BÌNH YÊN BÊN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bình yên bên anh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Bắt cóc

Hai người thanh niên từ trên xe bước xuống, xốc nách Nhi nhét vô xe, lái xe vọt đi. Anh tài xế grap chưng hửng, vội chụp lại biển số xe, quay lại phòng trọ, báo cho chủ nhà trọ. Anh không biết Nhi có quen những người kia không, nên chưa báo công an. Chủ nhà trọ nhìn bảng số xe, nhận ra chiếc xe đó cũng tới tìm Nhi mấy lần, bà cũng cẩn thận ghi lại biển số nên họ nghĩ là người quen của Nhi.

Chiếc BMW chạy đến căn nhà 3 tầng bên quận hai. Hai tên thanh niên lôi Nhi vào trong, quăng cô vào căn phòng trên lầu hai. Bà Mỹ An nhìn cô khinh bỉ:

- Con đĩ điếm, tao đã nói mày rời xa Thanh Phong, sao mày lì thế hả? Mày đã có con già kia trả nợ cho rồi, sao còn dụ con tao bỏ ra 5 tỷ đầu tư cho bộ phim mày đóng hả?

- Là bác sao? Bác cũng nói anh đầu tư bộ phim con đóng, đâu phải cho riêng con mà bác trách.

- Đồ mất dạy, dám trả treo với người lớn. Cũng phải, phường lang chạ, làm gì biết dạy con. Hahaha

- Thưa bác! Người lớn đã dạy con điều gì mà bảo con mất? Ông bà ta dạy rằng" đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy", con đang áp dụng đấy ạ.

Bà An điên tiết, lao tới tát hai phát vào gò má Nhi, túm tóc cô giật ngược ra sau, bà nghiến răng nói:

- Con ranh con, mày nghĩ mày là ai dám trả treo với tao hả?

Bà nắm đầu Nhi đập xuống đất "côm cốp", xong lại giật ngửa mặt cô ra, tát qua lại cả chục cái. Mặt Nhi sưng vù, máu từ trán chảy xuống thành dòng. Từ khóe môi cũng rỉ máu nhỏ giọt. Bà An nhìn Nhi, nhớ lại cảnh chồng mình ( ông Trịnh Khâm) đã quan tâm, chăm sóc bà Thanh Vy, bỏ bê 3 mẹ con bà thui thủi, bà càng hăng máu đánh người. Đến khi Nhi ngất xỉu, Quan lại can bà mới chịu dừng tay.

- Coi chừng nó cho tốt, đừng cho nó chết. Đợi khuya nay tao cho người chở nó qua biên giới.

- Dạ, bà chủ.

- Tụi bây không được đụng tới nó.

Người ta mua gái trinh giá cao hơn. Đứa nào léng phéng, tao thiến!

- Dạ.

Bà An đi ra thì Thụy Như đi vô, cô kéo bà An ra một góc, nói nhỏ

- Thanh Phong về rồi bác, đang ở phòng trọ con bé kia.

- Đúng là dại gái, lần này cho nó kiếm tới Tết Công Gô. Chắc nó sẽ buồn đó, con ráng mà an ủi nó.

- Dạ, con biết mà bác.

Như choàng ôm tay bà An, cười tít mắt. Bà cũng liếc yêu cô.

- Con liên hệ tụi nó chưa? Giam nó ở đây lâu cũng không tiện.

- Dạ rồi, bác yên tâm.- Ừ

Họ cũng lên chiếc BMW về nhà.

Ở nhà trọ của Nhi, Phong tới kiếm cô thì thấy phòng khóa trái cửa. Điện thoại không ai nghe máy. Bà chủ nhà trọ thấy Phong cũng quen, chủ nhân chiếc BMW kia, bà nhạc nhiên, chạy ra hỏi anh:

- Không phải lúc sáng, chú lái xe hơi tới đón con bé à? Thằng bé chạy grap đưa tôi xem hình bảng số xe, thì đúng là xe của chú mà.

- Cô nói sao, xe của cháu chở Nhi đi?

Bà chủ đớ người, chạy vô nhà lấy điện thoại có cái ảnh mà grapbike chụp chiếc xe đưa Phong xem. Mặt anh đanh lại, môi mím chặt, lật đật quay ra ngoài. Bà chủ nhà gọi với theo

- Này, phải xe của chú không? Để tôi báo công an, sợ bọn buôn người bắt con bé. Giờ trên tivi nói đầy ra đấy.

Phong dừng bước, không thèm quay lại nói:

- Dạ không cần báo công an. Cháu đi đón cô ấy về.

- À, thế đi đi. Tôi cũng vô nghỉ. Nhìn chú tôi sợ con bé bị bắt cóc, giờ yên tâm rồi. Thôi đi đi!

Phong tức tốc một mạch thẳng về nhà mình. Bà An đang ngồi ở phòng khách cùng Thụy Như. Phong âm trầm bước vô, đứng trước bà mặt Thụy Như, mắt nhìn bà An, cất giọng lạnh lẽo:
Phong: Từ khi nào chuyện của anh, lại phải cần em quản?

Như: Em không có, anh đang nói gì vậy?

Phong: Chuyện Tinh Nhi.

An: con vì hạng đĩ điếm nó về hạch hỏi con Như à? Nó không xứng với con, càng không có tư cách bước vào Trịnh Gia.

Phong: xứng với con hay không, con tự biết. Còn tư cách bước vô Trịnh Gia, đâu chỉ riêng mẹ quyết định. Mẹ mau cho con biết, mẹ bắt cô ấy đi đâu?

An: con đang nói gì vậy? Dù gì mẹ cũng là mẹ con, con đừng vu khống mẹ.

Phong: mẹ là mẹ con, sao mẹ không hiểu tính con. Mẹ không nói, con cũng tra ra được. Con tới muộn, cô ấy xảy ra chuyện gì thì mẹ sẽ vĩnh viễn mất đi con trai. Trong mắt con, mẹ luôn là người hiền dịu, nhẫn nhịn. Vậy tại sao mẹ lại ghét Nhi, đến nổi bắt cóc cô ấy?

Bà An trầm ngâm, gương mặt vẫn đanh lại, bà chậm rãi ngồi xuống, hồi tưởng câu chuyện từ 15 năm trước. Phong biết mẹ có chuyện, anh xoay nhìn Thụy Như, hất hàm ra cửa. Ả không muốn đi, nhăn nhó nhìn bà An, nhưng bà đang rơi cõi vô thần, nên đành hậm hực xách giỏ rời đi. Sau khi ả ra ngoài, đóng cửa, bà An xoay qua nhìn con trai.

- Dù con thật sự yêu nó, hai đứa cũng không thể, vì nó là đứa con rơi của ba con. Mẹ nhìn nó, mẹ nhận ra ngay, nó giống mẹ nó y đúc. Khi điều tra nó, Lê Hoàng Tinh Nhi - Lê Hoàng Thanh Vy. Con không nhớ tên người đàn bà đó sao?

Phong chấn động, ngay từ khi nghe y tá đọc tên, anh đã ngờ ngợ. Nhưng bao chuyện xảy ra, anh cũng từ bỏ điều tra cô. Nay nghe chính miệng mẹ nói, Nhi là em gái anh, thì trái tim anh đã trao trọn cho cô rồi. Phong quì xuống nhìn mẹ

- Nếu là như vậy, mẹ càng không nên bắt cóc cô ấy. Nhi vô tội, đừng bắt cô ấy chịu trách nhiệm về tội lỗi người khác gây ra, mẹ à! Mẹ cho con biết, Nhi đang ở đâu? Ngoài việc là con của người đàn bà kia, Nhi không có tội. Cô ấy bất chấp nguy hiểm cứu con trên đảo hoang, nhường suất ghế cuối cùng cho con vào đất liền. Mẹ! Coi như con xin mẹ, cho con cơ hội trả ơn cho ân nhân của mình.

Bà An thở dài, nhìn Phong, rồi xoay nhìn ra bên ngoài, qua cửa sổ sát đất, mây đen kéo tới, báo hiệu trận mưa rất to.

Trong căn nhà hoang lạnh lẽo, Nhi tỉnh lại, tay bị trói quặt ra sau, mặt mày sưng tấy, biến dạng. Bụng cô lâm râm đau, phần hạ thân chảy ra chất lỏng màu đỏ. Cô không quan tâm, Nhi lo lắng cho mẹ, sợ về nộp viện phí không kịp, thì mẹ sẽ ra sao. Cô quan sát xung quanh, bên ngoài chỉ có 2 tên canh cửa. Nhi vờ đau bụng, rên ỉ ôi

- Anh ơi, anh gì ơi! Em đau bụng quá.

Một tên đi vô, nhìn Nhi thèm thuồng, nhưng khi hắn nhìn tới đáy quần của cô, thì buông câu chửi thề:

- Mẹ nó, mặt mũi như quỉ, đã vậy còn bị xui.

- Anh ơi! Em đau bụng quá, anh cho em đi giải quyết, không nó chảy tùm lum ra đây thì dơ lắm.

Hắn nhìn Nhi, rồi xách nách cô quăng vô nhà tắm. Trong này, dù Nhi còn ê ẩm và đau bụng, nhưng cô phải trốn nhanh, gặp mẹ. Nhi cởi áo lót, rút ra hai gọng áo bằng sắt, cô uốn cong đeo vô tay như chiếc vòng, nhưng chừa hai đầu thẳng đứng chỉa ra ngoài. Gọng còn lại, Nhi bẻ đôi, quấn vô hai ngón tay làm nhẫn, tiếp tục chìa hai đầu ra ngoài. Nhi quấn rất chặt, để vòng và nhẫn cố định. Xong xuôi, Nhi mặc lại áo, dội nước đi ra ngoài. Tên vừa rồi lại xách Nhi quăng vô phòng. Trong lúc đi, cô quan sát chỉ có hai tên này canh. Vừa tới cửa phòng, Nhi chấp hai tay, hất ngược vô mặt tên canh gác, cô đấm liên tục vô mặt, mũi hắn nát bét, máu phun đầy mặt. Tên dưới nhà chạy lên, Nhi đạp cho một đạp, lăn quay xuống cầu thang. Trên này, tên mặt nát ngồi dậy, hắn ôm Nhi, siết lại, tên dưới nhà lao lên, đấm cô mấy phát, Nhi bị kẹp chặt, cô dùng đầu cụng ngược vào tên mũi nát, xoay lại đá nó thêm mấy đá, một tay chặt vào cổ hắn, chiếc gọng đâm vào cổ hắn, máu lại phụt ra, bắn hết lên tường. Hắn ôm cổ, nhìn Nhi trân trân rồi đổ gục xuống. Tên kia hơi sợ, hắn bẻ tay, lắc đầu qua lại, nhào tới tấn công Nhi. Cô dùng chiêu đỡ đòn của Karate chống trả. Nhi là con gái, bị thấm đòn nên khá đuối sức, nhưng vì mẹ, cô phải sống rời khỏi đây, biết tay đánh yếu, nên Nhi dồn sức vô chân, tận dụng chiêu đá cao, đá vào màng tang. Cuối cùng sử dụng chiêu kẹp cổ vật xuống của Vovinam, hắn nghẹt thở, thò tay móc dao bấm đâm vào vai Nhi, vật ngược lại, đè cô nằm dưới, đâm dao xuống. Nhi chụp con dao, mũi dao cách mặt cô chỉ có mấy ly. Nhi xoay cổ tay, gọng kim loại đâm vào tay hắn, đầu cô né qua một bên, mũi dao sượt xuống nền gạch. Nhi liền ngồi bật dậy, hai người gườm gườm nhìn nhau.

Dưới lầu, Thụy Như dắt thêm vài tên bặm trợn xông vô. Ả thấy tình hình của Thanh Phong, biết chắc không sớm thì muộn, anh cũng sẽ tìm tới đây, nên nhân lúc Phong đang nói chuyện với bà An, ả mướn thêm vài tên giang hồ, tới áp tải Nhi lên biên giới. Hai tên giang hồ chạy lên lầu, nhào vô tấn công một lượt, cô cố gắng chống trả, rồi cũng đuối sức và ngất đi. Chúng khiêng cô quăng lên xe tải, chở đi Tịnh Biên.

Chương 17: Có anh ở đây rồi

Xe tải chở Nhi rời đi không lâu thì Thanh Phong tới. Anh bước vô ngôi nhà trống không, chỉ có một tên ngất nằm ngay cửa phòng lầu hai, máu me vương vãi, mà Tinh Nhi bặt tăm. Phong tức giận, trán nổi gân xanh, tay nắm thành quyền, anh nhắm mắt dằn cơn thịnh nộ, móc điện thoại ra gọi cho một người.

- Alo! Gia Khiêm! Tôi cần mượn thế lực của Huyền Long để cứu một người. Đổi lại dự án ở quận hai, tôi giảm giá thi công 10%.

- Ngay cả tập đoàn An Phong không cứu được, thì sao Huyền Long tìm ra. Cậu nên biết Huyền Long mạnh nhất ở Mỹ, còn ở đây cũng chỉ là một phần của hắc đạo.

- Tôi biết anh sẽ có cách, 10%, giá trị đó không thiệt cho Trần Gia đâu.

- Tôi có thể biết đó là ai không? Nếu là nhân vật quan trọng, tôi sẽ suy nghĩ.

- Đó là cô gái rất quan trọng với tôi.

- À!!!!!...., được.... Deal!

- Tôi sẽ gửi ảnh, thời gian địa điểm gần nhất của cô ấy. Anh tìm càng sớm càng tốt. Cô ấy bị bọn buôn người bắt đi. Tôi chưa biết có phải bọn buôn nội tạng hay không?

- Ok! Tôi sẽ tận lực.

Phong cúp máy, gửi ảnh, địa chỉ nơi Nhi vừa mất tích cho Khiêm. Ánh mắt Phong âm trầm, phảng phất buồn. "Anh biết làm sao đây khi tim anh chứa trọn hình bóng em rồi, em gái, còn người hại em lại là mẹ anh"

Phong điện thoại cho Quan:

- Cậu lập tức điều động nhân lực tất cả chi nhánh của An Phong, cho nhân viên hôm nay nghỉ việc, túa ra hang cùng ngõ hẻm, truy tìm cô diễn viên Tinh Nhi. Nếu tìm được, phải đảm bảo đưa cô ấy về an toàn. Và không được cho mẹ tôi biết. Cậu nên biết cậu đang làm việc cho ai, chỉ nên trung thành với người đó.

- Vâng! Tôi hiểu thưa cậu Phong! Tôi lập tức ban bố tin khẩn ngay.

Phong cúp điện thoại thở dài, anh bước từng bước nặng nề ra khỏi ngôi nhà, ánh mắt híp lại, sắc lạnh như chim ưng. Phong lái xe tới thẳng nhà của Thụy Như.

Sau khi nhận hình ảnh từ Thanh Phong, Khiêm điếng người nhận ra đó là Tinh Nhi, anh lập tức truy định vị, điện thoại của cô ở ngôi nhà bên quận hai, nơi Phong gửi vị trí cuối cùng. Khiêm tức giận, vung tay, đập điện thoại xuống bàn. Vậy là bọn này quăng điện thoại của Nhi. Nếu là bọn tép riêu, chúng sẽ tiếc điện thoại đắt tiền, mà giữ lại, chỉ tắt nguồn, vậy sẽ dễ truy hơn. Đằng này chúng bỏ lại, khẳng định đây là bọn chuyên nghiệp. Khiêm gọi cho Minh, huy động toàn bộ Huyền Long tìm kiếm Tinh Nhi.

- Anh hai, tìm người thì dễ, cứu người mới khó. E là huy động cả Huyền Long lẫn Trần Gia cũng khó cứu kịp.

- Em có cách gì không?

- Ngày trước, em nghe nói Thiên Vũ từng cứu vợ cậu ta từ bọn buôn người, có lẽ cậu ấy biết sào huyệt của chúng.

- Anh sẽ gọi hỏi thử.

- Anh hai, em nghĩ nên nhờ bác Lê Sơn, tập đoàn Protec có chi nhánh trải dài khắp nước, truy tìm sẽ nhanh hơn Huyền Long. Em sẽ gọi cho bác ấy.

- Để anh gọi cho, ngày trước em đối với Elly....để anh nói tốt hơn.

- Vậy cũng được. Anh có số xe chở Nhi không, em dùng hệ thống truy tìm qua vệ tinh tìm.

- Phong tới nơi thì Nhi đã bị đưa đi, nên cậu ấy cũng không biết xe gì, và đi đâu. Giờ em cấp lệnh khẩn cấp 1 cho Huyền Long, anh sẽ điện thoại cho Bác Sơn và Thiên Vũ.

- Ok anh.

Khiêm điện thoại cho ông Lê Sơn, do có thâm giao lâu năm, nên ông vui vẻ giúp đỡ. Ông cười thật hào sảng

- Hai năm trước, Minh nhờ bác tìm cô gái biệt danh Bướm Đêm, sau này làm vợ nó. Giờ tới cháu tìm cô Tinh Nhi, có khi nào bác lại sắp ăn đám cưới không? Hahaha

- Chỉ có bác hiểu anh em cháu.- Oh, thật à. Vậy yên tâm! Bác sẽ dốc toàn lực tìm cháu dâu về cho cháu.

- Cháu cảm ơn bác.

Khiêm tiếp tục gọi cho Thiên Vũ

- Cậu lại muốn mua thuốc à?

- Không! Tôi muốn nhờ anh tìm người.

- Hahaha! Huyền Long không tìm được sao lại kêu tôi?

- Chuyện một mình anh xông vào hang ổ bọn buôn người cứu vợ đã thành giai thoại rồi.

- Thì ra là vậy. Cậu muốn biết gì?

- Sào huyệt bọn chúng. Làm sao anh tìm ra ổ bọn chúng để cứu người?

- Tôi nhờ thiết bị định vị vệ tinh, truy tung tích chiếc xe giam người, và tìm tới nơi. Thiết bị đó mua từ Huyền Long.

- Tôi không biết chiếc xe nào chở cô bé. Vậy cậu biết sào huyệt của chúng?

- Tôi phá lâu rồi, nhưng tôi sẽ tìm ra được, vì bọn chúng còn nợ tôi. Nghe cách anh khẩn trương, tôi biết cô gái đó nhất định rất quan trọng. Yên tâm, 2 phút sau tôi sẽ cho cậu câu trả lời.

Đúng hai phút sau, Thiên Vũ đã gửi cho Khiêm địa chỉ bọn buôn người ở cửa khẩu Tịnh Biên. Vũ còn nhiệt tình đến nổi hạ lệnh xuống toàn tập đoàn AK, phụ tìm tung tích Tinh Nhi. Do Thiên An nghe được anh nói điện thoại với Khiêm, thấu hiểu cho hoàn cảnh giống mình và chồng năm xưa, nên muốn Thiên Vũ giúp, và tất nhiên Vũ Khang nhà ta không thể nào từ chối vợ yêu được.

Trong vòng 30 phút, cả hai giới chính đạo và hắc đạo, tất cả nhân viên đều bỏ việc để truy tìm một cô gái. Họ bàn tán xôn xao, vì An Phong và Trần Gia kiếm có thể cho là anh hùng khó qua ải Mỹ Nhân. Nhưng còn Protect chỉ có cô con gái duy nhất, ông chủ AK đã có vợ, thì lý do gì cũng tìm kiếm cô diễn viên vô danh Tinh Nhi. Cộng đồng mạng lại được dịp tung tin câu like, nữ diễn viên chính phim Em gái à! Anh yêu em bị bắt cóc, rồi mất tích không lý do...đủ tin giật gân.

Phong tới tìm Như, ả vẫn đang hí hửng bơi lội trong nhà, thấy anh tới, lại ỏng ẹo nằm xoài ra ghế, nhờ Phong sức kem chống nắng. Mặt Phong lạnh băng, nện từng tiếng "cộp....cộp" khô khốc trên nền xi măng, ngồi xuống sau lưng ả, bóp kem chống nắng ra tay xoa xoa lên lưng Như. Cô ta nhếch môi khoái chí "không có con ranh kia, anh chỉ thuộc về riêng em". Đột nhiên, Phong rút nút thắt của áo Bikini, cô nàng giả bộ thẹn thùng ôm ngực, cho áo khỏi tụt xuống, nũng nịu- Anh kì quá! Muốn gì thì lên phòng, ở đây lỡ ai thấy thì sao.

Phong âm trầm nhìn ả, môi nhếch lên khinh bỉ, một tay anh nâng mặt Như lên, tay kia của anh gỡ hai tay đang che ngực ả xuống. Anh nhìn cặp ngực trắng nõn, đồ sộ với hai núm hồng hồng bé xíu, rồi lại nhìn lên gương mặt Như, sáp tới gần. Như tưởng anh hôn mình, nhưng không, anh chỉ thì thầm "anh không chơi đồ giả"

Như thẹn quá hóa giận, cong môi nói "anh sờ xem giả hay thật?". Cô ta vừa nói, vừa cầm tay anh chạm vào ngực mình. Phong để yên cho Như làm, còn vui vẻ hợp tác. Anh xoa nắn, vặn vẹo, bóp rất nhiệt tình, khiến mặt Như biến sắc vì đau. Cô ả rên khe khẽ, nhìn Phong đê mê thèm thuồng

- Ah, á...h, anh nhẹ thôi, đau em...á

Phong đè Như xuống ghế, tay vẫn xoa nắn hai quả đồi, mặt anh đanh lại, đôi con ngươi đen lạnh lùng, giọng nói trầm thấp:

- Em đưa Tinh Nhi đi đâu?

Vừa hỏi xong, tay anh cũng bóp mạnh "quả bưởi", làm cô ta đau, nhưng đau trong khoái lạc. Ả lại rên "á..h", hai tay Như choàng qua cổ Phong, nở nụ cười mê hoặc, ả rướn cổ, thổi hơi vào lỗ tai anh

- Chỉ cần chúng ta "sướng", anh muốn sao, em cũng chiều, muốn biết gì, em cũng chỉ.

- Thật????

Khiêm tức tốc lái xe đến Tịnh Biên, nơi địa chỉ của Thiên Vũ. Trong căn biệt thự giáp ranh biên giới, Nhi bị quăng chung với nhóm các cô gái trong căn phòng rộng dưới hầm. Muốn vô tới đây, phải qua nhiều cơ quan và nhiều lớp cửa. Nên dù có chó nghiệp vụ cũng không thể đánh hơi. Căn phòng khá to, có tủ đựng toàn quần áo thiếu vải, có luôn nhà vệ sinh, dùng nhốt gái đi khách. Riêng Nhi sẽ được bán qua biên giới. Nhi tỉnh lại với cơ thể bầm dập và đuối sức. Cả ngày cô chỉ ăn đòn, nước cũng không được uống, phần bụng vẫn đau lâm râm, máu chảy ra ướt đẫm quần jean của cô một mảng. Những cô gái khác thấy vậy, liền chạy tới đỡ Nhi, cho cô uống nước. Có người lấy băng vệ sinh cho Nhi lót, họ nghĩ chắc Nhi đến tháng, bọn chúng không "chơi", không bán được nên đánh đập cô.

Nhóm Protect theo địa chỉ Khiêm đưa, lập tức bao vây ngôi biệt thự, quan sát tình hình, chờ chỉ thị. Tầm sáu giờ chiều, AK và Huyền Long cũng xuống tới nơi, ba nhóm bao vây ngôi nhà. Huyền Long cài thiết bị cho người của AK đột nhập vô trong, Protect lo vòng ngoài. Huyền Long dẫn đường, lo phần chi viện. Lực ngồi trên chiếc xe Limousine, điều khiển hack hệ thống camera, tắt hệ thống đèn trong nhà. Dạ Long cùng vài người đồ đen đeo kính hồng ngoại đột nhập vô trong. Lực quan sát sơ đồ ngôi nhà trên laptop, chỉ đường đi cho Dạ Long. Nhóm AK túa ra tìm khắp các phòng, hạ từng tên canh gác mà không thấy Tinh Nhi. Khiêm và Lực nhìn nhau, lòng anh nóng như lửa đốt, mà trán Lực cũng đang rịn mồ hôi. Lực di di chuột, xem xét mọi nơi, không có phòng nào nhốt người, không lẽ Nhi không bị đưa tới đây? Khiêm âm trầm, nhìn mảnh grap giường dính máu, đã được ép plastic cẩn thận, rồi cất vô túi áo ngay tim.

- Lực! Tìm thử ngôi nhà này có tầng hầm hay không? Người Việt nổi tiếng về đào hầm làm địa đạo.

Lực sáng mắt, lập tức truy xuất camera, quả nhiên còn một camera ở một nơi anh không thấy trong căn nhà, có lẽ là tầng hầm. Lực gọi cho Dạ Long, xem xét các bức tường, tìm lối dẫn xuống hầm. Lực mở sóng siêu âm, thăm dò lòng đất, tìm nơi rỗng. Căn phòng nằm giữa nhà, ngay phòng khách. Dạ Long biết vị trí, không tìm được lối vào, anh bực bội, nói vào tai nghe Bluetooth.

- Các anh Protect dọn cỏ bên ngoài nhé, tôi đốt cỏ đây, tìm mất thời gian quá, cô Nhi gì đó sợ chờ không nổi.

Lực nhìn Khiêm, anh lập tức gật đầu. Lực ra hiệu cho Protect diệt hết lính canh, và lùi ra xa ngôi nhà. Lực nói qua Camera

- Alo! alo! Chúng tôi tới giải cứu các cô đây. Xin hỏi có Tinh Nhi ở đó không?

Mấy cô gái mừng rỡ, cùng nắm tay nhau, họ nhìn lên camera gật đầu. Lực điều chỉnh, mở đèn căn hầm, mấy cô gái hiểu ý, tránh ra cho camera quan sát thấy Nhi. Cô đang nằm dựa vào một cô gái, tay chân, mặt mũi bầm tím, vết thương ở vai được băng bó bằng băng vệ sinh, dán băng keo đục. Khiêm nhìn Nhi trong màn ảnh, anh liền đứng bật dậy, nhanh chóng đi vô trong biệt thự. Lực tiếp tục nói qua Camera

- Các cô có biết cửa vô ở đâu không?

Mọi người lắc đầu, họ nói mỗi khi tiếp khách sẽ bị bịt mắt dẫn lên trên, nên họ không biết cửa ở trên đó. Trong biệt thự, Dạ Long đặt khối thuốc nổ xuống nền nhà, lui ra khoảng cách an toàn và bấm nổ. Tiếng "brum...um" rung chuyển, gạch đá văng tứ tung. Nhóm cô gái bị nhốt cũng cúi gập người ôm đầu. Một lỗ hổng to vừa lọt một người được tạo ra trên trần nhà, ánh sáng dưới sàn lọt lên phòng khách, Dạ Long nhếch mép hài lòng.

- Không tìm ra cửa thì tạo ra thôi, dễ mà.

Khiêm bước vô, nhìn Dạ Long cảm ơn, Dạ Long nhìn anh, nháy mắt trêu chọc, vỗ vỗ vai Khiêm

- Dọn đống này đi, tôi về ngủ đây.

Dạ Long phủi phủi đất cát trên người, đi ra ngoài. Khiêm nhanh chóng nhảy xuống miệng hố, anh đi tới chỗ các cô gái đang tập trung, họ biết ý tách ra, nhường chỗ cho anh tới chỗ của Nhi. Nhìn cô nằm thoi thóp trơ trọi, quần áo rách nát, thân thể bầm dập, trong mắt anh hằn lên tia căm phẫn, như nổi đau của đàn ông mà thể thốt thành lời. Anh cởi áo vest, chòang lên người Nhi, siết cô trong lòng, như sợ mất đi bảo vật.

- Ngôi sao nhỏ! Có anh ở đây rồi.

Chương 18: Giải cứu

Khiêm ôm Ngôi Sao Nhỏ, trong lòng dâng lên nổi căm phẫn tột độ. Anh nói qua tai nghe Bluetooth

- Lực! Cậu san bằng nơi này cho tôi, tôi không muốn Nhi nhìn thấy ngôi nhà kinh khủng này. Còn nữa, điều tra cho ra ai đứng sau vụ này, chỉ là cô gái chân yếu tay mềm mà nỡ nào ra tay tàn độc, chắc chắn là con quỉ. Mà quỉ phải gặp người như Gia Khiêm tôi.

Khiêm gằn từng tiếng, có dằn cơn thịnh nộ. Anh xem xét xung quanh, quả thật căn phòng này không có cửa, hoặc nó đã được che giấu. Nhìn Nhi suy yếu, làm sao đủ sức leo lên lỗ bé tí chỉ vừa một người kia. Mà đặt chất nổ, lại lo Nhi không chịu nổi chấn động. Khiêm đặt cô nằm xuống, đi lại lỗ hổng, gỡ từng viên gạch cho lỗ rộng ra, bên trên nhóm Huyền Long cũng ập vô, tính dùng kíp nổ nhưng Khiêm trừng mắt.

- Cô ấy đang rất yếu, sẽ không chịu được chấn động.

Nhóm là việc chủ yếu là máy móc nhỏ gọn, đâu ai mang theo cuốc xẻng, thế là phải hì hục gỡ gạch đá bằng tay. Thoáng chốc, lỗ hổng đã to hơn, Khiêm cõng Nhi lên lưng, dùng áo cột chặt rồi nắm dây đu lên. Từ đầu đến cuối, Khiêm không để ai đụng tới Nhi, dù chỉ là dìu cô cũng không được. Lên tới nơi, Khiêm đặt cô vào chiếc Lamborghini, chạy vô bệnh viện. Sau khi bác sĩ thăm khám, Nhi bị chấn thương phần mềm, rách màng trinh, âm đ*o giãn nên bị xuất huyết, không phải do hành kinh. Đã chích Otyxin co tử cung cầm máu. Còn vết thương đã sát trùng, có thể điều trị ngoại trú. Bác sĩ nhìn Nhi, ái ngại lo cô bị cưỡng bức, nên ra thông báo cho Khiêm tình hình, đề nghị anh báo công an. Khiêm lạnh lùng cảm ơn bác sĩ, nói không cần, làm thủ tục xuất viện, chở cô về thành phố ngay trong đêm. Anh để cô ngồi tựa vào mình, một tay ôm cô, một tay cầm vô lăng, chân đạp ga chạy về thành phố bằng tốc độ ánh sáng.

Khiêm ẵm Nhi lên căn hộ Sunrise City. Nhi vẫn đang hôn mê, do tác dụng thuốc an thần. Nhìn cô nhỏ nằm trên chiếc giường rộng lớn, trên người rất nhiều vết thương lớn nhỏ, anh thật không dám tưởng tượng, nếu anh tới trễ vài phút, thì cô ấy sẽ ra sao. Vén mấy sợ tóc lòa xòa trên trán Nhi, nhẹ nhàng sờ vào gò má sưng tím, môi anh mím chặt, đôi con ngươi lạnh đi vài phần. Nhi sốt mê sản, miệng liên tục gọi mẹ, tay chân quơ quào, đấm đá loạn xạ. Khiêm chụp hai bàn tay cô, áp vào ngực mình, rồi đặt lên đó nụ hôn, anh khom sát người thì thầm với Nhi

- Ngủ đi em, có anh ở đây, em đã an toàn.

Mùi lavender quen thuộc xen lẫn mùi bạc hà the mát, gương mặt Nhi giãn ra, tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Khiêm thức chăm cô, thỉnh thoảng, còn xem thay băng cho cô nữa. Bác sĩ dặn kiểm tra lượng máu chảy, sợ cô bị băng huyết. Khiêm làm rất tự nhiên, cứ như Nhi là vợ của anh vậy. Điện thoại của Khiêm có tin nhắn "kẻ chủ mưu chính là phu nhân của Trịnh Khâm, chủ tịch tập đoàn An Phong".

Khiêm nhìn tin nhắn, mặt không biểu cảm, tiếp tục chăm sóc Nhi.

- Dám đụng đến cô gái của anh, anh sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết.

Tin nhắn thứ 2 gửi tới: kẻ chủ mưu đưa Nhi về Tịnh Biên là cô diễn viên hotgirl Thụy Như.

Vậy là có 2 kẻ đầu xỏ. "Coi ra anh phải lấn sân showbiz rồi, Ngôi Sao Nhỏ của anh."

Trong ngôi nhà xa hoa thuộc khu ngoại ô, Thụy Như trần như nhộng đang nằm trên giường thở dốc, người ả đầy mồ hôi nhớp nháp. Phong đứng bên cửa sổ, quần áo chỉnh tề, nhả từng làn khói thuốc suy tư.
- Anh Phong! Cho em...em khó chịu quá. Phong....á...h....uhm....á...h

Như vừa nói, một tay thụt ra thụt vô trong cô bé. Tay kia xoa nắn bộ ngực đồ sộ của mình. Tự mình uhm...ah rên rỉ. Không được thỏa mãn, cô tay đi lại ôm sau lưng Thanh Phong, hôn hít, sờ soạng. Lần mở thắt lưng thì bị anh vịn lại. Phong nắm tay ả, xoay người trừng mắt " em chịu nói chưa?"

- Em không biết nó ở đâu, rõ ràng là mẹ anh bắt nó, sao anh hỏi em...uhm....ah...Phong, em thèm anh, em khao khát anh....đừng kiềm chế mình...tới với em đi anh.

Phong lừ mắt, liếc xéo cô rồi ra ghế ngồi nhìn Như đang quằn quại uốn éo.

- Anh hết kiên nhẫn rồi, anh đi về. Dù em không nói, anh cũng có cách đưa cô ấy về. Sự ngoan cố của em đã trừ hết chút lòng trắc ẩn trong anh. Thụy Như! Để anh nhắc em nhớ, đàn bà dù ác cỡ nào, cũng không bao giờ âm hiểm bằng đàn ông.

- Phong! Em yêu anh, em khao khát anh, thật sự em không biết cô ấy ở đâu. Chỉ vì em muốn anh, nên nói bừa thôi. Phong! Ở lại với em, em sẽ làm anh hài lòng.

Phong không thèm quay đầu, chỉ nhếch môi, rồi đi thẳng. Còn lại một mình trong phòng, Thụy Như khó chịu như phát điên. Bình thường, ả cũng không có nhu cầu mạnh như vậy. Cô ta mặc lại bộ đồ khiêu gợi, đi xuống dưới nhà. Đi ngang qua hồ bơi, trên bàn vẫn còn ly nước cam đã cạn, Như nghi ngờ, nhưng nước cam là tự tay cô pha, nếu Thanh Phong bỏ thuốc, chắc chắn cô đã thấy. Chắc không phải, đột nhiên cô ta khom người, chụm chân lại "uh mm...ah...." mặt đỏ bừng. Như vứt túi xách, đi tới ghế dài bên hồ bơi, vội vã tụt quần, ngồi banh chân, thò tay vô cô bé thọt...thọt, mặt đê mê, ngửa cổ cảm thụ. Chưa si nhê, tay cởi hàng nút áo sơ mi, thò tay mơn trớn hai quả đồi, kéo hẳn quả áo ngực xuống để xoa nắn trực tiếp, cứ bóp, xoa, thụt, không thềm cởi hẳn áo. Mặt ả phê phê, đưa lưỡi liếm quanh miệng thèm khát. Trên bức tường, có chiếc flycam đã âm thầm quay lại toàn bộ cảnh thủ dâm của diễn viên nổi tiếng Thụy Như. Sau khi bắn ra dòng d*m thủy, cô ta rút khăn giấy lau, sửa soạn quần áo, đi vô bar tìm trai. Thủ dâm chỉ hạ lửa, chứ chưa dập được hỏa.

Về nhà, Phong điện thoại cho Khiêm:- Alo! Anh tìm người sao rồi.

- Đã tìm được thi thể....

- Sao? thi thể

- Lúc tôi tìm thấy, cô gái đó không khác nào xác chết, toàn thân bầm tím, hạ thân đầy máu. Không hiểu ai có thâm thù đại hận gì mà ra tay tàn độc với cô gái nhỏ như vậy.

- Cứu được là được. Anh tạm thời cho người bảo vệ cô ấy 24/24. Tôi giải quyết việc riêng xong sẽ tới mang cô ấy đi.

- Cậu mang nổi sao?

- Anh vừa nói gì?

- Không! Giải quyết cho xong việc riêng đi. Tôi mà ra tay thì hậu quả nặng nề lắm.

Phong cúp máy, thở dài. Anh nghĩ Khiêm đòi 10% như anh đã hứa. Có thể 10% là khá lớn, nhưng nặng nề thì không. Với anh bây giờ, chỉ có Tinh Nhi là nặng nhất.

Mặt khác, nhóm Protect về báo cáo lại cho ông Lê Sơn, đã giải cứu người thành công. Ông Sơn cũng muốn xem mặt cháu dâu, nhưng khi nhìn thấy Nhi, ông đã thất thần, ngồi phịch xuống ghế vì lên cơn đau tim. Sau khi bình tâm, ông cho người âm thầm điều tra gia thế của Tinh Nhi. Ông cầm khung ảnh gia đình, mở ra bên trong là bức ảnh xưa đã hoen màu, trên đó cũng là một gia đình hạnh phúc, có ba mẹ và hai người con một trai, một gái. Ông vuốt ve hình đứa bé gái, trong đôi mắt là tia ẩn nhịn đau lòng. Ông để tấm ảnh xuống, xoay người đứng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, quyết định gọi điện thoại cho một nhân vật quan trọng ở bên Mỹ.

Ngoài lề: bạn nào đã xem Chồng! Anh là ai, sẽ phần nào hiểu tính cách của Gia Khiêm. Một người đàn ông ấm áp, thân thiện, nhưng cũng lạnh lùng và tàn ác. Phần 1, anh xài hương thơm bạc hà, the mát, cá tính "cool", lạnh như con người anh. Nhưng ở phần này, anh dùng tinh dầu Lavender, để trấn áp con người của mình, tránh gây tổn thương cho người khác, như anh đã làm với Phương Nghi. Nếu bạn tinh ý, trong tập này, Khiêm bắt đầu bộc lộ bản chất rồi.

Thanh Phong xài nước hoa cổ, loại tinh chế đặc biệt cho giới thượng lưu. Họ thích mùi như thế nào, nhãn hàng nước hoa sẽ chế tạo ra loại riêng theo ý thích và tính cách của khách hàng. Nhi thích mùi hương của Phong, vì nó giống với mùi hương của người đàn ông từng xuất hiện trong tuổi thơ của Nhi, người mang lại ấm áp cho cô và mẹ cô.

Chương 19: Có lẽ em yêu anh

Được ngủ thoải mái sau giấc ngủ dài, Nhi thức dậy với cơ thể ê ẩm, đang nằm trong vòng tay rộng lớn, ấm áp của ai đó. Ngước lên liền nhìn thấy gương mặt điển trai, cương nghị "người gì mà nhìn góc độ nào cũng đẹp, ủa, sao mình ở đây, lại còn nằm trong lòng anh". Nhi ngồi bật dậy, cánh tay liền bị người kia kéo giật lại, cô mất đà lại ngã vô ngực người ấy. Khiêm mặc áo choàng ngủ, do sức kéo hơi mạnh, hai tay Nhi chống vào ngực anh, áo bị rộng, lộ ra gọng ngực vuông săn chắc, hai núm nhỏ xíu hồng hồng như hai hạt đậu đỏ, nổi bật trên làn da trắng của anh. Vừa được nhìn, vừa được sờ, bất giác Nhi đỏ mặt, cúi đầu im thin thít. Khiêm tự nhiên ôm lấy cô, gác cằm lên đầu Nhi, cất tiếng dịu dàng:

- Em còn đau không, muốn ăn gì anh kêu người mang lên.

Nghe cứ giống như vợ chồng sau đêm tân hôn ấy nhỉ. Không chỉ đỏ mặt, mà tim cô cũng thình thịch loạn nhịp. Không nghe Nhi trả lời, Khiêm hơi đẩy Nhi ra, cúi nhìn cô, thấy mặt cô đỏ bừng, lại lo cô sốt, liền đưa tay lên sờ thử, nhân tiện vuốt ve làn da nhẵn mịn, mềm mại của cô. Mùi hương bạc hà từ hơi thở của người đàn ông phảng phất, làm Nhi tỉnh cả người. Cô đẩy anh ra, xoay người bước xuống giường:

- Anh Khiêm! Sao em ở đây, và sao anh với em lại.....

- Ngủ chung?

Nhi không trả lời, chỉ lặng lẽ gật đầu, Khiêm phì cười trước thái độ mắc cỡ của cô. Anh đằng hắng, giọng nghiêm nghị.

- Em hay lắm, Ngôi sao nhỏ. Công trình anh giữ gìn hơn 30 năm, trong một đêm bị em phá sạch, giờ em tính sao hả.

- Sao.???...em....với anh...???!!!

- Em ăn anh sạch sẽ, giờ không chịu trách nhiệm à. Con ong đã tỏ đường đi lối về, nên chê anh phải không?

Nhi cau mày, nhăn mặt, gãi gãi đầu cố nhớ chuyện đã xảy ra. Ngoài chuyện cô đấu với hai tên canh cửa, sau đó bị lôi quăng lên xe tải thì cô đã không biết gì nữa. Mở mắt còn không có sức, sao lại có sức cho chuyện kia....mà nhìn Khiêm nghiêm túc vậy, chắc không đùa đâu nhỉ. Khiêm bước xuống giường, thắt lại đai lưng, đi tới xoa xoa đầu Nhi, khom người nói với cô.

- Em muốn ăn gì?

- Gì cũng được - Nhi lí nhí.

- Ăn anh nữa nhé!

- Á.....h????!!!!

- Làm vệ sinh xong là có ăn, ngoan!

Khiêm nháy mắt với Nhi, rồi đi lại tủ, mở lấy ra bộ đồ mặc ở nhà, quần kaki, áo thun, mang đi ra ngoài. Nhi nhìn theo ngơ ngẩn, hay là mình đang mơ nhỉ. Cô tự tát mặt mình, "ôi, đau quá. Mọi chuyện là thật, sao kì vậy chòi."

Nhi đi vô toilet làm vệ sinh, đi ra đã thấy bộ đồ sạch sẽ đặt trên giường. Cầm lên coi đúng size của cô, lại có thêm đồ lót. Nhìn lại đồ trên người, là bộ pijama phi lụa màu tím, không lẽ anh ấy thay đồ cho mình. Nhi rụt cổ, lè lưỡi rồi lại đi vô toilet thay đồ. Nhi mở cửa ra phòng khách, mùi cháo hào thơm nức mũi. Hôm nay, Nhi mặc đầm trắng hai dây, khoác áo len cùng màu, nhìn cô càng xinh đẹp, tinh khiết. Khiêm ngồi trên sofa, thấy cô ra thì vỗ vỗ tay chỗ bên cạnh. Nhi hiểu, nhưng không ngồi, mà ngồi ở ghế đôn đối diện. Khiêm nhếch môi cười, đẩy tô cháo về phía Nhi:

- Em ăn đi, cháo hào ăn nóng mới ngon, đặc biệt hào rất mau lại sức.

Nhi yên lặng, cúi xuống múc cháo ăn. Tóc cô dài, Nhi cứ vừa ăn, vừa giữ tóc khỏi rơi trúng cháo. Phía sau, có người nhẹ nhàng cầm sợi dây ruy băng màu hồng, túm tóc Nhi cột lại gọn gàng. Cô thoáng bồi hồi, người kia còn đặt xuống bàn ly sữa tươi, rồi lại ngồi xuống ghế sofa, nhà nhã đọc tin tức trên điện thoại.

Nhi ăn vội vàng cho xong, lật đật mang tô đi rửa.

- Em uống sữa đi, rồi rửa ly luôn một lần.

Không hiểu sao mà Nhi cứ răm rắp nghe theo, lúc nào đứng trước người đàn ông này, cô cũng như con nai tơ ngơ ngác. Nhi ra cầm ly sữa tu ừng ực, quay lại thì ai kia đang rửa tô cháo, anh nhìn cô, đưa tay ý kêu cô đưa ly sữa. Cô ngại ngùng, cầm ly xoay xoay:

- Sẵn tay anh rửa luôn. Anh mỏi tay lắm rồi đó.

Nhìn lại thì tay anh vẫn đang đưa lên không trung, Nhi nhe răng, nhanh chóng đưa cho Khiêm cái ly. Nhi nhìn đàng ấy đang rửa ly chén, khí chất ưu nhã như nam thần trong phim. "Không lẽ phục vụ quán bar kiêm luôn rửa ly sao ta?" Cô cứ nhìn đến ngây ngẩn. Khiêm rửa xong, lau tay, tựa vào quầy bếp phía sau, hai tay đút túi quần, nghiêng đầu nhìn Nhi, nhếch môi cười

- Ngôi sao nhỏ! Em có gì muốn hỏi anh?

- Anh Khiêm! Tại sao em lại ở nhà anh?
- Anh đưa em tới.

- Nhưng mà làm sao anh gặp em, rõ ràng là em bị nhóm người bắt cóc, chúng quăng em lên xe tải, chở đi đâu em cũng không biết.

Mắt Khiêm tối đi, anh chầm chậm tiến ra phòng khách, nắm bàn tay Nhi, cúi nhìn cô, vén mấy sợi tóc lòa xòa. Đột nhiên, Khiêm ôm Nhi vào lòng, siết chặt như sợ cô sẽ bay đi mất. Giọng nói âm trầm:

- Tinh Nhi! Cho anh biết, em nghĩ gì về anh?

- Anh là bạn em. Một người đàn ông bươn chải đủ mọi nghề để kiếm sống, nên em thấy ở anh sự đồng cảm.

- Vậy nếu anh nói...anh không phải thợ hồ, em còn đồng cảm với anh không?

- Anh không nói thì em cũng biết rồi.

- Em biết? Biết gì?

- Thì có thể anh làm kế toán, hoặc kỹ sư xây dựng, hoặc việc gì đó ngồi văn phòng nên mới trắng như thế, và ở căn hộ cao cấp này. Võ công anh giỏi vậy, không chừng buổi tối anh kiêm nghề võ sư nữa á.

- Theo anh tới một nơi.

Không chờ Nhi trả lời, anh nắm tay cô đi ra cửa, xuống tầng trệt, bắt grapcar đi qua quận hai. Anh dắt Nhi lên quán cà phê sân thượng, nơi có xích đu hình trứng giữa khóm hoa Lavender. Cô thích thú, ngồi ngay lên xích đu đung đưa, cười tít mắt.

Khiêm đứng bên cạnh, xoay lưng góc 90 độ, chống chân ngược vào cây treo xích đu, hai tay nhét túi, từ tốn kể cho Nhi nghe:

- Anh đang chạy trên đường ở quận hai, vô tình thấy em bị nhóm người trói tay bỏ lên xe. Anh đuổi theo bọn chúng về tới Tịnh Biên. Anh đoán có lẽ chúng tính bán em qua biên giới. Anh thưa công an, đặc nhiệm cử vài chiến sĩ giả làm người có máu mặt trong giang hồ, vờ vô hỏi mua lại em. Qua trao đổi nhằm quan sát, các anh trinh sát ập vô bắt trọn ổ. Anh đưa em về. Hết.

- Anh đúng là quế nhân của em, không phải nói là thần hộ mệnh mới đúng. Lần nào em gặp nạn, anh cũng xuất hiện kịp thời hết á.

- Anh không phải thần tiên, không có phép cứu em mãi được. Nên chỉ còn cách là em phải ở bên anh, trong tầm mắt anh, anh mới an tâm.
- Hihi! Nghe giống như anh đang tỏ tình em vậy à.

- Nghĩ sao thì nó là vậy.

- Thôi, bỏ qua. Em muốn về quê, mẹ em tỉnh rồi, có thể chuyển lên thành phố. Em hứa với bệnh viện, ai ngờ gặp chuyện, họ mà đổi thuốc free thì mẹ em làm sao. A! Anh cho em mượn điện thoại gọi cho bệnh viện.

- Anh gọi rồi, có người vừa chuyển thêm 200 triệu, em cứ an tâm tịnh dưỡng cho khỏe. Không lẽ em muốn gặp mẹ trong bộ dạng này.

Hai trăm triệu, chỉ có thể là bác Yến. Tính ra đêm đầu tiên của mình cũng được giá hời. Tự suy nghĩ, nước mắt Nhi rơi trên gương mặt gượng cười, thật đau lòng. "Bán trinh cứu mẹ, khi mẹ tỉnh, mình lại phải trốn ở đây không được gặp. Cuộc đời mày khốn nạn quá Nhi ơi".

- Đừng khóc, mẹ cứ để anh lo. Em cứ an tâm dưỡng thương là được.

Khiêm đứng đối diện, an ủi cô. Đột nhiên, Nhi chồm tới ôm ngang eo của anh, khóc thút thít.

- Em nhớ mẹ quá, anh Khiêm ơi, em nhớ mẹ.

Khiêm vỗ vỗ vai cô, ngồi xuống một chân, ngước nhìn cô, đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên gương mặt khiến anh say đắm.

- Nín đi, anh đưa em đi gặp mẹ. Nhưng chỉ đứng từ xa nhìn thôi. Em cũng không muốn mẹ đau lòng đúng không?

Nhi vui mừng, gật đầu lia lịa, lại nhoẻn miệng cười thật tươi. Dưới ánh nắng chan hòa, người đàn ông ngồi một chân bên xích đu hình trứng, nhìn cô gái nhỏ trên xích đu bằng đôi mắt nhu tình, chiều chuộng. Lần đâu tiên, Nhi nhận ra, trái mình đập rộn rã khi bên anh, có lẽ "em yêu anh mất rồi".

Họ về phòng trọ của Nhi, lấy con wave cũ của cô chạy về quê. Khiêm không biết chạy xe, nên Nhi phải dành nửa buổi chỉ cho anh. Cứ tưởng sẽ mất nhiều thời gian, không ngờ chưa tới 5 phút thì Khiêm đã chạy rất thành thục. Nhi bị thương mà, nên Khiêm phải cầm tài thôi.

Tại Trịnh gia, bà Mỹ An mặt mày hầm hầm nhìn Trịnh Khâm

- Nói! Có phải ông và con đĩ đó đã có con với nhau, đúng không?

- Bà...bà lớn rồi, ăn nói đàng hoàng cho con cháu nó nể.

- Hứ! Loại đạo mạo như ông mà còn điếm đàng, sinh cả con rơi thì đàng hoàng với ai?

- Tôi không có. Đừng vu khống

- Tôi vu khống ư. Được

Bà quăng xuống bàn xấp hình của Nhi, nhìn y chang bà Thanh Vy hồi trẻ. Ông Khâm nhìn xấp ảnh chấn động, tay ông run run sờ lên gương mặt của người thương, ông quắc mắt nhìn vợ

- Ở đâu bà có hình này? Con bé đang ở đâu?

- Hahaha! Nhận rồi à. Tôi đã bán nó qua biên giới. Nhà này chỉ có một đứa con gái tên Trịnh Phan Thanh Mỹ, và một thằng con Trịnh Phan Thanh Phong, không còn đứa nào nữa, con ngoài giá thú cũng không.

- Bà bán con bé? Trời ơi! Tội nghiệt của tôi, sao bà trút lên nó.

Ông Khâm kêu thảm thiết, uất ức, ngã ra giật giật, mắt trợn trừng, sùi bọt mép. Bà An hoảng hốt, đỡ chồng đi cấp cứu. Ngoài phòng chờ, bà gọi cho Thanh Phong và Thanh Mỹ.

Thanh Phong ở công ty, anh lấy ít máu thu thập ở căn nhà nhốt Nhi bên quận hai, phân tích lấy máu của cô thử ADN. Đang chờ kết quả thì mẹ anh điện, anh tức tốc qua bệnh viện nơi ông Khâm cấp cứu, chưa kịp đọc kết quả ADN.

Chương 20: Kết quả adn

Khiêm chở Nhi tới thẳng bệnh viện tỉnh A. Nhi mặc đồ chống nắng, trùm khẩu trang kín mặt, đứng xa xa nhìn Khiêm nói chuyện với bác sĩ.

- Chào bác sĩ, tôi là bạn của con gái bệnh nhân, tôi tới làm thủ tục chuyển viện.

- Rất tiếc phải từ chối cậu. Bệnh viện qui định rõ ràng chỉ người thân trong gia đình mới được phép yêu cầu chuyển viện.

- Con gái bác ấy bận đi công tác, chưa về kịp. Mà bệnh thì đâu có chờ ai.

- Vậy cậu cần có giấy ủy thác của con gái bệnh nhân, có chứng thực của xã.

Khiêm cau mày nhìn bác sĩ, rồi lại nhìn cô nàng "ninja", thở dài.

- Được! Tôi đi lấy giấy ủy thác. Các người lo thủ tục, khi tôi về là chuyển đi ngay. Đừng để tôi phải chờ đợi.

Một bước đi thẳng tới chỗ Nhi, không thèm nghe xem bác sĩ có đồng ý không.

- Nhi! Họ cần giấy ủy quyền em cho anh, họ mới chuyển viện cho mẹ.

- Được, em sẽ ra xã xin giấy viết liền cho anh.

- Ừ

Họ cùng ra xã làm giấy ủy quyền, xong xuôi quay trở lại bệnh viện làm thủ tục đưa bà Thanh Vy lên bệnh viện Ung Bướu thành phố. Khiêm vô phòng bệnh, bà Vy đã tỉnh, nhưng vẫn rất yếu ớt, không nói được nhiều. Khiêm gật đầu, lễ độ chào bà.

- Chào bác! Cháu tên Khiêm, bạn của Nhi. Tháng này cô ấy có lịch quay ở xa, không về được, nên nhờ cháu làm thủ tục chuyển viện cho bác.

- Chắc con bé...lo...kiếm...viện phí....con...nhóc....khờ

Bà Vy nói được mấy câu thì thở mệt nhọc, từ khóe mắt chảy ra dòng lệ đau lòng, y tá phải gắn chụp oxi. Nhi nhìn mẹ qua lớp cửa kính mà bụm miệng khóc, cô ngồi thụp xuống, dựa vào tường vì sợ mẹ thấy. Cô khóc, khóc thỏa bao hờn dỗi, uất ức. Tại sao cô không được chạy lại ôm mẹ. "Con thương mẹ, con nhớ mẹ quá". Những lời nói gào thét trong lòng. Từ lúc trưởng thành, Nhi chưa bao giờ nói thương mẹ, ông trời cho mẹ thêm cơ hội để nghe, vì sao còn cướp đoạt của cô cơ hội để nói. Nhi khóc, tự đánh vào ngực mình thùm thụp, đứa con bất hiếu này....đến lúc mẹ bệnh vẫn khiến mẹ lo lắng... huhuhu. Bàn tay cô được nắm chặt trong bàn tay khác, Nhi ngước mặt nhìn lên người đàn ông. Anh ngồi một chân trước mặt Nhi, tay vẫn nắm tay cô.

- Em muốn mẹ đau thêm hay sao lại hành hạ mình, hửm!

Nhi cúi mặt, cố nín khóc, mặt mũi đỏ như cà chua, nhìn yếu đuối và đáng yêu lạ. Chợt Khiêm ôm đầu cô tựa vào ngực mình, nơi trái tim đang lỗi nhịp thổn thức.

- Ngôi sao nhỏ, anh bị đau tim vì em. Đi, mình về, mai lại vô thăm mẹ.

Khiêm nắm tay Nhi dắt ra về. Nhi thắc mắc sao không chuyển viện, hay thiếu tiền. Khiêm hiểu nên nói ngay.

- Vừa rồi mẹ xúc động nên làm mệt, cho nằm thêm một đêm chờ khỏe hẳn, sớm mai chuyển viện cũng được.

Nhi gật gù như đã hiểu. Anh lại xoa xoa đầu cô, mỉm cười, chở Nhi về nhà. Trong nhà có một phòng, Nhi tính nhường cho khách, cô dọn chỗ trong phòng sạch sẽ, đi ra kêu Khiêm thì thấy anh đã nằm trên tấm phản, như ngủ rồi. Nhi đi lại lay anh

- Anh Khiêm! Vô phòng nằm, ở đây lạnh lắm. Anh Khiêm!

Tưởng người kia không mở mắt, đột nhiên anh mở mắt rất nhanh, làm Nhi hết hồn, giật lùi ra sau, chới với. Tích tắc, Khiêm ngồi hẳn dậy, đưa cánh tay đỡ ngang lưng của Nhi. Ánh mắt anh lạnh lùng, cương nghị, không ấm áp như mọi khi, càng khiến Nhi hoảng hồn, nói năng lắp bắp.

- Anh vô phòng nằm đi, ngoài đây lạnh lắm. Em ở đây quen rồi, nên không sao.

- Vậy em nằm đây với anh thì không lạnh nữa. Em quen chỗ, anh quen em.

Nhi đớ lưỡi. Cái người này, mỗi câu nói ra đều khó đỡ. Khiêm cúi nhìn Nhi, ánh mắt nhu tình hơn. Ánh trăng soi rọi qua khung cửa sổ, làm gương mặt anh bừng sáng nét nghiêng nam tính, ương ngạnh, bất giác Nhi đỏ mặt, thẹn thùng. Khiêm cúi sát hơn, hai tay nhẹ nhàng áp vào má, ngẩng mặt cô lên. Mùi lavender ấm áp thoang thoảng. Anh áp lên đôi môi nhỏ xinh nụ hôn dịu dàng. Anh mơn trớn, ngậm vào môi Nhi mút mát. Nút môi trên, tới môi dưới, luồn trong khoang miệng, day dưa lưỡi với Nhi, đưa toàn bộ hương bạc hà xông vào buồng phổi của cô. Nhi bị Khiêm dìu dắt, từ từ chìm đắm trong men say ái tình. Khi tay của Khiêm lần mở từng chiếc nút áo, lộ ra đôi tuyết lê vun cao trong chiếc áo con bằng vải mỏng, thật khiến người kia muốn phạm tội. Tay anh chạm được vào khối non mềm, tính xoa nắn đã bị Nhi giữ lại. Cô mở to mắt nhìn anh, đẩy anh ra, thở hổn hển:

- Anh Khiêm! Không, không được. Chúng ta đi quá xa rồi.

- Mình đang đi lại gần nhau đó chứ.- Anhhh!

Nói không được ai kia, Nhi vừa xấu hổ, vừa tức nên đứng phắt dậy đi vô phòng, đóng cửa. Cô cầm chặt phần ngực áo đã bung nút, mặt đỏ bừng. Cảm giác lâng lâng cho nụ hôn đầu thật khó tả, một cảm giác bồi hồi, khao khát. Dù đã từng bị Phong hôn, nhưng bị ép hôn thì hoàn toàn vô cảm, còn với Khiêm mới một lần đã khắc ghi. Nhi lại nhớ về đêm đó, mùi hương lavender, sự dịu dàng y như bây giờ. Nhi tự tát mình "từ lúc nào suy nghĩ của mình với anh ấy trở nên xấu xa như vậy". Cô quyết trèo lên giường, trùm mền ngủ, xua đi ám dục vừa rồi.

Tại bệnh viện 5 sao của thành phố. Ông Trịnh Khâm đã được đưa ra phòng hồi sức. Bác sĩ dặn ông có bệnh động kinh, tránh xúc động mạnh. Bà An nhìn chồng tái nhợt nằm trên giường bệnh, bà vừa thương vừa hận. Nước mắt cũng vô thức chảy ra. Bà xoay người quay đi, dáng đi yếu ớt đơn độc. Mỹ dặn dò Phong mấy câu, vội chạy theo đỡ mẹ. Phong vô thăm ba, ông Khâm vẫn đang ngủ. Anh nắm lấy bàn tay già nua của ba, đôi mắt anh càng trĩu nặng nỗi ưu tư. Anh cứ ngồi như vậy suốt 4 tiếng, đến khi gần sáng thì ông Khâm tỉnh lại. Phong tính đi kêu bác sĩ, ông Khâm nắm tay anh, kêu đừng đi. Ông thều thào, muốn ngồi dậy. Phong chỉnh giường nâng cao, sửa lại dây cắm oxi cho ba dễ thở hơn. Ông Khâm dựa vào đầu giường, nắm lấy tay con trai, vỗ vỗ nhẹ.

- Thanh Phong! Con có trách ba không?

- Không.

- Ừ! cảm ơn con. Phong! Con biết con bé đó phải không? Con biết từ khi nào?

- Con biết cô ấy lâu rồi, nhưng mới biết cô ấy là con của dì Vy gần đây, là do mẹ nói.

- Phong! Lòng ghen tị và đố kị của đàn bà, sẽ làm biến chất một con người. Mẹ con đang như vậy. Con hãy kiềm mẹ lại, đừng để bà ấy sai càng thêm sai.

- Con hiểu rồi! Với lại, con yêu cô ấy ba à.

- Yêu???? Con yêu nó???? Không được.

Ông Khâm làm mệt, húng hắng ho. Phong quan sát thái độ của ba, anh muốn nhìn xem ba đối với Nhi là tình cảm gì. Xem ra, ông rất lo lắng cho Nhi. Ngay cả ông Khâm cũng cản trở, không lẽ Nhi là em gái của anh thật. Ông Khâm nhìn Phong, chậm rãi mở lời.

- Con có thể ngừng yêu nó được không? Đời mẹ đã khổ, ba không muốn nó cũng khổ như mẹ. Coi như ba năn nỉ con, đừng day dưa với nói, để con bé được sống bình yên bên mẹ nó nha con.

Phong chồng tay mình lên tay ba vỗ vỗ, hạ giường, đỡ ông nằm xuống, rồi đi ra ngoài. Ánh dương đang lên, lan tỏa ánh sáng xuống hàng cây ở khoảng sân của bệnh viện. Phong ngồi trên dãy ghế đá trầm ngâm, ánh nắng xuyên qua tóc anh khẽ lung lay trong gió, càng làm nổi bật nét cô đơn, vẻ đẹp lãng tử bi thương.

Phong điện thoại cho Nhi không được, chắc chưa mua điện thoại. Anh tiếp tục gọi cho bệnh viện tỉnh A, hỏi thăm sức khỏe bà Thanh Vy.

- Sao! Công ty An Phong không chuyển tiền từ 3 tuần nay, chỉ chuyển có ngày đầu tiên. Vậy viện phí của bệnh nhân?

- Dạ, viện phí được chuyển khoản trực tiếp từ một người giấu tên ạ. Chuyển 2 lần tổng cộng 1 tỷ 200 triệu. Nếu hôm nay bác khỏe, sẽ chuyển bác lên thành phố ạ.- Ai là người bảo lãnh?

- Hôm qua có người xưng là bạn của con gái bác ấy tới làm thủ tục rồi.

- Vậy à, cảm ơn cô.

- Không có chi.

Phong cúp máy, gương mặt lạnh lẽo, thâm trầm, đi về công ty. "Sao mẹ cứ phải dồn người ta vào đường cùng".

Anh về tòa nhà An Phong, kêu Quan tới phòng làm việc. Bóng dáng cao ngạo quay lưng nhìn xuống cửa sổ sát đất, thân hình thẳng tắp, hai tay đút túi quần toát ra khí chất hơn người. Quan biết mỗi lần đứng ở tư thế này, nghĩa là Phong đang rất giận.

- Tổng giám đốc! Tôi đã tới.

- Ngồi đi.

Quan ngồi trên ghế sofa nơi bàn trà tiếp khách. Phong xoay người, nện từng tiếng giày cộp...cộp trên nền đá hoa cương lạnh lẽo, chầm chậm đi lại ngồi ở ghế đối diện. Anh gác chân chữ ngũ, một tay gác lên lưng ghế nhìn Quan:

- Cậu làm cho tôi bao lâu rồi?

- Dạ được 7 năm.

- Cậu nghĩ cậu hiểu được tôi chưa?

- Dạ...aaaa

- Quan! Tôi không trách cậu giấu tôi một số việc, nhưng làm trái ý tôi là việc hoàn toàn khác. Tôi nghĩ 7 năm đủ để cậu cân nhắc sự việc nặng nhẹ, đúng không?

- Tôi...tôi nhận lỗi.

- Nhận rồi có tái phạm nữa không?

- Không! Tôi chắc chắn không tái phạm nữa.

- Được rồi, cậu ra ngoài đi. À, hôm nay sinh nhật Bo nhỉ, cậu ghé Kingdoms mua con robot biến hình, thay tôi tặng cho thằng bé. Lần trước tôi có hứa mà lâu quá nên quên.

- Dạ, cảm ơn Tổng Giám Đốc.! Tôi...tôi muốn nói anh nghe một chuyện.

- Nói.

- Lần trước ở bệnh viện tỉnh A, bà chủ có gặp và tát cô Nhi, còn....còn gặp lão phu nhân của Trần Gia, tôi thấy bà ấy có tình cảm rất tốt với cô Nhi. Sau khi cắt viện phí, tôi cảm thấy có lỗi, nên tính rút tiền túi chuyển lại, thì đã có người bí mật chuyển rồi. Tôi nghĩ cô Nhi và Trần Gia có quan hệ không bình thường.

- Tôi hiểu rồi. Cậu đi ra đi.

- Dạ.

Phong lại đứng lên, nhìn ra cửa sổ sát đất, mặt anh vô cảm, ánh mắt tối đi một mảng. Anh ngồi xuống bàn làm việc, trên đó để sẵn phong bì của bệnh viện truyền máu huyết học. Mở ra xem kết quả, mày Phong cau lại ngạc nhiên, rất nhanh giãn ra, miệng nhếch lên đọ cong vừa ý. Anh chống cùi chỏ lên ghế, rờ rờ chân mày, nghĩ gì đó môi đậm ý cười hơn. Để tờ giấy lên bàn, quyết định đi nhanh ra cửa.

Sau khi nhận được điện thoại từ ông Lê Sơn, ông Lê Hoàng mừng rỡ, tức tốc bay về Việt Nam, tìm gặp Tinh Nhi. Kết quả ADN, mẫu A mẫu B không cùng huyết thống. Kết luận anh Trịnh Phan Thanh Phong và chị Lê Hoàng Tinh Nhi không phải là anh em ruột.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau