BỞI VÌ VỪA LÚC GẶP ĐƯỢC EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bởi vì vừa lúc gặp được em - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Khâu Lê mở hội nghị xong đã là chín giờ rưỡi.

Vốn lúc trước cô dự định vào đầu tháng chín sẽ xây dựng kế hoạch hoạt động tạm thời, mỗi đoàn đội ở khắp nơi đều sẽ có thể từ chức đi ăn máng khác.

Dung Thâm an ủi cô, người thường đi đến chỗ cao, đó là điều bình thường

Khâu lê cười, nói không có chuyện gì, cô sớm đã chuẩn bị tâm lý.

Kỳ thực trong lòng cô thì không phải như vậy.

Lại nói với Dung Thâm thời gian gặp Tưởng Bách Xuyên vào sáng ngày mai, lúc này mới cúp điện thoại.

Cô nhìn màn hình máy tính ngây người một lúc lâu, cũng không biết mình đang suy nghĩ đến cái gì.

Trong phòng khách.

Cố Diễm đang xem tin tức tài chính kinh tế cuối ngày, anh nhìn đồng hồ trên tay, muốn đứng dậy đi lấy trái cây cho Khâu Lê, lúc này di động liền vang lên.

Dãy số xa lạ.

Anh chần chừ một lúc mới nghe máy, là giọng nói của phụ nữ.

"Cố Diễm, là tôi, Đường Đường." Nói xong, cô khẽ cười, "Trước đây là hàng xóm ở ngõ hẻm, anh còn nhớ không?"

Cố Diễm nghĩ đến, trước đó vài ngày mẹ anh có nhắc qua, cô đã kết hôn và sinh con.

Khách khí nói: "Có nhớ, mẹ của tôi cũng có nhắc đến cô."

Nụ cười trên khoé miệng Đường Đường có chút nhạt, "Lúc tối tôi cũng vừa vặn gặp được dì ở trong sân, số di động của anh là tôi lấy từ dì ấy."

Không muốn nói đến chuyện riêng của mình, cô liền đi thẳng vào đề tài chính, "Vẫn luôn hẹn trước với thư ký của anh, đến bây giờ vẫn chưa thấy trả lời, tôi liền trực tiếp đến quấy rầy anh."

Cố Diễm hỏi cô là chuyện gì.

Đương Đường đơn giản nói mục đích mình gọi đến, nếu không bất đắc dĩ, cô sẽ không như vậy làm người khác khó chịu, còn quấy rầy anh vào buổi tối.

Cố Diễm nghe được là anh làm khách mời của chương trình phỏng vấn kênh tài chính kinh tế, anh có chút do dự.

Anh vẫn luôn bài xích những cuộc phỏng vấn riêng như thế này, bất kể là tạp chí hay là trên truyền hình.

Anh không muốn cuộc sống riêng tư của mình bị đưa ra ngoài ánh sáng nhiều lắm.

Nhưng lần này lại do Đường Đường mời, anh không có từ chối trực tiếp như vậy, mà uyển chuyển nói: "Ngày mai tôi đi làm xem qua lịch sắp xếp công việc rồi sẽ cho cô một câu trả lời chắc chắn, cô thấy có được không?"

Đường Đường liên tục nói được, không có trực tiếp từ chối, vậy thì vẫn còn có hi vọng.

Sau khi kết thúc trò chuyện, vừa vặn Khâu Lê từ trong thư phòng đi ra.

Cố Diễm nghe tiếng quay đầu, thấy cô đang ôm bụng dưới, cau mày, dáng vẻ vô cùng không thoải mái.

"Làm sao vậy?" Anh nhanh chân đi đến.

Khâu Lê uể oải nói: "Bụng trướng đau."

"Có phải là sắp đến kỳ kinh rồi không?" Anh đặt tay lên bụng cô, nhẹ nhàng xoa.

"Ừ, có thể là hai ngày nay."

Cố Diễm ôm lấy cô, ngồi lên ghế salon, trách cứ: "Như vậy mà em còn ăn kem que?"

"Không có, em ăn lúc nào vậy nhỉ?" Khâu Lê phản bác, như thế nào cũng không thừa nhận

Cố Diễm vẫn còn đang xoa bụng dưới cho cô, ngước mắt nhìn cô một cái, "Lại mạnh miệng!" Lúc tan tầm anh ở trong xe hôn cô, trong miệng cô đều là vị ngọt của kem que.

Khâu Lê chép miệng, chột dạ, không lên tiếng.

"Trước tiên em nằm ở đây, anh đi nấu nước gừng cho em." Anh cầm thảm len đắp lên cho cô, sau đó mới đi đến nhà bếp.

Khâu lê lấy thảm len quấn ở trên bụng, cũng đi theo anh đến nhà bếp.

Cố Diễm quay đầu lại: "Sao em lại vào đây? Đi ra ghế salon nằm."

Nói xong, anh bắt đầu rửa gừng.

"Không muốn." Cô ôm lấy eo anh từ phía sau, dán chặt lưng anh.

Cố Diễm mở vòi nước, dòng nước ào ào chảy.

Khâu Lê đưa tay vào bên trong áo sơ mi của anh, khẩy khẩy rốn anh.

Cố Diễm cảm thấy ngưa ngứa, theo bản năng muốn tránh, nhưng cô càng không dừng lại.

Anh cười nói: "Em có phiền hay không?"

Khâu Lê: "Không phiền."

Không hề quấy rầy anh, bắt đầu sờ tới sờ lui cơ bụng rắn chắc của anh, cứng ngắc, đều là bắp thịt.

"Đừng làm rộn." Anh rửa sạch gừng, đi sang bên cạnh mấy bước.

Đồng thời Khâu Lê cũng đi theo anh, anh bắt đầu cắt gừng thành từng miếng, tay của cô đã thành thật hơn nhiều, lấy tay ra khỏi áo sơ mi, hai tay ôm chặt eo anh.

Cố Diễm nhớ đến Đường Đường, nói với cô: "Vừa nãy Đường Đường có gọi cho anh."

"Đường Đường? Chị gái nhỏ?"

"Ừ."

"Chị ấy tìm anh có việc sao?"

"Cô ấy muốn anh làm khách mời cho chương trình của cô ấy."

Khâu Lê suy nghĩ một chút, "Đại khái là gần đây tin tức của Trung Doãn rất nhiều, anh lại là người đứng đầu, kênh của chị ấy muốn tỉ lệ người xem tăng lên một chút."

Cố Diễm: "Khả năng là vậy."

Khâu Lê hỏi: "Vậy anh đồng ý rồi sao?"

"Tạm thời thì chưa, khả năng không đi rất lớn."

Khâu lê cũng biết tính tình của anh, sẽ không để ý kiến của bản thân ảnh hưởng đến quyết định của mình.

Cố Diễm đổ nước vào nồi, bắt đầu nấu canh gừng.

Anh xoay người, kéo thảm len bên hông cô xuống, đặt lên trên bàn kính, rồi ôm cô ngồi lên trên đó.

Hai tay Khâu Lê khoát lên bả vai của anh, duỗi thẳng hai chân, sau đó quấn lấy eo anh, khoá chặt, kéo anh về phía trước, ôm cổ anh muốn hôn.

Một tay Cố Diễm ôm lấy eo cô, một tay để ở sau gáy cô, kịch liệt hôn đáp lại.

Lúc hôn say sưa, bỗng nhiên Khâu Lê "ưm" một tiếng, hai ngón tay cái của anh nhẹ nhàng xoay ở trước ngực cô một vòng, sau đó tất cả âm thanh đều bị Cố Diễm chặn lại.

Khâu Lê bị hôn đến mặt đều đỏ lên, thiếu Oxi.
Cố Diễm buông cô ra, cắn cằm cô một cái: "Không phải anh đã chỉ em cách làm sao để thở rồi sao? Như thế nào lại ngu ngốc như vậy?"

Khâu Lê hừ hừ vài tiếng, liếc mắt nhìn anh một cái.

Cô mặc áo sơ mi trắng của anh, hôn môi một lúc, tất cả các khuy áo đều bị anh mở ra, cô tức giận đánh anh mấy cái.

Cố Diễm cười.

Cúi đầu, đem mặt chôn vào bên trong áo sơ mi của cô.

Ngậm lấy, đầu lưỡi nhẹ nhàng khêu lấy.

Khâu Lê chịu không nổi, mười ngón tay cắm vào trong tóc anh.

Sau một lúc thân mật, Khâu Lê quấn lấy anh, vùi trong lồng ngực anh, nhỏ giọng nói: "Muốn."

Cố Diễm cài lại áo sơ mi cho cô, "Không được, kỳ kinh sắp đến rồi."

Khâu Lê: "Còn hai ba ngày nữa mới đến."

Cô bị anh hôn, thân thể liền trống rỗng, cực kỳ khó chịu.

Muốn được anh lấp đầy.

Cố Diễm hôn khoé môi cô, "Bụng không đau?"

Khâu Lê: "Có chút, nhưng không tính là đau."

Cô ôm lấy cổ anh, dựa vào anh rất gần, cơ hồ là môi dán môi: "Mấy ngày này là kỳ an toàn, có thể."

Kỳ thật Cố Diễm còn muốn hơn cả cô.

Anh vỗ vỗ vai cô, ra hiệu cho cô buông ra.

Từ trước đến nay cô chưa từng không nghe lời, anh nói cái gì cô liền nghe cái đó.

Cố Diễm đẩy quần lót cô ra, để hai chân cô quấn lấy hông anh, Khâu Lê theo phản xạ chống tay lên bàn kính.

Độ cao của bàn kính vừa vặn, hai tay anh nắm chặt lấy eo cô, đưa người cô hơi nâng lên.

Dùng sức tiến vào.

Không thể tránh khỏi có chút đau, Khâu Lê kêu đau một tiếng, nhưng cảm thấy thân thể rất phong phú.

Ban đêm rất yên tĩnh.

Có thể nghe rõ được tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ, một cơn gió bất chợt thổi qua, nước mưa nghiêng nghiêng, vỗ vào cửa sổ thuỷ tinh, lộp bộp lộp bộp.

Trong phòng.

Tiếng thở dốc nặng nề của anh kết hợp với tiếng ưm thẹn thùng của cô, đều bị tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ nuốt hết.

Nước gừng trên bếp ga cũng bắt đầu sôi, ùng ục cuồn cuộn sôi trào, không khí nóng đập vào nồi kêu binh linh bàng lang.

Giống như bọn họ không nghe được bất cứ cái gì, trong mắt chỉ có lẫn nhau.

Ngoài cửa sổ mưa vẫn còn to.

Bọn họ vẫn đang tiếp tục vong tình yêu nhau.

Ngày hôm sau.

Cả người Khâu Lê đều đau nhức, những vẫn phải cứng rắn rời giường, mười giờ cùng Dung Thâm đi gặp Tưởng Bách Xuyên.

Lúc cô dậy, Cố Diễm đã sớm rời giường, đang ở phòng bếp làm bữa sáng.

Cố Diễm chuẩn bị bữa sáng đơn giản, nhìn đồng hồ, mới bảy giờ rưỡi, không vội vã gọi Thu Thu rời giường, muốn cho cô ngủ thêm một lát.

Theo thói quen lấy di động ra xem tin tức.

Như dự đoán, họp báo trò chơi của Trung Doãn bị đặt ở nơi đầu sóng ngọn gió.

Cư dân mạng cùng truyền thông lên tiếng phê phán, bây giờ lại kéo người lớn tuổi và người trẻ tuổi vào trò chơi điện tử. Bọn họ lên tiếng phê phán Trung Doãn làm dáng, không cân nhắc thân thể của người lớn tuổi, đồng thời trò chơi miễn phí sẽ hại một số người chưa thành niên.

Bởi vì người chưa thành niên không có tiền nạp vào trò chơi, còn có thể hạn chế chơi, bây giờ tạo ra một trò chơi miễn phí, chẳng phải bọn họ cung cấp cho mê muội nền tảng.

Dù sao trò chơi mà Trung Doãn phát minh ra không có trò chơi nào mà không làm cho người ta nghiện.

Ngoài sáng được tán dương nhưng trong tối lại bị tổn hại. (câu gốc là minh bao ám tổn)

Cố Diễm biết, rất nhiều người gọi là cư dân mạng hay là người bên truyền thông, cũng đều là người của đối thủ cạnh tranh sắm vai, bọn họ mượn cơ hội này để đạp Trung Doãn xuống.

Cố Diễm gọi cho Miêu Thanh, bên kia rất nhanh đã bắt máy, nghe tiếng, giống như là đang trên đường đến công ty, tiếng ô tô vang lên không ngừng.

Ngữ khí của Miêu Thanh vẫn lạnh nhạt: "Lãnh đạo có gì phân phó?"

Cố Diễm: "Xem tin tức chưa?"

Miêu Thanh: "Xem rồi."

Cố Diễm: "Ngày hôm nay sẽ đáp lại sao?"

Miêu Thanh: "Đợi tin tức lên men hai ngày, bây giờ chưa có đủ nóng."

Cố Diễm: "..."

Dặn dò cô: "Cậu làm sao cho đúng mực, đừng để mất nhiều hơn được."

Lần đầu tiên, Miêu Thanh không có lạnh lùng trào phúng anh.

Mà là "ừ" một tiếng.

Dừng lại, cô nói: "Tớ muốn thương lượng với cậu chuyện này."

Cố Diễm: "Nói."

Miêu Thanh: "Có thể sau khi chính thức thông báo, để Dương Soái về cho tớ quản được không?"

Cố Diễm: "..."

Dương Soái là CTO của tập đoàn, ngoại trừ anh, Dương Soái chính là Nhị đương gia của tập đoàn bọn họ.

Anh cười: "Ngày thường không phải Dương Soái cũng nghe theo chỉ đạo của cậu sao?"

Miêu Thanh: "Cái này không giống, bây giờ cậu ta nghe tớ chỉ đạo hoàn toàn là vì khoản trò chơi này, tớ muốn sau này tất cả mọi thứ cậu ta phải nghe theo tớ."

Cố Diễm: "..."

Sau đó anh lại nghĩ đến cái gì.

"Được thôi, để tớ nói với cậu ta một tiếng."

Sau đó Dương Soái cũng biết mình bị Miêu Thanh quản, suýt chút nữa bị sặc chết, "Dựa vào cái gì? Tớ là một đại cổ đông dựa vào cái gì lại nghe theo một tổng giám đốc chấp hành công ty trò chơi? Còn nữa, xem như tớ không phải là cổ đông của công ty, tớ cũng lệ thuộc vào tập đoàn, không cho cô ấy quản đâu!"

Cố Diễm: "Ở đâu ra nhiều cái dựa vào cái gì như vậy? Ít nói lại, làm nhiều việc, nghe chỉ thị, cần phải tuân theo."

Sau đó anh liền cúp điện thoại.

Khâu Lê cùng Cố Diễm ăn xong liền vội vã rời khỏi nhà, bận bịu việc của mỗi người.

Buổi trưa.

Ở sân bay thủ đô.

Khâu Tây Văn vừa xuống máy bay, liền gửi tin nhắn cho Khâu Lê: 【đến chưa?】

Khâu Lê không trả lời lại.

Chắc là ngoài sảnh quá ồn, Thu Thu không nghe thấy, Khâu Tây Văn tắt di động, tiếp tục đi về phía trước.

Người đến người đi huyên náo không ngớt ở trong sảnh.

Mặc dù cách nhiều người như vậy, cô liếc mắt liền thấy được người đàn ông kia.

Anh đeo kính đen, hai tay để trong túi quần, đứng trong dòng người, cực kỳ dễ thấy.

Khâu Tây Văn không nhìn thấy đôi mắt bên trong kính đen có tâm tình gì, nhưng cô biết là anh đang nhìn cô.

Cô mắng thầm Thu Thu trong lòng một cái, ngẫm xem lúc trở về làm thế nào để trừng trị cô.

Cô điều chỉnh lại cảm xúc thật tốt, cất bước đi về phía trước.

Một bộ dáng điềm nhiên như mây gió.

Thẩm Nghiên đứng ở nơi đó, cũng không chào đón.

Bọn họ đều hiểu rõ lẫn nhau.

Anh đến đón cô, cô sẽ không có một chút cảm động, càng sẽ không phản ứng với anh.

Khoảng cách của hai người càng ngày càng gần.

Khâu Tây Văn cảm thấy nhịp tim của mình giống như đã đập nhanh một nhịp, nhưng có lẽ đó là chậm.

Ai biết được.

Lúc này, không biết từ nơi nào bỗng nhiên có mấy đứa trẻ chạy ra, mười mấy tuổi, ôm lấy đùi cô, "Mẹ nuôi Tây Văn, chúng con nhớ mẹ muốn chết."

"Rất nhớ mẹ đó nha."

Vẻ mặt Khâu Tây Văn ngây ngốc: "..."

Hai đứa bé mỗi đứa ôm một chân cô, cô không có cách nào nhúc nhích, trước mặt cô còn có một cô bé nhỏ, khoảng chừng bảy tám tuổi.

Giơ cái bảng nhỏ xinh đẹp, trên đó viết:【 chào mừng mẹ nuôi về nhà.】

Sau đó có một giọng nói non nớt: "Mẹ nuôi, mẹ thật xinh đẹp, hoa này tặng cho mẹ."

Khâu Tây Văn cúi đầu, một tiểu nha đầu ba bốn tuổi, ngốc nghếch dễ thương, khuôn mặt nhỏ tròn tròn trắng trẻo, trong tay còn cầm một bó hoa hồng.

Bộ dáng này, rất giống với Thu Thu khi còn bé.

Cô không nghĩ đến Thẩm Nghiên sẽ dùng đến chiêu này, biết cô sẽ không phản ứng với anh, cũng sẽ không ngồi lên xe anh về nhà, anh liền tìm đến mấy đứa nhỏ nhà bạn bè để chặn đường cô.

Chương 47

"Mẹ nuôi." Bé gái mềm mại gọi Khâu Tây Văn một tiếng.

Mấy đứa trẻ khác cũng đồng thời gọi mẹ nuôi, nhanh nhận lấy hoa.

Mọi người xung quanh ai cũng nhìn cô.

Khâu Tây Văn híp mắt, khom lưng, ôn hoà nhìn bé gái cười cười, nhận bó hoa trong tay bé, lại hôn gương mặt của bé gái: "Cảm ơn bảo bối."

Bé gái duỗi tay: "Mẹ nuôi, ôm."

Khâu Tây Văn: "..."

Những đứa trẻ này đều đã sớm được đào tạo rồi sao?

Bé gái nghiêng đầu, chớp chớp hàng mi dài, bàn tay nhỏ vẫy vẫy ở không trung: "Mẹ nuôi, ôm."

Bé gái đáng yêu, lại ngây thơ, là ai cũng sẽ không có cách nào từ chối.

Khâu Tây Văn hoàn toàn đầu hàng, bé gái khác tinh mắt nhanh tay ôm lấy đùi cô, nhanh chóng nhận lấy bó hoa: "Mẹ nuôi, con giúp mẹ cầm hoa, mẹ ôm em gái nhỏ đi."

Cô ôm lấy bé gái tròn trịa, bé gái ghé vào mặt cô hôn một cái, "Mẹ nuôi, mẹ thật là xinh đẹp, con rất thích người."

Khâu Tây Văn: "..."

Cô cười cười, "Dì cũng thích con."

Ánh mắt bé gái bướng bỉnh, sửa lại cho đúng: "Không phải là dì, mà là mẹ nuôi."

Khâu Tây Văn: "..."

Khả năng tranh luận của cô, không nghĩ đến sẽ thua trên người một bé gái nhỏ.

Thẩm Nghiên nhìn Khâu Tây Văn, khoé miệng cong cong.

Lúc hai người sóng vai đi, Khâu Tây Văn không có cảm xúc gì mà hung dữ trừng mắt nhìn anh một cái.

Thẩm Nghiên cũng không để ý, vẫn tiếp tục cười.

Khâu Tây Văn ôm trong ngực một đứa bé, bên cạnh có ba bé gái ôm lấy chân cô, nắm lấy vạt áo sơ mi của cô, lẽo đẽo đi theo Khâu Tây Văn.

Chợt có một bé gái quay đầu lại nói với Thẩm Nghiên: "Cha nuôi, đi thôi, chúng ta về nhà!"

Thẩm Nghiên cười: "Đến đây."

Cất bước, đi theo sau.

Đến bãi đậu xe.

Tài xế rất nhanh xuống xe mở cửa ra, ông biết Khâu Tây Văn, còn gật đầu với cô một cái.

Khâu Tây Văn nói một tiếng chào chú, liền bắt đầu sắp xếp chỗ ngồi cho mấy đứa trẻ.

Bên cạnh xe thương vụ còn có một vệ sĩ đang đứng, không phải của Thẩm Nghiên, cô thấy người đó rất lạ mặt.

Chắc là vệ sĩ của nhà đứa bé nào đó, cũng không quan tâm nhiều.

Cô đặt bé gái cô ôm trong ngực ở chỗ ngồi hàng thứ hai, vệ sĩ thấy thế, trực tiếp đi đến, anh ta nói để anh ta ôm bé, bởi vì cô bé này ngồi xe không thành thật, có thể bò đến ghế lái bên kia, ảnh hưởng đến tài xế lái xe.

Bé gái cũng ngoan ngoãn đưa tay cho vệ sĩ ôm.

Mấy đứa bé khác cũng đã ngồi lên xe.

Khâu Tây Văn thắt dây an toàn cho từng bé.

Thẩm Nghiên đứng ở một bên, chăm chú nhìn cô đang kiên nhẫn thắt dây an toàn cho bọn nhỏ.

Nháy mắt, anh tưởng tượng, nếu như anh và cô có con, cô sẽ ôn nhu như thế nào?

Khâu Tây Văn đóng hết cửa ở phía sau lại, nói với tài xế: "Chú ơi, chú ngồi ở phía sau đi ạ, để cháu lái xe cho."

Tài xế giật mình, lại gật đầu liên tục, nói được.

Ông nghĩ, cô lái xe, Thẩm Nghiên ngồi ở ghế phụ, rất tốt.

Rất phối hợp ngồi ở phía sau.

Thẩm Nghiên đứng ở bên xe khác, khoé môi không khỏi cong cong, đến cùng cô cũng là mềm lòng.

Bởi vì trong lòng có anh.

Khâu Tây Văn đã ngồi ở ghế lái, đóng cửa lại.

Thẩm Nghiên cũng cất bước đi về phía ghế phụ, mới vừa chạm đến tay cầm, liền "cạch" một tiếng, cửa đã bị khoá, anh kéo một hồi, cũng không ra được.

Khâu Tây Văn khởi động xe, lại nhấn vài tiếng còi.

Theo bản năng Thẩm Nghiên lùi về sau hai bước.

Đạp ga một cái, ô tô chạy đi, chỉ để lại một làn khói.

Thẩm Nghiên không biết vẻ mặt lúc bây giờ của những người trong xe là gì, nhất định sẽ không tránh khỏi việc cười trên nỗi đau của người khác, cũng chắc chắn sẽ không xin tha cho anh.

Bởi vì bọn họ đều sợ tính xấu này của Khâu Tây Văn.

Mặt của Thẩm Nghiên sắp cứng ngắc lại.

Trong lòng giống như bị nhét đầy cây bông, ngăn đến mức gió thổi không lọt.

Nhìn chiếc xe đang biết mất trong làn xe, anh xoa xoa ngực, anh cảm thấy cô vẫn rất phối hợp, không đúng chỗ nào, thì ra đã tính toán trước, bỏ anh ở lại sân bay.

Anh gửi một tin nhắn cho Thu Thu: 【đến đón anh đi!】

Khâu Lê: 【không phải anh đi đón chị của em sao?】

Thẩm Nghiên: 【ừ, cô ấy lái xe đi rồi, còn anh thì bị bỏ lại ở sân bay.】

Khâu Lê: 【ha ha ha.】

Lại nhanh chóng gửi đến một tin: 【chào bạn, hiện tại tôi có việc không có ở đây, một lát sau sẽ liên hệ lại cho bạn.】

Thẩm Nghiên:【...】

Khâu Lê cùng Tưởng Bách Xuyên nói xong chuyện công việc liền thuận tiện ăn bữa trưa, cô cũng đem suy nghĩ có chút không thành thục của mình nói cho Tưởng Bách Xuyên và Dung Thâm nghe.
Vốn cô cho rằng bọn họ sẽ cảm thấy cô rất ấu trĩ, kết quả bọn họ lại trăm miệng một lời mà đồng ý, nói đây là đường ra duy nhất của công ty.

Khoảng thời gian này cô đều phải ở lại Bắc Kinh, trước hết cô phải chỉnh hợp các phân trạm và đoàn đội, lại thành lập một đoàn đội nghiệp vụ mới, khai thác thị trường nông thôn.

Dung Thâm nói: "Thành lập đoàn đội nông thôn, tôi có chút kinh nghiệm, di dộng mới của Phương Vinh chúng tôi, đều có phân phối trong các thôn, có thể nhờ bọn họ giúp đỡ giới thiệu một ít nơi có nhân viên nghiệp vụ có kinh nghiệm."

Tưởng Bách Xuyên đồng ý: "Quản lý quyền sỡ hữu hoá cần phải tìm một người đáng tin cậy, năng lực là thứ yếu, nhưng kiến thức nghiệp vụ cơ bản và ý thức trách nhiệm đều cần phải có."

Nói xong chuyện công việc, Tưởng Bách Xuyên hỏi cô: "Cố Diễm đang làm cái gì?"

Khâu Lê lắc đầu: "Không biết, em chưa bao giờ hỏi anh ấy chuyện công việc."

Lại hỏi: "Làm sao vậy?"

Tưởng Bách Xuyên: "Bắt đầu từ hôm qua, trên mạng đều là tin tức tiêu cực về trò chơi của công ty bọn họ. Tin tức này, cậu ta không dự định sẽ xử lý sao?"

Khâu Lê: "Xem chừng là có ý tưởng khác đi, những cái này đều là Miêu Thanh phụ trách."

Tưởng Bách Xuyên đăm chiêu gật đầu, "Tối em về nói với cậu ta một tiếng, nếu cậu ta không muốn đáp lại, thì anh sẽ đáp lại."

Khâu Lê: "???"

Người anh em nối khố này, thật là cấp lực.

Đột nhiên cũng muốn có một người bạn thân như vậy, thay cô che mưa chắn gió.

Kết quả Tưởng Bách Xuyên nói: "Vợ của anh đều bị liên luỵ, từ tối hôm qua Weibo đã bị vây hãm."

Khâu Lê: "..."

Lúc này mới nhớ đến, vợ của anh Tô Dương là người phát ngôn của "phụ tử liên minh".

Cô trả lời, nói lúc trở về sẽ nói với Cố Diễm.

Lại nghĩ đến Tô Dương là nhà nhiếp ảnh có danh tiếng trong nước, cô chớp chớp mắt, suy nghĩ một lát rồi nói với Tưởng Bách Xuyên: "Giúp em hẹn trước vợ anh một ngày nào đó đi."

Tưởng Bách Xuyên ngước mắt: "Công ty của em cũng muốn mời cô ấy làm đại diện?"

Khâu Lê lắc đầu: "Không phải, em tìm chị ấy để chụp ảnh."

Chụp ảnh cưới.

Tưởng Bách Xuyên: "Cô ấy chưa bao giờ giúp người khác chụp ảnh cưới."

Khâu lê cười: "Anh còn có chuyện bất bình sao? Mặc kệ, dù sao cứ giúp em hẹn trước là được, cuối thu em muốn chụp một bộ, đến ngõ hẻm ở Thượng Hải chụp."

Cô khẽ nhếch cằm: "Nơi mà anh đã sống lúc nhỏ, anh sẽ không quên chứ?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Thấy được Thu Thu cười không có ý tốt, hỏi: "Em muốn làm gì?"

Khâu Lê tỏ vẻ không hiểu, "Không có làm sao, chỉ là muốn đi ngõ hẻm tìm lại hồi ức lúc nhỏ, không phải bây giờ đều đang thịnh hành cái nhớ lại thời thơ ấu sao."

Cô cười hì hì hỏi anh: "Có muốn đi cùng với em không, trở về nhớ lại thời thơ ấu?"

Cố ý nhấn mạnh thêm hai chữ nhớ lại.

Tưởng Bách Xuyên mím môi, "Không cần."

Dung Thâm ngồi ở bên cạnh, cũng không chen lời vào, yên lặng dùng bữa.

Khâu Lê truy cứu hỏi: "Cuối cùng là anh có giúp em hẹn chị ấy không?"

Sắc mặt Tưởng Bách Xuyên căng thẳng, lạnh lùng nhìn cô một cái, không lên tiếng.

Khâu Lê vẫn tiếp tục cười, nếu như không phải có Dung Thâm ở đây, cô đã sớm cười nghiêng ngả, hiện tại chỉ có thể nhịn cười. Thấy Tưởng Bách Xuyên không trả lời, cô hắng giọng, uy hiếp nói, "Nếu như anh thấy khó khăn, không giúp em hẹn cũng được."

Sau đó gằn từng chữ: "Vậy em sẽ đi đến phòng làm việc của chị Tô Dương, tâm sự với chị ấy chuyện ấu thơ, lại thuận tiện nói cho chị ấy biết, lúc còn bé anh mặc..."

Tưởng Bách Xuyên ngắt lời cô: "Buổi tối về nhà anh sẽ hẹn cô ấy giúp em."

Nói xong, tức giận lấy đũa gõ đầu cô mấy cái.

Khâu Lê nằm nhoài lên bàn cười ha ha.

Dung Thâm có chút mơ hồ, biết bọn họ là bạn chơi từ nhỏ, hiện tại nhìn bọn họ chọc ghẹo lẫn nhau, rất hâm mộ.

Không giống anh, từ nhỏ đều chơi một mình.

Anh thuận miệng hỏi Thu Thu: "Lúc còn bé Tưởng tổng mặc cái gì, mà cô lại cười thành như vậy?"

Khâu Lê ngồi dậy, xoa nước mắt, trên khoé miệng đều là ý cười, lại không thể nói thật với Dung Thâm, liền nói bừa một câu: "À, lúc còn nhỏ anh ấy mặc quần áo của người lớn, chơi rất vui."

Nhưng mà không phải.

Lúc cô nghiêng đầu nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên, Tưởng Bách Xuyên liếc cô một cái, cô cũng dùng lại một ánh mắt khiêu khích, sau đó vui vẻ cúi đầu ăn cơm.

Mùa thu này, cô có thể được chụp ảnh cưới với Cố Diễm rồi.

Ngẫm lại cả người đều lâng lâng như bong bóng bay.

Lúc xế chiều Khâu Lê đi về công ty một chuyến, mấy ngày nay không đến công ty, còn rất nhiều tư liệu phải xử lý, lúc làm xong, đã hơn bảy giờ.

Lúc hơn ba giờ chiều Cố Diễm gọi điện thoại cho cô, nói với cô hôm nay anh về nhà sớm, còn hỏi cô tối nay muốn ăn gì, thời gian khác cũng không quấy rầy cô.

Cô lười biếng duỗi người, đóng máy tính về nhà.

Lúc sắp về đến nhà, di động cô vang lên, là Cố Diễm gọi đến, đã quẹo vào tiểu khu, lại còn đang lái xe, cô cũng không nhận máy.

Cố Diễm thở dài, tắt di động.

Chuông cửa vẫn còn vang lên, ngoài cửa chính là Khâu Tây Văn.

Anh đoán được Khâu Tây Văn đến đây là tìm Thu Thu tính sổ, gọi cho Thu Thu, nhưng cô không nhận máy.

Không có cách nào, anh không thể làm gì khác hơn là mở cửa.

Khâu Tây Văn khoanh tay, lạnh nhạt nhìn anh: "A, có phải là đã lén lút thông báo rồi hả? Tôi cũng không tin hôm nay con bé không trở về!"

Cố Diễm nghiêng người sang một bên, ra hiệu cho cô đi vào.

Khâu Tây Văn vung vung tay: "Không vào, tôi sẽ đứng ở cửa đợi con bé."

Cố Diễm: "... Chuyện công ty của cô ấy rất nhiều, không biết lúc nào mới trở về, đi vào ngồi một chút đi."

Khâu Tây Văn tựa vào cửa nhà Thu Thu, không có ý định đi vào.

Cố Diễm đành phải thôi, làm như không có chuyện gì xảy ra: "Chị tìm cô ấy có việc gì sao?"

Khâu Tây Văn cười: "Liên hệ cảm tình."

Im lặng vài giây, Cố Diễm nói: "Là tôi nói cho Thẩm Nghiên biết, trưa nay cô trở về."

Khâu Tây Văn híp mắt lại, "Cậu thật đúng là tự bênh vực người mình, đức hạnh của con bé là gì, không phải là tôi rõ ràng hơn cậu sao?"

Cố Diễm: "..."

Lúc này, thang máy bên kia có động tĩnh, cửa mở ra.

Khâu Lê đi ra, lúc ngẩng đầu, liền thấy trên hành lang, hai người đang không tiếng động mà giằng co.

Xong đời.

Có điều có Cố Diễm ở đây, cô cũng không cần sợ.

Cố Diễm đã thấy cô, cất bước đi về phía cô.

Cô chạy như một làn khói đến lồng ngực của anh, nhỏ giọng nói: "Cứu cứu em."

"Không sao." Anh xoay người, cô liền trốn ở phía sau anh, hai tay bắt lấy áo sơ mi của anh.

Khâu Tây Văn nhìn thấy hình ảnh này, có chút hoảng hốt.

Chuyện ngày xưa lại tái hiện.

Lúc còn bé Thu Thu cũng như vậy, ở bên ngoài gây hoạ, về đến nhà còn chọc cô, cô tức giận đến mức không thể nhìn được nữa, lúc muốn thu thập cô, cô đều gào khóc thảm thiết chạy sang nhà Cố Diễm.

Cũng giống như bây giờ, trốn ở phía sau Cố Diễm, thỉnh thoảng lại lộ ra nửa đầu, khiêu khích nhếch cằm, bộ dáng như không biết hối cải, làm cho người muốn kéo lại đây đánh cho một trận.

Giọng nói của Khâu Tây Văn vẫn ôn hoà, "Thu Thu, em đến đây."

"Em không đến." Cô vẫn luôn đứng ở phía sau Cố Diễm, cả người đều dán vào người Cố Diễm.

Cố Diễm che chở cho Thu Thu đi đến cửa, xoay người, nhìn về phía Khâu Tây Văn.

Thu Thu ôm eo anh thật chặt.

Anh vỗ vỗ lưng Thu Thu: "Về nhà trước đi, anh đi với chị của em uống một ly cà phê."

Thu Thu nhanh chóng đẩy cửa chui vào nhà, rầm một tiếng, cửa đóng lại.

Cuối cùng cũng an toàn.

Khâu Tây Văn chỉ chỉ vào cửa nhà anh: "Phòng máy của Trung Doãn của các người tôi không thể đập được, nhưng cái cửa này, có lẽ một ngày nào đó tôi cũng sẽ đập nó."

Cố Diễm: "..."

Nói với cô: "Đi thôi, xuống lầu uống một ly cà phê cho bớt giận."

Chương 48

Cố Diễm và Khâu Tây Văn đi đến quán cà phê ở phía đông tiểu khu.

Gọi cà phê xong, Khâu Tây Văn ngả người tựa vào ghế sô pha, có chút uể oải, trong lòng lại mệt.

Cũng không phản ứng Cố Diễm.

Cố Diễm hỏi cô: "Chị với Thẩm Nghiên thế nào rồi?"

Khâu Tây Văn: "Có thể nói đề tài nào có dinh dưỡng hơn được không?"

Rõ ràng một chữ cũng không muốn nói.

Cố Diễm khuyên cô: "Đều đã lớn như vậy rồi, còn phải dằn vặt cái gì? Còn nghĩ rằng mình chỉ mới mười bảy mười tám tuổi sao?"

Khâu Tây Văn cau mày, bất mãn nói: "Cái gì gọi là "đều lớn như vậy"? Tôi rất già sao?"

Cố Diễm không nói gì, nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ, vấn đề này có rất nhiều bẫy, anh vẫn nên yên lặng thì hơn.

Trong lúc nhất thời hai người cũng không nói gì, bầu không khí có chút trầm mặc.

Cố Diễm nghĩ đến chuyện của công ty trò chơi, hiện tại cũng không biết nên kết thúc việc này như thế nào.

Tiếng chinh phạt một mảnh.

Mà Miêu Thanh vẫn còn đang kéo dài, một hai phải để ngày mai mới chính thức đáp lại.

Cà phê được mang lên.

Khâu Tây Văn nhẹ nhàng khuấy ly cà phê, mùi thơm nồng nặc cay đắng xông vào mũi.

Trước đây cô không thích uống cà phê, sau đó Thẩm Nghiên thích cái này, cuối cùng cũng thành thói quen của em.

Hồi ức trở về như con dao hai lưỡi, có ngọt ngào, nhưng đồng thời cũng mang đến cho chính mình thương tích đầy người.

Sau khi từ sân bay về nhà, cô nghĩ sẽ không để ý đến Thẩm Nghiên.

Không đợi anh, cũng không có nhận điện thoại của anh.

Sau đó Thẩm Nghiên cũng không có liên lạc lại cho cô.

Vừa nãy Cố Diễm còn nói với cô, còn nghĩ rằng mình còn mười bảy mười tám tuổi sao.

Kỳ thật đàn ông không hiểu được, mặc kệ phụ nữ đã bao nhiêu tuổi, đều hi vọng đối phương mang mình trở thành một cô gái nhỏ mười bảy mười tám tuổi để cưng chiều.

Tuỳ ý cô vô pháp vô thiên, kiêu căng thô bạo.

Không phải như vậy, lấy đâu ra trái tim thiếu nữ mà nói?

Có thể đàn ông đều không hiểu.

Thời gian lâu dài, cảm giác mới mẻ đều sẽ qua đi.

Anh ấy chán ghét, mệt mỏi, nhưng không vứt bỏ bạn, đó mới chính là ân huệ lớn nhất của bạn.

Sau đó, Cố Diễm hỏi cô: "Cuối cùng là chị đang suy nghĩ cái gì?"

Anh lại bổ sung: "Cái tôi nói chính là chị và Thẩm Nghiên?"

Khâu Tây Văn: "Không biết."

Nhớ anh.

Lại không muốn tha thứ cho anh.

Cố diễm nói: "Hi vọng lúc các người 70, 80 tuổi, cũng sẽ còn có sức lực để hành hạ nhau như thế."

Khâu Tây Văn cười cười, không lên tiếng.

Cô uống cà phê một ngụm cà phê, đứng lên nói: "Tôi về nhà còn chút việc phải xử lý."

Bên này trời tối, bên kia New York lại bắt đầu một ngày mới.

Khâu Lê vùi trong sô pha nhìn trần nhà ngẩn người.

Nghĩ đến rất nhiều.

Nghĩ đến công ty của cô, chạy đến phía đường cùng, lập tức liền gặp trở ngại.

Tuy rằng phải bắt đầu khai thác thị trường mới, nhưng ai biết con đường phía trước là cái dạng gì.

Thấp thỏm, lại sợ hãi.

Nhưng phải tiếp tục đi về phía trước, bởi vì đã không có đường lui.

Sau đó lại nghĩ đến lúc còn bé, ở ngõ hẻm.

Cố Diễm, Thẩm Nghiên, chị gái, Tra Nhị, Đường Đường, còn có rất nhiều người.

Lúc đó nhịp điệu cuộc sống không nhanh như vậy, rất ít người dùng di động, máy tính lại càng khó thấy.

Ngày tháng lúc ấy là những ngày đơn giản, thuần tuý.

Một cái kéo tay liền nghĩ đến cả đời.

Nghĩ nghĩ, đột nhiên cô nhớ đến, ngày hôm nay vẫn chưa hỏi tra nhị, bộ phim truyền hình kia tiến triển thế nào rồi.

Cô cũng trở thành một người nhiều chuyện.

Nhanh chóng gọi cho Tra Nhị, đầu bên kia rất yên tĩnh.

"Mấy ngày nay có chuyện gì hả, sao ngày nào cũng gọi điện cho anh thế?" Mạc Viễn Đông thả chuột ra, xoa xoa ấn đường, một khi không làm việc, anh đều uể oải đến không thể tả được, trong lòng lại càng sâu.

Khâu Lê cười: "Đương nhiên là tò mò phim truyền hình rồi, anh lại không nói cho em biết tên bộ phim là gì!"

Mạc Viễn Đông tựa lưng vào ghế: "Đêm nay nữ chính phải làm ca đêm, không có gặp được nam chính, mấy tập trước đều là phần của vai phụ."

Khâu lê vui vẻ, "Tra Nhị, có phải anh đã trao đổi linh hồn với nữ chính rồi không, làm sao lại trùng hợp được thế nhỉ?"

Mạc Viễn Đông: "..."

Khâu Lê vô cùng thần bí, giọng nói cũng nhỏ đi một chút: "Chao ôi, anh nói thật với em đi, không phải anh chính là nam chính chứ? Hả?"

Cô càng nghĩ càng thấy có chỗ không đúng, với tính cách của Mạc Viễn Đông, đối với chuyện yêu đương, thời gian còn không có, lấy đâu ra nhàn hạ thoải mái mà theo dõi phim truyền hình cẩu huyết."

Chỉ có một khả năng, việc này xảy ra ở trên người anh.

Mạc Viễn Đông giật mình: "Đừng đoán mò!"
Khâu Lê: "Phủ nhận chính là có vấn đề. Nhanh chóng khai báo tình hình. Nhà nước yêu cầu!"

Mạc Viễn Đông: "Đừng làm rộn! Anh vẫn còn ở công ty, em không có chuyện gì nói, anh treo máy trước đây."

Khâu Lê không cho: "Anh dám!"

Mạc Viễn Đông thở dài trong lòng, "Có việc gì thì em nói nhanh đi."

Khâu Lê hiểu ý nói: "Anh, anh nói cho em biết một chút, có một số chuyện buồn để trong lòng lâu dài sẽ dễ dàng tạo thành vết thương, anh nói ra, chúng ta sẽ tích cực đối mặt giải quyết, có đúng không? Anh xem trước đây em thầm mến Cố Diễm, gian nan trải qua ba năm như vậy, cuối cùng cũng có thể vất vả chạy ra, cái này cũng không quá sức với anh đâu, lúc đó không có những cuốn Súp Gà Cho Tâm Hồn kia, nói không chừng em đã bị trầm cảm.

Chicken Soup for the Soul là một công ty truyền thông tự giúp đỡ và tiêu dùng có trụ sở tại Cos Cob, Connecticut. Nó được biết đến với loạt sách Chicken Soup for the Soul. Cuốn sách đầu tiên, giống như hầu hết các tựa sách tiếp theo trong bộ, bao gồm những câu chuyện có thật đầy cảm hứng về cuộc sống của người thường.(Theo Wikipedia)

Trong lòng Mạc Viễn Đông có chút buông lỏng, nhưng vẫn không nói ra được.

Khâu Lê tiếp tục: "Nghe nói trước khi người đàn ông trở nên cặn bã, là bởi vì bị một người phụ nữ hung hăng làm cho tổn thương, cũng sẽ không bao giờ tin tưởng vào tình yêu nữa, sẽ không nghe theo trái tim."

Cô nuốt nước miếng, chính mình cũng có chút căng thẳng, "Anh, có phải là anh bị chị nữ chính đó... làm cho tổn thương rồi không?"

Hiện tại nữ chính đã kết hôn, con cũng đã có, đó là đả kích rất lớn đối với anh.

Mạc Viễn Đông cảm thấy trong lòng rất buồn bực, không khí trong phòng trở nên rất ngột ngạt.

Anh đi đến mở cửa sổ ra, vừa mới có mưa, gió đêm thổi đến, có chút lạnh.

Anh nói: "Không phải, là anh tổn thương cô ấy. Cô ấy mới kết hôn xuất giá."

Khâu Lê nhịn không được: "Mẹ nó, anh cũng thật là cặn bã! Đáng đời anh bây giờ muốn sống muốn chết nha!"

Nói xong, lại cảm thấy giống như mình đã trải qua.

Có thể tưởng tượng trước kia người phụ nữ đau lòng đến như vậy, cô không tự giác mà có chút đồng cảm.

Bình phục lại tâm tình: "Anh, anh không thể như vậy, làm tổn thương người ta, sau khi đi dạo trong thế giới đặc sắc này một vòng mới phát hiện cô ấy tốt nhất, rồi sau đó anh còn muốn quay lại sao?"

Cô thật muốn nói một câu, anh đang nghĩ cái quái gì vậy? Mặt mũi quan trọng vậy sao?!

Nhưng anh lại cặn bã, ai bảo anh là anh trai cô đây.

Cô nuốt câu nói cuối cùng xuống.

Mạc Viễn Đông đốt điếu thuốc, thở ra một làn khói, gặp gió, toàn bộ đều bay ngược về phía mặt anh.

Sặc người khó chịu.

Giọng nói của anh trầm xuống: "Em không hỏi một chút cô ấy là ai sao?"

Khâu lê: "Anh đổi phụ nữ còn nhanh hơn đổi quần áo, làm sao em biết được!"

Mạc Viễn Đông: "... Em biết cô ấy."

Khâu Lê không thể tin được: "Em biết? ai nhỉ?"

Cô không biết nhiều về các cô gái mà Mạc Viễn Đông đã gặp qua, lúc còn nhỏ chơi cùng nhau, sau khi trưởng thành, anh có vòng bạn bè sinh hoạt làm việc của mình, cô có của cô.

Hai người cũng không có chung một vòng bạn bè nào.

Cô nghĩ một hồi, phát hiện cô gái không liên quan duy nhất nhưng cô quen biết chính là Đường Đường.

Nhưng chị Đường Đường đã kết hôn có con rồi.

Bỗng nhiên, có thứ gì chợt loé qua trong đầu cô.

Từ từ.

Cô kinh ngạc nói: "Không phải là đường đường chứ?!"

Mạc Viễn Đông rít mạnh điếu thuốc, hơi khói đều nuốt vào.

Anh không lên tiếng.
Khâu Lê biết anh đang thừa nhận.

Sau một lúc lâu cô mới bình tĩnh lại, như thế nào anh và Đường Đường lại ở bên nhau đây?

Cô dùng sức xoa xoa huyệt thái dương đang nhảy thình thịch, "Mạc Viễn Đông, anh xứng đáng bị như vậy, chị Đường Đường tốt đến thế, nhưng anh..."

Cô không có sức lực mà mắng anh.

Mạc Viễn Đông: "Trước tiên không nói nữa, hai ngày nữa có rảnh thì chúng ta gặp nhau."

Chuyện này anh giấu trong lòng cũng khó chịu, không biết tiếp theo nên đi như thế nào.

Buổi sáng anh đi đón Đường Đường đi làm, Đường Đường trực tiếp báo cảnh sát.

Một khắc cô lấy di dộng ra gọi cho 110, anh mới ý thức được, không phải cô đang giận dỗi với anh, cũng không có lòng ham muốn với anh, là thật sự không muốn nhìn thấy anh, muốn hoàn toàn quên đi anh.

Hiện tại tâm tư và sức lực của anh đã quá mệt mỏi, một cái biện pháp cũng đều không có.

Khâu Lê: "Được rồi, đến quán cà phê rồi nói."

Cô tức giận không có chỗ xả: "Tra Nhị, chúng ta gặp mặt thì hãy xem em thay mặt cho Đường Đường trừng phạt anh như thế nào!"

Tắt di động một lát, suy nghĩ của cô đều khó mà ổn định được.

Vì Đường Đường.

Cô biết khốn khổ vì tình là như thế nào, tư vị bị tổn thương có bao nhiêu đau thấu tim gan.

Người không trải qua, mãi mãi cũng sẽ không hiểu.

Khâu Lê nằm trên ghế sa lon, bất đắc dĩ gãi gãi đầu.

Cố Diễm mở cửa đi vào.

Khâu Lê nhìn về phía sau anh, Khâu Tây Văn không có đi vào đây.

Cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm, "Chị của em về rồi sao?"

"Ừ, về nhà còn có việc phải xử lý."

Anh ngồi ở bên cạnh cô: "Không sao, lửa giận của chị ấy gần như đã tan hết rồi."

Khâu Lê cầm lấy tay phải của anh cọ cọ lên má: "Cảm ơn ông xã."

Cố Diễm thuận thế nằm lên người cô, "Một câu cảm ơn là xong rồi? Thật không có thành ý."

Khâu Lê: "vậy anh muốn em cảm ơn như thế nào?"

Cố Diễm đan mười ngón tay của anh và cô vào nhau, đưa tay cô nâng đến đỉnh đầu: "Em nói xem?"

Khâu Lê hiểu ngầm, nhưng giả ngốc: "Em buồn ngủ."

Nói xong, ngáp một cái.

Cố Diễm: "Bây giờ còn chưa đến chín giờ."

Khâu Lê: "..."

Cố Diễm hôn cổ cô, cố ý dùng đầu lưỡi khiêu khích, cô ngứa không chịu được, chui vào lồng ngực anh, liên tục xin tha: "Ông xã, cầu xin buông tha."

Nói xong cũng khanh khách cười, thật sự rất ngứa, cô chịu không được.

Cố Diễm hôn mấy lần liền dừng lại, chà chà chóp mũi của cô: "Muốn ăn cái gì? Anh đi làm, ăn bữa khuya."

Khâu Lê: "Anh làm cái gì em ăn cái đó."

Cô đi theo anh đến nhà bếp.

Anh rửa rau nấu cơm, một tấc cô cũng không rời khỏi anh.

Nhớ đến lúc trước anh nói Đường Đường muốn mời anh đến phỏng vấn, cô bóng gió hỏi: "Đúng rồi, anh có đi tham gia chương trình phỏng vấn của Đường Đường không."

Cố Diễm: "Cũng không quá muốn đi, ngày mai để cho thư ký từ chối cô ấy."

Khâu Lê: "À."

Cô đang suy nghĩ nên làm sao nói với anh chuyện này.

Đột nhiên cảm thấy Đường Đường rất đáng thương, trước đây cô tổng cho rằng chị ấy sẽ hạnh phúc mỹ mãn, không nghĩ đến lại ly hôn mang theo con cái, còn lại bị cặn bã dây dưa.

Cuộc sống của một người phụ nữ không dễ dàng, đau lòng chuyện gia đình, áp lực công việc lại càng lớn hơn.

Mà Đường Đường ở kênh tài chính kinh tế, cạnh tranh vốn rất kịch liệt.

Bây giờ nghĩ lại, vẫn là còn bé tốt hơn.

Không buồn không lo.

Từng đánh nhau, cãi nhau, ầm ĩ qua.

Hôm sau lại như vậy.

Vui vẻ cùng nhau chơi đùa.

Cô không lên tiếng, Cố Diễm quay đầu hỏi: "Làm sao vậy?"

Khâu Lê hoàn hồn, "À, không có gì, chỉ là đang nghĩ đến những chuyện hồi bé."

Cố Diễm nhìn chằm chằm cô một lát, ánh mắt của cô, kỳ thật anh đọc hiểu.

Anh như có suy tư gì, nói với cô: "Quên đi, vẫn nên đi đi."

Khâu Lê giật mình: "A? Như thế nào anh lại muốn đi?"

Cố Diễm: "Đều là hàng xóm cũ, một chút cảm tình hồi bé vẫn còn."

Khâu Lê nở nụ cười, ôm lấy cổ anh, hôn anh.

Chương 49

Thứ sáu.

Tin tức tiêu cực trên mạng của Trung Doãn tiếp tục lên men, giá cổ phiếu đều có chút bị ảnh hưởng, báo cáo cuối ngày của thứ năm rõ ràng là thấp hơn của ngày hôm trước.

Hội đồng quản trị đứng ngồi không yên, dường như đang thương lượng với nhau, từng người từng người lên tiếng phê phán Miêu Thanh.

Cố Diễm chỉ nói một câu: Miêu Thanh sẽ chịu trách nhiệm với Hội Đồng Quản Trị.

Sau khi bọn họ rời đi, Cố Diễm xoa xoa ấn đường, gọi điện thoại cho Miêu Thanh, "Cậu chuẩn bị lúc nào sẽ đáp lại?"

Miêu Thanh hời hợt nói: "Lúc cậu không chịu nổi áp lực."

Cố Diễm: "..."

Ngừng lại, Miêu Thanh nói với anh: "Xem ở cách cậu cho Dương Soái về cho tớ quản lý, bây giờ tớ sẽ đáp lại bọn họ."

Miêu Thanh trực tiếp ngắt điện thoại, cho thư ký gọi Dương Soái đến.

Mặt Dương Soái đều có thể véo ra nước, đợi thư ký ra ngoài, anh uể oải tựa vào sô pha, "Đại tỷ, có chuyện gì thì nói mau đi, tớ còn phải gõ số hiệu đây!"

Vốn Miêu Thanh đang nhìn màn hình máy tính, nghe thấy câu nói đại tỷ của anh, trong phút chốc ánh mắt lạnh lẽo của cô liền quét về phía anh: "Cậu mới vừa gọi tớ là gì?"

Dương Soái rặn ra một nụ cười: "Đại tiên nữ."

Sắc mặt Miêu Thanh thay đổi liên tục, ánh mắt lạnh lẽo như thế, có thể đông chết người.

Dương Soái lau lau mặt: "Miêu tổng, có cái gì cần dặn dò?"

Thái độ của anh liền ngay ngắn, nghiêm trang hỏi cô.

Miêu Thanh thở dài, trước mắt đều biến thành màu đen.

Anh gọi cô là đại tỷ?

Cô già như vậy sao?

Chỉ lớn hơn anh có một ngày mà thôi.

Nửa năm qua, cô cảm thấy mình có chút thần kinh, không có chuyện gì liền tìm anh gặng hỏi, trái phải đều nhìn không hợp mắt, muốn làm phiền tới anh, muốn náo loạn với anh.

Đặc biệt là lúc cô thấy anh vui vẻ hi hi ha ha với các cô gái khác, cô hận không thể vá kín miệng của anh lại.

Cô và Cố Diễm còn có Dương Soái đều đã biết nhau hơn mười năm rồi.

Là bạn học đại học.

Sau đó cùng nhau về nước bắt đầu sáng lập công ty trò chơi.

Đã từng vì trò chơi mà bọn họ tranh chấp, ồn ào qua, nhưng nhiều năm như vậy, cũng không có tách ra.

Duyên phận thật kỳ diệu giống như là người một nhà.

Cô đối với Cố Diễm, chỉ là ý muốn sở hữu của em gái đối với anh trai.

Theo bản năng không có ý thức.

Bởi vì ngoài Khâu Lê, người có thể làm Cố Diễm nhượng bộ cũng chỉ có cô.

Cô đã quen với loại đãi ngộ đặc biệt này.

Đột nhiên có ngày, anh không hề nguyên tắc mà cưng chiều Khâu Lê, đặc biệt là lần phát quà trên trò chơi kia, không có nói trước với cô, chỉ là làm xong rồi mới báo, cô bị làm cho tức giận.

Nhưng chỉ là tức giận, không thích, sẽ chê cười anh một phen, rồi cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nhưng đối với Dương Soái thì lại không giống vậy.

Ngày đó anh nói anh muốn đi xem mắt, trong lòng cô khó chịu đến mức không biết phải hình dung như thế nào.

Có chút đau.

"Miêu tổng?" Dương Soái không dám lớn tiếng, lại sợ trêu chọc đến cô, không thể làm gì khác hơn là dùng giọng nói mềm như bông mà gọi cô.

Miêu Thanh hoàn hồn, thở dài dưới đáy lòng một cái, cô nhìn đồng hồ trên tay: "Nửa giờ sau trò chơi sẽ chính thức được phát hành."

Vẻ mặt Dương Soái ngây ngốc: "không phải chúng ta đã thông báo là ngày nào rồi sao?"

Người phụ nữ này thật sự đã đến thời kỳ mãn kinh.

Miêu Thanh lạnh nhạt hỏi ngược lại một câu: "Tớ nói như vậy khi nào?"

Dương Soái: "..."

Mẹ nó.

Còn bất chấp đạo lý đùa bỡn với anh.

Lần sau có cần phải lấy máy ghi âm ghi lại lời cô ấy nói không?

Miêu Thanh thiếu kiên nhẫn phất tay một cái: "Đi làm đi, 9 giờ 52 phút cho trò chơi lên tuyến, đừng tạo cho tớ cái sự cố nào."

Dương Soái:"Tuân chỉ. Tạ chủ. Long. Ân."

Miêu Thanh: "..."

Dương Soái đi rồi, cô liền phát nội dung chính thức đã chuẩn bị trước lên Weibo.

Lúc cố diễm nhìn thấy Weibo này, là sau đó mười phút.

Anh đang xử lý bưu kiện, là thư ký nhắc nhở anh xem.

Toàn bộ nội dung đáp lại đều nhằm vào lo lắng của truyền thông và cư dân mạng trong mấy ngày nay, tóm lại từng cái một:

【Một, người chơi trò chơi đăng ký cần phải bằng số chứng minh nhân dân, mỗi số căn cước chỉ có thể đăng ký một tài khoản, thanh thiếu niên từ 18 tuổi trở xuống thì không thể đăng ký;

Hai, mỗi ngày sau 22 giờ, server trò chơi đều sẽ đóng lại toàn bộ;

Ba, người chơi mỗi lần tại tuyến sẽ không hơn nửa giờ (hơn nửa giờ, hệ thống sẽ bắt buộc rời khỏi), một tuần không vượt quá hai lần tại tuyến;

Bốn, trong trò chơi không có đấu đá kịch liệt, liên quan đến cuộc thi, thử nghiệm trình độ phối hợp giữa hai cha con (phù hợp với mọi lứa tuổi để nhớ lại thời thơ ấu, trò chơi này còn được gọi là: "trở về quá khứ để tìm chính mình").

Năm, tình yêu của cha là gì? Ai biết được.

Có thể lúc bạn còn bé nghịch ngợm gây sự, ông ấy đánh bạn, mắng bạn, cầm đế giày dạy dỗ bạn.

Cũng có thể ông ấy không nhớ ngày sinh nhật của bạn, có lẽ bạn học lớp mấy ông cũng không rõ ràng lắm.

Tuy rằng cái gì ông cũng không nói, tính tình cũng không được tốt, cũng chưa từng hiểu rõ bạn, nhưng ngoại trừ mẹ của bạn, đó lại là người yêu thương bạn nhất.

Nếu như lúc còn bé ông mang bạn đi chơi đùa, cho bạn có những tuổi thơ khác nhau, vậy bây giờ bạn có thể cùng ông ấy nhớ lại thời thơ ấu.

Nếu như trước giờ ông chưa từng chơi với bạn, vậy thì bạn hãy cùng ông ấy, nhặt từng đoạn tuổi thơ mà trước đây ông ấy vắng mặt.

Sáu, trò chơi sẽ chính thức được phát hành vào lúc 9 giờ 52 phút, để chúng ta mang theo ba mình, trở lại lúc còn bé, trở lại những tháng ngày mà chúng ta không thể quay lại trong thực tế. 】
Cố diễm xem xong ngẩn người một lát, bởi vì ba anh không có cùng anh chơi đùa, lúc còn nhỏ anh cảm thấy ba mình ngoại trừ công việc thì chỉ có công việc.

Anh gửi một tin nhắn cho Miêu Thanh: 【điều thứ năm và thứ sáu là do ai viết?】

Miêu Thanh: 【cái người không thở dốc kia.】

Cố Diễm: 【...】

Nhìn vào đều có thể thấy đó là cảm xúc của Dương Soái.

Trò chơi chính thức được phát hành, dân mạng truyền thông người người kiểm chứng, mỗi điều mà Trung Doãn chính thức giải thích đều là sự thật.

Trò chơi này nhận được một sự quan tâm chưa từng có, thời thơ ấu của "người đàn ông lớn tuổi" sau 70 80 tràn về như một cơn gió lớn.

Tính đến sáu giờ chiều, chỉ mới có tám giờ đồng hồ, số lượng người đăng ký trò chơi "phụ tử liên minh" đã đạt 189.000 người.

Khâu Lê gửi đến một tin nhắn: 【tại sao em lại không đăng ký được? Năm nay em tròn mười tám tuổi rồi nha】 【cười xấu xa】

Cố Diễm: 【phụ tử liên minh, số căn cước của phụ nữ thì không thể đăng ký.】

Khâu Lê: 【!! bắt nạt người khác! Ba em không có con trai, vậy thì làm sao mà chơi?】

Cố Diễm: 【con gái nên tán gẫu, tản bộ với ba mình. Em kéo ba anh đi dạo công viên một vòng, so với chơi trò chơi thì tốt hơn đúng không? Nếu như là con trai đi dạo phố với ba mình, em không thấy nó rất kỳ lạ sao?】

Một đoạn tin nhắn dài như vậy, cái Khâu Lê nhìn thấy lại là: 【này, đừng có thấy sang mà bắt quàng làm họ nha, bây giờ chúng ta chưa phải là người một nhà đâu.】

Cố Diễm: 【người thì cũng đã ngủ qua, tiếng ông xã cũng đã gọi, cái này còn chưa tính sao?】

Khâu Lê: 【...】

Cố Diễm lại hỏi: 【thật sự muốn chơi?】

Khâu Lê: 【ừ. Con gái cùng ba trải qua tuổi thơ cũng thú vị, sao anh lại không phát minh cái đó?】

Cố Diễm: 【đợi "phụ tử liên minh" hoạt động ổn định, để Dương Soái lại tiếp tục nghiên cứu, bởi vì cậu ta không hiểu biết về tuổi thơ của con gái, có khả năng phải tốn rất nhiều tinh lực để chuẩn bị làm việc.】

Khâu Lê: 【nghiên cứu phát minh một trò chơi lâu lắm sao?】

Cố Diễm: 【xem mức độ phức tạp.】

Anh chụp màn hình cuộc đối thoại này lại rồi gửi cho Dương Soái.

Dương Soái: 【??? là có ý gì?】

Cố Diễm: 【phát minh một trò chơi thích hợp cho phụ nữ.】

Dương Soái: 【có phải cậu thấy tớ ăn no rững mỡ nên khó chịu?】

Cố Diễm: 【tớ muốn trò chơi này được phát hành vào ngày 9 tháng 8 năm sau.】

Tặng cho cô quà sinh nhật 28 tuổi.

Dương Soái: 【... cậu để tớ chết đi.】

Cố Diễm đóng máy tính lại tan tầm về nhà.

Trên đường về nhà anh nhớ ra mình chưa cho Đường Đường câu trả lời chắc chắn, đợi lúc dừng đèn đỏ mới gửi một tin nhắn: 【thời gian phỏng vấn cô cứ định đi, trước hai ngày thì hãy nói cho tôi biết.】

Lúc Đường Đường nhận được tin nhắn là cô đang lái xe, kích động đến mức suýt chút nữa tông vào đuôi xe người khác, rất may là đã phanh gấp.

Trong lòng cô vẫn còn sợ hãi, tìm một chỗ đỗ xe, sang bên cạnh dừng lại, trả lời lại cho anh: 【Chủ nhật anh có rảnh sao? Nếu có rảnh thì Chủ Nhật chúng ta bắt đầu quay, tôi sẽ gửi nội dung tóm tắt vào hộp thư của anh.】

Cố Diễm: "..."

Xem ra là đã sớm có chuẩn bị.

Anh đáp: 【có thể.】

Lúc đến cửa tiểu khu, vừa lúc Cố Diễm gặp được Khâu Lê đang đi ra khỏi siêu thị, cô đang mua rau củ quả, giống như còn có thịt chế phẩm. (*)

(*) Các sản phẩm thịt là các sản phẩm thịt nấu chín hoặc bán thành phẩm được làm từ thịt dày, như xúc xích, giăm bông, thịt xông khói, miso và thịt nướng. Có nghĩa là, tất cả thịt và thịt gia cầm là nguyên liệu chính, và tất cả các sản phẩm thịt được thêm vào gia vị không khác nhau tùy thuộc vào công nghệ chế biến, và được gọi là các sản phẩm thịt, bao gồm: xúc xích, giăm bông, thịt xông khói, nước sốt, thịt, thịt nướng Thịt, thịt khô, thịt băm, thịt viên, xiên thịt, thịt viên, thịt chữa bệnh, thịt pha lê, v.v. (Nguồn: Baidu.)

"Thu Thu." Anh nhấn còi. Khâu Lê quay đầu lại, lúc nhìn thấy anh, khoé môi cong lên, nhanh chóng chạy về phía anh.

"Mua đồ ăn tối hả?" Cố Diễm hỏi.

Khâu Lê kéo cửa ghế phụ ra ngồi lên, "Đúng vậy, em chuẩn bị về nhà làm cơm."

Cố Diễm liếc cô một cái: "Còn mua thịt?"

Khâu Lê: "A, thịt trong siêu thị được giảm giá, mọi người đều mua, nên em cũng mua một chút."

Nói xong, âm thanh không khỏi nhỏ đi, cô cảm thấy có chút chột dạ.

Cố Diễm khởi động xe, người trên dường vào tiểu khu rất đông, cho nên anh chạy rất chậm.

"Ừ, giảm giá thì có thể mua một chút, để trưa mai ăn."

Khâu Lê: ""..."

Tức giận nhìn về phía cửa sổ.

Chưa hết giận, lại đạp lung tung hai cái.

Oán giận nói: "Xe của anh là xe gì vậy, ngồi như thế nào cũng không thấy thoải mái!"

Cố Diễm cũng không để ý đến cô, cầm nhẹ vô lăng, tập trung nhìn đường phía trước, chỉ là sau đó không khỏi bật cười.

Khâu lê thật sự rất muốn đạp chân anh, nhưng anh đang lái xe, cho nên cô liền nhịn.

Sau khi xuống xe, Khâu Lê cũng không có nói chuyện với anh, một mình hậm hực đi về phía trước.

Cố Diễm khoá xe, nhanh chóng đuổi theo cô.

Đem cô ôm vào trong ngực, "Không phải đã nói buổi tối không được ăn mặn sao?"

Khâu lê rũ mắt: "Vậy thì cũng phải từ từ đi, mỗi ngày anh giảm một ít, cho dạ dày em thích ứng, để nửa đêm em sẽ không đòi ăn thịt nha."

Nói xong, ngước mắt nhìn anh: "Em mua không có thịt gì nhiều, chỉ có mua thịt sợi, anh cho ăn một ít không được sao?"

Cố Diễm nhẹ nhàng ôm cô một cái: ""Được, anh sẽ bỏ một ít thịt vào trong. Đừng mất hứng, được không?"

Tức thì Khâu Lê liền vui vẻ ra mặt, hôn lên môi anh mấy cái, "Cảm ơn ông xã."

Lấy túi thức ăn trong tay đưa cho anh, cô ôm cánh tay của anh, cơ hồ là tựa một nửa người vào anh, nghĩ đến buỗi tối có thịt ăn, cô nhịn không được, mà bật cười ha ha ha.

Cố Diễm bất đắc dĩ lại không còn gì để nói.

Về đến nhà, Cố Diễm đi nấu cơm, Khâu Lê đi giặt quần áo, lúc cô vui vẻ sẽ nguyện ý làm việc nhà.

Cố Diễm không nỡ: "Để ở đấy đi, ăn cơm xong anh sẽ giặt."

Khâu Lê: "Em nhàn rỗi cũng lại nhàn rỗi, vừa lúc em giặt quần áo, có thể ngẫm lại bước tiếp theo của kế hoạch."

Cố Diễm cũng tuỳ ý cô.

Tâm tình Khâu Lê vẫn luôn vui vẻ, cho đến giờ ăn cơm, sắc mặt cô đều sầm xuống.

Hỏi anh: "Thịt sợi đây sao?"

Cố Diễm sắp xếp bàn ăn gọn gàng, lấy đũa đưa cho cô: "Củ niễng non với thịt sợi đây."

Khâu Lê nhìn một hồi lâu, cũng chỉ nhìn thấy củ niễng non, thịt sợi cũng có, rải rác trên các củ niễng, như là tô điểm thêm.

Cố Diễm: "Thịt sợi anh không ăn, tất cả thịt đều là của em."

Anh biết buổi trưa nhất định cô ăn rất nhiều thịt, rau củ sao, nói không chắc rằng cô cũng không ăn.

Cho nên buổi tối chỉ có thể làm nhiều món ăn cho cô một chút.

Khâu Lê "hừ" một tiếng, trừng mắt nhìn anh, bắt đầu vùi đầu ăn cơm.

Trong lòng cô oán thầm nói, kẻ lừa đảo!

Ăn cơm xong, Cố Diễm liền đi đến thư phòng, kiểm tra nội dung tóm tắt buổi phỏng vấn Đường Đường đã gửi cho anh, anh dựa theo câu hỏi, thoáng làm một chút chuẩn bị.

Sau khi kết thúc, đã là mười giờ.

Khâu Lê cũng không có ở phòng khách xem ti vi, chắc là hờn dỗi lên giường ngủ sớm rồi.

Anh tắm xong đi đến phòng ngủ.

Trong phòng ngủ chỉ có đèn đầu giường sáng, tia sáng vàng thật ấm áp.

Cô nằm nghiêng đưa lưng về phía anh, không biết là đã ngủ hay chưa.

Sau khi anh lên giường, đưa tay ôm cô vào trong ngực, hôn lên tai cô một cái, thấp giọng nói: "Còn cáu kỉnh hả?"

Thu Thu liếc anh một cái, không lên tiếng.

Cố Diễm nở nụ cười, cúi đầu hôn cô.

Tay cũng xốc áo ngủ của cô lên.

Khâu Lê dùng sức đẩy đẩy anh, "Đợi một chút."

Cố Diễm: "làm sao vậy?"

Khâu Lê rút ra tờ giấy dưới gối, Cố Diễm nhìn vào:【đối với đàn ông 32 tuổi mà nói, sau mười giờ tối không thích hợp để "ăn thịt". Hạn chế thì cả người sẽ đều khoẻ mạnh. Anh mạnh khoẻ, em cũng tốt, mọi người mới thật sự tốt.】

Cố Diễm: "..."

Tức giận bật cười.

Cúi đầu cắn lên cằm cô một cái, "Buổi tối anh còn cho em ăn thịt đây?"

Khâu lê ngẩng đầu, đối diện với anh, dáng vẻ hững hờ: "Yên tâm, em cũng rất là hào phóng."

Nói xong, giơ ngón tay của mình, lắc lắc trước mặt anh: "Được rồi, phúc lợi thịt đến đây là kết thúc."

Sau đó Khâu Lê nhét tờ giấy kia vào ngực anh, lấy chăn đắp kín người, xoay người đi ngủ.

Cố Diễm buồn bực: "..."

Chương 50

Chủ nhật.

Cố Diễm dậy sớm hơn ngày bình thường vì phải đi đến đài truyền hình để quay chương trình.

Làm xong bữa sáng cho Khâu Lê, anh để lại tờ giấy cho cô rồi vội vàng rời khỏi nhà.

Mới vừa lên ô tô thì nhận được điện thoại của Tưởng Bách Xuyên, Cố Diễm nhìn màn hình chần chừ hai giây mới nghe máy: "Dậy sớm vậy? Cậu có chuyện gì sao?"

Giọng nói Tưởng Bách Xuyên có chút bất mãn: "Tại sao số căn cước của tớ lại không thể đăng ký được?"

Cố Diễm giả vờ không hiểu: "Không thể đăng ký cái gì?"

Anh thuận tay hạ cửa sổ xe xuống.

Sáng sớm đầu thu, bởi vì trước đó trời có mưa cho nên bầu không khí cũng không tệ lắm.

Tưởng Bách Xuyên: ""Phụ tử liên minh"."

Vốn anh có ý định là không chơi, nhưng tối hôm qua sau khi ba anh xem xong tin tức, nhất thời tâm huyết dâng trào, muốn cùng anh tạo thành một tổ chiến đội đi "chém giết" "nghiền ép" các tổ đội cha con khác.

Ba anh ngại phải gọi điện thoại cho anh, liền để mẹ gọi cho anh.

Anh nói muốn chăm sóc em bé nên không có thời gian rảnh rỗi để chơi, nhưng thật sự là không muốn chơi cùng ba mình.

Nhưng mẹ anh chầm chậm nói từng chữ một: "Bách Xuyên à, con không chơi cùng ông xã của mẹ cũng được, đây là quyền lợi và tự do của con, thế nhưng."

Lúc ấy mẹ anh dừng lại một hồi lâu rồi mới nhẹ giọng nói: "Thế nhưng mẹ có quyền mang quyển album ảnh trước đây của con cho vợ con xem."

Bởi vì trong album ảnh đó có nhiều bức ảnh thời bé rất khó nói hết một lời của anh, Thu Thu đã từng chứng kiến hết những cái đó, nếu mấy bức ảnh đó bị vợ anh nhìn thấy, cả đời này đại khái anh sẽ không còn hình tượng gì để nói.

Ban ngày vừa mới bị Thu Thu uy hiếp qua, buổi tối lại bị mẹ ruột của mình uy hiếp.

Anh không biết anh đã đắc tội với ai.

Cuối cùng anh chỉ có thể nói với mẹ, trước hết là đăng ký tài khoản.

Kết quả lúc đăng ký, hệ thống thông báo số căn cước của anh đã bị kéo vào danh sách đen.

Cố diễm nghe xong liền bật cười.

Tài xế cảm thấy không hiểu, giống như là bị doạ, từ kính chiếu hậu liếc mắt nhìn anh.

Ô tô đi ngang qua một nhà ăn sáng, gió lùa vào xen lẫn một mùi hương thơm ngát của bánh quẩy.

Rất giống mùi vị của bánh quẩy ở ngõ hẻm lúc còn bé.

Cố Diễm nói: "Những cái này đều là Dương Soái quản, cậu hỏi cậu ta một chút chuyện này là sao."

Tưởng Bách Xuyên xoa xoa ấn đường, cũng không hỏi lại nguyên nhân là gì, mấy ngày trước Dương Soái cầu xin anh, anh mới để cho Tô Dương làm người phát ngôn cho trò chơi của Trung Doãn.

Bây giờ Dương Soái dùng một thân chi đạo trị một thân chi thân đây.(*)

(*) dùng cách mà người đó đã sử dụng với mình để trị lại người đó.

Cái Tưởng Bách Xuyên buồn bực chính là: "Mấy ngày trước các cậu còn bảo tớ chơi trò này với ba tớ đi, nói cái gì mà sẽ cho tớ một tài khoản tốt, bây giờ lại lật mặt không cho tớ đăng ký?"

Cố Diễm không đành lòng đả kích anh, nhưng vẫn đem sự thật tàn nhẫn nói ra: "Lúc trước sợ không có ai chơi nên để cho cậu quảng cáo một chút, nhưng tình huống bây giờ chính là cho đến sáu giờ sáng hôm nay, người đăng ký "phụ tử liên minh" đã đạt được 250.000 người, một tuần kế tiếp người chơi sẽ tăng đến đỉnh điểm, cậu nói Dương Soái sẽ để ý đến một người chơi như cậu sao?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Cố Diễm cười, tất cả đều là cười trên nỗi đau của người khác.

Nhưng nghĩ đến Tưởng Bách Xuyên là người đầu tư cho Thu Thu nên Cố Diễm liền chỉ điểm cho anh: "Cậu không cần phải đi cầu Dương Soái đâu."

Tưởng Bách Xuyên: "Sao?"

Cố Diễm: "Cậu đi tìm Miêu Thanh."

Tưởng Bách Xuyên: "Miêu Thanh?"

Cố Diễm: "Ừ, cô ấy chuyên trị Dương Soái."

Tưởng Bách Xuyên: "Cảm ơn."

Trước khi tắt máy lại nói một câu: "Công ty của Thu Thu... Tớ sẽ đầu tư thêm."

Kết thúc trò chuyện, Cố Diễm kéo số di động của Dương Soái vào sổ đen, anh biết nhất định Dương Soái sẽ tìm anh để tính sổ.

Lúc Cố Diễm đến đài truyền hình, Đường Đường đã sớm đến rồi.

Cách thời gian quay hình còn có nửa giờ, Đường Đường không vội vã làm việc mà là cùng Cố Diễm tán gẫu việc nhà, tuy hai người biết nhau từ lúc nhỏ, nhưng rất nhiều năm cũng không liên lạc, về mặt cảm tình có chút mới lạ.

Nói là tán gẫu về việc nhà về ký ức tuổi ấu thơ, kỳ thật cũng không có gì để nói, bởi vì Đường Đường phát hiện những chuyện cô nhớ ở ngõ hẻm, Cố Diễm lại rất mơ hồ.

Căn bản là nghĩ không ra.

Chỉ là cười phụ hoạ.

Thêm nữa anh vốn là người tạo cho người ta cảm giác lãnh đạm, mặc dù xem là bạn chơi từ bé, giờ phút này Đường Đường cũng không tìm thấy một chút cảm giác ấm áp nào.

Cô nửa đùa nửa thật nói: " Như thế nào tôi lại cảm thấy anh đã đi qua một ngõ hẻm giả, một tuổi ấu thơ giả? Lúc còn bé hơn nửa bé gái ở ngõ hẻm đều đi theo anh để hỏi bài tập, thiếu chút nữa phòng của anh chứa không hết người, anh thật không nhớ rõ sao?"

Cố Diễm lắc đầu, cười cười xin lỗi nói: "Không có ấn tượng gì cả."

Trong phòng có nhiều người?

Anh chỉ nhớ có người hỏi anh bài tập, Thu Thu không vui, vẫn luôn dán theo anh không cho anh nói chuyện với người khác, đến nỗi trong phòng có náo nhiệt hay không náo nhiệt, anh cũng không để ý.

Đường Đường cười: "Phỏng chừng chuyện ở ngõ hẻm anh đều không nhớ rõ."

Cố Diễm không một chút do dự: "Chuyện của Thu Thu tôi đều nhớ rõ."

Đường Đường: "..."

Dừng một lát, cô dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm anh: "??" Cố Diễm: "Bạn gái của tôi."

Đường Đường trừng to đôi mắt hạnh, mấp máy môi mấy lần, muốn nói cái gì nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng lại không thể nào nói được, một hồi lâu mới bình phục lại sau nỗi khiếp sợ.

Cô uống mấy ngụm nước trà lạnh để ép lại sự kinh ngạc: "Đến bây giờ tôi vẫn không thể tin được."

Tuy rằng mấy năm không có liên lạc, nhưng cô làm chương trình toạ đàm cho nên đối với những người thành công trong giới này cũng hiểu rõ không ít.

Cô cũng biết, Thu Thu không phù hợp với thẩm mỹ của anh.

Làm cho người ta phải vỡ mắt kính mà nhìn.

Lòng hiếu kỳ của Đường Đường không thể dừng lại: "Lần này anh đột nhiên từ chức khỏi ghế CEO, cũng là có liên quan đến Thu Thu sao?"

Cố Diễm cười nhẹ: "Bây giờ cô hỏi hết, tiết mục lát nữa không cần phải quay sao?"

Đường Đường cũng cười: "Xem như là diễn tập đi."

Cố Diễm gật gật đầu, cũng không nói cái gì khác.

Đường Đường ngàn vạn lần cảm khái: "Tiểu Thu Thu thật hạnh phúc."

Cùng là người đàn ông uống nước của ngõ hẻm mà lớn lên, sao lại có sự chênh lệch lớn như vậy?

Một người đàn ông tốt trong một vạn người.

Một người lại cặn bã toàn thế giới.

Quay hình tương đối thuận lợi, đều dựa theo những vấn đề đã chuẩn bị trong nội dung liên quan đến tập đoàn Trung Doãn và xu thế phát triển internet trong tương lai.

Lúc kết thúc cũng không thể tránh khỏi sẽ nói đến vấn đề tình cảm riêng tư.

Đường đường hỏi anh, yêu cầu hoặc tiêu chuẩn cho một nửa kia của mình là cái gì?

Còn cười nói, cái này là vấn đề mà các fangirl quan tâm nhất.

Ý của Đường Đường là nói tiêu chuẩn kén vợ kén chồng của mình, cô không biết anh muốn công khai tình cảm cho nên hỏi anh một vấn đề tiêu chuẩn hoá.

Nào biết Cố Diễm liền trực tiếp công khai.

Hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Cũng không có yêu cầu gì, cô ấy vui vẻ là được."

Dừng lại, "Nếu nói đến yêu cầu, xem như là có một cái, cô ấy không thích ăn rau quả nên mỗi ngày tôi đều yêu cầu cô ấy ăn một ít."

Đường Đường: "..."

Không nghĩ tới Cố Diễm lại hào phóng rải thức ăn cho chó.

Bản thân cô cũng bị ngược.

Đường Đường giả vờ không biết chuyện tình cảm của anh, kinh ngạc lại vui mừng nói: "Cố tổng anh đã..."

Lời nói còn chưa nói xong, Cố Diễm liền đáp: "Đúng vậy, có vị hôn thê."

Đường Đường liền bị nghẹn trong lòng, mới vừa rồi còn là bạn gái, bây giờ đã biến thành vợ chưa cưới.

Lại trộm rải thức ăn cho chó.

Sau khi Thu Thu xem xong chương trình này, phỏng chừng sẽ rất là kích động.
Cô cười: "Chúc mừng cố tổng."

Cố Diễm cũng không khách khí, "cảm ơn."

Đường đường lại hỏi chủ đề phía trước, tiếp tục cho anh một cơ hội rải thức ăn cho chó: "Lần này anh đột nhiên tuyên bố từ chức CEO, trên mạng mỗi người nói một kiểu suy đoán các loại, nhưng đến bây giờ vẫn chưa đào được chân tướng, cá nhân tôi cũng hết sức tò mò, chuyện anh từ chức có liên quan gì đến chuyện riêng của anh sao?"

Cố Diễm hơi suy nghĩ, lập tức gật đầu: "Muốn có nhiều thời gian với cô ấy một chút, cuộc sống sao, không thể có tất cả, có từ bỏ mới có được."

Đường Đường hơi gật đầu, "Vậy anh có từng nghĩ qua, anh vì gia đình của mình mà từ chức sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của Trung Doãn trong tương lai không?"

Cố Diễm: "Tình huống này sẽ không tồn tại, tôi chỉ từ chức khỏi ghế CEO, cũng không có rời khỏi Trung Doãn, hơn nữa chúng tôi tìm một người thích hợp hơn để quản lý công ty, đối với Trung Doãn mà nói đó là chuyện tốt.

Mười mấy phút sau, chương trình đã quay xong.

Đường Đường nói buổi trưa cùng nhau ăn một bữa cơm, Cố Diễm uyển chuyển từ chối: "Có khả năng Thu Thu vẫn còn đang ăn vạ trên giường, không biết bữa sáng đã ăn chưa, lần sau đi, mấy người chúng ta cùng nhau tụ họp."

Đường Đường cười: "Lúc nào anh cũng rải thức ăn cho chó được."

Cô vừa nói như vậy, Cố Diễm cũng mới ý thức được, có một chút ngượng ngừng.

Đường Đường nói với anh, chương trình quay ngày hôm nay, thứ sáu hai tuần sau sẽ phát trên kênh tài chính và kinh tế vào lúc 9 giờ 15 phút.

Cố Diễm lễ phép trả lời cô nhất định sẽ xem đúng giờ.

Tiết mục của anh, phỏng chừng đến lúc đó cũng sẽ không có hứng xem.

Nhưng phần anh thổ lộ kia, có thể Thu Thu sẽ thích.

Chỉ là hiện tại như thế nào anh cũng không nghĩ đến, ngày chương trình phát sóng, trên mạng có một trận sóng to gió lớn và cũng mang cho Thu Thu một cái bối rối chưa từng có.

Sau khi Cố Diễm rời đi, Đường Đường trở lại khu công tác, làm việc cũng không tĩnh tâm được, suy nghĩ đã sớm bay đi xa, nhìn đến Cố Diễm cô liền ngăn không được mà nghĩ đến một người khác.

Khoảng thời gian này cô trải qua cực kì khó khăn, có thể so với bốn năm trước.

Những quá khứ vụn vặt kia, sờ vào đụng vào máu tươi liền chảy ra, đau đến tận tâm can.

Lúc trước cô hạ quyết tâm, chỉ cần có con trai cô sẽ không cần cái gì khác.

Bởi vì không hi vọng thì sẽ không thất vọng, lại càng không có tuyệt vọng.

Bốn năm bình tĩnh, anh lại xuất hiện làm rối loạn tất cả.

Mạc Viễn Đông giống như cuộc sống kiếp này của cô.

Như thế nào cũng không tránh được.

Cố Diễm về đến nhà thấy trong nhà không có ai, Khâu Lê đã sớm đến công ty, cô học theo anh cũng để lại một ghi chú: 【anh trai nhỏ, một lời khen cho bữa sáng của anh, la la ~ buổi tối trở về sẽ khen thưởng bằng thịt sợi~】

Cố Diễm: "..."

Bởi vì không cho cô ăn thịt vào buổi tối, hai ngày nay anh vẫn không có cơ hội thân mật với cô, mỗi lần cô đều lấy cớ, anh lại không thể cưỡng ép được.

Anh gọi điện thoại cho Thu Thu: "Tăng ca sao?"

Khâu Lê: "Ừ, công ty thật bận rộn."

Lại tự giễu: "Cần cù bù thông minh mà."

Cố Diễm: "Buổi trưa em ăn ở đâu?"

Khâu Lê đang xem tài liệu, có chút hờ hững: "Ăn ở nhà ăn công ty nha."

Cố Diễm: "Lại ăn thịt nữa?"

Khâu Lê: "Ừ."

Sau khi nói xong, cảm giác có chỗ không đúng cô vội vã giải thích: "Nói sai rồi nói sai rồi, buổi trưa ở nhà ăn ăn tôm."

Cố Diễm: "Không có thịt?"

Khâu Lê ho nhẹ mấy cái, che dấu chột dạ: "Có nha, nhưng em không ăn, em rất tự giác."

Cố Diễm không nhanh không chậm nói: "Ừ, rất ngoan."

Đột nhiên chuyển đề tài: "Một mình anh ăn cơm cũng vô vị chi bằng đến công ty em ăn ké một bữa."

Khâu Lê thả tài liệu trên tay xuống, không khỏi cao giọng hỏi: "Anh nói cái gì? Anh phải đến nhà ăn công ty em ăn cơm ư?"

Cố Diễm: ""Ừ, bây giờ anh liền đi nửa tiếng nữa sẽ đến nơi."

Khâu Lê cau mày, cắn cắn môi, lấy lý do nói: "Ông xã, nhà ăn của chúng em không bằng với nhà ăn của Trung Doãn các anh, các anh đều mời đầu bếp của nhà hàng năm sao, anh trai đầu bếp của chúng em..."

Cố Diễm chen ngang lời cô: "Anh không chê."

Khâu Lê: "..."

Nếu anh đến, cô sẽ không được quang minh chính đại ăn thịt?

Cô khóc không ra nước mắt, cố gắng giãy giụa: "Ông xã à, như thế nào em lại cảm thấy anh còn dính người hơn cả em, có chút... có chút không muốn rời khỏi em."

Cố Diễm thay giày rồi đi ra cửa.

Giọng nói của anh rất trầm: "Ừ, anh không rời khỏi em."

Tưởng Bách Xuyên nhọ thứ nhì thì không ai nhọ thứ nhất cả, poor anh =)))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau