BÌNH YÊN BÊN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bình yên bên anh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Giúp đỡ

Nhi về đến phòng trọ, thấy Thanh Phong đang ngồi gác chân lên bàn học của mình, cô bực mình, chạy vô, hất chân anh xuống đất.

- Sao anh ở nhà tôi? Đừng nói tới đây để bắt đền bộ đồ nha.

- Hahaha! Tôi có bắt, em cũng đền không nổi.

- Vậy anh tới làm gì?

- Em ăn nói với người ơn như vậy à?

- Người ơn?

Nhi cau mày nhìn Thanh Phong, nhìn tới tay hắn đang cầm túi xách của mình. Nhi ngạc nhiên, cố nhớ diễn biến sự việc hôm qua " không lẽ hắn cứu mình? Hình như hôm qua....hắn cũng có mặt ở đó thì phải, vậy còn Khiêm?" Nhi di di trán của mình suy nghĩ. Thanh Phong nhìn biểu hiện của cô phì cười, đứng lên, tiến chầm chậm về phía Nhi. Đột nhiên thấy bóng người chắn trước mặt, Nhi hoảng hốt thụt lùi, lắp bắp:

- Ban ngày ban mặt, anh muốn làm gì hả?

- Muốn nhắc em nhớ vài việc. Chẳng phải em thích mùi hương cơ thể tôi. Nếu không lại gần, sao em ngửi được.

- Vô sỉ? Biến thái? Tôi thích hồi nào, hả?

- Gương mặt đẹp, phải đi chung lời nói đẹp. Muốn làm diễn viên, em nên học cách ăn nói trước. Em nói tôi biến thái, nếu tôi còn đàng hoàng, vậy uổng công em nhỉ?

Vừa nói, Phong vừa ép sát Nhi đến vách tường. Một tay anh chống lên tường, tay kia anh vuốt ve gương mặt đang đỏ hồng của cô, không biết do mắc cỡ hay giận nữa. Nhưng anh thấy rất vui vẻ khi chọc tức cô. Trong cuộc đời của Thanh Phong, trên thương trường anh chủ động bao nhiêu, thì trong tình trường, anh thụ động bấy nhiêu. Anh ngồi đó, cho các cô gái chủ động vây quanh anh, xin anh ban bố chút tình, dù chỉ là cái liếc mắt. Họ cũng sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để được trèo lên giường của anh. Riêng cô gái nhỏ này lại khác, cứ tưởng cô cũng mê anh, nhưng cô chỉ mê hương nước hoa của anh. Cô chống đối anh gay gắt, thậm chí chửi thẳng anh, không kiêng dè. Từ buổi trưa ấy, tim anh len lỏi cảm xúc lạ, lâu rồi anh không cười vui vẻ như vậy. Lần đầu tiên, có một cô gái bước qua cánh cửa anh đã dựng lên chỉ bằng một đường thẳng. Duyên phận cho anh gặp lại cô trong quán bar, chứng kiến cô bị sàm sở, trong anh là cổ tức giận khó giải thích. Anh cố kiềm chế, anh muốn phủ nhận cô đã mở được cánh cửa tim mình. Khi hai tiếng chát chát vang lên, hứng thú của anh với cô đã tăng theo cấp số nhân. Theo bản năng, trái tim anh bắt anh đứng lên bảo vệ cô gái quyền lực đó. Sáng nay, anh đã không về nhà mà qua thẳng đây, vì sợ cô gặp chuyện. Kết quả, chủ phòng trọ báo cô cả đêm không về. Tâm tình anh bốc hỏa, huy động cả tập đoàn tìm cô. Giờ cô đứng đây, nghênh mặt thách thức anh, sao mà đáng yêu lạ. Anh rất muốn hôn lên đôi môi mềm, đang cong lên chửi rủa anh, chắc mùi vị sẽ ngọt lắm.

Phong trầm ngâm suy nghĩ, dùng hai ngón tay từ gò má của Nhi, di chuyển xuống đôi môi, miết nhẹ dịu dàng, dứt khoát nắm chặt cằm cô, ngẩng lên. Anh khom người, cúi xuống...khi chỉ còn khoảng cách nhỏ, điện thoại của Nhi reo làm Thanh Phong sực tỉnh, hơi đứng hình. Còn Nhi đang trố mắt nhìn anh. Phong nhìn cô, đôi môi cong lên nụ cười nhạt, rồi liếc nhìn giỏ xách trên bàn. Phong bỏ tay xuống, lùi ra sau nhìn Nhi, hất mặt về phía túi xách. Nhi hoàn hồn, vội mở giỏ lấy điện thoại nghe máy:

- Alo!

- Nhi phải không? Dì Tám nè. Bây lo thu xếp về quê trả tiền cho tao đi. Má bây đang nằm cấp cứu trong bệnh viện rồi, chắc không qua khỏi.

- Sao? Dì Tám nói má con bị gì?

- Sáng nay, dì Tám qua nhà bây lấy tiền, thấy má mày nằm sải lai dưới đất. Dì tốt bụng đưa chỉ vô bệnh viện, bác sĩ báo chắc không qua khỏi. Bây lo thu xếp về trả nợ cho Tám. Không là má bây qua bên kia vẫn bị mắc nợ à.

Nước mắt Nhi tuôn rơi, buông thỏng điện thoại. Cô thất thần, ngồi phịch xuống đất. Thanh Phong thấy vậy, chụp ngay điện thoại đang rơi xuống đất đưa lên nghe. Đầu dây bên kia, dì Tám vẫn oang oang đòi nợ, Thanh Phong nhìn Nhi, rồi từ tốn cầm điện thoại lên trả lời.

- Tôi sẽ trả đủ.

Anh cúp máy, nhanh chóng nắm tay Nhi kéo ra ngoài. Nhi ngước đôi mắt vô thần nhìn anh. Anh nhìn cô, nói:

- Yên tâm, mẹ sẽ không sao. Tôi sẽ lo cho em.

Anh nhét cô vô ghế phụ chiếc BMW, lái thẳng ra cao tốc. Phong điện thoại cho Mỹ, hỏi địa chỉ nhà của Nhi ở quê. Thanh Mỹ rất vui vẻ trả lời:

- Em hỏi chi vậy?

- Đó là việc của em.

- Nhi là em gái chị. Em không nói lý do, thì tự điều tra đi.

Thanh Phong liếc qua Nhi, thấy cô dựa vào kính xe, mắt đờ đẫn, ai không biết điều tra chứ, nhưng anh đang rất gấp. Phong đành thỏa hiệp với chị mình.

- Mẹ Nhi hấp hối, em đang chở cô nhóc về quê.

- Thật sao? Nhi ở tỉnh A, địa chỉ ở xxx. Hai đứa chạy cẩn thận.
- Em biết rồi! Chị Hai.....cảm ơn chị

Mỹ cúp máy, mừng thầm "thằng em mình cuối cùng cũng biết quan tâm đến người khác".

Phong phóng xe bạt mạng, gặp người khác chắc la ó chí chóe. Thế mà Nhi vẫn rất tỉnh, gương mặt không cảm xúc ngó ra cửa sổ. Thỉnh thoảng, Phong nhìn thấy cô như thế, mày anh cau lại, một nổi chua xót len nhẹ trong tim anh. Phong tự giận bản thân, không biết làm sao an ủi cô, thế là anh lại tăng tốc, lao xe đi nhanh hơn. Về tới nơi, trời cũng nhá nhem tối, họ chạy thẳng vô bệnh viện. Phong thắng xe, chồm qua ghế lái phụ, tháo đai an toàn cho Nhi, cầm đôi bàn tay lạnh ngắt đang run rẩy của cô, vỗ nhẹ an ủi:

- Chúng ta tới nơi rồi. Đi vào thôi.

Nghe hai chữ tới nơi, Nhi mới hoàn hồn, nhìn lên trước mặt là dòng chữ to tướng "BỆNH VIỆN ĐA KHOA TỈNH A". Nhi gấp gáp mở cửa xuống xe. Chợt Thanh Phong ôm chầm lấy Nhi, siết nhẹ cô trong ngực, giọng nói dịu dàng, nhưng cương quyết:

- Nếu em còn không bình tĩnh, tôi sẽ nhốt em trong xe, chở về lại thành phố.

Phong cúi xuống nhìn cô, cô cũng ngạc nhiên ngước lên. Hai người nhìn nhau, một người vô lực, một người cương quyết. Nhi định thần, hiểu nên gật đầu. Thanh Phong nhếch môi cười hài lòng, buông cô ra, đi xuống mở cửa xe, nắm tay Nhi đi thẳng vô sảnh bệnh viện.

Bệnh viện tỉnh buổi chiều nên khá vắng, vậy mà cặp đôi vẫn thu hút ánh nhìn của nhiều người chỉ trỏ, xì xào. Sao lại có cặp đôi đẹp như thế, người con trai cao ráo lạnh lùng, nắm tay cô gái nhỏ nhắn một cách đầy yêu thương, và bảo vệ. Ngay cả đến y tá trực tiếp tân, nhìn thấy Thanh Phong cũng bị hớp hồn vì vẻ đẹp ngạo mạn của anh. Nhi không chú ý đến mọi người, cô vùng khỏi tay anh, hỏi cô tiếp tân:

- Xin hỏi bệnh nhân Lê Hoàng Thanh Vy nằm ở phòng nào?

Phong nghe Nhi đọc cái tên đột nhiên chấn động, anh cau mày nhìn cô, nhưng rất nhanh xua đi, lạnh lùng nhìn nữ y tá đang nhiễu nước miếng ngắm anh.

- Cô!.. muốn làm tiếp tân hay đi ra ngoài làm ăn xin? Hửm?

Mặt Phong đanh lại, gằn từng tiếng rất đáng sợ, nữ y tá giật mình, vội né ánh mắt đang muốn giết người của anh, nhìn qua Nhi trả lời:

- Cô ấy nằm phòng cấp cứu, hai người đi cuối hành lang sẽ gặp.

Nhi cảm ơn, lật đật chạy đi. Thanh Phong lườm cô y tá, rồi nhanh chóng sải bước theo Nhi.

Nhi thấy mẹ đang trên giường bệnh, gương mặt trắng bệch, trên người cắm vô số ống. Lúc này, bao nhiêu cố gắng để bình tĩnh của cô bị phá vỡ, Nhi gục xuống, ôm chầm lấy mẹ khóc rất thê thảm. Vị bác sĩ trực đi lại, vỗ vỗ vai Nhi, nhìn ra ngoài. Cô hiểu ý nên đi ra:

- Em là người nhà bệnh nhân Thanh Vy?
- Dạ! Em là con ruột. Mẹ em sao rồi bác sĩ?

- Bác ấy bị ung thư tử cung giai đoạn 3, lại ăn uống không đủ dinh dưỡng, nêm bị kiệt sức ngất xỉu. Đưa vô bệnh viện đã chuyển sang nhiễm trùng máu. Hiện tại, chúng tôi đang tiến hành chạy thận, lọc máu để ổn định sức khỏe cho bác trước. Khi bác khỏe rồi sẽ phẫu thuật cắt bỏ tử cung. Người nhà có thể cho bệnh nhân chạy thận ở đây hoặc đưa lên tuyến trên đều được. Nhưng chi phí khá đắt, tầm 100 triệu một ngày. Tình hình rất xấu, người nhà nên chuẩn bị tâm lý.

Nhi nhìn vị bác sĩ trẻ tuổi qua đôi mắt ngấn nước. Cô ngồi phịch xuống sàn gạch, ôm mặt khóc òa. Nổi bất lực khi nhìn người thân của mình nằm đó, chịu đau đớn vẫn có thể cứu được, mà mình lại không có khả năng, nó như ai dùng kiềm, bóp nghẹt tim cô vậy, đau đến nghẹt thở. Đột nhiên, có chiếc áo vest choàng lên đôi vai nhỏ xíu đang run rẩy của Nhi, theo sau là tiếng nói trầm thấp, hữu lực.

- Phiền em làm thủ tục cho bệnh nhân chuyển viện, chi phí không thành vấn đề, càng sớm càng tốt.

Vị bác sĩ nhìn Thanh Phong: "anh là?"

- Tôi là ai có ảnh hưởng tới việc điều trị?

- À không, nhưng chỉ người nhà mới có quyền yêu cầu chuyển viện.

- Chẳng phải đây là con gái ruột của bệnh nhân sao? Có đủ quyền không?

Vị bác sĩ nhìn hai người họ, á khẩu, gật đầu.

- Đêm nay cứ để bệnh nhân ở đây, sáng mai sẽ chuyển viện sớm. Bệnh nhân đang yếu, chuyển đi trong đêm e không tốt.

- Ừ.

Bác sĩ về lại phòng trực. Phong dìu Nhi đứng lên, đi ra xe. Nhi thì mở to mắt, nhìn anh ngạc nhiên, trong bụng một loạt câu hỏi. Sau khi nhét cô vô xe, anh mới nhàn nhạt mở miệng:

- Em không định chỉ nhà cho tôi à, hay muốn ngủ trong xe?

- À, anh đi ra đường lớn, rồi chạy thẳng tới địa chỉ xxx

- Ok!

Ngồi trên xe, cô cứ nhìn Thanh Phong, muốn mở lời rồi lại im. Trước cô toàn chửi hắn, giờ hắn lại giúp cô. Thật ra, hắn là người thế nào? Cô đâu có gì cho hắn lợi dụng. Mà anh chàng này, không ngờ cũng có lúc dịu dàng vậy. Nhi nhớ tới lúc Phong nắm tay cô, dắt đi, cô cảm thấy ấm áp và an tâm. Dường như bên cạnh người đàn ông này, cô sẽ không phải lo sợ gì nữa.

- Em mê trai không cần lộ như vậy. Để tôi còn lái xe chứ.

- Vì sao anh giúp tôi? Chẳng phải anh ghét tôi lắm sao?

- Tôi thích. Tinh Nhi! Bắt đầu từ hôm nay, em chính thức nợ tôi...món nợ ân tình. Tôi xem em làm sao trả. Hahaha.

Nhi nhìn anh cười, hoang mang tột độ. Hắn giàu có, đẹp trai mà bị khùng à? Nhưng kệ, hắn đang cứu mẹ mình, cho hắn muốn nói gì nói. Nhi chành miệng, nở nụ cười gượng nhìn Thanh Phong, rồi lại xoay đầu nhìn ra cửa sổ xe.

Ở thành phố, lão Thịnh bị ăn hai cái tát của Nhi rất tức tối. Lão lập tức cho người điều tra cô. "Con nhãi ranh, tao xem mày còn láo nữa không? Chọc tới ông, tao sẽ cho mày sống không bằng chết "

- Thưa ông chủ. Cô gái đó quê tại tỉnh A. Hiện cô ta đang ở quê, nghe đâu mẹ cô ta bệnh rất nặng.

- Hahaha! Tốt! Chuẩn bị sẵn lưới, tóm con mồi thôi. Lâu rồi, tôi cũng muốn đi nghỉ mát. Chuẩn bị xe tôi đi thành phố A.

- Dạ! Thưa ông chủ.

Lão nhìn tấm hình Nhi đang tươi cười, mặt sa sầm, vò tấm hình nhăn nhúm, biến dạng.

Chương 7: Gặp nạn

Họ về đến nhà Nhi, trời cũng tối hẳn. Cả đoạn đường xa xa mới thấy căn nhà, còn đa số là ruộng lúa. Được cái nông thôn giờ đổi mới, đường xá mở rộng, trải nhựa nên chiếc BMW của Phong chạy vô sân nhà Nhi cũng dễ dàng. Căn nhà trống hoắc, đìu hiu. Cửa nhà cũng không khóa, chỉ khép hờ. Nhi vô nhà, bật đèn. Trên chiếc bàn đặt giữa nhà, vẫn còn mâm cơm, đồ ăn mà bà Vy ăn dở, giờ nó đã mốc meo. Nhi thở dài, để giỏ xách xuống ghế, sắn tay áo dọn dẹp, lau nhà. Nhìn nhà cửa sạch sẽ, tươm tất, cô ngồi xuống ghế, mỉm cười hài lòng. Nhi đang ngồi dựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ mệt, chợt nhớ ra hình như còn quên ai đó. Nhi mở mắt, đứng lên ngó ra sân. Thanh Phong đang rít thuốc, đứng dựa vào thân xe, ngó xa xăm. Không còn bộ áo vest chỉnh tề, chỉ độc áo sơ mi trắng, tay dài kéo tùy ý đến khủy tay, cổ áo mở ra hai nút, thấp thoáng bên trong là cơ ngực, săn chắc, mê người. Nhìn Phong rất lãng tử, phong trần, và cũng rất cô đơn. Nhi đi ra, khều vai nhanh, theo phản xạ, anh chụp tay cô, xoay người, chấn cổ, ép Nhi vào thân xe. Nhi trợn mắt, nhìn anh, mặt đỏ lên, không thở được. Nhìn ra Nhi, Phong buông cô ra, dụi tắt điếu thuốc. Nhi ôm cổ mình, ho sặc sụa. Phong không nói gì, chỉ cau mày, khoanh tay, dựa vào xe, kế bên Nhi.

- Lần sau muốn đến gần tôi, phải lên tiếng.

- Hứ, ai biết anh ác dữ vậy. Chỉ vỗ vai thôi mà anh siết cổ tôi xém chết.

- Nếu vừa rồi, trong cái vỗ vai kèm theo kim tiêm thuốc độc, thì sao?

- Anh tưởng tượng còn ghê hơn phim nữa.

- Em không ở trong giới của tôi, em không hiểu, và cũng không nên hiểu. Em ra đây có chuyện gì?

- Thì mời anh vô nhà. Sương bắt đầu xuống rồi, nhiễm sương sẽ bị cảm lạnh.

Phong nghiêng mặt, khinh khỉnh nhìn Nhi, đi thẳng vô nhà.

- Tôi đói rồi, nhà em có gì ăn không?

- Có mì gói, anh ăn được không?

- Em nấu được thì tôi ăn được.

Nhi lườm hắn, đi ra sau bếp nấu mì. Phong đi vòng quanh, quan sát ngôi nhà. Nhà trệt, bày trí đơn giản. Những bức ảnh gia đình được đóng lên tường. Toàn ảnh của Nhi, thì ra, cô nhóc lúc bé dễ thương vậy. Tiện tay, anh lấy một tấm ảnh từ khung, nhét vô bóp. Nhi bưng hai tô mì bốc khói đặt lên bàn, thấy mặt Phong thoáng biến sắc, nghi ngờ hỏi:

- Anh sao vậy? Sợ tôi bỏ độc vô mì hả?

- Hahaha!

- Sao lại cười.

- Em xưng hô với người ơn như vậy à? Xét về khía cạnh nào, tôi cũng hơn em.

Nhi lườm hắn, cảm thấy hơi quê quê, vì hắn nói đúng. Thôi kệ, cũng chỉ là xưng hô thôi mà, quan trọng hắn chịu bỏ số tiền lớn cứu mẹ. Nhi nhìn hắn ngọt nhạt, nhe răng cười.

- Anh ăn mì đi, nguội không ngon. Hihi

- Được! Ngoan.

Lần đầu tiên ăn mì gói. Phong đã nghĩ sẽ cố nuốt cho qua bữa, nhưng khi vừa gắp đũa đầu tiên, Phong cảm thấy rất ngon, và vừa miệng. Kiểu này, phải về kêu Vú nấu mì cho ăn mới được. Thấy Phong cắm cúi ăn ngon lành, húp sạch nước, Nhi bụm miệng cười. "Không ngờ đường đường là tổng giám đốc tập đoàn An Phong, lại tham ăn như vậy. " Thấy cô cười mình, Phong chỉ nhếch mép, đẩy tô đã sạch mì qua một đêm, thản nhiên kéo tô của Nhi lại, gắp ăn tiếp. Nhi há hốc miệng:

- Này anh! Tô đó tui đang ăn dở á!

- Thì sao! Em chê dở, tôi thấy ngon, tôi ăn giùm em

- Á.....anh....hhhhh.

Nhi hậm hực đứng lên, ra sau nấu gói mì khác. Tham gì tham dữ, ghét!

Phong nhìn theo cô, lắc đầu phì cười. Sau khi ăn no, Nhi dọn cái giường duy nhất trong nhà, nhường cho Phong, còn cô ôm mền gối ra tấm phản nằm ngủ, Phong cũng không có ý kiến. Cả ngày ngồi xe, chỉ ăn có gói mì nên Nhi khá mệt, cô chìm vào giấc ngủ khá nhanh, và ngủ rất say. Nửa đêm, Nhi lại ngửi thấy mùi thơm quen thuộc, mặt cô giãn ra hít hà. Thanh Phong bồng Nhi vô phòng, thấy cô chứng nào tật nấy, chợt thấy cô sao đáng yêu lạ. Đặt Nhi xuống giường, Phong đắp mền cho cô, đặt lên trán cô nụ hôn cưng chìu, rồi đóng cửa phòng. Anh ra bộ phản nằm nghỉ.

Sau một đêm ngon giấc, Nhi ngủ dậy, tinh thần thoải mái hơn rất nhiều. "Ngủ ở nhà là sướng nhất". Rồi như nhớ có gì sai sai, "ủa, tên kia đâu?". Nhi xuống giường, mở cửa phòng ra ngoài, trống không. Cô ngó ra sân, chiếc xe vẫn đậu ở đó, hắn ta đi đâu rồi. Nhi vội vã chạy vô nhà sau, đánh răng, rửa mặt còn đi tìm hắn. Sợ hắn bị mộng du té sông, hay là ngủ không được, đi dạo bị cướp không chừng. Trường hợp nào xảy ra, thì cô cũng là người có tội, tội nặng nữa là khác. Đang súc miệng, đột nhiên bị thân ảnh chắn trước mặt, Nhi giật mình, phun hết bọt kem đánh răng, hòa lẫn nước ra hỗn hợp sền sệt lên mặt Phong, bọt kem thì trắng, nhưng mặt anh đen xì. Nhi vội lấy khăn mặt đang quàng trên cổ, kéo xuống lau mặt cho anh. Khăn mặt sạch sẽ, thoang thoảng thơm mùi hoa hồng, chủ nhân chiếc khăn thẹn thùng, đưa bàn tay mềm mại lau mặt cho anh. Đột nhiên Phong thấy thích thú, cô với anh như cặp vợ chồng mới cưới, đang hưởng tuần trăng mật vậy. Nhi thấy Phong thất thần, sợ anh giận nên sau khi lau xong, vội cúi đầu xin lỗi rối rít.

- Xin lỗi anh! Em đang mãi nghĩ anh ở đâu, anh đột nhiên xuất hiện làm em giật mình. Em không cố ý.
Phong từ trên cao, nhìn điệu bộ của Nhi không khỏi phì cười. Anh xoa xoa đầu cô "tôi tha lỗi cho em", rồi đi vô nhà. Nhi nhìn theo bóng lưng cao ngạo lắc đầu, anh ta khùng khùng, nhưng cũng dễ tính. Không là mẹ mình tiêu.

Họ đi bộ ra chợ ăn sáng. Chợ quê buổi sáng khá đông. Thanh Phong vừa bước vô chợ, y như nam thần xuất hiện, cả chợ đứng hình nhìn anh. Từ mấy chị bán tạp phô, bán tôm, cá, thậm chí bà bán thịt cũng há hốc nhìn anh với cặp mắt sáng rực. Họ ghé vào hàng bún bò của chị ba. Chị ba cũng gần 40 tuổi, có hai mặt con, khá thân với bà Vy. Chị thấy Nhi liền đon đả:

- Nhi! Ăn bún bò đi em, hôm nay có thịt tái tươi lắm.

Nhi ngồi xuống ghế súp ngay bàn, kéo tay Thanh Phong ngồi theo. Thân hình anh cao 1m85, ngồi vô quán bún cứ như người khổng lồ, tay chân dài quá nên lóng ngóng. Nhi phải bụm miệng, quay chỗ khác cười, sợ anh quê. Phong lườm Nhi, mặt lạnh băng, Nhi im bặt. Chị ba múc ra 2 tô bún đặc biệt, Phong nhìn tô bún cau mày. Rau bắp chuối, rau muống trụng đen thui, giá cũng không nhặt đít, nhìn bẩn quá. Anh xoay mặt nhìn ra đường, không thèm đụng đũa. Nhi hiểu ý, kéo tô của anh lại, gắp hết rau ra ngoài, xin dĩa giá sống, nhặt sạch, rồi đưa chị ba trụng lại. Sau khu nhìn tô bún trắng sạch, Nhi ngắt lá quế xếp hình bông hoa, bỏ sa tế ở giữa làm nhụy, đẩy về phía Phong.

- Anh ăn đi, người ta ăn để sống, không phải sống để ăn.

- Nhưng...

Đang tính nói gì đó, nhìn lại tô bún sạch sẽ, có bông hoa bằng rau quế trên mặt, Phong nhìn Nhi, rồi từ tốn gắp ăn. Cô nhìn Phong cười hì hì, gắp ăn phần của mình. Chị ba nhìn Thanh Phong, thấy ngờ ngợ, suy nghĩ gì đó rồi thở dài "mong con bé không khổ như dì Năm".

Ăn sáng xong, họ tới bệnh viện. Bác sĩ trưởng khoa cấp cứu mời Nhi vào phòng riêng:

- Chào cháu! Tôi là bác sĩ trưởng khoa cấp cứu, sáng nay tôi có nghe báo lại cháu muốn chuyển viện cho mẹ?

- Dạ!

- Chuyển viện cũng được, nhưng hiện tại bệnh nhân hôn mê sâu, tiên lượng xấu, e đi đường xa không tiện, chi bằng cháu để mẹ nằm ở đây vài ngày. Thứ nhất, không gian vắng vẻ, yên tĩnh, không khí trong lành. Thứ 2, cũng là bệnh viện cấp tỉnh, nên lọc máu, chạy thận không phải là việc khó, nên bác sĩ ở đây vẫn thực hiện được. Thứ 3, bệnh nhân ít nên mẹ cháu sẽ được chăm sóc kĩ hơn. Hôm nay, tôi sẽ chuyển bệnh nhân vào phòng chống độc. Khi nào bệnh nhân ổn định, sẽ chuyển lên tuyến trên, vì lúc ấy cần có chuyên môn cao hơn. Cháu thấy thế nào?

Nhi nhìn vị bác sĩ, suy nghĩ chút cũng gật đầu. Cô đi ra ngoài, gặp Thanh Phong đang điện thoại cho ai đó, Nhi lẳng lặng ngồi xuống ghế đá chờ. Phong cúp máy, ngồi kế bên cô:

- Sao ngồi ở đây, không đi làm thủ tục?

- Anh Phong! Anh chở em ra biển nha.

- Được!

Phong lái xe chở Nhi ra biển, biển Tây tuy không đẹp bằng biển Đông, nhưng nhờ vắng vẻ, nên thiên nhiên vẫn giữ được nét đẹp hoang sơ của nó. Họ ngồi hóng biển:
- Anh Phong! Vì sao anh giúp em, hết lần này đến lần khác.

- Nhớ ra rồi à?

- Chị Mỹ và chị Phượng đều đã điện thoại cho em. Người đưa em đi bệnh viện trong đêm là anh, người cứu em trong quán bar cũng là anh. Lần này là cứu mẹ em. Ơn anh lớn quá, làm sao em trả đây.

- Thì dùng cả đời để trả. Em có lòng trả, tôi cũng có lòng nhận.

- Sao lại là em? Thương nhân như anh, sao lại bỏ ra số tiền lớn cho người xa lạ, dù biết không thể hoàn vốn?

- Nếu tôi biết nguyên nhân, thì chắc chắc sẽ không có kết quả như bây giờ.

- ????

- Ngốc! Gặp người khác, cô ta đã vui mừng, nhảy cỡn lên ôm chầm lấy tôi, "ăn tươi nuốt sống" luôn rồi. Ai như em suy nghĩ tìm cách trả ơn chứ hả?

- Hahaha! em sợ sình bụng... Anh yên tâm đi, mai mốt em thành diễn viên nổi tiếng, em sẽ trả đủ cho anh. Em PA cho công ty anh miễn phí luôn

Hihihi.

Phong bật cười ha hả, chưa bao giờ anh được cười sảng khoái như vậy. Nhi trố mắt nhìn anh;

- Anh không thích đợi....việc vừa lâu vừa khó, chi bằng làm em sình bụng trước, vừa nhanh vừa dễ.

Mặt Phong nổi lên cơn gian, nhìn Nhi cười nham nhở. Nhi sợ, thụt lùi, lết ra phía sau. Phong cao ráo, rướn nhẹ đã chồm lên Nhi, đè cô dưới bãi cát mịn. Ánh mặt trời soi hồng gương mặt cô, mặt Phong bừng sáng, đẹp như nam thần. Hai người gần nhau, có thể nghe rõ tiếng tim đập của đối phương, bên tai là tiếng sóng rì rầm, như khúc nhạc dịu êm, tô màu lãng mạn cho tình yêu đôi lứa. Phong nhắm mắt, cúi xuống hôn Nhi, cô lấy tay che lại môi mình, Phong chống thẳng tay, cau mày nhìn cô:

- hihi! Hình như qua từ hôm qua tới giờ anh chưa thay đồ.

Phong hơi quê quê, ngồi dậy hửi hửi người mình, đã ba ngày anh chưa thay đồ mới đúng, từ ngày ở quán bar, anh vẫn chưa về nhà, làm sao thay đồ. Nhi nhìn anh, lè lưỡi hú hồn. "Muốn chiếm tiện nghi của chị, không dễ đâu". Cô lại nghiêm mặt, nói với anh:

- Em dẫn anh đi mua đồ. Gần biển có nhiều tiệm bán đồ cho du khách lắm.

Phong xệ mặt, "được". Sau khi tắm nước ngọt, thay bộ đồ đũi màu trắng, tóc không chải keo, để tùy ý tung bay trong gió. Nhi cũng thầm mến vẻ lãng tử của Phong.

- Hôm nay cũng chưa về vội, em là thổ địa ở đây. Có phải nên giới thiệu vài chỗ cho anh không nhỉ?

- Ok! Anh thích thư giãn, hay chơi trò cảm giác mạnh.

- Cảm giác mạnh đi.

- Được.

Nhi dắt Phong ra bãi du lịch, thuê dù lượn cho anh chơi. Người ta cột dù vào người anh, một dây cột vào ca nô,chạy ra biển kéo căng dây, bọc gió dù bay lên cao. Nhi ngồi trên ca nô quan sát, cô không dám chơi vì sợ độ cao. Thấy Nhi ngồi không, Phong thuê hẳn chiếc cano, tự tay lái chở cô đi ngắm biển. Dù là dân biển, nhưng chưa bao giờ cô thử ngồi trên cano, cảm giác lướt trên biển, hòa cùng gió và nước thật tự do, tự tại. Thanh Phong đeo kính mát màu đen, tóc anh chuyển động theo gió biển đang thổi mạnh mẽ, càng làm tôn lên vẻ phóng khoáng, kết hợp bộ quần áo màu trắng, càng làm nổi bật sự ngạo mạn cùng bất kham. Nhi nhìn qua người đàn ông đang cầm vô lăng, sườn mặt nam tính, nhìn nghiêng dưới ánh mặt trời, đã làm tim cô lỗi nhịp. Cô cười rạng ngời, đầu óc chưa từng sảng khoái như lúc này.

- Muốn la cứ la, không ai nghe đâu! Phong tăng tốc ngày một nhanh, Nhi cảm giác thân thể nhẹ tênh, giống như đang bay trên nước vậy. Hai tay cô nắm chặt thanh chắn bảo hộ, cười thành tiếng. Trong ánh mắt hai người không giấu được sự thích thú với đối phương. Đột nhiên cano bị sóng đánh nghiêng, xung quanh không biết từ khi nào có thêm vài chiếc ca nô chạy ngược chiều, tạo nên sóng nước kẹp ca nô của Phong ở giữa chao đảo. Nhi đang thả lỏng người, nên ngã xuống sàn ca nô.

Phong nhận ra có nguy hiểm, anh giảm tốc độ ca nô, quan sát xung quanh. Nhi không biết chuyện gì, vừa muốn đứng dậy, đã nghe Phong quát “Nằm sát xuống!”.

Chương 8: Hoang đảo

Nhi theo phản xạ nằm sấp xuống. Cùng lúc, hai chiếc ca nô ngược chiều vừa tới nơi, trên cano, hai tên giang hồ vung lên mã tấu sáng loáng. Phong né qua né lại, ca nô chòng chành làm cô cả kinh, cả cơ thể lăn qua lăn lại, say xẩm mặt mày.

- Nép sát vào tôi.

Phong biết tình thế lúc này rất bất lợi. Đối phương rất đông, xem ra có sự chuẩn bị, theo dõi anh suốt đường đi. Anh khom lưng, cố gắng tránh né lưỡi dao vô tình, một tay lần mở thắt lưng. Nhi chưa từng rơi vào tình huống này, đối phương tấn công tàn ác, còn hơn những cảnh quay trên phim hành động. Chợt thấy tay áo Phong bị nhuộm đỏ cả mãng lớn, Nhi ngẩng đầu, mới biết tay của anh bị chém một đường dài, máu đang chảy ra ướt đẫm, cô hoảng hốt cực độ,

- Anh bị thương, anh bị thương rồi, làm sao đây?

Phong tháo mắt kính, bẻ gãy hai gọng kim loại nhét vào tay Nhi, hai mắt duy trì vẻ sắc bén, bình tĩnh. Tình cảnh ngặt nghèo cũng không khiến anh hoang mang. Chính vẻ mặt của anh khiến Nhi bình tĩnh hơn. Thường trong phim ngôn tình, mấy soái ca thường IQ rất cao, lúc nào cũng sẽ tìm ra cách, cô tin Phong cũng thế. Phong tháo được thắt lưng, quấn lên tay mình, ngồi thụp xuống quan sát. Phía ca nô bên kia nghe tiếng hét rất lớn của tên giang hồ:

- Giết chết Thanh Phong! Con bé kia bắt sống lãnh thưởng.

Cả hai người nghe đều ngạc nhiên. Ai là người đứng sau, đủ giàu có thuê bọn "cảm tử" này, còn muốn bắt sống Nhi. "Xem ra không chỉ có anh, mà em cũng đắc tội không ít nhỉ." Nhi lườm anh, nhìn tới cánh tay anh lo lắng thật sự. Dù Phong cợt nhả cô, nhưng mặt anh bắt đầu tái đi, trán rịn mồ hôi. Anh kề tai cô nói gì đó, cô trố mắt nhìn anh, Phong nháy mắt tinh nghịch nhìn cô, rồi anh chồm lên vịn vào vô lăng, tăng tốc lao về hướng hai ca nô kia. Khi gần áp sát, Phong nhìn cô kêu "chuẩn bị", cô gật đầu.

Hai ca nô giao nhau, tên bên kia vừa vung mã tấu lên, đã bị Phong quơ dây nịt, quấn tay hắn, quật qua một bên. Lúc này, Nhi đứng lên, cầm gọng kính đâm vào một bên mắt tên đó, nhanh chóng chồm qua cano của chúng, dùng đòn karate chặt vào gáy của tên cầm lái, hắn ngất xỉu, Phong kéo sợi dây nịt, lôi tên cầm mã tấu rớt xuống nước, dùng chân làm đạp ca nô đối phương, theo phản lực, hai ca nô văng xa nhau, khi Nhi đã nhảy về lại cano của mình, cô bị mất thăng bằng nên té, Phong vội đưa tay đỡ, tiếp tục nháy mắt trêu cô. Chưa kịp định thần, chiếc cano thứ hai vọt tới, Phong híp mắt, đỡ Nhi qua một bên, chờ chúng áp sát, sử dụng lại chiêu vừa rồi. Bọn chúng thấy chiếc kia bị nạn đã rút kinh nghiệm, nên khi Phong vừa quăng thắt lưng quấn tay một tên, tên còn lại thay vì cấm lái, hắn buông thỏng, cầm dao nhọn tấn công ngực anh, hướng ngay tim. Ngay lúc ấy, Nhi không chần chừ, dùng cú đá Karate toàn lực, đá rớt con dao. Cô nhảy hẳn sang thuyền của chúng, tên đó đang lảo đảo đứng dậy, đã bị Nhi dùng hai chân kẹp cổ tên đó vật xuống, một tay dứt khoát chặt vào cổ, hạ gục đối phương tuyệt đối. Phong bên này cũng nhanh lôi tên cầm mã tấu qua thuyền bên mình, dùng thắt lưng đang quấn tay hắn, tiếp tục quấn qua cổ hắn, anh xoay người, dùng lưng làm điểm tựa, siết chặt và mạnh. Tên kia giãy giãy rồi cũng đi theo đồng bọn. Chưa kịp vui mừng, xa xa, anh lại nghe có tiếng xuồng máy, hình như tới 4, 5 chiếc. Phong nắm tay Nhi, kéo cô về ca nô của mình. Anh quan sát xung quanh toàn đảo, cano tiếng máy to, tạo sóng nhiều, chắc chắn chúng sẽ biết dấu. Anh nhìn Nhi:

- Tin anh không?

Nhi gật đầu, ánh mắt kiên quyết.

- Ôm chặt anh!

Lúc này, Nhi chỉ có thể tin tưởng anh, nên không ngần ngại, cô vội vàng ôm ngang eo anh, ôm thật chặt.

Mồ hôi từ trên mặt người đàn ông từng giọt chảy xuống nhiều hơn, rơi cả trên tóc Nhi. Phong tăng tốc cho ca nô lao thẳng đến hòn đảo gần nhất. Khi gần tới đất liền, cách khoảng 10m, Phong thấy có mỏm đá nhô cao, anh bẻ lái thẳng vào đó, liền cúi người ôm Nhi nhảy ùm xuống biển. Cano theo quán tính lao thẳng vào đá, tạo ra tiếng nổ lớn, vỡ tan tành. Xa xa trên những chiếc ghe lớn, tiếng người đàn ông trung niên quát lên:

- Mau đuổi theo, không được để bọn chúng chạy thoát, chúng mà thoát thì tao sẽ chết.

Lão Thịnh toát mồ hôi, ngồi phịch xuống mạn ghe. Rồi lão nghe tiếng nổ ầm ầm, nhìn ra đằng trước thấy cột khói đen bốc lên. Lúc này, lão mới nhếch mép cười.

- Thanh Phong à Thanh Phong, uổng công mày thông minh cả đời, hôm nay cũng phải chết dưới tay tao. Nếu mày không bênh nó, không đi chung với nó, đâu đến nỗi. Hahaha! Rồi Thanh Mỹ sẽ thuộc về tao, cả An Phong nữa. Hahaha!

Nhi chỉ cảm thấy toàn thân như bị quẳng đi, chưa kịp kêu, cả cơ thể liền bị ôm xuống mặt biển. Cô chới với, uống vài ngụm nước, rồi lại nổi lên vì trên người cô có mặc áo phao cứu sinh. Khi mở mắt ra, xung quanh là nước biển lạnh lẽo. Nhi hốt hoảng tìm kiếm Phong

- Phong! Anh ở đâu? Thanh Phong?

Ánh mặt trời soi rọi mặt biển mênh mông, một mình cô độc, khiến cô sợ hãi, toàn thân run rẩy, giọng nói run run "Thanh Phong". Lúc này, cô muốn nghe thấy giọng nói của anh hơn bất cứ điều gì, hơn bất cứ thứ gì. Dường như chạm phải gì đó, Nhi vội lặn xuống kiếm anh, nhưng vướng áo phao không lặn được, thế là cô quăng áo phao lên mõm đá, hụp đầu lặn xuống. Cô thấy Thanh Phong đang chìm dần với đôi mắt nhắm nghiền, Nhi bơi tới, kéo anh lại mỏm đá, mặc áo phao cho anh, lôi anh vào bờ. Lôi được anh lên bờ, Nhi thở hồng hộc, vội cởi áo phao, hô hấp nhân tạo cho Phong. Nhi ấn, thổi lại ấn, một lúc Phong ọc ra ngụm nước, cô mới thở phào, nằm xuống bên cạnh.

- Anh Phong! Anh làm em sợ quá

Cô nói được tới đó, đột nhiên người đàn ông xoay người, chồm lên cô, hai bàn tay to lớn, áp sát chế trụ gương mặt của Nhi, áp xuống môi cô đôi môi lạnh lẽo của mình. Nụ hôn bá đạo khiến Nhi ngẩn ngơ, mắt mở to ngạc nhiên không hiểu chuyện gì. Mãi cho đến khi, sóng biển xung quanh đỏ ngầu, Nhi mới phản ứng, đẩy anh ra, giọng nói lạc đi vì lo lắng "cánh tay của anh?"

- Bị chém 1 nhát, không chết đâu.

- Bây giờ mình làm gì? Anh có đem điện thoại không?

- Có! Điện thoại ngâm nước biển.

Nhi chưa bao giờ đi lạc, nên trong tình huống này, cô chỉ biết dựa cả vào Phong. Nhi dìu Phong lên chỗ cao ráo hơn, ngồi dưới gốc cây dừa. Thấy tay anh vẫn chảy máu, Nhi tính xé vạt áo của mình, băng đỡ cho anh. Nhưng dù cố dùng lực, vẫn không xé được. Phong phì cười:

- Em đóng phim nhiều bị nhiễm à. Nếu áo mà dễ xé, thì mấy công ty may mặc dẹp tiệm sớm. Hahaha

Nhi liếc Phong, không thèm nói, cô đi lại đằng sau gốc dừa."cấm anh đi theo". Một lúc sau quay lại với hai ống tay áo.

- Sự liên kết một tấm vải thì chắc, nhưng mối nối sẽ lỏng hơn. Em chỉ giựt nhẹ là bung hết chỉ. Hehehe.

Phong nhìn Nhi, cô nàng thông minh nhỉ. Tự động đưa cánh tay bị thương về phía cô. Nhi dùng vải tay áo, nhúng nước biển rửa vết thương, sau đó xả sạch, phơi khô mới băng lại. Trên đảo cũng toàn nắng, thoáng chút vải đã khô, Nhi cột hai ống tay thành miếng vải dài, rồi băng bó cho Phong. Họ cùng ngồi dưới tán dừa chờ đợi. Nhi nghĩ chắc người của Phong sẽ đi tìm, dùng lực lượng hùng hậu của An Phong, chắc chắn tìm ra họ sớm. Chờ hoài, chờ tới ráng chiều, rồi tối, mặt biển vẫn phẳng lặng, không một bóng thuyền. Nhi xoay qua nhìn Phong:
- Sao người của anh chưa tơi?

- Người của tôi biết tôi ở đâu mà tới?

- Anh không có định vị, hay phát tín hiệu vệ tinh gì à?

- Hahaha! Cô nhỏ ơi, tôi đang bị thương, mệt lắm. Đừng chọc tôi cười. Em xem tôi là đại ca hắc bang trong truyện ngôn tình à?

- Em hỏi vậy thôi, anh nghĩ gì xa vậy?

- Tinh Nhi, đây là thực tế, không có ngôn tình như những bộ phim em đóng đâu. Tôi đâu phải trùm hắc đạo, mà vừa mất tích là có đám đàn em nhốn nháo đi tìm. Trong tình huống nguy hiểm, cũng nhờ em góp sức, chúng ta mới thoát. Tôi đâu thể một chọi mười. Tôi càng không phải vua một cõi, khiến đi đâu cũng phải mang theo định vị, đề phòng ám sát. Tôi cũng như em, hi vọng ngư dân đánh cá đi qua thấy ca nô bị bể sẽ tìm ra mình, hoặc ít ra chủ cano xót của đi thưa công an, họ sẽ lần ra chúng ta.

Nhi tiu nghỉu, ừ nhỉ. Thực tế làm sao có chuyện phi lí được. Đành ngồi chờ thôi.

Ở chung cư Sunrise city, Khiêm tỉnh lại, liền ngó xung quanh, tìm kiếm.

- Anh không cần tìm. Cô ấy đi về rồi

- Vậy à.

Khiêm an tâm, tựa vào đầu giường nhắm mắt dưỡng thần.

- Lực! Cậu điều tra cô gái đó cho tôi. Tôi muốn biết tất cả mọi thông tin trong 30 phút.

- Vâng!

30 phút sau, Lực cầm xấp hồ sơ đưa cho Khiêm. Trong đó có quê quán, lý lịch cá nhân của Nhi thời gian gần đây, hoàn toàn không nói gì về tuổi thơ của Nhi, hay ba của Nhi là ai?

- Anh Khiêm! Tôi vừa nhận được tin hôm qua cô ấy cùng Thanh Phong thuê ca nô ra biển chơi, nhưng tới nay vẫn chưa thấy về. Người dân quanh đó nghe tiếng nổ rất lớn, nên túa ra đi tìm, chỉ nhặt được vài mảnh ca nô vỡ. Xung quanh đó có cả trăm đảo lớn nhỏ, rất khó biết họ trôi dạt ở đảo nào, hoặc có thể đã mất xác.

Khiêm ngước mắt nhìn Lực, ánh mắt anh tối đi, hai tay nắm thành đấm.

- Đã điều tra được ai làm? Dám đụng đến Ngôi sao nhỏ của tôi, tên ấy muốn đến thế giới khác rồi.
- Là lão Thịnh - cty Vĩnh Thịnh.

- Công ty Vĩnh Thịnh! Tên này cũng cũ quá rồi, đã đến lúc đào thải khỏi thương trường.

- Vâng! Tôi hiểu!

- Chuẩn bị vé máy bay tới thành phố A.

- Vâng!

Khiêm điện thoại cho Minh:

- Giúp anh mở định vị vệ tinh, xem các đảo quanh tỉnh A, có thấy đôi nam nữ nào không?

- Đôi nam nữ?

- À! Cô gái lần trước em gặp, tìm cô bé ấy giúp anh.

- À, em hiểu rồi. Anh chờ chút.

Minh mở hệ thống thu thập hình ảnh qua vệ tinh, truy tìm từng đảo ở thành phố A, cuối cùng thấy trên một hoang đảo, dưới tán dừa có hai cái bóng bé xíu, phóng to lên thì đúng là người Khiêm cần tìm, Minh lập tức gửi tọa độ cho Khiêm.

Buổi tối trên hoang đảo khá lạnh, Nhi đi bẻ lá chuối làm mền đắp cho Phong, đắp luôn cho mình. Cả ngày không ăn, trời nắng nên họ bị mất nước, khá mệt mỏi. Cũng hên là cây chuối có buồng chuối đang hờm hờm. Nhi bẻ xuống chia đôi cho Phong và cô. Chuối rừng, vừa chín tới nên ăn sật sật, chát nhẹ nhưng đối với họ lúc này, đó là đặc sản. Phong bắt đầu lên cơn sốt vì vết thương nhiễm trùng, người anh lả dần đi. Nhi lo lắng, cũng không dám ngủ. Cô dùng lá chuối, tước thành sợi mỏng, rồi đan nong mốt (thủ công lớp ba), cứ đan miệt mài đến khi tay cô phồng rộp, Nhi đã đan được tấm mền lá chuối đắp cho Phong. Phong nằm trên cát, đắp lá chuối, mặt mày tái nhợt. Cô không còn tay áo để xé, nên Nhi cầm vạt áo sơ mi của Phong, dùng hai ngón tay kẹp cố định hai đầu, căng vải ra, tiếp tục dùng móng tay, cố gắng chọt chọt, tạo độ sờn để xuyên qua. Sau một hồi, vải cũng tưa chỗ bé xíu, Nhi từ chỗ đó xé vải "rẹt,rẹt". Áo sơ mi đắt tiền, nên vải khá chắc, Nhi cứ cố xuyên thủng vải đến gẫy cả móng tay, rướm máu, cô mới xé được miếng vải bé xíu. Nhi nhặt gáo dừa khô, hứng nước sương, rồi lấy miếng vải be bé kia chườm mát cho Phong. Cứ vậy cho đến hết đêm. Khi mặt trời dần ló dạng trên biển, Nhi ngồi gục gặc, buồn ngủ ríu cả mắt, sờ trán thấy Phong hết sốt, Nhi thở phào, cơ thể kiệt sức cực hạn, Nhi ngã ngay lên ngực Thanh Phong mà khò khò. Thấy ngực nặng nặng, có cái gì nhột nhột cứ phất phơ vô mặt anh. Phong mở mắt, thấy ai kia lấy thân anh làm gối ngủ ngon lành. Phong nhích người ngồi dậy, tay quơ trúng gáo dừa còn đọng sương, bên trong là miếng vải sơ mi. Phong ngạc nhiên, nhìn lại người con gái kia, nở nụ cười thán phục. Anh sờ nhẹ vào gò má non mịn, nhìn Nhi rất lâu, trong lòng là cảm xúc ấm áp và hạnh phúc. Anh đặt Nhi nằm lên lá chuối, đắp mền lá chuối đan cho cô, cầm điện thoại ra biển bắt sóng, xui xẻo không có tí sóng nào dù là một cột. Phong quyết định đi sâu vô đảo, lên chỗ cao bắt sóng. Tranh thủ tìm thêm trái cây, cho cô nhỏ thức giấc là có cái ăn. May mắn là có được ít sóng, Phong gởi nhanh tin nhắn SOS định vị cho Mỹ. Mỹ nhận được tin SOS, lập tức về An Phong, điều động người đến thành phố A.

Nhi thức giấc lúc gần trưa, bên cạnh là Phong đang ngồi với hai trái dừa khô đã bóc vỏ. Anh nhìn cô, nhếch mép khinh khỉnh:

- Không ngờ cô gái nhỏ như em, lại có kĩ năng sinh tồn đáng ngạc nhiên như vậy. Hôm qua em hái chuối cho tôi, hôm nay, tôi nhặt dừa cho em, chúng ta huề.

- Em có tính toán gì đâu mà huề với nợ. Anh khỏe là em mừng rồi. Hihi. Mà anh lột vỏ dừa hay thế.

Phong vội giấu hai bàn tay trầy tróc của mình ra sau lưng, anh nhìn Nhi, hất hàm về phía hai trái dừa đã bóc vỏ, còn trơ sọ.

- Em lấy được nước từ hai sọ dừa đó, anh mới nể em.

- Hứ! Dừa tươi thì khó, chứ dừa khô, mà đã bóc vỏ rồi thì dễ lắm. Đừng quên, em là dân biển, chặt dừa là chuyện nhỏ. Hí hí

Nhi dùng lại gàu dừa đựng nước sương hôm qua đổ đi, rửa lại bằng nước biển. Sau đó cầm sọ dừa, đập mạnh xuống nền đá. Sọ dừa nứt ra, Nhi dùng tay tách từ khe hở, cho nước dừa chảy vô gàu dừa. Phong thấy Nhi gồng lên cố tách sọ dừa, anh vội giật lấy, xoay lưng không cho Nhi nhìn, tự mình tách dừa. Vì dù sao, đàn ông cũng khỏe hơn phụ nữ. Anh đưa cô gàu nước dừa, kêu cô uống.

- Anh uống trước đi, anh bị thương, hôm qua còn sốt nữa, nên chắc chắn bị mất nước nhiều, anh nên uống đi.

- Vớ vẩn, cơ thể tôi, tôi tự biết. Em không uống, tôi đổ nhé.

- Em uống, công trình anh tách, đau tay thấy mồ, bỏ phí lắm.

Nhi tu một hơi cạn sạch, còn gật gù vì nước dừa ngọt.

- Nước dừa biển sao có vị tanh tanh, như mùi máu nhỉ.

Nhi nếm nếm môi mình, Thanh Phong hơi chột dạ, đứng lên đi ra biển.

- Tôi xem có ghe nào qua lại không? Em mệt ngủ đi, tôi canh chừng cho em.

Nhi nhìn bóng lưng Phong mỉm cười, cô cũng tính chợp mắt, vừa cầm đến lá chuối, Nhi thấy trên đó dính ít máu còn mới. Cô ngước lên, nhìn theo bóng dáng Phong, phần băng gạc chỗ cánh tay vẫn khô, cô nhìn xuống bàn tay nghi hoặc. Nhi tìm lại sọ dừa được tách khi nãy, trên phần nứt ra đúng là có dính ít máu. Nhi chợt thở dài, nhìn theo bóng lưng chàng trai cô độc bằng ánh nhìn xa xăm, cảm mến. Còn lại một sọ dừa, Nhi lại đập vào đá, dùng tay tách hai nửa sọ dừa, cho nước chảy vào gàu. Lần này, nhất định phải dụ được anh!

Chương 9: Ấm áp

Sau khi nhận được tin SOS của Phong, Thanh Mỹ nhanh chóng về tập đoàn An Phong, xin viện trợ của ông Trịnh Khâm cứu em:

- Con chịu về rồi à? Có phải đã suy nghĩ lại, từ bỏ Gia Khiêm về phụ ba?

- Ba! Con tới báo cho ba biết, Thanh Phong bị truy sát, hiện đang mắc kẹt trên một đảo hoang ở tỉnh A.

- Sao! Nó làm gì xuống tỉnh A? Còn bị truy sát?

- Chuyện này con không rõ. Con nhận được tin SOS của em sáng nay, con đã thử gọi lại nhưng không được

Tính ra cũng 2 ngày 1 đêm trên hoang đảo, ba nên cho người cứu em ấy gấp.

- Được! Ba làm ngay đây.

Ông Khâm điện thoại cho Quan:

- Cậu lập tức cho người xuống tỉnh A, tìm xung quanh đảo, đưa tổng giám đốc về đây an toàn.

- Vâng! Thưa chủ tịch.

Ông Khâm nhìn Mỹ, rồi lại ngồi bên bàn trà tiếp khách.

- Con không có gì để nói với ba sao? Đã hơn một năm rồi, thằng Khiêm nó đâu đói hoài đến con, sao con không về An Phong phụ ba. Con gái bươn chãi ở ngoài chi cực thân vậy.

- Ba! Con muốn tự lập, chừng nào anh Khiêm chưa kết hôn, con sẽ không từ bỏ. Ở đây có Thanh Phong là đủ.

- Con!!!!

- Ba! Con xin ba đừng cho người bắt ép con về, tụi giang hồ nó không thương tiếc con gái ba đâu. Nếu lần đó, không nhờ con bé người lạ cứu con, chắc giờ con của ba chắc tới cái xác cũng không còn.

- Tụi nó dám làm tổn thương con?

- Tụi nó không những dám, mà còn....còn chà đạp con, xem con như món hàng để cho chúng nó chơi nữa.....

Mỹ nghĩ tới ngày bị tụi giang hồ do ba mình thuê làm nhục, cô không khỏi đau lòng, rơi nước mắt. Cô nhìn ông Khâm, cha cô đã già lắm, suy cho cùng, chỉ vì cô quá giống tính cứng rắn của ba, cùng dấu dương(+), nên bị đẩy xa nhau. Ông ngạc nhiên nhìn con gái, chưa bao giờ ông thấy nó khóc cả. Tay ông nắm thành nắm đấm vì giận, ông bỏ tiền ra thuê chúng để níu kéo con gái, không phải cho chúng làm nhục nó. Con gái ông, cành vàng lá ngọc sao vì ông phải chịu uất ức như vậy. Ông ngước đôi mắt già nua, đang đỏ lên nhìn Mỹ, rất nhanh lấy tay tháo kính, chùi chùi mắt, đeo lại kính, đi đến bên bàn làm việc, hai tay đút túi quần, nhìn xuống cửa sổ sát đất.

- Con về đi, việc này ta sẽ xử lý. Yên tâm! Không ai được xúc phạm đến con cái của Trịnh Gia, dù là sợi tóc.

Mỹ nhìn bóng lưng cha, trong cô là nổi chua xót, cô hít thật sâu, chào ba rồi dứt khoát đi ra ngoài. Để lại sau lưng ông già đang rơi giọt nước mắt đau lòng.

5 tiếng sau, từ lúc nhận được định vị của Minh đưa, Khiêm đã có mặt tại thành phố A. Từ HCM về đây nhanh cũng 6 tiếng, mà anh dùng chiếc Mayback của Minh, nên chỉ mất 5 tiếng. Tới nơi cũng 12 giờ trưa. Đứng trên bãi biển quan sát, mở bản đồ vệ tinh lên xem, Khiêm tính nhẩm khoảng cách ra đảo cũng mất hơn 2 giờ đi ghe. Nếu anh đi cano, chắc chắn Tinh Nhi sẽ nghi ngờ thân phận của anh. Khiêm đành thuê 5 chiếc ghe chạy hướng về đảo đó, anh mua đồ bán vỉa hè thay, dặn chủ ghe không được nói anh thuê, làm như vô tình chở khách tham qua rồi thấy và cứu. Hai chiếc kia giả vờ đi thu hoạch tổ yến. Họ được trả tiền hậu hĩnh, với lại nói dối cũng đâu có pham pháp, nên đồng ý ngay.

Năm chiếc ghe trống khởi hành đi ra đảo. Khiêm nhìn vẫn thấy không ổn, bèn kêu thêm khách du lịch lên đầy 3 ghe, cho đi tham quan đảo free luôn. 3 chiếc ghe đầy người, hai chiếc thu hoạch yến bắt đầu lên đường, hướng về hoang đảo.

Trên đảo, sau khi rót đầy gàu nước dừa, Nhi để trên lá chuối, rồi đi ra bãi biển, trông tàu thuyền qua lại. Cô đứng kế bên Phong!

- Anh Phong! Em bị no bụng, đói con mắt, nên đập luôn cái sọ dừa còn lại rồi, mà uống bụng nước dừa, giờ khó chịu quá. Anh vô xử lý trái kia đi, để lâu nó thiêu phí lắm.

- Em vô mà uống, tôi không khát!

- Hứ! Em mà không no, thì tới lượt anh à. Công trình em tách sọ dừa lấy nước, đau tay lắm biết không? Giờ cho lũ kiến được bữa no nê à, em không cam tâm. Oa...oa...oa

Phong trố mắt nhìn Nhi ăn vạ, anh phì cười, đi vô chỗ để gàu nước dừa.

- Thế ra tôi chỉ hơn mấy con kiến thôi đấy.

Biết dụ được anh, Nhi che miệng tủm tỉm cười, rồi tiếp tục ngóng ra biển. Xa xa, hình như có tiếng ghe máy. Nhi mừng rỡ, nhãy cẫng lên la hét:

- Cứu tôi với, chúng tôi ở đây, bên đây!

Nhi vừa nhảy, vừa chạy dọc bờ biển la hét. Nhìn vào màn hình điện thoại, Khiêm biết mình tới đúng chỗ, loáng thoáng nghe tiếng của Nhi, anh vội dùng ống nhòm quan sát, thấy Nhi đang nhảy nhảy, mặt Khiêm cũng giãn ra, nở nụ cười hài lòng, nhưng nhìn phía sau, bóng dáng Thanh Phong đang tiến về phía Nhi, mặt anh lại tối xầm, Khiêm xoay qua nói với lái Tàu gì đó, anh lái gật gật. Chiếc ghe chở đầy khách tấp vô trước. Nhi vui mừng vội chạy ra, thở hổn hển nói:- Anh làm ơn cho em quá giang về đất liền

Anh lái tàu nhìn Nhi, rồi nhìn tới Thanh Phong phía sau, cất giọng nói:

- Ráng dồn lắm chỉ có thể chứa thêm một người, em hay anh ta lên trước đi, lát sau có thuyền khác ra đón người còn lại.

- Hả!

Nhi nhìn trên ghe, quả thật rất đông người, cô nhìn anh lái thuyền:

- Anh chờ chút, em kêu bạn em lên. Anh ấy bị thương, cần đi bệnh viện.

Nhi bì bõm đi vô bãi cát, nói gì đó với Phong, thấy mặt anh hầm hầm, hình như còn cãi nhau. Cuối cùng, thấy Nhi nhặt vỏ sò trên cát, tính cắt tay mình, Thanh Phong vội ngăn cản kịp thời. Anh nhìn cô rất lâu, khiến tim của người đàn ông ngồi trên ghe ở góc khuất bức bối. Chợt Phong cúi xuống, hôn lên môi Nhi lưu luyến khiến cô bị đơ, rồi nhanh chóng bì bõm đi ra ghe. Nhi cứ ngẩn ngơ nhìn theo đến khi ghe khuất dạng. Lúc này, cô ngồi trên cát mịn, nhìn xa xăm, chờ chiếc ghe tiếp theo. Thấy ghe chở Thanh Phong đã hướng vô bờ, ghe thu thập Yến của Khiêm tiến vô đảo. Nhi lại nghe tiếng xuồng máy, vội đứng lên trông. Trên ghe, ngay mũi có thân ảnh cao ráo, nước da trắng đứng trông về phía cô. Ghe tới gần, nhìn kĩ là Khiêm. Lần này, Nhi còn mừng hơn lần trước, không ngờ ở đây cũng gặp được anh. Cô huơ huơ cánh tay, vẫy vẫy người đang đứng trên ghe. Khiêm nhìn Nhi, môi nhẹ cong lên. Chờ ghe neo gần mõm đá, anh nhảy xuống, lội vô bãi cát. Nhi tính chạy ra, nhưng Khiêm đã la lên:

- Em đứng đó đi, để anh đến với em.

Chỉ câu nói đơn giản, Nhi bỗng thấy xao xuyến, cô gật gật, nhìn theo anh chàng đang ì ạch lội nước vô. Như chết đuối gặp được phao, ở chốn cô thế gặp được người quen, Nhi nhào tới, ôm chầm lấy Khiêm, mừng mừng tủi tủi. Khiêm vuốt vuốt mái tóc đang tung bay rồi bù của Nhi, nở nụ cười trìu mến!

- Chúng ta giống cặp tình nhân lâu ngày xa cách nhỉ?

Nhi chợt tỉnh, biết mình hố hàng, quê quá nên cười nhe răng cười gượng:

- Anh khỏe chưa? Hôm trước bị hạ thân nhiệt í?

- Không sao, anh khỏe rồi.

- Mà sao anh có mặt ở đây?

- Công ty tổ chức đi chơi. Mấy người kia đi tham quan đảo, còn anh theo ngư dân đi coi cách khai thác tổ yến.

- À! Nhờ anh có sở thích khác người, nên em được cứu. Hihi

- Cứu em?
- Em bị lạc trên đảo này hai ngày rồi. May mà có ghe của anh đi ngang qua đây.

- Ghe du lịch bỏ mặc khách ở đây à?

- Không phải đâu, chuyện dài lắm, mình về đất liền, em kể anh nghe.

- Được.

Nhi tính lội ra nước, chợt Khiêm từ phía sau đã bồng cô lên, như cái ngày bồng cô xuống bậc tam cấp. Nhi bất ngờ, theo phản xạ liền choàng hai tay qua cổ Khiêm. Ngước lên nhìn đường nét gương mặt đẹp như người như mẫu dưới ánh mặt trời, bất giác, tim Nhi lại đập thình thịch, mặt cô hồng hơn, đỏ bừng. Khiêm đặt cô lên ghe, nói với lái thuyền:

- Cô gái này bị lạc đã hai ngày, phiền anh chở cô ấy về đất liền. Chắc cô ấy đang hoảng sợ lắm.

- Được! Có nước ngọt trên ghe, anh đưa cô nhóc uống đi, hai ngày chắc mất nước lắm rồi.

Khiêm vẫn ngồi ôm Nhi trong lòng, với tay lấy chai nước suối đưa cho Nhi. Mùi hương lavender hòa cùng gió biển thoang thoảng, Nhi cầm chai nước thẹn thùng, tâm trí lơ lửng đâu đâu, đến nổi quên ngồi nhích ra. Khiêm nhìn thấy áo sơ mi voan của cô bị xé mất hai tay áo, nách áo rộng khoe da thịt cả khoảng rộng. Phần cổ áo vì gió lộng cũng phồng lên, ẩn hiện "đồi núi" nhấp nhô trơn mịn vun đầy. Hình ảnh Nhi khỏa thân trên giường lại ùa về khiến yết hầu Khiêm khô khốc, trong anh xuất hiện phản ứng xấu xa. Khiêm đẩy Nhi xích ra, cởi áo đũi dài tay đang mặc chồng vào cổ, mặc vào người cô, cúi nhìn cô rất thâm tình:

- Ở đây gió lớn, coi chừng bệnh, rồi lại ôm Nhi thật chặt.

Không ngờ nhìn Khiêm ốm, nhưng lại có body đẹp như vậy, săn chắc, không bụng bia như mấy ông làm kinh doanh. Anh cũng có cơ bắp vừa phải, hợp với dáng người, không cuồn cuộn như lực sĩ, cũng không phải ốm nhom như mấy anh thợ xây dựng. Chỉ biết rất, rất vừa người, đẹp mắt. Lần đầu tiên được tiếp xúc gần gũi với cơ thể phái nam, Nhi có chút choáng váng, cô cũng không dám nhìn lâu vào khuông ngực vuông kia, sợ mình nuốt nước miếng, nên ngồi qua mạn thuyền đối diện, nhìn ra biển. Khiêm không giữ, chỉ nhìn Nhi, môi nhếch lên độ cong nhẹ.

Do sợ lên bờ sẽ đụng mặt Thanh Phong, nên Khiêm đã kêu lái tàu neo ở bến khác, đi xa hơn nên về lâu hơn 30 phút. Khiêm đỡ Nhi xuống bến thuyền, không quên cảm ơn lái thuyền, Nhi móc túi lấy tiền phụ tiền xăng, nhưng anh lái tàu không lấy " giúp người làm phước thôi". Anh cho ghe lùi lại, chạy ra biển.

Nhi nhìn Khiêm, cười hì hì:

- Làm lỡ chuyến xem yến của anh, em xin lỗi. Cảm ơn đã cứu em.

Khiêm ôm chầm lấy Nhi, tì cằm lên đầu cô:"em bình an là tốt rồi". Nhi hơi ngẩn ngơ, sực tỉnh đẩy Khiêm ra:

- Áo này để em giặt sạch trả anh. Anh ở khu Sunrise đúng không?

- Ừ.

- Vậy giờ anh về công ty đi. Em về nhà đây, hẹn gặp anh ở thành phố nhé. À quên! Mình trao đổi số điện thoại đi, để có gì liên lạc cho dễ.

- Ừ.

Khiêm lấy ra con XSmax, lưu số của Nhi. Anh gọi cho cô nhưng không được. Nhi mới nhớ điện thoại bị ngõm nước. Cô móc điện thoại trong túi ra, nhìn Khiêm le lưỡi.

- Anh yên tâm, anh có số em cứ gọi. Em sẽ trả áo cho anh mà. Hihi.

- Ừ. Không sao đâu, giữ áo làm tin cũng được.

- Hả????

- Thôi, em đi về đi, kẻo cảm lạnh.

- Dạ! Bye anh.

Nhi ra ngoắc xe ôm, chạy về nhà mình. Chiếc Mayback trờ tới, Lực bước xuống khom người đưa áo sơ mi còn bọc trong bao nilon đưa Khiêm!

- Tôi mua ở chợ. Bảo đảm hàng rẻ nhất.

- Ừ.

Hai người vô xe, đi về khách sạn.

Chương 10: Ngủ với con ta

Nhi vừa về nhà, chị ba đã lật đật nắm tay Nhi:

- Nhi! Em mau vô bệnh viện xem, hình như dì Năm bị sốc phản ứng gì đó. Bệnh viện họ điện thoại cho em không được.

- Dạ, em đi liền. Em cảm ơn chị.

Chị ba dúi vào tay Nhi ít tiền, 200, 100, có cả 50 ngàn. Chị cầm tay Nhi, mắt rươm rướm.

- Em cho chị gửi phụ lo cho dì. Chị gom được nhiêu đưa nhiêu. Thương dì như mẹ, thấy mẹ bệnh mà không lo được, chị bứt rứt lắm. Hic...hic

- Chị cầm lo cho xấp nhỏ. Mẹ em được anh đại gia hôm qua lo rồi. Anh mà ăn bún bò của chị đó, nên chị yên tâm nha.

- Vậy hả em, mừng quá. Nhưng em cứ cầm mua trái cây cho dì khi nào dì tỉnh, cầm dùm chị, cho chị khỏi ray rứt, nha em!

Nhìn chị ba năn nỉ, Nhi cũng đành cầm ít tiền của chị nhét túi. Nhi hít hà, nắm bàn tay gầy guộc của chị vỗ vỗ.

- Cảm ơn chị nhiều lắm. Chị an tâm, có tin gì em sẽ báo cho chị bớt lo.

- Ừ! Đi đi em, để mẹ trông.

- Dạ!

Nhi lại bắt xe ôm đi vô bệnh viện, không kịp thay đồ, cũng không để ý chiếc BMW đã không còn đậu trong sân.

Cô vô tới bệnh viện, vẫn đang mặc áo đũi tay dài của Khiêm, rộng thùng thình, và quần jean, nhìn rất bụi đời. Tới chỗ tiếp tân, Nhi đang hỏi tình hình bệnh nhân Lê Hoàng Thanh Vy, thì đột nhiên, một phụ nữ trung niên, ăn mặc sang trọng lại tặng cô hai bạt tai, "chát....chát" trước cặp mắt ngạc nhiên của bao người có mặt ở đó. Nhi xoay qua nhìn người đã đánh mình, trố mắt kinh ngạc, người này mình không quen, không lẽ đánh ghen lầm. Bà Phan Mỹ An trừng mắt nhìn Nhi, mặt đầy tức giận. Quan vội chạy lại, kéo tay bà chủ:

- Bà chủ! Đây là bệnh viện, có gì về thành phố giải quyết.

- Về thành phố, đợi về đó thì nó đã ăn của thằng Phong bao nhiều tiền rồi. Cậu đã cắt chuyển khoản theo lời tôi chưa?

- Dạ! Tôi đã cắt rồi.

- Tốt.

Bà An nhìn trừng trừng vào Nhi, môi bà trề ra, liếc Nhi rồi từ tốn lại ghế chờ ngồi.

- Mẹ không ra gì, con cũng dơ bẩn.

- Bác! Cháu với bác không quen, xin bác nhẹ lời.

- Tôi thèm quen cô à. Nếu không phải cô mồi chài thằng Phong, để nó mỗi ngày chuyển 100 triệu cho mẹ cô chữa bệnh, rồi hại nó bị thương, cô!!....đủ tư cách gặp tôi sao?

- À, ra bác là mẹ của anh Phong! Cháu chào bác!

- Không cần! Thúi quá, nhận bẩn tai. Tôi đã khóa tài khoản, nhưng hôm qua đã chuyển trước 100 triệu, lo mà trả lại cho tôi đi. Không thì tôi kiện cô tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, chí ít cũng gỡ 3 cuốn.

Nhi tức giận, tay nắm thành đấm, nhưng vẫn cố nhịn. Mẹ mình cần tiền, không thể vì chút sĩ diện làm lớn chuyện, ảnh hưởng tới mẹ. Đây là vấn đề sống chết. Tinh Nhi, nhịn, phải nhịn. Cô đi tới, nhìn thẳng vào bà An, khom người:

- Số tiền 100 triệu, cháu sẽ tìm cách trả đủ. Hôm nay, mẹ cháu đang bệnh, xin bác nói khẽ, ảnh hưởng đến bệnh nhân thì không hay.

- Cô....tôi thích nói lớn đó. Hết mẹ dụ dỗ chồng người khác, rồi giờ truyền nghề cho con gái. Tôi phải cho thiên hạ biết, để còn tránh xa mẹ con cô chớ.

- Bác! Là Thanh Phong tự ý chuyển khoản, cháu không xin, cũng không mồi chài anh ấy. Vì Bác là mẹ anh Phong, nên bác đòi thì cháu trả. Nhưng nếu bác cứ chửi cháu, xúc phạm mẹ cháu, thì đừng trách cháu hỗn ạ!

- Hahaha! Mày đụng được tới cộng lông chân tao không mà nói.

- Thưa bác! Con người ăn có nhai, nói có nghĩ. Nếu bác có bằng chứng cháu lừa gạt, chiếm đoạt tiền của bác, thì bác cứ thưa công an, cháu theo hầu. Bác ở đây nói lời vô căn cứ, vu khống, nhục mạ hai mẹ con cháu, cháu có quyền thưa ngược lại bác tội làm nhục người khác. Có thể bác giàu, chỉ phạt hành chánh không đáng bao nhiêu. Nhưng tiếng đời của mạng xã hội, chắc cỡ tuổi bác sẽ khó mà chịu được.

Ngoài cửa, tiếng vỗ tay "bộp....bộp" vang lên. Bà Phi Yến từ từ bước vào, liền nắm tay Nhi, kéo ra một góc nói chuyện.

Yến: Con dâu! À nhầm, con gái à. Con xinh quá, đẹp hơn mẹ tưởng tượng.

Nhi: Dạ, chắc bác nhầm người. Cháu không quen bác ạ.

An: coi chừng nhầm người đó bà chị. Con nhỏ đó trông vậy chứ là loại đĩ điếm, chuyên đi dụ dỗ đàn ông moi tiền. Con mẹ nó truyền nghề cho nó, cả nhà nó có truyền thống làm đĩ đó. Đúng là phường xướng ca vô loại.

Yến: con gái! Khi con lỡ đi ngang con chó điên, nó sủa, thậm chí cắn con. Con cứ tìm viên gạch chọi lỗ đầu nó. Mình là người, không thể sủa và cắn lại chó được.

An: bà....bà chị nói hay nhỉ? Bà biết tôi là ai không? Bà bênh con đĩ nhỏ đó, bà sẽ hối hận....cầu xin tôi à.

Nhi nhìn bà Yến, người phụ nữ hiền lương, phúc hậu, ăn mặc cũng bình dân, chắc thấy cô bị ức hiếp nên can dự. Với thân thế tập đoàn An Phong, bà An có thể hô mưa gọi gió. Nhi sợ ảnh hưởng không hay tới bà Yến, nên nắm tay bà, nhỏ nhẹ:

Nhi: Bác à! Con cảm ơn bác nói giúp cho con, nhưng con không quen bác. Bác đừng vì con mà chống đối bác ấy, không hay đâu ạ.Yến: hay hay không hạ hồi phân giải.

Bà Yến đẩy Nhi đứng sau lưng mình, đi lại trước mặt bà An.

- Trương Phi Yến tôi không hèn đến nổi đi lấy tiền không phải của mình. Con bé nhận của con bà 100 triệu, tôi sẽ thay nó chuyển trả lại cho con bà.

Cả Nhi và bà An đều há hốc kinh ngạc, bà Yên mở xách tay, lấy ra cọc tiền đô, đếm đếm chỉ có 1000 đô la. Bà nhăn mặt, lẩm nhẩm "văn hóa Mỹ toàn cà thẻ, về đây toàn xài tiền mặt, mà quên vụ này, đầu với óc". Bà An thấy bà Yến không đủ tiền mà bày đặt, bà trề môi, chân bắt chữ ngũ nhịp nhịp, hai tay đan nhau đặt trên đầu gối, liếc xéo bà Yến.

An: nghèo mà bày đặt gáy. Sao, cầm ít tiền đô liền tưởng mình là trưởng giả. Xí! Tôi khinh.

Bà Yến nhìn bà An, không thèm nói, rồi đi về phía Nhi, nắm tay cô vỗ vỗ "yên tâm". Bà lấy điện thoại, gọi cho Lực:

- Cậu lập tức mang 100 triệu tới bệnh viện tỉnh A. Tôi cho cậu 10 phút.

Bà cúp máy, đi lại nói với bà An:

- Chị chờ tôi 10 phút. Trong 10 phút này, nếu chị muốn "cắn" thêm tiền lời, cứ nói, tôi kêu người mang tới luôn. À, tiền thuốc men cho con trai chị, chị lo không nổi cứ bắt chẹt con bé đi. Giúp người giúp cho trót, xem như tôi bố thí cho bớt bệnh dại làm phước.

Bà An tức tím mặt, tay nắm thành đấm, đứng phắt dậy, tính vung tay tát bà Yến, tay bà đưa lên không trung, đã bị Nhi giữ lại.

- Bác gái! Xin bác giữ tự trọng cho mình, đừng hành xử giang hồ, chợ búa ở đây. Không phải ỷ có tiền muốn đánh ai thì đánh. Để bác đánh lần đầu là lỗi do con bất ngờ nên không né. Nhưng nếu bác cứ cư xử lỗ mãng lần hai, thì lỗi của con sẽ là hỗn, không nể người già. Làm lớn không phải làm láo.

- Mày....được lắm. Để coi nó có trả hết nợ, rồi có giúp mẹ mày không? Hay mày sẽ lại quì lạy, để được leo lên giường con tao dụ dỗ nó.

Bà An dằn tay xuống, hậm hực qua băng ghế khác ngồi. Còn bà Yến nhìn Nhi mỉm cười, nắm tay kéo cô ngồi xuống kế mình.

- Yên tâm! Nhà bác cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu tiền. Hahaha

- Nhưng....con với bác mới biết, đâu có thân mà bác bỏ ra số tiền lớn vậy, con trả không nổi đâu ạ.

- Ai kêu con trả tiền, giờ mới quen thì sau này thân. Hahaha. Con chỉ cần nhớ, con nợ bác một ân tình là đủ.

Đang nói chuyện thì Lực vô tới nơi, anh đem theo bọc tiền mới rút của ngân hàng, trong đó có 2 cọc 500 ngàn dày, khom người đưa cho bà Yến bằng hai tay. Bà mỉm cười, mở bọc tiền, nhét vô thêm 1000 USD, đi lại phía bà An, đưa cho bà ấy. An liếc Yến, rồi nhìn qua Quan, cậu ta đưa tay cầm bao tiền, mở ra xem, rồi nhìn bà chủ của mình "dạ, dư 1000 đô"

Yến: cứ cầm lo thuốc men cho cậu chủ. Dặn nó lần sau muốn con gái tôi xài tiền, thì phải có thành ý, đưa bằng hai tay, không được để người khác đòi nợ mà con gái tôi không thiếu.

An: bà biết nó là ai không mà nhận con gái. Bà trả nợ cho nó thì sao, cũng không làm bà sang và có quyền hơn. Rồi bà sẽ hối hận. Còn 1000 đô, bà muốn chơi chọi cũng được. Tôi sẽ cầm mua thịt bò mỹ cho mấy con chó nhà tôi, còn hơn cho hai mẹ con đĩ nhỏ đó xài.

Yến: Tôi cho con bà trị thương, bà lại cho chó. Thế con bà thua con chó hả.

Bà An trừng mắt, môi mím lại giận run người. Quan lại nắm vai bà An, thì thầm gì đó, rồi kéo bà qua khoa ngoại. Bà ngước nhìn Quan, rồi lại nhìn Yến và Nhi, hai chúng nó như hai mẹ con đang bênh nhau vậy. Bà hậm hực, "được, được, thân lừa ưa nặng, chờ đó",rồi đi theo Quan đầy bực tức.
Nhi nhìn bà Yến, cô quì xụp xuống chân bà, nước mắt chực trào ra.

- Con cảm ơn bác, ân tình này, con sẽ không quên. Bác chờ con ở đây chút, con đi vô hỏi tình hình của mẹ, chút con ra.

Bà Yến gật đầu, xua xua Nhi đi. Mắt bà cũng rươm rướm, thương đứa con hiếu thảo." Sao hai đứa con dâu của bà, đứa nào cũng khổ vì chữ hiếu". Nhi chạy vô khoa chống độc, gặp ông trưởng khoa hôm trước:

- Chào bác sĩ, cháu nghe báo mẹ cháu bị phản ứng gì đó.

- Mẹ cháu không sao, do hôm nay quá 12 giờ mà bệnh viện không nhận được viện phí chuyển khoản, nên chúng tôi đã chạy thận miễn phí, vô thuốc của nhà nước. Không ngờ bệnh nhân quá yếu, không tiếp nhận gây sốc phản vệ. Tôi liên lạc cho cháu không được.

- Dạ, điện thoại cháu bị hư, vậy giờ mẹ cháu.....mẹ cháu sao rồi ạ?

- Cách đây một tiếng, đã có người chuyển hẳn 1 tỷ đóng viện phí cho mẹ cháu. Sau khi cấp cứu, tôi cho chạy thận, lọc máu bằng thuốc nhập liều mạnh hơn, bệnh nhân có vẻ hợp thuốc, tình hình khả quan hơn.

- 1 tỷ, cách đây 1 tiếng ạ?

- Đúng! Viện phí đủ nằm hơn cả tháng, mẹ cháu sẽ được sử dụng thuốc tốt nhất.

- Dạ! Cháu cảm ơn bác.

- Ừ! Không có chi.

Nhi đi vô phòng, nhìn mẹ đang nhắm mắt yên bình sau lớp cửa kính, da mặt mẹ hồng hơn, cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhi đi ra ngoài trong lòng ngổn ngang thắc mắc "ai lại tự nhiên chuyển khoản 1 tỷ cứu mẹ, hay là họ chuyển nhầm? Và cô Yến kia nữa, tự nhiên cho mình hẳn 124 triệu, chỉ muốn mình nợ một ân tình. Chuyện gì đây trời? Nhi thở dài, nhìn lên bầu trời, trăng đã mọc, và vài vì sao xuất hiện lấp lánh. Chợt, cô ngồi thụp xuống, vùi mặt vào hai bàn tay khóc rưng rức:

- Con làm sao đây, ngôi sao của mẹ vô dụng quá. Mẹ vừa đáp ứng thuốc, nếu họ chuyển nhầm, ngày mai đòi lại, thì mẹ con sẽ ra sao? Huhuhu, còn món nợ của bác gái xinh đẹp, con trả sao đây? Có ai, có ai chỉ cho con cách không? Người ta giàu, người ta hỏi tiền nhiều để làm gì? Chứ con, chỉ muốn biết làm gì để nhiều tiền. Huhuhu!

- Làm theo ta.

Nhi ngước lên nhìn người phụ nữ trước mặt, là bà Yến, cô vội quẹt nước mắt, nhìn bà gượng cười:

- Cháu....cháu xin lỗi, không phải cháu muốn xin lòng thương hại của bác, chỉ là cháu muốn giải tỏa chút thôi.

- Thì ta có nói gì đâu, cháu muốn có nhiều tiền đúng không? Làm theo lời ta là được.

Nhi trố mắt nhìn bà Yến, "không phải muốn mình buôn hàng trắng chứ, nhìn mặt bà ấy hiền, phúc hậu lắm mà." Bà Yến nhìn Nhi, mỉm cười, nắm tay cô kéo đi.

- Không buôn ma túy đâu. Con chỉ cần sử dụng một liều tương tự, là 1 tỷ kia chuyển đúng tài khoản.

- 1 tỷ kia của bác?

- Gần như vậy.

Bà Yến kéo Nhi lên chiếc Lexus, đẩy cô ngồi băng ghế sau, rồi bà cũng ngồi vào.

- Lực! Cho tôi đi dạo xem thành phố.

Bà ấn nút, vách ngăn được kéo lên, ngăn tài xế với băng ghê sau, bà từ tốn nhìn ra cửa sổ, mở lời:

- Bác có hai thằng con trai, thằng em lấy vợ rồi, còn thằng anh hơn 30 mà vẫn ở vậy, không có mảnh tình vắt vai, nói ra hơi xấu hổ, nó vẫn là xử nam đó.

Bà Yến nói tới đó, mắc cười lắm ráng nhịn, đưa tay lên che miệng, giả bộ đang xúc động. Còn Lực phía trên xém chút đâm vô cột điện. Nhi thì nhìn bà Yến thương cảm.

- Bác à, xã hội giờ phát triển. Gay không còn bị kì thị như trước, hay bác thử chấp nhận ảnh. Dù sao thì con trai thứ của bác cũng có vợ, thì chắc chắn có người nối dõi rồi ạ.

Nghe Nhi nói, xe lại xém lao xuống sông, còn bà Yến nhìn cô, mặt muốn cười, nhưng ráng kiềm chế thành mếu. Cũng may là trời tối, xe chạy nên thỉnh thoảng mới có ánh đèn đường hắt vô, nên bà không bị lộ mặt.

- Nhưng nó không gay, nó có yêu đó chứ, chỉ tại chúng nó không có nợ, con bé kia lấy người khác. Từ đó, nó không quen ai nữa.

Nhi nhìn nét đăm chiêu của bà Yến, cô cũng buồn cho bà. Không ngờ, trên đời này lại có người si tình như vậy. Đối với người yêu cũ là chung tình, nhưng đối với người yêu mới là tàn nhẫn. Cô chỉ biết thở dài.

- Rồi bác tính sao ạ?

- Ta muốn con ngủ với con trai lớn của ta?

- Hả????

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau