BỞI VÌ VỪA LÚC GẶP ĐƯỢC EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bởi vì vừa lúc gặp được em - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Đây là lần đầu tiên Cố Diễm đến văn phòng của Khâu Lê, cô đang gọi điện thoại để giải quyết công việc nên anh ngồi trên ghế salon nhìn quanh căn phòng một lần.

Không tính là rộng rãi, chỉ lớn bằng một phần ba văn phòng của anh.

Bố cục cũng đơn giản.

Tủ sách sát vách tường, trên đầu tủ trang trí bồn nước trồng lục la(*), để trong chậu hoa kính trong suốt, có thể nhìn thấy màu sắc rực rõ của mấy hòn đá nhỏ.

(*) Cây trầu bà vàng

Lục la đã rũ xuống, xanh ngắt ướt át, sinh cơ dạt dào.

Sau đó là một cái bàn làm việc, bên phía anh ngồi có một loạt ghế sô pha, sát cửa sổ còn có mấy bồn lục la.

Trong phòng làm việc chỉ có những thứ này.

Khâu Lê vẫn còn đang nghe điện thoại, Cố Diễm cầm ly cà phê lên uống mấy ngụm, cà phê hoà tan nhanh, khẩu vị không ra gì, anh nhíu ấn đường lại, cuối cùng cũng nuốt xuống.

Lơ đãng nhìn về bàn làm việc của cô, trên góc bàn có đặt con ve sầu hàng mỹ nghệ làm bằng ngọc bích.

Anh hơi giật mình, cô thích ve đến bao nhiêu?

Lúc còn bé anh đã cho cô một con ve, cho nên là có liên quan đến lúc đó sao?

Lúc ấy không biết ông nội bắt được một con ve nhộng ở chỗ nào, anh chơi một lúc, trước khi ngủ liền phóng nó đến vườn hoa hồng nguyệt quý của nhà mình.

Sáng sớm hôm sau.

Phía dưới cửa sổ phòng anh có tiếng kêu tất tất tác tác, sau đó là nhỏ giọng gọi tên anh, lại cầm cây gậy nhỏ gõ vào cửa gỗ.

Không cần nghĩ cũng biết là Thu Thu.

Mỗi sáng cô đều đúng giờ hơn đồng hồ báo thức đến gõ cửa sổ phòng anh, cũng không phải gọi anh rời giường, mà chính là nghịch ngợm gây sự.

Tỉnh dậy rồi ngủ lại cũng không được, anh đi đến bên cửa sổ mở cửa ra, vốn định mắng cô hai câu nhưng lúc nhìn thấy cô, cô mặc một bộ quần áo màu trắng bằng lụa mỏng, hai tay cầm lấy một góc của cửa gỗ, chớp chớp hàng mi dày và dài kia, nhìn anh toét miệng cười.

Làm nũng gọi một tiếng: "Anh trai."

Mặc dù đêm hôm trước anh còn làm mặt lạnh với cô, có thể sau một giấc ngủ cô đều quên hết, không chút nào để ý.

Sau đó cô chỉ chỉ cây hoa hồng nguyệt quý, "Anh xem kìa."

Giống như là phát hiện thế giới mới, trong ánh mắt đều là kinh ngạc vui mừng và hưng phấn.

Anh vừa cúi đầu nhìn, là một con ve vừa mới lột xác, xác ve màu nâu đen vẫn còn đang nằm trên đầu cành hoa hồng nhỏ, con ve màu trắng phấn dính chặt cây hoa, trên cánh ve trong suốt lại mỏng còn đọng một vài giọt sương.

Một sinh mệnh nho nhỏ vừa được sinh ra, nó còn không có cách để giương cánh bay đi.

Thu Thu nhỏ giọng nói: "Anh trai, em rất thích nó."

Cô dùng ngón tay út tròn tròn chạm nhẹ cánh ve.

Hai cánh ve nhanh chóng gập lại, nó có chút khẩn trương để thích ứng hoàn cảnh và vận mệnh mới của mình.

Anh cũng không lên tiếng.

Hai mắt Thu Thu nhìn anh đầy mong đợi: "Anh trai."

Đó là lần thứ nhất anh có thái độ tốt như vậy với cô, "Cho em."

Lại căn dặn một câu: "Đừng làm cho nó chết."

Khuôn mặt nhỏ của cô vui mừng nở hoa, trong mắt đều là ý cười.

Tặng cho anh một cái hôn gió, sau đó cầm bồn hoa hồng nguyệt quý này mang về nhà.

Bồn hoa hồng cũng không tính là nặng, thế nhưng với một bé gái bốn năm tuổi, vẫn có chút vất vả.

Nhìn bóng người nhỏ bé đi liểng xiểng kia, dĩ nhiên anh cũng không nghĩ ra nên mang chậu hoa về nhà giúp cô.

Cho đến sau này con ve đó như thế nào rồi, anh cũng không quan tâm.

"Rất buồn chán phải không anh?" Khâu Lê đã ngồi lên đùi của anh từ lúc nào.

Cố Diễm cười nhạt: "Cũng được."

Đặt ly cà phê lên khay trà, hai tay ôm lấy cô: "Xong rồi hả?"

Khâu Lê gật đầu rồi cào cào hầu kết của anh.

"Đừng nghịch." Cố Diễm có chút ngứa, né về phía sau một chút.

Khâu Lê nghe lời, lại không tiếp tục nghịch nữa, áo sơ mi của anh đã mở ra mấy khuy, cô dùng ngón tay út nhét vào bên trong khuy áo.

Cố Diễm: "..."

Anh lại ôm cô chặt thêm một chút, hôn nhẹ lên môi cô, "Bao nhiêu tuổi rồi hả?"

Khâu Lê cười, tiếp tục nghịch áo của anh.

Cố Diễm hỏi cô: "Thích ve như vậy sao?"

Khâu Lê gật đầu, "Đúng vậy, từ nhỏ đã thích."

Cố Diễm nhịn không được mà xác minh suy nghĩ của mình: "Cũng bởi vì anh đã đưa cho em một con ve sao?"

Nói xong, anh nhìn cô một cách chăm chú.

Khâu Lê vừa mừng vừa sợ: "Anh còn nhớ hả?"

Cố Diễm gật đầu.

Khâu Lê lẩm bẩm một câu: "Em cho là anh đã sớm quên rồi."

"Làm sao có thể?" Giọng nói của anh cũng rất trầm, như là tự nhủ.

"Này!" Cố Diễm ngoắc ngoắc cằm của cô.

Khâu Lê ngẩng đầu: "Sao vậy?"

Cố Diễm hỏi cô: "Bên hồ cạnh nhà em có nhiều ve như vậy, có phải cũng có liên quan đến em không?"

Khu dân cư xa hoa hiện đại, làm sao có khả năng có nhiều "tạp âm" như vậy tồn tại.

Khâu Lê nằm nhoài trong lồng ngực của anh: "Anh đoán xem."

Cố Diễm dùng cằm chà xát trên đỉnh đầu cô, văn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng của bình xịt khí.

Anh vén tóc rối của cô ra sau tai, nhìn đồng hồ, đã hơn 12 giờ: "Đi thôi, đi nhà ăn ăn cơm."

Khâu Lê lười biếng nói: "Em đã ăn rồi, bây giờ sẽ cùng anh đi ăn."

Cố Diễm: "..."
Xem như mình đang nghe lầm: "Em nói cái gì?"

Khâu Lê: "Em ăn rồi nha, đầu bếp làm tôm um dầu, để lạnh sẽ ăn không ngon cho nên hôm nay em liền ăn cơm sớm, còn ăn nửa đĩa rau xanh, anh thấy em có ngoan không?"

Nói xong, cô ngửa đầu, nhìn anh.

Trong nụ cười đều là giảo hoạt.

Cố Diễm bất đắc dĩ thở dài, "Em đi ăn lúc anh trên đường đến đây?"

Khâu Lê gật đầu.

Sợ lúc anh đến rồi cô không có thịt ăn, liền đi đến nhà ăn sớm ăn bữa trưa, vừa ăn xong không bao lâu, anh đã đến phòng làm việc của cô.

"Thu Thu, lúc trước em đã đồng ý với anh như thế nào?" Cố Diễm xụ mặt hỏi.

Khâu Lê làm càng, mở thêm mấy khuy áo sơ mi của anh, đem mặt chôn chặt vào bên trong áo sơ mi anh, dùng áo sơ mi che lại hai tai: "Anh nói cái gì? Em không nghe thấy."

Cố Diễm bị chọc tức mà bật cười, cảm giác vô lực như đấm vào bông.

"Ngồi dậy!"

Khâu Lê: "Cái gì? Anh nói cái gì? Nói to lên một chút?"

Cố Diễm: "..."

Dứt khoát đẩy tay cô ra, để hai tay của cô ra phía sau lưng cô, dùng sức kéo cô ra khỏi lồng ngực anh, "Thu Thu, nhìn anh!"

Khâu Lê mắt điếc tai ngơ, rũ mắt, nhìn trái nhìn phải cũng không ngẩng lên nhìn anh.

Cố Diễm nhìn cô: "Ăn ít thịt ăn nhiều rau rất khó khăn sao? Hả?"

Khâu Lê không lên tiếng.

Cố Diễm: "Nói chuyện!"

Lúc này Khâu Lê mới nhìn anh, dẩu môi nói: "Hung dữ cái gì mà hung dữ, không nhớ rõ lúc ôm em gọi em là bảo bảo sao? Hả?"

Cố Diễm: "..."

Chớp mắt.

Hầu kết lăn lên lăn xuống.

Mỗi lần thân mật, anh đều rất thích gọi cô là bảo bảo.

Cô lại chơi xấu dùng ánh mắt khiêu khích giằng co với anh.

Cố Diễm bị nghẹn trong lòng không thể nói ra được, cuối cùng là bị chọc tức mà bật cười.

Đánh mạnh lên mông cô hai cái.

Bây giờ anh đều có thể dự kiến được, tháng ngày cô cùng thịt đấu tranh vẫn còn sớm lắm.

Sau đó Khâu Lê cùng anh ra ngoài ăn bữa trưa đơn giản, lúc ăn cơm, Khâu Lê hỏi anh quay chương trình như thế nào, rồi lại hỏi đến Đường Đường.

Cố Diễm: "Hai tuần sau sẽ phát, em nhớ xem."

Nói đến Đường Đường: "Cũng không có tán gẫu cái gì, việc tư cô ấy cũng không có đề cập tới, anh cũng không nên tiếp tục mà hỏi đúng không? Nhưng nhìn trạng thái tinh thần thì không phải là tốt."

Khâu Lê "ai" một tiếng, "Đều là do Mạc Viễn Đông tạo nghiệt."

Cố Diễm khách quan nói: "Chuyện tình cảm cũng không thể chỉ trách một bên, có thể lúc đó bọn họ còn quá trẻ, ai cũng không có cách nào khoan dung tính cách của mỗi người."

Anh gắp một miếng bông cải xanh để bên miệng Thu Thu: "Hương vị không tồi, nếm thử đi."

Khâu Lê nghiêng người về phía sau né tránh.

Nhanh chóng xua tay: "Không ăn đâu, lúc nãy em ăn rất nhiều tôm, bây giờ vẫn còn rất no."

Cố Diễm bỏ bông cải xanh vào miệng của mình, cũng không nhai mà đứng dậy, cách bàn ăn đưa tay cầm lấy cằm cô, hơi nắm chặt hàm dưới, mở miệng của cô ra.

Anh đút bông cải xanh vào miệng cô. Thức ăn có một chút ngọt, Khâu Lê cũng cố sức nuốt xuống.

Sau đó anh dùng cách giống như vậy đút cho cô ăn mấy miếng bông cải xanh, cũng đút cho cô rất nhiều sợi măng, mãi đến khi anh thấy đủ rồi, anh mới bắt đầu ăn cơm.

Trong lúc tán gẫu với anh về tình hình của công ty, Khâu Lê chống khuỷu tay lên bàn ăn, hai bàn tay chống ở quai hàm, có chút mê man: "Chính là đang thành lập đoàn đội mới, người có kinh nghiệm làm B2B ở trong nước cơ hồ là không có, mọi người đều là dựng đá qua sông."

Hơn nữa quản lý có nhiều kinh nghiệm đều đã bị Triệu Tiêu Quân dùng lương cao đào đi.

Hai ngày nay, phân trạm của cô lại bị Triệu Tiêu Quân chiếm đi không ít, cô cũng không có cách nào ngăn cản.

Cố Diễm trấn an cô: "Đừng tạo áp lực cho bản thân, mất đi rồi sẽ có nhận lại, chỉ là nhận lại không phải ở trước mắt, mà có thể là ở nhiều năm sau."

Khâu Lê không nói ra được phiền muộn ở trong lòng: "Chỉ mong là vậy."

Lại nói với anh chuyện chụp ảnh cưới: "Ai, ông xã."

Cố Diễm: "Em lại muốn cái gì nữa đây."

Bây giờ cô mà gọi anh là ông xã anh liền cảm thấy cô có ý đồ xấu.

Khâu Lê: "Cuối thu chúng ta đi chụp ảnh cưới đi? Có được không?"

Ánh mắt của cô rất chân thành, là cô trưng cầu ý kiến của anh.

Không có làm nũng cũng không có hồ đồ.

Cố Diễm chậm chạp một lát, anh chưa nghĩ đến chuyện ảnh cưới, liền vội vàng gật đầu. "Được, dựa theo ý kiến của em."

Lại hỏi cô muốn đi nơi nào chụp.

Khâu Lê nháy mắt mấy cái, dí dỏm nói: "Bí mật."

Cố Diễm không hỏi lại, "Có muốn anh liên lạc với nhiếp ảnh gia không? Hay là em có quen biết ai không?"

Khâu Lê: "Mời vợ của Tưởng Bách Xuyên chụp."

Cố Diễm không nhẫn tâm đả kích cô, nhưng lại sợ sau này cô sẽ thất vọng, chỉ có thể nói sự thật, "Em cũng đừng hi vọng Tô Dương sẽ chụp ảnh giúp chúng ta, thân thích trong nhà Tưởng Bách Xuyên tìm Tô Dương chụp, tất cả đều bị Tưởng Bách Xuyên từ chối, cậu ta nói Tô Dương không có thời gian."

Đối với người nhiếp ảnh gia nổi tiếng, chuyên ngành của mình đều bận bịu không xong, nhận thêm chụp ảnh cưới, nhất định là thời gian dành cho bản thân cũng không có.

Hơn nữa một khi chụp cho người thứ nhất, sẽ không có cách nào từ chối người thứ hai.

Khâu Lê đắc ý, nhướng mày: "Tưởng Bách Xuyên đồng ý với em rồi."

"Cái gì?" Đáy mắt Cố Diễm xẹt qua một tia kinh ngạc, không thể tin mà nhìn cô, "Tưởng Bách Xuyên đã đồng ý với em rồi?"

Khâu Lê: "Ừm."

Cố Diễm: "Em làm gì để uy hiếp cậu ta?"

Mấu chốt là từ trước đến giờ Tưởng Bách Xuyên đều không chịu để cho người ta uy hiếp.

Khâu Lê cười: "Lúc còn bé anh ấy... ha ha ha."

Cô chỉ nói mấy chữ liền đã không nhịn được cười.

Cố Diễm hiểu ý, suy nghĩ một chút: "Mấy tấm ảnh cũ đó dùng tốt như vậy? Dường như ở nhà anh vẫn còn."

Sau này có chuyện gì, cứ việc lấy những bức ảnh đó ra là được.

Hai người nói đùa một lát, lại quay lại đề tài lúc đầu, Cố Diễm hỏi cô: "Sao lại để đến cuối thu mới chụp? Có thể sẽ có chút lạnh."

Khâu Lê: "Bởi vì trước 11-11 em rất bận, muốn khai phá thị trường mới, muốn bảo vệ các phân trạm còn lại, để làm hoạt động 11-11."

Cuối tuần cô liền bắt đầu vội, có khả năng thời gian yêu đương cũng đều rất xa xỉ.

Sợ bản thân mình bận rộn liền quên, cô nhắc nhở anh một tiếng: "Ai, đêm có phát sóng phỏng vấn của anh thì hãy nhắc em trước hai giờ nha, em sẽ về nhà xem cùng anh."

Cố Diễm gật đầu, nói được.

Ngày chương trình phát sóng, sau khi Cố Diễm nhắc nhở cô, Khâu Lê tan tầm sớm, đi siêu thị mua hạt dưa đồ uống còn có đồ ăn vặt.

Lúc mang về nhà, Cố Diễm cười: "Em còn muốn làm tiệc trà sao?"

"Đúng vậy, người đàn ông của em lên truyền hình nên phải chúc mừng cho thật tốt." Khâu Lê bắt đầu bày đồ ăn lên khay trà, rồi đi chuẩn bị trái cây.

Sắp xếp tất cả xong.

Cô xoay người chạy đến phòng quần áo.

"Em còn muốn làm gì?" Cố Diễm cầm ly nước ép trái cây cho cô: "Trước hết hãy uống nước trái cây."

Khâu Lê tỏ vẻ đã uống một ngụm, "Em muốn thay quần áo."

Cô cất bước chạy về phòng quần áo.

Cố Diễm có chút không hiểu được phụ nữ, xem TV cô còn muốn đi thay quần áo nữa sao.

Chưa đến thời gian phát sóng nên anh chuyển sang kênh khác xem phim tài liệu.

Khâu Lê thay xong quần áo, lại xịt một ít nước hoa, đứng trước gương nhìn phải nhìn trái, cảm thấy hài lòng rồi lúc này mới đi ra ngoài.

Cố Diễm nghe tiếng quay đầu lại, tầm mắt cũng không nhanh chóng dời đi, ánh mắt đã tối đi rất nhiều.

Đây là lần đầu tiên anh thấy cô mặc váy khiêu gợi như thế.

Màu đen, kiểu ngắn, hở ngực.

Eo thon nhỏ cũng được phác hoạ một cách hoàn mỹ.

Đột nhiên Khâu Lê kinh ngạc: "A, anh bị chảy máu mũi."

Trên mặt cũng đầy lo lắng.

Cố Diễm không cẩn thận tra xét tính xác thực của lời cô nói, theo bản năng giơ tay che mũi, một tay kia nhanh nhẹn rút giấy ra xoa xoa.

Ừ, giấy vẫn còn trắng.

Lúc này Thu Thu không nhịn được mà cười ha ha, nhìn vẻ mặt lúng túng quẫn bách của anh, cô không ngừng cười được, nước mắt đều chảy ra.

Sau đó cười không đứng lên được, dứt khoát ngồi chồm hỗm trên nền nhà.

Chương 52

Khâu Lê cười đủ rồi rồi nghiêng đầu nhìn Cố Diễm, anh đang ngồi đưa lưng về phía cô, cho nên cô cũng không nhìn thấy được cảm xúc trên mặt của anh.

Cô vòng qua sô pha, đến gần anh.

Cố Diễm đang cúi đầu xem di dộng, sắc mặt nhàn nhạt.

Khâu Lê le lưỡi, cho rằng mình đã nghịch quá trớn, anh mất mặt nên không vui.

Cô ngồi xuống dựa vào anh, ôm lấy tay anh, cũng không có nói chuyện, đặt trán lên vai anh, nhẹ nhàng gọi anh một tiếng: "Ông xã."

Cố Diễm "ừ" một tiếng như là qua loa, vẫn đang còn nhìn di động.

"Ông xã." Khâu Lê lại hờn dỗi gọi một tiếng, anh vẫn không phản ứng nhiều lắm, cô hơi đứng dậy, cắn lấy môi dưới của anh.

Anh vẫn cứ thờ ơ, nhưng cũng không có gì là thiếu kiên nhẫn.

Khâu Lê dùng tay che lại màn hình di động, không cho anh xem, Cố Diễm bất đắc dĩ nhìn cô: "Đừng nghịch, anh đang làm việc."

Giọng điệu vẫn là sủng nịnh.

"Không được làm việc." Cô bắt đầu vô cớ gây rối.

Cô dang chân ngồi lên đùi anh, cả người dán chặt lấy ngực anh, hai tay giữ lấy cổ anh, cũng không quản anh có làm việc hay không, cô đưa môi của mình lên.

Cố Diễm rũ mắt nhìn cô, đối diện vài giây rồi ánh mắt chuyển qua đôi môi óng ánh đầy đặn của cô, nhưng cũng chỉ hôn qua như chuồn chuồn lướt nước.

Nghiêng đầu, tiếp tục làm việc trên di động.

Khâu Lê không cảm thấy thoả mãn, cô liền ngậm lấy môi trên của anh, nhẹ nhàng mút vào, sau đó dùng sức gặm cắn, như là phát tiết bất mãn trong lòng.

Cô bắt đầu lục lọi mở khuy áo sơ mi của anh, Cố Diễm cũng không ngăn cản, cũng không chủ động phối hợp, mặc cho cô cắn, hôn, tuỳ ý để cho cô sờ soạng khắp ngực anh, lúc tìm thấy nơi mẫn cảm của anh, cô còn phẫn hận dùng sức xoa nắn mấy cái.

Cố Diễm bất đắc dĩ dưới đáy lòng: "..."

Một tay anh đỡ lưng cô, một tay giơ cao di động, sau khi nhìn thấy màn hình, anh nhấn nút một cái, trong phút chốc trong phòng đã tối đen.

Khâu Lê sợ hãi nên "a" một tiếng rồi chui vào trong ngực anh.

Cố Diễm tiện tay ném di động đi, anh cho rằng mình đã ném lên khay trà, kết quả là đụng vào mép bàn, rơi xuống sàn nhà, anh cũng không có tâm tư đi quản cái di động, ôm lấy Khâu Lê: "Không có việc gì, có lẽ là bị cúp điện."

Nhưng thật ra là anh dùng di động trang bị phần mềm cho căn nhà, tắt hết toàn bộ nguồn điện ở trong nhà.

Lúc trước anh ngại phiền toái hơn nữa cũng không cần, vẫn không lắp đặt, vừa nãy anh không có chú ý hôn cô, chính là đang lắp đặt cái này.

Trong nháy mắt anh thấy cô mặc váy đi ra, anh liền đặc biệt muốn cô.

Loại kích động đó, làm thế nào cũng không khắc chế được.

Kỳ thật váy của cô không có hở nhiều như vậy, chỉ là anh đè xuống sự vọng động với cô.

Có lẽ là hai ngày nay bị đói lả.

Khâu Lê vùi trong lồng ngực của anh, "Làm sao lại bị cúp điện vậy, sao em không có nghe người ta thông báo."

Cố Diễm: "Mùa hè sử dụng điện rất nhiều, có khả năng mạng điện ở đâu đó bị chập mạch."

Khâu Lê tin là thật, cô sợ tối, mặc dù đôi mắt đã thích ứng với bóng tối, có thể nhìn thấy anh nhưng cô vẫn chui vào lồng ngực của anh.

Cố Diễm nâng cằm cô: "Ngoan, không có chuyện gì."

Cúi đầu hôn lên, ôn nhu khuyển quyện, càng giống như động viên tâm trạng bất an của cô.

Trong phòng yên tĩnh chỉ có tiếng hít thở của cả hai, đôi khi còn có tiếng còi ô tô trong tiểu khu truyền đến, bởi vì có cách âm, có vẻ tiếng còi chói tai đó lại cực lỳ xa xôi.

Từ đêm đó xảy ra sự kiện "thịt sợi", đã hai ngày bọn họ không tốt đẹp an tĩnh thân mật như bây giờ.

Khâu Lê cảm thấy hôn nhau sẽ làm cho người váng đầu hoa mắt, đầu óc thiếu dưỡng khí, bởi vì không biết từ lúc nào, váy đã không còn ở trên người cô nữa rồi.

Anh chui đầu vào ngực cô.

Khâu Lê bị khiêu khích đến khó chịu, muốn lùi về phía sau, vừa lúc có chút lạnh, theo bản năng lại kề gần anh, đưa bản thân mình đến miệng sói.

Sau đó cô bị hôn đến cả người đều mềm nhũn tựa trong ngực anh, anh ghé đôi môi nóng bỏng bên tai cô, "Trên đùi anh toàn là nước." Còn rất ác liệt nói một câu: "Của em đó."

Khâu Lê vừa thẹn vừa giận, cắn cổ anh một cái, còn chưa hả giận, lại bấm lưng anh một cái.

Cố Diễm nhịn đau, tách hai chân của mình ra, vì cô ngồi trên người anh nên cả người cũng theo đó mà tách ra, ngón tay của anh nhanh chóng thăm dò vào.

Tiếng "ưm" kia của Khâu Lê đang nằm ở cổ họng, đã bị nụ hôn của anh ngăn lại.

Theo tốc độ của ngón tay anh, cô cảm thấy mình có chút điên.

Thời điểm anh tăng tốc, cô kêu không được.

Đột nhiên anh chậm lại, cô lại nũng nịu nói: "Đừng có ngừng."

Cố Diễm cười, hôn lên vành tai cô, "Muốn hay không muốn?"

Sau khi Khâu Lê bị đưa lên mây, sụp đổ mà gật đầu, "Muốn anh."

Cố Diễm để cho Khâu Lê tự đến, đây là lần đầu Khâu Lê làm vậy, có chút sợ sệt, sau đó lúc cô ngồi lên, lại là một thể hội tươi đẹp khác.

Bởi vì "bị cúp điện" cũng không có việc khác để làm nên hai người vẫn dính nhau đến hơn 10 giờ.

Từ ghế sô pha phòng khách đến phòng tắm, rồi lại đến trên giường.

Eo của Khâu Lê đã sắp gãy, cô nằm trên cánh tay của Cố Diễm, mí mắt trên đánh mí mắt dưới, ngáp một cái, hỏi anh: "Mấy giờ mới có điện vậy anh? Không có điện thì không thể xem được chương trình phỏng vấn."

Cố Diễm hôn nhẹ trán của cô: "Ngày mai xem phát lại."

Khâu Lê cọ cọ ở hõm vai anh: "Dùng di động xem đi."

Cố Diễm: "Không có mạng nên không thể xem được, dung lượng cũng đắt, em ngủ đi."

Khâu Lê đã quá mệt mỏi, không đến mấy phút cô đã an ổn ngủ. Chờ cô ngủ thiếp đi, trong nhà liền có điện.

Rất nhiều năm sau này, lúc Thu Thu làm loạn với anh vì không chịu ăn rau, anh lại không cho cô ăn "thịt", anh đều dùng biện pháp "cúp điện" này để thu thập cô.

Mười lần như một.

Sáng sớm ngày mai.

Cố Diễm và Thu Thu vẫn còn đang trong giấc mộng thì đã bị tiếng chuông di động của Cố Diễm đánh thức, Thu Thu bất mãn rầm rì hai tiếng, Cố Diễm vội vàng để điện thoại sang chế độ yên lặng.

Cầm di động lên nhìn, là điện thoại của mẹ anh.

Anh ấn nút nhận cuộc gọi, "Alo, mẹ ạ."

Giọng nói của mẹ Cố rất nhỏ: "Thu Thu có đang bên cạnh con không?"

Cố Diễm: "..."

Đại não đã tỉnh táo mấy phần.

Chớp mắt, không đáp mà hỏi lại: "Làm sao vậy ạ?"

Anh cúi đầu nhìn người trong lòng mình, lúc này mới ý thức được, nhưng lại cảm thấy mấy câu nói anh nói trên truyền hình không đủ để đoán ra người đó là Thu Thu.

Mẹ Cố: "Đứa nhỏ này, hỏi con có một câu thôi sao mà tốn sức dữ vậy?!"

Cố Diễm nói: "Con chưa có tỉnh ngủ."

Mẹ Cố: "... Bây giờ đã sắp tám giờ, làm sao con còn chưa tỉnh! Không phải thường ngày con rời giường lúc sáu giờ rưỡi sao?!"

Cũng không có kiên nhẫn đợi anh trả lời, trực tiếp hỏi: "Bây giờ con có tiện nói chuyện không?!"

Cố Diễm: "Thu Thu còn chưa có dậy, mẹ cứ nói đi."

Mẹ Cố: "..."

Mắng anh hai câu, rồi nhanh chóng tắt điện thoại.

Cố Diễm cười.

Tin nhắn của mẹ liền gửi đến: 【Con và thu thu là thật lòng phải không?】

Cố Diễm:【 Mẹ, từ lúc nào mà trình độ nói chuyện của mẹ là tuột xuống mức trung bình như vậy?】

Mẹ Cố: 【... Con muốn cho mẹ tức chết hay sao?!】

Mấy phút sau, mẹ Cố lại gửi đến: 【Tính khí của đứa bé Thu Thu con cũng rõ ràng, chính là mẹ muốn nói cho con biết, đừng cảm thấy bây giờ mới mẻ nên gặp dịp thì chơi, cái gì cũng có thể nhẫn nhịn, sau khi kết hôn, không chừng chưa đến một năm, con liền chê con bé phiền rồi tìm lý do ly hôn. Cuộc sống hôn nhân như thế thì sẽ không có cách nào quay đầu lại, hơn nữa nhà chúng ta không có cái cách nói ly hôn này.】

Cố Diễm:【 Mẹ, con biết con đang làm cái gì, nghĩ đến kết hôn, nhưng không nghĩ đến ly hôn.】

Mẹ Cố: 【Tự con nghĩ kỹ là được. Bên ba con cứ giao cho mẹ, ông ấy cảm thấy Thu Thu là một đứa bé bị chiều hư, không thích hợp với con.】

Cố Diễm: 【Cảm ơn mẹ.】

Mẹ Cố: 【Nói miệng không có ý nghĩa, thực tế một chút.】

Cố Diễm: 【Mẹ muốn cái gì?】

Mẹ Cố: 【Lúc nào mẹ mới có thể thấy được kết tinh tình yêu của con và Thu Thu?】
Cố Diễm: 【Chào bạn, hiện tại tôi không có ở đây, sẽ liên lạc lại sau.】

Rời khỏi giao diện tin nhắn, anh lên mạng tìm kiếm tin tức liên quan đến anh, ngoại trừ chương trình phỏng vấn tối hôm qua, chắc hẳn đã xảy ra chuyện khác, nếu không phải vậy mẹ anh sẽ không biết bạn gái anh là Thu Thu.

Mở tin tức ra, không cần phải tìm kiếm, trên đầu đề chính là ảnh anh và Thu Thu nắm tay nhau ở cầu tàu Thanh Đảo.

Dân mạng là máy xúc đất, nhanh chóng đào ra được bối cảnh gia đình của Thu Thu.

Anh bắt đầu lướt xem bình luận, có khen có chê nhưng không đồng nhất.

Đến cuối cùng, không nghĩ đến trong một cái bình luận, đột nhiên có mấy tấm ảnh chụp Thu Thu và Dung Thâm, là chụp trộm ở tiệm rượu nào đó ở Thanh Đảo.

Bình luận này có mấy trả lời khen ngợi, đại khái là nghĩ ai dùng P(*) ra đùa giỡn.

(*) Photoshop

Cũng may mẹ anh chưa nhìn thấy bình luận này.

Cố Diễm gửi tin nhắn cho Dương Soái: 【Nhanh chóng xoá hết mấy tấm ảnh chụp Thu Thu và Dung Thâm giúp tớ, bất kể là trong bình luận hay trong Tieba, ngay và luôn.】

Sau đó anh gửi liên kết cho Dương Soái.

Rất nhanh Dương Soái đã trả lời: 【Báo ứng nha 【nhe răng】】

Không đến mấy phút lại gửi đến: 【Nhanh chóng sẽ xử lý tốt, vậy ảnh của cậu với Thu Thu có cần xoá không?】

Cố Diễm: 【Không cần.】

Dương Soái: 【Cậu sẽ gặp báo ứng.】

Cố Diễm: 【... Câm miệng!】

Dương Soái: 【Không có thời gian cãi nhau với cậu nữa, tớ đi tra xem ai là người truyền ảnh của Thu Thu và Dung Thâm ra ngoài đây.】

Đã tám giờ rưỡi, Cố Diễm đánh thức Thu Thu dậy: "Thu Thu, dậy đi, còn phải đi làm nữa."

Hôm nay là thứ hai, phỏng chừng cô còn muốn mở hội nghị.

Thu Thu mở mắt ra: "Mấy giờ rồi?"

Cố Diễm: "Tám giờ rưỡi."

"Cái gì?!" Thu Thu trở mình một cái ngồi dậy, cào cào mái tóc ngổn ngang của mình, "Sao anh không gọi em dậy sớm? Em đến muộn!"

Lại phát điên "a" lên mấy tiếng, không có thời gian để ý Cố Diễm, cô bắt đầu rời giường đi rửa mặt.

Cố Diễm cũng vén chăn rời khỏi giường, đi theo cô đến phòng tắm.

Cô rửa mặt, anh tựa vào cạnh cửa, nói với cô chuyện hai người lên đầu đề, chưa nói đến mấy bình luận, bởi vì cái nào không tốt đã bị Dương Soái cho người xử lý.

Thu Thu bị kích động sặc nước súc miệng, cả nước mắt cũng đều chảy ra.

Cố Diễm đi đến vỗ lưng cô: "Em kích động cái gì!"

Thu Thu bình tĩnh lại: "Cảm giác vừa mở mắt ra đã thành người nổi tiếng quá kích thích."

Cố Diễm: "Cứ cư xử như bình thường, xem như bây giờ bọn họ không biết, sớm muộn gì cũng sẽ biết, chỉ là nói trước một chút mà thôi."

Thu Thu rửa mặt xong, lười trong lòng ngực anh một hồi lâu mới hoàn toàn bình tĩnh.

Lúc ăn điểm tâm, Khâu Lê nhận được điện thoại của ba cô, trong lòng có chút căng thẳng, nhưng nét mặt vẫn điềm nhiên như mây gió, thậm chí là dí dỏm nói: "lão khâu, chào buổi sáng ạ."

Khâu Trọng Khải: "Không có chút nào ổn, bị doạ rồi."

Khâu Lê: "..."

Biết rõ nhưng cô vẫn hỏi: "A? Bị doạ ạ? Bị cái gì doạ ạ? Ba, ba không sao chứ?" Trong lời nói của cô còn có một chút căng thẳng.

Khâu Trọng Khải: "Bị tin tức ở đầu đề doạ rồi, Thu Thu à, con nói cho ba biết, bức ảnh này bị chỉnh sửa phải không?"

Khâu Lê: "... Không phải, đó là con và Cố Diễm."

Khâu Trọng Khải nói thật: "Đến bây giờ ba vẫn không dám tin đây là thật."

Tối hôm qua xem phỏng vấn của Cố Diễm, ông thậm chí có chút hâm mộ ba vợ tương lai của Cố Diễm, bởi vì Thu Thu nhà ông cũng không ăn rau quả, không biết sau này con bé có may mắn gặp được một người sẵn lòng bao dung con bé hay không.

Ai biết sáng nay lúc xem tin tức, tất cả đều là ảnh chụp Cố Diễm và Thu Thu nắm tay nhau, rất rõ ràng nhưng ông cảm thấy mình vẫn đang nằm mơ.

Khâu Lê cười: "Ba không tin con và Cố Diễm ở bên nhau thật sao?"

Khâu Trọng Khải cố ý trêu cô: "Phải là không tin Cố Diễm sẽ ở bên con."

Ý cười trên khoé miệng Khâu Lê xụ xuống một chút, "Lão Khâu, ba làm như vậy sẽ rất dễ dàng đánh mất con!"

Cô bất mãn "hừ" một tiếng, "Con bận rồi."

Khâu Trọng Khải: "Ba còn đang ở Thượng Hải, sau khi về đây rồi con và Cố Diễm về nhà ăn cơm."

Lúc biết con gái đang yêu đương, trong lòng ông chua xót, phiền muộn, nhưng có thể nhìn con bé có một căn nhà tốt, ông lại yên tâm và vui vẻ.

Cảm giác đó không nói nên lời, ngũ vị lẫn lộn vào nhau, nửa mừng nửa lo.

Cảm giác như ngày hôm qua vẫn còn nắm tay con bé tập đi, hình ảnh con bé ê a học chữ vẫn còn đang trước mắt.

Nhưng ngày hôm nay, con bé đã lớn rồi, rất nhanh sẽ có cuộc sống riêng của chính mình.

Chương 53

Thứ sáu sau khi tan tầm, Mạc Viễn Đông và Khâu Lê hẹn gặp nhau ở quán cà phê.

Sau khi chuyện tình cảm của Khâu Lê và Cố Diễm bị công khai, đến bây giờ vẫn chưa giảm được nhiệt độ, cơ hồ là mỗi ngày đều lên đầu đề.

Tốt, xấu, các loại bình luận đều có, ngày đầu tiên Khâu Lê còn có chút để tâm đến, bây giờ đơn giản là cô không lên mạng nữa.

Cứ mặc cho nó đi.

Mạc Viễn Đông hỏi cô: "Cảm giác làm người nổi tiếng như thế nào?"

Khâu Lê lườm anh một cái rồi tiếp tục ăn bánh mouse.

Mạc Viễn Đông nhìn cô bằng ánh mắt ghét bỏ: "Mấy trăm năm rồi em chưa được ăn bánh kem hả?"

Khâu Lê: "Năm ngàn năm."

Mạc Viễn Đông: "..."

Khâu Lê vừa ăn cũng không quên khen: "Cà phê của Đường Đường uống thật ngon, món ngọt cũng rất ngon miệng."

Nếu như có Đường Đường ở đây, nhất định cô sẽ học hỏi Đường Đường một phen.

Nhắc đến Đường Đường, trái tim Mạc Viễn Đông liền bị nghẹt.

Hiện tại anh đang chạy đến cuối con đường, phía trước là một đại dương, không có đường lui lại phía sau, mà anh không đủ thể lực để bơi đến bờ bên kia của đại dương, bây giờ anh cứ trơ mắt ở đấy mà đợi chết.

Mặc khác là không làm được cái gì nữa.

Khâu Lê dùng khăn lông ướt lau khoé miệng, nhìn xung quanh, không có ai.

Cô thấp giọng: "Đứa bé không phải của anh sao?"

Mạc Viễn Đông lắc đầu: "Không biết, không có làm giám định ADN."

Nếu như sau khi làm giám định ADN con trai không phải là của anh, tất cả hi vọng sẽ bị tan biến, không bằng anh lừa mình dối người để sống tiếp.

Khâu Lê hỏi anh: "Nếu như đứa bé không phải của anh, anh... Có lòng dạ để đi tiếp nhận một người không có máu mủ với anh, nhưng là của người phụ nữ mà anh yêu với người đàn ông khác không?"

Mạc Viễn Đông co mười ngón tay lại, không khỏi có chút căng thẳng.

Trái tim cũng nghẹt thở theo.

Khâu Lê: "Nếu đứa bé không phải của anh, sau khi anh suy nghĩ kỹ rồi, anh cảm thấy sẵn sàng cho Đường Đường và đứa bé một gia đình thì anh nên dùng hết sự chân thành của mình, sau tất cả nếu đứa bé không phải của anh, chắc hẳn Đường Đường sẽ băn khoăn, bởi vì đã từng dùng tuổi thanh xuân thuần tuý của cả hai mà ở bên nhau, anh cũng đã làm tổn thương chị ấy, chưa kể đến bây giờ chị ấy còn có con."

Một người phụ nữ lại tiếp tục yêu một người đàn ông, tình cảm ấy đều sẽ không bằng tình cảm của người phụ nữ đó dành cho con của mình.

Mạc Viễn Đông không lên tiếng.

Khâu Lê biết trong lòng anh cũng đang đấu tranh, một mực tự lừa mình dối người.

Để một người đàn ông không bận tâm đến việc người phụ nữ mình yêu có con với người đàn ông khác, hẳn là có chút khó có thể thực hiện được phải không?

Nhưng mà, nếu có thể chấp nhận được, có lẽ cũng sẽ không có kết quả xấu.

Khâu Lê lại trấn an anh: "Nói không chừng đứa bé là của anh, như vậy không phải là sẽ hạnh phúc sao? Đường Đường lại hận anh, anh dây dưa lâu dài như thế, chị ấy sẽ vì đứa bé mà tha thứ cho anh."

Mạc Viễn Đông ấn ấn huyệt thái dương, đầu anh đang đau như búa bổ.

Khâu Lê đẩy đẩy tay anh: "Ai, anh nói một lời đi. Nếu đứa bé không phải của anh, anh phải làm sao? Cứ như vậy mà từ bỏ?"

Đáy mắt Mạc Viễn Đông đều là sự cô đơn, anh nói: "Anh không nghĩ đến việc từ bỏ."

Khâu Lê: "Vậy anh còn băn khoăn cái gì?"

Mạc Viễn Đông: "Không phải anh không muốn theo đuổi cô ấy không muốn xin cô ấy tha thứ. Chỉ là..."

Anh thở dài.

"Chỉ là cái gì?"

"Anh đi tìm cô ấy, cô ấy liền báo cảnh sát, đã hai lần như vậy rồi."

"..." Khâu Lê không nhịn được cười, "Đáng đời!"

"..."

Mạc Viễn Đông cân nhắc nửa ngày, "Anh đã quyết định."

Khâu Lê vừa mới cầm ly cà phê lên, chưa kịp uống, "Quyết định cái gì?"

"Quyết định đi giám định đứa bé có phải là con của anh hay không."

Nếu là thật, anh sẽ mặt dày mày dạn mà ăn vạ với cô.

Khâu Lê hỏi lại: "Nếu như không phải thì sao?"

Mạc Viễn Đông: "Anh sẽ kiên nhẫn theo đuổi cô ấy, một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì năm năm, anh cũng không tin trái tim của cô ấy được làm ra từ đá."

Cái Khâu Kê lo lắng chính là: "Cô đồng ý sao? Cô không sốt ruột ôm cháu hả anh?"

Mạc Viễn Đông: "Anh nói với mẹ là anh thích đàn ông."

Khâu Lê: "..."

Sau đó bọn họ lại nói đến Khâu Tây Văn, Mạc Viễn Đông hỏi khi nào chị ấy về New York, trêu chị ấy có phải là chị ấy làm việc không đàng hoàng, nên mới về nước lâu như vậy.

Khâu Lê: "Chị ấy nói là tháng mười một sẽ về."

Hai ngày trước cô cùng Tây Văn đi uống rượu, Tây Văn uống có chút say, liền trở nên nói nhiều, nói hoài cũng không dừng lại.

Nghe ý tứ của Tây Văn, cô muốn về nước để kết thúc tình cảm của mình, cô cũng không biết cái gọi là kết thúc là kết thúc như thế nào.

Nói với bản thân tạm biệt quá khứ, một lần nữa bắt đầu lại? Hay là vẫn sẽ bắt đầu lại với Thẩm Nghiên?

Sau đó hỏi Tây Văn, Tây Văn cười cười, nói không rõ mình đang nói cái gì. Cô không biết chị gái là say thật hay chỉ là mượn rượu giải sầu.

Mà Thẩm Nghiên vẫn luôn bận rộn, mấy ngày nay lại đi nước ngoài, cũng không biết ngày nào sẽ trở về.

Có tin tức nóng nhất trên Weibo gửi đến di động, thế nhưng có liên quan đến cô, bởi vì thấy tên của mình, đợi khi cô mở ra, đều trợn tròn mắt.

Ảnh chụp cô và Dung Thâm như thế nào lại xuất hiện trên tin tức?

Mạc Viễn Đông phát hiện cô đang hoảng loạn, quan tâm hỏi: "Làm sao vậy?"

"Em và Dung Thâm cùng nhau ra vào khách sạn ở Thanh Đảo... bị người khác chụp được."

Hiện tại trên mạng đã biến thành một nồi cháo.

Vốn là có rất nhiều người bất mãn với cô, cảm thấy cô không xứng với Cố Diễm, lúc này chỉ mới mấy ngày, lại bị phơi bày ra cô ở bên nhau với đối thủ cạnh tranh của bạn trai.

Tay cầm di động của cô run run, trước mặt cũng bắt đầu tối sầm lại.

Mạc Viễn Đông lấy điện thoại của cô lướt xem mấy lần, đại khái đã hiểu rõ là chuyện gì, anh đứng dậy, kéo cô lên, dắt cô rời khỏi quán cà phê.

"Trước hết anh đưa em về nhà, để Cố Diễm tính toán đáp lại như thế nào."

Viền mắt Khâu Lê có chút đỏ lên: "Nhất định bọn họ sẽ chê cười Cố Diễm."

Mạc Viễn Đông xoa xoa đầu cô: "Cố Diễm nào có yếu ớt như vậy, lúc trước cậu ta lựa chọn tự mình công khai, hẳn là có suy xét đối mặt với chuyện xấu đột ngột xuất hiện, mặc kệ tai tiếng."

Ngồi lên xe, cô hít sâu vài cái, gọi cho Cố Diễm, kết quả là bên kia đang bận, gọi không được.

Cô đang sốt ruột giống như con kiến đang ở trên chảo nóng.

Cố Diễm muốn gọi cho Khâu Lê, không nghĩ đến là mẹ Cố gọi đến, "Alo, mẹ ạ."

Mẹ Cố: "Xem tin tức trên mạng chưa?"

Cố Diễm: "Con xem rồi, mẹ..."

Còn chưa nói xong, đã bị mẹ Cố ngắt lời: "Chuyện này là sao? Bạn bè của mẹ gọi điện hỏi mẹ, nói mấy ngày trước con vừa mới công khai, bây giờ thì lại bị..."

Mẹ Cố thở dài, mấy chữ kia, thật sự bà không nói ra được.

Cố Diễm giải thích: "Mẹ, có mấy người rảnh rỗi nên khó chịu, nhất định phải tìm chuyện để làm, mấy bức ảnh của Thu Thu và Dung Thâm là ở khách sạn Thanh Đảo, không phải ở Bắc Kinh. Chính là mấy ngày con ở Thanh Đảo cùng với Thu Thu, vừa vặn Dung Thâm cũng ở bên đó, còn có Khâu Tây Văn. Lúc đó là sinh nhật của Dung Thâm nên Thu Thu và Tây Văn tổ chức sinh nhật cho Dung Thâm mà thôi."

Mẹ Cố không có kiên nhẫn nghe anh dong dài, "Được rồi được rồi, mẹ không muốn nghe mấy lời này, mẹ chỉ muốn biết những tấm ảnh này là do ai chụp, làm cho sự việc trở nên huyên náo dư luận xôn xao, mục đích của họ là gì?"

Cố Diễm: "Đã cho người điều tra. Cũng đã tìm được người trong cuộc, chính là dân mạng chụp, không có mục đích gì, lúc trước họ đi du lịch ở nước ngoài, không thấy được tin tức, bây giờ nhìn thấy tin tức của con và Thu Thu, cho rằng Thu Thu một chân đứng hai thuyền, cho nên..."

Lời anh nói là nửa thật nửa giả.

Bức ảnh này đã được đăng lên từ một tuần trước, nhưng lại bị anh đè xuống.

Nhưng mục đích của dân mạng này không phải là ác ý.

Không biết lần này là ai làm tin tức này trở nên nóng hơn.

Mẹ Cố thở dài: "Để cho dân mạng này giải thích một chút đi."

Cố Diễm bất đắc dĩ cười: "Đây không phải lại tạo đề tài cho dân mạng sao ạ? Bọn họ sẽ cảm thấy người đăng bức ảnh này bị uy hiếp hoặc là được trả tiền, nhận lại chính là tầng tầng lớp lớp đề tài kéo đến."

Ngữ khí của mẹ Cố không tốt: "Vậy con cứ để mặc vậy sao? Người khác sẽ nhìn con như thế nào?"
Cố Diễm: "Lời đồn đại cũng sẽ dừng lại ở người khôn ngoan, nói nhiều sai nhiều, còn có thể cho người khác thấy mình đang giấu đầu lòi đuôi, xem như là giải thích, cũng sẽ biến trắng thành đen, hà tất gì phải tự tìm phiền toái?"

Mẹ Cố bất đắc dĩ: "Nói thì nói như vậy, nhưng mẹ... mẹ không chịu được người khác ba hoa chích choè đâm chọt con!"

Bà xoa xoa ngực, tức giận đến lạc giọng, đau không chịu được.

Cố Diễm an ủi bà: "Mẹ, xin mẹ bớt giận, không đáng để đôi co với người không quen biết, sau này con và Thu Thu sẽ chú ý hơn, sẽ không để cho người khác tiếp tục bàn tán về chuyện riêng tư của mình."

Mẹ Cố bất mãn "hừ" một tiếng, cũng không tiếp tục chế nhạo anh, tức giận ngắt điện thoại.

Anh gọi lại cho Khâu Lê, bên kia nhanh chóng nhận máy, "Cố Diễm."

Giọng nói của cô còn mang theo tiếng rung.

Cố Diễm: "Ngoan, không có việc gì, trở về đi, anh đang ở nhà."

Khâu Lê nghe được giọng nói của anh, tủi thân rơi nước mắt, "Ngày đó còn có chị của em, lúc đó chị ấy đang nghe điện thoại nên đi ở phía sau, nên không bị người ta chụp được."

Ngày đó ra khỏi quán cơm, bọn họ liền quyết định buổi chiều đi đến Tô Châu.

Dung Thâm về khách sạn trước lấy hành lý, dọc đường đi bọn họ cũng thảo luận nên đối phó với Triệu Tiêu Quân như thế nào, xe đến trước khách sạn, bọn họ thảo luận cũng chưa xong.

Hai người xuống xe cùng một lúc, lại tiếp tục thảo luận.

Cô và Dung Thâm ngồi ở khu nghỉ ngơi của khách sạn đợi Khâu Tây Văn, sau đó Khâu Tây Văn kết thúc trò chuyện, thấy bọn đang nói chuyện quá tập trung nên không quấy rầy, đi lên lầu thu thập hành lý cho cô.

Khâu Tây Văn thu thập hành lý xong, trả phòng rồi mang hành lý của cô lên xe, cũng không lâu lắm, mới gọi điện thoại cho cô, bảo cô và Dung Thâm lên xe, nói chậm một chút nữa sẽ trễ tàu.

Ai biết dân mạng kia sẽ đợi lâu như vậy, chụp đến cô cùng Dung Thâm đi vào khách sạn, lại đợi hơn một giờ chụp cô và Dung Thâm ra khỏi khách sạn.

Cố Diễm giải thích: "Người kia cũng không cố ý đợi các em, vừa lúc họ ở nơi bên cạnh uống cà phê, rất khéo, em đi vào đi ra, họ đều thấy được, cũng không phải chụp em, chủ yếu là chụp Dung Thâm."

Lúc mới bắt đầu trực giác cũng nói cho anh biết là có người cố ý vu oan hãm hại, không phải đối thủ cạnh tranh của anh, thì cũng là đối thủ cạnh tranh của Khâu Lê, cho nên lúc tin tức vừa được tung ra, anh cũng cho người điều tra qua.

Kết quả không phải.

Cô bé này chỉ là một sinh viên đại học.

Khâu Lê lau nước mắt: "Làm sao nhanh như vậy anh liền biết?"

Cố Diễm dừng lại, "Bộ phận quan hệ xã hội của công ty nói cho anh biết, bọn họ sẽ chú ý đến những từ khoá có liên quan đến anh."

Khâu Lê cũng không có hoài nghi, "a" một tiếng, còn muốn nói thêm cái gì, kết quả Cố Diễm nói: "Về nhà rồi lại nói, anh nhận một cái điện thoại công việc."

Cố Diễm nhanh chóng hỏi Dương Soái, làm sao tin tức này lại được lên men, "Không phải các cậu đều xử lý hết rồi sao?"

Dương Soái cũng rất bất đắc dĩ: "Đã xử lý hết rồi, ai biết một giờ trước lại trồi lên? Chắc là có người nhìn cậu không thuận mắt, muốn chỉnh cậu một chút!"

Cố Diễm: "Tra được IP không?"

Dương Soái nhún nhún vai: "Ở nước ngoài."

Lại xin chỉ thị: "Tiếp tục tìm người sao?"

Cố Diễm đăm chiêu: "Quên đi, cứ như vậy đi."

Dương Soái: "??"

"Châm ngôn nói đúng, không sợ bị ăn trộm chỉ sợ bị trộm nhớ, xem ra đối phương muốn đè bẹp tớ cho hả giận, chung quy nên để cho đối phương cơ hội này."

Hơn nữa bây giờ là thời đại công nghệ, có chút tin tức chỉ có thể nóng lên nhất thời, lúc trước anh chỉ lo lắng là Thu Thu sẽ tự trách, mặt khác cũng không có gì.

Người khác nói anh thế nào, anh cũng không để tâm.

Dương Soái: "Không điều tra nữa? Vậy làm sao để đối phó?

Cố Diễm uống xong một ly nước sôi để nguội, "Không điều tra, không đáp lại, xem như là cho dân mạng một câu chuyện, không để ý đến nó, lâu dài sẽ bị nhạt đi."

Anh đều biết một số đối thủ cạnh tranh đã sớm nhìn anh không thuận mắt, đặc biệt là khoản trò chơi miễn phí đang nóng hừng hực như thế.

Nếu trong lòng bọn họ không thoải mái, anh nên hào phóng cho bọn họ một nơi để hả giận.

Đôi khi không để ý đến, xem thường là đả kích rất lớn đối với người khác.

Dương Soái tâm thần lĩnh hội.

Dường như còn đang thương lượng, Dung Thâm bên kia, cũng không có phản ứng gì.

Anh đang tham gia một hội nghị cấp cao về ngành công nghệ thông tin với Khâu Trọng Khải, tâm trạng cũng không có bị ảnh hưởng.

Kết thúc hội nghị, giới truyền thông vẫn đang vây quanh hỏi anh chuyện trên mạng là như thế nào, Dung Thâm nhìn chằm chằm người phóng viên vừa mới đặt câu hỏi một lát.

Trong nháy mắt toàn bộ đều yên tĩnh.

Kim rơi xuống còn có thể nghe được.

Vẻ mặt anh thờ ơ, "Thấy thế nào sao?"

Nhìn qua như đang chăm chú suy nghĩ, "Thật là náo nhiệt, tôi và Cố Diễm còn có Thu Thu được làm người nổi tiếng, chúng tôi đang thương lượng nên cảm ơn các người thế nào."

Phóng viên nghẹn họng: "..."

Ngay sau đó, Dung Thâm cười nhạt, giọng nói chầm chậm lại lạnh nhạt nói: "Bây giờ các người đi công tác, đều phải ở khác khách sạn với đồng nghiệp khác phái của mình sao? Nếu là như vậy, tôi đây kiến thức rất hạn hẹp. Xin lỗi, tôi còn có việc."

Anh hơi gật đầu, để nhân viên công tác hộ tống xuống rồi rời khỏi.

Chương 54

Thang máy vừa dừng Khâu Lê nhanh chóng chạy về nhà, Cố Diễm đang đứng ở cửa đợi cô, cô chạy đến ôm lấy anh, tự trách: "Thực xin lỗi." Như thế nào cô chưa từng nghĩ đến việc đi công tác, cùng nhau ra vào khách sạn có thể sinh ra nhiều chuyện xấu như vậy.

"Đừng khó chịu, không có liên quan gì đến em. Đây là cái tai hại của internet, em nên học cách thích ứng." Cố Diễm ôm cô đi vào nhà, đóng cửa lại.

Khâu Lê ngước mắt, trên mắt có một ít nước mắt: "Thực xin lỗi."

Ngoại trừ xin lỗi, cô không biết còn có thể nói cái gì.

Trên đường về nhà, cô nhịn không được, mở bình luận ra xem, là những bình luận đâm chọt vào tim.

Nói là cô hư hỏng, cũng cực kỳ cay độc Cố Diễm.

Cố Diễm: "Lời đồn đại vớ vẫn có thể làm chết người, em càng chú ý càng làm cho đối phương thực hiện được. Em không cần để ý, người chật vật chính là bọn họ.

Khâu Lê nhìn dáng vẻ điềm nhiên như mây gió của anh, cảm thấy khó tin: "Anh không có tức giận chút nào sao?"

Cố Diễm cười, hỏi ngược lại: "Sao lại phải tức giận? Nếu như anh gặp cái gì không được như ý mà nổi giận, vậy từ lúc bắt đầu gây dựng sự nghiệp anh cũng đã chết mấy lần."

Khâu Lê nín khóc mà cười, nhưng tâm trạng vẫn không tốt, luôn cảm thấy cô vô cớ mang anh đến trung tâm của dư luận, đối mặt với dò xét của mọi người.

Cố Diễm cúi đầu, nhỏ giọng nói bên tai cô: "Nếu như thấy có lỗi với anh, vậy thì bồi thường cho anh thật tốt, được không?"

Khâu Lê gật đầu, hỏi anh: "Anh muốn bồi thường cái gì?"

Cố Diễm cười nhẹ: Trái tim tinh thần đều đã bị thương, có thể đền bù trên thân thể được không?"

Khâu Lê xem thường nhìn anh, mạnh mẽ đạp anh mấy cái.

Cố Diễm bật cười.

Tin tức này, kéo dài cả một tuần, lúc sắp bị chìm xuống, lại có người làm cho nổi lên, đi lên đi xuống, mãi cho đến thị giác của dân mạng đã mệt mỏi, nhìn thấy cũng không muốn quan tâm.

Sau đó có một vị blogger nổi tiếng đã đăng một trạng thái trên Weibo:【 Chà, khoảng thời gian này tôi bế quan tu luyện đã có một tin tức thật lớn xuất hiện nha. Bổn tiên nữ nói cho các người biết cái gì mới là sự thật!】

Đăng một vài tấm ảnh.

Là chụp trên cao tốc từ Bắc Kinh đi Thanh Đảo.

Có một ảnh chụp Cố Diễm và Dung Thâm ngồi chung, hai người mỗi người ngồi một chỗ cúi đầu xem máy tính, giống như là đang xử lý công việc.

Còn có một ảnh chụp cả Khâu Lê Cố Diễm và Dung Thâm, là Khâu Lê đưa nước cho bọn họ.

Weibo này được đăng lên, lại dẫn đến một làn sóng mới, làm cho sự việc bị đẩy lên cao trào.

Dân mạng đã không hề tiếp tục quan tâm Khâu Lê có ngoại tình hay không, mà là nhất trí cho rằng Cố Diễm và Dung Thâm mới thích hợp ở bên nhau, Khâu Lê chỉ là "người thứ ba".

Khâu Lê dở khóc dở cười.

Sau khi có tin tức khác nhau được sinh ra, nhiệt độ của tin này cũng từ từ giảm xuống.

Hai tháng sau, mọi người đã sớm không nhớ rõ lần "huyết vũ tinh phong" này.

Vào tháng mười một, các mô hình điện tử thương mại đều chuẩn bị cho 11-11.

Mỗi đêm Khâu Lê đều bận bịu đến hơn mười giờ mới trở về.

Trước 11-11 một tuần, Cố Diễm nhận được điện thoại của Triệu Phương Châu mời anh tham gia tiệc tối 11-11 của Phương Quân, còn nói để cho Cố Diễm đọc diễn văn.

Cố Diễm khéo léo từ chối: "Cảm ơn, nhưng tôi đã đồng ý với Thu Thu đến công ty của cô ấy. Đến lúc đó CEO của Trung Doãn sẽ thay mặt tôi tham gia."

Triệu Phương Châu cũng không miễn cưỡng nữa, nhanh chóng đổi chủ đề.

Triệu Tiêu Quân đang ở văn phòng của anh trai, nghe được anh trai nói không có việc gì, trong lòng cô ta lạnh đi, biết người đàn ông này không có chút nào lưu tình mà cự tuyệt.

Triệu Phương Châu tán gẫu với Cố Diễm vài câu rồi nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.

"Cố Diễm không muốn đến?" Triệu Tiêu Quân sốt ruột hỏi.

Triệu Phương Châu gật đầu, "Cậu ta còn có công việc khác."

Dừng lại: "Anh muốn để Cố Diễm đến, tất cả đều vì sự phát triển của công ty sau này, cậu ta là đại cổ đông, về tình về lý chúng ta cũng phải chủ động mời."

Nhìn em gái cứ u mê không tỉnh như thế, anh ta ý vị sâu xa nói với cô ta: "Tiêu Quân, cho dù Cố Diễm có tốt, cậu ta không thích hợp với em, em ưu tú như vậy, không cần thiết phải miễn cưỡng. Sở dĩ bây giờ em cảm thấy cậu ta tốt nhất thế giới, bởi vì không có được cậu ta, đó mới là điều tốt."

Đạo lý gì Triệu Tiêu Quân đều hiểu, cũng đã từng khuyên bản thân mình, nhưng một khi đã u mê, cô ta thoát không ra được.

Cô ta phản bác: "Chỉ là thầm mến yêu thích mà thôi, lại không phải chen chân! Em sai rồi sao?"

Triệu Phương Châu: "Đây không phải vấn đề sai hay không sai, mà là em không cần thiết lãng phí thời gian trên người đàn ông đã thuộc về người khác, cái này không giống với làm ăn, làm ăn em chỉ cần kiên trì là được, đối phương có thể bị lay động, nhưng chuyện tình cảm thì không giống vậy."

Triệu Tiêu Quân không muốn nghe, không kiên nhẫn phất tay một cái, ra hiệu cho anh ta đừng nói nữa.

Từ trước giờ cô ta đều không tin một người đàn ông có thể đi đến cùng với một người phụ nữ không có chung chủ đề, bây giờ Cố Diễm và Khâu Lê ở bên nhau, đơn giản là Khâu Lê không giống với những người bạn gái lúc trước của anh, chỉ là anh ham mới mẻ thôi.

Thời gian chung đụng càng lâu, mọi khuyết điểm đều lộ ra, khi thời kỳ mặn nồng đi qua, loại tình yêu không có cộng hưởng này như thế nào sẽ có thể đi xa?

Hiện tại cô ta không có sốt ruột chút nào.

Bọn họ cũng sẽ có một ngày lạc nhau.

Có thể chẳng bao lâu nữa, hai người bọn họ mỗi người đi một ngả. Lúc trước chuyện của Khâu Lê và Dung Thâm ầm ĩ ở trên mạng, cô ta cũng không tin người nhà Cố Diễm sẽ có ấn tượng gì tốt đối với Khâu Lê?

Triệu Phương Châu nói với cô ta về mô hình B2B, "Em đã chuẩn bị xong chưa?"

Triệu Tiêu quân: "Ừ, giai đoạn trước đều đã chuẩn bị xong, nhất định em sẽ giao cho Cố Diễm một đáp án bài thi hài lòng."

Ngày giao lưu hạng mục đó, Cố Diễm cũng đến, là ba của họ mời, đại khái Cố Diễm không thể từ chối cho nên cùng CEO đến đây.

Các khoản tiền đã được đưa ra trong ngày đó, vốn là chia ra hai kỳ, sau khi đàm luận, trở thành tính sổ một kỳ.

Đột nhiên Triệu Tiêu Quân nghĩ đến cái gì, "Anh, em còn có việc, về trước đây."

Trở về văn phòng, Triệu Tiệu Quân cho thư ký tìm ảnh chụp tư liệu của ngày đó, mấy tấm ảnh chụp rõ ràng, toàn bộ đều có Cố Diễm, còn có các tầng cấp cao khác, nhưng vừa nhìn vào là biết Cố Diễm là nhân vật chính vì anh ở vị trí bắt mắt nhất.

Suy nghĩ một lúc lâu, cô ta đăng một trạng thái lên Weibo: 【Cảm ơn đã cổ vũ! 11-11 tôi và đoàn đội sẽ cố gắng hết sức!】

Tải ảnh lên.

Ấn đăng tải.

Khâu Lê cũng vô tình nhìn thấy nội dung của Weibo này, bị dân mạng chụp lại, trở thành hot search trên Weibo.

Nhìn thấy Cố Diễm xuất hiện trên Weibo của Triệu Tiêu Quân, hơn nữa là trước hoạt động 11-11, các cô lại là đối thủ cạnh tranh, trong lòng cô không nói ra được là tư vị gì.

Đây là Triệu Tiêu Quân đang khiêu khích tuyên chiến với cô.

Nhưng cô không thể công khai biểu đạt sự bất mãn của mình, dù sao cố diễm cũng là cổ đông của Phương Quân, nếu như cô "ngang ngược không biết lý lẽ" mà đáp lại, sẽ làm cho người khác chế giễu.

Hơn nữa trước kia cô đã trải qua một trận phong ba trên mạng, cô càng sẽ lý trí hơn.

Say đó Khâu Lê muốn mở họp liền nhanh chóng rời khỏi Weibo.

Sau khi kết thúc cuộc họp, trên đường về nhà, cô lại nghĩ đến cái Weibo này, không biết bây giờ thế nào rồi, không quản được ngón tay của mình cô tìm kiếm Weibo của Triệu Tiêu Quân.

Trông thấy cũng không quá nghiêm trọng, dưới phần bình luận của Weibo Triệu Tiêu Quân chướng khí mù mịt, đều là fans đang mắng lẫn nhau.

Sau đó mới biết Khâu Tây Văn lại mắng Triệu Tiêu Quân.

Sau khi Triệu Tiêu Quân phát Weibo một giờ, Khâu Tây Văn cũng đăng lên một trạng thái:【A, thừa nhận người đàn ông của người khác là thế nào nhỉ?! Có một câu nói thế nào, "lòng Tư Mã Chiêu người qua đường đều biết"!】

Khâu Lê gọi cho Khâu Tây Văn, kích động nói: "Chị, thế nào thế nào."

Khâu Tây Văn: "Hôn hôn gì đó đều là giả, bao lì xì mới có thể biểu hiện sự chân thành của một người, số tiền càng lớn, tình yêu càng đậm."

Khâu Lê: "..., a, đúng rồi, chị, em gọi cho chị là muốn vay tiền."

Khâu Tây Văn trực tiếp treo điện thoại.

Khâu Lê bật cười.

Về đến nhà, Cố Diễm đã nấu cơm xong, đồ ăn cũng đã bày lên bàn ăn.
Khâu Lê thay đồ, nhún nhảy đi tới phòng bếp, thấy anh đang quay về phía bàn ăn chụp ảnh.

"Ông xã, em về rồi."

Cô ôm lấy cổ của anh, thân mật cọ cọ má anh, "Chụp cái gì vậy?"

"Chụp để lưu lại kỉ niệm, ghi chép trong một năm có bao nhiêu ngày anh đi công tác không thể làm cơm cho em ăn, nhân tiện nhìn lại mỗi ngày anh có thể làm được mấy món ăn khác nhau cho em ăn."

Anh vỗ vỗ cô: "Rửa tay ăn cơm."

Khâu Lê rửa tay, ngồi ở bên cạnh anh, "Sao hôm nay anh tan tầm sớm vậy?"

Cố Diễm: "Sau này mỗi ngày đều sẽ cố gắng xử lý công việc sớm một chút, tan tầm sớm, như vậy buổi tối em về nhà thì sẽ có cơm ăn."

Khâu Lê cười, hôn anh một cái, bắt đầu ăn cơm.

Chỉ là khi nhìn thấy mấy đĩa rau ranh, cô không cười được, nhăn mày ở trong lòng sinh ra mấy trăm cái khinh thường.

Cố Diễm chụp một tấm có gò má của cô, cô đang phẫn hận nhai cải xanh, giống như là có ai đã đắc tội cô vậy.

Chụp xong, Cố Diễm đăng nhập Weibo, đăng trạng thái:【 Thực đơn ngày thứ nhất & một đứa trẻ không thích ăn các món ăn.】

Một tấm có các món ăn trên bàn, còn có một tấm chụp gò má của cô.

Nhìn lại một lần, anh cười cười, ấn đăng tải.

Khâu Lê biết đến bài Weibo này cũng là do chị gái Khâu Tây Văn nói với cô:【 Cố Diễm bị ai bỏ thuốc kích thích? Không ngừng mà tú ân ái rồi!】

Khâu Lê:【??】

Khâu Tây Văn: 【Cả ngày em bận bịu làm cái quái gì vậy, cái gì cũng không biết!】

Khâu Lê: 【mặt oan ức】

Khâu Tây Văn:【 Weibo của cậu ta!】

Khâu Lê nhanh chóng đi xem, sau khi xem xong, viền mắt đều đã nóng lên.

Từng chữ từng chữ trên Weibo của anh đều lộ ra một cỗ sủng nịnh, anh đang dùng cách này để thay cô đáp lại Triệu Tiêu Quân.

Chỉ là cô không nghĩ đến, rất nhiều năm sau này, chỉ cần anh có ở nhà, mỗi lần làm cơm tối anh cũng đăng ảnh lên Weibo, mà mỗi một lần đều đăng cùng một tấm ảnh có cô ở đó.

Sau đó, anh đăng mấy nghìn trạng thái trên Weibo, đều có liên quan đến cô.

Ghi chép từng li từng tí cuộc đấu tranh của cô với rau xanh.

...

Khâu Lê nhìn cái Weibo này nhiều lần, càng xem càng thấy hài lòng, phiền muộn mà Weibo Triệu Tiêu Quân mang đến cho cô mấy tiếng trước đều đã sớm tan thành mây khói.

Đột nhiên cô ném di động xuống, nằm trên giường, hai tay che mặt, cuộn chân, hưng phấn mà giậm.

Không phải Cố Diễm bị bỏ thuốc kích thích, mà đó là cô.

Cố Diễm đang tựa vào đầu giường chơi trò chơi, bị cô làm cho giật mình.

Liếc cô một cái: "Em đang làm gì vậy?"

Khâu Lê khoát tay lên trán, nhìn anh cười khúc khích, đột nhiên vươn mình, bò lên trên người anh.

"Ai, đừng nghịch, anh đang thi đấu đây." Anh cùng Dương Soái, đánh nhau với Tưởng Bách Xuyên và Thẩm Nghiên, chính là thời khắc then chốt để quyết định thắng thua.

Khâu Lê cũng mặc kệ, giơ tay của anh lên, chui vào lòng anh, hôn lên môi của anh: "Ông xã." Duỗi đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.

Trong lòng Cố Diễm có một trận bập bềnh.

"Đánh xong ván này."

"Không muốn." Cô vẫn còn đang hôn anh.

Tay cũng không thành thật mà luồn vào bên trong áo sơ mi của anh.

Trước đây lúc cô chơi trò chơi, đột nhiên anh cũng muốn thân mật với cô như vậy, hại cô bị đồng đội mắng té tát.

Cố Diễm không chịu được cô trêu chọc, chuyển di động sang chế độ im lặng đặt ở một bên, giơ tay tắt đèn, vươn mình, đặt cô dưới người anh.

Trong trò chơi, Dương Soái còn đang gọi anh: "Cố Diễm! Cố Diễm! Cậu đang làm gì thế!"

Không có trả lời.

Anh mắng: "Cậu làm cái quái gì mà hãm hại tớ vậy! Mau mau chết đi ra đây!"

Nhưng mà bên kia vẫn yên tĩnh như cũ, không có một chút tiếng vang nào.

Chương 55

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

11-11 kết thúc.

Bất kể B2C hay là B2B Phương Quân đều có thu hoạch tốt.

Nhưng mô hình của Khâu Lê không lạc quan, lượng đơn đặt hàng chỉ hơn hai triệu, mà mô hình của Triệu Tiêu Quân lại đạt đến ba trăm triệu.

Cô còn không bằng một số lẻ của người ta.

Bận rộn đến khuya, bên ngoài trời lại mưa.

Người ở công ty gần như đã về hết, chỉ còn một mình Khâu Lê ngồi trong văn phòng ngẩn người nhìn về phía cửa sổ.

Mưa cuối mùa thu đều rất lạnh lẽo, đèn đường ngoài cửa sổ mờ nhạt, vào đêm mưa có vẻ rất cô độc.

Đột nhiên, cành cây Hoàng Diệp(*) bị mưa làm cho gãy.

Theo gió chập chờn, cuối cùng rơi vào vũng nước trên mặt đất.

Cả đời này, cứ như vậy mà hạ màn rồi.

Cô sợ bản thân mình giống như cành Diệp Tử này, mùa đông vừa đến, không chịu được bất kỳ gió táp mưa sa nào.

Khâu Lê ôm lấy hai tay, xoa xoa cánh tay.

Có chút lạnh.

Cô nhìn đồng hồ trên tay, đã mười một giờ rưỡi, nên trở về nhà thôi.

Khâu Lê xuống lầu.

Đi đến phòng khách lầu một, cô nhìn thấy chiếc xe đang dừng ở cửa đèn sau xe đang sáng.

Cô nhìn bản số xe, là xe của Cố Diễm.

Cô mở ô ra, chạy chậm đi qua.

Sau khi đến gần, cô gõ gõ cửa sổ xe.

Cửa sổ xe hạ xuống, Cố Diễm ngồi ở ghế lái, nhìn cô cười nhẹ: "Lên xe."

Khâu Lê mở cửa xe, gập ô lại, sau khi ngồi xong, trước tiên là hôn anh một cái nhẹ: "Anh đến đây lúc nào vậy?"

"Vẫn luôn ở đây nha." Anh xoa xoa đầu cô.

Khâu Lê hiểu được lời của anh có hai ý nghĩa, là đang an ủi cô chuyện B2B.

Mặc kệ cô nhận được kết quả gì, anh vẫn luôn ở đây.

Cô cười cười, "Tốt hơn em mong đợi, về sau sẽ càng tốt."

Như là nói với anh, cũng là nói với bản thân mình.

Lúc trước mong muốn là một triệu, không nghĩ đến là hai triệu, tuy rằng không bằng một số lẻ của Triệu Tiêu Quân, nhưng ít ra mô hình của cô đã phát triển tốt hơn cô mong muốn.

Cố Diễm hơi hơi gật đầu: "Thị trường nông thôn em còn chưa bắt đầu khai thác, nói không chừng 11-11 năm sau đều có thể vượt qua Phương Quân, hãy tin tưởng chính mình."

Bàn tay anh che ở sau đầu cô, kéo cô về phía mình, dùng sức hôn lên môi cô, "Thứ sáu tuần này chúng ta đi lĩnh chứng đi."

Khâu Lê cong cong khoé miệng, liên tiếp gật đầu.

Mấy ngày nay, Triệu Tiêu Quân vẫn còn đang hưng phấn, khẩu vị ăn uống cũng tăng lên, lượng giao dịch chưa từng tốt như vậy, làm cô ta rất bất ngờ.

Mà cô ta lấy được số liệu, dữ liệu cho thấy Khâu Lê chỉ mới có hai triệu, còn không bằng số lẻ của cô ta.

Khâu Lê gặp khó khăn, cô ta liền có một cảm giác ưu việt không tên.

Buổi trưa thứ sáu, cô ta đến văn phòng tìm Triệu Phương Châu để cùng ăn cơm, Triệu Phương Châu đang xem tài liệu: "Em ngồi đó một lúc, mười phút nữa sẽ xong."

Triệu Tiêu Quân ra hiệu OK với anh ta.

Không có chuyện gì làm, cô ta lấy di dộng ra xem tin tức, cô ta chú ý Weibo của Cố Diễm, mấy phút trước anh vừa đăng dòng trạng thái:【Bắt đầu từ giờ phút này, anh, bất kể là trước kia hay là sau này, tất cả đều là em.】

Một tấm ảnh giấy kết hôn chói mắt bất thình lình xuất hiện trước mắt cô ta.

Làm sao có thể?

Làm sao anh có thể dồn dập lĩnh chứng với Khâu Lê như vậy?

Cổ phần anh nắm giữ của Trung Doãn, số cổ phần nắm giữ đó còn chưa được công chứng trước hôn nhân.

Càng nhìn giấy kết hôn kia, trong lòng cô ta càng quặn đau.

Có chút chịu không nổi, cô ta để tay vào trong miệng cắn.

Lúc Triệu Phương Châu nhìn thấy, trố mắt vài giây rồi ném tài liệu xuống, nhanh chóng chạy đến: "Tiêu Quân, em làm sao vậy?"

Dù cho bình thường Triệu Tiêu Quân có kiên cường đi nữa, giờ phút này cũng nhịn không được, tức khắc nước mắt rơi xuống như mưa.

Triệu Phương Châu nhìn lướt qua màn hình điện thoại của cô ta, vừa lúc cái Weibo của Cố Diễm đập vào mắt, anh ta thở dài lại thở phào nhẹ nhõm, lúc này em gái có thể hoàn toàn hết hi vọng rồi.

Anh ta đưa tay ôm lấy cô ta vào trong lồng ngực, "Khóc đi, khóc được sẽ thoải mái."

Triệu Tiêu Quân giống như một đứa bé ở trong lồng ngực của anh trai, khóc không thành tiếng.

Cô ta thua triệt để như vậy, rồi lại không cam lòng như thế.

Rất nhanh đã đến cuối tháng mười một.

Gió thu bắt đầu thổi, sắc thu tiêu điều.

Trong công viên, tuỳ ý cũng có thể nhìn thấy lá khô ven đường.

Khâu Tây Văn và Khâu Lê đang ngồi ở quán cà phê uống trà chiều, hương hoa trong "mật mã thời gian" cũng không nồng nặc như hương hoa lúc mùa hạ.
Cô hỏi Thu Thu: "Nói một chút cảm nhận làm vợ của mấy ngày nay đi?"

Khâu Lê suy nghĩ một chút: "Không có cảm nhận gì nha."

Ngày tháng vẫn trôi qua như trước kia, chỉ là cô bận rộn hơn lúc trước, mà Cố Diễm lại rảnh rỗi hơn một chút, mỗi ngày cô về nhà đều có thể ăn bữa cơm tối nóng hổi.

Còn cái khác thì giống như không có thay đổi.

Cô vẫn như cũ không thích ăn rau xanh, Cố Diễm vẫn như cũ nghĩ cách làm cho cô ăn.

Có đôi khi cho ăn, hai người có thể ôm hôn đến trên giường.

Cô hỏi Khâu Tây Văn: "Vé máy bay của chị ngày mai là mấy giờ?"

"Ba giờ chiều."

"Em và Cố Diễm sẽ đi đưa chị."

Khâu Tây Văn gật đầu, nâng ly cà phê lên rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào người, vốn dĩ rất ấm nhưng thật ra lại có chút lạnh.

Khâu Lê cắn cắn môi, lấy dũng khí hỏi một câu: "Chị, chị và... Thẩm Nghiên thế nào rồi?"

Cô gửi tin nhắn cho Thẩm Nghiên, Thẩm Nghiên cũng tránh né, cô không thể gặng hỏi, thấy chị gái sắp phải trở về New York, trong lòng cô nóng như lửa đốt.

Im lặng một lúc lâu, Khâu Tây Văn không mặn không nhạt đáp: "Chẳng ra gì."

Mấy tháng nay, Thẩm Nghiên vẫn không liên lạc với cô, nghe nói là anh bận đi công tác.

À.

Còn có thể thế nào đây.

Ngược lại cô phải quay về, sau đó lại về nước thăm người nhà, sẽ không nán lại đây lâu, cũng có thể người nhà sẽ đi New York thăm cô, cô sẽ không bao giờ trở về nữa.

Thành phố này, đã quá làm tổn thương người khác rồi...

Buổi tối.

Khâu Lê nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được, nghĩ đến chuyện của chị gái và Thẩm Nghiên, cô không khỏi thở dài.

Cố Diễm kéo cô vào trong lồng ngực: "Công việc không hài lòng cái gì sao?"

Khâu Lê lắc đầu một cái: "Không phải, ngày mai chị của em phải quay về New York rồi."

Cố Diễm cũng không có phản ứng gì đặc biệt: "Ừ, cũng nên trở về rồi."

Khâu Lê: "... Làm sao một chút đồng tình anh cũng không có chứ!"

Cố Diễm: "Cái này với đồng tình có liên quan gì đâu? Bây giờ không giống như ba mươi năm trước, xuất ngoại rất khó, ngày mai chị ấy đi, nói không chừng tuần sau có công việc ở đây, chị ấy lại bay về đây."

Khâu Lê cũng biết những đạo lý này, nhưng vẫn không nhịn được mà bận tâm, hỏi anh: "Gần đây anh có liên lạc với Thẩm Nghiên không? Đến cùng là anh ấy đang bận cái gì?"

"Không gặp được cũng không có liên lạc, còn có thể bận rộn cái gì ngoài chuyện làm ăn chứ."

Cố Diễm tắt đèn, "Muộn rồi, ngủ đi."

Biết cô đang nặng lòng, lại an ủi cô: "Bọn họ không phải là trẻ con, nếu cảm thấy lẫn nhau thích hợp, Tây Văn đi đến chân trời góc biển, Thẩm Nghiên đều cũng sẽ đuổi theo. Nói câu này có chút không êm tai, nhưng nếu như không có duyên phận, em tác hợp cho bọn họ đến cùng một chỗ, sớm muộn gì cũng sẽ tách ra."

Tuy là nói như vậy, nhưng trong lòng Khâu Lê vẫn có chút buồn.
Ngày mai.

Người đến người đi ở sân bay thủ đô.

Khâu Lê nhìn Khâu Tây Văn, giống như Khâu Tây Văn đang nhìn về phía cửa bên kia, chỉ là lơ đãng một chút, nhưng đột nhiên Khâu Lê cảm thấy trong lòng đau xót, nước mắt lập tức rơi xuống.

Có thể chị đang đợi Thẩm Nghiên.

Càng lúc Khâu Lê càng cảm thấy lòng mình khó chịu.

Lúc Khâu Tây Văn quay đầu lại, nhìn cô bằng ánh mắt ghét bỏ: "Khóc cái gì đây!"

Cô khẽ nhếch cằm với Cố Diễm: "Đồ mít ướt như vậy, sao cậu lại chịu được!"

Cố Diễm: "Không phải lúc còn bé cô ấy cũng mít ướt sao?" Anh lau một chút nước mắt cho Thu Thu.

Khâu Tây Văn: "..."

Thật không chịu nổi, cô cúi đầu xem di động.

Bỗng nhiên di động của Khâu Lê vang lên, mở ra là Khâu Tây Văn chuyển khoản cho cô, là mười nghìn tệ.

Khâu Tây Văn tắt di động:【 Đưa cho em tiền vé máy bay, nhớ chị thì đi thăm chị.】

Khâu Lê: "..."

Đã đến giờ qua cửa an ninh, Khâu Tây Văn vẫy vẫy tay về phía bọn họ, quay người rời đi.

Lúc cô về nước cũng như vậy, không có bất kỳ hành lý nào, đeo mắt kính, mang theo túi tiêu sái đi đến cửa an ninh.

Dường như Khâu Lê có thể cảm giác được bóng lưng của chị gái là bóng lưng cô đơn.

Lên máy bay.

Chỗ ngồi của cô đã bị chiếm, từ xa xa cô có thể thấy một cánh tay đang khoát lên tay vịn.

Đến gần, người kia liền quay đầu.

Trong đôi mắt trắng đen phân biệt được tất cả ấy đều là nỗi khiếp sợ, sau một lúc lâu cũng không lấy lại được tinh thần.

Thẩm Nghiên ra hiệu cho cô: "Ngồi ở bên trong."

Chỗ ngồi bên trong sát với cửa sổ.

Khâu Tây Văn không lại ra vẻ, sắp xếp lại tâm tình đang hỗn loạn, đi qua trước mặt anh, ngồi ngay ngắn, không đợi cô mở miệng hỏi anh cái gì, anh đã xoay người nhìn cô.

Cô đối diện với anh.

Từ trong ánh mắt chăm chú của anh, cô cũng chỉ nhìn thấy được cô.

Anh nói: "Tây Văn, anh sẽ lại theo đuổi em một lần nữa, giống như năm mười sáu tuổi ấy."

Trái tim Khâu Tây Văn bị đánh một đòn mạnh mẽ, một câu nói cũng đủ để gợi lên toàn bộ hồi ức của bọn họ, liên quan đến năm mười sáu tuổi ấy.

Tất cả đều là ngọt ngào.

Cô hoang mang chật vật xoay người, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Có triệu chứng rối loạn nhịp tim.

Giọng nói của anh truyền đến lần thứ hai: "Đến New York anh lại bắt đầu theo đuổi em, nếu em cho phép, anh có thể đuổi theo em đến tám mươi tuổi, chín mươi tuổi cũng được."

Trước mắt Khâu Tây Văn mơ hồ có một tầng nước, không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Máy bay còn chưa cất cánh, nhưng giống như cô thấy được trời xanh biển mây, đẹp không thể tưởng tượng được.

Hai năm qua, thành công trong công việc cũng không giúp cô lấp kín được phần cô đơn này trong lòng, nhất là khi nhìn thấy những quà tặng trong tủ kính mà anh đã từng tặng cho cô.

Nỗi nhớ nhung đâm vào trong xương, rất đau.

Có mấy lần cô chuẩn bị thu dọn hết lễ vật mà anh đã tặng cho cô mang nó ném đi, nhưng đến thùng rác dưới lầu, cô lại không có tiền đồ khiêng đống lễ vật đó về nhà.

Một bên hận một bên mắng anh.

Lúc rảnh rỗi, cô cực kỳ hoài niệm quãng thời gian đó có anh.

Mặc kệ là về nhà lúc nào, đèn trong nhà vẫn sáng, xem như là anh không ở nhà, anh cũng đã sớm dùng điều khiển từ xa mở hết đèn lên.

Ban đêm bất chợt có mưa to gió lớn, cô cũng sẽ không sợ hãi, nghiêng người là có thể chui vào lồng ngực của anh.

Tỉnh lại trong ác mộng, cô có một cái ôm ấm áp để dẹp đi nỗi bất an.

Anh vô cùng lãng mạn, lại cực kỳ thích nói lời âu yếm, anh còn thích ôm cô từ phía sau, mỗi ngày đều kể cho cô một đến hai câu chuyện cười.

Cô thắng kiện, anh sẽ cõng cô đi dạo trên đại lộ thứ năm(**) một vòng.

Sau này, cô mới ý thức được đây là người mà cô muốn đi cùng đến địa lão thiên hoang.

Cũng chỉ có người đàn ông này làm, cô mới muốn.

(**) Đại lộ thứ 5 là một đại lộ lớn ở trung tâm của quận Manhattan ở New York City, tiểu bang New York, Hoa Kỳ. Phần Fifth Avenue qua Midtown Manhattan, đặc biệt là giữa đường 49 và đường 60 có các cửa hàng có uy tín và luôn được xếp vào một trong các đường phố mua sắm đắt nhất trên thế giới. Biệt danh "Phố đắt nhất trên thế giới" thay đổi tùy thuộc vào biến động tiền tệ và điều kiện kinh tế địa phương từ năm này sang năm khác. Đối với năm một số bắt đầu từ giữa những năm 1990, các khu mua sắm giữa Phố 49 và 57 đã được xếp hạng có chi phí thuê mặt bằng bán lẻ đắt nhất thế giới tính trên mỗi foot vuông. Trong 2008., Tạp chí Forbes xếp hạng Fifth Avenue như là đường phố đắt nhất trên thế giới. Một số bất động sản thèm muốn nhất trên Fifth Avenue là những căn hộ penthouse nằm trên đỉnh của tòa nhà

(*)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau