BÌNH YÊN BÊN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bình yên bên anh - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Cô gái của tôi!

Sau khi nhận được đề nghị hơi khiếm nhã của bà Yến, Nhi chỉ còn cách cười trừ. Mắt bà Yến buồn buồn, bà đặt hai bàn tay mình lên đôi bàn tay của Nhi, như cái cách một người mẹ an ủi con gái:

- Bác biết yêu cầu này hơi quá với con, nên bác không ép. Bác chỉ nghĩ cho nó cơ hội thử mùi đời, làm đàn ông, biết đâu nó nghĩ lại, chịu mở lòng ra. Bác già rồi, còn bao nhiêu lâu để chờ nữa.

Bà Yến kéo tay áo chậm chậm mắt mình, rồi lại xoay nhìn ra cửa sổ. Nhi nhìn theo gương mặt buồn bã của bà, Nhi nhớ đến mẹ, "phải, những người mẹ có bao nhiêu năm để chờ con mình...". Chợt, có giọt mặn đắng rơi xuống từ khóe mắt cô. Nếu mẹ cô có cơ hội tỉnh lại, cô sẵn sàng làm mọi thứ vì mẹ, chỉ cầu xin thời gian đừng quá khắc nghiệt. Nhi nở nụ cười, nắm bàn tay gầy guộc của bà, vừa hít hà vừa nói:

- Bác cho con thời gian....con vẫn nợ bác một ân tình.

- Nhi! Dù con quyết ra sao, bác vẫn không đòi lại số tiền 100 triệu, vì đó là bác cho con. Việc này, là bác xin con với tư cách một người mẹ, mong muốn con trai mình mở lòng, mưu cầu hạnh phúc. Con hiểu cho bác, đừng ghét bác, hay nghĩ bác bỏ tiền ra mua thân xác con.

- Con hiểu mà bác. Con luôn kính trọng bác, làm sao con lại ghét một người mẹ thương con của mình, người bỏ ra số tiền lớn giúp người xa lạ là con, mà không cần hoàn trả. Con mà ghét bác, thì con là loại không ra gì rồi. Hihi.

- Con bé này, bác không có con gái, bác mê con gái lắm mà ra hai thằng đực rựa, nên bác xem con như con gái mình. Đừng bận tâm về số tiền đó, biết không?

- Dạ! Tuân lệnh mẹ, à, thưa bác!

- Hứ! Dễ giận, kêu mẹ hay thế mà. Kêu lần nữa mẹ nghe cái nà!

- Hihi! Mẹ!

- Ừ! Ngoan.

Hai người lại cười vui vẻ, rì rầm tám đủ chuyện trên đời. Lực lái xe cũng ổn định hơn. Khi tới đầu ngõ nhà Nhi, Lực lấy điện thoại nhắn tin cho bà Yến " theo định vị, Cậu Khiêm đang ở gần nhà cô Nhi". Bà Yến đọc tin nhắn mà há hốc, bà xoay qua nói với Nhi:

- Nhi, bác thả con ở đầu đường được không? Đột nhiên, bác nhớ ra có cuộc hẹn quan trọng, người ta mới nhắn tin hối.

- Dạ được, nhà con cũng gần, đi bộ xíu vô tới nơi rồi. Bác đi công việc của bác đi, không lại trễ thì kì lắm ạ.

- Ừ.

Lực ngừng xe ở đầu một con đường nhỏ, Nhi mở cửa xuống xe, cúi chào bà Yến rồi đi vào con hẻm sâu. Bà Yến nhìn theo thở phào, hối Lực lái xe đi gấp. Nhi đang đi vô nhà mình, chợt thấy phía trước có bóng dáng quen thuộc, tay đang cầm bản đồ coi tìm kiếm gì đó. Cô chạy lại, vỗ vai người thanh niên:

- Anh Khiêm!

- Nhi!

- Anh/ em đi đâu đây? - cả hai cùng lên tiếng.

- Nhà em ở đây mà? Còn anh?

- Anh đi tìm chỗ ăn tối. Công ty bao cơm có hai buổi, mà buổi chiều anh ngủ quên nên giờ đói quá.- Trời! Anh ở khách sạn nào mà lạc tới tận đây lận. Đi, đi vô nhà em nghỉ chút, chờ em thay đồ rồi em dẫn anh đi ăn. Dở ghê, quen biết thổ địa ở đây mà không hỏi.

- Điện thoại em hư mà.

- Á! Em quên. Hihi. Không sao, chắc em nợ anh nên gặp anh hoài nè. Yên tâm, con nợ này không trốn được rồi. Hihi.

Nhi rất tự nhiên nắm tay Khiêm kéo đi. Đường dưới quê được trải bê tông, nhưng đèn đường không có, chỉ có vài bóng đèn người dân tự bắt nên khá tối. Nhi sợ Khiêm không quen đường, nên cô cứ vô tư dắt người ta. Còn người thanh niên thì bình thản đi theo, mặt đậm ý cười. Vô tới sân, Nhi mở cửa nhà, bật đèn, ngồi phịch xuống ghế nghỉ mệt. Thấy Khiêm đứng tần ngần ngoài cửa, Nhi ngốc đầu dậy, ngoắc anh vô.

- Anh vô nhà đi, ngồi đây nè. Em nghỉ mệt xíu, sáng giờ em cũng chưa ăn uống gì luôn, nên mệt quá.

- Vậy để anh đi tìm mua đồ ăn cho em nhé!

- Anh tìm được chắc em đói xỉu rồi. Anh ngồi đây đi, em vô thay đồ rồi anh em mình đi ăn. Bảo đảm, ngon bổ rẻ. Hihi

- Ừ.

Nhi đi vô phòng, lấy đồ ra nhà sau tắm. Nhà tắm xây riêng biệt ở sân sau, trong nhà tắm được bắt bóng đèn tiết kiệm điện 5w, nên cũng không được sáng lắm. Nhi ở đây từ nhỏ, nên cũng quen, nếu ở nơi khác chắc sợ ma mà ở dơ luôn. Trong nhà, Khiêm đi vòng vòng quan sát nhà, xem mấy tấm hình treo trên tường, toàn hình của Nhi từ nhỏ tới lúc Nhi 4, 5 tuổi. Còn hình lúc lớn rất ít, không có tấm nào chụp chung với ba mẹ. Khiêm đăm chiêu nhìn vào cô nữ sinh tóc dài, đang cầm hoa Phượng, bức ảnh chụp nghiêng, lộ ra đường nét mê hồn của Nhi, đây là tấm duy nhất lúc trưởng thành của cô, có lẽ chụp lén nên thần thái của Nhi sống động tự nhiên, không phải kiểu dàn dựng. Khiêm rút tấm ảnh, bỏ vào tấm bản đồ, xếp gọn lại nhét vào túi áo sao mi. Đột nhiên, Khiêm nghe tiếng la thất thanh của Nhi, anh vội vàng chạy ra sân sau, chỉ thấy một khoảng tối thui, lại nghe tiếng la của cô, Khiêm mở đèn pin điện thoại, đi thẳng tới cái nhà tắm hình hộp be bé, bên trên là nóc xây hổng lên cao, trong đó phát ra tiếng la của Nhi nhưng tối thui. Anh chạy tới, dùng chân đạp vào cánh cửa bằng tôn, cửa bung ra dễ dàng, Khiêm rọi đèn pin vô trong, thấy Nhi đang ngồi sõng xoài dựa vào lu nước, chân cô duỗi ra, trên đó có con rắn nước đang bò, từ chân tiến lên gần tới đùi. Không kịp suy nghĩ, Khiêm nhanh chóng chụp ngay cổ con rắn, bóp chặt, đem ra ngoài, quăng xuống mương nước. Anh xoay vô, thấy công tác mở đèn sát bên cửa, Khiêm đưa tay lên bật "tách". Đèn bật lên, soi rõ không gian chật hẹp của buồng tắm. Một cô gái khỏa thân, da trắng nõn mịn màng, còn đọng nhiều giọt nước bóng loáng mê người. Nhi đang vội vàng với tay lấy đồ mặc. Một người đàn ông bị đứng hình vì hình ảnh thực tế trước mắt. Đã từng thấy Nhi khỏa thân nằm trong bồn tắm, giờ thấy cô ở góc độ nghiêng, bộ ngực no tròn vun cao, eo thon nhỏ, làn da sáng mịn, mái tóc đen dài che phủ lưng càng tôn thêm nét đẹp mê hoặc. Yết hầu anh lại giật lên xuống khô khốc. Khiêm vội đi nhanh vô nhà trên. Nhi bị đơ, nhanh chóng mặc đồ. Con rắn nước tai hại, nó bò ngang công tắc đèn, bò lên chân làm cô không biết rắn độc hay không, Nhi theo phản xạ la lên, người kia một cú đạp văng cái bản lề, cửa xệ không đóng được. Hại cô đóng phim nude, "không biết anh ấy có nghĩ mình cố tình câu dẫn không nữa. Nhìn mặt anh đỏ tới trắng, chắc giận và xấu hổ. Thiệt là...."

Nhi vô nhà, cúi mặt, len lén nhìn Khiêm, thấy anh rất bình thường đang xem điện thoại, mặt không trắng đỏ, Nhi thở phào. Cô lấy lược, ngồi xuống tấm phản chải đầu, lâu lâu lén quan sát anh. Đột nhiên, Khiêm bỏ điện thoại lên bàn, đi đến bên tấm phản, kéo chiếc khăn mặt đang choàng trên vai Nhi, trùm lên đầu, lau tóc cho cô. Tay Nhi đang cầm lược, cũng được anh nhẹ nhàng gỡ ra, để lược qua một bên. Khiêm lau tóc rất từ tốn, tỉ mỉ. Nhi ngước lên, lại bắt gặp sườn mặt tuấn mỹ của anh. Ngoài mẹ ra, Khiêm là người duy nhất dịu dàng lau tóc cho cô. Trong Nhi chợt có cảm giác ấm áp, si mê. Tim cô rộn rã hơn, mặt cô chợt hồng hào, thẹn thùng rung động đầu đời. Lau tóc xong, Khiêm cầm lược chải, anh bình thản làm rất từ từ, thành thạo và chuyên nghiệp, cứ như việc đó là việc thường ngày.

- Lần sau, phải lau tóc thật khô. Tóc em dài, ướt ngấm vô phổi lâu sẽ bị hàn nhiệt.

Nhi ngớ người, "hình như Khiêm bị hàn nhiệt. Có lẽ vì vậy nên anh lo mình bị. Đây là tình cảm đơn thuần, Nhi à, mày đi xa quá rồi đó."Nhi cười gượng, giật cây lược từ tay anh, cười hề hề:

- Để em tự chải, lần sau em sẽ chú ý hơn.

Khiêm cúi nhìn gương mặt đỏ hồng của cô, nở nụ cười trìu mến, xoa xoa đầu cô "được", rồi đi lại ghế ngồi.

Nhi dẫn Khiêm ra chợ đêm, họ đi bộ vì Khiêm không có xe, xe của Nhi để ở phòng trọ. Thời tiết xứ biển về đêm thoáng mát dễ chịu, phần nào xua đi không khí ngượng ngập khi nãy.

- Anh đang đói, không tính đi tản bộ đâu nha cô gái.

- À, tự nhiên quên. Mình ăn hải sản nướng nha, vừa ngon vừa rẻ.

- Được.

Họ tấp vô quán nướng, mùi đồ nướng xông lên nức mũi, làm bụng Nhi réo inh ỏi. Cô gọi mỗi thứ một ít, cho Khiêm thử đủ vị. Khi mọi thứ dọn lên bàn, Nhi hít hà, cầm chấm với nước muối tiêu chanh ăn ngon lành. Khiêm ăn rất ít, hầu như chỉ nhìn cô ăn. Cô đói nên ăn rất tự nhiên, thỉnh thoảng múc vài món đưa cho anh, anh mới ăn, ăn rất lâu, vừa ăn xong thì Nhi đã đưa miếng khác. Mọi người trong chợ đêm cứ nhìn Nhi và Khiêm, họ tủm tỉm cười. Cô bé Ngôi sao nhỏ đã có bạn trai, rất đẹp trai nha. Lúc nhỏ, Nhi hay theo mẹ ra chợ sớm lấy cá đi bán, cô thường lăng xăng chạy phụ mấy cô bán hàng, nên ai cũng mến cô nhóc xinh xắn đáng yêu. Tiểu thương chợ đêm thường bán từ 8 giờ tối tới 2 giờ sáng, họ dọn hàng tới tầm 3 giờ ra bến lấy hải sản về tối bán tiếp. Nhi theo mẹ, phụ mấy cô xem cân, đọc số kg, tính tiền cho mấy cô trả, vì Nhi được đi học. Dân ở đây đa số chỉ học hết lớp 2, lớp 3 biết được con chữ đã nghỉ. Nhi có trí nhớ tốt, tính nhẩm nhanh nên họ nhờ cô xem cân, rồi tính giúp. Riết rồi Nhi được phong thành máy tính sống của làng.

Sau khi ăn no nê, đang kêu tính tiền thì nhóm Bảy Búa cùng mấy tên đàn em kéo đến. Bảy Búa là tên giang hồ bảo kê mấy khu chợ trong vùng, hắn mê Nhi, nhiều lần tán tỉnh đều bị cô từ chối. Hắn ra tối hậu thư giết bất cứ ai dám bén mãng tới cô, nhờ vậy Nhi "ế" tới khi lên thành phố. Tên Bảy xăm đầy mình, không nói không rằng đi tới nắm tay Nhi kéo đi. Nhi trợn mắt vùng vằng, người lùi về sau. Cô Sáu chủ quán vội lên tiếng:

- Bảy! bây làm kì vậy, trời đánh tránh bữa ăn, bây để con nhỏ ăn cho xong chớ.

- Cô Sáu! Tui nể cô già cả kêu tiếng cô, rồi cô nghĩ cô là má của Bảy Búa này hả. Há....há....há

Hắn nhướng mắt nhìn Nhi, rồi nhìn cô Sáu cười há há trêu ngươi. Mấy tên đàn em cười hùa theo. Chợt nơi cổ tay đang nắm tay Nhi của hắn bị bóp chặt bởi bàn tay khác. Hắn ngước nhìn Khiêm, gương mặt anh đanh lại, ánh mắt sâu phẳng lặng bình thản đến lạnh sống lưng. Trông anh không có gì là dùng sức, nhưng cổ tay Bảy Búa đã nổi gân, đỏ tím vì bị dồn máu rất chặt, hắn buông Nhi ra, trừng mắt, nghiến răng:

- Mày dám đụng đến tao, đừng mong còn mạng ra khỏi đây.

Một tay kia Khiêm nắm tay Nhi kéo ra sau lưng mình. Nhi nghe Bảy Búa nói vậy cũng sợ, nắm cánh tay anh giật giật, nhìn Khiêm lắc lắc đầu.

Nhi: Bỏ đi anh Khiêm, mình về.

Bảy Búa: Ai cho em về? Cả khu này ai không biết em là vợ của Bảy Búa. Em dám dắt nó vô chợ ăn, trêu ngươi tôi, hôm nay, tôi mà để nó lành lặn ra khỏi đây, thì còn gì là danh dự của Bảy Búa. Còn em, hôm nay, em phải làm "vợ" của tôi, em hầu hạ tôi tốt, tôi sẽ tha cho em một mạng.

Nhi: Anh!!!! Ngang ngược vừa thôi, tôi làm vợ anh hồi nào. Ở đây có pháp luật đó.

Bảy Búa: Hahaha! Em quên thằng này sống ngoài vòng pháp luật à? Hahaha!

Khiêm: không có người nào có thể đưa cô gái của tôi đi, nhất là trước mặt tôi!!!!

Chương 12: Chúng ta hòa nhé

Khiêm vừa dứt lời, liền kéo tay Bảy Búa về phía mình, tay kia đấm vào mặt hắn, đạp thêm một cái vào bụng làm hắn ngã hẳn xuống đất. Đàn em hắn xông lên bao vây anh và Nhi. Khiêm lại nắm tay Nhi đẩy ra sau lưng mình, mắt anh hằn lên tia dữ tợn, gương mặt không có biểu hiện gì của sự giận dữ, mà lạnh tanh, vô cảm đến đáng sợ. Ngay cả Nhi khi nhìn vào Khiêm cũng phải rùng mình. Cảm nhận người con gái trong tay đang run rẩy, anh xoay qua nhìn cô, nét mặt ôn nhu, anh đưa tay vuốt tóc cô rất dịu dàng.

- Ngoan! Chờ anh 5 phút. Nếu sợ cứ nhắm mắt lại.

Anh lấy điện thoại ra, ấn gì đó, mở tai nghe bluetooth gắn vào tai Nhi, xoay lưng cô lại, ấn ngồi xuống ghế. Nhi ngỡ ngàng nhìn anh, không biết anh thợ hồ này lấy đâu ra lá gan lớn vậy. Mà phong cách này phải dành cho soái ca trong ngôn tình, làm gì có thực ngoài đời nhỉ. Quan trọng nhất là thần thái, ngay cả công nhân cũng trở thành soái ca. Nhưng...đám Bảy Búa... Nhi nhìn Khiêm, gật đầu, ngồi xoay lưng lại nghe nhạc. Không hiểu sao cô tin anh, dù biết hoang đường nhưng cô tin anh có cách nên mới bình thản như vậy, cô nên nghe lời, không lại làm vật cản, hại cả hai. Trong lúc này, Bảy Búa đứng lên, hắn dùng ngón tay quệt máu chảy ra nơi khóe miệng, khinh khỉnh nhìn Khiêm, " không ngờ thằng thư sinh này lại ra đòn vừa nhanh, vừa mạnh". Mấy tên đàn em tính xông lên, nhưng bị hắn cản lại.

- Tao không muốn ỷ đông hiếp yếu, mình tao đủ hạ nó rồi. Nhi! Em chống mắt xem tôi hạ nó thế nào.

Bảy Búa cung tay thành nắm đấm nhào tới Khiêm, anh lách người, né qua trái, rồi né phải. Bàn chân Khiêm xoay vòng ra sau hắn, cho hắn một chỏ ngay lưng, hắn chúi nhủi. Bảy Búa càng điên, hắn chụp ghế súp gỗ, quăng về phía Khiêm. Khiêm tiếp tục né, ghế trúng cột vỡ. Hắn quăng luôn cái bàn, khiêm đưa chân đạp, bàn bị tét làm đôi, chân bàn cũng rụng ra. Lúc này, Bảy Búa thẹn quá hóa điên cuồng, hắn nhìn đàn em hắn xông lên một lượt. Khiêm xoay trở, dùng tay đỡ bên này, đạp bên kia. Đàn em hắn cầm cây, nên Khiêm cũng bị trúng vài gậy. Nhiều người bên ngoài chỉ đứng nhìn, không ai dán vào can vì sợ bị trả thù. Nhi dùng điện thoại của Khiêm gọi 113, đến khi xoay người lại thì anh đã bị bao vây tứ phía. Tên Bảy Búa đứng ngoài xem, hắn liếc cô, rồi lại nhìn tới người đang bị anh em của hắn quần đã thấm mệt. Miệng hắn vẫn trào máu vào kẻ răng đỏ lòm, hắn nhe răng cười đắc thắng chờ Khiêm mệt để đích thân hắn hạ gục. Bảy Búa nhặt khúc chân bàn, mặt đằng đằng sát khí từ sau lưng Khiêm sấn tới. Nhi kinh sợ lao ra, dùng thân mình che chắn sau lưng anh. "Bốp! Rắc"! Tiếng cây va chạm và bị gãy". Khiêm điếng người, xoay lại đỡ Nhi đang khụy xuống, mặt cô tái nhợt, nhăn lại vì đau. Bảy Búa nhìn cô trợn trừng:

Bảy:Con mẹ nó! Em ngu hay em không có não, nếu tôi đánh lệch chút là bể đầu em đó, đồ ngu!

Khiêm: Người khác đánh tôi một cái, hắn chỉ bị tàn tật. Nhưng đánh người phụ nữ của tôi, tôi sẽ khiến hắn sống không bằng chết.

Khiêm nhìn Nhi, rồi nhìn tới Bảy Búa, mặt anh đanh lại, mắt Khiêm tối sẫm màu, cả người toát ra khí tức u ám lạnh lẽo. Đến Bảy Búa cũng thấy nhùn chân. Anh đỡ Nhi ngồi dậy, từ phía gáy cô cảm thấy đau nhói, rồi trước mắt tối đen, Nhi lại gục xuống, Khiêm đánh vào gáy cho cô bất tỉnh. Anh bồng cô đặt lên ghế bố của cô Sáu, nhanh chóng nhét điện thoại vô túi và chạy ào ra khỏi chợ. Cả đám giang hồ bất ngờ vì hành động của anh, cũng vội vàng đuổi theo "mẹ, tưởng ngon cơm lắm, rốt cuộc chạy như chó quặp đuôi". Bảy Búa nhìn Nhi bất tỉnh, hắn ngồi xổm bên ghế, mặt kênh kênh:

- Em xem, nó bỏ em chạy thoát thân kìa. Nhục như cá nục. Chờ tôi ra xử nó, rồi bắt nó quì gối xem tôi "chơi" em. Há....há....há.

Một tên đàn em trên người đầy thương tích, hớt hải chạy vô báo cáo:

- Đại ca! Có biến! Vọt nhanh.

- Lũ ăn hại! Có một thằng trói gà không chặt mà phải trốn à.

Bảy Búa móc ra con dao bấm, hùng hổ đi ra khỏi chợ. Tên đàn em chạy theo can ngăn, nhưng không được. Ở bãi đất trống bên ngoài, mấy tên đàn em của hắn nằm la liệt trên cát, tên nào cũng bầm dập, máu me vương vãi. Bảy Búa thất kinh, hắn nghiến răng, cầm dao bấm đi nhanh tới đâm Khiêm. Khi chỉ cách hai bước chân, thái dương của Bảy Búa bị khối kim loại lạnh ngắt dí sát. Hắn đứng sựng lại, mắt trợn trừng nhìn Khiêm. Xung quanh đột nhiên túa ra nhóm người mặc toàn vest đen, như trong phim mafia vậy, tất cả đều có súng chìa thẳng về Bảy Búa.

- Thật ra mày là ai?

- Mày!!!!Không có tư cách để biết. Mày chỉ biết là từ giờ, mày sẽ sống không bằng chết.

Một tên áo đen tới khom người, đưa cho Khiêm cặp bao tay bằng da màu đen. Anh cầm đeo vào tay, nghiêng đầu nhìn Bảy Búa như con sư tử sắp làm thịt con mồi. Mồ hôi Bảy Búa túa ra như tắm, nhưng hắn vẫn ráng giữ vẻ mặt bình thản nói:

- Mày phải chơi đúng luật, một chọi một. Ỷ đông hiếp yếu, dựa vào vũ khí là hèn.

- Trong kia là sân chơi của mày, ngoài này là sân chơi của tao, phải chơi theo luật của tao.

Khiêm rút con dao từ tay Bảy Búa, đưa lên nhìn, rồi lại lườm hắn:- Chuẩn bị xong chưa? Bắt đầu.

Hai người áo đen tới vịn hai tay của Bảy Búa, kèm chặt hắn. Khiêm từ tốn tiến sát, nhẹ nhàng dùng dao bấm rạch hai đường xuống hai cổ tay của hắn cắt gân. Bảy Búa rất đau nhưng vẫn không la, chỉ gầm gừ nhìn Khiêm. Anh tiếp tục ngồi một chân xuống đất, lia một đường, quần của hắn liền bị tụt xuống đất. Đàn em hắn chưa kịp hiểu Khiêm làm gì, đã nghe Bảy Búa gầm rú đau đớn, nhìn lại đã thấy một đống "cây trái" nằm dưới chân hắn. Từ hạ thân của Bảy Búa, máu bắn ra thành tia văng đầy trên cát. Hắn khụy xuống, khom người ôm thấy phần bụng dưới, mắt hắn đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy trán, trừng trừng nhìn Khiêm. Anh bình thản đi vòng sau lưng hắn, thêm một đường nhanh gọn trên hai gót chân, cắt luôn gân chân. Bảy Búa lại hét lên oán hận, ngã lăn ra nền cát, người hắn run run giật giật. Miệng hắn nghiến răng ken két, rên hừ hừ. Một tay Khiêm xoay mặt Bảy Búa lại, bóp miệng hắn, tay kia cầm dao chọt vào miệng cạy cạy, khựi khựi gì đó, cuối dùng nạy mạnh lên, một cái răng rớt ra. Anh lại tiếp tục công việc của mình. Đàn em Bảy Búa nhìn một màn vừa rồi mà thất kinh," không ngờ tên công tử này còn tàn ác hơn cả đại ca của chúng. Hắn ta hành hạ người mà mặt hắn vẫn lạnh tanh, không cảm xúc". Bọn súng run sợ, mồ hôi vã ra như tắm. Đất dưới chân ẩm ướt, xông lên mùi amoniac nồng nặc. Sau khi cạy lên khoảng 5 cái răng, mùi khai bốc lên làm Khiêm nhăn mặt, lườm mấy tên mặt không còn chút máu kia. Anh đứng lên, cầm con dao nhét vào tay của một tên trong số chúng. Hắn không dám cầm, bị anh trừng một cái liền vội cầm chặt như bảo vật. Từ xa, Lực đi đi lại, nói nhỏ vào tai Khiêm, anh đổi sắc mặt, nhìn Lực, rồi lại nhìn tới đám cắc ké vô dụng, xoay lại nhìn Lực gật đầu. Nhóm người áo đen giải tán, nhanh như chưa từng xuất hiện. Khiêm tháo găng tay đưa Lực, rồi đi vô chợ. Bà con tiểu thương thấy anh lành lặn đi vô, ai cũng trố mắt ngạc nhiên. Họ ngỡ anh sợ bỏ của chạy lấy người, bị nhóm Bảy Búa đánh cho bầm dập rồi, sao còn trở về được mà không bị gì cả. Anh đi tới quán cô Sáu, bồng Nhi trở ra. Cô Sáu vịn tay anh, nhìn anh căn dặn:

- Cháu à, cô nghĩ cháu với bé Nhi nên trốn đi thời gian, tụi nó thù dai và ác lắm, sợ tụi nó giết cháu mất.

- Cô an tâm, bọn chúng bị công an bắt rồi. Công an có vô hỏi, cô cứ khai hết tội của bọn chúng, tội càng nhiều, ở càng lâu.

- Thật sao?

- Dạ!

- Vậy thì mừng quá.

Cô Sáu nhìn mấy bạn tiểu thương xung quanh, lớn tiếng thông báo

- Bảy Búa bị công an bắt rồi. Xóm mình được yên ổn rồi, chị em ơi.

Cả chợ đang căng thẳng, nghe cô Sáu thông báo liền vỡ òa vui sướng. Họ vỗ tay tán dương Khiêm, vì anh làm chuột bạch. Trước giờ bị hạch họe, nhưng không ai dám thưa chúng, mà thưa cũng không có bằng chứng. Nay chúng đánh người, có nhân chứng sống, nên chúng mới bị pháp luật trừng trị, xóm làng được yên ổn thời gian cũng đỡ. Khiêm vừa bồng Nhi đi khỏi, công an đã ập vô chợ, họ hỏi từng người về Bảy Búa, hắn có gây thù với ai không mà bị hành hạ tàn độc, người không ra người nữa rồi. Nhưng đổi lại toàn lời không hay, toàn bộ dân trong chợ đều đồng lòng kiện hắn cho vay tín dụng đen lãi cao, buôn bán ma túy, chuyên hành hung người khác. Kẻ thù hẳn không thiếu. Còn đàn em hắn thì chỉ khai là một tên thư sinh, đẹp trai nhưng lạnh lùng đã tấn công đại ca chúng. Lời khai lắp bắp mâu thuẫn. Hung khí thì nằm trong tay một trong số chúng. Thử máu bọn chúng dương tính với ma túy. Cuối cùng kết luận bọn chúng chơi "đá", rồi hua nhau hành hạ "đại ca" của mình. Vụ án khép lại nhanh chóng, kết thúc cuộc đới Bảy Búa trong trại giam với án chung thân, vì nhiều tội, nhưng tội buôn bán hàng cấm nặng nhất.
Khiêm đưa Nhi vô bệnh viện kiểm tra vết thương. Cũng may là Bảy Búa thấy cô nên giảm nhẹ lực, nên Nhi chỉ bị bầm phần vai. Sau khi chụp citi không sao, Lực chở họ về nhà Nhi. Khiêm lục chìa khóa trong người cô, mở cửa vô nhà, đặt cô lên giường, nhìn cô ngủ với ánh mắt ôn nhu. Lúc này, Khiêm mới thả lỏng người, ngắm cô một lúc rồi đứng lên ra ngoài. Anh ra nằm trên tấm phản, gác tay lên trán nghỉ. Lực gõ cửa, đưa cho anh tấm mền điện. Khiêm nhìn rồi lắc đầu.

- Ở đây không lạnh lắm đâu. Tôi chưa muốn hết phim sớm vậy.

- Nhưng....

Khiêm đưa cổ tay có đeo đồng hồ cảm nhiệt cho Lực xem. Lực đành bất đắc dĩ thở hắt quay ra, lên xe về khách sạn.

Nhi thức dậy, nhìn ra mình đang ở nhà. Cô ngồi dựa vào tường, sờ sờ phần vai gáy đau nhức. "Đánh trúng vai mà cũng xỉu là sao ra. Ui! Mà đau quá! A! Anh Khiêm." Nhi vội bước xuống giường, ra phòng khách, thấy Khiêm đang ngủ an tĩnh trên tấm phản, cô thở phào. Rón rén đi lại, Nhi ngồi nhìn anh ngủ đến đờ người "người gì đâu mà đẹp trai, thân thiện và ấm áp nữa, phải chi anh làm người yêu em thì hay biết mấy, hí hí". Đang che miệng cười hí hí, đột nhiên Khiêm mở mắt, nhìn Nhi. Cô hết hồn, đằng hắng, đứng lên:

- Anh dậy rồi hả? Để em đi mua bàn chải đánh răng với bộ đồ mới cho anh.

Cô vọt lẹ ra sau nhà, không biết ai kia đang nhìn theo, miệng nhếch lên độ cong, tay xoa xoa mi tâm, gương mặt cũng đỏ lên vì nhận được lời "tỏ tình" của cô. Nhi làm vệ sinh cá nhân xong, chạy ào ra chợ mua bàn chải, và bộ đồ nam. Mấy chị bán hàng trêu cô, tưởng cô mua đồ cho Phong. Chị Ba kéo cô lại hỏi nhỏ:

- Em mua đồ cho anh đại gia lo cho mẹ đó hả? Sao không kêu chị, con gái đi mua đồ cho đàn ông bị người ta cười đó. Ai đời cọc đi tìm trâu.

Nhi buồn buồn, cũng không biết giải thích sao, đành hì hì cho qua chuyện

- Ai cười hở mười cái răng. Em sống vì mẹ, vì bản thân em. Người ta sao mặc kệ. Chị cũng vậy, đừng sợ người khác soi mói, rồi tự làm khổ mình.

Chị Ba nhìn Nhi ngạc nhiên "con bé này hôm nay lạ nhỉ. Già dặn hơn chị luôn, nó nghĩ vậy chứng tỏ nó trưởng thành, có thể tự lập rồi". Chị gật gù.

- Em nói đúng. Mình sống cho người sinh ra mình, và người mình sinh ra em nhỉ. Hihi! À, Bảy Búa bị công an bắt rồi, mới hôm qua ở gần chợ đêm đó. Người nó tả tới như cái mền rách luôn, nghe nói đàn em nó ngáo đá cắt tay chân, bẻ răng, còn....còn thiến nó nữa. Hí hí -chị Ba che miệng cười.

Nhi cũng phì cười, rồi che miệng rù rì gì đó với chị Ba. Cuối cùng, chị Ba gói hai phần bún bò cho Nhi mang về. Trên đường về, Nhi vẫn thắc mắc làm sao Khiêm thoát được, nhưng hớn hở hơn vì thoát khỏi tên hắc ám Bảy Búa.

Nhi vô nhà trống không, ngó ra sân sau có tiếng nước chảy nhỏ, có lẽ anh đang rửa mặt. Nhi không nghĩ ngợi nhiều bèn đi thẳng đến nhà tắm, mở miệng nói, “Bàn chải đánh răng và mọi thứ em đã chuẩn bị cho anh…”

Nói được một nửa, nửa còn lại bị nghẹn ứ trong cổ họng, hai mắt của cô cùng người đối diện đều kinh ngạc nhìn nhau. Trong nhà tắm, dưới ánh nắng xuyên qua khe hở giữa phần tường và mái nhà, Khiêm vừa mới tắm xong, đưa tay định lấy quần áo, vì tiếng nói của Nhi đã dừng lại, anh đứng nghiêng người, tay đưa lên lơ lững, hoàn toàn trần trụi trước mắt Nhi. Nhi chợt rối loạn…, tim đập nhanh, mắt và miệng đều mở to hết cỡ. Người đàn ông trong nhà tắm, với làn da trắng như con gái, ánh nắng soi rọi lên bọt nước ngưng tụ trên người anh, làm long lanh thêm vóc người cao gầy ưu nhã. Cơ ngực săn chắc, bụng không mỡ thừa. Dáng người của anh khá chuẩn, tưởng không đẹp (vì trông anh hơi gầy do cao quá), nhưng ai ngờ đẹp không tưởng. Do anh đứng nghiêng nên cô đã nhìn sạch sẽ dáng người của anh, bao gồm cả "vật phẩm thiêng liêng" của đàn ông.

Nhi bị đứng hình, rõ ràng muốn quay đi, nhưng hai mắt cứ mở to nhìn trân trối vào bộ phận nam tính kia. Khiêm ngược lại không giật mình sửng sốt quá lâu, chỉ chừng ba bốn giây liền có phản ứng lại, sau khi nhìn thấy bộ dạng vừa tò mò vừa khiếp sợ của cô, nhịn không được cong môi bật cười:

- Chúng ta hòa nhé!

Chương 13: Trị "be he"

Tiếng nói của người đàn ông đã phá vỡ bầu không khí đầy ái muội. Nhi bỗng hoàn hồn, cuối cùng hét lên bằng tất cả hốt hoảng, quăng bộ đồ và bàn chải về phía Khiêm, tức khắc vụt chạy lên nhà trên. Vẻ mặt Khiêm có chút dở khóc dở cười.

- Bị thấy không la, mà được nhìn thấy lại la là sao ta?

Nhi ngồi bên bàn trà, rót nước uống liên tục, uống sạch bình nước mà vẫn khát. Cô bực mình, lẩm bẩm: "đến nước cũng chọc mình, ai đời tắm nhà có con gái mà không đóng cửa. Thiệt là, sao tim mình đập mạnh vậy, muốn chết sao, dằn xuống, phải dằn, mình không phải sắc nữ". Chợt từ phía sau, có chai nước đưa tới, Nhi nhanh chóng chụp lấy uống tiếp. Sau nhớ ra, xoay lại nhìn người đưa nước. Vẻ mặt anh rất tỉnh như chưa có gì xảy ra, nở nụ cười rất....đẹp trai à

- Xin lỗi, anh đã cố sửa cái cửa nhưng không được.

- Phụt!

Nhi xém chút sặc nước, cũng may phun ra kịp. Anh nói vậy chẳng phải nhắc luôn chuyện hôm qua, một mũi tên rớt hai con chim à. Hứ! Người gì thâm sâu khó lường. Mặt Nhi đỏ bừng, cúi mặt, xoay xoay, bóp chai nước "bóp, bép".

- Em mua bún bò à, thơm quá!

- Ý! Em quên! Để em hâm lại.

Nhi chụp bọc bún, đi ra nhà sau hâm lại. Khiêm biết Nhi thẹn, nên cũng không nhắc. Lát sau, Nhi bưng lên hai tô bún bò bốc khói. Rau, giá đều được nhặt sạch sẽ. Khiêm ngồi đối diện cô, cầm giấy ăn lau chùi muỗng đũa để qua tô của cô, sau đó mới lau cho mình. Khiêm không gắp ăn trước, mà chờ Nhi ăn, rồi anh mới từ tốn ăn. Cô còn thẹn, thỉnh thoảng lén ngó anh. Khiêm ăn rất từ tốn, không ăn nhanh, húp nước sồn sột như Nhi. Dù còn mắc cỡ nhưng đói quá, ai kia cũng tỉnh nên Nhi cũng bơ luôn.

Ăn xong, Nhi dọn tô xuống rửa, còn Khiêm lấy giấy lau bàn. Cô đi lên xót của nên la bài hãi:

- Anh để em lấy khăn lau, lau bằng giấy hao lắm.

- Ừ.

Nhi quay xuống, mang khăn lên lau bàn, cô vừa đặt khăn lên mặt bàn, Khiêm đã giành lau. Nhi cũng muốn giành lại, nhưng ngại đụng chạm nên thôi. Lần đầu tiên, thấy người đàn ông ăn xong biết tự phụ dọn dẹp. Khiêm mặc áo sơ mi trắng, tay dài kéo tùy ý kéo đến khủy tay, kết hợp quần tây đen càng tôn thêm nét đẹp công tử của anh. "Hey, lau bàn thôi mà cũng thu hút người khác nữa." Nhi nhìn Khiêm, nhìn sườn mặt không góc chết, chết nửa hồn người. Lau xong là anh tự giác mang xuống giặt lại bằng xà bông, phơi cẩn thận. Khiêm quay lên đã thấy Nhi đang sắp xếp gì đó nhét vào giỏ xách:

- Em soạn đồ của anh để trong giỏ, em mang lên thành phố giặt sạch rồi trả anh luôn. Anh ở khách sạn nào? Em kêu xe ôm chở anh về.

- Anh làm phiền em à?

- Không phải, anh giúp em quá trời mà phiền gì. Em muốn về thành phố đi làm, đi học nữa. Sẵn dọn chỗ, chờ đưa mẹ lên điều trị bệnh.

- Mẹ em bệnh gì?

- Mẹ bị ung thu tử cung, giai đoạn cuối rồi...

Nhi nói được tới đó, bỗng nghẹn lại. Cô cố dằn cơn xúc động, chớp chớp mắt, rồi nói tiếp.

- Hiện giờ mẹ bị nhiễm trùng máu, nên trị nhiễm trùng xong mới đưa lên thành phố phẫu thuật được.

- Anh hiểu rồi. Vậy chúng ta cùng về thành phố.

- Hả? Anh phải đi chung đoàn với công ty chứ.

- Em quan trọng hơn.

Nhi nhìn Khiêm, cố gắng tiêu hóa những lời nói của anh. Thính này cô bị dính chắc hơn keo dính chuột rồi. Không biết xui khiến thế nào mà cô gật đầu đồng ý. Nhi vô phòng đập con heo để dành, đếm hết được hơn 3 triệu, phải chi để được sớm thì trả nợ cho bà Tám rồi. Giờ đành phải nợ, để còn có tiền lo cho má. Nhắc tới má, Nhi nhớ tới món nợ ân tình của bà Yến, mắt cô chùng lại, ngó xa xăm! Nhi xách giỏ ra phòng khách, nói với Khiêm:

- Giờ em đặt 2 vé xe, anh về khách sạn lấy hành lý rồi mình cùng về.

- Được.

- Để em kêu xe ôm cho.

- Không cần, anh đặt grapbike được.

- À ha! Em quên, điện thoại của anh xài bình thường mà.

- Ừ. Để anh đặt vé xe online luôn cho tiện. Ở nhà chờ anh.- Dạ

Khiêm vừa nói, vừa vuốt vuốt mái tóc mềm mượt của Nhi, môi nhếch lên độ cong vừa phải của sự hài lòng. Anh quay ra cửa, đi bộ ra đầu ngõ. Nhi cứ như bị thôi miên, anh ta nói gì cũng răm rắp nghe theo. Cường nữ cũng khó qua ải mỹ nam.

Khiêm đi ra đầu đường, chiếc Lexus chờ sẵn, anh xoay nhìn không thấy ai đi theo, mới an tâm bước lên xe. Chạy ngang qua cửa hàng FPT, anh liền kêu dừng xe. Khiêm vô mua gì đó, khi trở ra liền đưa cho Lực bọc đồ đã mua

- Cậu gắn thiết bị theo dõi vô điện thoại này cho tôi.

- Vâng! Tôi sẽ nói anh Minh gửi qua. Nhanh nhất cũng hai ngày.

- Lâu quá!

- Anh thông cảm, thiết bị tối tân hiện tại ở đây đang hết hàng. Hay gắn tạm loại định vị trước. Khi nào thiết bị nghe lén theo tầng số âm thanh về, mình sẽ đổi lại.

- Tạm thời vậy cũng được.

Họ về khách sạn, Lực gắn thiết bị theo dõi vô điện thoại, còn Khiêm dọn mấy bộ đồ Lực đã mua cho anh, bỏ hết vô bao nilon mà anh xin của cô lao công, loại họ dùng đựng rác. Xong xuôi, anh cầm điện thoại xem, cho kết nối với máy của mình thành công, vội cầm nhét túi, xách bao đồ quay lại nhà Nhi.

Tới nhà của Nhi, thấy cô đang ngồi đong đưa chân trên tấm phản, không thấy hành lý đâu, anh cau mày:

- Giỏ đồ em đâu, anh xách cho.

- Em không mang đồ về, nên cũng không cần xách đi. Giờ mình ghé qua bệnh viện thăm mẹ em chút, rồi ra thẳng bến xe luôn.

- Ừ

- Đồ của anh đâu?

Khiêm đưa túi nilon lên lắc lắc trước mặt Nhi, cô trố mắt ngạc nhiên, "không lẽ có giỏ xách anh mua cũng không nổi, sao phải đựng bao rác của khách sạn. Chắc làm nhiêu dồn vô tiền thuê nhà hết rồi, thiệt tình ở chi khu cao cấp cho khổ vậy không biết nữa.". Nhi nhìn anh thương cảm, cầm túi nilon đi vô phòng, nhét vô ba lô rút bằng vải dù của cô hồi trước, rồi mang ra lại đưa anh. Khiêm nhận lấy phì cười. Họ cùng đến bệnh viện. Gửi gắm cho bác sĩ xong xuôi, cô đứng bên ngoài cửa kính của phòng chống độc nhìn mẹ, rồi mới rời đi.

Hai người ngồi trong khoảng sân của bệnh viện ăn cơm hộp, chờ xe trung chuyển. Khiêm lấy điện thoại ra đưa cho Nhi:

- Em xài không? Anh chơi bốc thăm trúng thưởng của công ty trúng được.- Trời, S10 á. Công ty anh sang vậy á? Anh giữ đi, điện thoại mắc tiền lắm đó.

- Anh có điện thoại rồi. Em không xài thì anh cho người khác. Chứ may mắn của mình mà đem bán thì không nên.

- Cho ai cũng vậy, cho em, em cảm ơn. Hihi. Em cũng đang cần điện thoại mà. Hihi

- Ừ. Em xài đi, anh đỡ nặng túi.

- Cho em thiệt á? Không hối hận đòi lại nhá.

- Ừ.

- Hí! Hí! Cảm ơn anh. Anh tốt quá.

Nhi khoác ôm cánh tay Khiêm, cười tít mắt, quên hết chuyện ngượng ngùng hồi sáng. Họ đi xe lên thành phố, Nhi bị say xe, nên cô thủ sẵn kẹo gừng. Vừa ngồi vào ghế, Nhi nhanh chóng xé kẹo ngậm, tiếp tục xé thêm viên nữa đút cho Khiêm.

- Anh mệt nói em, em đưa kẹo thêm.

- Nhìn em sẽ không mệt.

- Hứ! Anh thả thính hơi bị chuyên nghiệp đó.

- Thả thính???

- Anh đừng nói không biết thả thính nhé?

Mặt Khiêm nghệch ra, lắc đầu. Nhi đang mệt cũng phì cười. "Anh ở đâu ra mà ngây thơ đáng yêu vậy chòi"

- Thôi bỏ qua một bên, không biết cho nhẹ đầu. Hihi.

- Em mệt thì ngủ đi, khi nào tới anh gọi.

- Cảm ơn anh! Thiệt tình em bị say xe nặng. Em ngủ đây.

Nhi tựa đầu vô cửa kính ngủ. Thấy cô ngủ khá mệt mỏi, mày cau lại, mũi hỉnh hỉnh chắc do khó chịu vì mùi xe. Khiêm lặng lẽ ôm đầu cô tựa vào ngực mình. Mùi lavender thoang thoảng, thật dễ chịu, mặt Nhi giãn ra, cô ngủ ngon và sâu hơn. Lên tới thành phố, trời cũng nhá nhem. Họ chia tay ở bến xe. Nhi tranh thủ đi làm lại sim, gắn vô điện thoại mới, về tới phòng trọ, tranh thủ điện cho chị Phượng.

- Chị Phượng ơi! Em lên rồi nè.

- Ừ! Bác gái sao rồi em?

- Mẹ em đang nằm phòng chống độc, chờ sức khỏe ổn định rồi chuyển lên thành phố phẫu thuật. Giờ em cần việc làm lắm. Chị có việc gì cứ nói em, phục vụ, tạp vụ, hay giúp việc nhà, thậm chí làm lao công, việc gì em cũng làm được hết.

- Yên tâm! Có việc chị sẽ gọi em. À! Mai là buổi thử vai rồi đó, em nghỉ sớm, mai đi cho đúng giờ. Nếu được nhận, cát xê chắc đủ để em lo cho mẹ.

- Dạ! Em nhớ rồi! Em cảm ơn chị.

- Ừ! Nghỉ đi.

Nhi mệt nhoài sau cả ngày ngồi xe, nên cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Đang ngủ ngon giấc, ngoài cửa phòng vang lên tiếng đập cửa "rầm...rầm" gấp gáp. Nhi choàng mở mắt, ngáp vài cái, uể oải đứng lên mở cửa, cũng không xem đồng hồ hơn 1 giờ khuya rồi.

Cửa vừa mở, bóng người to lớn ập vào, ép sát Nhi vào tường, chân ngoắc ra sau đóng cửa phòng. Không cho Nhi phản ứng, hai bàn tay người nọ cố định gương mặt của cô, dùng môi mình khóa chặt miệng của Nhi, cô chỉ có thể ú ớ, mở to mắt nhìn vào đôi mắt đang nhắm ẩn dưới hàng mi rậm và dài, hai bàn tay Nhi đập đập vào lưng người đàn ông, nhưng không suy chuyển được hắn. Hắn hôn cô bằng tất cả tham lam, mong nhớ, có chút hờn giận. Mùi hương trên người hắn rất quen thuộc, hòa cùng vị rượu ngoại xông thẳng vào buồng phổi, cơ hồ khiến Nhi chếnh choáng. Cô cũng thôi giãy giụa, người đàn ông cũng nhẹ nhàng hơn, đôi môi mỏng khẽ mút lấy chiếc lưỡi ngọt ngào của cô, dây dưa không muốn dứt. Tham lam là tính cố hữu của đàn ông, bàn tay người thanh niên lần xuống nơi đẫy đà, mềm mại, chợt Nhi trừng mắt nhìn hắn, hai tay cô nắm chặt lấy bàn tay không an phận kia, chân Nhi thúc lên gối ngay phần hạ bộ của người thanh niên. Hắn đang cương, bị thúc đau thấu mười ông trời, khom người ôm "người anh em" của mình, mặt đỏ bừng, trán toát mồ hôi nhìn Nhi. Cô bình tĩnh phủi phủi tay, bật đèn sáng. Cô chụp con dao gọt trái cây, chờ hắn đứng thẳng lên sẽ ra tay.

- Dám xông vào nhà dê chị, ít ra chị cũng đai vàng Karate nhé!

Chương 14: Hi sinh vì nghệ thuật

Thanh Phong ngẩng mặt lên, nghiến răng keng két nhìn Nhi:

- Em chơi ác vậy? Muốn anh tuyệt tự?

- Hành động vừa rồi của anh ít ác hơn em chắc.

- Emmmmm!

Thanh Phong lom khom đứng lên, đi lại ghế ngồi, tay nhịp nhịp lên bàn.

- Thôi bỏ qua.

- Hứ! Nửa đêm làm hôn tặc, người bỏ qua là em nè.

- Này cô em! Em biết có bao nhiêu người dùng đủ thủ đoạn chiêu trò để ngủ với tôi không?

- Em thật khâm phục anh vì có nhiều phụ nữ vây quanh như vậy. Và thật may mắn là chắc chắn không có em. Hahaha!

- Tinh Nhi, nếu em giống họ, thì anh đã không đến đây giờ này.

- Hahaha! Phải nói là hôn tặc mới đúng. Hahaha!!!

- Em cười vui nhỉ. Nhưng Em phản ứng vậy cũng tốt. Vì nếu vừa rồi là người khác hôn em, em không thể phản kháng, chắc tôi sẽ đem em nhốt lại cho an tâm.

- Hứ! Gần 2 giờ sáng, anh chạy qua nhà em làm gì? Vết thương ở tay anh lành chưa?

- Em còn nhớ anh bị thương à? Sao lên thành phố không hỏi thăm anh một tiếng chứ hả?

- Điện thoại em hư, anh hai!

- À! Mai anh mua cho em cái khác, chống được nước.

- Thôi khỏi, vô công bất thụ lộc. Em được bạn cho rồi, mới làm sim, chưa kích hoạt lại thôi.

- Em gắn sim xài đi, để người ta còn liên lạc.

- Ok! Anh tới nói vậy thôi hả? Về cho em ngủ, mai em phải đi casting đó.

- Ừ. Đóng cửa cẩn thận, mai anh tới chở em đi.

Nhi thở dài nhìn Phong đơn độc đi bộ ra đầu hẻm. Chắc anh chưa biết chuyện mẹ của mình. "Em không biết cư xử sao với anh đây, Thanh Phong!"

6 giờ sáng hôm sau, ngoài cửa phòng Nhi lại vang lên tiếng đập cửa "rầm! Rầm! Cô lồm cồm bò dậy, ngó đồng hồ mới 6 giờ 5. "Trời! Lại ai phá nữa đây".

- Chờ chút.

Nhi làm vệ sinh cá nhân xong, mặt vẫn say ke ra mở cửa. Ngoài cửa là tên thanh niên hôm qua, đang đứng chống ngược chân ra sau tì vào tường, hai tay đút túi quần, trai đẹp đứng tư thế nào cũng đẹp.

- Em xong chưa? Tôi chở em đi.

- Anh hai! Mới 6 giờ, ai làm việc mà đi hả. Hôm qua nửa đêm quậy tui chưa đủ sao mà giờ sáng sớm phá tiếp hả????

Thanh Phong nhếch mép, tiến chầm chậm về phía Nhi, dùng mu ngón tay vuốt vuốt gương mặt trắng mịn của cô, ánh mắt gian tà hết cỡ:

- Nguyên đêm còn không đủ, nói chi nửa đêm.

- Thanh Phong!!!!! Anh nghĩ đen tối gì vậy hả?

- Em không nghĩ, sao biết anh nghĩ? Chuẩn bị nhanh đi, anh không thích chờ đợi đâu.

- Hứ! Kệ anh.

Dù nói vậy nhưng Nhi vẫn tranh thủ thay đồ, chuốt mascara, dặm tí son, rồi đi ra xe của Phong. Nhìn qua sườn mặt trắng mịn dưới nắng sớm, Thanh Phong như người nghiện càng ngày càng thích ngắm cô nhiều hơn, anh nhếch môi cười nhẹ, lái xe đi. Xe chạy tới cơm tấm Cali ăn sáng, xong xuôi tới phim trường vừa đúng 9 giờ 30 phút.

- Em xuống xe ở đây, khi nào xong thì gọi anh.

- Ok anh!

- Tinh Nhi! Chúc em thi tốt.

Thanh Phong nháy mắt điệu nghệ, đeo kính lái xe rời đi. Nhi hít thở sâu, lấy bình tĩnh đi vô phim trường. Hôm nay casting phim "Em gái à! Anh yêu em!. Đến phân đoạn cô em gái biết người mình yêu ( anh hai) gián tiếp hại chết mẹ của mình, cô đau khổ thống hận. Đạo diễn muốn để diễn viên tự cho mình cái kết, nên cứ diễn theo cảm xúc thật của mình. Nhân vật không tạo ra diễn viên giỏi, nhưng diễn viên tốt sẽ tạo nên nhân vật để đời. Có khoảng 10 người lọt vô tới vòng tuyển chọn cuối cùng, nhờ Nhi là đàn em trong nghề, nên được đặc cách vô thẳng vòng casting.

Trợ lý: em là Tinh Nhi? Lê Hoàng Tinh Nhi?

Nhi: dạ! Đúng tên em ạ.

Trợ lý: em có quen với nhà đầu tư phim nào không?

Nhi: dạ không ạ
Chị trợ lý cau mày nhìn Nhi, rồi nhìn qua xì xầm với đạo diễn. "sáng nay, trợ lý bên nhà tài trợ điện thoại, yêu cầu phải chọn đích danh con bé này, cả hai nhà tài trợ lớn nhất đều chỉ thị phải chọn em nó, anh xem nó diễn ổn không? Nếu ok chọn luôn, đừng để mích lòng túi tiền của mình, dự án phải dời lại mệt mỏi lắm". Ông đạo diễn nhìn Nhi, quan sát một lúc gật đầu:

- Em có thể bắt đầu.

Nhi gật đầu, cúi chào ban giám khảo, hít thở thật sâu và bắt đầu diễn. Hạo Nam bước lên sân khấu, Nhi quắc mắt nhìn anh:

- Tại sao anh hại chết mẹ em?

- Bà ta đáng bị như vậy.

- Vậy sao anh không giết em luôn đi.

- Anh yêu em, làm sao giết em được.

- Hahaha! yêu em! Giết mẹ em mà anh vẫn mở miệng nói yêu em được sao?

- Ân oán đời trước, không liên quan tới em, ở lại bên anh, em sẽ an toàn.

- Anh cũng là đời sau? Thì liên quan gì tới anh? Hả?

Nhi vừa cười, vừa khóc, vừa thất thần, cô quan sát xung quanh sân khấu, thấy ly nước trên bàn đạo diễn và biên tập, cô nhảy xuống, chụp ly nước uống. Cả dãy bàn ngạc nhiên nhìn Nhi "diễn viên gì vô duyên, vô phép tắc, khát lắm hay sao mà đang diễn lại chụp nước người ta uống thế kia?" Nhi uống xong quay lên sân khấu, ôm bụng khụy xuống, phun nước ra, còn vài giọt chảy ra từ khóe miệng màu đỏ như máu. Cả hội trường vội đứng lên, sợ xảy ra chuyện. Hạo Nam cũng chạy lại đỡ cô. Bàn tay Nhi run run sờ lên mặt anh, húng hắng ho, nước màu đỏ loãng lại văng đầy mặt cô.

- Anh giết người em yêu thương, em không thể giết anh, em chỉ có thể giết lại người anh yêu. Hahaha!

Nhi cười, nước mắt trào ra, hơi thở suy yếu. Cả hội trường nín thở quan sát, đạo diễn giang hai tay ngăn biên tập và trợ lý lên sân khấu, ông muốn xem kết thúc câu chuyện.

- Hạo Nam! Hứa với em, sống thật tốt. Em tha thứ cho anh.

- Tinh Nhi! Đừng, đừng rời xa anh. Không, gọi cấp cứu, nhanh. Anh muốn em phải sống.

- Hạo Nam! Buông bỏ cũng là một lối thoát. Em không thể yêu kẻ thù, vậy mà em đã yêu anh không còn đường lui nữa. Để cho em đi nha anh. Em yêu anh, hơn những gì em biết, hơn những người em biết.

Nhi buông xuôi tay, mi mắt khép lại, đuôi mắt rịn ra giọt lệ chua xót. Hạo Nam quá nhập tâm, anh ôm cô vào lòng, gào lên đau đớn. "Khôngggggg". Đạo diễn vỗ tay, cả hội trường đứng dậy vỗ tay, riêng Nhi bị ôm chặt quá nghẹt thở, cô "ặc...ặc" đẩy Hạo Nam ra. Lúc này anh mới hoàn hồn, đứng lên, đưa tay cho Nhi nắm, kéo Nhi đứng lên theo. Hai người gật đầu chào ban giám khảo.

Đạo diễn: đây là lần thứ hai, nam chính của tôi bị chi phối bởi bạn diễn. Tinh Nhi! Chúc mừng em đã được chọn vào vai nữ chính.

Tinh Nhi: dạ, em cảm ơn đạo diễn.

Biên tập: mà hồi nãy, em biết trước nên ngậm sẵn nước màu ở nhà hả?

Tinh Nhi: dạ không, em tự cắn vô môi, sợ ít máu quá nên em liều ngậm thêm ít nước của chị, xin chị đừng trách ạ.

Biên tập: trời. Máu thật à? Cô bé này... Chịu em luôn, đúng là vai này chỉ dành cho em rồi.

Đạo diễn, trợ lý, và biên tập nhìn nhau, chúc mừng cô rồi đi ra ngoài. Nhi cười tít mắt, nhưng môi bị cắn giờ xót quá, cô ôm gò má mình nhăn mặt. Có chai nước suối đưa cho cô, ngẩng lên là Hạo Nam:

- Cảm ơn anh!- Lần sau cứ ngậm si rô, tội gì làm mình đau vậy?

- Em đâu biết trước nội dung mà chuẩn bị. Nhưng mất tí máu có sao đâu, đáng mà. Hihi. Hi vọng em với anh hợp tác vui vẻ.

Nhi đưa tay ra, Nam nhìn cô lém lĩnh, cũng bắt tay cô, cả hai sóng đôi cùng ra về, trò chuyện rất vui vẻ. Sau dãy cột ngoài hành lang, có đôi mắt hung ác nhìn Nhi, gương mặt trang điểm sắc sảo, chỉnh chu, đẹp kiêu sa nhưng lòng dạ độc ác. Thụy Như ganh ghét vì bị Nhi cướp vai, ả quyết tâm trả thù cô. Ra tới cổng, xe Thanh Phong trờ tới, Nhi bất đắc dĩ bái bai Hạo Nam, tự giác chui lên xe.

Thanh Phong lái xe ra quận 1, nắm tay cô dắt lên nhà hàng nổi ở cảng Bến Nghé. Trời bắt đầu về đêm, thành phố lên đèn, lần đầu Nhi được ngồi trên tàu ngắm cảnh. Gió sông lùa mát rượi, bỏ ngoài kia xe cộ ồn ào khói bụi. Đồ ăn dọn lên xong, tàu khởi hành, Nhi thích thú ngắm sông, không buồn ăn, cô vẫn đang tận hưởng cảm giác lâng lâng vì được nhận vai. Thanh Phong thấy môi cô hơi sưng, anh cau mày, đưa tay sờ lên chỗ sưng, Nhi theo phản xạ hơi ngửa ra sau, né tránh.

- Em diễn thử mà miệng sao thế kia?

- Em vô ý cắn vô môi thôi, không sao.

Mắt Phong tối xầm, trong anh xông lên cổ tức tối. Nhưng giọng nói bình thản như thường.

- Có diễn hôn nữa à.

- Không có, làm như muốn hôn diễn viên nổi tiếng dễ lắm vậy. Chỉ là em tự cắn vô môi, lấy chút máu làm màu thôi à.

- Em muốn hôn người nổi tiếng à. Anh không ngại cho em tập đâu.

- Hứ!?? Ai thèm.

- Vậy ăn nhanh đi, nguội không ngon.

Lúc này, Nhi mới nhìn tới đồ ăn, đói quá, cô tự nhiên ăn liền một mạch. Thụy Như cầm ly rượu đi tới chỗ Phong và Nhi, ả cố tình say sóng, hất hết rượu vào đầu của Nhi, vì Nhi đang cúi ăn. Nhi ngước nhìn ả:

- A, chị xin lỗi, chị bị say sóng, tính ra đây hóng gió cho đỡ, xin lỗi em.

Miệng nói xin lỗi, nhưng mắt dán chặt lên Thanh Phong. Ả lấy khăn trên bàn, đứng bên cạnh Nhi, khom người, vờ lau tóc, nhưng quậy đầu của Nhi bù xù như con khùng, cố tình khoe đôi gò bồng cứ lồ lộ muốn rớt ra ngoài. Thanh Phong chán ghét, trừng mắt nhìn ả đang vò tóc của Tinh Nhi, ả tưởng Phong nhìn mình, càng ưỡn ẹo như rắn không xương. Đột nhiên, tay ả bị Nhi nắm chặt, dùng chiêu võ vật ả nằm sõng xoài phía trước.

- Oh, em bắt con muỗi hút máu.

Nhi vuốt vuốt tóc, đi lại đỡ Như lên, cô cầm ly nước ngọt trên bàn, mang lại chỗ Như:

- Em tưởng nhầm, huề nhá.

Như tức nổ đom đóm, trừng mắt nhìn Nhi, Phong ngồi gác một tay lên lang cang tàu, xem kịch vui. Ả giận, nhưng vẫn đưa tay ra cầm ly nước ngọt. Nhi vừa vặn nhào người tới, hất toàn bộ nước ngọt lên ngực ả.

- Em cũng say sóng chị ạ. Ngực chị....chảy hết, để em lau.

Nhi quay lại bàn, nhanh chóng dùng nước mắm, muối tiêu đổ lên khăn, cầm nó tới lau cho Như. Mùi hôi, khắm bốc lên, Như tưởng từ mùi của Nhi, nên giật khăn lau, càng lau, càng dơ, và rít. Ả quăng cái khăn, hậm hực nhìn Thanh Phong.

- Anh Phong! Anh đi với cô gái quê mùa này, không sợ mất mặt sao? Anh thấy nó đổ đồ dơ lên người em kìa.

- Có sao? Say sóng thôi mà.

- Anhhh! - Như dậm chân bỏ đi.

- Khoan! Em làm mất nhã hứng ăn cơm của anh, bữa cơm hôm nay tính hết cho em.

- Tại sao?

- Cần anh nói lại lý do à?

Mặt Phong đanh lại, lạnh lùng vô cảm, khí tức bức người. Thụy Như hoảng sợ, vội nói "em hiểu rồi", bỏ chạy như bay.

Phong đứng lên, rút trong túi ra khăn lụa, lau tóc cho Nhi. Nhi mắc cỡ, giành lấy khăn.

- Để em vô toilet lau.

- Ừ

Lát sau Nhi đi ra, ngồi xuống nhìn anh, ra vẻ giận dỗi.

- Người có tiền như anh thật phiền phức, hấp dẫn toàn con giáp thứ n.

- Em nhìn ra à.

- Không thấy mới lạ. Bày đặt say với sóng. Nhưng nhờ vậy hôm nay mình được ăn miễn phí. Anh lợi hại hơn em tưởng đó.

- Tất nhiên rồi. Em cứ từ từ khám phá. Hahaha!

Chương 15: Đêm mê say 18+

Những ngày sau, Nhi lao đầu vào đóng phim và làm việc, rảnh chút là cô điện thoại cho bác sĩ hỏi thăm tình hình của mẹ. Cô cũng nhờ chị ba thỉnh thoảng ghé xem mẹ cô. Riêng Thanh Phong đi công tác tận bên Mỹ nên cũng không làm phiền đến Nhi. Thấm thoát đã hai tuần trôi qua, dì Năm tiến triển tốt hơn, bắt đầu có ý thức, thì nguồn tiền 1 tỷ cũng hết. Bệnh viện yêu cầu Nhi chuyển thêm tiền, mẹ cô khỏe hẳn sẽ chuyển lên tuyến trên ngay lập tức. Lúc này, Nhi mới nhớ ra món nợ ân tình của bà Yến. Nhi cúp điện thoại của bệnh viện, tâm trạng nặng nề. Đêm nay phải giải quyết cho xong, hoặc là không còn cơ hội nào nữa. Nhi quyết định gọi số điện thoại trên tấm danh thiếp mà bà Yến đưa cô.

- Alo, bác ạ, con, Tinh Nhi đây, con quyết định rồi...

Nhi cúp máy, nấu mì ăn, tắm rửa sạch sẽ, trang điểm chút ít. Tự ngắm mình trong gương, cô cười mà nước mắt lại rơi. Đưa tay quẹt nước mắt, Nhi tự nói với mình "khóc gì chứ, mẹ nuôi mình khôn lớn không tiếc công lao, giờ mình tiếc tấm màng vô dụng ấy bỏ mặc mẹ à. Hứ, đứa nào bất hiếu vậy, nhất định không phải Tinh Nhi, ngôi sao nhỏ của mẹ. Nếu sau này, thằng nào đánh giá con bằng tấm màng sinh học ấy, con sẽ đạp hắn mấy đạp, vì cơ bản, hắn không đáng xách dép cho con gái của mẹ nữa mà. Suy nghĩ bằng nửa thân dưới thì thua con xa lắm. Đúng vậy, mình có làm gì sai trái đâu mà buồn. Tinh Nhi không khóc, ngôi sao nhỏ vui vẻ lên." Nhi tự động viên mình, kêu xe tới khách sạn.

Khiêm và Minh đang dự buổi tiệc chiêu đãi đối tác ở khách sạn năm sao trong thành phố. Minh nhận được điện thoại từ bà Yến:

- Dạ, con nghe!

- Minh, con lập tức thực hiện kế hoạch ngay đi. 10 giờ là con bé có mặt ở phòng xxx đó.

- Gấp vậy mẹ, con đâu có sẵn thuốc ở đây.

- Không bất ngờ thì với tính đa nghi của anh hai con, con nghĩ nó trúng kế không? Mẹ kêu Lực mang tới rồi, con xuống sảnh lấy đi. Đời trai của anh hai, nó có làm đàn ông không, trông cả vào con đấy.

- Nhưng mà....mẹ....mẹ....

Bà Yến cúp máy, không cho Minh từ chối. Anh biết tính của mẹ, nên cũng không gọi lại. Minh nhìn Khiêm, trong đầu hàng vạn câu hỏi "liệu anh đã quên được người cũ, anh có tình cảm cô bé kia như thế nào, anh hai, dù em có làm gì, em chỉ mong anh hạnh phúc." Minh đi xuống quầy lễ tân, cầm lọ thuốc không màu của Lực đưa, rồi lại đi lên tầng sảnh tiệc. Anh đổ hết chất lỏng vào ly quicky, cầm tới đưa cho Khiêm

- Anh hai! Lâu rồi anh em mình chưa uống chung với nhau, nhân dịp này, cạn nhé!

- Được! Cạn

Khiêm không mảy may nghi ngờ, cụng ly với Minh, đưa lên miệng uống cạn sạch. Minh nhìn yết hầu anh hai giật lên xuống theo từng ngụm rượu, anh thở dài ray rứt, nhưng nhanh chóng nhoẻn miệng cười. Cả hai cùng giơ ly đã cạn 100% lên lắc lắc, cười thật sảng khoái. Hai anh em ngồi xuống ghế sofa tâm sự, đang nói chuyện vui vẻ, Minh dường như đã say, giọng nói lè nhè. Khiêm đứng lên tính dìu Minh, cười em tửu lượng yếu, thì bản thân anh cũng say xẩm, cổ họng khô nóng, rất khó chịu, anh lại ngồi phịch xuống, cởi áo vest quăng qua một bên, kéo cà vạt lỏng ra. Mặt anh phừng phừng đỏ, một loại cảm giác vừa nóng, vừa bí bách. Máu cơ thể dồn xuống hạ thân, làm "người anh em " bắt đầu không ngủ yên. Khiêm không hiểu mình bị gì, có bao giờ anh say mà "người anh em" thức như vậy đâu. Minh nhìn anh hai, lay lay Khiêm

- Anh cũng say rồi, hay mình ngủ ở đây một đêm, mai về. Chúng ta đều say, không ai được lái xe.- Ừ, cũng được. Sao tự nhiên anh mệt quá.

- Vậy anh ngồi đây, em ra book phòng.

Lát sau, Minh cầm thẻ phòng, đỡ Khiêm vô thang máy. Trán Khiêm bắt đầu rịn mồ hôi, phần thân dưới nóng bỏng, cương cứng. Khiêm cố gồng người, đè nén cảm giác muốn bứt phá của của hạ thân.

Nhi một mình trong phòng khách sạn, cô mở tủ lạnh, lấy bia ra uống, dù chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng Nhi vẫn hồi hộp, căng thẳng. Cô cứ tu bia ừng ực, thoáng chốc đã xử hết 4 lon. Đầu bắt choáng váng, nghiêng ngã. Đi quyến rũ đàn ông, Nhi chưa từng và cũng không nghĩ sẽ làm. Vì cứu mẹ, và trả món nợ ân tình của chính mình, cô chỉ có thể cắn răng làm vậy. Nhi phải tìm cho mình cảm giác say say, ít nhất ngày mai tỉnh lại sẽ không cảm thấy quá khó khăn, xấu hổ đến mức muốn chết.

Có tiếng "lạch cạch" mở cửa, cả người Nhi căng cứng, trốn vào tủ đồ, chờ đèn tắt ( ám hiệu), cô mới ra. Khiêm nặng nề bước vô phòng, tay áo kéo lên tới khủy tay, nút cổ phanh ra tận 3 nút, lộ ra vòm ngực săn chắc, trắng mịn. Anh ngồi phịch lên ghế sofa, ngã lưng dưỡng thần. Phần hạ thân càng ngày càng căng, đau nhức. Đại não sản sinh loại ham muốn kì lạ. Chưa bao giờ trải qua chuyện nam nữ, nhưng lúc này, Khiêm hiểu mình bị gì, và mình muốn gì. Anh nhìn xung quanh bằng đôi mắt mờ đục, miệng khô đắng. Khiêm mở tủ lạnh lấy nước uống, uống sạch hai chai suối mà anh vẫn phừng phừng, tim đập nhanh hơn.

Khiêm cởi hẳn áo sơ mi, đi vô phòng tắm. Dưới vòi hoa sen lạnh lẽo, cơ thể hàn nhiệt của anh nóng bừng, đỏ ửng. Cây gậy ngốc dậy thẳng đứng trêu ngươi. Anh cầm lấy nó vuốt ve lên xuống tự xử. Ác là càng làm càng ham muốn nhiều hơn, nó vẫn giương cao ngạo nghễ, không chịu phóng thích. Khiêm quấn khăn đi ra ngoài, mặc kệ "nó". Anh nằm phịch lên giường, "ngủ là xong, "mày" tự thức thì tự ngủ". Do tủ đồ kín bưng, chỉ có thể thấy chút ánh sáng qua khe sát đáy tủ, nên cơ bản, Nhi không thấy được ai đang vô phòng. Tim cô đập nhanh hơn, hồi hộp lắng nghe từng tiếng động trong phòng. Bỗng đèn trong phòng phụt tắt, mùi tinh dầu oải hương cùng pheromones lan tỏa nồng đậm, tiếng đàn Piano bài Serande vang lên nhẹ nhàng, du dương. Khiêm vẫn nằm im, cơ thể đang khó chịu, nên anh chẳng thèm quan tâm đèn đóm làm gì. Khách sạn năm sao mà, cúp điện chút tự có lại thôi.

Nhi nhè nhẹ bước tới chân giường, tự cởi đồ của mình, trèo lên giường, áp xuống môi anh nụ hôn vụng dại. Khiêm mở mắt, trong bóng tối không thấy rõ mặt đối phương, chỉ biết là đang có người làm anh thấy dễ chịu. Ngay tức khắc, nụ hôn nóng bỏng của anh đáp lại, anh tách môi cô, lưỡi bá đạo luồn vào trong, khuấy đảo khoang miệng. Khiêm nhanh chóng chồm dậy, xoay người nằm lên trên, Nhi còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị Khiêm ép chặt xuống, một tay ôm lấy eo cô, làm hai thân thể dính chặt vào nhau, tay kia, di chuyển trên người Nhi, mang theo tràn ngập dục vọng, Nhi cắn răng nằm đơ như cây cơ. Khiêm nhếch mép cười, nụ cười lạnh lùng, khinh bạc nhất, vì nghĩ Nhi là calling girl do Minh gọi tới. "Mỡ dọn lên sẵn, mèo phải ăn thôi". Anh quì gối trên giường, tụt khăn quấn ngang hông, vứt sang một bên. Cô gái này thật kì lạ, đã khiêu khích anh, giờ nằm như khúc gỗ. Cô có biết mình sắp làm gì hay không?

Khiêm tách chân cô ra, đưa phần dục vọng nóng bỏng không chút do dự, mạnh mẽ tiến vào. Cơ thể Nhi căng cứng, cô không dám cử động, ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn. Dù đang trong cơn đê mê, Khiêm vẫn biết mình vừa xé rách điều gì, anh ngạc nhiên cố nhìn cô gái dưới thân, tay anh chạm vào gương mặt nhẵn mịn, nơi khóe mắt ươn ướt, "cô ấy khóc". Trong anh dâng lên nổi thương cảm, anh nhẹ nhàng hôn lên giọt nước mắt của Nhi, qua chóp mũi cao thẳng, dừng lại nơi cánh môi e ấp. Nhẹ nhàng ngậm lấy môi của cô, quấn lấy lưỡi sạch sẽ của cô, Khiêm khuấy đảo khoang miệng, như muốn hút tất cả mật ngọt cho mình. Tay anh nhẹ nhàng mơn trớn, xoa xoa nơi đẫy đà, làm hai núm nhỏ màu hồng dựng đứng, tiếng anh khàn đục, trầm thấp bên tai " ngoan! Thả lỏng người, sẽ không đau". Rồi anh tiếp tục hôn gò má, trượt nhẹ nhàng xuống cổ, qua vai, ngậm vào nhũ hoa, nhẹ nhàng mút, tay xoa nắn bên còn lại. Cứ ngỡ lần đầu tiên cho người xa lạ, Nhi sẽ đau đớn, thống khổ. Nhưng sao người ấy lại nhẹ nhàng, trân trọng cô, họ như hai người yêu đang dìu nhau đến thăng hoa. Nhi bắt đầu tê dại, cảm giác tê ngứa ở ngực làm cô thích thú, quên rằng anh vẫn đang ở trong cô. Khi cô bé của Nhi bắt đầu ẩm ướt, Khiêm nhẹ nhàng ra vào, miệng và tay anh vẫn mơn trớn nơi đẫy đà làm Nhi vừa bị kích thích, vừa đau rát. Cảm giác lạ lẫm đan xen, cô không gồng nữa, mà buông xuôi theo cảm xúc, chỉ gắng kiềm nén tiếng rên khoái lạc. Khi cậu nhỏ chạm vào nơi sâu thẳm, điểm G của phụ nữ, cô bé co bóp mãnh liệt, chất nhờn chảy ra nhớp nháp, làm Khiêm kích thích tột độ, anh nhấp nhấp nhanh và mạnh hơn, tốc độ nhanh dần đều. Đến khi chạm vào điểm cực hạn, cô bé co lại nhỏ nhất, siết chặt lấy Khiêm, đưa cả hai cùng thăng hoa, Khiêm rùng mình, phóng thích tinh túy vào trong hoa nguyệt của Nhi. Anh đổ sập, nằm hẳn lên người cô, bàn tay vẫn tham lam xoa nắn ngực của cô, anh vùi mặt vào lõm cổ của Nhi, phả hơi thở nóng rực ngứa ngáy, mùi lanvender nồng đậm xộc vào mũi. Nhi hít hà, nghi ngờ nhìn người đàn ông, nhưng lại nhanh chóng gạt đi " làm sao có thể là anh ấy được, mình đúng là lậm ngôn tình." Sau khi gục xuống một lúc, Khiêm lật người, nằm ngửa ra giường, với tay lấy khăn quấn người khi nãy, ngồi dậy lau hạ thể cho cô. Nhi bất ngờ với hành động của anh, thẹn thùng giật lấy khăn tự lau. Khóe môi Khiêm cong lên, anh bước xuống giường, mò mẫm điện thoại mở đèn pin, anh xoay người tính soi cho Nhi thấy đường lau, nhưng cô vội vàng quay lưng, che mặt- Chúng ta đừng thấy nhau là tốt nhất.

Khiêm chấn động khi nghe giọng nói quen thuộc, rồi lại nhếch môi cười, tay xoa xoa mi tâm "em trai tôi, món quà này quá tuyệt vời". Khiêm vui vẻ nghe lời, soi đường vô phòng tắm, không mở đèn.

Bên ngoài, bầu trời sao sáng lấp lánh, cách đó không xa, đèn đường nối thành một dải, dường như kéo dài vô tận, Nhi cuộn người nằm trên giường. Rồi cô dùng mền quấn người, mò mẫm đi về phía cửa sổ, kéo màn. Ánh trăng sáng tỏ chiếu lên làn da trắng nõn của Nhi, khiến thân thể cô như tỏa sáng bởi ánh trăng bàng bạc, thanh cao thuần khiết, mái tóc dài rủ xuống che khuất bộ ngực như ẩn như hiện, Nhi nghiêng đầu, thẫn thờ nhìn xuống mặt hồ lạnh lẽo lấp lánh ánh nước, đôi mắt vô hồn, chực trào lệ.

Khiêm bước ra, nhìn chằm chằm bóng lưng trần nhẵn mịn của cô, nhìn đến ngây ngẩn. Anh có cảm giác vừa phạm phải trọng tội, phá vỡ sự trong sáng ngây thơ của cô, cô gái anh yêu. Mà sao anh lại vui sướng vì là người đàn ông đầu tiên khai phá cô. Hai cảm giác đối nghịch đan xen, Khiêm thở dài, qua ánh sáng ít ỏi của vầng trăng, anh lặng lẽ đi đến sau lưng cô, đặt hai tay lên bả vai gầy guộc của Nhi. Cô giật thót, vội vã kéo màn, gian phòng chìm trong bóng tối. Khiêm vỗ vỗ vai cô, rồi đi lại giường nằm tựa đầu giường, vỗ vỗ chỗ bên cạnh. Nhi hiểu ý, đi lại nằm xuống, xoay mặt ngược hướng với anh, kéo mền che chắn cơ thể, nhắm mắt. Khiêm cũng nằm xuống, nhắm mắt ngủ, kết thúc một đêm mê say.

Cảm thấy người bên cạnh đã ngủ an tĩnh, Nhi rón rén xuống giường, mặc lại quần áo, và ra về. Cô rất muốn xem tận mặt người đầu tiên đời mình, nhưng rồi lại thôi. Chỉ là trả nợ ân tình, không nên cho mình cơ hội day dưa. Mình không phải hạng gái đó. Nhi dứt khoát cầm giỏ xách đi ra khỏi khách sạn, đồng hồ chỉ hơn 4 giờ sáng.

Nhi về phòng trọ, tắm táp rửa mặt, cố xua đi hình ảnh ám dục, không hiểu sao tim cô lại thấy xao xuyến, và cô lại nhớ về Khiêm. Nhi hất nước lên mặt, không thèm lau khô, cứ để vậy nằm ngủ.

Chợp mắt không được bao lâu, mới 7 giờ sáng thì bệnh viện gọi lên:

- Alo! Chị Nhi phải không?

- Vâng! Em Nhi nghe ạ.

- Mẹ chị tỉnh lại từ đêm qua, hôm nay có thể chuyển viện được rồi. Chị thu xếp viện phí, về đưa bác lên thành phố, càng nhanh, càng tốt nhé.

- Dạ, em cảm ơn chị, em sẽ xuống liền.

Nhi cúp máy, vội vã quơ mấy bộ đồ, rồi bắt grap ra bến xe. Xe grap vừa chạy ra đầu hẻm, đã bị một chiếc BMW chắn ngang, không cho Nhi đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau