BÌNH YÊN BÊN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bình yên bên anh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Ngôi sao nhỏ

Vừa về đến nhà, Nhi đã nghe tiếng bà Tám oang oang.

- Giờ mày tính sao, tính xù hả? Đã không tiền còn bày đặt cho con đi học. Con gái mày đẹp, mày bán trinh nó đi là đủ tiền trả nợ, có khi dư được ít làm vốn. Lủi đầu vô mấy con chữ, tương lai sáng đâu không thấy, thấy mày nợ ngập đầu, mà con mày cứ nhởn nhơ đến trường kìa. Đợi tới lúc thằng Bảy búa nó điên lên, nó chém mất xác thì con gái mày cũng làm đĩ cho nó thôi.

- Chị Tám! Tui thiếu tiền chị, tui vẫn cố gắng buôn bán, đóng lời đủ. Chị đừng nói con nhỏ vậy, tội nghiệp nó.

- Tao là tao thương mày, tao mới nói. Mày nghĩ sao mày nợ 3 năm, đóng lời riết không trả gốc, tiền đẻ tiền chứ mày. Tao thấy con nhỏ ngon cơm, tao tính giới thiệu mối ngon cho nó, chứ mày để quả bom trong nhà, mốt nó cho không thằng khác, bom nổ nhục cả xóm, phí của hôn.

- Dì Tám! Mẹ con mượn tiền dì, vẫn đóng đủ lời, sao dì cứ nặng nhẹ mẹ con hoài vậy? Mẹ con con bỏ xứ đi, dì mất luôn tiền.

- Ờ! Giỏi đi thử coi. Bây coi phim riết bị lậm hả. Ở quê mình còn làm ra tiền, lên xứ người chết rủ xương cũng không ai ngó đâu con. Bớt mơ mộng đi. Nghe dì Tám một lần là con đổi đời rồi.

- Dì Tám còn nói nữa, đừng trách sao con hỗn.

- Mày làm gì tao, mày thử coi.

- Thôi, tui xin hai người. Chị Tám à, để tui đi bán thêm, rồi trả gốc lẫn lãi cho chị. Nhi, con không được hỗn, vô nhà, mau!

Nhi vùng vằng vô nhà, mượn bà ta ba triệu, trả hoài không hết. Bà Tám tính chửi thêm, nhưng nghĩ lại nó nói cũng đúng, mẹ con nó mượn nhưng đóng đủ không thiếu tháng nào. Mình ép quá, nó bỏ xứ đi là mất toi mỗi tháng 600 ngàn. Bà nhìn bà Năm, xí một hơi dài rồi cắp giỏ đi về.

- Nhớ đó, tháng sau trả gốc lẫn lãi là 1 triệu tui trừ dần cho. Theo người ta là cộng dồn. Lãi mẹ đẻ lãi con, tui là tui thương Năm nên tui trừ dần cho mau hết, chứ vô nhà Năm xa xôi, tui ngán tận cổ rồi. Tui dìa, khi nào đổi ý, cứ gọi điện cho tui.

Bà Năm lủi thủi vô nhà, ngồi phịch xuống ghế, ngó xa xăm. Sạp cá của bà gom góp vừa đủ trả lãi, không mua nổi cho con nhỏ bộ đồ mới, giờ phải trả thêm tiền gốc, bà biết làm sao đây?

- Má! Sao má không nói dì tiền lời má đóng trong 3 năm, hơn tiền gốc rồi.

- Nhi! Mình mượn tiền của họ, trả lãi là dĩ nhiên. Đâu phải vì mình nghèo mà nói ngang được. Họ làm nghề cho vay có luật riêng, mình chấp nhận thì mượn, họ đâu có ép.

- Con thấy má cực quá, 3 triệu trả hoài không hết. Hay là má lên Sài Gòn đi má, lên đó con vừa đi học, vừa đi làm nuôi má được mà.

- Khờ quá! Mồ mả ông bà ở đây. Má đi sao đặng. Con cứ lo học cho xong, thỉnh thoảng về thăm là má vui rồi, ham làm rồi sinh bệnh không ai hay là khổ.

- Nhưng tiền của dì Tám, má tính sao?

- Ờ, thì má lấy thêm cá bán là có thêm tiền đóng tiền gốc rồi. Má thấy vậy cũng hay, không bao lâu là má hết nợ, khỏe ru.

Nhi nhìn má, gương mặt già nua khắc khổ không khỏi đau lòng. Cô càng dặn lòng phải làm giàu, làm giàu bằng mọi giá. Hai mẹ con vô nhà ăn cơm, dì Năm cười nói rất vui vẻ vì sắp hết nợ, Nhi biết, ẩn sâu bên trong là trăn trở, lo âu.

Hôm sau, cô trở lên thành phố. Nhi học Sân khấu điện ảnh, vì chỉ có ngành đó là làm giàu nhanh nhất. Sáng, Nhi đi học. Tối thì cô tham gia vũ đoàn múa minh họa cho ca sĩ. Thời buổi giờ, ca sĩ cũng không cần nhiều đến vũ đoàn, nên cô cũng ít việc. Cô chạy sô thêm làm nghề vỗ tay thuê. Mấy ca sĩ khi hát ở tụ điểm, luôn có đội ngũ vỗ tay thuê, cò mồi khán giả vỗ tay theo. Ba năm trước, hồi mới lên, mấy nghề này thịnh hành lắm, Nhi chạy sô liên tục, giờ mấy web nhạc free nhan nhản, ca sĩ họ cũng ít ca ở tụ điểm hơn. Nhi làm thêm cascadeur, rồi diễn vai quần chúng, lấy kinh nghiệm. Phần là Nhi có thêm thu nhập, gửi tiền về phụ mẹ trả nợ. Làm cascadeur, Nhi phải học võ, nên cô học thêm Karate, phục vụ công việc, vừa phòng thân.

Đang trên đường từ chỗ học võ về nhà trọ, Nhi thấy một nhóm người đang trêu ghẹo một cô gái, cô gái chống đối, nhóm thanh niên kia càng hăng máu, một tên tát hai cái vô mặt cô gái rướm máu, mấy tên khác đứng xung quanh cười man rợ. Nhi biết sắp có chuyện không hay, cô trốn vô một góc, ngó xung quanh, kiếm khúc cây, rồi đeo khẩu trang la lên " công an, công an". Cứ tưởng bọn chúng sợ bỏ chạy, không ngờ tên đầu đàn chỉ ngó xung quanh rồi cười khẩy, mấy tên còn lại cười còn man rợ hơn, chúng đi về hướng phát ra tiếng ra, tóm lấy Nhi. Biết kế không thành, Nhi thủ chắc cây trong tay, cố nhớ mấy thế võ đã học, đây là lúc cần đến nó.

Một tên tiến gần cô, nhanh chóng Nhi đứng lên, dùng cây tấn công hắn. Mấy tên còn lại thấy biến, cũng xông tới vây quanh Nhi. Nhi cố trấn tĩnh, bằng vài chiêu sơ đẳng, thêm khúc cây nên cũng bảo vệ được mình. Nhi vừa đánh, vừa lùi về phía cô gái kia, tên đại ca thấy Nhi, nhếch mép nhìn đàn em, bọn chúng ngưng tấn công, khinh khỉnh nhường con mồi cho đại ca vờn. Tên đại ca lắc lắc cái đầu, bẻ tay rôm rốp, chỉ vài chiêu đã nắm gọn được Nhi, hắn ép cô vô cột điện, nhìn cô điên dại. Vừa tính đưa tay mở khẩu trang của Nhi, đã bị cô nhanh chóng lên gối ngay hạ bộ của hắn, hắn khụy xuống đau đớn. Nhi vội bỏ chạy, không quên nắm tay cô gái kia kéo theo. Chạy ra tới đường lớn, rồi ngoằn nghèo qua mấy hẻm nhỏ, cuối cùng cũng về được chỗ trọ. Vô phòng, Nhi tựa cửa thở phì phò, vừa tháo khẩu trang thảy qua một bên, cô ho ra một búng máu. Cô gái được Nhi cứu hoảng hốt, chạy lại đỡ Nhi.

- Em có sao không, em gái? Chị đưa em đi bệnh viện.

- Em, em không sao, hồi nãy bị đạp trúng bụng, hơi đau xíu thôi. Nghỉ chút khỏe.

Nhi ôm bụng đứng lên vô nhà vệ sinh. Lát sau, cô cầm khăn ra lau chỗ máu vừa phun, nhìn cô gái lạ nhoẻn miệng cười

- Chị ngồi đi, xíu em lấy đồ cho chị thay. Em làm cascadeur mà, chuyện vừa rồi như cơm bữa, em quen rồi, không sao đâu. Mà chị tên gì, để em dễ gọi.

- Chị tên Thanh Mỹ. Còn em?

- Em tên Tinh Nhi, em 21 tuổi. Hihi

- Vậy là nhỏ hơn chị 10 tuổi lận đó.

- Hả! Chị hơn 30, vậy mà em cứ tưởng chị chừng 25 tuổi à. Chị đẹp và trẻ quá chừng.

- Con bé này!!!!

Nhi lau xong chỗ máu, lại tủ vải lấy ra bộ đồ đưa cho Mỹ. Mỹ vô nhà tắm thay đồ. Ngoài đây, Nhi mở tủ thấy còn đúng hai gói mì, cô nấu nước nấu mì, đập thêm quả trứng gà cho khách. Trong lúc chờ mì nở, cô ngồi xem lại tài liệu ở trường. Mỹ đi ra thì Nhi đã ngủ gục trên bàn. Cô phì cười, lại lay Nhi dậy.

- Nhi à! Dậy đi em, mì nở hết rồi.Nhi mơ màng, đang ở quê với má, cô chu mỏ nũng nịu.

- Còn sớm mà má, cho con ngủ xíu nữa đi.

- Trời, con bé này, kêu chị trẻ mà giờ cho lên làm má luôn.

Nhi nghe Mỹ nói mới giật mình, đập vào mắt cô là gương mặt trẻ trung xinh đẹp, không phải gương mặt của mẹ, Nhi ái ngại, cười hề hề.

- Xin lỗi chị, em ngủ xấu tính quá.

- không, em ngủ đáng yêu lắm. Nói nhỏ nè, em mà thấy chị ngủ là ói không kịp hốt đó. Hahaha

- hahaha

Hai chị em cùng cười, họ ngồi ăn mì rất vui vẻ, Nhi nhường cho Mỹ tô có trứng, cô ăn mì không.

- Em ăn trứng đi, em vừa bị thương mà.

- Em đang giảm cân, mà mua rồi không ăn sợ hư, chị ăn giùm em là mừng quá trời.

- Tướng như con nhái còn đòi giảm cân. Tính làm diễn viên người mẫu hả.

- hihi. Chị làm nghề xem bói sao hay thế. Em tính làm diễn viên thật đó.

- Thiệt vậy hả?

- Dạ!

- Vậy ráng ăn nhiều vô mới có sức làm diễn viên. Nghề đó cự và bạc lắm nha em.

- Em biết mà, nghề bạc tỷ lẫn bạc bẽo. Mà kệ, phấn đấu làm giàu, trả hết nợ, cho má em cuộc sống sung túc hơn. Chỉ có nghề này giàu nhanh nhất, nếu không được, mình tính cái khác. Hihi. Mà chị làm nghề gì?

- À, chị làm nhân viên kinh doanh.

- Công ty chị bán gì? Nếu được, khi nào em đi làm, em nhờ mấy anh chị trong đoàn ủng hộ chị.

- Kinh doanh bất động sản.
- Hí hí, vậy để em kiếm diễn viên nổi tiếng mua, rồi chị chia hoa hồng cho em.

- Ừa, có lý đó.

- Chị em mình nhất trí nha.

- Ok em.

Họ ăn xong mì, rồi cùng nằm ngủ. Vì trời cũng tối, sợ nhóm kia vẫn đang lùng sục nên Mỹ đành phải ngủ lại. Ở chung cô bé này cũng vui, thực tế và đáng yêu. Không sống ảo như giới trẻ hiện giờ. Ngọc Nhi, chị tin, em sẽ đạt được ước mơ của mình.

Nửa đêm, Nhi lên cơn sốt. Mỹ hoảng hốt lay cô, lay hoài Nhi không tỉnh, Mỹ vội lấy điện thoại của Nhi, bấm số điện cho ai đó. 30p sau, có người gõ cửa căn phòng trọ của Nhi. Mỹ ra mở cửa, một thanh niên dáng người dong dõng cao, ngũ quan thanh tú bước vào nhìn Mỹ.

- Em đưa cô gái này đi bệnh viện giúp chị, hình như cô ấy bị thương khá nặng, đang mê sản.

Thanh Phong nhìn Nhi, sờ vào gương mặt tái nhợt, đầy mồ hôi của cô, anh cũng phải giật mình vì Nhi nóng như lửa. Nhanh chóng, anh bồng cô đi nhanh ra chiếc BMW, phóng xe đến bệnh viện.

Nhi mơ cô đi trên sa mạc khô cằn, đột nhiên, Nhi thấy ốc đảo xanh tươi, mang hương thơm của bạc hà thật thoải mái. Giữa ốc đảo là ao nước nước trong vắt, cô vùi mình trong nước, hít hà hương thơm ngày càng gần ngay mũi. Thật dễ chịu, cô nắm lấy cành cây đang sà xuống sau lưng cô, hít hà. "Cây gì thơm quá, thơm quá đi". Phong cau mày bực bội vì cô gái này không biết có giả vờ không mà cứ ôm chầm lấy anh hửi hửi, nhưng chị hai nhờ phải làm thôi. Vô tới bệnh viện, Nhi được đẩy vô phòng cấp cứu, sau khi thăm khám, bác sĩ thông báo

- Xin hỏi người nhà bệnh nhân

- À, tôi. Tôi là bạn cô ấy.

- Bệnh nhân bị chấn thương phần mềm, dẫn đến xuất huyết trong, phải phẫu thuật. Khi bệnh nhân bị thương, người nhà nên đưa đến bệnh viện liền. Để lâu như vậy rất nguy hiểm.

- Sao? Lâu là bao lâu? Có cứu được không?

- Theo lượng máu đọng trong ổ bụng, ít nhất cũng 5 giờ. Để lâu hơn 15p nữa, máu tràn vô cơ quan khác là bác sĩ bó tay.

Vị bác sĩ nhìn Phong, xem xét cũng là dân đàng hoàng, sang chảnh, có thể biến thái đến nổi đánh bạn gái ra thế kia không? Có thể cô bé sợ hắn nên không đi bệnh viện. Mình phải tìm cách giữ chân hắn để báo công an, nếu không, chắc sẽ có án mạng.

Thanh Phong bực mình vì tự nhiên rước cục nợ, anh tính giao lại cho bác sĩ, mình ra đóng viện phí rồi ra về. Nhưng chưa kịp nói thì Thanh Mỹ đã vô tới nơi. Chị cầm tay bác sĩ khẩn thiết:

- Con bé là em tôi, trên đường đi học về bị nhóm cướp hành hung mà không dám nói với gia đình, nên chúng tôi...mong anh thông cảm, cố gắng cứu em ấy.

Kèm theo cái nắm tay là phong bì khá nặng, vị bác sĩ trầm ngâm, rồi trả lại cho Mỹ.

- Cứu người là trách nhiệm của chúng tôi. Chị cầm cái này bồi bổ cho em chị. Vì ngoài vết thương, cô bé bị suy kiệt cũng khá nặng, không đủ đề kháng gây sốt.

- Dạ, cảm ơn bác sĩ.

Vị bác sĩ nhìn Mỹ, rồi nhìn Phong lắc đầu ngán ngẫm, quau trở vô phòng. Bên ngoài, Mỹ chưa kịp lên tiếng kêu Phong đi về, Phong đã nói trước

- Em về! Chị liệu về nhà trước trời sáng, đừng để mẹ làm bia đỡ đạn hoài.

- Ừ, chị biết rồi. Em về trước đi. Con bé là ân nhân của chị. Khi nào biết em ấy an toàn, chị sẽ về.

- Chị! Chị chống đối ba vì người dưng?

- Người dưng ấy vì cứu chị của em, nên ra nông nổi đó. Còn ba, ba muốn dồn chị vào đường chết.

- Chị đừng nói bậy.

- Em nhắn với ba, lần sau nên mướn giang hồ chuyên nghiệp chút. Vì lần sau, vệ sĩ của chị là Huyền Long

- Chị nghĩ không có thế lực của ba, chị có thể thuê được Huyền Long sao? Với lại, họ chỉ chuyên lấy thông tin bằng công nghệ tối tân, không có làm vệ sĩ.

- Em quên là chị quen Gia Khiêm?!!!!

Phong nhìn xoáy vào chị mình, để xem lời chị nói tin được bao nhiêu phần trăm. Rồi lừ mắt, ra về.

Chương 2: Gặp gỡ

Sáng hôm sau Nhi tỉnh lại với cơ thể rệu rã, mỏi mệt. Cô mở mắt nhìn xung quanh, khung cảnh lạ hoắc. Nhi bàng hoàng, tính ngồi dậy thì một giọng nói êm dịu, dễ nghe vang lên:

- Tỉnh rồi hả em? Có còn đau lắm không?

- Em! Em đang ở bệnh viện hả chị?

- Ừ! Em bị nội thương nghiêm trọng đó, vậy mà ráng chịu vậy à, sao không nói chị?

- Hihi! Em đâu ngờ nặng vậy. Mà giờ em khỏe rồi. Chị cho em xuất viện đi.

- Cái đó là bác sĩ cho, chị không có quyền đó. Em cứ yên tâm tịnh dưỡng, viện phí chị lo được. Dù sao cũng tại chị mà em bị thương.

- Chị làm nhân viên thôi, chuyện xảy ra chị cũng đâu muốn. Ai lại ăn vạ như vậy. Với lại mai em phải đi quay, không có em làm lỡ việc của nhiều người khác nữa. Hehe

- Con bé này! Còn hehe. Không có gì quan trọng bằng sức khỏe hết. Em cứ nằm đây ăn ngủ. Còn về phía đoàn phim, chị nói giùm cho. Không có mợ chợ vẫn đông. Yên tâm!

- Nhưng mà....

- Em còn nhưng là chị gọi về quê cho mẹ em lên chăm nhé!

- Hí hí! Chị biết em ở đâu sao. Hí hí.

- Lê Hoàng Tinh Nhi, quê Long An, có mẹ là Lê Hoàng Thanh Vy, bán cá ở chợ, hay còn gọi là Dì Năm.

Nhi há hốc miệng nhìn Mỹ, mặt chảy ra, lẳng lặng nằm xuống giường. Chị ấy biết rõ mình vậy, không lẽ lúc mê man, mình sợ chết nên trăn trối. Hey ya, thôi đành nghỉ vài ngày, kệ, mất ít ngày công, nhưng để má lo càng tội hơn. Mỹ thấy Nhi ngoan ngoãn, không nói gì nữa, thở dài đi ra ngoài. Trước khi đi còn dặn lại:

- Chị phải đi công tác ít ngày, em cứ ở đây, khi nào bác sĩ cho về thì về. Viện phí của em chị đã trả đủ. Khi nào rảnh, chị ghé thăm em. Đừng nghĩ trốn viện, uổng tiền chị đã đóng. Nghe không?

- Dạ! Em nghe rồi, cảm ơn chị.

- Ừ! Chị cũng cảm ơn em đã cứu chị. Huề nhé!

Nói xong thì Mỹ đi thẳng. Nhi nằm viện một tuần được xuất viện, trong thời gian đó cũng không thấy Mỹ ghé thăm cô lần nào nữa. "Chị ấy đâu có thân với mình, chắc lo viện phí cho mình nên phải chạy đôn chạy đáo tăng ca rồi. Cũng mong cho chị bán được nhiều nhà. Ở cuộc sống vậy mà có nhiều người tốt hơn mình nghĩ, cứ chân thành thì chắc chắc sẽ được bù đắp, mẹ dạy quả là không sai." Nhi về phòng trọ, vội vàng cắm sạc điện thoại, báo tin cho mẹ. Cả tuần nay, cô không gọi về chắc mẹ lo lắm.

- Alo! má ơi, con nè!

- Cha! Dữ hen, hôm nay mới gọi cho tui đó. Chắc thành ngôi sao rồi bận dữ.

- Hihi! Tại con bận quay thiệt mờ. Mà má khỏe hôn? Dì Tám có quậy nhà mình nữa hông má?

- Không có, dì Tám không qua nhà mình nữa. Má khỏe ru à. Con ở trên đó làm vừa vừa thôi, giữ sức khỏe còn dìa thăm tui nữa nha cô nương- dì Năm nói có vẻ mệt, còn húng hắng ho, dì lấy tay che điện thoại để Nhi không nghe, nhưng cô vẫn nghe được.

- Má! Má bệnh hả má? Má có sao không má! Má! Má ơi!

- Làm gì la bài hãi vậy, má bị sặc ớt thôi mà. Tui đang ăn cơm cô nương ơi.

- Vậy mà con tưởng....hihi...làm hết hồn.

- Thôi, cúp máy, má ăn cơm cho xong.

- Dạ! Con cúp máy. Con tranh thủ lễ này con về chơi với má nghen!

- Ừ.Dì Năm cúp máy, ho nhiều hơn, ho sặc sụa, đỏ mặt tía tai. Bà dựa vô ghế thở mệt nhọc, ngó ra mấy chậu cúc vàng tươi đang rung rinh trong gió. Hoa của sự hiếu thảo, sắp sửa héo tàn.

Nhi điện thoại cho chị Phượng, hỏi xem có phim mới cần cascadeur hay diễn viên quần chúng không. May sao đoàn đang quay cảnh phim ở công trường xây dựng, cần cascadeur nữ. Nhi ok, lập tức đến phim trường.

Tại công trường xây dựng cho công ty Trần Gia làm chủ đầu tư, công ty An Phong làm thầu xây dựng. Khiêm cùng Thanh Phong đang đi thị sát. Qua chỗ công nhân đang trộn hồ, một anh công nhân chạy xe trộn bê tông, chạy qua vũng sình không chú ý làm sình bắn cả lên áo của Khiêm, anh tài xế vội vàng xuống xe khom lưng xin lỗi rối rít. Thanh phong nhìn người quản lý bằng ánh mắt rét lạnh, anh ta run sợ, vội lôi anh tài xế kia đi " anh bị sa thải". Anh tài xế vội van xin, "vợ em đang chuyển dạ, chờ em trong bệnh viện, nên em nhất thời nôn nóng, lái xe không chú ý. Xin mấy anh nhẹ tay, trừ lương, đừng đuổi việc em lúc này. Em hứa không tái phạm."

Khiêm nhìn anh tài xế, vợ chuyển dạ...anh nhớ lúc Nghi sinh con, anh đã bồn chồn, lóng ngóng ra sao, chợt Khiêm lên tiếng:

- Anh tìm cho tôi cái áo sạch sẽ, rồi vô với vợ đi.

- Dạ! Em cảm ơn anh, cảm ơn anh. Em đi lấy áo cho anh ngay đây.

Thanh Phong nhìn Khiêm, đăm chiêu suy nghĩ, không nói gì, tiếp tục dắt Khiêm đi vô mái hiên ngồi tránh nắng. Kỹ sư công trình vội lấy bản vẽ, để lên bàn chỉ cho hai người đàn ông như ma vương này xem, rồi so sánh lên công trình thực tế. Họ đang bàn bạc thì anh tài xế kia đi vào, đứng khom người, đưa cho Khiêm áo sơ mi bằng hai tay rất thành khẩn.

- Anh thông cảm, ở đây không có trung tâm thương mại, siêu thị cũng không, nên em chỉ có thể mua tạm áo này.

Khiêm cầm áo sơ mi bọc trong giấy kiếng rất lịch sự, nhưng nhìn qua cũng biết là áo si đa, được giặt sạch, bán cho công nhân. Anh lại nhìn tới anh tài xế, thấy thái độ thành khẩn của anh ta, cũng phì cười.

- Không sao! Sạch là được. Anh về đi. À khoan!

Khiêm xoay qua nói với giám sát công trình: "anh đưa anh ấy 50 triệu, xem như trợ cấp thai sản"

- Sao? Anh ta là nam, mới vô làm chưa được 1 năm, làm gì có trợ cấp đó.

- Anh cứ đưa, tôi sẽ kêu Lực chuyển trả lại cho anh. Coi như Trần Gia hỗ trợ nhân viên.

- Vâng! Tôi hiểu rồi.

Anh tài xế một lần nữa bất ngờ vì cách cư xử của Khiêm, anh ta cảm ơn rối rít, cầm phong bì của giám sát đưa, nhanh chóng đến bệnh viện.

Khiêm cầm cái áo, xoay lại nói với mọi người " tôi đi ra xe thay đồ, mọi người chờ chút".Phía bên rìa công trường là bãi đất trống, dùng làm nơi đỗ ô tô. Do đất khá rộng, nên đoàn làm phim của Nhi chọn làm phim trường, đang quay cảnh đánh nhau, mượn công trường phía sau làm nền. Trong phân cảnh này, một người đàn ông bị nhóm giang hồ tập kích, và Nhi sẽ lao ra đỡ một gậy cho người đó. Đang quay, đột nhiên nam chính bị đau bụng, anh ta đi tìm chỗ xả mà không thông báo cho đoàn. Khiêm từ trong xe đi ra, thấy bên kia có đám đông tụ tập, nên đi qua xem. Do thần thái và dáng anh quá đẹp, nổi bật khác người nên mấy diễn viên giang hồ tưởng nam chính, họ nhào tới đánh tới tấp. Khiêm bất ngờ, vội phản đòn. Hai bên giao đấu, một bên dùng kĩ xảo phim trường, một bên dùng võ thật, mấy anh "giang hồ" bị quần tơi tả, không dám la vì đang quay. Đạo diễn được màn trầm trồ vì diễn y như thật. Sau cùng, một tên cầm cây mút, đứng trên giàn giáo nhảy xuống, đập vô đầu Khiêm. Nhi vội lao ra đỡ một gậy. Xui rủi anh giang hồ nhảy mạnh quá, tiếng gỗ kêu rắc rắc, tiếng nứt vỡ vang lên. Biết có biến, Nhi vội xô Khiêm ra, còn cô bị trượt chân té sõng xoài, toàn bộ thanh gỗ rơi xuống đè lên chân Nhi. Khiêm quay lại, chưng hửng, nhào lại đỡ Nhi. Cô đau đến mặt trắng bệch, mồ hôi tứa ra bết hết vào tóc, nhìn Khiêm nhoẻn miệng cười "anh không sao chứ?" cả đoàn phim hoảng hốt, xúm lại khiêng mấy thanh gỗ ra, đưa cô ra ngoài.

- Em đang bị thương, còn hỏi tôi có sao?

- Anh làm nam chính, anh có chuyện gì thì đoàn tổn thất nhiều lắm, phim không quay được là thất nghiệp cả đám. Hihi

- Nam chính????

Chị Phượng vội chen vào: "Con bé này, thân mình không lo, lo người khác thất nghiệp à?" Nói rồi chị xoay qua nhìn Khiêm, "Ơ! Anh ta là ai, lạ hoắc, mặc áo rẻ tiền vậy không lẽ là công nhân xây dựng đi lạc vô đây. Đã dặn không cho dân vào chỗ quay phim, bao nguy hiểm mà tổ công tác làm ăn gì kì vậy hả?" Phượng trợn mắt, thở phù: "anh là ai, biết chỗ người ta quay phim không mà đi vô đây? Hại em gái tôi rồi đây này."Nhi ngạc nhiên, nhìn Khiêm. Người này đẹp trai, phong thái nhìn sáng hơn người, không phải diễn viên thì uổng quá. Chắc anh cũng vô tình lọt vô chỗ này, Nhi lắc lắc tay chị Phượng

- Em không sao mà, đau chút thôi. Chị đừng la anh ấy, tội nghiệp. Anh về đi làm đi, không họ tưởng anh trốn việc, lại bị trừ lương.

Nhi nhích, lết người qua bên chị Phượng, cố rặn nụ cười gượng. Chị Phượng thấy mình cũng hơi quá, nên đỡ Nhi, nhìn Khiêm hất mặt ra ngoài, ý bảo anh đi đi. Khiêm nhìn hai người họ, môi mỏng hơi nhếch lên, cũng đứng dậy đi về phía công trường. Lúc này, mọi người đã dọn xong đống gỗ, cũng may gỗ đạo cụ, nên không cứng lắm, mà hai bàn chân Nhi cũng bị bầm đen. Phượng đỡ Nhi lại chỗ bóng cây đằng xa, gần bãi đỗ xe ngồi chờ chị thu xếp, đưa cô vào bệnh viện.

Thanh Phong ra lấy xe, thấy Nhi ngồi thu lu dưới gốc cây, hai chân duỗi thẳng, đỏ bầm. Mặt mày tái nhợt như ngày đầu anh gặp đưa cô vô viện. "cô gái này, con gái con lứa gì mà suốt ngày đánh đấm để bị thương thế hả?". Nhi ngước lên nhìn người đàn ông đang lầm bầm kia. "Mình gặp nhau rồi à? ". Mùi nước hoa nhàn nhạt từ người anh tỏa ra quen lắm. Mùi thơm sang trọng dễ ngửi. Đang trong buổi trưa nắng, xung quanh toàn bụi và mùi khói xe, anh ta xuất hiện đem theo mùi hương thanh mát, thật dễ chịu. Nhi lại hít hà.

- Cô có phải chó không mà lần nào gặp tôi cũng hửi hửi thế hả?

Nhi bị đơ mặt, cố nhớ xem mình gặp qua tên điên này chưa, mùi thơm này quen lắm, nó làm cô thích ngửi thôi, làm gì nặng lời vậy chứ. Nhi càng nghĩ càng tức, ngước nhìn hắn:

- Anh chích ngừa chưa? Trời nắng quá lên cơn dại à. Hứ

- Cô...cô dám trả treo với tôi.

- Anh có đủ lớn đẻ được tôi không mà muốn làm bố thiên hạ?

- Cô hay lắm. Ăn nói hùng hồ vậy là khỏe rồi nhỉ. Đúng là gà quẹt mỏ.

Nhi tức nổ đom đóm mắt. Cô sống rất biết trước, biết sau. Ai cũng yêu mến, chưa ai chửi cô như thế cả, nhất là đàn ông. Hắn ta khoác lên mình bộ đồ đắt tiền, nhưng tư cách rẻ mạt. Nhi vội đứng lên, không muốn đôi co với tên điên này. Chân vẫn đang đau, thế là Nhi loạng choạng, ngã về phía Thanh Phong. Do bất ngờ, Phong cũng trụ không vững nên theo đà ngã ngửa ra sau. Một cơn gió thoảng qua, kéo theo lá cây trứng cá rơi xào xạc. Nhi đang nằm trên ngực Thanh Phong, dưới tán lá bay thật nên thơ, lãng mạn. Chị Phượng quay lại, thấy cảnh đó cũng há hốc ngạc nhiên. Mọi người xung quanh thì xì xào, có người lấy điện thoại ra chụp lại cảnh,"phim" đẹp không cần dàn dựng này.

Dưới ánh nắng, mặt Thanh Phong trắng xanh, giận dữ. Còn Tinh Nhi đỏ như cà chua chín.

- Còn không mau ngồi dậy? Người cô bẩn, đừng vấy qua tôi.

Nhi lồm cồm bò dậy, chị Phượng chạy tới đỡ. Quay qua xin lỗi Phong rối rít.

- Xin lỗi anh! Con bé bị thương ở chân, đứng không vững thôi. Bộ đồ của anh, cứ tính phí giặt ủi cho tôi, đừng trách nó, tội nghiệp.

Phong: Đồ dơ có thể giặt, nhưng bị thứ hám trai, không sạch sẽ đụng vào, chỉ có thể bỏ.

Nhi: Có giỏi thì bỏ cả người đi. Tôi đụng cả vào người anh đấy, không riêng bộ đồ đâu.

Phong: Cô

Phượng: thôi đi Nhi - Phượng trừng mắt nhìn Nhi. Cô dù tức nhưng vẫn phải im.

Thanh Phong nhận được điện thoại, của ai đó, liếc Nhi, rồi chui vô xe lái đi, để lại sau xe bụi tung mù mịt. Anh nhìn vô gương chiếu hậu, thấy Nhi đang bịt miệng, ho sù sụ, nhếch mép cười, tăng tốc rời đi.

Chương 3: Làm quen

Nhi hít một bụng đầy bụi, ôm cục tức nhìn theo chiếc BMW dần mất dạng. Chị Phượng vỗ vỗ vai Nhi:

- Thôi em, hắn là tổng giám đốc công ty An Phong, chủ thầu dự án này đó. Cố nhịn đi, vì đoàn phim còn thuê đất ở đây dài dài mà.

Nhi thở hắt ra, nhìn chị Phượng, nhe răng hihi

- Nhịn, em sẽ nhịn. Quân tử không chấp tiểu nhân. Hehe.

- Ừ! Cười lên cho vui, giờ chị đưa em đi khám.

Hai chị em khám xong, Nhi cầm một bọc thuốc to tướng về nhà sắc uống vì bong gân. Nghe bảo ông thầy hay lắm, chị Phượng tốn công, tốn tiền đưa Nhi đi, hốt rồi không uống cũng kì. Cô chỉ biết nhìn bọc thuốc ngán ngẫm. Chân đau, chị Phượng không cho Nhi làm cascadeur nữa, chị tìm vài show ca nhạc cho Nhi vỗ tay thuê. Mà ca sĩ giờ cũng ít làm show, nên Nhi ở nhà ế chỏng chơ. Đang ngồi ở nhà đọc bài, điện thoại reo:

- Alo! Nhi, em rảnh không?

- Dạ rảnh, rảnh đến mốc meo luôn, chị có show hả chị?

- Ừ! Vỗ tay thuê cho buổi tuyên dương doanh nghiệp, hơi chán đó. Em làm không?

- Làm, làm chứ. Vỗ tay thôi mà, vỗ tay cho ca sĩ hay doanh nhân cũng là vỗ thôi. Hihi.

- Ừ. Vậy 7 giờ, em có mặt ở hội trường đài truyền hình nhé. Mà chân em ổn chưa?

- Ổn! Em chạy Việt dã còn được đó.

- Ok em. Tối gặp.

- Dạ chị.

Nhi mừng húm, cô mở tủ vải, lấy ra đầm trắng kiểu Vintage, tay ngắn, cổ vuông. Ướm lên người, Nhi thầm nghĩ " họp báo doanh nhân, dù vỗ tay thuê cũng phải ăn mặc cho lịch sự". Nhi gật gù, hài lòng. Tô thêm tí son, dặm ít má hồng, Nhi thấy mình đỡ nhợt nhạt hơn, cô kêu Grap tới đài truyền hình.

Xe grap thả Nhi ngay cổng, không phận sự nên không được vô trong. Nhi phải tập tễnh đi vô hội trường. Khiêm và Minh ngồi trong chiếc xe Lexus, trông thấy cô nàng áo đầm trắng đang cà nhắc bước vô, lòng anh bỗng thấy xao xuyến nhẹ. "Cô nàng hôm bữa đây mà, chân em bị nặng vậy à? Đã 1 tuần vẫn còn phải đi tập tễnh, tôi có lỗi quá, xin lỗi em". Khiêm nói với Minh:

- Em điều tra cô gái kia giúp anh.

- Cô gái nào?

Khiêm chỉ ra cửa sổ xe, thì Nhi đã đi đâu mất tiêu. "Mới đây mà đi đâu nhanh vậy, chân đau thế cơ mà. Không sao, có duyên ắt sẽ gặp lại".

- Anh đang nói ai vậy?

- Không có gì, chắc anh nhầm.

Đến buổi tuyên dương, từ trong cánh gà, Khiêm thấy Nhi ngồi bên dưới khán đài, đang vỗ tay chào mừng đại biểu, ở cô toát lên nét đẹp hồn nhiên, trong trẻo, Khiêm xoa xoa mi tâm phì cười "chúng ta đúng là có duyên". Khiêm xoay qua nói Minh lên phát biểu, nhận bằng thay anh. Minh khó hiểu nhìn Khiêm, sợ anh còn chấp chuyện cũ, Khiêm phì cười, kề tai em nói nhỏ gì đó, rồi chỉ chỉ xuống khán đài. Minh nhìn theo, thấy cô gái dường như tách biệt với những người xung quanh, không phải dị biệt, mà ở cô toát lên nét thanh thuần, cổ điển đáng yêu. Minh nhìn anh, gật gù " anh lo đại sự, việc khác để em". Khiêm phá lên cười, một tay vỗ vỗ vai Minh, tay kia ra dấu number one. Lâu lắm rồi, hai anh em mới cười vui vẻ với nhau như thế, Minh nhìn xuống khán đài, rồi nháy mắt với anh và đi lên sân khấu. Khiêm nhìn theo, mỉm cười trìu mến, anh hỏi Lực:

- Cậu kiếm cho tôi áo sơ mi, loại thường, càng rẻ càng tốt.

- Hả! Áo anh có vấn đề?

- Không! Tôi muốn xem bộ phim do mình đạo diễn thôi.

- Phim???

- Sau này cậu sẽ hiểu. Đi đi.

- Vâng!

Lực lui ra ngoài, chạy vô siêu thị kiếm áo sơ mi trắng, loại rẻ nhất đưa cho Khiêm, anh cũng thắc mắc lắm, nhưng chỉ áo sơ mi, chắc không có gì nghiêm trọng. Khiêm cầm áo, hiệu VT, anh hơi suy nghĩ:

- Áo này phải áo hiệu không?- Áo hiệu này rẻ nhất rồi.

- Sao cậu không kiếm áo không có hiệu, áo si đa cũng được.

- Hả????

- Thôi, lỡ rồi không sao. Khiêm mở áo, giựt tem, giựt luôn logo trên cổ áo, rồi đem vô toilet thay. Lực mặt đơ như cây cơ nhìn theo. Thay xong, anh đưa cho Lực đồ của mình, dặn mang về căn hộ quận 2. Lúc tính đi xuống khán đài, sực nhớ gì đó, Khiêm quay lại mượn Lực ít tiền lẻ. Anh toàn xài thẻ, không tiện cho lắm. Lực đưa cho Khiêm vài tờ 500 ngàn, trong lòng là một bụng thắc mắc. Khiêm cầm nhét bóp, đưa lại cho Lực tấm thẻ bạch kim.

- Cậu đi rút đi, bao nhiều tùy, mai đưa lại tôi.

- Dạ! Không cần đâu. Khi nào anh có tiền trả cũng được. Lương Trần Gia, tôi xài không hết.

Khiêm nhếch môi, nhét tấm thẻ vào tay Lực:

- Tôi không muốn nợ người khác, cho ra cho, mượn ra mượn. Sòng phẳng là tốt nhất.

Anh vô vỗ vai Lực, rồi bước về phía khán đài. Lực lắc đầu nhìn theo.

Khiêm ngồi cạnh Nhi, giả vờ đằng hắng cho Nhi chú ý. Cô xoay qua, tính hỏi người bên cạnh có lạnh không, vì máy lạnh phà phà mà anh ta ho quá, cô có mang kẹo gừng, thì gặp người quen:

- Ủa, anh cũng đi vỗ tay thuê hả? Nhớ em không? Người xém chút làm anh bị thương nè.

- À! Là em sao? Trùng hợp thật. Chân em còn đau không?

- Hihi! Đỡ nhiều rồi. Mà hôm đó anh có bị khiển trách không? Em thay mặt đoàn phim xin lỗi anh. Tại anh đẹp trai quá, nên họ tưởng anh là diễn viên, đạo diễn chỉ thấy sau lưng, nên cũng nhầm. Hihi

Khiêm hơi đỏ mặt, khi có cô gái khen mình đẹp trai, mà tự nhiên như thế, anh xoa xoa chân mày, môi hơi cong lên hài lòng.

- Không sao! Mà em tên gì?

- Em tên Tinh Nhi, là ngôi sao nhỏ í. Còn anh?

- Anh tên Gia Khiêm, hân hạnh được biết ngôi sao nhỏ.- Hihi! Tưởng hôm nay chán phèo, ai ngờ gặp người quen tám sô cũng được. Anh Khiêm làm phụ hồ, sao da anh trắng quá, trắng hơn em luôn. Chỉ em bí quyết đi. Hí hí.

Khiêm lại mắc cỡ, đưa tay lên miệng đằng hắng, đang suy nghĩ trả lời sao thì đột nhiên có viên kẹo nhét vô miệng. Anh ngậm, xoay qua nhìn cánh tay khẳng khiu, đang đút kẹo cho anh. Ánh mắt Khiêm chưng hửng, có vài phần thích thú và ấm áp.

- Anh ho quá, nên ngậm kẹo gừng cho thông cổ. Cũng phải thôi, thợ hồ suốt ngày ở công trường toàn nắng và bụi, nghĩ lại thấy em cũng còn sướng hơn nhiều người. Hihi. Mà anh làm nghề vỗ tay này lâu chưa? Sao trước giờ mình không gặp nhau nhỉ?

- À, anh làm ở nhóm khác. Do hôm nay thiếu người nên anh chạy sô qua đây.

- À...ra là vậy. Nghĩ mới thấy mình đúng là có duyên thật.

Trên sân khấu, đến phần phát biểu công ty Trần Gia, nói về hoài bão, bí quyết thành công... Nhi nhìn lên sân khấu, rồi lại xoay nhìn Gia Khiêm, cô trầm trồ:

- Anh với anh trên kia trông giống nhau nhỉ? Cư như sinh đôi í. Mà giống khuôn mặt, số mạng khác nhau quá. Người thì kiếm từng đồng 50 ngàn, người phất tay có 50 tỷ. Hey ya!

Cô tự suy diễn tự nói, bên kia nghe lúc đầu hồi hộp sợ bị phát hiện, càng nghe càng mắc cười, nhưng cố làm mặt tỉnh. Sau buổi tuyên dương, Nhi chào Khiêm rồi lại cà nhắc ra về. Tới bậc tam cấp khá cao dưới sân, Nhi nhìn mà ngán ngẫm, đang xoay sở bước xuống, chợt vòng tay rắn chắc phía sau nhấc bỗng Nhi lên, bồng cô đi xuống những bậc thang. Trong cơn gió nhẹ buổi tối, thoảng ra mùi lavender dịu nhẹ. Nhi hơi hoảng, nên choàng tay lên cổ Khiêm theo bản năng, cô ngây người, thẹn thùng vì nhìn gương mặt anh ở góc nghiêng đẹp hoàn hảo. Sóng mũi cao, mi dài, mày rậm, sườn mặt nam tính, làm tâm hồn Nhi lơ lững chín tầng mây. Đến khi xuống hết bậc tam cấp, mà Nhi vẫn ngây người. Khiêm cúi nhìn Nhi, ánh nhìn trìu mến, cưng chìu:

- Anh đưa em về nhé!

Lúc này, cô mới sực tỉnh thẹn thùng, cúi mặt:

- Anh thả em xuống đã.

Khiêm thả Nhi xuống, nhìn cô nàng mắc cỡ thật đáng yêu. Những cô gái làm trong ngành này, phải dạng dĩ lắm, sao em lại thẹn thùng, nhút nhát thế kia? Nét mặt như vậy dễ khiến người khác phạm tội mà. Nhi lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của Khiêm.

- Anh gửi xe ở bãi nào?

- À, anh...anh không có xe máy, vì anh cũng không biết chạy.

- Hả???

Không lẽ anh nghèo đến mức không mua nổi chiếc xe cà tàng. Trông anh thư sinh, hơi ốm, chắc làm không đủ ăn. Thời buổi này còn có phận người không đủ tiền mua nổi chiếc xe. So với anh, mình vẫn giàu hơn, ít ra mình có em Wave đi lại. Nhi nhìn Khiêm, trong cô dâng lên nổi thương cảm.

- Anh đi làm bằng gì? Đừng nói anh đi bộ nha.

- Không! Anh đi taxi.

- Trời! Sang vậy? Anh làm bao nhiêu chắc đổ vô taxi ăn hết quá. Thôi, anh nghe em cài phần mềm grap, hoặc Go Việt, đặt xe ôm cho rẻ. Số tiền đi taxi thì để dành mua em xe máy chạy đi làm, đỡ tốn kém. Mình còn để dành phòng thân chớ.

- Em nói đúng, để anh về tải grap.

- Hihi, phải vậy thôi. Mình kiếm tiền khó khăn, nên suy tính và tiết kiệm, mới dư phòng khi cần. Hihi. Hôm nay, cảm ơn anh ẵm em xuống bậc thang, em sẽ bao anh chầu xe ôm. Hihi!

- Không cần, ai để con gái trả tiền cho mình

- Anh giúp em, em giúp lại là sòng phẳng. Em không muốn nợ ai. Hehe

Khiêm nhìn Nhi, cô gái nhỏ nhắn có cùng suy nghĩ với mình, khá thú vị đây.

- Thôi được, vậy để dịp khác, anh học chạy xe máy rồi đưa em về, nhé!

- Nhất trí!

Nhi đặt grapbike, lát sau hai chiếc xe đến, Nhi và Khiêm đi hai hướng khác nhau. Trước khi đi, Nhi đã thanh toán luôn cho hai xe. Nhi chạy thẳng về phòng trọ. Khiêm đi tới ngã tư dừng lại, đi lên chiếc Lexus. Anh vẫn đang suy nghĩ về Nhi, cười một mình. Lực và Minh nhìn nhau, Minh nhún vai, ra điều không biết. Còn Lực cứ vậy lái xe đi. Nghĩ một hồi, Khiêm nhớ chưa hỏi số điện thoại Nhi, anh tính kêu Minh điều tra, nhưng rồi lại thôi. Khiêm tin số phận, nếu thật sự có duyên gặp lại lần 3, nhất định anh sẽ không để em thoát, ngôi sao nhỏ.

Chương 4: Thử vai

Nhi về đến phòng trọ, cứ nhớ mãi lúc Khiêm bồng cô, lãng mạn hệt như truyện ngôn tình, Nhi đóng cửa phòng, nằm ngủ mà cứ tủm tỉm cười suốt, đến cả trong mơ vẫn cười.

Một tuần sau, chân của Nhi lành hẳn, cô vẫn đi học bình thường, tối đi học thêm karate, chờ điện thoại của chị Phượng gọi đi làm. Chiều thứ bảy cuối tuần, vừa về đến nhà, chị Phượng đã gọi:

- Nhi hả? Chân em hết đau chưa?

- Em hết đau lâu gòi, em thành "hòn vọng Phượng" luôn, chị mau cứu em đi. Hihi

- Con bé này, 22 tuổi mà cứ như con nít. Chị có thông tin này cho em, nắm được hay không tùy vào em.

- Chuyện gì nghiêm trọng vậy chị.

- À, năm ngoái công ty có tổ chức casting cho Phim Em gái à! Anh yêu em, chọn được nữ chính rồi, là một cô bé sinh viên năm nhất trường Nhân Văn. Đùng cái cô Thiên An đó hủy kèo, làm cả đoàn bị bể sô. Nghe đâu cô bé đó còn trẻ lắm, nhưng được ông chồng giàu có, bỏ tiền ra đền hợp đồng tới mấy tỉ lận. Năm nay, công ty tổ chức casting lại từ đầu, em nên đi thử.

- Rồi, em hiểu, em sẽ cố hết sức để vào vai. Chắc em sẽ không thua cô bé nghiệp dư đâu chị hen.

- Cô mang tự tin đó vào buổi casting đi. Em thân cô thế cô đó. À, 9 giờ tối nay, mấy ông trong đoàn tổ chức liên hoan ở quán bar. Em có muốn đi không? Đi giao tiếp, làm quen, lấy lòng anh em trong đoàn. Có cả đạo diễn và nhà đầu tư, biết đâu, họ nhìn em hợp vai rồi chọn em luôn.

- Quán bar hả chị? Em...em ngại lắm.

- Em đừng nghĩ quán bar là xấu, họ là dân có máu mặt, không ai tự làm xấu mình hết. Chỉ có mấy em non tay nghề, muốn đi đường tắt, tự dấn thân thôi. Như em Thiên An đó, không thân thế mà casting một lần là được nhận vai luôn, vậy mà lại lật kèo.

- Ok! Em tin chị. Tối nay, em sẽ có mặt đúng giờ.

- Ừ, tối nay chị bận. Em cứ tới, nói là em chị, sẽ có người dẫn em vào. Yên tâm, nếu có biến, cứ điện thoại cho chị.

- Dạ, em cảm ơn chị.

Tối đó, Nhi chọn cho mình bộ quần tây, áo sơ mi tay phồng. Đi mấy chỗ nguy hiểm, ăn mặc kín đáo vẫn tốt hơn. Nhi tới điểm hẹn, lần đầu tới một nơi ăn chơi nổi tiếng bậc nhất Sài Thành, Nhi khá hồi hộp. Anh bồi dẫn Nhi vào phòng vip trên tầng lửng, view xuống sân khấu xem múa cột. Nhi gõ cửa bước vô, cúi chào mọi người, giới thiệu là em của chị Phượng. Trong phòng khá đông, toàn mấy ông xồm xồm, chỉ có vài người Nhi biết. Nhi tới ngồi kế bên một chị thư kí hậu trường tên Thư, cười xả giao. Chị Thư biết Nhi, nên cũng đon đả, giới thiệu từng người trong đoàn. Sau đó, mọi người lại hồ hởi cụng ly, ăn mừng dự án phim sắp ra lò. Giám đốc Thịnh nãy giờ vẫn quan sát Nhi bằng ánh mắt thèm thuồng, ông ta là một trong những nhà đầu tư phim. Ông ngoắc anh bồi nói nhỏ gì đó, thấy anh bồi gật gật, anh ta đi ra ngoài, rồi quay lại với ly cooktail màu xanh dương đẹp mắt. Lão Thịnh gật gù, cầm ly đưa về phía Nhi.

- Chào em, anh là Vĩnh Thịnh, hi vọng có cơ hội hợp tác. Con gái không nên uống rượu, nên uống cooktail thôi.

Nhi nhìn ông bụng phệ, mặt dâm dê mà ngán ngẫm, nhưng vẫn phải cầm cái ly, không thể làm mất lòng nhà đầu tư. Nghĩ cũng tốt, cooktail đỡ hơn bia rượu. Hắn nhìn Nhi bằng ánh mắt đê mê, thúc giục cô uống. Mọi người xung quanh cũng nhìn cô, hiếm có diễn viên quần chúng nào được đích thân chủ đầu tư ưu ái như vậy. Nhi ái ngại, đành nhấp môi cho ông ấy vui lòng.

- Ầy, uống hết đi em, uống vậy là khinh thường anh đấy, cooktail ngọt chứ có đắng như rượu bia đâu.

Nhi gượng cười, nhìn một lượt, rồi cũng uống sạch. Lão ta nhìn theo cần cổ đang nuốt nước của Nhi, mà yết hầu lão muốn giật theo. Lão cười đểu giả khi Nhi đã uống hết, mới về chỗ ngồi. Từ lúc đó, lão không uống gì nữa, chỉ lặng lẽ quan sát Nhi và chờ đợi...

Một lát sau, cửa phòng lại bật mở, Thanh Phong đi vào. Lão Thịnh, đạo diễn, tổng biên tập vội đứng lên, bắt tay chào đón anh. Anh cũng gật đầu xã giao, rồi ngồi xuống ghế. Quét một lượt khắp phòng, anh thấy Nhi đang ngồi dựa vào thành ghế, nhắm mắt rất an tĩnh. Ngồi ở phòng máy lạnh mà trán cô rịn mồ hôi, gương mặt đỏ ửng như sốt. Lão Thịnh ngồi kế bên Phong, quan sát biết Nhi đang ngấm thuốc, lão cười khoái trá, qua ngồi sát bên cô. Một tay lão cầm ly bia đưa lên mời mọi người, tay kia lão thòng qua sau lưng Nhi, luồng vào lưng, mơn trớn, muốn tháo nút áo ngực cô đang mặc. Nhi bị nặng đầu, váng vất, nhưng cô vẫn biết có người đang sàm sỡ mình, cô hơi vùng vẫy, ngoắc tay ra sau, kéo cánh tay dâm dê kia ra. Tất cả đều lọt vào tầm quan sát của Thanh Phong. Anh nhếch mép cười, thì ra, em cũng dùng chiêu trò để tiến thân, đồ rẻ tiền! Anh cầm ly rượu lắc lư, cố không muốn thấy một màn bẩn trước mặt, nhưng có điều gì thôi thúc anh cứ len lén quan sát. Càng ngày, lão Thịnh càng quá đáng, lão để ly bia trên bàn, nhân lúc mọi người không chú ý, lão sờ soạn khắp người cô, Nhi vừa hất tay lão ra chỗ này, lão lập tức sờ chỗ khác. Càng chạm, càng hăng máu bởi cơ thể mơn mởn của cô, lão bạo dạng dứt khoát cởi hẳn nút áo ngực của Nhi. Cô mở trừng mắt, dồn hết sức lực tát lão hai bạt tai đau điếng. Cô cố đứng lên xiêu vẹo, muốn đi ra khỏi phòng. Lão Thịnh tức nổ đom đóm, hung hăng nắm tay Nhi giựt ngược, hất cả người cô ngã lại lên ghế. Lão chắn trước cô, nhìn Nhi gầm gừ.

- Con đĩ thối tha, ông nhắm đến mày là phước của mày, có ý tốt không cho mày uống rượu, còn dám tát ông. Được, ông sẽ chơi mày tại đây, cho mọi người thấy mày rên rỉ cầu xin ông thế nào, đồ đĩ thỏa.

Lão nghiến răng ken két, khiến ai trong phòng dù bất bình cũng không dám lên tiếng, họ không biết lão cởi áo lót của cô, chỉ thấy lão ngồi gần, tự nhiên Nhi tát lão, thì rõ là Nhi sai. Đầu Nhi rất đau, cơ thể nóng bức, khó chịu, người lả đi không có sức, ngay cả mở mắt cũng không nổi, chứ đừng nói thanh minh. Lão thấy Nhi nhắm nghiền mắt, lão điên máu đưa tay muốn tát cô, ép cô mở mắt nhìn lão. Khi cánh tay lão vừa giơ lên, đã bị cánh to khỏe như gọng kiềm giữ lại. Lão Thịnh xoay đầu tính chửi kẻ nào dám xen vào chuyện của lão, thấy người đó là Thanh Phong, nên dịu giọng:

- Cậu Phong! Không phải cũng thích con điếm này chứ. Để tôi dạy dỗ nó thuần thuật, rồi sẽ mang nó qua phục vụ cậu.

- Ông nghĩ Thanh Phong tôi đây chỉ đáng ăn đồ thừa của ông? Hửm?
- Ây, không phải đâu. Chỉ là....con này mất dạy quá, tôi sợ nó sẽ làm phật ý cậu thôi.

- Nếu ông thả cô ấy ra, dự án quảng cáo trà thanh nhiệt sẽ là của ông. Còn nếu không? Tôi cũng không ngại giành hết những dự án Vĩnh Thịnh đang đầu tư.

Cả phòng ngạc nhiên, tổng giám đốc Thanh Phong, sát thủ dự án trên thương trường, chưa bao giờ anh ta đấu thầu thất bại, nay vì cô gái mà dâng cho kẻ khác. Khắc tinh con gái, sao lại vì cô diễn viên cascadeur không tên tuổi mà đối đầu với công ty Vĩnh Thịnh. Tức nhất vẫn là lão Thịnh, phải nhường con mồi cho thằng ranh con, mặt lão ta đỏ bừng, nghiến răng ken két. Thanh Phong vẫn rất bình thản, tay dùng lực hơn, ánh mắt anh tối đi màu lạnh lẽo. Lão Thịnh cảm thấy đau ở tay, thêm phần gương mặt lạnh như tiền của Thanh Phong khiến lão nhùn. Quay qua nhìn Nhi, tuy tiếc rẻ, nhưng cũng phải buông tay. Có được dự án cả trăm tỷ, lão muốn hoa hậu còn được, nói chi con oắt con này. Lão cười hề hề, hạ tay xuống:

- Chỉ là con diễn viên quần chúng, không cần căng thẳng vậy. Nào, chúng ta ngồi xuống bàn hợp đồng, quân tử nhất ngôn.

Thanh Phong liếc lão, môi nhếch lên, đẩy lão qua một bên, khom người xuống bế Nhi đi ra ngoài. Lão Thịnh nhìn theo tức tối. Nằm trong vòng tay vững chãi, hương thơm quen thuộc, cô lại đưa mũi hít hà, không hiểu sao cô rất thích mùi hương này, nó như là một phần nào đó sâu thẳm trong kí ức tuổi thơ của Nhi. Phong cúi xuống nhìn gương mặt đỏ bừng, đang đưa mũi hít hà người anh, không thèm nhìn nữa tiếp tục đi ra ngoài.

- Đúng là chó mà, đi đâu cũng ngửi được.

Nghe giọng nói đáng ghét, Nhi cố nhướng mắt, chỉ nhìn thấy chiếc cằm của tên thanh niên đang bế mình. Cô vùng vẫy, đòi xuống. Phong bực bội, thở hắt ra, thả cô xuống. Nhi đứng dựa vào tường, ánh mắt mờ đục, người nóng ran, toàn thân run rẩy. Cô tự tát mặt mình đau rát cho tỉnh, vẫn không tỉnh được. Nhi lại xiêu vẹo đi tìm nhà vệ sinh. Thanh Phong chán ghét nhìn theo "không biết uống thì đừng uống, say như vậy bị ăn thịt là phải, ngốc!". Anh nói với theo:

- Này! Cô đi đâu đó?

- Tôi tìm nhà vệ sinh.

Thanh Phong lại thở hắt ra, đi tới dìu Nhi tới nhà vệ sinh, anh để cô đứng ngay bồn rửa mặt, kiểm tra mấy phòng có người, đuổi hết ra ngoài. Đi nặng, đi nhẹ bị đuổi tuốt. Biết không còn ai, anh ra ngoài đóng cửa nhà vệ sinh, điện thoại cho Tiệp ( chủ quán bar).

- Cậu cho nhân viên tới nhà vệ sinh nữ tầng trệt, đưa cô gái trong đó về tận nhà. Nhớ, kêu nhân viên nữ. Cô gái mà bị mất cọng tóc, cậu chuẩn bị dẹp quá bar luôn là vừa.

- Thanh Phong của tôi hôm nay biết dọa tôi nữa cơ đấy. Yên tâm, tôi cũng tò mò cô gái nào làm anh trọng sắc khinh bạn thế kia. Hahaha

- Biến thái, ai của cậu hả?

Phong cúp máy, đứng chờ, nghe trong nhà vệ sinh tiếng nôn thốc, nôn tháo của Nhi, anh lắc đầu ngán ngẫm. Điện thoại của anh reo.
- Này, anh yêu, anh hứa kí hợp đồng với lão Thịnh, sao trốn mất tiêu hả? Lão ta đang cuồng si kiếm anh kìa. Đi đi kẽo người ta trông, tội nghiệp. hahaha. Tôi phong tỏa hết khu vực tầng lửng rồi, thư kí của tôi đang tới, anh yên tâm đi đi, tôi không muốn lão Thịnh phá nát quán tôi đâu nhé.

Phong hứ một tiếng rồi cúp máy. Có tiếng guốc đi về phía nhà vệ sinh, một cô gái mặc vest, váy ôm đi lại gần chào Phong. Phong biết là ai nên gật đầu chào lại và rời đi. Bên trong, Nhi đang cố móc họng để ói chất cooktail kia ra, nhưng cô không ói được, người càng vật vã, run rẩy. Thư kí đỡ Nhi xuống tầng trệt, ra ngoài, vừa đi vừa hỏi địa chỉ nhà cô, nhưng Nhi cứ như xỉn quắc cần câu, không trả lời được gì.

Khiêm vừa tới quán bar của Tiệp bàn chuyện làm ăn, thấy Nhi đang dật dựa, tựa vào cô gái bên cạnh. Anh phì cười vui vẻ "Ngôi sao nhỏ, bắt được em rồi". Anh kêu Lực dừng xe, mở cửa bước lại chỗ Nhi. Chị quản lý thấy Khiêm là khách vip quen thuộc, vội cúi chào. Khiêm cũng cười, chào xã giao

- Cô ấy say à?

- Dạ, nên em đưa cô ấy về, mà hỏi mãi, cổ không nói nhà ở đâu.

Khiêm nhìn qua Nhi, dùng tay ngẩng mặt cô lên:

- Nhi! Nhi! Nhớ anh không?

- Anh...anh là... Anh Khiêm!

- Ừ! Em say rồi, anh đưa em về nhé?

- Cũng được, em mệt quá.

Khiêm nhìn chị quản lý, rất tự nhiên kéo Nhi, ôm cô vào ngực mình. Chị quản lý biết Khiêm, lại thấy Nhi cũng chịu để anh đưa về, nên cũng không giữ cô. Chị cúi chào Khiêm "đành nhờ anh vậy", rồi đi vô trong.

Khiêm bồng cô lên xe, kêu Lực lái xe đi. Ngồi dựa vào cơ thể mát lạnh của Khiêm, Nhi cảm thấy dễ chịu, vô thức rúc sâu vào người anh. Anh cứ tưởng Nhi say, phì cười, vuốt vuốt tóc cô đầy cưng chìu.

Thuốc ngấm vô máu, hạ thể Nhi co rút, máu trong người phừng phừng. Hai bàn tay cô bấu chặt lưng áo Khiêm, móng tay đâm vào xương thịt đau rát, mà dòng ham muốn kia không dịu đi. Nó làm Nhi muốn....muốn nhiều hơn ở một cái ôm. Vô thức, Nhi ngước đôi mắt mờ đục nhìn Khiêm, tay sờ lên mặt anh, phác họa từng đường nét cương nghị, đẹp như soái ca ngôn tình, nở nụ cười dịu dàng thật, đẹp đến say lòng. Phút chốc, anh như đắm chìm trong nụ cười ấy, nhưng tay cô ấy nóng quá, mặt đỏ bừng, trán rịn mồ hôi, không lẽ bị ngộ độc rượu.

- Lực! Mau chạy tới bệnh viện

Lực nhìn quá kính chiếu hậu, thấy Nhi bị y chang tình trạng của Nghi ngày trước, bèn nói với Khiêm;

- Tôi nghĩ cô ấy bị trúng thuốc kích dục.

- Sao???

- Tôi đã từng gặp qua trường hợp tương tự. Bác sĩ cũng pó tay.

- Thật vậy à? Làm sao hết. Không lẽ...phải....

Lực nhìn gương chiếu hậu gật đầu. Khiêm nhìn Nhi, ánh mắt anh đăm chiêu suy nghĩ. Đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa, bết mồ hôi, gương mặt thanh thuần hiện ra, ửng đỏ màu hồng dục vọng. Anh thở dài:

- Chạy tới căn hộ ở Sunrise city.

- Vâng!

Chương 5: Hàn Nhiệt

Khiêm bồng Nhi lên căn hộ ngày trước của Nghi ở khu Sunrise city. Đặt Nhi lên giường, người cô càng lúc càng bứt rứt, phần hạ thân co bóp, cả người đã chuyển sang màu hồng phấn. Mồ hôi rịn ra, môi cô khô khốc, Nhi vô thức liếm môi, tay lần mở từng nút áo sơ mi của mình. Khiêm vội nắm tay cô ngăn lại, anh đâu phải thầy tu, anh càng không muốn có lỗi với Nhi. Khiêm mở máy lạnh, chỉnh 16 độ, mang hết mền đi ra ngoài, đóng kín cửa, hi vọng Nhi tự vượt qua được. Ngồi bên ngoài một lúc, không nghe động tĩnh, Khiêm lại mở cửa vô xem xét, căn phòng trống không. Anh hốt hoảng, vô phòng tắm xem, hình ảnh trước mắt làm Khiêm bị đứng hình, yết hầu giật lên xuống mấy lần. Nhi nằm trong bồn tắm đang xả nước, quần áo vứt lung tung trên sàn nhà. Hai tay Nhi ôm lấy thân người, bấu chặt tươm máu, trên cánh tay chi chít dấu răng sâu, người run lẩy bẩy, đôi mắt mờ đục. Ý chí phải mạnh mẽ thế nào mới tự làm đau mình thế kia. Khiêm tắt nước bồng Nhi ra ngoài, cô ôm cổ anh, tựa vào lồng ngực mát lạnh thật dễ chịu. Anh vừa đặt cô lên giường, Nhi đã rướn người, nắm cổ áo Khiêm kéo xuống, đặt lên môi anh nụ hôn đầu vụn dại. Người Khiêm cứng đờ, sự tiếp xúc trực tiếp làm đại não của người đàn ông sản sinh loại chiếm hữu mãnh liệt. Thoáng chốc, Khiêm buông xuôi, hôn đáp lại Nhi, môi lưỡi vấn vít, tham lam. Bàn tay anh vịn vai, rồi trượt xuống phần mềm mại, nhô cao. Ừ! Thật mềm, thật vừa tay. Khiêm đỡ gáy cô, đặt Nhi nằm xuống giường, ngắm nhìn cô với đôi mắt trầm tư. Ngôi sao nhỏ của anh! Lỡ nếm vị của em rồi, làm sao buông bỏ được đây. Nói rồi, Khiêm lại nhẹ nhàng hôn lên trán, xuống đôi mắt nhắm hờ run run, đến chiếc mũi thẳng, và dừng lại nơi cánh môi hé mở. Anh hôn nhẹ nhàng, từ tốn, dùng lưỡi đi sâu vào miệng của Nhi, hút đi những gì ngọt ngào thơm mát của đời con gái, trân trọng yêu thương. Nụ hôn trượt xuống cổ, đến xương quai xanh xinh đẹp. Anh vùi mặt vào đôi gò bồng vun cao, hai tay Nhi theo bản năng nắm lấy tóc Khiêm, miệng Uhm...ah dụ hoặc. Khiêm tiếp tục hôn xuống vùng phụng phẳng lì thon nhỏ, khám phá nụ hoa e ấp, tay anh phác họa dáng người Nhi, trượt từ vai xuống dần theo. Chợt, anh nắm được vật gì nho nhỏ, giống như kẹo. Khiêm dừng lại, nhìn vật trong tay mình, là cục kẹo gừng, viên kẹo Nhi đã cho Khiêm ăn hôm trước. Có lẽ, lúc cô cởi đồ đã rớt trên giường. Nhìn viên kẹo, rồi lại nhìn người không mảnh vải nằm trên giường, anh cười khổ. Súng đã lên đạn, không được bắn, Ngôi sao nhỏ, em hại anh thê thảm rồi. Khiêm dứt khoát đứng lên, đi vô nhà tắm tự xử. Ngôi sao nhỏ của anh trong sáng là thế, lương thiện là thế, sao anh nỡ vấy bẩn em đây. Sau khi hạ hỏa, Khiêm quấn khăn đi ra ngoài, chỉnh lại nhiệt độ phòng, vì anh không chịu được lạnh, nằm lên giường, đánh mạnh lên gáy cho Nhi bất tỉnh. Sau đó, nằm xuống từ phía sau ôm cô. Anh dùng thân hàn nhiệt của mình, trung hòa độ nóng cơ thể Nhi. Sợ cô cựa quậy làm mình bốc hỏa, Khiêm đành đánh cô bất tỉnh. Anh còn cẩn thận cài giờ điện thoại, thức trước Nhi để mặc quần áo chỉnh tề cho cô, mắc công cô nhỏ hiểu lầm, lại hét toáng lên. Sau khi xong xuôi, Khiêm lại cười, ôm Nhi từ phía sau, nhắm mắt ngủ.

Điện thoại reng lúc 4 giờ sáng, Khiêm giật mình mở mắt, bên cạnh, người con gái vẫn đang ngủ ngon lành. Khiêm bật dậy, mặc quần áo cho mình, nhặt quần áo Nhi đem sấy khô, giặt sạch sẽ bị cô nghi ngờ. Xong lại mặc vào cho Nhi, hoàn hảo như từng có gì xảy ra. Khiêm ngồi bên giường, ngắm gương mặt baby đang ngủ, trong anh thấy bình yên lạ. Chợt Khiêm thấy choáng váng, anh mệt mỏi nằm xuống bên cạnh Nhi, bệnh cũ tái phát làm Khiêm nhanh chóng rơi vào hôn mê.

Nhi tỉnh lại cũng hơn bảy giờ. Cô mơ màng nhìn quanh, một nơi lạ hoắc. Tưởng mình vẫn đang mơ, cô dụi mắt mấy lần, tỉnh táo nhìn rõ quang cảnh "á, đây không phải phòng trọ của mình". Nhi kiểm tra quần áo, may quá còn nguyên, Nhi thở phào, bước xuống giường, bắt gặp ai kia đang ngủ như chết. Nhi tiếp tục há hốc miệng, cố nhớ những gì đã xảy ra. " Mình tới quán bar, bị lão Thịnh cởi áo lót. A, Nhi vội rờ sau lưng, chắc mình tự gài lại rồi. Sau đó, hình như ai đó bồng mình tới nhà vệ sinh, còn loáng thoáng hỏi nhận ra anh không, rồi...., À, không lẽ anh ấy đi làm bồi bàn, thấy mình say nên đưa mình về? Ừ, chắc vậy. Xem ra anh cũng là quân tử nhỉ, không thừa cơ mà ăn em. Hihi."

Nhi lay lay Khiêm không thức, cô sờ trán anh lạnh ngắt, Á, anh lạnh quá, làm sao đây?

- Anh Khiêm! anh Khiêm! Anh sao vậy?

Khiêm mệt mỏi, cố nhướng mắt nhìn Nhi, thều thào.

- Anh mệt, gọi Lực giúp anh.

- Lực? Ai là Lực? Anh đọc số đi em gọi cho.

Nhưng Khiêm lại ngất, chưa kịp đọc số điện thoại của Lực. Nhi hoảng hốt, leo xuống giường, kiếm quanh phòng không thấy, cô chạy ra ngoài, thấy chiếc Xs max để trên bàn, Nhi cầm chạy vô phòng, dùng vân tay Khiêm mở khóa, tìm trong danh bạ tên Lực.

- Alo! Lực nghe.

- Chào anh Lực! Em là bạn anh Khiêm, anh ấy đang bị lạnh, lạnh như nước đá, mê man, anh Khiêm nhờ em gọi cho anh.

- Cảm ơn em, tôi tới ngay. Hãy làm ấm cơ thể anh ấy, giữ đừng bị lạnh.

- Em hiểu rồi.

- Ừ!

Cúp máy xong, Nhi tắt máy lạnh, trùm mền kín cho Khiêm, cơ thể Khiêm lạnh dần, mặt mày tái nhợt. Lần đầu tiên, Nhi thấy một người bị hạ thân nhiệt, giờ nhìn Khiêm như xác chết. Cô sợ, sợ anh chết thật, Nhi đi nấu nước, đặt thau nước nóng lên giường, trùm mền, xông hơi cho anh. Hai tay cô nắm bàn tay anh xoa xoa, tạo ma sát, cô liên tục thổi hơi cho tay anh ấm lại. Nhìn Khiêm cứ nhợt nhạt, không động đậy, bất giác cô òa khóc...như đứa trẻ. Nhờ được xông hơi, Khiêm dần tỉnh, nhưng vẫn rất yếu, xoa xoa đầu cô đang gục trên ngực anh- Anh có chết đâu mà khóc?

- Anh Khiêm! Anh bị sao vậy? Em sợ quá, huhuhu!

- Anh bị hàn nhiệt, không sao đâu.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Bác sĩ và Lực đi vào. Lực gật đầu chào Nhi. Nhi nhìn hai người, hiểu ý đi ra phòng khách ngồi chờ. Ngồi ngoài đây, cô mới có dịp quan sát ngôi nhà, căn hộ trang trí đơn giản, dành cho một người sống. Nhi đi tham quan phòng bếp, tủ lạnh trống trơn, chỉ có vài chai nước, đúng là nhà của đàn ông. Và vật dụng trong nhà cũng thường. Nhưng thuê được khu này, phải cày bao nhiêu việc đây. Nhi thở dài, ngồi xuống ghế sofa chờ tin tức của Khiêm. Lực tiễn bác sĩ ra về, quay vô nói chuyện với Nhi.

- Chào em! Anh là Lực, người em đã gọi điện thoại. Tình trạng anh Khiêm giờ đã ổn, cảm ơn em đã làm ấm cơ thể anh ấy.

- Anh Khiêm bị sao vậy anh? Thường em thấy bệnh thì sốt, nhưng anh ấy lại lạnh, rất lạnh như....

- Xác chết???? Không sao, anh ấy bị hàn nhiệt từ nhỏ, cơ thể không chịu được lạnh. Lần sau đi với anh ấy chú ý là được.

Nhi ái ngại, nhìn Lực cười hì hì.
- Em cũng không biết sao anh ấy bị lạnh nữa. Chắc hôm qua ngủ say quá giành mền của ảnh. Hihi

Lực biết việc hôm qua, chỉ nhìn Nhi, hơi cười, cũng không đi sâu vào vấn đề. Còn Nhi biết lỡ lời, cũng may Lực không bắt bẻ "ngủ say". Không chắc cô cắn lưỡi. Nhi lại nhe răng, nhìn Lực.

- Anh Khiêm không sao, em xin phép về ạ.

- Ừ! Có cần anh đưa về không?

- Dạ thôi, em đi xe ôm quen rồi, anh ở lại trông chừng anh Khiêm đi, chớ lúc sáng em sợ quá.

- Ừ. Em đi cẩn thận.

Lực tiễn Nhi ra tận cổng, bấm thang máy cho Nhi xuống sảnh trệt. Nhi giơ tay chào xã giao. "Người gì lịch thiệp quá trời, ngay cả bạn bè cũng dễ mến, đúng là để đánh giá một người, hãy quan sát những người bạn anh ta quen, quả không sai". Nhi xuống sảnh, mới biết mình không có túi xách, điện thoại trong giỏ. Cô vỗ vỗ trán mình, chắc quên ở quán bar, khi sáng kiếm điện thoại cho Khiêm, cô cũng không thấy túi đồ của mình. Lục trong túi quần được mấy chục lẻ, Nhi vô bưu điện gọi cho Chị Phượng, nhờ chị đặt grapbike, và lấy lại giỏ xách giùm. Rồi Nhi gọi vô điện thoại của mình, xem có ai đang cất giùm không. Vì trong quán bar của Tiệp, nhân viên nào lấy đồ của khách sẽ bị phạt rất nặng, bằng cách phế đi cánh tay, nên đồ của khách để quên dù lâu hay mau, đều được trả đầy đủ. Tiếng chuông reng thì có giọng nam bắt máy.

- Alo!

- Alo, dạ xin hỏi có phải anh đang giữ một túi xách của khách hàng để quên không ạ? Anh vui lòng cho em nhận lại.

Thanh Phong nghe điện thoại, nhếch mép, sáng sớm, anh đã chạy qua phòng trọ kiếm cô, kết quả cô đi cả đêm không về. Đột nhiên trong lòng anh cảm thấy lo lắng. Lập tức điều động cả An Phong kiếm cô. Giờ cô tự điện thoại về, "cô nhóc này đúng là biết giỡn mặt"

- À, anh mang về phòng trọ cho em rồi, em cứ về nhà đi nhé.

- Vậy hả, cảm ơn anh. Đỡ mắc công đi lấy. Hihi. À, trong giỏ có bóp tiền,anh lấy ít đi grapbike về nhé. Một lần nữa cảm ơn anh ạ.

- Ừ.

Thanh Phong cúp máy, ngồi xuống ghế, đổ túi đồ của Nhi lên bàn học của cô, ngoài điện thoại và bóp tiền có giá trị, toàn những thứ linh tinh như đống rác. Anh mở bóp, thấy hình ngố tàu trong chứng minh thư của Nhi phì cười, lấy điện thoại ra chụp lại, tiếp tục lục, cả cái bóp to đùng, có đúng 1 tờ năm trăm ngàn và mấy ngàn tiền lẻ, vậy mà còn dám kêu anh lấy trả tiền xe ôm." Đúng là nhóc con, đâu cần sòng phẳng ngu thế. Nợ người ta không đòi mà em vẫn muốn trả. " Lục không còn gì, Phong cất mọi thứ lại vô bóp, nhét vô giỏ xách, đặt lại lên bàn, ngồi gác chân chữ ngũ chờ Nhi về

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau