BÌNH YÊN BÊN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bình yên bên anh - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Lửa trong băng

Hai người cứ nằm ôm nhau ngủ đến khi mặt trời lên cao. Ánh nắng len qua rèm làm Nhi bị chói mắt. Cô nhẹ nhàng tỉnh giấc, bất giác mỉm cười nhìn qua người đàn ông bên cạnh, anh vẫn đang ngủ, ngủ rất say. Nhi rón rén xuống giường, nhặt quần áo mặc vào, rồi đi vô phòng tắm làm vệ sinh cá nhân. Bước ra, Khiêm vẫn chưa thức, ngủ an tĩnh đến kì lạ. Cô tới gần, tính lay anh dậy thì hoảng hồn, người Khiêm lạnh ngắt, lạnh như nước đá. Nhớ tới trước kia anh cũng từng bị hạ nhiệt, nên cô vội vàng gọi cho Lực. Rất nhanh chóng, 2 phút sau đã có chuông cửa. Lực và vài người gồm bác sĩ lẫn y tá đi vào. Họ xem xét Khiêm, chích cho anh mũi gì đó, rồi yêu cầu băng ca vô đưa anh ra sân bay về bệnh viện thành phố gấp. Ai cũng hối hả, Nhi lóng ngóng nhìn theo, muốn hỏi lại sợ phiền mọi người, nên chỉ biết líu ríu chạy theo ra xe cấp cứu. Lúc này, Lực xoay lại nhìn Nhi:

- Cô ngồi trên xe cấp cứu với anh ấy, tôi lái xe theo sau.

- Được.

- Họ đi ra sân bay Liên Khương nhanh nhất có thể. Để thuận tiện, nên Trần Gia đã mua tất cả vé, bao trọn cả máy bay để vận chuyển Khiêm. Xe tới sân bay thì bà Yến và Gia Minh đã chờ sẵn, bà Yến thấy con trai lại nằm bất động mà đau lòng, sụt sùi khóc, Minh đứng bên cạnh an ủi. Giọt nước mắt của bà Yến như xát muối vào tim cô, vì cô nên anh mới ra cớ sự. Nhi ngồi thừ ở hàng ghế đợi, trông ngóng theo thân ảnh quen thuộc đang được Minh cõng lên máy bay. Lực thấy cô cứ ngồi yên, nên vội lại thúc giục

- Cô Nhi! Mời cô lên máy bay.

- Hả? tôi cũng được đi theo sao?

- Tại sao không?

Nhi mừng rỡ, lấy tay quẹt nước mắt rồi cũng đi lên máy bay. Cô ngồi ở khoang giữa, bên cạnh Khiêm. Ngồi sát ghế của cô hàng dưới là bà Yến và Minh. Họ bay về thành phố sau, Khiêm nhanh được đưa vô bệnh viện FV cấp cứu. Ông Lê Hoàng và Lê Sơn đã có mặt sẵn ở bệnh viện chờ Khiêm. Ông Sơn vỗ vỗ vai Minh:

- Ta thay mặt cháu gái ta xin lỗi gia đình, con bé trẻ người non dạ, mong cháu đừng trách nó, tội nghiệp.

- Bác Sơn! Cháu hiểu mà. Người nào việc đó, việc bác giúp Huyền Long, ơn bác cháu chưa trả, sao lại dám. Nghiệp này của anh Khiêm, là do cháu, năm xưa vì đỡ đạn cho cháu mà anh ấy..

- Minh! Cháu đừng nói vậy. Lỗi tất cả do thằng Gia Huy kia, còn trẻ nó ác với anh em, cháu ruột, giờ về già lợi dụng con làm công cụ trả thù. Nó chính là nguyên nhân mọi đau khổ của Trần Gia và Lê Gia. Cháu yên tâm, ta sẽ vô gặp nó, hỏi cho ra lẽ. Cái thứ như nó chừng nào mới thôi ám hai gia đình chúng ta.

Ông Sơn càng nói càng giận, rồi đùng đùng bỏ đi. Ông Hoàng thấy vậy thì ngạc nhiên, ông kêu với theo nhưng ông Sơn không nghe, còn Gia Minh chỉ trầm ngâm nhìn theo.

Cửa phòng cấp cứu mở, vị bác sĩ trưởng khoa ngoại thần kinh bước ra, nhìn Gia Minh và bà Yến thở dài, mời hai người vô phòng riêng nói chuyện:

Bác sĩ: tình hình cậu Khiêm không còn nguy hiểm nữa, nhưng khá phức tạp. Cậu ta ăn kem làm hạ nhiệt độ cơ thể, rồi lại uống chất kích dục cực mạnh làm máu huyết sôi trào. Chống chọi được tới giờ cũng khá lạ. Thật ra, bệnh của Khiêm xưa giờ cũng do tâm lý, từ nhỏ bị nhiễm lạnh, nên chỉ cần ăn món gì lạnh, hoặc không khí xung quanh bị lạnh, cơ thể tự sinh sự bài xít, giống như một dạng của dị ứng, gây khó thở và nặng nữa hạ thân nhiệt và ngất xỉu. Theo thời gian, tinh thần thoải mái nên cậu ấy dần thích nghi, chứ không hết hẳn thân hàn nhiệt. Nay bị uống loại chất lạ, cực nóng, đối kháng máu cực hàn tạo nên biển lửa máu trong tảng băng trôi, đau đớn vô hạn. Và khi chất gây nóng kia được giải, thì hàn nhiệt lên cực đại, mọi mạch máu hầu như đóng băng, nói trắng ra cậu ấy bị đột quị, không phải loại hàn nhiệt thông thường.

Yến - Minh: đột quị?

Bác sĩ: gia đình yên tâm, chúng tôi cấp cứu thành công, nhưng....

Do bị chất lạ làm máu nóng, cơ thể đối kháng mạnh hơn nên hàn nhiệt trong Khiêm đã biến đổi thành một dạng mới mạnh hơn, khó khống chế hơn.

Bà Yến vừa đứng phắt dậy, mở to mắt nhìn bác sĩ, Minh đứng lên đỡ, ôm mẹ vào lòng vỗ về.

Bác sĩ: cả nhà nên cẩn thận, bây giờ chỉ cần thời tiết thay đổi một chút se lạnh, hoặc chỉ hớp miếng nước trà đá là tái phát ngay, theo cấp độ nguy hiểm nhất.

Minh: tôi hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ

Minh dìu bà Yến ra ngoài, ông Lê Hoàng chống gậy đi lại hỏi thăm, bà Yến còn bị sốc và đau lòng nên chỉ khóc, để Minh trả lời:

- Sao rồi cháu?

- Dạ, anh cháu đã qua cơn nguy hiểm, chỉ là nên cẩn thận với đồ lạnh hơn thôi.Minh cố nở nụ cười, giảm thiểu hậu quả xuống thấp nhất để ông Hoàng an tâm. Vì ông ấy chẳng có lỗi gì trong chuyện này cả, chuyện con, chuyện cháu đã làm mệt trái tim già nua của ông lắm rồi. Ông Hoàng nở nụ cười đôn hậu, gật gù nhìn Minh, vỗ vỗ vai anh.

- Vậy ta yên tâm rồi, thôi ta về rồi vô thăm bé Vy nữa. Con bé hạp thuốc, sức khỏe tốt lên. Đợi nó khỏe thêm là làm phẫu thuật được rồi.

- Dạ! Ông đi thông thả. Mong cô mau khỏe.

- Ừ! Cảm ơn cháu. Thôi ông đi đây.

Minh lại dìu mẹ đi về phòng của Khiêm, thấy Nhi đứng bất động bên cửa sổ bằng kính nhìn Khiêm. Anh dìu mẹ lại ghế ngồi, đi tới đằng sau cô, tiếng giày da lạnh lẽo khô khốc "cộp cộp" vang lên trong không gian yên ắng của phòng bệnh vip thật ghê rợn. Minh đi tới đứng kế bên cô, hai tay đút túi quần, thân người thẳng tắp cùng ngó người nằm bên trong đang ngủ rất an tĩnh. Minh liếc nhìn cô gái bên cạnh, trông cô còn nhợt nhạt hơn cả người nằm trong kia. Cả người cô gầy và bé nhỏ, vì sao mọi đau khổ cứ đổ dồn lên người con gái này, cũng như mọi ân oán lại để cho hai người con dâu của Trần Gia gánh chịu. Bà Yến ngồi phía sau, thấy Minh nhìn Nhi thì lo sợ, sợ anh vì trả thù cho anh hai lại dằn vặt con bé. Bà vội chậm nước mắt đứng lên, đi lại khều tay con:

- Minh! Về nhà thôi con, mẹ mệt rồi. Có thể anh hai con ngày mai mới tỉnh.

Minh xoay nhìn bà, ánh mắt anh trầm tư trĩu nặng, cũng không nói gì, ôm mẹ rời đi. Khi đi ngang qua Nhi, Minh cố tình làm rơi thẻ từ mở cửa phòng của Khiêm ngay chân cô. Dìu bà Yến đi qua Nhi một đoạn, miệng anh nhẹ nhếch lên, rồi đi nhanh ra xe.

- Minh! Con bé Nhi vô tội, đừng làm gì nó, anh hai con thương con bé ấy nhiều lắm.

- Con biết mà mẹ, trước giờ con đều phân biệt rạch ròi ai làm người ấy chịu. Mẹ yên tâm.

- Nhưng con bé Nguyệt Nhi cũng là con cháu Lê Gia, bác Lê có ơn với gia đình mình, nếu Khiêm đã không sao, nó chịu yên phận thì con...

- Mẹ! Trần Gia Minh con xưa giờ có thù tất báo, cô bé này nếu không dạy cho bài học thì sẽ không bao giờ trưởng thành được. Nếu mình còn dung túng, chẳng khác nào bắt chị dâu con nhận hết mọi hậu quả mình không làm?

- À há! Chị dâu cơ đấy. Vậy mà lúc nãy tôi còn sợ anh...hey ya, hù chết bà già này rồi.

Minh mỉm cười nhìn mẹ, rồi lại chăm chú lái xe về căn hộ bên quận hai. Bà Yến vẫn rất quí Nhi, nhưng khi biết cô để em gái mình giả làm cô hại Khiêm, dùng tình cảm chân thành của anh để làm anh đau lòng thì bà giận lắm. Cũng như bao bà mẹ khác, bà xót con thì một, mà đau lòng thì mười. Thằng bé từ nhỏ đã phải chịu bao oan trái, khó khăn lắm mới tỉnh lại, có vợ lại phải nhường cho em trai. Nay gặp được tình yêu đích thực thì bị chính tình yêu ấy đâm lén sau lưng, thử hỏi bà không giận sao được. Vì dù sao, bà mến Nhi cũng do Khiêm. Giận vậy thôi, nhưng bà vẫn mong chúng sẽ có kết thúc có hậu, nên mới ngăn Minh, không ngờ thằng bé này suy nghĩ chín chắn hơn cả bà. Bà cũng lén nhìn con, ừ hai anh em không chỉ giống về diện mạo, mà tính cách cũng y chang. Bà mỉm cười, rồi xoay người ngắm phố phường qua cửa sổ xe.
Tối đó, sau khi mọi người rời đi, Nhi mới động đậy, tiến sát cửa sổ hơn nhìn Khiêm. Chân cô đạp vật gì cưng cứng, nhìn xuống thì ra là thẻ từ, có lẽ khi nãy lo dìu mẹ mình, Minh làm rớt mà không chú ý. Nhi nhặt lên, miệng cười méo xệch, mở cửa bước vô phòng. Cô ngồi bên giường, lặng lẽ ngắm anh. Nhi tự cười thầm, "người gì mà cao ngạo, đẹp lạnh lùng như thần chết, giờ nằm yên lại đẹp như thiên thần vậy. Hai vẻ đẹp lại có thể hòa nhập chung vào một con người, hay thật." Nhi sờ trán Khiêm, thân nhiệt trở về bình thường cũng an tâm. Cô cầm tay anh, ôm vào lòng hai bàn của mình, "thì ra, tay anh to và ấm áp quá, chỉ cần cái nắm tay như vậy, em đủ thấy lòng thanh thản, BÌNH YÊN BÊN ANH là điều có thật, và chỉ anh là người duy nhất làm điều đó cho em trọn vẹn nhất."

Nhi áp bàn tay gầy của Khiêm lên má mình, ngắm anh ngủ tới lúc hừng đông.

Tại khu căn hộ quận hai, Minh đang họp Huyền Long, tìm cách bắt Nguyệt mà không gây ảnh hưởng giao hảo với Lê Gia, và Trịnh Gia.

24 giờ trước, sau khi trúng thuốc kích dục, cơ thể Nguyệt phừng phừng, bên trong ngứa ngáy tê dại, ( giống như ngồi lâu bị tê chân, Nguyệt bị tê khắp người). Lạ là Khiêm không làm gì cô, đàn em hắn cũng không, chỉ đứng bên ngoài canh chừng Nguyệt khổ sở lăn lộn bên trong, tới khi Thanh Phong tới.

Bên này, Phong xem camera, vội vàng thu lại, chạy lên Đà Lạt cứu Nguyệt. Anh cũng ngờ ngợ vì không ai canh phòng bên ngoài, mà sao Nguyệt không bỏ trốn? Anh vừa xông vô nhà, Nguyệt không mảnh vải đã nhào tới ôm anh, hôn tới tấp, sờ soạn đủ kiểu. Đưa hai tay đẩy cô ra, thì chạm ngay vào khối non mềm đang run rẩy, nhanh chóng lấy đi lý trí của Thanh Phong. Dù sao với việc này, ăn một lần bị nghiện là sẽ nghiện cả đời. Mùi hương thanh khiết của núi rừng, hòa cùng mùi cơ thể của phụ nữ thời kì rụng trứng có sức hấp dẫn chí mạng, đại não sản sinh ra hoc-mon ham muốn, nên Thanh Phong xuôi theo, đáp lại nụ hôn cuồng dã của cô. Camera hồng ngoại vẫn đang mở, ghi lại tất cả hình ảnh mây mưa của Nguyệt, chỉ có điều camera đã bị Huyền Long hack, nên những hình ảnh ấy họ đều thu thập đầy đủ.

Sau khi giải được thuốc, Nguyệt rã rời suy yếu dựa vào Thanh Phong bồng ra, người cô quấn độc áo sơ mi của Phong. Đấy là những phân cảnh Nhi nhìn thấy khi ở khách sạn với Khiêm. Sau đó, hai người họ cũng về thành phố.

Trong căn hộ cao cấp ở quận 9, Thanh Phong ngồi bắt chéo chân trên ghế sofa nhìn Nguyệt thở dài:

- Nguyệt Nhi! Chuyện này đi quá xa rồi, anh nghĩ chúng ta nên dừng lại.

- Chính vì đi quá xa nên càng không thể dừng lại.

- Có một sự thật anh muốn em biết, dù anh tận lực giúp em cũng không thể đấu lại Trần Gia, nay còn có thêm Lê Gia, mình thua là cái chắc.

- Đường đường là Trịnh Tổng, lại sợ tên công tử bệnh hoạn Gia Khiêm?

- Em không cần khích anh, vì anh hợp tác với hắn trước khi quen em. Với lại, Trần Gia không chỉ mình hắn, còn có Gia Minh, nhóm Huyền Long và Protect hỗ trợ. Anh giúp em vì đoạn ân tình anh nợ em, và anh cũng hi vọng gia đình Nhi sum họp. Dù em chỉ lợi dụng, dùng anh làm công cụ trả thù riêng. Nguyệt Nhi, qua sự việc vừa rồi, anh không nghĩ Khiêm là người tán tận lương tâm, nếu không thì em đã.....

- Hứ! Hắn muốn lấy lòng chị Nhi thôi.

- Tại sao hắn phải lấy lòng Nhi?

- Thì....thì.....

- Nguyệt Nhi! Đừng để thù hận là mờ mắt, có thể em may mắn lần này, nhưng lần sau thì ai biết được. Khiêm nó có thể quăng em ở đó trong cơn vật vã, bất cứ ai cũng có thể chiếm đoạt em, không cần cho người canh gác chờ anh lên, đủ thấy dụng tâm hắn chỉ muốn cảnh cáo em, sao em không thấy hay em cố tình. Em biết hắn yêu Tinh Nhi thật lòng, nên lợi dụng nó để hại hắn bây giờ còn nửa cái mạng. Nguyệt Nhi, em đều thấy và biết, chỉ tại cái tôi trong em quá lớn, nên em không nhận mình sai và thua bởi hắn, đúng không? Nhưng tất cả việc em làm, thì Nhi mới là người gánh hậu quả. Em nên suy nghĩ mục đích ban đầu, cứu cha cho gia đình đoàn tụ, hay trả thù Gia Khiêm? Ba em thua hắn, nên em sẽ phải thắng, dù đánh đổi sai lệch mục đích ban đầu. Anh thông báo luôn, kể từ hôm nay, anh không giúp em đối phó Trần Gia nữa, còn về chi phí tiêu xài, nhu cầu tiêu xài, thì y như cũ.

Thanh Phong đứng lên rời đi, để lại phía sau thân ảnh cứng ngắt, gương mặt đanh lại. Suy nghĩ một lúc, Nguyệt gọi cho Nhi.

- Chị đang ở đâu? Em về nhà không thấy chị?

- Chị ở bệnh viện thăm bạn,em khỏe chưa? Có khó chịu ở đâu không?

- Chị biết hết rồi à? Em không ngờ hắn phân biệt nhanh như vậy. Hay là chị ra tay đi, ép hắn giao thuốc giải?

Chương 37: Cảm giác thế nào?

Nhi nhìn người đàn ông đang nằm trên giường mà đau lòng, nước mắt lặng lẽ rơi trong vô thức. Cô hít hà, cố nói với Nguyệt:

- Nguyệt Nhi! Chị muốn nói cho em biết một chuyện, em có sẵn lòng nghe không?

- Chuyện gì? Nếu chuyện dài thì mình nên gặp mặt nói chuyện.

Nhi xoay lại nhìn Khiêm, nở nụ cười hiền dịu, rồi nói vô điện thoại "được". Họ hẹn địa điểm xong Nhi cúp máy. Cô đi lại bên giường, ôm chầm lấy Khiêm, nước mắt Nhi rơi trên ngực người đàn ông nóng hổi, thấm vào tim anh nổi đau vô hạn không thể diễn tả bằng lời.

- Khiêm! Dù yêu anh là sai, em vẫn yêu, yêu bằng cả thanh xuân. Anh không cần xé toạc ngực em để thấy trái tim em đâu, vì anh đã có nó từ lâu rồi. Cả trái tim em vốn dĩ khắc sâu hình bóng anh, dòng máu nóng mang tên anh luân chuyển khắp cả cơ thể em, Trần Gia Khiêm!

Nhi đặt lên môi Khiêm nụ hôn đau khổ hòa trong giọt nước mắt mặn đắng. Cô đặt lại thẻ từ trên bàn đầu giường, ngắm nhìn anh thêm ít phút rồi dứt khoát rời đi. Cô ra khỏi phòng, khóa cửa, tựa vào cửa quị xuống khóc vỡ òa. Cô biết làm gì cho trọn vẹn bên tình bên hiếu. Dù điên khùng vẫn là ba cô, người đã cho cô hình hài này, nhưng ông lại ác tâm với anh và mẹ anh quá. Còn Nguyệt cứ mù quáng muốn trả thù. Cô làm sao cho trọn vẹn, để anh được an toàn, ba mạnh khỏe đoàn tụ với mẹ, em gái được hạnh phúc. Tạo hóa ơi, con phải làm sao?

Trong khi Nhi khóc bên ngoài, bên trong người đàn ông đã tỉnh từ lúc nghe tiếng điện thoại reo. Anh nghe hết những gì Nhi nói, anh cũng đau lòng như cô vậy, tha cho Nguyệt đã phá vỡ qui tắc của anh rồi, nay muốn anh cứu Gia Huy chẳng khác nào ép anh chết trong dằn vặt. Anh chỉ lặng lẽ nhìn Nhi khóc qua ánh mắt thâm trầm, và nhìn bóng lưng cô chạy vụt đi.

Nguyệt hẹn Nhi ra bờ sông vắng nói chuyện, thấy Nhi ra với đôi mắt đỏ hoe, Nguyệt đoán ngay cô vừa ở bệnh viện với Khiêm, Nguyệt tức giận, nhưng vẫn làm mặt tỉnh với chị, chỉ là không đon đả như trước.

- Chị có gì muốn kể em nghe?

- À, 22 năm trước, có một cô bé sinh ra không biết mặt cha, cô bé luôn nghĩ người đàn ông đang yêu thương chăm sóc mẹ và cô là cha mình, dù thỉnh thoảng ông mới ghé thăm mẹ con cô, nhưng hỏi mẹ thì mẹ luôn nói không phải. Khi cô được 5 tuổi, mẹ bị một nhóm người tới đánh ghen, cắt tóc, lột đồ bêu xấu giữa chợ. Mẹ mãi miết ôm cô che chở trong lòng mà chịu bị đánh đập dã man. Rồi bác ấy xuất hiện, nhào tới ôm cả hai mẹ con, hứng chịu cơn thịnh nộ của vợ cả và những người bạn. Cơn mưa đòn lúc này mới chấm dứt. Trong cơn hoạn nạn ấy, bỗng dưng được bao bọc trong hương thơm dễ chịu và chở che, cô bé nghiện luôn hương thơm bình yên ấy. Nhưng cũng từ hôm đó, mẹ đã dắt cô bé rời đi, ẩn cư ở vùng biển xa xôi. Cô bé không hiểu vì sao nhưng cô tin mẹ luôn làm những gì tốt nhất cho mình. Thế là giấc mơ về người cha cứ xa vời và vụt tắt hẳn. Mẹ cô là thiên kim tiểu thư, vì yêu ba mà từ bỏ cha mẹ, vì con mà lam lũ cả đời. Mẹ làm đủ mọi chuyện để nuôi cô bé ăn học. Sống giữa vòng vây khinh miệt của người đời, cô bé cảm thấy cô độc, thiếu hơi ấm, bàn tay dìu dắt của ba. Tất cả đổ dồn lên đôi vai nhỏ bé của mẹ cô, nên dù buồn tủi, cô luôn cố gắng mỉm cười, sợ mẹ buồn, mong rằng bằng sự chân thành sẽ đổi lại chân thành. Khi lớn lên, đi học rồi đi làm, định mệnh xui khiến cô gặp một người, người luôn cứu cô thoát khỏi nguy hiểm, và dành cho cô một tình yêu duy nhất, cũng là người mà ba ruột của cô đã tạo ra cho anh mọi đau thương, một căn bệnh không bao giờ chữa khỏi. Vậy mà, anh không oán trách, vẫn bao dung yêu thương cô. Đổi lại là cô gái ấy, một lần nữa đẩy anh chỗ chết, độc ác hơn ba của cô ngày xưa, vì ít ra ông làm công khai, còn cô dùng tính yêu của anh để đâm sau lưng anh một nhát dao chí mạng. Nếu em là cô gái ấy, em cảm thấy gì? Hả Nguyệt Nhi?

- Em đã nghe chị kể, chị cũng nên nghe em kể đúng không?

- Em nói đi.

- 25 năm trước, có ba người bạn chơi chung với nhau tên Huy, Khâm và Vy. Huy và Vy yêu nhau, họ hứa hẹn nhiều điều nhưng gia đình Vy ngăn cản, buộc cô phải qua Mỹ định cư. Ba của Vy qua trước để sắp xếp, Vy xin phép ba học xong sẽ qua. Trong thời gian đó, Vy và Huy đã chung sống như vợ chồng. Gần hết 3 năm, Vy đã mang thai, họ cùng thủ thỉ sẽ về xin ba mẹ cho cưới nhau. Đêm đó, họ cùng ngắm bầu trời đêm:

+ Anh muốn đặt tên con là gì?

+ Tùy em thôi, nhất vợ nhì trời mà. Hahaha+ Hứ! Em thấy trời hôm nay đẹp quá, trăng to, sao sáng. Hay mình đặt tên con liên quan đến bầu trời nhé.

+ Vậy thì Nguyệt.

+ Lỡ con trai thì sao?

+ Con trai thì Tú.

+ Ngôi sao nhỏ hơn mặt trăng, anh thiên vị con gái á.

+ Ờ, thì cùng nằm chung bầu trời mà, con trai nhường con gái tỏa sáng có sao.

+ Ý anh cũng đúng, nhưng em không muốn con phân bì đâu. Nếu đặt, em sẽ nghĩ ra một cái tên bằng nhau. Hihi.

+ Em khờ quá, mặt trăng và ngôi sao bằng nhau, nhiều khi nhỏ hơn ngôi sao nữa, chỉ tại ở gần mình nên em thấy to thôi.+ Em biết chớ. Thôi để em suy nghĩ thêm hen.

Thế rồi chưa kịp chung đôi đã vội ly tan, ba của Vy dùng quyền lực ép cô phải xa Huy, bằng không không cho cô sanh bé. Cô phải cầu cứu Khâm, ông giúp Vy trốn, chu cấp cho Vy tới khi sanh nở. Vy sanh chui ở nhà, đứa trẻ lọt ra cô cũng bị băng huyết ngất đi. Khâm đưa Vy vào bệnh viện, mà bệnh viện hết nhóm máu của Vy, nên Khâm phải nhờ người nhà cô vô tiếp máu.

Cũng vào 22 năm trước, có một bé gái vừa ra khỏi tử cung của mẹ đã bị mang đi, cách chia mẫu tử. Cô bé bị chính ông ngoại ruột bắt đi trong một đêm mưa giá lạnh, lạnh thua lòng dạ của những người thân ruột thịt. May mắn là ông nội cô đã cứu được cô, giao lại cho ba cô nuôi dưỡng. Ba cô đã tốn rất nhiều thời gian tiền bạc tìm mẹ cho cô, nhưng mẹ mãi mãi là bóng chim tăm cá. Ông lo sợ người của bác lớn và ông ngoại biết ba có con sẽ ám hại, nên ba đã đưa cô lên Đà Lạt sống, thỉnh thoảng mới lên gặp con một lần. Từ khi 6 tuổi, ba vừa cho cô học chữ, vừa mướn thầy về dạy võ, dạy những bài tập kĩ năng sinh tồn, nghiêm khắc như trong quân ngũ. Cô bé mệt, có những ngày tưởng không chịu được vì những vết thương tích bầm tím mỗi ngày, thì ba cô lại đến bên, ôm cô vào lòng, giọt nước mắt ông rơi trên đôi vai nhỏ bé của cô.

+ Con gái! Ba biết con đau lắm, nhưng con phải cố gắng, con phải tự bảo vệ cho mình khi ba không còn ở bên con. Không phải thế giới bên ngoài nguy hiểm, chính lòng dạ con người là nơi tột cùng của tội ác, con gái à.

Lúc đó cô không hiểu, nhưng vì thương ba, nên cố gắng, mong ba sẽ không buồn, và khóc vì mình. Khi cô 20 tuổi, đột nhiên ba của cô mất tích. Cô như chơi vơi giữa biển đời xa lạ, vì mất đi sự bảo bọc của ba, cô dò la mãi, mới được ba cô bị nhốt trong nhà thương điên ở thành phố. Cô gái lặng lẽ thăm ba, nhìn ba trong lúc lên cơn, bị hành hạ thống khổ, vẫn còn đủ tỉnh táo trốn chạy cô, vì sợ làm hại con gái mình. Trong giây phút tỉnh táo ít ỏi, ông đã kể cô ấy nghe về kẻ thù đời mình, người đã khiến cô phải sống cuộc đời sắt thép, người đã đẩy ba vào điên loạn để chiếm đoạt gia sản. Thế mới thấm câu nói của ba " chính lòng dạ con người mới là nơi tột cùng của tội ác". Trong lúc lang thang giữa thành phố phồn hoa, cô bị bỏ thuốc đánh mất sự trong trắng. Cô đau nhưng không nói được với ai, rồi cô hay tin có cô gái giống mình vì clip sex mà tự tử. Cô áy náy, lén vào bệnh viện cho tận 300ml máu cứu cô gái kia, không ngờ được đó chính là chị song sinh của mình. Ngày cô gặp lại chị mình, những tưởng chị em đồng lòng kiếm thuốc cứu ba, nhưng cô nhận ra chị mình đã yêu kẻ thù. Trách sao được trong khi hắn quá ranh mãnh, chị cũng chỉ là con cừu non bị hắn lừa. Cô thương chị, thay chị dụ hắn giao thuốc, không ngờ bị hắn phản đòn, trở thành kẻ dâm loàn, trắc nết, loại gái rẻ tiền chuyên đi quyến rũ đàn ông. Cô bị vấy bẩn thanh danh để rửa sạch tên tuổi cho chị mình. Ngay cả người đàn ông đã cứu chị của cô cũng bị vạ lây, chỉ vì tình yêu mù quáng chị ấy dành cho sói. Nếu là chị, chị cảm thấy gì?

Nhi nhìn Nguyệt, hai chị em nhìn nhau, trong mắt Nhi tràn ngập bi thương lẫn kinh ngạc, thì trong mắt Nguyệt chỉ là bi phẫn và oán trách. Nguyệt tiến tới sát chị, đưa điện thoại cho Nhi xem báo mới. Trên đó toàn dòng tin giật gân: "Đã tìm ra cô gái mạo danh diễn viên Tinh Nhi, cô gái có diện mạo giống Tinh Nhi này là con rơi của Gia Huy, giám đốc cũ bị truất phế của Trần Gia. Có lẽ đang sống như một công chúa, ba bị nhốt vô bệnh viện tâm thần vì bệnh ham muốn. Con gái thừa hưởng gen của cha nên cũng phóng đãng, mới bê lớn đã biết dùng thân thể để kiếm tiền, vừa thỏa mãn dâm tính, vừa có tiền hưởng thụ như trước. Mà người bị dụ dỗ là Tổng Giám Đốc Trịnh Gia, hai người hết ân ái trong phòng, rồi tới trong rừng, đủ mọi kiểu. Cô ta bé tuổi nhưng già đời, nên Trịnh tổng mê mệt, không buông ra được." Kèm theo bài viết là đoạn clip trong ngôi biệt thự hoang, nơi nhạy cảm bị che mờ, nhưng gương mặt rất rõ ràng. Họ phân tích sâu trên vai của Nguyệt có nốt rùi, nhưng Nhi thì không. Danh tiếng ông Huy một lần nữa đem ra mổ xẻ, đứa con gái ông luôn muốn bảo vệ cũng bị dìm xuống bùn nhơ. Nguyệt chỉ chống được những thứ hữu hình, còn độc địa như mạng xã hội vô hình, thì cũng đành chịu.

- Chị Nhi! Chị nghĩ gì nếu chị là em? Thanh Phong vì tin tức này xấu hổ mà bỏ rơi em, còn ba nếu biết tin chắc ông đau tim mà chết. Bây giờ, ngay cả chị ruột của mình, vì kẻ thù cũng muốn bỏ rơi mình. Hahahaha!

Tội của em chính là mang gương mặt giống chị, chính vì được ba yêu thương, nhìn ba đau đớn mà phải bất lực.....cười nói, nhận kẻ hại ba mình làm anh rể. Hahaha.

Nguyệt cười như điên dại, Nhi thì khóc, cô đi tới ôm lấy em.

- Nguyệt Nhi! Chị xin lỗi! Chị không biết vì chị mà ba và em, ngay cả Thanh Phong cũng bị bôi xấu như vậy. Chị xin lỗi....huhuhu

Nguyệt đứng yên như khúc gỗ cho chị ôm, mặt cô đanh lại, mắt hằn tia đỏ. Nguyệt móc trong túi ra đèn pin, kề thẳng vô cổ Nhi và bấm. Một dòng điện cực mạnh "tạch...tạch" bắn vào dây thần kinh đánh ngất Nhi. Nguyệt nhìn chị chua xót.

- Xin lỗi chị! Em không biết lần này em có may mắn nữa không hay một đi không trở lại, nhưng em muốn nói em yêu chị. Nếu có kiếp sau, chúng ta làm vợ chồng nhé. Em sẽ làm chồng, thay ba bảo vệ chị.

Nguyệt cầm điện thoại gọi cho ai đó, lát sau thấy xuất hiện một nhóm người tới khiêng Nhi đặt lên xe 16 chỗ chở đi. Nguyệt cầm giỏ xách Nhi đánh rơi, miệng nhếch lên, mặt đanh lại.

Chương 38: Chúng ta cùng xuống địa ngục

Nguyệt đưa Nhi về căn hộ ở quận 9, nhờ hai vệ sĩ nữ canh gác. Cô nhắn với Thanh Phong sẽ về Đà Lạt tịnh tâm suy nghĩ, nhưng xin anh cứ để nhà đó, thỉnh thoảng cô xuống chơi. Thanh Phong đồng ý chẳng mảy may nghi ngờ. Nguyệt đi vô thẫm mỹ viện xóa nốt rùi trên vai, cô đóng vai Tinh Nhi, liên hệ chị Phượng lên Đà Lạt tiếp tục quay phim. Đoàn phim tuy rất bực mình, nhưng phim cũng quay được 2/3 đoạn đường, với lại nhà đầu tư chỉ đích danh cô nên họ phải ráng nhịn.

Sau khi thấy Nhi chạy đi, Khiêm cũng quyết định xuất viện. Anh muốn gặp cô nói rõ mọi chuyện. Xâu chuỗi toàn bộ sự việc, Nhi đau khổ như hôm nay một phần do anh. Anh không nói rõ ràng với cô, mà cứ ép buộc cô tin mình. Nên Nhi cứ phải trượt dài trong hố sâu mà anh đã đào. Gọi điện cho Nhi, biết cô trở lên Đà Lạt quay phim, Khiêm cảm thấy không ổn lắm. Nhưng dù là ai, anh cũng phải đối mặt giải quyết một lần, vậy thì người anh yêu mới an yên được. Thế là Khiêm quyết định đi Đà Lạt. Do bệnh tình anh biến chuyển nặng, nên bà Yến không muốn anh đi. Biết không cản được thằng con cứng đầu, bà đành bất lực lau nước mắt. Minh thương mẹ, thương anh, vỗ vỗ vai bà Yến, rồi đưa cho Khiêm một chiếc áo kiểu ghi lê màu kim sa.

- Anh hai! Áo này Huyền Long đặc biệt chế tạo cho anh, nó dệt từ vải tơ tằm mỏng nhẹ, xen kẽ bên trong là hàng triệu nano điện, có tác dụng giữ ấm cho anh, và sạc điện bằng ánh nắng mặt trời. Em mới nhận được một cái, anh mặc tạm. Bên Mỹ đang chế tạo thêm. Còn đây là điện thoại dã chiến, điều khiển theo giọng nói của anh. Trong tình huống nguy cấp, nó có thể phóng ra dòng điện 220v xa 1 mét, giống như roi điện vậy. Còn đây là vòng tay, viền xung quanh là hơn trăm cây kim nhỏ, bắn ra theo cử chỉ của tay, bên trong này có cuộn cáp nhỏ, có thể chịu tải trọng 500 kg. Thắt lưng an toàn, bấm vào mặt dây, một chiếc dù nhỏ sẽ bung ra, phòng khi anh phải nhảy từ trên cao xuống. Nhưng dù rất mỏng, chỉ chịu được 100kg, tương đương 1 người. Nhẫn thủ lĩnh Huyền Long, em giao cho anh, đôi mắt rồng là hai viên bom độc, khi cần mở đường máu, anh cứ ném nó đi rồi chạy thật nhanh là được.

- Minh! Mấy thứ kia anh lấy, nhưng nhẫn này thì không.

- Em cho anh mượn thôi, sức khỏe anh chưa bình phục, nên hạn chế vận động. Anh không vì em, cũng nên vì mẹ. Tin tức anh bệnh đã lan truyền khắp nước. Các băng nhóm đối nghịch đang tìm cách diệt anh, thâu tóm Huyền Long, chiếm Trần Gia, nên cẩn thận vẫn hơn.

Khiêm nhìn em mình thật lâu, rồi ôm chầm lấy em, cảm nhận sợi tình cảm thiêng liêng đang ngày càng bền chặt. Cũng may ngày đó anh kịp dừng tay, không thì anh ăn năn cả đời này. Nhận tất cả đồ Minh trao, Khiêm nhanh chóng ra sân bay.

Nhi tỉnh lại thấy mình bị nhốt, cô tìm cách thoát thân nhưng không được. Hôm đó, như thường lệ, cứ 8 tiếng sẽ có người thay ca 1 lần. Nhi ngồi trong nhà, ăn cơm và đi ngủ sớm. Cô biết gần sáng là thời gian con người buồn ngủ nhất, nên cô tính lợi dụng lúc 4 giờ sáng đổi ca, khi đó sẽ trốn đi. Sáng hôm đó, khoảng 3 giờ 30, khi cả 2 vệ sĩ đều thấm mệt và lơ là, ỷ y sắp được đổi ca. Nhi ở trong phòng tắm mở nước nóng hết cỡ, đóng bít cửa, ngồi xông hơi cho mồ hôi nhễ nhại. Sau đó, cô chạy ra ngoài, la đau bụng. Hai người vệ sĩ thấy cô mồ hôi ướt đẫm, cơ thể sốt cao dù máy lạnh phòng vẫn mở. Họ hốt hoảng, cử một người chạy đi mua thuốc giảm đau, còn một người ở lại canh Nhi và gọi cấp cứu. Người kia vừa chạy đi, ở đây Nhi bật dậy, giựt điện thoại nhét vô người, bằng vài đòn Karate, Nhi hạ đo ván người canh gác. Dù sao, họ cũng là vệ sĩ nghiệp dư, lại là nữ thì chắc chắn không thể đấu lại võ chuyên nghiệp của Nhi. Cô cầm điện thoại, vừa chạy vừa gọi cho Khiêm, mà anh đang bay không nghe được, cô phải chạy tới công ty Trần Gia ngồi chờ. Nghĩ mới thấy, sao cô không nhớ số điện thoại nào của người nhà anh hết, thật tệ.

Khiêm về tới resort Sacom, liền dò định vị điện thoại của Nhi. Biết cô đang ở khách sạn, nghĩa là hôm nay có thể đã quay xong nên anh rủ cô đi ăn. Đương nhiên Nguyệt đồng ý. Khiêm chạy chiếc Audi tới đón Nhi. Họ cùng vào nhà hàng Memory, Khiêm đã đặt sẵn bàn cho hai người cạnh cửa sổ sát đất. Xung quanh bày trí đèn cà na màu vàng như ánh nến lung linh. Giữa bàn của họ là lọ hoa lavender và đèn cầy thơm màu tím. Khiêm gọi hai phần beefsteaks và một chai rượu vang. Khi phần bò dọn lên, anh không hề mời Nguyệt ăn, cứ im lặng cắt bò trong phần dĩa của mình. Nguyệt thấy vậy cũng ngán ngẫm "người gì chẳng galan, vậy sao chị Nhi lại yêu được". Vừa suy nghĩ, rất tự nhiên, Nguyệt cầm ly rượu lên xoay xoay, nhấm nháp, nhìn mông lung xuống dòng người qua lại trên đường. Sau khi khai vị, Nguyệt xoay lại cầm dao, nĩa thì Khiêm nhanh chóng đổi đĩa đã cắt sẵn qua cho cô, còn tự mình rót thêm rượu vào ly của Nguyệt, cô nhìn anh, hơi nhếch cười, rồi cúi xuống ăn. Hôm nay, phải cố gắng diễn tròn vai, không thể sơ hở như lần trước.

- Nhi! Phim này khi nào quay xong? Đi đi về về như vậy mệt quá.

- Để em hỏi trưởng đoàn. Do mấy ngày nay nhiều chuyện xảy ra, nên đoàn bị đình quay nhiều lắm, kéo dài thêm thời gian thôi.

- Ừ.

Hai người lại ăn, họ nói chuyện rất nhát gừng, không được tự nhiên. Ăn xong, Khiêm chở Nguyệt đi dạo, Đà Lạt về đêm không ồn ã như Sài Gòn, và thấm lạnh. Không khí trong xe trầm lắng đến ngột ngạt.

- Hôm nay em về Sacom với anh nhé. Mai anh chở em về đoàn sớm.

- Hả?????

Nguyệt xoay nhìn Khiêm, anh rất bình thường, lời nói không nặng không nhẹ. Nhìn ở góc độ nghiêng, đúng là rất thu hút, ánh mắt đen sâu, sáng quắc như chim ưng, sống mũi cao thẳng, mày rậm môi mỏng, tất cả toát lên sự lạnh lùng và cố chấp. Nhưng không vì anh đẹp mà cô phải ở với hắn. Hai chị em dùng chung một người đàn ông thì ra thể thống gì nữa. Nguyệt cố nặn nụ cười.

- Em thấy không tiện đâu anh, scandal mới lắng xuống, đừng tạo cơ hội cho mấy báo lá cải săn tin giật gân nữa. Với lại mai em có cảnh quay sớm, nên em ở với đoàn sẽ tốt hơn.

- Được!

Về đến khách sạn của đoàn phim, Khiêm quan sát xung quanh thấy không ổn, nên anh lượn lờ rồi chạy thêm vài vòng Đà Lạt. Nguyệt ngạc nhiên nhìn anh " không lẽ đang kiếm cớ anh xin em đừng vê vì đường quá xa xôi". Môi anh đào cô hơi nhếch lên, chán ghét nhìn ra cửa xe. Tới đoạn đường vắng xe, Khiêm lên tiếng:

- Em qua cầm lái giùm anh.- Sao vậy?

- Muốn thử tài em chút thôi.

- Vậy anh ngừng xe rồi đổi tài.

- Như vậy không thú vị.

Nguyệt trợn mắt nhìn tên điên này, nhưng rồi dằn xuống, nói qua kẽ răng " được". Khiêm ngã ghế ra sau, ngồi ép sát lưng ghế cho Nguyệt trèo qua. Tuy nét mặt anh hờ hững, nhưng đôi mắt kia vẫn âm thầm quan sát xung quanh. Hương của núi rừng hòa cùng mùi hoa oải hương thật dễ chịu, thư thái. Đáng tiếc, Khiêm đã nghiện hương vị mặn ấm của biển, nên đối với mùi hương khác, anh hơi khó chịu. Khi Nguyệt đã cầm vô lăng, Khiêm liền lách qua ghế lái phụ, anh không muốn tiếp cận hương thơm kia thêm một giây nào nữa. Anh mở cửa sổ xe, quan sát kính chiếu hậu, đưa cánh tay đeo vòng ra ngoài lắc nhẹ. Rất nhiều kim nhỏ li ti bắn ra, hàng loạt mô tô phân khối lớn phía sau ngã hàng loạt. Nguyệt mãi miết lái xe, cô đang bận suy nghĩ làm sao mở lời xin thuốc giải, nên cũng không để ý phía sau mình là tai nạn liên hoàn. Nghĩ một lúc, Nguyệt hít một hơi thật sâu, dùng lời dịu dàng nhất nói với Khiêm:

- Anh Khiêm! Em có chuyện muốn xin anh.

- Nói đi.

- Em từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ được gặp mặt ba của mình, em rất muốn có gia đình đầy đủ ba mẹ như bao người khác. Em muốn trong ngày vu qui, ba sẽ dắt tay em vào lễ đường.

- Vậy sao?

- Đó là mơ ước của em! Anh.....
- Không!

- Tại sao?

- Vì em nói dối. Vậy Em có tin anh không?

- Giờ này còn hỏi câu đó. Anh có hiểu em đang nói gì không? Hay ở bên Mỹ lâu quá quên tiếng Việt rồi.

Nguyệt giận dữ, nắm chặt vô lăng, chở Khiêm bằng tốc độ ánh sáng. Cô block cửa xe, cứ thế băng băng qua cung đường ngoằn ngoèo của Đà Lạt. Mặt cô đanh lại trắng xanh. Vừa cầm vô lăng, cô cứ hét lên với người bên cạnh

- Một là anh giao thuốc giải ra cứu ba tôi. Hai là tôi và anh cùng chết.

Mắt Khiêm tối đi, thâm sâu khó lường, anh xoay nhìn qua sườn mặt quen thuộc, một tay nhàn nhã gác lên cửa xe, nhếch môi cười khẩy:

- Phụ nữ được gọi là phái yếu không thừa đâu. Sao em không tiếp tục giả vờ, biết đâu tôi thương hại mà cho em một cơ hội.

- Anh thích nét yếu đuối của chị tôi, chỉ biết khóc lóc và dựa vào đàn ông?

- Em sai rồi, ngay từ đầu tôi đã nhận ra em là Nguyệt Nhi. Ngôi sao nhỏ của tôi không yếu đuối, càng không dựa vào đàn ông, cô ấy chỉ là biết suy nghĩ, không ấu trĩ như em. Và Nhi không biết lái xe hơi.

- Anh đúng là diễn viên giỏi, giả tạo không tưởng, bảo sao chị ấy mù quáng yêu anh như vậy, ngốc đến nổi yêu kẻ thù hại cha mình. Không nói nhiều, anh có giao thuốc giải ra không?

- Người thông minh như em tự tìm cách mà lấy.

Nguyệt tức giận, cô tiếp tục tăng tăng tốc. Điện thoại Nguyệt reo

- Nguyệt Nhi! Em đang lái xe à? Dừng lại đi em, đừng dại dột như vậy. Hắn là tên điên, em hăm dọa hắn không được đâu. Nguyệt, phía trước là đường cụt rồi.

- Thanh Phong! Cảm ơn vì những gì anh làm cho em. Em phải giết hắn, thì ba còn có cơ hội bình phục, chị em sẽ không đau khổ như cái cách hắn làm với chị Phương Nghi. Nếu hắn sống, hắn sẽ tiếp tục làm hại người khác. Thanh Phong! Em yêu anh! Hãy thay em chăm sóc ba em và chị Nhi, người phụ nữ anh yêu.

Nguyệt tắt máy, nhìn phía trước đã là vực thẳm, cô khóc thê lương, nhìn qua người bên cạnh vẫn lạnh lùng, mặt không biến sắc, cô mím môi, gào lên:

- Trần Gia Khiêm! Chúng ta cùng xuống địa ngục đi.

Chương 39: Hoạn nạn

Con đường phía trước rất tối, sương mù dày đặc, nhưng đôi mắt Nguyệt vẫn lóe sáng, nắm chặt tay lái, đạp chân ga lên 200 km/h, xe vọt thẳng về phía trước, mặc kệ phút tiếp theo là sống hay chết, cô cũng không quan tâm.

- Bây giờ tôi đau đến hận mình không chết đi, tôi cảm thấy rất cô độc. Hai mươi hai năm nay, tôi vẫn luôn sống một mình với bà vú già, thỉnh thoảng ba mới lên thăm một lần. Lần nào ba cũng kể về mẹ, bằng ánh mắt đau đáu, ba vẫn luôn tìm mẹ cho gia đình đoàn tụ, vậy mà khi tìm được nhau thì ba đã hóa điên rồi. Những tưởng giấc mơ về gia đình có ba, mẹ và chị hai đã thành sự thật, nhưng tất cả đã vỡ tan bởi anh, Gia Khiêm. Trong khi cả thế giới quay lưng vứt bỏ tôi, ông ngoại nhẫn tâm bỏ đi đứa cháu ruột còn đỏ hỏn, mẹ cũng không mảy may tìm kiếm đứa con thất lạc. Tất cả mọi tình cảm tôi dồn cho ba, tôi đã cố gắng sống tốt, và trở nên gai góc hơn, không để ai ức hiếp mình như cái cách của hai ông đối xử với ba mẹ. Ông nội thì hà khắc, phân biệt đối xử, còn ông ngoại độc đoán, ép buộc con cái. Ngày gặp lại ông ngoại và mẹ, tôi ngỡ tôi hận họ nhiều lắm, nhưng cuối cùng tôi cũng đã tha thứ, bởi vì tôi cảm thấy hận người thân của mình, trái tim tôi rất đau. Và khi nghe được ông bị tim rất nặng, lỡ cơ hội thay tim vì tìm mẹ, nên giờ cuộc sống gắn liền tim nhân tạo. Vậy trong chuyện này, ai là người rời bỏ? Mẹ vì tình bỏ hiếu, hay ông vì danh dự bỏ đi núm ruột. Suy cho cùng, ai cũng có lý do và hoàn cảnh tự biện hộ cho mình. Chỉ khi ngồi đối diện thẳng với nhau, mọi người mới nhận ra vấn đề cốt lõi nằm ở cái tôi của mỗi người. Ba tôi dù sao cũng chịu khổ 2 năm rồi. Anh còn muốn hành hạ ông bao lâu nữa. Anh yêu chị tôi, sao lại máu lạnh muốn chị ấy đau khổ giữa chữ hiếu và chữ tình.

Gương mặt Khiêm vẫn rất bình thản, nhưng từ ánh mắt bắn ra một tia ánh sáng mãnh liệt.

- Tôi mặc kệ bây giờ em đau đớn thế nào, nhưng ở đời có vay phải trả.

- Nực cười, ba tôi mắc mớ gì tới anh? Anh vì gia sản của Trần Gia đẩy ông vào điên loạn

- Đối với tôi, suy nghĩ của em thật nhàm chán! Em tự trói mình với lý do bịa ra, rồi em ép mọi người xung quanh phải chấp nhận lý do đó. Em có một cái cớ chính đáng cho phép mình sai. Thế đã bao giờ khách quan mà em nghĩ ngược lại chưa? Tất nhiên là không, ai cũng sẽ chọn tin người nhà. Nhưng tôi chắc chắn ba em cũng sẽ không vu khống tôi như em nói, chắc chắn ông khuyên em tránh xa tôi. Do em cứng đầu, cố chấp, tự hiểu theo ý mình, tự cuồng bản thân đến mù quáng.

- Tại sao tôi phải tin anh. Anh nhất quyết không giao thuốc giải, còn nói nhiều làm gì.

- Là do em ngu mà lì. Đối với Trần Gia Khiêm tôi, càng uy hiếp càng thất bại. Hai cực cùng dấu đẩy nhau, phản lực quá mạnh sẽ làm vỡ luôn cả hai.

- Đến lúc này anh còn mắng chửi người?

- Em suy nghĩ kĩ chưa?

Nguyệt cau mày ngạc nhiên, Khiêm móc ra điều khiển remote xe, bấm nhẹ, xe tự giảm tốc, chạy chậm lại, dù Nguyệt đạp ga hết cỡ vẫn không điều khiển xe theo ý mình. Cô trừng mắt nhìn Khiêm.

- Em cho rằng ai cũng giống như em sao, người khác đối với em tốt hay xấu, em cũng không phân biệt rõ.

Xe vừa giảm tốc thì xung quanh xuất hiện một tốp mô tô phân khối lớn ủn...ủn chạy vòng quanh chiếc Audi. Nguyệt trừng mắt nhìn bọn chúng, rồi nhìn Khiêm "người của anh à?". Anh rất bình tĩnh, nhếch mép, rụt người chìa hai tay ra hai bên "không phải". Nguyệt suy nghĩ vậy là ai? Không lẽ kẻ thù của ba, biết cô đóng phim trên đây nên...dù sao thân phận của cô và ba cũng đã bị Huyền Long phanh phui.

- Anh muốn làm tổ ong?

- Hahahaha! Không muốn. Tôi chỉ cần một lỗ để bắn là đủ rồi.Hahaha

- Anhhhhhh! Có mau tăng tốc không?

Khiêm bấm remote, Nguyệt đạp chân ga tăng tốc chạy đi. Đám mô tô rượt theo ngày càng đông. Chúng chạy xe phân khối lớn nên nhanh chóng áp sát. Khiêm hạ cửa xe, dùng điện thoại bắn roi điện khi có tên moto tiến sát, hắn bị giật ngã sõng xoài, vang lên phía sau loạt tiếng thắng xe lên két ma sát trên mặt đường. Hai tên lách qua đám ngã xe, dùng súng lục bắn vào chiếc Audi, viên đạn ma sát vào kính tạo vệt sáng chói lóa, nhưng không làm thủng được bên trong. Nguyệt nhếch mép.
- Xe chống đạn, dân giàu đôi khi cũng có lợi.

- Tới khúc cua trên kia, tôi và em sẽ nhảy. Tôi quan sát rồi, đó là nơi tiếp giáp hai ngọn núi, sườn thoai thoải, không sâu như vực thẳm. Khúc cua góc khuất, chúng sẽ không thấy chúng ta nhảy. Yên tâm! Tôi sẽ bảo vệ em.

- Lý do?

- Vì gương mặt này, vì Ngôi Sao Nhỏ sẽ rất cô đơn nếu không có mặt trăng.

Nguyệt thoáng xúc động, nhìn Khiêm suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

- Tin tôi không?

Nguyệt không trả lời, chăm chú lái xe. Khiêm liếc xéo, môi bạc khẽ nhếch lên. Anh ngồi sát lại Nguyệt, tháo đai lưng của mình, vòng qua eo Nguyệt. Tuy cô không phản kháng, nhưng nhìn cô, Khiêm tưởng tượng ra nét giận dỗi của Nhi, Khiêm chắc chắn cô đang cố dằn nén không chửi anh mà thôi. Cũng không còn thời gian trêu chọc Nguyệt, Khiêm gài chốt, siết hai người dính vào nhau.

- Em mở cửa, tôi cầm lái. Đếm tới ba, là nhảy. Một....hai....ba!

Nguyệt đẩy cửa, sẵn đà lao ra ngoài. Khiêm nhào theo ôm chầm lấy cô, anh bấm mặt dây nịt, dù bung ra quấn hai người như kén tằm theo lực quán tính lăn xuống. Chiếc audi lao thẳng xuống triền dốc, rơi xuống hồ nước lần hai. Tiếng âm thanh va chạm thật lớn vang vọng cả núi rừng, làm chim muôn bay xáo xác.

Hai người lăn xuống triền đồi, cũng rơi xuống nước. Cũng may có lớp dù bao bọc, nên không ai bị thương nặng, chỉ xây sát nhẹ. Khiêm dùng nhẫn thủ lĩnh rạch một đường, mở dù bơi ra ngoài. Nguyệt mặc duy nhất có áo tay dài, lại bị rơi xuống nước giữa tiết trời thu, người cô lạnh như bị đóng băng, theo lực kéo tay của Khiêm ngoi lên bờ. Người Nguyệt run lẩy bẩy, mặt mày tái nhợt, môi thâm tím, nhìn theo bóng lưng người đàn ông cũng đang ướt sũng, tay anh vẫn nắm tay Nguyệt rất chặt, dắt cô đi lên chỗ cao. "Hắn thân hàn nhiệt, bị lạnh sẽ ngất xỉu, có lẽ cái lạnh hắn chịu đựng hơn gấp trăm ngàn lần của mình bây giờ, dù biện minh ra sao đi nữa, thì việc làm của ba cũng quá ác, còn hắn, vì sao lại cứu mình?" Nguyệt yên lặng đi theo Khiêm với bao suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Tới được chỗ khô, chợt Khiêm xoay lại, ôm cô vào lòng, nép mình sau gốc thông. Phía trên là hàng chục ánh đèn pin chói lóa đang soi rọi xuống chỗ của họ. Nguyệt đỡ run rẩy trong vòng tay anh, nhưng cô lại muốn nhảy mũi. Khiêm cau mày, đưa tay lên miệng "suỵt". Cô gật gật, bụm miệng của mình, nhưng hắt xì thì làm sao nín được. Đột nhiên cảm nhận được cánh môi lạnh lẽo của người đàn ông áp lên môi mình, tay anh đang bóp mũi của cô. Nguyệt trợn mắt nhìn Khiêm, mùi hương lavender từ người anh toát ra nồng đậm, anh thổi hơi vào buồng phổi của Nguyệt, như hương liệu xông vào mũi của cô, cuốn bay cơn hắt xì. Sau đó, anh hơi thả tay ra cho cô thở, rồi tiếp tục bóp lại. Nguyệt khó thở, có sự loạn nhịp của trái tim trong cô, mà ngỡ đã chai sạn. Khi ánh đèn bên trên tắt hẳn, bọn chúng đi về phía chiếc Audi, ở đây Khiêm mới rời môi Nguyệt, nhưng vẫn ôm vào trong ngực. Khiêm cúi nhìn cô, nhếch mép khinh khỉnh.

- Tin tưởng tôi vậy à? Bị hôn, bóp mũi cũng không phản kháng, hay bắt đầu yêu tôi rồi. Hửm?

Nguyệt không thèm nói, lườm anh rồi bỏ đi theo hướng ngược với bọn chúng. Khiêm lững thững theo sau, họ đi được một đoạn khá xa, Nguyệt thấm mệt, ngồi bó gối, nghỉ dưới gốc thông. Người cô rét run lẩy bẩy, bắt đầu có dấu hiệu sốt, mặt mày ngày càng tái nhợt. Khiêm xem điện thoại, nhanh nhất cũng phải 30 phút nữa thì người của Huyền Long mới tới nơi đây, mà cô gái này.... Khiêm cau mày suy nghĩ, từ từ đi lại chỗ cô. Nguyệt đang nhắm mắt, dựa vào thân cây, Khiêm ngồi xổm một chân, sờ trán cô thấy nóng hừng hực, anh lay cô, Nguyệt vẫn không phản ứng. Khiêm đứng phắt dậy, đanh mặt muốn chửi thề " Con bà nó, rèn luyện cứng rắn từ nhỏ kiểu gì mà mới ngâm nước xíu đã sốt đến mê man thế kia?". Khiêm bực bội, cởi áo ngoài ướt nhẹp của Nguyệt vứt sang một bên, rồi anh cởi áo nano điện của mình mặc vào cho cô. Áo vừa cởi ra, Khiêm đã cảm nhận hơi lạnh sộc vào người, phổi anh đau như muốn đóng băng, làm anh ho sặc sụa. Nguyệt giật mình, vội nhào tới vỗ vỗ lưng cho anh. Anh lại nhếch mép:

- Chẳng phải muốn tôi chết lắm sao?

- Anh chưa giao thuốc, tôi sẽ không để anh chết.

- Vậy thì đi thôi! Tôi phải gặp được Nhi khi còn có thể.....

Khiêm nhanh chóng rời đi. Nguyệt vội chạy theo. Không hiểu sao càng tiếp xúc, cô càng thấy hắn dễ mến, tuy lời nói lạnh lùng, nhưng hành động lại rất quan tâm. Đúng như Thanh Phong nhận định. "Không lẽ mình hiểu sai về hắn. Phải coi sao đã, biết đâu diễn thì sao?" Nhưng khi nhìn hắn mặc độc áo sơ mi mỏng manh, còn mình đang mặc áo ghi lê của hắn, hèn chi cô không thấy lạnh nữa. "Không lẽ áo này được chế tạo đặc biệt cho người hàn nhiệt. Hắn nhường cho mình, còn hắn thì sao. Gặp được Nhi khi còn có thể, không lẽ....". Nguyệt vội chạy theo Khiêm...

- Này anh! Tôi nghĩ anh nên mặc lại áo này nếu muốn gặp chị tôi.

Cái lạnh thấm vô xương, cả người Khiêm đông đặc, anh choáng váng và khó thở. Khiêm tự nhủ vì Nhi phải cố gắng, ráng chút nữa là gặp cô ấy rồi. Phía trước có ánh đèn xe chói lóa, hai chân Khiêm đau nhói, anh gục xuống, Nguyệt chạy lên đỡ anh. Trên xe, một tốp bước xuống, cầm theo ipad định vị, đi ngay tới trước mặt anh, họ nhanh chóng xốc nách Khiêm lên xe. Trong xe có sẵn bác sĩ và y tá thăm khám, họ tiêm thuốc, ủ ấm cho Khiêm, nhưng dường như vô tác dụng, mạch đập của anh rất yếu, huyết áp tụt dần.... Xe không về Sacom, cũng không tới khách sạn, mà về căn villa biệt lập trong vùng đất tư nhân. Khiêm được đưa vô trong, cửa vừa mở, Nhi đã ào ra, hốt hoảng nhìn anh.

- Anh Khiêm! Anh sao rồi? Em Nhi đây, ngôi sao nhỏ của anh đây, anh Khiêm!

- Ngôi sao nhỏ! Cuối cùng anh cũng chờ để gặp được em.

Khiêm mỉm cười, mắt khép lại, từ từ buông thõng cánh tay. Bác sĩ, y tá nhanh chóng đẩy anh vô phòng đặc biệt, bỏ Nhi đứng thất thần, tay vẫn đang lơ lững trong không trung. Nguyệt đi tới, ôm Nhi, nhìn theo băng ca đang đẩy người đàn ông vừa đổi mạng cho mình bằng ánh mắt hối lỗi.

- Nguyệt Nhi! Anh ấy sẽ không sao đúng không? Sao lại cuối cùng...chị...chị phải vô với anh. Sao anh lại nói cuối cùng gì chứ. Anh nói sai rồi....anh chờ chị....

Nhi vùng ra, chạy tới gian phòng đã khép kín cửa, đập ầm ầm....

- Anh Khiêm! Cho em vào với anh đi, anh nói đợi em mà, sao vừa gặp đã ngủ...anh Khiêm, mở cửa....mở cửa. Huhuhu. Em đến với anh, sao anh lại bỏ em, anh Khiêm! Huhuhu

Nhi từ từ khụy xuống, tựa vào cửa phòng đặc biệt với ánh mắt ráo hoảnh, Nguyệt nhìn chị mình như vậy, cô cũng chẳng biết nói gì nữa, lặng lẽ đi đến ôm chị vào lòng. Họ cũng chờ trước cửa phòng đến khi trời sáng

Chương 40: Bình yên bên anh (kết)

Trời bắt đầu hừng đông, ánh sáng xuyên qua tán lá, soi rọi lên hai bóng người nhỏ thó đang ôm nhau. Cánh cửa phòng bật mở, Minh dìu bà Yến bước ra. Vừa nhìn thấy Nguyệt, bà đã không giữ được bình tĩnh, lao tới tát vô mặt Nguyệt hai bạt tai đau điếng, cô không phản kháng, chỉ sờ lên mặt mình, cau mày nhìn bà. Nhi hoảng hốt nhào tới che chắn cho em. Minh cũng nhanh tới ôm mẹ ra.

- Cô! Nhìn mặt cũng xinh, còn trẻ sao lòng dạ độc ác đến vậy hả? Thằng Khiêm con tôi, nó đã làm gì cô mà hết lần này đến lần khác cô dồn nó vào chỗ chết. Ba của cô hại tôi, giết nó còn chưa đủ sao? Giờ còn truyền cái ác lại cho con mình tiếp tục. Cô cũng chỉ là đứa con gái ngu muội, thấp kém, tự mơ mộng mình có quyền uy tối thượng, nếu giỏi thì tự sức đường đường chính chính mà đấu với con tôi, sao lại dùng mưu mẹo, mượn danh người khác đâm lén nó, hả? Hả????? Cô nói nó chiếm đoạt gia sản Trần Gia, nó mang họ Trần sao gọi là chiếm đoạt. Nếu muốn ôm trọn, chi bằng nó giết ông ấy từ hai năm trước, có phải yên ổn không? Ngu dại gì để hắn sống, tiếp tục truyền bá cái điên cho đứa con gái đần độn, bị bệnh hoang tưởng này. Khi phát hiện hắn có con, thay vì nó diệt cỏ tận gốc, thì hết lần này đến lần khác bao dung tha thứ, là vì cái gì hả?

Nguyệt đơ mặt, nhìn bà Yến đang mắng nhiếc mình. Nhi xoay người, quì sụp dưới chân bà Yến van lạy:

- Con lạy bác tha cho em con, nó nhỏ người, non dạ chưa hiểu đời. Từ nhỏ đã không cha mẹ dạy dỗ, con xin bác đừng giận mà ảnh hưởng sức khỏe. Nếu Khiêm gặp chuyện không may, con sẵn sàng bồi táng theo anh. Sống cuộc đời không anh, cuộc sống con vô nghĩa lắm. Huhuhu.

Bà Yến thương cảm, ngồi xuống ôm chầm lấy Nhi, bà cũng khóc.

- Con bé này, sao khờ vậy hả? Thằng Khiêm nó yêu con như vậy, sao con lại giao nó cho loài gian ác? Giờ con khóc lóc có cứu vãn được tình hình không? Con chết theo nó thì ích gì? Con phải sống lo cho mẹ và ông ngoại, hiểu chưa? Lê gia cần con, con ngốc này?

- Bác ơi! Bác mắng con đi, bác đánh con đi, tại con...tại con không khuyên nhủ em, tiếp tay cho nó. Huhuhu. Mọi tội lỗi con gánh hết, đừng trách Nguyệt Nhi. Con còn được sống bên mẹ, còn con bé từ nhỏ đã sống một mình, có ba cũng như không, không ai dạy dỗ khuyên bảo nên em lạc đường. Tại con, tại con bác ơi. Huhuhu. Lê gia không có con, sẽ còn có Nguyệt Nhi, nhưng..... Khiêm không có con, anh sẽ cô đơn lắm!

Nhi ngước nhìn bà Yến, nhìn bà rất kiên định:

- Bác cho con biết anh ấy sao rồi ạ?

- Nó...nó....hic....hic....

Nhi đứng bật dậy, nhìn vào cánh cửa phòng khép chặt, ánh mắt cô nhạt nhòa, hình ảnh đảo lộn. Hai tay Nhi nắm lại thành đấm, nước mắt ngừng rơi.

- Xin phép bác cho con vào gặp anh.

Bà Yến chậm nước mắt, gật đầu. Minh đi lại dùng vân tay mở cửa, Nhi chạy ùa vào trong, cửa lập tức đóng lại. Minh dìu mẹ lại ghế ngồi, hai người không thèm đếm xỉa tới Nguyệt. Cô nhìn vào căn phòng khép kín, nhìn lại người phụ nữ đau khổ vì mất con, lòng Nguyệt cũng cảm thấy ray rứt. Cô nhận ra, bấy lâu nay, cô chưa bao giờ đặt mình ở vị trí của họ mà suy xét, bà Yến nói đúng, cô tự mộng du trong cuộc đời của mình, cho mình là cái rốn của vũ trụ, bắt mọi người nghe theo. Cái giá phải trả là mạng sống của một con người, mà ba cô vẫn không cứu được. Nguyệt đi lại trước mặt bà Yến, cởi áo nano điện khom người trao lại cho bà.

- Con xin lỗi!

Minh ngước nhìn Nguyệt, trên người cô có mỗi áo con, làn da tái nhợt vì lạnh. Bà Yến ngạc nhiên quan sát cô, hừ lạnh xoay mặt đi. Minh cầm áo, khoác lại lên vai cô:

- Anh tôi đã tặng cô, muốn trả thì đưa tận tay anh ấy. Nên nhớ, kiếp này, cô nợ anh ấy 1 cuộc sống và 1 cuộc đời. Cô đi về đi....tự lo bản thân cho tốt. Mạng của cô được đổi bằng mạng của anh hai tôi.

Nguyệt ngước nhìn Minh, gương mặt cô bình thản, nhưng đôi mắt phảng phất buồn, ăn năn. Nguyệt cúi mặt đi thẳng ra ngoài. Minh dìu mẹ về phòng nghỉ ngơi, anh đưa cho mẹ ít thuốc an thần để mẹ dễ ngủ hơn. Ông Gia Bảo thay con điều hành công ty ở Mỹ nên chưa về Việt Nam kịp. Sau khi thấy mẹ đã ngủ, Minh nhẹ nhàng khép cửa, ra phòng khách ngồi trầm ngâm. Anh cầm điện thoại trên tay, phân vân suy nghĩ. Cuối cùng, quyết định gọi cho Phương Nghi:

- Alo!

- Con ngủ chưa em?

- Con đang ngủ anh à! Gần 12 giờ đêm rồi đó.

- Anh muốn nói chuyện riêng với em.

- Chờ em chút.

Nghi rón rén ra phòng khách, vì sợ con thức giấc. Cô có linh cảm Minh sắp nói chuyện gì quan trọng lắm. Sau khi cúp điện thoại, Nghi đứng bên cửa ngắm mưa ngoài cửa sổ, lòng cô nặng trĩu nổi ưu tư. Cô quyết định nhờ mẹ coi con vài ngày, ngày mai cô book vé bay về Việt Nam.

Phương Nghi nhìn anh mà đau lòng. Gia Khiêm sống đời thực vật 12 năm, 3 ngày trước ngày cưới mới tỉnh lại. Anh hoạt bát, vui vẻ và tốt tính, chính ba cô đã đẩy anh vào hố sâu của âm hiểm. Khó khăn lắm, anh mới lấy lại được cân bằng, nay một lần nữa anh vì người anh yêu đánh đổi bằng sự sống mong manh của mình. Cứ nghĩ tình yêu anh dành cho Nghi sẽ kêu được anh trở về như 3 năm trước, nhưng đổi lại chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên đôi mắt đau buồn của Nghi. Không ai hiểu được rằng, với Phương Nghi thì Khiêm chỉ có sự mến mộ, vì cô là người con gái đầu tiên cho anh ấm ấp, nhưng tình yêu dành cho Tinh Nhi mới là trọn vẹn và duy nhất.Tinh Nhi trốn ở một góc, khi mọi người ra về, cô mới len lén đeo khẩu trang, giả làm y tá vô thăm anh. Nhóm Huyền Long dư sức biết là cô, nên cũng lơ.

Cô ngồi bên giường, nắm bàn tay to gầy gò xanh xao và lạnh ngắt. Có giọt mặn đắng rơi trên tay anh nóng hổi, nhẹ nhàng thổi chút ấm nồng vào trái tim băng giá của anh. Nhi thì thầm hát bài "ánh trăng nói hộ lòng tôi" trong nghẹn ngào đau xót.

- Gia Khiêm! Em yêu anh, hơn những gì biết, hơn những người em quen, yêu bằng cả trái tim, và sinh mạng. Chỉ cần anh được bình yên, em nguyện đánh đổi bằng cả cuộc đời. Chỉ cần anh tỉnh lại, đợi anh bằng cả thanh xuân, em vẫn đợi.

Thanh xuân của em là anh! Trần Gia Khiêm.

Nhi nhìn anh, gượng cười thật rạng rỡ. Cô quẹt nước mắt, hít hà đi ra ngoài tìm bà Yến.

- Bác! Con xin bác cho con và anh Khiêm kết hôn.

- Sao? Con suy nghĩ kỹ chưa? Nó bây giờ chỉ như cái xác biết thở. Tội tình gì chứ. Bác không trách gì con đâu, Nhi à.

- Thưa bác! Con yêu anh ấy, con tin anh ấy cũng yêu con. Con xin bác đồng ý cho con được đường đường chính chính bên anh, chăm sóc anh suốt phần đời còn lại.

- Tinh Nhi! Bác hiểu tình cảm của con, bác thương Khiêm nhiều lắm, nhưng cũng không vì vậy mà làm lở dở cuộc đời con. Tương lai con còn dài, tội tình gì chứ. Con cứ để một, hai năm nữa, nếu khi đó con vẫn nhất quyết muốn lấy nó, bác sẽ hỏi cưới con. Tuổi trẻ luôn có những bồng bột, bác không muốn con hối hận. Hãy cứ để thời gian trả lời con nhé.

Nhi muốn nói thêm để thuyết phục bà Yến, nhưng đầu cô choáng váng, mắt nhòa đi và ngất xỉu. Tỉnh lại Nhi đã thấy mình nằm trong bệnh viện. Bà Yến nhìn cô thật trìu mến, khác hẳn thái độ ban nãy. Bà ôm cô vào lòng, sụt sùi.

- Con dâu của mẹ, cực thân con quá rồi. Nghỉ ngơi cho tốt, mẹ sẽ hỏi thầy chọn ngày tốt để rước con vào Trần Gia, dâu trưởng của mẹ.

- Bác! Bác nói thật không? Bác đồng ý cho con được lấy anh Khiêm. Con...con mừng quá.

- Con bé ngốc này, còn gọi bác à?
- Mẹ...mẹ!

- Ngoan! Đừng khóc ảnh hưởng tới cháu đích tôn của mẹ. Con giờ chỉ được cười thôi, hiểu không?

- Cháu đích tôn?

- Con đang có thai, gần 3 tháng rồi, con không biết sao? Tinh Nhi!

- Con....con có thai, con sắp làm mẹ....hic....hic....con, là con của anh Khiêm. Hic...hic...

Nhi vừa khóc vừa cười nhìn bà Yến, rồi nhìn xuống bụng của mình. Bà Yến xoa xoa đầu cô, cũng ráng cười, cười trong nước mắt. Hôn lễ diễn ra trong phòng vip của bệnh viện. Ông Hoàng, ông Sơn, ông Gia Bảo, đều có mặt đầy đủ. Bà Vy sau thời gian chữa trị, phẫu thuật thành công nên dần hồi phục, cũng có mặt trong ngày trọng đại của con. Riêng Gia Huy, Khiêm đã vào bệnh viện tâm thần, nói chuyện từ trước. "Chỉ cần ông hối lỗi, xin lỗi mẹ tôi, và thừa nhận mọi tội của mình trước pháp luật, tôi sẽ giao thuốc giải cho ông." Ông nhìn Khiêm một lúc rồi gật đầu. Ông gọi người mang con dấu, và viết một bản đầu thú giao lại cho Khiêm. Sau lần Nhi vô thăm ông, Khiêm đã đích thân tới và kể cho ông nghe về bà Vy và Nhi. Anh yêu Nhi, nên cũng muốn cho ông một cơ hội sửa sai. Cuối cùng, ông đã đồng ý ngay, vì không liên lạc được với Nguyệt, nên cô không hay biết. Sau khi đầu thú, ông được xử kín, bị 10 năm tù giam tội cố ý bắt cóc, hành hạ, bôi nhọ người khác. Riêng về tội mưu sát Gia Khiêm, do anh không truy cứu nên không luận tội. Hôm nay, nhờ quen biết nên Gia Huy được bảo lãnh cho tại ngoại 2 giờ, dự đám cưới con gái.

Xung quanh căn phòng được trang trí bằng bong bóng trái tim màu tím. Nhi mặc áo cô dâu, cầm bó hoa lavender đứng bên giường bệnh nghe lời tuyên thệ của chủ hôn, ông Trịnh Khâm.

- Hôm nay là ngày lành tháng tốt, tôi được sự ủy thác của hai gia đình Trần - Lê, đứng nơi này làm chủ hôn, tác thành cho cháu Trần Gia Khiêm và cháu Lê Hoàng Tinh Nhi được nên duyên cầm sắc, chính thức thành vợ - chồng. Lê Hoàng Tinh Nhi, cháu có đồng ý làm vợ của Trần Gia Khiêm, luôn yêu thương, tôn trọng nhau, không lừa dối trong cuộc sống hôn nhân. Và cháu sẽ ở bên cạnh Khiêm mãi mãi, dù ốm đau bệnh tật, cũng như khi khỏe mạnh, mãi mãi không lìa xa?

Nhi nhìn Khiêm, nở nụ cười mãn nguyện, mắt cô long lanh giọt lệ hạnh phúc. Cô xoay lại nhìn ông Khâm gật đầu.

- Con đồng ý. Con yêu anh và mãi mãi ở bên anh.

Ông Khâm xúc động, nhìn tới đôi mắt nhắm nghiền của Gia Khiêm mà đau xót. Ông lặp lời vừa rồi cho đúng thủ tục, sau đó Nhi đi ra phòng ngoài, trên bàn đặt sẵn bàn hai tờ giấy kết hôn. Một cán bộ phường cũng có mặt chứng kiến hai người kí vào hôn thú. Minh và Nhi cùng ngồi xuống, cùng lúc kí vào giấy kết hôn. Cán bộ đứng lên bắt tay hai người chúc mừng, ghi tên vô sổ bộ, rồi ra về. Nhi cầm hai tờ hôn thú quay lại phòng vip, khoe với Khiêm. Cô đặt lên bàn ở đầu giường, bắt đầu trao nhẫn. Minh đỡ anh hai ngồi dậy, tựa lưng vào mình, còn Nhi ngồi đối diện. Cầm bàn tay gầy guộc, to dài của anh, bất giác có giọt mặn rơi trên tay anh nóng hổi, mắt Nhi bị lóa lên, không thấy đường. Cô lắc đầu, dụi mắt mấy lần, dứt khoát đeo nhẫn vào ngón áp út của anh. Minh dán tay mình dính vào tay Khiêm, đeo nhẫn lại cho Nhi, sau đó đặt anh nằm lại giường. Mọi người ai cũng sụt sùi, lui ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho hai trẻ.

Trong căn phòng bệnh vip vẫn vang lên đều đều tiếng máy móc thiết bị, Khiêm nằm đó an tĩnh, không buồn phiền, đau khổ nữa. Nhi cầm bàn tay đã đeo nhẫn của anh, đặt lên bụng mình

- Anh có cảm nhận được không? Con chúng ta đang lớn lên từng ngày. Mấy tháng nữa thôi, sẽ có đứa trẻ cùng em đến thăm anh mỗi ngày.

Nhi lại hát bài "Ánh trăng nói hộ lòng tôi" cho Khiêm nghe, ngồi một lúc, hơi mệt cô mới đứng lên ra về. Nhưng vừa ra tới cửa, khung cảnh trước mắt Nhi nhòe đi, và tối xầm. Cô không còn thấy gì trước mặt ngoài màu đen u tối. Đôi mắt cô không còn thấy đường nữa.

Vào một ngày nắng đẹp 4 năm sau, sau khi bộ phim đã đóng máy, Nhi dắt con về thăm quê ngoại.

Thằng bé cũng 3 tuổi rồi mà gầy nhom, da trắng mày rậm y như người ấy. Nhi chỉ nghe người khác miêu tả thôi, chứ cô có thấy đường đâu. Từ ngày định mệnh đó, Nhi khủng hoảng như điên dại, nếu không vì thằng bé, có lẽ cô đã đi theo anh. Nhưng cũng từ đó, Nhi đã mất đi ánh sáng. Dù ông Hoàng mang cô đi chạy chữa khắp nơi nhưng dù là bác sĩ giỏi nhất cũng bó tay. Nhi bây giờ đã là diễn viên nổi tiếng, rất nhiều nhãn hàng nhờ cô làm gương mặt đại diện, công chúng không ai biết Nhi bị mù. Nhi kiếm được số tiền kha khá đủ để lo cho mẹ, thỉnh thoảng vô thăm ba trong tù, còn dư lo cho Nguyệt. Trần Gia đã mua lại hoang đảo nơi Nhi bị lạc, xây căn biệt thự gỗ cho Nhi nghỉ dưỡng. Nơi đây rất bình yên nên Nhi thường xuyên ra đây ở. Xung quanh căn nhà có nhóm Huyền Long canh gác, không có tàu lạ được bén mảng.

Như thường lệ, Nhi để con vọc cát, còn cô ngồi hong nắng. Xa xa, một thân ảnh cao gầy, vận trên người bộ đũi dài màu kem trang nhã, thong dong bước tới chỗ thằng bé. Hắn ngồi một chân, nhìn bé chơi đùa. Ánh nắng chiếu lên sườn mặt nam tính đẹp mê người, vẫn nét nghiêng hút hồn bao thiếu nữ. Từng ngón tay thon dài vẽ vẽ trên cát, chỗ bé đang xây nhà. Thằng bé bực mình vì bị phá đám, ngước nhìn ông chú thấy ghét kia, nó chu mỏ đầy nước miếng trẻ con bóng loáng:

- Chú ra đằng kia rộng kìa, đừng phá con.

- Kêu ta bằng ba, ta sẽ không phá con nữa, ta cho con ngồi trên vai ta ngắm thế giới, chịu không?

Pond suy nghĩ, bé rất thích được cõng, mà ở nhà ai cũng già không cõng nổi bé. Mẹ thì không thấy đường. Nay ông chú này tự nguyện cho ngồi trên vai, chú cao như vậy, ngồi trên ấy chắc thích lắm. Nhóc liền gật đầu cái rụp.

- Ba! Ba ẵm!

Người đàn ông nở nụ cười rạng rỡ, lập tức bồng đứa bé choàng qua cổ. Trong ánh chiều tà, hai bóng dáng một lớn, một nhỏ chồng lên nhau thật đẹp đẽ biết bao, họ cùng tiến về phía người phụ nữ đang ngồi ngắm biển qua đôi mắt vô ảnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau