BÌNH YÊN BÊN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bình yên bên anh - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Quýt làm cam chịu

Bà An hoảng quá ngất xỉu, Khiêm chán ghét nhìn bà, hất mặt cho hai người vệ sĩ khiêng bà đi ra ngoài. Đang tính đứng dậy đi vào bệnh viện hỏi thăm mẹ của Nhi, điện thoại Khiêm reo, nhìn tên trên màn hình, anh thoáng cau mày, Khiêm nghe máy, nhưng không nói gì cả.

- Alo! anh Khiêm! Bây giờ anh có thể nhín chút thời gian cho em không?

- Sorry! Anh đang bận

- Anh Khiêm! Xin anh đừng cúp máy, cho em hai phút, hai phút nói điện thoại cũng được.

- Em nói đi.

- Em biết mẹ em làm nhiều việc sai trái với Tinh Nhi, em sẽ thay mẹ chịu mọi trừng phạt của anh, xin anh thả mẹ em ra đi.

- Không thể, anh đã cho mẹ em cơ hội, nhưng lần này, mẹ em gián tiếp hại hai mạng người. Em định trả thế nào, hả Thanh Mỹ?

- Em....em....vậy anh sẽ làm gì mẹ, em sẽ chịu thay mẹ, dù hành hạ, thậm chí giết em cũng được. Anh Khiêm! Không ai tự chọn cha mẹ cho mình. Em biết năm xưa, anh vì trả thù cho bác gái mà đưa chú mình vào nhà thương điên. Xin anh hãy hiểu cho em, coi như vớt vát chút tình nhỏ mọn em dành cho anh bao năm qua, cho em cơ hội trả hiếu cho mẹ. Hic....hic....

- Em nín đi, Thanh Mỹ anh quen không yếu đuối như vậy.

- Anh Khiêm! Em hết cách rồi. Em bất lực thật sự. Năm xưa, em cãi ba mẹ, bỏ nhà ra đi để theo đuổi anh, em là đứa con bất hiếu, em đáng bị trừng phạt. Em xin anh, anh muốn em làm sao, anh Khiêm????

Thanh Mỹ vừa khóc, vừa nói trong điện thoại. Càng nói, cô càng đau lòng và khủng hoảng. Cô yêu anh bằng tất cả máu tim, bỏ cả địa vị tiểu thơ để theo anh, nhưng trong mắt anh, cô chỉ là người bạn. Và bây giờ, cô đang dùng chút ân tình của anh để cứu mẹ mình, nghĩa là cô đang tự tay cắt đứt sợi tình cảm mỏng manh của anh và cô. Mỹ ôm điện thoại, quì sụp trên phố đi bộ, khóc rống như đứa trẻ. Khiêm trầm ngâm, anh nhớ về mẹ. Anh cũng gần như phát điên khi chứng kiến mẹ mình bị làm nhục. Thanh Mỹ thiện lương như vậy, chắc chắn đau lòng lắm khi không thể cứu mẹ. Anh đang chần chừ, thì Thanh Mỹ lại lên tiếng:

- Anh Khiêm! Anh mở video call đi.

Mỹ mở điện thoại chế độ gọi video cho Khiêm, đặt trên ghế đá hướng về mình. Cô ra quì giữa phố, với tấm bảng treo trước ngực. "TÔI LÀ NGƯỜI XẤU, MỌI NGƯỜI CÓ THỂ ĐÁNH TÔI". Lúc đầu, người ta tò mò xem xét, sau có một cô gái trông bụi đời, lại tát thử vô mặt Mỹ, nhưng Mỹ không hề phản kháng. Thế là nhiều người đổ lại, người xem, người đánh trút giận, người đánh vì hiếu kì. Đám youtuber xuất hiện, livestream câu view. Mỹ bị đánh từ nhẹ đến nặng, mặt cô bắt đầu sưng đỏ, miệng chảy máu. Người xuất hiện nhiều vết cào. Nhưng cô không mảy may quan tâm, nhìn chằm chằm vào điện thoại, miệng nhép đúng một câu "xin anh tha thứ". Khiêm tức giận chửi thề, quăng luôn điện thoại:

- Lập tức cho người ra đó lôi cô ấy về.

Ông Lê Sơn đã đến tìm Nhi ở bệnh viện Đà Lạt. Nhi được nhóm Protect hộ tống về thành phố gặp bà Vy. Cô lên mạng để xem có tin tức giật gân về mình nữa không? Kì lạ clip sex và mấy bài báo bôi nhọ cô đã bị xóa sạch, chỉ còn có số ít viết ca ngợi Nhi là diễn hay, có tâm.... Vừa định tắt điện thoại, Nhi thấy tin livestream Thanh Mỹ, đại tiểu thơ của tập đoàn An Phong bị đám đông vây đánh để xin lỗi nhân vật thần bí. Nhi vội kêu tài xế lái xe tới phố đi bộ.

Vết thương trên người Mỹ khá nhiều và nặng hơn, nhưng chưa có dấu hiệu dừng lại. Lão Thịnh khi trước vẫn rất mê Thanh Mỹ. Từ lúc bị Trần Gia và An Phong làm cho phá sản, lão phải đi bán bong bóng dạo cho trẻ em ở phố đi bộ. Hôm nay thấy Mỹ treo bảng kêu người đánh mình, mặt lão đanh ác, nổi máu tà dâm, muốn nhân cơ hội này "chơi" cô, sẵn tiện trả thù An Phong. Lão xoa xoa hai bàn tay vào nhau, mặt cười nham nhở tiến tới, nhìn cổ áo vest xẻ sâu của cô mà nuốt nước bọt. Lợi dụng đánh vô cổ, nhưng cố tình để chiếc móc bằng sắt, dùng cố định bong bóng vướng vào cổ áo, lão kéo mạnh ra. "Rẹt", phần vải bị rách, nút rớt, ngực Mỹ lộ ra khoảng da thịt trắng nõn mê người. Cô hốt hoảng chụp cổ áo, ngước mắt nhìn tên già dê.

- Tôi cho mọi người đánh, chứ không phải xe áo tôi.

- Hahahaha! Tôi vô tình thôi mà. Chẳng lẽ cô cho bọn nhà giàu đánh, còn tôi bán bong bóng dạo nên cô chê, nổi máu tiểu thơ chửi thiên hạ. Tôi đáng tuổi bố cô đấy. Mọi người thấy đúng không?

Đám đông bàn tán, chỉ trỏ. Mỹ giận tím mặt, căm hận nhìn ông

- Ông mau biến đi khi tôi còn nhịn được.

- Sao, giờ lại hăm dọa nữa à, dùng quyền lực An Phong hăm he lão già cô thế như tôi à? Tập đoàn An Phong đẹp mặt thật.

Vừa nói, ông ta vừa sấn tới, một tay kéo tay Mỹ ra khỏi cổ áo, tay kia bóp nắn ngực cô. Mỹ giữ chặt hai tà áo, cố đẩy bàn tay dơ bẩn kia ra. Người ngoài chỉ thấy hai người đang giằng co, không để ý lão ta đang dâm ô Mỹ. Dạt ra từ đám đông, Nhi nhào tới, chộp ngay bàn tay đang làm bậy của lão, bẻ quặc ra sau, sẵn đà đấm, đá, đạp lão thêm mấy phát. Lão Thịnh ôm bụng lăn lộn, ăn vạ. Nhiều người muốn vô can, nhưng bị nhóm Protect chặn lại, nên chỉ biết đứng nhìn. Nhi cởi áo khoác len choàng lên cho Mỹ, nhìn chị thương cảm

- Tội tình gì chị làm vậy? Chỉ để bọn xấu lợi dụng thôi.

Mỹ nhìn Nhi lo cho mình, lần thứ hai cô bé lại cứu mình. Mỹ òa khóc trên vai Nhi. "vậy mà mẹ lại hại cô bé thánh thiện như em hết lần này đến lần khác, chị có tội với em Nhi ơi".
Điện thoại Mỹ vẫn đang mở, Khiêm truyền điện thoại qua màn hình tivi cho bà An xem, đôi mắt anh tối đen, sâu không thấy đáy, gương mặt lạnh băng không lộ cảm xúc. Bà An bị dội nước cho tỉnh, nhìn chằm chằm vào màn hình, môi bà mím lại, nước mắt bà tuôn theo từng cú đánh của thiên hạ giáng xuống con gái mình.

- Bà thấy hậu quả của bà làm chưa? Người duy nhất cứu con gái bà, chính là cô gái bà năm lần bảy lượt đẩy vào chỗ chết, dù cô ấy chẳng làm cái quái gì đắc tội bà cả.

- Cậu thì biết gì? Nó là hạng đĩ điếm, mẹ nó làm đĩ giật chồng tôi, nó cũng làm đĩ giống mẹ nó, mồi chài con tôi. Tôi hận nó tận xương tủy.

- Im! Chồng theo gái lần thứ nhất là lỗi của hắn, nhưng để có lần thứ n là lỗi của người làm vợ. Người chồng không đủ tốt, tình yêu không đủ lớn mới theo nhân tình. Còn chồng tốt mà vẫn bị mất chồng là do bản lĩnh làm vợ thua người khác. Bà thuộc kiểu nào hả phu nhân Trịnh Gia?

Gia Khiêm tôi có gì thua kém Thanh Phong nhà bà, cớ gì phụ nữ của tôi phải mồi chài cậu ấy? Hửm?

Bà có mù quáng cũng phải thấy mờ mờ chứ, cô ấy đã và đang cứu con gái bà, ân nhân của Thanh Phong, bà đối trả người ân như thế sao?

- Ta......aaaaa.

- Không nể Thanh Mỹ, liệu bà còn yên ổn ngồi đây lớn tiếng với tôi? Nếu muốn thấy con gái mình khổ sở hơn nữa, để trả giá cho con quỉ ghen tuông trong người bà, thì bà cứ việc ngu ngốc mà hành động. Vẫn còn Thanh Phong, và cả bác Trịnh nữa. Gia Khiêm tôi có thù tất báo, không phân biệt tuổi tác và giới tính. Đừng tự biến mình thành quỉ, không có con quỉ nào ác hơn tôi đâu.

Khiêm nhìn thuộc hạ, hất mặt ra cửa. Hai tên nhân viên Huyền Long gật đầu hiểu ý, xốc nách bà An lôi ra ngoài, nhét lên xe, chở tới một vùng huyện xa của thành phố, đẩy bà xuống. Bà An bị dội nước cho tỉnh, nên người trông nhếch nhác vô cùng, bà bỏ đôi giày cao gót, đi bộ về nhà. Giỏ xách, tư trang đã bị quăng hết xuống sông.

Thanh Phong thấy chị mình bị hành hạ, lập tức chạy ngay ra phố đi bộ. Chiếc BMW dừng lại ven đường, dưới trời trưa nắng, người anh tản ra hàn khí u ám lạnh sống lưng. 5 chiếc camry khác cũng trờ tới, đậu trước và sau chiếc BMW, nhóm người mặc đồ đen trên xe túa xuống, y hệt như phim xã hội đen khi có nhân vật quan trọng xuất hiện. Phong đi chầm chầm tới gần Mỹ, nhìn chị mình tả tơi, nằm trong vòng tay của Nhi, nơi cổ tay của Tinh Nhi vẫn đang băng bó, từ ánh mắt thâm sâu chợt hằn đỏ, như nổi đau của anh đang có kiềm nén không bộc phát. Anh có thể trách ai, kia là chị gái và cô gái anh yêu, đang gánh chịu tội ác do chính người mẹ của anh gây ra. Dù là người mạnh mẽ, quyết đoán, khắc tinh của phụ nữ, nhưng đến bây giờ, phụ nữ mới là khắc tinh của Thanh Phong. Phong cởi áo khoác, choàng lên hai người phụ nữ đang ôm nhau thút thít, anh vỗ vỗ vai cả hai, quắc mắt nhìn lão Thịnh, lão toát mồ hôi, kéo nón lau, tìm cách chuồn. Nhân viên của AK chặn lão, lôi ngược lão về quăng tới trước mặt Mỹ và Nhi.

- Không ngờ công ty ông đã không cần, nay mạng mình ông cũng muốn bỏ. Tay nào ông chạm vào người chị tôi?

- Thanh Phong! Mày đã đạp công ty tao sụp đổ, giờ muốn giết luôn tao à? Dù An Phong có lớn, cũng không thể coi trời bằng vung được.

Một người của tập đoàn AK tiến lên, mở chai axit đậm đặc, tưới ngay lên hai bàn tay lão Thịnh. Lão nhìn hai tay mình sôi sục, lỡ loét mà hét lên đau đớn. Lão nhào tới, tính nắm lấy Tinh Nhi, bị người nhóm Protect đạp trở ra. Mắt lão hằn đỏ căm thù, lão gầm lên như điên dại, chạy tới ôm bình ga bơm bong bóng, ném về phía Thanh Phong. Do bất ngờ, nên Phong chỉ cơ thể xoay người, dùng thân che chắn cho hai cô gái. Cứ tưởng hứng trọn bình ga, nhưng không có gì xảy ra, chỉ có tiếng bình ga lăn lông lốc trên sàn đá. Nhìn lại đã thấy Khiêm đứng chắn trước, chân vẫn đang duỗi ra, anh đã đá bình rơi xuống đất. Nhóm Huyền Long xách nách lão Thịnh, cột chung vô bình bơm bong bóng, đặt giữa phố đi bộ, dưới trời nắng nóng 40 độ.

- Tôi không coi trời bằng vung, nhưng mạng của ông thì chỉ bằng cái búng tay của tôi thôi.
Anh đưa tay lên, ra dấu chuẩn bị búng tay, nhóm người áo đen cầm sẵn hộp quẹt jippo trên tay, lão sợ xanh mặt, miệng lắp bắp, cố nhích người, lết lại cầu xin anh

- Tôi, tôi biết tội tôi rồi, xin cậu tha cho tôi, tôi còn vợ và con thơ, xin cậu.

Nhi nhìn Khiêm kinh ngạc, anh chàng kỹ sư nghèo của cô lại có thế lực lớn như vậy. Thật ra anh là ai? Thanh Phong đứng lên, từ trên cao nhìn xuống lão.

- Không có ông, họ sẽ bớt đi gánh nặng. Chúc ông thượng lộ luôn bất an.

- Mày....mày.....Phong, tao có chết, làm ma cũng không tha cho mày. Gia Khiêm! Tao nguyền rủa cả nhà mày, mẹ mày, con vợ mày, và cả em dâu mày đều chết vì bị cưỡng hiếp, đời đời làm đĩ. Hahahaha.

- "Bốp....bốp"

Lão Thịnh bị đấm vào mặt, rụng răng, phun ra ngụm máu. Nhanh chóng, quả banh lông liền nhét vô họng lão, lão ư ử, ho ra máu nhưng không nhổ ra được, nuốt cũng không xong, trợn trừng nhìn người vừa đánh mình. Gương mặt người này giống Gia Khiêm đến 90%, mặt đằng đằng sát khí, mắt híp lại sắc bén như chim ưng. Minh ra lệnh cho Huyền Long

- Nguyền rủa phải tới nơi linh thiêng, tôi cho ông một chỗ trong vãng sanh đường. Đưa lão ta đi lên "lò hóa thân". Tôi không muốn sự việc hôm nay truyền ra ngoài.

Phong đỡ Nhi và Mỹ lên chiếc BMW, Khiêm nắm tay Nhi kéo lại

Khiêm: Cậu có thể đưa Mỹ về, nhưng Tinh Nhi phải đi theo tôi

Phong: Nhi, em theo anh, hay muốn theo hắn?

Nhi: em tự đến tự về, không dám phiền hai anh.

Phong: anh có chuyện muốn nói với em, theo anh đi.

Khiêm: Nhi, theo anh.

Nhi: hai anh thôi đi, anh Phong đưa chị Mỹ về, anh Khiêm cũng về đi. Em đi với gia đình em.

Khiêm - Phong: gia đình em?

Nhi: phải, em đã tìm được ông ngoại của mình.

Phong: em theo anh, anh sẽ cho em biết về ba của em.

Khiêm: cậu nghĩ cậu có thể sao?

Hai người đàn ông cực phẩm nhìn nhau bằng ánh mắt viên đạn. Nhi trừng mắt nhìn họ, cô quát lên

- Hai anh im đi, hai người theo em. Mệt quá. Người nhà của ai tự đưa về, riêng hai ông cụ non này sẽ theo tôi. Hết! Dạ Long, để công bằng, anh lái xe chở chúng tôi tới chỗ khác nói chuyện nhé.

Dạ Long nhìn Nhi, có đôi nét giống Thiên An, ánh mắt thâm trầm, môi mỏng nhếch lên gật đầu. Anh chui vô chiếc Camry ngồi chờ. Hai tên soái ca kia cũng răm rắp làm theo mệnh lệnh của cô gái nhỏ. Mọi người lại được phen trầm trồ. Dù có là soái ca thì cũng là những đứa trẻ to xác, phải nghe lời "mẹ nhỏ" à.

Chương 27: Sáng tỏ

Chiếc Camry chạy tới bãi đất trống ven sông bên quận 7, Dạ Long dừng xe, cả Nhi, Khiêm và Thanh Phong bước xuống xe. Nhi đi lại chỗ lang cang bờ sông, nhìn những đám lục bình trôi lững lờ, cất tiếng hỏi:

Nhi: anh Phong! Anh biết gì về ba em.

Phong: Nhi, chúng ta không phải anh em ruột.

Nhi: rồi sao nữa?

Phong: thì ba anh không phải ba em.

Nhi: anh đừng nói đây là sự thật về ba em nhé.

Phong nhìn Nhi, gật đầu. Nhi trợn mắt, thở phì phò. Khiêm thì che miệng, vờ đằng hắng át tiếng cười

Nhi: em nói em là con của bác Trịnh hồi nào? Anh.....

Phong: còn một chuyện, anh xin lỗi vì clip đó. Đáng lẽ ra anh nên cẩn trọng hơn, anh không biết trong phòng mình có đặt camera

Nhi và Khiêm: anh/ cậu nói cái gì?

Khiêm nhìn Phong, trong anh là cỗ tức giận, tay nắm thành đấm, nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng hờ hững. Anh "hừ" một tiếng, ra ghế đá ngồi, một tay vắt lên thành ghế, chân bắt chữ ngũ, khinh khỉnh nhìn Phong

Khiêm: Cậu đang đóng phim ngôn tình viễn tưởng à?

Phong: anh không biết thì im đi, Nhi đã là người của tôi rồi.

Nhi: hả???? Làm sao có thể????

"Rõ ràng Phong là con của bà An, còn người mình ngủ là con trai lớn của bác Yến mà". Nhi khó hiểu nhìn Phong đầy hoang mang. Phong cúi nhìn cô trìu mến, móc trong túi áo ra tờ xét nghiệm ADN

Phong: anh đã lấy máu "lần đầu" trên gra nệm, đi xét nghiệm ADN với máu cũ của em còn vương lại khi em bị nhốt bên quận hai, kết quả em thấy rồi đó. Nhi! Về với anh, ngày mai anh sẽ tuyên bố với báo giới em là vợ anh, công bố luôn clip gốc không che mặt nam chính, khi đó, em danh chính ngôn thuận là bà Trịnh, chẳng ai dám nói em nữa.

Nhi: nhưng....nhưng em....

Khiêm: Tôi cho phép chưa?

Phong: Tôi cần xin phép anh sao?

Khiêm đứng lên, tiến về phía Thanh Phong, hai cặp mắt thâm sâu nhìn nhau, một bên rực lửa, một bên lạnh như đại dương. Nhi đứng giữa, nhìn Khiêm, rồi lại nhìn Phong, cô thở dài, không biết nói sao với hai người này. Kết quả xét nghiệm này là sao? Clip là thật, nếu nam chính là Thanh Phong, vậy nữ chính? ADN sao lại là của mình? Không lẽ hôm đó mình vô nhầm phòng của Thanh Phong?

Nhi: anh Phong! Em....em không yêu anh.

Phong: nhưng em đã là người của anh. Chỉ cần em đồng ý là vợ anh, tình yêu tự nhiên sẽ tới.

Khiêm: hoang tưởng. Cô ấy là của tôi.

Phong: Nhi! Em yêu hắn sao?

Nhi: emmm... Đừng hỏi em lúc này, em rối lắm.Nhi nhìn Khiêm đăm chiêu. Gương mặt anh vẫn rất bình thản, không lộ cảm xúc. Cô chỉ ước Khiêm sẽ nói với mình điều gì đó, điều khẳng định để cô có đủ dũng khí bước về phía anh, chứ không phải lời nói không đầu đuôi, đôi co với Phong. Đột nhiên, phía sau cất lên tiếng nói của người đàn ông trung tuổi.

- Nhi! Con có thể lấy bất cứ ai, riêng con cháu Trần Gia thì không được.

Nhi nhìn người đàn ông đang bước tới, người ấy trung tuổi, trông rất điềm đạm, oai phong. Gương mặt cương nghị, nhưng Nhi cảm thấy rất thân thiết. Ông Lê Sơn bước tới, nhìn sâu vào mắt Khiêm, vỗ vỗ vai anh, đi lại ghế ngồi. Xa xa, lại có thêm chiếc BMW trờ tới, ông Trịnh Khâm chống gậy bước xuống xe. Sắc mặt ông nhợt nhạt, húng hắng ho. Thanh Phong vội chạy lại đỡ ba mình, dìu ba tới ngồi ghế, kế bên ông Lê Sơn.

Sơn: 22 năm rồi, sao ông không trốn luôn đi.

Khâm: Vy giờ như đèn treo trước gió, con bé cũng lớn rồi. Nó nên nhận tổ qui tông.

Ông Lê Sơn gật gù, ngoắc Nhi lại, ông móc ra tấm hình chụp cả nhà bốn người, đưa cho Nhi xem. Nhi trố mắt, trong ảnh có một thiếu nữ y hệt cô, chẳng lẽ là mẹ. Cô nhìn ông Lê Sơn, ông lại gật gật, mắt nhìn xa xăm hồi tưởng.

Sơn: ta muốn kể cháu nghe một chuyện. 25 năm trước, Khâm, Vy và Huy những người bạn thân thiết. Vy và Huy yêu nhau, nhưng do Huy chỉ là con rơi của Trần Gia, lại thâm độc, âm mưu giết cháu ruột của mình, hại chị dâu nên ba của Vy đã ra sức ngăn cấm, không cho Vy và Huy đến với nhau. Vy trước mắt ba thì hứa sẽ bỏ, đợi học xong sẽ theo ông qua Mỹ. Ba của Vy ngày đó cũng bị bệnh, nên qua Mỹ trước trị bệnh, sẵn xây dựng cơ ngơi, rồi đón con gái qua. Nào ngờ, Vy lại ăn nằm với thằng ấy, để có con, tính dùng chiêu gạo nấu thành cơm, ép ba mình chấp nhận.

Ba của Vy, ông Lê Hoàng là người cứng rắn, làm sao lại bị con gái xỏ mũi chứ, ông tức giận, mời bác sĩ tới nhà trục thai. Vy vì bảo vệ con, nên phải thỏa hiệp.

Nhi: bác đang kể chuyện của ba mẹ cháu và bác Khâm?

Ông Sơn nhìn Nhi, thở dài gật đầu.

Khâm: lúc đó, Vy tìm đến em, xin em giúp cô ấy trốn đi. Anh Sơn, em xin lỗi, em có tội với gia đình anh. Nếu lúc đó em không mềm lòng, chắc Vy cũng không phải khổ sở như hôm nay.

Ông Sơn xoay qua nhìn ông Khâm, lắc lắc đầu.

- Tất cả do số phận, con người đã gieo nhân, ắt phải gặt quả. Ngày Vy sanh con bé, ba tôi tính đem con bé vô trại trẻ mồ côi, nhờ sơ quen nuôi dưỡng. Khi nào trưởng thành thì vờ kêu tôi nhận làm con nuôi, cũng xem như danh chính ngôn thuận làm con cháu họ Lê. Nào ngờ, trên đường đi lại bị phổng tay trên. Con bé bị người khác bắt cóc, không tra ra tung tích. Quay về bệnh viện, con gái lại bỏ trốn. Ba tôi, phần vì cảm thấy tội lỗi đã làm mất cháu, không dám đối diện với con gái. Phần vì tự ái của gia tộc, nên ông lơ, mắt nhắm mắt mở không truy cứu nữa. Suốt 22 năm trôi qua, không ngày nào là ba tôi không tự dằn vặt mình bởi tội làm mất cháu. Tôi cũng ghét Gia Huy, nó là thằng đại ác, nó hại anh ruột, giết cháu, vu oan chị dâu để cướp gia sản, cũng chính nó muốn lợi dụng gia thế họ Lê, củng cố địa vị của nó trong Trần Gia, hại em gái tôi phải từ mặt gia đình. Tôi đã giúp Gia Bảo gầy dựng sự nghiệp bên Mỹ, giúp Gia Minh thành lập ra Huyền Long, để có thể đối phó Gia Huy. Nào ngờ, hôm nay, gia đình đoàn tụ thì em gái tôi.....

Ông Sơn nhìn Nhi thương cảm, rồi lại nhìn ra sông im lặng. Nhi lắng nghe giai thoại đời mình, cô ngồi sụp xuống nền cỏ, nhìn ông Sơn, ông Khâm, rồi xoay nhìn Khiêm, cô và anh vĩnh viễn mãi là hai đường thẳng song song. Năm xưa, mẹ yêu ba, chung thủy như vậy, tại sao bà An lại ghét mẹ, vu khống mẹ hết lần này đến lần khác. Nhi quắc mắt nhìn ông KhâmNhi: bác Khâm! Vui lòng cho cháu biết, sự việc năm xưa, bác đóng vai trò gì? Vì sao bác gái căm hận mẹ cháu đến mức muốn dồn mẹ vào đường chết, chết vẫn phải mang theo vết nhơ?

Khâm: năm đó, mẹ con sanh con xong thì ngất xỉu. Ta nhân lúc ông ngoại con bồng con đi, đã lặng lẽ đưa mẹ con trốn, tránh xa Lê Gia.

Nhi: vậy tại sao con đã bị bắt cóc, lại có thể quay về với mẹ?

Khâm: Nhi! Thật ra con còn đứa em song sinh. Khi mẹ con mang thai, ta đã giúp mẹ con trốn một lần, tá túc ở vùng hẻo lánh. Mẹ con mang thai, nhưng không đi khám thai định kỳ, sợ lộ mặt ông ngoại con phát hiện. Ngày mẹ sanh con, cũng sinh tại nhà, do thời gian chuyển dạ lâu, nên đuối sức, sanh được con đã ngất đi. Ta gởi con cho bà mụ, rồi đưa mẹ con vô bệnh viện cấp cứu. Mẹ con bị băng huyết, lại phải mổ cấp cứu lấy em con ra, nên cần rất nhiều máu. Ta đành điện cho bác Sơn, nhờ tiếp máu. Ông ngoại con tới, đã bồng em con đi. Ta sợ ông biết mẹ con sinh đôi, sẽ bắt luôn con, nên im lặng đưa mẹ con trốn ngay trong đêm. Do mẹ con quá yếu, nên ta đã giấu chuyện về em con. Mẹ con không biết, cứ nghĩ mình bị mổ do bị dính ruột. Riêng về đứa bé bị bắt cóc, dù ta cho người điều tra, nhưng vẫn bặt vô âm tín.

Sơn: Protect nhân lực hùng hậu còn không tra ra được. Âu cũng là số phận.

Phong trầm ngâm nhìn Nhi, có khi nào cô gái đêm đó là em song sinh của Nhi. Như vậy có lẽ hợp lý hơn.

Khiêm: vậy là rõ ràng rồi. Người tìm được em của Nhi bây giờ chỉ có Thanh Phong

Cả nhóm người cùng nhìn về phía Phong, đồng thanh nói: "sao?"

Khiêm: tôi tra ngày tháng trên clip, rõ ràng được quay lại lúc Nhi đang ở Đà Lạt, ở cùng đoàn phim. Khi nãy, Thanh Phong cũng nói không biết trong phòng mình có camera, vậy khẳng định clip được quay trong phòng cậu ấy. Một người không thể phân thân ở hai nơi, suy ra, cô gái trong clip khẳng định là em gái của Tinh Nhi.

Phong: nếu suy luận của anh đúng, tôi cũng không biết cô ấy ở đâu. Sáng hôm sau, cô ấy đã rời đi, còn cầm theo chứng minh thư của tôi nữa.

Khiêm: ngay cả phụ nữ của mình cũng không phân biệt, không giữ được thì có còn là đàn ông không? Cậu thua ba cậu rất xa.

Phong: muốn biết tôi có phải đàn ông hay không? Anh có thể kiểm chứng.

Ánh mắt Phong gian tà nhìn Khiêm trêu chọc. Khiêm nhếch môi, đi lại vịn vào lang cang, không thèm nói nữa. Riêng Nhi tức tối, cô vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng, Nhi nhìn ông Khâm:

- Bác vẫn chưa trả lời câu hỏi của cháu.

- À....thật ra là do ta, ta yêu Vy, yêu rất nhiều. Ta dành mọi sự quan tâm, chăm sóc cô ấy, nuôi dạy con cô ấy như con ruột. Ta vô tình bỏ bê Mỹ An, khiến vợ ta căm hận. An tưởng ta ngoại tình với Vy, nên ghét Vy. Là lỗi của ta. Tinh Nhi! Con có trách, cứ trách ta, vì ta có vợ, nhưng vẫn tơ tưởng đến mẹ con. Ta chăm sóc hai mẹ con con chu đáo bao nhiêu, thì lạt lẽo với mẹ của hai con ta bấy nhiêu.

Ông gục mặt khóc trong lòng bàn tay mình. Ông đã cố chấp cho mối tình si vô vọng. Tội lỗi của ông đã hại cuộc đời của hai người đàn bà phiền muộn. Riêng Nhi ngờ ngợ nhận ra, người đàn ông bên cạnh mình lúc nhỏ là Trịnh Khâm. Hèn chi, mẹ nói người ấy không phải ba mình. Và vì sao, Nhi lại thích ngửi mùi thơm trên người Thanh Phong. Thì ra, Phong và ba anh xài chung một loại nước hoa xa xỉ. Nhi đi tới, ngồi thụp xuống, đặt tay mình lên bàn tay đang run rẩy của ông an ủi.

- Cháu không trách bác. Cháu cảm ơn bác vì đã giúp đỡ mẹ và cháu suốt thời gian dài như vậy. Dù sự giúp đỡ ấy đã làm biến chất một con người khác. Cháu nghĩ, nếu chồng cháu lơ cháu mà lo cho người phụ nữ khác, có lẽ cháu không nhẹ nhàng như bác An đâu ạ.

Hai người thanh niên trố mắt nhìn nhau, rồi nhìn Nhi. Ông Khâm gật gù, vỗ vỗ lên tay Nhi. Ông lau nước mắt, đứng lên đi về chiếc BMW

- Bác muốn vô thăm mẹ cháu.

Nhi nhìn theo, rồi nhìn tới bác Sơn, dò hỏi. Ông Sơn cũng gật đầu, rồi nắm tay Nhi, dắt ra chiếc Lexus chờ sẵn, đi vô bệnh viện thăm bà Vy.

Khi hai chiếc xe rời đi, Dạ Long xuất hiện, nhìn hai tên kia đứng như trời trồng thì lên tiếng:

- Có về không? Tôi cho quá giang về?

Chương 28: Biệt thự ngôi sao nhỏ

Mọi người cùng kéo đến bệnh viện. Nhi vừa tới phòng chống độc đã thấy ông Lê Hoàng ngồi ghế ngoài, nhìn mẹ cô qua lớp tường kính rất đăm chiêu. Từ đôi mắt già nua ánh lên tia đau lòng, chua xót. Ông Lê Sơn thúc Nhi từ phía sau, thì thầm nói nhỏ:

- Đến với ông ngoại đi con! Ông chờ con đã 22 năm rồi.

Nhìn thân ảnh gầy yếu cô đơn đang chống gậy quan sát người nằm sau lớp cửa kính, tim Nhi như thắt lại, cô có ông ngoại, có đại gia đình vẫn luôn tìm kiếm cô và mẹ. Ông ngoại, tiếng gọi thiêng liêng mà Nhi luôn khao khát. Mắt cô nhòe đi, chạy ào tới, quì sụp xuống chân ông khóc rấm rứt:

- Ông ngoại!!

Tiếng kêu nấc nghẹn, thỏa bao uất ức, mong ước theo giọt nước trong suốt tuôn trào, thấm ướt đầu gối của người đàn ông đứng tuổi. Ở cái tuổi thất thập cổ lai hi, ông mới gặp được cháu mình. Là lỗi của ông, nếu năm xưa, ông không quá coi trọng cái danh dự vô dụng của ông thì con ông đâu phải khổ, cháu của ông đâu phải chịu ức hiếp. Ông nhìn Nhi, gật gật mỉm cười trìu mến. Từ đuôi mắt nhăn nheo vết hằn năm tháng, rịn ra giọt lệ mừng tủi. Ông xoa xoa đầu Nhi:

- Ừ! Cháu ngoan của ông! Thiệt thòi cho cháu rồi. Cháu có trách ông không?

Nhi lắc lắc đầu, cô dụi đầu vào lòng ông, thút thít. Cả ông Sơn và Ông Khâm đều rưng rưng nở nụ cười. Cuối cùng thì lá cũng tìm được về với cội, nước rồi cũng chảy về nguồn.

- Tinh Nhi! Ngôi sao nhỏ của Lê Gia. Từ nay, cháu đã có ông. Sẽ không ai được ức hiếp cháu nữa. Kể cả Trần Gia hay Trịnh Gia.

- Ông ngoại! Cháu có ông! Cháu đã có gia đình mà cháu hằng mơ ước. Cháu không phải đứa con vô thừa nhận. Ông ngoại cháu là Lê Hoàng, má cháu là tiểu thơ danh giá Lê Hoàng Thanh Vy, không phải hạng.... Nhi im bặt, nhe răng cười Hihihi.

- Ông ngoại! Ông ngoại! Được gọi ông ngoại thích thật. Má mà tỉnh, má mừng lắm.

Nghe từng lời cháu nói, ông Lê Hoàng càng đau lòng hơn. Đứa cháu khờ của ông, đứa con gái bé nhỏ của ông, vì sao phải chịu đọa đày. Ông càng nghĩ, càng cảm thấy tội lỗi, tim ông co bóp mãnh liệt, ông đau thắt ngực, và ngất xỉu.

- Ông ngoại/ ba/ bác Hoàng.

Ông Lê Hoàng phải đưa vô cấp cứu. Nhi chạy đi, chạy về giữa hai phòng chống độc và phòng cấp cứu. Ông Lê Sơn vỗ vỗ vai cháu

- Yên tâm! Bệnh tim nên ông mệt chút thôi, cũng quen rồi.

- Bác hai! Năm xưa ông qua Mỹ trước mẹ có phải trị bệnh tim không ạ?

Ông Sơn nhìn Nhi buồn rười rượi, ngầm thừa nhận. Nhi ngồi phịch xuống ghế, thương cho ông ngoại. Vậy mà mẹ cô không biết, còn làm điều trái ý ông, khiến ông bệnh mà vẫn phải đi đi về về giữa Mỹ và Việt Nam để tìm con. Trong chuyện này, trách ông ngoại quá trọng danh dự hay trách mẹ cô vô tâm, vì tình mà bất hiếu. Một lúc sau, bác sĩ ra thông báo

- Ai là người nhà bệnh nhân Lê Hoàng?

- Tôi là con ông ấy.

- Bây giờ phiền anh làm thủ tục chuyển viện cho bác qua viện tim. Tình trạng của bác khá nặng. Chúng tôi tạm thời khống chế, nhưng để tìm ra phương án điều trị tốt nhất nên đưa qua bệnh viện chuyên khoa.

- Sao? Ba tôi vẫn khỏe mạnh mà.

- Chúng tôi phát hiện bác dùng tim nhân tạo, mà chúng tôi không rành về loại máy này, nên đưa qua viện tim để họ xử lý tốt hơn.
- Vậy ba tôi bây giờ?

- Tạm thời đã ổn. Nhưng....không lâu đâu. Anh nên chuyển viện cho bác càng sớm càng tốt.

- Cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ đi lo thủ tục ngay.

Ông Lê Sơn vội đi làm giấy tờ chuyển viện. Nhi chạy theo hỏi

- Bác hai! Tim nhân tạo là sao ạ?

- Con đã nghe, bác cũng không muốn giấu con. Ông ngoại con bị bệnh tim khá nặng, 25 năm trước phải qua Mỹ điều trị, để một mình mẹ con ở đây, dự định mẹ con học xong 3 năm thì bảo lãnh qua bên đó. Ba năm sau, có người hiến tim thích hợp với ông, chuẩn bị phẫu thuật. Ai ngờ, mẹ con sợ hết 3 năm phải đi với ông, nên để có con. Ông ngoại con về Việt Nam giải quyết, không phẫu thuật nên tim nhường có người đang chờ khác. Ông ngoại con sau vụ làm mất cháu, đã lên cơn tim nặng. Bác sĩ đã làm thiết bị hỗ trợ ( tim nhân tạo), đặt cạnh tim ông, hỗ trợ tim bơm máu, khi nào tim ông ngừng đập, sẽ phóng ra luồng điện kích tim ông đập lại, trong lúc chờ quả tim thích hợp khác. Mới đó mà chờ được 22 năm rồi.

Nhi lấy tay che miệng, mà nước mắt vẫn trào ra, ông ngoại bệnh nặng như vậy. Không phải ông bỏ mẹ một mình, mà chính mẹ đã bỏ rơi ông, trong khi ông bệnh thập tử nhất sinh. Phải chăng vì vậy mà mẹ đang phải trả giá, gánh lấy nghiệt mẹ gieo, dù mẹ không biết. "Nếu là vậy, mọi oán nghiệt xin trút hết lên con, buông tha cho ông và mẹ". Nhi chạy ào đi, ông Lê Sơn vì phải lo cho ba, chỉ gọi với theo rồi lắc đầu.

Nhi chạy ra ngoài, cô đi trên đường, cứ hễ thấy chùa là Nhi lại quì đi từ cổng vô trong, trước đức Phật từ bi, cầu xin cho ông ngoại và mẹ. Nhi cứ đi mãi miết tới khi trời tối khuya. Tất cả ngôi chùa đều đóng cửa, cô vẫn cứ lang thang vô định, miệng lẩm nhẩm đọc kinh, khẩn cầu cho hai người cô kính yêu. Trên bầu trời hôm nay vắng sao, thỉnh thoảng xuất hiện vài vệt chớp sáng, báo hiệu sắp mưa. Chiếc Lexus từ phía sau trờ tới, Khiêm mở cửa bước xuống xe, nắm tay Nhi giật lại. Nhi ngước nhìn Khiêm bằng đôi mắt sưng đỏ, mờ đục. Khiêm ôm cô vào ngực, trong mắt anh bao cảm xúc kiềm nén.

- Về với anh

- Không! Em không thể. Anh không phải Gia Khiêm em quen. Anh là tổng giám đốc Trần Gia, là anh họ của em.

Câu cuối Nhi nói cao giọng, như hét lên, cô lại òa khóc, đấm thùm thụp vào ngực anh. "Tình yêu đầu đời của em, tại sao tại sao? Em đã gặp đúng người, nhưng lại sai duyên số". Người yêu cô thì ngủ với em gái cô. Người cô yêu lại là anh của cô. Ông ngoại vừa nhận lại cô đã phải vào cấp cứu, mẹ vì tin tức của cô mà sốc nằm phòng cách li. Cô đã tạo nghiệt gì? Để giờ tình yêu cô không có, tình thân cũng dần mất đi. Nhi ôm lấy hai tai, lắc đầu nguầy nguậy.

- Không! Em phải đi cầu xin, em phải đi giải nghiệp cho em. Như thế ngoại và mẹ sẽ khỏe. Anh buông em ra, em phải đi.

- Nhi! Em bình tĩnh, theo anh về. Anh sẽ giải quyết mọi chuyện cho em.- Giải quyết, anh sẽ làm gì? Dùng tiền hay quyền? Anh có giải quyết được trái tim của em không? Nó đã in đậm bóng hình anh. Bây giờ, mỗi phút ở bên anh là tim em rỉ máu, từ những vết khắc sâu của hình bóng ấy.

Người đàn ông lại nhìn Nhi, Nhi cũng nhìn lại anh, nhìn vào đôi mắt phẳng lặng sâu không thấy đáy, xem anh nghĩ gì? Nhưng cô chỉ nhìn thấy bóng hình ngây dại của mình. Nhi cười trong đau thương, đưa tay lên sờ vào sườn mặt nam tính, đẹp đẽ mê người mà cô từng say đắm, vuốt ve đôi môi mỏng, bạc lạnh lẽo, Nhi rất muốn đặt lên đó nụ hôn, nụ hôn yêu thương nhưng cô không thể, không thể vượt luân thường đạo lý. Nhi mím môi ngăn tiếng khóc, nhắm mắt vụt chạy đi. Khiêm liền đuổi theo, bồng cô lên nhét vô chiếc Lexus, thắt dây an toàn, lái xe rời đi.

Nhi nhìn Khiêm, phì cười trong nước mắt:

- Thì ra anh không biết chạy xe máy không phải vì không có tiền mua, mà vì anh toàn chạy xe hơi. Điện thoại Xs max anh xài không phải hàng nhái. Từ phong cách đến khí chất đều toát lên sự lạnh lùng cao ngạo, vậy mà em còn nghĩ anh là công nhân xây dựng? Hahaha! Con s10 của em là anh mua đúng không? Chứ chẳng có công ty nào trúng thưởng cả. Cũng phải, nếu không có gia thế khủng, làm sao có khả năng kịp cứu em hết lần này đến lần khác, em thật khờ mà. Hahaha.

- Em ngủ tí đi. Em mệt rồi.

- Anh thả em xuống! Em sẽ ngủ.

- Em không ngủ bây giờ, thì lát nữa em cũng ngủ. Anh không thả em ở đây, tới nơi sẽ thả em. Thực tế là vậy, em không cần ra điều kiện phi thực tế với anh.

- Phi thực tế?

- Em không thể thức mãi, và anh cũng không dừng xe.

- Anhhhh!

Khiêm chạy xe tới căn biệt thự biệt lập ở Nhà Bè. Ngoài cổng là hai cột đèn cao nửa thân người, trên cột có màn ảnh quét thẻ từ, điều khiển cổng điện mở tự động. Khiêm lái xe thẳng vô sân. Khuôn viên sân khá rộng trồng cỏ, bên phải xây hồ nước, có hòn non bộ, sát bên hồ là cây bằng lăng, treo trên cành cây là chiếc xích đu hình trứng bằng mây. Bên trái đặt bộ bàn ghế bằng sắt, trang trí hoa văn cổ điển màu trắng, dưới tán cây bò cạp vàng. Lối đi ở giữa lát đá, giữa các viên đá viền bằng cỏ. Dọc lối đi trồng hoa lanvender ngăn cách với hoa viên. Đèn cảm biến đặt ngầm, có chuyển động là cả khoảng sân bật sáng lung linh.

Bầu trời bắt đầu nổi gió, sấm chớp xẹt ngang, Khiêm cho xe chạy thẳng xuống tầng hầm, trời cũng bắt đầu đổ mưa. Khiêm mở cửa xe, nắm tay dắt Nhi lên tầng trệt. Cả căn biệt thự xây bằng kính, mặt trong nhìn ra bờ sông, mặt trước nhìn ra hoa viên khi nãy. Chỉ có hai vách bên xây bằng gạch. Phòng khách khá to, có hẳn quầy bar với tủ rượu hoành tráng, từ vang, champagne, quicky đủ các thương hiệu, toàn loại đắt tiền. Giá trên treo ly trong suốt, dưới ánh đèn càng thêm long lanh. Giữa phòng là bàn đá cẩm thạch hình ovan trắng, đặt trên tấm thảm lông cũng trắng muốt. Bao bọc xung quanh là hàng ghế sofa bọc da thật màu kem sáng, cũng thiết kế kiểu ovan. Bên trên là đèn chùm to và dài, thả xuống từng viên pha lê tròn, xen lẫn ngôi sao lấp lánh theo hình xoắn ốc. Khiêm cầm remote kéo màn, nhưng Nhi ngăn lại

- Đừng anh! Em thích ngắm mưa. Ở đây thích thật, cứ như hòa mình trong mưa vậy.

Nghe Nhi nói vậy, miệng Khiêm nhếch lên độ cong, anh đi đến bên Nhi, khom người, kề sát tai cô nói nhỏ.

- Đi theo anh! Em sẽ được ở trong mưa thật sự.

Khiêm nắm tay Nhi, dắt lên căn phòng trên tầng áp mái. Mái nhà trong suốt, bốn vách tường xây hoàn toàn bằng kính chịu lực. Bao bọc xung quanh là rãnh nước trồng hoa sen. Đứng trong này, Nhi hoàn toàn hòa mình trong mưa, nhìn mưa bay trắng xóa trên mặt sông lấp loáng. Giữa phòng có đặt chiếc giường to hình tròn, ngồi trên giường đó mà ngắm sông thì quá tuyệt vời.

Khiêm thấy Nhi thích thú, anh cũng vui vẻ hơn, đi đến ôm Nhi từ phía sau.

- Tất cả là của em! Bây giờ trời mưa, nên không thấy sao. Nếu trời ráo, em sẽ được ngủ giữa dãy ngân hà. Tinh Nhi! Ngôi nhà này có tên là Ngôi Sao Nhỏ!

Chương 29: Em là của anh 18+

( CHƯƠNG NÀY TOÀN H+++, không dành cho trẻ em dưới 18, phụ nữ xa chồng, bà mẹ mang thai và trong thời gian ở cử.)

Hơi thở của Nhi đột nhiên đau đớn theo từng tiếng nói của Khiêm, ánh mắt vốn dịu dàng cũng nhuốm thêm đôi phần tức giận. Cô nghĩ lúc này chỉ có say mới có thể làm dịu đi nỗi bi thương trong lòng, vì thế, cô cất tiếng:

- Em muốn uống rượu, say em mới có thể ngủ.

- Được.

Khiêm dắt Nhi xuống nhà, cho cô ngồi trên ghế cao chỗ quầy bar. Tự tay anh khui chai rượu chát, rót ra ly đưa cô. Nhi uống hết một ly, lại một ly. Cô không nên như vậy, không nên để tâm đến tình cảm dịu dàng của anh, nhưng vì sao anh cứ xuất hiện lúc cô yếu đuối nhất, không cho cô rời xa anh. Ở bên anh, tim cô đau, đau đến nghẹt thở. Tinh Nhi cứ uống, uống đến mơ hồ, choáng váng. Khiêm lẳng lặng đứng bên rót rượu cho cô, anh đã lựa loại vang nhẹ nhất, dù vậy vẫn là rượu, vẫn có chất cồn, mà rượu nhạt uống lắm cũng say. Hai gò má Nhi đỏ ửng, cô nhìn thấy đất trời ngả nghiêng. Khiêm thở dài, cất lại chai rượu Bordo, dìu Nhi lên phòng. Tất nhiên Nhi không đồng ý, đưa tay đẩy anh ra, tự mình thất tha thất thểu đi vô phòng của người ta. Vừa vào đến nơi, cô liền nằm vật luôn ra trên chiếc giường kingsize êm ái, nơi tỏa ra hương lavender nồng đậm.

- Tinh Nhi, uống nước đi em.

Khiêm nhìn bộ dáng ép mình say rượu nhưng vẫn bướng bỉnh của cô mà đau lòng. Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, đỡ cô dậy uống nước. Ai ngờ …

- Anh là ai vậy? Người yêu hay anh trai? Hí...hí....

Nhi ngẩng đầu, giương đôi mắt mê ly nhìn người đàn ông, quá quen thuộc, nhưng ước gì anh là người lạ xa. Khiêm thoáng cau mày:

- Em say thật rồi…

- Hí...hí.....hí.....

Tinh Nhi cười khẽ, nụ ngây dại, đẹp thê lương. Nhi đưa bàn tay nhỏ bé khẽ vuốt khuôn mặt anh tuấn.

- Sao lại đẹp trai như vậy hả?

Cô mở đôi mắt đờ đẫn nhìn khuôn mặt thâm trầm lạnh lùng kia. Khiêm nhìn người con gái mình thương yêu, khuôn mặt thanh thuần cùng đôi mắt long lanh khép hờ, đôi môi đỏ mọng hơi mở ra. Làn da trắng mịn không tì vết khiến cả người cô tản ra thứ mê lực chết người.

- Về sau không cho phép em uống rượu nữa.

- Hihihi! Anh trai khó tính quá.

Khiêm quyết định giúp cô giải rượu, vì sợ cô sẽ mệt. Lấy ly nước lại, anh uống một ngụm lớn rồi cúi đầu áp lên cánh môi đỏ mọng, đưa nước vào miệng cô. Nhưng, anh đánh giá quá thấp khát vọng của chính mình đối với cô. Ngay lúc hai đôi môi chạm nhau, anh liền thấy luyến tiếc mà quên rời ra. Môi của cô thoảng hương rượu, cay nồng ngọt ngào khiến anh khó lòng kiềm chế mà say đắm. Anh quấn lấy cái lưỡi nhỏ xinh, nhẹ nhàng dây dưa, hút trọn vị cồn lẫn trong hơi thở, đưa cả hai cùng chếnh choáng trong men say tình ái.

“Ưhm…” trong lúc mê man,Tinh Nhi không hề chống cự, chỉ "uhm" một tiếng rồi hai cánh tay tự động quàng lên cổ anh. Sau một hồi lâu, rốt cục Khiêm cũng khắc chế được mình, lưu luyến rời đôi môi mê người kia.

- Tinh Nhi! Ngôi sao nhỏ!

- Gia Khiêm! Em yêu anh, yêu đến tê tâm liệt phế. Nơi đây của em đau, đau lắm anh à.

Nhi vỗ vỗ lên ngực mình, từng giọt nước trong suốt rơi lã chã. Khiêm nắm lại đôi bàn tay đang tự làm đau mình, cúi người hôn lên đó nụ hôn trân trọng, anh đè hẳn cô xuống giường, dùng môi mình lau khô từng giọt lệ mặn đắng, nhẹ nhàng hôn lên từng đường nét thanh xuân, từ đôi mắt khép hờ, làn mi cong vút run rẩy đến sống mũi cao thanh tú, mơn man cánh môi mềm mại, sưng đỏ vì khóc. Hai tay anh vịn gương mặt cô, nhìn thật sâu và nói:

- Tinh Nhi! Duy nhất lần này anh nói với em, chúng ta không phải anh em, không có quan hệ huyết thống. Thứ quan hệ duy nhất giữa em và anh bây giờ là tình cảm đơn thuần bản năng nhất của nam và nữ. Trái tim em có công rất lớn vì đã yêu đúng người, đúng thời điểm, đúng luôn cả duyên số. Nếu em còn tự làm đau nó, em sẽ bị phạt.

- Bị phạt????

Khiêm nhếch môi, nhìn gương mặt ngờ nghệch đỏ bừng kia, anh chỉ muốn nuốt chửng luôn nó. Anh lại cúi xuống, hôn cô. Lần này là cuồng dã, chiếm hữu. Môi anh ngậm, nút cánh môi anh đào, dùng lưỡi khuấy đảo, quấn lấy lưỡi của Nhi, dây dưa mãnh liệt. Bàn tay trượt dài, xoa nắn phần nhô cao cách qua hai lớp vải. Chợt, Nhi chụp tay anh lại, hốt hoảng như tội phạm. Khiêm cau mày, khó hiểu:

- Emmm! Em không....không...xứng với anh. Em bị bẩn rồi. Hic....hic....

Gương mặt anh giãn ra, môi mỏng khẽ nhếch, có tiếng cười trầm thấp phát ra trong cổ họng. Khiêm gỡ tay cô ra, áp sát xuống thân thể của Nhi, thì thầm bên tai:

- Để anh nhắc em nhớ về một đêm mê say. Anh cũng đâu còn sạch nữa. Công trình anh gìn giữ hơn 30 năm, trong một đêm bị một cô bé con ngờ nghệch ăn sạch sành sanh. Đêm ấy, khách sạn A, phòng xxx.

Nhi ngạc nhiên, khó tin vào những gì mình vừa nghe, một lúc sau mới tiêu hóa những gì Khiêm nói, nên có chút vui mừng. Thân thể mềm mại vẫn đang dán vào người anh. Cánh môi đỏ mọng ướt át khiến dục hỏa dưới bụng anh bừng lên, giọng nói trầm thấp lộ rõ sự áp lực, kiềm nén.- Đừng có quyến rũ anh bằng gương mặt ấy. Nếu không ngay bây giờ, anh sẽ ăn lại cô bé đêm đó.

Tinh Nhi hoàn toàn không hề ý thức được nguy hiểm, vì đang còn chìm đắm trong sự thật mình vừa nghe. Cô cứ nhìn anh tha thiết, đôi mắt long lanh, gò má ửng hồng, chiếc miệng nhỏ xinh cứ dùng lưỡi liếm qua lại mời gọi. Khi say rượu, cô mang một vẻ quyến rũ khác thường, yêu mị cười, chợt cô nhướng hít lên, trêu đùa cần cổ của anh, nơi yết hầu đang giật lên xuống, le lưỡi khẽ liếm…Nhi rất muốn chọc ghẹo để xem phản ứng của anh.

Khiêm hừ nhẹ một tiếng, hơi thở dốc càng nặng nề hơn. Cô chưa bao giờ khiêu khích dụ dỗ như thế khiến một tia lý trí cuối cùng của anh cũng bay đi. Một tay anh ôm chặt eo cô, đôi môi mỏng áp chặt lại cánh môi anh đào, tay còn lại tìm chiếc điều khiển hạ màn cửa xuống.

Nụ hôn này mãnh liệt, nhưng không bá đạo giống như tính cách của anh. Bàn tay to khẽ đỡ lấy gáy cô khiến cô càng gần sát anh hơn. Anh nhẹ nhàng hôn đôi môi như cánh hoa nở rộ, đầu lưỡi linh hoạt trơn ướt, tham lam hút lấy hết những mật ngọt trong cái miệng nhỏ nhắn này. Thời gian như ngừng lại, anh dường như hận không thể cứ ôm cô như vậy, hôn cô cho đến khi cả thế giới hủy diệt, đem tất cả thù hận năm xưa trút hết ra ngoài.

“Ưhm…” Nụ hôn dài mãnh liệt khiến Nhi hết hơi, gần như không thể thở nổi, nhịn không được nỉ non kháng nghị, bàn tay mềm vô lực lại đánh vào ngực anh như nũng nịu.

- Ngôi sao nhỏ! là tự em muốn ăn anh đó nhé.

Anh rời khỏi đôi môi cô, nhìn vào đôi mắt mông lung kia, đầy nhu tình. Tinh Nhi không tiếp tục chống cự, chỉ thở hổn hển, mở to đôi mắt xinh đẹp có chút si mê nhìn người đàn ông. Anh cười cưng chiều, đôi môi khẽ đặt trên gò má đỏ bừng, lại một đường trượt đến cần cổ trắng nõn, bàn tay dễ dàng mà cởi từng nút áo sơ mi của cô. Hai bầu ngực tròn đầy được che chắn trong chiếc áo lót màu đen. Khiêm không kiềm chế, hôn lên khuôn ngực trắng khiến huyết mạch anh càng thêm phun trào, một tay đỡ phần gáy, một tay trượt từ lưng xuống, sờ soạng tháo bỏ móc áo lót, quăng sang một bên. Cặp tuyết lê lộ ra, dưới ánh đèn vàng ấm áp có hơi run rẩy, dụ hoặc. Tinh Nhi thở hổn hển. Cảnh tượng trước mắt như mộng lại như thực. Anh ấy là Gia Khiêm! Đêm đó, người ấy là Gia Khiêm thật sao?

Dáng vẻ của cô hoàn toàn mê hoặc người đàn ông. Đôi mắt anh càng thêm tối màu dục vọng. Anh ngậm lấy một bên ngực khẽ cắn mút, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm, dụ dỗ nụ hoa nở rộ, xinh đẹp.

- Ah...Ưhm…A…Đừng…

Tinh Nhi khó chịu ngọ nguậy thân mình, cố gắng tránh né đi sự tấn công của anh, càng né càng "uhm...ah..." quyến rũ.

Kỹ xảo của người đàn ông khiến cô thở mạnh một tiếng, bàn tay nhỏ bé ôm lấy cái đầu cuồng dã trước ngực, ngón tay lại đan vào mái tóc đen dày.

Ngón tay Khiêm vuốt ve làn da trắng, cảm nhận làn da thịt mịn màng, mềm mại như nhung. Anh có dục vọng nguyên thủy nhất, mãnh liệt nhất của một người đàn ông. Anh hôn tới cái bụng bằng phẳng, đầu lưỡi khẽ liếm cùng với sự chuyển động của bàn tay. Anh nhẹ nhàng mơn trớn thân mình uyển chuyển đang vặn vẹo, khơi gợi lên dục vọng trong cô. Khiêm nửa ngồi, nửa quì trên giường, từ tốn ngắm Nhi, tay lần mở nút áo sơ mi của mình, khoe ra làn da trắng mịn không kém con gái, cơ ngực săn chắc, vùng phụng phẳng lộ rõ từng múi cơ. Anh cởi tới thắt lưng, quần tây dài cũng được thoát ra khỏi đôi của anh. Từng hành động của Khiêm không hề vồ vập, rất từ từ, tao nhã như chính con người của anh. Mắt Khiêm vẫn không rời khỏi Nhi, còn cô thì ngượng chín người, chỉ có thể lấy gối che mặt.

Khiêm cười nhẹ, nụ cười dịu dàng tan chảy, ánh mắt bừng cháy khát vọng mãnh liệt. Ngực phụ nữ luôn là nơi nhạy cảm, anh lại cúi xuống, khẽ liếm trêu đùa nụ hồng nhỏ, nơi tập trung tất cả xúc giác mẫn cảm của cô khiến người con gái không chịu được mà uốn éo, "uhm...ah" nhiều hơn. Thân mình cô như muốn trốn tránh đi lại nhưng lại như có chút chờ mong. Bàn tay anh từ tốn cởi ra quần tam giác của Nhi, ném xuống tấm sàn gỗ bóng loáng.

Tinh Nhi hơi cuộn tròn lại, trong người dâng lên nổi sợ mơ hồ. Cô biết đang và sẽ xảy ra chuyện gì. Cảm nhận được bàn tay to của người đàn ông luồn đến giữa hai chân, mơn trớn nơi bắp đùi trong nhạy cảm, cả thân người cô run lên, theo bản năng khép hai chân lại.

- Tinh Nhi! Em rất đẹp! Còn ngại với anh sao? Mở chân ra để anh chiêm ngưỡng nét đẹp của em. Vẻ đẹp dành cho riêng anh thưởng thức.

Giọng nói của Gia Khiêm trầm thấp, ấm áp, có sức hút kì lạ khiến Nhi lần nào cũng răm rắp nghe theo. Thời khắc này, giọng nói ấy trở nên khàn đục, cho thấy anh đang cố kiềm nén dục vọng ở hạ thân đang cương cứng. Bàn tay to lớn nhanh chóng len vào phần đùi non của Nhi, dễ dàng tách hai chân cô ra“A…” Đột nhiên bị một ngón tay dài xâm nhập khiến thân thể mềm mại của Nhi run lên. Khuôn mặt đã đỏ càng thêm đỏ, vô thức mà ngửa lên. Theo từng kích thích của Khiêm, cô bị dày vò đến khó chịu, làm đôi môi bé nhỏ bật ra tiếng "Ơ...ơ...ah" theo bản năng gốc, mà chính Nhi cũng không ngờ.

- Nhi! Mới chỉ là ngón tay mà em khít chặt như vậy, sao có thể chấp nhận "anh"?

Nói xong, Khiêm tiếp tục nhấn nhá, vuốt ve, cho cô bé ướt át hơn. Tinh Nhi xấu hổ thở mạnh một tiếng. Sự thân mật không một chút ngăn trở này khiến cô sinh ra những phản ứng mãnh liệt. Cảm giác kỳ lạ, nhưng thích thú và khoái lạc, như ngọn lửa thiêu đốt cô. Không ngờ lại có loại đàn ông đạo mạo, đẹp trai, bên ngoài mà trên giường lại hóa yêu nghiệt thế kia. Mà Gia Khiêm là minh chứng sống rõ ràng nhất.

- Không…

Hạ thân của Nhi đã ướt đẫm, ướt luôn một khoảng trên tấm grap satin. Tuy rằng cô đã từng trải qua chuyện giường chiếu, lần đó cũng nhẹ nhàng, nhưng cô không biết là anh, nên cảm xúc có phần đau khổ, kiềm nén. Lần này, khoái cảm đến tê dại dâng lên giữa hai chân, càng ngày càng mãnh liệt khiến cô không kiềm chế được mà chìm sâu trong đó, chỉ có thể mê loạn kêu lên những tiếng ám muội….

- Dừng lại đi anh.

Bàn tay nhỏ bé tóm lấy tay Khiêm, cô nhìn anh với ánh mắt mê dại như đang cầu xin…Đôi mắt Khiêm cũng tối hẳn, nhưng anh vẫn muốn cho cô có thêm thích ứng. Nơi ấy bé quá, mẫn cảm như vậy, anh sợ sẽ làm đau cô như lần đầu. Khiêm nhìn cô, mặt đậm ý cười, rồi lại nhìn vào cô bé rậm rạp, bóng ướt, đưa tay vuốt ve "đám cỏ".

- Tinh Nhi! Thả lỏng đi em, em đẹp lắm.

Anh nằm sấp xuống, áp sát mặt vào hoa nguyệt của Nhi, hôn lên cánh hoa e ấp.

- A…Đừng…đừng hôn chỗ đó.

Giờ khắc này, bởi xấu hổ mà cả người cô đều đỏ bừng. Bàn tay mềm mại không dám tin mà ôm gọn, che gương mặt mình. Khoái cảm tê dại càng thêm đậm khiến cô cảm giác trong cơ thể mình như có một ham muốn lạ lẫm. Chính cái cảm giác không thể lý giải được này lại khiến người ta sợ hãi.

- Anh thích.

Đôi mắt anh tối sầm đến tận cùng, phừng phừng lên dục vọng. Khiêm không dừng lại, môi lại gợn lên độ cong mê hoặc, tiếp tục công việc đang dang dở. Anh dùng răng khẽ cắn nhẹ, dùng lưỡi mơn trớn bên trong, rồi liếm láp bên ngoài cô bé, xoáy sâu vào âm vật, làm tuyến yên của Nhi bị kích thích cực hạn, phát ra sóng điện cực mạnh, khiến toàn thân cô run rẩy kịch liệt.

- ưm…anh Khiêm… Động tác bất thình lình khiến bàn tay Tinh Nhi túm chặt lấy tấm ga trải giường, cong người lên vì khoái cảm trên đỉnh dục vọng, đôi môi đỏ mọng gọi tên anh một cách đầy yêu đắm.

- Tinh Nhi! Nhớ rõ! Miệng của anh không ăn tạp, anh chỉ nuốt duy nhất của em.

Khiêm quì thẳng người, nhích sát vào giữa hai chân cô, dùng gậy th*t mơn trớn lên xuống trước cửa động, nhanh chóng đẩy vào khe hẹp ấm áp. Đồng tử Nhi mở to, cô cong người, chân quắp vào gra nệm khi đón nhận anh. Hôm nay, Nhi cảm nhận rất chân thật vật đàn ông của anh đang ở trong mình. Cảm xúc hỗn độn, người đàn ông cực phẩm ấy, người đã luôn che chở cô trước mọi giông bão, người cô yêu đến mù quáng, đang ở trong cô, cùng cô hòa hợp. Nhi mở to mắt nhìn anh, từ khóe mắt rịn ra giọt lệ hạnh phúc. Khiêm không luận động, anh cũng chăm chú nhìn cô, quan sát cảm xúc của cô. Thấy cô khóc, anh sợ làm cô đau, nên chống một tay thẳng người, một tay vuốt ve gương mặt cô, nhìn cô bằng ánh mắt ôn nhu nhất. Chưa bao giờ Nhi thấy nét mặt này của Khiêm, cô mỉm cười, cười trong nước mắt. Cô càng yêu anh hơn, cô muốn thuộc về riêng anh, muốn cùng anh thăng hoa. Không muốn anh vì mình mà chịu đựng, hay kiềm chế nữa. Hai tay cô vịn eo rắn khỏe của anh ấn xuống, còn mình thì hít hạ thân lên. Khiêm thoáng ngạc nhiên, nhưng cô đã ngốc đầu, hôn lên môi anh nụ hôn vụn dại. Học theo cách của anh, ngậm và nút đôi môi mỏng bạc, khuấy đảo vào khoang miệng đầy hương bạc hà của anh. Anh phì cười vui vẻ, nhanh chóng đáp lại cô, vừa hôn, vừa tịnh tiến ra vào bên dưới. Thoáng chốc, cả căn phòng ngập tràn mùi vị ái tình. Bên ngoài, mưa vẫn nặng hạt, tạo thêm điệu nhạc réo rắc cho đôi tình nhân thăng hoa trong tình yêu.

Sau khi ra vào nơi ẩm ướt và ấm áp, nơi ấy của anh cương cứng cực hạn, mặt Khiêm đỏ bừng, anh chuyển động nhanh dần, anh gầm nhẹ và cuối cùng phóng thích dòng chất lỏng ấm nóng vào trong cô bé của Nhi, và nằm gục trên người cô. Chỉ một lúc, Khiêm đã đứng lên, đi ra mở tủ lấy ra khăn lông to, leo lên giường lau cho Nhi, như lần trước. Cô vẫn rất mắc cỡ khi thấy thân hình adam của Khiêm, rõ ràng từng đường nét, nên vội giật khăn, xoay người, tự cúi xuống lau. Khiêm cũng chẳng nói, liền ẵm cô đi ngay vô phòng tắm, mở đèn, đặt Nhi vào bồn tắm đứng, mở vòi sen. Nhi hốt hoảng lấy tay che trên, che dưới. Chưa bao giờ cô lõa lồ trước mặt anh, trong ánh đèn sáng trưng như vậy cả. Mắt Khiêm ánh lên nét gian tà nhìn Nhi.

- Em che gì chứ? Có chỗ nào anh chưa thấy?

- Nhưng....

- Em muốn tự tắm hay anh tắm cho em?

- Anh đi ra đi, em tự tắm.

Khiêm đi ra khỏi bồn tắm đứng, ngồi trên bồn rửa mặt trong khi vẫn trần như nhộng, khoanh hai tay trước ngực xem cô tắm.

- Một là anh ở đây chờ em tắm xong rồi anh tắm, hai là chúng ta tắm chung.

Nhi thở phì phò. Đúng là anh không phải yêu nghiệt, phải nói là cởi bộ đồ tao nhã ra, anh cũng hóa thú mới đúng. Nhi tắm rửa sạch sẽ thật nhanh, rồi mở cửa kính cường lực, đi ra ngoài. Vừa cầm tay nắm cửa phòng tắm, đã bị ai đó ôm từ phía sau, hít hà rồi xoay người cô hẳn lại, hôn lên môi cô. Người anh em ai kia lại thức tỉnh, cọ cọ vào bắp đùi Nhi nóng hổi. Cô trợn mắt, ú ớ nhìn Khiêm. Khiêm buông đôi môi cô ra, nhếch mép cười đểu giả

- Em ăn anh rồi, thì phải để anh ăn. Chúng ta huề nhé.

Chương 30: Hắn là tên máu lạnh

Khiêm tức khắc bồng Nhi đặt lại giường, cầm remote mở màn. Nhi mắc cỡ vội vòng tay che ngực. Còn Khiêm cứ chăm chú nhìn cô, một tay luồn sau gáy cho Nhi gối, còn một tay kéo tay Nhi ra để ngắm nghía bộ ngực đang run rẩy. Mưa đã tạnh, trời quang mây, ánh trăng tròn 16 sáng vằng vặc, soi lên thân thể hai kẻ trần như nhộng đang say đắm nhìn nhau. Khiêm nửa ngồi, nửa nằm nghiêng, còn Nhi nằm hẳn trên chiếc giường, mặt đỏ như cà chua chín.

- Anh bị gì vậy hả? Có thả ra cho em mặc đồ không?

- Không rảnh.

- Anh bận gì?

- Ngắm em!

- Anhhhhhh! Ngắm nãy giờ rồi, giờ dậy đi.

- Được.

Khiêm ngồi bật dậy, Nhi mừng thầm, cũng tính ngồi dậy theo thì bất ngờ anh lại áp người xuống, đi thẳng vào cô bé của Nhi thêm lần nữa. Nhi trợn mắt, tính la lên thì anh dùng môi mình chặn môi cô, đến khi Nhi hết hơi, anh mới nhả ra, một ngón tay đưa lên môi cô "suỵt"!

- Em nói anh dậy đi, giờ anh dậy và đi vào, không phải sao?

Khiêm nhếch mép, cười đểu giả, phần hông lại nhấp nhô đều đặn. Nhi dù rất tức giận vì không nói lại anh, nhưng cảm giác kích thích, được gãi trúng chỗ ngứa dần làm cô đê mê. Cô cứ nhìn anh, người đàn ông như anh lại có lúc vô liêm sĩ như vậy. Rồi những cơn khoái cảm truyền tới theo từng nhịp đưa đẩy, Nhi lại xuôi theo, phối hợp cùng anh nhịp nhàng. Sau lưng Khiêm là mái nhà trong suốt, nằm ở đây đúng như Khiêm nói, như lạc giữa ngân hà. Có lẽ vì vậy mà anh mở rèm. Bên kia tường là mặt sông lấp loáng, trên đầu là muôn ngàn vì sao, Nhi như rơi vào mộng ảo, cùng Khiêm thăng hoa đến tận thiên đường. Khi người đàn ông gầm nhẹ, thoáng rùng mình, đổ sập lên người cô, Nhi cũng bị rút cạn sức lực, mặc kệ anh muốn làm gì, cứ vậy Nhi chìm vào giấc ngủ, với nụ cười mãn nguyện trên môi. Khiêm ngồi dậy, lau cho cô sạch sẽ. Xong xuôi, anh vô nhà tắm rửa lại cho mình, không mặc lại đồ, mà để tồng ngồng, leo lên giường, ôm Nhi và ngủ.

Bảy giờ sáng, tiếng chuông điện thoại làm Nhi thức giấc. Nhìn tên trên màn hình, cô thoáng ngạc nhiên, tính ngồi dậy nghe thì phát hiện eo mình nặng nặng, cánh tay ai kia đang đặt lên đó và vẫn ngủ ngon lành. Nhi nhẹ nhàng nắm ngón tay, kéo tay Khiêm ra đặt xuống nệm. Cô rón rén đứng lên, đi ra vách tường to phía bờ sông nghe điện thoại. Màn trong phòng đã được kéo lại, nên Nhi kéo màn hi hí vừa nghe điện thoại, vừa nhìn ra sông.

- Alo!

- Nhi! Em đang ở đâu? Em ở bên hắn sao?

- Anh điện cho em có việc gì?

- Nhi! Anh biết anh có lỗi với em, nên anh không dám gặp mặt em. Hôm nay, anh chỉ muốn nói, anh đã tìm ra em gái em, cô ấy tên Nguyệt Nhi, hiện đang sinh sống ở Đà Lạt. Nhi! Ba em là Gia Huy, kẻ thù của Gia Khiêm. Hắn là tên máu lạnh, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, người tâm tư khó đoán, không có tình người. Năm xưa, hắn đã từng hành hạ vợ cũ của hắn xém chết vì ba của cô ấy gây tội với mẹ hắn. Tinh Nhi! Gia Khiêm là người yêu hận rõ ràng, em nên tránh xa hắn.

- Em hiểu rồi. Cảm ơn anh!

- Tinh Nhi! Còn một chuyện, dù em là em gái của Gia Khiêm, hắn cũng không vì tình thân mà dị nể. Năm xưa, chính hắn đã tiêm thuốc cho ba em bị điên, rồi đẩy ông vô trại tâm thần.
- Sao! Anh ấy làm ba em điên, đưa ông vô bệnh viện tâm thần. Anh ấy....không thể...không phải...chắc chắn có nhầm lẫn.

- Nhi! Tin anh. Đừng thấy những ân cần dịu dàng hắn diễn cho em xem, hãy xem những gì hắn đối với người khác. Thụy Như bị hắn cho đàn em cưỡng hiếp tra tấn không ra người ngợm, mẹ anh cũng bị bắt hành hung, và đe dọa Thanh Mỹ. Còn nữa, hắn đê tiện đến nổi bắt cóc em dâu, đem nhốt làm của riêng cho tiện hành hạ. Tinh Nhi! Nếu em ở bên hắn, mau rời đi ngay, để Protect bảo vệ cho em.

- Em hiểu rồi. Cảm ơn anh đã lo lắng cho em. Em cúp máy đây.

- Khoan! Nếu em muốn gặp Nguyệt Nhi, anh sẽ dẫn em đi.

- Cảm ơn anh.

Nhi cúp máy, thở dài nhìn ra bờ sông, xoay người lại đã thấy Khiêm đứng sau lưng tự bao giờ, làm cô giật mình, đánh rơi điện thoại. Khiêm nhanh tay khom người chụp được. Anh mở xem danh bạ, nhìn số trên màn hình, đầu nghiêng một bên, miệng nhếch lên độ cong, nhìn Nhi lạnh nhạt. Nhi bối rối nhìn anh như kẻ bị bắt gian, hai tay cô xoắn xít với nhau, cúi đầu không biết nói gì. Khiêm đặt điện thoại lên bàn, nắm tay Nhi dắt lại giường, ấn vai cô ngồi xuống. Anh mở tủ đồ, lấy ra bộ đầm hồng, kéo ngăn tủ nhỏ, lấy bộ đồ lót cùng tông màu, đặt lên giường, bên cạnh Nhi. Anh ngồi xổm một chân trước mặt Nhi, ngước nhìn cô:

- Em thay đồ, rồi mình đi ăn sáng. Đừng suy nghĩ gì cả. Mọi thứ anh sẽ gánh vác thay em, chỉ cần em tin anh là đủ. Anh vẫn là anh của trước đây, bây giờ và sau này vẫn là Khiêm của em, và em là Ngôi sao nhỏ của anh.

Khiêm với tay vò vò tóc của Nhi, nở nụ cười nhàn nhạt, đứng lên đi ra ngoài. Lúc này, Nhi ngước lên nhìn theo bóng lưng rộng của anh. Người Khiêm quấn độc chiếc khăn to ngang hông, đôi chân dài thẳng tắp, bờ vai rộng vững chãi, dáng người anh thật sự rất đẹp, nhìn từ phía sau cũng đã khiến người khác trào máu mũi. Thế mà đêm qua, cô đã có anh trọn vẹn. Nghĩ đến đây, Nhi lại thẹn thùng, cúi nhìn bộ đồ xếp ngay ngắn, đồ lót nhét bên trong, đúng size của cô. Nhi lại nhìn ra cửa "anh ta nhìn qua một lần là biết size của phụ nữ? Thanh Phong nói anh từng có vợ, nhưng sao bác Yến nói anh là xử nam, đêm qua anh cũng nói anh bị mình phá thân....ơ, vậy nên tin ai. Bác Yến và cả Thanh Phong đều không có lý do gì để gạt mình". Nhi lại nhìn ra cửa đăm chiêu.

Khiêm chở Nhi đi qua quận 7 ăn sáng. Giờ anh lộ rõ nguyên hình là tổng giám đốc Trần Gia, ăn mặc bảnh bao, áo sơ mi xanh than, quần âu đen bằng lụa tơ tằm phẳng phiu. Dáng cao gầy, da trắng. Khiêm cứ như soái ca bước ra từ truyện ngôn tình. Nhi đi bên anh, lén ngắm anh rồi lại cúi đầu đỏ mặt. Anh dắt Nhi vô nhà hàng ở khu hồ Bán Nguyệt, vào phòng vip, bức tường xây bằng ba khung kính cửa sổ cao sát đất, có view nhìn ra hồ. Họ ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn kê bên cửa sổ. Nhìn căn phòng sang trọng, Nhi lại thở hắt ra. "Nghĩ sao mà hồi trước lại cứ cho anh làm thợ hồ, nghèo khổ không mua nổi xe máy. Giờ nhìn đi, người ta toàn đi bốn bánh." Nhi tự cốc đầu mình, thở dài. Khiêm cau mày, nắm bàn tay đang cốc đầu cô.

- Em làm gì vậy? Quên lời anh rồi sao? Hay muốn bị phạt? Hửm?
- Phạt ở đây á?

Nhi hất mặt nhìn Khiêm, anh dám không? Tưởng hù được hù hoài à. Ngoài đường chứ ở Trần Gia chắc. Miệng Nhi cong lên lầm bầm, mắt trợn lên nhìn Khiêm. Mặt anh vẫn bình thản, Khiêm ngoắc anh nhân viên mặc vest, trên ngực đeo bảng quản lý nhà hàng thì thầm gì đó, người quản lý xoay nhìn Nhi gật gù, cúi người chào rồi lùi lại. Anh quản lý vỗ tay hai cái, nói nhỏ vô bộ đàm, toàn bộ nhân viên phục vụ tức khắc đứng ngay cửa sổ nắm dây, anh quản lý vỗ tay một cái, tất cả màn đều được hạ xuống, cả căn phòng bỗng chốc tối thui. Chỉ có đèn trần ngay bàn ăn của Nhi bật sáng. Tất cả mọi nhân viên nhanh chóng lui ra ngoài, đóng luôn cửa. Nhi trố mắt chữ A nhìn mọi việc xảy ra, còn tên kia cứ khinh khỉnh, chống cùi chỏ tay lên bàn, hai bàn tay đan vào nhau nhìn cô. Lúc này, cô thật sự run sợ. Anh có năng lực dám nói dám làm. Nhi líu ríu:

- Emm! Giỡn mà. Kéo màn tối quá sao ăn? Hihihi

- Có những món ăn...phải ăn trong bóng tối....mới thúuuuu....vị.

Khiêm chống hai tay lên bàn, hơi chồm về phía Nhi, cợt nhả thốt ra từng chữ. Nhi hơi run, tay chân luống cuống làm rơi chiếc muỗng, cô vội cúi xuống nhặt. Khiêm đi ra, ngồi xổm nhặt giúp cô. Bàn tay anh lạnh ngắt, gương mặt hững hờ, đang ngước mắt sâu không thấy đáy nhìn Nhi. Vẫn biết Khiêm thân hàn nhiệt, nhưng bàn tay và gương mặt anh lạnh quá, làm Nhi cũng sởn gai óc. Khiêm nhoẻn miệng cười, vỗ vỗ tay cô trấn an:

- Cứ là em của trước kia. Em đổi thay, anh cũng sẽ thay đổi để thích nghi với em.

Nhi nhìn Khiêm chấn động, cũng không dám nói gì nữa, dù là trêu đùa. Ở bên anh bây giờ thật sự rất áp lực, khó thở. Nhi nhớ tới lời cảnh báo của Thanh Phong, có lẽ cô phải rời xa anh, về với Protect, vì thật sự cô cần gia đình, và cô cũng cần phải hít thở nữa.

Điện thoại cô lại reng, là số của ông Lê Sơn, Nhi nhanh chóng bắt máy. Khiêm đi ra hướng cửa chính gõ gõ. Quản lý nhà hàng khi nãy nhanh chóng mở cửa, đứng thẳng sang một bên, hai tay đặt trước bụng chờ phục vụ.

- Anh cho bày trí như cũ, dọn phần thức ăn tôi đã chọn lên.

- Vâng! Chúng tôi làm ngay. Mời anh về chỗ chờ giây lát.

Ba người phục vụ xếp hàng dọc đi vô, đứng lại vị trí 3 cửa sổ sát đất. Quản lý vỗ tay, tấm màn đồng loạt được kéo lên, cả gian phòng lại bừng sáng. Nhi đang nói chuyện điện thoại, cũng không chú ý xung quanh. Cô nghe ông Sơn nói gì đó, mắt lại rươm rướm, Nhi đưa tay bụm miệng, gật gật rồi cúp máy. Cô ngồi vào bàn, đưa tay quẹt mắt, hít hà mũi. Khiêm đang cắt thịt bò rất chăm chú. Cứ tưởng anh không để ý cô, nhưng mọi hành động dù nhỏ nhất của Nhi đều lọt vô cặp mắt chim ưng của anh. Nhi ngồi nhìn ra cửa sổ đến thất thần. Khiêm đẩy đĩa thịt sang cho Nhi mà cô không hay biết.

- Em tự ăn được không? Anh đút cho nhé

- Á! Hihi! Em tự ăn được. Cảm ơn anh.

Nhi cười gượng gạo, rồi cúi xuống ghim thịt ăn, ăn cũng một cách mất hồn. Khiêm vừa cắt phần của mình, vừa lên tiếng.

- Em ăn nhanh, anh đưa em đi thăm mẹ.

Vừa nghe nhắc tới mẹ, mắt Nhi sáng lên. Anh giống như đi guốc trong bụng cô vậy. Lần này, Nhi ngước nhìn anh, nở nụ cười thật và rất tươi. Cô tập trung ăn nhanh, để còn đi gặp mẹ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau