BÌNH YÊN BÊN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bình yên bên anh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Nguyệt nhi

Tại bệnh viện tâm thần thành phố, một cô gái nhỏ nhắn, trùm khăn, đeo khẩu trang và mắt kính, che kín mặt mũi vào thăm Gia Huy. Cô nhìn người đàn ông già nua đang cười ngây dại sau khung cửa bệnh viện mà đau lòng. Ông Gia Huy bị nhốt cách ly, bệnh của ông lạ hơn người khác, lúc nào ông cũng ham muốn, phần hạ bộ cương cứng bức bách. Ông thấy người là đè họ ra chọt, cười man rợ, thỏa mãn. Ông vẫn nhận biết mọi người xung quanh khi không có nhu cầu. Nó giống như nghiện ma túy, ông thì lên cơn nghiện sex đến hóa điên. Cô gái tháo khẩu trang, mắt kiếng, đi lại tì tay lên song cửa gọi ông trong nước mắt.

- Ba! Con gái tới thăm ba nè. Ba! Hic...hic....

Nghe tiếng con gọi, ông sực tỉnh, xoay nhìn ra cửa. Trên gương mặt hằn dấu vết năm tháng nở nụ cười hiền lành. Ông đưa bàn tay bị cột sau lưng muốn ngoắc con. Nhi đau lòng, kêu bác sĩ mở trói cho ba. Hai anh y tá nhìn nhau, nhìn vị bác sĩ, bác sĩ gật đầu, họ mở cửa cho cô vô thăm ba. Nhi nhào tới ôm chầm lấy ba, tay cô vội vàng tháo phần vải dài trói tay của ông. Hai tay ông Huy được tự do, ông ôm chầm lấy con gái, nước mắt rơi trên đôi mắt già nua, mờ đục. Tay ông vuốt mái tóc dài của con, gật gật:

- Con gái của ba lớn rồi, thành thiếu nữ rồi.

- Ba! Sao ba ở đây. Hai năm nay ba không đi thăm con, vì ba bị nhốt ở đây, phải không ba?

- Con gái! Ba...ba nhớ con lắm. Con tới là ba vui rồi. Lần sau con đừng tới nữa. Đừng để người khác biết con là con ta, nhất là tổng giám đốc của Trần Gia. Nó sẽ không để con yên. Nghe lời ba, con về đi, đừng bao giờ tới đây nữa.

- Ba! Hắn là tổng giám đốc thì sao, ở đây có luật pháp, không phải hắn muốn làm gì thì làm.

- Con chưa va chạm đời, con không hiểu, và không biết cuộc sống có nhiều mặt. Nhiều sự việc không theo ý mình.

- Ba không bị bệnh. Con sẽ bảo lãnh ba ra.

- Không được, Trần Gia sẽ biết, không được. Ba có ra ngoài thì bệnh của ba sẽ tái phát, e là ba sẽ làm việc cầm thú với con. Huhu

- Ba bị bệnh gì?

- Hai năm trước, Gia Khiêm tiêm cho ba chất gì đó, mỗi ngày ba đều bị ham muốn vượt ngưỡng bình thường, mất lý trí. Gặp ai ba cũng....nó không phải bệnh mà là độc dược, cần thuốc giải. Hai năm qua, cơn nghiện cũng giãn ra nhiều, nhưng để hết hẳn, e rằng rất lâu. Lúc đầu, mỗi ngày 23/24 tiếng ba đều lên ham muốn, giờ còn 20/24 tiếng. Ba chịu quen rồi, ba ra ngoài sẽ gây nguy hiểm cho con.

Nhi nhìn ba, ôm chầm lấy ông khóc rấm rứt. Ông Huy tháo sợi dây chuyền có mặt dây là hộp hình tròn, đeo vào cho Nhi.

- Nguyệt Nhi! Con lớn rồi, đi tìm mẹ con đi, tìm về phần tình cảm thiêng liêng ngày xưa con thiếu.

- Mẹ con?

Ông Huy gật đầu, mở mặt dây chuyền ra, trong đó có hình ông chụp chung với người phụ nữ trẻ đẹp, phúc hậu, nở nụ cười rất tươi.

- Đây là mẹ con, tên Lê Hoàng Thanh Vy. Mẹ con là tiểu thư nhà họ Lê, còn ba chỉ là đứa con rơi của Trần Gia. Ba mẹ yêu nhau, ông ngoại con phản đối, mẹ con vì chữ hiếu nên quyết định rời xa ba. Mấy tháng sau, có người đặt con tới trước cửa nhà của ba, với lá thư nói con do mẹ sinh ra, nhưng mẹ không muốn nuôi, và đã theo ông về Mỹ. Từ đó, ba nuôi con, tìm mẹ con rất nhiều năm, nhưng không gặp. Có lẽ, bà ấy qua Mỹ đã có gia đình mới. Bây giờ, ba lúc tỉnh, lúc mê nên ba muốn con tìm mẹ. Lỡ ba có mệnh hệ gì, con hãy tìm về gia đình ngoại. Ba không muốn con phải bươn chải, lam lũ. Con mang dòng máu cao quí, phải được sống và học hành tử tế, con hiểu không?

- Ba! Con không cần. 22 năm qua, không có gia đình ngoại, ba vẫn nuôi con lớn khôn mà.

- Nhi à, ba như cây khô giữa đồng, không còn đủ sức bao bọc con nữa

- Ba! Ba yên tâm, con sẽ tìm thuốc giải, đưa ba ra khỏi đây. Con cũng sẽ tìm mẹ, cho hai người đoàn tụ. Ba chờ con, nhất định phải chờ con.

- Nhi! Con đừng làm điều dại dột. Con không đấu lại hai anh em nhà nó đâu. Ba có mở sổ tiết kiệm cho con, dì Lưu giữ, con lấy cái đó mà đi học, rồi tự lo cho mình. Đừng dây vào Trần Gia, con à!

Nhi nhìn ba cương quyết, cô thương ba bao nhiêu thì hận Trần Gia, nhất là Trần Gia Khiêm bấy nhiêu. Nhi quyết tâm trả thù, tìm thuốc giải cứu ba. Núi cao, sẽ có núi cao hơn, con sẽ tìm người giàu có hơn hắn, giúp con rửa hận.

- Ba! Con về, ba nghỉ ngơi nha ba.

- Nguyệt Nhi! Nghe ba! Nguyệt Nhi.
Ông Huy đau khổ gục xuống, up mặt vào hai bàn tay khóc rưng rức. "Oan oan tương báo, bao giờ dứt đây?"

Ở vùng quê của Tinh Nhi, sức khỏe bà Vy đã ổn, nên được chuyển về Ung bứu thành phố hóa trị, sau đó phẫu thuật. Do ở giai đoạn cuối, bà vừa tỉnh lại sau nhiễm trùng máu, sức khỏe khá yếu nên bệnh viện không cho về, mà phải điều trị nội trú. Vết thương trên người Nhi đã đỡ, mặt hết sưng, cô chỉ việc dặm ít phấn che khuyết điểm là có thể vô gặp mẹ. Bà Vy hợp thuốc, sức khỏe khả quan hơn, nhưng đi lại vẫn rất khó khăn. Bà ở trong vòng vip, có tivi lẫn wifi. Bà nghĩ phòng bệnh nặng nên chắc ưu tiên cho sống thoải mái những ngày cuối đời. Đâu biết rằng, tất cả đều do người đàn ông tên Gia Khiêm mang lại.

Hôm nay, Nhi theo đoàn lên Đà Lạt quay phim, nên sáng sớm, cô nấu cháo hạt sen tranh thủ mang vào cho mẹ.

- Má, con nấu cháo hạt sen cho má nè, má ăn cho nóng. Hôm nay con quay ở Đà Lạt, chắc mấy ngày con mới về. Con có dặn y tá rồi, má cần gì cứ ấn nút đỏ là họ tới, 24/24 luôn

- Con bé này, làm như má là con nít hay sao mà dặn dò. Con lo diễn cho tốt đi. Mốt ra phim mà diễn dở là tui không chịu đâu

- Hihi! Con của má mà dở thì ai diễn hay chứ. Hihi.

Bà Vy cốc yêu con. Bà ăn cháo cho Nhi yên tâm đi. Khi Nhi vừa ra khỏi phòng, trong này, bà ho sặc sụa, ói hết thố cháo hạt sen. Bà nhìn mà rơi nước mắt. "thương con mà giờ hành nó quá, trời thương thì cho bà đi sớm, chứ thấy nó cực quá cũng đau lòng".

Ông Khâm được cho về nhà tịnh dưỡng. Bà An đi chợ, mua đồ tẩm bổ cho chồng, vợ chồng sống gần hết đời người, bà vẫn luôn yêu ông, nhưng ông đối với bà chỉ là hai từ trách nhiệm. Đang lui hui lựa cá, có tên thanh niên chạy tới, giật túi xách bà đang đeo. Hàng hiệu nên bền và dai, chúng giật mạnh không đứt, kéo lê bà An trên đường. Nguyệt Nhi trên đường thăm ba về, thấy vậy liền chạy bọc hẻm, chặn đầu tên cướp. Nhi nhặt cục đá to bỏ vào giỏ xách, canh lúc tên cướp vừa chạy tới, cô quăng túi ra, trúng ngay mặt hắn, máu mũi, máu đầu chảy thành dòng. Hắn ôm mặt nằm lăn lộn. Nhi phủi phủi tay bước ra, đỡ bà An dậy. Bà bị kéo, xây xát mông, bà vừa xem xét phần hông của mình, vừa "cảm ơn cô", khi bà ngước lên, bắt gặp gương mặt quen thuộc, mặt bà đanh lại, vội đẩy Nhi ra.

- Là cô, hôm nay có lòng tốt cứu tôi à. Không cần giả mèo khóc chuột. Cần bao nhiêu, nói đi.

- Này bác, con với bác không quen biết, con vừa cứu bác vì lương tâm con bảo vậy. Con mà ra giá bao nhiêu cũng là khinh bỉ bác.

- Nói đi, tôi tin tôi trả nổi.

- Sinh mạng của bác đáng giá bao nhiêu thì bác trả con bấy nhiêu

- Cô....không ngờ lần trước không học được bài học à?

- Bác nhầm ai không? Con lần đầu gặp bác đấy ạ.
Bà An sửng sốt, quay nhìn cô gái đang nói. Gương mặt, dáng dấp y hệt Tinh Nhi, chỉ có cách nói chuyện đứa bé này lanh lỏi hơn. Bà ngờ ngợ nhìn cô

- Thế cô tên gì?

- Cháu tên Nguyệt Nhi, Trần Lê Nguyệt Nhi. Bác có cần xem chứng minh thư luôn không?

Lần này bà An ngạc nhiên thật sự, sao trên đời lại có người giống người đến vậy. Trong lúc bà An ngớ người suy nghĩ thì Nhi móc trong bóp ra CMND của mình, đưa trước mặt bà An.

- Bác xem coi, con có giống người bác quen không?

Bà An chụp chứng minh thư, xem xét thì cả tên họ, nguyên quán đều khác Tinh Nhi. Lúc này, bà An thở phào, ra vẻ hớn hở, trả chứng minh thư lại cho Nhi, ngọt nhạt

- Cảm ơn cháu! Chắc bác bị té đau quá nên hoa mắt, nhìn lộn người. Dù sao giúp người giúp cho trót, cháu đưa bác về nhà bác nhé, gần đây thôi.

Nhi nhìn người phụ nữ trung tuổi đang nở nụ cười hiền hậu với mình, chắc mẹ cũng cỡ bác ấy. Nhi đồng ý đưa bà Vy về nhà. Nhà họ Trịnh ở trong khu dân cư cao cấp bên Nhà Bè, một căn vila biệt lập, rộng lớn, có luôn hồ bơi trong sân. Nhi nhìn có ngơi đồ sộ cũng phải trầm trồ. Nhà cô ở Đà Lạt, làm gì xây được hồ bơi. Mà xây được cũng chả ai bơi với thời tiết trên đấy. Bà An kêu người mang nước mời khách, bà âm thầm quan sát Nguyệt Nhi, trong đầu bà là bao toan tính.

Tại Trần Gia đang diễn ra cuộc họp kín. Lực đứng báo cáo với Khiêm và Minh

- Theo bệnh viện báo về, mấy hôm trước, có một cô gái vào thăm ông Gia Huy. Họ có vẻ rất thân thiết. Tôi đã chiết xuất hình ảnh từ camera quan sát, xử lý hình ảnh.

Lực mở laptop, phát lên máy chiếu, zoom cận mặt cô gái. Khiêm và Minh đứng phắt dậy, cau mày nhìn nhau. Lực nói tiếp

- Hai anh cũng thấy, cô ấy rất giống cô Nhi. Camera thâu tiếng rất nhỏ, tôi cũng phân tích, lọc tạp âm, chỉ nghe được loáng thoáng. Hình như họ là cha con, và ông Gia Huy gọi cô ấy bằng Nhi.

Khiêm: cậu chắc không nghe nhầm

Lực: với thiết bị hiện đại của Huyền Long thì không nhầm. Chắc chắn ông Huy gọi cô gái đó là Nhi.

Minh: lúc đó, Tinh Nhi ở đâu?

Khiêm: Nhi đang quay trên Đà Lạt. Chắc chắn đó là người khác, mang gương mặt và cái tên giống với ngôi sao nhỏ của tôi.

Minh: Lực, cậu tiếp tục điều tra, và về quê của Nhi, điều tra thân thế của Tinh Nhi, quan trọng phải tra được ba của Nhi là ai?

Lực: Vâng, tôi hiểu.

Lực đi ra ngoài, mình Khiêm trầm ngâm nhìn lên màn hình, tay nắm thành quyền. "Người như lão ta có con gái sao, người đó giống Ngôi sao nhỏ". Khiêm nhắm mắt, cố dằn tức giận, anh không muốn phạm phải sai lầm như đối với Phương Nghi. Minh vỗ vỗ vai anh:

- Anh đã khẳng họ là hai người, vậy đừng nghĩ nhiều. Anh lo bảo bọc ngôi sao nhỏ, việc còn lại cứ để em. Cô bé ấy thuần khiết và lương thiện, đừng đi vào vết xe đổ năm xưa, sợ em ấy không chịu nổi đâu.

- Cảm ơn em! Gia Minh, anh biết mình nên làm gì.

Khiêm mở cửa bước ra ngoài, quyết định lái xe đi Đà Lạt. Lúc này, lòng anh rối quá, nên anh phải đi tìm chốn bình yên cho riêng mình.

Chương 22: Nhi! cho anh 18+

Tại Trịnh Gia, bà An pha nước cam cho Nguyệt uống, bà rất đon đả.

- Cháu uống nước cam đi, trời nóng quá dễ say nắng lắm. Nguyệt nhìn bà An cũng hơi ngại, nhưng quả thực cô cũng đang rất khát nước. Thành phố gì trồng cây để ngó, không có cây cao che bóng mát, Nguyệt đi ngoài đường thật sự muốn đột quị. Cô nghĩ ly nước cam không đáng, nên vui vẻ uống sạch. Bà An nhìn Nguyệt uống, mỉm cười nham hiểm. Bà tiếp tục lấy trái cây mời Nguyệt, trái cây ướp lạnh, nào là lê, dưa lưới, táo gala...

- Ăn trái cây đi cháu, ngồi chơi chút rồi về, bác ở nhà một mình cũng buồn. Hên hôm nay được cháu giúp, giờ ngồi nói chuyện với bác chút, trời bớt nắng rồi về. Ra đường giờ này dễ bệnh lắm.

Nhìn người phụ nữ sang trọng, niềm nở với mình, Nguyệt nhớ tới lời ba, liệu mẹ mình có như bác ấy, đẹp và nhân hậu vậy không nhỉ. Nguyệt lại nhe răng, dùng nĩa ghim trái cây ăn. Bà An vẫn cười rất vui vẻ, bà cũng ăn trái cây, tám đủ chuyện trên đời. Càng nói, bà càng thấy cô gái này vừa mắt, hiểu chuyện, hợp ý bà. Tự nhiên bà phát sinh yêu mến, không căm ghét như đối với Tinh Nhi. Ngồi nói một hồi, đột nhiên Nguyệt thấy choáng váng, mắt hoa lên. Bà An lo lắng hỏi:

- Nhi! Cháu sao vậy? Nhi! Ây! Hay bị say nắng rồi? Có sao không? Bác chở đi bệnh viện nhé.

- Dạ cháu hơi say xẩm, chắc nghỉ chút không sao đâu ạ.

- Ừ! Vậy cháu nằm đây đi, bác đi chỉnh máy lạnh. Chắc ngoài nắng, vô máy lạnh liền nên bị sốc nhiệt đó.

- Dạ! Phiền bác cho cháu nằm chút.

- Ừ

Nguyệt nằm trên ghế sofa, đầu nặng trĩu, mi mắt sụp xuống, và chìm vào giấc ngủ mê man. Bà An đi mấy bước, xoay lại nhìn cô, nở nụ cười nửa miệng " cháu đáng yêu hơn con bé kia....nên bác nghĩ cháu sẽ làm Thanh Phong quên được con bé ấy". Bà điện thoại cho Quan:

- Cậu lập tức kiếm cho tôi 2 liều thuốc kích dục mạnh nhất.

- Thuốc kích dục sao ạ?

- Cần tôi nhắc lại à?

- Dạ! Nhưng ông chủ vẫn đang dưỡng bệnh....
- Liên quan gì ông ấy. Cậu nghĩ bậy bạ gì vậy hả? Tôi muốn thằng Phong có bạn gái, bỏ con diễn viên kia đi. Nó không xứng với cái nhà này, hiểu không? Cậu không mua, tôi kêu người khác cũng được.

- Bà chủ! Để tôi mua.

- Ừ! Nhanh đi. Trước khi thằng Phong nó về.

- Dạ! Tôi biết rồi.

Bà An cho người dìu Nguyệt lên phòng của Thanh Phong nằm chờ. 30 phút sau, Quan tới đưa cho bà hai lọ dung dịch trong suốt. Bà vô nhà, mở tủ y tế lấy kim tiêm, bơm dung dịch kia, để sẵn trong tủ lạnh. Bà điện thoại cho Phong

- Phong! Về ăn với mẹ bữa cơm, hôm nay mẹ không muốn ăn cơm một mình.

- Dạ! Để con thu xếp.

Bà cúp máy, nhếch môi cười vì kế hoạch của mình. 9 giờ tối, Phong về đến nhà, tính lên thay đồ xuống ăn cơm, nhưng bà An cản lại:
- Trễ rồi, mẹ hơi mệt, hay là ăn cơm trước rồi tắm sau nha con.

Phong nhìn mẹ nghi hoặc, nhưng rồi lại gạt đi. Thụy Như đang quay phim ở Đà Lạt, ba bị bệnh nên có lẽ mẹ buồn. Anh gật đầu, ra bàn ngồi ăn. Hôm nay, bà An ăn rất ít, cứ và một đũa, lại hối Phong ăn. Ăn xong, bà tự tay lấy cho anh ly sinh tố bơ.

- Hôm nay mẹ rảnh, nên mẹ nấu mấy món con thích ăn. Ăn đi đừng phụ lòng mẹ. Sinh tố cũng là mẹ tự xay cho con, con phải uống hết mới ngoan, biết không?

Phong xém sặc, nghi vấn trong anh ngày càng lớn "có khi nào mẹ ghen quá hóa điên". Anh nhìn mẹ, bà An cười rất tươi và bình thường, bà đưa ly sinh tố cho anh, dỗ dành như đứa trẻ. Phong không còn cách nào khác, đành uống cho lẹ, rồi lên phòng. Thà bà cứ la mắng, chì chiết, có lẽ vẫn đỡ sợ hơn là ngọt nhạt như bây giờ. Nhìn thấy Phong uống hết ly sinh tố, bà gật đầu hài lòng, cho Phong lên lầu về phòng. Bà An cũng lên lầu nghỉ ngơi. Đột nhiên đèn trong nhà tắt ngúm, Phong phải mở đèn pin điện thoại đi mở cầu dao. Trên này, bà An đi vào phòng của Phong, chích vào người Nguyệt mũi tiêm dục tình. Đèn nhà lại sáng, Phong vô phòng bệnh dưới nhà, thấy ba vẫn ngủ ngon, mới an tâm về phòng mình. Vừa mở cửa phòng, anh liền cảm thấy có gì là lạ, nhưng không quan sát ra gì, Phong lại tủ lấy áo choàng ngủ đi tắm. Hôm nay anh cũng khá mệt, thêm thái độ lạ của bà An, làm thần kinh anh căng hơn dây đàn rồi. Trong phòng tắm, đứng dưới vòi hoa sen, hơi nước mờ ảo làm nổi bật cơ thể hoàn hảo của Phong. Chợt, cổ họng Phong khô khốc, phần hạ bộ biểu tình chào cờ. Đầu óc anh có phần choáng váng. Anh nghĩ có thể mình bị sốc nhiệt, nên vội choàng áo ngủ đi ra ngoài. Ngồi phịch ở mép giường, chỉnh máy lạnh 16 độ mà người anh cứ phừng phừng, nóng nảy. "Người anh em" càng ngốc cao ngạo nghễ. Anh cau mày nhìn xuống, mà thở dốc. Xong lại đứng lên đi uống nước. Phong rờ trán của mình, anh sốt rồi, sốt cao đến mê sảng, nên sinh ham muốn. Phong ra mở cửa, muốn tìm thuốc hạ sốt, nhưng cửa phòng bị khóa trái bên ngoài. Anh vặn mở không được, bực tức, càng căng thẳng. Nhiệt độ càng lúc càng nóng hừng hực, Phong cảm thấy toàn thân mình giống như đang bị lửa thiêu, trong cơ thể mình đang trào dâng lên cái loại nóng lòng ham muốn dục vọng khó hiểu. Phong đi lại giường, xốc chăn lên nằm ngủ.

Khi tấm mền vừa bung lên, nổi bật trên tấm gra bằng lụa màu xanh dương đậm, là thân thể của một cô gái, chỉ với bộ đồ con trên người. Dưới ánh đèn ngủ ấm áp, làn da trắng mịn của Nguyệt ửng hồng mê người. Ánh mắt Phong trầm đục, anh từ từ leo lên giường, nửa ngồi nửa quì quan sát cô gái kia. Nguyệt cũng cảm thấy bứt rứt, cô rất muốn mở mắt ngồi dậy, nhưng không dậy nổi. Cổ họng nóng bừng, trong vô thức, cô liếm môi mình như mời gọi. Phong liền áp xuống môi cô nụ hôn khao khát. Anh mút mát, cạy miệng cô ra, nút lấy lưỡi cô ngọt ngào. Nụ hôn bá đạo chiếm hữu, không cho Nguyệt cơ hội phản kháng. Cô chỉ có thể "uhm....ah...uhm" tiếng nỉ non mềm yếu, nghe cứ như tiếng rên rỉ yêu kiều. Tay Phong mơn trớn, lần vào dây của chiếc áo con, nhanh chóng kéo xuống, lộ ra một bên ngực thanh tân vun đầy. Anh lại quì thẳng người, giam cô giữa hai gối, nhìn bên gò bồng đang run rẩy, Phong liền cúi xuống ngậm lấy nó, tay kéo luôn dây áo bên kia, khẽ khàng xoa nắn. Tuy chưa bao giờ gần gũi đàn ông, nhưng Nguyệt lại cảm thấy tê dại vì hành động của anh. Giống như cả cơ thể ngứa ngáy được gãi ngứa vậy. Anh ngậm, mút, dùng đầu lưỡi dây dưa núm nhỏ màu hồng, tay kia nhè nhẹ se bên còn lại, kích thích tuyến yên của Nguyệt tiết ra ham muốn mạnh mẽ. Cô bé của Nguyệt cũng ướt át và ngứa ngáy hơn. Cô chồm người dậy, choàng tay lên cổ Phong, ghì anh xuống hôn. Cô học theo anh, ngậm lấy đôi môi mỏng bạc tình, ngậm rồi nhả, dùng lưỡi mình cuốn lấy lưỡi người kia, lấp đầy khao khát. Tay Nguyệt lần tới dây thắt lưng, rút mạnh. Đôi tay nhỏ nhắn, run run sờ lên bờ ngực săn chắc, đẩy phần vai áo choàng xuống. Nhìn cơ thể gọn gàng rắn rỏi của người đàn ông, bất giác cô nuốt nước bọt, đôi mắt mơ hồ, gương mặt hồng đỏ. Phong nhìn nét thẹn thùng của cô, nhếch mép cười, cầm tay cô chạm vào cơ thể mình, ngao du từ ngực, xuống xương sườn, ngang phần bụng rõ từng múi cơ, và chạm tới phần nam tính kia. Hơn 30 tuổi đầu, từng quan hệ với nhiều phụ nữ, chưa có ai chỉ dùng tay chạm vào cơ thể anh lại gây "xẹt điện" như cô gái này. Đến khi nó chạm vào khúc gậy th*t, hầu như Phong không thể kiềm chế. Anh phải há hốc miệng, ngửa cổ lên trời mà thở. Bàn tay anh vẫn bao ngoài tay của Nguyệt, cầm nó và chuyển động. Lần đầu nhìn, và cầm lấy vật nam tính, tim Nguyệt cứ thình thịch, tò mò xen lẫn thích thú. Cô nhìn mặt Phong đang vặn vẹo rất lạ, mà hạ thân cô quá ướt át, cơ thể phừng phừng, như muốn khảm lấy khúc thịt của Phong, nhưng Nguyệt vẫn còn chút lí trí, quyết định xoay đi, không nhìn nữa. Phong chịu hết nổi, anh đẩy Nguyệt nằm ngửa ra, đưa chân cô chống lên, chồm người nằm đè lên Nguyệt. Trán Phong rịn mồ hôi, mặt đỏ bừng. Anh cố kiềm chế, thì thầm phả hơi nóng vào tai cô

- Cho anh nhé! Anh chịu hết nổi rồi. Nhi! Anh yêu em.

Vừa nói, Phong liền thúc tới. Phần cương cứng xuyên thủng tấm màng mỏng, đi vào cô bé của Nguyệt như thế chẻ tre. Cô cảm thấy nơi ấy bỏng rát, cảm giác ham muốn xuống cực hạn. Lý trí trở về, Nguyệt òa khóc, cô nhìn người đàn ông nằm trên bằng đôi mắt ngấn nước, Nguyệt rất muốn la lên, đẩy hắn ra cho hắn một trận, nhưng cô không đủ can đảm đối diện sự thật: cô mất đi sự trong trắng cho một người xa lạ. Nguyệt đưa tay lên miệng cắn thật mạnh. Nổi đau rất thực, thực như anh vẫn đang ở trong cô. Lúc này, Nguyệt khóc lớn hơn, nhưng bàn tay vẫn đang chặn ngay miệng. Phong quan sát thấy hết, anh cau mày đau lòng vì mình làm việc đê hèn này với cô, nhưng cũng vui sướng vì cô đã thuộc về anh trọn vẹn. Anh lấy bàn tay cô ra khỏi miệng, trên đó còn hằn dấu răng sâu hoắm. Phong nhẹ nhàng lau giọt lệ trên khóe mắt cô. Nguyệt xoay mặt né tránh, Phong nhìn cô nhu hòa, đưa bàn tay Nguyệt lên hôn vào vết thương. Anh đặt tay Nguyệt vào tim mình, rồi từ từ áp người xuống, hôn lên đôi mắt, gò má ướt, dừng lâu trên đôi môi mộng đỏ. Anh mơn trớn nơi vành tai nhạy cảm của cô, phả từng hơi thở ôn nhu đậm mùi gỗ mộc.

- Nhi! Anh xin lỗi, đừng làm đau mình. Tay em đang đặt ở tim anh, nếu muốn em cứ cấu vào nó.

Phong cầm ngón tay Nguyệt, quẹt một đường trên ngực anh. Nguyệt bất ngờ nhìn anh, nhìn tới phần ngực hơi rươm rướm máu, trong đầu bao câu hỏi lẫn ngạc nhiên. "Trên đời còn sót lại đàn ông cực phẩm, lại nhu tình vậy sao? Sao anh ấy biết tên mình? Hay là người yêu thầm. Nhưng mình mới xuống thành phố thôi mà." Đang miên man suy nghĩ, Phong lại hôn cô, thì thầm, thân dưới tịnh tiến ra vào.

- Nhi! Đừng cố gồng, sẽ đau hơn. Ngoan! Thả lỏng, anh không thể dừng lúc này được.

Lời nói trầm khàn của Phong thật mị hoặc, Nguyệt tập thả lỏng người, xuôi theo anh. Phong nở nụ cười hài lòng, đưa tay vén tóc của cô, thân dưới tiếp tục chuyển động. Trong căn phòng toàn sơn chủ đạo màu xanh dương, nụ cười của Phong như bừng sáng dưới ánh đèn vàng dịu. Nguyệt cứ nhìn anh như bị thôi miên, quên luôn cái đau của cô bé. Rồi chất nhờn lại tiết ra bao quanh cậu nhỏ, Phong cảm thấy sung sướng tột cùng, anh nắm chặt tay Nguyệt, thúc mạnh hơn. Nhờ được bôi trơn, ngắm trai đẹp, nên Nguyệt cũng đỡ đau, cảm giác của cô thật khó tả, âm đ*o co rút, bao chặt lấy cậu nhỏ, chạm vào điểm nhạy cảm nhất của phụ nữ, đưa cô vào cảm xúc mà cô chưa bao giờ trải qua. Đồng tử Nguyệt giãn to, hay bàn tay vô thức cấu chặt vào lưng của Phong. Đại não của Phong dưới sự sung sướng của cậu bé tiết ra hocmon sinh dục đực nhiều hơn, truyền lệnh phóng thích tinh túy vào trong cô. Phong rùng mình, gầm nhẹ rồi nằm sấp lên người Nguyệt. Cả hai cùng mệt mỏi thở dốc.

Nằm một lúc, Phong lật người, với tay rút khăn giấy ở bàn đầu giường, ngồi dậy lau cho Nguyệt, rồi lau cho anh. Phong bồng Nguyệt đặt lên ghế sofa, anh lột tấm gra dính nhớp nháp kia bỏ vô phòng tắm, bọc lại gra mới. Phong mở tủ, lấy áo choàng ngủ bằng lụa satin, mặc vào cho Nguyệt, bồng cô trở lại giường. Sau khi đắp mền cho cô, Phong nhẹ nhàng hôn lên trán Nguyệt, nằm xuống, ôm cô từ phía sau và ngủ.

Nguyệt cảm thấy rối bời, nhưng liều thuốc ngủ bà An cho quá mạnh, với lại, sau cuộc vận động vừa rồi, cô cũng mệt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Chương 23: Scandal

Do lạ chỗ, nên Nguyệt cũng chỉ chợp mắt được đôi chút. Trong giấc mơ, cô mơ thấy ba đang khóc lóc, tự cào cấu bản thân, người ba đầy máu, trông ba rất đau khổ. Nguyệt chạy lại ôm ba, thì từ phía sau lưng ông Huy, một tên thanh niên mặt đanh ác nắm tóc ông ngửa ra sau, tay kia hắn cầm con dao cứa nhẹ cổ ông ngọt sớt. Máu bắn tung tóe, mắt ông trợn trừng nhìn Nguyệt, còn tên kia ngửa cổ cười man rợ. Nguyệt giận dữ vừa la vừa chạy lại tên đó, cô càng chạy, hắn càng lùi xa, cô đuổi theo đến khi giật mình tỉnh giấc.

Nhìn quang cảnh lạ hoắc, bên cạnh là tiếng hít thở đều đều, trầm tĩnh của người đàn ông. Cô xoay nhìn, ngắm kĩ gương mặt anh, đẹp trai chuẩn. " Như vậy thì sao chứ, chúng ta tình một đêm cũng không phải". Mắt Nguyệt đượm buồn, cô mở mền xuống giường vô phòng tắm. Bên ngoài, bà An canh me xông tiếp mê hương. Cũng may là phòng tắm khá kín, nên chỉ có mình Phong ngủ say như chết. Bà An mở khóa cửa, đi lại chỗ đèn ngủ, lấy ra camera nhỏ xíu, nhếch môi cười, rồi lại rón rén đi ra ngoài. Bà cũng không bật đèn, nếu không chắc bà đã phát hiện Nguyệt không nằm trên giường. Sau khi tắm táp sạch sẽ, Nguyệt mở cửa đi ra, cô ngồi trên mép đầu giường, lúc này, cô mới đủ tỉnh táo nhìn Phong "tôi không biết tại sao chúng ta lại....có lẽ tôi say nắng ban ngày, rồi đêm thì say nắng anh, nên hùa theo anh chăng." Nguyệt cầm cái bóp của Phong để trên tủ đầu giường, mở ra xem chứng minh thư của Phong

- Họ tên: Trịnh Phan Thanh Phong

Xem tới name card, thì ra là tổng giám đốc công ty An Phong. Nguyệt nhếch môi cười "có lẽ ông trời xui khiến chúng ta gặp nhau. Anh sẽ phải giúp em đối phó Trần Gia Khiêm, trả món nợ hôm nay". Nguyệt nhét chứng minh thư của Phong vô giỏ xách, mở cửa rời đi.

Từ nhỏ, Nguyệt đã được ông Huy cho đi học võ Vovinam để phòng thân. Cô nghịch ngợm, thường trèo cây, leo tường trốn nhà đi chơi. Mấy đứa con trai gần xóm hay gọi cô là Moon (mun), giống tên con chó mực trong xóm, ý nói cô hung dữ, khẳng khái như con trai. Nhưng khi lớn lên hiểu chuyện, Nguyệt dậy thì thành công, trở nên xinh đẹp thuần khiết, làm bọn chúng mê mẩn. Chúng sửa thành Moon ( ánh trăng), trùng một phần tên của cô, rất hợp với vẻ đẹp của Nguyệt. Xuống tới lầu, Nguyệt dùng kẹp tăm chọt mở khóa, leo lên cây mận, phóng ra ngoài tường. Cô xoay nhìn lên lầu, chỗ ban công phòng của Phong lần nữa, rồi đội nón kết rời đi thật sự.

Khiêm tới Đà Lạt trời cũng khuya. Do đi gấp nên anh không đặt vé máy bay kịp, lái xe cũng không xong. Anh lên đây đi với Nhi, không thể đi xe hơi được. Nên cuối cùng đặt xe giường nằm 5 sao, mất 6 giờ đi xe để tới Đà Lạt. Khiêm đặt phòng ở khách sạn trong thành phố, view xuống hồ Xuân Hương thơ mộng. Anh nghỉ ngơi, định sáng mai sẽ rủ Nhi đi ăn sáng, tạo bất ngờ cho cô. Cả ngày ngồi xe, thêm thời tiết Đà Lạt cuối năm khá lạnh nên làm Khiêm khá mệt mỏi. Sống ở thành phố nóng quanh năm, chứng hàn nhiệt của Khiêm ít tái phát, làm Khiêm ỷ y, quên hẳn nó. Gấp rút đi Đà Lạt không mang áo ấm, nên giờ Khiêm mệt mỏi, gần như bị hạ thân nhiệt. Vô phòng, Khiêm nhanh chóng lấy thuốc ra uống, dạo nhanh xuống chợ đêm mua áo phao thật dày mặc tạm. Anh không muốn yếu đuối trước mặt Nhi "chờ anh hết đêm nay, ngày mai, anh sẽ lại là Gia Khiêm mạnh mẽ của em, Ngôi sao nhỏ". Khiêm nặng nề lê bước vô phòng, chỉnh đồng hồ nhiệt làm ấm, nằm phịch ra giường ngủ.

Sau một đêm dưỡng sức, Khiêm khỏe hơn, anh làm vệ sinh cá nhân xong, mướn xe máy tới chỗ Nhi quay phim, âm thầm đứng từ xa quan sát, muốn cho cô bất ngờ. Hôm nay quay tới đoạn người anh tỏ tình với em gái, họ tới cánh đồng cỏ hồng quay, lựa lúc có ánh nắng, quay bóng hai người hôn nhau, tạo hiệu ứng lãng mạn. Nhi mặc đầm vintage, tay phồng, cổ tròn màu da đứng giữa đồi cỏ hồng. Nam chính mặc áo len dài tay, quần kaki đang nhìn Nhi đắm đuối, nói lời ngọt ngào yêu thương. Thời tiết trời tháng 12 ít gió, nên đoàn phải mượn cây quạt công nghiệp thổi cho những sợi cỏ bay lãng đãng. Áo đầm của Nhi tung bay đẹp hơn. Nói thoại không sao, tới lúc nam chính cúi xuống hôn Nhi lại xảy ra vấn đề. Lúc thì quạt hư, khi thì ánh sáng cháy....đến khi đạo diễn bắt đầu bực bội, chị trợ lý đi lại kề tai ông nói nhỏ gì đó. Đột nhiên thấy ông ngó Tinh Nhi, cau mày, lắc đầu thở dài, rồi nói to

- Phân cảnh hôn hủy bỏ. Sau khi nữ chính nhận lời tỏ tình, nam chính ôm nữ chính là xong. À, anh nói này Nhi, em hôn yếu quá, cảnh này bỏ, nhưng em phải tập đi. Không thể bỏ cảnh hoài được. Hôn cho có hồn tí.

- Dạ! Em biết rồi.

- Ừ! Tiếp tục.

Quay xong phân cảnh vừa rồi từ lúc trời sáng tới lúc nhá nhem tối. Tính lấy cảnh bình minh, mà giờ lấy hoàng hôn thay thế. Cả đoàn ai cũng mệt mỏi, nhanh chóng dọn dẹp về lại khách sạn. Nhi lấy điện thoại ra gọi cho mẹ, có tiếng chuông nhưng không ai nghe máy. Cô nghĩ chắc mẹ đi vệ sinh, nên định lát gọi lại. Nhi mở 3g xem tin tức. Đập vào mắt Nhi là scandal của diễn viên chính bộ phim "em gái à! Anh yêu em". Nhi hoàn toàn bị chấn động. Cô lập tức gọi lại cho mẹ, sau một hồi chuông dài, cũng có người bắt máy, nhưng không phải mẹ, mà là bác cùng phòng.

- Alo! Nhi hả con? Mẹ con đi cấp cứu rồi. Hôm nay bà ấy đang xem tin tức trên tivi, tự nhiên mắt trợn ngược, lăn đùng ra xỉu. Mấy cô y tá đưa vào phòng cấp cứu rồi.

Mắt Nhi đứng tròng, nước mắt chực trào. Điện thoại rớt xuống đất vỡ cả màn hình. Tiếng rơi vỡ làm Nhi định thần. Cô vội vàng đứng dậy, chạy ra khu để xe máy. Lúc này, nhiều người trong đoàn nhìn Nhi chỉ trỏ, bàn tán. Thụy Như thấy cô cũng khinh khỉnh cái mặt, khẽ cười rồi bỏ đi. Cô mặc kệ, cô phải đi khỏi nơi này, cô phải về với mẹ.Vừa có chút tiếng tăm, tự nhiên ở đâu lòi ra clip sex của Tinh Nhi với thằng vớ vẩn nào đó. Từ đó, cô bị ghép tội bán dâm trong đường dây nghìn đô. Đời tư bị cộng đồng mạng phanh phui, bôi nhọ. Mẹ của cô không chồng mà chửa. Ba cô là một trong những người khách của mẹ...cô cũng theo truyền thống, làm đĩ từ bé. Mẹ cô bị sốc nặng, lại rơi vào hôn mê sâu. Còn Nhi vừa mừng vì mẹ tỉnh, lại phải chứng kiến tính mạng của mẹ ngàn cân treo chỉ. Oan ức không thể giải bày, chỗ dựa tinh thần là mẹ cũng bị vạ lây. Uất ức cùng cực, cô bỏ đoàn phim, lái xe đi trong đêm tối, cứ mãi miết chạy, không biết sẽ đi đâu. Khi tới đoạn đổ dốc, Nhi phát hiện thắng xe không ăn, mà đường trước mặt tối đen. Nổi sợ hãi bao trùm, cô không sợ chết, cô chỉ sợ không được gặp mẹ lần cuối cùng.

Bỗng đâu phía trước có ánh đèn đỏ khi rõ khi mờ, rồi bánh xe của Nhi dính chặt vào bánh sau của xe trước mặt. Người thanh niên trên xe máy đằng trước hét lên kêu Nhi trả số về số một, ghiềm xe của Nhi giảm tốc, dìu xe cô tắp vô khúc đường lánh nạn. Anh dựng xe, leo xuống, rút chìa khóa xe Nhi, đứng ôm cô vào ngực. Lúc này, cô mới hoàn hồn, không thèm nhìn ai đang ôm mình, theo bản năng ôm lại người thanh niên ấy, ôm chặt nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, và khóc rưng rức. Anh gác cằm lên đầu cô, cất tiếng nói trầm ấm hữu lực.

- Mọi người chê bai em dơ bẩn, là cỏ rác, vậy hãy về làm bảo vật của riêng anh.

- Anh không ngại clip sex....sao?

- Clip của người ta sao mình phải ngại?

- ????

- Vì dáng người em không xấu như vậy.- Sao anh biết em không xấu?

- Vì em là của anh.

Nhi ngước nhìn Khiêm, ánh mắt anh trầm tĩnh, sâu sắc, không nhìn ra có chút nào giả dối, tán tỉnh cô. Nước mắt cô lại rơi,

- Em còn gì cho anh đây, thật sự em dơ bẩn rồi.

Khiêm không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô, trong đôi mắt sâu đen ẩn hiện tia đau lòng, anh dìu Nhi tới gốc cây ngồi, anh gọi điện kêu taxi về khách sạn. Nhi cũng im lặng, chắc có lẽ anh đã hối hận. Đàn ông ai cũng xem trọng trinh tiết phụ nữ. Khi trước, cô từng nghĩ cô sẽ đá ai dám xem thường cô, nay sao đối diện với người đàn ông này, cô chỉ cảm thấy đau lòng, đau thay luôn phần của anh. Nhưng nếu cho chọn lại, cô vẫn làm như thế, không hối hận. Khiêm có thể tìm người xứng đáng hơn làm vợ, nhưng mẹ chỉ có một mà thôi.

Họ về khách sạn bên bờ hồ, Khiêm đỡ Nhi ngồi trên giường, anh vô phòng tắm pha nước ấm. Xong quay ra, ngồi xổm dưới sàn trước mặt Nhi.

- Giờ em vô tắm cho tỉnh táo. Anh sẽ liên lạc với bệnh viện xem tình hình của mẹ, và đặt vé máy bay. Nhanh nhất cũng sáng sớm mai về tới thành phố. Nên em có lo lắng cũng bằng thừa. Hãy giữ sức về chăm sóc cho mẹ.

Anh nắm tay cô dắt vô phòng tắm, đóng cửa lại:

- Nước đủ ấm, em không được tỉnh táo lắm, đừng vặn lung tung kẻo phỏng hoặc cảm lạnh. Anh ra ngoài chút anh về.

Sau khi nghe tiếng đóng cửa phòng, Nhi yên lặng làm theo lời Khiêm. Cô cởi đồ, bước vô bồn tắm, ngồi gục mặt khóc. Cô nhớ lại đêm đó, hay là trong khách sạn có camera, cô làm sao giải thích với mẹ, làm sao đối diện với truyền thông. " Mẹ, con hại mẹ rồi, huhuhu".

Chương 24: Giới hạn nào cho em

Từng giọt nước mắt rơi xuống từ đôi mắt buồn. "Mẹ ơi, con xin lỗi, con xin lỗi. Con đau, đau quá. Con mệt mỏi quá, sống mệt quá. Con đã từng nghĩ, chỉ cần con cố gắng, sống chan hòa, đối xử với người khác bằng tất cả chân thành, con sẽ nhận lại sự y điều đó. Nhưng tại sao, con vẫn còn trẻ, không hại ai. Con chỉ muốn đóng phim, kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ, con mang tội gì. Tại sao lại đối xử với con như vậy, biến con thành kẻ tội đồ của mẹ. Khi biết tin mẹ bệnh, con đã nghĩ, chết là một chuyện rất đáng sợ, cho nên rất cố gắng sống sót, cố gắng kiếm tiền để trị bệnh cho mẹ, chúng ta cùng nhau sống, tương lai chúng ta có một ngôi nhà lớn, con phụ mẹ nấu ăn trong phòng bếp. Hai mẹ con vừa ăn, vừa tâm tình chuyện cuộc sống."

Tinh Nhi xem lại nhiều bài báo phân tích đoạn clip của cô, khẳng định clip là thật. Gương mặt người đàn ông được che mờ. Nhưng nhìn dáng người rất chuẩn, giống người đàn ông đêm đó. Gương mặt Nhi không che rõ ràng từng đường nét. Camera có lẽ đặt ở đầu giường nên thấy rõ tấm lưng trần nhẵn mịn, bóng loáng của cô, phần nhạy cảm cũng đã được che đi. Cô lại xem trăm ngàn người bình luận, chửi mình đĩ thỏa, trêu chọc cô muốn làm kiều nữ mồi chài đại gia, ngay cả mẹ cô cũng bị thóa mạ bằng lời lẽ cay độc nhất. Nhi cười khổ, xem video cười, thậm chí thân thể bắt đầu nhanh chóng thấm lạnh và run rẩy, sau đó thê lương khóc, nhìn đoạn video kia trong nhạt nhòa nước mắt.

- Mẹ ơi, con đi đây, con đi trước đến cửa địa ngục. Nếu con thấy mẹ xuống, con sẽ chỉ mẹ lối đi lên thiên đàng, xin thiên thần giữ lại một chút tình yêu mẹ cho con, mà soi đường mẹ đi. Riêng con, sẽ mỉm cười đi vào địa ngục. Con không còn mặt mũi gặp mẹ nữa, con cũng không thể oán trách ai. Đây là số phận của con. Con đã cố gắng, rất cố gắng để sống tốt, không hổ thẹn. Mẹ, con yêu mẹ.

Gia Khiêm! Em yêu anh. Cầu chúc anh sẽ tìm được người phụ nữ xứng đáng với anh. Hãy thay em chăm sóc cho mẹ em những ngày cuối đời, em biết em ích kỉ, nhưng cho em được ích kỉ lần đầu, cũng là lần cuối và là điều duy nhất em nhờ anh, em không có can đảm gặp mẹ lần nữa. Huhuhu! Vĩnh biệt! Tình yêu của tôi.

Nhi buông thõng tay, đặt điện thoại đã vỡ màn hình trên bệ bồn tắm. Vài mảnh kính nhỏ rơi ra. Nhi cầm điện thoại, gõ nhẹ xuống thành bồn, miếng kính to hơn rớt ra. Nhi nở nụ cười đau thương, cầm tấm kính, cứa mạnh vào cổ tay mình.

Khiêm đi ra ngoài điện thoại cho Lực, yêu cầu phong tỏa,dập tắt tin tức. Clip Tinh Nhi vừa mới phát ra 5 phút, đã bị download, chia sẻ ngàn lần theo cấp số nhân! Đã có mấy tổ chức nhảy vô can thiệp, nhưng vẫn không khống chế được. Lực đã cố gắng xử lý nhưng thật sự lực bất tòng tâm.

Khiêm ghé vô chợ đêm mua cho Nhi mấy bộ đồ. Giữa trời đêm lạnh lẽo, người đàn ông đẹp như người mẫu lại đi mua đồ lót cho phụ nữ, khiến mọi người xung quanh nhìn anh trầm trồ, kinh ngạc, lẫn tiếc nuối. Khiêm mặc kệ, trên gương mặt điển trai lạnh lùng, không lộ ra tí biểu cảm. Anh mang đồ lên phòng, gõ cửa phòng tắm. Bên trong hoàn toàn im lặng. Nghi ngờ bên trong không ổn, Khiêm đạp mạnh, tông cửa vô trong. Trước mắt anh là cảnh tượng kinh hoàng, cả bồn tắm đầy nước màu đỏ của máu. Nhi nằm đó, mắt nhắm nghiền, sắc mặt nhợt nhạt, lặng yên như đang ngủ. Khiêm vội bồng Nhi ra ngoài, đặt lên giường. Anh lấy khăn buộc lại cổ tay, dùng áo choàng ngủ bọc Nhi lại, ẳm cô chạy đi vô bệnh viện.

Tại công ty Protect, ông Lê Hoàng giận dữ ném remote về hướng TiVi.

- Sơn! Con giải quyết vụ này nhanh đi, mau tìm con bé về cho ta. Giờ thì đã biết nó làm diễn viên, phần còn lại làm được không?

- Dạ được! Ba yên tâm. Con đi làm ngay.

Ông nhìn màn hình tivi vỡ tan, lắc đầu thở dài. Tay run run móc trong túi ra tấm hình cả nhà chụp chung khi bà Vy còn là thiếu nữ. Nhẹ nhàng sờ lên gương mặt con gái, ông nở nụ cười hiền, bao kí ức ùa về sống động. Con gái ông sống cực khổ bao nhiêu năm qua, bệnh nan y vậy mà cũng không tìm ông, chẳng lẽ nó hận ông đến vậy. Còn cô cháu gái đáng thương, ông thật có lỗi với cháu. Huhuhu. Ông khóc ngon lành, khóc cho thỏa nổi nhớ, xoa dịu nổi xót xa của đấng sinh thành khi đẩy con vào đau khổ không thể vãn hồi.
Thanh Phong xem xong đoạn clip cũng tức giận không kém, mặt anh đanh lại đen thui, tay muốn bóp nát điện thoại.

- Quan! Clip này do ai làm? Tôi cảnh cáo cậu một lần rồi mà.

- Tổng giám đốc! Thật sự tôi không biết. Tôi tra ngày tháng trên clip là ngày bà chủ kêu tôi mua 2 liều thuốc kích dục. Tôi nghĩ không ảnh hưởng đến cô Nhi, vì cổ đang ở Đà Lạt, nên đã mua đưa bà. Hôm đó, cô Nhi không quay ở Đà Lạt sao?

Phong chấn động, phải! Nhi ở Đà Lạt, sao lại ở trong phòng anh? Bình thường, anh ngủ rất tỉnh, hôm đó, sau khi thấy cô ấy vô phòng tắm, tính chờ cô ra nói chuyện. Đột nhiên anh cảm thấy hơi khó thở, và ngủ sâu hơn. Sáng dậy không thấy ai, nhưng mùi hương đêm qua vẫn thoang thoảng, mùi thơm dễ chịu của núi rừng buổi sớm, cũng không phải mùi thơm vị biển của Tinh Nhi, không lẽ anh bị xông mê hương? Cô gái đó là ai.

Phong vội vàng về phòng mình, mở tủ lấy bộ grap còn dính "vài bông hoa đỏ thắm", anh cắt phần vải in dấu những bông hoa, nhét túi mang đi làm xét nghiệm ADN. Phong điện thoại cho tổng biên tập các tòa soạn báo, yêu cầu viết bài đính chính cho Tinh Nhi. Nhiều tờ báo mạng,báo lá cải cũng được An Phong huy động viết bài bênh vực cho Nhi. Clip là dàn dựng, người giống người, còn cẩn thận chụp lịch quay, phỏng vấn người trong đoàn ngày giờ đó Nhi đang ở Đà Lạt quay phim, làm sao có thể quay clip tình ái.

Ngay lúc đó, tại Huyền Long diễn ra cuộc họp mặt nội bộ. Sắc mặt Minh âm trầm, nhìn mọi người ngồi dưới.

- Tôi muốn biết kẻ nào đứng sau clip đó. Cả người trong cuộc, và người tung clip. Để loài ác đó còn nhởn nhơ, thì sẽ còn có nhiều người phải khổ.Đại hội gật đầu, tản ra làm việc. Minh nhớ tới vợ mình, cảm thấy căm phẫn hơn. Tại sao bao tai họa cứ đổ lên cô gái đáng thương đó. Anh điện thoại cho Nghi

- Em đang ngủ à?

- ừm! Bên này mới 3 giờ sáng thôi.

- Sao lại gọi cho em, nhớ con cũng không thể làm mất giấc ngủ của con được.

- Anh nhớ vợ lẫn con.

- Hihi! Em cũng nhớ anh. À, cô Tinh Nhi gì đó sao rồi, mong là anh ấy thật sự tìm được một nửa của mình.

- Ừ! Anh ấy tìm đúng người rồi. Không cần lo. Em ngủ đi. Hôn em và baby nhé!

- Ok! Bye anh!

Minh cúp máy, lòng nặng trĩu đi ra ngoài. Bao năm qua, anh hai mới bình tâm được, vừa gặp được tình yêu thì sóng gió lại nổi lên, làm sao kiềm hãm phần con trong người anh ấy. Sắp lại có mưa tanh gió máu rồi đây.

Nguyệt về Đà Lạt, đang ngồi lướt face thì gặp tin giật gân. Mà người trong tin ấy có gương mặt y hệt mình, diễn viên Tinh Nhi. Nguyệt nhớ về đêm đó, Phong gọi Nhi, thì ra không phải anh biết tên cô, mà có thể anh ta nhầm mình với cô gái này. Nguyệt thở dài, buồn bã. Tiếp tục kéo những tin tức tiếp theo, diễn viên Tinh Nhi chịu không nổi cú sốc tự tử, chưa biết sống chết. Nguyệt bàng hoàng " cô ấy tự tử, sao dại khờ vậy chứ, mình làm sao đây? Sao mình đau lòng quá, như tội lỗi là của mình vậy. Không được, mình phải vào bệnh viện. Đúng, nhất định đi thăm cô ấy. Cầu mong Tinh Nhi đừng có chuyện, không cả đời con sống không yên.

Chương 25: Mưa tanh gió máu

Khiêm bồng Nhi vào viện tầm hơn 9 giờ, bệnh viện vắng tanh, bàn trực y tá cũng không thấy người. Anh đặt Nhi lên giường trong phòng cấp cứu, dáo dác chạy tìm bác sĩ. Tới khu phòng trực, thấy quạt trần trong phòng chạy vù vù, sau cái tủ sắt đựng hồ sơ hình như là giường ngủ cho bác sĩ trực. Khiêm nắm tay đấm vào khung kính trên cánh cửa nhôm. "Xoảng", khung kính vỡ vụn rơi xuống đất tạo thành tiếng chói tai. Ông bác sĩ trực giật mình, lồm cồm bò dậy, với lấy áo blouse khoác vào người, ngó ra. Khiêm thò tay mở chốt khóa đi vào, mặt đằng đằng sát khí. Bác sĩ nhìn đống kiếng vỡ, bàn tay Khiêm máu vẫn đang nhiễu giọt, gương mặt đanh lại lạnh lùng, lão ta sợ toát mồ hôi, vội đi ra, giữ bình tĩnh hất hàm hỏi

- Anh kiếm ai? Sao dám vô đây? Đi ra không tôi gọi bảo vệ bây giờ.

Lão vừa nói, vừa gài nút áo blouse. Khiêm lườm lão, đi thẳng vô trong, trên giường là bà y tá đang kéo mền che thân. Miệng Khiêm nhếch lên độ cong khinh bỉ, đi trở ra, xách cổ lão bác sĩ tới phòng cấp cứu, không quên nói với lại.

- Muốn đi hay lết tự chọn.

Khiêm quăng lão ta vô phòng, đẩy tới giường Nhi đang nằm. Từ cổ tay của cô, máu vẫn chảy ra thấm đỏ cả khăn, mặt nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt. Lão bác sĩ chưa kịp mặc quần, bị ép cũng đành đi lại chỗ Nhi, vạch mắt cô xem đồng tử, lấy ống nghe nghe nhịp thở, rồi lại bắt mạch. Lúc này, y tá cũng ra tới nơi. Ông ta liền nói

- Chuẩn bị cấp cứu. Bệnh nhân bị mất máu nhiều, gây sốc.

Y tá gật đầu, kéo màn đẩy Khiêm ra ngoài. Cả hai nhanh chóng cấp cứu cho Nhi. Qua khoảng 15 phút, y tá quay ra, nói với Khiêm.

- Bệnh nhân mất máu nhiều quá, bệnh viện không đủ, cần huy động thêm máu tươi.

- Tôi mang máu AB- được không?

- Máu của anh thuộc nhóm quí hiếm, nhưng không thể tiếp cho bệnh nhân, bệnh nhân mang máu B+.

- Vậy đi tìm đi, lật cả bệnh viện này lên cũng phải kiếm cho ra người mang máu B+.

Khiêm đã mất bình tĩnh, anh hét lên làm y tá sợ xanh mặt, lắp bắp gật đầu, te te rời đi. Tới khúc rẽ, chợt có người nắm cánh tay y ta giật lại, bà ta xoay lại nhìn người ấy, tưởng ma tính la lên. Nguyệt vội bụm miệng bà ta "suỵt".

- Làm gì la vậy má, tôi tới hiến máu, chị im thì tôi thả chị ra, im không?

Y tá gật đầu, Nguyệt quan sát, thấy Khiêm đứng yên trước cửa phòng cấp cứu, mới nhẹ nhõm thả người.

- Giờ chị lấy máu của em đi. Em mang máu B+ đây.

Bà y tá nhìn Nguyệt ngờ ngợ, rất giống cô bé trong phòng. Nguyệt thấy bà ta nhìn mình chăm chăm, cô bực bội, trừng mắt:

- Chị có lấy máu không? Hay muốn tên điên kia lật tung bệnh viện lên?

Lúc này chị ta hoàn hồn, nắm tay Nguyệt dắt vô phòng thử máu. 5 phút sau ra kết quả trùng khớp, máu sạch, không nhiễm khuẩn. Bà ta tính dẫn Nguyệt tới phòng cấp cứu truyền trực tiếp, nhưng Nguyệt đã dằn tay lại.

- Tôi không muốn gặp biến thái kia, lấy máu ở đây, không thì thôi.

Bà ta lườm Nguyệt bực bội, nhưng vẫn làm theo. Hai bịch máu được rút ra, mang lại truyền cho Nhi. Trong mơ, Nhi thấy mình có ba, hình ảnh chớp lóe về người đàn ông trung niên đã bồng ẵm cô thưở bé. Cái ngày mẹ cô dọn đồ, dắt cô trốn "ba". Mẹ nói "người đó không phải ba của con, nên đừng mè nheo nữa". Nhi chu miệng chúm chím giận dỗi hỏi mẹ" thế ba con là ai? Con muốn có ba". Mẹ nhìn cô thở dài, xoa xoa đầu con rồi lại nhìn ra cửa với đôi mắt buồn xa xăm. Chợt từ phía ngoài, có bóng người đàn ông đang bước về phía mẹ. Nhìn kĩ ông ta rất khác, không giống như người "ba" ở bên Nhi suốt năm năm.

- Nhi! Đây là ba con! Con muốn gặp nên ba tới rồi đấy. Gọi ba đi con

Nhi nhìn ông ấy, dáng người to cao, bệ vệ, đang nhìn cô, chờ đợi gì đó. Nhi cảm thấy rất thân thuộc, nên quyết định gọi "ba! Ba!

Nhi tỉnh lại, mồ hôi đầm đìa, trên tay vẫn đang cắm ống truyền nước biển.

- Em tỉnh rồi à! Còn thấy đau không?

Nghe giọng nói quen thuộc, Nhi nhìn về phía cuối giường, có bàn tiếp khách nhỏ, bóng dáng Khiêm đang ngồi bắt chéo chân trên ghế sofa, một tay gác lên thành ghế, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi, đang nhìn cô rất dịu dàng. Nhi nở nụ cười yếu ớt, gật đầu, đưa cánh tay lên muốn ngoắc anh, nhưng vô lực, lại rơi xuống giường. Khiêm đứng lên, đi tới đầu giường, từ trên cao nhìn Nhi, đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán.

- Lần này anh tha, lần sau còn để mình bị thương nữa sẽ bị phạt.

- Hứ!

Nhi liếc yêu anh, cô xoay mặt đi làm bộ giận, nhưng tim cảm thấy ấm áp vô cùng. Khiêm cũng không nói nữa, khom người xoay mặt Nhi lại, hôn lên trán Nhi, nhẹ nhàng hít gò má non mịn, và dịu dàng trên cánh môi khô khốc. Nước cam từ miệng anh truyền sang cho cô, chua chua ngọt ngọt, môi của Nhi tươi tắn,hồng hào trở lại. Nhi đang ngớ người, nhưng vẫn nuốt hết nước. Khiêm hài lòng, đứng thẳng người nhìn cô, miệng nhếch lên độ cong nhẹ:

- Em tự uống được mà. Ai lại cho uống kiểu đó, kì chết!

- Kì không chết! Khát mới chết. Với lại.....anh cho....vì anh thích....

Gương mặt anh bình thản, tiếng cười trầm thấp phát ra từ cổ họng, Nhi thẹn chín người, lần nào cũng bị anh bẻ từng chữ. Rồi cô nhớ về hiện tại, tính hỏi anh thì anh lại "suỵt"- Nghỉ ngơi cho tốt, mọi việc khác để anh lo. Ở đây chờ anh! Nhớ! Không được làm việc dại dột như hôm qua, nghe không?

Anh cúi nhìn Nhi, đôi mắt thâm sâu, nét mặt cương nghị, Nhi gật đầu răm rắp. Anh hài lòng, xoa xoa đầu cô, đi ra ngoài. Ngoài cửa, hai người cận vệ đứng canh sẵn, thấy anh ra, cúi người chào anh.

- Canh chừng cô ấy cho tốt!.

- Dạ! Thưa anh!

Tại khách sạn nơi đoàn phim lưu trú, Thụy Như tung tăng xách giỏ đi ra. Ả vừa ra, chiếc Mecides trờ tới, ả cứ ngỡ grapcar nên nhanh chóng leo lên. Tài xế thấy đối tượng tự chui vào rọ, đỡ tốn công, nhếch mép cười rồi lái xe thẳng về thành phố. Như nhìn đường xá, thấy có gì sai sai, vội khều kêu tài xế dừng xe. Anh ta thắng "két", ả chúi nhủi về phía trước. Ả bực bội, la oai oái. Anh tài xế xuống xe, mở cửa sau, chui người vào, dứt khoát dùng tay chặt vào gáy của Như, ả đang chỉnh trang lại y phục, chưa kịp xuống xe đã ngất nằm trên xe. Anh tài xế nhìn ả ngán ngẫm, lắc đầu, lấy túi xách của ả mang lên ghế lái, tiếp tục lái xe về thành phố. Anh lục lấy điện thoại của Như, tìm số của thư ký phim trường, nhắn tin "nhà em có việc, em về thành phố gấp, chị xin phép đạo diễn giúp em", xong khóa luôn điện thoại, quăng xuống ghế lái phụ.

Tại thành phố, bà An nhìn thấy scandal của Nhi, thêm tin cô tự tử, bà ta mỉm cười hài lòng, cất điện thoại, quyết định đi shopping. Chiếc BMW chở bà tới trung tâm thương mại lớn ở quận nhất, bà tự đi vô, còn tài xế đi gửi xe. Vừa vô tới cửa, có đứa bé trai rất đáng yêu lại nắm tay áo bà lay lay:

- Bà ơi, cháu bị lạc mẹ rồi, bà có thể dắt cháu đi tìm mẹ được hơm?

Bà nhìn thằng bé, dong dõng cao, hơi gầy chừng 3,4 tuổi và rất đẹp trai, như Thanh Phong hồi bé vậy, bà nở nụ cười nhân hậu, gật đầu hỏi:

- Thế mẹ cháu tên gì? Cháu có nhớ số điện thoại của mẹ không?

- Mẹ cháu có cho cháu đeo đồng hồ có thể gọi mẹ được, mà hình như cháu làm rớt trên xe taxi rồi.

- Vậy cháu nhớ là đi taxi nào không? Và chú tài xế tên gì? Bà gọi chú tài xế quay lại đưa đồng hồ cho cháu gọi mẹ nhé?

- Dạ! Cháu không nhớ, nhưng cháu nhớ số điện thoại của chú tài xế, vì mẹ đọc số cho cháu gọi bằng đồng hồ.

- Vậy cháu đọc đi, bà gọi chú ấy trả cháu đồng hồ cho.

- Dạ, số là 09xxxxxxxx

Bà An gọi vô số điện thoại thằng bé vừa đọc, bên kia là giọng một thanh niên bắt máy.

- Alo! Chú vừa chở khách là hai mẹ con tới trung tâm thương mại, đúng không?

- Dạ đúng ạ, có gì không cô?

- À, thằng bé rớt đồng hồ trên xe, chú vui lòng quay lại trung tâm cho bé tìm đồng hồ, cước phí tôi sẽ trả.- Dạ! Cháu biết rồi, cháu quay lại ngay, cô chờ cháu 5 phút.

- Ừ

Bà An ừ, rồi đứng chờ cùng đứa bé. Chưa đầy 2 phút, chiếc Mecides đã tới nơi. Thằng bé reo lên "xe tới, xe đó đó bà ơi". Bà An mỉm cười, dắt tay bé tới chiếc xe. Tài xế hạ kính xuống nói:

- Cô lên xe tìm giúp cháu ạ. Ở đây không cho đậu xe, cháu xuống xe không được ạ.

- Ừ! Vậy để tôi tìm.

Bà An đưa bé lên xe. Thằng bé loay hoay, cuối cùng thấy đồng hồ kẹt bên hông ghế, nó cố giật lên không được. Bên ngoài, bảo vệ thấy chiếc Mecides đậu hơi lâu, nên đi tới đuổi đi. Bà An thấy vậy, cười giả lả "chờ chút, đi ngay thôi", rồi cũng chui vào xe, lấy đồng hồ giúp cháu bé. Đứa bé thấy bà An chui vào xe, liền đóng cửa lại, anh tài xế nhanh chóng lái xe rời đi. Bà An nghĩ anh tài xế né bảo vệ, nên kêu xe quay lại cho bà xuống. Anh nhìn kính chiếu hậu, ra hiệu với đứa bé, bé gật đầu, lấy khẩu trang ra đeo. Xe tắp xe vô lề, tài xế vội nhào người ra sau, xịt chất cay nồng vô mặt bà An, làm bà ngất, tiếp tục lái xe đi.

Khi bà An tỉnh lại, đã thấy mình ở trong căn phòng tối, bên cạnh là Thụy Như đang ngủ. Bà lay lay vai ả, ả mở mắt lờ đờ, như đang say ke, thấy bà An liền hỏi:

- Đây là đâu vậy bác.

- Bác không biết. Mà sao cháu cũng ở đây?

- Cháu....cháu nhớ trên đường đi ăn cơm, tài xế đi nhầm đường....rồi.... cháu cũng không nhớ nữa. Đầu cháu đau quá.

Như đập đập tay vào phần ót đau nhức, rên rỉ. Cánh cửa bật mở, ánh sáng bên ngoài ùa vào chói mắt. Từng tiếng giày da nện trên nền đá "cộp....cộp" lạnh người. Khiêm bước vô phòng, đèn bật sáng. Một tên mặc đồ đen đẩy ghế xoay tới cho anh ngồi đối diện hai người kia. Khiêm ngồi xuống, bắt chéo chân, hai bàn tay đan nhẹ vào nhau, nhìn bà An và Như.

Khiêm: Cô! Làm người không muốn, lại đi làm chó dại.

Như: Anh là ai? Nói năng cho cẩn thận. Có biết ba tôi là ai không hả? Còn bác đây nữa. Anh đụng tới chúng tôi thì khó mà sống.

Khiêm: Đánh chó thì cần biết chó mẹ làm gì, cũng là đàn chó cái hùa nhau thôi.

An: Cậu là ai? Sao bắt chúng tôi. Cậu thả chúng tôi ra, tôi hứa không truy cứu.

Khiếm: không biết tôi là ai, mà năm lần bảy lượt đụng tới người phụ nữ của tôi. Bác gần già thôi mà sao lẩm cẩm rồi.

An: Nhưng cậu là ai mới được, cậu muốn bao nhiêu mới thả tôi và con bé, ra giá đi.

Khiêm không nói, lừ mắt nhìn tên mặc áo đen, hắn gật đầu, thêm một tên nữa tới xốc nách Như lôi ra góc phòng. Bên ngoài, hai tên giang hồ bặm trợn đi vô, Như vừa nhìn là nhận ra ngay những tên cô thuê chở Nhi về Tịnh Biên, trán ả lấm tấm mồ hôi.

Khiêm: hai đứa mày "ăn" con kia, ăn sao cho nó "sướng" thì tao tha mạng. Hai tên giang hồ bị hành hạ chết đi sống lại, làm gì còn sức, mặt chúng méo xẹo, quỳ sụp xuống chân Khiêm năn nỉ

- Đại ca! Tụi tôi bị dần cả trăm trận mấy ngày qua, thêm vào ăn có một cử mỗi ngày, không còn sức đâu. Anh cho người khác đi.

- Không ăn thì chết.

Gương mặt Khiêm bình thản đến lạnh lùng, anh đưa tay xòe ngang, một người cận vệ khom người đặt vào tay anh con dao, loại dùng phẫu thuật siêu bén. Anh cầm dao hạ thấp xuống gần ngay đũng quần tên đó, hắn vội chụp ngay của quí, lắp bắp nói:

- Ăn! Em ăn đây.

Nói rồi, hắn xoay lại nhìn Thụy Như đang bị kẹp bởi hai vệ sĩ. Thấy Khiêm nhìn, họ gật đầu buông Như ra, đi qua vịn bà An. Hai tên giang hồ bắt đầu lao vào cấu xé quần áo của Như, nhanh chóng đè ả ra, đâm mạnh vào hạ thể ả. Vài cú nhấp mà ả ra nước ướt nhẹp, lúc đầu Như còn kháng cự, la hét, sau sướng quá mà hưởng ứng rên "uhm....ah....uhm" đầy dâm đãng. Bà An nhìn một màn đang xảy ra chỉ biết lắc đầu.

- Yếu quá! Kích thích hơn đi.

Tên cận vệ đi lên, chích vào hai tên giang hồ mũi thuốc gì đó. Mấy giây sau, chúng như hóa điên, mắt hằn lên tia đỏ, gầm gừ. Một tên vừa thọt, vừa tát mặt ả bôm bốp đến trào máu. Tên kia thì xoa nắn, rồi khom người xuống cắn nhũ hoa của ả, di tới di lui, đến khi núm nhỏ nằm gọn trong miệng, hắn phun "phèo" ra ngoài, ngửa cổ cười man rợ. Như thất kinh đau đớn, ả không rên nữa, lắc đầu liên tục:

- Không! Tôi không muốn, tha cho tôi đi. Làm ơn! Tôi đắc tội gì với anh chứ.

Tên kia sau khi cắn cả hai núm, liền đem cậu bé chọt vào họng ả, ả không nói được chỉ ư ử. Đau quá, ả cắn mạnh vào khúc thịt kia, hắn đau đớn, vội rút ra, nhìn cậu nhỏ bắn máu tứ tung, hắn điên tiết, đấm liên tiếp vào mặt Thụy Như, đấm tới khi mặt ả bị biến dạng, be bét máu, hắn mới bị lôi ra ngoài. Tên còn lại vẫn chọt điên cuồng, tay thì vặn vẹo nhũ hoa, hai bầu ngực tươm máu ướt đẫm. Bà An nhìn thấy nôn ọe, rồi ngất xỉu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau