BỞI VÌ VỪA LÚC GẶP ĐƯỢC EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bởi vì vừa lúc gặp được em - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Cố Diễm bế Khâu Lê lên, "Vào phòng ngủ ngủ một lát, khi nào ăn cơm chiều anh sẽ gọi em dậy."

Tuy rằng không biết anh muốn cho cô vừa lòng thế nào, nhưng anh đã thoái nhượng, Khâu Lê cũng không có lý do để tiếp tục chiến tranh lạnh với anh.

Cô phối hợp đưa tay ôm lấy cổ anh.

Lúc Cố Diễm đặt cô ở trên giường, cô vẫn không buông tay, hai tay Cố Diễm chống ở bên người cô, chà xát chóp mũi của cô, thấp giọng hỏi: "Làm sao vậy?"

Khâu Lê hơi khuynh người về phía trước, hôn lên môi dưới của anh một cái, cũng không lên tiếng.

Cố Diễm lại hôn cô thêm một lúc, anh biết lúc nãy cô nói chia tay chỉ là nhất thời nổi nóng không biết lựa lời, anh cũng không có ý định tính toán chi li với cô.

Hơn nữa trước đây anh cũng đã đồng ý với cô, cô nói chia tay, anh sẽ làm như không nghe được.

Khâu Lê khóc đã mệt mỏi, hiện tại tâm trạng đã thoải mái không ít, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Đợi cho cô ngủ say Cố Diễm mới rời khỏi phòng ngủ, lấy thuốc lá cùng bật lửa đi đến khu hút thuốc của khách sạn.

Lúc trở về, anh gặp được Khâu Tây Văn ở cửa phòng, vừa lúc cô mở cửa đi ra.

Hai người có chút giật mình.

"Chị muốn ra ngoài sao?" Cố Diễm hỏi.

Khâu Tây Văn: "Hết mưa rồi, không khí bên ngoài thoáng mát, tuỳ tiện đi dạo một lát."

Hỏi anh: "Hiện tại Thu thế nào rồi?"

Cố Diễm: "Cũng không tệ lắm, ngủ rồi."

Khâu Tây Văn cười như không cười: "Xem ra cậu tốn không ít sức lực để dỗ con bé."

Lấy hiểu biết của cô đối với Thu Thu, không cãi nhau ầm ĩ với Cố Diễm mới là lạ.

Cố Diễm: "Cũng còn tốt, cô ấy hiểu chuyện hơn so với lúc trước."

Khâu Tây Văn hỏi: "Khi nào cậu chuẩn bị đầu tư cho Phương Quân?"

Cố Diễm: "Sáng sớm ngày mai tôi về Bắc Kinh, cổ đông ngày kia sẽ biết."

Khâu Tây Văn như có suy tư gì gật gật đầu, tốt bụng nhắc nhở: "Tạm thời con bé sẽ không ầm ĩ với cậu nữa, nhưng khi cậu chính thức tuyên bố đầu tư cho Phương Quân, mà truyền thông lại nỗ lực phóng đại lên, "thu thức tổng hợp chứng"(*) còn có thể tái phát, nguyên nhân tái phát ra sao, không rõ, một câu thôi, chính là trong lòng khó chịu."

(*)Hội chứng Munchausen đề cập đến một bệnh tâm thần đạt được sự đồng cảm bằng cách mô tả, tưởng tượng các triệu chứng của bệnh, giả vờ bị bệnh hoặc thậm chí làm biến dạng cơ thể của bạn hoặc người khác. Căn bệnh được đặt theo tên của một nam tước người Đức, Freiherr von Münchhausen, người đã hư cấu nhiều cuộc phiêu lưu của chính mình, như đi dạo trên mặt trăng, liếm tóc của chính mình và để mình lên trời.

Cố Diễm: "..."

Anh nhíu ấn đường lại, trong ánh mắt có một tia nghi hoặc.

Khâu Tây Văn cũng là vì Thu Thu mà phiền lòng, đổi lại là người khác, một phần kiên nhẫn cô cũng không có.

Cô tỉ mỉ nói với Cố Diễm: "Phụ nữ hiểu được lòng cậu là một chuyện, trong lòng khó chịu, muốn tìm cậu hỏi tận gốc, thì lại là một chuyện khác."

Cô suy nghĩ một chút, nói với anh: "Cũng giống như, phụ nữ đều biết đàn ông ra ngoài xã giao cũng rất cực khổ, không dễ dàng, nhưng cậu về nhà muộn, uống nhiều, không có thời gian ở cùng với cô ấy, cô ấy sẽ thường xuyên nổi nóng với cậu."

Cố Diễm đã hiểu.

Câu châm ngôn kia nói không sai, chỉ là tiểu nhân và phụ nữ lại khó chiều.

Ngày mai.

Khâu lê còn chưa có rời giường, Cố Diễm đã thu thập xong hành lý, tài xế đã đến dưới lầu khách sạn.

Anh nhìn đồng hồ trên tay, không đi bây giờ thì sẽ trễ giờ ra sân bay.

Không thể làm gì khác hơn là đi đến phòng ngủ đánh thức Thu Thu.

Khâu Lê lim dim mở mắt, "Mấy giờ rồi anh?"

Cố Diễm: "Bây giờ đã là sáu giờ một phút rồi."

Anh hôn cô một cái: "Em ngủ thêm chút nữa đi, anh phải đến sân bay rồi."

Khâu Lê ngồi dậy: "Em đưa anh đi."

Nói xong cô muốn xuống giường lấy quần áo.

Bị Cố Diễm ấn xuống: ""Không cần đâu, em thay quần áo rửa mặt, còn phải ăn sáng nữa, không kịp."

Cũng không cần thiết.

Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô: "Xong việc, anh sẽ đến thăm em."

Khâu Lê gật đầu, dừng một lát, nói với anh: "Xế chiều hôm nay hoặc là ngày mai có khả năng em sẽ đi sang thành phố khác."

Cố Diễm hơi giật mình: "Không phải thị trường bên đây chưa bắt đầu đi khảo sát sao?"

Khâu Lê cắn cắn môi, "Không cần phải đi nữa."

Một lát sau, Cố Diễm mới hiểu được ý tứ của mấy lời này, xem ra thị trường đã bị công ty của Triệu Tiêu Quân chiếm trước rồi.

Anh đưa tay ôm cô một cái: "Trên thương trường chính là như vậy, không có kẻ địch vĩnh hằng mà cũng không có bạn bè vĩnh cửu, chỉ có lợi ích. Có thể sang năm thị trường này sẽ là của em."

Khâu Lê rầu rĩ "ừ" một tiếng.

Sau khi Cố Diễm trở lại Bắc Kinh, liền trực tiếp đến công ty.

Thư ký gõ cửa đi vào, tối hôm qua bắt đầu từ lúc cô nhận được cuộc điện thoại đó của Cố Diễm, cho đến bây giờ vẫn còn khiếp sợ, lúc trước thất tình cô cũng không mất ngủ, nhưng mà vì chuyện này cơ hồ một đêm cô đã không ngủ.

Cô xác định thêm lần nữa: "Cố tổng, anh đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Cố Diễm: "Ừ."

Anh mở máy tính ra.

Hỏi cô: "Thư mời đã chuẩn bị xong hết chưa?"

Thư ký gật đầu: "Tất cả tài liệu đều được chuẩn bị dựa theo yêu cầu của anh."

Cố Diễm lại dặn dò thư ký một lần nữa: "Bảo Dương Soái đến đây một chuyến."

"Vâng." Bí thư ra ngoài.

Mười mấy phút sau, Dương Soái ngáp một cái đi vào.

Nhìn Cố Diễm mấy lần, cười: "Tớ còn tưởng rằng cậu vui đến quên trời quên đất luôn chứ."

Cố Diễm đang xử lý bưu kiện, không ngẩng đầu hỏi: "Tin tức buổi họp báo "phụ tử liên minh" là như thế nào?"

Dương Soái tựa vào sô pha, "Cái này cậu nên hỏi Miêu Thanh."

Vẻ mặt anh bất đắc dĩ: "Có thể là sắp đến thời kỳ mãn kinh."

Cố diễm: "Các cậu làm như vậy, sẽ có bao nhiêu đối thủ cạnh tranh nhìn chằm chằm các cậu cho đến khi các cậu gặp sóng gió? Không suy xét qua cái này sao?"

Tuy rằng đây là khoản trò chơi miễn phí cho người chơi, nhưng nó vẫn đang quảng cáo cho công ty ở một mức độ nhất định.

Trò chơi này nói như thế nào, cũng sẽ có người thích, có người ghét.

Cho nên các trò chơi trên di động thường chỉ được quảng bá dưới dạng quảng cáo trên web hoặc quảng cáo trên TV, chưa có theo hình thức họp báo cao cấp nào. Dương Soái xoa xoa ấn đường: "Miêu Thanh nói đi vào đầu sóng ngọn gió mới có thể nổi tiếng, làm cho tất cả mọi người đều biết đến trò chơi này."

Cố Diễm: "..."

Dương Soái ngáp cả ngày, đêm qua bị Miêu Thanh giữ lại thảo luận cả đêm, trở lại phòng làm việc bắt tay hoàn thành công việc của mình, ngẩng đầu lên, phát hiện trời đã sáng.

Anh nhìn Cố Diễm: "Cậu cũng đừng lo lắng, Miêu Thanh đã đem các loại chuyện có thể phát sinh trong cuộc họp báo, tốt, xấu, có tranh luận, toàn bộ đều được cô ấy liệt kê ra, chuẩn bị phương án đối phó cũng đã xong."

Kinh nghiệm làm việc của Miêu Thanh rất nhiều, đối mặt với các vấn đề khó khăn này sẽ không hấp tấp làm loạn, từ trước đến giờ đều là ung dung tự tại thành thạo điêu luyện.

Cố Diễm không hỏi nhiều nữa, mà quan tâm hỏi: "Cậu hẹn hò thế nào rồi?"

Không nhắc đến thì thôi, nhắc đến Dương Soái liền hậm hực: "Thất bại."

Mỗi lần định xong thời gian, còn chưa kịp ra ngoài, đã bị Miêu Thanh gọi qua, nói là muốn thương lượng chuyện trò chơi.

Một lần lỡ hẹn, hai lần lỡ hẹn, lần thứ ba cô gái đó trực tiếp kéo anh vào danh sách đen.

Cố Diễm nhịn không được mà cười.

Cầm ly nước chậm rãi uống một ngụm.

Lúc này di động của Dương Soái lại vang lên, anh nhìn thấy tên người gọi đến, ấn đường đều cau lại.

Trực tiếp tắt máy.

Bây giờ là giờ nghỉ trưa, anh không có lý do gì để nhận điện thoại của công việc.

Miêu Thanh nhắn tin, rất nhanh đã gửi đến, cậu đâu rồi?

Dương Soái: 【 tớ đang hẹn hò.】

Anh vẫn đợi Miêu Thanh đến "phá hoại" chuyện "hẹn hò" của anh.

Kết quả là mấy phút sau, Miêu Thanh cũng không có gửi tin lại đây.

Dương Soái trừng mắt nhìn màn hình di động, cô không phá hoại chuyện hẹn hò của anh nữa sao?

Cơn buồn ngủ nhanh chóng biến mất, anh nói phải về văn phòng xử lý một số chuyện, rồi đi ra khỏi văn phòng của Cố Diễm.

Cố Diễm xử lý xong bưu kiện, gửi cho Thu Thu một tin nhắn: em ăn cơm trưa chưa?】

Thu Thu:【 em đang ăn, với chị gái và Dung Thâm, hôm nay là sinh nhật của Dung Thâm.】

Lại gửi một bức ảnh cho anh, đẹp không, bọn họ không có ăn, chỉ có một mình em ăn.

Cố Diễm:【 ăn đồ ăn nhiều một chút, ăn ít đồ ngọt thôi.】

Thu Thu:【 em biết rồi, em đã ăn hết nửa đĩa rau xanh.】

Cư nhiên Cố Diễm không tin: 【 chụp cái đĩa cho anh xem một chút.】

Thu Thu: 【 cái đĩa đã trả lại rồi.】

Cố Diễm:....

Liền biết cô âm phụng dương vi(**), một chút rau cải cũng sẽ không ăn.

(**)Âm phụng dương vi là một thành ngữ của Trung Quốc. Cách phát âm là yīn fèng yáng wéi. Nói đến việc chơi chiến thuật hai mặt. Đó là mâu thuẫn bề ngoài và bị che khuất trong tối nghĩa. Nó là một từ trái nghĩa của âm và dương. (Nguồn Google)

Thu Thu đổi chủ đề: 【đúng rồi, chiều nay bọn em sẽ đi cao tốc đến Tô Châu, có lẽ sẽ ở Tô Châu một tuần. Có thể chị gái và Dung Thâm chỉ ở đây hai ba ngày rồi trở về Bắc Kinh, em sẽ tiếp tục chạy thị trường với Trần Lập Đông.】

Cố Diễm nói anh biết rồi, giục cô nhanh ăn cơm, liền kết thúc cuộc trò chuyện.

Anh mệt mỏi xoa huyệt thái dương, lại gửi tin nhắn cho Tưởng Bách Xuyên:【tám giờ tối nay gặp ở hội sở.】

Sau khi tan tầm không có việc gì làm, Cố Diễm liền đi thẳng đến hội sở.

Mới sáu giờ rưỡi, hội sở không có ai.

Anh chưa đi đến phòng riêng, đang ở khu hút thuốc ngồi một chút.

Tưởng Bách Xuyên cũng đến sớm, chưa đến bảy giờ đã đến.
Đến khu hút thuốc tìm được Cố Diễm.

Vừa lúc Cố Diễm lấy thuốc lá ra, còn chưa kịp đốt, Tưởng Bách Xuyên đã ngồi xuống đối diện với anh.

Anh cất thuốc lá vào hộp, "Đến sớm vậy?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ, tớ không có về nhà, từ công ty đi đến đây."

Anh cho nhân viên phục vụ mang tới hai ly nước ấm.

Cố Diễm: "Không đến phòng riêng sao?"

Tưởng Bách Xuyên: "Chỗ này không khí thoáng."

Bên cửa sổ.

Ở ngoài vừa mới có mưa, không khí lại trong lành mát mẻ.

Gió thổi qua, thấm vào ruột gan.

Tưởng Bách Xuyên vô tình nhìn về gạt tàn thuốc lá, hiển nhiên không có một điếu thuốc nào.

Anh cười nhạt: "Cậu dự định cai thuốc rồi hả?"

Cố Diễm: "Ừ, ít hơn so với lúc trước."

Ngón tay anh xoa xoa điếu thuốc, muốn hút, rồi lại nhịn.

Tưởng Bách Xuyên bận bịu cả ngày, cũng mệt mỏi.

Hơi tựa vào sô pha, nói với Cố Diễm chuyện đầu tư: "Dung Thâm tìm tớ, hỏi tớ có nguyện ý đầu tư B2B cho Thu Thu, cũng đem tình hình hoạt động nói với tớ, cũng không lạc quan cho lắm."

Cố Diễm ngước mắt, "Sau đó thì sao?"

Tưởng Bách Xuyên: "Tuy rằng không quá lạc quan, nhưng tớ cũng quyết định đầu tư, thuận tiện làm cung ứng liên tài chính."

Chỉ có chỉnh hợp cung ứng tốt, tự sản xuất tự cất vào kho, lại phối hợp với cung ứng liên tài chính, mới là hình thức B2B hoàn mỹ nhất có thể tiếp tục phát triển lâu dài.

Cố Diễm đăm chiêu gật đầu.

Tưởng Bách Xuyên hỏi anh: "Cậu vội vã tìm tớ là muốn nói chuyện gì?"

Cố Diễm cũng đi thẳng và vấn đề: "Chính là thương lượng với cậu, nếu như nền tảng B2B của Thu Thu từ bỏ thị trường thành thị, tập trung khai thác thị trường nông thôn, không chỉ giới hạn trong ngành sản xuất, mà còn thiếu thốn ở một số khu vực nông thôn, ví dụ như ngành công nghiệp thiết bị gia dụng, bao gồm cả bán hàng và bảo trì, ngoài ra còn có đồ dùng cao cấp, quần áo, mỹ phẩm, sản phẩm dành cho trẻ em, vân vân, trong trường hợp này giai đoạn đầu cần phải đầu tư bao nhiêu?"

Tưởng Bách Xuyên: "Tự xây kho bãi và hậu cần? Cửa hàng trải nghiệm? Có cái nào không?"

Cố Diễm: "Sắp xếp kho hàng, cửa hàng trải nghiệm, đặt ở mỗi thị trấn, cùng với trực tuyến và ngoại tuyến."

Tưởng Bách Xuyên nhíu mi, suy nghĩ tỉ mỉ: "Hậu cần bao gồm tất cả thị trấn trên cả nước luôn sao?"

Cố Diễm: "Ngoại trừ những nơi giao thông không thuận tiện không thể vào được, ngoài ra sẽ bao trùm toàn bộ, vậy giai đoạn đầu cần phải tốn bao nhiêu tiền?"

Tưởng Bách Xuyên: "Quá tốn tiền, hiện nay, bất kể là ngành B2C hay B2B ở Trung Quốc, không có hậu cần nền tảng nào có thể đạt được mức bao phủ hết toàn bộ thị trấn trong cả nước."

Cố Diễm đáp: "Cho nên chúng ta phải làm cái thứ nhất."

Tưởng Bách Xuyên suy nghĩ một lát, nói: "Tự xây dựng hậu cần, tự xây dựng kho, nhưng phải cần một đội ngũ nghiệp vụ lớn, hơn nữa phải xây dựng mô hình cho chuỗi cung ứng tài chính, ít nhất cũng phải 30 - 35 tỷ."

Cố Diễm hỏi rất trực tiếp: "Ngân hàng của cậu có thể đầu tư được bao nhiêu?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Cố Diễm không đùa nữa, hỏi: "Tớ sẽ thương lượng với Thu Thu, nếu như cô ấy đồng ý làm thị trường nông thôn, cậu có nguyện ý đầu tư không?"

Tưởng Bách Xuyên: "Cậu có tiền đấy sao lại không ủng hộ cô ấy?"

Cố Diễm: "Nếu tớ đầu tư cho cô ấy, áp lực sẽ rất lớn, cũng sẽ không có cảm giác thành tựu, cho nên tớ không có ý định đầu tư."

Tưởng Bách Xuyên híp mắt: "Ý của cậu là, tiền của tớ thì không đáng kể, xem như cô ấy đem tiền của tớ thua hết, cũng là chuyện đương nhiên sao?"

Cố Diễm cười: "Ngày nào đó nếu cậu không có tiền, tớ sẽ cho cậu."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh đã quyết định đầu tư, bao nhiêu thì là chuyện nhỏ, anh không đầu tư được nhiều như vậy thì có thể đi tìm ngân hàng khác đầu tư, cái bây giờ anh quan tâm là: "Thu Thu muốn từ bỏ thị trường thành thị sao?"

Cố Diễm: "Cũng không phải là từ bỏ, nếu như thị trường đều bị Triệu Tiêu Quân chiếm trước, cũng không thể tiếp tục duy trì các phân trạm phát triển phải không?"

Cho nên phải thay đổi trận địa.

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, cũng không quên nhắc nhở anh: "Nếu như Thu Thu muốn đi thị trường nông thôn, sẽ rất mệt, hơn nữa hiện tại cô ấy cũng không có một đội ngũ nhân viên chất lượng, rất nhiều chuyện cần cô ấy phải tự mình làm."

Dừng một chút, lại hỏi: "Cậu có dự định cùng làm với Thu Thu không?"

Cố Diễm lắc đầu: "Tớ không am hiểu nghiệp vụ, cũng sẽ không can thiệp sự nghiệp của cô ấy, phương diện này, Dung Thâm am hiểu hơn tớ rất nhiều."

Dung hoà nhiều cổ phần bên trong, anh không muốn trộn lẫn quá nhiều, cuối cùng người khó xử sẽ là Thu Thu.

Tưởng Bách Xuyên: "Chúng ta đều là người đã từng xây dựng sự nghiệp, cậu cũng biết, mấy năm đầu công ty mới được thành lập, cơ hồ là đều không có thời gian nghỉ ngơi, chuyện gì cũng phải tự mình lo lấy."

Anh đặt ly nước lên khay trà, nói tiếp: "Đặc biệt Thu Thu muốn tự sản xuất, cần phải chạy khắp nơi, cậu nên chuẩn bị tâm lý kỹ càng, cô ấy bận rộn đến vài tháng cũng không thể gặp được cậu."

Cố Diễm xoa xoa ấn đường: "Ừ, cái này tớ biết, mỗi tuần tớ sẽ đi cùng cô ấy mấy ngày."

Tưởng Bách Xuyên: "Từ khi nào mà cậu lại rảnh rỗi như vậy?"

Cố Diễm nói thật: ""Tớ quyết định từ chức khỏi chức vụ CEO của công ty."

Tưởng Bách Xuyên không tin mà nhìn anh, trong đáy mắt đều là kinh ngạc.

Một hồi lâu sau anh mới tiêu hoá được tin tức này, "Cậu muốn từ chức CEO?"

Cố Diễm: "Ừ, họp cổ đông ngày mai sẽ thông báo, không đảm nhiệm chức CEO chấp hành, không quản lý sự vụ của công ty, chỉ đảm nhiệm chức Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị."

Tưởng Bách Xuyên: "Như vậy cũng tốt, không bận tâm nhiều việc, chỉ cần làm quyết định."

Thuận tiện hỏi: "Chị của cậu lên thay sao?"

Cố Diễm: "Chị ấy cũng không muốn vất vả, có thể là người ở tầng cấp cao của công ty thay thế."

Anh tự mình chế nhạo: "Nói không chừng người quản lý chuyên nghiệp sẽ tốt hơn là tớ quản lý."

Tưởng Bách Xuyên: "Tớ cũng cảm thấy như vậy."

Cố Diễm: "..."

Hãy nhớ follow t nhoa:))))))

Chương 42

Cố Diễm cùng Tưởng Bách Xuyên nói chuyện xong đã là mười giờ, trước tiên anh đi tắm rửa, sau khi tắm xong thì gửi tin nhắn cho Khâu Lê:【ngủ chưa?】

Anh không tiếp tục đến thư phòng xử lý công việc, mà trực tiếp đi về phía phòng ngủ.

Tối hôm qua ngủ không ngon, hôm nay liền có chút uể oải.

Khâu Lê trả lời anh:【 còn chưa ngủ, em mới về không bao lâu. Anh thì sao? Về nhà chưa?】

Lúc chạng vạng cô đã đến Tô Châu, rồi cùng Khâu Tây Văn đi dạo phố.

Cố Diễm:【 ừ. Chuẩn bị đi ngủ.】

Khâu Lê:【 nhớ em không?】

Chỉ là vài chữ, còn chưa có nghe được giọng nói của cô, anh đã bị trêu chọc.

Trả lời cô: 【ừ.】

Khâu Lê cười, 【em cũng muốn anh, mấy ngày nay hết bận em sẽ về Bắc Kinh gặp anh.】

Bàn tay Cố Diễm vuốt ve hàng chữ này mấy lần, cô lại như đứa bé không chịu lớn, cãi nhau ầm ĩ xong, rồi cũng sau cơn mưa trời lại sáng, sẽ không để ở trong lòng.

Ngày mai họp cổ đông xong anh sẽ đi Tô Châu tìm cô, thương lượng cô có muốn khai phá thị trường nông thôn hay không.

Anh muốn chuẩn bị cho cô một niềm vui bất ngờ, bây giờ cũng sẽ không nhiều lời với cô.

Dặn dò cô đi ngủ sớm một chút, chúc ngủ ngon xong, anh tắt điện thoại đi ngủ.

Mà một chút buồn ngủ Khâu Lê cũng không có.

Đêm nay cô ở cùng với Khâu Tây Văn, cô vừa mới tắm xong, Khâu Tây Văn vẫn còn đang tắm, đêm nay các cô sẽ nói chuyện phiếm thâu đêm.

Mỗi lần đều như vậy.

Chỉ cần Tây Văn ở nước ngoài trở về, các cô sẽ hưng phấn nói chuyện phiếm hơn mười giờ đồng hồ cũng không mệt.

Cảm giác như không bao giờ nói hết chuyện.

Cũng không biết khi nào Khâu Tây Văn mới tắm xong, Khâu Lê cảm thấy nhàn rỗi lại tẻ nhạt, liền gọi cho Tra Nhị, hỏi anh một chút cái phim cẩu huyết thế nào rồi.

Lần này rất nhanh Mạc Viễn Đông đã bắt máy, anh đang trên đường đi đến quán cà phê, ngõ hẻm quá chật, nên anh dừng xe ở ngoài rồi đi bộ vào.

Ban ngày có mưa, đến lúc chạng vạng thì đã tạnh, chín giờ tối lại bắt đầu mưa, bây giờ càng lúc càng to hơn.

Anh che ô, nhưng nước mưa vẫn làm ướt ống quần.

Anh hỏi Thu Thu: "Còn chưa có ngủ sao?"

Khâu Lê: "Mất ngủ, nhưng lại muốn biết nội dung bộ phim cẩu huyết đó mà anh nói là cái gì? Hình như tối hôm qua có phát hai tập rồi phải không?"

Mạc Viễn Đông bất đắc dĩ cười: "Tối hôm qua anh có việc nên chưa kịp xem, đêm nay về nhà sẽ xem phim phát lại."

Kỳ thật là chiều hôm qua anh lại đến đợi Đường Đường.

Chỉ là không may mắn, anh đợi từ chạng vạng đến rạng sáng cũng không thấy được cô.

Sau đó nhà cô tắt hết đèn, anh không nỡ rời đi, đoán được đại khái là ban ngày cô nghỉ ngơi, không có đi ra ngoài.

Anh không muốn nói chuyện có liên quan đến Đường Đường, đổi chủ đề, hỏi Thu Thu: "Em và Cố Diễm hiện tại thế nào rồi?"

Tâm trạng Khâu Lê không tệ, ngữ điệu cũng ung dung: "Cũng không tệ lắm."

Mạc Viễn Đông thở phào nhẹ nhõm, tính tình trẻ con có lúc cũng tốt, sau cơn mưa chính là trời sáng.

Đang nói chuyện, anh đã đi đến cửa lớn của quán cà phê.

Liền nói với Thu Thu: "Anh còn có chút việc, em thì sao, có chuyện gì muốn nói với anh hay không? Nếu không, trước hết anh cúp máy đây, ngày mai sẽ gọi lại cho em."

Khâu Lê: "Em cũng không có chuyện gì khác, anh cứ bận việc của anh đi."

Tắt di động, Mạc Viễn Đông nhìn bảng hiệu "mật mã thời gian" kia, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Đây là lần thứ hai anh đến nơi này, lần trước sau khi trở về từ Tiểu Thành, liền đến nơi này ngồi hết một buổi chiều.

Tất cả bông hoa được trang trí trong quán chính là loại hoa mà Đường Đường thích nhất.

Từ nhỏ cô đã thích trồng cây, sau khi bọn họ ở bên nhau, anh mua một căn biệt thự, làm một vườn hoa ở trong sân cho cô.

Sau đó cô rời đi, anh đi New York.

Biệt thự ở Thượng Hải vẫn còn để trống, nhưng vườn hoa anh vẫn cho người đến chăm sóc định kỳ.

Lúc mở cửa đi vào, giờ này, trong cửa hàng không có ai.

Nhân viên đang dọn dẹp trong quầy bar, chuẩn bị tan làm.

Mười giờ rưỡi các cô đóng cửa, bây giờ còn có 20".

Nghe được tiếng mở cửa, nhân viên phục vụ ngước mắt nhìn: "Xin chào quý khách."

Lại hỏi anh dùng gì.

Mạc Viễn Đông gọi một ly Lam Sơn.

Anh ngồi ở chỗ gần cửa sổ, nhìn nước mưa rơi vào cửa kính, từng dòng từng dòng chảy xuống.

Lúc nhân viên phục vụ mang cà phê lên, Mạc Viễn Đông trực tiếp hỏi: "Đường Đường có ở đây không?" Nhân viên phục vụ bất ngờ, nhưng cô vẫn nói: "Thật ngại quá, bà chủ hiện không có ở đây."

Mạc Viễn Đông có chút mất mát, nhưng vẫn nói một tiếng cảm ơn.

Trong phòng bên trong.

Cũng là một biển hoa.

Đường Đường đang lười biếng ngả người trên sô pha, ngẩn người nhìn mưa rơi bên ngoài cửa sổ.

Đêm đen vô tận, giống như tâm trạng của cô bây giờ.

Ngày mai, thứ tư.

Tin tức có liên quan đến tập đoàn Trung Doãn đều đứng đầu đề báo tài chính kinh tế, ngay cả báo giải trí cũng là đầu đề, còn lên cả hot search Weibo.

Thứ nhất, tập đoàn Trung Doãn đã tổ chức cuộc họp báo cao cấp giới thiệu trò chơi di động "phụ tử liên minh". Tô Dương, người phát ngôn quảng cáo nổi tiếng nhất đã xuất hiện trong buổi họp báo với người bạn thân của mình.

Thứ hai, gần như là cùng lúc, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị của Trung Doãn kiêm CEO Cố Diễm, tuyên bố từ chức khỏi chức vụ CEO.

Hai tin tức này làm cộng đồng mạng bắt đầu sôi trào.

Từ lúc tin tức truyền ra đã ba giờ đồng hồ, nhưng người trong giới truyền thông không tìm ra được nguyên nhân Cố Diễm đột nhiên từ chức.

Không có dấu hiệu nào và cũng không có chuẩn bị.

Miêu Thanh trở về từ buổi họp báo liền trực tiếp đi đến văn phòng của Cố Diễm, cô còn không dám tin đây là sự thật.

Cô ngồi xuống đối diện với Cố Diễm, nhìn anh chằm chằm, mà Cố Diễm vẫn giữ một dáng vẻ điềm nhiên như mây gió, đang thí nghiệm một khoản trò chơi nhỏ.

Miêu Thanh không giữ được bình tĩnh, đứng dậy, nhìn anh đang bận làm cái gì, có thể quan trọng hơn đại sự của công ty.

Càng nhìn càng tức giận.

Trò chơi trên màn hình có một cô bé đang ăn kem que, cái hình ảnh này...

Miêu Thanh lại ngồi lên ghế, xoa xoa ngực, "Cố Diễm, cậu..." Mẹ nó cô rất muốn mắng chửi người.

Cố Diễm vẫn không ngừng gõ bàn phím, tập trung đến mức không nhìn thấy Miêu Thanh đang nhìn màn hình máy tính của anh.

Sau năm phút trò chơi mới kết thúc.

Anh đem hình ảnh vừa rồi ghi nhớ thêm một lần, có một chỗ còn thiếu, anh lấy bản ghi chép ghi lại một hồi, lúc này mới rời khỏi giao diện trò chơi.

"Cố Diễm!" Miêu Thanh không thể nhịn được nữa.

"Nói." Cố Diễm vẫn đang cúi đầu ghi chép tài liệu.

Giọng nói Miêu Thanh lạnh nhạt, còn mang theo lửa giận: "Bởi vì cậu đầu tư cho Phương Quân không có cách nào cho bạn gái cậu một công đạo, cho nên cậu liền từ chức sao?"

Cô thở dài: "Cố Diễm, từ lúc chúng ta bắt đầu xây dựng sự nghiệp đến nay, đổ vào rất nhiều tâm huyết, cùng nhau đi qua khó khăn thế nào, cậu nói muốn từ chức là liền từ chức sao? Cậu có biết bây giờ cậu không có nhiều lý trí hay không?"

Cố Diễm: "Không có liên quan đến chuyện đầu tư Phương Quân."

Ghi chép xong, anh khép vở lại, nhìn về phía Miêu Thanh, đổi chủ đề: "Cậu đến đây có chuyện gì muốn báo cáo sao?"" Miêu Thanh: "..."

Tức giận đến nỗi không biết nói gì.

Cố Diễm thuận miệng hỏi: "Dương Soái đâu rồi?"

Hai người bọn họ đều đi đến buổi họp báo, Dương Soái cũng không có đi cùng với Miêu Thanh đến chất vấn anh.

Nhắc đến Dương Soái, Miêu Thanh cảm thấy lạnh đi vài phần, trong lòng khó chịu, lại còn có chút đau.

Bắt đầu từ ngày hôm qua cô không nói với anh nửa chữ.

Cô cũng không hiểu bản thân mình đang làm cái gì.

Cô tức giận trả lời Cố Diễm: "Không biết, có lẽ là đang thở dốc rồi."

Cố Diễm: "..."

Ngước mắt nhìn Miêu Thanh một cái, đột nhiên không tiếng động mà nở nụ cười.

Không nên hỏi nhiều nữa.

Làm như không có chuyện gì xảy ra bắt đầu mở web xem tin tức.

Sau khi Miêu Thanh bình tĩnh lại, mới nhớ đến mình đến đây là để chất vấn Cố Diễm.

Cô không thể chấp nhận được người xử trí theo cảm tính trong chuyện làm ăn, đặc biệt là người có quyết định cao nhất của công ty.

Vì để làm cho người phụ nữ của mình hài lòng, mang công ty ra làm trò đùa, nói từ chức liền từ chức.

Quay lại đề tài, cô nói: "Cậu nói việc cậu từ chức không có liên quan gì đến chuyện đầu tư Phương Quân? Cậu đang lừa gạt kẻ ngốc hay sao đây?"

Người khác không biết tại sao, nhưng lúc cô nhìn thấy tin tức thì rất rõ ràng.

Thật sự anh đã thay đổi đến mức cô cũng không thể nhận ra điều đó.

Cố Diễm nhàn nhạt nói: "Đầu tư Phương Quân là tớ đắn đo suy nghĩ đưa ra quyết định, bạn gái của tớ có vui vẻ hay không thì tớ vẫn sẽ đầu tư."

Miêu Thanh tiếp nhận lời nói: "Thế thì không phải sao? Cậu đầu tư cho Triệu Tiêu Quân, chẳng khác nào cậu đứng phía đối lập với bạn gái của cậu, cô ấy vui vẻ mới là lạ."

Cho nên nói tới nói lui cũng là vì cô ấy mà từ chức.

Cố Diễm dừng lại một chút, vẫn lại giải thích: "Tớ từ chức không phải vì để cho cô ấy vui vẻ, nếu như chỉ vì để cho cô ấy vui vẻ tớ liền từ chức, không cần thiết."

Miêu Thanh "a" một tiếng: "Vậy thì là vì cái gì?"

Rõ ràng là một hành động không có lý trí, vì muốn cho người phụ nữ của mình vui vẻ, đến bây giờ cậu ta vẫn không chịu thừa nhận, cô muốn nhìn một chút cậu ta làm sao để tự bào chữa cho hành động của mình.

Cố Diễm: "Dựa vào tình hình hiện tại của công ty cô ấy, không biết qua hai ba năm sẽ có cái gì khởi sắc, cô ấy phải còn phải chạy thị trường khắp nơi trong hai ba năm tới, bên ngoài không thể so với ở nhà, nhất định cô ấy sẽ ăn không ngon, tiếp tục kéo dài như thế, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ bị bệnh."

Sau đó, anh hỏi ngược lại Miêu Thanh: "Cậu cảm thấy cô ấy khoẻ mạnh với sự nghiệp của tớ thì cái nào quan trọng hơn?"

Miêu Thanh: "..."

Cô có chút dở khóc dở cười, "Cô ấy đã bao nhiêu tuổi rồi, ngay cả bản thân mình cũng chăm sóc không được?"

Cố Diễm: "Không phải cô ấy không thể chăm sóc cho bản thân mình, một khi đã bận rộn, căn bản sẽ không để ý đến đồ ăn ngon, thậm chí hai bữa cơm chỉ ăn một bữa, có lúc sẽ gặm một ổ bánh mì cho qua ngày, lúc bắt đầu gây dựng sự nghiệp, không phải chúng ta đều đã trải qua sao?"

Lúc đó hận không thể đem một ngày thành 48 giờ mà dùng, cảm giác thời gian để ngủ rất là xa xỉ, chứ nói chi là đến nhà ăn ăn một bữa cơm đàng hoàng.

Miêu Thanh nhấp môi, nhưng lại không có phản bác.

Những tháng ngày tăng ca suốt đêm ở thời kỳ đầu gây dựng sự nghiệp vẫn còn sờ sờ trước mắt, một bên vừa ăn mì, một bên ngồi gõ số hiệu, bảng mã.

Có lúc gặp phải một hạng mục, mấy ngày liền đều không ăn qua một bữa cơm, không có ngủ một giấc nào.

Cố Diễm đặt bút máy xuống, đứng dậy rót một ly nước, sau khi trở lại nói tiếp: "Cô ấy rất là kén ăn, không ăn rau, trái cây cũng không ăn."

Đột nhiên Miêu Thanh nở nụ cười, là nụ cười tức giận.

Quả thực là hoang đường đến cực điểm.

Trào phúng nói: "Cô ấy không ăn rau quả, cậu từ chức thì cô ấy sẽ ăn?"

Cố Diễm cũng không tiếp tục giải thích cái gì, những chuyện riêng tư, anh không có nghĩ vụ nói cho người khác nghe.

Không phải anh từ chức thì Thu Thu sẽ chịu ăn, là anh có thời gian đi sang, có thể đút cho cô ăn.

Khuya ngày hôm trước, vì buổi trưa tâm trạng của cô không tốt, chỉ ăn hải sản tươi, buổi tối anh đút cho cô nửa đĩa rau xanh, cô không muốn ăn, anh dùng đũa gắp bỏ vào miệng cô.

Sau đó cô không há miệng, anh cũng chỉ có thể dùng miệng cho cô ăn. [ Muốn xỉu =))) ]

Cô không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là há miệng ra ăn.

Cả đời dài như vậy, điều quan trọng nhất là cả đời cô bình an, khoẻ mạnh và vui vẻ, ngoài cái đó ra anh cũng không cần gì nhiều.

Editor: 1 tuần t đăng ba chương thôi nhé:)))

Chương 43

Lúc Thẩm Nghiên nhìn thấy tin tức Cố Diễm từ chức CEO, nghĩ là mình đang hoa mắt.

Anh tỉ mỉ đọc lại tiêu đề và nội dung tin tức nhiều lần, không sai, Cố Diễm không hề tiếp tục đảm nhiệm Thủ tịch chấp hành quan của tập đoàn Trung Doãn.

Anh không biết chuyện Cố Diễm đầu tư cho Phương Quân, trên tin tức không nói, phía Trung Doãn cũng không có thông báo.

Nghĩ hoài vẫn không có manh mối, anh lập tức gọi cho cố diễm: "Anh(**), cậu bị ai khủng bố. Ai đe doạ sao?"

Cố Diễm: "..."

(**) từ anh này dùng để gọi những người gần tuổi mình một cách thân mật.

Đột nhiên anh muốn đùa Thẩm Nghiên một lát, "Ừ."

"Ai vậy? Bây giờ tớ sẽ cho người đó biết kết quả của việc đắc tội cậu là gì."

Cố diễm: "Bị Khâu Tây Văn khủng bố. Hù doạ."

Thẩm Nghiên bên kia lập tức nín thở, một hồi sau mới nói: "Bị khủng bố. Doạ sợ cũng đáng."

Cố Diễm: "..."

Bí mật nói với Thẩm Nghiên: "Khâu Tây Văn đã trở về, bây giờ đang ở Tô Châu."

Một lúc lâu Thẩm Nghiên cũng không có nói chuyện, sau đó lấy cớ bận công việc cúp điện thoại.

Anh nhìn màn hình di động, ngẩn người một lát.

Số điện thoại kia đã bị xoá đi, rồi lại lưu vào.

Cuối cùng quyết tâm, trực tiếp gọi đi.

Khâu Tây Văn vẫn còn đang nghỉ trưa, lúc cầm điện thoại lên, không nghĩ đến là Thẩm Nghiên gọi đến.

Bàn tay cô run run, do dự một hồi, cuối cùng vẫn nhận máy.

"Alo, xin chào, ai vậy ạ?"

Thẩm nghiên biết cô cố ý, số điện thoại này, anh dùng từ lúc bọn họ ở bên nhau cho đến bây giờ, cô đều có thể đọc làu làu.

Anh cũng không tính toán chi li với cô, nói: "Tôi là người đàn ông của Khâu Tây Văn, cô ấy đâu rồi?"

Trong lòng Khâu Tây Văn tê dại một lát, hồi ức tràn về như nước lũ, mãnh liệt mà đến.

Cô và Thẩm Nghiên không tính là những đứa trẻ ngoan, mới mười mấy tuổi đã ngủ cùng một chỗ.

Sau đó, mỗi lần gọi điện thoại, anh đều lấy danh xưng là người đàn ông của cô mà gọi.

Đúng lúc cô ngưng dòng hồi ức, nói với anh: "Vừa nãy cô ấy ở trong phòng, bây giờ có lẽ là đang đi ra ngoài gọi điện thoại với người đàn ông cặn bã, có chuyện gì anh cứ nói, tôi sẽ chuyển lời lại cho cô ấy."

Thẩm Nghiên: "Cô nói cho cô ấy biết, nói là có một người đàn ông tên là Thẩm Nghiên nhớ cô ấy rồi."

Khâu Tây Văn: "Thẩm Nghiên là ai? Tôi chưa từng nghe cô ấy nhắc qua."

Thẩm nghiên đốt một điếu thuốc lá, hút vào một hơi mạnh, suýt chút nữa phải ho khan.

Anh nhả ra một hơi khói, thấp giọng nói: "Giấu ở trong lòng cô ấy, người đàn ông mà cô ấy yêu đến chết đi sống lại, đương nhiên cô ấy sẽ không dễ dàng nói với người khác."

Khâu Tây Văn: "..."

Vài giây sau, Thẩm Nghiên liền nói: "Phiền cô một chút, đợi Tây Văn nhà tôi trở về, nói cho cô ấy biết, bất cứ lúc nào cô ấy cũng có thể gọi cho tôi."

Sau đó anh trực tiếp tắt điện thoại.

Khâu Tây Văn nhìn di động như có suy nghĩ gì, một lát sau ném di động xuống, tiếp tục nhắm mắt ngủ trưa.

Tối hôm qua cô và Thu Thu thức đến bốn giờ sáng, chưa đến bảy giờ thu thu đã rời giường, đi chạy thị trường với Dung Thâm.

Hơn tám giờ sáng cô cũng bị điện thoại bên New York đánh thức, sau đó mở video họp, đầu óc liền thanh tỉnh, tiếp tục ngủ thì không có cách nào ngủ được.

Cô rời giường liền đi đến hẻm nhỏ ở Tô Châu đi dạo, đi lung tung không có mục đích gì.

Sau đó cô bị lạc đường, không biết làm sao để có thể về khách sạn.

Lúc đó trong đầu cô nảy lên một ý nghĩ cực kỳ hoang đường, nghĩ thầm nếu như có Thẩm Nghiên ở đây thì tốt rồi, anh mãi mãi sẽ không để cho cô không tìm được đường về.

Sau đó cô xoa xoa mặt mình, có thể là do ngủ không ngon, đầu óc lại hồ đồ rồi, cũng bắt đầu nghĩ lại thời gian hai người ở bên nhau.

Đại khái là hai năm qua, cô trưởng thành hơn một chút, mỗi lần tăng ca đến khuya, một người về nhà, vắng ngắt, cô không thể ngăn được mình nhớ lại quá khứ.

Quá khứ có liên quan đến cô và Thẩm Nghiên.

Đắng cay ngọt bùi mặn, tất cả mùi vị đều có.

Từ lúc mười sáu tuổi cho đến bây giờ, mười mấy năm trôi qua, bọn họ tan tan hợp hợp, cơ hồ đã thành chuyện thường ngày.

Sau khi chia tay lại không cam lòng mà dây dưa, dây dưa xong, vẫn không tránh khỏi chia tay.

Bận rộn nhiều năm như vậy, cô và anh cũng chỉ có nhau, giống như không có người nào chen vào được.

Cũng chỉ có thể là anh.

Lần này chủ động về nước, có lẽ chỉ có bản thân cô biết.

Có thể là cố chấp không muốn thừa nhận.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

"Tây Văn?" Là Dung Thâm gọi cô.

Cô lấy di động gửi cho anh ta một tin nhắn:【đợi tôi mười phút, sẽ ra ngay.】

Cô xoa xoa ấn đường, đẩy chăn ra rời khỏi giường.

Buổi trưa Thu Thu đã ngồi cao tốc về Bắc Kinh, ba cô và bác Dung đều ở Thượng Hải, cô và Dung Thâm đi đến Thượng Hải trước sau đó lại về Bắc Kinh.

Mười lăm phút sau, Khâu Tây Văn đến phòng khách khách sạn, Dung Thâm đang đứng ở khu nghỉ ngơi đợi cô.

"Chúng ta sang đó thế nào? Đi cao tốc?" Cô hỏi.

Dung Thâm cười nhẹ: "Tài xế đã đến, chú Khâu biết cô muốn đi Thượng Hải, cho nên để tài xế đến đón chúng ta."

Bọn họ sóng vai đi ra ngoài, cô nghiêng đầu hỏi anh ta: "Thị trường bên đây lại bị Phương Quân giành trước rồi sao?"

Dung Thâm gật đầu: "Tốc độ còn nhanh hơn chúng ta dự đoán."

Khâu Tây Văn lo lắng nói: "Không có biện pháp nào sao?"

Dung Thâm: "Trước hết về Bắc Kinh tổ chức hội nghị nghiệp vụ các tỉnh, xem là tình huống gì rồi ra quyết định cuối cùng."

Tiếp tục như vậy nhất định sẽ không được, tốc độ bọn họ khai thác thị trường, còn không bằng tốc độ phương quân chiếm được thị trường.

Sau khi Phương Quân bắt đầu cân bằng, càng sẽ không nương tay.

Bắc Kinh.

Tập đoàn Phương Quân.

Triệu Tiêu Quân vừa mới mở xong hội nghị, Triệu Phương Châu liền gõ cửa đi vào.

"Anh, hôm nay anh rảnh rỗi vậy sao?" Đứng dậy rót cho Triệu Phương Châu chén trà.

Triệu Phương Châu liên tục nhìn chằm chằm vào cô ta, "Mấy ngày nay em đã chiếm hết bao nhiêu phân trạm của Khâu Lê?"

Triệu Tiêu Quân đặt chén trà trước mặt anh ta, cười nói: "Tin tức của anh cũng thật nhanh nhạy."

Triệu Phương Châu hỏi lại một lần nữa: "Bao nhiêu cái?"

Triệu Tiêu Quân ngồi xuống, "32 cái."

Vẫn còn sẽ tiếp tục.

Triệu Phương Châu: "Em cố ý?"

Triệu Tiêu Quân phản bác: "Anh, sao anh lại dùng từ cố ý này? Vốn trên thương trường là cạnh tranh tàn khốc, cá lớn nuốt cá bé, sao có thể nói là cố ý hay là vô ý?"

Hai tay Triệu Phương Châu chống trên mặt bàn, xoa xoa huyệt thái dương, cực kỳ uể oải.

Anh ta vừa mới trở về, đến văn phòng liền thấy tin tức Cố Diễm từ chức, sau đó lại nghe Trung Doãn thông báo bọn họ thông qua quyết định đầu tư B2B của bọn họ, tổng cộng là đầu tư 6,8 tỷ, phân ra hai lần.

Giọng nói anh ta có chút khàn khàn: "Tiêu Quân, trong làm ăn có lúc không nên chỉ lo lợi ích trước mắt, phàm là phải lưu lại cho bản thân mình một đường lui."

Triệu Tiêu Quân biết đạo lý này, nhưng đối với Khâu Lê, không cần phải như vậy.

Triệu Phương Châu nhìn về phía cô ta: "Hoà thuận thì phát tài, có tiền thì mọi người cùng nhau kiếm lời, cạnh tranh là điều cần thiết, nhưng vấn đề là bây giờ chúng ta đang hợp tác qua lại với Phương Vinh, đối với Trung Doãn cũng vậy. Cổ họng không thoải mái, anh ta uống mấy ngụm nước, vẫn cảm thấy khó chịu.

Hắng giọng, anh ta nói tiếp: "Khâu Lê là cổ đông của Phương Vinh, không chừng sau này sẽ trở thành đại cổ đông của Trung Doãn, em đuổi tận giết tuyệt, đối với chúng ta mà nói, cái được không thể bù đắp đủ cái mất."

Triệu Tiêu Quân: "Cố Diễm sẽ đem cổ phần mình nắm quyền giao cho khâu lê? Anh có cảm thấy điều đó như là đi vào đầm rồng hang hổ không?"

Tuy rằng Cố Diễm không hề đảm nhiệm Thủ tịch chấp hành quan của Trung Doãn, nhưng anh vẫn là Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị của Trung Doãn, vẫn là người khống chế cổ phần lớn nhất của Trung Doãn.

Triệu Phương Châu: "Cố Diễm và Khâu Lê ở bên nhau, hẳn là sẽ tiến tới hôn nhân, sau đó một nửa tài sản của Cố Diễm sẽ là của khâu lê, không cần cậu ta cho hoặc là không cho."

Triệu Tiêu Quân không phản đối: "đàn ông bây giờ, có mấy người đem số cổ phần mình nắm giữ xử lý thoả đáng?"

Từ tay trắng dựng nghiệp, có ai sẽ đem một nửa giang sơn mà mình khổ cực nhiều năm như vậy cho một người phụ nữ?

Triệu Phương Châu cảm thấy tiếp tục thảo luận vấn đề này thì cũng không có ý nghĩa gì, anh ta nói: "Vấn đề chúng ta thảo luận giống như đã bị lệch rồi, mặc kệ sau này, hiện tại, chúng ta vừa mới cùng Phương Vinh hợp tác việc bán hàng trực tiếp, em lại khư khư cố chấp như thế, cuối cùng sẽ không có kết quả tốt."

Triệu Tiêu Quân: "Xem như em không cạnh tranh với bọn họ, bọn họ vẫn sẽ không cung cấp điều khoản di động cho chúng ta bán."

Cho nên đoạt và không đoạt thị trường của bọn họ có gì khác nhau sao?

Triệu Phương Châu: "mọi việc đều sẽ không tuyệt đối như vậy, em nên đúng mực một chút. Em để cho người khác kiếm được tiền, người khác cũng sẽ lưu lại cho em một cơ hội."

Triệu Tiêu Quân không muốn nghe, cảm thấy phiền.

Qua loa đáp: "Em biết rồi."

Nhưng cô ta không từ bỏ việc cạnh tranh với Khâu Lê, cô ta muốn cho Khâu Lê biết, thắng đàn ông thì lại làm sao, trên thương trường, cô chỉ là bại tướng của cô ta.

Sắp đến thời gian tan tầm.

Sau khi xử lý xong công việc, Cố Diễm gửi tin nhắn cho Khâu Lê:【còn đang bận sao?】

Lúc trưa anh gọi cho cô, cô ấn ngắt, nói là đang bận, không tiện bắt máy.

Sau đó cô cũng không gọi lại.

Anh rất buồn bực, hẳn là cô thấy được tin tức anh từ chức, thế nhưng lại không hỏi một tiếng.

Đợi một lát, Khâu Lê cũng không trả lời.

Anh đóng máy tính, chuẩn bị tan làm về nhà.

Khâu Lê đang nghe điện thoại của ba cô.

Khâu Trọng Khải hỏi cô: "Gần đây con có liên lạc với Cố Diễm không?"

Khâu Lê: "Làm sao vậy ạ?"

Cô thầm nghĩ có phải ông biết chuyện cô và Cố Diễm đang bên nhau rồi không?

Khâu Trọng Khải: "Không có gì, chỉ là ba nhìn thấy tin tức cậu ấy đột nhiên từ chức, anh của con nói không rõ đã xảy ra chuyện gì, ba nghĩ con với cậu ấy là hàng xóm, có thể sẽ biết một chút."

Khâu Lê: "..."

Suýt nữa thì bật cười.

Điều chỉnh lại cảm xúc, cô nghiêm túc nói: "A, con cũng vừa mới thấy tin tức, khuya này về nhà hỏi thăm anh ấy một chút."

Khâu Trọng Khải: "Ừ, nhưng cũng đừng có quá phận, nếu cậu ấy không muốn nói con cũng đừng hỏi nhiều, chỉ là ba quan tâm cậu ấy một chút, đột nhiên từ chức, ba sợ nguyên nhân là do thân thể không tốt."

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vã căn dặn cô: "Buổi tối con cũng đừng sang nhà cậu ấy, có gặp mặt thì hỏi một chút, không gặp thì thôi, mà giống như cậu ấy có bạn gái rồi."

Lần trước ở nhà ông Cố Diễm đã nói như vậy, nói vị kia trong nhà rất kén ăn.

Khâu Lê hiếu kỳ hỏi: "Ba, làm sao ba biết anh ấy có bạn gái?"

Khâu Trọng Khải: "Là cậu ấy nói. Con cũng đừng giống như hồi bé, không có chuyện gì liền đến nhà của cậu ấy, dù sao cũng không phải là anh trai ruột của con, nên giữ một chút khoảng cách, có hiểu không?"

Khâu Lê nhịn cười: "Vâng, con biết rồi, con sẽ giữ khoảng cách."

Lại hàn huyên với ông mấy câu rồi mới cúp điện thoại.

Vừa mới tắt di động, liền thấy Cố Diễm từ trong toà nhà đi về phía ô tô bên này, cô nhanh chóng ngồi cho đàng hoàng.

Cố Diễm vừa đi vừa nhìn di động, vẫn không có tin nhắn gửi tới.

Đến xe, anh kéo cửa sau xe ra ngồi vào.

Đợi một lát, ô tô cũng không chạy.

Anh ngước mặt, định nói tài xế lái xe, nhìn thấy người ngồi ở ghế lái, anh sửng sốt.

Khâu Lê nghiêng người ra sau lưng ghế lái, vẫy vẫy tay với anh, mỉm cười nói: "Chào ông chủ, từ hôm nay, tôi chính là tài xế của ngài, cứ gọi tôi Tiểu Khâu là được."

Cố Diễm không tiếng động bật cười, đưa tay ra: "Lại đây."

Khâu Lê bắt lấy tay anh, từ ghế lái bò đến chỗ ngồi phía sau, dang chân ngồi trên đùi anh, còn chưa có ngồi vững, đã bị Cố Diễm ôm lấy.

Anh cầm lấy cằm cô, hôn lên môi cô.

Chương 44

Cố Diễm quấn lấy lưỡi cô, dùng sức mút vào, đầu lưỡi cô vẫn còn nhàn nhạt hương vị của kem cây.

Thân mật nhiều lần, lá gan Khâu Lê cũng bắt đầu lớn, cô đưa tay kéo áo sơ mi anh từ trong quần lôi ra ngoài, từng chút một mở khuy áo sơ mi của anh ra.

Hai tay cô lướt từ bụng của anh đi thẳng lên trên.

Đến hai vị trí trước ngực thì nhẹ nhàng bóp một cái.

Cố Diễm: "..."

Dở khóc dở cười.

Lúc này, trên cửa sổ xe, mưa rơi bùm bùm.

Trời mưa.

Mấy ngày nay Bắc Kinh mưa rất nhiều.

Trong chốc lát, những giọt mưa hội tụ thành màn mưa.

Bên ngoài xe trời trắng xoá.

Trong tình cảnh này, cảm thấy nên làm một cái gì đó.

Khâu Lê nhích người về phía sau, cúi đầu nhẹ nhàng gặm cắn trước ngực Cố Diễm.

Cả người cố diễm liền tê dại, chưa bao giờ có cảm giác như thế này.

Cô ngửa đầu, nghịch ngợm hỏi: "Thoải mái không?"

Cố Diễm: "..."

Cúi đầu cắn chóp mũi của cô, giọng nói khàn khàn: "Ngoan, đừng nghịch."

Cô không tiếp tục hôn, nhưng hai tay vẫn còn tiếp tục, chơi vui đến không biết trời đất.

Cố Diễm đều có phản ứng, hô hấp không khỏi tăng lên.

Bởi vì đang ở dưới lầu công ty, trời lại mưa to, Khâu Lê cũng không dám quá phận, thời gian đỗ xe ở đây cũng không được lâu, cô liền rời khỏi người Cố Diễm.

Chuẩn bị trèo lên ghế lái.

Cố Diễm nói: "Để anh lái xe."

Khâu Lê không nghe, "Không phải em đã nói, từ nay về sau em chính là tài xế tư nhân của anh."

Cô ngồi xong, kéo đai an toàn.

Cố Diễm bắt đầu cài lại khuy áo, dáng vẻ như đang bị khi dễ.

Khâu Lê quay đầu lại, cười hỏi: "Ông chủ, ngài muốn đi đâu đây?"

Cố Diễm ngước mắt, đùa giỡn nói: "Đi đến nơi phong hoa tuyết nguyệt(*), có thể bà xã của tôi vẫn chưa biết đến nơi đó."

(*)Phong Hoa Tuyết Nguyệt Trong Tín Ngưỡng Trung Quốc Cổ nhân vẫn thường xem phong hoa tuyết nguyệt là đề tài huyền mĩ trong thi ca, bích họa. Một bức tranh thanh nhã tuyệt sắc trong sự mê hoặc của đêm. Ánh trăng tấm đẫm cảnh bật cỏ cây, len vào đó một chút gió hiu hiu, là những tuyết hoa phất phới bay như mê hoặc tâm hồn con người. Trong tiên cảnh ấy, lòng người dễ nảy sinh những bùi ngùi, những chiêm nghiệm, những hoài nhớ về một thời đã qua. Có kẻ tha hương lữ khách nhớ quê nhà, nhớ nước non trùng điệp, có kẻ nhớ tri âm tri kỉ một thời đàm đạo thi ca nhạc họa. Lại có kẻ nhớ về mối tình thề hẹn dưới trăng, nguyện suốt kiếp tình chung mà vẩn xa lìa.(NGUỒN: GOOGLE)

Khâu Lê: "Được."

Nổ máy, bắt đầu rời khỏi toà nhà.

Khâu Lê liếc nhìn kính chiếu hậu, không thấy được người, dặn dò anh: "Nghiêng người sang phía sau em một chút, em không nhìn thấy anh."

Cố Diễm nhích người sang bên trái.

Khâu Lê nhìn vào kính chiếu hậu thấy được anh mới cảm thấy vừa lòng.

Ô tô hoà vào dòng xe, cô chăm chú nhìn đường, ngày mưa lại bị kẹt xe.

Cô tranh thủ thời gian nhìn anh, cho anh một ánh mắt đầy mị lực.

Cố Diễm cười, hỏi: "Em làm tài xế của anh, có yêu cầu gì đối với tiền lương không?"

Khâu Lê nhẹ nhàng nắm tay lái, làm bộ dáng nghiêm túc suy nghĩ, một lát sau trả lời anh: "Tiền lương thì không cần, anh chỉ cần ngủ với em là được."

Cố Diễm: "..."

Bị chọc cười.

Khâu Lê nhướng mày: "Sao anh lại không nói lời nào? Không vui hả?"

Cố Diễm: ""...Vui

Lúc này đổi lại là Khâu Lê bật cười.

Di động ở ghế phụ vang lên, cô nhìn sang thấy người gọi đến là Tra Nhị.

Cô gắn tai nghe vào nghe.

Cô cười nói: "Có phải anh muốn nói cho em tình tiết tiếp theo của bộ phim cẩu huyết hay không?"

Mạc Viễn Đông: "... Tối hôm qua anh về muộn, không xem được."

Trực tiếp nói vào chủ đề chính, "Đúng rồi, chuyện Cố Diễm từ chức là thế nào? Em đã biết chưa?"

Khâu Lê: "Ừ, em biết."

Mạc Viễn Đông: "Em biết cậu ta từ chức, vậy có biết vì sao cậu ta từ chức không?"

Khâu Lê: "Em biết hết."

Cô không nói thêm gì nữa, Mạc Viễn Đông nghi hoặc, cũng không dám tin: "Có phải Cố Diễm từ chức là vì em không?"

Anh đã nghĩ đến khả năng này, nhưng nháy mắt lại phủ định, Cố Diễm là người làm việc theo lý trí, như thế nào lại ấm đầu, làm một chuyện theo cảm xúc lại vô căn cứ như thế.

Hai mươi hai tuổi thì có khả năng, tuổi trẻ kích động, có thể hiểu được.

Nhưng hiện tại Cố Diễm đã ba mươi hai tuổi, đã đi qua cái tuổi tình yêu là tất cả.

Khâu Lê: "Ừ."

Mạc Viễn Đông xoa xoa huyệt thái dương, giọng nói cũng trầm đi không ít: "Quý trọng nhau thật tốt, học cho nhau cách lý giải."

Khâu Lê: "Ừ, em biết rồi."

Thời khắc nhìn thấy tin tức đó, cô cảm thấy đời này rất đáng giá, cô mới yêu anh mười mấy năm mà thôi, nhưng anh lại yêu cô cả tuổi già.

Cô đổi chủ đề, nhắc nhở anh: "Tối nay nhớ xem bộ phim cẩu huyết đó."

Mạc Viễn Đông: "Ừ."

Trưa hôm nay anh đã xử lý xong công việc, buổi chiều chưa đến giờ tan tầm đã đi đến quán cà phê của cô, cô đến, anh sẽ gặp được.

Trời mưa, người trong quán không nhiều, chỉ có hai cô gái nhỏ ngồi bên cửa sổ, đang cúi đầu chơi trò chơi.

Ngoài trời mưa càng lúc càng lớn.

Đột nhiên cửa lớn bị đẩy ra, là một khuôn mặt quen thuộc ập vào trong ánh mắt.

Anh nói với người bên kia di động: "Thu à, anh bận rồi, có chuyện gì thì nói sau."

Trực tiếp tắt máy.

Đường Đường cũng nhìn thấy anh.

Bốn mắt nhìn nhau.

Yêu hận dây dưa.

Cô nhìn sang nơi khác, nói với nhân viên mấy câu, liền trực tiếp đi đến phòng riêng của cô.

Mạc Viễn Đông cũng đi theo cô.

Còn có những người khách khác ở đây, Đường Đường không thể lớn tiếng, "Mạc Viễn Đông, anh đang làm gì thế?"

Mạc Viễn Đông: "Anh muốn nói mấy lời với em."

Đường Đường nhìn anh một lát, cuối cùng nói: "Vào đi."

Có mấy lời, chỉ có thể nói trực tiếp, miễn cho anh lại cho bản thân mình một chút mơ mộng hão huyền.

Vào trong phòng, Đường Đường vừa mới đặt túi xuống, đã bị Mạc Viễn Đông ôm lấy từ phía sau, kéo vào trong ngực.
Cả người Đường Đường run lên, một khắc quen thuộc, trước đây anh cũng rất thích ôm cô như thế.

Cô sững sờ một lát, sau khi phản ứng lại, dùng sức giãy dụa: "Mạc Viễn Đông, anh buông tay."

Mạc Viễn Đông không chỉ không buông tay, mà ngược lại càng ôm chặt hơn.

Sau đó Đường Đường cũng không giãy dụa nữa, cả người một chút sức lực cũng không có, cô lạnh lùng nói: ""Đừng dùng đôi tay dơ bẩn này ôm tôi, có được không? Tôi ghê tởm."

Mạc Viễn Đông nhếch môi, trên mặt lại không có cảm xúc.

Chỉ là cô không nhìn thấy được.

Dừng một lát, anh thấp giọng nói: "Đường Đường, anh nhớ em."

Đường Đường cảm thấy trái tim mình dường như đã chết, một câu anh nhớ em, sớm đã không thể làm cho lòng cô nổi lên gợn sóng.

Cô khinh bỉ xuỳ một tiếng: "Bốn năm rồi mới nhớ tôi, có phải là quá muộn rồi không?"

Mạc Viễn Đông không hề quan tâm mặt mũi, nói thật: "Mỗi ngày đều nhớ em, chương trình của em, bất kể là phát trực tiếp hay là phát lại, bận đến mấy cũng dành thời gian ra xem."

Bốn năm trước, nếu không phải là bồng bột của tuổi trẻ, kích động lẫn nhau, hai người sẽ không đến nỗi như ngày hôm nay.

Đường Đường cười gằn: "Hoá ra là fan của tôi sao, tôi biết rồi, lần tới tôi đăng bài viết trên Weibo, sẽ tranh thủ trả lời cho anh một cái."

Mạc Viễn Đông tức giận: "..."

Anh tì cằm lên bả vai của cô: "Đường Đường, tha thứ cho anh được không?"

Đường Đường lại bắt đầu giãy dụa, nhưng vẫn không thoát ra được.

Trầm mặc một lúc lâu.

Cô nói: "Tha thứ cho anh cũng được, nhưng cơ hội chỉ có một lần."

Cổ họng Mạc Viễn Đông lăn lăn, trong giọng nói có một chút run rẩy: "Được, em nói, anh đều đáp ứng."

Đường Đường: "Trước hết buông tôi ra."

Mạc Viễn Đông không muốn, nhưng vẫn buông cô ra.

Đường Đường xoay người, lui về phía sau một bước.

Cô nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh, nhưng trái tim lại rất đau.

Nói với anh: "Nếu như trong vòng một phút, anh đoán đúng đáp án của mật mã thời gian, tôi sẽ tha thứ cho anh, nếu như đoán sai, sau này đừng có tiếp tục xuất hiện trước mặt của tôi."

Mạc Vễn Đông lặp lại lần nữa: "Mật mã thời gian?"

Đường Đường: "Đúng vậy."

Cô nhìn đồng hồ trên tường, "Bắt đầu tính giờ rồi."

Hầu kết Mạc Viễn Đông lăn lên lăn xuống, chưa bao giờ mà anh lại khẩn trương như bây giờ.

Mật mã thời gian?

Nhất định không phải là mật mã mà anh dễ dàng đoán được.

Lúc này di động của anh vang lên, anh nói: "Thời gian dừng lại một chút, anh đi nhận một cuộc điện thoại."

Trong lòng anh âm thầm vui mừng cuộc gọi này đến thật đúng lúc, nhìn thấy người gọi đến là "mẹ", anh cảm thấy cả người đều không tốt.

Nhưng vẫn nhắm mắt mà nhận máy: "Alo, mẹ."

Mẹ Mạc: "Viễn Đông à, con không có ở nhà sao?"

Mạc Viễn Đông: "Vâng, con đang ở bên ngoài."

Mẹ Mạc: "Mẹ đang ở dưới lầu nhà con, con về nhà nhanh lên một chút."

Sau đó liền trực tiếp cúp điện thoại.

Mạc Viễn Đông tắt di dộng, nhìn Đường Đường, trên mặt cô vẫn không có bất kỳ cảm xúc nào.

Lạnh nhạt, thậm chí là lạnh lùng.

Anh nói: "Cơ hội này anh từ bỏ, không đoán nữa."

Đường Đường run lên, lập tức "a" một tiếng.

Ý trào phúng rất rõ ràng.

Mạc Viễn đông cất di động, thẳng thắn nói: "Xem như anh đã đoán sai, cũng có thể sẽ còn quay lại, cho nên có đoán hay không đoán cũng như nhau.

Đường Đường: "Mạc Viễn Đông, từ lúc nào mà da mặt của anh lại dày như vậy rồi hả?"

Mạc Viễn Đông không lên tiếng, chỉ là không chớp mắt mà nhìn cô.

Nếu như bốn năm trước, da mặt anh đủ dày, có thể bỏ xuống mặt mũi, bọn họ sẽ không giống bây giờ như người dưng nước lã. Sau đó, cô nói mình đang yêu đương, không phải anh chưa từng nghĩ đến việc buông xuống.

Cũng đã từng thử đi gặp các cô gái khác, nhưng vẫn không có cảm giác gì.

Trong lòng, ý niệm, tất cả đều là cô.

Đường Đường cũng mệt mỏi, nói với anh: "Mạc Viễn Đông, đừng như vậy nữa được không? Thật sự chúng ta trở về không được, tôi cũng không muốn trở về."

Trong lòng Mạc Viễn Đông vừa lạnh vừa đau, anh nói: "Anh biết."

Ngoài cửa sổ mưa vẫn đang rơi, che đi tất cả khung cảnh.

Trong phòng lại yên tĩnh.

Ai cũng không lên tiếng.

Im lặng chốc lát, Mạc Viễn Đông khàn giọng nói: "Đường Đường, nếu như em không thể quay về thì đừng trở về, anh sẽ đến bên cạnh em."

Lại dặn dò cô: "Hôm nay mưa rất lớn, về nhà sớm một chút."

Dừng lại, giống như là dùng hết toàn bộ dũng khí, anh nói: "Sau này anh... sẽ đưa đón em đi làm."

Cũng không để ý Đường Đường có phản ứng gì, anh xoay người rời đi.

Lúc này, ở thành phố bên kia.

Cố Diễm xử lý xong một phong bưu kiện, ngẩng đầu, là đang trên đường về nhà.

Anh hỏi Khâu Lê: "Không muốn đi dạo sao?"

Khâu Lê lắc đầu: "Tám giờ em còn có một cái hội nghị."

Cố Diễm gật đầu, cô đang tập trung lái xe nên anh cũng không hỏi nhiều, suy nghĩ, tối nay đợi cô hết bận rồi lại thương lượng với cô chuyện khai phá thị trường nông thôn.

Ngày mưa, trên đường cực kỳ đông.

Khâu lê vẫn tập trung lái xe, cũng không nói đến chuyện anh từ chức.

Sau đó lúc sắp về đến nhà, nói với anh: "Cố Diễm."

"Sao vậy?" Cố Diễm nhìn về kính chiếu hậu.

Cô nói: "Em sẽ nỗ lực chạy thị trường, cũng sẽ nghe lời anh."

Cố Dễm cười, "Được."

Lời cô muốn biểu đạt, tuy rằng chưa nói chữ nào, nhưng anh nghe đều hiểu.

Đến tiểu khu, mưa đã ngớt không ít.

Nhưng vẫn tí tách rơi.

Xe dừng lại, Khâu Lê lấy ra một cái ô, vẫn là cái ô màu xanh đậm lúc trước.

Cô nhanh chóng đẩy cửa xuống xe.

Cố Diễm cũng đẩy cửa xe ra.

Khâu Lê đứng trước cửa xe, phanh một tiếng, ô mở ra, đưa cho anh.

Hình ảnh này lại rất quen thuộc.

Cố Diễm cười nhẹ, không có lấy ô, mà đóng cửa xe lại, khom lưng ôm lấy cô.

Khâu Lê phối hợp dùng hai chân quấn lấy eo anh, tay anh chặn lại mông cô, ôm cô như ôm em bé.

Một tay Khâu Lê che dù, một tay cầm chìa khoá xe, khoá lại.

Sau đó ôm lấy cổ anh, hôn nhẹ lên môi anh một cái.

Lên lầu, Khâu Lê đổi giày chuẩn bị đi tắm rửa.

Liền bị Cố Diễm kéo lại, ôm ở trong ngực, "Làm một lần rồi lại tắm."

Khâu Lê: "..."

Còn chưa kịp phản ứng lại, anh đã xoay người cô, đưa lưng cô về phía anh.

Hôm nay cô mặc váy ngắn, anh đem váy đẩy lên hông cô.

Rất nhanh, quần lót cũng đã bị cởi ra.

Khâu lê quay đầu lại, muốn hôn một cái.

Anh hôn lấy môi cô.

Cái tay cũng không dừng lại.

Trái tim Khâu Lê run lên.

Hai chân cô không khỏi khép lại, nháy mắt lại bị tay anh mở ra.

"Cố Diễm."

"Ừ?" Hơi thở nóng bỏng của anh phả vào tai cô.

Cô cũng không biết nói gì, cả người đều mềm, cảm giác như đứng không được, cả người chỉ có thể dựa vào lồng ngực của anh, dựa vào rất chặt, mượn anh để chống đỡ.

Cố Diễm thổi một hơi ở bên tai cô, rất nhẹ.

Anh nói: "Trời mưa."

Khâu lê ẩn nhẫn để không phát ra tiếng "ưm", trả lời anh: "Ừ, em biết."

Vừa nãy cũng đã có mưa rồi mà.

Cố Diễm cười: "Anh nói em... trời mưa."

Nói xong, anh để tay trước mặt cô: "Em nhìn thấy không, đều bị ướt, lượng mưa từ trung bình cho đến lớn."

Khâu Lê: "..."

Mặt đỏ tai hồng, cô tức giận muốn dẫm vào chân anh.

Cố Diễm cười, một tay để ở trước ngực cô, một tay tiếp tục để cho mưa ướt.

Khâu Lê chịu không nổi, quay đầu lại, Cố Diễm liền hôn xuống, những tiếng ưm của cô đều bị anh nuốt vào.

Cho đến khi cô không ngừng run rẩy ở trong lòng anh anh, leo lên đỉnh điểm.

Một cái chớp mắt, anh tiến vào từ phía sau cô.

Cô "ưm" một tiếng liền bị anh nuốt lấy.

Khâu Lê trong chốc lát khóc, trong chốc lát cười, cô cảm thấy mình giống như điên rồi.

Lúc trước cô và anh đều dùng tư thế bảo thủ, bây giờ thay đổi tư thế khác, đi sâu vào một chút, thiếu chút nữa là cô chịu không nổi.

Sau khi kết thúc, cô xụi lơ trong lồng ngực anh.

Lúc này Cố Diễm mới xoay người cô lại, quay về phía anh.

Cô còn đang run rẩy.

Anh dùng sức ôm lấy cô, hôn lên cái trán nhễ nhại mồ hôi kia, "Ngoan, xong rồi."

Cái tư thế gì thì các cô cũng biết rồi đọ =)))))))))

Chương 45

Hơn mười phút sau, Khâu Lê mới bình phục lại, tựa trong lồng ngực của anh, hai tay vòng lấy eo anh, trên người cả hai đều là mồ hôi, không biết rõ là của ai với ai.

Bên ngoài vẫn còn tiếp tục mưa.

Trong phòng rất yên tĩnh chỉ có tiếng hít thở của lẫn nhau.

Híp mắt nghe tiếng mưa rơi, dường như có thể gột rửa tâm hồn.

Khâu Lê cọ mặt trước ngực anh, nghiêng tai để nghe thấy nhịp tim đang đập của anh.

Cố Diễm nhẹ nhàng vuốt lưng cô, từ trên xuống dưới.

Anh thấp giọng hỏi: "Bồi ngủ rồi em vừa lòng chưa?"

Khâu Lê ngửa đầu, cười: "Ông chủ, sau này tôi sẽ lái xe cho ngài thật tốt."

Cố Diễm cắn cằm cô một cái, vỗ vỗ lưng cô: "Tắm rửa đi, anh đi nấu cơm."

Cố Diễm rất ít khi nấu cơm, món phức tạp sẽ không, nấu cháo xào rau thì còn tạm được.

Anh mặc quần áo đàng hoàng rồi đi đến nhà bếp nấu ăn.

Khâu Lê đi đến phòng giữ quần áo để tìm quần áo tắm rửa, tủ quần áo của anh không có nhiều quần áo của cô, chỉ có mấy bộ áo lót, cô cầm áo lót, tìm áo sơ mi trắng của anh.

Đến phòng tắm mới phát hiện, anh chuẩn bị cho cô tất cả đồ dùng tắm rửa, mỹ phẩm cô dùng thường ngày anh cũng chuẩn bị một bộ.

Đến cả sữa tắm cho phụ nữ anh cũng mua.

Cô ngẩn người nhìn những chai lọ này, sau khi hoàn hồn, mở vòi sen ra.

Vui vẻ. Lúc thân mật, là lúc đầu óc con người không lý trí nhất, cảm thấy đó chính là yêu.

Sau khi kích tình, là lúc đầu óc con người tỉnh táo nhất, Thu Thu cảm thấy, thời khắc này, cô lại càng yêu anh nhiều hơn.

Loại tình yêu này, giống như cơn mưa xuân, ẩm ướt và nhẹ nhàng.

Tích luỹ theo tháng ngày, sâu tận xương tuỷ.

Khâu Lê tắm xong, lấy mặt nạ anh mua ra, đắp lên xong, ra ngoài tìm Cố Diễm.

Nghe thấy tiếng bước chân, Cố Diễm quay đầu lại, bị cô làm cho giật mình, nhanh chóng xoay người, bình phục lại hô hấp: "Thu Thu, em ra phòng khách ngồi chơi đi."

Khâu Lê dùng ngón tay chỉnh lại mặt nạ, nhịn cười, cực kỳ bướng bỉnh: "Em không đi, muốn ở cùng với anh cơ."

Cô chạy ra phía sau anh, hai tay ôm lấy eo của anh.

Cố Diễm bất đắc dĩ, tuỳ ý để cô làm loạn: ""Vậy em đừng đứng trước mặt anh anh phân tâm."

Khâu Lê "ừ" một tiếng.

Cô đứng ở phía sau anh, cái gì cũng không nhìn thấy.

Cũng không thể tựa mặt lên lưng anh, lại không nói chuyện, rất là tẻ nhạt.

Cô chạy đến phòng ăn lấy ghế lại đây, đặt ở phía sau anh.

"Em làm gì vậy?" Cố Diễm nghe được động tĩnh, cũng không quay đầu lại.

Khâu Lê không lên tiếng, cô quỳ gối lên ghế, hai tay đặt trên vai anh, nhìn anh xào rau.

Đây là cuộc sống sinh hoạt mà cô đã từng tưởng tượng ra, anh nấu ăn, cô dán theo anh.

Đột nhiên, cô nhảy xuống, chạy đến phòng khách lấy di động, sau đó tiếp tục quỳ lên ghế, ôm lấy vai anh.

Cô gõ một hàng chữ trên di động, rồi đưa cho anh xem.

Vừa lúc Cố Diễm đậy xong nắp xoong, rảnh rỗi nhìn sang di động.

Cô nói: 【Ông chủ, em muốn nghe anh hát. 】

Cố Diễm: "Những bài hát anh nhớ rõ chỉ toàn là tiếng Anh, sợ em nghe sẽ không hiểu."

Khâu Lê dùng sức đánh vào vai anh.

Cố Diễm cười, "Đừng nghịch."

Khâu Lê biết khi đi chơi ở hội sở anh rất ít hát, bởi vì anh vừa cất tiếng hát, có khi so với bài gốc còn động lòng hơn, những người khác sẽ không thể hát được.

Cô rất ít khi nghe anh hát, cho nên bây giờ trái tim lại ngứa, rất muốn nghe.

Cô nhìn đồng hồ trên di động, còn hơn mười phút, cô tháo mặt nạ ra, cuối cũng cũng có thể vui vẻ nói chuyện, cô ôm lấy cổ anh: "Mặc kệ, em muốn nghe."

Sau đó cô ghé bên cạnh tai anh, "Có phải anh đã từng hát cho ai nghe rồi phải không?"

Nháy mắt, dĩ nhiên cô cũng không ngoại lệ mà ăn giấm.

Cô nghĩ, có lẽ anh đã từng hát cho người phụ nữ khác nghe qua.

Cố Diễm bắt đầu cắt đậu bắp, hờ hững nói: "Đã từng hát."

Trong lòng Khâu Lê không thoải mái, nhưng cũng không hồ đồ, cắn trên vai anh một cái.

Cố Diễm nói: "Trước đây đã từng hát《 tiểu long nhân 》để dỗ một đứa trẻ ngủ trưa."

Khâu Lê: "..."

Không tự giác mà bật cười.

Thiếu chút nữa cô đã quên.

Khi đó vào giờ nghỉ trưa cô thường xuyên đến phòng anh nghịch ngợm gây sự, cô không muốn ngủ, cũng không cho anh ngủ, gặp phải lúc tâm trạng anh tốt, sẽ hát một bài cho cô nghe.

Khâu Lê ghé vào cổ anh, hôn lên.

"Đừng nhúc nhích, anh đang thái rau."

Khâu Lê ngoan ngoãn, nghe lời dựa vào vai anh, "Bây giờ em rất muốn nghe anh hát, bài hát gì cũng được."

Cố Diễm trêu cô: "Em làm cho anh vui thì anh liền hát."

Khâu Lê ghé vào tai anh dùng giọng Ngô nông ôn nhu mềm mại gọi: "Ông xã."

Cố Diễm: "..."

Hoàn toàn đầu hàng.

Nhưng mấy năm qua anh rất ít khi hát, cũng không có thời gian để nghe nhạc, bài hát thịnh hành cũng sẽ không.

Kỳ thật những bài hát xưa gần như anh đã quên hết.

Khâu Lê thấy anh đang cắt đậu bắp, lại hôn lên tai anh một cái, "Ông xã."

Cố Diễm: "Anh suy nghĩ lời bài hát một chút."
Sau đó lại áy náy nói: "Bài hát sẽ không hoàn chỉnh, cho nên anh hát vài câu thôi được không?"

Khâu Lê: "Được được, anh hát cái gì thì em đều thích nghe."

Cố diễm bắt đầu suy nghĩ bài hát, tuy rằng ở hội sở anh không hát, nhưng người khác hát, có lúc cũng sẽ nhớ kỹ một vài bài.

Hơn mười phút sau, đậu bắp cũng đã chín, rau trộn xong, nhưng anh vẫn chưa bắt đầu hát.

Khâu Lê dùng sức ôm lấy cổ anh: "Ông xã."

Cố Diễm cười: "Anh đang suy nghĩ đây."

Khâu Lê: "Đồ ăn sắp chín rồi, anh chuẩn bị suy nghĩ cho đến khi em già đi không được, tai không nghe thấy luôn hả?"

Cố diễm xoay mặt, môi cô đang ở trước mắt, anh hôn lên, "Bây giờ sẽ bắt đầu hát."

Anh chọn một đoạn nhạc thích hợp.

Nháy mắt Khâu Lê tươi cười rạng rỡ.

Cố Diễm hắng giọng một cái, ca từ đoạn trước anh không nhớ rõ, bắt đầu ngâm giai điệu trước, anh muốn hát đoạn tiếp theo, đột nhiên từ ngâm nga biến thành hát:

【Em như ánh trăng ngày đó, đậu giữa mặt nước, mãi mãi ở trong lòng anh, em như ánh trăng ngày đó, sẽ không theo sóng chảy xuôi, mãi mãi ở bên cạnh anh...】

Khâu Lê chưa từng nghe bài hát này bao giờ, có thể là một bài hát rất lâu, nhưng được phát ra từ giọng hát từ tính trầm thấp của anh, mỗi câu ca từ đều khắc sâu vào trong lòng cô.

Cô chôn mặt vào cổ anh, giọng hát của anh xuyên qua màng nhĩ của cô, thẳng đến nơi sâu nhất của linh hồn.

Anh hát xong mấy câu này, liền ngừng lại, Khâu Lê còn chưa có nghe đủ.

Cô làm nũng: "Ông xã."

"Sao vậy?" Cố Diễm cũng lấy trong nồi một món chay khác ra, "Rửa tay ăn cơm."

Khâu Lê dán chặt trên lưng anh: "Em còn muốn nghe anh hát."

Cố Diễm: "Lên giường rồi lại hát."

Khâu Lê: "..."

Lời này nghe vào thì lại có nghĩa khác à nha.

Cố Diễm gắp rau trộn với đậu bắp lên đĩa đưa cho cô, Khâu Lê thẳng người, muốn từ trên ghế nhảy xuống, anh liền ôm lấy cô, một tay Khâu Lê cầm đĩa, một tay ôm cổ anh.

Nhìn đậu bắp, cô nhíu ấn đường lại, lại nhìn một cái đĩa khác trên bàn kính, là khoai từ với nấm.

Đều là món chay.

Cô nhỏ giọng hỏi: "Chỉ có hai món thôi sao?"

Thịt đâu?

Cố Diễm ôm cô đi về phía phòng ăn, "Ừ, sau buổi tối không nên ăn đồ ăn mặn."

Khâu Lê: "..."

Nếu như là trước đây, cô sẽ bắt đầu cáu kỉnh ngay.

Nhưng lại nghĩ đến lúc trên đường tan tầm về, cô còn hứa với anh, sau này cô sẽ nghe lời anh.

Cô chép miệng, nuốt xuống những cảm xúc của mình.

Lúc ăn cơm, Cố Diễm chủ động nói chuyện thị trường Tô Châu bên kia với cô, lại hỏi sao lại trở về, không cần chạy thị trường?

Khâu Lê đem tình huống trước mắt nói cho anh biết.

Dừng một chút, "Triệu Tiêu Quân đã ăn đi mấy chục phân trạm của chúng ta, đều là mấy phân trạm phát triển tốt nhất."

Cố Diễm hơi giật mình, nhanh chóng trấn an cô: "Bình thường, đổi lại là anh, sau khi có sức mạnh, cũng sẽ đi chiếm lấy một ít phân trạm tốt của đối thủ cạnh tranh, từ trước đến giờ đều là cá lớn nuốt cá bé cá bé ăn tôm."

Khâu Lê gật gật đầu, gian nan nuốt đậu bắp vào trong.

Cố Diễm gắp một miếng khoai bỏ vào trong chén Khâu Lê, "Em xem như Triệu Tiêu Quân là một đối thủ cạnh tranh bình thường, không có cảm xúc khác ở bên trong, tâm thái của em sẽ thoải mái hơn nhiều." Khâu Lê vất vả nuốt đậu bắp xuống, nhanh chóng cầm ly nước lên uống, mùi vị của đậu bắp cô chịu không được, hẳn là mùi vị của tất cả loại rau củ quả cô đều không thích.

Cô đặt ly nước xuống, tiếp tục nhắm mắt ăn khoai từ trong bát.

Ngẩng đầu nhìn anh nói: "Lúc trước Triệu Tiêu Quân có nói một câu?"

Tuy rằng bây giờ cô rất chán ghét Triệu Tiêu Quân, nhưng cũng không thể phủ nhận, câu nói kia rất có đạo lý.

Cố Diễm theo lời nói của cô, hỏi: "Cô ta nói cái gì?"

Khâu Lê: "Triệu Tiêu Quân nói, nếu như bạn không từ bỏ chính mình, thì không ai có thể từ bỏ bạn."

Câu nói này, cô vẫn luôn hưởng thụ.

Sau khi Cố Diễm hỏi cô có tính toán gì, Khâu Lê nói tạm thời chưa có ổn định, phải đợi buổi tối mới biết, nhưng nói cho anh một chút suy nghĩ của mình, có khả năng không có hoàn chỉnh.

Cố Diễm nói với cô một chút, "Không thành thục cũng không sao, có ý tưởng mới có thể chuyển biến tốt."

Khâu Lê suy nghĩ một chút, sắp xếp từ ngữ, rồi mới nói: "Em muốn khai thác thị trường nông thôn, nhưng..."

Cô thở dài, cảm thấy suy nghĩ này có chút kỳ lạ.

Cố Diễm nhìn gò má cô: "Lo lắng về vấn đề tiền bạc phải không?"

Khâu Lê khẽ cắn đũa, gật đầu, rồi nhanh chóng lắc đầu một cái: "Cũng không phải là lo lắng không đủ tiền, mà là... sợ đập tiền vào về sau lại không có kết quả gì, hơn nữa khai thác thị trường nông thôn... gặp phải rất nhiều khó khăn, em không biết sẽ phát sinh cái gì, cũng phải cần ba, bốn năm, cũng sẽ không có khởi sắc gì."

Cô và anh nhìn nhau: "Không biết nguy hiểm thế nào, không có cách dự đoán, nó sẽ không ngừng tiêu hết tiền của em, còn có thể liên luỵ hết toàn bộ sức lực của em."

Cắn cắn môi, áy náy nhìn anh: "Không có nhiều thời gian ở cùng anh."

Cố Diễm cười nhẹ: "Không phải anh đã giảm bớt công tác rồi sao?"

Khâu Lê chần chừ một lúc, nói ra lo lắng trong lòng: "Trước kia anh cho rằng em chỉ chạy thị trường thành thị, hơn nữa bởi vì Triệu Tiêu Quân, công ty của em chưa chắc chống đỡ được đến ngày nào..."

Cho nên anh từ chức, có thời gian đi nhiều nơi với cô.

"Nhưng bây giờ phải..." Cô không khỏi thở dài, "Bây giờ em muốn chạy thị trường nông thôn, tuy rằng chưa từng đến đó, nhưng đã từng xem trên tin tức, nó không thể so với thành thị, xem như là thị trấn nhỏ, cũng sẽ có khách sạn năm sao, giao thông cũng thuận lợi, nhiều nơi ở nông thôn, có một nơi dừng chân cũng là một vấn đề."

Cô vì sự nghiệp của mình, cái gì khổ cũng đều có thể ăn, còn Cố Diễm thì sao đây? Để cho anh đi đến những nơi đó với cô, trong lòng cô áy náy, lại sợ thời gian lâu anh sẽ phiền.

Khâu Lê nhìn anh: "Em là chủ của công ty, việc chạy thị trường như vậy, không cần em tự làm, nhưng em nghĩ đi đến những nơi đó xem, chí ít em biết được chiến trường tương lai là cái dạng gì."

Cô muốn biểu đạt cái gì, kỳ thật cô không nói, Cố Diễm cũng đã hiểu.

Nửa đùa nửa thật trêu cô: "Mong chờ Tiểu Khâu của chúng ta trở thành người chủ nghiệp vụ ưu tú nhất trung quốc."

Khâu Lê đập anh mấy cái, cô cũng cười.

Chuyện cười qua đi, Cố Diễm nói: "Có lúc đọc vạn quyển sách cũng không bằng đi vạn dặm đường, mà vạn dặm đường này, cũng không nhất định phải đi khắp cảnh đẹp núi sông, mặc kệ là ở thành thị hay nông thôn, mỗi con đường, em đi qua, đều sẽ mang đến cho em những trải nghiệm khác nhau của cuộc đời."

Anh lại lấy một cái so sánh: "Giống như Dương Soái phát minh trò chơi "phụ tử liên minh" này, tuổi ấu thơ của trẻ con trong thành thị không giống với trẻ con ở nông thôn, cũng không thể nói ai hạnh phúc hơn ai, mỗi người đều có cái riêng."

Dừng lại, anh nói: "Chính anh cũng đã chơi trò chơi này một lần, cảm thấy tuổi thơ của trẻ con ở nông thôn rất thú vị." Không buồn không lo, ngây thơ chất phác.

Lên trời xuống đất, không hề kiêng dè.

Anh đưa tay ra.

Khâu Lê nở nụ cười, duỗi ngón út ra kéo kéo tay anh, "Cùng với em đi nông thôn một chút được không?"

Cố Diễm: "em làm tài xế của anh, anh làm bảo mẫu cho em."

Khâu Lê nhích người lên gần anh một chút, đưa môi của mình lên, Cố Diễm liền hôn xuống.

Hai người mới vừa hôn vào giây, di động của Khâu Lê liền vang lên, có tin nhắn gửi đến.

Cố Diễm buông cô ra.

Khâu Lê lấy tới, là Khâu Tây Văn:【 khoảng 12 giờ trưa mai chị đến sân bay thủ đô. 】

Cô trả lời: 【 được, em sẽ đi đón chị. 】

Đăm chiêu, cô chụp lại màn hình rồi gửi cho Thẩm Nghiên:【 anh không thành công thì em liền xả thân! 】

Thẩm Nghiên trả lời lại:【 chờ anh và chị em kết hôn, phần tiền mừng của em sẽ được miễn. 】

Khâu Lê: 【...】

Cố Diễm giục cô ăn cơm: "Ăn xong rồi lại nói chuyện."

Khâu Lê: "Được được, ngày mai chị của em sẽ về."

Cố Diễm ngước mắt nhìn cô: "Em nói cho Thẩm Nghiên rồi hả?"

Khâu Lê: "... Không có."

Cố Diễm: "Lúc Khâu Tây Văn tìm em tính sổ, em cứ nói là anh nói cho Thẩm Nghiên biết."

Khâu Lê: "..."

Thật là cảm động.

Cố Diễm lại gắp thêm một ít khoai từ và nấm: "Không cần phải nói cảm ơn, ăn hết những cái này là được."

Khâu Lê nhìn anh, chớp chớp mắt, đem ly nước đưa cho Cố Diễm: "Ông xã, giúp em lấy một ly nước, cảm ơn."

Cố Diễm: "Không phải có cháo sao? Em còn uống nhiều nước như vậy làm gì?"

Khâu Lê: "Muốn uống."

Cố Diễm đứng dậy lấy nước cho cô, cô nhanh chóng gắp một ít khoai từ bỏ lại vào đĩa, lúc anh quay lại, cô làm như không có việc gì cúi đầu ăn cháo, còn cố ý gắp hai miếng khoai bỏ vào trong miệng.

Cố Diễm liếc mắt nhìn chén của cô, cũng không có lên tiếng.

Sau đó lại lấy ra hai cái đĩa, chia thức ăn ra làm hai phần, Khâu Lê nhìn cái đĩa, rồi lại nhìn sang anh, "Anh đang làm gì vậy?"

Cố Diễm lấy một đĩa trong đó mang đến trước mặt cô: "Đây là phần của em, không được để thừa lại."

Khâu Lê: "..."

Editor: Tuần này 3 chương thôi nha:))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau