BỞI VÌ VỪA LÚC GẶP ĐƯỢC EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bởi vì vừa lúc gặp được em - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Trở lại phòng.

Khâu Lê sắp xếp hành lý cho Mạc Viễn Đông, lại đi toilet lấy một cái khăn lông cho anh, "Lau mồ hôi trên trán một chút."

Đây là dự định của Mạc Viễn Đông khi vào phòng.

Phòng khách đã rất mát mẻ, nhưng anh vẫn không ngăn được mà ra mồ hôi.

Không biết là do hai chân bó thạch cao bị nóng, hay là do chột dạ.

Anh lau mặt, lại lau lau tay.

Sau đó nâng hai chân thật cẩn thận, gác lên trên bàn trà, cả người dựa vào sô pha, đặt máy điều hòa trước hai chân cho giảm nhiệt.

Nhưng vẫn nóng.

Khâu Lê liếc mắt nhìn Mạc Viễn Đông một cái, trên trán vẫn còn có một tầng mồ hôi.

Cô cho rằng cơ thể của anh bị lạnh.

Xoay người đi vào phòng ngủ lấy thảm lông lại đây.

Mí mắt phải Mạc Viễn Đông chợt nhảy một chút, "Em muốn làm gì?"

Anh đã nóng muốn chết, lại thêm một cái thảm lông, xác định là muốn anh mọc rôm sẩy.

Khâu Lê đem thảm lông đặt ở trên hai chân của anh, "Chân bị thương không thích hợp với gió lạnh, về sau sẽ lưu lại di chứng viêm khớp, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn."

Hai chân của anh bị che thật sự kín mít.

Mạc Viễn Đông: "..."

Anh đã tạo nghiệt gì.

Khâu Lê đổ cho anh ly nước ấm, "Hiện tại anh đang lạnh, nên uống chút nước ấm."

Mạc Viễn Đông: "..."

Lúc trước đầu óc bị nước vào, anh tới Tiểu Thành làm gì?!

Miễn cưỡng uống hai ngụm, Mạc Viễn Đông liền đuổi cô: "Em trở về phòng nghỉ ngơi trước đi, lúc ăn cơm thì lại đến tìm anh."

Khâu Lê cười: "Em không mệt, cũng không buồn ngủ, nhiệm vụ của buổi chiều chính là cùng anh nói chuyện phiếm."

Mạc Viễn Đông nghẹn nghẹn, một chút khí đều thở không được.

Khâu Lê tự mình đến tủ lạnh lấy một bình đồ uống, ngồi xếp bằng đối diện với người ngồi trên sô pha, hỏi anh: "Lần này anh tính toán ở trong nước bao lâu?"

Mạc Viễn Đông: "Thời gian cụ thể còn chưa định, cảm giác đã nhiều năm cũng chưa về thăm ba mẹ, lần này có thể thời gian ở đây dài một chút."

Quan tâm hỏi về vấn đề tình cảm của cô: "Em cùng Cố Diễm thế nào rồi?"

Trên mặt Khâu Lê đầy ý cười, "Khá tốt, anh ấy ngồi một đêm xe lửa từ Bắc Kinh tới xem em, giữa trưa mới vừa đi Thượng Hải."

Uống cà phê uống có chút đắng, nhưng lại cảm giác thực ngọt.

Mạc Viễn Đông kinh ngạc không thôi, rồi sau đó cười nói: "Không nghĩ tới cậu ta cũng có một ngày như vậy, trước kia cậu ta không phải thường xuyên chế nhạo Thẩm Nghiên hay sao, nói Thẩm Nghiên nị nị oai oai, suốt ngày cũng chỉ vây quanh chị của em, không giống một người đàn ông, hiện tại chính mình lại thành người đàn ông như vậy."

Khâu Lê phản bác: "Đừng lấy Thẩm Nghiên so sánh với anh ấy được không! Không có gì có thể so được, Cố Diễm tốt như vậy, Thẩm Nghiên chính là một tên tiểu cặn bã."

Nói đến Thẩm Nghiên, Mạc Viễn Đông lại hiếu kỳ nói: "Hiện tại Thẩm Nghiên còn có liên hệ với Tây Văn không? Hai người bọn họ tách ra lâu như vậy, ai cũng chưa tìm người mới, liền tính toán như vậy cả đời sao?"

Khâu Lê lắc đầu: "Ai biết bọn họ nghĩ như thế nào, nhưng mà rất nhanh là có thể biết đáp án."

Mạc Viễn Đông không rõ nguyên do: "Thế nào?"

Sau đó anh liếc mắt nhìn Khâu Lê một cái, phát hiện cô đang ngửa đầu uống cà phê, anh liền đem thảm lông run run, lộ ra một ít khe hở, cho gió lạnh máy điều hòa đi vào.

Khâu Lê: "Chị của em nói cuối tháng sẽ trở về, sau khi trở về khẳng định sẽ gặp mặt, đến nỗi còn có thể quay lại hay không liền xem duyên phận."

Cô vẫn hy vọng hai người bọn họ có thể ở bên nhau.

Tính cách chị gái táo bạo mạnh mẽ như vậy, cũng chỉ có lúc gặp được Thẩm Nghiên, có thể thu liễm một chút.

Mà tính cách của Thẩm Nghiên thuộc chủ nghĩa đại nam tử hán, cũng chỉ ở trước mặt chị gái, mới nguyện ý nhân nhượng.

Đại khái là nước chát có đậu hủ vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Mạc Viễn Đông tháo cúc áo trên cổ tay ra, lại đem ống tay áo vén lên, nhưng vẫn nóng.

Anh nói: "Chỉ cần Tây Văn còn có lòng hợp lại, Thẩm Nghiên bên kia khẳng định sẽ không thành vấn đề, em còn không biết Thẩm Nghiên sao, từ nhỏ đã bị Tây Văn khi dễ, bị đánh thành như vậy, còn lì lợm la liếm quấn lấy Tây Văn."

Khâu Lê: "..."

Cũng nhịn không được cười, "Anh ấy có thể chất chịu ngược."

Mạc Viễn Đông: "Chính xác, từ nhỏ đã bị Tây Văn đánh, lớn lên vẫn dán theo con bé, dung túng con bé."

Ấn tượng sâu nhất của anh chính là khi còn nhỏ Thẩm Nghiên cười Thu Thu không có răng, nói Thu Thu xấu, Tây Văn liền cầm ghế phá cửa kính nhà Thẩm Nghiên.

Tất cả mọi người cho rằng về sau Thẩm Nghiên có thể thu liễm một chút, nhưng nào biết cậu ta tính xấu không đổi, lại nói xấu Thu Thu, lần đó Tây Văn đánh cậu ta không nhẹ.

Nhưng mà Thẩm Nghiên cũng không đánh trả, tùy ý để Tây Văn lại đánh lại trảm, không thể tưởng tượng nhất chính là, cách một ngày, Thẩm Nghiên lại mặt dày đưa kẹo cho Tây Văn ăn.

Khi đó bọn họ không biết có ý tứ gì, đều cười Thẩm Nghiên không cốt khí, sợ con gái.

Hiện tại ngẫm lại, đại khái là Thẩm Nghiên dậy thì sớm, biết dùng chiêu này khiến cho con gái chú ý.

Nghĩ đến lúc còn nhỏ, Khâu Lê liền nhớ tới chị gái nhỏ ở ngõ hẻm, Đường Đường.

Cô hỏi Mạc Viễn Đông: "Anh còn nhớ Đường Đường không?"

Mạc Viễn Đông có chút khát, ly nước ấm đã lạnh đi.

Anh vừa lúc duỗi tay, ngón tay còn chưa chạm vào ly, nghe Thu Thu nói như vậy, liền bất động.

Ngước mắt, không đáp hỏi lại: "Cô ấy làm sao vậy?"

Khâu Lê cũng không chú ý tới biểu tình vi diệu của Mạc Viễn Đông, lo nói: "A, cũng không có gì, em nghe dì Cố nói, Đường Đường có con, đã hai tuổi..."

Cô tiếp tục nói.

Nhưng lúc sau, một chữ Mạc Viễn Đông cũng chưa nghe vào.

Cô có con?

Cô rời khỏi anh đã 4 năm. Nhưng con của cô chỉ mới 2 tuổi...

Trước kia trong tiềm thức anh cảm thấy, cô sẽ trở về.

Cô không rời khỏi anh.

Chính là bốn năm qua đi, cô chưa từng quay đầu lại.

Bốn năm trước, một màn bọn họ tách ra kia, hiện tại rõ ràng phảng phất như tạc.

Ngày đó lúc rạng sáng, anh xã giao trở về, cô cáu kỉnh với anh, nói mùi vị nước hoa trên người anh quá nồng, cô nghe ghê tởm.

Anh có chút mệt mỏi, chịu đủ cô lòng dạ hẹp hòi.

Ngày đó, anh không dỗ dành cô, mà nói với cô: "Đường Đường, chúng ta tách ra một đoạn thời gian, lẫn nhau bình tĩnh một chút đi, anh mệt mỏi."

Trên mặt Đường Đường còn đọng nước mắt, hỏi anh: "Mạc Viễn Đông, anh thích phụ nữ khác, không cần em nữa có phải hay không?"

Anh không có tâm tình đi giải thích cái gì, rất phản cảm cô nghi thần nghi quỷ, liền nói với cô: "Em yêu cầu bình tĩnh, anh cũng yêu cầu."

Anh xoay người đi thư phòng.

Sau đó, lúc anh từ thư phòng ra tới, cô đã thu thập xong hành lý, đứng ở phòng khách, hai mắt đỏ lên nhìn anh.

Mỗi lần sau khi cô ầm ĩ, liền sẽ thu thập hành lý.

Anh nói: "Đi đâu, anh kêu tài xế đưa em."

Cô nhìn chằm chằm anh không chớp mắt trong vài phút, cảm xúc trong ánh mắt, anh cũng không đọc hiểu.

Sau đó, cô kéo rương hành lý xoay người liền đi.

Bóng dáng quật cường của cô, hiện tại anh nhớ tới, lòng đều đau.

Anh vẫn luôn cho rằng cô chơi mệt mỏi, nháo đủ rồi, liền sẽ trở về.

Trừ bỏ cô, anh còn không có nghĩ tới muốn cưới phụ nữ khác.

Nhưng sau đó, một tháng qua đi, hai tháng qua đi.

Nửa năm qua đi.

Cô vẫn không trở về.

Anh chủ động gọi điện thoại qua đi, cô nói cô có tình yêu mới, bảo anh đừng lại quấy rầy cô.

Anh cư nhiên là không tin, lại gọi qua đi.

Nhận điện thoại chính là một người đàn ông.

Sau đó bọn họ rốt cuộc cũng không liên hệ nữa.

"Tra nhị?!"

Thu Thu lắc lắc tay ở trước mặt anh, "Sao vậy anh choáng váng phải không?"

Cô đem ly nước đưa cho anh: "Uống nước."

Mạc Viễn Đông nói với cô: " Anh xuống máy bay có chút mệt, muốn ngủ trong chốc lát, em ở phòng khách xem TV hay là về phòng của mình?"

Thu Thu đứng lên: "Em về phòng của em đi."

Lại hỏi Mạc Viễn Đông: "Anh ở bên này chơi mấy ngày?"

Cô muốn đem hành trình kế tiếp sắp xếp lại một lần nữa.

Mạc Viễn Đông: "Ngày mai liền trở về Bắc Kinh." Khâu Lê không vui: "Như thế nào lại gấp như vậy, không thể ở đây với em hai ngày sao?"

Mạc Viễn Đông thật vất vả mới có một tia cười, xoa xoa đầu cô, "Chờ đến sự tình bên Bắc Kinh xử lý tốt, anh lại qua đây, mang cho em đồ ăn ngon."

Khâu Lê không tình nguyện nói: "Vậy được rồi, nhớ rõ, mang nhiều đồ ăn ngon nha."

Lúc này ở Thượng Hải.

Sau khi Cố Diễm cùng Dung đổng nói xong chính sự liền rời khỏi tổng bộ Phương Vinh tại Thượng Hải.

Kết quả lần này chính là hai nhà hợp tác trò chơi, cuối cùng phân chia thành bốn sáu.

Lúc trước Dung Thâm kiên trì năm năm, mà anh kiên trì ba bảy.

Hiện tại là bốn sáu.

Nhìn như Dung Thâm cũng không có đạt tới mong muốn ích lợi chia làm.

Kỳ thật người thua chính là anh.

Anh tới dưới lầu cao ốc, Dung Thâm vừa lúc cũng đi ra, dáng vẻ vội vàng, nhìn dáng vẻ cũng muốn đi đến sân bay hoặc là nhà ga.

Ô tô của hai người gần như dừng lại ở trước cửa cao ốc.

Cố Diễm nhìn về phía Dung Thâm, Dung Thâm cũng đang nhìn Cố Diễm.

Suy nghĩ một lát, Cố Diễm vẫn nói, "Nhẫn trên ngón áp út của Thu Thu không phải để bài trí."

Dung Thâm cười, thực nhẹ.

"Từ trước đến nay tôi chưa cho chính mình một khuôn sáo, tìm phía đối tác nhất định phải tìm chưa lập gia đình hoặc là độc thân, việc hợp tác mới quan trọng nhất."

Cố Diễm cũng cười, "Hợp tác vui vẻ."

Sắc mặt Dung Thâm lạnh đi không ít, "Hợp tác vui vẻ."

Hai người nói xong cũng chưa liếc mắt nhìn đối phương một cái, từng người lên xe, rời đi.

Mấy ngày kế tiếp, Cố Diễm vội, Thu Thu cũng vội.

Vội đến thời gian mỗi ngày hai người gọi điện thoại đều không bằng một phần ba thời gian lúc trước.

Mấy ngày nay Khâu Lê vội vàng ở Hoàn Bắc chạy mấy cái thị trường.

Gặp mặt xong mấy thương nhân, liền đi khảo sát mấy siêu thị bán lẻ.

Mỗi ngày đều phải đi năm sáu vạn bước, trở lại khách sạn liền trực tiếp ngã lên giường, có đôi khi cũng chưa kịp tắm, đã ngủ rồi.

Buổi tối thứ sáu, lúc nhận được điện thoại của Cố Diễm, cô đã lăn ra giường ngủ rồi.

Đôi mắt nhắm lại đều không mở ra được, cô vô lực "Alo" một tiếng.

Cố Diễm: "Ngủ rồi?"

"Ừ."

Cố Diễm nhìn thời gian, mới hơn 8 giờ, "Lại không tắm rửa?"

Khâu Lê dụi dụi mắt, "Lập tức tắm. Anh đâu, về nhà chưa?"

Cố Diễm: "Không, còn ở công ty."

Mấy ngày nay chuyện phiền lòng không ít, mặt khác thành viên hội đồng quản trị, đều cố ý đầu tư B2B của Phương Quân, nói hiện tại B2B là đại xu thế của Internet.

Mặt khác Phương Quân B2B so với các công ty B2B khác có nhiều ưu thế, ít nhất có hậu cần của mình, có không ít các phân trạm phát triển tốt, vẫn là giao sở với công ty niêm yết.

Anh vẫn luôn chưa tỏ thái độ.

Bọn họ nói cuối tuần sẽ thảo luận một lần nữa.

Khâu Lê ngồi dậy, uống xong ly nước, tỉnh táo được một chút.

Không quên dặn dò Cố Diễm: "Đừng quá trễ, sớm một chút về nhà nghỉ ngơi."

Cố Diễm đi đến bên cửa sổ, đốt thuốc lá, "Ừ, một lát liền trở về."

Hỏi cô: "Rất mệt sao?"

Khâu Lê cười: "Không mệt, nghe được giọng của anh liền không mệt."

Nơi nào đó ở trong lòng Cố Diễm như bị lông chim xẹt qua, mềm mại không diễn tả được.

Thấp giọng nói với cô: "Cuối tuần anh đi thăm em."

Buổi chiều ngày mai anh còn có cuộc họp, không kịp.

Khâu Lê ngoài miệng đáp, "Được."

Kỳ thật, cô đã mua vé cao tốc ngày mai 6 giờ về Bắc Kinh.

Chạy thị trường ở Hoàn Bắc không có gì thay đổi, kế tiếp cô liền phải đi Thanh Đảo.

Mấy thương nhân ở Thanh Đảo bên kia mấy hôm nay đi công tác, thứ hai mới có thể trở về.

Cô liền sắp xếp lại thời gian, thứ bảy về Bắc Kinh trước, cuối tuần lại đi Thanh Đảo.

Nghĩ đến ngày mai hơn 10 giờ là có thể đến Bắc Kinh, trong lòng cô liền kích động không thôi.

Nói bóng nói gió hỏi: "Ngày mai anh có tăng ca không?"

Cố Diễm: "Không tính tăng ca, buổi sáng ở nhà không có việc gì, buổi chiều có cái hội nghị cấp cao."

Khâu Lê thầm nghĩ, buổi sáng ở nhà không có việc gì, em đi tìm anh chơi.

Nếu có nhìn thấy dòng này thì hãy cho tôi xin một follow trên Wattpad chứ dạo này tôi vã quá rồi:))

Chương 32

Sau khi Khâu Lê kết thúc cuộc trò chuyện với Cố Diễm, cô lại gửi tin nhắn cho Dung Thâm, nói đơn giản với anh ta về hành trình mấy ngày tiếp theo, miễn cho anh ta lại đến Hoàn Bắc, mà vừa lúc cô lại ở Bắc Kinh.

Lúc Dung Thâm nhận được tin nhắn, anh ta đang trên đường đi đến nhà ga.

Anh ta trực tiếp gọi điện thoại qua.

"Vé xe ngày mai mấy giờ?"

Khâu Lê: "Hơn 6 giờ."

Dung Thâm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhìn thấy phố lên đèn rực rỡ, thật náo nhiệt.

Mà anh ta vội vã đi đến nhà ga lên chuyến cao tốc cuối cùng của ngày để đến chỗ Khâu Lê.

Anh ta suy nghĩ vài giây, nói với cô: "Vậy ngày kia chúng ta cùng đi Thanh Đảo, giúp tôi đặt một vé, tôi sẽ gửi cho cô chứng minh thư của tôi."

Khâu Lê: "Cuối tuần anh không vội sao?"

Dung Thâm: "Cuối tuần có vội cũng không sao, có việc mở video là có thể xử lý, cũng không có trao đổi quan trọng."

Hai người lại hàn huyên mấy câu về tình huống công tác mấy ngày nay, sau đó mới treo điện thoại.

Dung Thâm cũng không quên gửi chứng minh thư của mình cho cô.

Khâu Lê vừa nhìn thấy, sinh nhật của anh ta cũng là giữa tháng tám.

Tính toán thời gian, chính là tuần sau.

Còn có bốn ngày.

Cô nhắc nhở anh ta: 【 tuần sau chính là sinh nhật anh, anh không ở nhà với người nhà cùng nhau chúc mừng sao? 】

Dung Thâm suy tư nhìn màn hình, trả lời: 【 cô cũng là người nhà của tôi. 】

Lúc Khâu Lê nhìn thấy câu trả lời này cô rất cảm động.

Quan hệ của ba cô cùng bác Dung, so với anh em ruột còn thân hơn.

Mà quan hệ của Dung Thâm với ba cô so với bác Dung còn gần gũi hơn.

Đặc biệt là lúc công ty của cô sắp sụp đổ, Dung Thâm lại tiếp tục phát triển công ty với cô.

Không chỉ trên mặt tiền tài, mà còn ở trên mặt tinh thần.

Cô nói: 【 tôi đây phải chúc mừng cho anh một chút 】

Trừ bỏ tầng quan hệ người nhà này, cô cũng cảm ơn anh ta đã cùng cô vượt qua thời gian có rất nhiều bi thương không thể tự kiềm chế.

Mỗi lần ba cô nhờ anh ta mang đồ đến cho cô, cô đều sẽ bảo anh ta cùng cô đến quán bar ngồi.

Anh ta đại khái cũng đoán ra được đoạn thời gian kia cô vì tình mà khốn đốn khổ sở, nhưng anh ta cũng không nói nhiều lắm, cũng không khuyên cô phải quay đầu.

Chỉ là nói với cô, nghe theo tâm ý sẽ được.

Nếu sau khi bị thương vẫn thích, vậy thì thích.

Thời gian sẽ mang đi những thứ không thuộc về bạn, nhưng cũng sẽ lưu lại những thứ vốn thuộc về bạn.

Bọn họ gặp mặt cũng không tâm sự, anh ta cũng sẽ không hỏi cô cái này cái kia.

Hai người ngồi uống chút rượu, nghe trên sân khấu hát những giai điệu cũ xưa.

Bọn họ đã quen thuộc, nhưng lại cảm giác thực xa lạ.

Sau đó, anh ta phụ trách phát triển thị trường hải ngoại của Phương Vinh, bọn họ cũng đã hai năm cũng chưa gặp nhau.

Gặp lại, chính là anh ta thay Tây Văn mang một quyển sách cho cô.

Tin nhắn của Dung Thâm lại gửi đến, 【 đối với sinh nhật tôi cũng không chú ý lắm, ăn một bữa cơm là được. 】

Khâu Lê: 【 tôi mời anh ăn hải sản ~】

Dung Thâm: 【 Được, cô cứ sắp xếp, mệt mỏi một ngày, cô nghỉ ngơi sớm một chút. 】

Nói chúc ngủ ngon xong, Khâu Lê liền đi tắm rửa.

Ngày hôm sau còn chưa đến bốn giờ, Trần Lập Đông liền gọi điện cho cô, bảo cô rời giường.

Bên này đi đến ga tàu cao tốc gần nhất lái xe cũng phải hơn một giờ.

Buổi sáng thức dậy quá sớm, lúc lên xe Khâu Lê liền đeo tai nghe, dựa vào ghế bắt đầu ngủ bù.

Một giấc ngủ dậy, đã nhanh đến Bắc Kinh.

Cố Diễm vẫn theo thói quen của đồng hồ sinh học, buổi sáng 7 giờ đã thức dậy.

Đơn giản ăn qua bữa sáng, liền bắt đầu xử lý bưu kiện.

Loại sinh hoạt nhạt nhẽo này, anh đã trải qua rất nhiều năm.

Mặc dù lúc trước kia có bạn gái, sinh hoạt của anh cũng không có gì thay đổi lớn.

Có rảnh thì gặp mặt.

Phần lớn đều nói về công tác.

Cũng sẽ không thường xuyên ở bên nhau.

Bởi vì lẫn nhau đều vội.

Anh vội, đối phương cũng vội.

Có khi vội đến vài tháng cũng không gặp mặt.

Có lần anh cùng bạn gái cũ gặp lại là ở khu vực hải quan của nước khác, hai người đều sửng sốt.

Sau đó bạn gái cũ oán trách nói, "Anh có còn nhớ rõ em không? Anh cũng không thể đi xem em sao, nửa ngày cũng được."

Anh nói: Gần nhất vội quá, vội đến thời gian ngủ cũng không có.

Thật sự vội.

Nhưng cũng thật sự không nghĩ tới vượt đại dương cho đối phương một kinh hỉ.

Sau đó, bọn họ hoà bình chia tay.

Bởi vì họ đều cảm giác được loại trạng thái này không giống như là yêu nhau, mà giống như là kết nhóm sinh hoạt.

Vẫn luôn chắp vá.

Ngày hôm qua anh đến khách sạn tham gia một cái xã giao, vừa vặn gặp được bạn gái cũ.

Không nghĩ tới cô đến khách sạn để đặt tiệc rượu kết hôn.

Hai người đều hàn huyên vài câu.

Nhìn cô thật sự thỏa mãn, đều nói về ông xã của mình không ngừng: "Ông xã của em có khả năng về các phương diện điều kiện đều không bằng anh, nhưng có chút cường so hơn anh mấy vạn lần, a không đúng, cường mấy trăm triệu lần, anh ấy rất tri kỷ, em đều ghi tạc ở trong lòng, thường xuyên ra nước ngoài cho em kinh hỉ."

Lúc sau còn nói, ông xã của cô đối với mấy người phụ nữ trước kia cũng không để bụng, cùng cô yêu đương dường như bản thân đều thay đổi.

Trong lời nói tất cả đều là dào dạt sự đắc ý cùng hạnh phúc.

Anh sắp trễ giờ, nói với cô câu chúc phúc, liền nhanh chóng tạm biệt. Lúc ấy bạn gái cũ nói về ông xã của cô sẽ tìm mọi cách cho cô kinh hỉ, anh không tự giác liền nghĩ tới Thu Thu.

Anh lại vội nhưng mỗi ngày đều sẽ gọi cho Thu Thu mấy cuộc điện thoại, lải nhải với cô vài câu.

Có thời gian anh liền muốn đi xem cô.

Cũng có lẽ, khi gặp được đúng người phụ nữ, anh lại bận tâm, họ như bọt biển, anh đều có thể tìm mọi cách bài trừ bên trong đến giọt nước cuối cùng.

Nếu gặp được sai người, anh chính là không bận tâm, liền tính như là bọt biển vẫn luôn ở trong nước, anh lười phải duỗi tay vớt nó ra ngoài.

Đây là sự khác nhau giữa yêu và không yêu.

Bởi vì ở trong mắt người đàn ông, yêu cùng thích, chung quy là hai khái niệm khác nhau.

Cố Diễm xử lý xong bưu kiện đã là 11 giờ 1 phút, vừa lấy di động ra muốn gọi cơm, Thu Thu liền gọi đến.

Anh cười nhẹ, giọng nói ôn hòa: "Hôm nay kết thúc công tác sớm như vậy?"

Giọng nói dứt khoát nhanh nhẹn của Khâu Lê liền truyền đến: "Mở cửa."

Cố Diễm sửng sốt.

Cũng chưa phản ứng lại.

Khâu Lê: "Mở cửa, kiểm tra ống dẫn khí than."

Cố Diễm cười, không nói chuyện, trực tiếp vứt di động liền đi mở cửa.

Nháy mắt cửa được kéo ra, anh còn chưa thấy rõ được người đối diện, Thu Thu liền nhào vào trong lòng ngực anh, câu lấy cổ anh,nhón chân, hôn lên môi Cố Diễm, dùng sức cắn vào.

Thấp giọng hỏi anh: "Có nhớ em không?"

Cố Diễm đem cửa đóng lại, một tay đem cô bế lên, Thu Thu thuận thế dùng hai chân ôm lấy eo anh.

Cô hôn môi anh, lại lặp lại một lần: "Có nhớ em không?"

Cố Diễm nhìn cô, không nói chuyện, xoay người một cái, đem cô để ở trên tường, cúi đầu lấp kín môi cô.

Không có ôn nhu khiển quyện như trước kia, tất cả đều là kịch liệt.

Lưỡi của cô bị anh ăn vào có chút đau.

Hô hấp của Cố Diễm rất nặng, một tay đặt ở mông cô, một tay chống ở cái ót, đem cô ôm chặt ở trong ngực.

Đôi tay Khâu Lê ôm lấy cổ anh.

Cố Diễm hôn lên tai cô, ngậm lấy vành tai, làm Khâu Lê run lên một cái.

Anh qua lại hôn vành tai cô, rồi sau đó hôn đến môi cô, trằn trọc cọ xát.

Cả người Khâu Lê mềm nhũn.

Cố Diễm tiếp tục hôn xuống phía dưới, nhẹ nhàng cắn cằm cô, theo sau đó là nụ hôn cực nóng bỏng khắc ở cổ Khâu Lê.

Khâu Lê có chút chống đỡ không được: "Cố Diễm, để em xuống dưới, em muốn đi tắm rửa."

Cố Diễm rốt cuộc cũng dừng lại trả lời cô một câu: "Lập tức."

Khâu Lê tin, thật sự cho rằng là lập tức.

Kết quả chỗ xương quai xanh của cô, tất cả đều là dấu hôn của anh, anh hôn cô khiến cô mềm nhũn như một vũng nước, Cố Diễm cũng không có thả cô xuống.

Khâu Lê nhịn không được ở trong lòng ngực anh run rẩy, thân thể cô trở nên nóng đến muốn chết.

Môi Cố Diễm dán ở bên tai cô: "Có muốn không?"

Khâu Lê cắn cổ Cố Diễm một cái, rất dùng sức.

Cố Diễm đau tê một tiếng, sau đó cười.

Chờ cô bình tĩnh lại, Cố Diễm mới thả cô xuống.

Chân Khâu Lê đứng trên mặt đất có chút mềm.

Cố Diễm đem cô ôm ở trong ngực, chống cái trán của cô: "Không vội?"

Khâu Lê đem mặt chôn ở ngực anh, giọng nói rầu rĩ: "Vội, nhưng là nhớ anh."
Kỳ thật dựa vào tính cách của cô, cô muốn an an ổn ổn, có chút tiền đủ tiêu, không cần nhiều xa xỉ, chỉ cần có thời gian thời thời khắc khắc ở bên người anh là được.

Cái này đối với cô mà nói, chính là điều đẹp nhất trong cuộc sống.

Nhưng anh lại thích loại phụ nữ độc lập lại có năng lực.

Cô chỉ có thể hướng tới loại anh thích mà nỗ lực.

Cố Diễm lại đem đầu của cô đè đè vào trong ngực "Mệt mỏi cũng đừng chạy ra ngoài."

Khâu Lê lắc đầu: "Không mệt."

Cố Diễm lại khom lưng, bế cô lên.

Khâu Lê duỗi chân, "Thả em xuống dưới, em đi tắm rửa."

Cố Diễm ngẩng đầu: "Có đói bụng không?"

Khâu Lê: "Không đói bụng, buổi sáng ăn rất nhiều."

Cố Diễm: " Vậy trước hết chúng ta tiêu tiêu thực, lát sau lại ăn cơm trưa."

Khâu Lê: "..."

Cô nghe hiểu lời nói ngầm của anh.

Ngượng ngùng.

Khâu Lê đánh vào bả vai anh, "Thả em xuống dưới, ngồi cao tốc mấy tiếng đồng hồ, em đi tắm rửa."

Cố Diễm suy nghĩ, đem cô thả xuống.

Khâu Lê xoay người mở cửa, liền bị Cố Diễm túm trở về một phen, "Em làm gì?"

Khâu Lê quay đầu, "Về nhà tắm rửa nha."

Cố Diễm không muốn thương lượng: "Tắm rửa ở bên này."

Khâu Lê chớp chớp mắt, có chút ngượng ngùng, cô nhỏ giọng nói: "Em không có đồ ngủ, trở về lấy một chút."

Cố Diễm không nói chuyện, trực tiếp mở cúc áo sơmi của mình.

Khâu Lê: "..."

Anh muốn làm gì?

Cố Diễm cởi áo sơmi ra đưa cho cô: "Buổi sáng anh tắm xong mới vừa đổi, em chắp vá làm áo ngủ đi, tỉnh dậy rồi về nhà lấy, không cần phiền phức."

Khâu Lê: "..."

Rõ ràng động tác thân mật đều đã làm, anh lại nói như vậy, cô vẫn sẽ ngượng ngùng đỏ mặt.

Cô liếc mắt nhìn cơ bụng của anh, duỗi tay nhận lấy áo sơmi.

Cố Diễm cúi đầu ở môi cô hôn một cái: "Mau đi đi."

Khâu Lê cầm áo sơmi, chạy chậm đi toilet.

Cố Diễm lại đi đến phòng giữ quần áo lấy ra cái áo sơmi đen lần trước cô mua cho anh mặc vào, đơn giản cài hai cúc áo.

Anh đến thư phòng, gọi điện thoại cho tài xế, làm tài xế đổi thành hai giờ rưỡi tới đón anh.

Hội nghị 3 giờ rưỡi bắt đầu.

Thực ra ở nhà anh không có việc gì liền nói với tài xế giữa trưa đến đón anh sớm, anh đi đến Dương Soái bên kia xem tình huống thí nghiệm bên trong trò chơi một chút, ai biết Thu Thu đột nhiên trở về.

Nói chuyện điện thoại xong với tài xế, tin nhắn của Tưởng Bách Xuyên liền gửi đến: 【 ngày mai có rảnh không? Tớ đến văn phòng cậu. 】

Cố Diễm không hề nghĩ ngợi, 【 không có thời gian, thứ hai cũng không có thời gian. 】

Tưởng Bách Xuyên: 【 muốn đi công tác sao? 】

Cố Diễm: 【 không phải, Thu Thu đi công tác. 】

Tưởng Bách Xuyên: 【 Thu Thu đi công tác thì có liên quan gì đến cậu? 】

Cố Diễm: 【 tớ muốn đưa cô ấy qua đó. 】

Tưởng Bách Xuyên: 【 cô ấy lại không phải con nít, đi công tác còn muốn đưa? 】

Cố Diễm: 【 phụ nữ mặc kệ đã lớn thế nào, cậu chỉ cần yêu chiều cô ấy, cô ấy cũng chưa đến ba tuổi. 】

Tưởng Bách Xuyên: 【...】

Lại gửi lại đây: 【 vậy buổi tối thứ tư ở hội sở nói đi. 】

Cố Diễm: 【 được. 】

Sau đó anh đem điện thoại tắt máy, đặt ở trên bàn sách.

Muốn đốt một điếu thuốc lá.

Lúc đưa thuốc lá lên miệng, có chút giãy giụa, anh lại lấy thuốc ra, ấn ở gạt tàn thuốc.

Cô ở nhà, anh cũng muốn cai thuốc.

Nửa giờ qua đi, Khâu Lê còn chưa có ra.

Cố Diễm cũng không thúc giục cô, đi đến quầy rượu đổ chút rượu vang đỏ, dựa vào vách tường gần cửa phòng tắm, chầm chậm uống rượu vang đỏ.

Mười lăm phút lại qua đi, nước trong phòng tắm đã sớm tắt, cô mới dong dong dài dài nhẹ nhàng mở cửa đi ra.

Khâu Lê không biết Cố Diễm đang dựa ở vách tường cạnh cửa.

Cô rón ra rón rén thò đầu ra, còn nhìn về phía phòng khách bên kia xem Cố Diễm có ở trong phòng khách không, không thấy được người, cô càng khẩn trương.

Cố Diễm không tiếng động cười.

Khom lưng đem ly rượu đặt ở trên sàn nhà, hướng phía cô đi qua.

Khâu Lê đi rất chậm, bước chân cũng nhẹ, giống như là đang làm chuyện xấu.

Đột nhiên cô bị hai cánh tay dài kéo vào cái ôm ám áp, trên tai lại có hơi thở nóng rực.

Cố Diễm thấp giọng hỏi, "Nhìn cái gì đâu?"

Khâu Lê: "..."

Quay đầu, còn chưa có kịp nói chuyện, cái hôn của Cố Diễm liền rơi xuống.

Nếu các cô có thấy dòng chữ này thì hãy cho tui 1 follow vào cái Wattpad này và ngôi nhà mới của t với cô Song Ngư nha.

Chương 33

Sau khi Cố Diễm đến công ty, các đổng sự khác đều đã đến rồi.

Hôm nay quyết định mở cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời, chính là muốn thảo luận về vấn đề đầu tư B2B cho Phương Quân.

Lúc trước cũng không thương thảo ra kết quả.

Kết quả của cuộc hội nghị, cùng quan điểm với Cố Diễm từ trước đến nay có ba đổng sự, bỏ phiếu không tán thành, có bốn đổng sự bỏ phiếu tán thành.

Còn có một người bỏ phiếu trắng.

Chính là Dương Soái.

Cố Diễm nhìn Dương Soái, cậu ta đang cúi đầu viết cái gì đó.

Thực chuyên chú.

Đại khái lại viết bảng mã.

Cùng ngày đó ở phòng họp, tin tức Thu Thu gửi tới rất giống nhau.

Cố Diễm đã hiểu được dụng ý của Dương Soái.

Sau khi Dương Soái bỏ phiếu trắng, quyết nghị này bởi vì có sự khác nhau lớn, tạm thời sẽ không thể thông qua.

Dương Soái làm như vậy, là làm sự tình hoãn lại một chút, rốt cuộc chuyện này liên lụy quá nhiều.

Đặc biệt nguyên nhân cậu ta không tán đồng là bởi vì Thu Thu.

Dương Soái sợ về sau vì cái quyết định này của anh sẽ bị người lên án.

Cố Diễm như suy tư gì, cuối cùng quyết định cuối tuần sau triệu tập mở hội nghị cổ đông lâm thời.

Mặt khác, mấy đổng sự bỏ phiếu tán thành cũng không đoán ra ý tưởng của Cố Diễm.

Rốt cuộc quyết định đầu tư lớn như vậy, hơn nữa là có lợi cho việc phát triển của công ty về sau, vì sao không thể ở cuộc họp hội đồng quản trị thông qua quyết nghị, lại còn muốn làm điều thừa triệu tập cuộc họp cổ đông lâm thời.

Nếu mọi thứ đều quyết định, bọn họ cũng không lại hỏi nhiều.

Một khi cổ đông thông qua quyết nghị, hội đồng quản trị bọn họ chỉ có thể chấp hành.

Cố Diễm cư nhiên là đại cổ đông, kiềm giữ 69% cổ phần của công ty.

Cho nên nói là cổ đông sẽ ra quyết nghị, chi bằng có thể nói là Cố Diễm ra quyết định.

Mà chỉ cần Cố Diễm có đủ lý do để thuyết phục các cổ đông, hơn nữa bảo đảm được cuối năm công ty sẽ đạt được số tiền lãi mong muốn, mặt khác cổ đông sẽ không quá phận mà can thiệp quyết định của Cố Diễm.

Dụng ý rõ ràng như vậy, bọn họ vừa nhìn đã hiểu.

Cố Diễm không muốn đầu tư B2B của Phương Quân.

Tan họp, Dương Soái đi đến văn phòng của Cố Diễm.

Cố Diễm mở ra mấy cúc áo trên cổ áo, hỏi Dương Soái muốn uống cái gì.

Dương Soái không đáp hỏi lại: "Cậu rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?" Chỉ chỉ dấu cắn có thể thấy rõ ràng trong cổ Cố Diễm.

"Cậu bị tình yêu làm choáng váng đầu óc rồi đi!"

Cố Diễm sờ sờ chỗ cổ áo sơmi, nơi đó đến bây giờ vẫn còn nóng rát.

Thời khắc Thu Thu leo lên đỉnh đó, giống như một kẻ điên nhỏ, dùng sức cắn anh.

Cố Diễm cười: "Khó có được hồ đồ."

Đổ cho mình một ly nước, lại cầm bình đồ uống đưa cho Dương Soái.

Dương Soái xoa xoa ấn đường, bộ dáng nhìn như chưa tỉnh ngủ.

"Nếu cậu từ bỏ tự mình đầu tư cổ phần với Phương Quân, mà tính toán đầu tư B2B cho Thu Thu, cậu nghĩ đến các cổ đông khác của công ty hoặc là người ngoại giới sẽ đánh giá cậu như thế nào?"

Cố Diễm: "Nếu tớ để ý ánh mắt của người ngoài, cậu cảm thấy Trung Doãn có thể có được ngày hôm nay?"

Dương soái: "Đúng vậy, cậu giỏi, cậu đẹp trai, cái gì cậu cũng đúng."

Cố Diễm: "..."

Anh lại uống lên mấy ngụm nước, đặt ly xuống, hỏi Dương Soái: "Nếu có cái lựa chọn, cậu chọn tiền liền sẽ mất đi một nửa kia, cậu sẽ làm như thế nào?"

Dương Soái nghẹn.

Dừng lại, hỏi Cố Diễm: "Vậy cậu có tính toán gì không? Nói như thế nào để thuyết phục các đại cổ đông?"

Cố Diễm: "Để nói sau."

Dương Soái lắc đầu, muốn đứng lên rời đi.

Tiếng gõ cửa văn phòng Cố Diễm vang lên.

"Vào đi."

Dương Soái cũng nhìn về phía cửa, nghĩ là một đổng sự nào đó, không nghĩ tới lại là Miêu Thanh.

Cố Diễm khẽ nhếch cằm về phía sô pha, ý bảo cô ngồi.

Hỏi: "Chuyện gì?"

Miêu Thanh liếc mắt nhìn Dương Soái một cái.

Dương Soái: "..."

Anh không đắc tội cô nha.

Miêu Thanh ngồi xuống, nhìn về phía Cố Diễm, nhiệt trào lãnh phúng nói: "Cái trò chơi cậu đầu tư tiền kia, rất nhanh liền phải chính thức online, cậu tính toán mở rộng như thế nào?"

Cố Diễm: "Cậu làm chủ là được."

Miêu Thanh lạnh lẽo xuỳ một tiếng: "Lúc làm việc, tớ làm chủ là được? Lúc quyết định cậu như thế nào lại không hào phóng như thế!"

Cố Diễm suy nghĩ, "Về sau chuyện về công ty trò chơi bên kia, đều giao cho cậu."

Miêu Thanh "a" một tiếng.

Còn lại đều là việc yêu cầu chấp hành hoạt động khổ sai, giống như cho cô quyền hạn lớn nhất.

Lạnh mặt hỏi Cố Diễm: "Tớ phải quỳ tạ chủ long ân sao?"

Cố Diễm: "..."

Dương Soái: "..."

Bị sặc liên tục ho khan.
Lúc ngẩng đầu, ánh mắt lạnh thấu xương của Miêu Thanh vừa quét lại đây.

Dương Soái cười khổ trong lòng, anh rốt cuộc như thế nào trêu chọc cô nha.

Hơn nửa năm gần đây, cả ngày cô đều tìm anh để vấn tội.

Tự nhiên liền không cho anh một sắc mặt tốt.

Dương Soái ra vẻ dường như không có việc gì, đứng lên, nhìn về phía Cố Diễm, "Không có việc gì phải không? Không có việc gì thì tớ về nhà."

Cố Diễm hỏi nhiều: "Buổi tối có hoạt động gì sao?"

Dương Soái gật đầu: "Đúng vậy, hẹn hò nha, bạn bè giới thiệu cho tớ một tiểu tiên nữ, hôm nay là cuối tuần, tốt xấu gì tớ cũng nên tỏ vẻ một chút thành ý, hẹn người ta ăn bữa cơm."

Cố Diễm nhíu ấn đường lại, rốt cuộc cậu ta cũng thông suốt?

Biết yêu đương rồi?

Bỗng chốc, Miêu Thanh dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía Dương Soái.

Thế nhưng không thể hiểu được nói câu: "5 giờ bắt đầu mở họp, người phụ trách chủ yếu của phòng hoạt động cùng phòng kỹ thuật đều phải đến đông đủ, thảo luận công việc mở rộng tuyên truyền của cái trò chơi kia."

Nói xong, cô đứng lên nâng bước hướng phía cửa rời đi.

Lưu lại Dương Soái đang không hiểu ra sao.

Cố Diễm bật cười, cầm ly nước yên lặng uống.

Sau khi Dương Soái tan nát cõi lòng rời đi, Cố Diễm gọi cho Triệu Phương Châu một cuộc điện thoại.

Triệu Phương Châu cũng mới vừa từ công ty ra tới, khách khí nói: "Anh em, có gì chỉ giáo?"

Cố Diễm nhàn nhạt nói: "Cũng không có việc gì, liền muốn cùng cậu tâm sự chuyện tình cảm trong cuộc sống một chút."

Triệu Phương Châu ngẩn ra, nghĩ không ra lời nói của Cố Diễm có ý tứ gì.

Cười: "Chăm chú lắng nghe."

Cố Diễm lấy ra một điếu thuốc, lúc duỗi tay lấy bật lửa, lại do dự.

Ngừng một chút, anh đem dùng sức xoa nắn điếu thuốc, sau đó ném vào gạt tàn thuốc.

Lúc này mới nói chuyện: "Tôi cũng không hiểu rõ, cậu là người từng trải, hôn nhân cũng thành công, cho nên muốn thỉnh giáo cậu một chút, để phát triển một đoạn tình cảm tốt đẹp, yêu cầu phải làm như thế nào?"

Triệu Phương Châu cho rằng tình cảm của Cố Diễm cùng Thu Thu có vấn đề.

Cũng liền ăn ngay nói thật: "Tình cảm là cho nhau, hai bên đều phải tín nhiệm, bao dung, lý giải, cá nhân tôi cảm thấy này ba điểm này cực kỳ quan trọng, tuy rằng thực hiện nó không dễ dàng như vậy, nhưng lẫn nhau đều thoái nhượng một chút, ẩn nhẫn một chút, không khó để giải quyết chuyện gì."

Cố Diễm tiếp nhận lời nói, "Cậu nói rất đúng, tình cảm là cho nhau, giống như là làm buôn bán, hợp tác nên phải bạn tình tôi nguyện, lẫn nhau đều vui vẻ, nếu trong việc hợp tác xuất hiện vấn đề khác nhau, cũng nên thẳng thắn thành khẩn đi giải quyết, mà không phải sau lưng chơi lòng dạ hẹp hòi, làm đối phương tâm lạnh."

Triệu Phương Châu: "..."

Anh ta cảm thấy mấy lời nói này, có nhiều ẩn ý.

Không giống nhau.

Cố Diễm nói: "Cảm ơn cậu, tôi đã hiểu, tôi bên này vội, hôm nào lại nói."

Triệu Phương Châu thành thật nói được.

Kết thúc trò chuyện.

Triệu Phương Châu ngẫm nghĩ đã lâu, cảm giác Cố Diễm như đang châm chọc và truyền đạt với anh ta cái gì.

Điều duy nhất anh ta có thể nghĩ đến chính là Triệu Tiêu Quân gạt anh ta làm cái gì, ngầm làm Cố Diễm thực bị động.

Trừ bỏ việc đầu tư B2B, đại khái không có gì việc gì khác.

Cho nên Tiêu Quân nhờ ba tìm đổng sự, đề nghị Cố Diễm đầu tư B2B cho Phương Quân?

Làm Cố Diễm trở tay không kịp?
Triệu Phương Châu nhấn vào dãy số của Triệu Tiêu Quân, không gọi được, máy đang bận.

Anh ta nhấn ga, rời khỏi công ty.

Lúc Cố Diễm về đến nhà, Thu Thu còn chưa có ngủ dậy.

Anh thay đổi quần áo đi đến phòng ngủ, tư thế ngủ của cô thật là...

Giống như một con chó nhỏ đang nằm ngủ.

Hẳn là vừa mới tắm xong.

Tóc ướt dầm dề, mặc áo sơmi đen của anh.

Chỉ che đậy đến mông.

Hai chân dài đều lộ ra bên ngoài.

Trắng sáng loá mắt người nhìn.

Cố Diễm ngồi ở mép giường, nhìn cô hai phút.

Sau đó cúi đầuhôn môi cô.

Khâu Lê cảm giác bị quấy rầy, bất mãn rầm rì hai tiếng, mệt đến không mở mắt được, lại tiếp tục ngủ.

Cố Diễm cũng mệt mỏi, nằm ở trên giường, xốc chăn lên, đem cô ôm vào trong ngực.

Thu Thu ngủ đến mơ mơ màng màng, cảm giác thân thể muốn tán giá, mệt không muốn mở mắt.

Nhưng lại cảm nhận được hơi thở quen thuộc trên người của anh.

Mặt cô cọ cọ vào ngực Cố Diễm, "Về rồi?"

"Ừ." Cố Diễm cúi đầu bắt đầu hôn cổ cô.

Lúc trước anh nhịn lâu như vậy, giữa trưa một lần, anh cũng chưa tận hứng.

Nhìn cô, anh lại đột nhiên muốn.

Thu Thu lẩm bẩm một tiếng: "Em mệt."

"Hiện tại mới 6 giờ rưỡi, làm một lần rồi ngủ tiếp."

Thu Thu: "..."

Cố Diễm ôm cô, trở mình, đem cô đè ở dưới thân.

Thu Thu tắm xong không có mặc nội y.

Cực kỳ thuận tiện cho Cố Diễm.

Đại hội thể thao trên giường làm cho người ta nghiện.

Rõ ràng Cố Diễm nói chỉ làm một lần, nhưng dường như anh không có tính toán dừng lại.

Sau đó Thu Thu đánh Cố Diễm, nói anh nói chuyện không giữ lời.

Cô vẫn luôn bị lăn lộn đến hơn 10 giờ, Cố Diễm mới ăn no thoả mãn, thả cô ra.

Khâu Lê mệt đến nỗi nói không ra tiếng.

Mấy giờ đồng hồ, trừ bỏ thời gian nghỉ ngơi nửa giờ, Cố Diễm cho cô uống một ít nước, lại cho cô ăn chút trái cây, thời gian còn lại, cảm giác anh vẫn luôn ở trong thân thể của cô. ( Chắc chớt =))). Thật đáng sợ ~~)

Sau khi xong việc, Cố Diễm dựa lên đầu giường.

Khâu Lê ghé vào ngực anh, ngón tay vẽ lung tung ở trước ngực anh.

Cố Diễm bắt được tay cô đặt lên môi mình hôn hôn, hỏi cô: "Muốn ăn cái gì?"

Khâu Lê lắc đầu: "Mệt, hiện tại một chút đói bụng cũng không có."

Cố Diễm lại hôn trán cô: "Giữa trưa em không ăn, buổi tối không thể không ăn."

Khâu Lê ngẩng đầu, cười: "Trước lúc anh về, em bị đói mà tỉnh, cho nên ăn mì gói, hiện tại còn rất no."

Cố Diễm: "Trong chốc lát muốn ăn cái gì, anh đơn giản làm một chút."

Tủ lạnh còn có sủi cảo đông lạnh.

Mì sợi cũng có.

Khâu Lê thất thần gật gật đầu, nhìn anh đã lâu.

"Làm sao vậy?" Cố Diễm nhìn cô, nhẹ nhàng cọ cọ gương mặt cô.

Khâu Lê: "Ngày mai em liền phải đi Thanh Đảo, vé xe là buổi tối, đi cùng với Dung Thâm."

Nghe được Dung Thâm cũng đi, nói không chừng còn muốn ở Thanh Đảo mấy ngày. Sắc mặt của Cố Diễm phai nhạt đi một chút, dường như không có việc gì nói: "Hiện tại Dung Thâm đều mặc kệ các nghiệp vụ của Phương Vinh?"

Khâu Lê: "Là ba em cùng bác Dung ngầm đồng ý, cơ bạn Dung Thâm buổi tối đều ở khách sạn xử lý bưu kiện của công ty, tình huống đặc thù thì họp qua video."

Cố Diễm gật gật đầu, cũng không lại hỏi nhiều.

Lại hôn cô, nửa nói giỡn nói: "Ngủ xong thì muốn đi, em không chuẩn bị phụ trách cái gì sao?"

Khâu Lê: "..."

Cô cắn môi, hỏi lại Cố Diễm: "Phụ trách như thế nào đây?"

Cố Diễm nhìn cô, chăm chú: "Có hai loại phương thức phụ trách, tên của anh nằm trong hộ khẩu của em, hoặc là tên của em nằm trong hộ khẩu của anh, em chọn một cái đi."

Từ 6h30 -> 10h luôn đó các cô ạ, thật là đáng sợ mà =))

.

.

.

Nếu các cô có nhìn thấy dòng này của tôi, thì hãy cho tui xin 1 follow cho cái wattpad này nha. Tôi cảm ơn rất nhiều.

Chương 34

Trong lúc nhất thời trái tim Khâu Lê không giữ được bình tĩnh, thình thịch đập nhanh.

Ánh mắt cô đụng vào ánh mắt của Cố Diễm, cùng nhau dây dưa.

Đôi mắt cô chớp chớp.

Lại chớp chớp.

Trước kia, cô tổng cho rằng, Cố Diễm là một cây vạn tuế lâu năm, sẽ không là loại đàn ông hay nói lời âu yếm.

Nhưng cái gì từ chính miệng anh nói qua, tất cả đều làm cho người khác động lòng.

Cố Diễm thấy cô đang ngây người, biết là trong lúc nhất thời cô cũng chưa tiêu hóa được lời nói của anh.

Anh rất có kiên nhẫn, gằn từng chữ một lặp lại một lần: "Tên của anh nằm trên hộ khẩu của em, hoặc là tên của em nằm trên hộ khẩu của anh, em muốn chọn cái nào?"

Khâu Lê: "Em..."

Ý tứ là chúng ta đi lãnh chứng có phải không?

Cố Diễm duỗi tay lấy trên tủ đầu giường ra một cái đồng hồ, nhìn xem: "Cho em thời gian 60 giây suy nghĩ, hiện tại bắt đầu tính giờ."

Khâu Lê: "..."

Dường như là đang nằm mơ.

Ngón tay cô nhẹ nhàng cào cào cằm anh, Cố Diễm: "Thế nào?"

Khâu Lê nhắc nhở Cố Diễm: "Anh... Không cần làm công chứng tài sản sao?"

Anh cũng sẽ nhận được tiền của Phương Vinh.

Ấn đường Cố Diễm nhíu lại, "Như thế nào, em còn tính toán ly hôn?"

Khâu Lê: "..."

Đương nhiên là không phải.

Nhưng... cô không biết nên dùng từ ngữ như thế nào để biểu đạt.

Cố Diễm chỉ chỉ vào nhẫn, có chút bất mãn nói: "Lúc ấy anh đeo nhẫn vào tay em, anh nhớ rõ anh đã nói một câu, em quên rồi?"

Khâu Lê lắc đầu: "Đều nhớ rõ."

Lúc ấy Cố Diễm nói: Đeo nhẫn của anh, đời này cũng chỉ có thể đi cùng anh.

Cố Diễm cất đồng hồ: "Đã hết giờ, cho anh đáp án đi."

Khâu Lê: "..."

Cô cảm thụ được tâm tình bị bức hôn một lần.

Thật tốt.

Khâu Lê ngồi quỳ lên, ôm lấy cổ anh: "Em muốn làm chủ hộ."

Cố Diễm cười, duỗi tay đem cô thu vào trong ngực.

"Hộ khẩu để ở chung cư của em?"

Khâu Lê gật đầu: "Đúng vậy, lúc trước làm hộ khẩu xong em vẫn luôn để nó ở chung cư."

Mua phòng ở bên này, cô liền đem hộ khẩu từ trong nhà dời ra, cho chính mình thành chủ hộ.

Cố Diễm cũng vậy.

Lúc trước hai người cũng là đi cùng đồn công an để làm sổ hộ khẩu.

Lúc ấy cô liền nghĩ sâu xa, khi nào mời có thể đem hai sổ hộ khẩu hợp lại thành một thì tốt rồi.

Cố Diễm: "Ừ, lãnh chứng xong, anh liền đem hộ khẩu của mình dời đến hộ khẩu của em."

Khâu Lê đắc ý cười, sau đó đem mặt chôn ở trong lồng ngực Cố Diễm, cười ra tiếng.

Cằm Cố Diễm nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu cô, "Em từ Thanh Đảo trở về, chúng ta sẽ đi gặp gia trưởng sau đó liền đi lãnh chứng."

Khâu Lê: "..."

Cô từ trong lồng ngực anh chui ra, đôi mắt hạnh trừng to.

Kinh ngạc hỏi: "Nhanh như vậy?"

Cố Diễm hỏi lại: "Anh đã 32 tuổi, mấy tháng nữa là 33, em muốn anh chuẩn bị đến 40 tuổi mới lãnh chứng sao?"

Khâu Lê: "..."

Cũng đúng.

Kỳ thật cô cũng không còn nhỏ.

27.

Lãnh chứng gặp gia trưởng xem như tạm thời đã được định ra.

Cố Diễm hỏi cô có đói bụng không, có muốn ăn cái gì một chút.

Khâu Lê: "Sủi cảo đi."

Nấu sủi cảo so với mấy món ăn khuya khác nhanh hơn, lại còn không phiền toái.

Lúc sau Cố Diễm đi đến phòng bếp, Khâu Lê vào phòng tắm tắm xong.

Lúc ra tới, chuông điện thoại hết đợt này đến đợt khác vang lên.

Cô đi đến mép giường nhìn vào màn hình cuộc gọi đến.

Ghi chú là "chị ".

Cô vội vàng không ngừng bắt máy, rốt cuộc cô cũng đã được kéo ra khỏi sổ đen.

"Chị, em nhớ chị muốn...".

Một chữ cuối cùng còn chưa nói xong, đã bị khâu Tây Văn xen vào: "Nghe nói em ở An Huy?"

Không cần nghĩ cũng biết là tra nhị nói, Khâu Lê: "Đã trở về, ngày mai em liền đi Thanh Đảo."

Khâu Tây Văn: "Buổi sáng thứ hai 11 giờ đi sân bay Thanh Đảo đón chị."

Khâu Lê kích động hỏi: "Chị, ngày mai chị sẽ trở lại? Được được được, em nhất định..." đến sân bay sớm.

Lời nói mới nói được một nửa, Khâu Tây Văn đã đem điện thoại cắt đứt.

Khâu Lê: "..."

Bị một vạn cái tổn thương.

Nhưng mà trước tiên Tây Văn có thể trở về, cái thương tổn này lại nháy mắt biến mất không còn tung tích.

Ném điện thoại xuống, cô ở trên giường lăn qua lăn lại.

Lại nghĩ tới cái gì, cô lấy di động qua, gửi cho Thẩm Nghiên một tin nhắn: 【 mang anh đi Thanh Đảo ăn hải sản nha. 】

Thẩm Nghiên: 【 ăn không nổi. 】

Khâu Lê: 【... em mời khách nha ~】

Thẩm Nghiên: 【 nói đi, lại muốn anh giúp em làm chuyện xấu gì phải không? 】

Khâu Lê: 【 đừng lấy cái lòng dạ hẹp hòi của anh mà đặt vào em, chỉ là em muốn mời anh ăn cơm thôi nha, mấy ngày kế tiếp bọn em đều ở Thanh Đảo, thuận tiện chúng ta cùng tụ họp. 】

Thẩm Nghiên: 【 anh không ở Bắc Kinh, hiện tại đang ở Thượng Hải, mấy ngày nay tương đối vội. 】

Khâu Lê suy nghĩ, dù sao Tây Văn cũng còn phải về Bắc Kinh, cũng không vội.

Trả lời Thẩm Nghiên: 【 được đi, chờ anh vội xong chúng ta ở Bắc Kinh tụ họp. 】

"Thu Thu? Sủi cảo xong rồi."

"Tới đây."

Khâu Lê buông di động, liền chạy tới nhà ăn.

"Tắm rửa lâu như vậy?" Cố Diễm đem chiếc đũa đưa cho cô.

"Gọi điện thoại với chị của em, thứ hai chị ấy đến Thanh Đảo."

Cố Diễm hơi giật mình: "Tây Văn đi Thanh Đảo làm cái gì?"

Khâu Lê khoe khoang nói: "Đương nhiên là đi thăm em nha."

Cô cắn sủi cảo một ngụm, nửa kia dư lại đưa vào trong miệng Cố Diễm.
Nuốt xuống sủi cảo, Cố Diễm hỏi Thu Thu: "Sao Tây Văn lại trở về vào lúc này? Lúc trước anh nhớ rằng cô ấy nói với em cuối tháng mới trở về."

Khâu Lê lắc đầu: "Chị ấy không nói, khả năng công việc vội xong rồi, liền bay trở về."

Khâu Lê đang tập trung ăn sủi cảo, cũng không bận tâm đến biểu tình của Cố Diễm.

Cố Diễm có suy nghĩ.

Đại khái là không đơn giản như vậy.

Tập đoàn Phương Quân vừa mới chính thức tuyên bố Triệu Tiêu Quân đảm nhiệm vị trí tổng giám hoạt động cho công ty B2B, ở bên này Khâu Tây Văn liền trở lại.

Tuyệt đối không phải là trùng hợp.

Ăn cơm xong, tinh thần của Thu Thu lại lên nữa, cô quấn lấy Cố Diễm, không ngừng hôn anh.

Hôn cằm, hôn cả hầu kết.

Cố Diễm cũng mặc kệ cô nghịch, một tay ôm lấy eo cô, một tay cầm di động xử lý bưu kiện.

Xử lý bưu kiện xong, Cố Diễm bỏ di động xuống, ôm cô, đem cô đè ở trên sô pha.

"Còn muốn?"

Khâu Lê lắc đầu, không muốn.

Thân thể cô mệt.

Chỉ là muốn hôn anh.

Cố Diễm hôn hôn đôi mắt cô, "Bảo bảo, thực xin lỗi."

Khâu Lê không hiểu ra sao, "Thực xin lỗi em cái gì?"

Làm cô quá mệt mỏi?

Cố Diễm: "Anh không tham gia lễ tốt nghiệp nhà trẻ của em."

Khâu Lê: "..."

Cố Diễm nhìn cô, lại nhìn không ra tia khổ sở nào trong mắt cô.

Đúng là đồ vô tâm vô phổi.

Đại khái là đã sớm không nhớ rõ.

Nhắc nhở cô: "Em quên rồi?"

Khâu Lê híp mắt lại, hỏi ngược lại: "Anh không đi?!"

Cố Diễm không hiểu: "Sao?"

Anh thật sự không đi, chẳng lẽ cô nghĩ lầm là anh có đi?

Khâu Lê giận sôi máu, "Trước khi lên sân khấu em cũng không thấy được anh, sau đó buổi biểu diễn kết thúc, em đi tìm ba mẹ, cũng không thấy được anh, chị của em nói anh còn phải học bù, xem xong buổi biểu diễn của em xong là đi rồi."

Thì ra là chị gái sợ cô khổ sở, cố ý lừa cô.

Khâu Lê đánh Cố Diễm vài cái, "Vì cái gì anh lại không đi? Thực phiền em có phải hay không? Không thích xem em khiêu vũ phải không?"

Thần sắc Cố Diễm phức tạp.

Sớm biết rằng như vậy anh sẽ không lắm miệng mà hỏi việc này.

Giải thích với cô: "Thời điểm anh nhận được thư đã là tháng chín."

Khâu Lê không thuận theo cũng không buông tha, không nói lý nói: "Nếu mà anh nhận được vào tháng sáu, nói không chừng cũng sẽ không đi."

Cố Diễm: "..."

Khâu Lê lại lôi kéo cổ áo anh: "Đêm nay anh không được lên giường."

Cố Diễm cúi đầu lấp kín cái miệng đang lải nhải kia, duỗi tay vén vạt áo sơmi của cô lên.

Nửa giờ sau, Khâu Lê lại khóc rồi lại cười.

Cuối cùng cô không chịu được anh va chạm ở trong cơ thể cô, hướng anh thỏa hiệp, nói là sẽ để anh lên giường ngủ, lúc này Cố Diễm mới ngừng thu thập cô.

Hôm sau.

Khâu Lê ngủ đến tự nhiên tỉnh.

Tỉnh lại đã là giữa trưa.

Cơm Cố Diễm kêu đã được đưa tới.

Cô rửa mặt rồi đến ngồi trước bàn ăn, mới vừa tỉnh ngủ, cái gì cô cũng không muốn ăn.

Cố Diễm hỏi: "Vé xe chiều nay của em là mấy giờ?"

Khâu Lê: "Hơn 5 giờ."

Cố Diễm gật gật đầu: "Giúp anh đặt một vé."

Khâu Lê: "..."
Không thể tưởng tượng nhìn anh: "Anh cũng đi công tác?"

Cố Diễm suy nghĩ, mặt không đỏ tâm không nhảy gật đầu: "Ừ, vốn dĩ ngày mai mới đi, đi trước một ngày, vừa lúc có thể đi cùng em."

Khâu Lê gấp đến không chờ nổi liền đăng nhập trang web đặt vé cho anh.

Bởi vì là Thanh Đảo, đối với hai người bọn họ, là một thành phố không giống nhau.

Nơi đó ngoại trừ Bắc Kinh, hồi ức đặc biệt còn có ở một thành phố khác.

Vé xe khoang doanh nhân còn dư một vé.

Cô nhanh chóng đặt trước.

Lại đặt cho vệ sĩ của anh vé xe khoang hạng nhất.

Còn tốt, vé xe khoang doanh nhân cùng với vé của cô cùng một thùng xe.

Nhưng chỗ ngồi của cô là cùng Dung Thâm, cách Cố Diễm mấy hàng.

Khâu Lê thầm nghĩ, cũng không quan trọng, lên xe cùng Dung Thâm đổi vị trí một chút là được.

Đặt vé xong, Khâu Lê buông di động tiếp tục ăn cơm.

Lại cùng anh nói chuyện phiếm: "Triệu Tiêu Quân bắt đầu phụ trách hoạt động B2B của Phương Quân, anh đã xem tin tức chưa?"

Cố Diễm: "Xem rồi, ngành sản xuất có cạnh tranh là bình thường, em cứ làm tốt chính em, cái khác không cần nhọc lòng."

Khâu Lê ngẩng đầu nhìn anh, lặng im vài giây mới hỏi: "Triệu Tiêu Quân thích anh, anh biết không?"

Cô cảm giác lấy tính cách Triệu Tiêu Quân, sẽ không đơn thuần yêu thầm.

Hơn nữa Cố Diễm đang cùng cô ở bên nhau, Triệu Tiêu Quân cũng sẽ tìm mọi cách làm Cố Diễm biết cô ta thích anh.

Sắc mặt Cố Diễm vẫn như thường, gật gật đầu: "Biết."

Khâu Lê tò mò, "Cô ta thổ lộ với anh?"

Vừa lúc cô duỗi chiếc đũa gắp thịt, bị Cố Diễm chặn lại, gắp một ít đồ ăn đến chén của cô.

Khâu Lê: "..."

Bọn họ ngồi dựa gần vào nhau, lúc sau cô liền cố ý dùng đũa của mình chạm vào đũa anh, làm anh không thể gắp được đồ ăn ăn cơm.

Cố Diễm bị chọc tức cười.

Chính mình cũng đổi thành tay trái ăn cơm, để tránh cho không bị đụng chạm.

Tuy rằng thực cố hết sức dùng tay trái, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể gắp được đồ ăn.

Khâu Lê liếc mắt nhìn đến Cố Diễm một cái, vẫn là nghĩ đến đề tài vừa rồi, dùng cánh tay nhẹ nhàng cọ cánh tay anh, "Ai, em hỏi anh, Triệu Tiêu Quân thổ lộ với anh?"

Cố Diễm thong thả ung dung nhai đồ ăn, nuốt xong mới trả lời cô: "Không xem là vậy."

Nhưng mà đêm đó Triệu Tiêu Quân từ trong phòng đuổi theo, nói với anh mấy lời, ý tứ đã thực rõ ràng.

Khâu Lê nhanh chóng phun ra một câu: "Em không thích cô ta."

Cố Diễm cười: "Nếu em thích cô ta, không phải là anh có chuyện gì sao?"

Khẽ nhếch cằm với chén của cô, "Ăn cơm, trong chốc lát lạnh, không thể ăn."

Khâu Lê: "..."

Cố Diễm luôn cố ý xuyên tạc ý tứ mà cô muốn biểu đạt.

Cô ăn cơm cũng chưa bao giờ chủ động đem đũa đến mâm rau dưa, Cố Diễm chỉ có thể tự mình kẹp rau dưa bắt cô ăn.

Thấy cảm xúc của cô không cao, Cố Diễm trấn an cô: "Lúc trước em gửi cho anh cái đề lựa chọn kia, không phải là anh muốn dỗ em mới lựa chọn như vậy."

Đề lựa chọn kia, hiện tại Khâu Lê nhớ tới, vẫn sẽ rung động.

【 Cố Diễm chỉ yêu Thu Thu 】

Khâu Lê há mồm, đem rau xanh Cố Diễm đưa bỏ vào trong miệng.

Nhưng nghĩ đến Triệu Tiêu Quân, đồ ăn trong miệng cô cũng không còn vị gì.

Cô nhìn sườn mặt anh, "Cố Diễm, em... Không giống với thẩm mỹ phụ nữ tiêu chuẩn mà anh thưởng thức, em cũng không riêng gì, cũng... Không giống với bọn họ."

Cố Diễm cũng chăm chú nhìn cô.

Ánh mắt đặc biệt chuyên chú.

Khâu Lê đơn giản nói ra khúc mắt của chính mình: "Đối với cái gì liên quan đến anh, lòng dạ của em cực kỳ hẹp hòi, cũng không có nói lý, em không thích anh cùng cô ta có nghiệp vụ liên quan đến nhau, biết anh cũng là vì việc công, nhưng em chính là không thích anh cùng cô ta liên quan đến nhau."

Triệu Tiêu Quân cực kỳ biết làm việc, cô luôn khó lòng mà phòng bị.

Cô cũng biết Triệu Tiêu Quân đột nhiên nhậm chức quản B2B, sẽ không đơn thuần cạnh tranh đơn giản với cô như vậy.

Tay phải Cố Diễm để trên ót của cô, cúi người hôn xuống môi cô, "Được, em nói anh đều nhớ kỹ. Ăn cơm đi, ăn xong rồi ngủ trưa, chúng ta còn phải đi đến nhà ga."

Khâu Lê thỏa mãn cười cười.

Buổi chiều lúc hai giờ, Dung Thâm gọi điện thoại đến, hỏi cô: "Tôi đi đón cô?"

Khâu Lê mới vừa tỉnh ngủ, "Không cần, tôi đi cùng với Cố Diễm, vừa lúc anh ấy cũng đi Thanh Đảo để công tác, cho nên cùng tôi đi sang đó."

Đại khái là trầm mặc vài giây, Dung Thâm cười nhẹ: "Được, lên xe gặp."

Lúc Cố Diễm cùng Khâu Lê tới nhà ga, Dung Thâm đã sớm tới rồi.

Cố Diễm cùng Dung Thâm có lệ gật gật đầu, rồi từng người xem di động.

Khâu Lê bị kẹp ở bên trong cũng rất khó chịu.

Cô biết bọn họ luôn luôn không hợp, phỏng chừng loại trạng thái này về sau cũng sẽ không có thay đổi gì.

Đến thời gian kiểm phiếu, Dung Thâm đi một mình ở phía trước, cách bọn họ một cái khoảng cách.

Hai người bọn họ đều mang theo kính râm, ngày thường không thường xuyên lộ mặt trước truyền thông trước, cũng không ai nhận ra.

Đến thùng xe, Dung Thâm đã ngồi xuống, lỗ tai đeo tai nghe, trên đùi đặt notebook.

Chỗ ngồi của cô cùng Dung Thâm là song song với nhau, Dung Thâm ngồi gần lối đi nhỏ, đem chỗ gần cửa sổ để lại cho cô.

Cố Diễm ở ghế đơn.

Vị trí nghiêng ở phía sau bọn họ, cách ba hàng chỗ ngồi.

Khâu Lê nói với Cố Diễm: "Anh đợi một chút, em nói với Dung Thâm, đổi chỗ một chút, để anh ta ngồi ở bên này của anh, anh ta vừa lúc mở họp, cũng rất là thuận tiện."

Cô đi qua, Dung Thâm đang nhìn màn hình máy tính, giao diện tất cả đều là số liệu.

Khâu Lê nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của anh ta.

Dung Thâm quay đầu lại.

Khâu Lê cười nhạt: "Phiền anh một chút, tôi muốn cùng anh đổi chỗ."

Dung Thâm gật đầu, lấy notebook, sau đó đứng dậy.

Khâu Lê nói tiếng " cảm ơn ".

Kết quả, Dung Thâm ngồi ở vị trí gần cửa sổ.

Đặt xong notebook, tiếp tục công tác.

Khâu Lê chớp chớp mắt.

Là làm anh ta cùng Cố Diễm thay đổi chỗ một chút, không phải là làm anh ta cùng cô đổi chỗ một chút...

Editor: 1 ngày làm tận 5 lần, sức lực của hai người cũng ghê thật chứ =))

Nhớ follow wattpad của tôi nhoa các cô xinh đẹp của tôii

=))

Chương 35

Khâu Lê cho rằng vừa rồi cô nói như vậy, đã rất có ý tứ, rốt cuộc là cô muốn ngồi cùng với Cố Diễm, cô cảm thấy, Dung Thâm lại không si không ngốc, chắc chắn sẽ đem chỗ ngồi nhường lại cho hai người bọn họ, rồi sẽ ngồi vào chỗ ngồi kia của Cố Diễm.

Nếu anh ta không hiểu được ý vô, cô liền nói rõ ràng một chút.

"Dung Thâm."

Dung Thâm ngẩng đầu, nhìn cô, thanh âm ôn hòa: "Làm sao vậy?"

Khâu Lê: "Có thể để Cố Diễm đến bên này ngồi được hay không? Anh cùng anh ấy..." Đổi chỗ một chút.

Mấy chữ ngoài sau còn chưa nói ra, đã bị Dung Thâm đánh gãy, anh ta nói: "Cố Diễm muốn ngồi chỗ bên cạnh tôi phải không? Được, không thành vấn đề, cô bảo cậu ta đến đây đi, tôi ngồi với ai cũng đều không sao cả."

Sau đó anh ta lại bổ sung một câu: "Một mình cô ngồi chỗ dựa cửa sổ kia khá tốt, cô ngồi bên này, tôi vẫn luôn gõ bàn phím, còn ảnh hưởng đến cô nghỉ ngơi."

Khâu Lê: "..."

Khóc không ra nước mắt.

Dung Thâm quả thực là nhân vật đổi khái niệm cấp tổ sư.

Cố Diễm đã đi tới, anh đã sớm đoán được kết quả là cái gì.

Vỗ vỗ Thu Thu bả vai: "Em đi qua kia ngồi đi."

Sau đó anh lập tức đi đến vị trí bên trong ngồi xuống.

Khâu Lê rối rắm nhìn hai người bọn họ, mà Dung Thâm sắc mặt vẫn như thường đang nhìn vào màn hình máy tính, còn nhỏ giọng nói tiếng Anh với ống nghe.

Cố Diễm lấy notebook, mở ra.

Cô thở dài, xoay người đi đến chỗ ngồi kia của Cố Diễm.

Cao tốc đã bắt đầu chạy, Khâu Lê nhàm chán, nhưng cũng không có tâm tư để xem di động.

Lâu lâu cô sẽ nghiêng đầu nhìn về phía bọn họ.

Lưng ghế quá cao, cô cũng không nhìn rõ cái gì.

Trong lòng lại nôn nóng.

Không biết hiện tại hai người bọn họ là cái trạng thái gì.

Bọn họ không đối phó nhau chính là có chút kỳ lạ.

Lại đợi mười mấy phút.

Từ ba lô Khâu Lê lấy ra hai bình nước, ra vẻ dường như không có việc gì đi qua đưa cho bọn họ.

Hai người bọn họ đều đang xử lý công việc, quá mức nhập tâm, không ai phát hiện cô đang đứng đó, mãi cho đến lúc cô đưa nước tới trước mặt bọn họ, hai người mới ngẩng đầu.

Dung Thâm nhận lấy bình nước: "Cảm ơn."

Sau đó vặn ra uống mấy ngụm, lại tiếp tục xem máy tính.

Cố Diễm không nhận lấy.

Cô nhìn Cố Diễm, phát hiện tầm mắt Cố Diễm không phải dừng ở trên người cô, cũng không phải ở máy tính, mà là dừng ở phía sau cô.

Cô theo tầm mắt anh xoay người, cũng không phát hiện có cái gì dị thường.

Sau đó, cô hỏi Cố Diễm: "Làm sao vậy?"

Cố Diễm lắc đầu: "Không có gì." Sau đó lấy bình nước trong tay của cô.

Vừa rồi có một cô gái ngồi ở phía trước bọn họ giống như là đang dùng di động chụp mấy tấm hình ở phía bên này.

Anh hỏi Thu Thu: "Một mình bị nhàm chán sao?"

Khâu Lê không nói thật: "Cũng được, em đang xem phim điện ảnh."

Cố Diễm đem di động của mình đưa cho cô: "Di động có rất nhiều trò chơi nhỏ, em thích cái nào thì cứ chơi."

Lại nói thêm: "Đều là một ít trò chơi nhỏ, anh tự mình nghiên cứu phát minh."

Khâu Lê hưng phấn lấy di động qua, xoay người đi vài bước, lại quay trở lại tới, nhỏ giọng nói với Cố Diễm: "Anh đem điện thoại mở khóa nha, bằng không em chơi game như thế nào."

Cô để điện thoại ở trước mặt anh lắc lắc, ý bảo anh mở khóa.

Cố Diễm: "Không phải mở khóa vân tay, mở mật mã là được."

Khâu Lê cầm lấy điện thoại, mở màn hình, "Mật mã là bao nhiêu?"

Cố Diễm đang gõ bàn phím, đầu cũng không nâng: "Mã quản lý khóa vân tay chung cư của em."

Đầu quả tim Khâu Lê khẽ run.

Tay cầmnchuột của Dung Thâm cũng dừng lại, rồi sau đó tiếp tục thao tác.

Nếu không phải đang ở trên cao tốc, Dung Thâm lại ở chỗ này, cô nhất định sẽ bổ nhào vào trong lòng ngực Cố Diễm, cho anh một cái hôn.

Khâu Lê lại không tiếp tục quấy rầy anh, cầm di động trở lại chỗ ngồi của mình.

Màn hình di động đã tối đi.

Cô lại lần nữa mở lên, bắt đầu nhập mật mã.

Sau khi nhập mã khóa quản lý vào, mở khóa thành công.

Như thế nào cô cũng chưa nghĩ đến, mật mã di động của anh sẽ là mã khóa quản lý vân tay của cô.

Càng nghĩ, trong lòng không biết là cái tư vị gì.

Chua xót.

Nhưng lại cảm giác kỳ thật chính mình vẫn luôn ngâm mình ở trong mật đường.

Lúc trước khi vừa mới mua chung cư, cô chỉ sử dụng khóa vân tay bằng ngón trỏ tay trái, kết quả có một ngày cô bị đứt tay, sau khi băng bó, không thể đưa vào vân tay.

Cô cũng quên lúc trước cô cài mã quản lý là bao nhiêu, cửa mở không ra, cũng không thể sử dụng vân tay, cô ở ngoài cửa không vào nhà được, liền gọi điện thoại cho Cố Diễm.

Ngày đó Cố Diễm tan tầm, liền đi tìm xưởng khôi phục khóa vân tay, vì an toàn, cô không dùng mật mã ngân hàng hoặc là mật mã chi trả để cài đặt mã quản lý, một lần nữa dùng dãy số khác.

Cô sợ đến lúc đó cô sẽ quên, liền hỏi Cố Diễm có thể nhớ giúp cô một chút.

Lúc ấy, trong tiềm thức của cô lại tín nhiệm anh như thế, bởi vì nói cho anh mã khóa, chẳng khác nào là cho anh chìa khóa mở cửa.

Cố Diễm gật gật đầu, cũng không nói thêm cái gì.

Điều cô không nghĩ tới chính là, lúc ấy cô chỉ là thuận miệng nói ra, cũng không trong cậy anh có thể thật sự nhớ lỹ, nhưng cuối cùng lại trở thành mật mã di động của anh.

Nhiều năm như vậy, mỗi ngày anh đều mở khóa nhiều lần, như thế nào đều sẽ không quên.

Anh dùng sinh nhật cô làm mật mã, cái đó đều không bằng anh dùng cái mã quản lý này làm mật mã, càng làm cho cô cảm động.

Bởi vì sinh nhật chỉ là một ngày đặc biệt.

Nhưng cái mã quản lý này là chì khóa mở cửa nhà, cô không cần lo lắng về nhà không được.

Sau này cô thường xuyên sẽ nghĩ, có lẽ nhiều năm như vậy, anh vẫn luôn ở phía sau cô, chỉ cần cô xoay người, anh có thể trở thành chỗ dựa của cô.

Cô muốn, anh nhất định sẽ đáp lại.

Cô không nghĩ tới, anh cũng thay cô nghĩ.

Chỉ là năm đó, cô không có cái dũng khí để xoay người.

Sau khi Khâu Lê bình tĩnh trở lại, bắt đầu mở trò chơi chơi.

Trong đó có một trò chơi tên là "quay về quá khứ tìm chính mình", bởi vì thấy tên quá đặc biệt, cô liền nhấn vào.

Không nghĩ tới vai chính lại là cô.

Hình ảnh của hình động nhỏ khắc sâu vào tâm trí của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt giảo hoạt lại tà ác.

Cô nhấn vào bắt đầu, hình động nhỏ bắt đầu chuyển động.

Chạy chiếc xe đạp nhỏ, trong miệng còn ngận kẹo que, đến trạm kiểm soát thứ nhất, phải nói khẩu lệnh mới được đi vào.

Kết quả khẩu lệnh là: Cố Diễm, em thích anh, thích anh mười mấy năm.

Khâu Lê bị chọc cười.

Sau đó cô liền trực tiếp rời khỏi, không chơi nữa. Ở phía sau trạm kiểm soát cô cũng không biết là cái gì.

Buổi tối lúc 10 giờ ba người đã đến Thanh Đảo.

Sau khi ra khỏi trạm, Dung Thâm vẫn đi phía trước bọn họ, anh ta đang gọi điện thoại.

Sau khi kết thúc điện thoại, anh ta dừng chân xoay người: "Tôi đi đến công ty con bên này của Phương Vinh, có một số việc cần xử lý, ngày mai có thể xử lý xong, ngày kia chúng ta tiếp tục đi khảo sát."

Khâu Lê gật đầu nói được: "Vừa lúc ngày mai tôi cũng có việc, tôi đến sân bay đón chị của tôi."

Dung Thâm: "Tây Văn đã trở lại?"

Khâu Lê: "Đúng vậy, ngày mai sẽ đến."

Dung Thâm: "Đến lúc đó chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm."

Di động anh ta lại vang lên, nhưng lại không bắt máy.

Nhìn sang Khâu Lê nói: "Xe đón tôi đã đến rồi, hai người có muốn tôi đưa đến khách sạn hay không?"

Khâu Lê xua xua tay, dọc đường đi hai người bọn họ* ngồi cùng nhau phỏng chừng đã là dày vò lẫn nhau, đại khái ai cũng đều không muốn sẽ cùng đối phương ở chung thêm một phút đồng hồ nào nữa.

*Cố Diễm và Dung Thâm

Sau khi Dung Thâm rời đi, Cố Diễm mới nói, "Lúc trước em đặt khách sạn nào?"

Khâu Lê: "Một khách sạn gần phố tài chính bên kia."

Hỏi Cố Diễm: "Đúng rồi, anh đến đây là muốn tới bên kia nói sự tình? Trụ tài chính phố bên kia có thuận tiện hay không?"

Cố Diễm nắm tay cô đi ra ngoài, "Có thể, anh đều thuận tiện."

Anh nghiêng mặt nhìn cô: "Đêm nay đi cầu tàu bên kia một chút?"

Khâu Lê hưng phấn, "Được."

Nói đến cầu tàu, cô liền thao thao bất tuyệt: "Lần trước lúc anh dẫn em đến đây, cầu tàu vẫn còn thu phí, nghe nói hiện tại đã được miễn phí, cũng không biết cầu tàu có thay đổi cái gì hay không."

Cô lắc lắc cánh tay anh: "Anh có còn nhớ anh đã từng mang em tới không?"

Bởi vì anh đã từng đưa cô đến đây, nên cô đối với thành phố này bằng những tình cảm khác nhau.

Cho nên lúc trước khi lựa chọn khảo sát thành phố Sơn Đông, cô liền chọn nơi này đầu tiên.

Cố Diễm cười cười: "Vốn dĩ nên sớm quên, nhưng em quá lười, anh vẫn luôn nhớ rõ."

Năm ấy cô học lớp 6, lập tức phải thi chuyển cấp.

Bởi vì thành tích kém, mỗi lần gọi điện thoại phụ đạo cho cô, lúc nào cô cũng thất thần, cùng anh nói đông nói tây, cũng không nói đến việc học tập.

Xem như để cổ vũ cô, anh liền nói, chỉ cần cô thi chuyển cấp thành tích mỗi môn đều trên 90 điểm, anh liền mang cô đi ra ngoài du lịch, địa điểm tùy cô chọn.

Cô thề son sắt nói không thành vấn đề.

Sau đó, mỗi môn của cô đều được 90 điểm.

Khi đó anh vẫn còn học đại học chưa có tốt nghiệp, nghiên cứu đầu tư cũng nhiều, nhưng vẫn dành ra hai tuần để trở về.

Cùng với Mộ Thời Cảnh hai người mang cô đi chơi một tuần.

Trạm thứ nhất chính là Thanh Đảo.

Buổi tối cô muốn đi dạo phố, đường đi bộ đại khái cô chỉ đi được một phần ba, đường còn lại đều do anh cõng cô đi.

Mộ Thời Cảnh muốn cõng cô, cô không cho.

Tuy rằng năm ấy cô mới mười một hai tuổi, cũng không nặng, nhưng cõng cô từ đầu đường đi bộ bên này đến đầu bên kia, lại quay trở lại tới, cả cánh tay anh đều mỏi.

Lúc ấy anh tự cho là đem cô coi làm em gái, anh cảm thấy anh giống với Mộ Thời Cảnh, cưng chiều cùng dung túng cô cũng là điều nên làm.

Cũng là thói quen.

Hiện tại anh lại nghĩ, Mộ Thời Cảnh vô luận như thế nào dung túng cho cô, đó là bởi vì cậu ấy là anh trai của cô, nhưng anh với cô không có nửa phần huyết thống, từ đâu ra làm vậy?

Chính là cháu gái ngoại của anh, cũng lớn như Thu Thu, anh cũng không có kiên nhẫn như thế.

Đại khái là tình cảm của con người cực kỳ vi diệu.

Bất tri bất giác, có một người cũng đã ở trong đáy lòng anh mọc rễ nẩy mầm.

Mãi cho đến nhiều năm sau, lúc cành lá tươi tốt, anh mới bừng tỉnh đại ngộ.

Sau khi bọn họ ra khỏi trạm, bắt xe đi về khách sạn để cất hành lý.

Đến khách sạn, Cố Diễm liền nhận được điện thoại ở Bắc Kinh, cô thấy được tên người gọi đến, là Miêu Thanh.

Cô biết người phụ nữ này.

Tổng giám đốc chấp hành công ty trò chơi tập đoàn Trung Doãn.
Khâu Lê không nghe anh nói cái gì, mượn cớ đi vệ sinh.

Cố Diễm nhìn thời gian, đều đã 11 giờ một phút, Miêu Thanh đại khái vẫn còn ở công ty.

Chuyển được điện thoại, hỏi Miêu Thanh: "Chuyện gì?"

Miêu Thanh: "Không quấy rầy cậu đi?"

Cố Diễm: "Cậu nói xem?"

Miêu Thanh "a" một tiếng, "Kia cũng xứng đáng."

Kỳ thật sau khi gọi đi, cô mới ý thức được thời gian đã khuya.

Nhưng lại nghĩ đến bạn gái cậu ta cũng không có ở nhà, cũng không tính là quấy rầy.

Cố Diễm: "... Nói đi, chuyện gì?"

Miêu Thanh: "Chuyện trò chơi bồi tiền kia của cậu, buổi tối sẽ bắt đầu thống nhất một lần nữa, Dương Soái còn muốn mời người phát ngôn cho trò chơi này." Cô nói, lời nói liền bắt đầu bốc hỏa: "Các người có phải cố ý đi ngược lại với tớ hay không? Bởi vì lúc trước tớ không đồng ý, các người liền tự ý quyết định?"

Cố Diễm bất đắc dĩ nói, "Tớ cùng cậu ta là loại người ăn no rảnh rỗi không có chuyện gì làm sao?"

Miêu Thanh: "Vậy các cậu có ý tứ gì? Một cái trò chơi miễn phí, trong chốc lát muốn thành lập quỹ hội, trong chốc lát lại muốn mời người phát ngôn, các cậu có phải thấy tớ nhàn nên khó chịu?"

Cố Diễm ấn ấn ấn đường, "Một sự kiện có đáng giá hay không trả giá bằng tinh lực, chúng ta không thể chỉ lấy tiền vì cân nhắc tiêu chuẩn."

Miêu Thanh cười, có ý trào phúng rõ ràng: "Nếu tớ không chui vào lỗ đồng tiền, cậu cảm thấy trò chơi của Trung Doãn sẽ có thành tích như ngày hôm nay? Có thể chiếm được 45% thị trường người chơi?"

Cố Diễm cũng không muốn cùng Miêu Thanh cãi nhau: "Mời hay không mời người phát ngôn tự cậu quyết định, về sau chuyện trò chơi bên kia, cậu chỉ cần hướng hội đồng quản trị phụ trách là được."

Anh cũng không có nhiều tinh lực như vậy để nhọc lòng.

Dừng vài giây, Miêu Thanh đột nhiên nói: "Không phải các cậu cảm thấy tiền nhiều xài không hết sao, tớ đây sẽ thế các cậu xài, tớ quyết định, người phát ngôn tớ sẽ mời người quý nhất."

Cố Diễm đối với giới giải trí minh tinh không phải quá hiểu biết, cũng không biết phí đại ngôn người nào cao nhất.

Thuận miệng hỏi một câu: "Chuẩn bị mời ai? Hình tượng tớ muốn chính diện một chút."

Miêu Thanh: "Chuẩn bị mời người phát ngôn di động R129, cậu cảm thấy hình tượng có đủ chính diện hay không?"

Kỳ thật cô tính toán mời người phát ngôn di động R129, cũng là có mục đích khác, làm cho ngoài giới sẽ tự động hiểu được, Trung Doãn bọn họ cùng Phương Vinh có cùng một minh tinh làm đại ngôn, quan hệ hợp tác đã bắt đầu ấm lại.

Miêu Thanh ở bên kia vội, liền trực tiếp treo điện thoại.

Cố Diễm cầm di động vỗ nhẹ lòng bàn tay, người phát ngôn di dộng R129 chính là vợ của Tưởng Bách Xuyên, nếu vợ của cậu ta đồng ý đến đại ngôn trò chơi này, Tưởng Bách Xuyên khẳng định sẽ duy trì trò chơi.

Nếu Tưởng Bách Xuyên mang theo bác Tưởng đến tham gia trò chơi tranh bá vào sang năm, việc này đối "Phụ tử liên minh" mà nói, là một cái bắt đầu tốt đẹp.

Cất di động, Cố Diễm lại tiếp tục uống cà phê, cà phê uống xong rồi, Khâu Lê còn chưa ra ngoài.

Anh đi đến cửa phòng vệ sinh, gõ gõ cửa: "Thu Thu?"

Khâu Lê: "Ai, có chuyện gì?"

Cô đang dặm lại lớp trang điểm.

Cố Diễm: "Còn chưa xong sao? Em ở bên trong nửa giờ rồi."

Khâu Lê: "Chờ em vài phút."

Bắt đầu tô son môi.

Cố Diễm: "Có phải em đang xem điện ảnh hay không?"

Khâu Lê: "Không phải, chân em đã tê rần, không đi được."

Dừng lại, cô nói: "Nếu anh sợ trễ giờ, anh vào đem em ôm ra ngoài đi."

Cô nhanh chóng thu dọn đồ trang điểm, đóng nắp bồn cầu, trực tiếp ngồi lên, làm bộ đã tê rần, không thể đi được.

Cố Diễm đứng ở ngoài cửa, bật cười, cố ý nói: "Em đừng có gấp, qua vài phút chân sẽ không tê nữa, anh không gấp."

Khâu Lê: "..."

Vài phút đi qua, Cố Diễm cũng không có đi vào.

Cô: "..."

Chỉ có thể tự mình đi ra ngoài.

Cố Diễm đang dựa vào sô pha xem di động, ngước mắt: "Xong rồi?"

Sau đó đứng lên, "Đi thôi, trễ một chút chúng ta qua bên kia, người cũng ít."

Khâu Lê liếc mắt nhìn anh một cái.

Cố Diễm cười, duỗi tay đem cô kéo vào trong lồng ngực, nhìn môi đỏ mê người của cô, cúi đầu hôn lên.

Hôn quá kịch liệt, hai người đều khống chế không được.

Cố Diễm ôm cô đặt lên sô pha, muốn cô một lần.

Sau khi kết thúc, cô thở hổn hển đem mặt chôn ở trong cổ anh, "Cái này sẽ nghiện sao?"

Cố Diễm hôn hôn lỗ tai cô, giọng nói khàn khàn: "Ừ, nghiện cũng không có việc gì, mỗi lần anh đều sẽ thỏa mãn em."

Khâu Lê: "..."

Hai người tắm xong rồi mới đi xuống lầu.

Tới dưới lầu khách sạn, Cố Diễm nói đi qua, Khâu Lê gật đầu, vừa lúc ăn một chút ở quán ven đường.

Nửa đêm phỏng chừng cầu tàu cũng không có vài người, vừa lúc gió biển thôi, có thể nhìn cảnh đêm.

Hai người đan chặt mười ngón tay đi chầm chậm tới.

Bỗng nhiên, Khâu Lê dẫm lên dây giày của chân kia, bị vướng một chút, rất may cô được Cố Diễm giữ chặt: "Sao lại không cẩn thận như vậy."

Khâu Lê cúi đầu nhìn giày, dây giày thể thao đã bị bung ra.

Cô nhếch chân kia lên, "Giày này là anh mua."

Cố Diễm nhìn cô, mà ánh mắt giảo hoạt kia của cô cũng vẫn luôn chăm chú nhìn anh.

Rất giống với lúc còn nhỏ.

Cố Diễm đều biết trong lòng cô tính toán nói việc này, vì để thỏa mãn cô, anh phối hợp với cô.

Anh ra vẻ không biết cô muốn làm cái gì, gật gật đầu: "Ừ."

Khâu Lê: "Dây giày nó bị bung ra, anh cũng mặc kệ quản nó?"

Lời ngầm, giày là anh mua, dây giày bung, làm người mua, anh cần phải phụ trách.

Cố Diễm cười như không cười: "Giày này đã lớn lên, anh đã sớm buông tay cho nó tự lập tự cường."

Khâu Lê: "..."

Cố Diễm nhìn bộ dáng này của cô, bật cười, buông tay cô ra, ngồi xổm xuống, đem dây giày của cô buộc chặt lại.

Editor: Sắp ngược rồi nha, các cô có thích ngược không?:))

.

.

.

Nếu không thì hãy cho t xin 1 follow nhá =))))))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau