy cô: "Quà của anh đâu?"

Khâu Lê ngước mặt lên, nhìn anh: "Là em đó."

Cố Diễm ôm cô, bơi đến khu nước cạn bên cạnh.

Còn không đợi cô nói chuyện, anh ngậm lấy môi cô, kéo cô, hai chân Khâu Lê đặt ở hông anh, hai người dán chặt vào nhau...

Thời gian sau đó tiếng môi răng của cô đều bị tiếng nước trong hồ bơi nhấn chìm.

Loại tư thế dưới nước này mang đến cho cô trải nghiệm chưa từng có từ trước đến nay.

Sau đó, Cố Diễm mút lấy vành tai cô, nhỏ giọng nói: "Sao anh lại thấy mực nước của bể bơi lại dâng thêm một cm? Bây giờ hồ nước cũng trở thành khu vực có mưa to với mức độ thiên tai nặng rồi."

Khâu Lê: "..."

Cô cào lên lưng anh mấy cái.

Cố Diễm kêu đau một tiếng, nhịn không được lại bật cười.

Anh dùng đầu lưỡi cạy hàm răng cô ra, câu lấy lưỡi cô.

Hai người lại kìm lòng không được mà ôm hôn nhau kịch liệt.

Chương 58

Sáng sớm ngày hôm sau.

Lúc Cố Diễm tỉnh lại anh cảm thấy trán của mình có một đồ vật đè lên, hơi có chút lạnh người.

Anh giơ tay, cầm lấy để trước mặt, nhìn thấy là một khối gừng anh rất sững sờ.

Là giả.

Trên mặt còn có khắc một vài chữ: Thu Thu yêu Cố Diễm.

Ngón tay cái của anh vuốt ve khối gừng đi qua đi lại.

Anh quay đầu, thấy Khâu Lê vẫn còn đang nhắm mắt ngủ, không biết là ngủ thật hay là giả vờ ngủ, anh cũng không có đánh thức cô, vươn mình đối mặt với cô, khoát tay lên hông cô.

Ôm cô tiếp tục ngủ.

Trong tay anh còn cầm quà sinh nhật mà cô đưa, đây là quà sinh nhật rất khác biệt lại quý giá nhất mà anh từng nhận được.

Một khối gừng, chứng kiến tình yêu của bọn họ.

Anh không khỏi mà nở nụ cười.

Đến gần môi cô, hôn lên một cái.

Khâu Lê từ từ mở mắt ra: "Ồ? Anh chính là hoàng tử trong truyền thuyết sao? Hôn người ngủ say ngàn năm như em tỉnh dậy rồi."

Cố Diễm cười: "Người đẹp ngủ trong rừng không xinh đẹp bằng em."

Khâu Lê không để ý đến hình tượng người đẹp ngủ trong rừng nữa mà giương nanh múa vuốt với anh.

Anh siết chặt cô vào trong ngực, "Cảm ơn em."

Khâu Lê yên tĩnh lại, "Thích không?"

Cố Diễm gật đầu.

Khâu Lê lấy tay anh ra, xuống giường mặc quần áo.

Cố Diễm: "Hôm nay là chủ nhật, ngủ thêm một chút nữa đi."

Khâu Lê: "Không được, phải làm mì cho anh ăn nữa. Đúng rồi, mẹ của em bảo tối nay chúng ta về nhà ăn cơm, nói là tổ chức sinh nhật cho anh."

Hỏi anh: "Buổi trưa về nhà anh không?"

Cố Diễm: "Được."

Khâu Lê: "Cặn bã cũng ở đó, vừa lúc các anh có thể uống rượu."

"Gần đây sao ngày nào Mộ Thời Cảnh cũng ở bên kia vậy?" Cố Diễm hỏi, cũng vén chăn lên rời giường.

Khâu Lê trách anh: "Còn không phải là do trò chơi của công ty các anh làm hại sao, cặn bã đăng ký tài khoản chơi cùng với ba em, hai người chơi nghiện rồi, xem nó như là sự nghiệp của mình, không có việc gì liền nghiên cứu đối sách, đánh bại đối thủ, sang năm tham gia giải thi đấu phụ tử liên minh.

Cố Diễm: "Đây cũng là chuyện tốt, tình cha con không chỉ cha con ruột mới có. Công ơn sinh dục và công ơn sinh dưỡng đều vĩ đại như thế."

Khâu Lê cười cười, "Thật mong chờ cuộc thi đấu vào tháng sáu năm sau."

Tháng ngày ngọt ngào bình thản lại bận rộn đều trôi qua rất nhanh.

Đảo mắt đông đi xuân tới.

Xuân về hoa nở, vạn vật sinh sôi.

Một trận lại một trận mưa xuân, đưa xuân đi, nghênh đón hạ.

Thị trường nông thôn của Khâu Lê đã được khai phá toàn diện, đã mở hơn 1000 cửa hàng thể nghiệm ở các thị trấn làng quê trên toàn bộ cả nước.

Cách mục tiêu của cô vẫn còn xa, nhưng tất cả đều đã từ từ đi vào quỹ đạo.

Tựa như Dung Thâm đã nói, đây là đánh lâu dài, không phải nội trong ba bốn năm là có thể toàn thắng.

Cũng may, cuối cùng cô cũng thấy được hi vọng.

Lại là tháng sáu của một năm.

Ngày ấy là ngày của cha, Khâu Lê cũng đến hiện trường cuộc thi.

Cơ hồ trên khán đài không còn chỗ ngồi, cô ngồi ở khán đài khu VIP, Cố Diễm thì lại ngồi ở chỗ lãnh đạo, Tra Nhị và Đường Đường cũng mang theo con trai đến, nhưng chỗ ngồi của bọn họ cách chỗ cô một khoảng cách nhỏ.

Cô phất tay chào hỏi với bọn họ một cái.

Trước khi thi đấu, Miêu Thanh tổng giám đốc chấp hành công ty trò chơi của Trung Doãn đọc diễn văn, cho người chơi tham gia thi đấu hăng hái hơn.

Sau đó Miêu Thanh nói cái gì Khâu Lê cũng không chú ý nghe, toàn bộ sự chú ý đều bị chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út tay trái của Miêu Thanh hấp dẫn.

Khâu Lê nhìn Dương Soái bên kia một cái, cuối cùng anh cũng cầu hôn thành công.

Nghe nói con đường cầu hôn của anh cực kỳ khúc khuỷu, bởi vì không biết cách lãng mạn nên bị Miêu Thanh từ chối, tiếp theo không chừng là đi tìm anh mà quấy rầy.

Sau khi phát VCR của năm mươi gia đình dự thi, đơn giản là nói về trò chơi "phụ tử liên minh" mang đến sự thay đổi trong sinh hoạt trong chín tháng này như thế nào.

Mỗi cái thay đổi đều rất nhỏ.

Có khi sau khi trò chơi này kết thúc, cũng còn có thể tiếp tục tán gẫu trước đây như thế nào lại chơi trò chơi này.

Còn có chơi trong trò chơi không thoả mãn, bởi vì chơi trong một giờ quá ngắn, bọn họ sẽ mang bóng rổ đến sân bóng để tiếp tục chơi.

Một số người, lúc trời trở lạnh, sẽ nhớ đến gọi điện thoại về nhà hỏi sức khoẻ của ba mình như thế nào một chút.

Chính ông ấy cũng cười, mỗi lần gọi điện thoại một hai phút, có lúc cũng chưa đến một phút, hỏi xong lại không biết phải nói cái gì.

Sau đó người chủ trì nói:

Vậy là đủ rồi.

Mặc dù chỉ có mấy chục giây, nhưng lại có nhiều tâm ý.

Vốn đàn ông cũng không quen nói nhiều.

Khâu Lê không nghĩ đến dương soái và Miêu Thanh còn có thể mời được hai khách mời bí ẩn đến, cả hiện trường vô cùng hoan hô, mà lúc khúc nhạc dạo của phụ tử vang lên, trong nháy mắt hiện trường đã yên tĩnh.

Nghe được những người ba hát: 【 Ba sợ có một ngày mình già đi mà trở thành gánh nặng của con.】

Những người con trai hát:【 Con sẽ ở cạnh ba, chăm sóc cho ba, giống như lúc trước ba dắt con đi từng bước đầu tiên trên con đường đời.】

Hai câu này vừa hát xong, mắt của nhiều người ở hiện trường đã đỏ hoe. Khâu Lê cũng lau một ít nước mắt, tuy rằng cô không nhớ ra được ba cô đã dắt cô đi như thế nào, nhưng nhất định ba cô sẽ dìu lấy bàn tay nhỏ bé của cô, dạy cho cô.

Cũng chỉ trong chớp mắt.

Cô lập gia đình, ba đã già rồi.

Chỗ ngồi thi đấu, ba Tưởng dùng khuỷu tay chọt chọt Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên quay đầu: "Sao vậy ạ?"

Ba Tưởng hạ giọng: "Bây giờ con có thể thương lượng với Dương Soái và Cố Diễm một chút được không, cho hai người chúng ta được đứng thứ nhất."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Ba Tưởng nhanh chóng giải thích: "Phần thưởng thì ba không muốn, đứng thứ hai cũng đã có giải rồi, cho nên xem như chúng ta lấy được vị trí thứ nhất cũng sẽ không công bằng cho người chơi khác."

Tưởng Bách Xuyên không hiểu: "Vậy ba còn muốn đứng thứ nhất làm gì? Lại không có chia bằng khen cho ba!"

Ba Tưởng: "..."

Ho nhẹ vài tiếng, nhỏ giọng nói: "Mẹ con đã nói rồi, nếu ba đứng thứ nhất thì sẽ có kinh hỉ cho ba."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Nhìn ba mình, mấp máy môi nhưng vẫn không có nói gì.

Một lát sau anh nói: "Ba, trước kia trong lòng con ba có hình tượng là một ngọn núi cao nguy nga hùng vĩ, sau này lại thành sườn núi, nhưng ba có biết bây giờ ba có hình tượng gì trong lòng con không?"

Ba Tưởng: "Hình tượng gì?"

Tưởng Bách Xuyên: "Bồn địa."

Ba Tưởng: "..."

Thật đau lòng.

Tưởng Bách Xuyên: "Cho nên ba đừng tiếp tục đi đến chỗ lõm nữa."

Sau đó kết quả thi đấu chính là Tưởng Bách Xuyên và ba Tưởng, Mộ Thời Cảnh và Khâu Trọng Khải đều đạt được giải, đi du lịch Bắc Kinh.

Bọn họ bắt đầu cảm thấy giải thưởng này cũng không có ý nghĩa gì, sau đó lại phát hiện, mấy năm nay tuy rằng sống ở Bắc Kinh, nhưng cho đến bây giờ không có cùng người nhà đi du lịch hết nơi này.

Đi chơi vui vẻ, có lẽ là đi cùng với người nhà, không nhất định phải đi lên núi cao, mà ở công viên nhỏ bên cạnh cũng rất đẹp.

Cuối tháng bảy.

Một ngày cực kỳ nóng bức.

Mấy ngày nóng nhất năm.

Hẹn thời gian xong với Tô Dương, Cố Diễm và Thu Thu đi sớm đến Thượng Hải.

Bây giờ người ở ngõ hẻm này bọn họ cũng không quá quen thuộc, trước đây có ấn tượng, nhưng mười mấy năm trôi qua cũng đều đã xa lạ.

Ông nội đã sớm không ở nơi này nữa, mấy tháng trước Cố Diễm cũng đã dọn dẹp nhà cũ xong, tận lực dựa theo trước đây mà trang trí lại hết một lần.

Cửa gỗ kia, bàn học kia, còn có hoa hồng phía dưới cửa sổ vẫn còn ở đó.

Khâu Lê ngồi trước bàn sách, hình ảnh hơn hai mươi năm trước như là một bộ phim trắng đen cũ, mặc dù không có màu sắc nhưng là hồi ức quý giá nhất trên đời.

Lúc ấy Cố Diễm ngồi ở đây làm bài tập, cô leo lên ghế nhỏ, lộ ra nửa cái đầu gọi anh là "anh trai".

Mỗi lần anh cũng không kiên nhẫn,

Nhưng cô vẫn không biết mệt.

Đó là thời gian vui vẻ nhất của tuổi thơ.

End of dialog window.

Đột nhiên cô nhớ đến cái gì.

Mở hành lý ra, từ bên trong lấy ra một thanh cung, vừa lúc này Cố Diễm đi vào đưa dưa hấu cho cô: "Rửa tay đi."

Cô để hai tay ra sau lưng: "Đoán xem em đang cầm gì trên tay?"

Cố Diễm cười: "Thư tình cho anh?"

Cô không đi rửa tay, anh lấy dưa hấu đút cho cô ăn.

Khâu Lê ăn một miếng dưa hấu, lắc đầu: "Đoán lại xem."

Cố Diễm đoán mấy lần cũng không đúng.

"Không nghĩ ra được."

"Cốc cốc cốc~" Khâu Lê lấy cung ra, lắc lắc trước mặt anh, "Anh còn nhớ nó không?"

Cố Diễm sửng sốt một chút, thật không nghĩ đến nhiều năm như vậy cô vẫn còn giữ nó.

Thu Thu nói: "Em chỉ nhớ những thứ liên quan đến anh."

Từ khi cô có ký ức, chỉ nhớ rõ anh, chuyện của mình cũng đã quên đến không còn một mống nào.

Mà Cố Diễm cũng giống vậy.

Không có nhiều ấn tượng với tuổi thơ của mình, nhưng liên quan đến cô, giống như là 1+1=2, không cần phải cố sức để nhớ, nhưng trước giờ vẫn chưa quên.

Giống với người mất trí nhớ có thể quên mình là ai, nhưng anh biết 1+1= mấy.

Ăn xong dưa hấu, Cố Diễm lấy khăn lông lau miệng cho cô, lại lau tay cho cô.

Cất khăn lông, anh kéo rèm cửa lên, nháy mắt gian phòng tối lại.

Khâu Lê không vừa lòng kháng nghị nói: "Anh kéo rèm cửa làm gì vậy? Em còn muốn ngắm hoa hồng nhỏ."

"Ngủ trưa."

Anh ôm cô đến bên giường.

Hai tay cô để trên vai anh, đắc ý nói: "Lúc em bốn tuổi đã mang anh ngủ với em ở trên cái giường lớn này."

Cố Diễm cọ vào má cô, "Vậy bây giờ là anh ngủ với em."

Khâu Lê: "..."

Anh chỉ ôm cô trong ngực, cái khác cũng không làm.

Cái ngủ trưa này rất an ổn, rất giống khi còn bé.

Ngày hôm sau.

Nhiếp ảnh gia Tô Dương cùng ê-kíp của mình đến ngõ hẻm.

Cố Diễm nói trước ý tưởng quay chụp với Tô Dương, Tô Dương cười nói: "Vậy tôi cần phải đùa bỡn với anh và Thu Thu, sẽ không lưu tình chút nào đâu nha."

Cố Diễm: "Đừng có quá phận là được."

Tô Dương nhíu mày: "Không quá phận, làm sao có thể tìm lại được cảm giác lúc còn bé được?!"

Cảnh chụp thứ nhất, là chụp khoảnh khắc bọn họ gặp được nhau.

Tô Dương để chuyên gia trang điểm hoá trang cho Thu Thu nghịch ngợm nhưng lại có chút giảo hoạt, tái hiện lại hình ảnh thời thơ ấu.

Khâu Lê nhìn xong, có chút dở khóc dở cười, bụm mặt không muốn ra ngoài gặp người khác.

Cố Diễm: "..."

Chất vấn Tô Dương: "Cô đến đây không phải để báo thù chứ?"

Tô Dương khoe khoang: "Đúng vậy, ai bảo các người luôn uy hiếp chồng của tôi."

Sau đó nghiêm túc nói: "Mấy bức ảnh này đợi sau này hai người già rồi xem lại sẽ cực kỳ có ý nghĩa, tin tôi đi."

Hoá trang xong, quần áo cũng đã đổi.

Bọn họ đi đến đầu ngõ.

Cũng đã là buổi chiều, hơn ba giờ, anh mặt trời đang chiếu xuống.

Khâu Lê cầm lấy vạt áo của anh, nghiêng đầu nhìn anh.

Vừa lúc Cố Diễm cúi đầu, ánh mắt của hai người đối diện vào nhau.

Hình ảnh này quen thuộc như thế, giống như vừa mới trở về hai mươi ba năm trước.

Cô chơi trốn tìm bị lạc đường, nên gặp được anh.

Đó là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

Bởi vì không tìm được đường về, cô khóc cực kỳ thương tâm.

Anh ngoắc tay bảo là sẽ dẫn cô về nhà.

Cô chạy chậm đến bên cạnh anh, gạt nước mắt, túm lấy áo anh, ăn kem của anh, cùng anh chầm chậm đi trên con đường về nhà kia.

Cô mềm mềm mại mại gọi: "Anh trai, em tên là Thu Thu."

Lần đó gặp nhau, một cái liếc mắt, từ đây đến vạn năm.

Toàn văn hoàn.

14-01-2019 | 02-08-2019

Chương 59: Đôi lời kết truyện

Đầu tiên mình xin cảm ơn các độc giả đã ủng hộ mình trong mấy tháng vừa qua, đây cũng là bộ đầu tiên mình edit vẫn còn rất nhiều sai sót nhưng lại được mọi người ủng hộ như vậy mình rất vui và cũng có thêm nhiều động lực để edit tiếp lắm. Có khoảng thời gian gần cả ba tháng trời mình không đăng một chương mới nào cả vì quá bận, cũng may đã đến hè cuối cùng cũng được hoàn rồi, vui lắm luôn.

Bởi Vì Vừa Lúc Gặp Được Em là câu chuyện của hai nhân vật Cố Diễm và Khâu Lê, hai người có thể xem như là thanh mai trúc mã của nhau, mọi nhân vật trong truyện này đều sinh sống ở Thượng Hải từ nhỏ, chơi với nhau lúc bé cho đến khi lớn lên. Và tình cảm của bọn họ cũng được thành hình từ thời thơ ấu. Mặc dù đoạn mở đầu có chút buồn cho nữ chính nhưng sau khi tỏ tình xong thì mạch truyện bắt đầu đi theo chiều hướng sủng mà chúng ta thường thấy trong truyện của Mộng Tiêu Nhị. Bởi vì đã quen biết nhau hơn hai mươi năm bọn họ cũng đã quá hiểu rõ nhau, một chi tiết nhỏ thôi cũng có thể làm cho họ ghi nhớ cả một đời. Ai cũng mong muốn có một tình yêu như vậy đúng không, có người hiểu mình, yêu mình, chăm sóc cho mình và cũng là người mình gặp từ thuở bé. Thực tế thì khó tìm nhưng chúng ta vẫn có quyền mơ ước biết đâu sẽ gặp được một tình yêu như vậy đúng không nào =))Ngành mình học không liên quan đến văn chương, vì vậy trong quá trình edit sẽ có rất nhiều sai sót câu văn có chút lủng củng. Mình rất sẵn lòng để mọi người đưa ra ý kiến giúp mình sửa lỗi ạ, và mình sẽ nỗ lực trong những hố tiếp theo nhé.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước