BỞI VÌ VỪA LÚC GẶP ĐƯỢC EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bởi vì vừa lúc gặp được em - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Đột nhiên không biết dưới lầu nhà ai truyền đến tiếng nam nữ cãi nhau.

Hình như cũng ở ban công.

Đêm khuya lại yên tĩnh, giọng nói của bọn họ vang lên rất rõ ràng.

Cố Diễm cũng nghe thấy rõ ràng.

Người phụ nữ: "Vừa rồi lời nói kia của anh có ý tứ gì! Anh kiếm chuyện phải không!"

Người đàn ông: "....."

Người phụ nữ: "Anh nói rõ ràng cho tôi, có phải anh đang kiếm chuyện hay không! Dựa vào cái gì mà anh có thể xã giao đến nửa đêm mới trở về, tôi còn chờ anh, hôm nay tôi chỉ đi ra ngoài ăn một bữa cơm, anh liền nóng lòng thúc giục tôi trở về!"

Người đàn ông: "Em nhìn xem hiện tại đã là mấy giờ? Lúc trước không phải em nói ăn cơm xong sẽ liền trở về, mặt khác cũng không đi giải trí nữa sao?"

Người phụ nữ: "Mới có vài giờ! Không phải chỉ mới 11 giờ thôi sao? Anh hung dữ cái gì mà hung dữ! Bữa tiệc kết thúc nhưng mấy người chủ của tôi còn nói chuyện rất nhiều, chẳng lẽ tôi đứng lên nói, mọi người tan đi ai về nhà tìm mẹ người nấy đi! Tôi nên làm như vậy sao?!"

Người đàn ông: "Này em nói to làm gì, ba mẹ đang ngủ, con gái cũng đang ngủ, nói nhỏ một chút không được ư."

Người phụ nữ: "Tôi không nói nhỏ thì làm sao!"

Người đàn ông: "Được rồi, em say rồi, nhanh chóng tắm rửa ngủ đi."

Người phụ nữ vẫn như cũ không thuận theo cũng không buông tha: "Tôi không ngủ, đêm nay nếu anh không xin lỗi, tôi sẽ không để yên cho anh, dựa vào cái gì mà tôi về trễ có một chút, cái mặt anh liền xụ xuống, dường như là tôi thiếu anh mấy trăm triệu đấy! Tôi lại không phải đi chơi, là tôi đi làm việc. Một bữa cơm, anh đã ba lần gửi tin nhắn hỏi tôi khi nào trở về, anh..."

Người đàn ông cắt ngang cô ta: "Đừng náo loạn, ngủ đi......"

Có thể là vào phòng, cửa ban công đều đã đóng lại.

Cố Diễm nghe không được mặt sau của cuộc cãi nhau.

Cố Diễm nhìn di động trong tay, cuối cùng lại cất vào trong túi.

Lúc Khâu Lê cùng Dung Thâm ra khỏi quán cà phê đã là 11 giờ 30 phút.

Tới cửa, hai người dừng chân, đứng nói chuyện.

Dung Thâm: "Chậm trễ thời gian nghỉ ngơi của cô rồi phải không?"

Khâu Lê lắc đầu, cười nhạt: "Tôi không thường ngủ trước 12 giờ."

Xe của Dung Thâm dừng ở trước cửa quán cà phê, Khâu Lê khẽ nhếch cằm: "Anh nên nhanh trở về đi, lái xe cẩn thận một chút."

Dung Thâm: "Tôi không vội, tôi đưa cô trở về trước."

Khâu Lê uyển chuyển cự tuyệt: "Tôi đi vài phút liền đến, không cần phiền toái."

Dung Thâm ôn hòa nhìn cô: "Thời gian quá trễ, con gái không nên đi đêm một mình, trị an của tiểu khu tuy tốt nhưng cũng cần phải chú ý."

Khâu Lê không tiếp tục cự tuyệt.

Hai người vừa đi vừa nói, đi rất chậm.

Đột nhiên Dung Thâm dừng lại, "Cô đợi tôi một chút, tôi đi đến xe lấy đồ."

Nói xong, Dung Thâm xoay người đi nhanh về phía ô tô.

Khâu Lê đứng tại chỗ đợi, trong lúc lơ đãng quay đầu lại, liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, thời gian quá ngắn, cô còn không có thấy rõ, người đó đã đi vào cửa hàng tiện lợi.

Cô có chút hoảng hốt.

"Cái này cho cô dùng."

Dung Thâm đưa cho một cái di động, màu hồng phấn.

Khâu Lê quay đầu lại, ngẩn ra không nhận lấy.

Dung Thâm: "Đây là hệ liệt mới của Phương Vinh R129, cameras LACA, nhanh chóng sẽ được đưa ra thị trường, tôi lấy mấy cái cho bạn bè dùng nhưng màu sắc này bọn họ dùng sẽ không thích hợp."

Lúc này Khâu Lê mới nhận lấy, cũng coi như là di động của nhà mình.

Trước kia ba cô thường xuyên lấy mẫu di động mới nhất của Phương Vinh cho cô dùng, trong khoảng thời gian này, cô cũng không chú ý sản phẩm mới được đưa ra thị trường.

"Gần đây lão Khâu rất vội sao?"

Khâu Lê ngẩng đầu, hỏi Dung Thâm.

Dung Thâm hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Tự mình gọi điện thoại hỏi một chút."

Khâu Lê gật gật đầu.

Im lặng vài giây: " Mấy ngày nữa tôi đến công ty tìm anh."

Dung Thâm cười nhẹ: "Không phải chỉ là thuận tiện tìm tôi sao."

Chủ yếu là cô đi thăm Khâu Trọng Khải.

Khâu Lê cười.

Cất điện thoại vào trong túi.

"Đi thôi." Dung Thâm giơ giơ cằm lên.

Hai người sóng vai đi về phía trước.

"Cô và Cố Diễm là hàng xóm sao?" Không biết như thế nào, thế nhưng Dung Thâm cũng không hiểu được sao mình lại hỏi vấn đề này, sau khi về nhà, chính anh ta cũng buồn bực thật lâu.

Khâu Lê: "Ừ."

Sau đó cô cũng không nói nhiều.

Dung Thâm cũng không hỏi lại.

Bỗng nhiên, Khâu Lê nói: "Không cần phiền toái anh đưa tôi về, hàng xóm của tôi đang ở phía trước, tôi cùng anh ấy trở về là được."

Vừa rồi cô không nhìn lầm, cái bóng dáng kia chính là Cố Diễm.

"Cố Diễm!" Khâu Lê gọi to.

Mặt mày của cô tươi rói, tầm mắt của Dung Thâm từ trên mặt cô dời đi, nhìn về phía trước.

Vừa lúc Cố Diễm cũng quay đầu lại.

Bốn mắt nhìn nhau.

Địch ý không rõ ràng.

Nháy mắt hai người không dấu vết thu hồi tầm mắt.

Khâu Lê xua xua tay với Dung Thâm: "Liên hệ sau, số liệu sửa sang xong tôi sẽ đi tìm anh."

Cũng không quên dặn dò anh ta: "Lái xe chậm một chút."
Dung Thâm hơi hơi gật đầu, "Đi đi."

Khâu Lê mang giày cao gót, cơ hồ là chạy chậm về phía của Cố Diễm.

"Mới vừa nói xong?" Cố Diễm nhàn nhạt hỏi.

"Ừ, nếu không phải đã quá muộn, bọn em còn có thể nói thêm mấy giờ." Tâm tình hôm nay của Khâu Lê thực sự rất tốt.

Việc của Dung Tư đã có tin tức tốt.

Lại còn có thể cùng Cố Diễm về nhà.

Cố Diễm cũng không nói tiếp.

Khâu Lê nghĩ nghĩ, có lẽ anh đối với B2B của cô không có hứng thú mới không có hỏi nhiều.

"Đợi em một chút." Nói xong, Khâu Lê xoay người chạy nhanh vào cửa hàng tiện lợi.

Cố Diễm đem hộp thuốc vừa mới mua bỏ vào trong túi, vốn dĩ anh cũng không tính toán hút.

Anh nhìn về phía cửa hàng tiện lợi, thấy Khâu Lê cầm một cây kem cây đi ra.

Hai người hướng về phía trước đi, dựa vào rất gần.

"Quá trễ, ăn đồ lạnh ít thôi." Cố Diễm nghiêng đầu nhìn Khâu Lê.

Khâu Lê lột bỏ giấy gói, "Lâu lâu em mới ăn."

Vừa nói bọn họ vừa đi vào trong tiểu khu.

Khâu Lê cầm cây kem nhìn vài giây, lại ngước mắt, nhìn vào mắt Cố Diễm.

Khóe miệng cô cong cong.

"Mau ăn, kem tan bây giờ." Cố Diễm nhắc nhở cô.

"A." Khâu Lê đáp lời, một bên nhéo làn váy của chính mình đưa cho Cố Diễm: "Cầm một chút."

Cố Diễm không hiểu ra sao, nhưng vẫn làm theo.

Khâu Lê nhẹ nhàng cắn cây kem trong tay một miếng nhỏ, sau đó lại đưa cây kem cho Cố Diễm.

Cố Diễm không lấy.

Ánh mắt cô rất cố chấp, trước sau vẫn đặt kem cây ở trước mặt anh.

Cố Diễm bất đắc dĩ cầm lấy cây kem cây.

Tay phải của anh cầm làn váy của cô, tay trái cầm cây kem mà cô đã ăn qua.

Nhiều cảnh tượng quen thuộc hiện ra.

Năm ấy, trên mặt Thu Thu đầy nước mắt, một tay bắt lấy vạt áo của Cố Diễm, một tay cầm kem cây, ăn rất ngon.

Còn nói với Cố Diễm: "Thầm thì, ngô kêu Thu Thu." ( anh trai, em tên là Thu Thu)

Cố Diễm chợt buông làn váy Khâu Lê ra, nhét cây kem lại vào tay cô, đặt tay lên cổ cô xoa xoa, Khâu Lê không khỏi phải co rúm lại muốn tránh.

Thì ra anh vẫn còn nhớ rõ.

Khâu Lê bật cười, "Đừng đánh em nha, không phải anh nên nói một câu: Giả gia, ngô kêu Cố Diễm?" ( chị ơi, em tên là Cố Diễm)

Cố Diễm duỗi tay ra, ôm cô vào trong ngực, thấp giọng nói: "Còn chưa có quậy đủ hả?"

Khâu Lê ngẩng đầu, trong ánh mắt cô giống như có vô số viên ngôi sao nhỏ.

Lóe sáng lộng lẫy.

Cô lắc đầu: "Chưa quậy đủ."

Cố Diễm nhìn môi cô, cúi đầu hôn lên.

Trái tim Khâu Lê run rẩy, một tay cô cầm kem cây, một tay nắm chặt áo sơmi của anh. Khâu Lê có chút khẩn trương, hô hấp bắt đầu không thoải mái.

Cố Diễm ôm lấy môi cô, nhẹ nhàng cọ xát.

Về điểm này nếu nói son môi bị anh ăn thì cũng không sai biệt lắm.

Sau đó, đầu lưỡi của anh nhanh chóng cạy mở hàm răng của cô, tiến quân thần tốc.

Lại theo bản năng đem Khâu Lê ôm vào trong lòng ngực buộc chặt một ít.

Môi lưỡi giao triền.

Khâu Lê không chỉ là hô hấp không thuận, đại não cũng đã bắt đầu thiếu dưỡng khí.

Cô híp mắt, cứ mặc cho anh công thành lược trì.

Đêm yên tĩnh.

Trên đường chỗ tiểu khu ngẫu nhiên có một vài người đi qua.

Bọn họ cũng không nhận ra hai người đang hôn nhau.

Trăng rằm còn chưa đi lên đầu ngọn cây, lá cây cứ theo gió mà đong đưa.

Bóng cây lắc lư.

Ánh trăng vụn vặt chiếu vào hai người bọn họ.

Lúc Cố Diễm buông cô ra, hơi thở của cả hai người đều không xong.

Ai cũng không nói chuyện.

Cố Diễm nắm tay Khâu Lê, đi về phía chung cư.

Khâu Lê nhìn kem cây trong tay, đã tan hơn một nửa.

Cô để vào miệng cắn một cái.

Đầu lưỡi lại có chút đau, cô không hề hay biết.

Đi đến trên lầu.

Cố Diễm hỏi: "Còn muốn ăn quả vải sao?"

Khâu Lê suy nghĩ một lát, "Không ăn, cất lại giúp em, đêm mai em sẽ ăn."

Cố Diễm gật gật đầu.

Nói chúc ngủ ngon xong, hai người từng người đi về nhà.

Khâu Lê nhanh chóng đi vào, ném giày chưa kịp đổi sang dép lê, liền chạy tới toilet.

Cô nhìn chính mình trong gương.

Đến bây giờ hai bên má vẫn còn ửng đỏ.

Giống như lúc còn nhỏ cô diễn văn nghệ, mỗi lần lên sân khấu cô giáo sẽ cho cô hóa trang.

Hai má hồng chính là quan trọng nhất.

Khâu Lê nhìn gương mặt đang phát ngốc của mình, đây chỉ mới là hôn môi, cô đã liền luân hãm.

Nếu một ngày nào đó hai người ngủ chung, cô sẽ rất kích động mất ngủ thức trắng đêm phải không?

Vỗ vỗ gương mặt, Khâu Lê thanh tỉnh không ít.

Cô kéo khóa váy xuống, đi tắm rửa.

Nằm lên giường, Khâu Lê có thói quen lấy di động ra.

Có tin nhắn chưa đọc.

Là của Dung Thâm gửi đến, nửa giờ trước.

【 Ngày mai tôi đi công tác, thứ tư mới trở về, cô muốn đến công ty thăm chú Khâu, thì thứ năm đến công ty tìm tôi. 】

Khâu Lê trả lời: 【 Được, cảm ơn. 】

Rất nhanh Dung Thâm đã trả lời: 【 Đi ngủ sớm một chút. 】

Khâu Lê: 【 Ừ, ngủ ngon. 】

Thứ hai.

Lúc Khâu Lê đến công ty chuyện đầu tiên cô làm chính là cho Trần Lập Đông thông báo với các bộ hoạt động, đem các số liệu của phân trạm kiểm tra lại nhanh chóng sau đó giao cho cô.

Trần Lập Đông hỏi: "Khâu tổng, Dung Tư cũng có mặt này?"

Khâu Lê gật đầu: "Cơ bản đã xác định."

Trần Lập Đông ở trong lòng nhẹ nhàng thở ra, cũng không hỏi lại nhiều, mà quan tâm: "Hành trình khảo sát phân trạm ở các nơi vào giữa tháng 8 cô muốn hủy bỏ sao?"

Khâu Lê: "Giữ nguyên kế hoạch tiến hành."

Muốn tự sản xuất cất vào kho, thì phải cần thiết đi khảo sát thực địa.

Nhưng cô bỗng nhiên ý thức được, cô đi khảo sát các phân trạm, sẽ phải rất lâu mới có thể gặp được Cố Diễm...

Sau khi mở hội nghị thường kỳ, Khâu Lê nhận được tin nhắn của Thẩm Nghiên: 【 Buổi tối đi đến hội sở đi, Triệu Phương Châu làm chủ, hôm nay Cố Diễm cùng công ty Triệu Phương Châu chính thức tuyên bố hợp tác, chúng ta cũng nên chúc mừng một chút. 】

Khâu Lê hỏi: 【 Có ai đi không? 】

Thẩm Nghiên: 【 Vẫn là tám người chúng ta. 】

Sau đó anh lại gửi đến: 【 So với trước kia thì có thêm Triệu Tiêu Quân, dù sao em cũng rất quen thuộc với Triệu Tiêu Quân, đến đây đi, đã nhiều năm chúng ta không tụ họp. 】

Khâu Lê lại hỏi một câu: 【 Tất cả mọi người đều đi sao? 】

Thẩm Nghiên: 【 Ừ, anh trai em vàCố Diễm cũng đi. 】

Nghĩ đến Cố Diễm cũng đi, Khâu Lê liền đáp ứng, 【 Anh gửi địa chỉ tổ chức liên hoan cho em đi. 】

Chương 12

Khâu Lê nhìn địa chỉ cùng tên nhà ăn mà Thẩm Nghiên gửi đến, lại là một nơi mà cô chưa từng đi qua.

Ba năm này cô không ở Bắc Kinh, cảm thấy cái gì ở đây cũng đều đã thay đổi.

Di động có một vài tin tức được gửi đến.

Đều là tin tức hợp tác của Trung Doãn cùng công ty Phương Quân, trong tin tức còn có một vài hình ảnh.

Cố Diễm cũng có mặt trên hình.

Khâu Lê ấn mở tin.

Ảnh chụp đều được đến từ hiện trường cuộc họp báo, phần lớn là tầng cấp cao của hai nhà chụp ảnh chung.

Mỗi một ảnh đều có Cố Diễm.

Mỗi một ảnh cô đều tải xuống.

Mấy năm nay cô có một thói quen, chỉ cần có hình ảnh và tin tức của anh, cô đều sẽ tải xuống.

Ý nghĩa của việc này là gì, cô cũng không nghĩ nhiều.

Mấy năm kia cô nhàn rỗi không có việc gì, cô đều lấy ra xem.

Khâu Lê tiếp tục xem tin tức, ấn mở mấy tấm ảnh ở phía sau, là ảnh chụp lớn chỉ có hai người.

Cố Diễm và Triệu Tiêu Quân.

Hai người đứng rất gần.

Nhìn dáng vẻ này có thể hiểu được truyền thông đang cố ý yêu cầu bọn họ chụp ảnh chung.

Cố Diễm vẫn nhất quán một biểu tình, nhàn nhạt.

Khóe miệng Triệu Tiêu Quân cong lên, cười gãi đúng chỗ ngứa, không có một tia thẹn thùng như một chú chim nhỏ nép vào người khác.

Tự nhiên hào phóng.

Cố Diễm mặc tây trang cùng với áo sơmi, Triệu Tiêu Quân mặc một bộ váy công sở.

Khí thế hai người lại tương tự nhau.

Cuối cùng là một tấm ảnh ở dưới khán đài, hai người cũng ngồi cạnh nhau.

Mấy ảnh chụp có Triệu Tiêu Quân, Khâu Lê cũng không có tải xuống.

Cô tùy tay ấn mở bình luận.

Xem qua một ít, độ chú ý của cư dân mạng với tin tức này không cao, nhưng thật ra bọn họ cảm thấy có hứng thú đối với mấy tấm ảnh chụp ở phía sau, bọn họ sôi nổi suy đoán có phải hai người đang ở bên nhau hay không.

Có người suy đoán là thương nghiệp liên hôn.

Có người cảm thấy là trai tài gái sắc, lại môn đăng hộ đối, nói không chừng chính là chân ái.

Khâu Lê cũng không có hứng thú xem bình luận, liền rời khỏi trang web tin tức.

Sau đó lại có tin nhắn từ Thẩm Nghiên gửi đến, 【 Xem tin tức chưa? Tin tức Trung Doãn cùng Phương Quân hợp tác. 】

Khâu Lê như có suy tư gì, 【 Em đang xem, làm sao vậy? 】

Thẩm Nghiên: 【 Luật sở của Tây Văn đảm nhiệm cố vấn pháp luật ở nước ngoài cho tập đoàn Trung Doãn.】

Khâu Lê ngẩn ra.

Sao có thể?

Vừa rồi cô chỉ lo xem ảnh chụp, cũng chưa có chú ý xem nội dung tin tức.

Khâu Lê lại một lần nữa ấn mở trang web tin tức, vẫn luôn xem đến cuối cùng.

Trong tin tức viết rõ ràng: Lần hợp tác giao dịch này giữa Trung Doãn và Phương Quân, ngân hàng đầu tư Hải Nạp sẽ đảm nhiệm cố vấn tài vụ cho Trung Doãn, luật sở ngoại cảnh đảm nhiệm cố vấn pháp luật cho Trung Doãn.

Khâu Lê trố mắt một lát.

Ngân hàng đầu tư Hải Nạp đảm nhiệm cố vấn tài vụ cho Trung Doãn cô đã biết từ lâu, bởi vì ông chủ của Hải Nạp Tưởng Bách Xuyên cùng với Cố Diễm là anh em nối khố với nhau.

Nhưng mà chị gái Khâu Tây Văn của cô hay là luật sở, như thế nào sẽ hợp tác với Cố Diễm?

Chị gái cũng bởi vì ân oán gút mắt với Thẩm Nghiên, đã nhiều năm không có liên hệ với người trong vòng bạn bè này.

Huống hồ quan hệ của với Cố Diễm không phải không tốt.

Khâu Lê hỏi Thẩm Nghiên: 【 Cố Diễm có biết luật sở là của chị em hay không mà lại hợp tác với chị ấy? 】

Vài phút qua đi, Thẩm Nghiên cũng không trả lời lại.

Khâu Lê trực tiếp gọi đến.

Thẩm Nghiên đang ngồi ngây ra trước mặt màn hình máy tính, đại não trống rỗng.

Anh cho rằng anh đã quên.

Thời gian qua ký ức sẽ quên đi mất.

Hiện tại lại nhớ đến, ký ức kia lại hiện lên quá rõ ràng.

Chuông điện thoại vang lên, Thẩm Nghiên hoàn hồn.

Anh cầm lấy di động nghe máy.

Khâu Lê hỏi: "Cố Diễm có biết luật sở là của chị em hay không mà lại hợp tác với chị ấy?"

Thẩm Nghiên xoa xoa huyệt thái dương, "Hẳn là không biết."

Lúc Tây Văn mở luật sở, bọn họ đã chia tay.

Sau đó anh thông qua bạn bè mới biết được Tây Văn mở luật sở, nhưng cũng không cùng người nào nhắc đến.

Khâu Lê cũng buồn bực: "Mặc kệ Cố Diễm có biết luật sở là chị của em mở hay không, nhưng chị ấy lại biết Trung Doãn là của Cố Diễm."

Trước kia cô nghe chị gái nói qua, cả đời này sẽ không bao giờ có liên quan gì với cái vòng người ở Bắc Kinh này.

Không biết vì sao, trong lòng Thẩm Nghiên lại dâng lên một tia mong đợi.

Có lẽ, cô ấy sẽ trở về.

Giọng nói của Khâu Lê lại từ microphone truyền đến: "Thẩm Nghiên, có thể nói thật với em hay không, anh có còn yêu chị của em không?"

Tay cầm di động của Thẩm Nghiên khẽ run, cổ họng nhẹ lăn.

Cuối cùng một chữ anh cũng chưa nói.

Khâu Lê không trông cậy vào Thẩm Nghiên có thể nói cái gì, vừa rồi cũng là mong đợi may mắn anh sẽ nói mà thôi.

Cô càng không chấp nhất với câu hỏi không hề có đáp án này.

Rốt cuộc cảnh còn người mất.

Khâu Lê nói: "Nếu em là một trong hai người các người, em sẽ không từ bỏ, bởi vì về sau sẽ không bao giờ gặp được tình cảm thuần túy như vậy nữa."

Nói xong, hốc mắt của cô cũng đều nóng lên.

Thẩm Nghiên vẫn không nói chuyện. Im lặng một lát, "Anh còn có việc, cúp máy trước đây."

Khâu Lê thở dài, điện thoại đã bị cúp máy.

Cô nhìn di động thẫn thờ vài giây, Khâu Lê lại gọi cho chị mình một cuộc điện thoại.

Cô điều chỉnh tốt cảm xúc, lấy khẩu khí sung sướng, "Chị, sở luật của chị hợp tác với Trung Doãn sao?"

Khâu Tây Văn: "Tuy rằng Cố Diễm cặn bã, nhưng chị không cần thiết gộp tiền cùng Cố Diễm thành một loại được."

Giọng nói của cô lạnh lùng.

Khâu Lê: "......"

Cô lập tức phản bác: "Cố Diễm không có cặn bã!"

Quan hệ của cô cùng Cố Diễm chưa có công khai, nên cô cũng không dám nói với chị gái.

Khâu Tây Văn "a" một tiếng, "Em đem lời đó nói cho cậu ta! Chị vội, không có việc gì thì đừng gọi cho chị, nghe được giọng của em liền cảm thấy phiền."

Khâu Lê: "..."

Cô hây hẩy ngực: "Chị, chị không nhớ em sao, trở về gặp em đi."

Khâu Tây Văn: "Không rảnh, chị muốn kiếm tiền."

Khâu Lê: "Nhưng em nhớ chị mà."

Khâu Tây Văn: "Từ khi nào mà em lại nói nhảm nhiều như vậy? Nhớ chị thì trực tiếp dùng hành động thể hiện, khi nào sang đây, chị đi đón."

Khâu Lê ấn ấn ấn đường: "Chị biết đấy, em nghèo, không có tiền mua vé máy bay.

Lúc sau Khâu Lê nhận được tiền chuyển khoản, là một vạn khối.

Đây là tiền vé máy bay sao?

Khâu Tây Văn: "Nhanh chóng tắt máy đi, đừng có ảnh hưởng chị làm việc."

Lại nói: "Khâu Lê, em thật là phiền, em có biết hay không."

Khâu Lê trả lời lại là: "Chị, lão Khâu cũng nhớ chị, chị về nhà mấy ngày đi."

Khâu Tây Văn trực tiếp treo điện thoại, sau đó Khâu Lê lại thu được một vạn đồng tiền chuyển khoản.

Đây là cho lão Khâu tiền mua vé máy bay?

Khâu Lê thở dài.

Cô cũng không dám hỏi lại chị ấy về chuyện của chị ấy với Thẩm Nghiên.

Khâu Lê ấn mở WeChat gửi cho Cố Diễm một tin nhắn: 【 Chúc mừng nha, Cố tổng ~】

Cố Diễm còn ở hiện trường cuộc họp báo.

Triệu Phương Châu đang được truyền thông phỏng vấn.

Cố Diễm ngồi ở dưới khán đài, Triệu Tiêu Quân ngồi ở bên cạnh anh.

Hai người cũng không có nói chuyện phiếm.

Di động Cố Diễm rung lên là tin nhắn của Khâu Lê gửi đến, anh ở khung thoại đánh mấy chữ, sau đó dừng lại xóa hết toàn bộ.

Anh tìm số điện thoại của cô gọi đi.

Lúc Triệu Tiêu Quân nhìn qua, trên màn hình to như vậy hiện lên hai chữ: Thu Thu.

Sắc mặt cô ta cứng đờ.

Cố Diễm đứng dậy rời khỏi hội trường, đi vào phòng nghỉ bên cạnh.

Điện thoại không ai nghe máy.

Đợi vài phút Khâu Lê mới trả lời lại, cô giải thích: "Vừa rồi mới em mới nhận một cuộc gọi."

Cố Diễm "ừ" một tiếng, hỏi: "Rất bận sao?"

Anh lấy một điếu thuốc, vừa mới đưa đến bên miệng, giọng nói của Khâu Lê liền từ ống nghe truyền đến.
Cô nói: "Không có vội, em vẫn đang xem tin tức của anh."

Tay Cố Diễm hơi dừng lại, ngậm điếu thuốc ở trong miệng.

Bật bật lửa.

Anh hút một ngụm rồi mới nói: "Những cái bình luận đó em đừng để trong lòng."

Khâu Lê: "Ừ."

Cô lại hỏi Cố Diễm: "Buổi tối Triệu Phương Châu mời ăn cơm, anh đi không?"

"Đi, anh..." Lời nói còn chưa nói xong, đã bị tiếng đập cửa chen vào, "Cố tổng, là tôi."

Là thư ký của anh.

"Vào đi."

Thư ký đẩy cửa ra: "Cố tổng, mọi người đang chờ ngài lên sân khấu phát biểu."

Cố Diễm hơi hơi gật đầu với thư ký: "Tôi đến ngay."

Khâu Lê cũng nghe được giọng nói từ trong điện thoại, thúc giục anh: "Nhanh lên đi đi."

"Ừ." Cố Diễm dập tắt điếu thuốc, đứng dậy rời khỏi phòng nghỉ.

Mới vừa ăn xong cơm trưa, Khâu Lê liền nhận được điện thoại của Triệu Tiêu Quân.

"Lão bạn học, cậu có đang vội không?"

Khâu Lê lễ phép hỏi lại: "Có việc gì sao?"

Triệu Tiêu Quân: "Tâm trạng của tớ có chút buồn, làm việc có sai sót, bị ba tớ mắng."

Cô ta cố ý dừng lại, "Cậu có rảnh cùng tớ đi uống cà phê không?"

Không cho Khâu Lê cơ hội cự tuyệt: "Chúng ta đi đến quán cà phê đối diện công ty của cậu, nửa giờ nữa tớ sẽ đến."

Khâu Lê: "... Được."

Nhìn cuộc trò chuyện kết thúc.

Khâu Lê rất buồn bực, Triệu Tiêu Quân được xem như là một người thuộc hàng ngũ nữ cường.

Tuy rằng tính cách không có khí phách như vậy, nhưng lại tự tin độc lập làm việc quyết đoán.

Từ khi nào trong lòng cô ta lại trở nên yếu ớt như vậy?

Thời gian Khâu Lê cùng Triệu Tiêu Quân đến quán cà phê cũng không khác nhau lắm.

Cô vừa mới ngồi xuống, Triệu Tiêu Quân liền thướt tha đi tới, nhìn bộ váy được cô ta mặc mang ra hương vị gợi cảm.

"Cậu đợi lâu không?" Triệu Tiêu Quân cười xin lỗi, ngồi xuống.

Khâu Lê: "Vừa đến."

Sau khi uống một ngụm trà, Khâu Lê hỏi cô ta: "Chuyện gì xảy ra?"

Triệu Tiêu Quân thở dài, trên mặt toàn là buồn bực.

Ngón tay cô ta tùy ý vẽ trên mặc bàn, "Chính là chuyện ở trên mạng, tớ và Cố tổng chụp chung mấy tấm ảnh, đề tài ở trên mạng một lúc càng ồn ào."

Khâu Lê nhìn cô ta, không chen vào nói, lẳng lặng nghe.

Trầm mặc một chút, Triệu Tiêu Quân tiếp tục nói: "Ba tớ rất tức giận, nói tớ không nên cùng Cố tổng chụp ảnh chung, tạo đề tài cho cư dân mạng, bởi vì công ty vừa mới hợp tác kiêng kị nhất là những tin tức trái chiều còn sẽ làm cho Cố tổng không cao hứng."

Khâu Lê chỉ có thể an ủi cô ta: "Cậu cũng đừng để ý tới mấy tin tức đó, qua một thời gian nữa sẽ lắng xuống, người ta không có hứng thú chú ý, đề tài sẽ dần lạnh xuống."

Triệu Tiêu Quân gật gật đầu.

Như là lầm bầm lầu bầu, giọng nói của vô ta cực nhẹ, "Kỳ thật ba tớ không biết tớ... Tớ thích Cố Diễm, buổi sáng tớ cùng anh ấy chụp ảnh chung, cũng là một chút nóng đầu, anh ấy đứng ở bên cạnh tớ, tớ liền có chút ý loạn tình mê."

Khâu Lê dừng lại, ý cười trên khóe miệng dần dần liễm đi.

Triệu Tiêu Quân ra vẻ không thấy, vẫn là lo chính mình nói: "Có khả năng cậu sẽ không hiểu được tư vị của cái loại yêu thầm này, chua ngọt đắng cay, ngũ vị tạp trần, nhìn thấy anh ấy vài loại hương vị này sẽ cuộn trào mạnh mẽ."

Nói xong, cô ta xoay mặt nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Như là lâm vào nơi nào đó trầm tư.

Sợ Khâu Lê yên lặng không nói, Triệu Tiêu Quân chợt quay đầu, "Tớ vừa rồi hỏi qua Thẩm Nghiên, anh ấy nói Cố Diễm không có bạn gái..."

Mấy lần cô ta muốn nói lại thôi.

Khâu Lê đều có thể đoán được kế tiếp cô ta muốn nói gì, "Tiêu Quân, cậu......"

Triệu Tiêu Quân đúng lúc chen ngang cô, "Thu Thu, tớ biết cậu muốn nói cái gì, cũng biết cậu là vì muốn tốt cho tớ, lúc trước Thẩm Nghiên cũng từng khuyên qua, nói Cố Diễm không dễ dàng động lòng, nhưng tớ... Chính là không thể nào khống chế chính mình, luôn sẽ nhớ đến anh ấy, cho nên đêm nay tớ muốn thổ lộ với anh ấy."

Cô ta nhìn về phía Khâu Lê cười nhẹ, "Tớ đoán được sau khi thổ lộ sẽ không nhất định thành công, cho nên trong lòng cực kỳ buồn, cực kỳ phiền lại bị ba tớ nói vài câu."

Cô ta thở ra một hơi dài, "Tớ chỉ có thể đến chỗ của cậu đổ rác, cậu có ngại không?"

Hai ly trà chanh được mang lên.

Khâu Lê cũng không lên tiếng.

Uống ly trà chanh lạnh lạnh, trong lòng cô bình tĩnh không ít.

Khâu Lê nhìn vào mắt Triệu Tiêu Quân, tốc độ nói chuyện thong thả, "Triệu Tiêu Quân, lần này có thể là lần uống trà chiều cuối cùng của chúng ta."

Triệu Tiêu Quân gượng ép cười, "Ừ, về sau tớ sẽ mời cậu uống cà phê."

Sở dĩ cô ta tới tìm Khâu Lê, nói nhiều với Khâu Lê như vậy, cũng chính là hạ thủ vi cường[1]. Cô ta tạm thời không nắm chắc việc đuổi kịp Cố Diễm, nhưng có thể cùng tình địch tuyên thệ chủ quyền đối với Cố Diễm.

[1] Ra tay trước sẽ dành được lợi thế, trở thành kẻ mạnh; ra tay sau sẽ chịu phần thua thiệt, bất lợi.

Vốn tưởng rằng Khâu Lê sẽ có một chút bận tâm về việc các cô là bạn học, sẽ không giáp mặt mà nói thẳng.

Ai biết Khâu Lê sẽ không theo lẽ thường mà ra bài.

Khâu Lê đặt ly trà ở một bên, "Tôi cũng không nói giỡn với cậu, cậu thích Cố Diễm, tôi cũng thích, so với cậu thời gian tôi thích anh ấy còn lâu hơn."

Đáy mắt Triệu Tiêu Quân có chút gợn sóng.

Khâu Lê nghĩ nghĩ, quyết định đem một lần nói rõ ràng: "Chúng ta là tình địch, vì vậy sau không cần thiết làm phiền cùng hiểu lầm nhau, tôi cảm thấy chúng ta vẫn là quân tử chi giao, đạm như nước đi [2]."

[2] Ý nói rằng, tình cảm giao hảo của người quân tử nhạt nhẽo như nước lã, tình cảm giao hảo của kẻ tiểu nhân lại ngọt ngào như rượu ngọt. Tình cảm của người quân tử tuy nhạt nhẽo nhưng lâu dài thân thiết, tình cảm của kẻ tiểu nhân tuy ngọt ngào, vồ vập nhưng lại dễ dàng dẫn đến tuyệt giao.

Nói xong, Khâu Lê rung chuông gọi người phục vụ tới.

Tính tiền, lấy túi, đứng dậy rời đi.

Chương 13

Khâu Lê ngồi ở trong xe thật lâu, suy nghĩ của cô đang quá mức hỗn loạn.

Sau khi bình tĩnh lại, cô lại cảm giác mình làm việc này có chút... Sai.

Rốt cuộc Triệu Tiêu Quân không sai.

Chỉ là yêu thầm Cố Diễm.

Mà cô và Cố Diễm cũng chưa có công khai mà tình cảm lại chưa có ổn định.

Nhưng khi đó cô lại dùng thái độ lạnh nhạt quyết tuyệt như vậy đối với Triệu Tiêu Quân.

Khâu Lê nhìn vào kính chiếu hậu phát ngốc một lát rồi gọi cho Tra Nam số 2 một cuộc điện thoại.

"Tra Nhị, dường như em đã làm sai một chuyện."

Tra Nam số 2: "Ừ, em nói đi."

Khâu Lê có thể nghe rõ âm thanh gõ bàn phím ở đầu dây bên kia.

Khâu Lê: "Có chậm trễ công việc của anh không?"

Tra Nam số 2: "Em không nói nhanh lên thì trong chốc lát có thể chậm trễ đến công việc của anh."

Khâu Lê: "......"

Sau đó cô nói hết một lần sự việc vừa rồi cho tra nhị nghe, hỏi anh: "Có phải em đã quá phận rồi không? Triệu Tiêu Quân cũng chỉ là đến nói rõ tất cả với em một chút."

Tra Nam số 2 không đáp mà hỏi lại: "Quan hệ giữa cô ta với em luôn chẳng ra gì, như thế nào lại đột nhiên tới tìm em để kể những chuyện mà chỉ có thể nói cho khuê mật?"

Khâu Lê: "Đây cũng là điều mà em đang buồn bực."

Chẳng lẽ Triệu Phương Châu nói với Triệu Tiêu Quân là cô thích Cố Diễm, cho nên Triệu Tiêu Quân liền có mục đích tiếp cận cô?

Nhưng cô cảm giác Triệu Phương Châu không phải là loại đàn ông đó.

Đột nhiên Tra Nam số 2 ngừng gõ bàn phím, "Phụ nữ, tính tình rất là phức tạp."

Khâu Lê nhìn ra ngoài cửa sổ xe, "Xem như em đã hiểu."

Tra Nam số 2: "Không hiểu cũng không sao, trải qua xong em sẽ hiểu, đây là thứ mà cuộc sống bắt buộc."

Sau đó anh tiếp tục bắt đầu gõ bàn phím, "Còn có việc khác nữa sao?"

Khâu Lê: "Không có. Sau khi anh trở về em sẽ mời anh uống cà phê, có một quán cà phê đặc biệt ngon." Chính là quán cà phê mà lúc trước cô đi vớiTriệu Tiêu Quân.

Nghĩ đến Triệu Tiêu Quân, cô cảm thấy ngực mình tích tụ một cái gì đó.

Tra Nam số 2: "So với New York còn ngon hơn?"

Khâu Lê: "Không thể so được."

Một tay Tra Nam số 2 gõ bàn phím, một tay bưng ly cà phê lên uống mấy ngụm.

Khâu Lê thuận miệng nói ra một câu: "Đúng rồi, quán cà phê kia có một cái tên cực kỳ dễ nghe, tên là "mật mã thời gian", ở ngõ nhỏ..."

Đột nhiên Tra Nam số 2 ngừng gõ bàn phím.

"Làm sao vậy?" Khâu Lê hỏi.

Giọng nói của Tra Nam số 2 rất thấp: "Không có gì đâu."

Cà phê bị đổ ra.

"Anh treo máy trước, còn có công tác anh chưa xử lý xong."

Khâu Lê còn muốn nói cái gì đó, nhưng mà cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Cô ném điện thoại ném sang một bên, xoa xoa huyệt thái dương.

Khởi động xe, rời đi.

Tập đoàn Trung Doãn.

Lúc Cố Diễm đang mở họp thì nhận được điện thoại của Khâu Trọng Khải, anh đi ra ngoài nhận máy.

"Chú Khâu."

"Cố Diễm à, cháu có tiện nói chuyện không?"

"Vâng, chú nói đi ạ." Cố Diễm đi đến khu nghỉ ngơi.

Khâu Trọng Khải cũng gọn gàng dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: "Kết quả hội nghị thống nhất, đồng ý đem hệ liệt L cho Triệu Phương Châu bán trực tiếp."

Cố Diễm một tay bỏ vào túi quần, nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Trên mặt hiện không rõ cảm xúc gì.

Hệ liệt L là sản phẩm của Phương Vinh nhưng không phải là sản phẩm thuộc hàng chất lượng cao, doanh số thu vào cũng không đạt được nhiều hiệu quả.

Mà lúc trước anh nói với Khâu Trọng Khải là muốn sản phẩm mới trong năm nay của bọn họ là hệ liệt R129 cameras LACA, Khâu Trọng Khải đã nói sẽ tận lực tranh thủ, thực hiện được song thắng.

Không nghĩ tới kết quả lại như thế này.

Cố Diễm biết Khâu Trọng Khải đã tận lực.

Trước sau gì Dung Thâm cũng phản đối, nhưng lại không thể trực tiếp đánh vào mặt mũi của Khâu Trọng Khải, kết quả thỏa hiệp chính là hệ liệt L.

Giọng nói Cố Diễm ôn hòa, "Cảm ơn chú Khâu, làm chú khó xử rồi."

Khâu Trọng Khải cười thành tiếng: "Nhưng thật ra chú sợ cậu ghét bỏ."

Cố Diễm: "Không sao ạ, so với tổng thể thì còn chưa tốt, có lẽ chúng ta đem hệ liệt L lấy lòng, sang năm lại tranh thủ hệ liệt R229 của các chú."

Hai người hàn huyên vài câu, sau đó liền kết thúc cuộc trò chuyện.

Cố Diễm lại gọi cho Triệu Phương Châu một cuộc điện thoại, nói đơn giản sự tình hết một lần.

Triệu Phương Châu rõ ràng có chút mất mát, nhưng vẫn quyết định đi Phương Vinh nói chuyện hợp tác chi tiết.

Cuối cùng hỏi: "Đêm nay cậu có thời gian đến không?"

Cố Diễm: "Ừ, tôi sẽ đến đúng giờ."

Triệu Phương Châu: "Chúng ta gặp mặt rồi nói."

Cố Diễm không nói gì.

Từ lúc Dung Thâm cho công ty của Triệu Phương Châu quyền bán trực tiếp hệ liệt L, Dung Thâm sẽ không nghĩ đến việc thoái nhượng.

Trước kia Dung Thâm cùng Triệu Phương Châu đối phó nhau, hiện tại đại khái là có thêm anh.

Cố Diễm cất di động.

Cuộc cạnh tranh giữa anh cùng Dung Thâm, cũng chỉ là mới bắt đầu.

Sau khi hội nghị kết thúc, Cố Diễm gọi CTO ( tổng giám kỹ thuật) của công ty Dương Soái đi đến văn phòng anh.
Dương Soái người không giống tên.

Lớn lên một chút cũng không soái.

Còn có chút ấu trĩ.

Là một nhân tài kiệt xuất trong giới máy tính.

Dương Soái có chút mỏi mệt: "Đại ca, đừng làm chậm trễ thời gian ngủ của tớ nha."

Thời gian của Dương Soái chỉ chia ra làm việc, ngủ, nghiên cứu phát minh sản phẩm.

Cố Diễm liếc mắt nhìn Dương Soái một cái: "Ngày 9 tháng 8 năm nay, tặng cho người chơi trò chơi của Trung Doãn bao lì xì trị giá 27."

Dương Soái đang uống nước, thiếu chút nữa là bị sặc chết.

Mấy trăm triệu người chơi, đều phát... bao lì xì trị giá 27.

Lúc kỉ niệm 20 năm thành lập của Trung Doãn cũng không làm lớn đến như vậy.

Như có suy tư gì, Cố Diễm lại phân phó: "Lập tức thông báo cho người chơi của Trung Doãn, người chơi nữ nào có sinh nhật ngày 9 tháng 8 năm nay ăn sinh nhật 27 tuổi, phát 6.66 bao lì xì."

Sau đó anh lại bổ sung thêm một câu: "Cũng được phát vào ngày 9 tháng 8 năm nay."

Dương Soái lau mặt một phen: "Anh, anh bị bệnh nan y sao?"

Cố Diễm không để ý đến Dương Soái, vừa lúc di động vang lên.

Có tin nhắn công việc gửi đến.

Ngày mai anh phải đi Hongkong công tác.

Hôm nay sẽ lập tức quyết định, vốn là phó tổng chấp hành đi nhưng phó tổng lại tham gia một hội nghị thương vụ, không thể phân thân.

Cho nên anh phải đi.

Hành trình ba ngày.

Thứ sáu mới trở về.

Tắt màn hình di động, Cố Diễm ngẩng đầu nhìn Dương Soái, tiếp tục nói: "Cậu giúp tôi tìm mấy cái đồ trang trí, buổi chiều thứ sáu đến văn phòng làm việc của tôi."

Dương Soái: "Đem thông báo này cho người chơi, sau đó cậu không có ở trong giang hồ, giang hồ có được như cũ không? Cậu sẽ không sợ cậu mới vừa nhắm mắt, tớ sẽ khiến cho trò chơi này hạ tuyến?"

Cố Diễm vẫy vẫy tay: "Cậu có thể đi ra ngoài."

Dương Soái ôm ngực đi ra ngoài, rất muốn lập tức biến khỏi nơi này.

Trò chơi mới mà anh đang phát minh còn chưa có được thượng tuyến đâu.

Cố Diễm lại gọi điện thoại cho thư ký.

Thư ký gõ cửa đi vào: "Cố tổng, có cái gì phân phó sao ạ?"

Cố Diễm suy nghĩ một chút: "Giúp tôi đi mua một ít chocolate, đóng gói kỹ, chín túi. Cảm ơn."

Thư ký hơi giật mình, chín túi chocolate?

Ngay sau đó lại hỏi: "Mỗi túi Chocolate có yêu cầu cụ thể nào không ạ? Còn có cách trang trí thế nào."

Cố Diễm: "Cô chọn một chỗ bán tốt, mỗi túi dùng hộp đóng gói, trong đó mỗi túi có mười thanh là được, cứ thế mà làm."

Thư ký gật đầu, đi ra ngoài.

Trước khi tam tầm, Cố Diễm gửi cho Khâu Lê một tin nhắn: 【 Có cần anh đi đón không? 】

Khâu Lê: 【 Không cần đâu, em đang trên đường đi tới nhà ăn. 】

Cố Diễm: 【 Lái xe chậm một chút. 】

Lúc này Cố Diễm mới rời khỏi văn phòng.

Lúc Cố Diễm đến phòng ăn, cơ bản mọi người đều đã đến đông đủ.

Chỉ còn thiếu Khâu Lê. Chỗ của Khâu Lê cách nơi này xa hơn anh, lúc này hẳn là cô đang còn ở trên đường.

Mọi người đến trước đang ngồi đánh bài.

Lúc Triệu Tiêu Quân nhìn thấy Cố Diễm đến, tim đập nhanh thêm một phách.

Thấy trong tay anh xách theo một cái túi xách, cô ta rất tò mò.

Triệu Tiêu Quân đứng lên, cười nói: "Đều đến đông đủ rồi, có thể cho phòng bếp nấu ăn được rồi."

Nhà ăn này là do một người bạn của Triệu Tiêu Quân mở, đều là tiệm ăn tại nhà.

Thẩm Nghiên đang đánh bài, ngước mắt, "Thu Thu còn chưa có tới đâu."

Triệu Tiêu Quân ngẩn ra, cười gượng: "Khâu Lê cũng tới sao?"

Thẩm Nghiên tiếp tục trảo bài: "Ừ, những cuộc tụ hội như vầy làm sao có thể thiếu nhóc con đó được."

Triệu Tiêu Quân ngượng ngùng cười, sau đó lại ngồi xuống.

Cố Diễm nói với Thẩm Nghiên: "Trước hết không cần đợi Thu Thu, còn không biết khi nào cô ấy mới đến."

Thẩm Nghiên nhìn Cố Diễm vài giây: "Lỡ trong chốc lát Thu Thu phát giận thì sao bây giờ?"

"Sẽ không đâu." Cố Diễm lấy túi đưa cho Thẩm Nghiên: "Các cậu chia ra một chút đi."

Thẩm Nghiên nghi hoặc nhìn Cố Diễm, trong tay cầm bài, không nhận lấy cái túi.

Mộ Thời Cảnh khẽ nhếch cằm: "Có cái gì tốt?"

"Chocolate." Cố Diễm đem túi mua sắm treo ở sau lưng ghế của Thẩm Nghiên, "Mỗi người một túi."

Mọi người đều ngừng tay, tầm mắt đều đặt trên người của Cố Diễm.

Thẩm Nghiên chớp chớp mắt, "Phụ nữ nào tặng cho cậu?"

Cố Diễm: "Tớ mua."

Anh ngồi ở bàn ăn phía bên kia.

"Như thế nào cậu lại mua chocolate cho chúng tớ ăn?" Thẩm Nghiên hiếu kỳ nói.

Cố Diễm không lên tiếng, lấy di động ra.

Thẩm Nghiên dùng ánh mắt ý bảo bọn họ, không nên nói nhiều.

Khác thường tất có vấn đề.

Mấy người họ đều buông bài, vây quanh bàn ăn ngồi xuống, bắt đầu chia chocolate ăn.

Triệu Tiêu Quân cũng bắt được một túi, ngó trái ngó phải, luyến tiếc mở ra.

Ngoại trừ Triệu Tiêu Quân, những người khác đều cảm giác chính mình bị dọa tới rồi.

Thẩm Nghiên mở hộp đóng gói ra, cầm thanh chocolate nhìn nhìn.

Đôi mắt anh híp lại, nhìn chằm chằm Cố Diễm, "Sao tớ lại cảm giác bên trong là thạch tín."

Cố Diễm cúi đầu đang xem di động, cũng không phản ứng đến anh.

Mộ Thời Cảnh quét mắt nhìn Thẩm Nghiên, ý bảo Thẩm Nghiên đừng nhiều lời.

Một bàn người yên lặng ăn chocolate, liền sợ nghẹn.

Không khí có chút quỷ dị không nói nên lời.

Ăn đồ ăn Cố Diễm mua, đây là lần đầu tiên.

Bọn họ cảm thấy thụ sủng nhược kinh, nhưng chỉ thấy kinh chứ không có sủng.

Mọi người đều mạc danh có loại: Quân làm thần chết, thần không thể không chết mà làm theo.

Lúc này Khâu Lê được người phục vụ dẫn vào phòng.

Bầu không khí trong phòng lúc này mới hòa hoãn một chút.

Đã lâu không gặp, mọi người đều nhiệt tình hàn huyên với Khâu Lê.

Triệu Tiêu Quân liếc liếc mắt về bên kia một cái, không lên tiếng.

Khâu Lê nhìn thấy bọn họ đều có chocolate, trong miệng còn ăn, trong tay cũng đang cầm.

"Của em đâu?"

Thẩm Nghiên lúc này mới chú ý tới, mấy bao chocolate đều đã chia xong rồi.

Anh đưa chocolate của mình cho Khâu Lê: "Này, cái này cho em, ai bảo em tới trễ như vậy."

Cố Diễm cất di động, nhìn về phía Khâu Lê, "Em muốn ăn chốc lát nữa anh lại mua cho em."

Khâu Lê chú ý đến chữ "lại" của Cố Diễm, "Chocolate này là của anh mua?"

Cố Diễm gật đầu.

Đây là cái con đường gì?

Trong lòng Khâu Lê tràn đầy nghi hoặc.

Chỉ còn một chỗ trống ở bên cạnh Mộ Thời Cảnh, cô đi qua ngồi xuống.

Lúc Khâu Lê đi qua theo bản năng nhìn về phía Triệu Tiêu Quân, Triệu Tiêu Quân cũng đang nhìn cô.

Mặt không có cảm xúc.

Nháy mắt hai người đều dời tầm mắt.

Cố Diễm nhìn xung quanh bàn ăn một vòng, dừng một lúc mới nói: "Có chuyện này tớ muốn nói với các cậu một chút."

Mọi người yên lặng nhìn Cố Diễm, đợi anh nói.

Nếu không mấy thanh chocolate này ăn xong tiêu hóa cũng khó khăn.

Không được yên ổn.

Cố Diễm: "Tớ và Thu Thu đang ở bên nhau, về sau các cậu có thể gọi cô ấy là chị dâu hoặc là Thu Thu đều được."

Chương 14

Cố Diễm: "Tớ cùng Thu Thu ở bên nhau, về sau các cậu có thể gọi cô ấy là chị dâu hoặc là Thu Thu đều được."

Mọi người: "......"

So với biểu tình lúc ăn chocolate còn kinh ngạc hơn.

Tay Triệu Tiêu Quân run run, thiếu chút nữa túi chocolate đã rơi xuống.

Cô ta không thể tin được mà nhìn chằm chằm Cố Diễm.

Sao có thể?

Mới có mấy ngày, bọn họ đã ở bên nhau?

Cố Diễm cầm ly nước, đứng dậy, đi đến bên cạnh Triệu Phương Châu, chạm vào cái ly trước mặt anh ta: "Tôi còn muốn lái xe, lấy trà thay rượu, hợp tác vui vẻ."

Sau đó Cố Diễm đem nửa ly nước uống một hơi cạn sạch.

"Hợp tác vui vẻ." Triệu Phương Châu cũng không có từ khiếp sợ đến hoãn thần, chất phác đem ly rượu trong tay uống cạn.

Cố Diễm xin lỗi: "Tớ sẽ không ở lại dùng cơm, hôm nào tớ sẽ mời khách."

Sau đó anh nói với những người khác trên bàn ăn: "Các cậu cứ tiếp tục, tớ cùng Thu Thu về trước, cho các cậu có thời gian tự do nói chuyện phiếm."

Anh ở chỗ này, như thế nào bọn họ cũng sẽ bị đè nén mà chết.

Cố Diễm đặt ly nước xuống, xoa xoa đầu Khâu Lê: "Đi thôi."

Anh lấy túi trên tay cô, rồi nắm tay cô đi ra ngoài.

Từ đầu đến cuối Khâu Lê cũng chưa nói một câu.

Cô chớp mắt.

Ánh mắt có kinh ngạc, còn có một tia hỗn loạn.

Cô nhìn sườn mặt của Cố Diễm.

Giống một con rối gỗ, tùy ý để anh nắm.

Bọn họ vừa rời đi.

Cửa lớn chậm rãi khép lại.

Trong phòng nóng như nước sôi một trăm độ.

Sôi trào.

Thẩm Nghiên cầm một thanh chocolate đặt đến trước mặt Mộ Thời Cảnh: "Em gái của cậu bị người ta dắt đi rồi, cậu làm anh mà sao như người ngốc thế này."

Mộ Thời Cảnh chỉ chỉ miệng: "Tớ mới vừa cắn vào đầu lưỡi."

Đều chảy máu.

Hiện tại còn đau.

Mọi người: "......"

Lúc này Thẩm Nghiên mới nhớ tới Triệu Tiêu Quân, không phải cô ta cũng thích Cố Diễm sao?

Ánh mắt anh dừng ở trên mặt Triệu Tiêu Quân, cô ta hơi hơi rũ mắt, nhìn chằm chằm đồ ăn trước mắt mà ngây ra.

Biểu tình cô đơn.

Thẩm Nghiên thở dài.

Tình yêu không có thứ tự đến trước hay sau.

Tình cảm của hai người.

Sớm một bước, muộn một bước đều không được.

Chỉ có thể vừa vặn gặp được.

Lúc này, ở ngoài cửa.

Khâu Lê cùng Cố Diễm vẫn chưa đi xa.

Vừa mới đi được vài bước, Khâu Lê đột nhiên dừng lại.

Cố Diễm cũng dừng chân, nhìn cô: "Làm sao vậy?"

Khâu Lê vẫn nhìn anh, hốc mắt đỏ lên.

Cố Diễm duỗi tay xoa khóe mắt của cô, "Không được khóc."

Vốn dĩ nước mắt đã ở trong hốc mắt chuẩn bị chảy ra, Cố Diễm vừa mới nói vậy, nước mắt đã theo đó mà rơi xuống.

Cố Diễm rút tay lại, đem cô ôm vào trong ngực.

Khâu Lê thoát khỏi tay Cố Diễm, hai tay vòng lấy cổ anh, cũng không rảnh lo nơi này là nơi nào, có người đi qua hay không, liền trực tiếp hôn lên môi anh.

Cố Diễm ngẩn ra, ngay sau đó liền biến bị động thành chủ động.

Thẳng đến lúc có người phục vụ từ đường đi đi qua, Cố Diễm mới rời khỏi môi cô, lại hôn lên đôi mắt, "Khóc cái gì!"

Khâu Lê: "Vui vẻ."

Cố Diễm kéo cô vào trong lồng ngực ôm chặt thêm một ít.

Khâu Lê hơi hơi ngửa đầu: "Lúc trước em chỉ cho rằng... Cho rằng anh chỉ là cùng em thử một lần."

Cũng không có nhất định phải cùng cô ở bên nhau.

Cố Diễm lại cúi đầu hôn hôn môi cô: "Như thế nào cũng sẽ ở bên em."

Anh sẽ không dễ dàng cho một người phụ nữ hứa hẹn, cho dù, đó là cả đời.

...

Hơn hai giờ sau.

Trong phòng.

Chầu cơm này, kết thúc bằng nỗi khiếp sợ.

Triệu Tiêu Quân uống không ít rượu.

Lúc tan cuộc, cô ta đã ngà ngà say.

Dạ dày quay cuồng khó chịu.

Bọn họ đều rời đi.

Trong phòng chỉ còn có ba người.

Triệu Phương Châu nhẹ nhàng vỗ lưng cô ta: "Không thể uống mà còn cậy mạnh, cũng không ai rót rượu cho em, sao em lại uống hăng say như vậy?"

Đầu óc Triệu Tiêu Quân còn chút thanh tỉnh, cô ta đẩy Triệu Phương Châu ra.

Cố nén nước mắt.

Cô ta nhìn về phía Thẩm Nghiên: "Có thể đưa tôi trở về không?"

Triệu Phương Châu: "......"

Thẩm Nghiên: "......"

Dừng vài giây anh nói: "Tôi cũng uống rượu."

Triệu Tiêu Quân: "Anh có tài xế phải không? Tôi ngồi xe anh trở về."

Ánh mắt cô ta bướng bỉnh.

Không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên đại khái đã hiểu.

Bởi vì cũng chỉ có anh mới biết cô ta thích Cố Diễm, hiện tại cô ta cần người để kể khổ.

Nhưng Triệu Phương Châu buồn bực, "Xe của anh sao không ngồi, em một hai phải đi Thẩm Nghiên đi đường vòng đưa em về, em xem em say thành bộ dáng gì."

Triệu Tiêu Quân có vài phần men say, hốc mắt ẩm ướt, "Anh, anh bớt tranh cãi không được sao? Em khó chịu."

Cô ta ấn ấn ngực: "Em nơi này khó chịu."

Nhỏ giọng ngập ngừng: "Em cũng... Thích anh ấy, vì cái gì mà anh ấy cũng chỉ nhìn thấy Khâu Lê, em có điểm nào kém Khâu Lê!"

Thẩm Nghiên vỗ vỗ Triệu Phương Châu bả vai: "Yên tâm, tôi bảo đảm sẽ đưa cô ấy an toàn về nhà, tôi cũng đã sớm biết cô ấy thích Cố Diễm, cô ấy đang muốn cùng tôi trò chuyện."

Mãi cho đến khi Thẩm Nghiên đỡ Triệu Tiêu Quân rời đi, Triệu Phương Châu mới hoàn hồn.

Anh ta tựa lưng vào ghế ngồi, híp mắt.

Mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương.

Đây là chuyện gì?

Lấy cái tính cách của em gái đã thích thì phải có được, về sau cũng chỉ có thể nếm mùi đau khổ.

Thẩm Nghiên mang theo Triệu Tiêu Quân tới bãi đỗ xe, hỏi cô ta: "Có muốn nôn không?"

Triệu Tiêu Quân lắc đầu, "Uống hơi nhiều, chứ không có say."

Cô ta dựa vào cửa xe.

Nghiêng đầu nhìn Thẩm Nghiên, trước mắt càng lúc càng mơ hồ.

Thẩm Nghiên cảm thấy thật bất đắc dĩ.

Cái anh không chịu nổi nhất chính là nước mắt của phụ nữ.

Thẩm Nghiên đứng ở bồn hoa bên cạnh, cách Triệu Tiêu Quân xa mấy mét.

Anh lấy thuốc lá ra, đốt một điếu.

Nhìn cô ta: "Có cái gì không thoải mái thì nói ra đi, nói xong, về nhà ngủ một giấc, sáng mai cái gì cũng tốt."

Chỉ là một cái yêu thầm mà thôi.

Chỉ cần mấy ngày liền quên.
Triệu Tiêu Quân hít hít mũi, dùng ngón tay lau đi nước mắt, "Tốt không được."

Cô ta thích Cố Diễm cũng đã hơn nửa năm.

[Nửa năm thì tuổi gì với mười mấy năm đây chị ơi:)) ]

Trừ bỏ thời gian làm việc, còn lại, cô ta đều dùng để nhớ đến Cố Diễm.

Thẩm Nghiên không còn lời gì để nói.

Anh không quá am hiểu an ủi người khác.

Nhưng tổn hại người khác thì anh rất lành nghề.

Triệu Tiêu Quân vẫn là không có cách nào cân bằng: "Cố Diễm sao có thể thích Khâu Lê!"

Thẩm Nghiên: "......"

Vấn đề này anh không thể trả lời.

Thu Thu ở trong mắt anh, cái gì cũng tốt.

Thẩm Nghiên không nói gì, dời tầm mắt sang nơi khác, nhìn mặt cỏ và đèn.

Đèn chiếu vào, cỏ rực rỡ.

Triệu Tiêu Quân vẫn cố chấp nói: "Ở trong mắt của anh, bọn họ cũng rất xứng đôi phải không?"

Thẩm Nghiên cầm điếu thuốc, đặt ở trong miệng dùng sức hít một ngụm.

Câu này như thế nào cũng đều là hố.

Nói cũng không được, mà không nói cũng không được.

Một lát sau.

Anh nói: "Tiêu Quân à, đừng lại rối rắm những chuyện không có ý nghĩa. Hiện tại tôi nói cái gì đều là trái với lương tâm, cô đừng ép tôi nha."

Triệu Tiêu Quân dở khóc dở cười, "Anh nói một câu dễ nghe để lừa gạt tôi cũng không được sao?"

Thẩm Nghiên: "Cô lại không phải con nít mười tuổi nữa, đừng dùng yêu cầu nói dối để an ủi chính mình. Nếu cô là loại càn quấy kia, tôi sẽ không rảnh rỗi gì mà tìm việc, muốn đưa cô về nhà."

Triệu Tiêu Quân không lên tiếng.

Thẩm Nghiên nhìn thời gian, còn sớm.

"Cô muốn tìm một chỗ uống ly nước ấm, để tỉnh rượu hay không?"

Triệu Tiêu Quân cũng không nghĩ sẽ về nhà, gật gật đầu.

Thẩm Nghiên đem tàn thuốc ấn tắt ném vào thùng rác.

Ngồi trên xe, Triệu Tiêu Quân vẫn luôn nhìn ngoài cửa sổ.

Vẫn là không có cách nào tiếp thu sự thật này.

Đối với cô ta là đả kích quá lớn.

Chợt, cô ta quay mặt sang, nhìn Thẩm Nghiên: "Tôi khá tò mò hai người bọn họ cụ thể ra sao, ai theo đuổi ai? Tốc độ ở bên nhau cũng quá nhanh, anh xem chúng ta nhiều người như vậy không có ai là không kinh ngạc."

Cô ta cố ý tạm dừng một chút, nói với ngữ điệu nhẹ nhàng: "Ai, anh có dịp thì hỏi Cố Diễm hoặc là Khâu Lê, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của chúng ta một chút."

Chỉ có biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng.

Thẩm Nghiên cười, thực lạnh.

"Tôi là một người đàn ông trưởng thành, nếu là nhiều chuyện như vậy, sẽ bị mấy người bọn họ cười nhạo chết."

Bị uyển chuyển cự tuyệt.

Triệu Tiêu Quân xấu hổ cười.

Sau đó lại nhìn về phía cửa sổ.

Lúc lơ đãng nhìn sang lối đi bộ, cô ta thấy hai hình bóng quen thuộc.

Ô tô rất nhanh đã chạy qua.

Bọn họ vai kề vai, càng ngày càng xa.

Sau khi Khâu Lê bình tĩnh khôi phục tâm tình, cô nói muốn ăn chocolate.

Cố Diễm liền đem xe ngừng ở ven đường đi mua cho cô.

Khâu Lê đưa một thanh cho Cố Diễm, Cố Diễm lắc đầu.

Một mình cô ăn hết.

Đến bây giờ cô vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng: "Như thế nào anh lại muốn công khai vào đêm nay?"

Không phải anh nói muốn thuận theo tự nhiên sao?

Cố Diễm mở cửa xe, cho cô ngồi vào.

Anh vòng qua đầu xe, ngồi trên ghế điều khiển, lúc này mới trả lời cô: "Cảm thấy thích hợp."

Anh sợ cô sẽ bởi vì những bình luận ở trên mạng mà lo được lo mất.

Làm anh giải thích thực tỉ mỉ, rất khó.

Khâu Lê không hỏi lại.

Cô dựa vào ghế, cảm giác hiện tại còn ở trên mây bay.

"Có muốn ăn khuya hay là đi về nhà?" Cố Diễm hỏi cô.

Khâu Lê hoàn hồn, "Không ăn, không đói bụng."

Vừa rồi lúc ăn cơm, một chút đói khát cô cũng không có, cơ hồ không biết ăn như thế nào.

Cố Diễm tiếp tục chuyên chú lái xe.

Trong xe mở nhạc nhẹ. Tân tình của Khâu Lê với bài hát này cũng không khác nhau lắm.

Cô lấy di động ra gửi cho Khâu Tây Văn một bao lì xì, hai trăm khối.

Khâu Tây Văn không nhận, hỏi Khâu Lê: 【 có phải em đã chọc vào chuyện gì rồi hay không? 】 yêu cầu cô thu thập cục diện rối rắm cho Khâu Lê.

Khi còn nhỏ, mỗi lần Khâu Lê chọc đến cái gì phiền toái, liền sẽ dùng mấy mao tiền gửi cho Khâu Tây Văn.

Gọi là phí bảo hộ.

Đương nhiên, chút tiền ấy làm Khâu Tây Văn rất chướng mắt, cô sẽ gửi lại cho Khâu Lê một chút, còn lại thì sẽ cất vào thẻ tiết kiệm.

Khâu Lê phản bác: 【 em là cái dạng người này sao! Chỉ là đêm nay em rất vui vẻ, cho chị một bao lì xì nhỏ, cùng nhau happy happy. 】

Tây Văn: 【 Khâu Lê, không có việc gì thì đừng tới tìm chị, chị sẽ liền kéo em vào sổ đen. 】

Khâu Lê nghĩ nghĩ: 【 Chị, em và Cố Diễm đang ở bên nhau. 】

Tây Văn không lập tức trả lời cô, mà là lấy lại cái bao lì xì kia.

Khâu Lê: "......"

Cô cho rằng chị cô sẽ kinh ngạc một chút, sau đó sẽ lại chúc phúc cho cô gì đó.

Tây Văn gửi lại một tin nhắn: 【 từ giờ trở đi, chị sẽ đem phương thức liên hệ của em vào sổ đen, cách ra khỏi sổ đen: Làm cho em rể liên hệ với chị, đem tiền hộ phí hồi nhỏ của em thanh toán, chúng ta sẽ lại khôi phục bình thường. 】

Khâu Lê: 【 chị, thủ hạ lưu tình, không có chị em sẽ không có người tâm phúc 【 hôn hôn 】. 】

Cô ấn gửi đi.

Kết quả gửi đi thất bại.

Trên màn hình có vài chữ màu trắng hiện lên, đại khái là cô đã không còn là bạn tốt của Khâu Tây Văn.

Khâu Lê buồn bực: "......"

Cố Diễm ở lái xe, lâu lâu sẽ nhìn sang cô.

"Làm sao vậy?"

Khâu Lê lắc đầu, "Không có gì."

Cô cũng không thể đem tin nhắn chị gái gửi qua cho anh xem được, bởi vì chị gái thực không nói lý.

Cất di động, cô tiếp tục ăn chocolate.

"Ăn ngon như vậy sao?" Cố Diễm hỏi.

Khâu Lê cười: "Đúng vậy."

Bởi vì là anh mua.

Ăn xong ba thanh, đến thanh thứ tư, cô liền cảm thấy ngán.

Nuốt không xuống.

Khâu Lê chằm chằm vào sườn mặt Cố Diễm.

Cố Diễm cảm giác được ánh mắt của cô, "Làm sao vậy?"

Khâu Lê chỉ chỉ miệng: "Không muốn ăn."

"Chờ một chút."

Vừa lúc phía trước có đèn đỏ.

Cố Diễm dừng xe, nghiêng người sang, sát đến bên cạnh môi cô, dùng đầu lưỡi lấy miếng chocolate từ trong miệng Khâu Lê.

Khâu Lê liếm môi.

Có chút ngọt.

Cố Diễm hỏi cô buổi tối muốn đi nơi nào chơi.

Khâu Lê nghĩ nghĩ: "Vẫn là về nhà xem tư liệu đi."

Thứ năm Dung Thâm sẽ trở về, cô muốn trước ngày thứ năm, đem tình trạng các phân trạm hiểu rõ.

Cố Diễm: "Đến thư phòng anh xem đi, đêm nay anh cũng muốn tăng ca."

Khâu Lê thừa dịp vài giây cuối cùng của đèn đỏ, cởi đai an toàn, đứng dậy hôn lên môi Cố Diễm.

Cô nhanh chóng rút về, ngồi ngay ngắn.

Cố Diễm cười nhẹ.

Đèn xanh bật lên.

Cố Diễm khởi động xe, chậm rãi rời đi.

"Cố Diễm."

"Ừ?"

"Giữa tháng 8 em sẽ phải bắt đầu đi khảo sát các phân trạm, muốn tự sản xuất cất vào kho."

Trầm mặc sau một lúc lâu.

Cố Diễm hỏi cô: "Đi bao lâu?"

"Không biết, có lẽ giữa chừng sẽ trở về, nhưng năm trước đều sẽ đi hết tất cả các nơi." Cô nhìn sườn mặt Cố Diễm, trong lòng cũng không biết nói gì.

Sau đó lại không đâu vào đâu nói một câu: "Em sợ sét đánh."

Cố Diễm ngẩn ra, nhất thời không hiểu được những lời ngầm này.

Một lát sau, anh gật đầu: "Anh nhớ kỹ."

Lại nhớ đến anh phải đi công tác ba ngày.

Cố Diễm nhìn mặt cô một cái, "Ngày mai anh đi Hongkong công tác, buổi sáng thứ sáu mới trở về."

Tin tức tới đột nhiên không kịp phòng ngừa, Khâu Lê hơi có chút trì độn.

Sau đó cô cười nói: "Nhớ mua đồ ăn ngon mang về cho em."

Cố Diễm cũng cười, duỗi tay xoa xoa tóc cô.

"Lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho anh."

Khâu Lê dùng sức gật gật đầu.

Trong lòng đều là không nỡ.

Trở lại chung cư.

Khâu Lê về nhà mình lấy notebook.

Cố Diễm đổ một ly nước ấm đem vào thư phòng.

Di động vang lên, có tin nhắn gửi đến.

Là của Khâu Tây Văn gửi đến, rất dài:

【 Nghe nói cậu liền phải trở thành người cùng một nhà với chúng tôi, tôi chỉ đại biểu bản thân mình nhiệt liệt hoan nghênh cậu gia nhập.

Hy vọng mấy mươi năm nữa, chúng ta đều có thể vui vẻ sống chung.

Thu Thu của nhà chúng tôi không có điểm gì sáng giá.

Hiện tại đều rất vụng về, khả năng làm việc xem ra cũng cực kỳ ấu trĩ.

Cậu cũng không cần phải cung cấp tiền tài trợ.

Nhưng cũng đừng phủ định con bé.

Cuộc sống của con bé cứ để tự nó đi, mặc kệ đi thành cái dạng gì, đều là xuất sắc nhất.

Ít nhất ở trong mắt tôi, con bé là nhất.

Trừ bỏ có chút dính người phiền toái người khác.

Còn có, tôi đã kéo Thu vào sổ đen, bởi vì tôi lo lắng, vạn nhất có khi con bé sẽ không nhịn được mà cùng tôi nói hết, nói cậu khi dễ con bé.

Tôi sợ tôi sẽ trở lại lúc mười mấy tuổi, cầm ghế phá cửa kính.

Hiện tại thứ tôi phá không phải là cửa kính, rất có thể là văn phòng tập đoàn Trung Doãn các người.

Chúng ta đều hy vọng thế giới càng thêm hoà bình.

Nguyện như vậy bi kịch sẽ không diễn ra ở trên người của cậu.

Tôi bị con bé phiền nhiều năm như vậy, nên tôi muốn tạm thời đi nghỉ đông.

Ngày về thì không biết.

Nếu ngày nào đó cậu chịu không nổi con bé nữa, phiền nó, đừng cố ý bỏ rơi nó làm nó chịu ủy khuất.

Gọi cho tôi một cú điện thoại, tôi sẽ trở về.

Đương nhiên, tôi rất đặc biệt mong chờ kỳ nghỉ này có thể dài vô hạn.

Đến từ một người cực kỳ bênh vực người mình lại không nói lý: Khâu Tây Văn 】

Chương 15

Cố Diễm nhìn tin nhắn tổng cộng ba lần.

Từng câu từng chữ.

Sau khi ngẩn người nhìn di động vài giây.

Cố Diễm trả lời Khâu Tây Văn: 【 nghỉ dài hạn vui vẻ. 】

Khâu Tây Văn không trả lời lại anh.

Chuông cửa vang lên.

Khâu Lê qua đây.

Cố Diễm rời khỏi giao diện tin nhắn, đi ra mở cửa.

Khâu Lê ôm notebook, tay phải cầm một quả táo.

Ăn rất ngon.

Cô đem quả táo đến bên miệng của Cố Diễm: "Ăn một miếng đi, rất ngọt."

Cố Diễm cắn một miếng, đóng cửa lại.

Tìm đôi dép lê, cho Khâu Lê thay.

Cố Diễm nuốt xuống miếng táo trong miệng, "Đi thư phòng đi."

Khâu Lê lại đem quả táo đưa cho Cố Diễm, anh nói không ăn.

Cô nói: "Không phải cho anh ăn, anh cắn giúp em một miếng, quả táo quá lớn, không thể nào vừa miệng, cắn cũng mệt người."

Cố Diễm: "......"

Sau đó anh vẫn cắn một miếng, đút cho Khâu Lê.

Khâu Lê vừa lòng, đi vào thư phòng.

Cố Diễm nhường một nửa bàn sách cho cô, cô dựa gần anh ngồi xuống.

Giống như lúc còn nhỏ ăn cơm cũng vậy.

Khâu Lê mở máy tính ra bắt đầu xem tư liệu, đầu tiên cô xem tư liệu của các phân trạm ở Hoàn Bắc.

Cố Diễm nhìn vào màn hình máy tính, hỏi cô: "Ai cùng em đi khảo sát các phân trạm?"

Khâu Lê nhìn chằm chằm màn hình, chuyên chú, đang phân tích số liệu.

Khâu Lê không chút chú ý trả lời vấn đề: "Trần Lập Đông."

Trần Lập Đông?

Cố Diễm: "Trợ lý với thư ký của em không đi sao?"

Khâu Lê: "Cậu ấy chính là trợ lý, kiêm bí thư kiêm luôn tài xế."

Cố Diễm: "Tại sao em lại dùng trợ lý nam?"

Khâu Lê nghiêng đầu nhìn anh: "Vì sao mà không thể dùng trợ lý nam?"

Cố Diễm không còn lời gì để nói.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời anh hỏi một vấn đề không có tiêu chuẩn như vậy.

Khâu Lê nói: "Trần Lập Đông là người có tâm địa tốt, năng lực lại giỏi. Lúc đi ra ngoài xã giao, cậu ấy có thể chắn rượu, em uống rượu, cậu ấy còn có thể đưa em an toàn về nhà."

Khâu Lê: "Cho nên, vì sáo mà lại không cần trợ lý nam đâu?"

Cô cười: "Đúng rồi, thư ký của anh cũng là nữ sao?"

Cố Diễm: "......"

Vẫn không yên tâm: "Trần Lập Đông là người trước đây em đã quen biết hay là thông báo tuyển dụng tới?"

Khâu Lê trêu ghẹo Cố Diễm: "Hiện tại anh mới quan tâm đến những người xung quanh em, có phải đã quá trễ không?"

Cố Diễm không nói chuyện, vẫn luôn nhìn Khâu Lê.

Trong ánh mắt đều là xin lỗi.

Khâu Lê nói xong mới cảm thấy không ổn, cọ cọ cánh tay anh: "Nói giỡn thôi."

Cô tựa vào lồng ngực của Cố Diễm, hôn hôn anh.

"Vận khí của em tốt, người trong công ty đều không tồi."

Sau đó cô nói sang chuyện khác, nói về Trần Lập Đông: "Em vàTrần Lập Đông biết nhau từ mấy năm trước, lúc đó cậu ấy và bạn gái giúp đỡ em rất nhiều."

Lúc ấy ở Lệ Giang, Trần Lập Đông cùng bạn gái đi du lịch, đã gặp và giúp đỡ cô.

Đoạn hồi ức kia đối với cô mà nói, có chút thống khổ.

Một chút cô đều không muốn nhớ lại.

Cố Diễm duỗi tay ôm chặt Khâu Lê, sau đó cúi đầu dùng sức cắn vào bả vai cô.

Rất đau.

Khâu Lê chịu đựng.

Cố Diễm rất ít khi để lộ cảm xúc ra ngoài, giống như bộ dáng cực kỳ thống khổ bây giờ là lần đầu tiên mà cô nhìn thấy.

Hơn hai mươi năm, lần đầu tiên cô nhìn thấy.

Trước kia, cô cho rằng không có việc gì có thể làm cho anh mất khống chế.

"Cố Diễm?"

Anh không lên tiếng.

"Anh lại cắn em, chắc em phải đi tiêm vắc-xin phòng bệnh."

Cố Diễm: "..."

Lúc này anh mới ý thức được là anh đang cắn cô.

Sau đó liền lập tức nhả ra.

Bờ môi nóng bỏng cách với áo sơmi, chỗ cắn ấy như là một vết hôn.

Khâu Lê đặt hai tay ở sau lưng Cố Diễm, ôm lấy anh.

"Cố Diễm, em không trách anh, từ trước đến nay cũng chưa từng trách."

Nói xong, cô nghẹn ngào: "Anh so với em lớn hơn nhiều tuổi như vậy, anh lại học giỏi, còn nhảy lớp nữa, anh vào đại học, em mới học lớp 5, anh đi làm việc, em mới lên đầu cấp 3."

Ai nói một sinh viên đại học sẽ có ý với một học sinh tiểu học...

Lúc cô vào đại học, anh đã trở thành một người đàn ông thành đạt trong giới thương nhân.

Thành thục khiêm tốn.

Làm việc nội liễm ổn trọng.

Mà cô vẫn như cũ ấu trĩ, tùy hứng một lời khó nói hết.

Cô rất cảm ơn vì cô rời đi trong ba năm này.

Cô lớn lên.

Trưởng thành.

Thành thục.

Từ đầu đến cuối Cố Diễm cũng chưa nói chuyện.

Anh nói cái gì cũng không thích hợp, nhưng mà có nói cũng không có ý nghĩa gì.

Mấy năm kia, anh đã cho cô những tổn thương, tính ra là những việc làm vô tâm, tồn tại khá là chân thật.

Nếu giải thích cùng xin lỗi cũng sẽ không có cách nào đền bù.

Anh lại đem Khâu Lê buộc chặt trong lồng ngực một chút.

Giống như cô là căn xương sườn thiếu hụt của anh, đem cô nhét vào trong thân thể, anh mới hoàn chỉnh.

Thật lâu lúc sau, Cố Diễm mới buông cô ra.

Anh đưa ly nước cho Khâu Lê: "Uống nước xong lại xem tiếp."

Khâu Lê một tay cầm ly nước, ngồi thẳng, bình tĩnh lại sau một lúc lâu, cô tiếp tục xem số liệu.

Trong thư phòng cực kỳ yên tĩnh.

Cố Diễm xử lý bưu kiện, cô nghiêm túc làm việc của cô.

Sau rất nhiều năm vẫn là như vậy.

Một bàn làm việc, hai máy tính.

Ngồi tựa vào nhau.

Ai bận việc nấy.

Ai cũng không cảm thấy ai quấy rầy ai.

Lúc ngẩng đầu lên, đã là hai giờ sau.

Cố Diễm đã làm xong công việc, đang ngồi xem tin tức.

Khâu Lê xoa xoa cổ, nghiêng người qua dựa vào người Cố Diễm.

Cô hơi hơi ngửa đầu nhìn anh, trong mắt có chút giảo hoạt, làm nũng oán giận với anh: "Không biết như thế nào em lại cảm thấy ghế dựa nhà anh thực cứng, ngồi không thoải mái."

Cố Diễm cũng không hiểu những lời nói đầy thâm ý này, đứng dậy, lấy notebook của cô: "Đến phòng khách ngồi đi, ngồi sô pha sẽ thoải mái thêm một chút."

Khâu Lê: "......"

Cố Diễm đem notebook của cô đặt lên bàn trà, kéo sô pha lại gần một chút, khoảng cách vừa đủ.

Nhưng độ cao lại không đủ, anh lại tìm một chồng sách, chêm vào chân ghế.

Chuẩn bị xong, anh nói với Khâu Lê: "Em ngồi lên được rồi."

Từ lúc Khâu Lê xem số liệu cho đến bây giờ cũng không khác nhau cho lắm, vừa rồi ở trong thư phòng đầu óc của cô có chút không hoạt động, mới nói đùa với anh là ghế dựa không thoải mái, kết quả là phản xạ hình cung của anh quá dài.

Cho cô ngồi trên sô pha cùng với chồng sách chêm ở dưới chân.

Khâu Lê dựa vào sô pha, không chút để ý mà nhìn chằm chằm vào máy tính.

Qua một lát, lại nhìn Cố Diễm, "Sô pha nhà anh quá mềm, ngồi cũng không thoải mái."

Cố Diễm và cô hai người đều nhìn nhau.

Nhìn sau một lúc lâu, anh bật cười. Anh vỗ vỗ chân của mình, "Ngồi ở đây đi."

Khâu Lê thực hiện được ý đồ, ngồi lên.

Cô dựa vào lồng ngực của Cố Diễm, đem hai chân gác lên bàn trà.

Hoàn toàn vừa ý.

Cô hơi hơi ngửa đầu, là có thể nhìn được cằm của anh.

"Cố Diễm." Khâu Lê nhỏ giọng kêu một tiếng.

"Ừ?" Cố Diễm cúi đầu.

Bốn mắt nhìn nhau.

Hơi thở của hai người dây dưa lẫn nhau.

Khâu Lê không nói chuyện, chu môi lên.

Vừa lúc Cố Diễm hôn xuống.

Cả người Khâu Lê đều bị anh giam ở trong ngực, ôm thật sự chặt.

Trong phòng khách, ánh đèn màu da cam vừa nhu hòa lại ái muội.

Yên tĩnh chỉ có tiếng thở dốc của lẫn nhau.

Cố Diễm chủ động kết thúc nụ hôn này, dùng cằm cọ cọ vào đỉnh đầu cô, "Mau xem tư liệu đi."

Giọng nói của anh có chút khàn khàn.

Nếu còn tiếp tục, anh sợ là sẽ không khống chế được mình.

Khâu Lê gật gật đầu, dựa vào lồng ngực Cố Diễm, thất thần nhìn màn hình máy tính.

Trong đầu tất cả đều là nụ hôn cực nóng vừa nãy.

Cố Diễm một tay ôm eo cô, một tay cầm di động thất thần kiểm tra tin tức.

Hơn nửa tiếng đồng hồ sau, anh vô tình nhìn vào màn hình máy tính, vẫn là cái giao diện kia, không thay đổi.

Anh cúi đầu nhìn người trong lồng ngực.

Ngủ rồi.

Cố Diễm bỏ di động xuống, nhẹ nhàng kêu cô: "Thu?"

Anh chuẩn bị ôm cô lên giường ngủ.

Khâu Lê lẩm bẩm một tiếng, tưởng như đang ở trên giường, nghiêng người một cái, thiếu chút nữa là rơi xuống.

May mắn Cố Diễm ôm cô thật chặt.

Khâu Lê bị dọa cho tỉnh, mở mắt ra.

"Em ngủ rồi sao?"

Cố Diễm gật đầu: "Mệt thì ngủ đi, trong chốc lát anh ôm em trở về."

Khâu Lê lắc đầu: "Hiện tại em về, không tắm rửa mà ngủ rất khó chịu."

Bỗng nhiên cô chớp chớp mắt, nghĩ đến cái gì đó.

Tiếp tục tựa vào Cố Diễm, "Cứ vậy đi"

Sau đó nhắm mắt lại.

Cố Diễm cười.

Bế cô lên đưa về nhà.

Hôm sau.

Tập đoàn Trung Doãn.

Trước khi ra sân bay, Cố Diễm đến công ty dặn dò sự tình vào ngày 9 cho Dương Soái một lần nữa.

Dương Soái nhìn qua vẫn chưa tỉnh ngủ, "Đại ca, ngày 9 có việc gì? Tớ quên mất rồi."

Cố Diễm liếc mắt nhìn Dương Soái một cái, không muốn phí lời với con người này.

Dương Soái hỏi: "Miêu Thanh có biết không?"

Miêu Thanh là người đứng đầu công ty game online của Trung Doãn.

Một người phụ nữ cường thế.

Cố Diễm: "Nhanh chóng thông báo hết toàn bộ cho cô ấy biết."

Dương Soái: "......"

Lấy tính cách cường thế của Miêu Thanh, nhẹ nhàng bâng quơ phát cho cô một cái thông báo, bảo cô phối hợp, có thể sao, có thể sao?

Cô phối hợp mới là lạ.

Cố Diễm gọi cho Khâu Lê một cuộc điện thoại: "Đến công ty chưa?"

Dương Soái vừa nghe, vợ chồng son lại muốn ân ái, anh không nên làm cái bóng đèn ở chỗ này.

Cho nên lười nhác vươn vai đi ra ngoài.

Khâu Lê vừa đến dưới lầu công ty, xe còn chưa đỗ tốt.

"Ừ, tới rồi."

Cố Diễm dặn dò cô: "Mấy ngày nay trời nóng, nhớ uống nhiều nước."

Khâu Lê: "Được."

Cố Diễm: "Buổi tối không được ăn đồ uống lạnh."

Khâu Lê ngoài miệng thực ngoan: "Biết, sẽ nghe lời."

Tủ lạnh còn nhiều kem như vậy, không ăn... Thật có lỗi với chính mình.

Cố Diễm: "Buổi tối anh lại gọi cho em."

Khâu Lê khóe miệng cười nhẹ: "Ừ." Dừng vài giây, Cố Diễm mới nói, hỏi cô: "Không có gì muốn nói với anh sao?"

Khâu Lê: "Em muốn giây tiếp theo là ngày thứ sáu."

Là có thể nhìn thấy anh.

Cố Diễm lại hỏi: "Ngoại trừ cái này?"

Khâu Lê cười: "Ngô lão hôi tây nông ngạch." ( em yêu anh)

Cố Diễm lúc này mới vừa lòng treo điện thoại.

Việc ở công ty quá nhiều, mỗi ngày Khâu Lê đều tăng ca thêm giờ xem tư liệu.

Thời gian ba ngày thoáng qua rất nhanh.

Đảo mắt chính là thứ sáu.

Khâu Lê nhận được tin nhắn của Dung Thâm cũng là vào sáng sớm thứ sáu.

Cô vừa đến văn phòng, tin nhắn liền được gửi tới.

Dung Thâm: 【 tôi đi công tác đã trở về, mấy ngày nay đều ở công ty, chú Khâu cũng đang ở đây. 】

Khâu Lê trả lời: 【 buổi sáng tôi sẽ đến tìm anh. 】

Buổi sáng không bận quá, buổi chiều còn có một buổi hội nghị lớn.

Sắp xếp xong một chút công việc, Khâu Lê liền rời khỏi công ty.

Trước tiên cô đi rút tiền. Một vạn đồng.

Sau đó mới đến tổng bộ của Phương Vinh.

Khâu Lê trực tiếp đi đến văn phòng của Khâu Trọng Khải.

Thư ký đều biết cô, cũng đều biết mỗi lần cô tới đều phải cho Khâu Trọng Khải một kinh hỉ.

Cho nên thư ký cũng không có thông báo với ông.

Khâu Lê gõ cửa.

"Mời vào."

Khâu Trọng Khải đang xem văn kiện, không có ngẩng đầu.

Ông nghĩ là thư ký đến, "Có chuyện gì?"

"A, thật ngại quá, đi nhầm chỗ, con cho rằng đây là văn phòng của Dung Thâm." Khâu Lê dựa vào khung cửa.

Không tính toán tiến vào.

Khâu Trọng Khải ngẩng đầu, cầm lấy mắt kính.

Nhìn thấy con gái bảo bối, nếp nhăn đều đã giãn ra.

Khóe môi ông treo một nụ cười nhẹ, ôn hòa nói: "Sai thì là một duyên phận thôi, có bạn bè từ phương xa đến nên vui vẻ vô cùng, nào, đi vào uống một ly trà nghỉ chân chút."

Khâu Lê lúc này mới đi vào, đóng cửa lại.

Cũng không ngồi.

Từ trong túi cô lấy ra một vạn đồng, đi đến bàn làm việc của ông, để ở trên bàn.

Khâu Trọng Khải cũng không hiểu ra sao.

Nhìn tiền, lại nhìn con gái.

Cười.

Không lên tiếng.

Khâu Lê nói: "Đây là chị của con cho ba tiền vé máy bay, vốn dĩ con định nuốt luôn, nhưng thấy làm vậy không được tốt bụng cho lắm, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là nên làm một đứa con có tư tưởng giác ngộ cao."

Khâu Trọng Khải vạch trần cô: "Cái này không giống với phong cách làm việc của con nha."

Khâu Lê bất mãn trợn mắt.

Kỳ thật Khâu Trọng Khải biết Khâu Lê cố ý tới thăm ông, cho ông tiền cũng chỉ là một cái cớ thật vụng về.

Vả lại ai chỉ vì muốn đưa một vạn đồng mà lặn lội đường xa đến đây.

Động một ngón tay, là có thể chuyển khoản.

Khâu Trọng Khải đứng dậy, nhét tiền lại vài túi của cô, "Đây là của chị con cho con tiêu vặt, cuối tuần ba đi New York công tác, vừa lúc có thể thăm nó."

Nói xong, ông thở dài, "Hai chị em các con, đứa nào cũng làm cho ba không bớt lo."

Khâu Trọng Khải nhìn nhìn đồng hồ: "Giữa trưa cùng ba ăn cơm đi, nhà ăn vừa có một vị đầu bếp vừa tới, trù nghệ không tồi."

Khâu Lê xua xua tay: "Con còn có việc, ba làm việc đi, con đi tìm Dung Thâm."

Khâu Trọng Khải ấn đường nhíu lại: "Con tìm Dung Thâm làm cái gì?"

Khâu Lê rất đắc ý: "Anh ta hiện tại là đối tác của con, con không tìm anh ta thì tìm ai?"

Khâu Trọng Khải ngẩn ra, buột miệng thốt ra: "Dung Thâm điên rồi? Đi theo con náo loạn cái gì!"

Khâu Lê: "... Ba, những người thành công lúc trước, đều bị người khác coi là kẻ điên, làm loạn. Giống như hơn hai mươi năm trước, ngài cùng bác Dung làm việc khắp nơi, đi mạo hiểm, ở trong mắt ông bà nội, các người đều điên rồi."

Dừng lại, cô còn nói thêm: "Lúc ấy ngài từ chức, bà nội ở nhà khóc mấy lần, cảm thấy nhà của chúng ta sắp không có cơm mà ăn."

Khâu Trọng Khải: "......"

Khâu Lê vẫy vẫy tay với ông, "Con đi đây, chờ mẹ đi công tác trở về, con sẽ về nhà thăm các người."

Dung Tư phát triển, tình yêu thuận lợi, hiện tại cái gì cũng đều tốt đẹp.

Cô cũng không muốn lại cùng cha mẹ cãi nhau.

Lúc Khâu Lê đến văn phòng của Dung Thâm, anh ta đang cùng đối phương trao đổi công việc bằng điện thoại.

Hẳn là vấn đề khai phá thị trường ở nước ngoài.

Dung Thâm bảo cô ngồi xuống trước, cho thư ký đưa cà phê cho cô.

Mười lăm phút sau cuộc trò chuyện mới kết thúc.

Dung Thâm cũng ngồi lại đây, nhẹ nhàng dựa vào sô pha, mỏi mệt lại mệt mỏi.

"Sáng nay anh mới xuống máy bay sao?" Khâu Lê nhìn ra bộ dáng phong trần mệt mỏi của anh ta.

Dung Thâm gật đầu.

So với thời gian dự định chậm một ngày.

Vừa tới văn phòng anh đã gửi tin nhắn cho cô.

Hỏi cô: "Gặp qua chú Khâu rồi?"

Khâu Lê gật đầu, "Gặp được vài phút, ông ấy cũng vội, tôi liền tới đây."

Cô lấy túi hồ sơ trong tay ra đưa cho anh ta: "Đây là tư liệu của các phân trạm ở các tỉnh, đều là một ít phân trạm kinh doanh tương đối tốt."

Dung Thân nhận lấy, không mở ra.

Cười nói: "Cô yên tâm tôi như vậy? Cô không sợ tôi vạn nhất không đầu tư tiết lộ hết tư liệu này cho đối thủ cạnh tranh của cô sao?"

Khâu Lê nói giỡn: "Tôi đây về sau đều cũng có quyền đối với Phương Vinh, chuyên môn đối nghịch với anh."

Cô cũng là cổ đông của Phương Vinh, cũng sẽ có quyền quyết định.

Dung Thâm cười to.

Đặt túi hồ sơ sang một bên.

Kỳ thật từ lúc anh bắt đầu gọi điện cho cô, anh liền quyết định đầu tư nhập cổ phần.

Dung Thâm mở di động ra xem những công việc đã sắp xếp, sau đó gửi tin nhắn cho thư ký: 【 huỷ bỏ hết việc của hôm nay, buổi tối không cần sắp xếp mấy bữa tiệc xã giao. 】

Sau đó cất di động nói với Khâu Lê: "Buổi tối tan tầm chúng ta tìm một chỗ để phân tích số liệu, cùng với thảo luận cụ thể về việc chỉnh hợp hậu cần như thế nào."

Theo sau xin lỗi nói: "Về sau có khả năng buổi tối tôi với có thời gian cùng cô thảo luận những việc này, thời gian ban ngày cực kỳ bận, không thể đi được."

Khâu Lê: "Không sao, lúc nào tôi cũng có thời gian."

Cô hiểu Dung Thâm, đây chỉ là nghề phụ của anh ta là tự mình anh ta đầu tư, không thể chiếm dụng thời gian ban ngày vì đó là thời gian làm việc của Phương Vinh.

10 giờ rưỡi Dung Thâm còn có hội nghị, Khâu Lê cùng anh ta hàn huyên vài câu, sau đó liền cáo từ rời đi.

Vừa mới ra khỏi cao ốc Phương Vinh, Khâu Lê nhận được điện thoại của Mộ Thời Cảnh.

"Có vội hay không?"

Khâu Lê, "Không vội, có chuyện gì vậy?"

Mộ Thời Cảnh: "Sinh nhật năm nay em muốn chuẩn bị thế nào chuẩn bị thế nào?"

Trước kia anh đều tự mình làm chủ, làm cho cô một cái party.

Nhưng hiện tại không giống nhau.

Có Cố Diễm, có khả năng cô không muốn anh lại nhọc lòng.

Khâu Lê chớp chớp mắt, xoa xoa ấn đường: "Mấy ngày nay em đều vội đến hôn mê."

Hôm nay là ngày 7.

Cho nên, ngày mai chính là sinh nhật 27 tuổi của cô.

Chúc mừng như thế nào?

Cô tạm thời chưa nghĩ ra.

Không biết Cố Diễm có còn nhớ sinh nhật của cô hay không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau