BỞI VÌ VỪA LÚC GẶP ĐƯỢC EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bởi vì vừa lúc gặp được em - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Lúc Cố Diễm đứng dậy, Khâu Lê liền tiến lên đặt một nụ hôn trên môi Cố Diễm.

Sau đó hai người liền đi ăn khuya.

Vừa vào nhà hàng hải sản, Khâu Lê liền nhận được điện thoại của Mạc Viễn Đông.

"Tra nhị, anh còn chưa ngủ hả?"

Mạc Viễn Đông: "Ừ."

Anh đang ngồi trong ô tô, xe ngừng ở trước khu biệt thự.

Anh không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm về phía giao lộ kia.

Trong tiểu khu cực kỳ yên tĩnh, không khí lại có chút oi bức.

Trong lòng anh cũng đang bực bội, không có người để nói chuyện phiếm, anh liền gọi cho Khâu Lê.

"Anh làm sao vậy?" Khâu Lê cảm giác được không khí bên kia có chút không đúng lắm, yên tĩnh đến quỷ dị.

Ngón tay Mạc Viễn Đông gõ trên tay lái không theo tiết tấu nào, anh có chút thất thần: "Không có gì, có khả năng là chưa thích ứng được múi giờ, ngủ không được, còn em?"

Khâu Lê: "Em chuẩn bị ăn khuya."

Mạc Viễn Đông "a" một tiếng, do dự một chút, vẫn là hỏi: "Thu Thu, tình huống này là như thế nào, nếu người phụ nữ sinh con của em nhưng lại không cho em biết?"

Khâu Lê: "... Anh đang diễn phim truyền hình bi tình sao?"

Mạc Viễn Đông: "Ừ, đang xem kịch cẩu huyết."

Khâu Lê: "... Vậy cái phim truyền hình anh xem nói như thế nào? Vì cái gì mà người phụ nữ lại không cho người đàn ông biết?"

Mạc Viễn Đông: "Còn chưa có phát tới tập này, cho nên anh hỏi em một chút."

Khâu Lê cười, "Khi nào anh lại trở nên nhiều chuyện như vậy?"

Mạc Viễn Đông cũng không lên tiếng.

Khâu Lê nghiêm túc suy nghĩ, nói với anh: "Tình tiết của phim truyền hình em không có tâm tư để phỏng đoán, ai biết biên kịch phim này yêu thích cái gì đâu. Nhưng mà trong hiện thực, rất ít xuất hiện loại sự tình tương đối cẩu huyết này. Đương nhiên, cũng không ngoại trừ..."

Mạc Viễn Đông cực kỳ sốt ruột: "Không ngoại trừ cái gì?"

Khâu Lê: "Tỷ như là người đàn ông tương đối có tiền, nhưng anh ta lại không thích người phụ nữ này, chỉ là gặp dịp thì chơi, hoặc là xem cô ấy như tình nhân mà dưỡng, mà người phụ nữ này muốn dựa vào con mình để đến được cái cô ấy muốn, lấy con làm lợi thế, muốn cho người đàn ông cưới cô ấy, hoặc là muốn về sau có thể được phân chia tài sản."

Mạc Viễn Đông suy nghĩ, đối với Đường Đường mà nói, loại nào cũng đều không phải.

Ba năm rưỡi trước, cũng chính là sau khi chia tay nửa năm, anh đi tìm cô, cô đều không có phản ứng với anh.

Ngày đó, anh nghe Thu Thu nói con của Đường Đường mới hơn hai tuổi, anh liền quay về Bắc Kinh tìn người tra xét hộ tịch tuổi tác của con cô.

Chưa đến hai tuổi rưỡi.

Nhưng tình trạng hôn nhân của cô lại là chưa kết hôn.

Cho nên anh lại tồn tại tâm ảo tưởng.

Lúc này đột nhiên một chiếc xe quẹo vào, đèn xe cực kỳ chói mắt.

Anh nói với Khâu Lê đang vội, sau đó kết thúc cuộc trò chuyện.

Chiếc xe đã dừng lại.

Đèn tắt.

Mạc Viễn Đông thấy rõ bảng số xe, Đường Đường tăng ca xong đã quay về.

Thế nhưng từ trước đến nay anh chưa từng khẩn trương đến như vậy.

Hít sâu một hơi, anh đẩy cửa xuống xe.

Đường Đường cũng thấy được chiếc xe hơi màu đen ở ven đường kia, biển số xe xa lạ.

Cô nghĩ là nhà hàng xóm lại đổi xe mới, nên cũng không để bụng.

Cô lấy túi xách trên ghế phụ, sau đó xuống xe.

Tay cô còn đặt ở cửa xe, đang chuẩn bị đóng lại.

Liền nghe được tiếng bước chân, cô ngẩng đầu.

Đột nhiên không kịp phòng ngừa, ánh mắt cô liền đụng phải.

Người trước mắt, cô quá quen thuộc.

Chính là một cái híp mắt, chỉ bằng vào mùi hương, cô có thể phán đoán chuẩn xác người đó là anh.

Chẳng sợ cách nhiều năm không gặp như vậy.

Có chút đồ vật đã sớm thâm nhập khắc sâu vào trong cốt tủy.

Một cái chớp mắt kia, Đường Đường cảm giác trái tim của cô đang rất đau, tay chân chết lặng.

Cả hô hấp đều bị dừng lại.

Cô muốn bước thật nhanh để rời đi, nhưng đôi chân giống như bị đóng đinh tại chỗ, như thế nào cũng không thoát ra được.

Cũng tốt, đêm đen, đèn đường tối tăm.

Anh không nhìn thấy được biểu cảm của cô, ánh mắt của cô.

Càng lúc anh càng đi đến gần, trên mặt không có biểu tình gì.

Mạc Viễn Đông rất muốn chạy nhanh đến trước ô tô, anh khẩn trương đến mức tim đập rất nhanh.

Anh nhìn cô.

Hai người cách nhau chỉ một cánh cửa, tựa như phải đi qua nhiều chướng ngại.

Cổ họng Mạc Viễn Đông nhẹ lăn, lời muốn nói nhiều như vậy, cuối cùng lại thành một câu: "Đêm nay tăng ca?"

Bốn chữ đều là vô nghĩa.

Đường Đường gật đầu, cười nhẹ, biểu cảm như đang làm việc.

Rất giống với hình ảnh trên TV mà anh nhìn thấy.

Trầm mặc một lúc lâu, rốt cuộc cô cũng mở miệng: "Tìm tôi có việc gì sao?"

Mỗi một chữ cô nói ra đều là lạnh lùng xa cách, khách sáo, giống như người đứng trước mặt anh là người anh chưa gặp lần nào.

Mạc Viễn Đông thở dài dưới đáy lòng, "Mấy năm nay em... Thế nào?"

Vẫn là câu thăm hỏi theo khuôn sáo cũ kĩ này.

Lại là trầm mặc. Đường Đường không trả lời.

Cô cũng không nhìn anh, tầm mắt vẫn không di chuyển, nhìn về phía bóng đêm vô tận.

Muỗi ở dưới lùm cây bay về phía bên này, cô bị nó đốt khó chịu, dậm chân một cái.

Lúc này cô mới nhìn về phía anh.

Đã rất lâu cô chưa từng nhìn anh gần như vậy, có chút đồ vật, thời gian mang đi, có chút đồ vật, giống như tàn lưu chồng chất, áp cô không thở nổi.

Mỗi lần ban đêm cô mất ngủ, cô đều sẽ nghĩ, hiện tại người anh đang ôm trong lồng ngực là ai.

Loại cảm giác đó xuyên qua tim rất đau, người không trải qua vĩnh viễn sẽ không hiểu được.

Đường Đường cố gắng hồi phục tâm trạng của mình, nói với anh, "Chẳng ra gì."

Dừng vài giây, cô cắn cắn môi, tiếp tục nói: "Ba năm rưỡi trước, tôi cùng chồng trước đăng ký kết hôn ở Las Vegas, lúc mang thai thì chồng trước thích người phụ nữ khác, sau đó ly hôn, con cái đưa tôi nuôi, ba tôi đem mấy phòng ở ở Thượng Hải bán đi, mua một phòng ở bên đây tốt hơn một chút, ngày thường con tôi cũng là ba giúp tôi chăm sóc."

Cô lau nước mắt, "Đó chính là tôi mấy năm nay, cũng không có gì để nói tỉ mỉ, hay là anh nghĩ tôi sống rất tốt, trong lòng cân bằng một chút có phải không?"

Trái tim Mạc Viễn Đông như bị kim đâm đau, đau đến không thở nổi.

"Đường Đường, anh không phải đến đây để xem em chê cười."

Đường Đường: "Có cái gì khác nhau sao?"

Ánh mắt cô mơ hồ, vẫn nhìn anh, "Về sau đừng tiếp tục đến tìm tôi được không? Tôi rất không muốn nhìn thấy mặt anh."

Cô nghẹn ngào: "Không phải bây giờ tôi còn hận anh, chỉ là... Không muốn có quan hệ với kẻ nào, chỉ muốn cùng ba tôi còn có con tôi, yên tĩnh sinh sống."

Cô đóng cửa xe, khóa lại.

Nói với Mạc Viễn Đông một câu: "Chúc anh hạnh phúc."

Sau đó cô liền rời đi.

Mạc Viễn Đông theo bản năng duỗi tay muốn bắt lấy cô, cô liền lùi về phía sau hai bước.

Anh bắt tay không.

Đường Đường đi vòng qua khỏi người anh.

Mạc Viễn Đông quay đầu nhìn bóng dáng của cô, cơ hồ là cầu xin: "Đường Đường, em trở về được chưa?"

Đường Đường hơi dừng bước chân, lại tiếp tục đi về phía trước, "Tôi trở về không được."

Đã sớm là cảnh đổi sao dời.

Sau khi nói xong, nước mắt cô lại rơi xuống.

Tựa như bốn năm trước, anh chủ động đưa ra, anh muốn tách ra một đoạn thời gian, còn để tài xế đưa cô đi, cuối cùng bọn họ tách ra cũng không trở về được.

Loại đau đớn bị từ bỏ này, bị đau một lần là đủ rồi.

Cô nhận không nổi lần thứ hai.

Lúc này ở Thanh Đảo.

Cố Diễm cùng Khâu Lê vừa mới ăn khuya xong, lại mua đồ uống, đi đến cầu tàu bên kia.

Trong chốc lát Khâu Lê lại dính lấy Cố Diễm, ôm eo anh, Cố Diễm đi một bước, cô liền đuổi theo một bước.

Một lúc lâu sau hai người mới đi qua một cái giao lộ.

Khâu Lê ôm lấy anh từ phía sau, chợt lên tiếng, "Cố Diễm."

"Ừ?" Cố Diễm quay đầu lại nhìn cô.

Cô nhìn anh: "Chúng ta có thể vẫn luôn tốt như vậy, sẽ không cãi nhau sao?"

Cố Diễm hỏi lại: "Em đã từng gặp qua vợ chồng nào mà chưa cãi nhau chưa?"

Dù sao anh cũng chưa từng nghe qua. Khâu Lê nhấp môi, không nói lời nào, biểu tình rõ ràng là không vui.

Cố Diễm dừng lại, kéo cô từ phía sau kéo vào trong lòng ngực, "Cái này làm em không vui? Hả?"

Khâu Lê: "Em không muốn cãi nhau với anh."

Dừng lại, cô nhìn anh nói: "Thời gian khổ sở, qua ba năm, em không bao giờ nghĩ tới thời gian khi đó nữa."

Một chút cô cũng đều không nghĩ.

Cố Diễm ôm chặt cô, đáp ứng: "Về sau em có thể cãi nhau với anh, anh sẽ không cãi nhau với em, chia tay thì lại càng không."

Hai người đến cầu tàu là đã hai giờ sáng, trên cầu tàu chỉ có tốp năm tốp ba người trẻ tuổi.

Trăng tròn nhô lên cao.

Đêm thực tĩnh.

Không khí có chút ẩm ướt, nhưng lại rất mát mẻ.

Cố Diễm nắm tay cô, đi chậm trên cầu tàu.

Loại tình cảm yêu đương này, đến từng tuổi này anh mới cảm nhận được.

Chợt, Khâu Lê thoát khỏi tay anh, chạy chậm về phía trước vài bước, xoay người, đôi tay để ở sau lưng, đối mặt với anh, đưa lưng về hướng đi.

Khóe mắt, lông mày cô đều mang đầy ý cười.

Cố Diễm cũng để cho cô vui vẻ, anh khoanh tay trước ngực, phối hợp với cô, đi rất chậm.

Khâu Lê mấp máy môi, khóe miệng mang ý cười, nhìn anh.

Cố Diễm cũng đang nhìn cô, biểu cảm giống với ngày thường, nhàn nhạt.

Nhưng ánh mắt lại rất ấm.

Cố Diễm mặc áo sơmi màu đen, Khâu Lê lại mặc váy trắng.

Đây là do Khâu Lê phối hợp, nói như vậy chính là loại khác của đồ đôi, rất có hương vị.

Một trận gió biển thổi qua.

Váy trắng của Khâu Lê theo gió mà bay lên.

Gió ngừng, làn váy lại rơi xuống.

Khâu Lê gọi anh: "Cố Diễm?"

"Ừ?"

Khâu Lê lắc đầu, "Không có gì, trời quá tối, em cảm giác có chút không giống anh."

Cố Diễm: "..."

Bọn họ đứng cách nhau chưa đến hai mét.

Cô cũng không đến gần.

Vài phút qua đi.

Khâu Lê chạy tới, kéo cánh tay anh, chợt, dẫm lên một chân của Cố Diễm.

Sau đó lại dẫm lên một chân.

Cố Diễm bất đắc dĩ nhìn cô, anh cũng không biết như thế nào anh lại đắc tội cô.

Tính tình của phụ nữ đều khó hiểu như vậy sao?

Khâu Lê lại nhấc chân, còn chưa có dẫm lên, Cố Diễm liền lui về phía sau một bước, tránh đi.

Trước khi cô bắt đầu phát giận, anh khom lưng, vòng lấy đùi cô, đem cô bế lên.

Khâu Lê ôm lấy cổ anh, cúi đầu dùng sức cắn lên môi Cố Diễm.

Cố Diễm ngước mắt, hỏi cô: "Anh chọc em lúc nào?"

Khâu Lê cười: "Anh không trêu chọc em."

Cố Diễm: "Vậy mà còn dẫm anh?"

Khâu Lê: "A, trời quá tối, em nhìn không thấy đường."

Cố Diễm: "..."

Lúc này anh mới hiểu, câu nói vừa rồi của cô " không có gì, trời quá tối, em cảm giác có chút không giống anh " là có ý gì.

Trước tiên cô trải chăn, sau đó dẫm lên anh.

Lúc sau anh cũng không có biện pháp để tránh bị dẫm, cũng chỉ có thể bế cô lên.

Khâu Lê cười, đôi mắt cô ở trong bóng đêm như là ảnh ngược rất nhiều ngôi sao nhỏ.

Rất đẹp.

Cô cúi đầu hôn lên môi anh, học bộ dáng của anh lúc trước, cô tìm kiếm lưỡi của anh mà liếm.

Sóng biển nhẹ nhàng đánh vào bờ.

Như là một khúc nhạc đệm.

Cố Diễm chịu không nổi sự mê hoặc như vậy, cơ thể anh đã có phản ứng.

Anh thả cô xuống, một tay vịn eo cô, một tay chống ót cô, từ bị động biến thành chủ động, dùng sức hôn lại cô.

Nụ hôn kết thúc, Cố Diễm thở dốc nặng nề, cụng đầu vào trán cô: "Về khách sạn đi."

Khâu Lê lẩm bẩm một câu: "Em còn muốn ở lại chơi thêm chốc nữa."

Khó được một buổi tối thời tiết không tồi, có gió, cũng có ít người.

Cố Diễm thấp giọng nói: "Về khách sạn, muốn em."

Khâu Lê: "..."

Chương 37

Hai người lên xe trở về khách sạn, vừa mới vào cửa, Khâu Lê đã bị Cố Diễm ôm lấy từ phía sau đè ở bên tường, Khâu Lê quay đầu lại, Cố Diễm liền hôn xuống.

Hai người từ chỗ huyền quan, đến phòng khách, sau lại đến phòng ngủ khách sạn.

Cổ họng Khâu Lê đều đau, nhưng Cố Diễm vẫn cảm thấy không đủ.

Anh muốn nhìn bộ dáng cô nằm dưới người anh ẩn nhẫn một chút thẹn thùng lại vừa thỏa mãn.

Sáng sớm hôm sau.

Khâu Lê đang nằm ngủ say trong lồng ngực Cố Diễm, bị chuông báo di động đánh thức, cô đẩy đẩy Cố Diễm: "Anh dậy mau, em muốn đến sân bay đón chị."

Cố Diễm lại đem cô ấn vào trong ngực anh: "Ngủ tiếp hai phút."

Tối hôm qua hai người vận động xong tắm rửa cũng không mặc nhiều quần áo, Cố Diễm chỉ mặc một cái quần lót, còn Khâu Lê thì chỉ mặc một cái áo sơmi trắng của Cố Diễm.

Cũng không biết có phải sáng sớm dục vọng của đàn ông rất mãnh liệt hay không, Khâu Lê đã cảm nhận được anh có phản ứng, anh ôm cô rất chặt, thân thể cô bị chống đến khó chịu.

Khâu Lê lại đẩy đẩy anh: "Nhanh lên, coi chừng lại muộn."

Cố Diễm: "Chúng ta đến muộn thì để cho cô ấy chờ một lát."

Khâu Lê: "... Anh sẽ không sợ chị của em sẽ lấy hai cái bánh xe ô tô của anh ra sao?"

Hôm nay phải ra sân bay, nên Cố Diễm đã cho thư ký liên hệ với phòng làm việc xe ở bên này.

Cố Diễm: "Cô ấy thích lốp xe ô tô, đừng nói đến hai cái, bốn cái anh đều có thể đưa cho."

Khâu Lê: "..."

Cố Diễm xốc chăn lên, ôm lấy cô, dùng sức xoay người, đặt cô lên trên người mình, còn anh thì nằm ngửa.

Khâu Lê còn chưa phản ứng được đang có chuyện gì xảy ra, Cố Diễm đã tách hai chân cô ra, đặt ở hai bên người, sau đó nắm lấy bả vai cô, kéo cô ngồi dậy.

Khâu Lê không có mặc quần lót, lại trực tiếp ngồi trên bụng Cố Diễm, từ góc độ của anh, cô bị anh nhìn thấy tất cả, mặt cô đỏ bừng, nhanh chóng đem vạt áo sơmi kéo xuống, cố gắng che đậy.

Cố Diễm cười như không cười: "Em che lại làm gì? Chỗ đó tối hôm qua anh đã nhìn thấy và hôn qua rồi." [=))))))))))]

Khâu Lê: "..."

Tối hôm qua hai người làm xong ở phòng khách, tắm rửa sạch sẽ chuẩn bị ngủ, đèn phòng ngủ đều đã tắt, anh lại bắt đầu hôn cô, mỗi chỗ trên người cô anh đều hôn qua.

Khâu Lê bị anh hôn đến ngón chân bị rút gân, anh cũng không dừng lại, cuối cùng chỗ nào bị anh hôn qua có chút đau, anh mới rời đi.

Tối hôm qua trong phòng rất tối, cô liền lừa mình dối người anh sẽ không nhìn thấy cái gì, nhưng hiện tại thì không được, phòng ngủ đang rất sáng.

Hai chân cô nhanh chóng khép lại, đặt trên ngực anh, hai chân nắn nắn xoa mặt anh.

Cố Diễm cười.

Anh mặc kệ cho cô náo loạn, sau đó bắt được hai chân cô, dùng sức kéo cô về phía trước.

Khâu Lê không hề có phòng bị, chợt cô "a" một tiếng, còn chưa biết chuyện gì xảy ra, cô đã từ trên bụng nhảy lên ngồi trong cổ anh.

Bởi vì Cố Diễm dùng sức hơi mạnh, cô cũng không ngồi vững, liền ngã về phía sau nằm lên trên người anh.

Nơi tư mật bại lộ rõ ràng trước mặt anh, gần như vậy, cô cảm giác được nơi đó đã đụng phải môi anh.

Sau đó anh thật sự đã hôn lên.

Khâu Lê rùng mình một cái, giọng nói không khỏi cao hơn, mang theo một chút nức nở, "Cố Diễm, anh đừng có nhúc nhích, cái gì em cũng đều nghe anh."

Cố Diễm thong thả hỏi: "Em không thích anh hôn em?"

Khâu Lê: "Không phải."

Ban ngày, cô không tiếp nhận được tiếp xúc da thịt thân mật như vậy.

Cố Diễm: "Đó chính là thích."

Khâu Lê: "..."

Cô dùng sức muốn ngồi dậy, nhưng hai chân cô bị anh giữ chặt, cô không có điểm tựa, không ngồi dậy được.

Cô ảo não nghĩ, khi cô còn nhỏ sao lại không đem mấy kiến thức vũ đạo cơ bản luyện tập tốt.

Cố Diễm cong gối, để Khâu Lê gối đầu lên, nằm ở trên người anh, cô cảm thấy thoải mái không ít.

Anh cũng không tiếp tục hôn cô, hỏi: "Cái gì em cũng đều nghe?"

Khâu Lê liên tục gật đầu: "Đúng vậy, anh nói cái gì, em đều nghe, chỉ cần anh đừng hôn em."

Cố Diễm cười nhẹ, "Vậy hôm nay chúng ta đổi tư thế, em ngồi trên người anh."

Khâu Lê: "..."

Nam dưới nữ trên?

Xong việc, Khâu Lê nằm trên giường không muốn động đậy, nửa phần sức lực cũng không có.

Cô oán trách Cố Diễm.

Cố Diễm, "Nếu anh ôm em mà lại không làm cái gì, vậy thì em sẽ thật sự muốn khóc."

Mới vừa ở cùng nhau, anh đều luôn muốn cô, nhưng đó cũng là điều bình thường.

Hơn nữa ngày mai anh liền phải trở về Bắc Kinh, lại không biết lúc nào mới có thể gặp mặt.

Cố Diễm đơn giản tắm qua, vừa đi đến phòng ngủ anh liền thấy, Khâu Lê vẫn còn nằm ăn vạ trên giường.

Anh xoa xoa tóc cô: "Dậy đi, em không dậy, sẽ muộn mất."

Khâu Lê bất mãn hừ hừ hai tiếng, "Chân em mềm, không xuống giường được!"

Cố Diễm cười thành tiếng, cúi đầu cọ cọ mặt cô, "Lần tới anh sẽ chú ý một chút."

Khâu Lê giơ tay đánh Cố Diễm hai cái, "Đồ lừa đảo, tối hôm qua anh cũng nói như vậy." Cố Diễm: "..."

Khâu Lê lại nằm ở trên giường một chút, sau đó mới đứng dậy đi tắm.

Xe của Cố Diễm đã đến, đang đứng đợi dưới lầu khách sạn.

Anh vừa gọi cho tài xế xong, Dương Soái liền gọi đến.

"Có chuyện gì?" Lúc nãy Cố Diễm cầm tới một ly nước ấm, còn chưa có uống, anh bưng ly nước lên, mới vừa đặt đến bên miệng, Dương Soái liền hỏi: "Khi nào cậu đến công ty?"

Cố Diễm: "Chiều ngày mai."

Dương Soái: "Cậu đi công tác?"

Cố Diễm: "Phải, nhưng cũng không phải."

Dương Soái: "Tớ đang rất muốn mắng chửi người nga."

Cố Diễm uống mấy ngụm nước ấm, "Tớ đưa Thu Thu tới Thanh Đảo, bây giờ đến sân bay đón khâu Tây Văn."

Dương Soái vuốt mặt, "Được, cái này mà còn gọi là đi công tác? Cậu nói thẳng là cậu đi với vợ cậu, lại thuận tiện đi đón chị vợ cậu đi? Được được được, Cố Diễm, cậu nói cho tớ, cái này mà được tính là đi công tác sao?"

Cố Diễm chầm chậm nói: "Đều tính. Sau khi tớ cùng Thu Thu kết hôn, một nửa tài sản của tớ là của cô ấy, cô ấy sẽ trở thành cổ đông lớn thứ hai của Trung Doãn, nói không chừng tớ còn sẽ cho cô ấy thêm cổ phần, cô ấy liền trở thành cổ đông lớn thứ nhất, đưa Đại lão bản đi, không tính là đi công tác sao?"

Sau đó lại nói: "Sở luật của Khâu Tây Văn là cố vấn pháp luật ở nước ngoài của Trung Doãn chúng ta, tớ gặp cố vấn pháp luật nói chuyện công việc một chút, như thế nào lại không tính là đi công tác?"

Dương Soái: "... Được rồi, cậu đẹp, cậu nói gì cũng đúng."

Cố Diễm không muốn tiếp tục nói vấn đề nhàm chán này với Dương Soái nữa, quay trở lại chủ đề chính nói: "Khâu Tây Văn trở về phỏng chừng là để làm khó Triệu Tiêu Quân, tớ đã quyết định rồi, sẽ không để cho Khâu Tây Văn phá hủy kế hoạch của tớ trước, cành mẹ đẻ cành con, liền đến đây trước để nói chuyện."

Thì ra là thế.

Dương Soái lại hỏi: "Vậy cậu có quyết định đầu tư B2B cho Phương Quân hay không?"

Ngón tay Cố Diễm nhẹ nhàng gõ gõ vách tường, "Đầu tư."

Dương Soái kinh ngạc, anh cho rằng chính mình đang nghe lầm, "Cậu nói cái gì?"

Ánh mắt Cố Diễm tối lại: "Cậu không nghe lầm, đầu tư."

Dương Soái ngừng một lát, "Cậu... Lúc trước không phải là cậu nói với tớ, nếu cậu có lựa chọn, chọn tiền, cậu liền mất đi một nửa kia, cậu hỏi tớ phải làm sao bây giờ? Như thế nào? Lúc này chỉ mới qua mấy tiếng đồng hồ, cậu liền quyết định từ bỏ Thu Thu, chọn tiền của cậu, chọn Triệu Tiêu Quân kia?"

Cố Diễm không trả lời, mà lại nói: "Cụ thể là làm như thế nào, tớ có chừng mực."

Dương Soái nhắc nhở anh: "Cậu suy xét kỹ càng là được, dù sao tiểu nha đầu Thu Thu kia rất là mẫn cảm."

Đâu chỉ là mẫn cảm, tính chiếm hữu cũng rất lớn.

Cố Diễm: "Ừ, tớ sẽ không làm cô ấy tức giận."

Ngược lại anh lại hỏi Dương Soái: "Cậu tìm tớ có chuyện gì?"

Dương Soái vỗ vỗ ót, nhớ lại, "Chính là chuyện phát ngôn của" phụ tử liên minh ", Miêu Thanh đi tìm vợ của Tưởng Bách Xuyên, còn nói cậu cũng đồng ý, đây không phải là các cậu đang làm loạn sao?"

Cố Diễm: "Chúng tớ làm loạn như thế nào?"

Dương Soái thở dài: "Tưởng Bách Xuyên nói để cho vợ cậu ta làm người phát ngôn cũng được, nhưng mà phải là tớ đi cầu cậu ta, tâm tình cậu ta tốt, liền sẽ không có vấn đề."

Cố Diễm bật cười, "Khá tốt."

Dương Soái buồn bực: "..."
Cố Diễm hỏi anh: "Khi nào trò chơi chuẩn bị online?"

Dương Soái: "Tháng mười này, ngày Tết Trùng Dương."

*Tết Trùng Dương theo phong tục của người Trung Quốc là vào ngày 9 tháng 9 theo âm lịch hàng năm.

Bởi vì trò chơi này không phải là trò chơi tính lợi nhuận, cũng không cần phải theo kịp thời gian online, cho nên anh muốn chọn một ngày có ý nghĩa để online.

Cố Diễm: "Có thể."

Tết Trùng Dương còn được gọi là tết của người lớn, kính lão đắc thọ.

Trước khi cúp điện thoại, Dương Soái mới nhớ tới, "A, đúng rồi, sáng sớm Triệu Phương Châu đứng ở dưới lầu công ty chờ cậu, anh ta không có xuống xe, tớ cũng giả vờ không thấy được, không biết lúc này đã đi chưa."

Cố Diễm: "Mặc kệ, anh ta cũng chưa gọi điện thoại cho tớ, phỏng chừng còn phải hẹn trước với thư ký."

Dương Soái thở dài: "Ai, thật đúng là anh ta vì em gái mình mà rầu thúi ruột."

Vừa kết thúc trò chuyện, Khâu Lê liền ra khỏi phòng tắm, đã thay xong quần áo.

Giống như lúc trước anh thấy cô ở nhà của Mộ Thời Cảnh, quần ngắn cùng màu với áo sơmi đen, áo sơmi bỏ vào trong, trên chân mang đôi giày cao gót.

Chân của cô vốn trắng nõn xinh đẹp, hiện tại lại mang thêm giày cao gót sáu bảy cm, đôi chân lại càng đẹp hơn, lóa mắt người nhìn.

Anh lại không thích người khác nhìn chằm chằm vào chân cô.

Cố Diễm nhíu ấn đường lại, trong giọng nói mang theo vẻ bất mãn: "Em mang giày cao gót làm gì? Sân bay cũng không nóng, không cần phải mặc quần ngắn như vậy."

Khâu Lê: "Mặc như vậy sẽ cao hơn đó nha."

Chân lại còn dài hơn.

Cô không thể tiếp tục bị Tây Văn đả kích.

Cố Diễm: "Em muốn cao như vậy làm cái gì! Thay ra đi, nếu không sẽ bị đau chân."

Anh đi đến rương hành lý, tìm cho cô một đôi giày xăng-đan, lại lấy thêm cái quần dài.

Anh đưa cho cô: "Em thay ra đi."

Khâu Lê không nhận lấy, vòng tay ôm lấy eo anh, ở trong lòng ngực anh làm nũng: "Em sẽ cẩn thận một chút, sẽ không đau chân đâu, vả lại, trước kia em cũng thường xuyên mang giày cao gót."

Cố Diễm nhìn cô, cũng không nói gì.

Khâu Lê nhón chân, hôn anh một cái: "Ông xã."

Giọng nói lại mềm mềm mại mại.

Trái tim Cố Diễm run lên, nhìn vào con ngươi đen như mực của cô, anh nói: "Gọi lại lần nữa."

Hai bên tai Khâu Lê đều nóng lên, "Ông xã."

Cố Diễm buộc chặt cánh tay, đem cô ôm vào trong ngực, cúi đầu bắt đầu hôn cô.

Khâu Lê bị anh hôn đến mức thiếu chút nữa là thở không nổi, bất luận cái gì so với một lần hôn môi anh đều sẽ mất khống chế.

Sau đó đầu lưỡi cô có chút đau chịu không nổi, anh mới buông cô ra.

Khâu Lê: "Vậy em có thể không cần thay đổi được không?"

Cố Diễm: "Không được, em thay quần đi."

Khâu Lê: "..."

Cô đã nghe nói qua đàn ông không thích bạn gái mình mặc quá hở hang, cô gật đầu: "Được, bây giờ em sẽ đi đổi."

Khâu Lê cùng Cố Diễm đi đến sân bay, đợi chưa đến nửa giờ, Khâu Tây Văn liền ra khỏi cửa hải quan, người đến người đi, nhưng Khâu Lê nhìn một cái là có thể tìm được Khâu Tây Văn trong đám người.

Cô không có mang theo rương hành lý, chỉ cầm trên tay cái túi xách màu đen.

Mái tóc ngắn xinh đẹp thời thượng, ăn mặc bộ áo liền quần hàng hiệu màu trắng khoét chữ V gợi cảm, đeo kính râm trên tay cầm một ly cà phê, đang cúi đầu nhìn di động.

"Chị." Khâu Lê kích động chạy nhanh đến.

Khâu Tây Văn ngẩng đầu, tháo kính râm xuống, ngũ quan của cô cùng Thu Thu có vài phần giống nhau, tinh xảo lại minh diễm.

Chỉ là Thu Thu có vài phần thanh thuần.

Còn cô là có vài phần vũ mị cùng cường thế.

Khâu Lê đã chạy đến trước mặt, ôm lấy cánh tay Khâu Tây Văn, giống như một con chó nhỏ đang cọ cọ trên vai Tây Văn, nhịn không được mà làm nũng: "Em nhớ chị muốn chết, mỗi ngày trà cũng không nhớ cơm cũng không nghĩ."

Cố Diễm cũng đi tới, từ trước đến nay cô cũng chưa làm nũng như vậy với anh, cũng không có nói với anh: Em nhớ anh muốn chết, trà cũng không nhớ cơm cũng không nghĩ.

Anh duỗi tay kéo cô lại: "Ở đây có nhiều người, em đừng có nhõng nhẽo."

Khâu Tây Văn híp mắt lại, bất mãn quét mắt liếc anh một cái.

Vừa rồi lực chú ý của Cố Diễm đều đặt ở trên người của Thu Thu, nên anh cũng không có chú ý ánh mắt của Khâu Tây Văn.

Anh cũng không có nói chuyện khách khí với Khâu Tây Văn, trực tiếp hỏi cô: "Hành lý của chị đâu?"

Khóe miệng Khâu Tây Văn câu lấy một ý cười, nhưng lại không nhiều, cô nói, "Tôi quên mang theo, khả năng chắc phải phiền em rể chạy đến New York mang hành lý về đây giúp tôi rồi."

Cố Diễm: "..."

Một người phụ nữ xảo quyệt như vậy, có vẻ đôi mắt của Thẩm Nghiên thật sự có vấn đề.

Chương 38

Chỗ ngồi phía sau ô tô có tay vịn, dạng cố định, chỉ có thể ngồi hai người.

Cố Diễm không thể làm gì khác mà chỉ có thể ngồi ở ghế phụ phía trước.

Dọc theo đường đi, Khâu Lê liên tục líu ra líu ríu, từ công việc cho đến sáng nay cô ăn gì, đều báo cáo rõ ràng cho Khâu Tây Văn.

Khâu Tây Văn nhéo mặt cô: "Em thật là phiền, đừng nói nhiều nữa được không?"

Khâu Lê: "Không được, em không làm phiền chị thì làm phiền ai đây?"

Cố Diễm quay đầu nhìn Thu Thu một cái, có thể khi cô ở bên Khâu Tây Văn, căn bản sẽ không chú ý đến anh.

Vừa khéo Khâu Tây Văn cũng nhìn sang bên đây.

Khâu Tây Văn không cảm xúc đắc ý liếc nhìn anh một cái.

Cố Diễm: "......"

Quay đầu lại, anh bắt đầu xem tin tức ngày hôm nay.

Hôm nay trên đầu đề báo kinh tế là tin tức của Trung Doãn.

Game online của Trung Doãn chính thức được ra mắt, hai ngày sau sẽ tổ chức họp báo cho trò chơi mới phụ tử liên minh, đến lúc đó sẽ có khách mời bí ẩn đến cổ vũ.

Sau khi Cố Diễm xem xong, đè đè ấn đường, Miêu Thanh vẫn muốn chống đối cách làm của anh.

Nhưng anh lại không can thiệp quá nhiều vào quyết định của cô ấy.

Thư ký gửi đến một tin nhắn, nội dung là: Cố tổng, thứ tư hội nghị cổ đông lâm thời vẫn sẽ tổ chức sao?

Cố Diễm: Đúng vậy, ngày mai tôi về.

Thư ký: Được

Lúc này ở ghế phía sau, Khâu Tây Văn đang nghe điện thoại, một mình Khâu Lê buồn bực, chồm người lên phía ghế phụ, chọc chọc vào vai Cố Diễm.

Cố Diễm quay đầu lại, vẻ mặt nhàn nhạt: "Có việc sao?"

Anh cảm thấy từ lúc có Khâu Tây Văn ở đây, tất cả sự chú ý của Thu Thu đều đặt ở trên người Khâu Tây Văn, không hề chú ý đến anh.

Khâu Lê: "...."

Cô có chút ngốc.

Đây là ngữ khí gì?

Sắc mặt của cô lập tức lạnh xuống, thiếu chút nữa là khóc ra nước mắt.

Cố Diễm thở dài, vuốt ve mu bàn tay của cô, giọng nói ôn hoà: "Làm sao vậy?"

Thu Thu còn chưa có vui vẻ, nhỏ giọng giận dỗi: "Lúc nãy anh nói chuyện với ngữ khí gì?"

Cố Diễm dỗ dành cô: "Vừa nãy anh đang nói chuyện công việc với thư ký, lúc nói chuyện với em ngữ khí có chút lớn, lần sau sẽ không có nữa?"

Thu Thu đánh anh hai cái, xem như là đã tha thứ.

Cố Diễm hỏi cô một lần nữa: "Lúc nãy em muốn nói với anh cái gì?"

Thu Thu chỉ ra ngoài cửa xe: "Dường như trời sắp mưa rồi, anh xem bầu trời đã tối tồi, mới vừa nãy vẫn còn có mặt trời."

Cố Diễm: "Ừ, dự báo thời tiết nói sẽ có mưa rào kèm theo sấm chớp."

Thu Thu cười: "Lúc này em không sợ sét đánh nữa rồi."

Tối nay cô muốn tâm sự cả đêm với Khâu Tây Văn.

Cố Diễm cũng cười nhạt: "Ừ."

Vốn dĩ tối nay anh đi cao tốc về Bắc Kinh, nhưng sau khi nhìn dự báo thời tiết, hôm nay từ xế chiều đến ban đêm đều sẽ có mưa rào kém sấm chớp, còn có sấm sét mạnh, anh liền dời thời gian trở về sang ngày mai.

Buổi trưa bọn họ ăn ở nhà hàng hải sản tươi đã lâu đời.

Chỗ ngồi ở dưới lầu đã kín, chỗ hẹn trước được sắp xếp ở trên lầu.

Cố Diễm nói với Thu Thu: "Em phụ trách gọi món, anh với chị em lên lầu trước."

Thu Thu ra hiệu dấu OK, vui vẻ đi theo nhân viên phục đến khu hải sản tươi sống.

Khâu Tây Văn cùng Cố Diễm lên trên lầu, sau khi ngồi xuống, Khâu Tây Văn đặt túi xách sang một bên, ngước mắt nói: "Muốn nói gì thì cậu cứ nói thẳng ra đi."

Cố Diễm cũng đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện đầu tư B2B cho Phương Quân, tạm thời chị đừng nhúng tay."

Khâu Tây Văn cười, "Nếu như tôi vẫn muốn nhúng tay vào thì sao?"

Cố Diễm: "Chị nhúng tay vào cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc, nói không chừng sẽ tiền mất mà tật mang, dù sao hậu cần B2B của Phương Quân đều có sẵn, chỉ có đoàn đội là khá gay go."

Khâu Tây Văn: "Không phải cậu nói tất cả đoàn đội của cô ta đều không được sao?"

Cố Diễm: "Nhưng chỉ cần đoàn đội của Triệu Tiêu Quân tiến hành chỉnh đốn toàn diện, hiện nay nền tảng B2B của cô ta chiếm số lượng rất nhiều trong thị trường quốc nội, chính là kết quả mà không có bất kỳ công ty nào đạt được trong vòng hai năm tới, muốn cạnh tranh với cô ta cơ bản là không thể."

Đoàn đội B2B của Phương Quân trước đây, từ trung tần đến cao tằng, đều là người nhờ cạp váy Triệu gia mới vào được, năng lực không có, tính khí cũng không nhỏ.

Vĩ lẽ đó nên mấy năm qua B2B của Phương Quân đều không có gì khởi sắc, tập trung một ít vào thị trường, vị trí quan trọng thì bị người khác giữ lại, nên vẫn chưa đi mở mang thị trường.

Ba của Triệu Tiêu Quân cũng rất rõ ràng, nhưng bởi vì là quan hệ thân thích, cho nên mới nhẫn nhịn.

Nhưng Triệu Tiêu Quân lại không biết.

Dừng một chút, Cố Diễm nói tiếp: "Tranh giành thị trường là khốc liệt nhất, xem như bây giờ chị đầu tư cho Thu Thu mấy trăm triệu, trong thời gian ngắn cô ấy cũng không thể có được chỉnh hợp cung ứng liên tài chính trên toàn quốc, nói không chừng cô ấy chỉnh hợp một cái, liền bị Triệu Tiêu Quân chiếm một cái, như vậy Thu Thu làm đều sẽ vô ích.

Lúc trước anh không muốn đầu tư Phương Quân, thậm chí là muốn đánh ép bọn họ, cho công ty nhỏ của Thu Thu một con đường sống, nhưng sau khi nghĩ kỹ lại, anh phát hiện suy nghĩ của mình quá là ngây thơ.

Ý cười trên khoé miệng Khâu Tây Văn dần liễm đi: "Ý của cậu, chính là muốn đầu tư B2B của Phương Quân?"

Cố Diễm gật đầu: "Nguyên tắc cạnh tranh thị trường từ trước đến nay đều là khôn thì sống mà dại dột thì chết, không phải là nguyên tắc dựa vào sự yêu ghét của chúng ta."

Không phải bọn họ không thích Triệu Tiêu Quân, thì công ty của cô ta sẽ không thể đứng được.

Khâu Tây Văn "a" một tiếng, "Cậu đầu tư Phương Quân, tuỳ ý để cho Triệu Tiêu Quân chiếm thị trường của Thu Thu trước, sau đó cậu sẽ từ từ thu mua cổ phần, cho đến khi trở thành đại cổ đông công ty B2B Phương Quân, rồi đem cổ phần đó chuyển cho Thu Thu?"

Để Thu Thu trở thành chủ của Triệu Tiêu Quân.

Cố Diễm: "Ừ." Khâu Tây Văn cười lạnh: "Vậy cậu có nghĩ tới, có lẽ Thu Thu sẽ không hiếm lạ với công ty của Triệu Tiêu Quân sao?"

Cố Diễm nhếch môi: "Tôi nghĩ Thu Thu sẽ không vui vẻ."

Dù sao công ty của Triệu Tiêu Quân và công ty của Thu Thu đều làm nghiệp vụ sản phẩm tiêu thụ, anh đầu tư cho Triệu Tiêu Quân, liền có nghĩa là anh giúp Triệu Tiêu Quân chiếm trước thị trường của Thu Thu.

Có thể anh không đầu tư, Triệu Tiêu Quân vẫn có thể đi tìm người khác đầu tư.

Kết quả cuối cùng đều sẽ như vậy.

Anh nhìn Khâu Tây Văn: "Cho nên, Thu Thu nhọc lòng bận tâm hơn nửa năm, cuối cùng thị trường vẫn bị Triệu Tiêu Quân chiếm trước sao?"

Khâu Tây Văn: "Thu Thu trong mắt cậu cứ như vậy thôi sao?"

Cố Diễm thở dài: "Tây Văn, chị lý trí một chút được không? Việc này với Thu Thu có năng lực hay không không có bất kỳ liên quan gì!"

Anh cầm ly nước uống mấy ngụm, ép lại hoả khí.

"Công ty của Triệu Tiêu Quân đã thành lập bốn năm, bất luận trên thị trường hay là sức ảnh hưởng, hiện tại công ty của Thu Thu đều cởi giày nhìn theo bóng lưng, đối với năng lực không có liên quan."

Khâu Tây Văn vẫn cảm thấy hài hước.

Không đồng ý mà cũng không phản đối.

Cố Diễm: "Không nói đến những điều này, bây giờ nói đến người lập trình game, rất nhiều người đếm không xuể, nhưng có thể làm cho mọi người nhớ kỹ, người không chơi game cũng biết đến, tất cả đều bắt đầu từ công ty game online Trung Doãn. Chị có thể nói đoàn đội khác không có năng lực, thì không đúng sao?"

Khâu Tây Văn vẫn nhìn Cố Diễm, không lên tiếng.

Cố Diễm vẫn tiếp tục: "Công ty game online của Trung Doãn từ nghiên cứu phát minh đến kỹ thuật mở rộng hoạt động, đoàn đội với mấy vạn người, chị cảm thấy có bao nhiêu công ty nhỏ có năng lực chống lại?"

Khâu Tây Văn vẫn trầm mặc, lấy gương từ trong túi xách ra, nhìn mặt mình một chút.

Sắc mặt rất khó coi.

Mặc dù cô tán thành quyết định theo lý trí này của Cố diễm, nhưng về mặt tình cảm thì không có cách nào tiếp nhận được.

Cô cất cái gương nhỏ, nhìn về Cố Diễm: "Cậu nghĩ chuyện làm ăn nào cũng một bước lên cao sao? Cái Thu Thu muốn cũng không phải là công ty của Triệu Tiêu Quân, hoặc là có thể chèn ép Triệu Tiêu Quân, cái con bé muốn chính là thái độ của cậu."

Cố Diễm: "Hiện tại tôi chỉ muốn làm cho lòng cô ấy thoải mái, nửa năm sau, một năm sau, công ty của cô ấy bị Triệu Tiêu Quân chèn ép đến đóng cửa, có khả năng trong lòng cô ấy sẽ khó chịu."

Vì lẽ đó, tại sao đã biết kết quả cuối cùng là gì, lại còn muốn phóng túng?

Khâu Tây Văn: "Cái này không giống nhau, bản thân con bé thua trận, và cậu giúp người khác tăng tốc độ cho con bé thua trận, là hai khái niệm khác nhau. Theo tình cảm của người phụ nữ mà nói, là khác nhau một trời một vực."

Cô vỗ vỗ nơi cổ họng, thoải mái một chút, tiếp tục nói: "Tôi nhớ lúc trước tôi có liên lạc với cậu, trong tin nhắn, đã nói, cậu không cần cung cấp tiền trợ giúp cho con bé, nhưng đừng phủ định con bé."

Nói xong, cô cười nhẹ: "Tôi đã dự kiến trước, biết lần này cậu sẽ theo lý trí đầu tư cho Triệu Tiêu Quân, cho nên tôi mới trở về."

Cố Diễm híp mắt, nhìn Khâu Tây Văn, không lên tiếng.

Khâu Tây Văn vẫn cười, rất nhạt, "Con bé không có cậu, thì còn có tôi, không phải sao?"

Sắc mặt Cố Diễm căng thẳng.

Nhưng vẫn không lên tiếng.

Khâu Tây Văn: "Tôi chỉ nhắc nhở cậu một câu, có thể lúc cậu chính thức tuyên bố đầu tư B2B cho công ty Triệu Tiêu Quân, cũng chính là ngày Thu Thu và cậu chia tay, tự cậu cân nhắc đi."

Cố Diễm: "Cô ấy làm phiền tôi, cã nhau với tôi, tôi cũng không xem là thật."

Càng không thể cho phép cô chia tay với anh.

Anh còn nói: "Hơn nữa Thu Thu đi chạy thị trường quá mệt mỏi, tôi cũng không muốn cô ấy phải khổ cực như vậy."

Lúc cô chưa phải là bạn gái của anh, anh cũng không muốn chống đỡ cho cô làm B2B. Đàn ông làm còn mệt, đừng nói là một cô gái nhỏ cái gì cũng không biết đi làm.

Cho nên lúc ở trong nhà Mộ Thời Cảnh, cô hỏi anh có thể ủng hộ cô một chút được không, anh không hề nghĩ ngợi mà cự tuyệt.

Sau đó, sau khi ở bên nhau, biết cô vì anh mà làm B2B, hơn nữa vẫn nhiệt tình như vậy, anh không đành lòng đả kích cô.

Kỳ thật từ đầu đến cuối, anh đều không có tán thành.

Nhất là tối hôm qua anh ngồi xuống buộc lại dây giày cho cô, đôi giày thể thao kia chỉ mới mang được một tuần, đế giày đã bắt đầu bị mài mòn.

Trước đây cô lười như vậy, đi mấy bước cũng không muốn đi, bây giờ có thể chịu đựng cả ngày đi chạy thị trường.

Trong nháy mắt này, anh không nói được trong lòng mình đang có tư vị gì.

Hiện tại, anh muốn mang cô bên người mình, để mỗi ngày đều có thể nhìn thấy.

Khâu Tây Văn: "Cậu quá ích kỷ."

Đàn ông đều là đồ vô lại.

Bọn họ đều sẽ tự cho mình cái gọi là góc độ lý trí, đặt suy nghĩ của mình lên người khác, lỳ thật lại làm cho người khác tổn thương.

Trước đây cô cho rằng Mộ Thời Cảnh và Mạc Viễn Đông là loại đàn ông này.

Sau đó phát hiện Thẩm Nghiên cũng như vậy.

Bây giờ nhìn lại, Cố Diễm cũng không phải là ngoại lệ.

Đại khái đó chính là đàn ông.

Yêu một người, đều sẽ lý trí.

Khâu Tây Văn hỏi Cố Diễm: "Cậu chuẩn bị lúc nào sẽ nói cho Thu Thu biết?"

Cố Diễm trầm mặc vài giây: "Sau khi họp cổ đông xong."

Sau đó Thu Thu gọi món xong đi lên đây, bọn họ đều hiểu ý không nhắc lại vấn đề này.

Cố Diễm đem ghế dựa bên cạnh kéo đến: "Ngồi bên này."

Nhưng Thu Thu không để ý, trực tiếp ngồi ở bên cạnh Khâu Tây Văn, cũng không phản ứng với anh, nghiêng đầu nói chuyện với Khâu Tây Văn, nói mình đã gọi món gì.

Cố Diễm bất đắc dĩ nhìn cô.

Món ăn được mang lên, Cố Diễm vẫn theo thói quen đem món ăn Thu Thu thích ăn nhất bỏ vào chén của cô.

Thu Thu cầm đũa, đem hải sản anh mới vừa gắp sang bỏ lại trong chén của anh, "Để tự em lấy."

Trên mặt cô cũng không có cảm xúc gì.

Cố Diễm nhìn cô chằm chằm, trong lòng mơ hồ có một tia bất an, "Làm sao vậy?"

Khâu Lê ngước mắt nhìn, "Không sao đâu."

Sau đó cô cúi đầu bắt đầu ăn.

Chỉ là vị giống như rượu đắng.

Vừa nãy lúc gọi món, cô có lên đây.

Bởi vì túi xách bị Cố Diễm mang lên, cô không có di dộng, liền đi lên đây hỏi bọn họ muốn ăn tôm hùm loại nào.

Cuộc nói chuyện của chị gái với anh, cô đã nghe được.

Ngoài cửa sổ.

Nháy mắt đêm đen kéo đến.

Những tảng mấy đen lớn cứ nối đuôi nhau mà đến.

Sau đó gió to bắt đầu nổi lên.

Cửa sổ đã đóng chặt, nhưng vẫn có thể nghe được cuồng phong đang gào thét.

Mưa giông sắp tới rồi.

Khâu Tây Văn sờ mái tóc dài của Thu Thu, cười nói: "Một lát nữa nếu có sợ, thì cứ ôm chị trốn một lát."

Lúc còn bé Thu Thu rất sợ ngày có mưa gió, mỗi lần sét đánh cô đều bị doạ mà khóc.

Sau khi lớn lên có thể sẽ tốt hơn một chút, cô cũng không rõ lắm.

Bởi vì sau khi lớn lên, lúc cô ở cùng với Thu Thu, cũng không phải là ngày mưa gió.

Thu Thu nở nụ cười rất nhạt, rầu rĩ "ừ" một tiếng.

Cô lại quay đầu nhìn về phía cửa sổ, cùng không có nhìn Cố Diễm.

Hiện tại cô không có chút nào muốn để ý đến anh.

Lúc này những hạt mưa to như hạt đậu đập bùm bùm về phía cửa kính.

Đột nhiên bầu trời đen nhánh như bị xé toạc ra, như là ánh sáng, như là tia chớp.

Cố Diễm theo bản năng đứng lên, cố gắng nghiêng người, cách bàn ăn, đem đầu Thu Thu tựa vào lồng ngực của anh, hai tay nhanh chóng che lại tai cô.

Ngay lúc này, đầu tiên là "răng rắc", sau đó là "oành" một tiếng vang thật lớn, giống như tiếng sấm đang đánh từ trên đầu xuống.

Cố Diễm thả tay ra khỏi tai cô, hai tay vòng lấy cô ôm vào trong ngực, hôn nhẹ tóc cô, "Ngoan, không có chuyện gì."

Ai đó thấy dòng này của tui thì hãy cho tui xin 1 fl nhoa. Tui cảm ơn nhiều

Chương 39

Bên ngoài sấm chớp vẫn còn vang rền, Cố Diễm vẫn như cũ, để mặt Thu Thu chôn chặt trong lồng ngực anh, anh che lại hai tai của cô.

Khâu Tây Văn nhìn cảnh này trước mặt, nháy mắt liền bừng tỉnh.

Những hình ảnh quen thuộc cứ hiện lên trong đầu, như một cuốn phim truyền hình.

Cái ôm lần đầu của cô và Thẩm Nghiên rất giống với Cố Diễm và Thu Thu bây giờ.

Lúc ấy cũng là mùa hè, cô và Thẩm Nghiên còn có Mạc Viễn Đông mang Thu Thu đi vườn bách thú chơi.

Tình huống cũng giống với ngày hôm nay, đột nhiên có mưa to gió lớn.

Bọn họ cũng không mang theo ô, Mạc Viễn Đông kéo Thu Thu chạy về hướng nhà vệ sinh bên kia.

Cô cũng nhanh chóng chạy đi trú mưa, nhưng bị Thẩm Nghiên kéo lại.

Trên đầu chớp bỗng nhiên loé lên, sau đó chính là tiếng sấm.

Đứng ở ngoài trời, cô vẫn có chút sợ hãi không nói nên lời.

Sau đó cô bị Thẩm Nghiên ôm vào trong ngực.

Tiếp theo sét có đánh hay không đánh, cô cũng không hay biết.

Bởi vì Thẩm Nghiên bắt đầu hôn cô, lần đầu tiên hôn môi, cô có chút thở không được.

Toàn bộ trong đôi mắt trong lòng cô đều là Thẩm Nghiên, ngoài anh ra toàn bộ đều là dư thừa, không nhìn thấy, không nghe được, cảm giác cũng không có.

Mười sáu tuổi điên cuồng với tình yêu, thuộc về cô và Thẩm Nghiên.

Ngày đó mưa xối xả, cô và Thẩm Nghiên như hai kẻ điên, ở dưới mưa mà vong tình ôm hôn.

Hai người bị mưa xối cho ướt.

Cô nhớ cô đã nói một câu: "Thẩm Nghiên, quần áo của em ướt hết rồi.""

Sau đó Thẩm Nghiên lấy áo sơ mi của mình che đầu cho cô, rõ ràng là áo sơ mi của anh cũng đã ướt đẫm, phía dưới vạt áo nước đã chảy xuống, cô cảm thấy đó là cái ô tốt nhất.

Cho cô một thế giới an toàn.

Sau đó, nhiều lần đầu tiên cô ghi lòng tạc dạ đều trải qua với người đàn ông này, ngay cả lần đầu chia tay cũng vậy.

Có lúc bản thân cô vẫn không rõ ràng, bọn họ yêu nhau như vậy, làm sao lại có thể chia tay?

Lúc này, ở bên ngoài quán cơm, mưa vẫn xối xả.

Lâu lâu sẽ có một tiếng sấm.

Cố Diễm buông Thu Thu ra, vuốt mái tóc rối của cô lại cho gọn gàng, hỏi: "Vừa nãy có sợ không?"

Anh ôm cô, cô còn sợ sao?

Thu Thu nhìn anh một lát, dưới đáy mắt đều là cảm xúc phức tạp, cuối cùng cô cũng không nói gì.

Cô xoay mặt hỏi Khâu Tây Văn: "Chị ở đây với em mấy ngày vậy?"

Khâu Tây Văn: "Chị về Bắc Kinh cũng không có việc gì làm, chờ em làm việc xong, chúng ta cùng nhau trở về."

Trên mặt Thu Thu có ý cười, nhưng ở giữa hai hàng lông mày lại là mây đen bao phủ.

Cô cùng Khâu Tây Văn nói chuyện phiếm, "Về Bắc Kinh em dẫn chị đi uống cà phê, có một quán hương vị không tồi, đồng thời cũng mang theo cặn bã luôn."

Theo bản năng Khâu Tây Văn nhìn sang Cố Diễm, cười hỏi Thu Thu: "Chỉ mang hai người chúng ta thôi sao?"

Thu Thu bắt đầu ăn đĩa rau: "Đúng vậy, chắc chắn cặn bã sẽ không đi, anh ấy không thể uống cà phê được."

Khâu Tây Văn: "Mộ Thời Cảnh không thích uống cà phê sao? Lúc trước không phải anh ta khoe mình đang nấu cà phê máy trên vòng bạn bè?"

Thu Thu: "Cà phê máy là do em đưa cho anh ấy, em sẽ không nấu, cho nên anh ấy sẽ nấu."

Bọn họ em một câu chị một câu, nói chuyện cũng không biết trời đất.

Cố Diễm không nói được nửa câu.

Từ đầu đến giờ ánh mắt của anh vẫn đặt trên mặt Thu Thu, có thể cô không muốn cho anh bất kỳ ánh mắt nào, vẫn nghiêng người nói chuyện với Khâu Tây Văn.

Anh yên lặng ngồi ăn hải sản, thấy đồ ngon, anh gắp sang cho Thu Thu ăn.

Mưa ở bên ngoài đã dần tạnh, bọn họ cũng ăn gần xong.

Cố Diễm nhìn cái đĩa của Thu Thu, cái mâm, đồ ăn anh gắp cho cô, cô cũng không động tới.

Khâu Lê đứng dậy: "Em xuống lầu thanh toán trước."

Cầm lấy túi tiền rồi đi xuống lầu.

Khâu Tây Văn lấy một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau khoé miệng, "Có khả năng Thu Thu đã nghe được cuộc nói chuyện của chúng ta."

Sắc mặt Cố Diễm nghiêm túc: "Ừ."

Khâu Tây Văn: "Tính cách của Thu Thu, cậu cũng biết, con bé cực kỳ bướng, chấp niệm lại sâu, thích một người, con bé đều có thể phấn đấu quên mình, nhưng nếu một khi cậu có ý định làm mềm lòng con bé, dăm ba câu là dỗ không được."

Dừng một chút, "Tôi khuyên cậu, đầu tư B2B cho Triệu Tiêu Quân cậu nên suy nghĩ lại cho kỹ càng, cân nhắc một chút, đừng để cuối cùng cái có được không bù đắp đủ cái đánh mất."

Cố Diễm đứng dậy: "Chuyện đầu tư tôi đã quyết định."

Khâu Tây Văn cũng đứng dậy, sóng vai đi xuống lầu.

Cô xem như cũng hiểu rõ Cố Diễm, chuyện đã quyết định, đặc biệt trên phương diện làm ăn, sẽ không xử trí theo cảm tính.

Cái hiện tại cô quan tâm chính là: "Vậy Thu Thu phải làm sao bây giờ?"

Cố Diễm: "Tôi sẽ làm cô ấy hài lòng."

Đến chân cầu thang, Khâu Tây Văn dừng lại, nhìn anh: "Nếu như con bé cãi nhau với cậu nửa năm rồi một năm, cậu xác định cậu có kiên trì không?"

Đại khái là khi Thu Thu và Triệu Tiêu Quân bắt đầu đối đầu nhau, chỉ cần một ngày hai người họ còn cạnh tranh, mỗi ngày trong lòng Thu Thu cũng sẽ không thoải mái.

Một khi không thoải mái, nhất định sẽ có chuyện.

Nếu như công ty Thu Thu chống đỡ không được, phỏng chừng cô sẽ không để yên mà náo loạn với Cố Diễm.

Cố Diễm có chút trầm mặc, "Đổi thành người phụ nữ khác tôi nhất định sẽ không kiên nhẫn như vậy, còn cô ấy tôi kiên nhẫn dỗ dành từ nhỏ đến lớn, quen rồi."

Khâu Tây Văn: "Chỉ mong là vậy."

Cũng không quên nhắc nhở anh một câu: "Nếu như cậu không kiên nhẫn được nữa, chia tay với con bé, cậu sẽ không có cơ hội quay lại, tôi đây sẽ là người đầu tiên bắt giam cậu."

Nói xong, cô cất bước xuống lầu.

Lúc xuống lầu, Thu Thu đã thanh toán xong, đang đứng ở cửa đợi bọn họ. Cố Diễm đi tới, nắm tay cô.

Thu Thu lui về phía sau một bước, tránh sang một bên.

Khâu Tây Văn lắc đầu một cái, trực tiếp đi ra cửa lớn, đi về phía ô tô.

Cố Diễm cũng không để ý thái độ của cô, lại đưa tay, bắt được cổ tay của cô.

Thu Thu liếc anh một cái, trong ánh mắt đều là lửa giận, "Thả em ra."

Bây giờ cô rất khó chịu, cũng không muốn tiếp tục che giấu tâm trạng của chính mình.

Cố Diễm nhìn cô: "Để anh nắm tay em đi hay là ôm em đi, em chọn một cái."

Lại nói thêm: "Ôm em thì trước hết anh nhất định sẽ hôn em."

Vành mắt Thu Thu đỏ lên: "....Cố Diễm, anh đừng có bắt nạt người khác."

Cố Diễm: "Anh chỉ bắt nạt em."

Nói xong, anh dắt tay cô đi ra ngoài.

Thu Thu muốn tránh khỏi tay anh, thế nhưng không gõ ra được.

Lúc hai người bọn họ ra ngoài, phát hiện ô tô đã bị lái đi.

Cố Diễm: "..."

Lấy di động gọi cho Khâu Tây Văn: "Chị ở đâu?"

Khâu Tây Văn: "Tôi mệt, sai múi giờ nên về khách sạn, không phải xe này để cho tôi dùng sao?"

Cố Diễm: "..."

Mưa to đã ngừng, thế nhưng bầu trời còn lác đác mưa rơi.

Anh kết thúc cuộc trò chuyện, cầm di động nhét vào trong túi.

Anh dắt Thu Thu quay lại quán cơm, lấy tiền mua từ ông chủ một cái ô.

Ông chủ nói cho bọn họ luôn, cũng không có gì đáng giá, lúc ra cửa, Cố Diễm vẫn lấy ra 50 đồng đặt ở quầy thu tiền.

Ra ngoài cửa, Cố Diễm kéo ô lên, nhét vào tay Thu Thu.

Thu Thu vẫn còn đang tức giận, cũng không có nhận lấy ô.

Gió vừa thổi qua, ô liền rơi xuống, rơi đến một vũng nước.

Cố Diễm nhìn cô một lát, thở dài, buông cô ra, nhặt ô lên, đi về tiệm ăn lau khô, lúc đi ra, Thu Thu đã đi xa.

Bởi vì nguyên nhân về địa hình, người ở Thanh Đảo, rất ít đi xe máy.

Buổi trưa vẫn còn mưa, trên đường đi chỉ có một mình Thu Thu.

Cô vừa đi vừa lau nước mắt.

Người mà cô thích nhất lại muốn trở thành đối tác của đối thủ cạnh tranh mà cô ghét nhất, cô càng nghĩ trong lòng cô càng khó chịu.

Lúc này di động vang lên.

Thu Thu lau nước mắt, là Dung Thâm gọi tới.

Cô hít sâu một cái, điều chỉnh trạng thái, mới nhận máy: "Alo."

Dung Thâm: "Không quấy rầy cô ngủ trưa chứ?"

Thu Thu: "Mới vừa ăn cơm xong, còn chưa về khách sạn."

Dung Thâm do dự một lát mới nói: "Bên Thanh Đảo chúng ta có thể tạm thời rút lui, đi đến trạm tiếp theo đi." Thu Thu ngẩn người, trong lòng nổi lên dự cảm không tốt: "Là có ý gì?"

Dung Thâm: "Phương Quân đã giành trước chúng ta một bước, cùng với thương nhân bên đây ký hợp tác thoả thuận, điều kiện tốt hơn chúng ta hai lần."

Thu Thu: "Tại sao lại như vậy?"

Dung Thâm: "Tôi đã điều tra qua, người kết nối thương nhân bên này là chủ quản hoạt động mới, cũng là tổng giám hoạt động đã từ chức công ty cô tháng trước, ông ta bị điều kiện lương cao của Triệu Tiêu Quân cuỗm đi."

Thu Thu: "Lý tổng giám?"

Dung Thâm: "Đúng vậy. Ông ta vận chuyển buôn bán cũng không tệ, hơn nữa với thực lực của Phương Quân, thương nhân mới không do dự mà chọn Phương Quân.

Thu Thu nắm chặt di động, "Dung Thâm."

Dung Thâm: "Sao thế? Có chuyện gì cô cứ nói thẳng."

Thu Thu gạt bớt nước mưa trên trán, "Tiếp theo, xem như anh tìm được nơi đầu tư, thị trường của chúng ta rất khó có thể mở ra trong thời gian ngắn, thậm chí sẽ rất khó khăn, anh suy nghĩ kỹ, có nên tiếp tục đầu tư hay không."

Cô không muốn nhìn thấy đích đến tối tăm kia, cho anh ta xuôi dòng.

Nói không chắc, số tiền này liền sẽ trôi theo dòng nước.

Dung Thâm hỏi lại: "Tại sao lại không làm? Lúc vừa mới bắt đầu tôi liền biết tình hình hoạt động của các phân trạm không ra gì, mấy năm nay tôi làm ăn chỉ thờ phụng một câu, thà hối hận chứ đừng nuối tiếc."

Dừng một chút, anh ta cười nói: "Quá lắm thì sẽ tuyên bố phá sản, hoặc là để người khác thu mua, chúng ta có thể quay lại Phương Vinh bán điện thoại di động."

Thu Thu xoa xoa mặt, không biết nước trên mặt là nước mắt hay là nước mưa, cô nói: "Tôi không muốn từ bỏ, cũng sẽ không buông tha."

Dung Thâm: "Được, công ty có việc gì, tôi sẽ thay cô chống đến cuối cùng."

Lại trấn an cô: "Đừng quá bi quan, dẫu sao, chúng ta không nghèo bằng lúc trước ba chúng ta đem nhà bán đi sao."

Sau đó vừa cười vừa nói: "Hiện tại tôi cũng có không ít bất động sản, tuỳ tiện bán một chỗ cũng đủ để chống đỡ cho công ty chúng ta hoạt động một năm, cô sợ cái gì?"

Dừng một lát, anh ta nói: "Đừng khóc, được không?"

Thu Thu: "Tôi không khóc."

Dung Thâm nói sang chuyện khác, "Tây Văn trở về rồi sao?"

Thu Thu: "Đúng vậy, lúc trưa vừa tới nơi."

Dung Thâm: "Vậy ngày trưa ngày mai chúng ta ăn một bữa cơm, thương lượng một chút trạm tiếp theo nên đi đâu, phải đối ứng với Phương Quân như thế nào."

Thu Thu: "Được, nhà ăn anh chọn đi, tôi với chị gái sẽ đi qua, a, đúng rồi, bánh gato tôi sẽ mua."

Dung Thâm cười: "Cái này tôi sẽ không quên ăn."

Thu Thu: "..."

Hai người lại hàn huyên mấy câu, mới kết thúc cuộc trò chuyện.

Cố Diễm vẫn đứng cách Thu Thu không xa, mãi cho đến khi cô cất di động, anh mới bước nhanh đi tới, che ô cho cô, lại lấy giấy lau mặt cho cô.

Thu Thu dùng sức đẩy anh ra, lại bị anh kéo vào trong lồng ngực, "Đừng nghịch, mắc mưa sẽ bị cảm."

Hai mắt Thu Thu đều đỏ, nhìn anh, Cố Diễm cũng nhìn cô.

Hai người nhìn nhau không nói gì.

Sau một lúc lâu, Cố Diễm nói trước, trong lời nói đều là bất đắc dĩ: "Thu Thu, đều là làm ăn, sao em không thể nghĩ khác được?"

Thu Thu: "Không phải em làm ăn, mà em đang thực hiện ước mơ.

Cố Diễm: "Anh biết em muốn làm B2B, cũng tốn không ít tinh lực, hiện tại anh đi mua một công ty có nền tảng sẵn cho em, có cái gì không tốt sao?"

Thu Thu không hề chớp mắt mà nhìn anh, cô biết cô làm tất cả, hay là ở trong mắt anh cô đều ấu trĩ, không đáng giá một đồng.

Nhưng công ty của cô là cô nhọc nhằn khổ sở kinh doanh cho đến bây giờ, cho dù hiện tại vẫn chưa đi vững, không có ổn định, cô cũng không nghĩ sẽ không cần nó.

Công ty đối với cô không khác gì một đứa con của mình, cô không nghĩ nó không tốt mình sẽ không cần nó, cũng không nghĩ tới con của người khác tốt, mà ước ao đố kị.

Cô nhìn anh: "Đối với em mà nói, thu mua là không tốt. Sinh con cũng thế, vừa khổ lại vừa đau, em nghĩ bản thân mình mang thai mười tháng, mà sẽ không cho người mang hộ."

Cố Diễm: "..."

Cuối cùng anh bị chọc tức mà nở nụ cười, "Sinh con với làm ăn làm sao có thể giống nhau được? Đối với anh mà nói, con cái, chỉ có thể là em sinh, sinh không được anh cũng không cần, sẽ không mang hộ, càng sẽ không nhận con nuôi."

Anh bất đắc dĩ nói: "Nhưng bây giờ chúng ta đang gây dựng sự nghiệp, là làm ăn. Giống như anh muốn làm điện tử thương mại, thế nhưng lại bắt đầu quá muộn, cơ hội thành công rất mơ hồ, vì thế anh liền trực tiếp đầu tư B2C cho Phương Quân. Làm cái chúng ta am hiểu, thích hợp với bản thân, không tốt sao?"

Thu Thu nhìn sang nơi khác, cũng không có nhìn anh.

Trên mặt cô hiện lên sự lưỡng lự.

Anh thở dài, "Thu Thu, đừng xử trí theo cảm nữa được không?"

Thu Thu quay mặt sang, ánh mắt lại bướng bỉnh: "Em xử trí theo cảm tính, không được sao? Tư tưởng của em vốn nhỏ, chuyện gì cũng ưu tiên đặt tình cảm lên phía trước, nhất định sẽ không làm được chuyện gì lớn, không thể trở thành một loại phụ nữ mạnh mẽ mà anh tán thưởng."

Cô thở dài một hơi: "Cho nên.... Cố Diễm, bây giờ anh hối hận vẫn còn kịp."

Ánh mắt Cố Diễm lạnh đi rất nhiều.

Ô ở ngoài, mưa không ngừng rơi trên đỉnh ô, tạo thành từng dòng nước dọc theo ô chảy xuống.

Anh đem hết nửa ô che cho Thu Thu, nước mưa làm ướt hết bả vai anh, tay trái áo sơ mi cũng đã ướt đẫm.

Bỗng nhiên anh cúi người dùng sức cắn lên môi Khâu Lê một cái.

Thu Thu bị đau đạp anh đến mấy lần, trên quần của anh đều là dấu giày ẩm ướt.

Bị cô đạp vào, trong lòng Cố Diễm thoải mái không ít, đẩy ngón tay cô ra, đem ô nhét vào tay cô: "Em cầm dù, anh cõng em đi về khách sạn."

Thu Thu không hề bị lay động: "Cố Diễm, không phải bây giờ em muốn cáu kỉnh để anh dỗ em, mà thật sự em không muốn nhìn thấy anh."

Cố Diễm thấp giọng nói: "Không muốn thấy cũng hết cách rồi, ai bảo anh là chồng của em, thời gian nửa đời sau này chúng ta sẽ phải ở chung, xem như là lại phiền đến anh, em nhìn thêm một chút, cũng sẽ thành thói quen."

Thu Thu: "..."

1 cô gái đang đặt mục tiêu được 1k follow:))

Chương 40

Trong lòng Khâu Lê buồn bực, cô không có tâm tư cố tình gây sự với anh.

Ô cô cũng không muốn che, cô trực tiếp ném lại cho anh.

Cố Diễm cũng không nhận lấy, ô rơi xuống, rơi tới vũng nước, ướt hết cả ô.

Anh nhìn cô, lại nhìn ô.

Cũng rất tức giận, nhưng vẫn khom lưng nhặt lên, dùng sức vẫy hết nước trên ô đi, cũng không mở ra nữa.

Hai người cứ mặc cho mưa xối xuống.

Tóc ướt, quần áo cũng đã ướt.

Cố Diễm đi lên phía trước, dùng tay lau đi nước mưa trên trán của cô, bị Khâu Lê đánh một cái, "Đừng đụng vào em!"

Cố Diễm bất đắc dĩ nhìn cô, "Về khách sạn rồi tức giận với anh có được không? Ướt mưa sẽ bị cảm."

Khâu Lê: "Trở về thì được, nhưng em không muốn nhìn thấy anh."

Nói xong, cô quay mặt đi, lau một chút nước mắt.

Trái tim Cố Diễm chợt căng thẳng: "Vì những người không quan trọng, đáng giá phải chia tay sao?"

Khâu Lê vẫn nhìn về nơi khác, giọng nói lạnh nhạt: "Em không làm loạn."

Cố Diễm nhìn cô: "Đầu tư Phương Quân, chỉ là lợi ích, không có liên quan đến tình cảm."

Khâu Lê quay mặt sang, là nước mưa là nước mắt, lớp trang điểm cũng đã trôi đi.

Cô nói: "Em tức giận không phải vì anh đầu tư cho Phương Quân, đương nhiên, trong lòng nhất định sẽ không thoải mái, nhưng sẽ không đến nỗi mà tức giận với anh, dù sao tập đoàn Trung Doãn không phải là một mình anh, không phải anh muốn làm gì thì sẽ làm cái đó, giống như anh và Dung Thâm, cả hai đều không nhìn vừa mắt đối phương, nếu có thể, cả đời này khẳng định hai người đều sẽ không muốn hợp tác với đối phương, thế nhưng thân bất do kỉ (*), ở trách nhiệm của chức nghiệp, đạo lý này em hiểu."

(*)"Thân bất do kỷ" có nghĩa là thân mình không do mình định đoạt, ý nói dòng đời xô đẩy.

Còn trong ngôn tình nghĩa là chúng ta không có duyên phận phận của chúng ta rất là vô vọng. (theo t hiểu là vậy.)


Cố Diễm nhìn cô khóc như vậy, cả trái tim đều đau.

Anh không hiểu, nếu cô không phải vì anh đầu tư cho Triệu Tiêu Quân mà cáu kỉnh, vậy thì vì cái gì?

Hỏi cô: "Có thể nói cho anh biết tại sao em không vui vẻ? Thu Thu, chúng ta bình tĩnh đem chuyện này mà nói có được không?"

Khâu Lê: "Anh vẫn cảm thấy em làm B2B là làm loạn, từ trước đến nay vẫn không tán thành qua, dù cho một lời ủng hộ cũng không có."

Cô nhìn vào mắt anh, "Giống như em và Triệu Tiêu Quân lập tức phải thi chạy cự ly dài, có lệnh. Súng còn chưa vang lên, anh liền dắt em đi xuống, nói với em: Thu Thu, thế nào em cũng không chạy theo kịp cô ta, đừng chạy nữa."

Nói xong, cô cười lạnh một tiếng.

"Anh biết loại tâm trạng này sao? Bản thân mình cảm thấy rất hài lòng, có thể ở trong mắt anh em chính là đồ vô dụng, cái gì cũng làm không được."

Cố Diễm lẳng lặng nghe, cũng không có phản bác.

Vẻ mặt rất phức tạp.

Ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm vào cô.

Khâu Lê vẫn còn đang lên án: "Lúc còn bé em muốn khiêu vũ cho anh xem, có thể mỗi lần anh đều nói không dễ nhìn, từ trước đến nay anh cũng không khen em, một lần đều không có."

Nước mắt hoà với nước mưa, trước mắt cô đều là mơ hồ.

Cô dùng tay lau một chút, đơn giản đem cái không thoải mái trong lòng nói hết ra.

"Lúc trước, anh nói anh không phải là người nhà của em, không có lập trường ủng hộ em, em cho rằng sau khi chúng ta ở bên nhau, chí ít anh có thể cổ vũ cho em một chút, nhưng cuối cùng cũng không có."

Cô nhìn anh, gằn từng chữ nói: "Cái gì anh cũng không xem trọng, hà tất gì phải miễn cưỡng mà ở bên nhau? Nếu như sớm muộn gì cũng phải chia tay, còn không bằng vừa lúc. Đối với anh mà nói thì cũng không đáng kể, chia tay sớm chia tay muộn gì cũng giống nhau, một đoạn tình cảm, một người phụ nữ mà thôi, anh muốn, thế nào cũng sẽ có. Có thể..."

Cô nghẹn ngào dừng lại, không nhìn anh.

Nhìn về phía đường cái, cô cũng không biết mình đang nhìn cái gì.

Cô nói: "Nhưng em thì không giống, nhiều năm như vậy, cũng chỉ có một mình anh, em sợ thời gian càng lâu sẽ vùi lấp em càng sâu, cuối cùng sẽ không thoát ra được."

Cô quay đầu lại nhìn anh: "Cố Diễm, hiện tại em không xử trí theo cảm tính, cũng không làm loạn, em cảm thấy chúng ta nên tỉnh táo suy nghĩ thật kỹ, có nên tiếp tục ở bên nhau hay không."

Cố Diễm không lên tiếng, anh muốn hút thuốc, sờ sờ túi, khói thuốc và bật lửa anh cũng không mang theo.

Anh nói: "Đi thôi, về khách sạn, em ướt như vậy không chừng sẽ bị cảm."

Lại nói thêm: "Em không muốn nhìn thấy anh, anh sẽ ở phòng khác."

Nói xong, anh đi đến bên lề đường vẫy tay gọi xe taxi.

Nước mắt Khâu Lê tựa như hạt trân châu, ào ào rơi xuống.

Cô biết, chút tình cảm này, người hãm sâu là cô, mà giống như anh không có để trong lòng.

Một chút đều không để trong lòng.

Hai người lên xe taxi cũng là một trước một sau, cũng không ngồi cùng một chỗ.

Khâu Lê vẫn nhìn ra ngoài cửa xe.

Phong cảnh rất mơ hồ.

Đến khách sạn, Khâu Lê cũng không đi tìm Khâu Tây Văn, sợ làm phiền chị gái bị sai múi giờ.

Tắm xong, thay quần áo sạch, một mình rầu rĩ ngồi trong phòng khách.

Cố Diễm đang tắm ở trong phòng, thỉnh thoảng cô sẽ nhìn về nơi đó một chút, vốn cô cho rằng anh trở về trước hết sẽ thu dọn hành lý đi đến phòng khác, nhưng trước hết anh lại đi tắm rửa.

Có thể là đổi xong quần áo rồi mới đi. Đầu óc Khâu Lê bây giờ rất loạn, tâm trạng vô cùng suy sụp.

Sự nghiệp là bốn bề thọ địch, chuyện tình cảm cũng đi đến ngã ba.

Cô thở dài, lấy di động ra gọi cho Mạc Viễn Đông, bên kia rất lâu mới nhận máy.

"Alo, Thu Thu?"

Khâu Lê: "Anh đang ngủ sao?"

Mạc Viễn Đông: "Ừ, đang ngủ trưa."

Kỳ thật cả đêm anh ngủ không được, đến buổi trưa cảm thấy rất mệt mỏi, đầu cũng đau.

Hỏi cô: "Làm sao vậy?"

Khâu Lê: "Không có gì đâu, muốn hàn huyên với anh một chút."

Mạc Viễn Đông: "Ừ, em nói đi."

Anh vén chăn lên rời khỏi giường, đi đến phòng tắm rửa mặt, tỉnh táo được không ít.

Khâu Lê: "Anh biết tập đoàn Phương Quân không?"

Mạc Viễn Đông: "Biết. Công ty nhà Triệu Tiêu Quân."

Anh đi lên sân thượng, đốt một điếu thuốc.

Khâu Lê: "Triệu Tiêu Quân đang làm B2B, là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của em, hiện tại đang chiếm trước thị trường của em, động tác rất nhanh."

Mạc Viễn Đông ăn ngay nói thật: "Ở phương diện làm ăn em không phải là đối thủ của cô ta, tuy rằng hiện tại em có Dung Thâm giúp đỡ, nhưng dù sao phần lớn tinh lực của cậu ta đều đặt ở Phương Vinh."

Ngón tay Khâu Lê xoay xoay mái tóc dài của mình, một vòng lại một vòng, trên ngón tay cùng bắt đầu in dấu.

Cô nói: "Đây không phải là tệ nhất, tệ nhất chính là, mấy ngày nữa công ty của Cố Diễm sẽ đầu tư B2B của Phương Quân, công ty B2B của Phương Quân là công ty niêm yết(**), Cố Diễm còn từ từ thu mua cổ phần của bọn họ."

(**)Công ty niêm yết (listed company) là: những công ty có đủ điều kiện để đưa cổ phiếu ra giao dịch trên TTCK. Công ty niêm yết là nguồn cung cấp hàng hoá chủ yếu trên TTCK và tạo điều kiện thuận lợi cho các nhà đầu tư có nhiều sự lựa chọn để tìm kiếm lợi nhuận.

Mạc Viễn Đông dùng sức hít một hơi thuốc: "Đối với em thì là chuyện tốt, Cố Diễm trở thành đại cổ đông B2B của Phương Quân, không phải có nghĩa em cũng là đại lão bản sao? Sau đó mọi chuyện đều do Triệu Tiêu Quân bận tâm, em chỉ cần nhàn nhã đợi cuối năm kiếm tiền là tốt rồi."

Khâu Lê thở dài, thì ra hiện thực đàn ông đều như thế.

"Em không muốn như vậy, em chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ trên cái mà người khác cực khổ xây dựng lên."

Mạc Viễn Đông cười: "Khi nào tư tưởng giác ngộ lại cao như vậy rồi hả? Được rồi, em nói tiếp đi."

Khâu Lê: "Cuộc sống vốn rất ngắn, em không có nhiều thời gian lãng phí ở trên người Triệu Tiêu Quân, cô ta mạnh mẽ, em sẽ không khổ sở, cô ta chán nản, em sẽ không có cảm giác thoả mãn. Cô ta tìm cớ, em cũng không có sức lực để tức giận."

Mạc Viễn Đông: "Theo em nói, chính là đừng dùng sai lầm của người khác mà trừng phạt chính mình?"

Khâu Lê: "Cũng đừng dùng nhược điểm của người khác làm thấp đi bản thân mình, mỗi người đều độc nhất vô nhị, ở trong mắt người nhà em là bảo bối, Triệu Tiêu Quân cũng là hòn ngọc quý trên tay cha mẹ anh trai cô ta, cho nên có cái gì so sánh sao?"

Mạc Viễn Đông, "Không sai, em còn nhỏ mà triết lý nhân sinh đều đã lĩnh hội."

Hỏi ngược lại cô: "Vậy bây giờ em xoắn xuýt khổ sở làm gì?"

Giọng nói của Khâu Lê bắt đầu thấp dần: "Điều em khó chịu chính là, cái em muốn, Cố Diễm cảm thấy không có ý nghĩa, em không muốn, Cố Diễm cố gắng mang đến cho em, nói với anh ấy không thông suốt được."

Mạc Viễn Đông: "Anh có thể hiểu Cố Diễm, cậu ta cũng giống ba mẹ của em, luôn muốn mang những điều tốt nhất đến cho em, không muốn em phải chịu khổ hay liên luỵ đến bất cứ cái gì, thế nhưng, phận làm con, cũng không mua nợ, bởi vì cô ấy nói bản thân mình có con đường nhân sinh đặc sắc phải đi, không muốn để cho người khác mang đến ánh sáng tốt nhất cho cô, một mực nhất định phải đi vào bụi gai đầm lầy." Khâu Lê không lên tiếng.

Mạc Viễn Đông đem bản thân cân nhắc lại một lần, không đến nỗi.

"Em không sai, Cố Diễm cũng không sai, mấu chốt là tư tưởng."

Khâu Lê: "Có khác nhau sao?"

Mạc Viễn Đông cười, "Gần như vậy."

Khâu Lê: "....Nhưng em sẽ không thoả hiệp."

Cô không có thoả hiệp với ba mẹ, đối với anh cũng sẽ không.

Kết quả của việc đó chính là cuối cùng hai người chỉ có thể mỗi người một ngả.

Mạc Viễn Đông: "Theo tâm ý của em, con đường tươi sáng có phong cảnh con đường tươi sáng, bụi gai đầm lầy có bụi gai đầm lầy độc đáo mị lực. Nhân sinh sao, không sai, tại sao lại gọi là tuổi trẻ đi qua?"

Khâu Lê: "Tra nhị, trong tất cả mọi người anh là tốt nhất."

Mạc Viễn Đông: "Em gọi anh là cặn bã, anh còn tốt sao?"

Anh ấn thuốc lá vào gạt tàn, lại bắt đầu đốt điếu thuốc khác.

Khâu Lê: "Anh là cặn bã tốt nhất trong các cặn bã."

Mạc Viễn Đông đang quẹt bật lửa, tay run một cái, bị cô chọc cho cười.

"Đang muốn ăn đòn đúng không?"

Khâu Lê đổi chủ đề: "Đúng rồi, bộ phim cẩu huyết kia đã đến tập bao nhiêu vậy anh?"

Đầu ngón tay Mạc Viễn Đông khẽ run, giọng nói có chút khàn khàn: "Người phụ nữ kia nói mình đã kết hôn, đăng ký ở Las Vegas, đứa bé không phải là con của người đó."

Khâu Lê cắn quả táo: "Sau đó thì sao?"

Mạc Viễn Đông: "Không biết, đêm nay mới biết, mỗi ngày đều phát sóng hai tập."

Khâu Lê cũng không nói chuyện phiếm: "Ừ, tên phim là gì vậy? Em chưa từng nghe qua."

Mạc Viễn Đông: ".... Anh không chú ý đến tên."

Anh đúng lúc kết thúc cuộc trò chuyện: "Trước hết không nói nữa, anh phải ra ngoài một chuyến."

Khâu Lê tắt di động, lại bắt đầu ngẩn người.

Cố Diễm tắm xong, đem quần áo ướt mưa của hai người giặt sạch sẽ, phơi xong, lúc này mới ra ngoài tìm Thu Thu, Thu Thu đang nằm trên sô pha ngẩn người nhìn trần nhà.

Cố Diễm đi đến, ngồi xuống bên cạnh cô, để hai tay đệm trên ót của cô, "Mệt thì ngủ một lát."

Theo bản năng Thu Thu muốn đẩy anh ra, nhưng cuối cùng vẫn không đẩy.

"Khi nào anh đi sang phòng khác?"

Cố Diễm hỏi lại: "Sang phòng nào?"

Khâu Lê: "... Không phải anh nói em không muốn nhìn thấy anh, anh sẽ đi sang phòng khác sao?"

Cố Diễm nhíu ấn đường lại: "Anh nói như vậy khi nào?"

Khâu Lê: "..."

Bắt đầu đánh anh: "Cố Diễm, sao anh lại vô lại như vậy!"

Cố Diễm cười, ôm chặt lấy cô: "Được rồi, đừng nghịch."

Sau đó chống vào trán cô: "Lúc đó anh không nói như thế, em sẽ nghe lời đi về khách sạn sao?"

Khâu Lê giận dỗi: "Cố Diễm, những lời em nói trong mưa, tất cả đối với anh đều phí lời phải không? Một chút anh cũng không để trong lòng?"

Cố Diễm: "Đều ghi nhớ trong lòng. Sau này hai chúng ta có cãi nhau, em cũng nói giống như ngày hôm nay, có lúc suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ rất khác nhau. Em biết đấy, nhiều năm như vậy, anh không có lúc nào không lý trí."

Ngoại trừ lần kia thoả hiệp với Dung Thâm, đó là lần đầu tiên anh không lý trí không bình tĩnh trên phương diện làm ăn.

Cũng chỉ vì không để cho cô bị kẹp ở giữa bị khó xử.

Anh chà xát trán cô: "Ngày mai anh về Bắc Kinh, thứ tư họp cổ đông. Đầu tư Phương Quân sẽ không thay đổi, anh muốn cho cổ đông và hội đồng quản trị một câu trả lời."

Dừng lại, anh còn nói: "Sau đó, anh sẽ cho em một câu trả lời."

Khâu Lê: "Anh chuẩn bị làm thế nào?"

Cố Diễm: "Nhất định sẽ làm cho em vừa lòng."

Editor: Chương này hơi ngắn, nhưng chương sau lại hơi dài =))

Được 1k follow t sẽ tặng một nồi phúc lợi siêu to cay khổng lồ cho các cô đó nhoaa:))



Nếu các cô muốn nhanh đến thì hãy cho t một follow đuy =))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau