BÌNH YÊN BÊN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bình yên bên anh - Chương 41 - Chương 42

Chương 41: Ngoại truyện 1

Thanh Phong tiến lại chỗ Nhi, đưa tay lên nắm vai cô. Nhanh như cắt, Nhi liền chụp lại, bằng thế phản đòn, hất ngược anh ra phía trước. Thanh Phong nằm đo cát, phủi phủi tay ngồi kế bên cô, anh ngửa người chống hai tay ra sau, nheo mắt ngắm biển.

- Vẫn còn nhanh dữ. Em vẫn thích ngắm biển à? Vậy cho anh làm đôi mắt của em nhé.

- Này, em rể, xưng hô cho đúng đi. Ai em hả?

- Hahaha! Anh vẫn độc thân vui tính, đã cưới ai đâu mà dâu với rể?

- Được, vậy tôi sẽ cùng Nguyệt Nhi qua Mỹ, rồi kiếm một anh tử tế gả nó đi. Hứ!

- Ấy, làm gì nóng vậy chị hai! chọc chị chút thôi mà. Cũng 4 năm rồi, chị muốn chờ tới bao giờ nữa.

- Mãi mãi.

- Mãi mãi! Mãi mãi là bao lâu?

- Khi tim tôi ngừng đập.

- Tội tình gì chứ?

Nhi mỉm cười hiền dịu, nhẹ nhàng cất giọng:

- Thanh Phong! Có những người không bao giờ bằng lòng với thực tại, chỉ mãi miết tìm những thứ vô thực. Tôi đã tìm ra lý do để tiếp tục với cuộc sống này, đó là chờ đợi. Mỗi ngày trôi qua, thời gian tôi gặp anh ấy nhích gần thêm một chút, dù là gặp ở hình thức nào vẫn là gặp, ở thế giới hữu hình hay vô hình. Còn anh? Anh đang tìm kiếm điều gì? Con người tham lam lắm, sẽ không ai trả lời được cho mình bằng chính bản thân anh. Thanh xuân trôi qua nhanh lắm, đừng bỏ lỡ những khoảng thời gian tươi đẹp của cuộc đời bằng những giấc mộng du không thật. Đừng bận tâm về tôi nữa, anh không thể làm thời gian quay ngược. Đừng thương hại tôi, vì tôi cần trưởng thành. Sự bao bọc của mọi người khiến tôi mãi như đứa trẻ, không biết mình là ai. Khi sanh Pond, đó là ngày tôi được tái sinh, hãy yên tâm, tôi đã thực sự thoát khỏi khổ đau, tôi đã có mục đích để sống tiếp.

Thanh Phong nhìn Nhi bình thản, môi anh khẽ nhếch, phủi phủi người đứng lên, nhét vào tay Nhi điện thoại, khinh khỉnh cười, xoay người đi ra ghe.

- Cần gì cứ tìm anh. Tinh Nhi! Anh là người duy nhất không bao giờ lừa dối em. Hahahaha.

Nhi cũng nhẹ mỉm cười, "nặng lắm rồi đó, sao Nguyệt Nhi chịu hắn được", rồi tiếp tục ngắm biển. Tay cô lần mò, ra lệnh cho siri mở điện thoại. Một đoạn clip được phát, tiếng sóng biển rì rào, tiếng của Pond đang chơi đùa. Tiếng bước chân ai đang lại gần thằng bé....nghe xong đoạn clip, Nhi vội đứng lên, hét gọi tên Thanh Phong, nhưng anh đã đi xa hòn đảo rồi. Nhi quýnh quáng, chạy tìm con, cô gọi Pond đến khàn cả tiếng, đáp lại Nhi chỉ có tiếng gió và sóng biển. Lực chạy đến bên cô.

- Chị Nhi! Bé Pond bị bắt cóc rồi.

- Sao? Pond bị bắt cóc? Là Thanh Phong, nhất định là anh ấy. Hắn vừa đưa cho tôi đoạn clip quay lại lúc Pond bị bắt.

- Không phải Trịnh tổng. Là sơ tình anh ấy quay được lúc ngồi thuyền tới đây, khi thuyền cập bến thì tên bắt cóc đã bồng Pond đi đâu rồi.

Nhi tức giận, tay nắm thành quyền. Hai tay cô nắm cổ áo Lực, nghiến răng nói.

- Đây là địa bàn của Trần Gia, Huyền Long canh giữ, sao người lạ lên đảo được. Anh và Phong có âm mưu gì, nói? Đừng trách tôi không nể tình

Lực đứng yên cho Nhi phát tiết, chịu trận cũng không nói gì thêm. Nhi thở dài, buông anh ra, điện thoại cho Minh.

- Minh! Pond bị bắt cóc.

- Vậy sao! Yên tâm, em sẽ tìm ra cháu.Lời Minh nói không nhanh, không chậm, cũng không có gì ngạc nhiên, hốt hoảng. "Chẳng lẽ qua 4 năm, tất cả đều mệt mỏi khi cưu mang đứa tật nguyền như mình, ghét lây luôn thằng bé." Lúc này, Nhi khủng hoảng thực sự. "Có lẽ Thanh Phong đã nhìn thấy được vấn đề, nên mới nói có gì cứ gọi anh. Lòng con người, bạc bẽo thế sao? Pond của mẹ, nguồn sống của mẹ, cứ nghĩ mình mạnh mẽ lắm, thì ra mẹ vẫn luôn dựa dẫm vào ba con, dựa vào gia đình của ba, không thể sống tự lập được, làm gánh nặng của họ, mẹ hại con rồi. Con trai, chờ mẹ, mẹ sẽ tìm được con. Tên thanh niên kia, anh đã bắt cóc sai người rồi". Nhi nắm tay thành đấm, hét lên trước biển.

Dưới bóng dừa xanh mát, người đàn ông anh tuấn đang quan sát cô nãy giờ, môi anh nhếch lên nụ cười thật mê người. Anh lặng lẽ đứng lên, đeo thiết bị đổi giọng nói, tiến về phía Nhi. Anh ôm cô từ phía sau bằng cái ôm siết chặt, mong nhớ. Mùi lavender hòa cùng hương biển, mùi của yêu thương lâu rồi mới hòa làm một, Nhi bị đơ người trong thoáng chốc. Hai tay cô vịn lên vòng tay rắn chắc, cánh tay này sao quen đến thế, hơi ấm này sao an toàn thế, tất cả làm tim cô đập mạnh, đầu óc choáng váng. Những hình ảnh về anh nhập nhoạng, ánh nắng dường như làm cô chói mắt. Nhi lắc đầu, dụi mắt mấy lần, vòng tay ấy vẫn đang siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ của cô, hắn còn tì cằm lên vai Nhi hít hà. Nhi rất rất muốn một phát quăng hắn xuống biển, nhưng trái tim cô lại lưu luyến, tham lam cảm giác ở bên hắn. Tại sao, tại sao chứ. Không lẽ, cô cũng âm thầm phản bội anh rồi. Nước mắt bất giác tuôn ra, trước mắt Nhi giờ nhạt nhòa sóng biển. Lâu lắm rồi, cô chưa khóc, khóc cho cảm xúc của mình. Nhi cố nén lại tâm hồn đang dậy sóng, dứt khoát bấu vào tay ai kia, dùng đòn Karate trượt người xuống thấp, xoay người, bẻ hai tay hắn quặc ra hai bên. Người đàn ông ôm chặt là thế, nhưng khi bị Nhi phản đòn, hắn chỉ đơ người đứng yên, không phản kháng. Mặt Nhi đanh lại, quắc mắt cố nhìn hắn, nhưng những gì cô thấy chỉ là thân ảnh nhòe nhoẹt. Còn hắn nghiêng nghiêng đầu, ngắm nhìn thưởng thức cô, rồi lại nhìn xuống bàn tay đang đeo chiếc nhẫn be bé trên ngón áp út, môi hắn cong lên độ cong nhẹ, trên gương mặt anh tuấn không lộ ra cảm xúc, nhưng trong mắt xẹt qua tia yêu thương. Hắn đằng hắng cất tiếng.

- Em hung dữ quá. Phải ôn hòa mới làm vợ đảm mẹ hiền được chứ.

- Không cần anh dạy đời. Nói, anh giấu con tôi ở đâu?

Anh cúi nhìn cô, dùng mu bàn tay sờ lên gương mặt xinh đẹp, nhếch môi trêu chọc:

- Trong tim tôi, cả em và con.

Nhi lại thoáng chấn động, nhưng rất nhanh trấn tĩnh, gạt tay hắn ra, nhìn hắn dù cô không nhìn rõ. Tuy rất giống, nhưng giọng nói không phải, khác xa giọng của anh. Hơn nữa, anh làm sao có thể ở đây được. Nhưng để lên được đảo này mà không ai hay biết, chắc chắn hắn cũng không phải dạng vừa. Nhi tính câu thêm thời gian, một tay cô bấm điện thoại gọi cho Lực, hành động của cô không thoát khỏi cặp mắt chim ưng của hắn, hắn nhanh chóng rút điện thoại của Nhi quăng ra biển. Nhi tức giận, thở hồng hộc.

- Anh muốn gì?

- Muốn em.

- Hứ! Anh đủ gan? Biết tôi là ai không?

- Diễn viên Tinh Nhi.

- Đúng! Và tôi còn là vợ của Trần Gia Khiêm, anh dám đụng đến tôi và con anh ấy, anh sẽ sống không bằng chết.

- Hahaha! Cái xác vô dụng ấy thì làm gì được tôi, hahaha. Nếu em nói Gia Minh thì có lẽ hù được tôi xíu xiu. Cho dù có Trần Gia hay Huyền Long cũng không làm gì được tôi đâu. Em thấy không, con em trong tay tôi mà không ai biết, biết cũng không quan tâm.- Bây giờ anh muốn sao?

- Đã nói rồi, tôi muốn em.

- Tôi không thấy đường.

- Tôi thấy là được. Tinh Nhi, không ai quan tâm em. Chồng em giờ là tên phế nhân, sao em không thử đón nhận tôi, tôi có đủ khả năng lo cho em và con.

- Thứ nhất: chồng tôi không phải phế nhân, anh ấy chỉ đang ngủ, giấc ngủ hơi dài thôi. Thứ hai, khả năng của anh có hay không mặc kệ, nếu có thật thì cũng nên dành cho cô gái nào sẵn lòng. Lòng tôi thì không sẵn.

Ngay cả gương mặt anh tôi cũng chưa thấy, nếu tin tưởng và chấp nhận anh, khẳng định tâm sinh lý tôi có vấn đề nặng. Nhưng thân là đàn ông sáng mắt, lại ăn hiếp một đứa trẻ lên ba, một người mẹ cô thế bị mù, dù anh tài giỏi tới đâu, thì với tôi, anh cũng chỉ là tên khoác lác. Đừng nói tới chồng tôi, vì tầm của anh dù so với cái móng chân anh ấy cũng không xứng.

- Hahahaha! Rồi Em sẽ thấy tôi là người duy nhất xứng làm chồng em. Đây là địa chỉ, ngày giờ cũng có trên đó, nhớ có mặt đúng giờ.

Hắn lại ngắm nhìn gương mặt tức giận của Nhi, rồi xoay người thong thả đi vô nhà, ngắm nhìn thằng bé đang ngủ say chảy cả ke. Anh vuốt ve gương mặt non sữa của con, cúi xuống thơm lên gò má trắng mịn, hít hà hương con trẻ, nhẹ nhàng bồng bé đi lên thuyền về đất liền.

Còn một mình Nhi trên bãi biển với một cỗ tức giận, cô lò dò đi vô nhà gọi Lực.

- Anh chuẩn bị cho tôi một món đồ, thứ gì nhỏ gọn có tính sát thương cao nhất.

- Sát thương?

- Phải, dù phải thí cái mạng đui mù này, tôi cũng phải đem thằng bé trở về.

- Cô có muốn tôi điều động Huyền Long yểm trợ không?

- Cần chứ. Hắn phải thấy sự ngông cuồng của mình sẽ trả giá như thế nào. So sánh với Khiêm, xứng sao. Tôi sẽ nhờ bác Sơn điều động Protect, anh chuẩn bị đi.

- Cô Nhi, cô cũng nói hắn không xứng, cần chi huy động lực lượng hai nhà. Chẳng phải quá đề cao hắn sao

- Không xứng so với Khiêm, nhưng hắn đang giữ chính là sinh mạng của tôi. Tôi không thể để trái tim tôi bị gì, dù chỉ là xây sát.

Lực cũng muốn phì cười, nhưng ráng kiềm chế, gật gù.

- Được. Tôi đi đây. Cô có muốn về đất liền luôn không?

- Có.

Nhi nắm tờ giấy in chữ nổi, vò nát trong tay. Địa chỉ là homestay Wilder Nest ở Đà Lạt. Nơi chất chứa nổi đau của Nhi, nơi mà cô chưa bao giờ muốn tìm lại.

Chương 42: Ngoại truyện 2

Trước khi lên Đà Lạt gặp tên khoác lác, Nhi ghé vô bệnh viện thăm Khiêm. Cô lọ mọ ngồi bên giường, tâm sự với anh đủ chuyện, chỉ là hôm nay cô không dắt Pond theo. Nhi cầm theo cây đàn ghi ta, vừa đàn vừa hát "em sẽ chờ anh về". Cô cứ hát, nhớ về khoảng thời gian có anh, giờ mới biết đó là thời khắc hạnh phúc và bình yên nhất trong cuộc đời. Người đàn ông cô yêu luôn âm thầm che chở, yêu thương cô. Anh chỉ muốn cô tin anh, thế mà năm lần bảy lượt, vì không tin anh, cô đẩy anh vào nguy hiểm. Từng lời Khiêm nói vẫn ám ảnh Nhi "Đừng suy nghĩ gì cả. Mọi thứ anh sẽ gánh vác thay em, chỉ cần em tin anh là đủ. Anh vẫn là anh của trước đây, bây giờ và sau này vẫn là Khiêm của em, và em là Ngôi sao nhỏ của anh."

Bài hát dang dở, nước mắt Nhi đã đầm đìa. Cô gục xuống hông người đàn ông, vỡ òa.

- Em có tội với anh, có lỗi với con. Em là người vợ, người mẹ tồi. Anh Khiêm! Anh có tha thứ cho em không? Nếu em tin anh, khuyên giải Nguyệt Nhi thì giờ Pond có ba bảo vệ, đâu xảy ra cớ sự. Anh vì em dẹp bỏ thù hận, trực tiếp trao thuốc giải cho ba, anh không truy cứu tội ba giết anh, bỏ qua cho Nguyệt Nhi, Anh thay em gánh hết mọi đau khổ, thù hận, thế mà chỉ việc tin anh, em cũng không làm được. Anh Khiêm, em xin lỗi. Huhuhu. Có lẽ đây là lần cuối em đến thăm anh. Bằng mọi giá, em sẽ đưa con về, Pond sẽ thay em chăm sóc anh. Em sẽ không để ngôi sao nhỏ của anh bị nhuốm bẩn, em chỉ là của anh, Ngôi Sao Nhỏ mãi là của Trần Gia Khiêm.

Nhi lần sờ lên gương mặt người đàn ông, sờ vào đôi môi mỏng ấm, đặt lên đó nụ hôn hòa lẫn trong nước mắt. Giọt mặn thấm vào lòng người đàn ông cảm xúc của yêu thương. "Ngôi sao nhỏ! Qua hôm nay nữa thôi, cuộc đời em và con chỉ có nụ cười". Tim anh đập những nhịp đập mạnh mẽ vì xúc động, thế mà ai kia mãi khóc, không nhận ra. Nhi quẹt mắt, hít hà rồi nhanh chóng đi ra ngoài, bắt xe lên Đà Lạt.

Xe tới Đà Lạt cũng đã 4 giờ chiều, đi taxi tới F Flowers, Nhi ngồi trên ban công ngắm nhìn cây hoa tím biếc, loài hoa mang mùi hương của anh. Cô cầm ống thủy tinh nhỏ, chứa chất lỏng màu tím lên hít hà mùi oải hương quen thuộc, phòng khi không giữ được mình, nên Nhi uống nó, và chờ anh ở thế giới bên kia. Cô tin, họ sẽ tìm được nhau bởi mùi Lavender thương nhớ. Trước mắt Nhi là hình ảnh nhập nhoạng, không biết tại sao Nhi thấy được, dù rất mờ và hơi tối. Ngồi được một lúc, Nhi đi xuống cánh đồng, chạm vào từng cánh hoa run rẩy dưới ánh hoàng hôn, trước khi trời tắt nắng. Nhi cầm điện thoại, selfie cho mình một tấm thật rạng rỡ, lưu lại hình ảnh đẹp đẽ cuối cùng cho anh.

Một thân ảnh cao gầy xuất hiện trước mặt Nhi, che đi phần ánh sáng yếu ớt cô cảm nhận được. Ngước nhìn anh qua đôi mắt mờ đục, tim Nhi bỗng đập mạnh không rõ lý do. Xung quanh đây bỗng dưng ấm lạ, những cánh hoa đung đưa, tỏa ra mùi hương dụ hoặc lòng người. Nhi tự mỉm cười, xoay lưng bước đi ra ngoài, đón taxi đến Wilder Nest. Sau lưng cô, người đàn ông đẹp như nam thần, tuy làn da còn hơi xanh, nhưng anh đang cười, nụ cười hạnh phúc, vì lần đầu tiên hai người chụp hình chung với nhau, mà Nhi cười rất tươi, nên anh cũng cười đáp lại thật rạng rỡ.

Chiều buông lơi, trời tắt nắng hẳn. Vài ngôi sao lác đác xuất hiện, mặt trăng hôm nay sáng rõ to. Nhi bước từng bước chậm lên bậc thang, trời khá lạnh, cô khoác áo măng tô dài, vừa đi vừa hít hà, chắc do nơi đây trồng nhiều hoa oải hương, nên thơm quá. Xa xa nhà ai đang phát bài hát Vô Cùng ( vì anh thương em), không khí, mùi hương đang đưa Nhi về miền kí ức, Nhi cứ chầm chậm bước lên từng bậc thang như dạo bước vào giấc mộng đẹp. Trên bậc tam cấp, bóng dáng anh thẳng tắp đang nhìn cô mỉm cười. Nhi nở nụ cười mừng rỡ, chạy vội lên trước khi giấc mơ tan biến. Nhi ôm chầm lấy anh, dụi đầu vào ngực anh nghe nhịp tim trầm ổn, khóc cười, cười khóc. Giấc mộng này đẹp quá, cô không muốn thức nữa rồi. Cho cô được tham lam ít phút thôi, rồi cô sẽ tự thức tỉnh, vì cô phải cứu con. Cảm ơn lọ thuốc của Thiên Vũ, dù ảo giác cũng được, ít ra trước khi ra đi, cô cũng được gặp lại anh là đủ.

Xung quanh họ bừng sáng bởi hàng ngàn đèn ông sao mắc dọc lối đi, và trên những tán lá cây. Từng giai điệu du dương của bài hát Em sẽ chờ anh về vang lên, tạo cho không gian thêm ấm áp, lãng mạn. Ngẫu hứng, Nhi ngước nhìn anh, lẩm nhẫm ca từ bài hát hòa trong nhịp điệu.

" Từng câu hát dịu dàng, nhẹ ru vào giấc mơ êm đềm, ngàn vì sao đêm lung linh, tựa như cùng múa vờn quanh. Kề đôi vai bên anh, ngất ngây trong đôi tay ấm nồng, ôm tình yêu bao đam mê, nguyện muôn đời không hề xa lìa."

Giọng hát của cô trong trẻo ngọt ngào, từng giọt châu tuôn rơi, cuốn trôi thương nhớ, tô rõ dáng người anh hơn. Anh cũng cúi nhìn cô, vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán, nhìn vào đôi mắt long lanh ngấn lệ, tim anh ấm áp lạ. Anh cũng cất tiếng hát, hòa theo nhịp giai điệu cùng cô.

"Kìa ánh mắt tuyệt vời, tựa muôn ngàn ánh sao trên trời, hòa cùng vầng trăng đêm lung linh, bừng lên tỏa sáng mọi nơi. LỜI YÊU THƯƠNG HÔM NAY, ĐÃ TRAO CHO RIÊNG EM SUỐT ĐỜI, CHO ĐAU BUỒN HÔM QUA, PHAI TÀN THEO GIÓ."

- Giọng của anh ấm áp quá, đúng anh rồi, Gia Khiêm của em, hôm nay anh hát nữa cơ đấy, giấc mơ này đẹp quá, em không muốn thức dậy nữa đâu.

"Tình mình nguyện mãi luôn không xa rời như trời mây bên nhau, một ngọn lửa ấm trong tim soi đường cho ta vượt qua đêm thâu"

"Mong sao luôn có nhau trong đời, như muốn tia nắng trên khung trời, cho ân tình đôi ta, luôn rực sáng rạng ngời."

Nhi cười thật rạng rỡ, giọt lệ hạnh phúc tiếp tục rơi, làm tan chảy thân hàn nhiệt của anh. Tình yêu của cô đã đưa anh trở lại từ quỉ môn quan. Để hôm nay, tại nơi đây, nơi bắt nguồn hiểu lầm và đau thương, anh sẽ vì cô mà xóa hết, để cô vượt qua bóng đen quá khứ, tìm lại được ánh sáng. Nghĩ vậy, anh lại tiếp tục cất tiếng hát, vì dường như Nhi đã thấy lại, mà tự bản thân cũng không hay.
"Tựa một vầng thái dương đang mong chờ đêm thâu dần trôi qua mau, hẹn một bình minh mang bao hơi ấm chứa chan tình yêu thâm sâu"

"Mong sao luôn có nhau không rời, xua tan bao giá băng trong đời, xin dâng tình yêu thương, cho dù muôn kiếp sau".

Tiếng hát anh vừa dứt, anh liền ho sặc sụa, Nhi vội vàng vỗ ngực cho anh. Cô lo lắng quan sát từng nét mặt của anh:

- Anh có sao không?

- Anh không sao, không ngờ hát khó đến vậy.

Nhi phì cười, tay cô sờ lên nét mặt thân quen, đôi mày rậm, sóng mũi cao thẳng, và đôi mắt vẫn sáng như ngày nào, chỉ có điều làn da hơi nhợt nhạt.

- Anh ăn uống sao mà nhợt nhạt vậy?

- Không ăn, toàn uống nước biển. Xém chút bị vợ đạp xuống làm bạn với nàng tiên cá nữa đó.

- Hả?
Nhi ngớ người, tên này trong giấc mơ cũng cập nhật thông tin lẹ dữ, biết nói giỡn nữa cơ đấy. Nhi lại cười, ôm chầm lấy anh siết chặt. Giai điệu bài hát vẫn vang lên trầm bỗng, từng dây đèn ông sao vẫn lung linh đung đưa trong gió, nhưng Nhi phải tỉnh rồi, cô phải thức để cứu con. Nhi nhích người lùi lại, nhìn anh tha thiết, cố ghi nhớ rõ thân ảnh cuối cùng đẹp đẽ này.

- Anh Khiêm! Đến lúc em phải thức rồi, dù không nỡ. Tạm biệt anh! Hẹn gặp lại.

Nhi lách người qua, chuẩn bị bước tiếp thì cánh tay cô bị anh nắm lại, Khiêm bước nhanh tới trước mắt Nhi, cúi xuống hôn cô nụ hôn mong nhớ. Anh siết cô trong ngực, cho hơi thở hai người hòa quyện, để cô cảm nhận được mình, một Gia Khiêm bằng xương, bằng thịt đang ở đây, không phải trong mơ.

Nhi đâu biết, khi cô dẫn con vào thăm anh, nghe tiếng nói của con gọi ba, anh mới trở về được. Tỉnh lại thì cô đã dẫn con về quê. Nghe mẹ kể Nhi bị áp lực tâm lý, mặc cảm tội lỗi nên đã bị mù. "Nó không chịu mở lòng với bất cứ ai, nên dù 4 năm trôi qua, nó vẫn không thấy đường. Chỉ khi nào nó chịu cởi mở, tha thứ cho bản thân, giải tỏa áp lực, khi ấy tự nhiên nó sẽ thấy lại." Ngay lúc thấy Nhi cầm đàn và hát cho anh nghe trong bệnh viện, anh đã phải huy động trang thiết bị tối tân của Huyền Long tìm ra lời bài hát và thu âm ngay nhạc nền. Ngồi trên máy bay, anh lẩm nhẩm hát như thằng khùng. Theo dự tính anh sẽ hát cả bài, may quá cô tức cảnh sinh tình nên vô tình hát phụ anh, anh đỡ mệt. Suy đoán của anh đã đúng, Nhi đã mở lòng, và trông thấy anh. Cô thấy rõ làn da anh hơi xanh xao nữa cơ mà, Khiêm mừng rỡ, ôm chầm lấy Nhi, trao cho cô nụ hôn đoàn tụ.

Nhi chếnh choáng trong hương say tình ái, cô ngơ ngác nhìn anh. Anh cúi nhìn cô, búng nhẹ vào chóp mũi thanh tú, nhếch môi

- Em lại muốn bỏ chồng lần nữa à?

- Anh! em đang mơ phải không?

- Mơ thì chỉ có ngáy thôi, em thấy ai mơ mà hát hay như anh không hửm?

- Là thật sao? Anh Khiêm! Anh tỉnh lại rồi. Hic...hic

- Nín đi, làm mẹ rồi còn mít ướt, con nó cười. Em xoay lại nhìn xem.

Sau lưng Nhi là cả một đoàn người, ông Lê Hoàng, Lê Sơn, bà Thanh Vy, ông Gia Huy, Thanh Phong và Nguyệt, quan trọng là bé Pond đang ngủ ngon lành trong tay Nguyệt. Lần đầu tiên được thấy con, cô mừng rỡ chạy lại ôm con lẫn em gái, hít hà hương sữa trên làn da non mịn, con giống anh như tạc, đẹp như thiên thần không cánh. Nguyệt trao con lại cho chị, nở nụ cười hiền lành, Thanh Phong tiến lên, choàng qua vai Nguyệt vỗ vỗ. Bên này, Khiêm cũng choàng vai ôm Nhi, bất giác cô xoay lại, hai mẹ con tựa vào ngực anh thút thít. Khiêm ôm hai tình yêu vào lòng, nở nụ cười rạng rỡ. Cả nhà cùng vui mừng, cười trong nước mắt hạnh phúc.

- Ngôi sao nhỏ, sau tất cả, anh đã mang lại được bình yên cho em.

- Trong nhân sinh, chỉ cần Bình Yên bên anh là đủ.

Ai nói nước mắt tượng trưng cho đau khổ, khi vui mừng quá, con người cũng sẽ khóc đấy thôi. Riêng tôi, nước mắt biểu trưng cho xúc cảm của trái tim, chỉ khi trái tim còn ấm nóng, bị lỗi nhịp bởi tình cảm, khi ấy sẽ có nước mắt. Còn buồn hay vui là do ở bạn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước