BÌNH YÊN BÊN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bình yên bên anh - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Ai khóc nổi đau này?

Sau khi ăn sáng xong, Khiêm chở Nhi đến thẳng bệnh viện thăm bà Vy.

- Ngôi sao nhỏ! Anh để em ở đây, khi nào về thì gọi anh nhé!

- Dạ!

- Ừ! Ngoan! Anh đi giải quyết chút chuyện. Em cứ tâm sự với mẹ!

- Ok anh!

Tinh Nhi xuống xe, bái bai Khiêm rồi đi vô bệnh viện. Nhìn bóng cô gái khuất sau khúc cua, gương mặt người đàn ông trở nên hờ hững, đeo lại mắt kính, lái xe rời đi. Nhi đi tới khúc quanh, bỗng bị một cánh tay kéo lại, xoay đầu lại nhìn, cô cũng thoáng ngạc nhiên đến xúc động.

Nguyệt Nhi đưa cho Nhi tờ giấy "chị vui lòng tắt nguồn điện thoại, và gửi điện thoại cho bác, chúng ta tìm nơi nào đó nói chuyện, đừng nói gì cả, chỉ cần làm theo thôi". Nhi thoáng ngạc nhiên, nhưng cũng đồng ý. Cô đi vào khoa chống độc, thấy bác hai và ông ngoại đã ngồi sẵn ngoài ghế đợi, Nhi vội chạy tới ông ngoại:

- Ông Ngoại! Sao ông không nghỉ dưỡng mà ngồi đây?

- Ôi bệnh già ấy mà, không sao đâu, ông muốn ông là người đầu tiên nhìn thấy con gái khi nó tỉnh lại. Cũng 22 năm rồi, ông còn chờ được, thì thêm mấy tiếng nữa là gì, hahaha!

Ông Hoàng cười thật sảng khoái, từ đôi mắt già nua ánh lên tia hạnh phúc, ông xoa xoa đầu Nhi gật gù. Nhi nhìn ông cười mà vừa đau vừa xót, biết sao được, cả ông và mẹ đều như ngọn đèn leo lét, niềm vui bây giờ chính là sự sống của người kia. Đúng 9 giờ, bệnh viện mở cửa phòng chống độc, cho thân nhân vào thăm bệnh nhân. Mỗi ngày, người thân được vào thăm bệnh nhân hai lần, 9 giờ sáng và 6 giờ chiều. Hôm qua, bà Vy có dấu hiệu tỉnh lại, nên người nhà ngồi chờ 9 giờ được vào thăm, mỗi lần thăm tối đa là hai người. Ông Lê Hoàng xúc động, chống cây ba ton vào thăm con gái. Ông và Nhi vào trước, họ thay đồ vô khuẩn ở phòng ngoài, rồi mới vô phòng trong. Phòng trong đây là phòng săn sóc đăc biệt vô khuẩn dành cho bệnh nhân nặng, trong phòng có thêm 2, 3 phòng nhỏ, dành cho người bệnh cực kì nặng, gọi là phòng cách ly, và bà Vy nằm ở phòng cách ly, xung quanh là 4 máy to hỗ trợ gồm máy chạy thận, tim, máy trợ thở và lọc gan. Nhìn con người gầy nhom, teo quắp ghim đầy dây dợ trên người, ông Hoàng dù là đàn ông cũng không cầm được nước mắt. Bà Vy gặp ba sau bao nhiêu năm xa cách, trong bà là bao cảm xúc khó thốt thành lời. Mặt bà nhăn lại đau đớn, nước mắt mừng tủi thi nhau trào ra trên gương mặt khắc khổ. Ông Hoàng vội đi lại, nắm bàn tay gầy guộc, vẫn đang kẹp dụng cụ đo tim, vỗ vỗ nhẹ an ủi. Ông rất muốn kêu con đừng xúc động, nhưng chính ông cũng đang cố gắng kiềm chế mình. Nước mắt ông bắt đầu rịn ra từ đôi mắt đầy vết chân chim, mờ đục, ông ngồi xuống chiếc ghế bên giường, nhìn con gái trìu mến, nở nụ cười đôn hậu. Ông đưa tay quẹt mắt, cố gắng nói:

- Tỉnh là tốt rồi, ráng tịnh dưỡng cho khỏe, đừng lo gì cả, con đã có ba, ba ở đây rồi.

Bà Vy òa khóc, khóc tu tu như đứa trẻ. Con dù lớn vẫn là con của ba mẹ, thế mà đã có thời, mình đã bỏ ba mà đi. Sự bao dung của ba làm bà Vy đau, nổi đau tột cùng vì tội bất hiếu. Riêng Nhi cứ thập thò ngoài cửa, cô không dám vào, sợ mẹ còn giận vụ clip sex, nên cứ ngóng theo bóng lưng ông ngoại, rồi lại trốn vào một góc. Bà Vy thấy con gái, dù đang yếu, nhưng vẫn cố đưa cánh tay đang vô thuốc lên ngoắc con. Ông Hoàng cũng xoay lại, nhìn Nhi gật đầu:

- Mẹ kêu kìa con, vô đi!

Nhi rón rén đi lại bên giường, cúi gằm mặt, bà Vy nhìn con đăm chiêu, thở dài. Bà không nỡ trách đứa con tôi nghiệp. Tại bà bệnh, nghèo mà còn mang bệnh nhà giàu nên con bà mới khổ. Thưở nhỏ làm khổ ba mẹ, già làm khổ con cái. Nhìn con mà thương đứt ruột, tại bệnh của bà mà con bé đổi bằng cả hạnh phúc tương lai. Rồi mai này,có thằng đàn ông nào đủ bao dung đề cưới nó làm vợ. Bà nắm tay con, cố siết chặt, nhìn con đăm chiêu, rặn từng chữ mệt nhọc:
- Đừng buồn, mẹ luôn yêu con, Ngôi sao nhỏ của mẹ!

Nhi òa khóc gục trên người mẹ, bên ngoài cửa kính, có bóng dáng một cô gái y chang Nhi cũng đang sụt sùi lau mắt. Hai mươi hai năm tồn tại trên cõi đời, lần đầu tiên cô được tạn mặt mẹ mình. Nguyệt cũng muốn như Nhi nhào tới ôm mẹ, nhưng cô phải kiềm lòng, cô còn phải cứu ba, mà chị Nhi là yếu tố then chốt. Nguyệt lầm lũi lau mặt đi ra phòng ngoài, cởi đồ vô trùng rồi đi thẳng ra khỏi bệnh viện. Hết giờ thăm nuôi, Nhi dìu ông Hoàng ra về, không quên lời của Nguyệt, để điện thoại đã tắt nguồn vào một góc trong phòng bệnh của bà Vy, định bụng chiều vô thăm mẹ sẽ ghé lấy.

Sau khi tiễn ông ngoại và bác hai lên xe, Nhi bắt đầu ngó dáo dác xung quanh tìm Nguyệt. Một đứa bé chừng 5 tuổi chìa vé số tới mời Nhi, trên đó kèm tờ giấy nhắn:

- Chị cho tiền thằng bé giống như đang mua vé số, rồi tới quán cà phê Lamode đường Bùi Thị Xuân.

Nhi làm theo, nhanh chóng gọi taxi đến điểm hẹn. Nguyệt ngồi ở bàn trong góc khuất, thấy Nhi vô liền đưa tay ngoắc. Nhi đi tới bàn, ngồi xuống đối diện. Cô đặt giỏ xách lên bàn, mở banh ra đẩy về phía Nguyệt:

- Chị không mang điện thoại, em có thể thoải mái nói chuyện rồi.

- Không ngờ, chị chịu hợp tác như vậy.

- Dù sao cũng là chị em, tuy bây giờ mới biết và gặp mặt, nhưng dòng máu dang chảy trong người chúng ta chung một nguồn, có gì em cứ nói thẳng.
- Em tên Nguyệt Nhi. Anh Phong đã tìm gặp em, kể cho em về hoàn cảnh của chúng ta. Em thì đã hiểu về mẹ, còn chị? Chị đã biết gì về ba chưa? Về kẻ thù đã đẩy ba vô trại tâm thần vì căn bệnh "ham muốn". Mỗi ngày suốt 24 tiếng, ba đều bị hành hạ vì bứt rứt, cương cứng cực hạn dù ba không hề muốn. Trong suốt hai năm, ba luôn chống chọi cơn vật vã hơn cả ma túy. Tất cả đều do người đàn ông mang tên Gia Khiêm ban tặng. Hắn ta muốn chiếm trọn gia sản của Trần Gia, nên tiêm thuốc cho chú ruột của mình bộc phát ham muốn như phát điên. Dù bị ép điên, cũng phải điên sao để mất danh dự nhất. Nhi gọi chị, vì chị sinh trước Nhi 30 phút, nhưng chắc chắn nhận thức và kinh nghiệm của chúng ta đều như nhau. Em chắc chắn chị ở bên hắn, sẽ nhận ra hắn là kẻ lạnh lùng và tàn nhẫn, thâm sâu khó lường.

- Nguyệt Nhi! Về Gia Khiêm, chị tự có cách cư xử của chị. Em có thể nhín chút thời gian gặp ông ngoại và mẹ không em? Năm đó, khi em bị bắt đi, ông đã rất đau khổ, ray rứt tới bây giờ. Nếu hôm nay gặp lại em, ông sẽ an lòng về Mỹ trị bệnh, còn mẹ cũng sẽ vui vẻ hơn.

- Chị muốn em gặp mẹ cũng được, nhưng chúng ta phải hoán đổi cho nhau, và chị phải tới gặp ba. Chị gặp ba đi, để cảm nhận được ba của mình đã phải chịu thống khổ mỗi ngày thế nào.

Nhi nhìn Nguyệt, trong mắt Nguyệt chỉ đầy tia phẫn hận, không có gì là lo lắng cho ông ngoại hay mẹ. Giờ Nguyệt còn ra điều kiện với cô, vậy trong lòng Nguyệt hiện giờ có muốn nhận lại gia đình hay không. "Nhưng qua cách nói cho thấy em cũng rất thương ba, có lẽ em cũng nghĩ như mình đang nghĩ về em, nên muốn mình đi gặp ba. Cũng tốt, đổi vai cho nhau để cả hai cùng tìm gặp lại tình thân mà bấy lâu nay thiếu vắng."

- Được, chị bằng lòng. Ba đang ở đâu? Bây giờ chị sẽ tới gặp ông.

- Ba đang ở bệnh viện tâm thần Thành Phố. Chuyện của chúng ta, chị đừng để người thứ ba biết, nhất là tên Gia Khiêm.

- Được! Chiều nay 6 giờ, bệnh viện sẽ cho người nhà vô thăm bệnh. Em nhớ có mặt đúng giờ, vì chỉ thăm bệnh có một tiếng thôi.

- OK! Cứ vậy đi. Chị tìm cách ở riêng một mình, sau khi gặp ba về, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp. Chị nên thay đồ khi tới thăm ba. Nếu chị mặc cùng bộ đồ hắn đã thấy, hắn sẽ lần ra và biết chuyện chị em mình đổi vai.

Nguyệt đội nón kết, đeo khẩu trang, để 200 ngàn dằn dưới đáy ly nước ép rồi đi nhanh ra ngoài. Nhi ngồi đó nhìn em mình, cứ nhìn đơ ra như thế. Gia Khiêm, tình yêu đầu đời ngọt ngào, người đàn ông cực phẩm vừa là anh trai, cũng là kẻ thù. Tại sao sự việc đã sáng tỏ, thế mà cô vẫn mê muội tin vào anh nói, họ không phải là anh em. "Chẳng lẽ tất cả mọi người lừa mình. Không! Chỉ là mình quá mù quáng tin anh, cố lừa mình, dối người mà thôi. Ngay cả chú ruột mà anh còn tàn nhẫn, thì biết đâu mình cũng chỉ là con cờ, anh dùng để dằn vặt ba. Nếu lần đầu là sự vô tình, vậy thì đêm qua giải thích sao đây? Tinh Nhi! Mày ngốc quá, mày yêu người ta đến si dại, bỏ qua mọi tội ác mà anh đã gieo lên gia đình mày sao? Tinh Nhi, mày không chỉ có mẹ, mày có ba, mày còn có ba. Ba đã yêu thương, che chở con cái ra sao, nhìn Nguyệt Nhi cũng đã hiểu. Còn mày, mày đã làm gì giúp ba, hay chỉ biết mù quáng yêu kẻ thù, gây cho vết thương lòng của ba thêm sâu.?"

Nhi gục mặt vào hai bàn tay khóc, cô bất lực, chơi vơi trong tình yêu của Khiêm, trong nổi đau của ba và sự thù hằn của em gái. Em phục vụ thấy Nhi khóc, nhẹ nhàng tới bên hỏi thăm. Nhi ngẩng mặt lên, cố cười gượng cho qua, cũng móc ra tờ 200 ngàn đặt trên bàn rồi xách giỏ đứng lên. Cạnh bên Lamode là cửa hàng thời trang, đặt trong khuôn viên của quán. Nhi vô cửa hàng bằng cửa trong, cô lưa áo thun, quần jean mua thay tại chỗ, cũng mua thêm nón kết màu trắng, giống phong cách của Nguyệt. Nhìn cũng tạm hài lòng, Nhi thanh toán xong nhanh chóng đi ra ngoài, kêu taxi tới bệnh viện tâm thần.

Bước vô bệnh viện hỏi thăm, Nhi được y tá dẫn tới khu C, khu dành cho bệnh nhân nguy hiểm. Tất cả các phòng ở đây đều được bọc mút dày, cửa bằng sắt nặng trịch, có cửa sổ nhỏ để người bên ngoài quan sát bệnh nhân bên trong. Bệnh nhân mặc đồ có phần tay áo rất dài, cột chéo sau lưng, tránh cho họ khi lên cơn tự làm đau mình,hoặc gây nguy hại cho người xung quanh. Ông Huy nhốt ở phòng cuối cùng, từ khi Nguyệt vào thăm, phòng nhốt ông được Gia Khiêm cho lắp thêm camera thu tiếng nói lọc âm, phòng cũng cách âm tốt hơn. Những gì người trong phòng nói đều sẽ được lưu lại rõ ràng dù người hay tiếng. Nhi đứng nhìn ba qua khung kính nhỏ trên cửa chính. Ông Huy đang ngồi trong góc, phần hạ bộ cương cứng dựng đứng, mặt ông đỏ phừng, vặn vẹo. Ông cứ ngồi di di phần mông lên xuống trên nền gạch, nhìn máy lạnh mở 26 độ mà mồ hôi trên người ông ướt đẫm, đổ ròng ròng. Di di mông một lúc, ông đứng lên, úp sát vô tường, tiếp tục cạ cạ phần hạ bộ lên xuống. Vì hai tay đã bị cột, nên ông chỉ có thể cạ rồi di, tiếp tục cạ cho đến khi phóng thích. Sau một hồi nhảy nhót, ma sát, ông Huy cũng rùng mình, phóng ra dòng nhớp nháp ở đũng quần. Ông ngồi tụt xuống nền nhà, dựa vào tường mệt mỏi, hai chân duỗi thẳng sải lai, đầu quẹo sang một bên, tựa vào cột. Nhi tính kêu y tá vô thay quần cho ba, nhưng y tá lắc đầu, kề tai cô nói nhỏ:

- Bác ấy chưa xong đâu, một ngày phải mấy chục lần như thế, chờ khi nào đuối quá đi ngủ, tụi tôi sẽ vô thay, tắm rửa sạch sẽ để ngủ cho ngon, cô yên tâm. Dạo này đỡ nhiều rồi, khi xưa mỗi lần lên cơn là la hét, gặp ai cũng muốn xxx, bác sĩ buộc phải nhốt vô đây. Giờ các cơn cũng giãn ra, có lẽ bác biết bệnh của mình, nên cắn răng chịu, không la hét nữa.

Nhi há hốc kinh ngạc, nhìn ba, rồi xoay nhìn cô y tá. Một ngày mấy chục lần là đã giãn rồi. Nếu không giãn có khi cả trăm lần, một ông già U60 như ba, sao phải chịu hành hạ như vậy chứ. Cô che miệng để không bật tiếng khóc, giờ cô hiểu vì sao Nguyệt hận Khiêm như vậy. Còn cô, cô cảm thấy gì? Có hận anh giống như Nguyệt. Sao lòng cô đau, đau đến nghẹt thở như vậy. Nhi dúi vào tay y tá ít tiền, nhờ chăm sóc cho ba rồi vụt chạy đi. Nhi chạy, đi dọc theo bờ sông như kẻ mất hồn, cô không biết phải làm gì? Bằng cách nào cho trọn vẹn cả đôi đường. Anh có thể xấu với bất cứ ai, nhưng đối với cô luôn tốt, quan tâm và che chở, cho cô sự ỷ lại. Đắng lòng thay, người anh xử tệ lại chính là ba của cô. Và tình yêu của cô là nghịch thiên, trái luân thường đạo lý.

Chương 32: Oan oan tương báo

Tối đó, Nhi không về phòng trọ, cô tới căn hộ cao cấp ở quận 9, nơi Thanh Phong thuê cho Nguyệt ở. Nguyệt thăm mẹ xong đã về trước, nấu vài món ăn chờ chị về. Nhi vô nhà lòng nặng trĩu, mùi thức ăn thơm nức làm bụng cô réo inh ỏi. Nguyệt mỉm cười, kéo Nhi tới bàn ăn:

- Chị ăn đi, em nấu cũng không tệ đâu.

Nhi gật đầu, gắp ăn. Mùi vị y chang của mẹ. Đúng là mẹ con, Nhi dù cố gắng ra sao cũng không thể nấu ngon như mẹ, mà Nguyệt chưa ăn thức ăn mẹ nấu, lại có thể nấu giống 90%. Nhi nhớ mẹ, rồi nghĩ tới cảnh thống khổ của ba. Bất giác, giọt nước mắt cô rơi hòa lẫn trong cơm mặn đắng. Nguyệt nhìn chị thương cảm, đứng lên, đi về phía chị vỗ về.

- Chị hai! Em với chị sẽ đổi vai cho nhau, nhất định em sẽ bắt hắn giao ra thuốc giải cứu ba.

- Thuốc giải? Bệnh này có thuốc giải sao?

- Có! Em biết tập đoàn AK chuyên điều chế thuốc, có thuốc độc lẫn thuốc giải. Nhưng họ có qui tắc riêng, chỉ có người mua độc, thì mới được mua thuốc giải. Em biết chị yêu hắn, nên sẽ khó cho chị, vậy thì cứ để em. Cứu được ba, em sẽ đưa ba tới gặp mẹ, gia đình chúng ta một nhà 4 người sống vui vẻ với nhau.

Nhi nhìn Nguyệt, rồi nhìn ra cửa sổ. Ngoài trời đang mưa rất to, sấm sét sáng trời. Cô cũng đã mơ mình có đủ ba và mẹ, nay giấc mơ kia đang rất gần, cô có thêm em gái giống y mình, còn hạnh phúc nào hơn. Với Khiêm, cô vô lực kháng cự, thôi thì đành nhờ Nguyệt, mong là sẽ cứu được ba.

Suy nghĩ của hai cô gái tuổi đôi mươi quá đơn thuần. Đàn ông nông nổi giếng khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu. Ông Gia Huy ngay từ đầu đã ngăn cản Nguyệt, nhưng cô háo thắng không nghe, nay lại lôi Nhi vào ngõ cụt đau thương không lối thoát.

Hôm sau, Nguyệt thay Nhi lên Đà Lạt, tiếp tục quay phim. Còn Nhi tạm thời ở ẩn tại chung cư, len lén cải trang đi thăm ba và mẹ. Được sự giúp đỡ của Thanh Phong, nên Khiêm chẳng mảy may nghi ngờ hai người họ hoán đổi. Đúng với suy nghĩ của Nguyệt, Khiêm bay lên Đà Lạt tìm cô. Họ hẹn gặp ở một quán nước màu tím bên bờ hồ Xuân Hương.

- Nhi theo anh về, đừng đóng phim nữa. Em chỉ cần vui vẻ ở bên mẹ em, mọi việc còn lại để anh lo.

- Gia Khiêm, nếu anh ăn hết chỗ kem này, em sẽ theo anh về.

Khiêm nhìn Nhi, gương mặt anh vẫn bình thản, không lộ ra biểu hiện gì. Còn Nguyệt thì kênh kênh, nhìn chỗ kem như thách thức. Ánh mắt Khiêm tối đi khi nhìn tới 5 ly kem to đang đặt trên bàn, nhưng rồi anh cũng nhàn nhã, cầm ly đầu tiên lên ăn.

Nhìn Khiêm ăn hết chỗ kem đã tẩm thuốc của Thiên Vũ, cô gái nhếch mép cười, ánh mắt cô lạnh đi, hằn lên tia căm phẫn. 30 phút trôi qua, năm ly kem sạch sẽ, mặt Khiêm trắng dần, thân nhiệt tuột dốc. Anh húng hắng ho, rồi nhìn Nguyệt, đôi mắt anh trầm tĩnh lạ thường. Anh nhếch môi, đưa tay tính vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô, rất nhanh, Nguyệt né về phía sau, khiến tay anh lơ lửng giữa không trung. Anh cười gằn, hạ tay xuống, ho nhiều hơn. Cứ tưởng cơ thể anh sẽ lạnh đi. Nhưng không, anh cảm thấy có cỗ áp bức rất khó chịu, như cái đêm đầu tiên với Nhi. Phần hạ thân bắt đầu rục rịch. Khiêm quay phắt lại nhìn Nguyệt, cười tự giễu, ánh mắt âm trầm hằn lên tia đỏ đáng sợ.
- Em có hạ thuốc tôi, thì cũng không cứu được ba em.

- Anh! Anh đã biết?

- Nhi của tôi không ác tâm đến nổi thuốc chồng mình.

Nói xong câu đó, Khiêm ho nhiều hơn, anh cảm thấy khó thở, yết hầu giật liên hồi. Anh tháo hai nút cổ áo sơ mi cho dễ thở, càng bị gió lạnh thấm vào người. Đầu Khiêm choáng váng, mắt thì hoa lên. Anh móc điện thoại gọi cho Lực, nhưng Nguyệt đã đứng lên giật lại, nhìn tên trên màn hình, cô nhếch môi, liếc mắt nhìn Khiêm:

- Hóa ra anh cũng chỉ là tên công tử bột yếu đuối. Không có Trần Gia, anh không khác gì tên ăn mày. Anh biết câu của thiên trả địa không? Anh cướp của ba tôi, hôm nay tôi sẽ đòi lại hết, ông anh họ à. Hahahaha.

Nguyệt cười một cách khoái chí. Khiêm cố ngước nhìn Nguyệt, nhếch môi cười khẩy:

- Em sẽ hối hận.

Anh nói được câu đó, liền gục xuống. Gương mặt Nguyệt lạnh tanh nhìn anh, cô nhờ mấy người thanh niên của tập đoàn AK khiêng anh nhốt ở căn biệt thự trong vùng hoang vu ở rìa Đà Lạt. Căn nhà trống lốc, lắp rất nhiều camera. Khiêm bị tạt nước cho tỉnh. Anh suy yếu, nhếch nhác lồm cồm ngồi dậy, dựa vào tường, một chân duỗi thẳng, một chân co lên để gác tay, Khiêm cúi mặt, nước trên tóc anh nhiễu xuống từng giọt "tỏn tỏn". Dù người ngợm ướt nhẹp như chuột, cũng không lam giảm đi thần thái của anh, ngược lại càng tăng thêm vẻ lạnh lùng, u ám và tàn ác. Không khí xung quanh nồng đậm mùi bạc hà, không còn hương lavender dù một ít.Chợt trong phòng được soi sáng bởi màn hình led to bằng cả vách tường. Trên đó là hình ảnh của Tinh Nhi, đang hạnh phúc nắm tay người đàn ông đi trong cánh đồng hoa hướng dương, Nhi cười thật rạng rỡ, nhưng không hề thấy mặt người đàn ông. Đoạn clip cách quãng, qua một phân cảnh khác, Nhi cùng người đàn ông ấy đi vô nhà, trong lúc anh ta đi tắm thì Nhi ở ngoài đây nằm chờ. Đèn phòng trong clip tắt đi, tiếp theo là cảnh giao hoan của đôi nam nữ, mà nam chính lúc này đã thấy rõ mặt chính là Thanh Phong. Nữ chính có gương mặt giống Nhi, phần nhạy cảm của nữ chính đã được che mờ, nhưng âm thanh hoan ái, tiếng rên rỉ thở dốc của cả hai thì vang rõ mồn một, bởi hệ thống âm thanh surrounded như trong rạp hát.

Khiêm vẫn ngồi dựa tường, một chân co, một chân thẳng. Anh ngước xem đoạn clip một cách bình thản, tới cảnh hot, trên mặt anh vẫn lạnh như tờ, một cái cau mày cũng không. Nguyệt nhìn qua màn hình camera, vừa ngạc nhiên, vừa bực tức. Không lẽ AK bán thuốc giả? Không lý nào hắn không phản ứng. Cô hầm hầm đi ra ngoài, điện thoại cho Thanh Phong

- Alo! Anh có mua nhầm thuốc giả không? Hắn trúng thuốc đã lâu vẫn không có phản ứng.

- Thiên Vũ không bao giờ bán thuốc giả. Có lẽ do hắn đang cố kiềm chế. Em yên tâm, chỉ cần là đàn ông, thuốc sẽ có tác dụng. Có thể hắn máu lạnh, nên hơi lâu thôi. À, em truyền hình ảnh cho anh xem. Để anh hả dạ chút.

Thanh Phong nói vậy, xoay đầu khẽ nhìn ánh mắt van nài của Nhi mà thở dài. Bên này, Nguyệt không hề biết do Nhi muốn thấy Khiêm, nên nhanh chóng truyền camera trực tuyến tới máy điện thoại của Thanh Phong.

- Anh xem đi, em cho anh pass, muốn coi lúc nào cũng được. Đợi khi em lấy được thuốc giải, em sẽ giao hắn cho anh xử lý.

- Ok! Cứ vậy đi.

Nguyệt cúp máy, Thanh Phong mở camera lên cho Nhi xem. Trong căn phòng trống thiếu ánh sáng, Khiêm ngồi đó, gục trên chính cánh tay của mình, người sủng nước, xung quanh là 4 cây quạt công nghiệp to đang thổi hết tốc lực. Nhi nhìn anh mà đau lòng, chỉ biết cắn vào tay mình để không bật khóc, cùng chịu đau tự trừng phạt mình vì phản bội tình yêu của anh. Ở Đà Lạt, Nguyệt giao lại cho hai tên lính canh, còn cô đi về nhà của mình thay đồ, tắm rửa. Tiếp tục nghĩ cách ép Khiêm giao thuốc giải.

Ở trong này, nhiệt độ cơ thể Khiêm tuột không phanh, nhưng máu nóng trong người anh sôi trào. Nếu không nhờ đoạn clip, có lẽ Khiêm cũng không kiềm chế nổi mình. Nổi phẫn hận, lẫn đau đớn vì người yêu phản bội quá lớn, khiến tâm anh cũng lạnh đi theo hàn nhiệt. Chính vì vậy, khi thuốc của Thiên Vũ phát tác, cơ thể Khiêm như chịu dày xéo của ngọn lửa châm chích, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, mà máu của anh lại đóng băng, một dạng của bị phỏng lạnh từ bên trong. Phỏng lạnh sẽ làm cho da cứng lại, gân và cơ bị tổn thương. Có thể nói, Khiêm đang bị hành hạ bởi hàng ngàn mũi kim châm, cả cơ thể tê cứng và đau nhói. Anh bắt đầu đứng lên, một tay đút túi quần, chậm rãi nện từng tiếng "cộp...cộp" trên nền gạch, đi tới màn hình led vẫn đang chiếu clip "rên rỉ". Thân hình anh thẳng tắp, đầu hơi nghiêng nhìn chằm chằm người nữ trong clip, trên gương mặt lạnh lùng xuất hiện nụ cười mỉa. Đôi mắt càng thâm trầm, đen như đáy đại dương lạnh toát.

Nếu không nhờ có thuốc làm nóng của Thiên Vũ, có lẽ anh đã không tỉnh táo được tới giờ, dù cơ thể đang bị dày vò đau đớn, nhưng vẫn hơn là bất tỉnh. Khiêm xoay lưng, đi đến bên khung cửa sổ bằng sắt, mông lung nhìn ra ngoài rừng cây âm u. Anh đưa tay lên xem đồng hồ, sau đó môi cong nhẹ. Khiêm tháo đồng hồ ra, tháo luôn cây kim ngắn gài lỗ đeo dây. Anh đi tới trước camera, nhàn nhã cởi từng nút áo sơ mi, lộ ra cơ thể mê người. Anh cầm kim ngắn khi nãy, mắt nhìn vào camera, còn tay thì rạch một lằn ngang vùng bụng nổi cơ, vết rạch rất sâu, mũi kim đi tới đâu, là máu tuôn tới đó. Miệng anh thì nói.

- Đừng suy nghĩ gì cả. Mọi thứ anh sẽ gánh vác thay em, chỉ cần em tin anh là đủ. Anh vẫn là anh của trước kia, bây giờ và sau này vẫn là Khiêm của em, và em là Ngôi sao nhỏ của anh!

Nhi nhìn qua màn hình, bật khóc thật sự. Anh ấy nói vậy là sao? Phải chăng anh biết cô đang nhìn mình. Nhi khóc gục trên hai bàn tay của mình, và ngất xỉu.

Chương 33: Trả giá

Khoảng 3 giờ sáng, nhóm Huyền Long đã tới được nơi Khiêm đang bị nhốt, nhờ định vị đồng hồ anh đeo. Đó là đồng hồ thông minh, đo nhiệt độ và nhịp tim của người dùng, và độ nghiêng. Khi người đeo gặp tai nạn, đồng hồ sẽ tự gửi tin SOS lẫn định vị về một số điện thoại được gài sẵn. Minh và Lực nhanh chóng hạ hai tên canh cửa, phá cửa vô cứu Khiêm. Lúc này, anh rất yếu, máu từ vùng bụng thấm ướt ra áo sơ mi. Minh nhìn anh mình mà đau lòng, anh ấy yêu Nhi thật, nhưng không vì vậy mà dễ dàng tha cho Nguyệt, cô ấy sẽ không được yên thân.

Khiêm được đưa vô bệnh viện cấp cứu, tạm thời khắc chế dục tính dược tình, nhưng không chắc được bao lâu. Chính vì dục tính phát tác, nên Khiêm đã phải tự cắt vào bụng mình, mượn đau để dập hỏa. Gần sáng, anh tỉnh lại, thay bộ đồ sạch sẽ, quay lại nơi giam giữ. Anh muốn cho Nguyệt một bài học. Minh biết tính anh mình, nên chỉ còn cách âm thầm đưa Nhi đến, hi vọng sẽ xoa dịu được Khiêm.

Tám giờ sáng, Nguyệt quay lại căn căn biệt thự, thấy vẫn còn hai người canh nên thở phào. Cô yên tâm đi vô trong, mà không nhận ra lính canh đã bị đổi. Khiêm đang đứng xoay lưng, ngó ra cửa sổ, hai tay đút túi quần, thân hình thẳng tắp, quần áo sạch sẽ, đồng bộ một màu đen u ám. Nguyệt thoáng chấn động, thụt lùi tính quay ra thì đã muộn. Một nhóm người từ ngoài ùa vào, chắn cửa không cho cô ra. Khiêm xoay người, chậm rãi đi tới trước mặt Nguyệt, nắm chặt cằm của cô, dùng lực khá mạnh khiến cô đau đến nhăn mặt, nhưng nét mặt cô rất quật cường. Anh liếc mắt, quét một vòng xung quanh, mọi người gật đầu rồi lui ra ngoài đóng cửa, trong phòng lúc này chỉ còn có hai người. Gương mặt anh vô cảm lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào gương mặt mang đường nét yêu thương. Khiêm cúi người, đặt lên môi Nguyệt nụ hôn cuồng dã, khuấy đảo miệng của cô, trút lên đó sự cuồng nộ, giận dữ. Tay anh dứt khoát xé toạc áo sơ mi Nguyệt đang mặc, lộ ra đôi gò bồng vun đầy sau lớp áo lót hồng nhạt....

- Em hạ thuốc tôi. Đến lúc phải giải thuốc rồi.... Em sẽ hiểu vì sao Nhi yêu tôi.....

Khiêm đẩy Nguyệt xuống nền nhà lạnh lẽo, tay dứt khoát kéo luôn quần jeans của Nguyệt ra. Nguyệt trừng mắt nhìn anh, ngồi thụt lùi về phía sau. Gương mặt Khiêm đanh ác, anh khẽ nhếch môi, quăng quần jeans qua một bên, chầm chậm tiến về phía Nguyệt với đôi mắt sắc bén của chim ưng đang rình săn mồi. Không khí xung quanh đông lạnh, đặc quánh mà người Nguyệt bắt đầu toát mồ hôi hột. Khi cô lùi sát tường, quắc mắt nhìn Khiêm, đột nhiên Nguyệt phá lên cười, tràng cười hoang dại.

- Anh có thể chà đạp tôi, nhưng tôi sẽ không vì vậy mà sợ anh. Trừ khi tôi chết, không là tôi sẽ tiếp tục hành cho tới khi anh giao ra thuốc giải.
Khiêm híp mắt, nhìn lên camera, rồi lại nhìn xuống Nguyệt. Trong khi anh vẫn quần áo chỉnh tề thì Nguyệt gần như trần trụi, thứ che thân cô bây giờ chỉ là bộ đồ nhỏ. Đứng từ trên cao nhìn xuống bằng cái nhìn khinh bỉ, ánh mắt đen láy một màu u ám, đột nhiên, Khiêm đưa tay phải lên búng "tách", đèn trong phòng vụt tắt, camera cũng ngưng hoạt động. Khiêm ngồi xổm một chân trước mặt Nguyệt, nắm lấy cằm cô, ép cô nhìn anh:

- Nguyệt Nhi! Tôi sẽ không đụng vào em, cơ bản em không xứng. Em cũng giống ba em, bản chất tham lam, độc ác và ích kỉ. Tôi có thể xử em ngay bây giờ, nhưng....em hãy cảm ơn vì gương mặt em đang có. Đừng vấy bẩn nét mặt tôi yêu thương bằng tâm hồn ngu muội của mình. Nếu không, tôi sẵn sàng làm cho nó "bẩn" như chính con người em vậy.

- Ác quỉ như anh thì yêu thương ai mà nói. Thật nực cười....hahahaha
- Đúng, và không có con quỉ nào ác hơn tôi đâu. Đừng cố xâm phạm vào giới hạn cuối cùng tôi dành cho gương mặt này.

Khiêm rút trong túi ra một ống chất lỏng màu xanh lam, một tay anh bóp gò má của Nguyệt, ép cô há miệng, tay kia trút toàn bộ dung dịch màu lam vào thẳng trong cuống họng của cô. Nguyệt lắc lư, nhưng vẫn phải nuốt xuống. Khiêm gật gù, phát ra tiếng cười trầm thấp, đứng lên, quăng lọ không ra sau, phủi phủi tay, đút túi quần, nghiêng nghiêng nhìn Nguyệt đang đỏ mặt, cố ói ra thứ thuốc ấy, nhưng chỉ vô dụng mà thôi. Khiêm xoay người bước ra ngoài, cửa nhà lập tức đóng lại. Anh dặn thuộc hạ:

- Canh chừng cẩn thận. Khi nào Trịnh tổng lên thì im lặng rút lui.

- Dạ! Chúng tôi hiểu.

Chất dục tình trong người Khiêm lại phát tác, cơ thể phản ứng khiến anh khó chịu, đúng là gậy ông đập lưng ông. Năm xưa anh dùng nó trừng trị Gia Huy, giờ chính anh mắc phải. Tên Thiên Vũ này chẳng nể tình gì cả, hễ ai có tiền là hắn bán thuốc. Con bà nó, tôi về tới thành phố, tôi xử cậu đầu tiên.

Khiêm về tới Sacom Tuyền Lâm, đi nhanh vô phòng, khóa cửa. Anh phải vô xối nước lạnh ngay. Nước lạnh dường như vô tác dụng, cơ thể Khiêm nóng phừng, gương mặt đỏ cấy, khúc gậy th*t cương cứng biểu tình. Anh đi ra bồn rửa mặt, dùng lưỡi lam cạo râu, tiếp tục gạch thêm một đường dưới rốn, trên đường nhân ngư, có thế mới hơi dịu đi. Khiêm mệt mỏi, ngồi trên thành bồn tắm, dựa vào tường. Nước từ vòi sen vẫn chảy ướt người anh, máu vẫn thấm ra đỏ cả một khoảng.

Chương 34: Vì anh yêu em

Bên ngoài vang lên tiếng chuông và tiếng đập cửa dồn dập. Người Khiêm mệt mỏi, anh kéo khăn lau người, lau vệt máu, uể oải ra ngoài, cởi bộ đồ ướt, mặc vào áo choàng tắm, cột dây rồi mới ra mở cửa. Nhìn người ngoài cửa, anh thoáng cau mày, nhưng rồi uể oải đi vô trong, ngồi phịch trên ghế sofa, ngửa đầu ra sau nhắm mắt. Nhi chầm chầm bước vô phòng, ngồi xuống kế bên anh. Cô len lén nhìn anh, nhưng anh vẫn lặng yên nhắm mắt. Nhi thở dài, đưa tay lên trán Khiêm, đo nhiệt độ. Cơ thể đang phừng phừng, chợt có bàn tay mát lạnh áp vào, Khiêm mở mắt nhìn Nhi làm cô giật mình. Anh nắm lấy bàn tay đang đặt trên trán bằng một lực siết mạnh, cô đau đến nhăn mặt, nhưng vẫn ráng chịu, không rút ra. Đôi mắt anh lạnh lùng, ấn hiện tia đỏ của mỏi mệt, làm Nhi đau lòng. Như cảm nhận được làm đau cô, Khiêm thở hắt ra, đặt nhẹ tay của Nhi xuống, đứng lên nhìn ra cửa sổ. Trời chiều ở xứ sở mù sương thật ảm đạm. Nhìn bóng lưng anh cô độc quá, nhớ tới cảnh anh tự rạch mình trong camera, Nhi vội chạy tới trước mặt anh, ngước nhìn Khiêm, rồi cúi xuống nhìn dây cột ngang eo của người đàn ông mà ngượng ngùng. Tay cô run run chuẩn bị chạm vào dây thắt, đã bị Khiêm chụp lại. Anh híp mắt nhìn cô, miệng nhếch lên độ cong nhẹ.

- Em lặn lội chạy từ thành phố lên đây chỉ để xem anh khỏa thân?

- Hihi! Đâu phải chưa thấy. Cho em xem một tí thôi hen.

Nhi đỏ mặt, ráng nhe răng nói với Khiêm, cô rất muốn coi vết thương của anh. Người đàn ông vẫn lạnh nhạt, dò xét Nhi, rất nhanh nhếch môi, xoay ngươi quay ra ghế ngồi bắt chân chữ ngũ ( kẹp chỗ cột dây lại), một tay gác lên thành ghế, một tay nhịp nhịp lên đầu gối của chính mình.

- Cho em xem cũng được, nhưng nếu "người em" của anh thức dậy, em phải ru nó ngủ.

Nhi đỏ mặt tận mang tai, cô cúi đầu suy nghĩ, hai tay vần vò lẫn nhau. Yêu cầu này....khó quá. Mà nhìn qua camera, cô thấy anh rất đau đớn, máu chảy rất nhiều. Sao anh không chịu đi bệnh viện, lại ở khách sạn chịu đựng, không xem xét vết thương, cô không an tâm. Mà xem thì....cô thừa biết nhu cầu mạnh mẽ của Khiêm, lỡ như....nó thức....cô làm sao? Nhìn biểu tình của cô, Khiêm phì cười, như có như không, gương mặt ít nhiều giãn ra. Anh vỗ vỗ chỗ kế bên, Nhi hiểu ý, đi lại ngồi xuống bên anh, vẫn cúi đầu bẽn lẽn. Khiêm cúi nhìn Nhi, có tiếng cười trầm thấp phát ra từ cuống họng của anh. Vén mấy sợi tóc rũ trước trán cô, anh thấy bình yên lạ. Mùi hương của biển mặn mà thanh khiết thoang thoảng, xoa dịu tâm tình đang dậy sóng trong anh. Ôm chầm Nhi vào lòng hít hà, anh ghì chặt cô cho thỏa nổi mong nhớ. "Trong phút giây này, anh chỉ cần có em, ngôi sao nhỏ của anh, người anh đã yêu hơn sinh mạng, sẵn sàng dẹp qua mọi oán thù, chỉ để đổi lại bình yên cho em, Tinh Nhi! Yêu em là điều anh không thể ngờ."

Đột nhiên điện thoại của Nhi reo, video call từ Thanh Phong, Phong đang bồng Nguyệt, được quấn trong áo sơ mi, có lẽ của Phong, vì anh đang cởi trần. Nguyệt suy yếu, dựa vào Phong rất an tĩnh, sau đó là đoạn clip Khiêm hôn và xé đồ của Nguyệt, đẩy cô xuống sàn nhà, tới đó camera bị mất hình, nhưng vẫn còn tiếng. Nhi phải bụm miệng của mình để không phải rấm rứt khóc. Cô nhìn Khiêm, rồi nhìn tới màn hình điện thoại tối thui vẫn đang vang lên tiếng la hét của Nguyệt, và tiếng gầm gừ thở dốc của đàn ông, từng giọt nước trong suốt như pha lê rơi xuống từ đôi mắt chưa được ráo lệ. Khiêm vẫn rất bình thản, nét mặt lạnh tanh bất cần, anh cũng nhìn qua điện thoại của Nhi, mặc nhiên không một lời giải thích. Dục tính phát tán, cơ thể lại khó chịu, anh đứng phắt dậy, đi nhanh vô phòng tắm.

- Em có thể về rồi, nhớ đóng cửa.

Nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa, lúc này, Nhi mới òa khóc trong đôi bàn tay của chính mình.

Nhìn mình trong gương, ánh mắt Khiêm hằn lên đau đớn, giận dữ, anh tự đấm tay vào gương vỡ nát. Từng giọt đỏ rơi ra nóng hổi. Bị Nguyệt hành hạ cũng không đau và nghẹt thở như bây giờ. Bên ngoài có tiếng mở cửa, rồi đóng cửa, có lẽ Nhi đã về. "Cũng đúng thôi, nhìn em gái mình bị cưỡng bức như vậy thì ai mà chịu được."

Khi không gian bên ngoài yên ắng hẳn, Khiêm cầm áo choàng tắm lau khô người, lau máu trên bàn tay bầm dập, quăng vô bồn tắm, mở cửa trần trụi bước ra ngoài. Nhi nghe tiếng mở cửa, xoay người đứng lên khỏi ghế sofa, lúc này cô đã thấy toàn bộ dáng người chuẩn men của anh, thấy luôn những vết thương mà anh che giấu. Trên bụng anh, 2, 3 lằn ngang vẫn đang tươm máu. Nhi bần thần đến bất động. Khiêm hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ thoáng qua, bình tĩnh đi lại tủ lấy đồ mặc vào. Anh đưa tay với bộ pijama ngủ, thì sau lưng anh đã có vòng tay nhỏ nhắn mềm mại ôm trọn vòng bụng của Khiêm. Trong đầu Khiêm nổ "ầm". Gương mặt non mềm áp vào da thịt rắn chắc của đàn ông, như đổ thêm xăng vào đám lửa mà Khiêm cố dập tắt nãy giờ. "Người anh em" ngốc thẳng đầu hàng. Anh cảm thấy hít thở không thông, nhắm mắt ngửa cổ muốn chửi thề không thành tiếng.

Hai tay anh vịn cánh tay Nhi, gỡ ra. Nhi lắc đầu nguầy nguậy, càng siết chặt hơn, vô tình chạm vào vết thương, làm anh đau "hự" nhẹ. Cô hoảng hốt buông anh ra, chạy lên phía trước xem. Mặt Nhi đỏ bừng như cà chua khi ai kia đang chào cờ. Nhưng cô cũng ráng lơ nó, nhìn tới những vết thương nông sâu đang tươm máu, quýnh quáng chạy đi tìm khăn. Nhi chạy vô phòng tắm, thấy gương bị vỡ còn đọng máu, trong bồn là bộ đồ nhớp nháp, áo choàng khi nãy Khiêm mặc đã nhuộm đỏ, cô thật sự đau lòng, nhưng cố dằn tiếng khóc. Nhi lấy khăn trên kệ chạy nhanh ra bàn khách, cầm bịch bông băng đi tới chỗ anh. Khiêm đã mặc xong bộ pijama, đang nhàn nhã gài nút.

- Anh Khiêm! Anh cho em băng lại vết thương, rồi hẵng mặc đồ.- Không cần! Em về được rồi.

- Khiêm! Coi như em năn nỉ anh. Đừng bướng bỉnh nữa, được không?

Nhi chạy tới, vịn vào hai bàn tay đang gài nút, ánh mắt khẩn thiết van cầu. "Con bà nó, nhìn vào đôi mắt ấy. Anh chỉ muốn đè ngay cô ra nuốt chửng". Khiêm thở nặng nề, gạt tay Nhi ra, ngồi trên thành cuối giường, nhàn nhạt nói:

- Nếu em ru được "nó" ngủ. Tôi sẽ để em băng vết thương.

Nhi nhìn Khiêm suy nghĩ, rồi từ từ đi lại, ngồi xổm trước mặt anh. Hai tay cô ngại ngùng chạm vào lưng quần, mặt đỏ tận mang tai, không dám nhìn. Tay thì kéo mà mặt ngó nơi khác, kéo tới phần hông bị khựng lại, vì Khiêm đang ngồi. Nhi ngước nhìn anh, anh cũng nhìn cô không phản kháng nữa.

- Em có biết em sắp làm gì không?

Nhi gật gật, vẫn nhìn anh như nai tơ ngơ ngác vô số tội. Khiêm thở dài, đứng lên. Lúc này, Nhi quì lên, kéo hẳn quần của anh xuống, rồi ấn Khiêm ngồi lại trên giường. Nhi xé bịch bông gòn, dùng oxi già rửa vết thương, bọt nổi trắng che hẳn vết máu. Khiêm bị xót nên hơi giật người, ngồi thẳng người, gầm nhẹ. Chậm vào vết thương của anh, Nhi lại khóc, mũi đỏ lên cứ hít hà. Giọt nước mắt của cô còn làm Khiêm đau hơn cả oxi già. Anh nắm nhẹ cằm Nhi, ngẩng mặt cô lên:- Nhi! Oxi già là đủ rồi, không cần thêm nước muối.

Nhi vội quẹt nước mắt, luống cuống lấy băng keo dán loại to băng lại cho anh. Xong xuôi, cô thu dọn rác bỏ vô bao, tính đứng lên đem bỏ thì anh lại nắm tay cô. Nhi ngạc nhiên nhìn anh, mặt anh khinh khỉnh, Khiêm nhếch mép, nhìn xuống "người em" đang chào cờ của mình, rồi nhìn Nhi:

- Nó chưa ngủ.

Khiêm đứng lên, nắm vai Nhi xoay lại, ép cô ngã trên giường. Khiêm ngồi lên, kẹp Nhi ở giữa hai chân, ngắm nhìn cô một cách mê đắm. Tay anh vuốt ve gò má ửng đỏ, mơn man xuống cần cổ trắng mịn, qua xương quai xanh xinh đẹp, dừng lại nơi vun đầy đang run rẩy. Dù cách qua hai lớp áo, nhưng nơi ấy vẫn hấp dẫn kì lạ. Ánh mắt Khiêm tối hẳn đi, trên gương mặt lạnh lùng bắt đầu đỏ lên màu ham muốn. Từng ngón tay to dài lần nhẹ vào gấu áo của Nhi, từ tốn kéo áo voan của cô qua khỏi đầu. Nghiêng nghiêng đầu nhìn Nhi, nét mặt Khiêm hòa hoãn, dịu dàng ngắm nhìn người con gái anh yêu. Một tay sờ gò má, một tay luồn sau lưng "bóc", áo nhỏ bung ra, miệng Khiêm nhếch lên, nhanh chóng nắm áo nhỏ vứt sang một bên. Anh khom người, áp sát Nhi, phả hơi thở nóng rực vào cổ, thì thầm vào tai Nhi lời ngọt ngào từ tận đáy lòng:

- Ngôi sao nhỏ! Anh nhớ em quá.

- Khiêm! Chúng ta có sai lầm không anh?

- Em có tin anh không?

- Emmmm....

- Nhi! Anh yêu em.

- Vì sao anh yêu em?

- Anh yêu em không cần lý do, cũng không có giới hạn, vì anh đã đặt mình ở hướng vô cực rồi.

Chương 35: Anh có hận em?

- Anh có thể tắt đèn không?

Khiêm ngẩng đầu đang vùi trong cổ cô lên, khóe miệng nâng lên đầy mê hoặc:

- Bộ nhìn anh, em gặp ác mộng à?

Nhi nằm ngửa người trên chiếc giường lớn, mặt đỏ ửng.

- Không phải, em sợ sẽ không được tự nhiên.

Khiêm đem hai tay của cô áp lên đỉnh đầu:

- Nhưng mà, anh muốn yêu em trong ánh sáng, lưu lại tất cả hình ảnh em nở rộ dưới thân anh, xinh đẹp và quyến rũ như thế nào.

Hai mắt người đàn ông vẫn trầm tĩnh trong cảm xúc phức tạp của chính mình, đầu ngón tay anh ở bên hông Nhi vuốt ve, khiến cho cả thân người cô rùng mình.

Cánh tay khác của Khiêm đi vào giữa chân của cô, ngón tay theo đó thâm nhập vào, Tinh Nhi chỉ thấy hơi thở ở cần cổ thở ra nặng nề, gấp gáp. Sự chịu đựng của người đàn ông giống như được buộc quá chặt, sắp nổ tung. Anh chậm rãi vô ra vài cái, rồi mới rút ngón tay ra, mặt đậm ý cười, cánh môi cong lên nghiêng đầu một bên. Khiêm từ tốn cởi khuy áo pijama, quăng hẳn xuống giường. Dưới ánh đèn sáng, thân hình anh lộ ra thật mị hoặc. Nhờ Khiêm không chịu tắt đèn, Nhi mới thấy được vết sẹo tròn trên ngực anh, vết sẹo do đạn để lại theo năm tháng không hề mờ đi. Tinh Nhi cảm thấy xót xa trong lòng, cô giơ tay phải lên, đặt ở trước ngực anh, sờ vào vết tích. Bà Yến đã kể Nhi nghe tất cả, về việc lúc nhỏ anh bị ngâm nước viêm phổi, lớn lên bị bắn rơi xuống sông, sống đời thực vật tận 12 năm trời, tất cả do Gia Huy, ba cô ban tặng.

Người đàn ông không động dậy, chỉ đưa mắt nhìn xuống bàn tay trắng nõn của Tinh Nhi.

Nhi nhìn Khiêm, nhìn thật lâu vào sâu trong đôi mắt anh, cô muốn hiểu anh, nhưng cô chỉ thấy hình ảnh trần trụi của mình trong đôi mắt nóng bỏng của anh. Cô nhắm mắt, xoay đầu qua một bên, không nhìn nữa. Khiêm cau mày, bóp nhẹ hai gò má của Nhi xoay lại:

- Nhìn anh! Em không tự nguyện?

Nhi không trả lời, chỉ cụp mắt rồi thở dài. Khiêm bực bội, nhấc chân qua một bên, ngồi tựa vào đầu giường. Trời đêm Đà Lạt khá lạnh, còn người anh rịn mồ hôi, cho thấy anh đang cố kiềm chế, chịu đựng. Khiêm nhắm mắt, nhàn nhạt nói:

- Không muốn, em có thể về. Anh không thích ép buộc người khác. Thì ra, em vẫn không tin anh. Tinh Nhi! Những gì anh từng nói với em, em quên hết rồi đúng không? Hay nó không xứng có vị trí trong tâm tưởng em, dù là nhỏ nhất.- Emmmm.. có phải là anh rất hận em không?

Nhi rũ mắt, không dám nhìn Khiêm. Người đàn ông thoáng chấn động, anh lại nhào người qua, kẹp Nhi giữa hai chân như ban đầu ngạc nhiên nhìn cô. Suy nghĩ một lúc thì nhàn nhạt mở miệng, giọng điệu không mang theo sự khinh ghét lẫn hứng thú, có chút nghiêm trọng:

- Sao có thể không hận, anh hận em không tin anh, hận em nhẫn tâm giao anh cho em gái mình hạ độc, hận không thể xé toạt ngực em ra xem trái tim màu gì? Coi nó có khắc sâu hình bóng anh như em nói không? vì sao còn tàn nhẫn như vậy?

Cổ họng Tinh Nhi nghẹn lại, bàn tay đang để trên người anh muốn rút về. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên long lanh, bi thương. Tình yêu của họ sao luôn gặp trắc trở? Vào lúc cô nhận ra cô yêu anh thì anh lại là anh trai, cho tới khi biết anh cũng yêu mình, thì anh lại là kẻ thù hại cha cô. Cô và anh giống như hai đường thẳng song song, tuy luôn bên nhau nhưng không bao giờ gặp được.

Sau khi nói ra một tràng, tâm tình Khiêm cũng dịu lại. Cô sợ anh hận cô sao, ngốc quá. Anh quay mặt của cô lại. Anh khom sát người, cuồng dã hôn Nhi, không để cho cô tránh né. Bàn tay anh lần từ eo,xuống mông, dứt khoát kéo phăng chiếc váy lẫn quần nhỏ, để cho cô càng dính sát vào anh không ngăn cách.

- Ngôi sao nhỏ! ôm anh…

Hai tay Tinh Nhi ôm cổ anh, lúc này, Khiêm biết cô đã sẵn sàng nên anh liền đi vào. Bởi vì phấn khích, cho nên vừa đến khít khao. Mỗi chuyển động của Khiêm tạo ma sát đều là sự giao thoa thỏa mãn của hai tâm hồn hòa hợp.

Tinh Nhi tiếp nhận anh, chấp nhận dùng thân mình làm thuốc giải. Những lời Minh nói vẫn văng vẳng "anh Khiêm trúng thuốc của Thiên Vũ, tôi đã hỏi thuốc giải nhưng ngoại trừ người mua, cậu ta không giao cho ai. Nhưng nể tình, cậu ta có chỉ cách giải. Thuốc uống nhẹ hơn thuốc tiêm, nên chỉ cần anh Khiêm tiết ra hoc mon hưng phấn,kết hợp với d*m thủy của phụ nữ, chất thuốc sẽ hóa giải. Nếu anh ấy thật sự muốn, em gái cô chắc đã không an toàn rời khỏi biệt thự hoang. Sự tình thế nào, hãy hỏi rõ anh ấy. Yên tâm, em gái cô được Thanh Phong giải độc là ổn thôi. Quan trọng bây giờ cô có muốn giải cho anh hai tôi không?"Nhi vẫn nhìn Khiêm, cảm giác được sự cứng rắn, nóng bỏng của người đàn ông, đang vùi thật sâu vào trong hạ thân cô, cho cô cảm giác thích thú, dường như muốn kêu lên thành tiếng, nhưng ngại ngùng nên chỉ "uhmmm...ah.....uhm..."

Khi người đàn ông luận động, lồng ngực áp xuống, Tinh Nhi lại thấy vết sẹo bằng ngón tay trên cơ thể hoàn mỹ của anh. Hai tay cô vòng qua sau lưng người đàn ông, kéo anh nằm hẳn trên người mình, nhưng Khiêm đã kịp kiềm lại, giữ khe hở nhỏ giữa anh và cô. Nếu anh nằm hết sức, chắc đè cô ngất xỉu. Tinh Nhi vùi mặt vào trước ngực anh, môi nhỏ hé mở, dùng đầu lưỡi hôn lên vết sẹo xấu xí đó. Một luồng nóng ấm đi thẳng vào tim, hai tay người đàn ông chống thẳng hai bên hông cô, dừng lại động tác, da thịt căng cứng cực hạn.

Cô cũng không biết là một động tác vô ý của cô, đều là đang châm ngòi thổi lửa, nơi cổ họng Khiêm thoát ra tiếng gầm nhẹ, trực tiếp áp người đè sát vào Nhi trên giường. Người đàn ông hôn xuống môi cô, day dưa say đắm như nuốt trọn hơi thở của cô. Thân dưới tiếp tục thúc ra vô, từ chậm rãi rồi nhanh dần đều, cuối cùng phóng thích tất cả tinh túy vào hoa nguyệt của Nhi. Anh đổ sập trên người cô, thở hổn hển. Một lúc thì lật người, nằm xuống bên cạnh cô. Nếu như thường lệ, Khiêm sẽ lấy khăn lau cho Nhi, nhưng hôm nay vật vã quá, sự kiềm chế dường như rút cạn sức của anh, nên anh nghỉ hơi lâu. Nhi ngồi dậy, chạy ào vô phòng tắm rửa ráy, rồi cầm ra một khăn lông sạch, leo lên giường lau cho anh. Khiêm ngốc đầu ngạc nhiên nhìn, nhưng rồi lại nằm xuống, anh thật sự mệt quá. Nhi mỉm cười, vừa lau cho anh, vừa gợi mở nói chuyện:

- Sao anh phải kiềm chế, anh có thể tìm bất cứ ai để giải mà.

Người đàn ông trở nên trầm mặc: “Lúc trước, do anh chắn đạn cho Gia Minh, nên viên đạn đi sượt, nếu không, anh đã mãi mãi nằm ở dưới đáy sông lạnh lẽo kia. Tuy anh là kẻ có thù tất báo, rất muốn em gái em sống không bằng chết, nhưng nhìn vào gương mặt kia, anh lại không thể. Anh không ngờ tình yêu dành cho em đã sâu đậm trong tim anh như vậy, khiến anh không xuống tay được. Đến cuối cùng thì thà tự làm đau bản thân, chứ không thể phản bội em, tự mình giày vò bản thân mình…”

Tinh Nhi thất thần thật lâu, không nói gì, Khiêm cau mày ngốc đầu nhìn cô, "e hèm". Đột nhiên, Nhi nhào tới ôm Khiêm, gối đầu lên ngực anh nghe nhịp tim mạnh mẽ, cứ thế cô lại bất động trước ngực anh không nhúc nhích, anh dùng sức kéo cô ra, mới thấy nước mắt cô tèm lem đầy mặt. Đột nhiên anh thấy vui vẻ, cảm giác được hi sinh của mình là xứng đáng. Khóe miệng anh lại nhếch lên, vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô, nắm nhẹ cằm cô ngẩng lên:

- Không được khóc, giữ lại sức lực, bù đắp lại cho anh đi.

Tinh Nhi ngồi dậy nhìn Khiêm, tất cả những tổn thương đối với anh do cô tạo thành đã không có cách nào đền bù, dù trực tiếp hay gián tiếp. Nhi muốn bước xuống giường, đã bị Khiêm nhanh chóng ngồi dậy, nắm chặt bả vai xoay người cô đối diện với anh, Khiêm nhích người tiến sát cô, kéo cô nằm trọn trong lòng mình.

Mặc dù Khiêm thân mật như vậy, nhưng Tinh Nhi vẫn cảm thấy có gì đó hờ hững trong anh. Cô mím môi, cắn vào miệng mình đến rướm máu, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót mãnh liệt. Nỗi lo lắng về tình yêu và thù hận như thấm sâu vào cơ thể đi thẳng vào trong xương cốt, giam cô vào hố đen không lối thoát.

Khiêm vẫn ôm khư khư Nhi trong ngực. Trong anh cũng là mớ bòng bong của cảm xúc. "Anh không thể buông tay, sự cố chấp của trái tim đã thắng lý trí, thay đổi cả con người anh. Nếu có thể buông tay, anh đã sớm một chân đạp Nguyệt Nhi, hành hạ cho cô gái kia sống không bằng chết. Nhưng gương mặt đẫm nước mắt của Nhi cứ ẩn hiện trong tâm trí anh, nên anh đành bất lực. Nếu đã không làm được, thì chi bằng buông bỏ, nghĩ nhiều để làm gì?

Kiếp này Trần Gia Khiêm đã thua rồi, anh không sợ trời không sợ đất, nhưng duy nhất lại run rẩy trước giọt nước mắt của em.

Cho nên, dù Nguyệt hạ thuốc anh, hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng vì cô ấy mang gương mặt đó, nên anh không hận được. Anh yêu sâu đậm bao nhiêu, thì hận sâu đậm bấy nhiêu. Trớ trêu là con mẹ nó, cô là em gái của Tinh Nhi, mang đường nét yêu thương mà anh đã yêu sâu vào trong xương tủy, như vậy làm sao anh trả hận nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau